TCCN Chúa nhật IV Mùa Vọng
(Mt 1, 18-24)


clip_image001


Phó thác

Một niềm phó thác cậy trông,
Xin vâng, hai chữ, lập công cứu đời.
Ma-ry vâng lệnh Chúa Trời,
Cưu mang Con Chúa, cao vời hạ thân.
Cung lòng trinh nữ sao cân,
Thánh Linh bao phủ, thiên thần báo tin.
Ngôi Hai Cứu Thế cực linh,
Nhiệm mầu sâu thẳm, quang minh rạng ngời.
Giu-se công chính gọi mời,
Yên tâm đừng sợ, Ngôi Lời giáng sinh.
Ma-ry Mẹ Chúa thiên đình,
Không lời giải thích, sự tình thiên ban.
Phó dâng cuộc sống bình an,
Quan phòng thượng giới, chứa chan phúc lành.
Giê-su tên đặt thánh danh,
Cứu dân khỏi tội, tín thành yêu thương.
Tin Mừng cứu độ mở đường,
Cậy trông yêu mến, tựa nương bên Người.
Giu-se tin tưởng ý Trời,
Đồng lòng chấp nhận, rạng ngời thánh ân.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.

Noel không có Chúa
(Kinh sầu, 1973)

Noel
Chúa đâu ở trong nhà thờ
Ngài nằm nơi cổng đền thánh
Cao quá đối với Ngài
Vì Ngài không bằng viên đá thấp nhất
Sang quá đối với Ngài
Vì tất cả Ngài
Giá không bằng một vòng xích sắt
Đẹp quá đối với ngài
Vì da Ngài nhăn nheo
Không được mịn màng như màu sơn bạch tuyết
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài đang nằm ở ngoài phố
Mưa gió bơ vơ
Nghe nhạc rượu say sưa
Và tiếng chén ly chạm nhau loảng xoảng
Ở một tầng lầu cao trên đầu Ngài
Làm Ngài tưởng nhớ
Hình ảnh một đống rác nham nhở
Ở ngoại ô
Và Ngài bị đánh
Vì một mẩu xương khô
Noel
Chúa đâu ở trong nhà thờ
Ngài ở trong tay một thiếu phụ
Tím bầm như miếng thịt trâu
Lạc lõng giữa đêm trường phố thị
Khi đại lộ lên ánh đèn nâu
Mẹ Ngài không tìm ra lối thoát
Đặt Ngài trên cống rãnh tanh hôi
Rồi bà biến mất
Noel
Chúa đâu ở trong hang đá
Ngài đang quỳ đó
Ở dưới đáy đền thờ
Bên anh và tôi
Ngài đã già cả
Rét run quần áo tả tơi
Ngài đang lo chốc nữa lễ hát rồi
Chống gậy về lối nào cho xe người ta đừng tuông ngã
Và đứa cháu có thức dậy đòi quà
Biết lấy gì mà cho nó
Noel
Chúa đâu ở trong hang đá
Ngài đang úp mặt ở nghĩa trang
Dưới chân Thánh Giá
Khi chiều buông
Khóc thét
Nỏ cần ai nghe
Vì chỉ có một người nghe thì đã chết rồi
Còn lại bảy đứa trẻ mồ côi
Sau một phát súng nổ
Noel
Chúa đâu ở trong hang đá
Ngài đang chống nạng đi trên vỉa hè
Lê la kiếp sống
Mãi nghe nhạc khúc hòa bình
Hay ngài đang nằm dài trên chõng
Mỗi chuyễn dịch đều nhờ đứa con côi
Mẹ nó sang sông đã hơn một mùa thu rồi
Nhìn tường nhà thương phế binh màu trắng
Trắng cả cuộc đời
Cố gắng giữ nụ cười
Vì không còn khóc được nữa
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài cũng không ở trong hang đá
Ngài đang chen chúc trong xóm nhà lá
Hay chui rúc dưới gầm cầu
Hay đội nón mê lặn lội dưới bùn sâu
Hay vác súng nặng hơn người
Đi lang thang giữa trời mưa gió
Chịu đựng thật nhiều
Những mảnh đời không căn cước
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài cũng không ở trong hang đá
Nếu không gặp Ngài trong tối tăm
Chẳng bao giờ thấy Ngài trong ánh sáng
Nếu không gặp Ngài trong nghèo khổ
Chẳng bao giờ thấy Ngài trong cao sang
Nếu không gặp Ngài ở dưới đất
Chẳng bao giờ thấy Ngài cõi thiên đàng
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài cũng không ở trong hang đá
Ta tìm Ngài mà muôn năm không gặp
Nếu lòng ta không mở
Cho những ai thiếu ánh sáng mặt trời
Lây lất trong vũng đời u thảm
Của một xã hội thừa súng đạn và thiếu bánh cơm

Xuân Ly Băng (Kinh sầu, 1973)




clip_image002

Chỉ có Thầy mới biết [1]

(Kính dâng Đức Cha Phêrô Nguyễn Soạn nhân dịp mừng Thượng Thọ Bát Tuần - 1936-2016, và cha Giuse Phạm Thanh nhân dịp mừng Kim Khánh linh mục – 1966-2016)

Trọn đời con chỉ có Thầy mới biết,
Đến tự nơi nào và sẽ về đâu.
Biết từng nỗi vui biết mọi ưu sầu,
Con quỵ ngã và khi con chỗi dậy.
Trọn đời con chỉ có Thầy mới thấy,
Thấy đường con đi tự cõi đời đời.
Những bước chân con qua khắp muôn nơi,
Thấy những giọt vui và từng nỗi khổ.
Trọn đời con chỉ có Thầy mới rõ,
Ý nghĩ trong đầu và nhịp đập trái tim.
Con ước mơ hay khao khát kiếm tìm,
Chuyện đã qua hay đường dài phía trước.
Trọn đời con chỉ có Thầy nghe được,
Xuyến xao, trăn trở, hy vọng, xót xa…
Niềm vui dâng trào, hạnh phúc bao la,
Tiếng nức nở từng đêm thâu buốt giá !
Trọn đời con chỉ có Thầy không lạ,
Vì quá quen bao yếu đuối lỡ lầm.
Vì đã bao phen tha thứ quan tâm,
Để con lại ngẫng cao đầu đi tới.
Trọn đời con chỉ có Thầy mong đợi,
Đợi từng ngày theo dấu bước chân hoang.
Rộng vòng tay chờ tha thứ trao ban,
Mở tiệc vui tình yêu thương tha thiết.
Đời con đó, bao nhiêu Thầy hiểu hết,
Con có là gì để phải lắng lo !
Dẫu có lênh đênh trên vạn chuyến đò,
Con chỉ biết thân thưa : “Thầy ơi, con yêu mến …!”
Lm. Sơn Ca Linh




Ra đời
Và khi giờ đến, Ánh Sáng đã ra đời.
               (Gl 4,4 )


clip_image004

Hát cho đời ngẩn ngơ nghe
Tình thương đang chắp cánh về đâu đây.
Rót cho đời lửng lơ say
Chén tình Chúa đã đong đầy tim ta.
Mon men nhạc cũng la đà
Ru đời theo khúc tân ca mặt trời.
Đêm qua ai tới mở lời,
Cho tôi thức trắng chơi vơi mộng vàng.
Môi run lệ nở hai hàng,
Chắp kinh óng ả lên trang lụa hồng.
Còn lơi lả giữa thinh không,
Hay tình đã chín theo dòng thời gian ?
Ô xuân ai nhuộm ngút ngàn,
Thiên niên phút chốc mơ màng suối tơ !
Không gian thin thít đợi chờ,
Thơ rơi giữa cõi chơ vơ bạc tình !
Thơ vàng đọng giữa u minh,
Bỗng dưng ngây ngất đêm trinh sáng lòa.
Trong khi nhạc trổi an hòa,
Nhân gian dụi mắt còn chưa trở mình !
Trăng Thập Tự


[1] Theo gợi ý từ Ga 21,17 ; châm ngôn Giám Mục của ĐC Phêrô Nguyễn Soạn : SCIS QUIA AMO TE – THẦY BIẾT CON YÊU MẾN THẦY)

(Lc 14,37-44)
Tựa mặt đất trong cơn hồng thủy
Bất thình thình ập tới cuốn đi
No-e nhờ vẫn kiên trì
Vâng nghe lời Chúa thoát nguy tử thần

Ngày Con Người giáng lâm tái thế
Phận mỗi người cũng sẽ khác nhau
Người này được Chúa rước mau
Kẻ kia bỏ lại u sầu khóc than

Chỉ mình Chúa tâm can thấu tỏ
Ai giữ Lời thông hiệp mến yêu
Hướng tâm nhắm đến mục tiêu
Cho dù gặp phải bao điều gian nan

Dẫu không biết canh tàn ngày mới
Cũng chẳng hay Chúa tới viếng thăm
Nhưng con tỉnh thức ăn năn
Lắng nghe Lời Chúa ân cần bảo ban

Luôn chuẩn bị sẵn sàng chờ đón
Ngày Con Người ngự đến quang lâm
Hãy mau hoán cải canh tân
Thành tâm sám hối thánh ân dạt dào

Người đương đại bước vào lối cũ
Vẫn say sưa giấc ngủ đam mê
Chúa thương đưa dẫn ta về
Thực thi Ý Chúa thỏa thuê phúc lành

Chờ đợi Chúa nhiệt thành xây dựng
Ngôi nhà chung thế giới bình an
Mong ngày Chúa đến vinh quang
Con đang tỉnh thức hân hoan đón Người


Nt. Bích Ngọc

Ăn năn
Đông về thao thức nỗi ăn năn
Khép cửa lòng trần lại tháng năm
Gió lạnh đưa theo miền rét mướt
Hồn hoang tỉnh giấc chốn xa xăm
Dòng đời xoay chuyển chờ hy vọng
Lữ khách quay về đợi viếng thăm
Sám hối người ơi tay đấm ngực
Tiết trời phủ giá lạnh căm căm.


Tỉnh cơn mê
Gió lạnh mùa Đông đã thổi về
Hồn người lạnh buốt nỗi ê chề
Chìm trong ảo ảnh mùa sương giá
Vỡ vụn sương mai cảnh tái tê
Bươn chải đường trần bao lối phủ
Lạc loài dương thế những cơn mê
Hồi tâm xét lại đời muôn vẻ
Trăn trở đường dài hướng bóng quê.


Mùa Vọng
Mùa Vọng về rồi quyện gió Đông
Đò chiều lặng lẽ chuyển qua sông
Người xem xa vắng buồn đôi mắt
Khách đợi mong về  lại bến không
Gió lạnh thổi qua miền sám hối
Lòng trần trăn trở nỗi đợi trông
Trần gian khao khát nguồn cứu độ
Phúc lộc ơn thiêng  mở tấm lòng.


Mong chờ Chúa đến

Mong chờ Chúa đến hỡi muôn loài
Cứu độ trần gian Đấng thiên sai
Tái hiện hàng năm mùa ngưỡng vọng
Niên  kỳ lập lại chính Ngôi Hai
Yêu thương nhân loại đời tăm tối
Xuống thế làm người cứu chuộc ai
Hồng phúc trời cao tuôn đổ xuống
An bình hạ giới đẫm sương mai.

Hoàng Công Nga



No-e truyện kể ngày xưa,
Đóng tầu lánh nạn, tránh mưa ngập tràn.
Ai ngờ hồng thủy tràn lan,
Phố phường thành thị, biến tan trong ngày.
Người ta ăn uống no say,
Gả chồng dựng vợ, cơ may đổi đời.
Không ngờ chấm dứt một thời,
Trẻ già nam nữ, không nơi tựa đầu.
Sẵn sàng tỉnh thức đêm thâu,
Đến giờ Chúa gọi, khấu đầu vâng theo.
Ngày giờ bất chợt cheo leo,
Ai người kiên vững, vui reo trong lòng.
Con Người sẽ đến trông mong,
Chẳng ai báo trước, trong vòng thời gian.
Hai người cầy ruộng một làn,
Một chàng tiếp nhận, một chàng bỏ rơi.
Hai bà xay bột gọi mời,
Một người lựa chọn, một rời phía sau.
Canh phòng cẩn mật cùng nhau,
Thân tâm tỉnh thức, trước sau tới ngày.

Hôm nay chúng ta bắt đầu bước vào Mùa Vọng. Mùa Vọng là mùa của sự mong chờ và tỉnh thức. Giáo Hội với tấm lòng yêu thương của người mẹ hiền đã chuẩn bị cho con cái những món ăn tinh thần nuôi dưỡng rất thích hợp qua phụng vụ lời Chúa của các mùa lễ.

Trong cuộc lữ hành trần thế với những đổi thay của thời khí và mùa màng. Giáo Hội dẫn chúng ta bước vào Mùa Vọng với nhiều ý nghĩa khác biệt. Nhà thờ được chuẩn bị với Vòng Hoa Mùa Vọng và từng cây nến được thắp lên mỗi tuần. Ánh sáng của cây nến đã dần đẩy lui đêm tối để mở cửa cho ánh sáng tinh tuyền chiếu dọi.

Bài Phúc Âm hôm nay giới thiệu cho chúng ta hình ảnh của ngày cuối đời nơi mỗi người. Ngày giờ sẽ đến với mỗi người trong những hoàn cảnh khác nhau. Như có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng làm việc, một người được tiếp nhận và một người bị bỏ rơi.

Trong cuộc sống, chúng ta chứng kiến biết bao những người anh em cùng lứa tuổi, cùng xóm làng và cùng hoàn cảnh đã ra đi. Có người ra đi một cách rất đột ngột như bị tai nạn, chiến tranh, động đất, sóng thần và nhiều nguyên nhân khác. Có người được chuẩn bị đôi chút trên giường bệnh. Sự ra đi nào cũng là sự bất ngờ. Không mấy ai thỏa mãn hoàn toàn với cái chết của mình trừ khi họ sống trong tỉnh thức.

Phải tỉnh thức như người lính gác mong trời rạng đông. Tỉnh thức như người bị lạc trong rừng sâu với muông thú hiểm nguy. Tỉnh thức như người đang lái xe trên đường. Cuộc đời chúng ta là một hành trình đi về một cùng đích. Thật vậy, nhiều khi chúng ta sống, nhưng lại không ý thức mình đang sống. Đôi khi thức nhưng chúng ta không tỉnh táo để quan sát sự việc xảy ra chung quanh. Không gì nguy hiểm bằng khi chúng ta đi lang thang không mục đích. Do vậy, sống là chúng ta không ngừng tiến về phía trước và tỉnh thức sẽ giúp chúng ta luôn định hướng để khỏi bị lạc đường.

Hãy chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng đón chờ Chúa đến. Chúa sẽ đến với chúng ta qua nhiều cách trong cuộc sống hiện tại. Chúng ta có thể gặp gỡ Chúa qua người thân yêu, người nghèo khó ốm đau, trẻ em nơi đầu đường xó chợ, nơi những người bần cùng nhất của xã hội và qua sự cầu nguyện liên kết với Chúa. Đôi khi Chúa hiện diện gần bên mà chúng ta không hay biết. Chúng ta hãy mở rộng cửa đón Chúa qua môi trường và tha nhân.

Chúa cũng sẽ đến bất chợt vào giờ phút cuối cùng của cuộc đời và vào lúc không ngờ, chúng ta hãy sẵn sàng. Đây thực sự là giây phút quan trọng mà chúng ta cần chuẩn bị và thức tỉnh để đón Chúa cả bây giờ và ngày sau. 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

VỌNG GÌ ĐÂY !
(Một chút cảm nhận khi Mùa Vọng trở về)





Vọng gì đây em ơi, mùa đông tới,
Lá khô cành và mưa lạnh tiêu điều,
Ngày em đi “lửa tắt bình khô rượu” [1],
Đường vắng em thành trơ trọi đìu hiu !

Vọng gì đây Bố ơi, chiều tan học,
Con một mình trong nổi nhớ mông mênh.
Cái kiếp mồ côi nào ai biết được,
Đời vắng cha con chỉ thấy chông chênh !

Vọng gì đây khói lam chiều đã tắt,
Ngày mẹ đi xa bếp trống quạnh hiu.
Còn lại chăng những tháng năm dằn vặt,
Nổi nhớ mong chiều quặn thắt trăm chiều !

Vọng gì đây phương trời xa xôi ấy,
Bóng con nhạt dần khuất dấu thương yêu.
Quê hương đây cửa nhà ta vẫn mở,
Chắp nhặt từng ngày nổi nhớ chắt chiu.

Vọng gì đây tháp chuông giờ vẫn thế,
Gọi ai lên đền thánh mỗi chiều lên.
Bước chân ai mãi xa xôi biền biệt,
Sân giáo đường giờ vắng lặng mông mênh !

Vọng gì đây khi tình yêu đã  vỡ,
Vợ xa chồng con mất mẹ vắng cha,
Nghĩa yêu thương thôi không còn duyên nợ,
Mái ấm gia đình giờ nên bãi tha ma !

Vọng gì đây con chết từ lòng mẹ,
Huynh đệ tương tàn xáo thịt nồi da !
Sự ác lên ngôi, bạc tiền uy thế,
Nghĩa bạn tình người chỉ còn nổi xót xa…!

Vọng gì đây khi quê hương ta đó,
Sống dập dềnh trong nổi sợ khôn nguôi.
Chất độc tràn lan tình người dối trá,
Biển đẹp, rừng tươi nay đã xa rồi !

Vọng gì đây khi mùa đông lại tới,
Lại dọn đường lại vang khúc ươm mơ.
Lại nghe ai đó gióng lời mong đợi. [2]
Mà sao ta hình như vẫn thờ ơ ?

Vọng gì đây, Chúa ơi, Người có đến,
Xin mang nhiều chỉ quà tặng tình yêu.
Tình yêu hôn nhân, tình yêu đôi lứa,
Tình mẹ, tình cha, tình đủ trăm chiều.

Vọng gì đây : chỉ mình ta đáp trả,
Chỉ mình ta san lấp những hố sâu,
Chỉ mình ta trở về mang chứng tá,
Chúa sẽ theo ta trở lại địa cầu !

Lm. Sơn Ca Linh
(Mùa Vọng 2016)



[1] Thơ của Vũ Hoàng Chương : “Em ơi lửa tắt bình khô rượu, đời vắng em rồi vui với ai…”
[2] Tin mừng Matthêô trong CN I MV năm A : “Anh em hãy sẵn sàng, vì giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24,44)

CHUYỆN KỂ VỀ THẦY !


Hai ngàn năm trước,
Trên những nẻo đường cát bụi xứ Palestina,
Đột nhiên, có đoàn lũ lớn bé trẻ già,
Khố rách áo ôm, nam thanh nữ tú…
Ai nấy trằm trồ, cùng nhau kháo láo :
Có một Vị Thầy,
Từ làng quê Na-da-rét, đích thị Rabbi !


Thầy : tên cúng cơm cha mẹ đặt GIÊSU,
Thầy : nghề thợ mộc, xuất thân hàng lê dân áo vải.
Thầy : Từng lao động với những giọt mồ hôi nhễ nhại,
Thầy : từng chen lẫn giữa đoàn người tội lỗi bước xuống dòng sông.
Thầy : từng quy tụ đám đông,
Để truyền giảng một Tin Mừng mang tên Nước Chúa !
Thầy : từng đem niềm vui cho bao tâm hồn héo úa,
Thầy : đem tin yêu cho những ai thất vọng ê chề !
Thầy : rọi sáng bao tâm hồn lạc lối u mê,
Thầy : trả lành lặn cho bao phận người đui què mẻ sứt…
Thầy : ban sự sống cho ai đang nằm trong cõi chết,
Thầy : đưa về nhà Cha những người con tội lỗi đi hoang.
Thầy : mang nụ cười vui gieo trên mọi ngả đàng,
Thầy : chung chén rượu cưới, bữa cơm gia đình đạm bạc.
Thầy : vui với trẻ em, chữa những người phung cùi, điếc lác,
Thầy : cũng khóc, cũng giận, cũng buồn, cũng vui.
Thầy : luôn xót xa và trăn trở bùi ngùi,
Trước một đàn chiên bơ vơ, lạc loài, đói khát.
Thầy : sẵn sàng chấp nhận trở nên hạt lúa mì mục nát,
Thầy : chọn con đường chết khổ nhục thương đau.
Thầy : muốn học trò noi gương Thầy rửa chân cho nhau,
Thầy : ban tặng : giới răn yêu thương làm luật mới.
Thầy : không để kẻ tin Ngài phải ưu sầu mong đợi,
Thầy : oai hùng từ mố trống đĩnh đạc phục sinh.
Thầy : thắp sáng niềm tin, ban sức sống Thần Linh,
Thầy : ban bình an và ơn cứu độ cho muôn dân thế giới.
Thầy : sai các môn sinh hãy mang Tin Mừng cùng đi tới,
Thầy : hứa sẽ hiện diện mãi mãi cho đến cuối thời gian…



Nhớ về Thầy, hôm nay xin ghi vội đôi hàng,
Như một chút lễ dâng,của tên học trò đã từng được Thầy cho thọ giáo !



                         Lm. Sơn Ca Linh
                         (20/11/2016)


[1] Thơ của Vũ Hoàng Chương : “Em ơi lửa tắt bình khô rượu, đời vắng em rồi vui với ai…”
[2] Tin mừng Matthêô trong CN I MV năm A : “Anh em hãy sẵn sàng, vì giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24,44)
Được tạo bởi Blogger.