“Hãy quay về hướng mặt trời, bạn sẽ không còn thấy bóng tối”. Hellen Keller

Thưa thầy,

Tuần rồi, sau khi đến thăm thầy, em có họp mặt với một số bạn bè cũ, đang theo những nghề nghiệp khác nhau. Hầu hết các bạn đều có những nhận xét hết sức bi quan về sự suy đồi của nền đạo đức xã hội hiện nay và gần như đổ tội cho các người đang làm công tác giáo dục, trong đó hẳn nhiên là có em. Sau buổi họp mặt, em rất buồn phiền nên đêm rồi, không ngủ được, em quyết định bày tỏ tâm sự với thầy.


Quý bạn đọc VTCG thân mến,
Trong danh sách các tác giả đạt giải Văn Hóa Đất Mới (VHĐM) 2017, có lẽ đáng chú ý nhất là nhà văn trẻ hải ngoại, Têrêsa Nguyễn Phương Thảo đã đạt giải nhất thể loại truyện dài với tác phẩm đầu tay: “Ôi Tội Hồng Phúc”, một làn gió mới cho Văn Thơ Công Giáo  (VTCG) Việt Nam. Khi được tin đạt giải VHĐM 2017, chị đã có nhã ý dành tặng số tiền giải thưởng cho VTCG.
Sau đây, Ban biên tập VTCG hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương cuộc trò chuyện đặc biệt với tác giả tân tòng mang tên vị thánh bổn mạng Têrêsa vốn được nhiều người yêu mến này.


BBT: Xin chào chị Têrêsa Nguyễn Phương Thảo. Trước tiên, ban biên tập VTCG xin chúc mừng chị đạt giải cao nhất trong thể loại có thể nói là khó nhất của giải VHĐM 2017; đồng thời, cũng xin hết lòng cảm ơn chị đã ưu ái nhường lại phần giải thưởng cho VTCG. Xin chị vui lòng chia sẻ đôi lời khi nhận được tin mình đạt giải VHĐM được không ạ ? 
Chị Phương Thảo: Vâng, xin chào BBT và quý độc giả, tác phẩm “Ôi tội hồng phúc” đã được ra đời với mục đích cổ võ cho chương trình bảo vệ sự sống tại Việt nam do các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế khởi xướng. Vì vậy, con rất vui mừng khi đứa con tinh thần của mình đã có dịp đến với các độc giả xa gần khắp nơi.

BBT: Vâng, tạ ơn Chúa đã ban cho chị “đứa con tinh thần đầu lòng” hết sức tuyệt vời. Người ta nói, không ai hiểu con mình hơn người mẹ đã cưu mang sinh ra nó. Để có được tác phẩm đầu tay tầm cỡ như thế, chắc hẳn tác giả cũng phải vất vả rất nhiều, xin chị vui lòng chia sẻ bối cảnh ra đời của tác phẩm và nhất là câu chuyện tình lâm ly, zig zăg tuyệt vời giữa các nhân vật Tùng, Tuấn, Hương… có thật ngoài đời không, hay chí ít là có gợi hứng từ đâu đó không ?  
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, tình cờ ghé vào trang nhà của Trung Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế vào năm 2012, con vô cùng ấn tượng với chương trình Bảo vệ Sự sống của các linh mục. Từ đấy, con bắt đầu nuôi ý tưởng sáng tác, dựa trên một câu chuyện con được nghe kể nhưng chỉ bắt đầu nghiêm túc đặt bút viết vào giữa năm 2017. Như vậy, tiểu thuyết “Ôi tội hồng phúc” đã được phóng tác từ truyện thật nhưng tất nhiên, cũng được hư cấu khá nhiều để tăng phần hấp dẫn và lôi cuốn cho độc giả.
Vốn là Tân tòng, gốc gia đình Phật giáo, con chủ ý nhắm đến các độc giả không Công giáo nên nội dung tôn giáo được đề cập khá nhẹ nhàng hầu tránh gây cảm giác nhàm chám cho các độc giả chưa quen với văn hóa và thuật ngữ Kytô Giáo. Chủ đề xuyên suốt của tác phẩm là bảo vệ sự sống nhưng cũng bao gồm quan điểm Kytô Giáo về giá trị của tình dục – tình yêu, hôn nhân và đặc biệt là vấn đề sự dữ và lời giải đáp trong đức tin. Và đó cũng là lý do vì sao tác phẩm được mang tên: “Ôi tội hồng phúc!”, trích từ bài Exsultet, trong đêm canh thức Vọng Phục sinh.
Đồng thời, tác phẩm cũng kể đến mặc khải tự nhiên của Thiên Chúa nơi các tôn giáo, cụ thể là Phật giáo, một tôn giáo có số lượng tín đồ đông đảo nhất và ảnh hưởng sâu rộng nhất tại Việt Nam. Khi nhắc về Phật giáo, con muốn ám chỉ rằng Thiên Chúa đến với tất cả mọi người qua lương tâm ngay lành và khao khát tìm kiếm Chân Thiện Mỹ, cho dẫu trong ý thức, họ không biết Ngài là ai hay cầu khẩn Ngài dưới một danh xưng khác.
Truyện có kết thúc theo hướng mở với những cánh cửa tương lai khác nhau. Con xin dành cho quý độc giả quyền tự do định đoạt một cái kết có hậu mỹ mãn theo ý riêng của mình.
Xin thú thật là con phải bỏ không ít thời gian nghiền ngẫm các bài viết về Y học và Phật giáo. Con cũng bị phê bình về một chi tiết bất hợp lý liên quan đến tình trạng thiếu an toàn khó xảy ra ở một nước tân tiến như Canada, khiến cho chiếc máy bán hàng tự động bị đổ ụp bất ngờ, gây tai nạn chết người. Con xin đính chính là theo thống kê ở Bắc Mỹ, số người bị thương tích hay tử vong do máy bán hàng tự động, tuy vô cùng họa hiếm, nhưng vẫn nhiều hơn so với số tại nạn bởi các cuộc tấn công từ cá mập.
Tóm lại, tác phẩm “Ôi tội hồng phúc” không thể tránh khỏi nhiều thiếu sót do không được viết bởi một nhà văn chuyên nghiệp. Tuy nhiên, con vẫn hy vọng có thể giới thiệu với độc giả không Công giáo các giá trị nền tảng và thông điệp yêu thương của Kytô Giáo.
Cuối cùng, con xin chân thành cảm tạ Chúa đã hướng dẫn con hoàn tất tác phẩm này. Con luôn cầu nguyện xin Ngài giúp sức trước khi khởi đầu một chương mới.

BBT: Vâng, một lân nữa chúng em xin được mượn lời cụ Nguyễn Du trong Truyện Kiều để nói về “đứa con tinh thần” của chị:
“Khen rằng giá đáng Thịnh Đường
Thì trao giải nhất, chi nhường cho ai”
Quả thực khó mà tin rằng chỉ cách đây vài năm chị chưa từng sáng tác văn học. Quả thực đó là một hồng ân tuyệt vời mà Chúa Thánh Thần đã đổ xuống trên chị. Nếu nói theo nhãn quan người ngoài, có lẽ cũng không quá lời khi nói đây là một hiện tượng VTCG bởi vì  hai tác phẩm đầu tay của chị đã đạt giải cao như thế. Câu hỏi tiếp theo, thời gian qua, trên nhóm Fb VTCG nhiều độc giả rất tâm đắc với những lời bình luận, nhận xét của chị về các tác phẩm giải Viết Văn Đường Trường, tuy nhiên, không thấy có tác phẩm của chị. Vậy cơ duyên nào đã đưa chị tới giải VHĐM, hay nói cách khác là tới cái nghiệp văn chương chữ nghĩa ?
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, vào cuối năm 2016, con tình cờ đươc biết về cuộc thi Viết Về Yêu Thương qua mạng lưới internet . Con quyết định tham gia với truyện ngắn “Chuỗi Mân Côi”. Qua năm 2017, con dự định tiếp tục cuộc thi này với tiểu thuyết “Ôi Tội hồng phúc” nhưng thể loại truyện dài bị loại bỏ. Vì vậy, ban tổ chức đã giới thiệu con đến với Giải Văn Hóa Nghệ Thuật Đất Mới.
Con chưa từng có một “sự nghiệp” văn chương nào cho đúng nghĩa. Vốn bị hội chứng tâm lý bẩm sinh gọi là “tự kỷ” dạng nhẹ (có lẽ là do di truyền), kỹ năng giao tiếp và ngôn ngữ viết nơi con đã bị hạn chế một cách đáng kể từ thời niên thiếu. Ở bậc Trung học, môn luận văn của con chỉ được tối đa là 3/10. Nhờ điểm giảng văn, do cóp bài từ những năm trước, con mới vớt vát điểm trung bình lên đúng 5.0 để không phải thi lại cuối năm.


Xuất thân từ một gia đình Phật giáo, con trở lại Công giáo vào năm 18 tuổi (được kể lại trong truyện ngắn “Chuỗi Mân Côi”). Tuy nhiên, căn bệnh tâm lý bẩm sinh đã sớm biến con thành một kẻ bất thường giữa bao kẻ bình thường và càng lúc càng trở nên thách đố nặng nề cho cuộc sống thường nhật và tâm linh của con. Kết quả là con mất đức tin và rời xa Hội thánh trong một thời gian dài. Sau một biến cố gây sốc lớn vào năm 2011, con được ơn hoán cải trọn vẹn, đồng thời cũng được ơn chữa lành khỏi một căn bệnh mà theo y học và tâm lý học là vô phương chữa trị, nhất là ở lứa tuổi đã trưởng thành.
Bước vào Năm Đức tin 2012-2013, con bắt đầu ghi chép lại “Hành trình tìm kiếm hạnh phúc và ơn chữa lành của một người tự kỷ”. Mặc dầu đây chỉ là một bản tự thuật ngắn, con phải mất cả năm mới hoàn thành vì chưa quen với việc soạn thảo.
Năm 2016, Giáo xứ Đức Mẹ Lavang, Tổng Địa phận Ottawa, kêu gọi mọi người đóng góp bài viết cho tập san kỷ niệm 15 năm thành lập giáo xứ. Con gửi bài muộn nên không được nhận đăng nhưng từ đấy, con bỗng có cảm hứng cho ra đời một loạt tự thuật và truyện ngắn, trong đó có bài “Để con đem yêu thương vào nơi oán thù”  và “Lão Tặc Thiên” được đăng trên Nguyệt san Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp  và Nguyệt san Trái Tim Đức Mẹ .
Nhiều độc giả không tin con từng mắc hội chứng tự kỷ bởi bệnh nhân vốn không ít thì nhiều, đều bị giới hạn trong ngôn ngữ. Họ bảo, người tự kỷ đâu thể viết văn lưu loát như thế. Sự thật thì con chỉ mới bắt đầu có khả năng viết lách một cách mạch lạc sau khi được ơn chữa lành từ năm 2011. Đây chính là phép lạ kỳ diệu nhất mà Thiên Chúa đầy lòng thương xót đã thi thố trên con.
Riêng “Ôi Tội Hồng Phúc” là tiểu thuyết đầu tay của con. Nhờ có cô bạn đang làm việc tại Nhà Xuất bản Giáo dục góp ý về phương pháp sáng tác và vài bạn khác giúp sửa lỗi chính tả, con mới ngày một hoàn thiện câu chuyện của mình hơn. Xin chân thành gửi lời cảm ơn các bạn. Nhưng trên hết mọi sự, phải kể đến hồng ân Thiên Chúa. Nếu con không liên lỉ cầu nguyện và cầu xin ơn Chúa soi sáng hướng dẫn, con đã không đủ khả năng hoàn thành tác phẩm này.
“Ôi Tội Hồng Phúc” đã được sáng tác với tâm nguyện tha thiết của con. Ấy là, qua một câu chuyện rất chân thật, rất đời thường, độc giả sẽ tự rút ra lời giải đáp xác đáng cho một vấn nạn đang gây nhiều làn sóng tranh cãi gay gắt trên toàn thế giới: “Vì sao nên bảo vệ sự sống?”.
Có độc giả bình luận rằng, đây là một câu chuyện cảm động nhưng trên thực tế, đâu phải ai cũng may mắn như các nhân vật trong truyện. Chẳng hạn, những cô gái bị cưỡng bức đến mang thai, các thai phụ ở tuổi vị thành niên hay thiếu khả năng tài chính, những thai nhi được dự đoán mắc dị tật bẩm sinh, vân vân… Đứa trẻ được sinh ra đời chỉ để gồng chịu khổ não cho bản thân và trở thành gánh nặng cho gia đình, xã hội. Họ quên rằng một đứa trẻ cần được nuôi dưỡng và lớn lên, không chỉ đơn thuần bằng cơm gạo, tiền của, mà xa hơn nữa, còn bằng sự hy sinh và lòng nhân ái của những người xung quanh và trên hết là nhờ vào sự quan phòng kỳ diệu của một Thiên Chúa Toàn Năng.
Một cô em họ của con đã mang thai ngoài ý muốn và trở thành mẹ đơn thân ở tuổi 17. Cậu của con là tân tòng nhưng kiên quyết thuyết phục con gái giữ lại bào thai. Đứa trẻ sinh ra, bị bại liệt toàn thân, phải nằm lỳ một chỗ cho đến khi qua đời cách đây vài năm. Vậy mà đối với cả nhà của cậu, chỉ nguyên sự hiện hữu của cháu bé vẫn mang đến niềm vui và nụ cười cho mọi người. Về sau, cô em ấy kết hôn với một anh hết mực yêu thương con riêng của vợ. Anh không quản đêm ngày nhọc nhằn, cùng vợ sớm hôm vất vả chăm sóc đứa con tật nguyền, từ ăn uống, vệ sinh cá nhân, cho đến việc thường xuyên vất vả đưa cháu bé ra vào bệnh viện cấp cứu. Người đời có lẽ thuần túy cho rằng cô ấy may mắn nhưng dưới lăng kính đức tin, con đã nhận ra sự an ủi ngọt ngào và sự đền bù tuyệt hảo của Lòng Thương Xót Chúa dành cho những ai tin kính và yêu mến Ngài. Không có đứa bé ấy, liệu cô em họ của con có cơ hội trải nghiệm cho đến tận cùng một tình yêu sâu đậm, vô vị lợi mà biết bao kẻ cả đời mơ ước vẫn không có được!
BBT: Vâng, cám ơn chị về những chia sẻ rất quý báu. Trong truyện ngắn đầu tay “Chuỗi Mân Côi” đạt giải nhì phong trào Viết Về Yêu Thương, chị đã kể về hành trình đức tin của mình. Nay xin chị chia sẻ thêm về ơn gọi tông đồ giáo dân qua kinh nghiệm bản thân chị được chứ ạ?
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, tên Thánh Têrêsa đến với con một cách rất tình cờ khi đã cận ngày rửa tội mà con vẫn chưa tìm được người đỡ đầu. Bí lối quá, con không còn cách nào khác hơn là đành phải cầu cứu Đức Mẹ! Mà linh nghiệm thật! Con vừa khấn xong thì lập tức có một chị lạ mặt bước tới hỏi thăm rồi tình nguyện nhận lời đỡ đầu. Chị cho con mượn quyển sách "Một tâm hồn" của Thánh Têrêxa Hài Đồng, qua đó, lần đầu tiên con được biết đến một vị Thánh rất đơn sơ đáng yêu và chọn Ngài làm Thánh Quan Thầy, một chọn lựa xem ra rất ngẫu nhiên nhưng về sau con mới vỡ lẽ là sự an bài tuyệt vời của Chúa Trời. Qua lời bầu cử của Đức Maria, Thiên Chúa đã sai Chị Thánh dìu dắt con trên con đường Thơ Ấu Thiêng Liêng, không phải trong ơn gọi dâng hiến, mà chính trong ơn gọi hôn nhân của đời thường.
Năm tháng trôi qua, con mới dần dần khám phá ra, linh đạo Thơ Ấu Thiêng Liêng chính là bí quyết nhiệm mầu để duy trì sức khỏe, cân bằng tâm lý, phát triển tâm linh và vì thế, có hiệu quả thần kỳ là mang đến bình an và hạnh phúc đích thật ngay ở đời này, không cần chờ đến đời sau. Nhờ vậy mà một kẻ từng lâm vào tình cảnh chán chường và trầm cảm kinh niên bởi tuyệt vọng bế tắc như con đã bắt đầu được thưởng thức hương vị đậm đà của niềm vui sâu lắng và yên bình vĩnh cửu. Chỉ cần  đến với Chúa như con trẻ, đơn sơ trao hết mọi khó nhọc lao đao của cuộc đời, Ngài sẽ tự khắc biến mọi tai ách thành êm ái và mọi gánh nặng thành nhẹ nhàng (Mt 11:28-30).
"Năm tháng trôi qua, con mới dần dần khám phá ra, linh đạo Thơ Ấu Thiêng Liêng chính là bí quyết nhiệm mầu để duy trì sức khỏe, cân bằng tâm lý, phát triển tâm linh và vì thế, có hiệu quả thần kỳ là mang đến bình an và hạnh phúc đích thật ngay ở đời này, không cần chờ đến đời sau" (Nguyễn Phương Thảo).
Rồi cho đến một ngày, con chợt cảm thấy thúc đẩy bởi thao thức rao truyền Tin Mừng ấy cho những người thân khi con chứng kiến họ cũng đang chơi vơi vùng vẫy trong đổ vỡ, ngang trái, không lối thoát. Đó là một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đòi hỏi sự bền bỉ và chuyên cần tuyệt đối. Con cần lắng nghe người khác tâm sự, hướng dẫn họ cầu nguyện và liên lỉ hiệp ý với họ ngõ hầu chính Chúa gỡ rối, hàn gắn, chữa lành và cứu thoát họ bởi vì “không có gì là không thể được” đối với một Thiên Chúa Toàn năng.
Tóm lại, con đã bị Chúa lôi kéo vào cuộc sống chiêm niệm ngay giữa đời thường với một lý lẽ xem ra rất ngược đời là “giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được thôi” (Mc 9: 29). Và con buộc phải vâng theo bởi không còn chọn lựa nào khác.
Nhưng cuối cùng, tạ ơn Chúa đã đoái thương cho con được mục kích phần nào hoa trái của công việc mình đang làm. Vài người bạn đã rút đơn ly hôn và chấp thuận vun đắp lại hạnh phúc gia đình đang rạn nứt. Vài người bạn khác đã gỡ rối được những khúc mắc khó giải trừ hay giải quyết được các mối xung đột khó dung hòa trong gia đình hay nơi giáo xứ.
Hành trình trước mắt của con vẫn còn lắm chông gai, trắc trở bởi thế giới quanh mình vốn thiếu vắng lòng tin và khô khan lòng mến. Con phải thường xuyên cầu xin ơn đức tin và ơn bền đỗ đến cùng cho người thân và cả cá nhân mình. Tuy nhiên, con luôn nuôi niềm hy vọng vững chắc vào lời đoan hứa của Chúa: “Nếu con tin, con sẽ thấy vinh quang của Thiên Chúa” (Ga 11:40). Những hạt giống cầu nguyện mà con âm thầm gieo rắc hôm nay sẽ được chính Chúa chăm nom, vun xới cho đến ngày đâm chồi nảy lộc rồi đơm hoa kết trái trên cánh đồng truyền giáo bát ngát bao la.

BBT: Xin phép chị cho đặt một câu hỏi tò mò một chút. Chị có thể giới thiệu thêm về đời sống gia đình, công việc làm ăn và cái nghiệp văn chương của chị hiện nay bên Canada ra sao ?

Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, con đã lập gia đình và có hai cháu, một gái, một trai. Con hiện làm lập trình viên cho Bộ Lao động và Phát triển xã hội của chính phủ liên bang. Hôn nhân của con vừa êm đềm, vừa sóng gió. Êm đềm vì chúng con khá tương đồng về mọi mặt nhưng sóng gió vì chưa cùng tần số của niềm tin. Điều này đã tạo khá nhiều thách đố cho việc giáo dục con cái. Vì vậy, nếu có ai hỏi, con có hối hận đã kết hôn với một người ngoài Công giáo không. Con xin thưa là con rất hối tiếc đã... không cầu nguyện cho anh sớm hơn, xin Chúa ban cho anh ơn đức tin để gia đình chúng con và chính bản thân anh được vui hưởng sự an bình viên mãn thật sự.
Như con đã thưa ở trên, con chưa có sự nghiệp văn chương gì đặc biệt ngoài vài bài tự thuật mang tính chia sẻ đức tin, hai truyện ngắn và một truyện dài.

BBT: Câu hỏi cuối cùng, chị có thể bật mí về đứa con tinh thần tiếp theo ? Chị muốn viết về đề tài gì ?
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, Ban Văn Hóa Xuân Lộc vừa thông báo thể lệ cuộc thi năm 2018 với chủ đề chính về hôn nhân và gia đình. Đây là một đề tài đầy tính hiện thực của xã hội và cũng là ưu tư nóng bỏng hàng đầu của Hội thánh Công giáo đương thời. Gia đình là nền móng của xã hội, là tế bào của Hội thánh và là chiếc nôi nuôi dưỡng ơn gọi thánh hiến. Đơn vị nền tảng ấy hiện đang trên đà tan rã và tuột dốc thảm hại. Các cụ ngày xưa có câu: “ăn cơm trước kẻng” nhưng thế hệ hôm nay nổi hứng lúc nào là xơi cơm lúc nấy, không cần kèn trống gì cả. Lối sống phóng túng đó đã dẫn đến nguy cơ giảm sút nghiêm trọng ơn gọi tu trì và mở ra một tương lai bất định cho thế hệ mai sau. Chính vì lẽ ấy, chưa bao giờ mà việc loan báo Tin Mừng Cứu độ lại trở nên cấp bách và thiết thực như hôm nay, đặc biệt là việc truyền giáo và tái truyền giáo qua ngòi bút văn thơ Công giáo. Riêng con đã ấp ủ vài ý tưởng sáng tác nhưng chưa biết có đủ thời gian hoàn tất hay không. Dẫu thế nào, con rất mong mỏi được thưởng thức các tác phẩm xuất sắc có thể đánh động tâm thức và đi sâu vào lòng độc giả.

Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn chị Thảo đã nhận lời chia sẻ cuộc trò chuyện này. Và nguyện xin Chúa tiếp tục chúc lành cho chị, cho gia đình đáng yêu của chị và nhất là cho “những đứa con tinh thần” trong tương lai của chị sẽ mang lại nhiều hoa trái tốt đẹp cho VTCG.








Lời cám ơn nhiều khi không dễ nói
Vì con đây lòng kiêu ngạo ngất trời
Vì con đây tình yêu mến nửa vời
Lời Chúa dạy như là mây sương khói.

Lạy Chúa Giêsu,
Chúa dâng lời tạ ơn khi bẻ bánh
Giúp đời con biết nói câu tạ ơn
Tạ ơn Chúa hồng ân Ngài khôn sánh
Xuống trên con thân xác với linh hồn.


Đôi khi các bà mẹ trẻ không còn kiên nhẫn để đi lễ với các con. Làm sao gởi các con đây? Không phải lúc nào cũng dễ “trị các con”, nhất là khi chúng không ở nhà! Không biết các bạn có như tôi không, tôi đã phải chuẩn bị tâm lý trước một ngày, hình dung mình phải làm như thế nào để các con tập trung vào thánh lễ, để chúng đừng mau chán.

(Bài nói chuyện với các em Lễ Sinh xứ TT)

Chào các em,
Nói chuyện với Lễ sinh dường như khó hơn nói với những giới khác. Vì sao thế? Có lẽ lý do chính là vì các em gần Chúa Giêsu, thường lắng nghe Chúa Giêsu và sẵn sàng đáp lại tiếng Người, cho nên những lời nói khác có thể sẽ chỉ là tiếng vang bên ngoài mà thôi.



Các em nghe chuyện “Khủng bố” chưa? Có một em lễ sinh chạy hớt hải vào gõ cửa nhà Cha xứ và nói nhanh: “Cha ơi, ngoài nhà thờ có kẻ khủng bố”. Cha xứ chạy vội ra và hỏi: “Đâu, đâu con?” Em lễ sinh chỉ vào một ông giáo dân quỳ cuối nhà thờ. Cha nhìn ông ấy rồi nói: “Ông ấy đang cầu nguyện chứ có khủng bố gì đâu con?” Lúc bấy giờ em lễ sinh mới nói: “Thưa Cha, lúc nãy con nghe ông ấy nói: Lạy Chúa, con đặt “mìn” dưới chân Chúa, con hướng “nòng” lên Chúa, con nghĩ ông ấy có vũ khí”. Cha: ???

Thuyết trình: Các phương triện Truyền thông xã hội
đang biến đổi đời sống chúng ta

(do LM Trần Công Nghị tại Đại hội Linh mục Việt Nam - Emmaus VII ngày 24/10/2017)


Đề tài hôm nay Ban tổ chức ghi trong chương trình thật là quá rộng lớn, do vậy tôi sẽ giới hạn hết sức và lướt qua những điểm đáng quan tâm với tư thế là một mục tử, là người Kitô và là người Truyên thông, đề chia sẻ với anh em. Vậy truyền thông và những thiết bị media ảnh hưởng cuộc sống chúng ta như thế nào? Xin cùng nhận diện những dấu chỉ thời đại qua những biến cố sau đây:

• 9/2017 Equifax bị hacked, 143 triệu người sử dụng, thông tin cá nhân bị ăn cắp.
• 10/2017, bão Maria làm tê liệt hệ thống truyền thông ở Puerto Rico, thảm họa khôn lường.

Có nhiều bạn trẻ ngày nay nói với tôi rằng: cha ơi con muốn đi tu, khi tôi hỏi lí do tại sao thì có bạn nói rằng “vì con thấy ở đời ngao ngán quá!”, có bạn nói: tu cho nó sướng . . . và các bạn có hàng vạn cái nhìn khác nhau về đời tu.



Cách riêng ai cũng nghĩ tu là cõi phúc, nhưng có điều “cái phúc” này lại chẳng ai muốn đi. Bằng chứng là số người đi tu ít hơn nhiều so với người lấy vợ. Số người đi tìm hiểu bạn gái nhiều hơn gấp vạn lần so với số người tìm hiểu đời tu. Nhưng có một điều chắc chắn là người đi tu nhìn vẫn thảnh thơi, đỡ vương bụi trần hơn người lập gia đình.



Ngày chúng tôi còn bé tí xíu đã được nghe Cha Xứ kể chuyện có người thanh niên kia nhờ ngày nào cũng đọc ba kinh Kính Mừng trước khi ngủ mà được Đức Mẹ cứu khỏi hoả ngục. Tuổi thơ tôi còn đọng lại với ký ức cứ mỗi tối tiếng loa phóng thanh từ nhà xứ vang lên lời kinh Kính Mừng và cả giáo xứ đọc theo. Hồi ấy tự do giữ đạo nên những việc đạo đức chung còn dễ thực hiện.

Nhờ Cha xứ, tôi thấy kinh Kính Mừng gần gũi hơn với mình. Ngày ấy, khi nhận được một tràng hạt, chúng tôi vui mừng lắm, dường như trẻ con bây giờ đã có đôi phần khác đi.

“Phép lạ! Đúng là phép lạ! 37 năm nay, hôm nay con mới lại thấy thằng T. đi lễ và rước lễ!”

Tiếng một cụ già 85 tuổi, miệng đang bỏm bẻm nhai trầu, thốt lên vui sướng khi chứng kiến hàng chục người làng được ơn trở về với Chúa ngày cuối của tuần Đại phúc.

[Đăng báo ĐMHCG, số tháng 10-2014, Dòng Chúa Cứu Thế xuất bản tại Hoa Kỳ]


Bà Jane ở Aza thánh thiện đến nỗi chiếu sáng như những vì sao trên bầu trời ban đêm. Bà sinh năm 1140, sống ở một lâu đài tại Tây Ban Nha với chồng là Felix, một người được kính trọng với chức hiệp sĩ. Bà là một phụ nữ hay thương người, đầy lòng trắc ẩn với những người kém may mắn, và giúp đỡ vật chất cho người nghèo.

Bà Jane có 2 con trai là Mannes và Anthony, nhưng bà muốn có thêm nhiều con. Một hôm, bà tới tu viện Silos để cầu xin có thêm một con trai nữa, xin Dòng Silos cầu nguyện giúp bà. Một tu sĩ Dòng Đa Minh nói: “Này chị, lời cầu của chị đã được nghe và Thiên Chúa sẽ ban cho chị một người con trai. Người con đó sẽ là tôi tớ vĩ đại của Thiên Chúa và có thể làm nhiều điều phi thường cho Chúa Kitô và Giáo hội”.

PHÚC ĐỨC NƠI NÀO MÀ ĐỂ CẦU AO RÁCH NÁT?

Cha tôi xuất thân từ vùng quê đồng bằng sông Hồng, sinh ra và lớn lên trên ruộng lúa, cả tuổi trẻ chân lấm tay bùn lăn lóc ở những vuông đất nghèo kiệt. Năm 1945, Việt Minh cướp chính quyền, cha tôi thoát vội vàng ra khỏi xóm làng bởi những cuộc truy đuổi, người thanh niên trẻ bỏ lại vợ con lang thang lên đất Hà Nội, ở đó, nỗi tủi buồn vì nghèo và mù chữ dằn vặt ông mỗi ngày. Năm 1954 di cư vào Nam, nhờ hệ thống giáo dục của Cụ Ngô, cha tôi cắp sách đến trường khi tóc bắt đầu điểm sương, ông đi về mỗi tối từ các lớp Bình Dân Học Vụ, kiên trì từ giã nỗi nhục để bước vào con đường tri thức.



BẮT ĐẦU TỪ CHÍNH MÌNH

(Bài chia sẻ thánh lễ ngày năm thánh cho các nhà giáo tại Giáo phận Qui Nhơn)

Xin kính chào cộng đoàn phụng vụ, kính chào quý đại biểu Đại hội Hội đồng Mục vụ và đặc biệt kính chào quý thầy cô giáo quy tụ về đây nhân ngày lễ kính thánh linh mục tử đạo Phanxicô Isidore Gagelin Kính, được chọn làm ngày năm thánh dành cho các nhà giáo.


Câu chuyện về Thánh Phanxicô Kính, chúng ta đã biết phần nào qua quyển Cẩm nang Năm thánh trang 36-38 và quyển Giáo phận Qui Nhơn qua dòng thời gian, trang 192-196. Vị thừa sai này đến Việt Nam năm 22 tuổi, khi vừa học xong thần học, rồi thụ phong linh mục năm 23 tuổi với sứ vụ đầu đời linh mục là dạy học, đào tạo chủng sinh tại Chủng viện An Ninh ở Quảng Trị và một năm sau phải đưa chủng sinh di tản vào tận Lái Thiêu tỉnh Bình Dương ngày nay. Chi tiết ấy giúp ta hiểu tại sao ngài được chọn làm bổn mạng các thầy cô giáo của Giáo phận Qui Nhơn chúng ta. Hồi ấy tiền thân của Giáo phận Qui Nhơn là Giáo phận Đàng Trong kéo dài từ phía nam sông Gianh ở tỉnh Quảng Bình cho tới tận Campuchia. Năm 25 tuổi, cha Phanxicô rời Chủng viện Lái Thiêu đi làm mục vụ tại Hà Tiên, tức là mé biển nhìn ra đảo Phú Quốc. Năm 27 tuổi, cha về làm mục vụ tại Đồng Nai. Năm 1827, 28 tuổi, cha bị vua Minh Mạng đưa về cầm chân tại Huế cùng với cha Taberd Từ và cha Odorico Phương. Cũng năm ấy cha Taberd Từ được Tòa Thánh bổ nhiệm làm Giám mục Đàng Trong. Qua năm sau các ngài được trở lại Lái Thiêu. Cha Phanxicô Kính lại phụ trách việc đào tạo chủng sinh, và hai năm sau, 31 tuổi, ngài được Đức Giám mục bổ nhiệm làm Quyền Đại diện chăm lo mục vụ cho ba tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định và Phú Yên, tức là toàn bộ lãnh thổ Giáo phận Qui Nhơn chúng ta ngày nay.

Nghĩa trang thai nhi ở Huế



Hơn một lần chúng tôi đã có tâm sự về một nỗi buồn của những người Bảo Vệ Sự Sống (BVSS), đặc biệt là phía những anh em Linh Mục chúng tôi. Đó là chuyện ngang qua hàng ngàn trường hợp tư vấn Bảo Vệ Sự Sống, chúng tôi rút ra được một kết luận bàng hoàng: thuyết phục một người Công Giáo bỏ ý định phá thai khó hơn gấp nhiều lần so với một người không phải Công Giáo!
Mới đây, khi mấy anh em chúng tôi có việc phải đi giảng Đại Phúc xa, Mục Vụ BVSS ở Sàigòn chúng tôi phải cậy nhờ đến các cha khác trong cộng đoàn, trong đó có cha An Phong Phạm Gia Thụy. Cha An Phong là Bề Trên Tập Viện của chúng tôi gần hai mươi năm về trước, sau đó ngài còn là cha giáo môn Luân Lý Khai Khoa và Chuyên Biệt cho chúng tôi khi ở Học Viện Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT).

Đi xa về, chúng tôi đến chào ngài ngay để cám ơn, ngài vui lắm, bảo là ở Sàigòn trong một thời gian ngắn, ngài đã cứu được mấy ca suýt phá thai. Vừa vui một chút, mặt ngài buồn hẳn đi, chau mày bảo: “Trời ơi, tôi phải mất cả giờ đồng hồ với một ca Công Giáo, trong khi những người không phải là Công Giáo, tôi chỉ nói thoáng qua một chút là họ hiểu ngay rằng không được phép làm như thế ! Đấy là chuyện lạ, đáng phải suy nghĩ, lương tâm của không ít người Công Giáo mình bị lệch lạc dị dạng thế nào đấy...”

Chúng tôi chưa thể làm được một thống kê chi tiết và sâu sát về vấn đề này, nhưng rõ ràng người Công Giáo, đặc biệt là ở những vùng toàn tòng Công Giáo. Nhiều, nhiều lắm những trường hợp thuộc các vùng có truyền thống Công Giáo lâu đời của miền Bắc, miền Trung hay vùng của người di cư 54 vào miền Nam. Nếu có xảy ra với trường hợp gia đình có một bên là Đạo theo, thì ý muốn phá thai lại thường đến từ phía người Đạo gốc!

Rõ ràng khi đối diện với vấn nạn có thai ngoài ý muốn, người ta đã phản ứng ngược với Tin Mừng, chọn lấy quyết định không có một chút gì là Tin Mừng. Họ bám chặt vào những lý luận biện hộ về quy chế xã hội (Tôi là công nhân viên Nhà Nước, bà xã đẻ đứa thứ ba thì coi như tôi bị rắc rối to ! ), về kinh tế sự nghiệp ( Tôi đang làm ăn thua lỗ, lấy gì cho vợ mang bầu, sanh con, rồi còn nuôi ăn học ? ), về danh dự sĩ diện ( Tôi ở trong Hội Đồng Giáo Xứ, mặt mũi nào tôi nhìn cha xứ với lại đọc Sách Thánh khi con tôi chửa hoang ? ), cả về giáo dục đạo đức nữa chứ ! ( Tôi là mẹ chúng nó, lộ chuyện này ra, làm sao mà tôi còn giáo dục được mấy đứa con gái kia ? ). Còn đối với bản thân người phụ nữ có ý muốn phá thai, đó là vấn đề trách nhiệm liên đới chằng chịt với người thân ( Bố mẹ con ở quê có thể phải bị quỳ lạy giữa Nhà Thờ xin lỗi cha xứ và cộng đoàn, thôi thà con chịu tội phá thai còn hơn... ).


Có khá nhiều trường hợp bản thân cha mẹ người phá thai hoặc chính người phá thai lại là người trong các đoàn thể như Giáo Lý Viên, huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể, Legio, họ có cách lý luận thản nhiên đến rùng mình: “Phá rồi đi xưng tội, mới chỉ là một giọt máu ấy mà !”

Vấn đề đặt ra là toàn bộ cơ chế của Đạo mà Hội Thánh đã gầy dựng tại Việt Nam hàng mấy trăm năm, lại thêm nếp sống Đạo trong Giáo Xứ từ bao đời với một hệ thống Giáo Lý kín mít từ bé đến lớn, với các ban ngành đoàn thể hàng dọc hàng ngang chằng chịt và chặt chẽ, vậy mà tất cả dường như lại không đương cự nổi với cơn lũ quét của cuộc đời tục hóa. Phải nói là gần như không có tôn giáo nào trên thế giới lại có được cái khung giữ Đạo và sống Đạo hoàn chỉnh như Công Giáo chúng ta. Thế nhưng đến khi giáp mặt với thế gian, chúng ta thấy lộ ra hàng loạt những lỗ hổng, bất cập, suy thoái về Tín Lý và Luân Lý, về lương tri và phán đoán ngay từ trong gia đình ra đến Giáo Xứ, từ cá nhân cho đến tập thể.

Chúng ta không phủ nhận lúa tốt của Tin Mừng vẫn đang lớn mạnh, hứa hẹn những vụ mùa bội thu cho Hội Thánh. Nhưng cạnh đó, chúng ta cũng cần khiêm tốn để tự nhận ra cỏ lùng cũng đang âm thầm đua theo, tăng trưởng dữ dội và bắt đầu hoành hành phá hoại ghê gớm.

Hình như Hội Thánh chúng ta đã làm được nhiều việc lắm, nhưng mạnh về chiều rộng và chiều cao mà chưa thật sự đạt được nhiều về chiều sâu và chiều xa. Người lớn thì kinh hạt lễ lạc quá tốt, giới trẻ thì sinh hoạt các mặt phong trào khá nhộn nhịp rôm rả, nhưng việc huấn luyện lương tâm thì không có hoặc có mà không đủ liều lượng và nồng độ, không cập nhật kịp những phán đoán và nhận định trước sức phát triển quá nhanh của thời đại. Cái nôi yêu thương của gia đình lại ngày càng lỏng lẻo nhợt nhạt, không còn là chỗ dựa nâng đỡ mà ngược lại, lắm khi gia đình còn áp đặt thêm sức ép của vị kỷ hẹp hòi, sĩ diện hão, danh dự bề ngoài. Và hậu quả là con người lấy mình làm trung tâm, Thiên Chúa bị từ khước, Sự Sống bị tổn thương.

Hội Thánh vẫn mở ra liên tiếp trong những năm đặc biệt, thậm chí còn có những năm được gọi là Năm Thánh. Bên cạnh việc nhìn lại quá khứ để vui mừng tạ ơn Thiên Chúa, ắt là chúng ta cần phải dừng lại trong hiện tại để nhận diện những trách nhiệm của chúng ta, Giáo Sĩ cũng như Giáo Dân, Giáo Xứ và gia đình, trong lãnh vực giáo dục Đức Tin, giáo dục lương tâm Kitô Giáo. Rồi chúng ta còn phải định hướng được cho tương lai mình sao cho không lạc bước khỏi con đường mang tên Giêsu.

Riêng trong Mục Vụ Bảo Vệ Sự Sống, đây là thời điểm chưa đến nỗi quá muộn để ngỏ lời kêu gọi toàn Dân Chúa hãy đón nhận và sống theo tinh thần của Evangelium Vitae, một văn kiện có thể xem như là di huấn thiêng liêng về Sự Sống của Đức cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô đệ nhị. Không làm được điều này, lại không chịu làm ngay, chúng ta mắc một món nợ khổng lồ và kinh khủng với các thai nhi trước mặt Chúa và Hội Thánh. Không ít đâu, cả mấy triệu em bé bị giết đi hàng năm tại Việt Nam!

Lm. QUANG UY, DCCT, Chúa Nhật 5.7.2009 – 1.10.2017
Ephata 765



Nếu bạn thấy khó cầu nguyện khi lần chuỗi mân côi hay khó giữ việc lần chuỗi thường xuyên, thì bạn hãy đọc để khám phá bảy điều bất ngờ nhất xảy ra trong đời sống của bạn khi bắt đầu cầu nguyện bằng việc lần chuỗi mân côi thường xuyên hơn.

Bạn sẽ bớt ích kỷ hơn

Bạn từng cảm thấy thế nào khi yêu mến ai đó hay một điều gì đó với trọn con tim và cảm thấy thực sự bị lôi cuốn về người ấy hay những sự vật ấy, nhưng phải chăng đôi khi lại thật khó để hành động vì lòng mến đó? Cảm nhận của tôi về chuỗi mân côi cũng giống như vậy. Tôi yêu mến việc lần chuỗi và tôi yêu mến điều ấy như một món quà được trao tặng. Tôi thực sự tin vào sức mạnh của nó. Nhưng còn việc phải dành riêng thời giờ để lần chuỗi thì sao? Để thực hiện, bản thân tôi phải hy sinh và từ bỏ một khoảng thời gian và năng lực cho riêng mình, và thay vào đó là suy niệm về những mầu nhiệm. Việc cầu nguyện bằng chuỗi Mân côi giúp chúng ta quy hướng về Đức Kitô, Đấng có thể đưa ta ra khỏi mình, giải thoát ta khỏi tội lỗi, và giúp ta liên tục kiếm chế sự thỏa mãn tính ích kỷ của mình.


Vừa nghe xong lời hướng dẫn điểm nguyện đầu tiên trong ngày về sự tha thứ, tôi bước vào nhà thờ. Người đó đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên của nhà nguyện. Một dáng hình quen thuộc. Tim tôi đập dồn, máu trong người tôi sôi lên, có một cái gì đó bức bối, khó chịu trong tôi. Tôi thầm cầu nguyện với hi vọng rằng đó không phải là người đã từng làm tôi tổn thương trong quá khứ. Việc nghĩ đến người đó làm tôi không tài nào chịu đựng nổi. Có lẽ là không, chẳng lẽ đời lại có chuyện tình cờ đến như thế. Nhưng nếu là người đó thì sao? Tôi bối rối kinh khủng.



LỜI NGUYỆN CẦU CỦA NGƯỜI VỢ


Lạy Chúa, xin cho con ơn biết nhẫn nại: Khi các con quấy phá và biếng ăn,
Khi tiền bạc thiếu thốn, nhưng chi tiêu lại gia tăng,
Khi chồng con không nhớ những kỷ niệm của vợ chồng,
Khi con chẳng có thời giờ cho riêng mình,
Khi việc nhà chồng chất làm con nghĩ mình như đầy tớ.

Trong đời sống của Giáo Hội, có hai việc tôn thờ Thiên Chúa: thứ nhất là Phụng Vụ, thứ hai là các việc đạo đức bình dân. Việc Phụng Vụ là việc thờ phượng Thiên Chúa một cách chính thức của Giáo Hội, gồm Thánh Lễ, Chầu Thánh Thể và Giờ Kinh Thần Vụ. Còn các việc đạo đức bình dân gồm có viếng Thánh Thể, lần hạt Mân Côi, đi Đàng Thánh Giá, rước kiệu… Gọi là “bình dân” vì ai cũng có thể làm được, và có thể làm được mọi nơi mọi lúc.



Trong các việc đạo đức bình dân, thiết nghĩ lần chuỗi Mân Côi là việc có giá trị nhất. Vì sao? Vì khi lần chuỗi Mân Côi là ta lặp đi lặp lại những lời kinh trọng nhất, đẹp nhất trong đạo. Bắt đầu là Kinh Lạy Cha, lời kinh do chính Chúa Giêsu dạy, lời kinh trọng nhất. Và tiếp đến là 10 kinh Kính Mừng, vốn là lời kinh cũng có nguồn gốc từ Tin Mừng. Đi kèm là việc luân phiên suy gẫm 20 mầu nhiệm Tin Mừng gắn liền với công trình nhập thể và cứu chuộc của Đức Giêsu Kitô, trong đó Đức Mẹ luôn luôn góp phần một cách trực tiếp.




Vẫn biết rằng, vạn vật trong vũ trụ, có sinh là có tử. Vậy mà nghe tin Đức cha Fx. Nguyễn Văn Sang, nguyên Giám mục Thái Bình đã trút hơi thở cuối cùng chiều 5-10-2017, tôi vẫn không thể kìm được nước mắt. Bao nhiêu kỷ niệm với Ngài suốt 25 năm tôi hân hạnh được quen biết và cộng tác với Ngài bỗng nhiên vụt hiện về như tua một cuốn video vậy.



Trò chuyện với Patrick Madrid, một nhà văn Công giáo và là cha của 11 người con.

Một vài điều người cha có thể làm cho con mình, và sẽ tồn tại mãi – Ipod mới nhất, tài sản ủy thác và ngay cả việc học đại học, tất cả chỉ tốt cho cuộc đời này. Nhưng có một số món quà tồn tại mãi mà một người cha nên cẩn thận khi truyền lại. Đó là tình yêu, và cách diễn tả tình yêu được tìm thấy trong sự chết và phục sinh của Chúa Giêsu Kitô.  Đó là đức tin Công giáo.

Để đưa ra một số hướng dẫn, Những Người Bố Tốt (FFG) đã nói chuyện với Patrick Madrid, một nhà văn Công giáo, chủ nhân loạt xuất bản ngày thứ Năm trên chương trình phát thanh “Đường Dây Mở” của EWTN (thứ Năm từ 3-5 giờ chiều). Ông cũng là giám đốc của viện Đại học Belmon Abbey. Ông và vợ, Nancy có 11 con, tất cả trong độ tuổi từ 8 đến 28, và ông cũng có 8 người cháu.

Fathers for Good: Các con của ông vẫn thực hành đức tin Công giáo?

Madrid: Vâng. Tạ ơn Chúa, năm cháu ở nhà vẫn đang sống đức tin (chúng không có lựa chọn!), sáu cháu lớn đã ‘trưởng thành và ra riêng’ (ba cháu trong số đó đã lập gia đình và có con). Tất cả các cháu đều sùng đạo, thực hành đức tin Công giáo.

FFG: Xin ông cho biết một số ‘yếu tố’ làm cho đức tin tươi mới và dễ chấp nhận đối với các con trẻ.

Madrid: Chúng ta không thể đánh giá thấp tầm quan trọng của tấm gương cha mẹ khi suy nghĩ về những gì mà bố mẹ Công giáo có thể làm và nên làm để giúp khuôn đúc nên niềm tin Chúa sống động và lòng yêu mến Giáo Hội trong lòng con cái họ. Có một ảnh hưởng mạnh mẽ và tuyệt vời khi chính bố mẹ sống tốt tình yêu của chính họ đối với Chúa, một cách rõ ràng nhưng không phô trương, xuyên qua kinh nguyện, đời sống đạo đức và đời sống bí tích.

Một sự so sánh tương tự tôi thường dùng là việc trồng khoai tây. Phía nam California, nơi tôi sinh ra và lớn lên, có những dải đất trồng cà chua rộng mênh mông. Rất dễ nhận ra vùng đất này vì hàng ngàn chiếc cọc thẳng đứng để buộc cây cà chua. Nếu để mọc tự nhiên, dây cà chua sẽ bò trên mặt đất, sinh quả kém, thường bị bệnh do trùng, sâu, nấm, vv. Tuy nhiên, nếu cà chua được cột vào cọc và buộc phải mọc thẳng, nó sẽ sinh trái tốt. Thật vậy, sâu và nấm là những mối nguy hiểm cần phải chống lại, nhưng chúng gây thiệt hại cho cây cà chua ít hơn nhiều khi cây cà chua được cột chặt vào cọc.

Điểm tương đồng khá rõ. Như Kinh Thánh nói, “Hãy dạy đứa trẻ con đường nó phải đi, để khi lớn lên nó vẫn không lìa bỏ” (Sách Châm Ngôn 22,6). Trẻ em cần sự hướng dẫn chắc chắn và gương tốt trong những năm đầu đời để phát triển ngay thẳng trong sự hiểu biết và lòng mến Chúa. Vì vậy, lợi ích tổng hợp có được từ gương tốt của cha mẹ cùng với sự truyền đạt chân lý đức tin rõ ràng, có mục đích là rất cần thiết.


FFG: Một số phụ huynh cảm thấy không xứng hợp với công việc này.

Madrid: Để tôi nói rõ, tôi không cho mình là mẫu mực của một người cha hoàn hảo. Chúng ta ai cũng có sai lầm, tất cả chúng ta đều có khi lạc hướng, và tôi bảo đảm rằng ai cũng có thể hỏi vợ con tôi về những nơi và những lần tôi đã sai.

Điều tôi muốn nói ở đây là sự cố gắng chuyên cần mà một người cha phải làm để gieo trồng kiến thức cơ bản về đức tin công giáo, và sự nỗ lực có mục đích để dạy con cái cách thức sống niềm tin đó. Bạn không cần có bằng cấp về thần học để làm việc này. Bạn cần một sự ý thức về ý muốn Chúa dành cho bạn với tư cách là người cha, một tình yêu không thay đổi dành cho Người, và ít nhất là một kiến thức cơ bản về đức tin Công giáo cùng với ước muốn học hỏi thêm trong cuộc sống (Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo là một công cụ hữu ích và tiện lợi để học hỏi.)

Bạn sẽ không mong đợi con cái xem bạn là nghiêm túc, nếu tất cả những gì bạn có là kiến thức học ở trường về tiền bạc, hay cách cân đối ngân sách, hoặc những bổn phận khác mà những người bố phải làm để nuôi sống gia đình. Cũng vậy, nếu bạn chưa bao giờ cố gắng học hỏi và lớn lên trong sự hiểu biết và yêu mến đức tin Công giáo, các con của bạn sẽ dễ dàng cho rằng sống đức tin Công giáo thật sự không quan trọng đối với bạn. Khi chúng lớn lên, có lẽ chúng sẽ đi chỗ khác để nêu những câu hỏi về Chúa và ý nghĩa cuộc đời. Bạn không muốn điều đó xảy ra chứ.

FFG: Xin nêu một số đề nghị về việc nêu gương tốt.

Madrid: Trước hết, bạn phải cho con cái bạn biết rằng đức tin Công giáo không chỉ là công việc của một giờ một tuần vào ngày Chúa nhật. Thánh lễ Chúa nhật phải là bổn phận nổi bật và vô điều kiện của một tuần, nhưng không chỉ đừng ở đó.

Một gia đình công giáo là một loại “giáo hội tại gia”, như ĐGH Gioan Phaolô II và nhiều vị khác nữa đã đề cập. Nói vậy không có nghĩa là hát nhạc phụng vụ và thắp hương tại bàn ăn. Nhưng có nghĩa là đức tin phải định hướng thói quen hằng ngày và mọi quyết định trong nhà. Con cái phải thấy bố mẹ cầu nguyện thật sự, không phải là cầu nguyện cách phô trương, nhưng là cầu nguyện sao cho chúng biết – vì chúng có thể thấy - rằng bố mẹ trông cậy tín thác vào Thiên Chúa toàn năng trong suốt cả ngày và khiêm tốn xin sự trợ giúp từ trên cao.

Tôi luôn khuyến khích việc đọc kinh Mân Côi chung trong gia đình. Nếu bạn, là người cha trong gia đình, tin tưởng cầu khẩn sự cầu thay nguyện giúp của Đức Trinh Nữ Maria Đầy Ơn Phúc mỗi ngày (đấng biết rõ làm cha mẹ là thế nào) nhân danh gia đình, đặc biệt là con cái bạn, thì bạn có thể an tâm rằng, cho dù đường đời có gập ghềnh thế nào đi nữa, Mẹ sẽ có đó để giúp đỡ bạn.

Có lúc khó có thể tụ họp toàn gia đình, nhưng lợi ích thiêng liêng của việc đọc kinh Mân Côi là rất lớn, đặc biệt khi mỗi đứa trẻ được tham gia đọc lớn một phần của lời kinh xinh đẹp này. Những việc làm đạo đức khác như cầu nguyện trước và sau mỗi bữa ăn, đọc kinh tối bao gồm việc dâng mình trong tay Chúa, đọc kinh ăn năn tội, kinh cầu Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, vv..

Trong gia đình chúng tôi, khi các con đến tuổi 12, Nancy và tôi cho mỗi cháu một cuốn Kinh thánh riêng với một câu đề tặng đầy yêu thương của chúng tôi bên trong trang bìa. Và chúng tôi mạnh mẽ khuyến khích các con đọc Kinh thánh thường xuyên, bắt đầu với các sách Tin Mừng. Việc làm này có hai mục tiêu: Trước hết, con cái chúng tôi biết rằng Kinh thánh không phải là “thứ gì đó của Tin Lành,” mà thật ra Kinh thánh là của Công giáo và được (hoặc nên được) tất cả người Công giáo ở mọi nơi quý trọng. Thêm nữa, các con của chúng tôi biết khám phá nền tảng kinh thánh của nhiều lời dạy và thực hành đức tin Công giáo, cho dù là rõ ràng hay ngụ ý gián tiếp.

Ngoài những vẻ bên ngoài của việc cầu nguyện và đạo đức trong gia đình, con trẻ phải thấy rằng cha và mẹ đều thấm đẫm kết quả của việc cầu nguyện – nghĩa là họ thật sự sống ơn đức tin, lòng thương xót và sự tha thứ. Việc có con cái trong nhà giúp rà soát lương tâm thường xuyên. Một người cha dạy con mình không ngồi lê đôi mách hay nói lời bình phẩm chỉ trích người khác, nhưng ông ta có nói về những người hàng xóm một cách thiếu bác ái không? Nếu cha dạy con sống điều độ, nhưng ông ăn uống quá mức, việc đó sẽ gởi đi một tín hiệu rằng: “Hãy làm như tôi nói, đừng làm như tôi làm.” Việc dạy con không được cãi lại, hay không được bất kính là một điều tốt, nhưng nếu người cha nêu gương xấu qua việc mắng chửi vợ hoặc không màng đếm xỉa đến vợ, thì lúc đó những lời của ông dạy con cái quả là trống rỗng. Còn nhiều điều khác tương tự như vậy.

Chắc chắn con trẻ sẽ nắm bắt được mỗi khi bạn không hành xử đúng như những gì bạn khuyên bảo chúng. Dĩ nhiên không có người cha nào là hoàn hảo, và con cái của chúng ta cũng sẽ hiểu được điều này, nhưng tôi cho rằng chúng cần phải được thấy những người yêu mến Chúa và đang làm hết sức mình để sống đức tin tốt hết sức họ có thể, nhờ ơn Chúa. Hơn nữa, hãy để cho con cái bạn thấy rằng bạn thường xuyên đến với bí tích hòa giải. Việc đó sẽ giúp chúng thấy bạn thật sự để cho “lời nói đi đôi với hành động.”

FFG: Nhiều người cha lo lắng con cái họ mất đức tin khi đi học đại học.

Madrid: Họ nên lo lắng! Vào đại học là một ngã rẽ quan trọng đối với người công giáo trẻ, và những người cha phải cảnh giác và chuyên tâm trong việc giúp con cái đi qua chặng đường này, để chúng không trở thành nạn nhân trong cuộc chiến chống lại sự thật và chống lại niềm tin vào Chúa, vì cuộc chiến này đang được có mặt trong các trường đại học, ngay cả các trường đại học Công giáo.

Nhiều phụ huynh Công giáo mất hết hy vọng khi con cái họ đi học đại học và bị chế ngự bởi một giáo sư theo thuyết vô thần, hay bị kéo ra khỏi Giáo hội bởi những người Tin lành theo phái Tin mừng quá khích, vì những người này thách thức niềm tin Công giáo bằng cách dùng Kinh thánh. Hoặc, nếu con cái họ không từ bỏ đức tin vì một hệ tư tưởng nào đó (thuyết vô thần, chủ nghĩa hoài nghi, chủ nghĩa thế tục), thì có khi chúng đầu hàng trước những dụ dỗ của thế gian. Những thứ mà Kinh thánh nói đến như là “thế gian, xác thịt, và ma quỷ.”

Tất cả chúng ta đều nghe nói đến những hình thức phổ biến hơn của những dụ dỗ này như “tình dục, thuốc phiện, và nhạc rock-n-roll.” Cho dù bạn diễn tả nó thế nào, sự thật vẫn là một: Có nhiều nguy hiểm về đạo đức và tinh thần đang chờ đợi con cái bạn khi chúng đi học đại học. Vì vậy chúng ta, những người cha, phải chuẩn bị cho con cái chúng ta đương đầu với những thách thức, không phải là với sự sợ hải, nhưng với đầu ngẩng cao như những người Công giáo yêu mến Đức Giêsu Kitô, không sợ làm ánh sáng chiếu soi nơi tối tăm. (Mt 5,14-16). Chúng ta phải dạy con cái cách dẫn dắt người khác đến với Đức Kitô, chứ không để bản thân bị dẫn đi xa Người.

Tôi tin tác dụng của việc ‘tiêm phòng.’ Hãy chuẩn bị con cái bạn cho những gì chúng phải đối mặt sau này. Tôi cho các con biết những gì mà người theo thuyết vô thần, người theo thuyết hoài nghi, người theo thuyết tương đối tin, và tôi tìm cho chúng câu trả lời cho những vấn đề này và cả những thách thức tương tự khác. Tôi cũng cho chúng biết những sai lầm của người Tin Lành, và cách để trả lời những thách thức của họ ngay từ trong Kinh thánh. Con cái của bạn có lẽ không hiểu ngay được tầm quan trọng của mọi thứ mà bạn nói với chúng vào lúc này, nhưng hãy tin tôi, khi chúng thật sự phải chống lại những thách thức này, thì những nỗ lực bạn chuẩn bị trước cho chúng sẽ có tác dụng tốt. Chúng sẽ nhớ những gì bạn đã nói, và điều này sẽ làm củng cố trong tâm trí chúng rằng bạn, cha của chúng, là người hiểu đời và biết cách giải quyết với đời.Thậm chí chúng sẽ tin tưởng hơn khi bàn hỏi với bạn những vấn đề quan trọng khác, như giới tính, hôn nhân, sự nghiệp và tiền bạc, vì chúng thấy bạn là người đáng tin cậy, hiểu biết và khôn ngoan. Và có người cha nào lại không muốn điều đó!

FFG: Người cha Công giáo bình thường có được sự hiểu biết và khôn ngoan này không?

Madrid: Có, tôi tin điều đó, hầu hết những người cha yêu mến Chúa và nghiêm túc về căn tính Công giáo của mình đều có. Nhưng ngay cả đối với những người không được chuẩn bị đầy đủ, thì cũng không khó để chuẩn bị, nếu bạn biết phải làm gì. Chúng ta sống trong thời đại thông tin, và có vô số nguồn tài liệu Công giáo ngay trên đầu ngón tay bạn, nhiều hơn bất kỳ thời đại nào trong lịch sử. Chúa đặt bạn trên trái đất này, vào thời đại này, và trao cho bạn những người con này, và tôi tin rằng Người hy vọng bạn tận dụng tốt những nguồn trợ giúp để giúp con cái lớn lên và vững mạnh trong đức tin. Tôi tin rằng khi chúng ta chết đi, lúc phán xét riêng, Chúa sẽ hỏi chúng ta đã làm tốt hết sức để lưu truyền đức tin lại cho con cái không.

Vì vậy hãy làm quen với những nguồn Công giáo có chất lượng như catholicscomehome.org, catholic.com, ewtn.com, fathersforgood.com, newadvent.org, và envoyinstitute.net. Hãy chia sẻ thông tin với con cái . Chỉ việc tìm kiếm trên Google. Và dĩ nhiên cũng có Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo và bảng tóm tắt. Cuốn này cùng với cuốn Kinh Thánh của bạn sẽ là những công cụ chuẩn để dẫn đưa con cái bạn lên thiên đàng.

Mua một số đĩa CD của một số bậc thầy Công giáo vĩ đại như Peter Kreeft, Scott Hahn, Ken Hensley, cha Corapi, vv... Trao chúng cho con cái bạn trước khi chúng đi xa học đại học, nhớ bảo đảm rằng chúng nghe những đĩa CD đó. Tải những bài nói chuyện cùng loại lên Ipod của chúng để chúng có thể nghe trong lúc rảnh. Tắt một lời, hãy bảo đảm cho chúng đựợc tiêm phòng! Bạn sẽ không phải hối tiếc về việc đó.

Kết: Làm cha là một niềm vui và là một đặc ân vô cùng lớn, nhưng chúng ta không bao giờ được quên đó cũng là trách nhiệm nặng nề và đáng sợ mà Chúa là Cha đã trao cho chúng ta. Là một người cha Công giáo, hãy tự hỏi có niềm vui nào lớn lao hơn niềm vui được truyền lại cho con cái tài sản đức tin công giáo như một di sản vĩnh cửu và vô giá. Nếu con cái bạn có niềm tin Công giáo và tình yêu chân thật đối với Chúa, chúng có được mọi sự. Và cuối cùng chúng sẽ reo vui với bạn trên thiên đàng, chúng sẽ tạ ơn Chúa, cảm ơn bạn vì những món quà của người cha nhân hậu không thể tả mà bạn đã dành cho chúng. Đó là sứ mạng của bạn với tư cách là một người cha. Sứ mạng đó là của bạn không thể bớt đi được.




* Trong gian khổ có điều con nên tránh:

- Đừng điều tra "tại ai"? Hãy cám ơn dụng cụ Chúa dùng thánh hóa con.

- Đừng than thở với bất cứ ai. Chúa Thánh Thể, Đức Mẹ là nơi con tâm sự trước hết.

- Khi đã qua, đừng nhắc lại và trách móc, hận thù. Bỏ quên đi, không nhắc lại bao giờ và nói Alleluia! (ĐHV 700).

* Con tức tối sao không biện minh được với kẻ thù. Đừng lạ gì: "Họ sẽ giết các con như đã giết các tiên tri" (ĐHV 701).

* Nếu thể xác con căng thẳng, hãy tạm nghỉ. Gác bỏ các lo âu, con sẽ lấy sức lại và công việc kết quả hơn. Chấp nhận giới hạn sức khỏe của con là can đảm, biết săn sóc là khôn ngoan (ĐHV 707).

* Thời gian là một yếu tố quan trọng; khi một biến cố xảy đến,đừng hấp tấp lúng túng. Hãy suy nghĩ nhẫn nại đợi chờ, lắm lúc sau một đêm, con sẽ thấy sự việc khách quan và sáng suốt hơn (ĐHV 708).
Được tạo bởi Blogger.