Linh mục Alexandre De Rhodes

Khi đọc những dòng chữ Việt ngữ này, là bạn đang chiêm ngưỡng tác phẩm của các linh mục thừa sai Dòng Tên gồm các cha Gaspar De Amaral, cha Antonio Barbosa, cha Francisco De Pina và cha Alexandre De Rhodes, tất cả họ đều là tác giả của quốc ngữ mà người Việt ta đang sử dụng hàng ngày.

Với linh mục Gaspar De Amaral, cha đã soạn cuốn từ điển Việt – Bồ. Với linh mục Antonio Barbosa, cha soạn cuốn từ điển Bồ – Việt. Với linh mục Francisco De Pina, được cho là cha đã dựa vào cách phát âm tiếng Bồ để chuyển tự ghi chép tiếng Việt khi ông vào Đàng Trong (Từ sông Gianh trở vào Nam). Nhưng các cha đều mất khá sớm, tuy vậy, cùng với một số linh mục khác trong giai đoạn tiên khởi này, các cha đã giúp đặt nền móng đầu tiên cho quốc ngữ Việt Nam.

Với linh mục Alexandre De Rhodes, thì cha đã dựa vào hai công trình từ điển nêu trên và bổ sung thêm phần La tinh để hình thành nên cuốn từ điển Việt – Bồ – La. Thực tế, chính việc bổ sung phần La tinh của cha Alexandre De Rhodes đã trở thành đóng góp quan trọng bậc nhất giúp hình thành nên chữ viết theo lối La tinh mà sau đó nhanh chóng trở thành quốc ngữ Việt Nam.
Đánh giá về vai trò của linh mục Alexandre De Rhodes trong việc khai sinh nên quốc ngữ Việt Nam, tờ Nguyệt San MISSI do các linh mục Dòng tên người Pháp quản lý đã từng viết nhân dịp kỷ niệm 300 năm ngày sinh của ông, đại lược như sau: “Khi cho Việt Nam các mẫu tự La Tinh, cha Alexandre De Rhodes đã đưa Việt Nam đi trước đến ba thế kỷ”.
Quả vậy, khi chính thức xác định mẫu tự, bằng cách in quyển từ điển và các sách đầu tiên bằng chữ quốc ngữ tại nhà in Vatican – Roma, thì cha Alexandre De Rhodes đã giải phóng cho nước Việt Nam về chữ quốc ngữ.

Bởi lẽ trước đó, tương tự như Nhật Bản và Cao Ly (Triều Tiên), thì người Việt Nam sử dụng lối chữ viết tượng hình, biểu ý của người Tàu hoặc chữ nôm do tự sáng chế và bị nô lệ vì chữ viết này. Chỉ mới cách đây không lâu, người Cao Ly mới chế biến ra chữ viết riêng của họ, nhưng vẫn không theo cách viết La tinh nên bị hạn chế nhiều. Còn người Nhật Bản thì sau nhiều lần thử nghiệm chế biến lối chữ viết khác, nhưng cuối cùng đã phải bó tay và đành trở về với lối viết tượng hình, biểu ý của người Tàu.

Trong khi đó, chính người Tàu dưới chế độ cộng sản của Mao Trạch Đông cũng đã từng tìm cách dùng các mẫu tự La Tinh để chế biến ra chữ viết của mình, nhưng cho đến nay vẫn chưa thành công. Vậy mà dân tộc Việt Nam, nhờ công ơn của cha Alexandre De Rhodes, đã tiến bộ trước người Tàu đến hơn ba thế kỷ rưỡi (1651 – 1017 – tính từ năm in cuốn từ điển Việt – Bồ – La đến thời điểm hiện nay.

Từ điển Việt-Bồ-La
Từ điển Việt-Bồ-La

Dĩ nhiên, không phải chỉ riêng mình cha Alexandre De Rhodes khởi xướng ra chữ Quốc ngữ. Trước đó, các cha thừa sai Dòng Tên người Bồ Đào Nha ở Ma Cao đã nghĩ ra một số phát âm tiếng Việt, viết bằng các mẫu tự La Tinh rồi. Tuy nhiên, chính cha Alexandre De Rhodes là người hệ thống hóa, hoàn tất công trình làm ra chữ quốc ngữ thành công vào năm 1651, tức là năm mà cuốn tự điển Việt – Bồ – La chào đời tại nhà in Vatican – Roma.

Thế nên, chính tại nhà in Vatican ở Roma là nơi mà Việt Nam nhận được chữ viết của mình, và chính năm 1651 cũng là năm khai sinh chính thức của chữ quốc ngữ Việt Nam.

Theo đó, chữ viết theo lối La tinh ban đầu được các nhà truyền giáo đặt nền móng cho việc sử dụng trong cộng đồng Ki-tô giáo Việt Nam, đến khi được người dân Việt Nam chấp nhận và sử dụng rộng rãi trong tất cả các lĩnh vực đời sống xã hội, thì mặc nhiên nó đã tự mình được nâng cấp thành chữ quốc ngữ.

Ghi nhận công nghiệp của cha Alexandre De Rhodes đối với xứ sở, năm 1941, một tấm bia kỷ niệm nhân ngày sinh nhật thứ 350 của cha đã được dựng ở gần bên bờ Hồ Gươm trước cửa đền bà Kiệu – Hà Nội. Đến năm 1957, khi Hà Nội thuộc sự quản lý của chính quyền Cộng Sản thì bia đã bị gỡ bỏ.
Chính quyền Sài Gòn cũ đặt tên ông cho một con đường tọa lạc trước mặt Dinh Độc Lập, nay là Dinh Thống Nhất, đối xứng với phía bên kia là đường Hàn Thuyên, tên danh sĩ được ghi nhận có công phát triển và phổ biến lối chữ Nôm. Sau năm 1975, chính quyền cộng sản đổi tên đường thành Thái Văn Lung và bây giờ thì đã trả lại tên cũ là Alexandre De Rhodes cho con đường này.

Về tiểu sử: Nguyên, cha Alexandre De Rhodes (Đắc Lộ) sinh ngày 15/03/1591 (hay 1593?) tại vùng Avignon, miền nam nước Pháp. Gia đình ông thuộc gốc Do Thái ở thành phố Rhodes (bán đảo Iberia), tổ tiên sang tị nạn ở vùng Avignon là đất của Giáo Hoàng. Ông gia nhập Dòng Tên tại Roma năm 1612, thời kỳ công cuộc truyền giáo cho các dân tộc đang trên đà phát triển mạnh mẽ.

Đầu năm 1625, cha Alexandre De Rhodes đến Việt Nam bắt đầu từ Hội An. Cha bắt đầu học tiếng Việt và chọn tên Việt là Đắc-Lộ. Từ đó, Việt Nam trở thành quê hương thứ hai của cha. Nhưng cuộc đời truyền giáo của cha ở đây rất gian nan, trong vòng 20 năm, cha bị trục xuất đến sáu lần. Đến năm 1645, cha bị Chúa Nguyễn vĩnh viễn trục xuất khỏi Việt Nam. Cha mất ngày 5/11/1660 ở Iran, thọ 69 tuổi.

Hiện nay, ở Việt Nam đã từng xuất hiện ý kiến phủ nhận công lao đóng góp của cha Alexandre De Rhodes trong việc khai sinh chữ quốc ngữ, một trong số họ nêu quan điểm: “Alexandre De Rhodes làm sách bằng chữ quốc ngữ là để phụng sự cho việc truyền bá đức tin Ki-tô giáo, chứ tuyệt đối không vì bất cứ một lợi ích nhỏ nhoi nào của người Đại Việt cả. Người Việt Nam đã tận dụng chữ quốc ngữ, mà một số cố đạo đã đặt ra, với sự góp sức của một số con chiên người Đại Việt, để làm lợi khí cho việc giảng đạo, thành lợi khí của chính mình để phát triển văn hóa dân tộc, để chuyển tải một cách đầy hiệu lực những tư tưởng yêu nước và những phương thức đấu tranh nhằm lật đổ ách thống trị của thực dân Pháp. Đây chẳng qua là chuyện ‘gậy ông đập lưng ông’ mà thôi”. [1]

Riêng đối với công chúng, thì:
– Lối chữ viết đã trở thành quốc ngữ của xứ sở với chín mươi triệu đồng bào cả trong và ngoài nước cùng sử dụng;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện những dòng lịch sử oai hùng của dân tộc từ thuở hồng hoang đến nay;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện lời ru “Ầu ơ …” ân cần của mẹ từ ngày sinh ra ta làm kiếp người;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện sự yêu thương giữa những thành viên trong gia đình, giữa những đôi tình nhân, giữa những người tri kỷ …
– Lối chữ viết được dùng thể hiện ca từ những nhạc phẩm bất tử như Bạch Đằng Giang, Hội nghị Diên Hồng, Trưng Nữ Vương, Lòng mẹ, Tình ca …
– Lối chữ viết mà dân ta có thể tự hào là riêng biệt trong khi rất nhiều quốc gia khác, kể cả nhiều cường quốc vẫn còn phải vay mượn (Úc, Phi Luật Tân, Tân Gia Ba, Ấn Độ, Gia Nã Đại, Nhật Bản, Đại Hàn …);

Thì người khai sinh của lối chữ viết ấy chắc chắn phải là ÂN NHÂN của xứ sở mình, bất kể đến quốc tịch của họ, bất kể đến tôn giáo của họ và bất kể đến động cơ của họ khi khai sinh lối chữ ấy!

Và với chế độ:
– Lối chữ viết được Ông Hồ Chí Minh dùng để viết lời Tuyên ngôn độc lập khai sinh chế độ;
– Lối chữ viết được dùng để thể hiện Hiến pháp quy định sự độc tôn chính trị của Đảng Cộng Sản;
– Lối chữ viết được dùng trong tất cả mọi sinh hoạt chính trị, hành chính, xã hội, kinh tế, giáo dục, văn hóa …
– Lối chữ viết mà hơn 700 tờ báo của chế độ đang dùng;
– Lối chữ viết mà hơn 24.000 vị tiến sĩ khoa bảng quốc gia đang dùng;
– Lối chữ viết mà hơn 400 trường Đại học, cao đẳng các loại và hàng vạn trường học các cấp đang dùng;
Nhưng lại không mấy ai trong số họ nhắc đến ngày sinh nhật của cha Alexandre De Rhodes, người có công khai sinh lối chữ viết mà nghiễm nhiên đã là quốc ngữ của xứ sở, như là một trong những ân nhân của dân tộc này thì thật là đáng thất vọng!

Tôi tin rằng, xứ sở này nợ ông ấy lời tri ân!

Quý bạn Phật tử thân mến,

1. Nhân danh Hội đồng Toà thánh về Đối thoại Liên tôn, chúng tôi xin gửi lời chào trân trọng và nguyện chúc mọi điều tốt lành đến với quý bạn trong dịp lễ Phật Đản. Cầu mong dịp lễ này sẽ mang lại niềm vui và bình an cho tất cả các bạn, cho các gia đình các bạn, cũng như cho các cộng đồng và các quốc gia.

2. Năm nay chúng tôi muốn suy tư về nhu cầu cấp bách để thúc đẩy một nền văn hóa hòa bình và bất bạo động. Tôn giáo đang ngày càng trở thành mối bận tâm của thế giới hôm nay, thế nhưng đôi lúc nó lại đi theo những cách trái ngược nhau. Trong khi nhiều tín đồ dấn thân thăng tiến hòa bình thì cũng có nhiều người lại lợi dụng tôn giáo để biện minh cho những hành động bạo lực và oán thù của họ. Chúng ta thấy có sự cứu giúp và hòa giải cho các nạn nhân bị bạo lực, nhưng đồng thời cũng thấy một số đòi xóa bỏ mọi dấu vết và ký ức của “tha nhân”. Có sự cộng tác giữa các tôn giáo mang tính toàn cầu song cũng có việc chính trị hóa tôn giáo; và, dù có sự cảnh báo về nạn đói nghèo và thế giới đói khổ; thế mà cuộc chạy đua vũ trang vẫn tiếp tục. Bối cảnh này đòi hỏi sự kêu gọi bất bạo động, loại trừ bạo lực dưới mọi hình thức.

3. Đức Giêsu Kitô và Đức Phật đều cổ vũ bất bạo động và là những người xây dựng hòa bình. Như Đức Giáo Hoàng Phanxicô viết: “Chính Đức Giêsu cũng đã sống trong thời kỳ đầy bạo lực, Ngài đã dạy rằng chiến trường đích thực trong đó bạo lực và hòa bình giao tranh nhau lại chính là tâm hồn con người (Mc 7,21). (thông điệp nhân ngày Hòa bình thế giới năm 2017, bất bạo động – một phong cách của các chính trị gia vì Hòa Bình, số 3). Ngài nhấn mạnh thêm: “Chúa Giêsu vạch ra con đường bất bạo động, con đường mà Ngài đi tới cùng, tới thập giá, nhờ đó Ngài thực thi hòa bình và phá hủy sự thù nghịch” (Eph 2, 14-16). Vì thế, “để trở thành môn đệ đích thực của Chúa Giêsu cũng có nghĩa là gắn bó với lời dạy của Ngài về bất bạo động”.

4. Các bạn thân mến, đấng sáng lập của các bạn, Đức Phật cũng loan báo một sứ điệp về hòa bình và bất bạo động, khuyến khích mọi người: “chiến thắng kẻ giận dữ bằng sự kiềm chế, chiến thắng kẻ gian ác bằng từ tâm, chiến thắng kẻ lầm than bằng sự quảng đại, và thắng kẻ gian dối bằng sự thật” (Kinh Pháp Cú [Dhammapada], n. XVII, 3). Đức Phật còn dạy thêm rằng: “Chiến thắng nảy sinh hận thù, kẻ bị đánh bại lại ở trong đau đớn. Thật hạnh phúc khi được sống trong hòa bình –không có chiến thắng, không có thất bại”. Vì thế, Ngài dạy rằng chiến thắng chính bản thân mình thì vĩ đại hơn là chinh phục những người khác: “Một người có thể chinh phục được một ngàn vạn quân trong trận đánh, nhưng thực ra điều cao quý nhất là anh ta đã chiến thắng chính bản thân mình”.

5. Dù có những điều dạy cao quý này, nhưng nhiều người trong xã hội đã và còn phải đối diện với những vết thương chưa nguôi do bạo lực và các mâu thuẫn gây ra. Hiện tượng này bao gồm bạo lực gia đình cũng như bạo lực về kinh tế, xã hội, văn hóa và tâm lý và cả bạo lực chống lại môi trường- ngôi nhà chung của chúng ta. Đáng buồn thay, bạo lực gây ra các tệ nạn xã hội, chính vì thế “việc chọn lựa bất bạo động như một lối sống đang ngày càng cấp thiết trong việc thực thi trách nhiệm của mình ở mọi cấp độ…”(diễn từ của Đức giáo hoàng Phanxicô dịp giới thiệu các thư ủy nhiệm, ngày 15 tháng 12 năm 2016).

6. Mặc dù chúng ta thừa nhận rằng hai tôn giáo có những nét đặc thù riêng, nhưng chúng ta đồng ý là bạo lực nảy sinh từ trái tim con người, và cái ác của con người đưa tới những cơ cấu gian ác. Vì thế chúng ta được kêu gọi tham gia vào một công cuộc chung: tìm hiểu những nguyên nhân gây ra bạo lực, để hướng dẫn cho các tín đồ cách thắng ác trong tâm hồn của họ; để giải thoát các nạn nhân cũng như các thủ phạm khỏi những hành vi bạo lực; để đưa tội ác ra vành móng ngựa và đương đầu với những người gây ra bạo lực; để huấn luyện tâm trí của tất cả mọi người, đặc biệt là các trẻ em; để yêu thương và sống trong an bình với tất cả mọi người và với môi trường; để giảng dạy rằng không có hòa bình nếu không có công lý, và cũng không có công lý đích thực nếu không có tha thứ; để mời gọi tất cả mọi người cộng tác vào việc phòng ngừa các xung đột và tái thiết các xã hội bị đổ vỡ; để khuyến khích các phương tiện truyền thông xã hội tránh và bài trừ những diễn văn oán thù, và những bản tường thuật khiêu khích; để khuyến khích những cuộc cải tổ giáo dục, phòng ngừa sự giải thích xuyên tạc về lịch sử và các sách thánh; sau cùng là để cầu nguyện cho hòa bình trên thế giới qua việc cùng nhau tiến bước trên con đường bất bạo động.

7. Các bạn thân mến, chúng ta có thể chủ động bắt đầu ngay từ trong gia đình mỗi người, trong các tổ chức xã hội, chính trị, dân sự và tôn giáo một lối sống mới - nơi bạo lực bị loại trừ và con người được tôn trọng. Cũng trong tinh thần đó, một lần nữa chúng tôi cầu chúc các bạn mừng lễ Phật Đản tràn đầy niềm hoan hỉ và an lạc !

 

Thành Vatican

Hồng y Jean- Louis Taura, Chủ tịch

Giám mục Miguel Ángel Ayuso Guixot, MCCJ, thư ký

Chuyển ngữ

Nga Hồ, nhóm VTCG

Kính thưa quý ân nhân, quý tác giả và bạn đọc VVYT,
Trước tiên, BTC xin kính chúc quý ân nhân, quý tác giả và bạn đọc Mùa Xuân Mới Đinh Dậu được An Khang và Hạnh Phúc và tràn đầy ơn Chúa Xuân !
Chúng tôi xin giới thiệu lá thư cám ơn của em Lưu Thùy Dương, quê Hưng Hóa, một trong hai tác giả ngoài Công Giáo tham gia phong trào Viết Về Yêu Thương. Em gửi lời cám ơn BTC, nhưng qua chúng tôi em còn muốn gửi lời cám ơn tới quý ân nhân, quý tác giả. Sự thật là nếu không có sự tham gia của quý vị, thì phong trào cũng chỉ là hữu danh vô thực! Phần chúng tôi không làm gì đáng kể ngoài  làm một nhịp cầu nho nhỏ cho mọi người giao lưu vào chia sẻ. Sau đây là nội dung thư:
“Kính gửi BTC cuộc thi Viết Về Yêu Thương!
Em là Lưu Thuỳ Dương, một người ngoại Đạo, vô tình được giới thiệu và biết đến với cuộc thi Viết Về Yêu Thương. Thật sự với riêng em, tham gia vào cuộc thi này là một may mắn. Từ ngày đầu tiên khi em được cô Hoa giới thiệu tham gia cuộc thi, em không nghĩ mình có thể được trải lòng, được đem câu chuyện của mình nói ra để mưu cầu sự yêu thương dành cho những con người còn bất hạnh.
Với em, cuộc thi này đã đem đến cho em cái nhìn mới về tình người, về sự đồng cảm sẻ chia. Được đọc, được biết đến với nhiều câu chuyện của những người trong Đạo thực sự đã làm thay đổi suy nghĩ trong em. Họ là những con người đã dùng cả trái tim, cả tấm lòng gửi gắm vào những câu chuyện để truyền đạt đến tất cả mọi người những thông điệp yêu thương thật đáng trân trọng. Chính những điều ấy đã dẫn dắt em có cơ duyên để đến với cuộc thi này. Và thật sự, với em, một người ngoại Đạo lần đầu tham gia cuộc thi, chưa hề có kinh nghiệm, chưa hề biết dùng ngòi bút của mình để truyền tải điều gì đó, thì cuộc thi Viết Về Yêu Thương lại chính là khởi nguồn cho những điều chưa bao giờ được nói ra trong em. Em đã viết bằng chính những suy nghĩ ấy. Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ may mắn.
Điều may mắn hơn với em, là khi em nhận được phần quà từ một tác giả được giải đã trao tặng cho em. Ngày mà em được nhận phần quà ấy, thật sự là cả một nỗi vui mừng và hạnh phúc. Với một người ngoại Đạo như em, tham gia cuộc thi với nhiều những thiếu xót, em thật sự biết ơn khi em được dẫn dắt và tham gia vào cuộc thi này. Cũng qua đây em muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới Ban tổ chức cuộc thi Viết Về Yêu Thương đã tạo điều kiện để em có thể gửi bài viết và tham gia vào cuộc thi. Em cũng muốn gửi lời cám ơn cô Hoa, người đã giới thiệu em biết đến với trang Văn Thơ Công Giáo, đến với Viết Về Yêu Thương, người đã khơi nguồn cho những cảm hứng về yêu thương trong em. Và hơn hết, em muốn gửi lời cám ơn của em đến với tác giả được giải đã trao tặng cho em một phần quà thật sự quý giá, em sẽ lấy đó để làm động lực tiếp tục với những trang Viết Về Yêu Thương của em sau này.
Một lần nữa em xin chân thành cám ơn sự giúp đỡ của mọi người đã dành cho em! Và nếu có điều kiện em sẽ tiếp tục tham gia viết bài và cùng đồng hành với " Viết Về Yêu Thương”.
Lưu Thùy Dương”.

Thùy Dương thân mến,
BTC rất vui khi đọc thư của em. Cám ơn em nhiều ! Em xưng mình là “người ngoại Đạo” tuy nhiên, hiểu theo nghĩa rộng, chúng tôi tin em cũng ở trong “Đạo Yêu Thương” rồi. Những gì em viết đã chứng tỏ điều đó như Kinh Thánh nói:“…Thiên Chúa là Tình Yêu: Ai ở trong Tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa” (1 Gn 4,16). Có lẽ em nên dùng từ “ngoài Kitô giáo” thì hay hơn.
Xét cho cùng, cuộc đời chúng ta là chuỗi hồng ân, từ hạt mầm đức tin yêu thương, cho đến tất cả những gì mình cũng như mình , từ bầu không khí hít thở từng giây phút cho đến hạt cơm ăn mỗi ngày đều do ơn Chúa ban qua thiên nhiên, ông bà, cha mẹ, thầy cô, anh chị em bạn bè, qua Giáo hội cũng như xã hội…vv.
“Này em gạo trắng hai mùa
Mưa hòa gió thuận là quà Chúa trao
Bắp khoai rau đậu dồi dào
Sức người góp một, trời cao giúp mười”
(St)
Được lãnh nhận nhưng không thì chúng ta cũng được mời gọi trao ban như vậy, phải không Thùy Dương ? Chúng tôi tin quý ân nhân ẩn danh cũng như hai tác giả được giải (Phương Thảo và Khánh Nguyên), đã dành tặng phần quà lại cho em và Thùy Linh một cách vô tư như thế.
Đọc thư của em, chúng tôi chợt nghĩ tới một tấm gương khác được kể lại trong Kinh Thánh:
Trên đường lên Giêrusalem, Ðức Giêsu đi qua biên giới giữa hai miền Samaria và Galilê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: "Lạy Thầy Giêsu, xin dủ lòng thương chúng tôi!" Thấy vậy, Ðức Giêsu bảo họ: "Hãy đi trình diện với các tư tế". Ðang khi đi thì họ đã được sạch. Một người trong bọn, thấy mặt được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Ðức Giêsu mà tạ ơn. Anh ta lại là người Samari. Ðức Giêsu mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?" Rồi Người nói với anh ta: "Ðứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh" (Lc 17,11-19)”
Có thể ai đó sẽ lại “vô tình” đặt câu hỏi như: Không phải tất cả quý tác giả đều nhận được quà tặng sao ? Thế thì những tác giả đạt giải khác đâu ? Sao không thấy đăng thư cám ơn, mà chỉ có thư của một “người ngoại Đạo” này ?
Sự thật thì quý tác giả nhận được quà đều đã gửi thư cám ơn, hoặc gửi tin nhắn. Thậm chí, có tác giả chỉ tham gia viết bài một cách vô tư mà không muốn nhận quà tặng, Thùy Dương ạ. Thật là tử tế phải không em ?! Lời bình trong bộ phim nổi tiếng Chuyện Tử Tế có đoạn:
“Tử tế có trong mỗi con người, mỗi nhà, mỗi giòng họ, mỗi dân tộc. Hãy bền bỉ đánh thức nó, đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia. Bởi thiếu nó, một cộng đồng dù có những nỗ lực tột bực và chí hướng cao xa đến mấy thì cũng chỉ là những điều vớ vẩn. Hãy hướng con trẻ, và cả người lớn, đầu tiên vào việc học làm người - người tử tế, trước khi mong muốn và chăn dắt họ trở thành những người có quyền hành, giỏi giang hoặc siêu phàm” (mời em cùng xem lại 30 Năm phim Chuyện tử tế https://www.youtube.com/watch?v=aAYk42NxwuU)
Cuối cùng, xin nguyện chúc tất cả quý vị một mùa xuân Đinh Dậu tràn đầy Tin-Yêu- Hi Vọng, tiếp tục làm những sứ giả Viết Về Yêu Thương, đánh thức sự tử tế từng ngày trong cuộc sống cho cuộc đời thêm xuân.
Trân trọng
BTC
Được tạo bởi Blogger.