Bà Hai Ớt


1.

Đám trẻ xóm chùa thường gọi bà là bà ma. Có lẽ vì bà có giọng nói the thé, không rõ tiếng, cộng với đôi chân tật nguyền. Mỗi lần di chuyển bà phải chống đôi tay xuống đất, để đưa cái thân còm nhom đi tới đi lui…

Nằm giữa thị trấn xôn xao tấp nập, ở sát bên bức tường cao nghệu của nhà chùa, nhà bà ma là một chòi lá nho nhỏ, chật hẹp và rách nát. Vách nhà được che bằng những tấm liếp tre đã củ mục. Trong cái không gian nhỏ bé ấy, chỉ vừa đủ để kê một cái sạp làm bằng gỗ tạp, đó là chỗ qua đêm của bà. Cạnh cái sạp là một lối đi nhỏ, ở cuối lối là một cái bàn con, nơi đặt cái bếp dầu, vài cái chén, đôi đũa..

Gia tài của bà vỏn vẹn chỉ có bấy nhiêu, cộng thêm một ít quần áo, mùng mền nhàu nát, phảng phất một mùi ẩm mốc, khó chịu.

Buổi tối, khi thị trấn rực đèn điện, thì con hẻm của bà lại tối om om! Bà lặng lẽ châm ngọn đèn trong nhà rồi ra cửa hóng gió. Cái ành sáng mù mờ của ngọn đèn dầu làm tăng thêm vẻ ảm đạm của con hẻm vốn đã vắng lặng. Bà ngồi đó, cô đơn lặng lẽ. Chính cái lặng lẽ của bà đã làm cho con hẻm vắng vẻ lại càng vắng vẻ hơn. Đám trẻ con hầu như không dám qua lại con đường này. Đã vắng, mỗi ngày càng thêm vắng vì chúng nó kháo với nhau rằng con hẻm này có một bà ma….


Hôm nay đã là 29 tháng Chạp, nhà chị Tâm vẫn chưa có hương vị ngày tết.
Hình minh họa

Một nách 3 đứa con, chị phải tảo tần từng ngày. Hương, đứa con lớn của chị, muốn có chiếc áo mới mặc tết mà cũng chưa mua được. Ngọc phải dùng lại áo của Hương. Chị Tâm mới mua cho Thuận một bộ, chỉ là hàng may sẵn, rẻ tiền. Chồng chị Tâm mất, một tháng qua gia đình lâm vào cảnh khó khăn hơn. Hằng ngày mấy mẹ con sống nhờ vào gánh cháo, rau cháo qua ngày.

Thi thoảng, tiếng nhạc xuân vang lên từ xa vọng lại. Chợ búa, phố xá nhộn nhịp hẳn lên. Xe cộ như nêm. Xuân rộn ràng khắp chốn. Hương ngồi buồn so, lứa tuổi khoe áo quần mà chẳng có được manh áo mới. Có mấy cái, mới lắm cũng đã cả nửa năm nay. Nhà chưa một miếng mứt hay chút hạt dưa để gọi là tết. Thậm chí nhà cửa vẫn bám đầy bụi bặm. Mọi vật còn nằm nguyên vị trí. Nhìn lên di ảnh ba, Hương thấy ánh mắt ba thật tha thiết. Hương vội đứng dậy cầm chổi quét lại căn nhà chật hẹp như để tránh ánh mắt ba. Nhưng Hương đi đâu ba cũng nhìn theo. Ánh mắt ba quyện nỗi buồn nhưng tỏa lan tình thương bao la trời biển. Hương thấy cay cay nơi sống mũi, rồi Hương bỏ chạy xuống bếp. Hương biết ba vẫn nhìn theo mình.

Thứ Ba Béo


Thứ Ba Béo hay Mardi Gras là ngày lễ hội New Orleans, một ngày trước thứ Tư Lễ Tro. Thứ Ba Béo là truyện ngắn tâm lý xã hội bàn về ảnh hưởng của vết thương do thời thơ ấu gây ra. Những vết thương này tưởng không là chi, nhưng máu mủ và mùi hôi của vết thương một thời có thể khiến người ta không còn nhận chân ra đâu mới chính là hình ảnh thật của mình. Đọc truyện ngắn Thứ Ba Béo để biết và để hiểu thêm về những mảnh đời thơ ấu của mình và của những người chung quanh. Và khi đã biết đã hiểu rồi, có lẽ mình cũng không nên khó khăn với bất cứ một ai, kể cả với chính mình. Mà nghĩ cho cùng, oán thì cũng nên gỡ, không nên buộc làm chi...

__________________________



Thấy cô chủ tiệm vàng đi ngang, người đàn bà trong tiệm nail Rose vắng teo khách che miệng xì xào,

— Đừng có tưởng bở! Làm bộ hiền hiền vậy thôi, chớ tình thiệt là không có hiền đâu...

Người đàn bà tóc đỏ ong óng giơ hai ngón tay lên trời, giọng đanh sắc nhọn,

— Mẹ kiếp! Sát hai đời chồng rồi đó nghen!

Rồi đổi giọng lửng lơ con cá vàng,

— Nghe nói…ông chồng thứ ba mới bỏ về Việt Nam…



- Nè, anh ơi, đây xuống Chợ Lớn bi nhiêu vậy?

- Dạ, Chợ Lớn, mà chổ nào chị?

- Ngay cửa chợ Bình Tây cho tui xuống.

- Dạ, cho em mười hai đồng.

- Tám đồng… Thôi, mười đồng.

- Dạ được, mời chị lên.

Vừa trả lời, Tường vừa hạ càng xe xuống sát đất. Chị phụ nữ đẫy đà bước vội lên xe, tay phải cầm chặt giỏ hàng to tướng.

- May cho mình là trong giỏ không có hàng, bà này đi Chợ Lớn lấy hàng đây... Tường vừa rướn người cố sức đạp lấy trớn, vừa suy nghĩ mông lung.

Mối Tình Hàng Xóm

Truyện ngắn vui về Tình yêu


Tôi ngồi yên lặng ngắm hàng cây trơ trụi trước nhà. Dãy nhà bé nhỏ dưới lớp tuyết phủ mờ trông thật nên thơ. Mùa đông Toronto lạnh quá, nhưng có lẽ niềm trống vắng trong tôi cộng với nỗi buồn ở nhà một mình còn giá buốt hơn không khí bên ngoài. Bất chợt tôi nhìn sang sân nhà bên cạnh. Nhà hàng xóm của tôi đó, bây giờ chỉ còn một cụ già cô độc ra vô. Thỉnh thoảng tôi cũng chạy sang thăm hỏi, giúp bà đọc vài lá thơ bằng tiếng Anh, hay trả dùm bà một ít hóa đơn điện, nước, gas.... Còn hắn! Hắn đã đi xa từ mấy tháng nay. Tôi vẫn tự nhủ mình không coi hắn ra ký lô gram nào, thì hắn ở đây hay đi Âu, đi Mỹ có gì là quan trọng. Nhưng tôi không thể dối lòng. Càng ngày tôi càng nghĩ đến hắn nhiều. Những khi hắn còn ở đây, còn là tên hàng xóm dễ ghét, tôi đã rất bực mình khi đối diện với hắn. Nhưng từ khi không còn ai để đấu khẩu, để ...ghét, tôi bỗng cảm thấy hình như hắn dễ thương hơn.....

Heo Đất nghĩa tình



Tôi là một chú heo bằng nhựa, nhưng không ai gọi là “heo nhựa”. mà vẫn gọi tôi là “heo đất”. Chủ nhân của tôi là một cô nhỏ tên Mi Na, 8 tuổi, học lớp 3 trường tiểu học X. Tôi đến nhà cô chủ trong một gói quà Sinh Nhật rất đẹp đúng vào ngày Mồng Một Tết năm ngoái. Mới đó mà đã tròn một năm với bao câu chuyện thú vị về cô chủ mà tôi là người biết rõ.

Tôi nhớ như in ngày mà Dì Tám, một thành viên Caritas làm công tác Bác Ái Xã Hội, người đã nhấc tôi ra khỏi kệ trưng bày rực rỡ trong siêu thị, bỏ vào hộp và mang về trao vào tay cô chủ với lời dặn dò:

- Con đã lớn rồi, phải luôn biết cám ơn Chúa đã ban cho con rất nhiều ơn phúc. Con phải biết nghĩ đến những người kém may mắn hơn con. Dì tặng con chú heo đất này, mỗi lần ai cho con tiền, con hãy nhớ dành một phần cho người nghèo. Rồi có dịp thì lấy mà giúp đỡ họ”.

Thầy Giúp Xứ


Sau hai năm vào chủng viện, hè này thầy T. được đi thực tập mục vụ. Người ta vẫn quen gọi là đi giúp xứ. Khi được cha phó Giám Đốc chủng viện phân về Giáo Hạt Vĩnh Thạnh, thầy vừa mừng vừa lo. Mừng vì đây là lần đầu tiên thầy đi về giúp xứ với vai trò là một “ông thầy”. Lo là vì không biết mình có hoàn thành nhiệm vụ hay không. Các cha giáo khuyên những thầy đi thực tập mục vụ ngoài 3 chữ T: ‘tình”, “tiền”, “tửu” ra còn cần phải lưu ý đến các mối tương quan sau đây:

Cha sở nói gì phải nghe
Cô bếp nấu dở đừng chê bao giờ.
Hội đoàn đừng có thờ ơ.
Bao nhiêu hoạt động chớ vơ vào mình.
Làm việc hết sức hết tình,
Cậy nhờ Thiên Chúa thương tình giúp cho.​

Người dẫn ta đi


Những ngày gần tết lòng man mác. Những nỗi nhớ không tên bỗng cuộn trào về. Chiều nay gặp lại em, lòng xa xăm vời vợi. Chiều nay gặp lại em. Cả một khoảng trời kỷ niệm ùa về. Đã sáu năm rồi mà như vừa mới hôm qua. 


Ngày đó, tôi và em là những sinh viên chân ướt chân ráo lên Sài Gòn. Bơ vơ. Lạ lẫm. Cũng may là có người quen giới thiệu, tôi đến với Nhóm và gặp được em. Cùng tham gia Nhóm sinh viên Công giáo. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ đó. Qua những chuyến đi, nào là vui trung thu với các bé ở miền Tây, tổ chức tặng quà dịp lễ Giáng sinh cho các em ở Tây Nguyên, tình yêu của chúng tôi càng sâu đậm thắm thiết hơn. Chúng tôi càng yêu nhau hơn khi nhận ra tình yêu mỗi đứa dành cho nhau và cho cả những phận người mà chúng tôi gặp gỡ, qua những chuyến công tác xã hội nơi Nhóm. Tình yêu và cả sự ngưỡng mộ. Có lần em trêu tôi:

Hoa học trò


Truyện ngắn viết về tình yêu học trò


Đứa bé khoảng 6 tuổi lạc bố mẹ khóc sướt mướt, anh dừng lại vỗ về, cố hỏi xem ba má của em là ai. Đôi mắt to đen ngây thơ rất quen thuộc, cái trán cao bướng bỉnh gợi nhớ một cái gì đó mà anh không rõ. Bé gái sợ hãi khóc to hơn, anh bắt đầu lúng túng, chưa biết phải làm sao. May thay người mẹ chạy tới, ôm chầm lấy con rồi quay sang cám ơn anh. Bốn mắt nhìn nhau kinh ngạc, anh buông rơi chiếc túi xách trên tay xuống đất, run rẩy nhìn cô. Phải rồi, chính cô đó, bằng xương bằng thịt dù có chút thay đổi. Cô cũng chưng hững nhìn anh, miệng mấp máy không nói nên lời. Họ đang tham dự Đại hội Thánh Mẫu tại Missouri, tháng 8 năm nào cũng có vài chục ngàn người Việt nam khắp nơi trên thế giới về đây để tham dự ngày Lễ lớn. Họ cắm trại hoặc ở các khách sạn chung quanh, cùng nhau hợp đàn học hỏi và biểu lộ niềm tin yêu nơi Chúa, Mẹ. Nhiều thân nhân, bạn bè khắp nơi đã gặp gỡ nhau tại đây, nhưng chưa bao giờ anh tưởng tượng được có ngày anh sẽ gặp lại cô. Vẫn mái tóc mềm ngang vai, vẫn đôi mắt to đượm buồn, vẫn vóc dáng mong manh tội nghiệp. Giây phút xúc động trôi qua, anh cố gắng bình tĩnh gợi chuyện:

ÁNH MẮT


***

Cẩu mở cửa nhà, bước vào.
Hắn vừa xong ca trực đêm. Mãi tảng sáng mới được về. Hôm nay là Chủ Nhật, ngày cuối cùng hắn phải trực ca đêm trong tháng này.


“Anh em hãy có lòng thương xót như Cha trên trời là Đấng xót thương” (Lc 6,36)

Bính boong… Bính boong… Bính boong…
Chuông nhà thờ báo 4h30.

Truyện là một lời tâm sự nho nhỏ của một thời lãng du

Đồng hồ điểm 17 giờ 30 phút ngày Chúa Nhật, tôi gấp quyển sách đang đọc dở, lắc lắc cái cổ cho đỡ mỏi, rồi vơ vội cái áo gió đang treo đằng sau ghế. Và như một thói xấu cố hữu, tôi không tắt cái máy đang mở bài nhạc Trịnh dở dang “áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau…”.

Cùng quây quần gói bánh chưng vào dịp tết

Bước ra con đường phía trước mà chẳng cần phải suy nghĩ sẽ đi đâu, có vẻ như hôm đó tôi đang lắng lòng với bài nhạc mà tôi vừa nghe. Một cơn gió lạnh lướt qua, rồi một đợt khác nữa mạnh hơn đưa tôi trở về với thực tại. Chà chà, lạnh thật ! Tôi lẩm bẩm trong miệng như một kẻ vừa tỉnh cơn say. Thấy dòng người hối hả vụt qua, ai nấy kẻ chở người chuyền những bó hàng thật to. Hôm nay đã là 28 tết rồi. Thế là mình sắp được ăn một cái tết nữa với gia đình.

XUÂN KHÔNG VỀ


Dòng nước trắng đục lững lờ trôi, trôi mãi như bước chân ngập ngừng vô định của kẻ không nhà. Người người rộn rịp đón tết. Chỉ có tôi với dòng sông này không bận tâm đến ngày tết cận kề. Còn hơn 48 tiếng đồng hồ nữa, tôi lại có dịp lặng nghe tiếng giao thừa gõ tích tắc.


Ngày xưa còn bé, giao thừa đến với tôi trong đì đùng tiếng pháo dồn dập hòa chung khói trắng cay xè, nặc mùi thuốc súng khi chiến tranh tràn về trong máu lửa. Do đó, mỗi lần giao thừa lại đến, tôi thường khóc thét như một cảm xạ không đè nén được. Má tôi ôm cậu con út trong tay vuốt ve, vỗ về. Tôi vẫn nhắm mắt khóc âm ỉ không nguôi. Đến khi ba ôm chặt tôi trong đôi tay cứng chắc, chai sạn, suốt năm cày sâu cuốc bẫm bảo bọc má và năm anh em tôi, lúc đó tôi mới nín lặng.

Gió mới

Truyện ngắn viết về gia đình, suy tư trong cuộc sống


Tôi bực bội đi qua đi lại trong phòng, ruột nóng như lửa. Giờ này mà Thành còn chưa về coi mấy đứa nhỏ, thì làm sao tôi có thể ra ngoài lo công chuyện được? Gần đây việc buôn bán khó khăn, không lanh lẹ kịp thời cơ coi như mất mối, mất tiền. Con Thảo giành đồ chơi với em không được, khóc ré lên, chân đạp lên con búp bế mà nó thích nhất. Quần áo, mũ vớ vương vãi khắp nơi, trong bếp đống chén đĩa chưa rửa ngập lên cao nghệu, nồi cá kho chỉ còn chút xương cháy khét... Tôi không đủ giờ để dọn dẹp, nấu nướng, Thành về thế nào cũng nhăn nhó vì nhà cửa bê bối và không có cơm ăn. Tôi thở dài, biết làm sao bây giờ. 


Cuộc sống sau hôn nhân không đẹp như mình nghĩ, ai cũng cần tiền, cần nhà cần xe, cần lo cho tương lai con cái, phải bươn chải kiếm ăn. Thành thay đổi cũng nhiều mà tôi thì còn tệ hơn. Mới đầu tôi cũng thấy buồn, tiếc và có ý muốn sửa đổi, nhưng ngày càng chán nản, bận bịu, tôi chẳng thấy thiết tha nữa, cứ để mặc dòng đời, công việc cuốn trôi. Hy vọng ngày mai sẽ tốt hơn coi như không còn nữa. Thành mở cửa vội vã bước vào, tóc tai rối bù, miệng nói ngay:

CHA XỨ TÔI


Cha xứ tôi năm nay đã ngoài 40, nhưng người rất trẻ trung, đi đâu cũng diện quần Jean áo thung, chân xỏ đôi giầy mọi trông rất bụi.Người phóng xe mô-tô không nhanh bằng đám choai choai, nhưng thỉnh thoảng cũng được cảnh sát giao thông hỏi thăm.
Hình minh họa

Ngày đón cha về nhận xứ, mọi người tập trung đầy sân nhà thờ.Hội kèn, hội trống giăng hàng rất khí thế. Nhưng đợi hoài chẳng thấy cha đâu,người ta tụm năm tụm ba ngồi đấu láo. Một anh cao hứng hô giọng thật to:

CON NAY TRỞ VỀ


Thời gian trôi đi nhanh thật, mới ngày nào còn là một đứa bé trong vòng tay yêu thương của ba mẹ mà giờ đây Huy đã là sinh viên năm cuối của một trường đại học danh giá, trông đã trổ mã bảnh bao.


Huy gốc ở một vùng thuần nông, ba mẹ chỉ có mỗi mình nó nên dù khổ sở đến mấy hai ông bà cũng gồng lưng mà nuôi nấng cho nó ăn học tới nơi tới chốn. Thời gian đầu nó lên thành phố học đại học, nó ngoan lắm vì còn lạ nước lạ cái nên nó cứ gọi về nhà suốt và nó nhớ ba mẹ. Dần dần quen bạn bè, quen môi trường thì những cuộc gọi của nó cho gia đình cũng ít dần, nó chỉ gọi về khi đòi mua cái gì đó hoặc khi hết tiền mà thôi. Và từ khi có bạn gái thì số tiền nó dùng càng nhiều hơn, dù biết ba mẹ cực nhọc đấy nhưng nó vẫn tiêu xài phung phí vì thích hưởng thụ.

CHÚA LÀ ÁNH SÁNG


“Không có tình yêu, các hành vi dù sáng chói nhất, cũng không đáng kể “
(Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu)



Mặt trời chiếu xuống dòng sông, ánh nắng phản chiếu lấp lánh, bóng chị ngã dài trên sân, chị vẫn ngồi bón đất vào chậu hoa mười giờ, loài hoa tím không trễ hẹn luôn nở đúng giờ dù mưa hay nắng.

Kí ức ngày xưa hiện về, thoáng chút bâng khuâng… nhờ cái quá khứ đó mà chị trưởng thành hơn, và có suy nghĩ đúng đắn về cuộc sống. Anh và chị học hai trường Đại học xa, quen nhau trong một dịp tình cờ, tuy ngoại đạo nhưng cuối tuần chị hay theo anh đến nhà thờ dự các Thánh lễ.

CHUYỆN XỨ TÔI



Con bé xóm trong đi tu từ hồi mới bước chân vào đại học, ngày trước từng một thời nổi tiếng là cứng đầu cứng cổ, quậy phá nhất nhì xứ. Ấy vậy mà chỉ mới một tháng hè các dì Đa Minh về giúp xứ là nó mê luôn các dì, mê luôn cả Dòng Đa Minh. Vào Dòng ở được một năm, hè về thấy khác hẳn, nó đoan trang và dịu dàng thấy mến, ai gặp cũng tấm tắc khen. Rồi đến năm cuối đại học, ra trường, nó về nhà và ở hẳn cả năm liền, các bà các chị trong xóm lại được dịp có chuyện để nói.

-“Con đó mà tu cái gì, đi tu mà về nhà mặc quần đùi ngắn củn thế kia”,

-“Ừ, ngày trước tui thấy nó chơi với bọn chị đại xóm dưới, còn vào nhà thờ đánh lộn nữa cơ”,

-“Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà, bị nhà dòng đuổi rồi thì có, tu tác gì cái ngữ ấy”.


Lần đầu trong đời Khang rời thành phố vào buổi chiều giáp Lễ Giáng Sinh. Tất cả vì một giấc mơ, một giấc mơ nhưng rất thật. Khang đang thầm hỏi, mình đúng hay sai khi giờ này những vòng quay của bánh xe đang đưa anh đến một nơi hoàn toàn lạ lẫm.


Qua khỏi thị trấn, con đường đất đỏ dần nhỏ lại. Nắng đã tắt, dưới thung lũng ẩn hiện vài mái nhà như bồng bềnh trôi giữa những lớp sương mù dày đặc. Khang bắt đầu thấy thấm với cái lạnh của núi rừng. Anh với tay lấy chiếc áo ấm khoác lên người. Đó một trong hai chiếc áo khoác đôi màu rượu chát mà Ngân đã nhọc công săn lùng, lựa chọn suốt nửa năm trời. Vậy mà cả hai lại không có dịp cùng khoác lên người cặp áo ấy. Anh đã suy sụp hoàn toàn vì sự ra đi bất ngờ của Ngân sau một tai nạn giao thông. Đó là một mất mát đớn đau, một khoảng trống quá lớn trong tim anh đến nỗi không gì có thể bù đắp được suốt chừng ấy năm qua. Bao dự tính, bao ước mơ của cả hai phút chốc vỡ tan như những bong bóng xà phòng. Để rồi sau đó chính Khang đã bỏ bê công việc, buông xuôi tất cả vì sự chán chường trong anh đã dâng lên đến tột đỉnh. Tột đỉnh của của đớn đau và thất vọng. Tệ hại hơn cả là anh đã đánh mất niềm tin với chính Chúa. Trong những cơn say triền miên Khang đã ngạo nghễ, thách thức Thiên Chúa. Bởi trong mắt anh, sau biến cố ấy, Thiên Chúa chỉ là một vị thần bất lực khi đã không làm điều mà lẽ ra Ngài cần phải làm.

Truyện Ngắn: Phố ABỒ


Alice Springs? Gớm! Cái phố nhỏ như mắt muỗi, có đốt đuốc cháy mười ngày cũng chẳng nom thấy đâu trên bản đồ nước Úc.


Chẳng bù lại cho Sydney, tòa nhà con sò Opera trắng toát kim cương, lấp lánh bạc vàng. Cầu Harbour bắc ngang lung linh soi bóng màu xanh biêng biếc đại dương. Đêm giao thừa, pháo bông bắn chạy dọc ngang đốt sáng rực một cõi thiên thai. Tuyệt vời! Thiên đàng hạ giới!

Melbourne, thành phố văn hóa một ngày bốn mùa duyên dáng như cô gái tuổi hai mươi lăm, không quá trẻ để mà ngớ ngẩn ăn nói vô duyên mất lòng thiên hạ, mà cũng không đã toan về già tàn phai nhan sắc.


Lời giới thiệu: 

Ngày lễ Noel thường diễn ra trong tiết trời lạnh giá. Gia đình sum họp đem đến hơi ấm, niềm vui cho mọi người. Xin giới thiệu đến quý độc giả một số truyện ngắn hay về đề tài Giáng Sinh. 


Kính chúc quý anh chị em Giáng Sinh an lành. BBT VTCG



Câu truyện 1


Như thường lệ, mỗi mùa Giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng -một chiếc xe hơi - mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...

Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.

Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho". Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì? Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.

Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"

Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm... "Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."

Nói rồi, cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau, tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.

"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".

Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.

Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.

Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc".

Câu truyện 2


Chỉ còn 4 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Không khí của ngày lễ chưa làm tôi nôn nao, cho dù bãi đậu xe của cửa hàng giảm giá trong khu nhà chúng tôi đã chật ních đầy xe. Bên trong cửa hàng lại còn tệ hơn. Các lối đi đầy ứ những xe đẩy hàng và người mua sắm vào giờ chót.

Tại sao tôi lại đến đây hôm nay? Tôi tự hỏi. Đôi chân tôi rã rời, đầu tôi đau buốt. Tôi đã có 1 danh sách một số người quả quyết rằng họ không cần quà cáp, nhưng tôi biết họ sẽ rất buồn nếu như tôi chẳng tặng quà gì cho họ!

Mua quà cho người mà cái gì họ cũng có để rồi lại hối tiếc vì đã tốn kém nhiều cho quà cáp, theo tôi mua quà chẳng có tí gì là thích thú cả!

Tôi vội vã cho những món hàng cuối cùng vào xe đẩy, rồi tiến tới những dòng người xếp hàng dài đăng đẳng. Tôi chọn hàng ngắn nhất nhưng có lẽ cũng phải chờ đến 20 phút.

Đứng trước tôi là 2 đứa trẻ - 1 cậu bé khoảng 5 tuổi và 1 cô bé nhỏ hơn. Đứa bé trai mặc một chiếc áo rách. Đôi giày tennis rách tả tơi, lớn quá khổ và dư thừa ra phía trước chiếc quần jean ngắn cũn cỡn của nó. Nó nắm chặt mấy tờ đô-la rách nát trong đôi bàn tay cáu bẩn của mình. Quần áo của đứa bé gái cũng giống y anh nó vậy.

Cô bé có một mái tóc xỉn màu với những lọn tóc xoăn. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hiện rõ rằng cô bé đang mong chờ đến bữa ăn chiều. Trong tay cô là một đôi dép màu vàng bóng thật đẹp. Trong lúc tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên từ hệ thống stereo của cửa hàng, cô khe khẽ ngân nga theo, dù lạc điệu nhưng rất hạnh phúc.

Cuối cùng cũng đã tới phiên chúng tôi, cô bé cẩn thận đặt đôi giày lên quầy. Cô có vẻ quý đôi giày như vàng vậy.

Người thu ngân in hoá đơn và nói: “Của cháu là 6,09 đô”. Cậu bé đặt những đồng tiền rách nát của mình trên mặt quầy và lục tìm khắp túi.

Cuối cùng cậu tìm được tất cả là 5,12 đô. “Cháu nghĩ chúng cháu phải trả đôi giày lại” - cậu lấy hết can đảm nói. “Lúc khác cháu sẽ quay lại, có lẽ là ngày mai”.

Nghe anh nói thế, cô bé bắt đầu nức nở:

“Nhưng Chúa Giêsu sẽ rất yêu thích đôi giày này cơ mà” - cô bé khóc.

“Thôi được, chúng ta về nhà và sẽ kiếm thêm, em à, đừng khóc nữa, rồi chúng ta sẽ quay trở lại mà” - Cậu bé năn nỉ em.

Tôi nhanh chóng đưa cho người thu ngân 3 đô. Hai đứa trẻ đã xếp hàng chờ đợi quá lâu, và dù sao cũng đang là mùa Giáng Sinh.

Bỗng nhiên, một đôi vòng tay ôm lấy tôi và giọng nói nhỏ nhẹ cất lên: “Cháu cảm ơn cô, cô nhé”.
“Ý của cháu là gì khi nói rằng ”Chúa Giêsu sẽ thích đôi giày này?“ - Tôi hỏi.

Cậu bé đáp: “Mẹ cháu bệnh và sẽ lên Thiên Đàng. Bố bảo mẹ sẽ về với Chúa trước Giáng Sinh”.

Cô bé nói thêm: “Giáo viên của cháu nói rằng đường phố trên Thiên Đàng vàng bóng, như chính đôi giày này đây. Mẹ cháu sẽ rất đẹp khi mang đôi giày này đi trên con đường ấy phải không cô?”

Nước mắt tôi tuôn trào khi nhìn thấy những giọt lệ lăn trên khuôn mặt cô bé.
Tôi đáp: “Đúng, cô tin chắc là mẹ cháu sẽ rất đẹp”.

Tôi lặng lẽ cám ơn Thượng Đế đã dùng những đứa trẻ này để nhắc nhở tôi về ý nghĩa đáng trân trọng của việc tặng quà.

Câu truyện 3


Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi, tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.

Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.

Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp Giáng sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.

Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói, “Nó đã đi theo với Đức Chúa rồi”.

Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói, tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.

Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm. Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được Đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”.

Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây, tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ, tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó, tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.

Hai ngày sau, tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau, có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó, tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.


Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đã tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.

Được tạo bởi Blogger.