Mã số: 17-168
(Một buổi cầu nguyện Taize của nhóm Sinh viên Công giáo Giáo xứ Phú Thượng)
- 1 -
Cuối thu. Những cơn gió heo may se lạnh đã len vào khắp các hang cùng ngõ hẻm, khiến cho lòng người cảm thấy quạnh hiu và muốn kiếm tìm hơi ấm.
Chiều hôm ấy, Nhà Thờ Lớn Hà Nội đang chìm trong sự tĩnh lặng dưới ánh sáng mờ mờ từ những ô cửa sổ rọi vào. Mới hai giờ chiều, lại là ngày thường, nên ngôi giáo đường chỉ có duy nhất một người con gái đang thổn thức.
Vi ngồi trong một góc, khẽ tựa vào một trong những chiếc cột, nước mắt chan hòa. Vừa cố nén tiếng khóc, cô vừa hướng mắt lên Cung Thánh, nơi có Nhà Tạm và hai ngọn đèn chầu lập loè yếu ớt, không đủ để chiếu sáng cho không gian xung quanh, nhưng cũng đủ sưởi ấm trái tim cô.
“Thà rằng tao bóp chết mày ngay từ khi mới sinh!”
Những lời nói của mẹ vẫn còn vang vang trong đầu. Trái tim Vi như bị ai bóp nghẹt.
Vi mới được đón nhận các bí tích Khai Tâm cách đây hai năm, nhưng đã phải chịu những cơn thử thách đức tin. Là người đầu tiên trong gia đình dòng họ được biết Chúa, nên cô quyết định sẽ theo Đạo một cách kín đáo để khỏi lụy phiền những người trong gia đình. Nhưng… như ai đó đã nói: “Người ta có thể giấu được mọi thứ, trừ say rượu và đang yêu”, cô đang yêu Đức Kitô nên cũng chẳng giấu được gia đình.
Ở cái xã hội mà Vi đang sống, những người Kitô giáo đều bị coi như công dân hạng hai. Từ khi gia đình biết cô theo Đạo thì bỗng thay đổi cách đổi xử với cô, coi cô như một kẻ tâm thần.
– Con khùng này, ông bà tổ tiên thì không thờ, lại thờ ông tây mắt xanh mũi lõ.
– Chúa Giêsu không phải là người phương Tây mà là người Israel, ở Trung Đông! – Vi giải thích.
– Mày dám cãi tao à?
Bốp! Vi lãnh trọn một cái tát nảy đom đóm mắt từ người họ hàng. Câu chuyện Vi theo Đạo được mẹ cô kể với những người họ hàng. Ai cũng sừng sộ phản đối cô. Họ lôi cô ra để dè bỉu, lôi đức tin của cô ra làm trò đùa.
– Thiên Chúa tạo ra mọi loài thế sao Chúa Giêsu lại được sinh ra bởi bà Maria?
– Thiên Chúa có ba Ngôi, là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Chúa Cha tạo dựng muôn loài, Chúa Con là Chúa Giêsu được Đức Mẹ thụ thai nhờ quyền năng Chúa Thánh Thần.
– Sao lắm Chúa thế?
– Một Đức Chúa Trời, nhưng có ba ngôi.
– Chúa tạo dựng muôn loài thì Chúa từ đâu ra?
– Chúa là Đấng tự có, và có trước muôn đời.
– Mày điên rồi, Vi ạ!

Mã số: 17-167
Đêm đã về khuya, đường phố im lìm. Thỉnh thoảng mới nghe những tiếng xe từ đâu vọng tới, gầm rú rồi tan dần trong không trung. Quân vẫn trằn trọc không sao chợp mắt. Trời trở lạnh, những cơn gió tràn vào mang theo cái lạnh cuối thu, mảnh chăn mỏng dính không ngăn nổi những cơn gió ào ào luồn vào da thịt. Suốt cả tuần nay, mưa lúc nào cũng rả rích, nước đọng thành từng vũng trên mảnh sân loang lổ rêu phong, càng làm cho khu trại đã ẩm thấp lại càng ẩm thấp thêm. Quân cuộn tấm chăn mỏng vào người co tròn lại như con sâu, hai mắt vẫn nhắm tịt cố ý dỗ giấc ngủ.
Ở phía cuối cùng của phòng trại, chú Minh vẫn ngồi nghiêm chỉnh trên giường, tay vân vê những sợi dây thắt lại từng nút tròn, miệng lâm râm cái gì đó, không rõ. Nhưng từng cử động của Quân chú đều nghe thấy, biết Quân lạnh nên không ngủ được, chú lặng lẽ cầm chiếc mền mỏng của mình qua đắp cho Quân. Thấy có người đụng vào mình, Quân mở mắt ra nhìn, bóng chú Minh đã đi đến cuối phòng. Có thêm chiếc mền nữa Quân thấy ấm hẳn lên, lẽ ra Quân phải ngủ ngon hơn mới phải. Nhưng không hiểu sao, từ lúc có thêm tấm mền của chú Minh, Quân càng tỉnh táo hơn. Không ngủ được, Quân nằm suy nghĩ mông lung. Những cử chỉ và thái độ của chú Minh làm cho Quân phải suy nghĩ và chú ý.

Mã số: 17-166
Nhìn Thập Giá ngất cao, Giêsu chịu treo. Con gẫm suy, sao Chúa yêu con làm chi. Kìa trên Thiên Quốc, cõi phúc vinh quang nào thiếu đâu, mà đến đây chung cùng chia sẻ kiếp người.”
Bài hát của Linh mục nhạc sĩ Thành Tâm đã đánh động tâm hồn nó. Đưa nó vào một bước ngoặc mới, một ngả rẽ quan trọng trong cuộc đời. Nó đi tu Dòng Mến Thánh Giá.
Cho đến hôm nay, lời đó vẫn luôn vang vọng trong nó. Chỉ khác là nó đã phần nào trả lời được câu hỏi đó rồi. Mỗi ngày nó càng hiểu về Giêsu hơn, yêu Ngài hơn và muốn giống Ngài hơn.
Nhớ ngày nào, khi còn là một cô bé vô tư, hồn nhiên của năm cuối phổ thông trung học, tương lai đang hứa hẹn, vẫy gọi. Nó có ước mơ trở thành một nhà giáo gương mẫu. Từ nhỏ nó đã được bao bọc trong tình yêu bao la của ba mẹ, bà con nội ngoại. Lớn lên nó đón nhận sự chăm sóc của người thân, bạn bè, sự dạy dỗ của thầy cô… Nó nhìn đời với đôi mắt màu hồng. Cuộc sống thật tươi đẹp. Và cái tuổi bắt đầu biết yêu, nó muốn chọn cho mình một người lý tưởng để trao gởi cuộc đời. Thế nhưng không hiểu sao, Chúa Giêsu đã lôi cuốn nó, hấp dẫn nó một cách lạ kỳ. Từ bỏ mọi thứ, nó bước theo Ngài trong tiếng gọi của tình yêu cao cả.
Ơn gọi của nó bắt đầu khi có các soeurs Mến Thánh Giá về giúp giáo xứ của nó. Một giáo xứ vùng quê, xa xôi hẻo lánh. Nó và các bạn trang lứa chỉ biết có cha xứ đã già, ngài gắn bó với giáo xứ nó đã 25 năm rồi. Cha rất hiền lành, đạo đức. Cha nhiệt tình lo cho giáo dân, cũng hay bảo tụi nó đi tu, nhưng nó không hiểu đi tu là gì, và để làm gì?

Mã số: 17-165
Ngày mẹ hấp hối, Thiết còn ở trong trại giam. Lúc quản trại đến tìm gặp riêng, Thiết gần như chết điếng. Bởi ngày hắn ra công an đầu thú, mẹ đã hứa sẽ đợi hắn về, cưới cô Nên làng bên cho bà, sẽ sinh cho bà hai đứa cháu nội để ngày ngày có người trò chuyện cho bà đỡ côi cút tủi thân, để có người ngồi nhổ cho bà mớ tóc sâu, như tằm ăn rỗi nửa đêm ngứa ngáy khó chịu. Nhưng mọi chuyện không như mong đợi, mẹ hắn ra đi quá nhanh khi mọi ước mong còn chưa kịp hoàn thành.
Thiết mồ côi cha năm lên tám. Một cơn bạo bệnh đã cướp ông đi. Bỏ lại người vợ trẻ còn phơi phới thanh xuân cùng đứa con thơ lay lắt gọi cha trong buổi chiều mưa rơi lất phất.
Cha mất. Một mình mẹ Thiết tảo tần rau cháu nuôi con. Nào hay chỉ vì một chút sa đà lêu lổng, bà để hắn rơi vào guồng quay của tội lỗi.
Ngày Thiết bị kết án, bà nằm liệt trong buồng. Cả mấy ngày liền chẳng buồn ăn uống. Cũng may có cô Nên làng bên, vì thương cảnh mẹ góa con côi mà tình nguyện qua chăm sóc.
Nên không xinh đẹp như bao thiếu nữ khác. Nhưng được cái tính hiền lành chăm chỉ. Nên sống cùng vợ chồng cậu mợ ở cuối làng bên từ những ngày còn nhỏ. Từ bé, cô chưa một lần được nhìn thấy mẹ, chỉ nghe vợ chồng cậu mợ kể về người mẹ yêu dấu của mình. Nhưng đó là một câu chuyện buồn, mỗi lần kể ra chỉ thêm chuốc ưu phiền và nỗi đau cho những người ở lại.

Mã số: 17-164
Hôm nay, hắn tự thưởng cho mình có được một buổi chiều nhàn rỗi: ngày mai được nghỉ học mà! Không đọc sách, không phải viết bài, cũng không cần xem tivi cũng không đọc tin tức! Vì một lý do vô cùng đặc biệt, hôm nay là ngày “sinh nhật trên trời” lần thứ mười một của người bạn thân nhất mà hắn từng có! Cầm ly cà phê trong tay, hắn kéo ghế ra và mơ màng nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Những hạt mưa bay lất phất của buổi chiều thu nhẹ nhàng đưa hắn về với vùng trời kỹ niệm ngút ngàn yêu thương, nơi đó từng là khung trời mộng mơ của tuổi trẻ, có những người bạn rất thân, và đặc biệt nhất là cô bạn gái đầy yêu thương của hắn; nơi đó có những e ấp, ngọt ngào của tình yêu thuở ban đầu…
Hắn vừa về đến nhà thì chuông điện thoại đã reo vang. Ở đầu dây bên kia là giọng nói thảng thốt của Hạnh: “…cậu có biết tin gì chưa? Giang đã bị tai nạn chiều nay… chết rồi… mới được đưa về nhà! … Sắp xếp và đến ngay nhé! Mình sửa soạn đi đây!...” Hắn đờ đẫn cả người, buông rơi cái túi xách xuống nền nhà! Sao lại có thể như vậy chứ? Mới chiều hôm trước đây vẫn còn gặp nhau, vẫn còn trò chuyện vui vẻ kia mà? Giang là cô bạn thân nhất của hắn, cùng với Hạnh và Tuấn hợp thành một nhóm “bộ tứ” gắn bó cùng nhau đã hơn mười năm nay, từ những tháng năm trung học, đến lúc lên giảng đường và bây giờ khi đã tốt nghiệp và đi làm. Hơn nữa hắn và Giang cũng vừa chính thức hẹn hò khoảng mấy tháng nay. Làm sao một người bạn đáng yêu, dễ mến, hoạt bát, tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu như thế lại sớm ra đi khi còn chưa kịp lãnh tháng lương đầu tiên? Một tương lai rộng mở, một chân trời đẹp để hắn ước mơ giờ đây lại kết thúc đột ngột thế này sao? Hắn muốn gào lên, muốn khóc cho thật to, tại sao trời xanh lại bất công như vậy; sao người tốt lại sớm phải ra đi, cớ sao không phải ai khác mà lại là cô ấy, là người yêu của hắn; lẽ nào kết cục của mối tình đầu lại bi thảm như thế sao?...

Mã số: 17-163
- Chú Tư coi con mặc bộ đồ này có đẹp không?
Tiếng bé Ngọc Nhi hàng xóm nhỏ nhẹ vang lên làm cho hắn phải ngước lên nhìn. Một con bé 5 tuổi với bộ áo đầm trắng có cái nơ nhỏ màu xanh trên vai áo đang đứng nhìn hắn. Cô nhỏ cười, lúc lắc mái tóc dài chấm vai.
- Ừ, đẹp lắm! Hôm nay bé Nhi giống như công chúa vậy! Mẹ thưởng cho con đó hả?
- Dạ! Mẹ nói may áo mới cho con để mặc tết đó chú Tư!
- Anh Tư biết không- Mẹ bé Nhi trong nhà vừa ra, tiếp lời- Em dẫn con bé về quê, ngày mai này cho nó tảo mộ ông bà luôn. Năm nay, anh Tư có về quê tảo mộ không?
- Dạ! Có lẽ không về tảo mộ được chị Bảy ạ! Năm nay, đành để anh Hai ở quê quét dọn mộ ông bà giúp vậy. Bận quá! Chắc phải đến tết mới xong việc, rồi về quê luôn!
- Thôi, chào chú Tư đi, mẹ con mình đi thôi con gái! Trễ rồi đó! Chào anh Tư nhé!
- Chào chị Bảy nhé! Cho tôi gởi lời chào bà con dưới quê nhe!
Hắn nhìn theo hai mẹ con người láng giềng đi xa dần mà thấy lòng chợt xôn xao. Ở cái chốn Sài Gòn hoa lệ này, khó lòng tìm được một người miền Tây, có phong tục gần giống như mình lắm! Ngay đến cách xưng hô, người ta cũng gọi tên, chứ không mộc mạc theo thứ tự trong gia đình như ở quê hắn. Bây giờ, cũng không có mấy ai đi tảo mộ vào trước tết như xưa nữa vì công việc bề bộn, lại thêm bây giờ người ta ít chôn cất người thân mà thay vào đó là mang hài cốt đến gởi ở các chùa thay nhà thờ. Vậy nên việc đi tảo mộ người thân giờ đây càng thêm hiếm hoi, và việc gìn giữ nó, lưu truyền cho con cháu lại càng khó khăn hơn. Cuộc trò chuyện ngắn với mẹ con người hàng xóm, bộ áo mới của cô bé Ngọc Nhi làm cho hắn nhớ lại về tuổi thơ của mình, ở một vùng quê nghèo năm xưa….

Mã số: 17-162
Cỏ đã xanh rờn khe gạch nền nhà thờ cũ. Rong rêu đã ám xỉn những vệt tường loang lổ. Chỉ còn mỗi hang đá Đức Mẹ nằm khuất dưới hàng cây sao cổ thụ là còn hơi nguyên vẹn. Từ ngày nhà thờ cũ được dời đi và người ta bắt đầu nghĩ rằng một hang đá mới với một pho tượng Đức Mẹ mới sẽ linh thiêng hơn thì nơi đây đã chẳng còn ai đến viếng thăm, ông trùm xứ bảo thế. Cũng không hẳn vậy, bởi có đôi ba lần người ta bắt gặp ông Khẩm, dắt hai đứa cháu, cùng hội Legio đến đây đọc kinh nhưng ấy là chuyện lâu lắm rồi, vì từ ngày ông Khẩm đột quỵ qua đời, chẳng còn ai ghé lại nơi đây, trừ hai đứa trẻ.
Nhắc đến hai đứa trẻ, chúng là hai đứa trẻ kỳ lạ bởi tuy là chị em ruột nhưng chúng trái ngược nhau: Con chị có khuôn mặt dài, người lòng tong, da ngăm ngăm như gỗ bào ngâm nước. Thằng cu em lại trắng trẻo, béo tròn như ông Địa. Điểm giống nhau duy nhất giữa hai chị em là mỗi lần đến đây chúng đều rất buồn. Hôm nay cũng vậy, từ đằng xa, hai bóng nhỏ xuất hiện, men theo lối cỏ tranh cao quá gối, chúng vẽ thành một con đường nhỏ nối liền bờ tường đổ nát với hang đá cũ kĩ hằn rõ những vết bong tróc của thời gian. Đến nơi, con bé buông tay em ra, sửa lại tà áo, vòng tay nghiêm trang rồi bảo em:
- Em vòng tay lại đi, chị em mình đọc kinh, rồi cầu xin Đức Mẹ xin cho ba đừng làm mẹ khóc nữa, như ngày xưa ông ngoại dạy chúng mình ấy, em nhớ không?
- Dạ nhớ! – Thằng bé đáp thật to rồi ngoan ngoãn vòng tay.

Mã số: 17-160
1.
- Mày tính khi nào mới lấy chồng đây? Hai tám rồi chứ ít gì. Muốn ế suốt đời hả nhỏ? – Linh, nhỏ bạn thân, vừa đến quán nước của tôi đã nói inh ỏi lên.
- Làm gì mới sáng đã nói chuyện chồng con vậy mày?
- Mày cứ chờ mấy anh Tin lành như mày thì ế dài cổ đó.
Uống hớp nước cam tôi vừa mang ra, Linh lại tiếp tục oang oang:
-Hiệu thuốc Bắc gần nhà tao có một anh tin Chúa giống mày đến làm nghề. Tao nói chuyện vài lần, thấy được lắm nha mày. Tối nay tao dẫn đến nhà gặp mày luôn. Vậy nha, giờ tao đi chợ đây kẻo ông xã chờ.
Nói xong, Linh dắt xe đạp thẳng ra khỏi quán, chẳng kịp để tôi nói lời nào. Nó lúc nào cũng vậy, làm cái gì cũng ào ào tới tấp. Tôi cứ tiếp tục bán hàng, chẳng để tâm vào lời Linh vì nghĩ rằng nó chỉ đi ngang qua rồi trêu đùa tôi như mọi ngày. Vậy mà đến tối, Linh dẫn một anh chàng đến nhà tôi thật.
Anh bước vào nhà, lịch sự mỉm cười chào tôi. Nụ cười… Tôi nghe thấy tim mình rớt luôn một nhịp ngay lúc đó. Anh có gương mặt thanh tú cùng giọng nói ấm áp dễ đi vào lòng người. Anh tên Duy. Chúng tôi trò chuyện vui vẻ với nhau suốt buổi tối. Lâu lâu Linh lại pha trò làm cả ba cùng cười sặc sụa. Tối đó tôi biết được anh là một người Công giáo.

Mã số: 17-159
Ngôi nhà nguyện ấm áp, đơn sơ, nó khép mình một góc, lặng lẽ quỳ xuống. Hàng nước mắt của nó lăn dài bên gò má, làm mi mắt như húp lại. Nó thật sự đã nợ Chúa của nó rất nhiều, rất nhiều…
Năm nó 8 tuổi, bố nó đi làm xa.
Năm nó 15 tuổi, cả bố mẹ nó đều đi làm ở Sài Gòn để ba chị em nó ở nhà với ông bà nội. Nó buồn lắm, nó trách Chúa, tại sao lại để gia đình nó phải khổ sở? Tại sao để chị em nó phải sống thiếu thốn tình cảm của bố mẹ như thế?
Năm 19 tuổi, nó vào nhà dòng nhập dự tu. Nó ở trong nhà dòng đến nay đã bốn năm, mỗi lần được nghỉ hè, nghỉ tết nó đều tới chỗ bố mẹ nó làm ở Sài Gòn.
Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra và sẽ chẳng có dòng nước mắt của ngày hôm nay nếu nó không trải qua kỷ nghỉ ấy.

Mã số: 17-158
Có tiếng người rượt đuổi. Tiếng bước chân huỳnh huỵch.
- Chị ơi! Làm ơn! Cứu tôi với! Họ giết tôi mất!
Phương Nga đang chạy xe chầm chậm để nhớ mấy câu vừa đọc trong trang sách mà cô yêu thích thì bị níu xe lại. Trong ánh đèn mờ ảo hiện lên khuôn mặt với phấn son lòe lẹt, khóe miệng còn rỉ máu. Từ đằng kia, mấy tên côn đồ đang rượt gần tới nơi. Không suy nghĩ, cô gật đầu và lao xe chạy một mạch về phòng trọ.
Căn phòng nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Cô dừng xe, mở cửa vào phòng và bật đèn. Cô gái kia tụt xuống xe, đứng như trời trồng ở bậc cửa.
- Chị vào đây, em rửa vết thương cho. Cũng khá muộn rồi. Chắc bọn chúng không đuổi kịp đâu.
Cô mở khẩu trang, bật quạt ngồi nghỉ để lấy lại bình tĩnh. Cô gái kia cũng rón rén bước vào, ngồi ở mép ghế.
Lúc này, dưới ánh đèn, họ nhân ra nhau. Sau năm năm trời, hai con người lại gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu này.
- Cô là… Phương... Lan.
- Không phải. Phương Nga mới đúng.

Mã số: 17-157
Còn thiếu hai tháng mười một ngày nữa là lão Mạnh tròn sáu mươi. Theo phong tục ở quê, tuổi đó đủ tiêu chuẩn để người ta mừng thọ một tấm bằng, một bó hoa và chiếc phong bì có trị giá một trăm nghìn đồng. Trong khoảng sáu mươi năm qua thì có năm năm lão tham gia cuộc chiến tranh chống Mĩ. Năm bảy sáu, lão buông súng, về làng mưu sinh.
Hớt tóc, xe ôm, buôn phế liệu, lão đều kinh qua hết. Những năm cả nước sốt mô hình vườn ao chuồng, lão chạy chọt thuê được miếng đất làm trại nuôi lợn. Ban đầu chỉ vài chục con, sau lên đến hàng trăm. Lão thuê mấy người làm công, bao hẳn cơm nước, cắt đặt việc đâu vào đấy. Một ngày lão đến trang trại hai lần, tám giờ sáng và ba giờ chiều. Trừ các khoản chi phí, mỗi năm lão đút túi mấy trăm triệu. Ở quê, thế là nhiều.

Mã số: 17-156
Mưa, cơn mưa mù mịt phủ trắng cả vùng đồi, mưa như trút từng lớp, từng lớp nước. Mưa như muốn nhổ bật từng gốc cây, ngọn cỏ. Nhìn mưa, nó nhớ về tuổi thơ với những buổi chiều đội mưa đá banh.
Nhớ...
- Ngân ơi, đến giờ chơi rồi. Tiếng thằng Tý thúc nó từ ngoài hàng dâm bụt.
- Chờ tao chút, đi liền đây.
Nó cứ nghe tiếng bạn gọi là vội đi ngay, nó ham chơi, ham vui có khi chẳng để ý giờ giấc, công việc. Ngày còn bé, vào buổi chiều, mỗi khi bố nó đi làm về là ba bố con bước vào một “trận đấu”, dù chỉ có ba cầu thủ trên sân nhưng trận nào cũng sôi nổi, hào hứng... Một mình bố một phe, hai anh em nó một phe, bố cho nó giữ vị trí tiền đạo quan trọng nhất, và tạo cho nó cơ hội ghi bàn thắng. Còn bố kiêm luôn hậu vệ, trung vệ và thủ môn, có bàn thắng là nó cười giòn rã. Những ngày tuổi thơ êm đềm hạnh phúc biết bao. Dường như những kỷ niệm đẹp của nó gắn chặt với trái bóng tròn. Mùa hè đến là nó được nô đùa với chúng bạn thỏa thích, chẳng kể gì nắng mưa. Có lần giãi nắng cả buổi, nó bị sốt hầm hập, mẹ cấm nó ra sân làng, nó ngậm ngùi ở nhà mà hồn thì đi chơi xa... Và những ngày sau đó, chỉ những khi cái nắng chói chang tà tà ngả bóng sau bụi tre làng, mẹ mới cho nó “sổ lồng”. Cái nắng nóng trên sân chưa kịp nguôi, tiếng lũ trẻ làng đã vang rộn. Không cuộc chơi nào thiếu mặt nó. Nó chơi hết mình, chơi vô tư thoải mái, trên sân cỏ, cái nết na thùy mị của một đứa con gái chẳng thấy đâu nhưng nó cũng không hề bận tâm nghĩ ngợi. Nó chơi cho thỏa đam mê, thỏa khát vọng, sở thích. Cổ động viên nhiệt thành nhất của nó là bố. Bố luôn bên nó trong tất cả các cuộc thi đấu thể thao. Nó tự hào, hãnh diện vì sự có mặt của bố tiếp thêm sức mạnh, động lực cho chiến thắng của nó, đặc biệt là cuộc thi marathon tổ chức ở huyện. Khát vọng trở thành một vận động viên thể thao chuyên nghiệp cứ lớn dần trong nó. Bố cũng là người ủng hộ sở thích ấy của nó. Tiếc thay giấc mơ ấy không thành bởi nó không đủ điều kiện.

Mã số: 17-155
Trên bến xe, có nhiều chiếc xe sẽ chạy về thành phố Ban Mê Thuột, nhưng các xe ấy không đi cùng một lúc và không đi chung tất cả các đoạn đường, vì có nhiều lối rẽ…
Chiếc xe tôi đi đã bắt đầu lăn bánh. Sau khi đọc kinh tối, tôi định ngủ một giấc cho đỡ mệt. Đi xe đường dài mà ngủ được là hạnh phúc, chứ không thì cái đầu lắc lư thế nào cũng phải nôn ra một trận. Vừa đeo cái tràng chuỗi vào cổ thì cái túi mang trước người tôi rung lên. Có lẽ là tin nhắn của anh Việt (Viettel) ấy mà, tôi nghĩ vậy. Từ khi đi tu đến giờ, tôi ít liên lạc với mọi người, có chăng chỉ những ngày lễ tết, tôi xin phép dùng điện thoại hỏi thăm bố mẹ, gia đình mà thôi. Đợt này, khi đi đường xa để đến một vùng đất mới, nhận một sứ vụ mới, tôi mới mở điện thoại trở lại, để tiện liên lạc xe cộ. Vì thế, tin nhắn đến thường chỉ là từ cái tên quen thuộc mà tôi thường gọi là anh Việt. Nghĩ thế, nhưng tôi vẫn mở ra để xem.

Mã số: 17-153

Bước vào căn phòng trọ nhỏ hẹp, thả ba lô lên giường, Thư ngồi bệt xuống sàn nhà, từ từ nhìn lại mọi thứ khắp phòng trọ. Đập vào mắt Thư là khung hình Thư và Linh chụp từ hồi mới ở dưới quê lên, treo trên tường, đối diện với ô cửa sổ nhỏ của căn phòng. Đã 9 giờ sáng, những tia nắng rọi vào ô cửa làm Thư chói mắt. Bức hình với những nét sáng, tối đang nhảy múa như gam màu cuộc đời của Thư và Linh.
Là đồng hương lên thành phố nhập học, những ngày đầu Thư và Linh khắn khít như hình với bóng. Hai đứa đã từng rất tự hào vì cả xóm Lạc Siêu chỉ có hai người đậu đại học và được lên thành phố. Thư nhắm mắt lại như muốn dập tắt thứ ánh sáng ấy, Thư không muốn nghĩ về Linh nữa. Thư vẫn ngồi đó và khóc.



Thưa quí độc giả và quí tác giả,
Vì nhiều nguyên do khách quan và chủ quan, cuộc thi năm nay diễn tiến khá chậm so với các năm trước. Dù vậy, đến nay việc chấm sơ khảo đã hoàn tất và việc chấm chung khảo đang tiến hành. Tổng kết vòng sơ khảo đã chọn ra được 71 bài (trong số 175 bài dự thi) vào chung khảo.


Mã s: 17-152

“Cũng như sao mai dn ti mt tri thế nào, thì M Maria cũng dn ta đến vi Chúa Giêsu như vy. Người tr cho chúng ta hướng v Chúa Giêsu, mt tri công chính, và gic chúng ta hãy tìm đến ngun sáng và ngun sng”. Trích conggiao.info

Đi vi mt người ngoi đo như tôi thì vic gp mt người xa l nhiu ln trong gic mơ là mt điu l lùng.
Thu mười tám, đôi mươi, tôi hay nm mơ thy mt người ph n tr, khuôn mt thanh tú và đc bit là vng hào quang trên đu bà y luôn sáng ngi. Mi khi xut hin trong gic mơ, bà y luôn mm cười vi tôi. Bà tht đp!


Mã s: 17-149

Tôi không theo đo. Tôi cũng chng tin vào thánh thn. Tôi chng đt quá nhiu nim tin vào ai c. Tôi ch tin tôi.
Nhưng tôi yêu em, mt người có đo.
Màn đêm trùi tri ánh trăng khuya. Tôi đoan chc rng mình chưa h tin vào nhng mu nhim ca tôn giáo. Tôi càng không d b thuyết phc bi nhng ý nim xa vi vi lý trí đòi thc chng ca mình. Dưới ánh trăng lõa l, tôi c gii thích xem ti sao li có nhiu người tin vào mt Đng to hóa ti vy. Tôi ch nghĩ đơn gin, là h mù quáng đến ng ngn. Nhưng còn biết bao bc vĩ nhân, nhng nhà bác hc kit xut tin theo, thì qu là tôi đang bế tc.
Ánh trăng như bong tróc tng mng xung mi ngn sóng đang gm g kia ri loang ra khp mt bin. Sóng ngom sâu vào nhng ghnh đá l r như mun nut chng chúng. Lòng tôi vng li nhng cung bc ca tình yêu.
– Anh yêu em ch?
– Em biết anh nghĩ gì mà
– Anh s tôn trng và gi gìn cho nhau ti ngày mình cưới ch?
– Tt nhiên ri.

Em nép vào tôi. Em hay nói v Chúa, v Kinh thánh, v nhng điu hết tht xa l vi tôi. Em tng tôi mt bc tượng nh, em bo đó là tượng Đc M Fatima, M s che ch cho tôi. Không v vp, tôi min cưỡng nhn ly. Tôi có mt suy nghĩ hơi ác ý mt chút lúc đó, đây ch là mt khi đá được chế tác, không có gì là thiêng liêng hay mu nhim gì c.


Được tạo bởi Blogger.