Mỗi khi sửa xong một bản nháp, nhìn lại thấy toàn chữ đỏ do mình ghi bằng bút Bic, Ly bật cười, nói đó là “bệnh sởi”
Mỗi khi sửa xong một bản nháp, nhìn lại thấy toàn chữ đỏ do mình ghi bằng bút Bic, Ly bật cười, nói đó là “bệnh sởi”

Thầy dạy Việt Văn trả bài làm cho từng học sinh. Ly nhận lại bài của mình, không thấy có chỗ nào được sửa. Không biết đó là Ly may mắn hay bài của mình chỉ được Thầy đọc lướt qua ? Ly đâu dám tự nhận là mình giỏi. Giỏi đến đâu thì Thầy cũng tìm thấy lỗi trong bài chứ, nhất là môn Việt Văn. Thầy sẽ ghi bằng bút đỏ ngay chỗ sửa. Ít ít thì vui, mà nhiều chữ đỏ quá thì… học trò lại buồn. Và rồi Ly đâm ra “ganh tị” với các bạn có bài được Thầy sửa. Chà, có ai như mình không nhỉ ? Thật là rắc rối.

Trên trang nhất của tờ giấy làm bài, bao giờ cũng có một cái khung đặc biệt, học trò phải tự kẻ: đó là cái khung hình chữ nhật có chia thành hai phần không đều nhau: bên trái nhỏ, để Thầy ghi số điểm; bên phải lớn, để Thầy ghi lời phê. Bao giờ Ly cũng được Thầy cho điểm cao, với lời phê “Giỏi.”





Tôi đến California vào những ngày cuối tháng năm, cái nóng quái của mùa hè như trêu ngươi sức khỏe con người, sự khô khốc làm héo khô nhiều thảm cỏ xanh mượt mà hôm nào? ( dẫu đầu năm 2017 bang California có mưa lớn dư tràn nước, sau bao năm hạn hán, nhưng người dân vẫn được kêu gọi tiết kiệm nước, và để dành nước thiên nhiên phòng khi khô hạn), đón chúng tôi ở phi trường LosAngeles là các bác trong Hội Bạn Những Người Cùi, xin cho tôi gọi là Người Phong. Hôm sau đến trụ sở của Hội, gọi cho oai, Hội không có cơ sở vật chất bên ngoài, nhưng các thành viên của Hội đều là trụ sở khi cần, thấy nam phụ lão ấu đầy đủ, và mọi người liền tay làm việc không ngơi nghỉ, những cánh thư gởi check, gởi vé số dự thưởng, gởi những tâm tình đến Hội, cho sự kiện ngày truyền thống hàng năm, năm này vào ngày Chúa Nhật 04/6/2017.

Mã số : VVYT 16-009
Trần Thùy Linh, sn 1998, tỉnh Phú Thọ (ngoại Đạo)
(Giải khuyến lệ VVYT 2016)

Tình yêu thương là thứ tình cảm thiêng liêng và cao cả tồn tại giữa con người với con người. Đó là sợi dây vô hình để kết nối, làm bền vững và gắn bó hơn giữa các cá nhân trong xã hội. Nó sẽ làm cuộc sống này sẽ trở nên tốt đẹp và hạnh phúc hơn. Như mẹ Teresa từng nói:


Chúa Giêsu dặn dò tôi: "Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa" ( Lc 9, 62 ).

Vậy mà hình như luôn luôn có những thứ cứ vương vấn lâu lắm rồi trong đời tôi, muốn buông rơi, bỏ đi nhưng lại cứ luyến tiếc, cất giữ mãi vào "Gói Hành Trang" đi đường. Nó làm tôi thỉnh thoảng lại ngoái nhìn lại đàng sau, cứ muốn gặm nhấm quá khứ ấy, rồi ân hận dày vò, nản chí, mệt mỏi, nặng lòng, nặng cả bước chân hướng về phía trước...



Có một chàng thanh niên quyết tâm theo Chúa, biết được ý định tốt lành này, Chúa tới rủ anh, ''Hãy theo Ta!'' Mừng quá, anh nói như reo: ''Vâng! Vâng! Con đi ngay! Nhưng... xin Chúa cho con chuẩn bị hành trang một chút.”
Chàng trai trẻ tính toán thật nhanh: ‘‘Trời lạnh, phải mang hai cái chăn cho mình và cho Chúa, cộng thêm lều bạt để ngủ qua đêm... Xiên, thìa, bát, đĩa, mỗi thứ hai cái . Gạo, nước, rồi cả xoong nồi để nấu nướng; nhưng cũng phải mang lương khô và đồ hộp để đỡ mất thời giờ bếp núc nhiều... Giầy phải hai đôi sợ đường xa mau mài mòn... Còn thuốc men, dầu gió phòng khi đau ốm... Rồi lại áo quần, nước uống, trà gói, cà phê, bình thủy v.v." Ba lô trên vai, thêm đồ đạc tay xách nách mang, chàng hớn hở theo Chúa lên đường.
Đêm đầu tiên, anh thấm mệt và nghĩ ngợi trước khi ngủ: ‘‘Chúa và mình ngủ trong chăn túi cũng được, ngày mai sẽ vứt lều bạt cho bớt nặng. Trời cũng không lạnh lắm nên chắc cũng bỏ luôn áo ấm''. Đêm ấy, anh ngủ thật ngon; Trong giấc mơ, anh thấy Chúa mỉm cười.

Đường xa cùng Chúa đồng hành, sau những ngày đầu hăng hái, bước chân nhẹ tênh tênh đã biến mất, thay vào đó là sự nặng nề, mệt nhọc. Chàng trai quyết định vất cả xoong nồi và ít quần áo, vừa khỏi cồng kềnh, vừa bớt nặng. Anh lại thấy Chúa nhìn anh, mỉm cười.
''Lóc ta lóc tóc'', anh bước theo Chúa. Ngày lại ngày, bụi bặm đường dài như chất thêm sức nặng trên vai chàng trai trẻ. Rồi không cầm lòng được, lâu lâu anh lại hỏi: ‘‘Chúa ơi, đường còn xa không hả Chúa?'' Chúa hiền hòa trả lời: ‘‘Đường còn xa con ạ''. Chàng lại âm thầm tính toán, quẳng dần những thứ mang theo: ‘‘Giày cũng lâu mòn, thôi thì một đôi cũng đủ, quần áo cũng bỏ bớt lần lần; ăn bánh mì đồ hộp cho mau thì bỏ đi gạo nước; Bát đũa đi, còn đĩa muỗng ở lại... ''. Có điều lạ là càng quẳng đồ đi, anh thấy nhẹ người mà cả lòng cũng nhẹ. Những lắng lo tính toán dần dần tan biến; Thay vì hay hỏi ''Đường còn xa không?'' thì anh lại chuyện trò với Chúa nhiều hơn. Và mỗi lần loại bớt đồ trên vai, anh lại thấy Chúa nhìn anh và... mỉm cười.

Môt ngày kia, khi tới bên một triền núi. Chàng trai chợt tỉnh ngộ: ‘‘Tại sao mình còn vướng bận nhiều thứ vậy? Sao không bỏ hết để chỉ bận tâm tới Chúa và bước theo Ngài thôi?'' Nghĩ sao làm vậy, chàng dừng lại, vứt bỏ hết mọi thứ xuống lũng sâu. Khi quay lại để tiếp tục đi; thì kìa, Chúa mỉm cười trìu mến bảo anh: ''Con ạ, chúng ta đã đến nơi rồi!''.

Hồng Đức (Phóng tác theo bài thơ “La besace”)


Tiếng thét của nàng vang lên giữa những âm thanh ồn ào, xôn xao của một góc xóm lao động nghèo. Lũ trẻ nhếch nhác đứng lơ ngơ nhìn mẹ chúng gục xuống khóc nức nở, chẳng chịu để cho ai dỗ dành. Mà dỗ dành làm thế nào được khi người ta báo tin chồng nàng vừa qua đời tại bệnh viện. Cái nắng hanh hao trưa hè đổ xuống gay gắt trên nhưng gương mặt đỏ ửng, vì nắng, vì nóng, vì những giọt nước mắt rơi không ngưng nghỉ thương tiếc một con người hiền lành, nhân hậu vừa từ giã thế gian để về cùng Chúa.


Tản bộ. Hóng gió. Thưởng ngoạn. Đó là thú vui của không ít người trên hành tinh này. Mỗi người một cái nghĩ riêng về chúng theo quan điểm của mình.

Đang tản bộ, tôi tình cờ nghe cuộc đối thoại giữa Chú Ong Thợ và “Bác Trâu”:

– Ê mày! Làm gì mà cặm cụi vậy? Trâu hỏi Ong.

– Tôi đang hút mật từ những bông hoa xinh đẹp – Ong trả lời.

– Ôi dào! (Trâu chép miệng). Thời đại này còn làm ba cái công việc thủ công, lại cần mẫn thế để làm gì?

Chú Ong vẫn lặng lẽ làm công việc của mình cách hăng say, chẳng thèm để ý tới lời Trâu nói.

Bác Trâu lên giọng: Như tao đây này, chẳng cần làm gì cả, người ta vẫn “mang” cỏ tới, người ta vẫn “bưng” nước cho tao uống. Đời phải thế, thế mới gọi là đời chứ. Ka ka ka.

Anh sống như thế có vui không? Có hạnh phúc không? Ý nghĩa và mục đích anh đang sống là gì? – Ong hỏi Trâu.

Tôi tiếp tục rảo bước để nghe lời của gió, chào đón ánh hoàng hôn đang buông xuống. Và cảm tạ Đấng Tạo Hóa bởi tôi còn đang hiện diện trên cuộc đời, chiêm ngắm vẻ đẹp huy hoàng của vạn vật, muôn tinh tú mà Ngài đã tạo dựng cách tốt lành.

 Cám tạ Chúa bởi tôi còn đang hiện diện trên đời, chiêm ngắm vẻ đẹp của vạn vật.
Cám tạ Chúa bởi tôi còn đang hiện diện trên đời,
được chiêm ngắm vẻ đẹp của vạn vật.
Giật mình tự hỏi: Tôi là “Bác Trâu” hay là Chú Ong Thợ!? Trong xã hội hôm nay, có lẽ tỉ lệ này đang khá chênh lệch: Trâu ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Ong Thợ đang dần mai một, ít đi; thậm chí tồn tại mà đang bị lãng quên. Cũng giống như tỷ lệ giàu – nghèo ngày càng cao; sự bất công, bạo hành, thiếu tình người ngày một gia tăng. Phải chăng đó là cái sự đời nó thế?

Con người ta thường thích hưởng thụ, vui chơi, giải trí, và không muốn thay đổi. Họ không thích bị đụng chạm tới quyền lợi riêng của mình, sống ích kỷ hơn. Họ thích bàn tán, chỉ trích lên án kẻ khác. Họ thích được cung phụng, thích ra lệnh, “ngồi mát ăn bát vàng”. Họ không thích làm việc, ngại phải thay đổi ngay cả cái đã quá lỗi thời trong xu thế hội nhập và phát triển. Họ không có khái niệm “cần mẫn” như Chú Ong Thợ. Vì họ nghĩ, làm thế thì phải “nghèo” như những kẻ bần cùng. Họ có đủ mọi “chiêu”, mọi “thủ đoạn”, mọi “mánh khóe” cùng với những chiến lược “ranh mãnh” để sống, để tồn tại, để có được cái của người khác là vật sở hữu của ta; điều đau đớn của người khác là niềm vui sướng của mình. Vì sao họ vẫn tồn tại và không bị lên án? Đơn giản vì họ có “Tiền và Quyền”.

Đâu là niềm vui, hạnh phúc của họ? Cũng chẳng lạ gì: Những cuộc vui thâu đêm, những cuộc truy hoan. Tàn canh là sự mỏi mệt, chán chường. Cuộc sống trôi qua với những lo toan, sợ hãi, thiếu vắng, hụt hững. Đó là hạnh phúc mà họ cho là đáng tận hưởng. Ai bảo những điều ấy không phải là hạnh phúc? Phải chứ, chẳng ai thừa nhận, chính họ công nhận thế. Đó là sự đời.

Thế thì đâu là thành công mà họ cho là. Cũng dễ dàng thôi: Tiền và Quyền. Là có nhà “đại lầu”, là xe “đại sang”, và túi luôn rủng rỉnh tiền. Quả đó là điều hạnh phúc thực sự nếu những thứ ấy là do năng lực và tài năng của họ tạo nên. Mỉa mai thay, chúng lại là những thứ họ “cướp” từ chính miếng cơm manh áo, giọt nước mắt, máu của những người khác để bỏ vào túi mình. Vậy mà họ vẫn được ca ngợi là giỏi giang, là có năng lực. Sao nghịch lý vậy? Đời vẫn thế mà, thế mới gọi là cái sự đời.

Vậy thì, sự cần mẫn của Chú Ong Thợ không được ghi nhận sao? Là đáng cười nhạt ư? Nếu bạn cho là thế thì nó là thế. Bởi đó là cái lý bạn cho là. Nhưng hãy nhìn xem thành quả của những lao công, cần mẫn ấy? Là những tảng mật tinh ròng; là những giọt mật tinh tuyền mát lạnh mang tới vị ngọt cho đời và cho cuộc sống. Những Chú Ong Thợ luôn hài lòng, tự hào với công việc, với bổn phận của mình.

Thử hỏi, trong xã hội hôm nay, mấy ai làm được như những chú ong: cần mẫn, kiên nhẫn, chăm chỉ, đều đặn, có tổ chức, tuân thủ luật lệ. Và rồi đạt được những thành quả đáng ca ngợi. Đáng được trân trọng. Bạn cũng sẽ đạt được những thành công như thế nếu bạn thực sự nỗ lực, dám thực hiện và tin rằng bạn làm được.

Thế thì đâu là thành công thực sự? David Niven quan niệm “Thành công của một đời người không phụ thuộc vào những mục đích bạn đạt được. Bạn sẽ cảm thấy thành công thực sự khi đã làm việc hết mình, sống trọn vẹn với niềm tin và tình yêu vào cuộc sống”. Tôi nghĩ rằng thành công của một đời người không hệ tại ở những gì bạn có được. Nhưng là những gì bạn đã tạo ra cho nó một ý nghĩa thực sự và đóng góp vào hạnh phúc của người khác, của chính bạn. Bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc thực sự khi đã làm việc hết mình, sống trọn vẹn giây phút hiện tại với tất cả niềm tin và tình yêu vào cuộc sống. Nên bạn đừng nghĩ rằng cái sự đời luôn nhạt nhẽo.

Ý nghĩa thực sự của cuộc sống là gì? Là khi bạn biết cho đi, sống cái “tình” trong thẳm sâu tâm hồn mình mà Đấng Tạo Hóa đã đặt để. Là khi bạn biết yêu thương, sẻ chia với người khác. Là khi bạn cảm thấy hài lòng với những gì bạn có được, chứ không phải “cố” sở hữu cái không thuộc về mình mà bạn đang chiếm giữ. Ai bảo rằng cái sự đời không có tình yêu thương và tình người?

Vậy, bạn đang chọn cách sống nào: Vì một tương lai tốt đẹp? Vì một thế giới thế giới hòa bình, công bằng, bác ái, yêu thương? Vì một xã hội không còn áp bức, bất công, thủ đoạn, mánh khóe, tham nhũng? Bạn sẽ là Chú Ong Thợ cần mẫn hay sẽ là “Bác Trâu” lười biếng, cao ngạo? Tất cả, hệ tại ở cái cách mà bạn chọn thái độ sống cho mình từ hôm nay. Đừng nghĩ rằng đời là thế, cái sự đời nó vậy. Nhưng hãy hành động để sự thật được tồn tại; công lý được thực thi; yêu thương được lan tỏa trên toàn cõi địa cầu.

Ước mong rằng tất cả mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ, luôn ý thức được những gì mình đang sống, đang hành động. Hãy chung tay, nỗ lực vì một tương lai tốt đẹp hơn.

Được tạo bởi Blogger.