Tôi bỏ sự nghiệp tôi
Tôi theo sự nghiệp Người
Sự nghiệp người là tay trắng
Là bỏ, là buông, đến tàn hơ

Tôi bỏ chiếc lưới đời
Tôi theo chiếc lưới trời
Quăng mình vào lòng biển thẳm
Những mẻ cá lạ lùng ôi sướng vui

Tôi, mùa biển cũ đã xa xôi
Mùa biển mới còn tơi bời hơn trước
Nhưng lòng tôi không khiếp nhược
Bởi có người mọi nẻo bước bên tôi

Sóng cứ xô, tôi còn rã rời
Thì lòng Người mãi còn vui thỏa
Người thích tôi giống người hơn ai cả
Giống hệt anh em cùng dạ sinh đôi

Bỏ sự nghiệp tôi, theo sự nghiệp Người
Người muốn tôi chọn Người là sự nghiệp
Từ hôm nay đến đời đời kiếp kiếp
Sự nghiệp cho đi, sự nghiệp dâng đời

Trắng đôi tay, hồng một đóa hoa cười
Ôi ! Hạnh phúc! Cùng Người tôi được chết
Trên biển đời bởi hơi cùng sức kiệt
Cá đầy khoang tình tha thiết dâng trời…

Ba Chuông 



Mênh mông biển cả trần gian
Xuôi dòng con sóng ầm vang nhịp đều
Lặng nghe tiếng gọi tình yêu
Ngược dòng khua bát tay chèo tín trung

Ta đi trong lối Tin Mừng
Lời ban sự sống vô cùng uyên thâm
Mỗi giây phút, mỗi tịnh tâm
Nối dài sám hối bao năm cuộc đời

Đi theo tiếng gọi của Lời
Ta nhìn thấy Chúa trong người anh em
Xót khi máu chảy ruột mềm
Vui cùng hạnh phúc êm đềm tương giao

Cuộc đời xinh đẹp làm sao
Khi Lời Sự Sống hòa vào tâm can
Ngôn hành, miệng nói tay làm
Con tim mở rộng trao ban tình người

Thực thi ơn gọi cuộc đời
Làm người công giáo giữa nơi thế trần
Sống nên nhân chứng Tin Mừng
Trung kiên theo Đấng Vô Cùng Yêu Thương

Mic. Cao Danh Viện



“Hãy theo tôi”
Bởi tôi yêu em rồi
Yêu từ thuở tôi còn ở xa xôi
Em trong ý trời, chưa chào đời, chào đất
Tình rất thật
Em trong trái tim tôi

“Hãy theo tôi”
Bởi tôi yêu em rồi
Tôi thật muốn đôi mình mãi kết đôi
Để em được chính tôi làm gia nghiệp
Em cùng tôi, ơn cứu rỗi cho đời

“Hãy theo tôi”
Bởi tôi yêu em rồi
Nếu em chưa yêu, thể nào cũng yêu thôi
Khi cảm được lòng bồi bồi nhung nhớ
Của một người yêu ở tận cõi trời

“Hãy theo tôi”
Bởi tôi yêu em rồi
Được cho em, chính sự sống của tôi
Là sự sống yêu, yêu người mình yêu nhất
Đã từ lâu xa cách đất với trời

“Hãy theo tôi”
Bởi tôi yêu em rồi
Một tình yêu chỉ trao tặng mà thôi
Khi yêu tôi, em tìm người trao tặng
Cả tình em, trao tặng cả tình tôi

“Hãy theo tôi”
Bởi tôi yêu em rồi…

ả giang hồ


I. ƠN GỌI

Giá trị theo Thầy cao quí thay !
Kiên trì vững bước không lung lay
Tự do mau mắn từng giờ khắc
Thanh thoát nhẹ nhàng mọi phút giây

Đáp lệnh lời mời đến gặp Chúa
Vâng nghe tiếng gọi đi theo Thầy
Ngoài Ngài chẳng thấy đâu là phúc !
Trong Chúa tâm hồn vui ngất ngây

Suy niệm CN III TN B Mc 1, 14 - 20


II. 20 ĐIỀU THAY ĐỔI VẬN MẠNG


Giữ gìn LỜI NÓI hãm dừng
Khoan dung độ lượng chớ đừng chê bai
GIA ĐÌNH LỄ TIẾT tương lai
Khắp nơi thiên hạ chẳng ai trách hờn

Vợ Chồng CHUNG THỦY sắt son
Ngoại tình thảm họa héo hon rối mù
KHIÊM NHƯỜNG nhịn nhục ôn nhu
Kiêu căng ngạo mạn kẻ thù bản thân

CỨU NGƯỜI hoạn nạn rất cần
Ủi an giúp đỡ nạn nhân bớt buồn
SÁT SINH hạn chế bảo tồn
Tranh giành giết chóc đời còn lo âu

CÔNG BẰNG lương thiện sống lâu
Cân đong lừa đảo… khổ đau khôn lường
Con người THÀNH THẬT thành công
Bản thân giả dối thì lòng tối thui

Người kia THỂ DIỆN thoát lui
Chớ làm thương tổn ngậm ngùi rút êm
Người kia TÔN TRỌNG nâng thêm
Trọng người yếu kém chớ xem khinh thường

Người kia TÍN NHIỆM thực lòng
Kết giao hợp tác thành công chân tình
CHO NGƯỜI thuận lợi chính mình
“Gieo gì gặt nấy” phát sinh nhiệm mầu

GIÚP NHAU nên tốt cho nhau
Đối phương nhớ mãi khắc sâu nụ cười
BIẾT NGƯỜI là hiểu rõ người
Tăng cho người khác thuận lời ích thôi

CẢM ƠN luôn miệng trên môi
Đối phương kính nể tới hồi phục ngay
ĐÔI TAY ủng hộ “vỗ tay”
Ngợi khen tán thưởng rất hay lạ lùng

LÒNG NHÂN ÁI dễ sống chung
Nhẹ nhàng vui vẻ hợp cùng say mê
LÒNG LƯƠNG THIỆN chẳng ai chê
Kết đoàn thu phục bạn bè dễ hơn

LẮNG NGHE tich cực người khôn
“ nghe nhiều – nói ít ” hớp hồn kéo lôi
KHOAN DUNG chiếm đoạt lòng người
Thứ tha khuyết điểm rạng ngời tâm thân.

Sưu Tầm ( tổng hợp )
Suy Niệm CHO TRÒN ĐẠO HIẾU


III. THẾ GIAN ĐANG QUA ĐI


Thời giờ vắn vỏi rất mau tàn
Có vợ như kẻ ở độc thân
Than khóc hãy như chẳng khóc lóc
Hân hoan như kẻ không hân hoan

Thời giờ vắn vỏi đâu còn chi !
Mua sắm tưởng như chẳng có gì
Tận hưởng như không được tận hưởng
Thế gian bộ mặt đang qua đi

Suy niệm 1 Cr 7, 29 – 31


IV. CHÚC XUÂN

Tân Xuân kính chúc người người
Tuổi tăng nhân đức hưởng đời tự do
Chúc Xuân hạnh phúc ấm no
Bay cao như én, líu lo rộn ràng

Hương Xuân thoang thoảng dịu dàng
Thương yêu như nắng tơ vàng lung linh
Hoa Xuân thắm nở tươi xinh
Hăng say phục vụ nhiệt tình hân hoan

Vui Xuân tràn ngập hồng ân
Trái tim rực lửa dấn thân sẵn sàng
Bao dung rộng mở thênh thang
Dâng cung điệu nhạc ca vang đất trời.

Lm. Đam Khuất Dũng sss 


Chim én về kháo tin xuân ngoài cửa,
Gió thì thầm chào giã biệt mùa đông.
Chiếc thuyền ai vừa lướt nhẹ bên sông,
Mang theo cả nụ cười xuân khúc khích…

Xuân có sang vẫn nhịp đời cũ rích,
Lại vòng xoay rồi “một cõi đi về”,
Vẫn lại tình, tiền, cơm gạo, đam mê…
Yêu, ghét, hận thù, khổ đau, hạnh phúc…

Đời nếu vẫn mãi cuộc đời ô trọc,
Đổi thay đâu mà ghi dấu mùa xuân ?
Lối tương lai mòn cũ cả dấu chân,
Tuần phiên ngủ bỏ vọng canh chờ sáng !

Rồi có mùa xuân chợt về rỡ rạng,
Đường ngập Tin Mừng, lối rợp màu hoa.
Què nhảy cẩng lên, câm cất tiếng ca,
Mấy chú phung cùi mừng vui ngẫng mặt…

Nước Trời trên môi, rạng ngời trên mắt,
Trong cõi lòng già mẹ góa Na-im.
Nước Trời hy vọng bừng sáng trong tim,
Trong giọt nước mắt “cô đào hoán cải” …

Nước Trời cho ai có lòng bé dại,
Kẻ nghèo hèn nay chợt biết yêu thương.
Dân vạn chài nay tất bật lên đường,
Theo tận chỗ nước sâu mà buông lưới !

Đường thế giới dẫu xa xôi diệu vợi,
Lẽo đẽo theo Ngài xuôi ngược ngày đêm,
Chuyện Nước Trời ! Lạ lẫm quá không em ?
Thật đó mà, “Mùa Xuân đang trở lại” !

Sơn Ca Linh 
(Cảm nhận Tin Mừng Mc 1,14-20 : Tin Mừng Nước Thiên Chúa - 20/01/2018)

Khởi đầu sứ vụ truyền rao,
Kêu mời sám hối, đi vào nội tâm.
Ăn năn cải đổi lỗi lầm,
Sửa sai cuộc sống, gieo mầm đức tin.

Mở lòng tín thác cầu xin,
Nước Trời rộng mở, ngước nhìn lên cao.
Phúc âm chân lý khai mào,
Tin yêu theo Chúa, gian lao không sờn.

Nhiều người cúi lạy van lơn,
Chúa thương chọn gọi, ban ơn cao vời.
Bốn người chài lưới vào đời,
Si-mon anh cả, rạng ngời hiến thân.

An-rê từ bỏ gian trần,
Gio-an cất bước, dự phần chứng nhân.
Gia-cô-bê sáng vọng ngân,
Trở thành môn đệ, canh tân cuộc đời.



    Sau khi Gioan Tẩy Giả bị bắt, Chúa Giêsu bắt đầu ra rao giảng tại xứ Galilêa. Chúa đã
mời gọi mọi người: Nước trời đã gần kề, anh em hãy sám hối và tin vào Phúc âm. Một kỷ
nguyên mới đã khai mở. Chúa Giêsu đã bắt đầu thiết lập Đạo Giáo yêu thương. Ngài khởi
đi từ chính nội tâm của con người. Ngài kêu gọi mọi người hãy tự sám hối. Đây là bước
khởi đầu cho tất cả công cuộc cứu độ.

    Chúa đến với từng trái tim của con người. Ngài thấu tỏ tâm can và những ý nghĩ thầm kín
trong lòng người. Điều thiết yếu nhất là mỗi người hãy trở về với chính mình để nhận biết
thân phận tội lỗi của mình. Chúng ta biết rằng giữa con người xuất hiện truớc công chúng
và bộ mặt sống thật, còn khác xa nhau lắm. Hình thức bên ngoài đối xử với nhau xem ra
có nhân nghĩa đạo đức, nhưng đời sống thật trong tâm có khoảng cách rất xa.

     Muốn theo Chúa, chúng ta được mời gọi làm một cuộc đổi đời. Đổi đời như các tông đồ
đầu tiên. Từ những người đánh cá nghèo và thất học trở thành thợ chuyên môn đánh cá
người. Phêrô đã có lần quỳ xuống xin Chúa rời xa, vì ông cảm thấy mình là người tội lỗi.
Phaolô đang lùng bách hại đạo Chúa, bị ánh sáng đánh ngã ngựa, ông đã trở thành tông
đồ nhiệt thành. Mỗi một thành viên trở về đều là một cuộc sám hối nội tâm. Lời mời gọi
của Chúa trong ngày đầu ra rao giảng vẫn vang vọng trong tâm hồn mỗi người chúng ta.
Ai trong chúng ta cũng cần sám hối và trở về. Trở về với Đấng yêu thương cứu độ chúng
ta.

      Kinh nghiệm cuộc sống, chúng ta thích lên lớp giảng dạy và khuyên bảo người khác phải
ăn năn sám hối trở về, nhưng chính chúng ta lại không muốn hồi tâm. Thật vậy, nhìn vào
cuộc sống và lỗi lầm của người khác thì hấp dẫn và dễ dàng hơn là nhìn vào chính mình.
Hầu như ai cũng ngại nhìn lại chính mình và ngại sám hối.

     Chúng ta hãnh diện mình là Kitô Hữu và là môn đệ của Chúa Giêsu. Muốn làm môn đệ
của Chúa, điều kiện trước tiên là chúng ta cần phải sám hối và canh tân đời sống.

     Xin Chúa thêm ơn phù trợ để mỗi người chúng ta can đảm trở về với chính mình và soi mình
trong ánh sáng thật của Chúa Kitô.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.

"Người là ai mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?" (Mc 4,41)

Biển hồ sóng vỗ mênh mang,
Thuyền con rời chỗ, ghé sang bến này.
Đêm đen bão nổi cuốn quay,
Tông đồ gắng sức, loay hoay chống chèo.

Bập bềnh sóng nước ngập theo,
Thưa Thầy thức dậy, thả neo cứu người.
Chúa còn say ngủ nghỉ ngơi,
Mấy người ngư phủ, ngỏ lời xin thương.

Giê-su quyền phép tỏ tường,
Biển im gió lặng, mở đường tin yêu.
Quyền năng tuyệt đối cao siêu,
Vũ hoàn vâng lệnh, mọi điều phán ra.

Môn đồ kinh hãi kêu la,
Lạy Thầy cao trọng, ngợi ca danh Ngài.
Đức tin yếu kém van nài,
Xin Thầy củng cố, miệt mài vững tâm.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.
(Cảm nhận Tin Mừng Mc 4, 35-41)


Nước Trời ví tựa hạt gieo,
Ngủ đêm hay thức, mầm neo đất mềm.
Nở chồi sinh lá nhiều thêm,
Sinh hoa kết qủa, cả đêm lẫn ngày.

Hạt mầm bé nhỏ hôm nay,
Ngày mai gieo xuống, ai hay biết gì.
Đâm bông kết hạt đúng thì,
Nhà nông chăm chỉ, cũng tùy nhân duyên.

Quan phòng Tạo Hóa căn nguyên,
Môi trường phát triển, lưu truyền giống theo.
Nước Trời hạt cải bé teo,
Môn đồ nhóm nhỏ, đói nghèo khó khăn.

Dẫu rằng bắt bớ cản ngăn,
Chứng nhân sự thật, rạng danh cõi đời.
Cánh đồng truyền giáo khắp nơi,
Mở mang đạo giáo, gọi mời dấn thân.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng 
(Cảm nhận Tin Mừng Mc 4, 26-34)



Thắp đèn trên giá bục cao,
Soi chung khắp chốn, dạt dào thấu xuyên,
Ánh đèn chiếu tỏa tinh tuyền,
Rạng soi muôn lối, lời khuyên mỗi ngày.

Chẳng gì dấu kín hôm nay,
Mai sau rạng sáng, làm lay lòng người.
Đong đầy đấu ấy vui cười,
Đong qua đong lại, gấp mười gấp trăm.

Lắng nghe lời Chúa chuyên chăm,
Phát sinh ân lộc, ngàn năm phúc lành.
Giầu sang phú quí công thành,
Gia tài đã có, Chúa dành thêm cho.

Rộng tay ban phát tự do,
Càng cho càng có, đừng lo thiếu gì.
Sống đời keo kiệt làm chi,
Đại tâm rộng lượng, từ bi với người.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

"Người gieo giống đi ra gieo giống" (Mc 4, 3)

Dụ ngôn gieo giống Nước Trời,
Người gieo hạt giống, giữa nơi cánh đồng.
Vệ đường rơi hạt uổng công,
Chim trời tha mất, còn trông mong gì.

Hạt rơi đất sỏi đường đi,
Mặt trời thiêu cháy, có chi trông chờ.
Bụi gai rơi hạt bên bờ,
Um tùm chết ngạt, vật vờ héo khô.

Hạt gieo đất tốt bên hồ,
Phì nhiêu mầu mỡ, nước vô nẩy mầm.
Sinh hoa kết qủa âm thầm,
 Trĩu cây nặng hạt, đầy mâm trái vàng.

Truyền rao Lời Chúa xóm làng,
Thành tâm đón nhận, sinh ngàn hạt châu.
Lòng thanh tâm sạch ruộng dâu,
Sinh xôi nẩy nở, muôn mầu tốt tươi.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

"Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi" (Mc 3, 35)

Thân nhân thăm viếng gặp Thầy,
Bà con lối xóm, Mẹ thầy cũng qua.
Sai người nhắn gởi Chúa ra,
Đôi người kháo láo, các bà đợi trông.

Chúa nhìn vào giữa đám đông,
Thực hành thánh ý, hợp thông gia đình.
Anh em với mẹ kết tình,
Ai mà nghe Chúa, trổ sinh phúc lành.

Gia đình mở rộng thành danh,
Kết đoàn dân Chúa, thực hành ý Cha.
Tình thương chan chứa bao la,
Thành phần thân thể, Chúa là đầu tiên.

Dẫn đường hướng tới cõi thiên,
Ban muôn phúc lộc, người hiền kẻ ngay.
Gia đình Giáo Hội hôm nay,
Bao người tín hữu, cơ may dự phần. 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

"Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ." (Mt 14, 14)


Chúa trao con khổ giá còn nguyên mới
Nhận vác trầm kha, ngại bóng tối về.
Con những thấy hồn lạc lõng nhiêu khê
Tình thương Chúa, Xin nguyện đừng thay đổi.

Chúa trao con Thánh giá còn nguyên mới
Dặn dò con vác mãi với tin yêu.
Đừng lắng lo chi, buổi chiều đi vội
Cứ tin Ngài là sức mới huyền siêu.

Có biết bao cuộc sống khó khăn nhiều
Vẫn tin Ngài, có nhiệm mầu thử thách.
Dù ngõ tối, chẳng bao giờ bỏ mặc
Bởi Lương Thần nơi Chúa thật dư chan.

Con hãy biết, Thiên Chúa của vũ hoàn
Nên dẫu là: không bánh, và không cá.
Bao ngàn người Chúa nuôi hằng dư giả
Còn sợ chi! Bên Đức Chúa Ngôi Lời.

Giữa đồng hoang, sợ gì, Chúa nuôi tôi
Trao khổ giá, để cho đời sáng giá.
Phép uy linh Chúa chưa cần tỏ lạ
Tín thác nào! Khổ giá của tôi ơi!...

Ôi! Giê - Su! Con lau, sậy, giữa đời
Chất mỏng giòn, chí toan lùi thể xác!
Cứ gieo neo qua bước vùi kiếp vạc
Mỏng manh "Lời"... Tín thác những lơi khơi!

Xin cho con tín nhiệm Chúa cao vời
Nghị lực này Chúa an bài tất cả.
Đợi hôm mai, cứ mong chờ phước lạ
Phép lạ đầu, còn lạ mãi muôn sau.

Hoàng Tâm

“Ngài ở đàng lái, dựa trên ván mà ngủ. Họ đánh thức Ngài và nói với Ngài : Thưa Thày! Thày chẳng lo chúng tôi chết mất ? Tỉnh dậy, Ngài quát bảo gió và biển : Nín đi ! Êm đi ! Và gió tắt, biển lặng như tờ…” (Mc.4:38-39)


Chúa cao cả sai Thánh Thần sáng tạo,
Đến bay là trên mặt nước mênh mông,
Gieo mần sinh nảy nở mãi vô cùng,
Bao hải vật nơi đại dương vùng vẫy. (*)

Biển trải mênh mông ngút chân trời,
Mênh mang mây nước tỏa ngàn khơi,
Kim ô rực rỡ lung linh chiếu,
Những cánh hải âu lượn chơi vơi.

Biển có gì lôi cuốn xa xôi,
Có gì huyền bí đã chôn vùi,
Con tàu viễn xứ năm xưa ấy,
Không biết bây giờ đã tới nơi ?

Biển nằm say mộng ngủ bình yên,
Thuyền lướt ra khơi vẫn êm đềm,
Bỗng cuồng phong nổi sóng gào thét,
Mây đen trùm phủ bức màn đêm.

Biển thét kình ngư bị cuốn trôi,
Đang ngạo nghễ thách thức biển khơi,
Chiếc roi tử thần từ thượng giới,
Quất Ti-ta-nic bể làm đôi !  (#)

Biển Cựu ước ghi dấu năm xưa,
Sa mã Ai Cập tung bụi mù,
Đuổi theo dân Chúa phản lời hứa,
Nước tuôn ập xuống bị chôn vùi !

Biển nổi sóng gió rít ào áo,
Các tông đồ hoảng hốt xôn xao,
Giật mình chỗi dậy Chúa truyền bảo.
Phút chốc biển lặng đẹp biết bao !

Biển cả quyến rũ biết bao người,
Mênh mang sóng gió nổi ngàn khơi,
Những người tị nạn ôm hy vọng,
Một miền đất hứa ở chân trời.

Biển trời Đất Việt đẹp biết bao,
Cung cấp đời sống thật dồi dào,
Bây giờ biển chết dân vô vọng,
Ra khởi trôi dạt tận phương nào !

Biển mang tàu Giáo Hội muôn đời,
Dù bao giông bão muốn cuốn trôi,
Vững tay chèo chống tin vào Chúa,
Bởi Vị Thuyền Trưởng chính là Người.

Biển trần thuyền nhỏ cuộc đời con,
Trôi nổi mong manh sóng đập dồn,
Cuốn hút trôi theo bao dục vọng,
Có Chúa bên con hết mỏi mòn.

‘Đừng mê ngủ đứng lên hồn ta hỡi,
Dẫu thấy mình còn hôi hám bùn nhơ,
Vầng hào quang chói lọi của Kim ô,
Làm tiêu tan hết những gì nguy hại.’ (*)

---------
(*) Ghi chú: Trích Thánh vịnh Phụng vụ
(#) Con tàu Titanic bị tảng băng nhấn chìm giữa biển North Atlantic 14/4/1942

Đinh Văn Tiến Hùng


Chúa ơi,
Xin mở dùm đôi mắt con ra,
Sao trời chưa kịp tối mà đôi mi nó cứ sụp xuống !
Con chẳng nghe được gì lời cha đang giảng,
Dẫu biết rằng… lễ Chúa Nhật chiều nay !


Thú thật với Chúa,
Con đến nhà thờ mà chưa kịp rửa đôi tay,
Vừa quăng đôi gánh, chiếc áo dài mặc vội.
Chiếc áo 4 tuần liền cũng chưa kịp ủi,
Thế mà cũng lọt mất bài nhập lễ du dương…!

"Chính các con hãy cho họ ăn" (Mt 14, 16)

trái tim vẫn cứ nhịp đều
thì con còn cứ mãi yêu cuộc đời
trái tim không phút nghỉ ngơi
bàn tay, lời nói, nụ cười cũng không

xin cho con biết chạnh lòng
trước bao nỗi khổ long đong phận người
thương người đói khát tả tơi
chia người chén nước cầm hơi giữa dòng

cho đi là việc của con
hết, còn, việc Chúa, bận lòng chi đâu
tình yêu luôn có phép màu
nên giàu nhân đức hơn giàu phù vân

không chờ dư để dư ăn
cho đi chính của nuôi thân mỗi ngày
tưởng là rồi sẽ trắng tay
hóa ra phép lạ kéo dài tháng năm

trong con Chúa vẫn âm thầm
đền bù con được gấp trăm lãi lời
bình an giấc ngủ tuyệt vời
sáng mai thức dậy yêu
đời nhiều hơn

chẳng màng nhà trống tay trơn
yêu người yêu Chúa vẫn hơn yêu mình
cho đi là việc tế sinh
mỗi ngày đồng dạng đồng hình Giê-su

đồng chia hạnh phúc thiên thu.


ả giang hồ

"tôi có thể làm được tất cả, nhờ quyền năng của Đấng ban sức mạnh cho tôi." (Pl 4, 13)

sức mạnh ấy là tình yêu cao vời
cứ cho đi chẳng bao giờ cạn kiệt
vì tình yêu muôn ngàn đời bất diệt
trong trái tim bằng thịt của tôi


nhịp tim tôi sẽ có lúc ngừng thôi
nhưng tình yêu nhịp đều không ngơi nghỉ
sức mạnh ấy duy nhất là chân lý
là lẽ sống đến vạn kỷ muôn thu


sức mạnh ấy từ suối tình Giê-su
yêu nên bánh bẻ bể đời tận hiến
cả thịt máu chịu âm thầm tan biến
luân lưu trong máu thịt con người tôi


một điều thôi, khó khăn nhất trên đời
yêu kẻ bạc tình trêu ngươi trơ trẽn
sức mạnh tình yêu cho tôi vượt thắng
biến lòng thù hận thành đức từ bi


có tình yêu, tôi chẳng hề sợ chi
dẫu tan nát không còn gì thân xác
chưa từng nghe có điều chi mất mát
bởi tình yêu vẫn dào dạt trong lòng


tạ ơn trời không tiếc một người con
tôi khâm phục mối tình đơn phương lạ
cứ yêu đi và cho đi tất cả
mới là mình, bức họa của quyền năng


Hương Nam


Đừng để trái tim mình hóa đá
Đá lạnh lùng, cứng cỏi, lắm em ơi
Đừng để con tim mình nghỉ ngơi
Vài nhịp mất đủ qua đời vĩnh viễn


Hãy cứ để trái tim đòi dâng hiến
Bởi tình yêu không chịu cảnh ngục tù
Mạch máu nào không chấp nhận luân lưu
Đông thành cục nghẽn bao nhiêu dòng chảy


Hãy cứ để trái tim mình cựa quậy
Trên con mắt mình nhìn thấy những xót xa
Hãy cứ để trái tim mình mở ra
Trên đôi tay mình những nụ hoa thân ái


Xin đừng để trái tim mình đóng lại
Trên đôi tai điếc lác tiếng khẩn cầu
Xin đừng để trái tim mình dừng lâu
Trên đôi chân chẳng muốn về đâu đó


Hãy mở cho trái tim muôn lối ngõ
Để tình yêu như máu vỡ tràn bờ
Chia cho người sinh lực của Trời cho
Cứ cho đi, Trời lại cho hạnh phúc


Chúa biết con, biết từng giây từng phút
Biết trái tim con tù ngục hay tự do
Xin bẻ khóa những vị kỷ khôn dò
Để trái tim con, yêu người, nên hy tế

Hương Nam


Đêm trái tim, nghe xót xa
Mình em với Chúa lệ nhòa câu thơ
Nhìn lên Thánh Giá trơ vơ
Lòng yêu ấp ủ vỡ bờ tân toan


Em đi trong gió thênh thang
Bâng khuâng lá rụng ngổn ngang ngõ về
Con đường mờ nhạt sao khuê
Khoảng trời nhỏ bé bến mê lượn lờ


Khi yêu sao hóa dại khờ
Can vê đồi tím ngồi chờ đợi ai?
Sương rơi phủ kín đôi vai
Đêm đông nghe buốt lệ rơi thầm thì


Xin ôm trọn mối tình si
Gieo vào nhân thế nghĩa nghì yêu thương
Mặc cho mưa gió vô thường
Về nơi hò hẹn thiên đường mai sau


Gởi Người vạn đoá hoa ngâu
Giữ câu son sắt đẹp màu thủy chung
Chuông chiều ngân nhịp bao dung
Người dìu em bước khiêm cung lên đàng


Hãy yêu dẫu mấy muộn màng
Phép màu Chúa sẽ thưởng ban tràn đầy
Tìm chi góc bể chân mây
Mà quên bao nỗi đắng cay u sầu


 Lòng em ơi, vui thương đau
Sưởi đời nên ấm trao nhau nụ hồng
Tiếc chi một chút hư không
Để tình xa cách hương lòng hắt hiu


Vinh danh Thiên Chúa huyền siêu
Bình an cho kẻ mỹ miều thiện tâm


Sao Mai (Quảng Ngãi)

Được tạo bởi Blogger.