CON GÁI

Ngoại mất.
Cả nhà dắt díu nhau về chịu tang.
Anh hai đang giữa kỳ thi cũng vội vàng về nhìn mặt ngoại lần cuối. Chị ba không về được. Chị lấy chồng cách nhà ngoại có một quãng đồng...
Bố thẫn thờ buột miệng: “Con gái là con người ta !..”
Mẹ gục đầu vào vai anh nức nở. Từ ngày lấy chồng, đây là lần đầy tiên mẹ về lại nhà ngoại.
Giống chị ba, mẹ cũng là con gái.


   Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng Miền Bắc… Suốt mười năm học trường phổ thông, tôi luôn luôn được dạy rằng vũ trụ này tự nhiên mà có, không có Ông Trời nào hết.
   Rồi tôi vào học ngành Vật lý của Trường Đại Học Tổng Hợp Hà Nội. Tôi phải học triết học duy vật một cách có hệ thống, trong đó sợi chỉ đỏ xuyên suốt là quan điểm vật chất có trước, vật chất đẻ ra ý thức, vật chất quyết định ý thức. Chỉ những gì con người cảm nhận được trực tiếp hoặc gián tiếp, thông qua các phương tiện máy móc, thì mới tồn tại (hay hiện hữu). Như thế, chủ nghĩa duy vật đương nhiên chối bỏ sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, vì không ai có thể sờ đụng hoặc cảm nhận được Ngài nhờ các giác quan của mình. Bấy giờ tôi cảm thấy chủ nghĩ duy vật là đúng. Ai tin có Chúa tôi đều cho là duy tâm, là mê tín dị đoan cả.
   Sau khi tốt nghiệp, tôi làm nghề dạy học. Tôi phải vừa dạy vật lý, vừa thông qua môn học này để giáo dục tư tưởng duy vật cho học sinh, sinh viên. Vì thực tâm tin ở sự đúng đắn của chủ nghĩa duy vật, nên tôi giảng dạy rất say sưa, không thấy gì gò bó cả. Mười ba năm dạy học là mười ba năm góp phần tuyên truyền cho chủ nghĩa vô thần chống Chúa… Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy xót xa ân hận vô cùng. Nếu linh hồn lớp đàn em tôi bị hư mất, thì chính tôi phải chịu một phần trách nhiệm. Tôi đã vô tình gây nên tội.
   Năm 1976, tôi được đi làm nghiên cứu sinh ở Hungary. Bốn năm sau, có chút bằng cấp nước ngoài rồi, tôi không dạy học nữa mà về làm việc ở Viện Vật Lý thuộc Viện Khoa Học Việt Nam. Về sau, tôi được cử làm trưởng phòng của Phòng Nghiên Cứu Vật Lý Hạt Nhân, trong đó có 6 tiến sĩ cùng làm việc. Chúng tôi đã từng ký kết và thực hiện hợp đòng với Cơ Quan Nguyên Tử Năng Lượng Quốc Tế (Inernational Atomic Energy Agency), cộng tác nghiên cứu các phản ứng tổng hợp hạt nhân (fusion reactions) thuộc đề tài sử dụng năng lượng tổng hợp hạt nhân vào mục đích hòa bình. Tôi đã đi dự một số hội nghị khoa học quốc tế để báo cáo về các công trình nghiên cứu này. Bước đường sự nghiệp của tôi, tuy chưa bằng ai, nhưng đối với tôi có thể coi là toại nguyện. Chỗ làm việc của tôi thật lý tưởng. Bây giờ, khi đã tin Chúa, tôi thấy kế hoạch của Ngài đào tạo tôi thật quá kỳ diệu. Không có bàn tay chăm sóc của Ngài thì một thường dân như tôi sao có thể được ưu đãi như thế. Cảm ơn Chúa thật nhiều!
   Vì nhiều lý do, năm 1989, nhân một chuyến đi công tác nước ngoài, tôi đã xin ở lại Đức. Một hôm ở trại tỵ nạn Heilbrom, tôi gặp nhà truyền đạo Hà Lan Henk Wolthaus. Ông đến trại để phát sách Cơ Đốc cho mọi người. Sau khi nói chuyện với ông một lát, tôi xin ông cuốn Kinh Thánh bằng tiếng Anh (vì ông không có Kinh Thánh tiếng Việt), và một vài cuốn sách nhỏ khác. Tối hôm đó, tôi bắt đầu đọc thử các sách mới xin xem sao.
   Ngay từ dòng đầu Kinh Thánh, tôi đã thấy vô lý: “Ban đầu, Đức Chúa Trời dựng nên trời đất”. Lương tri tôi bật lò xo. Đó là phản ứng tự nhiên của một người đã sống gần năm mươi năm với chủ nghĩa vô thần. Nhưng rồi tôi nhớ lại, chính Newton cũng cho rằng sở dĩ các thiên thể chuyển động nhịp nhàng được là nhờ “Cái hích đầu tiên của Thiên Chúa”, mà ngày trước tôi đã từng phân tích cho sinh viên đây là quan điểm hoàn toàn sai lầm. Tự nhiên tôi lại nghĩ rằng Newton, người phát minh ra định luật hấp dẫn vũ trụ, được coi là phát minh vĩ đại nhất của lịch sử văn minh nhân loại, lại có thể kém đến thế ư? Và tôi tự trả lời: không thể được, chắc là mình dốt, không hiểu được ông ta, có lẽ Đức Chúa Trời có thật.
   Rồi tôi đọc tiếp câu chuyện Chúa sáng tạo vũ trụ trong sáu ngày chỉ bằng một lời phán. Tất cả như một truyện thần thoại dành cho trẻ con. Khi đọc đến Tân Ước, tôi lại càng thấy nhiều điều không thể chấp nhận được. Có thể tin chăng một bà mẹ đồng trinh sinh con, một người mù được sáng, người cùi được sạch, người què được lành, người chết đã có mùi được sống lại chỉ nhờ những lời phán? Ai có thể đi bộ trên mặt nước, ra lệnh bắt bão tố vô tri phải dừng?
   Những phép lạ đầy rẫy trong Kinh Thánh làm cho cái đầu quen suy nghĩ theo kiểu vô thần của tôi không sao hiểu nổi. Đúng lúc ấy, trong đầu tôi nảy ra một câu hỏi mà bây giờ tôi biết là chính Chúa dã đến và gỡ mối cho tôi. Câu hỏi đó là: Sức mạnh nào khiến cho hàng tỷ người trên thế giới, trong đó có hầu hết các nhà khoa học vĩ đại mà tôi từng ngưỡng mộ, tin Kinh Thánh? Họ cuồng tín hay chính mình ngu dốt? Từ những cuốn sách mỏng xin của Henk, tôi đã đọc thấy những câu bất hủ sau đây:
    Charles Dickens viết: “Kinh Thánh Tân Ước chính là cuốn sách tốt nhất đã từng hoặc sẽ được biết đến trên thế giới”.
    Ngài Isaac Newton, nhà khoa học mà tôi đầy lòng khâm phục, đã kết luận: “Trong Kinh Thánh có nhiều biểu hiện chắc chắn vè tính có thực hơn trong bất cứ một câu chuyện nào chống lại sách đó”.
    Victor Hugo viết: “Nước Anh có hai cuốn sách, Kinh Thánh và Shakespeare. Nước Anh sinh ra Shakespeare, còn Kinh thánh làm nên nước Anh”.
    Albert Einstein, nhà vật lý học được coi là vĩ đại nhất của thế kỷ 20, đã phát biểu: “Khoa học không có tôn giáo là mù lòa”.
    Ông cũng tuyên bố: “Tôi sẽ đi nhà thờ nào lấy những lời dạy của Chúa Giêsu làm tín điều của mình”. Như vậy, chữ “tôn giáo” mà ông dùng chính là Đạo Chúa, là Cơ Đốc Giáo thờ phượng Ba Ngôi Đức Chúa Trời.
   Lúc bấy giờ, tôi chưa hiểu được nhiều, nhưng Chúa biết tôi là người từng được học và làm khoa học nên đã dùng chính các nhà khoa học thật lớn để mở mắt cho tôi. Tôi lại nhớ đến một câu chuyện về Newton. Sau khi ông phát minh ra định luật hấp dẫn vũ trụ kỳ diệu, nhiều người đã hỏi ông làm cách nào ông lại có thể phát minh ra định luật vĩ đại như vây. Newton vừa cười vừa trả lời: “Đó là nhờ tôi đã đứng trên vai những người khổng lồ”. Chúa như đang nhắc nhở tôi: “Hãy đứng lên vai những người khổng lồ này thì con sẽ nhận ra Chân Lý của Ta”. Quả nhiên, tôi đã bị Ngài bắt phục dễ dàng, Cái tư tưởng vô thần, được tích lũy công phu và sử dụng trong bao nhiêu năm nay, bị đánh bật khỏi đầu tôi. Xưa nay tôi vẫn nghĩ đơn giản: không có Đức Chúa Trời vì không ai chứng minh được sự hiện hữu của Ngài. Nhưng bây giờ tôi lại biết đặt câu hỏi mới: “Ai đã chứng minh được Đức Chúa Trời không hiện hữu?” Tất cả chỉ dựa vào cảm giác của con người; mà cảm giác thì không phải là một cách chúng minh khoa học. Người đứng ở Trái Đất nói rằng Mặt Trăng quay quanh Trái Đất; nhưng quan sát viên đứng ở Mặt Trăng sẽ bảo Trái Đất quay quanh Mặt Trăng. Ai đúng? Hơn nữa, có nhiều cái hiện hữu mà không thể nhận biết được bằng cảm giác, chẳng hạn như tình yêu, như trí khôn con người. Không có và không thể có một máy nào đo được tình yêu hay trí khôn. Rõ ràng rằng năm giác quan và tất cả những máy móc mà loài người làm ra không phải là đầy đủ để nhận biết được mọi đối tượng. Vì vậy, quan niệm “có Chúa” hay “không có Chúa” là vấn đề của Đức Tin, nằm ngoài phạm vi của khoa học, của cảm giác. Nói theo ngôn ngữ khoa học đây là những tiên đề (axioms).
   Thật ra tiên đề “có Chúa” dễ tin hơn nhiều. Nhà bác học Newton đã làm một hệ thống Mặt Trời rất đẹp để ngay trên bàn làm việc. Một hôm, có một người bạn vô thần đến thăm. Ông bạn khen mô hình đẹp quá và hỏi rằng: “Ai đã làm nên vậy?”. Newton cười hóm hỉnh trả lời: “Tự nhiên mà có đấy thôi”. Ông bạn không tin. Newton trả lời: “Thế thì tại sao cậu lại tin cả cái vũ trụ vĩ đại chuyển động nhịp nhàng này tự nhiên mà có, không cần Đấng Sáng Tạo?”
    Tương tự như vậy,nếu đi làm về mà có cơm dẻo canh ngọt trên bàn thì nhất định chúng ta tin rằng phải có một bàn tay khác chăm sóc. Chân lý đó thật quá đơn giản, vậy mà tại sao nhiều người (kể cả tôi trước đây) lại theo tiên đề “không có Chúa”. Kinh Thánh có câu trả lời: “vì chúa đời này (ma quỷ) đã làm mù lòng họ”.
   Tính muôn màu muôn vẻ của thiên nhiên, tính di truyền kỳ diệu (hạt giống nào sinh cây trái đó), vẻ đẹp tuyệt vời của những nàng hoa, sự hài hòa, hoàn thiện của cơ thể con người, sự hùng vĩ của bầu trời sao; tất cả những cái đó, công với những ý kiến các vĩ nhân mà tôi hằng kính phục, chính là toàn năng (He possesses all power: omnipotent), toàn tri (He knows everything), toàn trí (He has all knowledge: ominiscient), và toàn tại (He is present everywhere at one and the same time: omnipresent).
   Dần dần tôi cũng tin Kinh Thánh là Lời Hằng Sống của Đức Chúa Trời, vì dù đã được viết bởi hơn bốn mươi tác giả, ở những địa điểm khác nhau, trải ra 1500 năm, nhưng Kinh Thánh là một thể thống nhất. Từ đầu đến cuối đều nói về kế hoạch cứu rỗi của Chúa đối với nhân loại. Thật ra, đây cũng là vấn đề của Đức Tin, là tiên đề thứ hai cho mọi người tin Chúa.
   Một trong những khái niệm khó nhất là khái niệm Đức Chúa Trời Ba Ngôi Một Thể. Đức Chúa Trời biểu hiện dưới ba hình thức khác nhau: Đức Cha, Đức Con (Chúa Giêsu) và Đức Thánh Linh. Ba Ngôi vừa riêng biệt, vừa là một, nghĩa là chỉ có một Đức Chúa Trời.
   Cảm tạ Chúa đã đào tạo tôi thành một người nghiên cứu vật lý, nên điều này đối với tôi lại rất dễ chấp nhận khi so sánh với nước. Nước cũng có ba trạng thái là rắn, lỏng, hơi. Ba trạng thái vật chất ấy đều có cùng bản chất là H2O. Có thể nói ba là một, một nhưng là ba. Ở đâu có một là có cả ba trạng thái. Điều thật khó hiểu đã trở thành quá rõ ràng, mặc dù đây chỉ là một sự so sánh rất khập khiễng, một sự minh họa rất đại khái mà thôi.
   Khi đã có những niềm tin cơ bản ấy (thừa nhận cả hai tiên đề), thì mọi thắc mắc về các phép lạ đều được giải đáp dễ dàng. Đức Chúa Giêsu chính chính là Đức Chúa Trời hiện thân làm người như chúng ta. Như vậy, Ngài là Đấng Sáng Tạo. Chính Ngài đã làm phép vĩ đại nhất (Tạo dựng nên vũ trụ này) thì những phép lạ khác trong Tân Ước, như đi bộ trên mặt nước, gọi người chết sống lại, ra lệnh cho bão tố phải dừng… đối với Ngài có gì là khó thực hiện.
      Những lời dạy của Chúa Giêsu đã gây cho tôi nhiều xúc động, vì thấy tình yêu thương của Ngài thật vô bờ bến. Ngài cũng phán: “Ta là Đường Đi, Chân Lý, và Nguồn Sống. Nếu không nhờ Ta, không ai đến được với Cha”. Ngài không tìm đường đi tới hạnh phúc vĩnh cửu cho chúng ta, mà chính Ngài là Con Đường dẫn chũng ta đến sự cứu rỗi linh hồn. Ngài không nói tới một chân lý nào khác, vì chính Ngài là Chân Lý tuyệt đối duy nhất. Và cũng chính Ngài là Nguồn Sống, vì tổ phụ Ađam của chúng ta đã nhờ sinh khí của Ngài mà trở thành một loài sinh linh.
   Người Việt Nam cũng tin có Ông Trời. Ca dao Việt Nam có bài:
   Lạy Trời mưa xuống,
   Lấy nước tôi uống,
   Lấy ruộng tôi cày,
   Cho đầy bát cơm,
   Lấy rơm đun bếp…
   Con người tưởng rằng có thể trực tiếp đến với Đức Chúa Trời, đến với Cha Thiên Thượng. Chúa Giêsu cho biết: Tội lỗi đã tạo ra một hố ngăn cách giữa nhân loại với Đức Chúa Trời, và bây giờ chính Ngài là chiếc cầu duy nhất bắc qua hố thẳm ấy. Ai không tin nhận Ngài thì không thể đến cùng Đức Chúa Trời được. Ngài mời gọi: Hỡi những kẻ mệt mỏi và nặng gánh ưu tư, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho các ngươi được an nghỉ”. Ngài cũng phán: “Này, Ta đứng ngoài cửa mà gõ. Nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa cho, Ta sẽ vào ăn bữa tối với người đó, chỉ người với Ta”.
   Thật sự cảm động trước những lời dạy đầy tình yêu thương ấy, tôi đã quỳ gối ăn năn về tội lỗi trong những năm sống vô thần, và thành kính mời Ngài vào làm chủ cuộc đời mình. Từ đó đời tôi hoàn toàn được đổi mới, tràn ngập ánh sáng, bình an và hy vọng.
   Thưa quý vị,
   Với bài viết ngắn này, tôi không thể nào nói hết được những phước hạnh mà Chúa đã ban cho tôi từ ngày tôi tin nhận Ngài. Trước đây tôi cứ nghĩ chết là hết. Thật ra không phải thế. Kinh Thánh cho biết rằng chết là bắt đầu một cuộc đời mới, như hạt giống chết đi để bắt đầu cuộc đời của một cây xanh. Chúa Giêsu cũng dạy rằng: “Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại đến nỗi ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Người Con ấy không bị hư vong mà có sự sống đời đời”. Tôi không những đã nhận được những phước hạnh đời này, mà còn biết chắc rằng mình sẽ có cuộc sống vĩnh cửu ở bên Ngài, sau khi từ giã thế giới này. Đó là niềm vui và sự bình an không thể mua được bằng bất cứ giá nào.
   Để kết thúc, xin cho phép tôi trích dẫn lời của Albert Einstein:
   “Tôn giáo củ tôi là sự hạ mình chiêm ngưỡng Đấng vốn là thần linh, tối cao, vô hạn, đã tự bày tỏ chính Ngài trong những phân tử vô cùng nhỏ bé của vũ trụ, để cho chúng ta có thể bằng tư duy thiển cận tầm thường của mình cũng nhận biết được Ngài. Chính sự hiểu biết về những quy luật tuyệt vời của vũ trụ vĩ đại và kỳ diệu đã đem đến cho tôi niềm tin sâu sắc về sự hiện diện của một Đấng quyền năng tối thượng đã sáng tạo nên vũ trụ, cái mà con người không thể nào lãnh hội được bừng lý trí của mình. Đấng đó chính là Đức chúa Trời của tôi”. (Barnett Lincoln- The Universe and Dr. Einstein p.95).
     Kinh Thánh dạy rằng: “Đức Chúa Trời là tình yêu”. Tin nhận Chúa Giêsu, quý vị sẽ được nếm trải tình yêu thương ngọt ngào ấy như hàng tỷ người và cả chính tôi đã từng kinh nghiệm được. Quý vị sẽ như một người con lạc đường quay trở về nhà cha đẻ của mình. Mọi thứ trước đây ở bên phải nay đều ở bên trái và ngược lại (như đại văn hào Nga Lev Tolstoi đã nhận xét, sau khi ông tin nhận Chúa. Phước hạnh và tình thương của Chúa sẽ theo quý vị đến hết cuộc đời như Ngài đã hứa trong Kinh Thánh.
   Cầu Chúa dùng bài làm chứng này để góp phần rất nhỏ giúp quý vị tin nhận Chúa Cứu Thế Giêsu, mời Ngài vào làm chủ cuộc đời mình và nhận được Ơn Cứu Rỗi, tức là sự sống đời đời mà chính ngài đã hứa ban tặng. Vui biết mấy, một ngày mai, chúng ta sẽ được gặp nhau ở Thiên Đàng, cùng nắm tay ca hát tôn ngợi Đức Chúa Trời yêu quý, Đấng Sáng Tạo, đã dựng nên trời đất vũ trụ, cũng như cả quý vị và tôi. Thật là một niềm hạnh phúc tuyệt vời!. Ước mong sẽ được trao đổi tâm tình thêm với quý vị qua các phương tiện thông tin hiện có.
    Phan Như Ngọc
(VTCG sưu tầm)





































Nữ sinh Trưng Vương Sài Gòn trước 1975

Sau khi ký gửi hành lý tại phi trường Edmonton, Dũng quay qua con gái dặn dò:
- Bố đi nhé, con ở nhà chăm lo nhà cửa và học hành.

Cô sinh viên năm thứ nhất đại học ôm bố, hãnh diện:
- Bố cứ yên tâm đi chơi vui vẻ thoải mái, đừng lo cho con! Ngày mai anh Hai nghỉ hè về nhà với con mà!


Dũng ôm con lần nữa và đi vào trong khu kiểm tra hành lý xách tay, chuẩn bị vào phòng đợi cho chuyến bay Vancouver - Việt Nam. Nhìn theo đứa con gái đang cố vẫy tay ngoài kia, lòng Dũng rộn lên niềm vui và hạnh phúc. Cách đây ba năm, khi vợ Dũng đột ngột qua đời vì tai nạn khi đang chạy xe đi làm trên đường cao tốc, ba bố con đã bị hụt hẫng một thời gian dài, Dũng bắt đầu nếm mùi và quen dần cảnh gà trống nuôi con. Năm ngoái, đứa con trai lớn vào Đại Học tận Toronto, và năm nay đứa con gái chọn học tại University of Alberta để vẫn được ở nhà gần gũi và chăm sóc bố. Ở tuổi trung niên 52, nhưng với đời sống văn minh ngày nay thì vẫn còn “trẻ”, Dũng hàng ngày vẫn đi làm, cuối tuần đi chợ, đôi khi có con gái đi theo phụ giúp, hoặc những buổi chiều rảnh rỗi lại giúp bố làm cơm. Đời vẫn vui và êm đềm, Dũng thật sự hạnh phúc khi nhìn các con khôn lớn và trưởng thành.



BỆNH VÀ LƯỜI


Cũng như các bà vợ khác ở hải ngoại, vợ tui kỳ này làm biếng quá. Đi làm về là nằm trên giường xem phim bộ, chẳng chịu nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa gì ráo. Tôi có la, nó ấp úng trả lời:

-Em thấy mệt quá, chẳng làm gì được cả. Nằm nhưng không ngủ được nên mới bật máy xem phim, chứ không cố ý xem phim.


Vài lời giao duyên:

Kể từ ngày Ngàn Thông âm thầm nhắm mắt, không kịp từ biệt bà con độc giả, anh em trong ban biên tập ai cũng buồn héo gan nát mật. Riêng tôi thì treo bút lên xà nhà, ngán cho tình đời… đen bạc! Ngày ngày chỉ biết lấy những giờ dạy học làm vui. Thế giới học trò quả là một thế giới thân ái và dễ thương! Đây có thể coi như một lời tâm sự với bạn đọc Thiếu Nhi, Những giờ dạy, những buổi tiếp xúc với học sinh quả là niềm an ủi cho những ai mến yêu tuổi trẻ mà đang gặp những thất vọng, buồn chán vì hoàn cảnh.
Treo bút lâu cũng đâm chán, nghiệp viết lách khi đã lỡ mắc vào người thì “nạn nhân” không thể ngồi chơi xơi nước hoài hoài được. Bởi vậy, nay được phép của chú Chủ biên Thiếu Nhi, tôi vui mừng cầm bút trở lại, để tiếp xúc với các bạn độc giả của Thiếu Nhi. Tôi không biết viết gì khác, ngoài những câu chuyện xảy ra trong THẾ GIỚI HỌC TRÒ, một thế giới đầy âm thanh, màu sắc, đầy tình cảm vui, buồn mà tôi được sống trong đó với tư cách một người thầy trong bảy, tám năm qua. Lời giao duyên “vô duyên” chỉ có vậy. Nay xin được bắt đầu.

ĂN QUÀ
(bài thứ nhất)


Thế giới học trò được mở màn bằng câu chuyện “ĂN QUÀ”. Xin “ai đó” đừng trách tôi tầm thường, thô tục, mở miệng ra là đã thấy “ĂN” rồi! Có bị trách thì cũng chịu, vì tôi quả quyết: “Dĩ thực vi tiên” là câu châm ngôn của rất nhiều người, trong đó dĩ nhiên có các… cô cậu học trò thân mến!


Ông chánh Hoàng vừa gạt chân chống dựng chiếc Dream II xuống, vừa nói vọng xuống bếp:
- Má mày dọn cơm ra thôi! Đã quá trưa rồi còn gì.

Vừa thay đồ, ông lại vừa hỏi:
- Chúng nó ăn cơm hết chưa?
- Rồi. Con Hoa đã đi học rồi. Còn thằng Tí ăn rồi chạy đâu chơi ấy.

Bà chánh Hoàng vừa trả lời vừa đon đả bưng mâm cơm từ dưới bếp lên. Thói quen của hai vợ chồng ông chánh từ khi lấy nhau là vậy. Đi đâu thì đi, làm gì thì làm, chỉ trừ những đám tiệc phải dự, bằng không thì ông cứ muốn về nhà, ăn chén cơm vợ nấu. Bà cũng thế. Nấu cơm ra để đấy, con cái có đói thì cứ dùng trước. Bà nhất quyết không ăn, một mực chờ ông về.



Cỡ đâu ba bốn giờ chiều ngày hôm đó, một chiếc xe taxi dừng lại vội vàng trước nhà. Cửa xe mở ra, người ta khiêng ra một thanh niên ốm yếu chỉ còn da bọc xương mặc cái áo thun và quần đùi đen, ló ra hai ống chân như hai cây tre cong queo, tím tái. Một người xốc nách anh thanh niên, hai người hai bên đỡ hai chân của anh, họ khiêng anh đi như chạy vội vào trong nhà. Sau đó là một tiếng hét kinh hoàng rồi những âm thanh hỗn độn chao đảo dội ra ngoài căn nhà. Ngay sau đó có tiếng bước chân chạy vội vàng rầm rập và giọng một phụ nữ hoảng loạn hớt hải ào từ đầu ngõ chạy về phía căn nhà, giọng của chị gào lên thảm thiết vang cả xóm:

- Trả lại chồng cho tôi! Trả chồng tôi lại cho tôi!

Chị bước ba bước là đã lao đến được thềm nhà. Người ta vừa ghé vào quán cóc bán hàng của chị ở gần chợ mà báo cho chị biết ủy ban phường đã cho xe đem chồng chị đi thủy lợi về nhà rồi. Nhưng không phải là chồng chị nguyên vẹn như lúc ra đi mà chỉ còn là cái xác. Anh bị ngã nước trong rừng rồi sốt rét cấp tính chết chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày phát bệnh.



Nhân vật:
Anrê Trần Văn Trông (nói giọng Huế)
Mẹ Trông (nói giọng Huế)
Người phụ nữ nghèo mua cá (nói giọng Huế)
Quan (thâu nhận lính đăng cai cũng là quan xử án)
Đội trưởng
2 người lính (thi hành lệnh của đội trưởng)
2 người lính (cầm gươm đứng nghiêm hầu quan)
Lý hình
Đạo trưởng tây
Người đọc dẫn nhập
Màn một - Cảnh một



Sáng mùng ba tết, trời còn lảng vảng sương. Gã ngồi một mình trên chiếc ghế đá góc sân, dưới gốc mai còn đang nở hoa vàng trời, nhưng cũng đã rụng hoa vàng đất. Gã tủm tỉm cười một mình với mùa xuân đang về. Mùng ba tết, hôm nay, nếu tính theo lịch ta, là ngày giỗ người vợ thân yêu của gã, bà ngoại của con Kim Ngôn, đứa cháu ruột thịt duy nhất của gã. Nhưng hai ông cháu đã chọn giỗ những người thân trong gia đình theo lịch tây, nên ngày tết vẫn là ngày tết. Gã xuýt xoa, hít hà hương thơm của tách trà ô long mà một người bạn vong niên mới biếu gã. Gã lại cười một mình. Mùa xuân đất trời đã về. Con chim gáy treo ở hiên nhà gáy “cúc cu, cúc cu…” liên canh bất chỉ. Có phải đời vẫn đẹp, vẫn đáng yêu quá chừng không?

Bỗng một đoàn xe mô tô, có đến một chục chiếc, nẹt bô, rú ga, đánh võng, ào ào đua nhau chạy như bay ngay trước mặt gã. Nụ cười trên môi gã tắt lịm. Gã làu bàu:

– Tiên sư bố nhà chúng mày, quân mất dạy.


Chú Melrose bị cong lưng vì bệnh vẹo xương sống (scoliosis), đôi mắt xanh sáng nhưng bị lé. Hai chú cháu sắp hàng để mua hamburger, chú nói rất khó hiểu, ý chú nói chỉ có tôi hiểu chú thôi.

Chú không những đưa tay chỉ vào người ta, chú còn vẫy chào khi họ ở gần chú. Một số người chào lại chú hoặc vẫy tay chào chú, nhưng đa số quay đi chỗ khác hoặc nhìn chú với ánh mắt kỳ lạ, không mấy thân thiện. Tôi tự thấy mình may mắn được biết chú.

Tôi tình cờ biết được sự hiện hữu của chú khi tôi 15 tuổi. Vào một buổi trưa, tôi ngồi xem các hình ảnh gia đình, tôi thấy một bé trai 3 tuổi ngồi trước hiên nhà. Có lẽ hình chụp khi ba tôi khoảng 9 tuổi – lớn nhất trong 3 người. Còn người trẻ hơn ba tôi chừng 1 tuổi thì tôi không biết đó là ai.


Một

Không nghĩ là cuộc gọi của ông ấy. Hãy còn rất sớm mà. Giờ, tôi còn nấn níu trên giường cũng là do thói quen chứ giấc ngủ đã qua từ khi nãy. Từ cách đây nửa tiếng khi cái loa của phường bắt đầu lên tiếng và chồng tôi vội dậy. Cỡ đó, người này phải thức để ra công viên gần đây chạy bộ mấy vòng rồi ùm xuống biển, bơi đúng năm chục sải. Con trai trề môi: “Bố bơi quá kém”. Con gái nheo mắt: “Chắc bố đếm nhầm?”. Chồng trừng mắt: “Cái thân tao càng lúc càng nặng, nổi được trên mặt nước đã phước. Nhầm cũng chẳng sao!”. Chắc sợ mình chìm nghỉm dưới đáy biển, thế nên, sớm nào chồng cũng tròng vào chân đôi giày thể thao và uể oải rời nhà. Vào lúc tôi áp cái di động sát tai, cố sửa giọng cho ra vẻ ngái ngủ, ậm ừ trả lời: “Vâng, tôi đang nghe ông đây” thì mất ngay tín hiệu. Ông và tôi. Tôi với bà. Ái chà chà, có ngờ đâu cái chữ tình nó gây nhiễu sự. Bà chẳng nói gì chứ tôi, đang tuổi sáu lăm, mới rõ là đáng đời nhé!




1. Mẹ Thoa càm ràm suốt, khi về tới nhà. Đụng ai nhăn nhó đó. Cứ khi ấy, thường hạ thấp giọng ra vẻ thiết tha: “Chẳng ai thương tôi. Mấy người trong cái nhà này bị câm hết rồi. Sao không ai muốn mở miệng? Sao không ai thích chuyện trò?”.

Cũng câu nói đó, tối qua, khi mẹ vừa dứt lời, ba đã đập mạnh cái iPhone lên bàn, ngay trước mặt và gằn lên từng tiếng một: “Vậy thì tôi nói đây này. Bà vô mạng đi và coi liền cái clip về con gái của bà nghen”.

Thoa cũng đang ngồi tại đó chứ đâu. Ngồi cùng bàn với mẹ trong phòng khách và hứng, trọn vẹn, cặp mắt dữ dằn của mẹ chiếu thẳng vô người. Đã quen nên chẳng hề gì. Thoa từ tốn đứng dậy và không quên giương to mắt đầy thách thức đáp trả, trước khi đĩnh đạc leo từng bậc cầu thang, chậm rãi bước về phòng riêng khóa trái cửa. Rồi. Thời gian dành cho việc kết nối đã chấm dứt. Mặc cho nửa tiếng sau mẹ đập cửa và ba đòi phá. Mặc cho cả buổi tối đó mẹ khóc lóc và ba hét la. Mặc, mặc và mặc. Thoa nằm dài trên giường, mở volume hết cỡ, chúi đầu vô cái iPad. Rồi. Thời gian kết nối đã bắt đầu trở lại. Một sự kết nối cho chỉ riêng mình. Một mình.



Giữa vòm trời cao xanh, chùm phượng lẻ loi sót lại cuối hạ không lấn át được sắc vàng của những cơn lá mùa thu. Tạm biệt tuổi học trò đã lâu, nhưng mỗi độ tháng 9 về, nó như muốn dừng lại, tạt té ở một góc ký ức nào đó, để nhìn kỹ mình của hôm qua và gửi lời biết ơn tới bao con người đã ghé thăm và nâng đỡ nó trên đoạn đường đầu đời. Và nó cũng muốn hòa mình cùng các em học sinh, sinh viên trong những ngày tựu trường hôm nay. Cùng nhịp bước náo nức ấy, nó không quên thầm thĩ một lời nguyện chúc về một năm học mới tràn đầy ước mơ và hy vọng dành cho các em.

6 tuổi…
Vào lớp 1, mẹ mua cho nó chiếc túi cước có sọc xanh, sọc đỏ cùng phấn trắng, bảng đen và que tính… Nhưng nó lại thích thêm vào trong chiếc túi của mình những chiếc gai bưởi vừa dài, vừa nhọn để bất cứ khi nào nó cũng có thể lăn lê bò toài tập viết trên những mảnh lá chuối mà nó cố lắm mới hái được sau vườn nhà. Gai bưởi mà viết trên lá chuối bánh tẻ thì đậm nét lắm! “Đậm” nên nó nhớ lâu, nhớ mãi. Những ngày chập chững đến trường, vì chưa biết viết hay gọi tên hai từ “thiếu thốn” nên ngay trong cảnh thiếu thốn ấy, nó vẫn luôn vui vẻ với tất cả những gì nó nhận được. Mãi về sau, khi nó không còn là đứa trẻ 6 tuổi, nó mới hiểu rằng nhờ hoàn cảnh đó mà nó biết trân trọng, yêu con chữ, yêu màu mực tím, yêu trường, yêu lớp cùng giấy trắng tịnh khôi hơn…



Người bạn vai anh của tôi, một tác giả chuyên viết về các đề tài luân lý đạo đức trong đạo ngoài đời, bảo:
– Anh em mình già rồi, chắc phải nghỉ viết thể loại văn nghị luận thôi. Phải đọc nhiều, nghiên cứu nhiều mới viết được, mệt quá!
Tôi mở lòng:
– Con ong làm mật, con tằm nhả tơ. Nhà Phật bảo đó là “Duyên, Nghiệp”. Nhà Đạo nói đó là “Ơn Gọi”. Bác không bỏ được đâu. Bỏ thì bác suốt ngày hát “cuộc đời vẫn buồn tênh, tình yêu vẫn buồn tênh” hay sao?
Anh cười, cởi mở:
– Mình sẽ nhảy qua viết truyện ngắn. Viết truyện ngắn dễ ẹc ấy mà, cứ phịa ra là xong…

Phêrô Đặng Minh Thiên, TM, 1991 Gx Tân Hội - Gp Nha Trang
Giải triển vọng VVĐT 2015
-Trích tập “Người gieo hạt”-
Buổi tối thứ tư…
“Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua nhân hậu trị vì một vương quốc xinh đẹp, phồn vinh. Ông có hai người con, một trai một gái, ông đem lòng yêu thương hai con rất mực. Ông dặn các con mình rằng: “Các con hãy sống hạnh phúc với cha trong vương quốc này. Các con có thể đi khắp mọi nơi trong vương quốc, nhưng ngoại trừ một chỗ, đó ngọn đồi phía sau vương quốc, nơi đó đã bị phù phép”. Hoàng tử công chúa đều xin vâng lời vua cha. Cuộc sống hoàng tử công chúa trôi qua thật hạnh phúc, bình yên.Cho đến một ngày kia, công chúa quyết định ra phía sau vương quốc sau khi đã thăm thú nhiều nơi. Công chúa thấy một ngọn đồi xanh xinh đẹp với nhiều bông hoa cây trái, công chúa không nghe lời vua cha chạy lên ngọn đồi. Khi thấy nhiều quả chín trông thật ngon, công chúa hái một trái ăn thử. Tức thì cái cây biến mất, thay vào đó là một mụ phù thủy xấu xí. Mụ phù thủy chẳng nói bay tới bắt lấy công chúa mang nàng đến một khu rừng cách xa vương quốc.
công chúa cứ buồn khóc suốt, nên mụ phù thủy liền đọc thần chú khiến cho công chúa quên luôn người thân cũng như quên đi thân phận công chúa của mình. Từ đó công chúa không còn khóc nữa mụ phù thủy bắt công chúa làm những công việc vất vả…”.
Anh dừng đọc và nói với đứa con gái nhỏ tuổi đáng yêu của mình từ nãy giờ vẫn chăm chú nghe anh kể  truyện:
- Con thấy công chúa tội nghiệp chưa? Vì công chúa không chịu nghe lời vua cha đó. Vậy nên con phải nghe lời ba nghen!
- Dạ.
Anh thấy con mình đã buồn ngủ.
- Thôi, con nằm xuống ngủ đi, đêm mai ba sẽ cùng con đọc tiếp.
Anh sửa lại chăn cho con và hôn nhẹ lên trán con cách âu yếm. Anh khép cửa và đi về phòng ngủ của mình. Lúc đi ngang qua phòng khách, anh nhìn lên tấm ảnh thờ của cha mình, anh nhủ thầm: “Bây giờ con mới hiểu câu nói của ba: Sau này có con, con mới hiểu hết tình thương của ba dành cho con”.
Anh lại đảo mắt nhìn qua bàn thờ bên cạnh, trên đó có cây Thánh Giá và tượng Thánh Gia Thất. Bất chợt anh có cảm giác là lạ, anh tiến lại gần hơn: Thì ra có một Lộc Thánh mới. Anh nhẩm nhanh dòng chữ viết trên Lộc Thánh: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa” (Lc 11, 28). Tuân giữ lời Chúa ư… Được phúc ư… Anh suy nghĩ kỹ hơn: “Phúc, chắc là hạnh phúc rồi”. Đối với anh, anh chỉ biết có nghe lời ba mẹ, thầy cô, rút kinh nghiệm từ những gì cuộc sống mang lại để sống, tất nhiên là để sống     tốt, sống hạnh phúc. Anh tóm lại: “Mình như bây giờ là được”. Rồi theo lối suy tính của nhà kinh doanh, anh nghĩ: “Nhưng... liệu ta không nghe lời của Chúa, thì bị thiệt thòi gì không? Mất phúc lợi, hạnh phúc chăng?”.
Khi anh vào phòng ngủ, anh thấy vợ mình đang ngồi đọc kinh, sau đó cô cầm cuốn sách Tân Ước lên mà đọc. Đó là thói quen của cô trước khi ngủ, anh cũng quen với điều đó.  Nhưng lần này anh dõi theo cô và suy nghĩ : “Đọc Lời Chúa à! Sống theo lời Chúa là được phúc. Còn mình đang có nhà cửa, có cơm ăn áo mặc, cố gắng làm việc, kiếm thật nhiều tiền… Vậy là đủ, dường như đó là hạnh phúc rồi. Ngủ thôi, ai nghe lời ai, mặc kệ…”. Anh muốn dứt dòng suy nghĩ để ngủ, nhưng không được, có vài ý tưởng cứ lẩn quẩn trong trí anh với nhiều thắc mắc… Phải mất khoảng thời gian lâu sau anh mới ngủ  được.
Buổi tối thứ năm…
“Để tránh việc công chúa bỏ trốn, mụ phù thủy cột vào chân công chúa một sợi dây phép thuật. Sợi dây làm bằng thứ ánh sáng kỳ lạ màu xanh thể xuyên qua mọi thứ nên không bị vướng vật gì, nhưng độ dài của thì không quá một dặm.
Còn về vua cha, khi biết tin công chúa bị mất tích, ông rất đau buồn. Ông sai người đi tìm suốt ngày đêm, nhưng không một ai tìm thấy. Cuối cùng, hoàng tử xin vua cha cho chàng được đi tìm công chúa, vua cha rất hài lòng cho phép. Ông đưa cho hoàng tử một thanh kiếm tấm khiên thần để lên đường.
Một hôm, khi đi nhặt củi bìa rừng, công chúa nghe tiếng khóc gần đó. Lại gần, cô thấy có một chú nhím nhỏ đang tựa vào một gốc cây mà khóc. Cái cây trông thật kỳ lạ, thân nó dẻo như cao su. Công chúa nhẹ nhàng hỏi: “Này chú nhím nhỏ, sao chú lại khóc?”. Chú nhím nói: “Em chú nhím sống khu rừng bên kia, em rất thích lăn tròn trên mặt đất. Vì quá ham chơi nên em lăn đến tận đây trúng phải cái cây Dẻo Dẹo này. Sợi lông của em dính chặt vào thân cây, nên em không tài nào rút ra được”.
Công chúa hỏi ngay: “Chẳng phải những chú nhím biết bắn những sợi lông của mình hay sao? Em có thể nhả những sợi lông bị dính ra em sẽ thoát được”. Chú nhím nghe vậy liền co mình lại, chú đã nhả được những sợi lông cách dễ dàng. Chú vui mừng lắm vì đã thoát ra được cũng như biết thêm được một khả năng mới. Chú nhím cảm ơn công chúa hứa sẽ giúp công chúa khi nàng cần.
Từ đó trở đi, chú nhím chơi thân với công chúa, chú còn rủ thêm nhiều bạn thú rừng cùng chơi. Công chúa rất vui khi quen được nhiều bạn nhỏ dễ thương như bạn Thỏ, Chim, Bướm... Buổi tối, Công chúa lấy những quả Pháo của cây Dẻo Dẹo, những quả này khi bứt cái cuống đi, khoảng vài giây sau thì phát nổ ra những tia sáng rất đẹp. Công chúa lấy những quả ấy cắm vào lông của chú nhím để chú bắn lên trời mỗi buổi tối. Chú nhím bắn mỗi lúc một cao hơn, làm những quả Pháo nổ cao trên bầu trời rất đẹp mắt như bắn pháo bông.
Còn về hoàng tử khi vâng lệnh vua cha, chàng băng rừng vượt suối, chiến đấu với thú dữ cố gắng tìm cho được em gái. Mỗi tối, chàng thấy có những pháo bông nổ trên bầu trời ở ngoài xa, chàng lấy làm lạ nơi rừng sâu này rất ít người sinh sống, chàng hy vọng thể em mình bị nhốt nơi ấy hoặc ít ra thể tìm được chút tin tức gì. Hoàng tử cứ nhắm hướng đó đi, cuối cùng chàng cũng thấy được em gái mình…”
Sau khi con gái mình đã ngủ, anh lên mạng xem tin tức. Anh đọc thấy những bản tin thế giới - xã hội. Anh thấy thế giới đang có nhiều biến động xấu: đang xảy ra những cuộc chiến, cuộc tàn sát, bắt bớ, giết người, khủng bố... Anh nghĩ:“Do họ tin vào những lý tưởng để rồi đi làm những chuyện khiến nhiều người bị đau khổ, bị giết. Họ làm vậy vì họ nghĩ mình sẽ được hạnh phúc ư…”- Anh chợt nhớ lại - “Lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa…”. Có nhiều niềm tin trên thế giới này… Cần nghe lời ai mới sống tốt, để thế giới này tốt hơn? Như mình đây là sống tốt rồi, xem như ổn định rồi... “Thật vậy ư?”- Anh cảm thấy hơi lan man -“Không chắc chắn lắm, những gì mình xem là ổn định đây liệu có gì là chắc chắn chứ...”
Anh tắt máy và thấy vợ mình đang đọc Lời Chúa.
- Em có thể đọc lớn cho anh nghe với. - Anh nói Vợ anh lấy làm ngạc nhiên nhìn anh hồi lâu.
- Ờ, anh chỉ muốn nghe thử xem có gì hay không thôi mà. - Anh phân bua.
- Anh làm em bất ngờ đấy!- Vợ anh đáp - Nhiều năm qua, anh không hề nói gì tới những chuyện như thế này mà.
Anh không biết phải trả lời làm sao, chị mới mĩm cười nói tiếp: Em đang đọc đoạn lời Chúa này nè! Cô nhìn vào sách và bắt đầu đọc: “Sau đó Người nói với họ dụ ngôn này: Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: “Mình phải làm đây? còn chỗ đâu tích trữ hoa màu!”. Rồi ông ta tự bảo: “Mình sẽ làm thế này: Phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: “Hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!”. Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”. Ấy, kẻ nào thu tích của cải cho mình, không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.” ( Lc 12, 16 21).
“Ồ”- Anh nhủ thầm.- “Mình lo kiếm tiền… đồ ngốc… Lo cho cuộc sống, có của ăn của mặc, tính đến việc dư dả, vậy là đủ… Ngốc thật, nếu đêm nay ta chết… ta được những gì, có những gì là chắc chắn… Còn làm giàu trước mặt Chúa là sao… Nghe Lời Chúa… được phúc gì… Cần nghe theo ai là tốt đây? Những gì ta có thể làm ra mà chắc chắn đây... Làm giàu trước mặt Chúa là sao? Khi ta chết thì còn có gì ư? Ta khao khát một điều gì thật lớn lao và bền vững... Cần tin vào Lời Chúa không?... Thôi, ngủ thôi!”.
Đêm nay vẫn như đêm qua, có những suy nghĩ cứ chập chờn làm anh khó mà ngủ ngay được.
Buổi tối thứ sáu…
“Hoàng tử lấy làm vui lắm vì cuối cùng cũng gặp được em gái mình. Hoàng tử chờ mụ phù thủy đi vắng lẻn vào gặp công chúa. Nhưng khi gặp được anh trai mình công chúa không nhớ được gì cả, khiến cho hoàng tử rất buồn. Hoàng tử cố gắng làm công chúa nhớ lại: Nàng một công chúa của một vương quốc, bị bắt cóc bởi mụ phù thủy, có một người cha nhân từ cùng với anh trai chính là chàng. Tuy công chúa không nhớ, nhưng thấy chàng trai xưng mình là hoàng tử này rất chân thành, vẻ tốt bụng. Hoàng tử quyết định sẽ ra tay diệt trừ mụ phù thủy kia để giải cứu công chúa khỏi những phù phép.
Khi mụ phù thủy quay về phát hiện kẻ lạ mặt hoàng tử, mụ liền lao tới tấn công chàng. Mụ phù thủy sử dụng phép thuật phóng tới nhưng không làm hoàng tử sợ hãi, chàng tấm khiên thần kỳ chống lại các phù phép của mụ phù thủy. Mụ phù thủy thấy không hiệu quả liền nảy ra một ý, mụ phóng hai tia sét tới công chúa hoàng tử cùng lúc. Hoàng tử không do dự quăng tấm khiên để cản tia sét đang phóng tới công chúa, còn chàng thì lãnh trọn sét còn lại vào người, khiến chàng bị thương không gượng dậy nổi. Mụ phù thủy tiến lại gần hoàng tử, giơ gậy chĩa xuống hoàng tử đọc thần chú…”.
“Hoàng tử dám hy sinh người em gái mình yêu quý”. - Anh dừng  vài  giây  suy nghĩ…
- Ba có biết Hoàng tử Hòa Bình không ba?- Con gái anh bất ngờ hỏi.
Anh lắc đầu: “Ba không biết!”.
Con gái anh mới nhảy xuống giường, lấy ra trong quyển sách giáo lý Đồng cỏ non một tấm hình: “Đây là hình của Hoàng tử   Hòa Bình nè ba!”
Anh đóng cửa thật khẽ sợ làm con gái mất ngủ. Anh nhìn lại tấm hình lúc nãy, anh biết đây là ai...
Anh ngồi tại phòng khách và nhìn lên cây Thánh Giá. Có một thúc đẩy bồi hồi trong tâm hồn anh, anh thấy mình cần hồi tâm lại: “Lúc trước mình có học giáo lý... gọi là giáo lý Tân tòng, sau đó học giáo lý hôn nhân. Mình chỉ có ý là nghe theo phía nhà vợ, làm xong “thủ tục cưới hỏi” của nhà vợ yêu cầu, chứ mình chẳng để tâm trí vào học những giáo lý ấy, những nghi thức ấy, học như học vẹt... Mình vô tâm với nhiệt huyết của cha xứ quá. Giờ mình cần suy nghĩ thấu đáo hơn mới được.” Anh cố nhớ lại những bài giáo lý xưa kia anh đã từng nghe vị linh mục dạy. Anh nhớ rằng: “Chúa đến cứu nhân loại do con người đầy tội lỗi. Cứu cả mình, mình cũng có tội. Đúng! Và Chúa cứu bằng cách nào?... Mình chỉ nhớ là Người chịu đánh đập, bị treo trên thập giá… còn chịu sĩ nhục nữa, nhưng Chúa tha thứ hết trước khi chết…vì Chúa quá yêu loài người... Chúa yêu mình nữa… Rồi Chúa sống lại, chiến thắng sự chết, mọi người sẽ không phải chết. Ôi! Làm sao mình lại không tin những lời dạy của Người đã rất chân thành và hy sinh mạng sống vì mình chứ. Mình cần đọc lại Tin Mừng mới được, tìm hiểu thêm mới được…”.
Anh nói với vợ: “Tối nay, em cho anh mượn cuốn sách...ơ... sách  Lời Chúa được không?”
“Thật sao! Anh muốn đọc thật sao?”- Cô vui thấy rõ, nhưng rồi lại sợ có chuyện không ổn, vì không ít lần cô và chồng từng cãi nhau về những chuyện đạo hạnh. Cô hơi cau mày nghi ngại. Lần này anh thú thật: “Anh thật sự muốn biết về cuộc đời của Chúa…ờ… Chúa Giêsu cách kỹ càng hơn, biết đâu anh thay đổi cách nghĩ… trước kia”.
Cô không thể tin những gì mình nghe được, cô thấy lòng mình vui rộn ràng. Cô lấy ngay quyển sách Tân Ước, làm điệu bộ đứng nghiêm trang và cầm hai tay giơ quyển sách ra: “Đây, ông xã”.
Anh mĩm cười cầm lấy, bắt đầu đọc… và suy gẫm.
Buổi tối thứ bảy…
“Mụ phù thủy chưa đọc hết câu, thì từ trên cao những chú chim thả những quả Pháo rơi xuống chỗ mụ nổ đôm đốp khiến mụ bất ngờ. Không chỉ thế, chú nhím nhắm bắn những cọng lông cứng về phía mụ phù thủy. Hoàng tử nhanh tay lúc mụ phù thủy còn bối rối, liền dùng thanh kiếm đâm ngay mụ. Mụ thét lên tan thành khói.
Sợi dây trói công chúa biến mất nhưng công chúa vẫn chưa phục hồi trí nhớ. Công chúa cùng các bạn thú rừng cố hết sức cứu chữa vết thương cho hoàng tử, nên chỉ vài ngày sau chàng đã bình phục.
Hoàng tử lúc này mới nói: “Chúng ta cùng nhau về gặp vua cha, hẳn vua cha sẽ cách giúp cho em nhớ lại tất cả”. Công chúa bắt đầu tin tưởng hoàng tử, khi chàng mình dám hy sinh tính mạng. Vì thế công chúa theo hoàng tử lên đường. Họ đi mất ba ngày ba đêm cuối cùng cũng đến nơi. Vừa mới tới cổng thành, họ đã thấy vua cha đang đứng sẳn đó. Vừa trông thấy họ, vua cha chạy ngay đến ôm lấy công chúa mừng rỡ: “Con gái yêu quý của ta đã trở về”. Ngay lúc ấy, công chúa nhớ lại tất cả. Mọi thần dân đều cảm thấy vui mừng, họ mở một buổi tiệc lớn nhất từ trước đến nay chưa bao giờ trong vương quốc. Từ đó trở về sau công chúa được sống những ngày hạnh phúc bên cạnh vua cha anh trai mình”.
“Con thích làm công chúa!”- Con gái anh reo lên.
Anh cười nói với con gái: “Con chính là cô công chúa đáng yêu của ba”.
Khi anh ôm con mình vào lòng, anh có một suy nghĩ mới tuyệt vời mà trước nay anh chưa từng có: “Ta đã được Rửa tội, chính ta đã được là con cái Thiên Chúa… Đúng rồi, ta có một Cha trên trời. Ôi, ta còn ước mong gì hơn thế nữa, ước mong được là hoàng tử, công chúa ở trần gian này sao sánh bằng làm con Thiên Chúa được chứ!”- Rồi bổng anh nhớ đến kinh Lạy Cha.
Anh hỏi vợ mình khi về lại phòng: “Ngày mai là chủ nhật rồi phải không em?”
“Dạ”- Cô trả lời khi đang chải tóc. Cô phải dừng lại và bay vào ôm chồng mình ngay, xoay một vòng và reo lên: “Ông xã em là tuyệt vời nhất!”, sau khi nghe anh nói xong câu: “Mai em đi lễ, nhớ… rủ anh đi với”.
Những bữa tối sau đó… Anh và gia đình cùng đọc Lời Chúa, đọc kinh và cầu nguyện.





















































Bạn đi về miền Tây, bạn bắt gặp những điều hơi là lạ nếu bạn chưa từng đặt chưn tới vùng đất nầy. Xin kể bốn câu chuyện:
1. Một người có con gái đặt tên là Loan, nhưng bà luôn luôn kêu tên con gái là con lon khiến nó mất vui.
2. Tôi đi xe buýt Sàigòn qua Tân Thuận để tới Miễu Bà Chúa Xứ 2, xuống bến xe anh bán vé nói tôi còn phải đi một tiếng nữa, thiệt ra là đi một tuyến nữa.
3. Người miền Trung, hay cả dân Sàigòn xuống Sóc Trăng, Bạc Liêu được mời "ăn cơm gan" tưởng là ăn cơm với gan heo, gan bò gì đó, té ra không phải; họ cho ăn cơm chẳng có gì hết, vì là cơm rang.
4. Một cô nữ sinh Trung Học hồn nhiên "xin thầy Giám Học cho em nghỉ ngày mai vì em đau", thiệt ra em không đau gì hết mà là mẹ em đau.

Ba chuyện đầu thuộc nhóm ngôn ngữ, chuyện sau là chuyện liên quan đến danh từ gọi người thân trong gia đình. Vú do biến thái từ chữ nhũ mà ra… cũng vậy những tiếng gọi người thân trong gia đình thường là những tiếng hơi lạ lạ: A chệt, hia, tỷ, chế, xím, má, cửu, nứng… Đó là ảnh hưởng của người Triều Châu ở nhiều vùng Sóc Trăng, Bạc Liêu…


Nữ sinh Trưng Vương Sài Gòn năm 1969

Trước cổng trường đông đúc, nhộn nhịp. Bà đón cháu.

Thật ra bà chỉ việc lên một chiếc xích-lô nhờ đạp tới trường, và bà đứng chờ trước cổng, bên vệ đường, như bao nhiêu phụ huynh khác. Bà không lái xe như ở “bên kia”.
Từng đợt, từng đợt học sinh đi ra. Các bạn dắt xe đạp, hoặc xe gắn máy. Ra đến cổng rồi các bạn mới leo lên xe. Bà có một chút hài lòng. Chỉ có một điều rất khác so với ngày xưa. Ngày xưa chỉ có nữ sinh. Bây giờ có cả nam và nữ.
Ngày xưa… Ồ ! Bà như thấy trước mắt, cảnh các nữ sinh mỗi sáng lũ lượt nối đuôi nhau vào trường. Cái cổng trường và ngôi trường cổ kính, đã có từ một thế kỷ trước, hàng ngày chứng kiến một quang cảnh không đổi. Có vẻ như không đổi mà thôi ! Thật sự ra, cô giáo ngày ấy, vẫn biết rằng trong cái “có vẻ” đó, nhiều cuộc đời đã tiếp diễn, nhiều tâm tư đã biến động, không phải chỉ ở ngoài kia, mà chính trong ngôi trường bình yên này.



Được tin ông cố bị đau ruột dư, phải nhập viện mổ khẩn cấp, cha phó phải về nhà gấp. Bộ máy nhà xứ khởi động nhanh chóng, chạy hết công suất. Cha xứ móc hầu bao đưa cho cha phó một chiếc phong bì mỏng, chắc bên trong toàn giấy bạc mệnh giá lớn:

– Cha cho tôi gởi lời thăm hỏi ông cố. Sáng mai, tôi sẽ dâng lễ cầu nguyện cho ngài…

Cha phó đang lúng búng nói lời cám ơn thì ông chánh trương ân cần:

– Cha có muốn con đi theo, giúp cha được việc gì chăng?

Ông phó nội bận tâm về công việc:

– Chúng con xin làm hết sức mình để tiến hành dạy giáo lý tân tòng và giáo lý hôn nhân những ngày cha vắng mặt.



Chiều hôm ấy, mấy năm rồi, tôi tỉ mỉ cắt xước mang rô cho mẹ. Cả tiếng đồng hồ sau, tôi lấy hết can đảm thủ thỉ:

– Mẹ ơi! Con lấy chồng.

Tôi chưa bao giờ thấy mẹ cười tươi đến thế:

– Hai mươi lăm tuổi đầu rồi, chứ còn bé bỏng gì? Thật lòng, mẹ mừng lắm. Mẹ chờ con nói câu ấy mấy năm nay rồi. Nhưng con lấy ai vậy? Sao không mời “người ta” đến nhà, ra mắt mẹ và ông nội?

– Mẹ có biết anh Ất con bác Giáp ngoài chợ không?

Mẹ mím môi, có vẻ suy nghĩ:

– Thằng Ất thì không, nhưng vợ chồng lão Giáp thì mẹ biết, giàu có, nhà cao, cửa rộng, nổi tiếng đại gia, chủ tiệm thuốc tây Từ Nhân ngoài chợ phải không?

Tôi gật đầu. Mẹ, mặt đỏ bừng, lắc đầu:

– Không được.

– Nhưng chúng con yêu nhau.

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, mẹ gào lên:

– Đã bảo không là không. Cha con mất sớm, trăm sự mẹ phải lo. Con lấy ai cũng được, bất cứ ai, miễn là không phải con cái nhà ấy. Mẹ nhắc lại, con có thể cưới bất cứ ai, dù cho đó là kẻ câm điếc đui què…





Đầu Tuần Dụ Ngôn ... Vu vơ:
Kính tặng Đức cha Giuse và Thầy M.


Thay vì mở sổ Công - Tội rồi quyết định mở cửa Thiên đàng cho vào Nước Trời ngay hay ấn định mức độ phải giam nơi Luyện tội ít hay nhiều, Thánh Phêrô dạo này có cách kiểm tra mới.

Mỗi người đến trình diện, thánh nhân cầm chìa khoá Cửa Nước Trời khá lớn gõ vào hai đầu gối.

Có những người Ngài gõ nhẹ cái đã giẫy nảy la đau, Ngài bảo xuống Luyện tội giam mấy chục năm; gõ mạnh tí nữa mới đau: xuống Luyện tội thanh luyện ít năm; gõ mạnh mới đau: ở luyện tội ít tháng…
Được tạo bởi Blogger.