Ngày 16.09.2017, chúng ta kỷ niệm Lễ Giỗ lần thứ 15 Ðức Hồng y Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận. Ngày 04.05.2017, Bộ Phong Thánh đã công bố sắc lệnh nhìn nhận Vị Tôi Tớ Chúa này đã thực hiện các nhân đức ‘đến mức độ anh hùng’. Trước đó, 9 cố vấn của Bộ Phong Thánh cứu xét tập Hồ sơ đúc kết (Positio) về cuộc sống và các nhân đức của Vị Tôi Tớ Chúa Ðức Hồng y Nguyễn Văn Thuận và đa số các vị đã bỏ phiếu thuận. Sau đó, trong cuộc họp của Hội đồng các Ðức Hồng y và Ðức cha thành viên của Bộ đã đồng thanh bỏ phiếu chấp thuận. Việc công bố này đã được Ðức Thánh Cha Phanxicô cho phép trong buổi tiếp kiến cùng ngày dành cho Ðức Hồng y Angelo Amato, SDB, Tổng trưởng Bộ Phong Thánh. Do đó, từ nay Ðức Hồng y P.X. Nguyễn Văn Thuận được mang danh xưng ‘Đấng Đáng Kính’ (Venerabile).


Ở tuổi 97, hàng ngày cha Antonio Bottoglia vẫn ngồi tòa giải tội, dâng Thánh lễ, lắng nghe các vấn đề của các con chiên giải bày với cha với sự tin tưởng. Thế nhưng chiều ngày 29/08 vừa qua, khi cha Antonio đang ngồi tòa giải tội cho một giáo dân tại nhà thờ thánh Catarina ở Mantova, miền bắc nước Ý, thì bị một người đàn ông Marốc khoảng 50 tuổi tấn công.

Câu hỏi cổ điển của khởi đầu cho những vụ tấn công đó là “hãy cho tôi tiền”. Cha Antonio trả lời là ngài không có. Thế là tình hình trở nên xấu đi: kẻ xấu này bắt đàu khạc nhổ vào cha, đánh cha và chửi rủa cha và những người đang hiện diện trong nhà thờ. Một người có mặt đã gọi cảnh sát và họ đã tìm kiếm và bắt được kể tấn công.



Chắc chắn Thầy Giêsu không muốn chúng ta trả lời một cách máy móc, chỉ dựa trên kiến thức sách vở đã được học thuộc lòng, nhưng Ngài chờ đợi chúng ta trả lời chân thành bằng một mối tương quan có thật của mỗi người chúng ta với chính Ngài, đã từng trải và nghiệm đúng qua những sự kiện và biến cố đời mình. Nhiều bạn, kể người đạo gốc, hay tân tòng, hay mới chỉ là dự tòng, đã trả lời thật xúc động thấm thía…

Trong nhiều dịp giúp Tĩnh Tâm cho nhiều nhóm, nhiều cộng đoàn, chúng tôi đã nhận được những lời bộc bạch xác tín của nhiều anh chị em. Xin vắn tắt ghi lại như những chứng từ sống động...



6 Chị em Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ đã được Tỉnh dòng sai đến hiện diện tại vùng ven thuộc Ấp Giòng Sao, Xã Tân Phú Trung vào Ngày 15.8.2015 với sứ vụ chăm sóc anh chị em bệnh nhân nghèo, nhưng mãi tới ngày 3.10.2015 Phòng Chẩn trị HY VỌNG mới chính thức khai trương và đưa vào hoạt động.

Mỗi ngày chị em có dịp tiếp xúc với hơn 100 anh chị em bệnh nhân đến từ các thôn làng thuộc nhiều Xã trong Huyện Củ Chi và Hốc Môn, chị em cố gắng chăm sóc và chữa trị bệnh tật thể lý và xoa dịu nỗi đau tâm linh cho họ cách tận tình. Nhiều bệnh nhân được phục hồi sức khỏe và ghi lại tâm tình tri ân :

“Tôi đã điều trị tại Phòng Chẩn trị YHCT từ thiện Hy Vọng độ 3 tháng. Nay bệnh đau đầu và suy van tĩnh mạch chi dưới đã được bình phục. Tôi nhận thấy Phòng khám trị bệnh rất nhiệt tình và có kết quả. Tôi mong rằng Phòng khám tiếp tục trị bệnh cho bà con trong thời gian dài. Tôi chân thành cám ơn quí soeurs tại Phòng khám Hy Vọng.” (BN Huỳnh Văn Giáp Xã Phước Vĩnh An, Huyện Củ Chi)




Cha Claude Paradis và những người hè phố

Theo nguồn tin của của EWNT News tại Montreal Canada ngày 25/8/2017 loan tin linh mục Claude Paradis đã sống một cuộc sống nghèo khổ vô gia cư, lang trên trên các đường phố Montreal, Canada. Ngài đã say mượt với rượu và ma túy, trước một tương lai đen tối, nhiều lần ngài đã nghĩ đến việc kết liễu đời mình.

May thay chàng đã không quyên sinh mà còn biết vươn lên đổi đời để trở thành một linh mục và hiện nay hiến dâng trọn vẹn thời giờ và cuộc đời còn lại để phục vụ cho các nhu cầu vật chất và tinh thần của những người vô gia cư nghèo khổ, hút sách và mãi dâm.
Ngài phát biểu: "Đường phố đã dẫn tôi về với Giáo Hội và Giáo Hội lại đưa tôi trở lại hè phố”.
Tháng Mười Hai năm ngoái, để gần gũi và hòa đồng với người vô gia cư, Cha Paradis đã quyết định ngủ trên đường phố suốt cả tháng, để chăm sóc cho những người vô gia cư trong tình liên đới và bác ái.

nữ tu Ruth Pfau, Mẹ Têrêsa thứ hai


Trong một diễn biến vô tiền khoáng hậu, Tổng thống Mamnoon Hussein và Thủ tướng Shahid Khaqan Abbasi của Pakistan, nơi tuyệt đại đa số dân theo Hồi Giáo, đã công bố Pakistan sẽ tổ chức quốc táng cho nữ tu Ruth Pfau, người Đức là Y Khoa bác sĩ vừa qua đời ngày 10 tháng 8, thọ 87 tuổi. Đám tang của chị sẽ được cử hành tại nhà thờ chính tòa Karachi. 

Thông cáo của văn phòng thủ tướng Pakistan đã ví chị Ruth Pfau như là Mẹ Teresa của Pakistan, một người “đã được sinh ra ở Đức, nhưng trái tim bà luôn ở với chúng ta ở Pakistan này.” Trong khi đó, thông cáo của Tổng thống Mamnoon Hussein nói rằng “Nữ tu Bác sĩ Pfau đã đặt một dấu chấm hết cho bệnh phong ở Pakistan. Ơn đức này là không thể nào quên được. Bà đã rời quê hương mình và biến Pakistan thành nhà của mình để phục vụ nhân loại. Nước Pakistan bày tỏ lòng kính trọng đối với bác sĩ Pfau, và bày tỏ niềm hy vọng rằng truyền thống phục vụ nhân loại tuyệt vời của bà sẽ được tiếp tục.” 

Chị Ruth Pfau sinh ngày 9 tháng 9 1929, tại Leipzig trong một gia đình có 6 người con. Trong chiến tranh thế giới lần thứ Hai, nhà cửa của chị bị dội bom, sau đó gia đình lại phải sống dưới chế độ cộng sản Đông Đức vài năm trước khi vượt biên tìm tự do thành công sang Tây Đức.

Trong thập niên 1950, chị theo học ngành y khoa tại Đại Học Mainz và tốt nghiệp y khoa bác sĩ. Sau khi tốt nghiệp đại học, trước một tương lai rạng rỡ sáng ngời, chị từ bỏ mọi sự và gia nhập Dòng Nữ Tử Trái Tim Đức Mẹ và được gởi sang Ấn Độ. Tuy nhiên, do những trục trặc về visa vào Ấn, chị phải dừng chân tại Karachi, Pakistan. 

Trong một cuốn hồi ký, chị Ruth Pfau cho biết vào năm 1960, lúc mới 31 tuổi, chị quyết định dâng hiến đời mình cho việc chăm sóc các bệnh nhân phong cùi tại Pakistan sau khi chứng kiến một thanh niên phải bò bằng chân và tay vào phòng cấp cứu. Trong xã hội Pakistan, những bệnh nhân phong cùi thường bị gia đình, và xã hội bỏ mặc và xa lánh.

Chị Ruth Pfau đã đích thân chăm sóc cho người phong cùi, và mở các trường đào tạo các bác sỹ, và thành lập các trung tâm điều trị. Năm 1996, Tổ chức Y tế Thế giới tuyên bố căn bệnh được kiểm soát hoàn toàn ở Pakistan. Theo thống kê mới nhất, số người bị bệnh phong tại quốc gia này đã giảm xuống chỉ còn 531 bệnh nhân.

Đặng Tự Do
Vietcatholic

NHƯ MỘT HẠT GIỐNG
Bài chia sẻ trong thánh lễ an tang anh Phanxicô Phạm Lê Anh Tuấn,
Giám đốc Nhà sách Hoàng Mai,
Tại nhà thờ Giáo xứ Mẹ Hằng Cứu Giúp, Gò Vấp, 15-8-2017


Mời xem video:
video



Kính thưa công đoàn phụng vụ,
Kính thưa tang quyến, cách riêng là chị Tuyết và hai cháu thân yêu!
Ngày hôm kia, mới sáng sớm tôi nhận được tin từ Qui Nhơn rồi từ Nha Trang cho biết anh Phanxicô Phạm Lê Anh Tuấn ở Sài Gòn đã qua đời lúc mười giờ rưỡi đêm. Những anh em quan tâm tới mục vụ văn hóa nhắn tin cho nhau thật nhanh từ Nam tới Bắc. 10g30 sáng, trong cuộc tĩnh tâm của các bạn trẻ yêu văn thơ Công giáo tại Đồng Nai, cha Cao Gia An đã dâng lễ cầu nguyện cho Tuấn. Rồi trang Văn thơ Công giáo liên tục cập nhật các thông tin về tang lễ của Tuấn. Anh em cảm thấy hụt hẫng khi hay tin một nhà văn hóa trẻ tuổi của giới Công giáo Việt Nam đột ngột từ giã cõi đời.
Tôi ra xe về Sài Gòn với lời nguyện thầm: Chúa ơi, hạt giống phải mục nát đi… Vâng, hạt giống phải mục nát đi như lời Tin Mừng vừa nghe. Lời ấy trước hết nhằm nói về cái chết của Chúa Giêsu nhưng rồi tiếp đó cũng nói về cái chết của các môn đệ Chúa.
Sự mục nát của hạt giống ôm theo niềm hy vọng về những hạt mầm mới. Chính khung cảnh trong nhà thờ sáng nay đang nói lên điều đó. Lễ an táng của Tuấn thật trang trọng ấm cúng, có Đức Cha Giuse về chủ tế, nhiều linh mục đến đồng tế, với nhiều nam nữ tu sĩ và đông đảo giáo dân cùng đến hiệp dâng thánh lễ, an ủi gia đình và tiễn biệt Tuấn. Bầu khí đầy yêu thương này không những đem lại an ủi nhiều cho tang quyến mà cả cho những anh chị em quan tâm tới mục vụ văn hóa, bởi vì dường như chúng ta đang được cảm thấy hừng lên chân trời hy vọng của cánh đồng đầy những bông hạt mới.
Tôi xin được phép kể câu chuyện của Tuấn như một minh họa để chúng ta cùng cảm nhận cách thiết thực hơn về lời Chúa đang mời gọi chúng ta cùng trở nên hạt giống mục nát như Ngài và với Ngài.
Năm 2006 tôi được gặp Tuấn lần đầu khi Tuấn đang làm tại nhà sách Quang Minh, một nhà sách Phật tử ở quận I. Tuấn hỏi tôi có phải là linh mục không. Chỉ mấy câu đối thoại ngắn ngủi đủ cho thấy một tấm lòng đang khắc khoải vì Hội thánh. Tôi hẹn gặp Tuấn ngay chiều hôm ấy tại nhà khách đan viện Cát Minh Sài Gòn. Đang làm người phát hành sách, Tuấn hết sức bức xúc về tình trạng sách vở Công giáo. Đang khi Phật giáo và Cao Đài mỗi bên đều có Tổ In ấn và Phát hành sách, lo việc phổ biến sách đi khắp nước, thì phía Công giáo không hề có hệ thống phát hành. Các nhà sách Công giáo chỉ loay hoay với khả năng riêng và lợi nhuận riêng. Tuấn cho biết đã trình vấn đề lên Đức Cha Bùi Tuần. Vị giám mục già hưu trí trao đổi qua điện thoại với Tuấn nửa giờ rồi bảo sẽ lưu ý để nghĩa tử của ngài là Đức Cha Ngô Quang Kiệt lo việc ấy. Tôi thấy cần phải làm cái loa để thông điệp của Tuấn được truyền đi nhanh hơn. Tôi viết các ghi nhận và đề nghị của Tuấn thành hai bài đem đăng lên báo Hiệp Thông của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và nhận được một hồi âm duy nhất của một linh mục miền quê.
Ít lâu sau Tuấn thôi làm cho nhà sách Quang Minh để có thể dành trọn thời giờ và tâm huyết cho sách vở Công giáo. Thương hiệu Nhà sách Hoàng Mai ra đời. Tuấn giúp nhiều tác giả Công giáo xin giấy phép xuất bản chính thức để sách vở Công giáo dần dần ra khỏi tình trạng in chui, không rõ xuất xứ, thiếu cả tên tác giả. Tuấn đã đưa được một số sách đạo vào mạng phát hành sách ngoài đời, dù chưa nhiều nhưng đã là một khởi đầu đáng kể. Tuấn đã khiến các nhà sách Công giáo phải mở rộng tầm nhìn, nâng cao chiết khấu hoa hồng cho các đại lý bán lẻ, từ 10 hay 15% lúc đầu lên dần đến 25-30%. Tuấn hỗ trợ cả cho một công ty bán sản phẩm Công giáo trên mạng…

Cái khó hết sức khó là Tuấn không xoay được nguồn vốn cho một kế hoạch lâu dài. Dù vậy, Tuấn vẫn mang ước vọng hào phóng là ưu tiên thực hiện những quyển sách có thể khó bán nhưng có giá trị cao như Điển Ngữ Thần Học Thánh Kinh, Tổng Luận Thần Học của Thánh Tôma… Tới nay, nhà sách Hoàng Mai đã vượt trên 400 đầu sách. Hiện đang tồn đọng khoảng 100 bản thảo được các tác giả gửi gắm nhờ xin giấy phép, giúp thiết kế và in ấn. Số người có sách cần xuất bản đang xúc tiến công việc với Tuấn ngày càng nhiều, cho nên khi Tuấn nằm xuống, không ít người thấy chới với chẳng biết sẽ làm sao để tiếp tục công việc.

Tôi không biết cần đến bao nhiêu người mới lấp đầy khoảng trống Tuấn để lại cho ngành in ấn sách Công giáo. Một mình Tuấn phải ôm rất nhiều việc mà chưa kịp chuẩn bị để có người kế thừa tiếp nối. Tuấn vừa có khả năng vừa sẵn lòng chịu khó làm mọi việc từ cao đến thấp, từ liên lạc trao đổi với các nhà xuất bản, các nhà in, các tác giả, các họa sĩ vẽ bìa, qua việc kiểm tra bản dàn trang thiết kế, cho đến việc khi cần thì xắn tay áo vào bao bì, đóng gói và chở sách ra bến xe. Tuấn lấy công của mình để đỡ tốn kém cho người mình giúp đỡ. Lạ thay, giữa những công việc bộn bề như vậy, cùng với trách nhiệm làm chồng làm cha, và trách nhiệm người giáo dân trong giáo xứ, Tuấn còn thu xếp được thời giờ để theo đuổi các khóa thần học mấy năm liền.

Không biết tới bao giờ chúng ta mới có được một Kitô hữu trẻ quen thân cùng lúc với nhiều nhà xuất bản khác nhau mà đi tới đâu cũng được người ta thương mến và quý trọng vì sự nhã nhặn, vui tươi, đầy quảng đại, một người tín hữu trẻ có khả năng đọc rất nhanh và thẩm định giá trị bản thảo cả về văn phong, tư tưởng với các mặt đức tin, tác dụng giáo dục và tác dụng truyền giáo của một tác phẩm.

Tháng 3-2017, với bài tham luận trong đại hội Truyền thông Công giáo tại Vũng Tàu, một lần nữa, Tuấn lại nêu lên tính khẩn cấp và những khó khăn thực tế của việc phát hành sách Công giáo. Tôi lại tiếp tay với Tuấn viết ra sáu bài về một chương trình phát hành sách mang tên “Tông đồ sách báo”. Thế nhưng hình như vẫn chỉ là những tiếng kêu trong sa mạc, chẳng biết đến bao giờ mới được quần chúng và cả các cấp thẩm quyền lắng nghe. Rồi hôm nay Tuấn được Chúa gọi về ở tuổi 40, cái ước mơ một hệ thống phát hành sách Công giáo đến tận các xứ đạo vẫn chưa thành hiện thực.

Thưa cộng đoàn phụng vụ,
Tòa giảng không phải là chỗ để tán dương một cá nhân. Quý vị và anh chị em quá hiểu rằng những điều tôi chia sẻ đây không nhằm ca tụng một người đã khuất nhưng để chúc tụng và tạ ơn Thiên Chúa về một quà tặng tuyệt vời Ngài đã từng ban cho Giáo hội Việt Nam rồi đã vừa lấy lại, một quà tặng mà càng về sau ta càng thấy thiếu và vô cùng tiếc thương; đồng thời cũng là để mọi người thấy rằng có một đoàn sủng hiện rất quan trọng cho Giáo hội Việt Nam mà chúng ta cần tha thiết cầu xin Thiên Chúa rộng ban.

Tôi chỉ muốn thốt lên tiếng gọi khẩn thiết phải đào tạo cho Giáo hội Công giáo Việt Nam một đội ngũ trí thức trẻ, giàu tài năng và kiến  thức, giàu đức tin và tinh thần Hội thánh, có cái nhìn chính xác và luôn quảng đại dấn thân.
Ôi lạy Chúa Giêsu, cùng họp nhau đây để ca tụng những hồng ân Chúa đã tuôn đổ trên đứa con nhỏ này của Chúa, chúng con tự hỏi tại sao Chúa đánh gục các kiện tướng của Chúa nếu không phải là để chúng con chỉ cậy trông và một mình Chúa là Đá Tảng và Sức Mạnh của chúng con?
Tại sao Chúa đánh gục các kiện tướng nếu không phải để giục giã chúng con đưa giới trẻ đến với Chúa, dìm họ vào sâu trong Chúa để họ được biến thành những công cụ tuyệt vời cho Chúa?
Chúa ơi, người môn đệ Chúa đây là một hạt giống bé nhỏ mà cũng là một hạt giống kiện tướng. Chúa đã vùi nó xuống, xin hãy làm cho nó mục nát đi với Chúa và nẩy sinh nhiều bông hạt mới.
Chúa ơi, Chúa đã yêu thương đứa con nhỏ của Chúa là người anh em chúng con đây, xin Chúa hãy ôm lấy vào lòng, mãi mãi. Xin Chúa cũng an ủi vợ và các con của Tuấn còn ở đời này để họ luôn được thấy gần gũi chồng và cha trong trái tim của Chúa. Amen.
Đan viện Thánh Mẫu Vĩnh Phước, ngày 14-8-2017
Lm Trăng Thập Tự




Blaise Pascal (19/6/1623 – 19/8/1662)

Bài viết liên quan: Thị kiến thần nghiệm đã biến đổi Blaise Pascal

Nhân dịp Vatican mở án phong chân phước cho Blaise Pascal, một triết gia nổi tiếng thế kỷ 17, chúng ta đọc lại một vài tư tưởng để đời của ngài.

1. Ít người nói về sự khiêm tốn một cách khiêm tốn, về nhân đức một cách đức hạnh, về sự hoài nghi một cách ngờ vực.





Tôi đến California vào những ngày cuối tháng năm, cái nóng quái của mùa hè như trêu ngươi sức khỏe con người, sự khô khốc làm héo khô nhiều thảm cỏ xanh mượt mà hôm nào? ( dẫu đầu năm 2017 bang California có mưa lớn dư tràn nước, sau bao năm hạn hán, nhưng người dân vẫn được kêu gọi tiết kiệm nước, và để dành nước thiên nhiên phòng khi khô hạn), đón chúng tôi ở phi trường LosAngeles là các bác trong Hội Bạn Những Người Cùi, xin cho tôi gọi là Người Phong. Hôm sau đến trụ sở của Hội, gọi cho oai, Hội không có cơ sở vật chất bên ngoài, nhưng các thành viên của Hội đều là trụ sở khi cần, thấy nam phụ lão ấu đầy đủ, và mọi người liền tay làm việc không ngơi nghỉ, những cánh thư gởi check, gởi vé số dự thưởng, gởi những tâm tình đến Hội, cho sự kiện ngày truyền thống hàng năm, năm này vào ngày Chúa Nhật 04/6/2017.


Giọng ca Đà Nẵng qua đời ở tuổi 31

Văn Ngân Hoàng phát hiện mắc bệnh ung thư dạ dày chỉ vài tháng sau khi ra mắt sản phẩm âm nhạc đầu tay.
Chia sẻ với Zing.vn, người thân cho biết nữ ca sĩ Văn Ngân Hoàng qua đời vào sáng ngày 11/7 tại nhà riêng. Cô ra đi ở tuổi 31 sau gần một năm chiến đấu với bệnh ung thư dạ dày.

Trong những ngày cuối đời, Văn Ngân Hoàng khiến người thân, bạn bè cảm phục vì sự kiên cường, lạc quan vào cuộc sống. Trên trang cá nhân, cô vẫn chia sẻ hình ảnh gầy gò của bản thân khi nằm trong bệnh viện với nụ cười tự tin, tận hưởng âm nhạc. Thỉnh thoảng, cô lại hát tặng mọi người như khi chưa mắc bệnh.




Chúa Giêsu là Cứu Chúa của nhân loại, mọi người đều biết, nên tôi cũng biết từ lâu rồi! Và điều này làm tôi yên tâm trong một thời gian dài cho đến ngày tôi chạm được cái chân lý đầy ngỡ ngàng này: Chúa Giêsu là Cứu Chúa của tôi! Hay nói rõ hơn: Ngài đã cứu tôi. Câu chuyện xảy ra mấy năm rồi, nhưng vẫn còn rõ mồn một trong tôi mỗi ngày, và mỗi ngày các hình ảnh ấy sống trở lại trong tôi để cho tôi trình lên Chúa với hết tâm tình: Halleluia!



   Bạn từng nghe rằng Thiên Chúa là một người Cha Nhân Lành đang chờ đợi bạn trở về xin lỗi Người, để Người có thể mặc cho bạn chiếc áo thượng hạng, mở tiệc lớn ăn mừng vì tìm lại một đứa con hoang đàng... Sai rồi! Ðấy chỉ là câu chuyện trong dụ ngôn! Nhưng trong thực tế cuộc đời, Chúa không hề đợi bạn trở về...

   Tôi bước vào đời với một giấy thế vì khai sinh bằng tiếng Pháp, trong đó có ghi "fils de parents inconnus": con của cha mẹ vô danh. Lần đầu tiên tôi biết họ tên mình đúng như được ghi trong khai sinh là khi tôi đọc danh sách học sinh thi vào trung học. Trước đó, người ta gọi tôi là A-Ki. Ðến bây giờ tôi không biết vì sao tôi có cái tên đó, phải chăng vì vào thời ấy, người ta có thói quen đặt tên chó là Ki, hay vì không biết tôi xuất xứ từ đâu nên hỏi là "À Qui?"



Một sáng sớm mùa Đông Canada, tuyết vẫn còn phủ trắng, cao đến mắt cá chân trên các lối đi. Bà Catherine, bà bếp Cha Sở bước chầm chậm và cẩn thận quay về nhà xứ sau Thánh Lễ ban sáng. Vừa đặt chân trên bậc thềm nhà xứ, thấy tôi đang quét tuyết, bà vui vẻ chào tôi và bảo: “Peter, mang cây chổi quét tuyết tới đây!” Tôi tươi cười tiến tới gần bà với cây chổi quét tuyết đu đưa trên tay, chưa đón ra ý bà muốn nhờ tôi chuyện gì. Bà Catherine tự nhiên kéo váy đầm cao lên một chút và chìa đôi giày bám đầy tuyết, thản nhiên bảo tôi: “Lấy chổi phủi dùm tuyết bám giày, để tôi đi vào không làm dơ thảm nhà xứ!”

Nụ cười vụt tắt trên môi. Tôi không nghĩ là mình không hiểu tiếng Anh. Rõ ràng quá mà: Lấy chổi phủi sạch tuyết bám giày bà đầm Catherine. Tôi cúi mặt chần chừ. Bà Catherine vẫn giữ cao váy đầm, giơ đôi giày bám đầy tuyết , thúc giục: “Phủi dùm mau đi để tôi còn kịp vào chuẩn bị cà phê sáng cho Đức Ông Robert!” Im lặng và cẩn thận, tôi cầm chổi, nhẹ nhàng phủi tuyết bám giày bà Catherine, từng chếc một. Bà cười mãn nguyện, cám ơn tôi và nhanh nhẹn đẩy cửa bước vào nhà xứ.

nữ ca sĩ Emma Fradda


Sinh ra và lớn lên là một tín hữu Công Giáo, thế nhưng khi đến tuổi trung học Emma Fradd lại trở thành người vô thần bởi vì cô ấy không thể chứng minh Thiên Chúa hiện hữu. Điều này đã thay đổi sau khi cô nhận được một ân sủng đặc biệt từ Đức Mẹ.
....
Năm năm trước đây, tôi là một người vô thần. Tôi sinh ra và lớn lên như một người Công giáo, đến tuổi trung học, tôi bắt đầu hoài nghi về 'đức tin' của mình và làm bạn với những người không tin vào Thiên Chúa, tôi tự coi bản thân mình là một người vô thần.Tôi luôn tự hỏi : "Thiên Chúa có thật không?" Lý do chính khiến tôi trở thành một người vô thần là việc tôi không thể nhìn thấy Thiên Chúa;Tôi không thể nghe hay cảm nhận được Ngài, nên suy luận rằng Ngài không có thật. Nhận định này đã đưa tôi vào một lối sống không lành mạnh: ma túy, rượu chè, trộm cắp, các mối quan hệ không trong sạch và hầu hết chỉ là buồn khổ.

Tôi nhớ thời trung học tôi đã cởi mở đón nhận nhiều điều mới. Tôi có những người bạn đã gia nhập giáo phái Wicca và Phật giáo, tôi cũng đã thử các phương pháp cầu nguyện của họ nhưng không cảm nhận được gì. Có lẽ các bạn sẽ nói rằng một phần trong số những năm trung học của tôi, tôi đã là một người theo thuyết bất khả tri, không hoàn toàn xác tín về tôn giáo nào đó, nhưng vẫn có một ý niệm nào đó về Thiên Chúa. Khi vào lớp 10, tôi tham gia một ban nhạc vô thần và nói nhiều về sự hoài nghi của mình, đặc biệt là về Thiên Chúa của Công Giáo vì tôi học ở một trường Công Giáo.Tôi ngồi trong suốt thánh lễ hàng tuần, tôi không chịu quỳ gối hay đứng lên khi Rước lễ, thậm chí tôi đã lãnh nhận bí tích…

Matthew – anh trai tôi-đã cảm nghiệm được Chúa và có một sự chuyển đổi mạnh mẽ khi tham dự Ngày Giới trẻ Thế giới tại Rome vào năm 2000. Tôi nhớ anh ấy đã trở lại và rất vui vẻ. Từ một người anh chỉ biết đưa đón tôi, nay anh đã là người để có thể nói chuyện với tôi về bất cứ điều gì. Tháng 5 năm 2008, sau sinh nhật lần thứ 18 của tôi, anh mời tôi đến sống với anh và vợ anh – chị Cameron - tại Ireland trong 3 tháng, tôi nhanh chóng chấp nhận lời đề nghị ấy. 

Tôi lấy visa, điều này mang lại cho tôi một công việc thú vị, dành nhiều thời gian hơn với Liam- cháu trai vô cùng dễ thương của tôi. Matt và Cameron là những người Công giáo sốt sắng, họ cầu nguyện hàng đêm, tham dự Thánh lễ thường xuyên nếu có thể, và mời tôi cùng tham dự. Dĩ nhiên, tôi luôn luôn từ chối: 

"Không, Matt, em không tin, anh cứ đi đi, em sẽ ở nhà." 


Một đêm, chúng tôi đã trò chuyện về sự tồn tại của Thiên Chúa, tôi vẫn giữ quan điểm của mình "Matt, Làm thế nào để em biết có một Thiên Chúa, làm thế nào để em tin rằng những gì anh đang nói là sự thật? "

Tôi nhớ anh ấy đã nói," Emma, em sẽ không bao giờ biết chắc chắn Thiên Chúa là có thật hay không, trừ khi em cầu nguyện với Ngài và mở lòng ra với Ngài.” 
Điều này thật khó nghe, nhiều lần anh mời tôi cùng cầu nguyện, tôi đã từ chối và rời khỏi nhà mỗi lần như vậy.

Matt và Cameron là thừa tác viên trẻ của một giáo xứ ở County Donegal, vào mùa hè, họ lên kế hoạch cho chuyến hành hương đến thị trấn Medugorje, Bosnia, nơi Đức Trinh Nữ Maria hiện ra và mang nhiều thông điệp đến mọi người. Các thông điệp này vẫn chưa được chấp thuận bởi Giáo Hội, tuy nhiên, tôi nhận thấy nơi đây có một sự bình yên và Mẹ Maria đã đến với cuộc đời tôi ở đây. Một linh mục địa phương đề nghị trả tiền cho chuyến bay của tôi, tôi miễn cưỡng chấp nhận.

Vài ngày sau, một người tuyệt vời tên là Tony Foy gọi đến nhà. Tôi trả lời điện thoại và anh ta hỏi tôi cảm thấy thế nào về chuyến đi Medugorje sắp tới.Tôi nói một cách vô ơn với anh ta rằng tôi không trông chờ điều đó, và anh nói, "Hãy cởi mở ra, em sẽ không bao giờ biết được những gì có thể xảy đến đâu." Câu nói thoáng qua của anh ấy thật sự tác động đến tôi. Tôi nhớ tôi đã bước vào phòng ngủ của anh chị tôi vào đêm hôm trước chỉ đơn giản là để khóc, tôi cũng không biết tại sao, có lẽ vì tôi không vui. Tôi nói với họ rằng tôi đã sẵn sàng đến với Medugorje, sẽ cầu nguyện và tham dự thánh lễ cùng với họ. Tuyệt vời.

Sau vài ngày đến Medugorje, tôi đã làm những điều tưởng chừng như không thể: tôi đã lần chuỗi Mân Côi, tham dự thánh lễ và thậm chí đã đi xưng tội vào một buổi tối, mặc dù tôi không thú nhận nhiều những tội lỗi cho bằng việc nói với các linh mục về các hoài nghi của tôi về đức tin Công giáo.
"Nếu Thiên Chúa là có thật, và tôi không tin vào Người, vậy làm sao mà Người có thể chấp nhận lời cầu nguyện 'Lạy Cha chúng con ở trên trời’ của tôi, khi tôi thậm chí không tin vào những lời mình nói? "

Vị Linh mục bảo rằng, "Cầu nguyện không chỉ là con đang nói chuyện với Thiên Chúa, mà còn là để Thiên Chúa nói với con."


Rõ ràng, đây là trở ngại của tôi, tại sao tôi không thể nghe thấy Thiên Chúa ? Tại sao tôi không thể nhìn thấy Người ? Tôi đón nhận lời khuyên này, cố gắng áp dụng nó vào việc cầu nguyện của mình. Tôi quyết định sẽ cầu nguyện với Đức Mẹ và từ ngày đó tôi cầu nguyện mỗi ngày rằng: "Mẹ Maria, nếu thật sự có Thiên Chúa, xin Mẹ hãy chứng minh điều đó."

Anh trai dẫn tôi đến ít nhất là một nữa trong số các cửa hàng Công Giáo trên đường phố Medugorje, đề nghị mua cho tôi bất cứ thứ gì tôi muốn. Tôi nói: “Matt, em chỉ thích một trong những tràng chuỗi Mân Côi đeo tay mười hạt”, và anh đã mua cho tôi. Anh còn mua cho tôi một quyển Thánh Kinh, nói rằng vị Linh mục đài thọ tôi đi Mễ Du, đã đã trả tiền cho quyển Thánh Kinh đó. Vài năm sau tôi mới biết là chính Matt đã mua nó.

Tôi tiếp tục cầu nguyện với chuỗi Mân Côi khoảng một tuần lễ, trước khi bắt đầu chuyến hành trình thứ hai của chúng tôi đến Canada. Sở dĩ Matt, Cameron, Liam và tôi được tham gia chuyến đi này vì anh tôi làm việc cho NET(National Evangelization Teams- Hội Truyền Giáo Quốc Gia) của Canada tại thời điểm đó. Mỗi năm NET đào tạo hơn 60 tình nguyện viên, họ bỏ ra 10 tháng đi đến các trường học và các giáo xứ khác nhau để rao truyền Lời Chúa, đồng thời cũng giúp phát triển các hội đoàn trong giáo xứ, tiếp cận với các cộng đồng người Pháp và rao giảng Tin Mừng qua âm nhạc. Matt là thành viên trong số những người hỗ trợ cho việc đào tạo, vì vậy chúng tôi cắm trại bên ngoài Ottawa nơi các "Netters"(người tham gia tình nguyện) được đào tạo trước khi bắt đầu nhiệm vụ của họ. Tôi lẽo đẽo theo sau như một người giữ trẻ. Chúng tôi đến vào buổi tối, và tôi đã tham dự một buổi cầu nguyện. Có một ban nhạc dẫn dắt 60 tình nguyện viên cầu nguyện để ngợi khen và thờ phượng Chúa, nó không giống như bất cứ thứ gì mà tôi đã từng chứng kiến trước đây. Họ cầu nguyện rất say mê, hầu hết đều giơ cao tay hướng về trời, rất nhiều người trong số họ ca ngợi Chúa một cách rất nhập tâm, hát rất to, tôi cho rằng những gì họ làm hoàn toàn vô lý! Sau khoảng mười phút, tôi không c̣òn cảm thấy khó chịu, ngược lại còn nhận thấy rằng tất cả họ đều trông rất hạnh phúc, mỗi người đều cảm nhận được niềm vui đích thực của mình, và tôi bắt đầu khóc. Tôi đi vào một nhà nguyện nhỏ và ngồi trước Mình Thánh Chúa. 

Tôi nhớ mình đã cầu nguyện thế này: "Lạy Chúa, con không muốn mình cô đơn nữa, con không muốn tìm Ngài trong những nơi sai lầm nữa, con muốn những gì như những người ở đây đang có, nếu những gì họ có là Ngài, vậy con nguyện xin Chúa tỏ lộ chính mình cho con biết và ban cho con ơn giúp con tin Ngài".

Ngày hôm sau, Joe – một trong những nhân viên đào tạo- đã có một cuộc nói chuyện xoay quanh chủ đề tình yêu của Thiên Chúa, Đấng đã làm người và chịu chết vì chúng ta. Những điều này tôi đã được nghe từ trước, nhưng lần này, tôi được đánh động nhiều. Có một phần trong bài nói chuyện mà Joe đã nói, "Thiên Chúa đã chịu chết để cứu chuộc bạn, làm sao bạn có thể tưởng tượng được điều đó. Và lúc đó, Đức Mẹ đã đáp lời cầu nguyện của tôi. Tôi không nghe thấy tiếng nói của Thiên Chúa, cũng như không nhìn thấy Người, nhưng trong giây phút đó, tôi nhớ mình hiểu ra rằng Thiên Chúa rất rất rất lớn và tôi đã cố gắng để “nhét” Người vào trong đầu tôi, nhưng Người là vô hạn, không tài nào tôi hiểu hết về Người. Tôi đã khóc và khóc, tôi chạy đến anh tôi và kể cho anh hay về tin tốt lành này, Thiên Chúa đã tặng ban cho tôi ơn đức tin và lần đầu tiên trong đời, tôi tin tưởng và không nghi ngờ rằng Thiên Chúa có thật, Ngài yêu thương tôi và tất cả mọi người, Người muốn có mối tương quan với tôi ở đời này và cả đời sau.

Suốt tuần lễ ở NET, tôi đã tham dự Chầu Thánh Thể, lãnh Bí tích hòa giải sau 5 năm và rước lễ. Tôi học biết rất nhiều về đức tin của mình và lắng nghe nhiều người chia sẻ về những kinh nghiệm đức tin tuyệt vời của họ! Khi rời Canada để quay trở lại Úc, tôi thấy rằng mình muốn quay trở lại vào năm sau và tình nguyện dành một năm trong cuộc đời để tham gia vào các hoạt động của NET. Và tôi đã làm việc đó trong 2 năm! Năm tình nguyện đầu tiên của tôi là năm 2009-2010, tôi tham gia Parish Infuse Team, phục vụ một năm ở Wetaskiwin, Alberta. Năm tình nguyện thứ hai là năm 2010 – 2011, tôi tham gia Massive Worship Team, chúng tôi đi đến các nước rao giảng Tin Mừng bằng âm nhạc, khuyến khích các bạn trẻ, tham gia các công việc của giáo xứ, phối hợp với các ban nhạc và ca đoàn, dạy họ cách sử dụng âm nhạc đương đại có hiệu quả trong giáo xứ. Đối với tôi NET là một kinh nghiệm tuyệt vời: Tôi yêu Chúa nhiều hơn, đời sống cầu nguyện hàng ngày được triển nở và học cách biết yêu thương những thành viên trong nhóm. Trong năm tôi ở Massive Worship Team, tôi đã hòa hợp hai niềm đam mê của mình với nhau: âm nhạc và Chúa Giêsu. Tháng 8 năm 2011, tôi chuyển đến Ottawa và gia nhập vào đội ngũ nhân viên của NET. Tháng 02 năm 2012, tôi phát hành CD (không vô thần) đầu tiên của tôi.

Tôi đặt tiêu đề của CD là Search Party, dựa trên cuộc trò chuyện với Carla, một người bạn của tôi từ Australia, sau khi tôi khoe với cô ấy về việc hoán cải của mình, cô ấy nói: "Emma, tựa như Thiên Chúa sẽ cử một phái đoàn tìm kiếm (Search Party) để tìm lại những đứa con bị thất lạc của Người." Tôi đam mê viết nhạc, tôi rất biết ơn Thiên Chúa đã ban cho tôi niềm đam mê này, và tôi hy vọng mọi người có thể nhận được điều gì đó khi nghe chúng.Vì thế, tôi đã thu âm album thứ hai của mình mang tên “How the other half live” và mùa hè năm nay, tôi sẽ bắt đầu nhóm nhạc với Joanna, một người bạn từ Anh, chúng tôi sẽ thu âm và thực hiện các buổi biểu diễn xuyên lục địa.

Hiệu đính: Rachel Waugh
Chuyển ngữ: Ngô Tử, 

Cộng tác viên VTCG

nguồn: Catholic conversions
Để biết thêm về Emma hoặc nghe nhạc của cô vui lòng truy cập website www.emmafradd.com



Các triết gia Hy Lạp từ thời tiền Socrate cho đến Platon, Aristote và mãi tới hậu kỳ Trung cổ như Descartes; hiện đại hơn như David Hume, Herbart; ở thế kỷ hai mươi như William Jame, Henri Bergson hay Edmund Husserl,…đã để lại cho thế giới ở mọi thời đại “kho tàng khôn ngoan” nhờ những nỗ lực suy tư của họ từ các sự kiện cụ thể của cuộc sống. Giá trị của những sự khôn ngoan ấy như là nguồn mạch để giải đáp thắc mắc của con người khi đi tìm cho mình một điểm tựa hạnh phúc, ít nhất về mặt nhân sinh quan. Các triết gia có lẽ cũng rất hạnh phúc từ những suy tư của mình, nhưng không biết họ thích gì? Bởi rằng, trong các giờ học triết, các giáo sư chẳng bao giờ đề cập tới sở thích của một triết gia nào. Một điều gần như chắc chắn là: các triết gia đều thích suy tư.

Thầy Nguyễn Khắc Dương (áo nâu)



Lời giới thiệu: Đây là câu chuyện kể về cuộc trở lại đạo Công giáo của anh Elliott Suttle người Mỹ,

– từng là tín đồ của Hội Giám lý và là một chàng trai từng thờ ơ với tôn giáo. Hiện anh đang sinh sống và dạy tiếng Anh tại một vùng hẻo lánh Nhật Bản. Thỉnh thoảng anh cũng viết về con đường tìm về đức tin của mình trên các blog. Xin cảm ơn cộng tác viên Nga Bom, sinh viên tiếng Anh đã chuyển ngữ, và mời bạn đọc cùng theo dõi !
BBT


*****

 
Có thể nói, dẫu rằng âm thầm nhỏ bé nhưng khi biết được chàng bác sĩ mang cái tên thân thương Nguyễn Viết Chung ai ai đều cảm nhận đó là một cuộc đời hay đúng hơn là một ơn gọi đặc biệt. Sau một thời gian tìm hiểu, tu học, Nguyễn Viết Chung được “thay tên đổi dạ”.
Khi lên 18 tuổi, nhân đọc một bài báo nói về cái chết của Ðức Cha Jean Cassaigne tại trại phong Di-Linh, cậu Chung cảm thấy cuộc sống đó quá tốt đẹp và vô tình Ðức Cha Jean Cassaigne đã trở thành thần tượng của cậu. Khi nhắc lại đoạn đời đó, cha Chung cho biết là ngài được rao giảng Tin Mừng bằng đời sống, chứ không phải bằng lời nói. Từ đó cậu Chung có ý nguyện học làm bác sĩ để phục vụ bệnh nhân phong như Ðức Cha Jean Cassaigne.
Linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung nguyên là một bác sĩ Phật giáo, chuyên môn về Da Liễu. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình Phật giáo và chính bản thân Cha là một Phật Tử. Thế nhưng rồi, niềm tin vào Đức Kitô mãnh liệt đã lôi cuốn cuộc đời của chàng để rồi chàng trở thành linh mục của Chúa vào ngày lễ truyền tin 25.3.2003. Ngày hồng phúc này, Giáo hội trao tác vụ Linh mục cho thầy Augustinô Nguyễn Viết Chung qua lễ đặt tay của Giám mục Giuse Vũ Duy Thống tại nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài gòn.
Và rồi, sau ngày lãnh sứ vụ linh mục, Cha Augustino đã dấn thân vào công cuộc truyền giáo bằng cả tấm lòng của mình. Những nơi nghèo, những nơi cưu mang những mảnh đời bất hạnh không nơi nương tựa đều thấy thấp thoáng hình ảnh của Cha.
Bản thân tôi, may mắn được biết đến Cha và gặp Cha trong thời gian Cha phục vụ anh chị em ở Mai Hòa. Với tất cả tấm lòng, tuần nào cũng thế, Cha đều hiện diện với anh chị em bệnh nhân và cùng với các nữ tử Bác Ái Vinh Sơn để chăm lo sức khỏe thể xác lẫn tinh thần và nhất là ban Bí Tích cho anh chị em bệnh nhân. Nếu không cẩn thận, rất dễ nhận ra người ơn của Mai Hòa là bệnh nhân ở trong đó bởi đơn giản một hình ảnh gầy guộc nhỏ luôn ở cạnh bên bệnh nhân.
Một thời gian dài phục vụ ở Mai Hòa, vâng lời Bề Trên, Cha Augustino đã lên miền ngược để sống với anh chị em dân tộc thiểu số. Máu truyền giáo cũng như bản chất yêu thương người nghèo sẵn có trong Cha để rồi Cha không chỉ hội nhập nhưng Cha đồng thân đồng phận với những mảnh đời nghèo. Giản đơn rằng trong người của Cha Chung giờ đây đã quá nặng mùi chiên.
Điều mà những người thân quen dễ nhận ra nhất nơi Cha đó là Cha không chỉ nặng mà nhiễm cả mùi chiên, máu chiên vào trong người của Cha rồi. Được biết cách đây 4 năm, căn bệnh phổi trong người của Cha trở chứng làm cho Cha ngày thêm mệt mỏi, như người khác, Cha có thể về Nhà Mẹ để nghỉ ngơi an dưỡng hay có thể đến cộng đoàn nào đó để nghỉ ngơi. Nhưng không, tấm lòng miệt mài say mê truyền giáo và sống chết với người dân tộc không làm Cha thay đổi chí khí và ý chí. Vẫn cứ ngày ngày dong duỗi bụi trần của vùng đất nghèo Kontum mà ở.
Lần gặp sau cùng giữa tôi với Cha là bữa cơm trưa đạm bạc. Sức khỏe yếu nên Cha đã dùng bữa trưa chỉ với nửa tô hủ tiếu xoàng. Anh và vị ân nhân hết sức đặc biệt và lặng thầm cùng chung chia với Cha tô hủ tiếu như chung chia tấm lòng với người mục tử thân thương. Chia tay Cha rồi nhưng hình bóng gầy guộc nhỏ của Cha vẫn còn đâu đó. Giản đơn rằng đàng sau tấm thân gầy guộc nhỏ đó lại ẩn chứa một tấm lòng bao dung và bao la của người mục tử nhân lành.
Người ta vẫn thường nói với nhau cái tên gắn liền với thân phận. Và, có lẽ điều này rất đúng và quá đúng với con người mang tên Viết Chung.
Viết Chung nghĩa là viết cả cuộc đời mình và không chỉ viết riêng mà viết chung cho những mảnh đời bất hạnh bằng nét đẹp của tình yêu Giêsu, của trái tim mục tử nhân lành nơi Cha.
Giờ này, Cha đã ra đi rồi, ắt hẳn Cha không cần những lời ca tụng vì những lời ca tụng chẳng thêm gì cho Cha. Nếu như muốn vinh vang và ca tụng chắc có lẽ Cha đã tiếp tục đi theo con đường bác sĩ để dễ kiếm tiền và dư kiếm tiền như bao người khác chứ không đi theo con đường theo Chúa đầy vất vả và chông gai và nhất là đời linh mục của Cha lại còn nghèo mãi.
Bản thân tôi cũng chẳng ca tụng Cha, đơn giản giờ này không phải là giờ ca tụng nhưng giờ này là giờ lắng đọng nhất ta cùng nhìn lại những ơn lành kỳ diệu mà Thiên Chúa đã thực hiện trên đời Cha. Giờ này, cùng với Cha, ta tạ ơn Chúa vì biết bao nhiêu hồng ân mà Thiên Chúa đã thêu dệt trên đời Cha để Cha Viết Chung cái tình yêu mang tên Giêsu đến cho những người Cha gặp gỡ.
Xin Cha thương cầu nguyện để khi chúng con nhớ đến Cha là nhớ đến hình ảnh của vị mục tử nặng mùi chiên để rồi chúng con cũng nhiệt tình lên đường tiếp bước con đường truyền giáo mà Cha đã đi. Xin cho đời con trở thành cây viết để viết nên những nét đẹp, viết nên tình yêu Giêsu cho những ai chúng con gặp gỡ.
2 tháng 10 ngày, vị mục tử nhân lành đã đặt tay ban Thánh Chức Linh Mục đã về nhà Cha. Và hôm nay, 70 ngày sau, người thụ nhân lãnh sứ vụ cũng đã đi theo vị truyền chức cho mình.
Ra đi là đau đớn, ra đi là mất mát, ra đi là thương tiếc nhưng trong niềm tin, giờ đây Cha Augustino và Đức Cố Giám mục Giuse Thông Vi Vu đã có một chỗ trong Nhà của Thiên Chúa. Cha và Đức Cha đi trước và rồi một ngày nào đó chúng con cũng theo sau. Điều mà chúng con cần và tha thiết nài xin đó là khi Cha Augustino và Đức Cố Giuse Thông Vi Vu ở gần Nhan Thánh Chúa, xin nhớ đến con kẻ có tội và cầu nguyện cho con để mai ngày chúng con cũng được hưởng tôn nhan Chúa cùng Đức Cha Giuse và Cha Augustino.
Xin Cha thương cầu nguyện cho chúng con.
Người Giồng Trôm
http://conggiaovietnam.net

















Kính thưa quý độc giả,

Được tin Cáo Phó cha Augustino Nguyễn Viết Chung, một bác sĩ Phật tử trở thành linh mục Công giáo thánh thiện của những người phong cùi, xin quý bạn đọc cùng cầu nguyện cho Ngài, đồng thời ôn lại đôi dòng tiểu sử và tấm gương chứng nhân thầm lặng qua bài viết dưới đây của tác giả Hương Vĩnh.

Thành kính phân ưu!

BBT 

CÁO PHÓ
Giáo Phận Kon Tum, Tu Hội Truyền Giáo Vinh Sơn CM
và Tang quyến kính báo:
Linh mục AUGUSTINÔ NGUYỄN VIẾT CHUNG, CM
Sinh ngày: 07.09.1955
Rửa tội và Thêm Sức ngày 15 tháng 05 năm 1994
Nhập dòng: 01.10.1994
Vào Nhà Tập: 01.10.1996
Quyết Tâm (Khấn lần đầu): 01.10.1997
Khấn trọn: 25.08.2001
Phó Tế: 25.06.2002
Linh mục: 25.03.2003
đang phục vụ tại Giáo Xứ Đăk Tân, huyện Kon Rẫy, tỉnh Kon Tum
Được Chúa gọi về vào lúc 18 giờ 18 phút, ngày 10.05. 2017,
Tại Nhà Sài Gòn (Tu hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn – Phụ Tỉnh Việt Nam)
Số 479/15 Nguyễn Kiệm, phường 9, quận Phú Nhuận, Tp. HCM
Hưởng thọ: 62 tuổi.
Nghi thức Nhập Quan lúc 17 giờ 00, ngày 11.05.2017
Tại Nhà Sài Gòn, 179/15 Nguyễn Kiệm, phường 9, quận Phú Nhuận, Tp. HCM
Viếng linh cữu tại Hội Trường nhà xứ Giáo xứ Phát Diệm (Tp. HCM)
Thánh lễ An Táng sẽ được cử hành lúc 8 giờ 00, Thứ Bảy ngày 13.05.2017
Tại Nhà thờ Giáo xứ Phát Diệm (Tp. HCM)
Hỏa táng tại Nhà Hỏa Táng Bình Hưng Hòa (Tp. HCM).
Xin hiệp ý cầu nguyện cho Linh hồn Cha Augustinô.
R.I.P.

 

LINH MỤC BÁC SĨ AUGUSTINÔ NGUYỄN VIẾT CHUNG

(Trích đăng từ bài viết "Sau ba thập niên" của tác giả Hương Vĩnh)

IV. SỐNG ĐỜI KHÓ NGHÈO

ĐÁP LẠI TIẾNG GỌI CỦA TIN MỪNG

Trong lúc đại đa số giới trẻ ở đây đang tận dụng mọi phương cách để kiếm thật nhiều tiền ngõ hầu đáp ứng nhu cầu vật chất, trong bối cảnh một xã hội đang đổi mới thì một thiểu số rất nhỏ những thanh thiếu niên nam nữ đã đáp lại tiếng gọi của Tin Mừng để sống đời phục vụ tha nhân.

Điều làm tôi cảm động là mỗi sáng sớm, một nhóm các em dự tu – có lẽ thuộc Nữ Tử Bác Ai hay một tu hội nào khác – nghiêm trang đi xem lễ ở nhà thờ Dòng Đa-Minh – và có lẽ ở những nhà thờ khác nữa. Các em ăn mặc đơn sơ: áo trắng quần xanh, nghiêm trang trong mỗi bước đi, đắm hồn trong sự suy tư chiêm niệm.

NẾP SỐNG KHÓ NGHÈO THẬT SỰ

Lần đầu tiên tới thăm linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung tại Tu Hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn ở đường Nguyễn Kiệm, tôi được cha dẫn đi xem một số phòng ốc, nhờ đó tôi mới hiểu được phần nào nếp sống khó nghèo của các tu sĩ trong khung cảnh hiện tại.

Phòng cha Chung chỉ vỏn vẹn một chiếc giường gỗ với một chiếc chiếu trải lên đó. Bên cạnh tủ sách là một chiếc ghế và một cái bàn nhỏ. Có cái quạt máy treo tường nhưng không thấy mở! Với khí hậu oi bức mùa hè ở Saigon, tôi không hiểu làm sao cha có thể chịu đựng được “cái nóng ghê người, nóng nóng ghê!”

Cha dẫn tôi đi xem phòng ngũ các thầy. Năm sáu thầy nằm ngũ trong một phòng nhỏ: chỉ có hai giường gỗ, ngoài ra là mấy chiếc chiếu xếp lại, để trên sàn nhà. Thầy nào cảm thấy nằm trên sàn nhà không được thì mới nằm trên giường.

Khi quan sát cảnh tượng đó, tôi tự nhủ: đành rằng có một số linh mục tu sĩ sống trong nhung lụa, ngủ trong nệm ấm chăn êm với máy điều hòa không khí… không thiếu những linh mục tu sĩ có nếp sống thanh bần theo gương Thầy Chí Thánh: “Con chim có tổ, con chồn có hang, Con Người không nơi gối đầu!”

Tôi nhớ lại “Lời Nguyện Không Thể Thiếu” của đông đảo linh mục cũng như nam nữ tu sĩ đang sống đời chứng nhân một cách hùng hồn (sách LKĐNTNK, trang 7-9), để cầu xin Chúa cho những tôi trung của Ngài luôn trung thành với những gì đã đoan hứa:

“…

Lay Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới trao tặng niềm tin,

Nhưng con lại có thể làm nên

Chứng tá sống động cho Chúa hôm nay.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới gởi đến niềm hy vọng,

Nhưng con lại có thể giúp anh em con

Tìm lại nguồn cậy trông.

 

Lạy Chúa chỉ mình Chúa,

Ngài mới đốt lên ngọn Lửa Mến,

Nhưng con lại có thể giúp anh em con

Học biết yêu thương.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới tác tạo hòa bình,

Nhưng con lại có thể ra đi gieo cấy

Tình đoàn kết hợp nhât anh em.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới là Đấng ban sức mạnh Thánh Linh,

Nhưng con lại có thể nâng đỡ

Một tâm hồn anh em đang thất vọng.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới thật sự là đường,

Nhưng con lại có thể chỉ đường

Cho anh em con bước đi.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới là ánh sáng,

Nhưng con lại có thể

Làm cho ánh mắt anh em con

 

Thêm ngời sáng long lanh.

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới là sự sống vĩnh cửu,

Nhưng con lại có thể đem đến

 

Cho anh em con niềm vui sống.

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới thực hiện được những điều nan giải,

Nhưng con lại có thể làm được

Cái khả dĩ làm được trong tầm tay.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Tự Ngài đã thực sự viên mãn,

Nhưng Ngài lại ưa thích cho con

Được cộng tác trong công việc của Ngài,

Và Ngài lại ưa thích nương nhờ nơi con

Để cứu độ mọi người.”

 

NHÀ DƯỠNG LÃO TÌNH THƯƠNG

Vào một trưa Chúa nhật, tôi đã tham dự Thánh lễ do cha Chung dâng tiến cho các cụ bà ở Nhà Dưỡng Lão Tình Thương Bình Lợi. Nhà Dưỡng Lão nầy nằm khuất trong một thôn xóm hẻo lánh, bên cạnh dòng sông Sài Gòn với những hàng dừa nước hoang dại. Trước NhàDưỡng Lão là một dãy mộ bia của những nữ tu đã ra đi từ lâu, sau một thời gian dài tận hiến cuộc đời phục vụ người nghèo.  Nhà Dưỡng Lão gồm mấy dãy nhà nghèo nàn xơ xác, tương xứng với những cụ bà cũng rất nghèo hèn, xem chừng bị bỏ rơi, không được người nhà quan tâm.

Nhà này nuôi dưỡng 37 bà cụ. Bà cụ già nhất được 94 tuổi. Đa số các cụ bà trên 70 tuổi. Có 14 cụ bà bị bệnh nặng, đại tiểu tiện tại chỗ, cần chăm sóc tích cực. Nhà có 4 phòng: hai phòng dành cho các cụ bệnh nặng và hai phòng dành cho các cụ đi lại được. Các nữ tu phải mướn thêm hai người giúp việc, lưong tháng khoảng năm hay sáu trăm ngàn đồng Việt-Nam, chưa tới ba bốn chục Mỹ Kim. Chính các em dự tu và các chị khấn tạm đã tích cực giúp đỡ các cụ bà.

Khi tôi vừa tới nơi là lúc cha Chung đang chia sẻ bài Phúc Am Chúa nhật. Những lời nói chân thành đơn sơ của cha phản ảnh một tâm hồn say mê Lời Chúa và sống Lời Chúa.

Khi Thánh lễ chấm dứt, cha Chung đưa tôi đi thăm Nhà Dưỡng Lão. Hầu hết những cụ bà đều đau yếu, phân nhiều ngồi xe lăn, hay xê dịch phải có người giúp đỡ. Một ít cụ nằm suốt ngày trên giường. Các cụ nằm trên những chiếc giường sắt nghèo nàn, nhưng sạch sẽ vì được các chị nữ tu và các em dự tu chăm sóc chu đáo về mặt vệ sinh. Nhưng có cụ vì nằm lâu ngày trên giường nên lưng bị thâm đen.

Lúc đó một cụ già yếu vì nhu cầu phải nằm xuống giường, nhưng không thể tự lực được. Một nhóm năm sáu em dự tu vội vàng xúm lại, vui vẻ bồng đỡ: em thì choàng lưng, em khác đỡ vai còn em khác nữa thì quàng chân…chẳng khác nào những cháu chắt trong nhà đỡ đần các bà ngoại, bà nội vậy. Có lẽ vì thế mà các cụ hay nở nụ cười trên môi, tuy phải đau đớn về thể xác và đau khổ trong tâm hồn.

Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi tự hỏi có gì hấp dẫn nơi các cụ già, nghèo hèn xơ xác, da thịt nhăn nheo, đen điu xấu xí… nếu không phải vì tiếng gọi của Tình Yêu Thiên Chúa. Trong lúc các tầng lớp thiếu nữ thuộc lứa tuổi các em đều ra sức tìm kiếm những nếp sống mang lại phúc lợi cho chính bản thân họ, còn các em đã tự nguyện quên mình cho những người bị bỏ rơi. Các em đã dâng hiến đời mình cho Chúa để theo đuổi lý tưởng quên mình vì tha nhân:

“Chỉ mong Ngài lấy đi

Mong chẳng còn gì thuộc về con,

Mong chẳng còn gì là của con,

Để con được trắng tay,

Con chỉ còn Ngài để giữ lấy,

Con được chọn Chúa mãi là của con.

 

Chỉ mong Ngài xóa đi,

Mong chẳng còn gì để chiếm hữu,

Mong chẳng còn gì ràng buộc con,

Để con được ngước lên,

Con tìm được Ngài là chân lý,

Con được cùng Chúa đồng hành luôn.

 

Chỉ mong Ngài cất đi,

Mong chẳng còn gì để nắm giữ,

Mong chẳng còn gì mà tự tôn,

Để con chỉ biết yêu,

Yêu một mình Ngài trọn đời con,

Con nhìn nhận Chúa chính Nguồn Tình Yêu.”

(“Mong Chẳng Còn Gì” của Tagore, trong sách Lời Kinh Đẹp Nhất Thiên Niên Kỷ, do Lê Quang dịch, trang 20)

V.- LINH MỤC NGUYỄN VIẾT CHUNG

MỘT BÁC SĨ PHẬT GIÁO TRỞ THÀNH LINH MỤC

Linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung nguyên là một bác sĩ Phật giáo, chuyên môn về Da Liễu. Khi lên 18 tuổi, nhân đọc một bài báo nói về cái chết của Đức Cha Jean Cassaigne tại trại phong Di-Linh, cậu Chung cảm thấy cuộc sống đó quá tốt đẹp và vô tình Đức Cha Jean Cassaigne đã trở thành thần tượng của cậu. Khi nhắc lại đoạn đời đó, cha Chung cho biết là ngài được rao giảng Tin Mừng bằng đời sống, chứ không phải bằng lời nói. Từ đó cậu Chung có ý nguyện học làm bác sĩ để phục vụ bệnh nhân phong như Đức Cha Jean Cassaigne.

Khi bắt đầu học năm thứ nhất y khoa, nhân dịp tham dự Thánh lễ khai khóa của linh mục giáo sư bác sĩ Lischenberg, cậu Chung nhận thấy con người khoa học uyên bác của giáo sư Lischenberg đã biến thành một linh mục khả kính, trang nghiêm siêu thoát, chìm đắm trong cõi phúc lạc thần thiêng… Ơn gọi làm linh mục của cha Chung đã chớm nở từ đó.

Khi bác sĩ Chung phục vụ tại trại phong Bến Sắn, Dì Hai Loan thuộc Tu Hội Nữ Tử Bác Ai là Phó Giám Đốc. Dì là người đã phục vụ ở đây gần 17 năm, bất ngờ ngã bệnh ung thư và mất đi sau mấy tháng. Khi Dì hấp hối, bác sĩ Chung đang sửa soạn để đi với bác sĩ Quang, bác sĩ Bích Vân lên trại phong Di-Linh khám mắt cho bệnh nhân. Vì xe chưa tới, bác sĩ Chung tiếc nuối những giây phút cuối cùng còn lại với Dì Hai Loan nên đã trở lại giường bệnh của Dì. Lúc đó Dì Hai Loan mở mắt ra, nhìn bác sĩ và đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì. Dì Mười hiểu được, liền nói: “Chung, Dì Hai Loan nói, tại sao chưa đi?”

Khi kể lại kỷ niệm nầy cho tôi, cha Chung đã dùng những ngón tay phải chỉ vào cánh tay trái và cho biết lúc đó cha cảm thấy bị rởn da gà lên. Sau đó, bác sĩ Chung đã về dự tang lễ của Dì Hai Loan và đã quyết định theo đạo. Một năm sau nữa bác sĩ Chung đã vào tu ở Tu Hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn và đã nhận lãnh Thánh chức linh mục hơn một năm nay.

Ba vị đã tác động mạnh mẽ trên Ơn Gọi của cha Chung là giám mục Jean Cassaigne, linh mục Lischenberg và Dì Hai Loan. Cả ba cùng có một mẫu số chung – như lời cha Chung – đó là họ đã rao giảng Tin Mừng cho cha bằng cuộc sống chứ không phải bằng lời nói!

Nguyện ước của cha Chung là được phục vụ bệnh nhân phong và bịnh nhân Aids rồi cuối cùng ngã bệnh giữa những bẹnh nhân mà cha yêu thương phục vụ, đúng như lời Chúa Kitô đã phán dạy: “Không có Tình Yêu nào cao trọng cho bằng hy sinh mạng sống mình vì kẻ mình yêu!”

Địa chỉ của linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung:

479/15 Nguyễn Kiệm, phường 9, quận Phú-Nhuận,

Thành phố Hồ-Chí-Minh.

Điện thoại: (08) 990-4980

Địạ chỉ email: vinhson@hcmc.netnam.vn

 

NHỮNG TRỞ NGẠI VỀ PHÍA GIA ĐÌNH

Đáp câu hỏi của tôi là trên con đường theo Chúa, có những trở ngại lớn lao nào về phía gia đình không? Cha cho biết gia đình của cha là một gia đình nghèo. Đời sống gia đình thường xảy ra cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”. Điều đó đã ảnh hưởng cha từ thuở thiếu thời nên cha đã có ý định đi tu vì nhận thấy đời sống gia đình không mang lại hạnh phúc.

Khi làm bác sĩ, trong hai năm đầu cha đã hành nghề để có thể trả nợ cho gia đình. Trong những năm kế tiếp, cha đã giúp đỡ những người em ăn học và hiện có một em trai là bác sĩ chuyên môn về phổi. Người em nầy đã thay thế cha phụng dưỡng hai cụ thân sinh.

Khi còn là tu sĩ, chưa được thụ phong linh mục, một ngày kia được tin cụ thân sinh bệnh, cha đi xe đạp về thăm. Vừa vào nhà, cụ thân sinh liền quở trách cha là một người “không biết nhục”. Theo lời cụ, các bạn bè của cha đều đi xe hơi, xây nhà lầu hai ba tầng cho bố mẹ ở. Còn cha, cha lại đạp chiếc xe đạp cọc cạch về thăm nhà!

Trước đây khi cha ngõ ý với cụ bà là muốn đi tu thì cụ bà rất vui, vì tưởng cha tu theo Phật giáo. Nhưng khi biết cha sẽ tu theo Công giáo thì cụ bà giữ im lặng.

Sau khi được thụ phong linh mục vài ba hôm, cha về thăm gia đình. Mới bước vào nhà, cụ bà cất tiếng nói: “Mẹ có điều nầy muốn nói với con.” Cha vội kéo ghế mời cụ bà ngồi rồi nói: “Thưa Mẹ, xin Mẹ cứ nói, con xin nghe.” Bấy giờ cụ bà đáp: “Mẹ muốn nói với con điều nầy là đạo Mẹ, Mẹ giữ, đạo con, con giữ.” Cha liền thưa: “Xin Mẹ cứ giữ đạo của Mẹ. Con không bao giờ dám có ý nghĩ là sẽ khuyên bảo Mẹ theo đạo của con.”

NHỮNG THỬ THÁCH TRÊN HÀNH TRÌNH TU TRÌ

Đáp câu hỏi của tôi là trong thời gian đi tu cũng như làm linh mục, có lúc nào cha cảm thấy những thử thách quá lớn và nảy sinh ý định muốn bỏ cuộc? Cha đăm chiêu nhìn tôi một phút rồi chậm rãi trả lời: “Thật ra ở giai đoạn nào trong đời sống tu trì cũng đều có những cám dỗ riêng: từ nhà tập đến khấn tạm rồi khấn trọn đời và làm linh mục. Nhưng nếu tu sĩ biết tuân giữ ba lời khấn là vâng lời, khiết tịnh và khó nghèo, đọc kinh Nhật Tụng, suy gẫm Phúc Am…thì sẽ vượt qua những cơn cám dỗ.”

Cha Chung còn chia sẻ với tôi đôi điều có tính cách riêng tư nhưng có phần nào ray rứt tâm can. Trong giờ phút cảm động đó, tôi đã đưa tâm hồn lên với Chúa, cầu nguyện cho cha Chung và cho tất cả các linh mục cũng như nam nữ tu sĩ, đã trải qua những giây phút cô đơn trong cuộc đời tu trì, bằng lời kinh “Phút Cô Đơn”, của Ludovic Giraud, (sách LKĐNTNK, trang 49-50):

“Lạy Chúa,

Con dâng lên Chúa những giờ phút cô đơn

Đôi lần đến với con trong cuộc đời.

 

Con dâng lên Chúa

Lúc con phải làm việc một mình:

Trong sự tẻ nhạt của bổn phận nặng nề

Mà không có lấy một sự khích lệ đỡ nâng

Trong cộng đoàn.

 

Con dâng lên Chúa

Những lúc cô đơn,

Mò mẫm đi tìm trong hoài nghi,

Khi không còn biết con đường

Mình đang theo đuổi sẽ dẫn đến đâu

Và trên đó bóng đêm bao trùm.

 

Con dâng lên Chúa

Những giờ phút con phải

Đau khổ âm thầm một mình,

Dù đang ở giữa những kẻ mà con phải

Bày tỏ Chúa cho họ và bị vô ơn hất hủi,

Do thờ ơ và thiếu cảm thông.

 

Con dâng lên Chúa

Những giây phút con phải yêu một mình

Giây phút thật nặng nề

Khi trái tim con khắc khoải,

Đi tìm sự tương giao

Mà không gặp thấy trong lòng người khác.

Và trong lòng những người con ưa thích

Tìm thấy một sự no thỏa mà không nếm cảm được.

 

Con dâng lên Chúa

Những giờ phút con phải đau khổ một mình,

Những giây phút Giếtsêmani của bản thân con.

Và chính trong những lúc ấy,

Lạy Chúa, con ước ao được nên giống Chúa.

Cũng như Chúa,

Con ước muốn và cầu xin

Cho chén khổ nầy ra khỏi con,

Nhưng xin Chúa cho con sức mạnh

Để chế ngự mình

Mà vâng theo Thánh ý Cha,

Đấng Chúa yêu ngàn đời,

Cả khi Ngài chấp nhận thấy con đau khổ.

 

Lạy Chúa,

Xin đừng theo ý con

Nhưng cho ý Cha được thể hiện Amen.”

 

VI.- TRUNG TÂM MAI-HÒA

THÁP TÙNG CHA CHUNG

Cao điểm của những ngày về thăm Việt-Nam là việc tôi tháp tùng linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung đi thăm viếng Trung Tâm Mai-Hòa. Cha Chung hiện là một trong ba bác sĩ phục vụ tại Trung Tâm đó do các Nữ Tử Bác Ai Thánh Vinh Sơn đảm trách. Mỗi thứ hai hằng tuần, cha Chung đều lên Mai-Hòa suốt ngày để dâng Thánh lễ và khám bệnh. Hai bác sĩ thiện nguyện khác sẽ khám bịnh cho bịnh nhân vào ngày thứ tư và thứ bảy.

Hôm đó tôi rời Saigon đi xe honda “ôm” với cha Chung lúc 7 giờ 30 sáng để trực chỉ Củ Chi, với đoạn đường dài trên 45 cây số. Lần đầu tiên tôi đi honda với nón an toàn nặng trĩu trên đầu. Khi honda vừa chạy độ 5 phút, trời mưa lâm râm, cha Chung đưa tôi mặc bộ quần áo mưa, trông chẳng khác nào hai phi hành gia bất đắc dĩ. Nhưng xe chạy được mười lăm phút, trời tạnh mưa. Một ít lâu sau trời bắt đầu nắng, nhưng cha Chung không hề dừng lại để cởi áo mưa. Sau khi rời đường quốc lộ, xe còn chạy trên mười cây số nữa mới tới Trung Tâm Mai Hòa.

Hôm đó tôi mặc áo dài tay, quần tây dài, mang giày, để tỏ lòng kính trọng của tôi đối với những chi thể đau khổ của Đức Kitô. Thường ngày tôi chỉ mặc áo cụt tay, quần đùi, đi dép…để ứng phó với cái nóng bức của trời Saigon.

SƠ LƯỢC VỀ TRUNG TÂM MAI-HÒA

Đây là Trung Tâm săn sóc bệnh nhân Aids ở giai đoạn cuối, không nơi nương tựa. Đây là một cơ sở Công giáo đầu tiên được chính thức thành lập để chăm sóc bịnh nhân Aids tại Việt-Nam. Trung Tâm không nhận bệnh nhân đến trực tiếp mà chỉ nhận bệnh nhân chuyển đến từ khoa nhiễm E thuộc Trung Tâm Bệnh Nhiệt Đới, Trung Tâm Lao Phạm Ngọc Thạch và bệnh viện miễn phí An-Bình. Hiện Trung Tâm Mai-Hòa do nữ tu Nguyễn Kim Thoa (Dì Tuệ Linh) đảm trách.

Địa chỉ của Trung Tâm Mai-Hòa:

Ap Lô 6, Xã An Nhơn Tây, Huyện Củ Chi,

TPHCM.

Điện thoại: (848) 8 926 135

Địa chỉ email: aidsmaihoa@hcmc.netnam.vn

NHỮNG EM BÉ MỒ CÔI MẮC BỆNH AIDS

Khi tới nơi, cha Chung và tôi cởi nón an toàn và bộ quần áo mưa ra. Mồ hôi tôi ướt đẫm như tắm. Nghe tiếng xe honda của cha Chung, mấy em bé năm sáu tuổi chạy ra mừng rỡ la lớn: “Cha ơi! Cha!” chẳng khác nào cảnh tượng mẹ đi chợ về. Ban đầu tôi cứ tưởng đó là những em còn khỏe mạnh mà cha mẹ đã qua đời vì bệnh liệt kháng, không được ai chăm nuôi. Sau đó cha Chung cho biết tất cả các em đều mắc bệnh, và mồ côi cha mẹ, ngoại trừ một em bé gái 4 tuổi còn mẹ.

Cách đây mấy tháng, mẹ của em nầy đã mang em lại để trước cổng chùa, với một miếng giấy ghi mấy chữ vắn tắt: “xin nhà chùa nuôi giúp”. Ngoài ra mẹ em có cho biết tên em và em được bốn tuổi. Vị sư trụ trì đã mang em vào chùa nuôi. Sau đó em bị Viêm Phổi, đi khám nghiệm mới biết em nhiễm HIV, đã trở thành bịnh Aids. Nhìn thân thê ôm yếu và nét mặt kém vui của em, tôi đoán biết em đang bị cơn bẹnh hoành hành và đang trên đà tiến tới giai đoạn hiểm nguy…

Cảm tưởng đầu tiên của tôi là Trung Tâm Mai-Hòa ngày nay đã được nhiều ân nhân giúp đỡ – nhất là một số tòa đại sứ ngoại quốc – nên nhà cửa khang trang hơn, chứ không còn gây ấn tượng rùng rợn như khi xem cuốn video một năm trước đây.

THAM DỰ THÁNH LỄ VỚI NƯỚC MẮT CHAN HÒA

Đây là Thánh lễ cảm động nhất mà tôi đã tham dự từ trước tới nay. Thánh Lễ được cử hành đơn giản trong một căn nhà thủy tạ hình bát giác, bên dưới là một giòng nước đục ngầu ứ đọng, không buồn chảy, chẳng khác gì giòng đời với chuỗi ngày dài lê thê của những bệnh nhân ở đây.

Nghe những tiếng thưa đáp của các bệnh nhân trong Thánh lễ – nhất là của các em bé – tôi không thể cầm được nước mắt. Suốt buổi lễ, nước mắt tôi chan hòa, khi thấy các em vẫn hồn nhiên đọc kinh, hát xướng như thường, không chút ý thức về số phận đen tối đang đè nặng trên các em. Những lưỡi hái của tử thần đang treo lủng lẳng trên đầu các em và sẵn sàng rơi xuống để gặt hái các em trong một ngày rất gần đây mà các em không chút hay biết.

Tôi nhớ lại sau đó, cha Chung đã vào thăm các em trong căn nhà dành riêng cho các em. Các em đã xúm lại ôm chân cha, níu kéo cha và quyến luyến không muốn rời khỏi cha. Có em đã được cha ẳm lên, vuốt ve một cách trìu mến. Tôi cũng nhớ lại lúc xế trưa, các em đã vui đùa cười giỡn trong sân với chị nữ tu phụ trách. Khi thấy các em vui đùa, tâm trạng của tôi lúc bấy giờ cũng giống như cha Đông trước kia: thây các em cười nhưng tôi lại khóc.

MỘT BỮA ĂN ĐẠM BẠC

Hôm tôi lên Trung Tâm Mai-Hòa, tôi gặp bốn dì Nữ Tử Bác Ai phục vụ những bệnh nhân liệt kháng ở giai đoạn chót. Dì Tuệ Linh là giám đốc, một Dì trước đây đã phục vụ ở trại phong Di-Linh hơn hai mươi lăm năm, hiện làm y tá, một Dì săn sóc các em bé và một Dì nấu ăn.

Hôm đó tôi thấy thức ăn gồm rau muống luộc, canh khổ qua nhồi thịt và đồ tráng miệng là một miếng dưa hấu đỏ. Thức ăn nầy được dùng chung cho các nữ tu và bệnh nhân. Các bệnh nhân chia làm ba nhóm ăn cơm chung với nhau, đó là nhóm các trẻ em, những người bị lao phổi và những người nhiễm các bịnh khác.

Sau khi chia sẻ với tôi nhiều điều, cha Chung đã dẫn tôi sang phòng ăn Trung Tâm và dùng bữa ăn trưa. Tôi khâm phục tài nấu nướng của chị nữ tu phụ trách nhà bếp. Những món ăn rất ngon và đậm đà, hợp khẩu vị. Khi ăn trưa xong, đã hơn hai giờ rưỡi chiều và cha Chung đã mất buổi nghỉ trưa.

Sau mấy tiếng đồng hồ được cha Chung chia sẻ tâm tình, tôi cầu xin Chúa cho tôi được học hỏi đôi điều qua gương sống chứng nhân của cha, của các linh mục và nam nữ tu sĩ khác, bằng bài thơ “Xin Cho Con Sức Mạnh” của R. Tagore do Đỗ Khánh Hoan dịch (Sách LKĐNTNK, trang 39):

“Lạy Thiên Chúa,

Đây lời con cầu nguyện:

Xin tận diệt, tận diệt trong tim con

Mọi biển lận tầm thường.

 

Xin cho con sức mạnh thản nhiên

Để gánh chịu mọi buồn vui.

 

Xin cho con sức mạnh hiên ngang

Để đem tình yêu gánh vác việc đời.

 

Xin cho con sức mạnh ngoan cường

Đê chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,

Hay cúi đầu khuất phục

Trước ngạo mạn, quyền uy.

 

Xin cho con sức mạnh dẻo dai

Để  nâng tâm hồn vươn lên

Khỏi ti tiện hằng ngày.

Và cho con sức mạnh tràn trề

Để dâng mình theo ý Ngài luôn.”

 

nguồn:

http://giaophankontum.com 

& http://www.chungnhanduckito.net

Được tạo bởi Blogger.