XIN KÍNH BÁO CÙNG QUÍ CHA QUÍ TÁC GIẢ
ĐỨC ÔNG GIOAN BAO-TI-XI-TA LÊ XUÂN HOA
NHÀ THƠ XUÂN LÝ BĂNG



ĐÃ ĐƯỢC CHÚA GỌI VỀ LÚC 22g10, THỨ TƯ NGÀY 19-7-2017
TẠI NHÀ HƯU DƯỠNG, PHAN THIẾT.

Thánh Lễ An Táng
Lúc 8g30 thứ Bảy,
ngày 22 tháng 7 năm 2017,
tại Nhà thờ Giáo xứ Vinh An,
Giáo phận Phan Thiết.


TRONG TÂM TÌNH BIẾT ƠN MỘT ĐỨC ÔNG, LINH MỤC, NHÀ THƠ ĐÃ MỘT ĐỜI TẬN TỤY VÌ NƯỚC CHÚA, VÌ ĐOÀN CHIÊN, VÀ VÌ NỀN VĂN HỌC CÔNG GIÁO VIỆT NAM,
KÍNH XIN QUÍ CHA, QUÍ TÁC GIẢ HIỆP THÔNG CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI ĐƯỢC HƯỞNG MÙA XUÂN MUÔN ĐỜI VỚI CHÚA.

Kính báo
bbt. tccn
pmcaohuyhoang

--
ĐỨC ÔNG GIOAN BAOTIXITA LÊ XUÂN HOA
BÚT HIỆU: XUÂN LY BĂNG
Sinh: 23.4.1926
Chịu chức linh mục: 19.7.1959
đã được về cùng Chúa

lúc 22g10, thứ Tư ngày 19 tháng 7 năm 2017

tại Nhà Hưu Dưỡng Giáo phận Phan Thiết.
Hưởng thọ 91 tuổi,
58 năm Linh mục.


Thánh lễ Tẩm liệm
vào lúc 15g00 thứ Năm, ngày 20 tháng 7 năm 2017
tại Tòa Giám mục Phan Thiết.

Nghi thức Di quan
vào lúc 7g00 thứ Bảy, ngày 22 tháng 7 năm 2017.

Thánh lễ An táng
vào lúc 8g30 thứ Bảy, ngày 22 tháng 7 năm 2017,

tại Nhà thờ Giáo xứ Vinh An, Giáo phận Phan Thiết.



NHỚ MÙA XUÂN LI-BĂNG

(Thương nhớ Đức Ông J.B Lê Xuân Hoa / Thi sĩ Xuân Li-Băng, một cánh én đầu đàn của Làng Thi ca Công giáo Việt Nam)

Một Cánh Én tung bay, báo mùa xuân đất trời,
Mặc bão tố phong ba, vững lòng luôn vươn tới.
Dù nắng gắt mưa sa, chữ tình luôn tươi sáng,
Nhạc lòng tiến ra khơi, tung lưới tình muôn nơi.

Giờ Cánh Én Li-Băng, đón mùa xuân Nước Trời
Nhạc tình tấu muôn nơi, nắng hồng xuân phơi phới.
Từng đàn én bay theo, dấu chân người lữ thứ,
Nhịp nhàng kết thi ca, ngát hương tình bao la.

Xuân! Mùa xuân Li-Băng!
Hoa! Màu hoa Li-Băng!
Giữa muôn vạn bão giông,
vẫn tươi màu thanh khiết.

Xuân! Mùa xuân Li-Băng!
Hoa! Màu hoa Li-Băng!
Tấu cung đàn ái ân,
Sắt son tình thủy chung.

Đàn vọng nhớ cố hương (1), dâng một nén hương lòng (2)
Vọng lời kinh trong sương, (3) dâng tình yêu tuyệt đối (4)
Hạt tình chuỗi Mân Côi (5), hòa lời trên thập giá (6)
Chuông chiều (7) mãi vang xa, Lời Chúa trên đại dương (8)

***
Tựa đề các bài thơ của Đức Ông/Thi sĩ Xuân Li-Băng:
1. Đàn vọng cố hương
2. Một nén hương lòng
3. Kinh trong sương
4. Tình yêu tuyệt đối
5. Chuỗi Mân Côi
6. Lời trên cây thập giá
7. Chuông chiều
8. Lời Chúa trên đại dương.

20.07.2017
AP. Mặc Trầm Cung


VỌNG CỐ HƯƠNG

(Kính nhớ cánh chim đầu đàn của Nền Thi ca Công giáo, Thi sỹ Xuân Ly Băng)

Đàn xưa vọng nhớ cố hương (1)
Lời kinh ban sớm màn sương tỏ mờ (2)
Một đời dệt mộng thành thơ
Truyền rao Thiên ý hưởng nhờ ơn trao
Lời trên Thập giá (3) năm nào
Thấm sâu thâm ý chảy vào tâm can
Lời thơ dào dạt tuôn tràn
Như cành củi mục (4) chứa ngàn điều thương
Chuyện đời còn lắm vấn vương
Lời kinh (5) ngào ngạt làn hương thơm nồng
Dâng lên một nén hương lòng (6)
Cùng câu khấn nguyện trông mong giữ gìn
Một đời con nguyện, con xin
Tình thơ ấp ủ kiếm tìm mẹ ơi
Lần hạt tình chuỗi Mân Côi (7)
Vọng về bên Chúa giữ đôi bến bờ
Bao giờ về bến tình thơ
Nếu tôi nằm xuống (8) chẳng chờ đợi ai
Bây giờ bóng đổ ngày dài
Nguồn ơn thánh sủng hưởng hoài Thánh Nhan
Đường trần trải bước gian nan
Xuân tình vĩnh cửu ủi an nỗi niềm
Ly hợp rồi mới đoàn viên
Băng qua cửa tử đến miền không gian
Con về hạnh phúc chứa chan
Tình yêu trong Chúa hòa tan nỗi niềm.

Hoàng Công Nga

Những thi phẩm của nhà thơ Xuân Ly Băng:
(1) Đàn vọng nhớ cố hương

(2) Vọng lời kinh trong sương

(3) Hòa lời trên thập giá

(4) Cành củi mục

(5) Lời kinh

(6) Dâng một nén hương lòng

(7) Hạt tình chuỗi mân côi

(8) Tôi nằm xuống


Giọng ca Đà Nẵng qua đời ở tuổi 31

Văn Ngân Hoàng phát hiện mắc bệnh ung thư dạ dày chỉ vài tháng sau khi ra mắt sản phẩm âm nhạc đầu tay.
Chia sẻ với Zing.vn, người thân cho biết nữ ca sĩ Văn Ngân Hoàng qua đời vào sáng ngày 11/7 tại nhà riêng. Cô ra đi ở tuổi 31 sau gần một năm chiến đấu với bệnh ung thư dạ dày.

Trong những ngày cuối đời, Văn Ngân Hoàng khiến người thân, bạn bè cảm phục vì sự kiên cường, lạc quan vào cuộc sống. Trên trang cá nhân, cô vẫn chia sẻ hình ảnh gầy gò của bản thân khi nằm trong bệnh viện với nụ cười tự tin, tận hưởng âm nhạc. Thỉnh thoảng, cô lại hát tặng mọi người như khi chưa mắc bệnh.


Sau hai năm Tập Viện, ngày 20-06-2017 vừa qua, sơ Anna Nguyễn Bích Hạt đã tuyên khấn lần đầu trong Thánh lễ do Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp cử hành trọng thể tại Nguyện Đường Hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức. 

Sơ Anna Nguyễn Bích Hạt (áo dòng đen) và sơ Têrêxa Nguyễn Thị Trông.

Kính thưa quý độc giả,

Được tin Cáo Phó cha Augustino Nguyễn Viết Chung, một bác sĩ Phật tử trở thành linh mục Công giáo thánh thiện của những người phong cùi, xin quý bạn đọc cùng cầu nguyện cho Ngài, đồng thời ôn lại đôi dòng tiểu sử và tấm gương chứng nhân thầm lặng qua bài viết dưới đây của tác giả Hương Vĩnh.

Thành kính phân ưu!

BBT 

CÁO PHÓ
Giáo Phận Kon Tum, Tu Hội Truyền Giáo Vinh Sơn CM
và Tang quyến kính báo:
Linh mục AUGUSTINÔ NGUYỄN VIẾT CHUNG, CM
Sinh ngày: 07.09.1955
Rửa tội và Thêm Sức ngày 15 tháng 05 năm 1994
Nhập dòng: 01.10.1994
Vào Nhà Tập: 01.10.1996
Quyết Tâm (Khấn lần đầu): 01.10.1997
Khấn trọn: 25.08.2001
Phó Tế: 25.06.2002
Linh mục: 25.03.2003
đang phục vụ tại Giáo Xứ Đăk Tân, huyện Kon Rẫy, tỉnh Kon Tum
Được Chúa gọi về vào lúc 18 giờ 18 phút, ngày 10.05. 2017,
Tại Nhà Sài Gòn (Tu hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn – Phụ Tỉnh Việt Nam)
Số 479/15 Nguyễn Kiệm, phường 9, quận Phú Nhuận, Tp. HCM
Hưởng thọ: 62 tuổi.
Nghi thức Nhập Quan lúc 17 giờ 00, ngày 11.05.2017
Tại Nhà Sài Gòn, 179/15 Nguyễn Kiệm, phường 9, quận Phú Nhuận, Tp. HCM
Viếng linh cữu tại Hội Trường nhà xứ Giáo xứ Phát Diệm (Tp. HCM)
Thánh lễ An Táng sẽ được cử hành lúc 8 giờ 00, Thứ Bảy ngày 13.05.2017
Tại Nhà thờ Giáo xứ Phát Diệm (Tp. HCM)
Hỏa táng tại Nhà Hỏa Táng Bình Hưng Hòa (Tp. HCM).
Xin hiệp ý cầu nguyện cho Linh hồn Cha Augustinô.
R.I.P.

 

LINH MỤC BÁC SĨ AUGUSTINÔ NGUYỄN VIẾT CHUNG

(Trích đăng từ bài viết "Sau ba thập niên" của tác giả Hương Vĩnh)

IV. SỐNG ĐỜI KHÓ NGHÈO

ĐÁP LẠI TIẾNG GỌI CỦA TIN MỪNG

Trong lúc đại đa số giới trẻ ở đây đang tận dụng mọi phương cách để kiếm thật nhiều tiền ngõ hầu đáp ứng nhu cầu vật chất, trong bối cảnh một xã hội đang đổi mới thì một thiểu số rất nhỏ những thanh thiếu niên nam nữ đã đáp lại tiếng gọi của Tin Mừng để sống đời phục vụ tha nhân.

Điều làm tôi cảm động là mỗi sáng sớm, một nhóm các em dự tu – có lẽ thuộc Nữ Tử Bác Ai hay một tu hội nào khác – nghiêm trang đi xem lễ ở nhà thờ Dòng Đa-Minh – và có lẽ ở những nhà thờ khác nữa. Các em ăn mặc đơn sơ: áo trắng quần xanh, nghiêm trang trong mỗi bước đi, đắm hồn trong sự suy tư chiêm niệm.

NẾP SỐNG KHÓ NGHÈO THẬT SỰ

Lần đầu tiên tới thăm linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung tại Tu Hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn ở đường Nguyễn Kiệm, tôi được cha dẫn đi xem một số phòng ốc, nhờ đó tôi mới hiểu được phần nào nếp sống khó nghèo của các tu sĩ trong khung cảnh hiện tại.

Phòng cha Chung chỉ vỏn vẹn một chiếc giường gỗ với một chiếc chiếu trải lên đó. Bên cạnh tủ sách là một chiếc ghế và một cái bàn nhỏ. Có cái quạt máy treo tường nhưng không thấy mở! Với khí hậu oi bức mùa hè ở Saigon, tôi không hiểu làm sao cha có thể chịu đựng được “cái nóng ghê người, nóng nóng ghê!”

Cha dẫn tôi đi xem phòng ngũ các thầy. Năm sáu thầy nằm ngũ trong một phòng nhỏ: chỉ có hai giường gỗ, ngoài ra là mấy chiếc chiếu xếp lại, để trên sàn nhà. Thầy nào cảm thấy nằm trên sàn nhà không được thì mới nằm trên giường.

Khi quan sát cảnh tượng đó, tôi tự nhủ: đành rằng có một số linh mục tu sĩ sống trong nhung lụa, ngủ trong nệm ấm chăn êm với máy điều hòa không khí… không thiếu những linh mục tu sĩ có nếp sống thanh bần theo gương Thầy Chí Thánh: “Con chim có tổ, con chồn có hang, Con Người không nơi gối đầu!”

Tôi nhớ lại “Lời Nguyện Không Thể Thiếu” của đông đảo linh mục cũng như nam nữ tu sĩ đang sống đời chứng nhân một cách hùng hồn (sách LKĐNTNK, trang 7-9), để cầu xin Chúa cho những tôi trung của Ngài luôn trung thành với những gì đã đoan hứa:

“…

Lay Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới trao tặng niềm tin,

Nhưng con lại có thể làm nên

Chứng tá sống động cho Chúa hôm nay.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới gởi đến niềm hy vọng,

Nhưng con lại có thể giúp anh em con

Tìm lại nguồn cậy trông.

 

Lạy Chúa chỉ mình Chúa,

Ngài mới đốt lên ngọn Lửa Mến,

Nhưng con lại có thể giúp anh em con

Học biết yêu thương.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới tác tạo hòa bình,

Nhưng con lại có thể ra đi gieo cấy

Tình đoàn kết hợp nhât anh em.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới là Đấng ban sức mạnh Thánh Linh,

Nhưng con lại có thể nâng đỡ

Một tâm hồn anh em đang thất vọng.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới thật sự là đường,

Nhưng con lại có thể chỉ đường

Cho anh em con bước đi.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới là ánh sáng,

Nhưng con lại có thể

Làm cho ánh mắt anh em con

 

Thêm ngời sáng long lanh.

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới là sự sống vĩnh cửu,

Nhưng con lại có thể đem đến

 

Cho anh em con niềm vui sống.

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Ngài mới thực hiện được những điều nan giải,

Nhưng con lại có thể làm được

Cái khả dĩ làm được trong tầm tay.

 

Lạy Chúa, chỉ mình Chúa,

Tự Ngài đã thực sự viên mãn,

Nhưng Ngài lại ưa thích cho con

Được cộng tác trong công việc của Ngài,

Và Ngài lại ưa thích nương nhờ nơi con

Để cứu độ mọi người.”

 

NHÀ DƯỠNG LÃO TÌNH THƯƠNG

Vào một trưa Chúa nhật, tôi đã tham dự Thánh lễ do cha Chung dâng tiến cho các cụ bà ở Nhà Dưỡng Lão Tình Thương Bình Lợi. Nhà Dưỡng Lão nầy nằm khuất trong một thôn xóm hẻo lánh, bên cạnh dòng sông Sài Gòn với những hàng dừa nước hoang dại. Trước NhàDưỡng Lão là một dãy mộ bia của những nữ tu đã ra đi từ lâu, sau một thời gian dài tận hiến cuộc đời phục vụ người nghèo.  Nhà Dưỡng Lão gồm mấy dãy nhà nghèo nàn xơ xác, tương xứng với những cụ bà cũng rất nghèo hèn, xem chừng bị bỏ rơi, không được người nhà quan tâm.

Nhà này nuôi dưỡng 37 bà cụ. Bà cụ già nhất được 94 tuổi. Đa số các cụ bà trên 70 tuổi. Có 14 cụ bà bị bệnh nặng, đại tiểu tiện tại chỗ, cần chăm sóc tích cực. Nhà có 4 phòng: hai phòng dành cho các cụ bệnh nặng và hai phòng dành cho các cụ đi lại được. Các nữ tu phải mướn thêm hai người giúp việc, lưong tháng khoảng năm hay sáu trăm ngàn đồng Việt-Nam, chưa tới ba bốn chục Mỹ Kim. Chính các em dự tu và các chị khấn tạm đã tích cực giúp đỡ các cụ bà.

Khi tôi vừa tới nơi là lúc cha Chung đang chia sẻ bài Phúc Am Chúa nhật. Những lời nói chân thành đơn sơ của cha phản ảnh một tâm hồn say mê Lời Chúa và sống Lời Chúa.

Khi Thánh lễ chấm dứt, cha Chung đưa tôi đi thăm Nhà Dưỡng Lão. Hầu hết những cụ bà đều đau yếu, phân nhiều ngồi xe lăn, hay xê dịch phải có người giúp đỡ. Một ít cụ nằm suốt ngày trên giường. Các cụ nằm trên những chiếc giường sắt nghèo nàn, nhưng sạch sẽ vì được các chị nữ tu và các em dự tu chăm sóc chu đáo về mặt vệ sinh. Nhưng có cụ vì nằm lâu ngày trên giường nên lưng bị thâm đen.

Lúc đó một cụ già yếu vì nhu cầu phải nằm xuống giường, nhưng không thể tự lực được. Một nhóm năm sáu em dự tu vội vàng xúm lại, vui vẻ bồng đỡ: em thì choàng lưng, em khác đỡ vai còn em khác nữa thì quàng chân…chẳng khác nào những cháu chắt trong nhà đỡ đần các bà ngoại, bà nội vậy. Có lẽ vì thế mà các cụ hay nở nụ cười trên môi, tuy phải đau đớn về thể xác và đau khổ trong tâm hồn.

Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi tự hỏi có gì hấp dẫn nơi các cụ già, nghèo hèn xơ xác, da thịt nhăn nheo, đen điu xấu xí… nếu không phải vì tiếng gọi của Tình Yêu Thiên Chúa. Trong lúc các tầng lớp thiếu nữ thuộc lứa tuổi các em đều ra sức tìm kiếm những nếp sống mang lại phúc lợi cho chính bản thân họ, còn các em đã tự nguyện quên mình cho những người bị bỏ rơi. Các em đã dâng hiến đời mình cho Chúa để theo đuổi lý tưởng quên mình vì tha nhân:

“Chỉ mong Ngài lấy đi

Mong chẳng còn gì thuộc về con,

Mong chẳng còn gì là của con,

Để con được trắng tay,

Con chỉ còn Ngài để giữ lấy,

Con được chọn Chúa mãi là của con.

 

Chỉ mong Ngài xóa đi,

Mong chẳng còn gì để chiếm hữu,

Mong chẳng còn gì ràng buộc con,

Để con được ngước lên,

Con tìm được Ngài là chân lý,

Con được cùng Chúa đồng hành luôn.

 

Chỉ mong Ngài cất đi,

Mong chẳng còn gì để nắm giữ,

Mong chẳng còn gì mà tự tôn,

Để con chỉ biết yêu,

Yêu một mình Ngài trọn đời con,

Con nhìn nhận Chúa chính Nguồn Tình Yêu.”

(“Mong Chẳng Còn Gì” của Tagore, trong sách Lời Kinh Đẹp Nhất Thiên Niên Kỷ, do Lê Quang dịch, trang 20)

V.- LINH MỤC NGUYỄN VIẾT CHUNG

MỘT BÁC SĨ PHẬT GIÁO TRỞ THÀNH LINH MỤC

Linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung nguyên là một bác sĩ Phật giáo, chuyên môn về Da Liễu. Khi lên 18 tuổi, nhân đọc một bài báo nói về cái chết của Đức Cha Jean Cassaigne tại trại phong Di-Linh, cậu Chung cảm thấy cuộc sống đó quá tốt đẹp và vô tình Đức Cha Jean Cassaigne đã trở thành thần tượng của cậu. Khi nhắc lại đoạn đời đó, cha Chung cho biết là ngài được rao giảng Tin Mừng bằng đời sống, chứ không phải bằng lời nói. Từ đó cậu Chung có ý nguyện học làm bác sĩ để phục vụ bệnh nhân phong như Đức Cha Jean Cassaigne.

Khi bắt đầu học năm thứ nhất y khoa, nhân dịp tham dự Thánh lễ khai khóa của linh mục giáo sư bác sĩ Lischenberg, cậu Chung nhận thấy con người khoa học uyên bác của giáo sư Lischenberg đã biến thành một linh mục khả kính, trang nghiêm siêu thoát, chìm đắm trong cõi phúc lạc thần thiêng… Ơn gọi làm linh mục của cha Chung đã chớm nở từ đó.

Khi bác sĩ Chung phục vụ tại trại phong Bến Sắn, Dì Hai Loan thuộc Tu Hội Nữ Tử Bác Ai là Phó Giám Đốc. Dì là người đã phục vụ ở đây gần 17 năm, bất ngờ ngã bệnh ung thư và mất đi sau mấy tháng. Khi Dì hấp hối, bác sĩ Chung đang sửa soạn để đi với bác sĩ Quang, bác sĩ Bích Vân lên trại phong Di-Linh khám mắt cho bệnh nhân. Vì xe chưa tới, bác sĩ Chung tiếc nuối những giây phút cuối cùng còn lại với Dì Hai Loan nên đã trở lại giường bệnh của Dì. Lúc đó Dì Hai Loan mở mắt ra, nhìn bác sĩ và đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì. Dì Mười hiểu được, liền nói: “Chung, Dì Hai Loan nói, tại sao chưa đi?”

Khi kể lại kỷ niệm nầy cho tôi, cha Chung đã dùng những ngón tay phải chỉ vào cánh tay trái và cho biết lúc đó cha cảm thấy bị rởn da gà lên. Sau đó, bác sĩ Chung đã về dự tang lễ của Dì Hai Loan và đã quyết định theo đạo. Một năm sau nữa bác sĩ Chung đã vào tu ở Tu Hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn và đã nhận lãnh Thánh chức linh mục hơn một năm nay.

Ba vị đã tác động mạnh mẽ trên Ơn Gọi của cha Chung là giám mục Jean Cassaigne, linh mục Lischenberg và Dì Hai Loan. Cả ba cùng có một mẫu số chung – như lời cha Chung – đó là họ đã rao giảng Tin Mừng cho cha bằng cuộc sống chứ không phải bằng lời nói!

Nguyện ước của cha Chung là được phục vụ bệnh nhân phong và bịnh nhân Aids rồi cuối cùng ngã bệnh giữa những bẹnh nhân mà cha yêu thương phục vụ, đúng như lời Chúa Kitô đã phán dạy: “Không có Tình Yêu nào cao trọng cho bằng hy sinh mạng sống mình vì kẻ mình yêu!”

Địa chỉ của linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung:

479/15 Nguyễn Kiệm, phường 9, quận Phú-Nhuận,

Thành phố Hồ-Chí-Minh.

Điện thoại: (08) 990-4980

Địạ chỉ email: vinhson@hcmc.netnam.vn

 

NHỮNG TRỞ NGẠI VỀ PHÍA GIA ĐÌNH

Đáp câu hỏi của tôi là trên con đường theo Chúa, có những trở ngại lớn lao nào về phía gia đình không? Cha cho biết gia đình của cha là một gia đình nghèo. Đời sống gia đình thường xảy ra cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”. Điều đó đã ảnh hưởng cha từ thuở thiếu thời nên cha đã có ý định đi tu vì nhận thấy đời sống gia đình không mang lại hạnh phúc.

Khi làm bác sĩ, trong hai năm đầu cha đã hành nghề để có thể trả nợ cho gia đình. Trong những năm kế tiếp, cha đã giúp đỡ những người em ăn học và hiện có một em trai là bác sĩ chuyên môn về phổi. Người em nầy đã thay thế cha phụng dưỡng hai cụ thân sinh.

Khi còn là tu sĩ, chưa được thụ phong linh mục, một ngày kia được tin cụ thân sinh bệnh, cha đi xe đạp về thăm. Vừa vào nhà, cụ thân sinh liền quở trách cha là một người “không biết nhục”. Theo lời cụ, các bạn bè của cha đều đi xe hơi, xây nhà lầu hai ba tầng cho bố mẹ ở. Còn cha, cha lại đạp chiếc xe đạp cọc cạch về thăm nhà!

Trước đây khi cha ngõ ý với cụ bà là muốn đi tu thì cụ bà rất vui, vì tưởng cha tu theo Phật giáo. Nhưng khi biết cha sẽ tu theo Công giáo thì cụ bà giữ im lặng.

Sau khi được thụ phong linh mục vài ba hôm, cha về thăm gia đình. Mới bước vào nhà, cụ bà cất tiếng nói: “Mẹ có điều nầy muốn nói với con.” Cha vội kéo ghế mời cụ bà ngồi rồi nói: “Thưa Mẹ, xin Mẹ cứ nói, con xin nghe.” Bấy giờ cụ bà đáp: “Mẹ muốn nói với con điều nầy là đạo Mẹ, Mẹ giữ, đạo con, con giữ.” Cha liền thưa: “Xin Mẹ cứ giữ đạo của Mẹ. Con không bao giờ dám có ý nghĩ là sẽ khuyên bảo Mẹ theo đạo của con.”

NHỮNG THỬ THÁCH TRÊN HÀNH TRÌNH TU TRÌ

Đáp câu hỏi của tôi là trong thời gian đi tu cũng như làm linh mục, có lúc nào cha cảm thấy những thử thách quá lớn và nảy sinh ý định muốn bỏ cuộc? Cha đăm chiêu nhìn tôi một phút rồi chậm rãi trả lời: “Thật ra ở giai đoạn nào trong đời sống tu trì cũng đều có những cám dỗ riêng: từ nhà tập đến khấn tạm rồi khấn trọn đời và làm linh mục. Nhưng nếu tu sĩ biết tuân giữ ba lời khấn là vâng lời, khiết tịnh và khó nghèo, đọc kinh Nhật Tụng, suy gẫm Phúc Am…thì sẽ vượt qua những cơn cám dỗ.”

Cha Chung còn chia sẻ với tôi đôi điều có tính cách riêng tư nhưng có phần nào ray rứt tâm can. Trong giờ phút cảm động đó, tôi đã đưa tâm hồn lên với Chúa, cầu nguyện cho cha Chung và cho tất cả các linh mục cũng như nam nữ tu sĩ, đã trải qua những giây phút cô đơn trong cuộc đời tu trì, bằng lời kinh “Phút Cô Đơn”, của Ludovic Giraud, (sách LKĐNTNK, trang 49-50):

“Lạy Chúa,

Con dâng lên Chúa những giờ phút cô đơn

Đôi lần đến với con trong cuộc đời.

 

Con dâng lên Chúa

Lúc con phải làm việc một mình:

Trong sự tẻ nhạt của bổn phận nặng nề

Mà không có lấy một sự khích lệ đỡ nâng

Trong cộng đoàn.

 

Con dâng lên Chúa

Những lúc cô đơn,

Mò mẫm đi tìm trong hoài nghi,

Khi không còn biết con đường

Mình đang theo đuổi sẽ dẫn đến đâu

Và trên đó bóng đêm bao trùm.

 

Con dâng lên Chúa

Những giờ phút con phải

Đau khổ âm thầm một mình,

Dù đang ở giữa những kẻ mà con phải

Bày tỏ Chúa cho họ và bị vô ơn hất hủi,

Do thờ ơ và thiếu cảm thông.

 

Con dâng lên Chúa

Những giây phút con phải yêu một mình

Giây phút thật nặng nề

Khi trái tim con khắc khoải,

Đi tìm sự tương giao

Mà không gặp thấy trong lòng người khác.

Và trong lòng những người con ưa thích

Tìm thấy một sự no thỏa mà không nếm cảm được.

 

Con dâng lên Chúa

Những giờ phút con phải đau khổ một mình,

Những giây phút Giếtsêmani của bản thân con.

Và chính trong những lúc ấy,

Lạy Chúa, con ước ao được nên giống Chúa.

Cũng như Chúa,

Con ước muốn và cầu xin

Cho chén khổ nầy ra khỏi con,

Nhưng xin Chúa cho con sức mạnh

Để chế ngự mình

Mà vâng theo Thánh ý Cha,

Đấng Chúa yêu ngàn đời,

Cả khi Ngài chấp nhận thấy con đau khổ.

 

Lạy Chúa,

Xin đừng theo ý con

Nhưng cho ý Cha được thể hiện Amen.”

 

VI.- TRUNG TÂM MAI-HÒA

THÁP TÙNG CHA CHUNG

Cao điểm của những ngày về thăm Việt-Nam là việc tôi tháp tùng linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung đi thăm viếng Trung Tâm Mai-Hòa. Cha Chung hiện là một trong ba bác sĩ phục vụ tại Trung Tâm đó do các Nữ Tử Bác Ai Thánh Vinh Sơn đảm trách. Mỗi thứ hai hằng tuần, cha Chung đều lên Mai-Hòa suốt ngày để dâng Thánh lễ và khám bệnh. Hai bác sĩ thiện nguyện khác sẽ khám bịnh cho bịnh nhân vào ngày thứ tư và thứ bảy.

Hôm đó tôi rời Saigon đi xe honda “ôm” với cha Chung lúc 7 giờ 30 sáng để trực chỉ Củ Chi, với đoạn đường dài trên 45 cây số. Lần đầu tiên tôi đi honda với nón an toàn nặng trĩu trên đầu. Khi honda vừa chạy độ 5 phút, trời mưa lâm râm, cha Chung đưa tôi mặc bộ quần áo mưa, trông chẳng khác nào hai phi hành gia bất đắc dĩ. Nhưng xe chạy được mười lăm phút, trời tạnh mưa. Một ít lâu sau trời bắt đầu nắng, nhưng cha Chung không hề dừng lại để cởi áo mưa. Sau khi rời đường quốc lộ, xe còn chạy trên mười cây số nữa mới tới Trung Tâm Mai Hòa.

Hôm đó tôi mặc áo dài tay, quần tây dài, mang giày, để tỏ lòng kính trọng của tôi đối với những chi thể đau khổ của Đức Kitô. Thường ngày tôi chỉ mặc áo cụt tay, quần đùi, đi dép…để ứng phó với cái nóng bức của trời Saigon.

SƠ LƯỢC VỀ TRUNG TÂM MAI-HÒA

Đây là Trung Tâm săn sóc bệnh nhân Aids ở giai đoạn cuối, không nơi nương tựa. Đây là một cơ sở Công giáo đầu tiên được chính thức thành lập để chăm sóc bịnh nhân Aids tại Việt-Nam. Trung Tâm không nhận bệnh nhân đến trực tiếp mà chỉ nhận bệnh nhân chuyển đến từ khoa nhiễm E thuộc Trung Tâm Bệnh Nhiệt Đới, Trung Tâm Lao Phạm Ngọc Thạch và bệnh viện miễn phí An-Bình. Hiện Trung Tâm Mai-Hòa do nữ tu Nguyễn Kim Thoa (Dì Tuệ Linh) đảm trách.

Địa chỉ của Trung Tâm Mai-Hòa:

Ap Lô 6, Xã An Nhơn Tây, Huyện Củ Chi,

TPHCM.

Điện thoại: (848) 8 926 135

Địa chỉ email: aidsmaihoa@hcmc.netnam.vn

NHỮNG EM BÉ MỒ CÔI MẮC BỆNH AIDS

Khi tới nơi, cha Chung và tôi cởi nón an toàn và bộ quần áo mưa ra. Mồ hôi tôi ướt đẫm như tắm. Nghe tiếng xe honda của cha Chung, mấy em bé năm sáu tuổi chạy ra mừng rỡ la lớn: “Cha ơi! Cha!” chẳng khác nào cảnh tượng mẹ đi chợ về. Ban đầu tôi cứ tưởng đó là những em còn khỏe mạnh mà cha mẹ đã qua đời vì bệnh liệt kháng, không được ai chăm nuôi. Sau đó cha Chung cho biết tất cả các em đều mắc bệnh, và mồ côi cha mẹ, ngoại trừ một em bé gái 4 tuổi còn mẹ.

Cách đây mấy tháng, mẹ của em nầy đã mang em lại để trước cổng chùa, với một miếng giấy ghi mấy chữ vắn tắt: “xin nhà chùa nuôi giúp”. Ngoài ra mẹ em có cho biết tên em và em được bốn tuổi. Vị sư trụ trì đã mang em vào chùa nuôi. Sau đó em bị Viêm Phổi, đi khám nghiệm mới biết em nhiễm HIV, đã trở thành bịnh Aids. Nhìn thân thê ôm yếu và nét mặt kém vui của em, tôi đoán biết em đang bị cơn bẹnh hoành hành và đang trên đà tiến tới giai đoạn hiểm nguy…

Cảm tưởng đầu tiên của tôi là Trung Tâm Mai-Hòa ngày nay đã được nhiều ân nhân giúp đỡ – nhất là một số tòa đại sứ ngoại quốc – nên nhà cửa khang trang hơn, chứ không còn gây ấn tượng rùng rợn như khi xem cuốn video một năm trước đây.

THAM DỰ THÁNH LỄ VỚI NƯỚC MẮT CHAN HÒA

Đây là Thánh lễ cảm động nhất mà tôi đã tham dự từ trước tới nay. Thánh Lễ được cử hành đơn giản trong một căn nhà thủy tạ hình bát giác, bên dưới là một giòng nước đục ngầu ứ đọng, không buồn chảy, chẳng khác gì giòng đời với chuỗi ngày dài lê thê của những bệnh nhân ở đây.

Nghe những tiếng thưa đáp của các bệnh nhân trong Thánh lễ – nhất là của các em bé – tôi không thể cầm được nước mắt. Suốt buổi lễ, nước mắt tôi chan hòa, khi thấy các em vẫn hồn nhiên đọc kinh, hát xướng như thường, không chút ý thức về số phận đen tối đang đè nặng trên các em. Những lưỡi hái của tử thần đang treo lủng lẳng trên đầu các em và sẵn sàng rơi xuống để gặt hái các em trong một ngày rất gần đây mà các em không chút hay biết.

Tôi nhớ lại sau đó, cha Chung đã vào thăm các em trong căn nhà dành riêng cho các em. Các em đã xúm lại ôm chân cha, níu kéo cha và quyến luyến không muốn rời khỏi cha. Có em đã được cha ẳm lên, vuốt ve một cách trìu mến. Tôi cũng nhớ lại lúc xế trưa, các em đã vui đùa cười giỡn trong sân với chị nữ tu phụ trách. Khi thấy các em vui đùa, tâm trạng của tôi lúc bấy giờ cũng giống như cha Đông trước kia: thây các em cười nhưng tôi lại khóc.

MỘT BỮA ĂN ĐẠM BẠC

Hôm tôi lên Trung Tâm Mai-Hòa, tôi gặp bốn dì Nữ Tử Bác Ai phục vụ những bệnh nhân liệt kháng ở giai đoạn chót. Dì Tuệ Linh là giám đốc, một Dì trước đây đã phục vụ ở trại phong Di-Linh hơn hai mươi lăm năm, hiện làm y tá, một Dì săn sóc các em bé và một Dì nấu ăn.

Hôm đó tôi thấy thức ăn gồm rau muống luộc, canh khổ qua nhồi thịt và đồ tráng miệng là một miếng dưa hấu đỏ. Thức ăn nầy được dùng chung cho các nữ tu và bệnh nhân. Các bệnh nhân chia làm ba nhóm ăn cơm chung với nhau, đó là nhóm các trẻ em, những người bị lao phổi và những người nhiễm các bịnh khác.

Sau khi chia sẻ với tôi nhiều điều, cha Chung đã dẫn tôi sang phòng ăn Trung Tâm và dùng bữa ăn trưa. Tôi khâm phục tài nấu nướng của chị nữ tu phụ trách nhà bếp. Những món ăn rất ngon và đậm đà, hợp khẩu vị. Khi ăn trưa xong, đã hơn hai giờ rưỡi chiều và cha Chung đã mất buổi nghỉ trưa.

Sau mấy tiếng đồng hồ được cha Chung chia sẻ tâm tình, tôi cầu xin Chúa cho tôi được học hỏi đôi điều qua gương sống chứng nhân của cha, của các linh mục và nam nữ tu sĩ khác, bằng bài thơ “Xin Cho Con Sức Mạnh” của R. Tagore do Đỗ Khánh Hoan dịch (Sách LKĐNTNK, trang 39):

“Lạy Thiên Chúa,

Đây lời con cầu nguyện:

Xin tận diệt, tận diệt trong tim con

Mọi biển lận tầm thường.

 

Xin cho con sức mạnh thản nhiên

Để gánh chịu mọi buồn vui.

 

Xin cho con sức mạnh hiên ngang

Để đem tình yêu gánh vác việc đời.

 

Xin cho con sức mạnh ngoan cường

Đê chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó,

Hay cúi đầu khuất phục

Trước ngạo mạn, quyền uy.

 

Xin cho con sức mạnh dẻo dai

Để  nâng tâm hồn vươn lên

Khỏi ti tiện hằng ngày.

Và cho con sức mạnh tràn trề

Để dâng mình theo ý Ngài luôn.”

 

nguồn:

http://giaophankontum.com 

& http://www.chungnhanduckito.net

Thưa quý bạn đọc,
Trước tiên, BBT xin chân thành phân ưu và hiệp nguyện cùng nhà thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng cho linh hồn thân mẫu của nhà thơ mới qua đời ngày 31.3.2017, là cụ bà ANNA NGUYỄN THỊ KỲ.
Chuyên mục xin giới thiệu bài thơ Khi Cái Chết Xóa Đi Tất Cả của nhà thơ này, rút ra trong TCCN số mới nhất, chủ nhật 02.04.07, có lẽ được viết ngay trong tuần vừa rồi. Tiếp theo, là một bài thơ của tác giả Ba Chuông về Một Kiếp Người.
xin thành kính phân ưu !
BBT
 

 
KHI CÁI CHẾT XÓA ĐI TẤT CẢ
Khi cái Chết xóa đi tất cả
Người thấy mình mới thật hư vô
Thấy biết bao hợm hĩnh trên đời
Vì khôn sáng chỉ là đêm tối!
 
Vì cái Chết nhiệm mầu, bí ẩn
Như bao điều bí nhiệm xưa nay
Bao trở trăn, thách thức con người
Đâu khởi thủy? Và đâu cùng tận?
 
Cũng có Bậc khôn ngoan thông sáng
Cũng có người minh triết cao siêu
Khiến tai nghe tâm thỏa ít nhiều
Nhưng kết cục, chỉ là lý thuyết!
 
Hôm nay đây, một Ông-Thầy lạ
Lạ, bởi vì không chỉ nói suông
Dù từng tuyên: “Ta, chính Con Đường
Là Sự Thật, và là Sự Sống”
 
Kẻ nghỉ yên bốn ngày trong mộ
Xác, quá trình phân  hủy, thối ươn
Chết, hết chưa, hay Chết, vẫn còn?
Lời giải đáp, bây giờ sáng tỏ.
 
“La-za-rô, ra ngay khỏi mộ”
Xác, sình trương, tươi tắn bước ra
Thuyết nào hay, thiết nghĩ rõ rồi
Vì Sự Thật, rành rành trước mắt
 
Đây, Ánh Sáng xua tan tăm tối
Tin hay không cũng chọn đi thôi
“Tiếng chúng vang cùng khắp đất rồi”
Đừng bỏ lỡ, ngàn năm một thuở
 
Khi cái Chết xóa đi tất cả
Con tin Ngài lại trả cho con
Chỉ Ngài thôi, mới chính Con Đường
Đường duy nhất trần gian được Sống.
 
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
 
MỘT KIẾP NGƯỜI

“Suốt cuộc đời, con xin hát mừng Chúa” Tv 146, 2
Con cứ tưởng một kiếp người
Từ lúc hình thành tạng phủ đến một thưở nằm nôi
Từ bập bẹ đôi môi, đến hồi cất cao lời hát
Từ hồn nhiên thơ ngây đến hương xuân thì bát ngát
Từ vào đời phiêu bạt, đến tuổi tác già nua...
 
Con cứ tưởng một kiếp người
Chỉ là những ngày rong chơi, những năm tháng vui đùa
Còn hít thở, đi lại, nói năng, ca hát
còn tung tăng trong trời xanh bát ngát
Còn nghĩ suy, còn khao khát, còn yêu
Còn cảm nắng mai, còn tạ sương chiều
Còn say giấc đêm huyền siêu yên tĩnh
 
Con cứ tưởng một kiếp người
Chỉ trong thời gian ý trời đã định
Lúc còn say hạnh phúc, lúc còn chín khổ đau
Lúc còn biết người, lúc còn có nhau
Và khi nhắm mắt xuôi tay, qua cầu đời là chấm hết
 
Con cứ tưởng xong một kiếp người khi con chết
Và lời tụng ca cũng vào đoạn kết một đời hoa
Có ngờ đâu, một kiếp người
còn nối tiếp còn dài ra rất xa
Xa cho đến cõi bao la tình ái
 
Vậy, cả lúc con xuôi tay, hơi thở con dừng lại
Con vẫn là bài ca vang mãi khúc tôn vinh
Bởi lúc con chết đi, Thiên Chúa tỏ uy linh
Làm cho con Phục Sinh trong Chúa
 
Ôi! Còn gì tuyệt vời hơn nữa
Một kiếp người, là sống, là chết, là phục sinh
Để được sống muôn thu trong nhiệm tình
Người đã chết, đã sống lại, sẽ không bao giờ chết nữa
“Suốt cuộc đời, con xin hát mừng Chúa”
Ba Chuông

























































































Trong niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh, BBT trang VTCG xin thành kính phân ưu với gia đình thi sĩ quá cố, cùng hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn Phêrô sớm hưởng Nhan Thánh Chúa !
Xin kính mời bạn đọc ôn lại đôi nét tiểu sử & sự nghiệp thơ ca của thi sĩ Thế Nhân, sau đó là tâm tình của hai nhà thơ đồng Đạo.
Thành kính phân ưu
BBT VTCG
 
Tiểu Sử Vắn Tắt:
- Nhà thơ Thế Nhân tên thật là Phêrô Bùi Mùa
- Sinh: 10-10-1950 - Ân Đức, Hoài Ân, Bình Định
- Lãnh bí tích Thánh tẩy năm 1975 tại Giáo xứ Hiệp An, Giáo Phận Phan Thiết
Tác Phẩm:
- Tâm tình năm tháng (1990)
- Hương thời gian (1994)
- Tử sinh trên đồi Gon-gô-tha (2010)
- tác giả của CLB Đồng Xanh Thơ và Thi Ca Cầu Nguyện
- qua đời lúc 16g ngày 29-3-2017, tại Lagi, do Đột quỵ vì Tai Biến
- Hưởng thọ: 65 tuổi
- Thánh Lễ An táng lúc 4g30 ngày 31-3-2017 tại Giáo Xứ Thanh Xuân.Lagi, giáo phận Phan Thiết.
 
Cảm Nghiệm Đức Tin Qua Tình Thương “Bà Ấy”
Mất cha từ khi lên chín, mẹ còn trẻ chưa gánh vác hết một gia đình, tình thương kể từ đó khác nào lá mùa thu. Em đứa bảy, đứa năm, đứa ba, đứa một tuổi, được người dưng nuôi hoặc “đi ở”, canh em chăn bò, cắt cỏ.
Phong kiến, chiến tranh kết thúc qua đi gần trọn chặng đường nửa thập kỷ, mỗi khi nghĩ lại không khóc mà nước mắt cứ trào. Nước mắt không phải giọt sầu bất hạnh mà là giọt lệ hạnh phúc vì luôn cảm nghiệm đức tin qua tình thương của “Bà ấy”. Bà ấy như một động lực mạnh mẽ hút lấy tôi vào vòng xoáy yêu thương của Bà, mà cũng chính là tình thương của Thiên Chúa, Chúa Giêsu Kitô hôm qua, hôm nay và mãi mãi.
Mấy đời ai “ở đợ” không no đòn mà no cơm. Sau ba năm chịu nhiều sự bất công của chủ, cậu bé mới tuổi mười hai phải quyết định cuộc đời mình, dù không biết phải quyết định làm sao!
Phường không cha mẹ sống đầu đường xó chợ thì chắc hẳn rồi, đói no tùy thuộc vào sự ranh mãnh trong mỗi cá tính.
Ai biết trong cái rủi thường đi đôi với cái may, Cậu bé đánh giày no đòn của những kẻ cùng chung số phận, nằm quằn quại nơi một góc chợ đêm. Ai khiến xui hay “Bà ấy” xót xa, chỉ đàng đưa lối một người Bùi Chu Phát Diệm họ Phan tên Trác Tuấn, lính độc thân có đạo Thiên Chúa, dẫn về gởi vào viện mồ côi quân đội ở Pleiku, nhờ các dì Dòng Mến Thánh Giá cho ăn học tại Trường Tư thục Trung tiểu học Thánh Phaolô, sau lưng tòa án cũ đường Hoàng Diệu nối dài.
Ai ngỡ ai ngờ thời gian như cây đàn rất nhiều nhịp phách thay đổi vui buồn. Tám năm sau người anh tinh thần đó cũng ra đi biền biệt, thế là mồ côi vẫn hoàn mồ côi. Người ta nói: “mồ côi thì tội lắm”. Đúng vậy, trong mắt đời cân chẳng mấy gam nặng.
Chưa hẹn chưa hò, thế mà rồi “Bà ấy” thương gởi đến một ngày nắng nhuộm đôi má hồng, đôi mắt đầy cảm mến của một người con gái lớn hơn ba tuổi. Người con gái ấy dạy cho đọc kinh, hát nhạc đạo và nói cho nghe về một trái tim khoan dung độ lượng của ông Giêsu và bà Maria nào đó, có phải vì? hay? mà thuộc vanh vách các kinh Kính Mừng, Tin Kính, Sáng Danh.
Chiến cuộc 1975, người con gái ấy cũng biền biệt. Loạn ly ai cũng như ai, còn giữ được mạng sống là muôn vàn ơn phước. Giờ đây không anh trai hay chị gái mà chính “Bà ấy” với trái tim rực cháy. Chỉ một lời cầu xin, một lời kinh Kính Mừng, Sáng Danh, là “Bà ấy” đã cho đói khát thành no nê, thoi thóp tuyệt vọng lại vui mừng hy vọng giữa núi cao rừng sâu, một mùa hè với một con người chưa từng trải kinh nghiệm.
Người xưa nói với con cháu: Đã phúc thì không họa, có họa nhờ phúc đỡ nâng, tại sao không biết trông cậy, khi đời luôn là bão tố? và nếu trông cậy vào những lời kinh đó mà không để lại chút tì vết nào trong lòng, dù họa hay phúc cũng chẳng ích gì.
Tháng 3 năm 1975, trước giờ lễ, “Bà ấy” trao tận tay cho cha Phêrô Nguyễn Văn Hiếu quản xứ Hòa Vinh một người chỉ còn cái xác sót lại vài hơi thở. Cha chăm sóc vết thương, gọi điện xin Trạm xá Hàm Tân nay là Tân Hải đem về chữa trị.
Thói thường, được chiều lắm lúc bị hỏng, bởi luôn muốn thong dong. “Bà ấy” biết thế nên quyết định giam con người này vào trái tim yêu thương của Đức Giêsu Kitô.
“Giam trong bể ái nhiệm huyền tình yêu
Chiều như chẳng phải là chiều…. ”
Tháng 7 năm 1975, một ông anh tinh thần thứ hai, người Sài Thành họ Trần tên Công Gương, giới thiệu với cha Phêrô Dương Đình Thiện quản xứ Hiệp An, Giáo Phận Phan Thiết, một người con. Người con đó bây giờ vẫn hành trình với đức tin ân huệ, đức tin kỳ duyên và luôn cảm nghiệm về một mầu nhiệm tình thương của “Bà ấy’.
Ngàn năm nữa chỉ riêng con hiểu biết
Ôi tình thương Mẹ mầu nhiệm thế nào.
Thanh Xuân, tháng 11 năm 2009
Phêrô Bùi Mùa
 
Xin Mẹ-Giữa Cõi Về
Đau ai người không sợ
Đói ai kẻ chẳng lo
Chưa chào đời đã nhiễm thể bụi tro
Nên hành trang con mang theo chỉ là hơi thở
Giữa cõi về... muôn vẻ thực mơ
Hơn nửa đời mà chưa học thuộc chữ ngờ
Mãi đoán nhầm do số phận
Trời cao lồng lộng làm sao đếm
Đất rộng mênh mông làm sao đo
Huống hồ hơi thở con chỉ là một dấu chấm mờ
Giữa cõi về... cứ quay quắt ngu ngơ
Ôi Maria! đâu mới là nơi cội phúc
Đâu mới thật nguồn mơ
Mách cho con lối rẽ
Chỉ cho con bến bờ
Con đói lắm tiếng cười môi mẹ
Con khát nhiều ánh mắt mẹ thương
Đùm bọc con như đùm một thỏi đường
Giữa cõi về... đỡ chát đắng khói sương.
 
Gửi Ngài
Nếu Ngài
Như lá mùa đông
Con xin đắp mộ bên dòng thời gian
Nếu Ngài
Là hạt mưa tan
Con xin xây bể nhân gian sẵn dành
Chúa đồng nghĩa với: Sáng Danh
Miệng con luôn ngậm âm thanh ngọt ngào
Chúa đồng nghĩa với: Tối Cao
Môi con luôn mở kính chào! Thánh Ân
Đâu là hạt bụi gian truân
Chúa cho bay xuống hồng trần mọc lên
Mấy ngàn năm chẳng tuổi tên
Bọc trong hơi thở nỗi niềm hoài thương
Dõi theo từng giấc miên trường
Cuồng phong lá đổ con đường người qua
Mặt Trời non - Thân đất già
Chiều qua
Vắt kiệt
Lệ ra
Gửi: Ngài.
 
Trái Tim Khổ Giá
Lối xưa
Khổ giá
Không còn
Chuông chiều thỉnh thoảng chạm hồn nghiêng chao
Thu như thu chếch chén sầu
Gặp khi chiếc lá - gam màu của tôi
Nằm hanh hong giữa bụi đời
Sao bon chen nổi mà ngoi lên nhìn
Nếu không có một trái tim
Nơi cây khổ giá dịu hiền Giêsu
Tôi gầy gò chiếc lá thu
Gãy từ ngọn gió đòn thù bão giông...
Chưa đi đến cõi ước mong
Chưa về tận cõi nơi lòng sinh ra
Ngước nhìn vũ trụ bao la
Biết là... đâu đó quê nhà của tôi
Chiều nay
Khổ giá
Lên đồi
Vén tà dương rộng chân trời bình minh
Hồn tôi như một con tin
Giam trong bể ái nhiệm huyền tình yêu
Chiều như
Chẳng phải là chiều
Khi cây khổ giá toả thiều quang thiêng.
(trích trong bộ sưu tập Có Một Vườn Thơ Đạo, tập 3, do Lm Trăng Thập Tự chủ biên)
AI TÍN1
TÂM TÌNH CHIA SẺ:
Cất Bước Đăng Trình
 
Chúa gọi con ngay giữa mùa sám hối
Người đưa con qua biển lớn gian trần
Người thương gọi, này con đây “Thế Nhân”
Về bên Chúa! Xin giã biệt trần thế!
Sáu mươi lăm, nay con về trình diện
Đường thi ca muôn hoa thắm đón chào
Như hương trầm bay lên chốn trời cao
Ngàn khúc nhạc dẫn lối về nhà Chúa.
Từng đêm thâu vẫn cháy lên ánh lửa
Trong con tim muôn xúc cảm tuôn trào
Bao câu thơ niềm cảm mến dạt dào
Con thấy Ngài qua từng trang giấy trắng.
Từng nét chữ đã giúp con đứng thẳng
Giữa phong ba, cơn bão táp cuộc đời
Khi an vui, khi sóng gió biển trời
Vì có Ngài, con vững tâm chèo chống.
Bút nghiên ơi! Sao nỡ đành mau chóng?
Tạm kiếp này, giã biệt nhé từ đây!
Hẹn một mai trang sách mãi thêm dày
Người viết hộ, những dòng thơ dang dở.
Như hoa kia tối sẽ tàn, sớm nở
Ánh mặt trời sẽ ló dạng bình minh
Để chiều hôm vui cất bước đăng trình
Về với Ngài, trọn cuộc tình viên mãn.
(Kính viếng nhà thơ Thế Nhân)
30/03/2017
Suối Ngàn
 
Cúi Đầu Hiệp Nguyện
Xin cúi đầu viết đôi lời hiệp nguyện
Cho linh hồn miên viễn trước Thánh Nhan
Ân sủng Ngài bao phủ hưởng phúc nhàn
Xóa lỗi lầm, mê man thời dương thế
Lòng thương xót bao la như trời bể
Chỉ mình Ngài mơi có thể thứ tha
Dũ tình thương cho con trở về nhà

Nơi vĩnh cưu chan hòa niềm hạnh phúc.
Trầm Hương Thơ










































































































































 

Trang VTCG hân hoan hiệp thông cảm tạ và chúc mừng tân linh mục Phaolô Lê Đoàn Duy Luân, nguyên quản trị viên nhóm VTCG.

Nguyện xin Thiên Chúa ghé mắt nhìn và ban muôn ơn lành xuống trên người anh em của chúng con.

Xin chia sẻ cùng quý độc giả đôi vần thơ sau đây để hiệp mừng và cầu nguyện cho tân chức.

BBT

 

XIN THÁNH HIẾN (Ga 17,9)

(mến tặng hai tân chức Phaolô Lê Đoàn Duy Luân & Vicent Nguyễn Cao Minh)

Xin thánh hiến con nên giống Thầy,

Xin thương lạy Chúa, này con đây.

Xin men hiệp nhất lòng tha thiết,

Xin muối tin yêu dạ ngất ngây.

Như Máng Cỏ thơm vào thế giới,

Tựa Can-vê ngát vượt tầng mây.

Xin vâng cảm mến theo chân Mẹ,

Xin bước reo vui lúa chín đầy.

Đình Chẩn

Được tạo bởi Blogger.