Lá thu về nhuộm đỏ ối cánh rừng nhỏ. Mây trắng lãng đãng bay về cuối nẻo trời xa. Người thanh niên ngồi ở ven đồi, trầm tư. Chàng đến đây khi sương thu chớm về. Những ngày đầu tiên trên đất lạ là những ngày lênh đênh nhất đối với chàng. Lo âu cho tương lai. nhớ thương quá khứ. Hiện tại thì vất vả. Gia đình chàng ở lại bên kia. Ra đi một mình. Chỉ riêng có giấc mơ mà chàng đang ấp ủ là người bạn song hành. Nhưng giấc mơ chẳng nuôi được chàng, mà chàng lại phải âu lo vì giấc mơ.


ĐỂ YÊU VÀ ĐƯỢC YÊU



Lão hay uống rượu và lại còn mê số đề. Mỗi lần lão có rượu rất ít ai gần được lão. Buổi chiều chừng khoảng ba giờ hơn cho tớ bốn giờ rưỡi, lão chỉ có biết có mỗi tờ vé số và cái điên thoai thôi. Không ai nói lão nghe, nhưng vợ lão lại là người lão yêu mến và nghe lời nhất. Đang dò tờ vế số mà vợ lão than đau thì lão buông tất cả mọi sự mà lo chăm sóc cho bà.


“Chú ơi, cho con hỏi gần đây có nhà thờ mô khôn chú?” – Làn da đen nhẻm, mái tóc dính bết vào trán vì mồ hôi và đôi mắt to tròn ngước nhìn chú xe ôm chờ đợi.

Chất giọng Huế đặc sệt làm cho người đàn ông ngẫm nghĩ hồi lâu vẫn không thể hiểu cô bé muốn nói gì.
Phụ nữ Mù Cang Chải


- Ba ơi! con xin lỗi ba ơi. Hu…Hu…Hu …– nó khóc như môt đứa trẻ lên ba.


Cái không khí ngột ngạt của đám tang giữa ngày hè với khói nhang nghi ngút với tiếng xì xào nói chuyện… tất cả như khựng lại, thời gian cũng như khựng lại để nghe, để nhìn từng tiếng khóc của nó. Nó vừa chạy từ ngoài của vào, gục đầu bên chiếc quan tài đã đóng nắp của ông Thiên. Gã thanh niên hai mươi tám tuổi đầu khóc nức nở như một đứa con nít, bao nhiêu điều dồn nén lâu nay như được vỡ ra trong tiếng nấc nghẹn ngào.
- Ba ơi! Con về rồi đây, ba ơi! Hu…Hu…Hu…


LTS: TRÒ CHƠI KINH THÁNH được mở đầu và đăng trên Maranatha-34 (báo điện tử).

Đây là một trò chơi, nhưng là một trò chơi rất nghiêm túc. Vì là trò chơi Kinh Thánh, nên trước tiên chúng ta hãy đọc lại một đoạn Kinh Thánh. Đoạn trích thư 1 Côrintô, chương 13, câu 4-7.

Đức mến thì nhẫn nhục, đức mến thì hiền hậu, đức mến không ghen tuông, đức mến không vênh vang, đức mến không tự đắc, đức mến không làm điều bất chính, đức mến không tìm tư lợi, đức mến không nóng giận, đức mến không nuôi hận thù, đức mến không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng đức mến vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, đức mến tin tưởng tất cả, đức mến hy vọng tất cả, đức mến chịu đựng tất cả.”

“Hỡi nhà Ít-ra-en, đối với các ngươi, Ta lại không thể làm được như người thợ gốm này hay sao ? Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. Này hỡi nhà Ít-ra-en, đất sét ở trong tay người thợ gốm thế nào, các ngươi ở trong tay Ta cũng như vậy. (Gr 18,6)


(Gr 18:1-6)

Tôi là cục Đất Sét bị bỏ xó nằm buồn thiu bên cạnh những cái bình vỡ ở góc nhà của ông chủ lò gốm. Cuộc đời tôi lưu lạc từ người thợ gốm trước của ông chủ. Anh ta là một người thợ bất tài, không có lương tâm. Đang lúc anh nặn tôi thành hình một chiếc bình, đôi tay vụng về đã làm hỏng chiếc bình trên tay anh. Chuyện này cũng có lúc xảy ra khi thợ gốm nặn đất sét (Gr 18:4). Thay vì làm lại một chiếc khác đúng như anh thấy cần phải làm, thì anh đã vo tròn miếng đất sét lại và thẳng tay ném tôi vào góc nhà một cách không thương tiếc. Đầu tôi bị đập mạnh vô vách tường u lên một cục, thân tôi bị bầm dập, nứt nẻ đầy mình. “Thế là xong đời,” tôi nhủ thầm và tủi thân khóc thương cho số phận hẩm hiu của cục Đất Sét trong tay người thợ gốm bất tài ác tâm. Trong bóng tối của góc nhà giăng đầy màng nhện, tôi đã chẳng khóc một mình. Xung quanh tôi, những đứa bạn cùng chung số phận, đứa thì sứt tai, gãy càng, rách mặt, u đầu… ngồi ôm nhau khóc thút thít mà chẳng biết kêu cùng ai.


“Hận bậc sinh thành chơi đéo đẹp,
Tao sẽ dẹp tan thứ nghĩa tình”.


Trên miệng thằng Lì luôn nhem nhẻm câu nói này, không biết nó lấy từ đâu ra mà mỗi khi có ai nói hay khuyên nó điều gì nó đều phản ứng lại như thế và khinh khỉnh bỏ đi. Cùng lắm thì nó quay lại ngắt luôn: “Đừng lên mặt dạy đời, có ở trong hoàn cảnh này đâu mà nói”. Vậy là hết, bởi vì hoàn cảnh của nó cũng quá ư là đặc biệt đi: Bố nó là một con ma men tối ngày say xỉn, mà cứ hễ say là về đánh mẹ nó. Có lẽ vì quá đau khổ, cộng với sức hèn nên mẹ nó đã mãi mãi ra đi khi nó mới lên 8. Bố nó cũng chẳng lấy gì là hối hận, bỏ mặc hai chị em nó để đi theo người đàn bà khác. Hai chị em nó phải cô đơn giữa một cái thung lũng “nên thơ”. 



Những năm sau cùng của thập niên 80, khi gia đình tôi mới chuyển nhà từ vùng kinh tế mới Sông Pha, Ninh Thuận mà trở về Cam Ranh sinh sống, ba má tôi tạo dựng một căn nhà tranh bằng đất trộn với bùn mà dựng nên căn nhà đầu tiên của chúng tôi. Lúc ấy, tôi còn chưa nằm trong bụng của má tôi, mãi đến hai năm sau tôi mới chào đời.

Nhà tôi có một mảnh đất khá rộng, kéo dài từ đầu cầu này qua tới ủy ban, qua luôn bên kia đường. Khoảng đất bên kia đường là mảnh đất hoang, má tôi tranh thủ lúc trở về sau giờ đồng áng mà chăm chút cho mấy luống rau lang, rau muống để cải thiện bữa cơm gia đình trong giai đoạn bao cấp.


Đám tang của cụ Cương, một hội viên bảo trợ của Legio, vừa xong thì trời đã sáng rõ. Một số người lần lượt kéo nhau ra về để chuẩn bị công việc cho một ngày mới. Một số còn đang bùi ngùi nán lại trước mộ phần của cụ, lâm râm thêm mấy lời kinh cầu. Một số tản ra bốn phía, đến với những ngôi mộ của người thân. Chúng tôi cũng nán lại để cùng cụ đọc kinh Catena, rồi lặng lẽ kính chào cụ lần cuối.

Vừa ra đến nghĩa trang, chúng tôi gặp một phụ nữ đang vội vàng lội ngược dòng người. Chị hớt hải báo tin với chúng tôi:
- Chị Lan uống thuốc tự tử hôm qua, đã đưa đi bịnh viện cấp cứu, nhưng mới trả về sáng hôm nay, đang nằm thoi thóp.

Chúng tôi nhìn nhau bàng hoàng. Chị Lan là một điểm mà nhóm chúng tôi thường hay thăm viếng. Chị đang rối hôn phối với một người lớn hơn chị gần hai chục tuổi. Dù rối hôn phối không thể nào gỡ được, tuần nào chị cũng đi dự lễ Chúa nhật. Chị khao khát muốn trở về với Chúa. Thế mà…

Chúng tôi đến bên giường chị. Nồng nặc mùi thuốc sâu, chị đưa mắt nhìn chúng tôi, ánh mắt mở to bằng sự cố gắng hết sức, như để van nài, khẩn khoản.
- Chị còn nhận ra chúng em không, chị Lan?



Cậu hay đến cái Nhà Hưu Dưỡng Linh mục này mỗi tháng một lần cùng với các chủng sinh khác để tĩnh tâm. Rồi cũng từ những ngày lui tới ấy, cậu quen cha cố. Cũng chẳng biết nguyên do nào cậu quen cha nữa. Cha nói cái duyên thôi con. Cái duyên gắn kết cha con mình lại với nhau còn hơn cả máu mủ thịt thà.

“Ừ thì cái duyên.” Cậu tự nói thầm thế. Cũng vì cái duyên mà cậu mới đi tu.
Đẹp trai. Người ta nói cậu thế.
Học giỏi. Cũng người ta nói.
Hiền lành. Như trên.
…còn một đống lời khen của đám bạn dành cho cậu. Dĩ nhiên, không tự tin mới lạ, cậu tự tin hết chỗ nói. Đám bạn gái cứ liếc mắt đưa tình theo cái kiểu chủ động, mà cậu làm như không.



Thầy giáo bảo rằng sinh viên có nghĩa là những người biết học tập bằng cách nghiên cứu, biết đọc sách nhiều chứ không phải chỉ học thuộc lòng bài vở ghi chép trong lớp. Thầy còn bảo rằng nếu ai chỉ lo học thuộc lòng rồi khi làm bài chép y chang trong vở, thì người ấy chỉ là học trò cấp bốn chứ không phải sinh viên đại học. Những điều thầy nói làm chạm tự ái vốn to lớn của tôi, một con người vĩ đại vừa mới đậu đại học trước bao nhiêu cặp mắt thán phục thèm thuồng. Và tôi quyết định ngay từ hôm ấy rằng mình phải biến thành một con mọt sách cho ông thầy còn trẻ ấy biết thế nào là một bậc trí thức. Trước hết tôi mua ngay một cặp kiếng không độ đeo vô, trước là để bảo vệ đôi mắt vốn rất ư là láo liên của tôi, sau là để chứng tỏ mình có trình độ trí thức cao cường. Thấy tôi đeo kiếng, bạn bè xì xầm bàn tán, đứa thì bảo trông tôi văn minh hẳn ra, đứa thì bảo thấy tôi giống Đôrêmon. Nhưng ở đời làm sao diệt hết bọn người chuyên đi gièm pha thiên hạ, thành ra tôi cứ phớt lờ cho xong chuyện. Khổ một nỗi là thiên hạ chẳng chịu phớt lờ tôi . Chính vì vậy mới sinh ra bao điều rắc rối . Nhưng mà chẳng sao, những người ngoài lớp tôi thán phục tôi là đủ rồi . Với cặp kiếng trên gương mặt vốn không lấy gì làm sáng sủa, tôi bắt đầu "cuộc phiêu lưu vào thế giới kỳ diệu của sách vở".

Tác Phẩm Đạt Giải Khuyến Khích Truyện Ngắn – Cuộc Thi Sáng Tác Văn Hoá Nghệ Thuật Đất Mới 2016

"Bất cứ việc gì ta làm trái với lương tâm đều là tội" - Thánh Tôma Aquinô


Người mẹ dắt tay đứa con gái đi vào thánh đường, tay mẹ nắm lấy tay con, đứa con cố vùng tay ra khỏi tay mẹ. Lúc đó tôi vừa bước ra đến cửa, người mẹ cúi đầu:

- Con chào cha! Con đưa cháu đến nhờ cha nói giúp, con của con nó càng lớn càng ngang ngạnh với con. Con khổ quá cha ơi!



Sau một thời gian dài quen nhau trong Thế Giới Ảo. Cuối cùng thì tôi cũng thu xếp được một chuyến đi Cruise Alaska một tuần với nàng.

Theo những thông tin và hình ảnh nàng gửi cho tôi, Mimi là một cô gái trẻ đẹp, mới 24 tuổi. Nàng đang làm phụ tá giám đốc cho một công ty chuyên sản xuất thời trang cho các ca sĩ, tài tử và những người giầu ở nơi nàng sinh sống. Là người ở nước nào thì nàng còn giấu tôi. Nàng nói trước sau gì thì tôi cũng sẽ biết, không nên nôn nả quá. Chúng tôi trao đổi thư từ với nhau bằng Anh ngữ, và nàng khá thông thạo cả viết và nói nên không có trở ngại gì.


- Bé ! Em còn muốn đi tu nữa không vậy ?
- Dạ còn, nhưng em đi Dòng nào được bây giờ ?
- Em thử xin vào Dòng nước ngoài xem.
- Nhưng liệu em có được nhận không chị ?
- Chị nghĩ là được vì Dòng nước ngoài thoáng hơn Dòng Việt Nam, chỉ cần em tin và cầu nguyện nhiều là sẽ được.
- Cứ xin vào thử xem.
- Vâng! để em thử xem sao ?

Bài liên quan



11. SỨC MẠNH CỦA SỰ QUYẾT ĐỊNH


Ngôi trường nhỏ ở vùng quê ấm lên nhờ cái lò than kiểu cũ. Một bé trai có nhiệm vụ mỗi ngày đi học sớm để đốt lò làm ấm phòng học trước khi giáo viên và các học sinh khác tới.

Một sáng nọ, người ta thấy ngôi trường bị cháy. Họ kéo cậu bé ra khỏi đám cháy, nửa sống nửa chết, vết phỏng đầy người. Và họ đưa cậu bé đến bệnh viện gần đó. Cậu bé nằm trên giường nửa tỉnh nửa mê nhưng vẫn nghe được bác sĩ trao đổi với mẹ mình. Bác sĩ nói với người mẹ rằng con bà chắc không sống nổi, vì vết phỏng quá nặng, cả nửa người dưới bị cháy.


-Một--

Bà Bảy bưng mẹt bán rau
Bánh mì chú Chín đi sau lưng bà


Áy là câu nói vui mà anh em chúng tôi hay chọc ghẹo chú Chín. Chú chín bán bánh mì ở ngay ngã tư Tà Lài, khu vực nhộn nhịp nhất của cái thị trấn vùng cao của chúng tôi.
Khi mà phố thị chưa kịp thức giấc, Chú Chín đã có mặt ở ngay ngã tư để bắt đầu một ngày mới với xe bánh mì thơm lựng những đĩa phá lấu, thịt nướng, vv…Tưởng là Chú cứ chăm chút lo làm ăn chứ ít ai biết rằng Chú đã lo xong một việc cần thiết nhất trong ngày là đã đi dâng lễ sáng mới về.
Cũng đều đều mỗi sáng như thế, ở phía cột điện bên kia đường, có một cụ bà nhỏ thó bày bán trên mẹt nào là rau nhút, rau muống, rau dền, rau lang…những loại rau bà hái trong vườn nhà, mỗi loại dăm mười bó. Rau bà Bảy thì không ngon và đẹp như rau trong hàng quán, nhưng được cái chắc chắn là rau sạch, vì bà Bảy không hề dùng thuốc. Khách qua lại ngã tư này thường ghé mua rau của bà Bảy, vì thấy bà tuy già nhưng cái miệng vẫn còn dẻo quẹo chào mời.



- Bà Ba Bủng bán bánh bèo, bún bò bên bờ biển, bếp bà bề bộn, bụi bặm, bừa bãi. Bà bê bối bốc bún bỏ bát bẩn bị Bác bảo bộ binh bắt bỏ bóp ba bốn bận. Bà buồn bị bệnh bủng bì. Bà bảo buôn bán bết bát bực bội bỏ bu.

- Cái bọn nhãi ranh này! Mới sáng ra chưa bán mở hàng mà tụi bay đã đến phá đám bà hả? Bà thì… thì…

Bà Bổng chưa nói dứt lời, bọn con nít đã ù té chạy. Bà cười hiền hoà, không nói thêm lời nào nữa.
Thực ra bánh bèo, bún bò của bà Bổng ngon nổi tiếng, bát đĩa rửa sạch sẽ, lau khô bằng khăn sạch. Bún thì bà lấy đũa gắp tử tế chứ đâu có bốc. Vậy mà tụi con nít nghĩ ra hay thật. Chúng nó chắp nhặt được cả thảy 54 chữ B. Đúng là hậu sinh khả… uýnh.

Bài liên quan


6. DƯỚI ĐÔI CÁNH CỦA NGÀI


Một bài viết trên báo National Geographic đưa ra một hình ảnh về đôi cánh của Chúa. Sau hỏa hoạn ở Công viên Quốc gia Yellowstone, người ta tìm lối vào cảnh hoang tàn đó. Người ta thấy một con chim cháy thành tro à vẫn đứng bên gốc cây. Người ta gõ vào nó thì thấy có 3 chim con cháy thành than dưới đôi cánh chim mẹ. Chim mẹ biết nguy hiểm nên đưa con tới bên gốc cây và ủ các con dưới đôi cánh.



1. LÁ THƯ CỦA CHÚA GIÊSU


Con yêu dấu,

Khi con thức dậy sáng nay, Cha nhìn con và hy vọng con nói chuyện với con, dù chỉ là vài lời xin ý kiến Cha về điều gì đó tốt đẹp xảy ra trong đời con hôm qua, nhưng Cha thấy con quá bận rộn tìm đồ mặc đi làm hoặc đi học. Cha lại phải chờ đợi con. Khi con lăng xăng trong nhà, Cha biết chỉ còn vài phút cho con chào mọi người, nhưng con QUÁ BẬN RỘN. Cha thấy con cũng bồn chồn. Cha nghĩ con muốn nói chuyện với Cha, nhưng con lại nghe ĐT riêng. Cha theo doi bước chân khi con đến trường hoặc đi làm. Cha kiên nhẫn chờ con hết ngày này qua ngày khác. Với ác hoạt động của con, Cha đoán con quá bận rộn nện không có giờ nói chuyện với Cha. Cha biết rằng trườc khi con an trưa, con cứ nhìn quanh, có thể con thấy lúng lúng túng khi muốn nói chuyện với Cha rằg tại sao con không cúi đầu. Con nhìn ba bốn bàn bên cạnh, con thấy một số người nói vài lời ngắn gọn trước khi ăn, nhưng không phải như vậy. Sự thật là vậy. Vẫn còn thời gian. Cha hy vọng con sẽ nói chuyện với Cha.



Bên giường, bốn người con trai gái có mặt đầy đủ. Con bé Bòn Bon vẫn không rời gấu váy mẹ. Chị Tư khoe con, “nịnh” bố:
- Chẳng biết nó có giống ông ngoại không, mà thông minh giỏi giang lắm, mới học xong lớp Lá, đã đọc thông viết thạo rồi.

Bà ngạc nhiên:
- Thật không? Thế thì cháu tôi giỏi quá. Lát nữa bà đưa sách cháu đọc cho cả nhà nghe, nhé!
- Dạ!
Được tạo bởi Blogger.