người ta yêu người ta
như lá yêu lá, như hoa yêu hoa
như con chuồn chuồn ớt yêu con chuồn chuồn ớt
như trái tim mình, yêu thịt yêu da
yêu mãi đến mù lòa,
tình vẫn chưa thật thà


người ta chỉ yêu người ta
yêu người ta yêu như người ta
tưởng tình bay bổng cùng thanh khí
hóa ra người ta yêu người ta
yêu mãi đến mù lòa
tình vẫn chưa thật thà


người ta vẫn yêu người ta
yêu như người ta yêu người ta
tìm cho người ta riêng hạnh phúc
tìm mãi chưa ra bỗng dưng già
yêu mãi đến mù lòa
tình vẫn chưa thật thà


thôi đừng nói chi yêu người ta
cứ hãy cho đi cái thật thà
tưởng yêu là mất, không ngờ, được
được cả cho người, cả cho ta
yêu mãi đến mù lòa
vì tình yêu thật thà

Tuyết Mai Texas


Vẫn chiếc bánh mỗi ngày
Mà hôm nay, bánh thơm ngon lạ
Bởi tay anh trao em
với nụ hồng đẹp quá
Anh mời em với tất cả tấm lòng


Vẫn chiếc bánh trên đường em ruỗi rong
Mà hôm nay, hương bánh nồng ngan ngát
Bởi lòng em thực tình đang khao khát
Muốn kiệt sức rồi thèm bánh lắm anh ơi


Vẫn chiếc bánh nhu mì nho nhỏ thôi
Mà hôm nay em sáng ngời hy vọng
Bàn tay anh và trái tim anh nóng
Hong đời em ấm lại những tin yêu


Còn có anh mỗi sáng mỗi chiều
Chia sẻ với em lời yêu, tấm bánh
Em đã tan đi nỗi buồn cô quạnh
Và em tin có Thượng Đế trong đời


Chỉ có Thượng Đế, mới biết yêu thôi
Và khiến lòng anh yêu như Thượng Đế.


Tuyết Mai Texas 


đồi cát ơi !
xin đừng để đói dấu chân người
lũ chúng em
lấy tấm trượt che mặt trời nắng rát
đồi cát đói, hay chúng em vừa đói, vừa khát
từ sáng đến trưa, tấm trượt chẳng ai thuê

nhìn du khách
trong nhà hàng cười nói hả hê
có ai biết chúng em cồn cào từng khúc ruột
chỉ có mười ngàn một tấm trượt
trả treo chi nghe tức ngực đám trẻ nghèo

đồi cát ơi
nắng gió cứ lùa theo
bao dấu chân người một mùa xa mất tích
chỉ còn lại đây lệ lòng mưa rả rích
một nguyên tuyền ngọc bích với pha lê

ừ thôi, chúng em về
lần giở chuỗi kỷ niệm đời khốn khó
cái ăn cái chữ, cái gi cũng không có
chỉ có một khát khao như nắng đổ lưng trời

nhắm mắt đi nào con mơ, thằng mộng ơi
có không ngủ cũng giả vờ cho quên đói
kiên trì đi sáng sớm mai nhớ gọi
biết đâu chừng có khách trượt từ tâm

có không vui chơi, cũng có chút lòng
cho bọn trẻ vài đồng ăn sáng nhẹ
đồi cát ơi, kỷ niệm tình đẹp nhé
lũ trẻ nghèo khe khẽ tiếng thương nhau…

M. Sao Khuê


Không thiếu bánh, thiếu cơm, thiếu nước
Mà kẻ đói khát còn nhan nhãn nơi nơi
Chỗ thừa mứa xa hoa chuyện hư đời
Chỗ thiếu trước hụt sau, ngáp nghèo, ngáp khổ

Đến bao giờ tháp tham lam sụp đổ
Để trái tim còn chỗ cho từ tâm
Biết sẻ chia cuộc sống cõi dương trần
Cho nhân ái bừng lên ngời chân lý

Đến bao giờ tiêu tan cơn ích kỷ
Để cuộc đời nên tuyệt mỹ cùng nhau
Có với nhau lúc thịnh vượng, lúc cơ cầu
Lòng thương xót liền đôi tay ánh mắt

Đến bao giờ không còn ai bẽ mặt
Dưới chân người cùng thân phận bụi tro
Vui người nhận, càng hạnh phúc người cho
Cả thế giới thơm tho tình nhân loại

Cảm ơn em đã không ngần chẳng ngại
Phần ăn của mình, tự nguyện trao dâng
Cho vạn người đang cần một bữa ăn
Cử chỉ ấy làm động lòng Thiên Chúa

Bài học từ em, còn lưu muôn thủa
Như gương soi đức ái đẹp rạng ngời
Tôi cúi mình nhận tội lỗi về tôi
Nếu hôm nay có người đang chết đói

M. Sao Khuê


KINH MÂN CÔI


Kinh Mân Côi thiết tha trìu mến
Đoàn con dâng, Mẹ dấu yêu ơi!
Muôn cung lòng rộn rã đầy vơi
Tháng dấu ân, tràn bao say đắm

Khắp thế trần tâm hồn tươi thắm
Đón hồng ân Chuỗi ngọc thánh thiêng
Là bảo kiếm chiến đấu triền miên
Với ba thù ngày đêm giăng bẫy


tưởng yêu người rất chân tình
hóa ra mình chỉ yêu mình mà thôi
tưởng cho đi cả cuộc đời
ai dè đòi lại lãi lời gấp trăm


tưởng yêu không ngại liều thân
nào ngờ bỏ trốn lúc gần, lúc xa
tưởng yêu lòng thật xót xa
hay đâu giọt lệ mặn mà dối gian


tưởng yêu chẳng kể nghèo nàn
cớ sao đứt gánh sang ngang giữa chừng
tưởng yêu lội suối băng rừng
ai hay cũng chẳng đặng đừng mà thôi


tưởng yêu chết thật mình rồi
sao đành ai chết mặc người, vô tâm
tưởng yêu bằng mối tình thâm
hóa ra chỉ chút thì thầm thoáng qua


tưởng yêu chân chính thật thà
hóa yêu dáng ngọc, làn da, nụ cười
 tình yêu, không dễ, người ơi
nói yêu chưa hẳn là lời tình yêu


ai yêu đủ, ai yêu nhiều
mà không tan nát, tiêu điều tấm thân
có chăng là lẽ công bằng
trao qua, trả lại cho cân chuyện đời


tình yêu quà tặng tuyệt vời
yêu như Chúa đã yêu người trần gian…

ả giang hồ


Chúa ơi,
Xin mở dùm đôi mắt con ra,
Sao trời chưa kịp tối mà đôi mi nó cứ sụp xuống !
Con chẳng nghe được gì lời cha đang giảng,
Dẫu biết rằng… lễ Chúa Nhật chiều nay !


Thú thật với Chúa,
Con đến nhà thờ mà chưa kịp rửa đôi tay,
Vừa quăng đôi gánh, chiếc áo dài mặc vội.
Chiếc áo 4 tuần liền cũng chưa kịp ủi,
Thế mà cũng lọt mất bài nhập lễ du dương…!


Con chưa có đủ lòng thương xót
Làm sao cảm cảnh một mành đời
Lời tình yêu nào chưa đủ ngọt
Thể nào xoa dịu cơn đau người


Con chưa nhấm đủ mùi cay đắng
Để thưởng thức hương vị đắng cay
Con chưa uống niềm đau trống vắng
Sao nghe được nhịp trái tim lạc loài


Con chưa có một ngày đói khát
Thì hiểu gì thèm uống thèm ăn
Con chưa hề một ngày phiêu bạt
Thì biết chi hương ngào ngạt từ tâm


Con chưa hề nếm mùi sỉ nhục
Hiểu sao ra phận thấp dưới chân
Con chưa hề là người cho đi trước
Chỉ nhận thôi phước lộc vô ngần


Con chưa hề mở được lời xin lỗi
Có hiểu gì chuyện tha thứ bao dung
Con chưa hề nhận mình lênh láng tội
Sẽ kết án ai tới tận tới cùng


Ôi trống vắng, đắng cay hồng phúc
Hãy cho con vui nhận thánh ân Người
Ôi hồng phúc thấp hèn sỉ nhục
Xin cho con hiểu thánh ý cao vời


Ba Chuông, 01-8-2014


Người ta gọi chúng em: trẻ bụi đời
Đứa, cha mẹ bỏ nhau, đứa mồ côi từ nhỏ
Đứa cha mẹ bán đi lấy tiền trả nợ
Chẳng là con, họ đánh đập tơi bời


Người ta gọi chúng em: trẻ bụi đời
Ngày lang thang khắp nơi làm hành khất
Chiều về với nhau dưới gầm cầu ẩm thấp
Hộp cơm thừa, cái bánh mốc chia nhau


Có đứa hôm qua mới nhập bọn lần đầu
Anh Hai bảo vào đây, đừng ích kỷ
Một đám người dưng nhưng xem là ruột thịt
Kiếm được cái gì cũng phải chia nhau


Lũ chúng em chung một phận cơ cầu
Thèm cha mẹ, thèm cái ăn, cái chữ
Thèm nhà cửa, áo quần… thèm mọi thứ
Rất thương nhau mà chẳng đủ chia nhau


Chỉ có tấm lòng rất thật, rất sâu

Hỡi những kẻ ăn mày ơn Thiên Chúa
Nhà cửa, bạc tiền, của ăn thừa mứa
Có bao giờ nghĩ đến chuyện chia nhau


Cả vạn người đang đói sẽ ra sao
Nếu không có một lòng yêu bày tỏ
Năm chiếc bánh và hai con cá nhỏ
Đã làm nên phép lạ thật lớn lao!


ả giang hồ

"Chính các con hãy cho họ ăn" (Mt 14, 16)

trái tim vẫn cứ nhịp đều
thì con còn cứ mãi yêu cuộc đời
trái tim không phút nghỉ ngơi
bàn tay, lời nói, nụ cười cũng không

xin cho con biết chạnh lòng
trước bao nỗi khổ long đong phận người
thương người đói khát tả tơi
chia người chén nước cầm hơi giữa dòng

cho đi là việc của con
hết, còn, việc Chúa, bận lòng chi đâu
tình yêu luôn có phép màu
nên giàu nhân đức hơn giàu phù vân

không chờ dư để dư ăn
cho đi chính của nuôi thân mỗi ngày
tưởng là rồi sẽ trắng tay
hóa ra phép lạ kéo dài tháng năm

trong con Chúa vẫn âm thầm
đền bù con được gấp trăm lãi lời
bình an giấc ngủ tuyệt vời
sáng mai thức dậy yêu
đời nhiều hơn

chẳng màng nhà trống tay trơn
yêu người yêu Chúa vẫn hơn yêu mình
cho đi là việc tế sinh
mỗi ngày đồng dạng đồng hình Giê-su

đồng chia hạnh phúc thiên thu.


ả giang hồ

"tôi có thể làm được tất cả, nhờ quyền năng của Đấng ban sức mạnh cho tôi." (Pl 4, 13)

sức mạnh ấy là tình yêu cao vời
cứ cho đi chẳng bao giờ cạn kiệt
vì tình yêu muôn ngàn đời bất diệt
trong trái tim bằng thịt của tôi


nhịp tim tôi sẽ có lúc ngừng thôi
nhưng tình yêu nhịp đều không ngơi nghỉ
sức mạnh ấy duy nhất là chân lý
là lẽ sống đến vạn kỷ muôn thu


sức mạnh ấy từ suối tình Giê-su
yêu nên bánh bẻ bể đời tận hiến
cả thịt máu chịu âm thầm tan biến
luân lưu trong máu thịt con người tôi


một điều thôi, khó khăn nhất trên đời
yêu kẻ bạc tình trêu ngươi trơ trẽn
sức mạnh tình yêu cho tôi vượt thắng
biến lòng thù hận thành đức từ bi


có tình yêu, tôi chẳng hề sợ chi
dẫu tan nát không còn gì thân xác
chưa từng nghe có điều chi mất mát
bởi tình yêu vẫn dào dạt trong lòng


tạ ơn trời không tiếc một người con
tôi khâm phục mối tình đơn phương lạ
cứ yêu đi và cho đi tất cả
mới là mình, bức họa của quyền năng


Hương Nam


Đừng để trái tim mình hóa đá
Đá lạnh lùng, cứng cỏi, lắm em ơi
Đừng để con tim mình nghỉ ngơi
Vài nhịp mất đủ qua đời vĩnh viễn


Hãy cứ để trái tim đòi dâng hiến
Bởi tình yêu không chịu cảnh ngục tù
Mạch máu nào không chấp nhận luân lưu
Đông thành cục nghẽn bao nhiêu dòng chảy


Hãy cứ để trái tim mình cựa quậy
Trên con mắt mình nhìn thấy những xót xa
Hãy cứ để trái tim mình mở ra
Trên đôi tay mình những nụ hoa thân ái


Xin đừng để trái tim mình đóng lại
Trên đôi tai điếc lác tiếng khẩn cầu
Xin đừng để trái tim mình dừng lâu
Trên đôi chân chẳng muốn về đâu đó


Hãy mở cho trái tim muôn lối ngõ
Để tình yêu như máu vỡ tràn bờ
Chia cho người sinh lực của Trời cho
Cứ cho đi, Trời lại cho hạnh phúc


Chúa biết con, biết từng giây từng phút
Biết trái tim con tù ngục hay tự do
Xin bẻ khóa những vị kỷ khôn dò
Để trái tim con, yêu người, nên hy tế

Hương Nam


Đêm trái tim, nghe xót xa
Mình em với Chúa lệ nhòa câu thơ
Nhìn lên Thánh Giá trơ vơ
Lòng yêu ấp ủ vỡ bờ tân toan


Em đi trong gió thênh thang
Bâng khuâng lá rụng ngổn ngang ngõ về
Con đường mờ nhạt sao khuê
Khoảng trời nhỏ bé bến mê lượn lờ


Khi yêu sao hóa dại khờ
Can vê đồi tím ngồi chờ đợi ai?
Sương rơi phủ kín đôi vai
Đêm đông nghe buốt lệ rơi thầm thì


Xin ôm trọn mối tình si
Gieo vào nhân thế nghĩa nghì yêu thương
Mặc cho mưa gió vô thường
Về nơi hò hẹn thiên đường mai sau


Gởi Người vạn đoá hoa ngâu
Giữ câu son sắt đẹp màu thủy chung
Chuông chiều ngân nhịp bao dung
Người dìu em bước khiêm cung lên đàng


Hãy yêu dẫu mấy muộn màng
Phép màu Chúa sẽ thưởng ban tràn đầy
Tìm chi góc bể chân mây
Mà quên bao nỗi đắng cay u sầu


 Lòng em ơi, vui thương đau
Sưởi đời nên ấm trao nhau nụ hồng
Tiếc chi một chút hư không
Để tình xa cách hương lòng hắt hiu


Vinh danh Thiên Chúa huyền siêu
Bình an cho kẻ mỹ miều thiện tâm


Sao Mai (Quảng Ngãi)



MỪNG ”Sinh Nhật MẸ” tâm nồng mến thương
DÂNG lên tâm ngát trầm hương
CHUỖI hồng Mẹ dạy mở đường tiến thăng
HOA tâm Mẹ ngát cung hằng
HỒNG Ân ban phát như trăng dịu hiền

MỪNG ”Sinh Nhật” đẹp hơn tiên
SINH trong ân sủng thoát miền tội nhơ
NHẬT này đẹp ánh hương thơ
MẸ cao sang qúa con mơ đến gần
THƠM danh đệ nhất hoàn trần
NỒNG hương trinh khiết sáng ngần dương gian
HƯƠNG thơm thần thánh thiên đàng
KINH cầu con hát rỡ ràng “Thánh Danh”



Lời Mẹ Teresa Calcutta..."Nếu có ngày tôi là Thánh, tôi sẽ là vị thánh của đêm đen, Tôi sẽ thường xuyên vắng mặt trên Thiên Đàng, để đi CHIẾU SÁNG cho những kẻ sống trong tối tăm dưới trần gian..."

Trăng huyền diệu, trăng tinh khôi
Trăng âu yếm, trăng rạng ngời yêu thương
Trăng tỏa sáng, trăng dị thường
Rọi soi từng cõi tơ vương nỗi sầu
Trăng ôm ấp trọn niềm đau
Trăng xóa hết mọi mảng màu tối tăm
Trăng dịu ngọt, trăng âm thầm
Tỏa lan rạng chiếu xa xăm cõi buồn
Trăng an ủi, trăng lệ tuôn
Trăng xoa dịu những tâm hồn xót xa
Mẹ Tiên-sa Cal-cut-ta.
Là TRĂNG HIỀN MẪU, nở hoa Thiên Đường.

Mừng mẹ vinh phúc tỏa hương
Mừng Mẹ Hiển Thánh, tình thương tuôn tràn
Thế Trần, Thiên Quốc hân hoan
Mẹ, TRĂNG HIỀN MẪU miên man Tình Trời…
Mẹ, trăng rực rỡ gương soi…

Dzuy sơn Tuyền

Chúa Giêsu cầu nguyện trong vườn Cây Dầu
Chúa Giêsu cầu nguyện trong vườn Cây Dầu

NGHE

“Tôi lắng nghe điều Thiên Chúa phán, điều Chúa phán là lời chúc bình an cho dân Người, cho kẻ trung hiếu và những ai hướng lòng trí về Người” (Tv 85:9)


Lặng ngồi giữa khoảng riêng tư
Khi hoàng hôn xuống phủ bờ nhân gian
Lắng nghe tiếng Chúa thì thầm
Nhận hồng ân Chúa chảy tràn vào tim
Lặng nghe tiếng vọng êm đềm
Bình an của Chúa triền miên không ngừng
Lặng ngồi giữa khoảng mênh mông
Thiên nhiên mách bảo: “Chúa thương bạn nhiều”



Núi
Rùng mình,
Đá. . . vô tình
Lăn trên đường dốc,
Những mảng rêu khô khốc
Nằm trong hốc đá chèo queo,
Đá cheo leo từ trên đỉnh núi
Bàn tay lúi húi cúi nhặt bên đường
Nhặt hòn đá lăn. . . lăn trên đường dốc.

***

Bàn tay khô khốc chẳng nhận ra mình
Một mình băn khoăn loanh quanh nhặt nhạnh
Bàn tay nắm lại bỏ đời quạnh hiu.

***

Những đợt triều dâng trong tim quặn thắt
Khuyên ta gạn chắt những giọt yêu thương
Để tình vương vương trên môi hoa nở.

***

Bàn tay mở ra như hình con cá
Bàn tay hóa bánh khi biết sẻ chia
Môi cười ai kia gieo hạt sung túc
Hạnh phúc hái được từ quả đắng cay
Ta tìm ra ta giữa bàn tay ấm.

Chủ nhật 3/8/2008
Cảm hứng từ bài Phúc Âm nói về phép lạ Chúa làm từ 5 chiếc bánh và 2 con cá.
Vũ Thủy




Thưa quý độc giả,

Nhiều năm qua, thi sĩ Cao Huy Hoàng đã tâm huyết duy trì và phát triển tuần san Thi Ca Cầu Nguyện, tuyển tập tác phẩm thơ Công giáo. Đến nay đã phát hành số 338.

Quý độc giả VTCG nếu có những sáng tác văn thơ thì có thể gửi về cho BBT Thi Ca Cầu Nguyện để được chọn đăng vào tuần san.

BBT VTCG trân trọng giới thiệu.

Cùng Quí Tác Giả, Quí Bạn Đọc,
Xin chân thành cảm ơn quí tác giả đã góp bài, quí bạn đọc đã nhiệt tình đón nhận những chia sẻ.
TCCN xin được gửi đến quí vị TCCN.
Mong nhận những tác phẩm mới cho TCCN số tiếp theo,
Xin gửi về: pmcaohuyhoang@gmail.com, trước thứ sáu trong tuần.
Kính mến

BBT. TCCN
PM. Cao Huy Hoàng



( Lễ kính Thánh Gioan Tiền Hô bị chém đầu : 29/8/16 )

*”Có tiếng hô nơi hoang địa: hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi. Mọi thung lũng phải lấp cho đầy, mọi núi đồi phải bạt cho thấp, khúc quanh co phải uốn cho ngay, đường lồi lõm hãy san cho phẳng. Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa.”
( Is.40: 3- 5 ; Mc.1: 3 ; Mt.3: 3 )

Một vũ điệu cuồng loạn,
Một dục vọng dâng trào,
Một phần thưởng được trao,
Một chiếc đầu trên đĩa.

Đó là cả ý nghĩa,
Cuộc đời đẹp biết bao,
Đấng Tiền Hô Gio-an,
Đã chứng minh vì Chúa.

Tiếng vang trong hoang địa:
Hãy dọn sẵn con đường,
Uốn cho thẳng khúc quanh,
San cho bằng đồi núi,

Để đón Đấng cứu độ,
Chính là Chúa Ki-tô,
Tôi sứ mạng tiền hô,
Được Ngài sai đi trước.
Được tạo bởi Blogger.