Cuộc họp mặt, hành hương và trao giải Viết Văn Đường Trường lần thứ V, vào hai ngày 21-22.9 năm nay đã được Ban mục vụ Văn hóa và Giáo dục Giáo phận Qui Nhơn tổ chức tại Chủng viện Làng Sông. Có khoảng 50 Tác giảtừ 13 giáo phận về tham dự với sự hiện diện của Đức Cha Giuse Đặng Đức Ngân, Giám mục Giáo phận Đà Nẵng, Chủ tịch Ủy ban Văn hóa trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam;Đức Cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, Giám mục Giáo Phận Qui Nhơn; Cha Giuse Trương Đình Hiền, Tổng đại diện Giáo phận; quý Cha trưởng ban văn hóa thuộc các giáo phận miền Trung, một số linh mục và tu sĩ trong Giáo phận, quý ân thân nhân và quý khách.

NIỀM VUI MÙA GẶT MỚI
(Đọc truyện ngắn chung khảo Viết văn đường trường 2017)
Bùi Công Thuấn
Những truyện ngắn chung khảo Giải Viết văn đường trường 2017 để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt, đó là một mùa vàng văn chương của giáo phận Quy Nhơn. Nhiều truyện hay, nhiều cây bút đã vượt qua cách viết ghi chép hiện thực để vươn tới sáng tạo một hiện thực mới; nhiều văn phong đĩnh đạc; nhiều giọng văn mới, tươi sáng. Nhiều cây bút xông xáo vào những vùng rất gai góc của nghệ thuật và tư tưởng. 2017 là mùa vàng của những cây bút thực sự tài năng và chuyên nghiệp.


GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG được Ban mục vụ Văn hóa & Giáo dục Giáo phận Qui Nhơn thực hiện trong khuôn khổ dọn mừng kỷ niệm 400 năm Tin Mừng của Chúa đến với giáo phận Qui Nhơn (1618-2018), nhằm đào tạo cho Hội Thánh Việt Nam nhiều cây bút văn xuôi. Giải truyện ngắn này kéo dài từ năm 2012, và đã qua 5 cuộc thi. Cuộc thi lần thứ 6, năm 2018, sẽ là cuộc thi tổng kết.
Trước hết sẽ có phần tổng kết các bài dự thi và các bài đạt giải 5 năm qua về
+ Tài năng (Tác giả có nhiều bài đạt giải cao),
+ Nhiệt tình (Tác giả gởi nhiều bài dự thi và đạt giải liên tục nhiều năm),
+ Triển vọng (Tác giả trẻ tuổi nhất đạt giải nhiều lần nhất),
+ Phong trào (Những sáng kiến nhằm phát huy văn thơ Công giáo Việt Nam. (*)
Ngoài ra, cuộc thi lần thứ 6 có thêm một số mở rộng so với các năm trước, theo thể lệ, chủ đề và cơ cấu tưởng thưởng được ấn định như sau.

Giải “Viết Văn Đường Trường” do Ban mục vụ Văn hóa & Giáo dục Giáo phận Qui Nhơn khởi xướng và tổ chức, với mục tiêu tìm kiếm và đào tạo tài năng văn xuôi trẻ cho Giáo hội Công giáo Việt Nam, tạo điều kiện để họ có thể đóng góp những tác phẩm giá trị cho nền văn học Công giáo.
Trải qua 5 năm, số lượng bài và người dự thi đã tăng dần lên hằng năm, tới cuộc thi lần V này đã có 175 tác phẩm (năm ngoái là 143) với 99 tác giả (năm ngoái là 81) đến từ khắp nơi trong cả 3 Giáo tỉnh:
- Giáo tỉnh Hà Nội có: Bắc Ninh (4), Bùi Chu (3), Hà Nội (7), Hải Phòng (2), Hưng Hóa (8), Phát Diệm (2), Thanh Hóa (4), Vinh (14). Tổng cộng: 44 tác giả.
- Giáo tỉnh Huế có: Ban Mê Thuột (2), Đà Nẵng (3), Huế (3),  Kontum (5), Nha Trang (10), Qui Nhơn (13). Tổng cộng: 36 tác giả.
- Giáo tỉnh Sài Gòn có: Cần Thơ (1), Đà Lạt (2), Long Xuyên (1), Sài Gòn (7), Vĩnh Long (2) và Xuân Lộc (6). Tổng cộng: 19 tác giả.
Như vậy, các tác giả đến từ Giáo tỉnh Hà Nội ngày một đông, năm nay đã chiếm gần một nửa tổng số. Hy vọng khi nhận ra được nguồn lực đầy triển vọng này, quý vị hữu trách sẽ sớm đầu tư chăm sóc và đào tạo một cách có hệ thống, để lớp tài năng trẻ này được nhân rộng và nâng cao, hầu có thể đóng góp nhiều cho Giáo hội và Đất nước.
Giải Viết Văn Đường Trường là giải thưởng góp phần chào mừng kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng trên vùng đất Giáo phận Qui Nhơn, giải thưởng kéo dài 6 năm mà nay là năm thứ năm. Cách riêng năm nay, trong bầu khí Năm thánh kỷ niệm 400 năm loan báo Tin mừng trên quê hương Giáo phận Qui Nhơn, cuộc họp mặt được kết hợp với thánh lễ cử hành Ngày năm thánh dành cho các Văn nghệ sĩ, tại Chủng viện Làng Sông, chiều 21-9-2017.
Có khoảng 50 Tác giả từ 13 giáo phận về tham dự với sự hiện diện của Đức Cha Giuse Đặng Đức Ngân, Giám mục Giáo phận Đà Nẵng, Chủ tịch Ủy ban Văn hóa trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam;  Đức Cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, Giám mục Giáo Phận Qui Nhơn; quý Cha trưởng ban văn hóa thuộc các giáo phận Kontum, Ban Mê Thuột và Nha Trang.


Thưa quý Tác giả và Bạn đọc,

Nhờ ơn Thiên Chúa và lời chuyển cầu của Đức Mẹ Fatima, Giải Viết văn đường trường 2017đã hoàn tất tốt đẹp.
Chúng tôi hân hạnh được gửi đến quý vị và các bạn danh sách những truyện và tác giả đạt giải năm nay cùng với chủ đề cuộc thi năm tới, 2018.



1. DANH SÁCH CÁC TÁC PHẨM VÀ TÁC GIẢ ĐẠT GIẢI“GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG V - 2017”
Dưới đây là danh sách các tác phẩm đạt giải cuộc thi năm nay, theo thứ tự mã số nhận bài. Bảng xếp hạng các tác phẩm đạt giải sẽ được công bố trong đêm trao giải 21-9-2017 tại Qui Nhơn. .

Mã số: 17-175
Chín giờ đêm, gác chuông nhà thờ đổ. Tàn thu. Trở rét! Cái xóm chó bêu mèo mửa vắng lặng, thinh thít buồn hẳn đi. Lệ thường có thể đâu? Lệ thường ,chừng độ này là canh giờ hoạt náo của bọn đầu trâu thất học tụ ở cái “bar mini” của mụ Hóa. Quán nhậu của mụ náo nhiệt chẳng khác nào vũ trường đô thị…
Đêm thưa khách, mụ uể oải trở mình trên chiếc võng nâu lỗ chỗ vá, hai chân bắt tréo, lóc lưỡi than khẽ: “Hát với hò, hay ho gì mà xã phường mời hoài. Ối giời ơi”. Mụ vẫn hay than với cái giọng lơ lớ bắc nam tư, than vì ế ẩm. Mụ biết bọn thanh niên “nặng nghĩa với mụ” thì chả hứng xem tuồng, thế mà vẫn đi, cốt chỉ để gạ tình hạng gái rẻ tiền thôi. Chán chường…
Mụ ngóc dậy,ngóc đầu lên khỏi cái cổ ngấn toàn mỡ,hếch mặt, sang sảng hỏi:
- Chú mày, bộ không đi ngắm gái à ? Nghe đâu gái trên huyện về với đoàn lần này bắt mắt lắm í - Mụ nhả chữ cách ngọt ngào hỏi hắn.
Hắn là cái thằng chân mày rậm hệt con sâu rộm, mắt sâu hoắm, sắc như dao. Hai con sẹo quệt dài, nỏng lên ngay đuôi mắt. Hắn bước vào, đặt mình trên chiếc ghế đẩu, thản người không nói không rằng.
- Hỏi bằng thừa - Mụ nguýt mắt. Bật dậy, tiếp : - Nhất, nhì hay xoàng đây?
- Xoàng đi - Vừa châm thuốc, hắn rít một hơi dài, phà một làn khói xám đục loạn trào.
Mụ ngạc nhiên rồi dịu giọng:
- Lạ nhỉ? Thói bất cần đâu rồi chú em? Thiếu tiền à? Yên tâm, chị với chú, lo chi cái chuyện í…
Mụ vẫn chứng nào tật nấy, miệng lưỡi ngoa ngoắt. Đã bảo không, mụ cứ nài, nài thì chỉ tốn hơi hao tiếng, mụ cứ nài để ấm túi mụ. Biết là tham thực, chỉ cực thân, mụ vẫn làm. Không có gì làm mụ vui, trừ tiền, vui rồi không vui, bởi có bao giờ mụ thấy thừa thãi. Làm ăn nhỏ lẻ, nợ nần khó đòi, thế mới cần một thằng trâu bò như thằng Mỡ. Cái thằng màu mã táo tợn, nhưng lòng nhẹ dạ như đàn bà...Thương! Mụ gọi con nuôi. Được việc! Nó là hộ tá đắc lực cho mấy vụ bâu vào nhả không ra. Vốn dĩ mụ dễ dãi với hắn, bởi quen lâu thấu hiểu. Cái tay trộm khét ấy chưa để mụ phải thiệt lúc nào cả. Đằng nào cũng có thứ ngon lành để “đáp lễ”. Hơn nữa, thằng Mỡ với hắn là chỗ thân tình. Mụ cóc sợ quỵt… Mụ giật nảy người khi nghe hắn đáp:
- Tôi cần tỉnh táo !
- Tỉnh sao? Ồ… thì đêm nào chú chả phải tỉnh! – Mụ đảo mắt,dí mặt lại gần hắn, the thé:
- Bộ hôm nay lại có phi vụ gì á?
- Phải, liên quan không?
- Có chi đâu, thì thăm hỏi thôi. Làm gì cay cú vậy chú em!… Ơ, sắp tới có đợt quyên góp từ thiện của cha phát động nữa, nghe đâu cả bên Úc, thân nhân gửi về ủng hộ quá trời luôn í. Ôi, lại phải… Mụ ngưng như lỡ lời, chớp chớp mắt, cười hẩy như đã nói xằng nói nhảm…
Nhưng hắn thấu cái bản chất của mụ. Và hắn đồng tình. Với ai, chứ với thứ linh mục như gã, một cắt cũng không thí.  Mồ mả tô vôi! Nào thì “gửi ngân hàng nước trời, lời gấp triệu gấp tỉ” hay “cứ làm đi, Chúa sẽ trả công bội hậu cho” . Sáo rỗng! Điên rồ! Chưa bao giờ hắn nghĩ lại có thứ linh mục phạm Thánh như thế. Lợi dụng mà khoét của bà con giáo hữu bằng những lời lẽ đường mật chết người. Thời xưa thì có quan ô nhục, ngày nay lại có linh mục bu dân. Chủ chăn còn thế ,cớ gì phải làm chiên ngoan. Hắn nốc một hơi, hai mắt ngầu đỏ. Cứ hễ nghĩ tới thằng cha đó, cái thằng mà người ta kính cẩn cúi chào thì hắn  lại thế. “Choảng”, cái ly vụn nát. Thực sự là… không nhịn nổi nữa. Bảy năm qua hắn ôm hận trong lòng về cái chết em gái hắn.Là do gã!
- Thôi mà chú, chuyện lâu rồi cứ để nó qua đi. Chị mày hi vọng chú đừng trách mình nữa. Quên đi mà sống tử tế, chú có làm gì thì con bé cũng không thể sống lại mà. - Mụ như hiểu được hắn nghĩ gì. Mỗi lần nhắc đến ông linh mục là hắn cứ phản ứng như thế!
- Không thể là không thể nào. Mẹ! Tao giết thằng nào, con nào nói không thể. Cái này đâm nát óc nó - Máu nhầy nhụa , hắn cầm mảnh thủy tinh vỡ lơ quơ lung tung. Hắn trở nên vô cảm! Kẻ lương thiện trong một xã hội bất công thì cũng trở thành tên sát nhân. Há há. Cười man dại rồi hắn cười ngặt nghẽo trong sự co rút, lẩy bẩy run của mụ. Mụ cũng cười, nhưng cười tái hãi. Hắn cứ thế như người điên. Nhưng hắn không điên. Hắn tỉnh! Người tỉnh cười như điên thì phản xạ đầu tiên là nước mắt chực trào. Giờ thì khóc, hắn gào lên thốn tim mụ. Mụ khiếp quá, mồm méo xệch, ngất đi. Mảnh vỡ cứa ngang cổ tay, hắn thiếp dần trong tiếng lá xào xạc, ve vãn trên mái tôn rỉ sét.
- Anh Hai, tối nay hông đi nữa nha. Chẳng ai giúp em chơi rubic hết. Chán lắm!
- Ơ, cái con nhỏ kì nè! Đợt từ thiện Giáng sinh này bên nước ngoài gửi về nhiều đồ lắm! Bọn anh phải giúp cha chuyển đồ về kho. Trong khả năng, mình giúp được gì thì cứ giúp. Trời lạnh rồi mà nhiều người không đủ chăn, mềm, quần áo ấm. Tội họ! Hai đi, lát về. Giáng sinh này hai hứa dẫn út đi chơi nghen!
Bé Hậu chu mỏ, khoanh tay ngó lơ hờn dỗi. Nhân bước lại, nhéo má Hậu, thỏ thẻ vào tai:
- Được rồi bà cụ non của tui. Cho Hai xin lỗi, Hai hứa mà. Nhất định lần này nữa thôi. Ngoắt tay nè.
- Thiệt chứ?
- Thiệt, thiệt. Không dám trái lệnh bà hoàng đâu ạ.
- Tạm tha cho Hai lần này đó nha. Hứ!
- Xin đa tạ...hehe. Ơ mà sao út thích chơi rubic vậy, nhỏ biết gì mà chơi - Nhân ghẹo
- Đừng khinh người nha. Nhỏ mà có võ đó. Nói chớ… út thích nó vì đây là món quà cha tặng út trong Mùa Phục Sinh, lại có ý nghĩa rất hay, mà bí mật, không nói cho Hai đâu.
- Gì dậy trời? Nói nghe coi.
- Hông. Hè hè…
- Ờ, ờ, hông hông nè. - Nhân thục lét , Hậu cười sặc sụa đầu hàng:
- Thôi được rồi. Để út nói…thì…
Điện thoại reo, Nhân vội nói: - Ấy chết, mải giỡn với út. Bạn Hai gọi rồi. Thôi Hai đi đây. Có gì xíu Hai về rồi nói. Nhớ khóa cửa kĩ vào. Coi bị bắt cóc đó, biết chưa?
- Biết rồi, nói miết à. Người ta lớn rồi nha, nha, nha!
- Này, chú, dậy đi. Không được. Này – Mụ hoảng hốt, đôi bàn tay lẩy bẩy run,lay mạnh hắn.
Hắn trợn trắng bật dậy
- Không được, tao không thể chết thế này được, không để vụ này oan ức mãi. Tao phải báo thù! - Hắn vùng dậy giữa vũng máu đặc sệt, cầm một con dao. Hắn bước ra… trong màn đêm lờ mờ trăng non.
Mụ rút điện thoại, hụt hơi nói…
21 giờ 58 phút…Trăng non lờ mờ
- Lạ mày, sao cha chưa tới. – Nhân hỏi
- À, tao chỉ biết lúc nãy cha có gọi nói cha bận chút chuyện. Lát đến.
- Ồ!
Ngược về phía nhà thờ theo hướng Bắc là con đường heo hút, lạnh tanh, nhang khói người ta cúng thần cúng thánh xông lên, lượn vòng, pha loãng lòe nhòe mắt. Nghe đâu, con đường này thường thế! Bởi những đêm trăng chưa tỏ, ở cái dinh cổ ảm đạm, khuất sau lũy tre, cạnh bờ ao dày lát; ai cũng nghe tiếng khóc thảm thiết hoặc giọng cười ớn rơn người của một thiếu nữ chết oan cách đây nhiều năm về trước… Chẳng ai dám ngó khi đi qua chỗ này lúc quá chín giờ hơn. Tối 13, trăng cũng non cũng lờ mờ nhưng mà đủ nhận ra đó là một người đàn ông trẻ trạc ba mươi đang vội vã. Bỗng chốc, anh thoạt dừng lại: tiếng rên khe khẽ phát ở đâu đó.
Càng lại gần, anh phát hiện âm thanh lạ đó không phát từ cái dinh kia mà là ngay cánh cửa sổ, ẩn sau bụi chuối tắm trăng, dọc lối mòn, cách đó vài thước. Anh rùng mình, bộ đó không phải nhà thằng Nhân sao? Quái. Nhà tối om. Chắc bé Hậu ngủ rồi, anh tiến lại gần hơn nữa, rồi hơn nữa… Im bặt, không một tiếng động. “ Soạt”! Anh giật bắn người: “meo meo” . Hóa ra một đôi mèo hoang đang hứng tình ra ám hiệu. Anh thở phào, nhưng… trông kĩ thì… dưới nền cát bây giờ là hai cái bóng đen: cái của anh là cái lùn lùn, tròn mình hơn, còn cái kia thì dài thòng, cứ nhún nhún liên tục. Một bàn tay buốt chạm nhẹ lên vai anh. Luồng khí dốc lạnh phà sau gáy. Quay lại hay bỏ chạy? Ai bảo linh mục không sợ ma? Ma chết oan thường ...  Anh hít một hơi thật sâu lộng phổi, lấy hết dũng khí và…
- Trời, sao cha còn ở đây? Ngoại con sắp tắt thở rồi. Mong cha lâu quá, nên con mới vội đến đón cha. Xin cha đi với con ! – Một cậu thanh niên trạc đôi mươi mặt trắng bệt gấp gáp thở nói.
- Ôi cậu làm tôi điếng. Ờ thì, cha cũng đang đi đây nhưng có điều kì lạ nên mới…
- Thôi, không còn thời gian nữa. Đi thôi cha ơi.
- Ờ rồi, Ok. Mình đi… Anh vừa đi vừa ngoái nhìn lại hai, ba lần nữa.
Hắn không biết cái đêm đó gã đi đâu, nhưng hắn biết gã đã có mặt tại nhà hắn theo lời chứng của mấy tay quen mùi mụ Hóa. Gã lén lút đi theo người nhà của bà chủ cửa hàng sắt giàu có. Bà theo chồng bỏ đạo mấy chục năm. Hẳn có vụ gì tính chung chia đây nên gấp thế? Đồng tiển xỏ mũi dắt gã đi, bỏ mặc sự sống chết của em hắn? Theo khám nghiệm, em hắn chỉ bị phong hàn, phát hiện sớm sẽ không đến nỗi. Nực cười! Để thỏa mãn tham vọng của gã mà em gái hắn phải chết à? Con dao sắc lăm lăm, thỉnh thoảng lại lóa lên phản chiếu cả sự cuồng điên chất ngập đôi mắt ấy. Hắn phỉ cha, phỉ cả bọn Kitô. Bọn nó mới thực sự là quỷ dữ. Hắn nhớ cái hôm nhà thằng già Bảy Lang mất con gà cồ đá. “Mẹ! Thằng cha nó, nghèo quá túng. Cha mẹ chết, cóc để thứ gì cho bọn nó. Đến cái lai quần cũng cắt bán ăn, cùng rồi, dòm ngó mà sinh tật trộm cướp. Tao nguyền cả dòng họ”.  Hễ mất gì, cái mỏ cẩu của con vợ nó cứ hoạt động tích cực, chốc chốc quay về hướng nhà hắn sủa om sòm cho đã cơn ức. Thế đó! Hắn như ngậm bồ hòn nuốt nước mắt vào trong, chứ chẳng biện gì, mà biện cũng chẳng ai nghe… Lớn lên chút, em hắn biết thế nào là tự trọng, tự ái thì bọn con nít láng giềng được cha mẹ nó giáo dưỡng: cứ gặp em gái hắn lại trêu đến phát khóc cho vừa. Chúng dở mấy câu biếm “Xóm có Nhân, có Hậu/ Nhà xác xơ bờ giậu/ Tậu đồ cúng dinh bà/ Thương hại bà khóc la”. Ấy đó, bọn chúng là cái bọn kinh kệ bô bô, chịu ơn xong rồi bô bô xỉa ruột người khác. Hắn không thể cứ hiền lành để người khác cưỡi lên đầu,lên cổ mãi.
A, kìa! Hắn miên man nghĩ mà chẳng biết mình đứng giữa sân nhà thờ từ lúc nào, máu đong khô quện lại? Lao thẳng về phía nhà xứ, hắn đạp tung cánh cửa khép hời. Thời điểm này thích hợp nhất,có thể cái bọn tôi trung của gã đi xem tuồng cả. Mình gã ở nhà thì tốt quá rồi. Là hắn nghĩ thế! Hắn tìm mọi ngóc ngách trong nhà, “Mày trốn rồi à, ra đây cho tao cái thằng trịch thượng. Tao tìm được là tao giết mày. Bao năm rồi, tao nhịn, nhưng giờ thì không. Tao phải kết thúc mọi chuyện”. Im bặt! Không được, gã tinh ranh quá, chắc gã sợ ở một mình! Hắn trấn tĩnh, suy tính. À, phải rồi, phải có giấy tờ bằng chứng gì đó để chứng minh gã là cái loại trục lợi hoặc chí ít cũng có tiền trong nhà. Phải rồi, tao phải tống mày vô tù, nếu không, tao cũng lấy sạch tiền mày. Hắn lục tung mọi thứ , chẳng có gì giá trị ngoại trừ một tập giấy:
“Viện Pháp y Quốc Gia. 26/2/2009. Mã số tử thi: 0039721387. Kết quả giám định ADN: Tử thi là nữ, độ tuổi khoảng 9 – 10, thời gian xác định tử vong cách đây khoảng 13 - 15 tuần. Theo lời người cần giám định, nạn nhân tử vong vì chứng phong hàn, tuy nhiên, hoàn toàn không hợp lý. Cổ chân nạn nhân bị sợi dây mềm buộc chặt (dấu vết bầm tím) nhưng không hề ảnh hưởng xương bên trong. Trước đó mẫu hoocmôn được gửi đến ngày 19/12/2008 đã được kiểm định và bảo lưu. Tuy thời gian tử vong khá lâu, nhưng vẫn còn tồn đọng một ít lượng hoocmôn adrenaline và noradrenaline trong tuyến thượng thận chứng tỏ nạn nhân có thể sợ hãi hoặc tức giận trước khi tử vong . Hoocmôn này tăng mạnh khi con người gặp phản ứng sốc gây hiện tượng co mạch. Nạn nhân có thể bị ép phải giao cấu với nam giới vì mẫu tinh dịch được tìm thấy trên chân nạn nhân . Nồng độ testosteron khá ít có thể xác định hung thủ là nam giới: yếu sinh lý hoặc lớn tuổi. Phát hiện trên răng có dính máu, máu này hoàn toàn không phải của nạn nhân, có thể trong lúc kháng cự nạn nhân đã cắn vào kẻ hãm hại. Móng tay nạn nhân có dính một lớp biểu bì, hoàn toàn khớp với mẫu ADN tinh trùng và máu. Kết luận: nạn nhân vì khủng hoảng tinh thần mà tử vong.” Hắn ngờ ngợ, tiếp tục lật tiếp từng trang giấy:
“3/5/2009. Mẫu ADN máu trên răng của nạn nhân 0039721387 trùng khớp đến 98,96% mẫu AND trên tóc và móng tay cần giám định”
“7/6/2009 Đơn Khởi kiện. Nguyên cáo: Đinh Dương Hoàng…  Bị Cáo : Phùng Huy Bá …  19/11/2008 Bị cáo có hành vi lạm dụng tình dục trẻ em ... Nạn nhân : Võ Linh Hậu sinh ngày 2/7/1998 … gửi kèm bằng chứng”
Sốc! Và hắn tiếp tục sốc…
“8/3/2010 Đơn  kiện … 5/12/2010 … 8/4/2012… “
Hắn quỵ gục xuống, ngoi ngóp thở. Cảm xúc đột biến liên hồi. Thực sự là … cái quái gì đây?Càn rở! Tại sao? Tại sao sự thật tàn khốc đến thế này ? Em gái hắn… Lão ta… Tại sao? Hàng ngàn câu tự vấn diễn ra trong đầu hắn. Háháhá… Hắn lại cười: man dại, rồi cuồng điên. Hắn lững thững giữa mớ hỗn độn trong đầu rồi hắn chợt nhớ: Phải, hắn đã từng cảm thấy mộ bé Hậu có gì đó không ổn,nhưng lúc đó có một số hài cốt quanh đó được di tán cho nên có thể đó chỉ là dấu vết khai quật của những mồ bên cạnh thôi. Giờ thì… hắn biết ông linh mục khai quật trái phép, nhưng không trách ông và càng không có quyền giận ông. Vì ông chính là người luôn âm thầm đòi lại công lý cho em hắn. Là bác sĩ cho nên có thể ông đã phát hiện điều gì khả nghi khi thấy thi thể…Hắn đã lầm, lầm to! Kẻ thù thực sự của hắn chính là lão – một tên điên mà hắn từng chạnh lòng thương xót… Bằng chứng quá rõ ràng, nhưng không thể thắng kiện. Ừ thì là lão Bá, có công Cách Mạng đấy! Thất thủ thì cặp đất ăn à? Có quyền, có tiền thì vô tội. Hay! Hay lắm! Người hắn nóng rân, con sẹo quệt dài dưới con mắt đằng đằng sát khí càng khiến hắn đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn đâm sầm ra mỏm đất rốc gió cuối xóm để gặp em hắn lần cuối...
Giữa không gian u tịch, sương trắng là là phủ trên những ngôi mộ cũ ảm đạm, hơi lạnh phả ra từ những nấm mộ mới, càng khiến cho mọi thứ tan chậm trong buốt giá. Hắn bỗng khựng lại,người đàn ông mặc áo màu đen đang cầm nhành huệ trắng trên tay, đứng trầm ngâm trước mộ em gái hắn.
“Xin lỗi cha, con sai rồi!” Hắn lẩm bẩm như thế… từ xa… Hắn thấm hiểu: vì sợ hắn biết sự thật, sợ hắn nóng nảy, lại sinh chuyện nông nỗi nên mặc nhiên ông cứ lặng thinh mỗi khi hắn nhục mạ.
Mũi hắn ửng đỏ, răng nghiến ken két. Tay vẫn lăm lăm con dao ấy. Hắn xồng xộc quay đi: “Tao thách mày đấy, thằng già. Xem mày giả điên khùng thì có thoát khỏi cái này không?”
Hắn đi vài thước thì…
… bị đánh úp từ phía sau, ngã gục. Mắt mờ dần. Hắn mơ hồ, nhưng cái chóp tóc hệt như con gà cồ mới phát dục ấy thì hắn rất quen. Thằng Mỡ... Thằng Mỡ Gà!
Hắn lịm đi…
Tuần thứ II, Phục Sinh năm ấy… loáng thoáng hắn nghe thấy…
- Con nhìn xem. Khối rubic này có màu rực rỡ và có màu trầm tối, đúng hông? Thử tưởng tượng con nhé. Tội lỗi ví như ô màu tối làm nổi bật lên lòng thương xót Chúa chính là những ô màu rực rỡ này. Cũng có thể hiểu thế này: Mỗi người trên thế giới này, giống như một mặt,dù họ đại diện màu gì đi nữa thì khi tất cả liên kết lại, mới hợp thành một khối hoàn chỉnh! Trong Chúa, mọi người là anh em của nhau!
Cô bé chăm chú lắng nghe vẻ hiếu kì:
- Thiên Chúa vĩ đại quá, cha hén? Một ngày nào đó con cũng muốn được như cha, được làm linh mục và nói hay y như cha vậy.
- Ơ, sao là linh mục. Phải là ma sơ mới đúng. Haha… - Vị linh mục trẻ bật cười khi nghe những lời nói ngây ngô ấy.
- Sao cũng được mà. Nhưng muốn như cha, con phải làm gì?
- Con hãy dâng hiến tất cả mọi thứ và để Chúa lo…
Hắn lại mơ hồ … “Vậy cha tha tội cho con nhân danh Cha và con và Thánh Thần”. “Cám ơn Cha, liệu con có được rỗi không cha”. “Hãy cậy trông vào Lòng Thương Xót Chúa con nhé!” . Gượng dậy sau cú đánh khiến hắn khốn đốn. Bất ngờ, hắn tá hỏa. Ôi không, máu… máu… thằng Mỡ… con dao… Hắn lắp bắp. Con dao thọc sâu vào bụng , máu lênh láng đổ vào các hốc đất nhỏ ven đường. Nó gắng cười với hắn,mắt mờ lệ, rồi gục đầu trên tay vị linh mục, tắt thở…Hắn điếng!
- Cuộc đời lắm chữ ngờ… Giống như khối rubic, nhìn trực diện chúng ta chỉ thấy một mặt thôi. Và dù cố xoay mọi góc, mọi hướng, chúng ta không bao giờ thấy hết những mặt còn lại…- Ông ngậm ngùi , đặt đầu nó xuống đất.
Ông quỳ mọp xuống ,đau đớn:
- Chúa ơi! Con là một tội đồ! Con là thủ phạm giết người rồi! Làm sao con xứng đáng với chức vụ mà Chúa trao phó cho con. Nếu con có thể tha thứ cho ba nó, nếu con có thể thì…
Hai cú tay hắn nắm chặt, sững đờ ra, cứng mồm:
- Ba, ba nào của nó. Nó chẳng phải mồ côi sao?
Hơn hai chục năm trước, vì tiền thang thuốc cho mẹ già. Mụ Hóa xin ở đợ cho lão Bá –giàu có tiếng trong vùng. Hay đâu lão chỉ chọn những đứa tầm mười mấy tuổi.  Lão thì đã ngoài bốn mươi, song vẫn đơn thân đó!
Chứng ấu dâm có thể là một bệnh lý bẩm sinh hoặc do sang chấn mạnh về cảm xúc từ nhỏ. Vấn đề tình dục của người này hoàn toàn lệch lạc, đối tượng họ hướng đến là những thiếu nữ dưới hoặc ở độ tuổi vị thành niên, thậm chí là các bé gái… Lão mắc chứng ấu dâm. Và mụ là con mồi ngon của lão…  Thời điểm đó mụ khiếp hãi mà chẳng dám oán. Oán thì mẹ mụ chết! Thế đấy, nghèo nó sinh tội chịu nhục. Không khó để hiểu mụ trở nên thực dụng. Mụ quyết phải no đủ để lo cho cái kết tinh không mong muốn ấy – thằng Mỡ Gà. Mụ không muốn nó phải chịu miệng đời nguyền rủa. Khi biết mình mang thai thì mẹ mụ mất, mụ trốn đi thật xa. Năm bảy năm sau lại vác mặt về, dẫn theo đứa con nít ú nần, gọi là con nuôi. Đấy, thằng Mỡ lớn lên như thế!
Khi nó biết lão Bá hãm hại bé Hậu - đứa trẻ mà nó yêu thương như em mình! Cũng là lúc nó biết một sự thật tàn khốc hơn. Mụ cho nó hay, cốt không để cha con tương tàn. Mụ buồn trách: “Dù gì cũng là bố mày, mày nỡ như thế sao? Tao biết ông ta là tên bệnh hoạn, nhưng có ai muốn thế đâu. Cuộc đời lão cũng lắm cái cực. Bố lão cờ bạc đàn đúm, rồi đôi co khiến mẹ lão chết. Suốt ngày, lão phải làm việc. Đêm về mình mẩy lại nát nhừ ra chỉ vì tật chè chén, đánh đập của cha lão. Lão khốn đốn! Lão bỏ đạo, chạy theo vật chất để đua lên cái chức Trưởng Huyện… Giờ lão phát điên rồi. Không có tình thì cũng có nghĩa. Mày có thể làm vậy sao?”. Thế đấy! Nó bỏ ngoài tai những lời thanh minh ấy, nó định báo thù! Song khi đứng trước mặt một thằng già ngờ nghệch, điên khùng, mình mẩy hôi thối mùi phân. Nó không nỡ, bỏ về, lòng ngổn ngang. Và… nó vẫn cứ theo hắn, nhưng giấu nhẹm đi sự thật. Nó bứt rứt… Đêm nay, mụ gọi bảo nó âm thầm trông chừng hắn. Mụ ích kỉ nhưng lại sợ hắn sai lại càng sai. Mụ thực dụng. Đúng, nhưng không hẳn. Thực dụng nhưng không thất đức...
Thế đấy! Nó vốn là đứa hiền lành… Và nó nghĩ chỉ khi nó chết đi, mới có thể đền hết tội cho hắn, cho bé Hậu để hi vọng hắn có thể sống tử tế… như lúc trước mọi chuyện chưa hề xảy ra.
- Xin cha hãy ban phép lành cho con, vì con là kẻ có tội.
Trăng vẫn sáng! Càng khuya, trăng càng lên cao và tỏ tường. Lạ thay, mây kéo đến ùn ùn, trút cơn mưa lớn. Cả người và vật ướt tầm tã. Cơn mưa Lòng Thương Xót…















































































Mã số: 17-174
Bình minh lên…
Đó là khi ánh mặt trời rạng rỡ bắt đầu đặt những bước chân đầu tiên xuống thềm trái đất. Từng dải nắng vàng óng lan dần…trải lên muôn loài cái ấm áp long lanh.
Tôi hồi hộp dắt chiếc “cân đẩu vân” ra khỏi nhà. Tất nhiên đó không là một đám mây mà tôi có thể tót lên bay vù vù như Tôn Ngộ Không. Đó là chiếc xe máy màu trắng, giống màu của những đám mây, nên tôi gọi nó là “cân đẩu vân”.
Tôi có cuộc hẹn với một Mục sư, tuy tôi là một người Công giáo. Hai điều này nghe không có gì liên quan đến nhau, ngoại trừ cả hai đều thờ Chúa. Tôi biết vị Mục sư này khi tham gia cuộc thi Viết Cho Niềm Tin, của một Hội Thánh Tin Lành bên Mĩ. Chúng tôi đều là nhóm đạt giải.
Năm ngoái Mục sư từ Úc về Việt Nam. Tôi, một kẻ không chịu được nóng, càng không chịu được lạnh, đã phải đóng quần áo dày cộm, phóng xe đi dưới cái rét thấu xương, trong làn mưa lạnh buốt. Người ta đã từ tận nước Úc xa xôi về đây gặp mọi người, chẳng lẽ mình chỉ có vài km đường mà lại không đến? Mưa một tí, rét một tí mà cũng ngại thì còn làm gì được cho đời? Nghĩ thế nên tôi bắt mình phải đi.
Mới ra khỏi nhà thì tay tôi run run vì rét, lái xe một lúc thì cơ thể quen dần, và hết run, tuy chưa hết rét.

Mã số: 17-173
Đêm.
Chị không tài nào ngủ nổi. Còn mười lăm ngày nữa anh đi, nếu anh quyết định ra đi. Chị không níu kéo, hay nói đúng hơn, chị không biết có nên níu kéo anh hay không…?
“Tít…tít…tít…!” Điện thoại báo có tin nhắn. “Em ngủ chưa?” Anh nhắn tin.
“Em không ngủ được, anh vẫn chưa ngủ à, 2 giờ sáng rồi…”
“Anh vừa học xong. Sao em ngủ muôn thế? Nhớ anh à…?” Anh đùa.
Chị mỉm cười với tin nhắn trêu chọc của anh, mà trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Chị nhắn lại: “Không biết có được nhớ anh không nữa…?”
Anh không trả lời, chỉ chúc chị ngủ ngon. Chị cũng không nhắn gì thêm, ngoài lời đáp lễ chúc anh ngủ ngon.
Hai mươi tư tuổi, chị vừa rút hồ sơ ra khỏi tu viện, trở lại cuộc sống bình thường được sáu tháng. Bố mất, mẹ phải lên bàn mổ vì khố u. Em trai chị đang học cao đẳng. Chị phải trở về chăm sóc mẹ. Nói cách khác, đức tin của chị quá yếu, không phó thác nổi nên đành ngậm ngùi …xuất tu.
Nói là ngậm ngùi, vì chị thích tu lắm. Chị đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều mới về nổi. Và đến mười lăm năm sau, chị cũng không chắc mình có quyết định đúng hay không? Chỉ biết là, trong thời điểm hiện tại khi ấy, chị phải về nhà.

Mã số: 17-172
(Một buổi lễ trao giả Viết Văn Đường Trường)
Sau hai ngày vật vã mà câu truyện vẫn chưa thể hoàn thành. Còn bốn ngày thôi là hết hạn nộp bài của Viết Văn Đường Trường. Tôi thư giãn bằng cách vào Face làm thơ tình, mà chủ yếu là thơ thất tình. Đối thơ với một bạn đến hơn hai mươi bài thơ, thì bạn đó cũng xin cáo từ vì mệt. Tôi trở lại với tác phẩm của mình và thấy vẫn thật sự bế tắc. Truyện ngắn của tôi thế này:
VÌ TÔI YÊU EM…!
Tôi là một Mục sư. Tôi biết. Còn em là một cô gái Công giáo. Tôi cũng biết. Tôi phải giới thiệu ngay ở dòng mở đầu câu chuyện để các bạn có thể hiểu được vấn đề khó khăn của tôi, khi một anh chàng Mục sư trót thương nhớ một cô nàng Công giáo.
Cuộc sống của chúng ta mỗi ngày đều phải đi qua những con đường. Và mỗi khi bước chân ra khỏi nhà, chúng ta ít khi hình dung được bất ngờ nào đang chờ đón.
Một buổi sáng, đó là buổi sáng của một ngày khá rảnh của tôi. Tôi tự cho phép mình ngủ nướng. Đã ngủ đến tám giờ, mà trước khi thức dậy tôi còn phải lăn qua lăn lại cái thân hình gần mét bảy của tôi, cho chín đều hai bên, rồi mới yên tâm ra khỏi giường.
Sau khi ăn qua bữa sáng với gói mì ăn liền ngọt như chè, vì con mèo nhảy qua kệ, làm đổ cốc đường vào bát mì của tôi, thì tôi cũng được bù đắp bằng ly café mặn như nước biển, tại tôi lấy nhầm lọ muối, thay vì lọ đường. Tôi ra khỏi nhà, lững thững đi bộ dưới làn nắng thu vàng dịu, để tất cả những mặn ngọt trong bữa sáng vừa qua được nhanh chóng tiêu hóa.
Đến cái ghế đá bờ hồ, nơi tôi vẫn thường ngồi một mình ngắm phố những lúc rảnh rỗi. Hay chưa! Hôm nay cái ghế quen thuộc của tôi bỗng có chút là lạ. Một cái khăn quàng cổ nằm sõng xoài trên ghế. Tôi cầm khăn lên, và ngồi xuống. Đang ngắm nghía cái khăn, tôi còn chưa kịp phân tích xem nó có mùi hương của loại nước xả nào, thì một cô gái xuất hiện.
“Chào anh, đó là khăn của em. Em vừa ngồi đây đọc sách, rồi đi về mà không để ý là nó rơi. Anh cho em xin lại nó…!”

Mã số: 17-171
Gần cuối giờ, người giảng viên già vừa nâng cặp kính cận đang sắp trôi ra khỏi hai lỗ mũi vừa điều chỉnh máy tính quay lại slide chiếu ban đầu có dòng chữ: VẤN ĐỀ TÔN GIÁO TRONG HỌC THUYẾT MÁC LÊ.
Hai tròng kính dày được ông đưa lên đúng chỗ, giờ nằm yên vị ngay ngắn giữa cặp chân mày. Từ phía sau mắt kính, đôi mắt ông nhanh chóng nhìn khắp giảng đường.
“… Vì vậy, tôi không thể nào hiểu được là: vào thế kỉ XXI này, vẫn còn những con người đặt trọn niềm tin của họ vào nơi thần thánh, nơi ông này, bà nọ, Chúa kia. Tất cả chẳng qua chỉ là nỗi sợ hãi mà thôi. Hãi sợ. Và cô đơn.
Và kết quả là gì? Kết quả của nỗi sợ và cô đơn là con người trở nên mụ mị. Mụ mị khi tin rằng con người không thể làm chủ được cuộc sống của chính mình.
Đằng khác, với một thế giới phẳng như hiện nay, ta nhìn thấy trên thế giới này có nhiều tôn giáo, nó đồng nghĩa với việc có nhiều thần thánh. Ấy vậy mà vẫn có những tôn giáo như Kitô hay Hồi chỉ coi Chúa hay Thánh của mình là đối tượng tôn thờ duy nhất? Cái này không chỉ là mụ mị mà còn là độc đoán và cực đoan. Kết quả là chiến tranh, rất nhiều cuộc chiến tranh.
Ôi, tôn giáo! Mỗi lần nói đến chủ đề này là tôi lại xúc động vì không thể nào hiểu được những con người bên cạnh mình lại ngây thơ đến thế!” - ông thầy triết Mác Lê rõ ràng đã thở dài khi kết thúc bài giảng của mình bằng câu chốt như trên.
Con người đeo kính cận dày, ngồi trên bàn giảng viên trên kia, chắc không thể nào nhìn rõ được từng cái nhếch mép, thở dài chán chường của tụi sinh viên phía dưới. Ông giảng hăng say nhưng tuyệt nhiên đám sinh viên im lặng, không ai nói gì. Vài đứa đang đọc sách, đứa nữa đang nghe nhạc, dăm ba đứa lướt điện thoại. Cũng có đứa đang gục đầu trên bàn. Có vẻ như những điều ông nói thật khó để chấp nhận. Mà cũng có thể chẳng có mấy đứa quan tâm đến cái học phần này đang dạy cái gì. Thử hỏi có đứa sinh viên năm nhất nào mà chẳng được rỉ tai: Ờ, cái môn triết Mác Lê là thế… Cộng thêm cái môn học với lí thuyết hàn lâm, dài dòng, thuyết trình toàn chữ như thế kia là một điều cực kì khó nuốt với đám học trò vừa mới được giải thoát khỏi trường phổ thông sau khi đã chiến ngày đấu đêm với những trang chữ của Nguyễn Tuân, Nam Cao, Tô Hoài…
Đám sinh viên lẹ làng đứng dậy. Đứa nào đó thốt lên: Ôi, giải thoát! Rồi cả đám ồn ào, chen chúc nhau tuôn ra dọc hành lang.

Mã số: 17-170
Vị linh mục treo lên giá chiếc áo ngoài vừa gỡ. Khi rút tay về, thoáng thấy cảm giác ram ráp, lần theo sớ vải, ông tìm được một thứ như là bông hạt. Vị linh mục bỗng bâng khuâng! Chiều nay ông đã đi qua cánh đồng, chắc là cái vật nhỏ xíu này đã bám theo từ lúc ấy.
Nâng chiếc hạt lên gần mắt ngắm, vị linh mục không thể nhìn rõ đó là lúa non hay cỏ lồng vực! Trời tối quá! Và ông lại không thắp đèn. Ông có một thói quen hơi khác thường! Khi chiều hôm dần sậm màu, nếu không bận việc gì, ông sẽ ngồi một mình, không tiếng động, cũng không ánh sáng. Ông để tâm trí mình như khách lữ hành giữa đêm sa mạc. Đêm không trăng và đầy mây mù, ông cứ thế mà thiếp đi. Mãi đến khi có một ánh sao băng ngang bầu trời, ngôi sao khổng lồ với chiếc đuôi chói loà như muốn đốt cháy mọi vật trên đường bay, người lữ khách bật dậy. Gần quá rồi! Có lẽ chiếc đuôi sao sẽ quét phải ông!
Đầu gối từ từ quỵ xuống, hai tay thu vào trước ngực, mắt nhắm chặt, tất cả đã sẵn sàng! Người lữ khách run rẩy chờ nghe da thịt mình như sáp ong tan vào trong lửa. Toàn thân ông sẽ lấp lánh như khối đá quý. Từng tế bào như ngọn pháo hoa vừa căng trào đến đỉnh điểm liền lập tức vỡ tung thành muôn vạn đốm sáng li ti. Thảng thốt và say mê! Ông mãn nguyện được hoà vào ánh sáng, ở lại trong ánh sáng. Mãi mãi! Vĩnh viễn!
Ngôi sao rùng rùng lướt qua rồi lướt đi mất hút. Chỉ còn lại một đốm nắng bứt mình khỏi chiếc đuôi rực rỡ, chao đảo bay trong không trung. Đốm nắng bay suốt đêm. Mãi đến khi bình minh lên, nó mới chịu đậu lại trên gương mặt vị linh mục đang nằm lả trên mặt đất.
Vị linh mục nặng nhọc mở mắt. Hơi khó chịu vì đốm nắng cứ liên tục nhảy nhót trên sống mũi mình, ông chắn bàn tay trước mắt để ngăn trò nghịch ngợm đó lại. Đột ngột, cánh cửa bị xô mạnh, ông bếp xộc vào, hét toáng lên:

Mã số: 17-169
1.
Tôi bước lên từng bậc tam cấp, vừa đi vừa nghĩ ngợi lan man. Gần một tuần kể từ ngày thầy Hòa nhờ tôi chút việc nhưng tôi vẫn chưa có được câu trả lời chắc chắn. Vào đến phòng đàn của gia đình, tôi thả mình xuống ghế, ôm lấy cây guitar đặt trên kệ. Đây không phải lần đầu tiên tôi ngồi ôm đàn ngân nga, hát vu vơ với những bản nhạc quen thuộc. Những khi buồn nhất, tôi thường làm như thế. Dường như âm nhạc là thứ dễ dàng để xoa dịu con người vì không phải chỉ mình tôi mà cả ba và mẹ tôi cũng vậy.
Ba tôi đàn guitar đỉnh lắm, nguyên cửa hàng đàn và dụng cụ này là do đam mê của ba lập nên. Ba bảo “Con gái không nên lãng tử làm gì. Khổ lắm! Nếu thích thì học organ hay piano là đủ rồi”. Ba nói vậy nhưng ba không cấm tôi học hỏi tìm tòi các nhạc cụ khác. Mỗi lần thấy tôi đàn nghe chệch choạc, ba lại cười khúc khích, chỉ có mẹ là an ủi “cố lên con, sẽ giỏi hơn ba cho mà xem”.
Mẹ tôi là giáo viên dạy nhạc tại một trường cấp hai ở ngoại ô thành phố. Ngày trước, mẹ cũng đàn cho ca đoàn của nhà thờ, mẹ kể có lần mẹ thắng cuộc trong cuộc thi “Giai điệu thánh thiêng” do giáo phận tổ chức. Nhưng rồi, từ ngày cưới ba, mẹ ngưng mọi hoạt động ở nhà thờ chỉ đi dạy và chăm sóc gia đình.

Thưa quí độc giả và quí tác giả,

Tuần qua, Đức ông Nhà thơ Xuân Ly Băng đã từ biệt chúng ta về nhà Cha. Hầu hết chúng ta đã không thể về dự tang lễ. Bù lại, một số anh em đang chuẩn bị tổ chức tưởng niệm dâng lễ cầu nguyện cho ngài vào chiều Thứ Năm, 17-8-2017, từ 14g30 tại Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn. Hẳn là ở nhiều nơi khác, những anh chị em yêu thích văn thơ Công giáo đang hẹn nhau với những buổi họp mặt, những thánh lễ cầu nguyện, những đêm thơ tưởng nhớ, …

Trong bài tưởng niệm “Xuân Ly Băng - lời ngỏ cho đêm thơ” đang được giới thiệu trên một số trang truyền thông Công giáo, tôi đã ghi lại lời nhắn nhủ của Đức Ông cách nay đã gần 30 năm:

“Đây là lời của người sắp chết nói với những người sẽ chết (cười). Tôi muốn nói với những người thuộc lớp tuổi của Cha, sinh sau tôi vài thập niên trong lãnh vực thi ca. Cha và nhiều anh em khác được Chúa ban tài năng. Tôi hy vọng Cha sẽ phát triển tài năng ấy và phát triển trong quỹ đạo của đời linh mục, trong đức ái, đức tin đối với Chúa. Cần trau giồi kỹ năng và phải viết ngay, đừng lần lữa. Bên cạnh đó, Cha phải tìm kiếm những mầm non trong Hội Thánh để nối dõi tông đường: Liên lạc gặp gỡ nhau, vun trồng, nâng đỡ nhau về thi ca và về đức tin. Có thế ta mới làm tròn nhiệm vụ Chúa trao phó và đáp ứng điều Hội Thánh chờ đợi.”

Nhìn lại, một phần nào đó, tôi đã thực hiện lời căn dặn của người Thầy và người đàn anh giờ đây đã ra đi, cụ thể là qua việc tổ chức Giải Viết Văn Đường Trường mà  cuộc thi  lần thứ V, 2017, đang đi dần tới hồi kết. Theo như đã hẹn ước với nhau thì trong tuần này, chúng tôi sẽ có toàn bộ điểm chung khảo để có thể tổng kết, xem xét quyết định những tác giả sẽ vào Giải năm nay. Chúng tôi hy vọng sẽ sớm gửi đến mọi người bản tin số 18, trong đó sẽ công bố kết quả và toàn bộ danh tính những vị đạt giải. Việc công bố thứ tự xếp hạng giải thưởng sẽ dành cho lễ trao giải, được tổ chức nhân cuộc họp mặt các tác giả văn thơ Công giáo, 21 và 22/9/2017, trong bầu khí kỷ niệm 400 năm loan báo Tin Mừng tại Giáo phận Qui Nhơn.

Năm thánh kỷ niệm của Giáo phận Qui Nhơn được chính thức khai mạc với thánh lễ do Đức Tổng Giám mục Leopoldo Girelli chủ tế, lúc 16g00 chiều 26-7-2017 tại Chủng viện Làng Sông, xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định.

Cùng chia sẻ niềm vui tạ ơn với cộng đồng Giáo phận Qui Nhơn, xin mời quý vị và các bạn cùng thưởng thức 7 truyện cuối trong số các truyện đã qua vòng sơ loại.

Xin ngợi khen chúc tụng Thiên Chúa Ba Ngôi về những hồng ân cao cả Chúa đã dành cho chúng ta trong suốt tiến trình của cuộc thi năm nay.

Và xin chân thành cám ơn các trang truyền thông Công giáo, quý thân hữu, quý độc giả và quý tác giả đã nhiệt tình cổ vũ và tham gia.

Qui Nhơn, ngày 25-7-2017

Linh mục Trăng Thập Tự

Ban Văn hóa và Giáo dục của Giáo phận Qui Nhơn.

Mã số: 17-168
(Một buổi cầu nguyện Taize của nhóm Sinh viên Công giáo Giáo xứ Phú Thượng)
- 1 -
Cuối thu. Những cơn gió heo may se lạnh đã len vào khắp các hang cùng ngõ hẻm, khiến cho lòng người cảm thấy quạnh hiu và muốn kiếm tìm hơi ấm.
Chiều hôm ấy, Nhà Thờ Lớn Hà Nội đang chìm trong sự tĩnh lặng dưới ánh sáng mờ mờ từ những ô cửa sổ rọi vào. Mới hai giờ chiều, lại là ngày thường, nên ngôi giáo đường chỉ có duy nhất một người con gái đang thổn thức.
Vi ngồi trong một góc, khẽ tựa vào một trong những chiếc cột, nước mắt chan hòa. Vừa cố nén tiếng khóc, cô vừa hướng mắt lên Cung Thánh, nơi có Nhà Tạm và hai ngọn đèn chầu lập loè yếu ớt, không đủ để chiếu sáng cho không gian xung quanh, nhưng cũng đủ sưởi ấm trái tim cô.
“Thà rằng tao bóp chết mày ngay từ khi mới sinh!”
Những lời nói của mẹ vẫn còn vang vang trong đầu. Trái tim Vi như bị ai bóp nghẹt.
Vi mới được đón nhận các bí tích Khai Tâm cách đây hai năm, nhưng đã phải chịu những cơn thử thách đức tin. Là người đầu tiên trong gia đình dòng họ được biết Chúa, nên cô quyết định sẽ theo Đạo một cách kín đáo để khỏi lụy phiền những người trong gia đình. Nhưng… như ai đó đã nói: “Người ta có thể giấu được mọi thứ, trừ say rượu và đang yêu”, cô đang yêu Đức Kitô nên cũng chẳng giấu được gia đình.
Ở cái xã hội mà Vi đang sống, những người Kitô giáo đều bị coi như công dân hạng hai. Từ khi gia đình biết cô theo Đạo thì bỗng thay đổi cách đổi xử với cô, coi cô như một kẻ tâm thần.
– Con khùng này, ông bà tổ tiên thì không thờ, lại thờ ông tây mắt xanh mũi lõ.
– Chúa Giêsu không phải là người phương Tây mà là người Israel, ở Trung Đông! – Vi giải thích.
– Mày dám cãi tao à?
Bốp! Vi lãnh trọn một cái tát nảy đom đóm mắt từ người họ hàng. Câu chuyện Vi theo Đạo được mẹ cô kể với những người họ hàng. Ai cũng sừng sộ phản đối cô. Họ lôi cô ra để dè bỉu, lôi đức tin của cô ra làm trò đùa.
– Thiên Chúa tạo ra mọi loài thế sao Chúa Giêsu lại được sinh ra bởi bà Maria?
– Thiên Chúa có ba Ngôi, là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Chúa Cha tạo dựng muôn loài, Chúa Con là Chúa Giêsu được Đức Mẹ thụ thai nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần.
– Sao lắm Chúa thế?
– Một Đức Chúa Trời, nhưng có ba ngôi.
– Chúa tạo dựng muôn loài thì Chúa từ đâu ra?
– Chúa là Đấng tự có, và có trước muôn đời.
– Mày điên rồi, Vi ạ!

Mã số: 17-167
Đêm đã về khuya, đường phố im lìm. Thỉnh thoảng mới nghe những tiếng xe từ đâu vọng tới, gầm rú rồi tan dần trong không trung. Quân vẫn trằn trọc không sao chợp mắt. Trời trở lạnh, những cơn gió tràn vào mang theo cái lạnh cuối thu, mảnh chăn mỏng dính không ngăn nổi những cơn gió ào ào luồn vào da thịt. Suốt cả tuần nay, mưa lúc nào cũng rả rích, nước đọng thành từng vũng trên mảnh sân loang lổ rêu phong, càng làm cho khu trại đã ẩm thấp lại càng ẩm thấp thêm. Quân cuộn tấm chăn mỏng vào người co tròn lại như con sâu, hai mắt vẫn nhắm tịt cố ý dỗ giấc ngủ.
Ở phía cuối cùng của phòng trại, chú Minh vẫn ngồi nghiêm chỉnh trên giường, tay vân vê những sợi dây thắt lại từng nút tròn, miệng lâm râm cái gì đó, không rõ. Nhưng từng cử động của Quân chú đều nghe thấy, biết Quân lạnh nên không ngủ được, chú lặng lẽ cầm chiếc mền mỏng của mình qua đắp cho Quân. Thấy có người đụng vào mình, Quân mở mắt ra nhìn, bóng chú Minh đã đi đến cuối phòng. Có thêm chiếc mền nữa Quân thấy ấm hẳn lên, lẽ ra Quân phải ngủ ngon hơn mới phải. Nhưng không hiểu sao, từ lúc có thêm tấm mền của chú Minh, Quân càng tỉnh táo hơn. Không ngủ được, Quân nằm suy nghĩ mông lung. Những cử chỉ và thái độ của chú Minh làm cho Quân phải suy nghĩ và chú ý.

Mã số: 17-166
Nhìn Thập Giá ngất cao, Giêsu chịu treo. Con gẫm suy, sao Chúa yêu con làm chi. Kìa trên Thiên Quốc, cõi phúc vinh quang nào thiếu đâu, mà đến đây chung cùng chia sẻ kiếp người.”
Bài hát của Linh mục nhạc sĩ Thành Tâm đã đánh động tâm hồn nó. Đưa nó vào một bước ngoặc mới, một ngả rẽ quan trọng trong cuộc đời. Nó đi tu Dòng Mến Thánh Giá.
Cho đến hôm nay, lời đó vẫn luôn vang vọng trong nó. Chỉ khác là nó đã phần nào trả lời được câu hỏi đó rồi. Mỗi ngày nó càng hiểu về Giêsu hơn, yêu Ngài hơn và muốn giống Ngài hơn.
Nhớ ngày nào, khi còn là một cô bé vô tư, hồn nhiên của năm cuối phổ thông trung học, tương lai đang hứa hẹn, vẫy gọi. Nó có ước mơ trở thành một nhà giáo gương mẫu. Từ nhỏ nó đã được bao bọc trong tình yêu bao la của ba mẹ, bà con nội ngoại. Lớn lên nó đón nhận sự chăm sóc của người thân, bạn bè, sự dạy dỗ của thầy cô… Nó nhìn đời với đôi mắt màu hồng. Cuộc sống thật tươi đẹp. Và cái tuổi bắt đầu biết yêu, nó muốn chọn cho mình một người lý tưởng để trao gởi cuộc đời. Thế nhưng không hiểu sao, Chúa Giêsu đã lôi cuốn nó, hấp dẫn nó một cách lạ kỳ. Từ bỏ mọi thứ, nó bước theo Ngài trong tiếng gọi của tình yêu cao cả.
Ơn gọi của nó bắt đầu khi có các soeurs Mến Thánh Giá về giúp giáo xứ của nó. Một giáo xứ vùng quê, xa xôi hẻo lánh. Nó và các bạn trang lứa chỉ biết có cha xứ đã già, ngài gắn bó với giáo xứ nó đã 25 năm rồi. Cha rất hiền lành, đạo đức. Cha nhiệt tình lo cho giáo dân, cũng hay bảo tụi nó đi tu, nhưng nó không hiểu đi tu là gì, và để làm gì?

Mã số: 17-165
Ngày mẹ hấp hối, Thiết còn ở trong trại giam. Lúc quản trại đến tìm gặp riêng, Thiết gần như chết điếng. Bởi ngày hắn ra công an đầu thú, mẹ đã hứa sẽ đợi hắn về, cưới cô Nên làng bên cho bà, sẽ sinh cho bà hai đứa cháu nội để ngày ngày có người trò chuyện cho bà đỡ côi cút tủi thân, để có người ngồi nhổ cho bà mớ tóc sâu, như tằm ăn rỗi nửa đêm ngứa ngáy khó chịu. Nhưng mọi chuyện không như mong đợi, mẹ hắn ra đi quá nhanh khi mọi ước mong còn chưa kịp hoàn thành.
Thiết mồ côi cha năm lên tám. Một cơn bạo bệnh đã cướp ông đi. Bỏ lại người vợ trẻ còn phơi phới thanh xuân cùng đứa con thơ lay lắt gọi cha trong buổi chiều mưa rơi lất phất.
Cha mất. Một mình mẹ Thiết tảo tần rau cháu nuôi con. Nào hay chỉ vì một chút sa đà lêu lổng, bà để hắn rơi vào guồng quay của tội lỗi.
Ngày Thiết bị kết án, bà nằm liệt trong buồng. Cả mấy ngày liền chẳng buồn ăn uống. Cũng may có cô Nên làng bên, vì thương cảnh mẹ góa con côi mà tình nguyện qua chăm sóc.
Nên không xinh đẹp như bao thiếu nữ khác. Nhưng được cái tính hiền lành chăm chỉ. Nên sống cùng vợ chồng cậu mợ ở cuối làng bên từ những ngày còn nhỏ. Từ bé, cô chưa một lần được nhìn thấy mẹ, chỉ nghe vợ chồng cậu mợ kể về người mẹ yêu dấu của mình. Nhưng đó là một câu chuyện buồn, mỗi lần kể ra chỉ thêm chuốc ưu phiền và nỗi đau cho những người ở lại.

Mã số: 17-164
Hôm nay, hắn tự thưởng cho mình có được một buổi chiều nhàn rỗi: ngày mai được nghỉ học mà! Không đọc sách, không phải viết bài, cũng không cần xem tivi cũng không đọc tin tức! Vì một lý do vô cùng đặc biệt, hôm nay là ngày “sinh nhật trên trời” lần thứ mười một của người bạn thân nhất mà hắn từng có! Cầm ly cà phê trong tay, hắn kéo ghế ra và mơ màng nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Những hạt mưa bay lất phất của buổi chiều thu nhẹ nhàng đưa hắn về với vùng trời kỹ niệm ngút ngàn yêu thương, nơi đó từng là khung trời mộng mơ của tuổi trẻ, có những người bạn rất thân, và đặc biệt nhất là cô bạn gái đầy yêu thương của hắn; nơi đó có những e ấp, ngọt ngào của tình yêu thuở ban đầu…
Hắn vừa về đến nhà thì chuông điện thoại đã reo vang. Ở đầu dây bên kia là giọng nói thảng thốt của Hạnh: “…cậu có biết tin gì chưa? Giang đã bị tai nạn chiều nay… chết rồi… mới được đưa về nhà! … Sắp xếp và đến ngay nhé! Mình sửa soạn đi đây!...” Hắn đờ đẫn cả người, buông rơi cái túi xách xuống nền nhà! Sao lại có thể như vậy chứ? Mới chiều hôm trước đây vẫn còn gặp nhau, vẫn còn trò chuyện vui vẻ kia mà? Giang là cô bạn thân nhất của hắn, cùng với Hạnh và Tuấn hợp thành một nhóm “bộ tứ” gắn bó cùng nhau đã hơn mười năm nay, từ những tháng năm trung học, đến lúc lên giảng đường và bây giờ khi đã tốt nghiệp và đi làm. Hơn nữa hắn và Giang cũng vừa chính thức hẹn hò khoảng mấy tháng nay. Làm sao một người bạn đáng yêu, dễ mến, hoạt bát, tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu như thế lại sớm ra đi khi còn chưa kịp lãnh tháng lương đầu tiên? Một tương lai rộng mở, một chân trời đẹp để hắn ước mơ giờ đây lại kết thúc đột ngột thế này sao? Hắn muốn gào lên, muốn khóc cho thật to, tại sao trời xanh lại bất công như vậy; sao người tốt lại sớm phải ra đi, cớ sao không phải ai khác mà lại là cô ấy, là người yêu của hắn; lẽ nào kết cục của mối tình đầu lại bi thảm như thế sao?...

Mã số: 17-163
- Chú Tư coi con mặc bộ đồ này có đẹp không?
Tiếng bé Ngọc Nhi hàng xóm nhỏ nhẹ vang lên làm cho hắn phải ngước lên nhìn. Một con bé 5 tuổi với bộ áo đầm trắng có cái nơ nhỏ màu xanh trên vai áo đang đứng nhìn hắn. Cô nhỏ cười, lúc lắc mái tóc dài chấm vai.
- Ừ, đẹp lắm! Hôm nay bé Nhi giống như công chúa vậy! Mẹ thưởng cho con đó hả?
- Dạ! Mẹ nói may áo mới cho con để mặc tết đó chú Tư!
- Anh Tư biết không- Mẹ bé Nhi trong nhà vừa ra, tiếp lời- Em dẫn con bé về quê, ngày mai này cho nó tảo mộ ông bà luôn. Năm nay, anh Tư có về quê tảo mộ không?
- Dạ! Có lẽ không về tảo mộ được chị Bảy ạ! Năm nay, đành để anh Hai ở quê quét dọn mộ ông bà giúp vậy. Bận quá! Chắc phải đến tết mới xong việc, rồi về quê luôn!
- Thôi, chào chú Tư đi, mẹ con mình đi thôi con gái! Trễ rồi đó! Chào anh Tư nhé!
- Chào chị Bảy nhé! Cho tôi gởi lời chào bà con dưới quê nhe!
Hắn nhìn theo hai mẹ con người láng giềng đi xa dần mà thấy lòng chợt xôn xao. Ở cái chốn Sài Gòn hoa lệ này, khó lòng tìm được một người miền Tây, có phong tục gần giống như mình lắm! Ngay đến cách xưng hô, người ta cũng gọi tên, chứ không mộc mạc theo thứ tự trong gia đình như ở quê hắn. Bây giờ, cũng không có mấy ai đi tảo mộ vào trước tết như xưa nữa vì công việc bề bộn, lại thêm bây giờ người ta ít chôn cất người thân mà thay vào đó là mang hài cốt đến gởi ở các chùa thay nhà thờ. Vậy nên việc đi tảo mộ người thân giờ đây càng thêm hiếm hoi, và việc gìn giữ nó, lưu truyền cho con cháu lại càng khó khăn hơn. Cuộc trò chuyện ngắn với mẹ con người hàng xóm, bộ áo mới của cô bé Ngọc Nhi làm cho hắn nhớ lại về tuổi thơ của mình, ở một vùng quê nghèo năm xưa….

Mã số: 17-162
Cỏ đã xanh rờn khe gạch nền nhà thờ cũ. Rong rêu đã ám xỉn những vệt tường loang lổ. Chỉ còn mỗi hang đá Đức Mẹ nằm khuất dưới hàng cây sao cổ thụ là còn hơi nguyên vẹn. Từ ngày nhà thờ cũ được dời đi và người ta bắt đầu nghĩ rằng một hang đá mới với một pho tượng Đức Mẹ mới sẽ linh thiêng hơn thì nơi đây đã chẳng còn ai đến viếng thăm, ông trùm xứ bảo thế. Cũng không hẳn vậy, bởi có đôi ba lần người ta bắt gặp ông Khẩm, dắt hai đứa cháu, cùng hội Legio đến đây đọc kinh nhưng ấy là chuyện lâu lắm rồi, vì từ ngày ông Khẩm đột quỵ qua đời, chẳng còn ai ghé lại nơi đây, trừ hai đứa trẻ.
Nhắc đến hai đứa trẻ, chúng là hai đứa trẻ kỳ lạ bởi tuy là chị em ruột nhưng chúng trái ngược nhau: Con chị có khuôn mặt dài, người lòng tong, da ngăm ngăm như gỗ bào ngâm nước. Thằng cu em lại trắng trẻo, béo tròn như ông Địa. Điểm giống nhau duy nhất giữa hai chị em là mỗi lần đến đây chúng đều rất buồn. Hôm nay cũng vậy, từ đằng xa, hai bóng nhỏ xuất hiện, men theo lối cỏ tranh cao quá gối, chúng vẽ thành một con đường nhỏ nối liền bờ tường đổ nát với hang đá cũ kĩ hằn rõ những vết bong tróc của thời gian. Đến nơi, con bé buông tay em ra, sửa lại tà áo, vòng tay nghiêm trang rồi bảo em:
- Em vòng tay lại đi, chị em mình đọc kinh, rồi cầu xin Đức Mẹ xin cho ba đừng làm mẹ khóc nữa, như ngày xưa ông ngoại dạy chúng mình ấy, em nhớ không?
- Dạ nhớ! – Thằng bé đáp thật to rồi ngoan ngoãn vòng tay.
Được tạo bởi Blogger.