HÃY CÙNG NHAU YÊU TIẾNG VIỆT HƠN

(xin mượn chuyện trong nhà tôi để nói lai rai nhiều thứ khác)


* Con gái tôi năm nay cháu 26 tuổi, trước đây cháu theo học trường RMIT (The Royal Melbourne Institute of Technology), điểm IELTS 7.5, ghi vậy để biết cháu không xa lạ gì với việc nói năng bằng tiếng Anh. Một lần, cách đây mấy năm, khi tôi hỏi: "Con học ngành design thấy sao...", chưa hỏi dứt câu thì nó nói ngay: "Ba, nói tiếng Việt đi ba! Sao ba không nói "thiết kế" mà phải chêm tiếng Anh "design" vô làm gì?". May là bị con gái mình sửa lưng, chớ không phải người ngoài, nên tôi cũng đỡ "quê".
Nhưng kể từ đó trở đi, tôi ráng rèn giũa ý thức về tiếng Việt, người Việt thì dùng tiếng Việt.


TM CN C Phục Sinh 5

Môn Đệ Thầy

(Suy niệm TM Ga 13. 31-35)

Vào giờ cuối bữa tiệc ly
Giu Đa vùng dậy, ra đi bẽ bàng.
Chúa liền nghĩ tới vinh quang
Qua tuần chịu nạn, khải hoàn Phục sinh.
Vinh danh Cha Cả Thiên đình
Cùng Ngôi Hai Chúa hiển vinh muôn đời…
***
Các con yêu dấu ta ơi,
Chỉ còn ít nữa, Thầy rời các con.
Điều răn mới, giữ cho tròn,
Yêu nhau: dấu chỉ là môn đệ Thầy…

Xin đừng phá thai!

(Tại sao ta giết con của ta, tại sao?)


Hôm nay người dân Hoa Kỳ đi bầu, các anh chị em hãy bầu các ứng cử viên thuộc đảng Cộng Hoà vì đảng Dân Chủ ủng hộ phá thai...

Chừng này 20 năm trước cha của Donald chở mẹ của cháu đi khám thai thì mới biết thai nhi bất thường, qua bao ngày cầu nguyện với hàng vạn giọt nước mắt cha mẹ của Donald đã quyết định giữ bầu thai cho đến ngày Donald chào đời ...

Trong thời gian mang bầu, mặc dù rất nhiều người làm việc cho chính phủ cũng như bác sĩ đã khuyên dại và hù doạ rằng đứa bé sẽ bị tàn tật, ngu si, khờ khạo và là gánh nặng cho cha mẹ cũng như xã hội nhưng tất cả những lời lẽ của những kẻ bất lương ấy đã không làm cho cha mẹ Donald đổi ý, cuối cùng vào ngày 22/7/1999 Trinh Nguyen Donald đã chào đời.

CHÚA ĐÓ!

Chứng từ đức tin thời Internet - bài 3


Tin, bài liên quan: 

Cho tới hết năm 2018, nghĩ tới việc tôn sùng Lòng Chúa Thương Xót, tôi chỉ bận tâm tới chuỗi kinh và việc tưởng niệm lúc ba giờ chiều. Mãi sau lễ Hiển Linh 2019, tôi mới quan tâm tìm nghe những bài giảng của Cha Giuse Trần Đình Long và rồi thấy mình bị cuốn theo một dòng chảy.


Thoạt đầu là hai vị cư sĩ Phật giáo đến xin được rửa tội. Rồi họ dẫn thêm một vị thứ ba và, tuần qua, một vị thứ tư. Tất cả đều trên dưới 70 tuổi. Người đứng đầu nhóm, chị Hai, sau nhiều năm nhiệt thành với pháp môn Tịnh độ đã gặp được pháp môn Nguyên thủy và vào cuối đời lại lôi cuốn các bạn đồng môn đi theo Chúa Giêsu: “Chúa ơi, không phải con đã bỏ Chúa nhưng chỉ vì chưa biết Chúa mà đã xa Chúa! Bây giờ Chúa đã đưa con về với Chúa, xin Chúa thương con!”

Nơi họ ở cách Tòa Giám mục gần 90 cây số. Nhà thờ giáo xứ cách nhà họ khoảng 30 cây số, đường vòng vo ngoắt ngoéo, phải đi xe ôm bất tiện, cho nên họ chọn đi thẳng về Qui Nhơn bằng hai chặng xe buýt. Do đó tôi không thể nào từ chối. Mỗi lần nghe nhắn tin, tôi liền thu xếp công việc để ưu tiên dành thời giờ giúp họ. Hơn nữa, ngay từ lần gặp đầu tiên, những chia sẻ của họ buộc tôi phải quan tâm. Tôi thấy rõ những người được ơn gặp Chúa cách tự phát qua Internet cuối chặng đường dài tìm kiếm, cũng như những người tin nhận Chúa khởi đi từ tâm tình tạ ơn sau khi được chữa lành thể chất hoặc tâm linh, tất cả đang gặp một số khó khăn nhất định về mục vụ và giáo lý. Các mục tử cần tìm hiểu kỹ để đáp ứng cách chính xác.

CÓ GÌ BÁN KHÔNG?


1. “Có gì bán không?”

Câu hỏi trống không. Im lặng. Giọng nói lại vang lên: “Bà ơi! Bà cụ ơi! Có gì bán không bà?”
“Có, có! Đợi chút.”

Bà xỏ chân vào đôi dép, lê lẹp xẹp vào buồng. Bà lấy ra một bịch nhựa trong có đựng trăm thứ lặt vặt không ra hình thù gì. Bà nhìn trước, ngó sau như người ăn trộm. Chị mua ve chai đứng ở ngoài cửa bếp. Như một việc đã quá quen thuộc, chị đón lấy cái túi, móc vào cái cân xách. Trước kia chị phân loại giấy ra giấy, nhựa ra nhựa, nay thì hai bên đã thỏa thuận với nhau là có một cái giá trung bình cho toàn thể. Bà thì nhìn đăm đăm vào mớ hàng lặt vặt ấy như nhìn một thứ gì quý giá lắm. Mà không quý sao được, vì đó là kết quả của nhiều tuần bà lượm lặt và cất giữ. Từ cái chai dầu gió đã dùng hết, hộp bánh, bao giấy kẹo, tờ báo, cho đến cái quai dép đứt, bà đều giữ lại. Bà vuốt từng miếng giấy, từng cái bao ni-lông cho thật phẳng phiu. Những thứ ấy bà đã lén cất đi. Còn những thứ to lớn hơn, như chai nước mắm, chai xì dầu, cái vỏ bánh xe đạp đã mòn… thì không đến lượt bà, vì đã được gom vào một cái thùng to… cũng để bán ve chai.



Tôi đã từng đọc nhiều tác phẩm, truyện ngắn có truyện dài có; thơ tôi cũng thỉnh thoảng đem ra đọc, thậm chí còn bày đặt làm thơ để thể hiện tính nghệ sỹ ẩn nấp sâu đâu đó trong tôi, mà ngay cả tôi cũng không biết phải đào tới mấy lớp mới kiếm ra được. Nhưng tôi chưa từng đọc tuyệt tác của Robert Louis Stevenson là Bác sỹ Jekyll và ông Hyde bao giờ, nhưng tôi nghe nói truyện này hay dễ sợ. Tối nay, khi tôi ngồi uống cà phê, nói chuyện với một thằng bạn thân, tôi hỏi nó:

- Êh mày, mày đã đọc truyện Bác sĩ Jekyll và ông Hyde bao giờ chưa?

- Ừhm, tao đọc lâu rồi, từ thời học cấp III kia. Mà sao mày hỏi? – Nó nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực. Tôi ra vẻ phớt lờ.

- Thì tao tò mò muốn biết vậy thôi. Cốt truyện ra sao vậy mày?

hình minh họa


TÔI ĐI TU!

Tiếng két của cửa nhà nguyện vang lên một luồng ánh sáng nhẹ của hoàng hôn chiều chiếu qua khe cửa gió thổi hiu hiu trên mái tóc phất phơ những ngọn dài. tôi nhanh bước chân vào nhà nguyện cúi đầu cảm tạ chúa và chuẩn bị cho giờ kinh chiều hôm nay. Ngồi trong một góc của nhà nguyện dòng tôi thấy lòng trống trải, nhưng may mắn thay tôi lại thấy Chúa nở nụ cười nhẹ nhàng trong giờ viếng Thánh Thể. Chỉ mình tôi với Chúa, nụ cười tỏa sự ấp áp đối với tâm hồn đang lo lắng bồi hồi. nụ cười ấy làm tôi nhớ về gia đình nhớ về cha về mẹ, về tất cả những kỉ niệm quý giá của thời niên thiếu khi gắn bó với gia đình.

* * *



Mấy ngày nay thấy người người đi tìm hiểu ơn gọi, “nhà nhà” bước vào mùa ơn gọi, chợt nhớ một thuở nhấp nhổm “người đi tớ cũng đi”. Thật ra, đến bây giờ vẫn còn nhấp nhổm, nhưng là nhấp nhổm cầu nguyện cho ơn gọi. Gọi là “nhấp nhổm” chắc nhiều kẻ chê người trách, rằng thiếu nghiêm túc, rằng báng bổ việc thiêng thánh. Đành vậy, chung quy cũng chỉ tại vì vừa mừng mà cũng lại vừa lo... không yên được.

Ngày ấy cũng với ba lô trên vai, nhưng hơn phân nửa là ước mơ, là hoài bão xây dựng Giáo hội, mở mang nước Chúa, với những bản thảo, với những hình mẫu vẽ sẵn trong đầu, còn lại là đúng hai bộ quần áo cũ với vài thứ lặt vặt. Lúc ấy có ai mời đội đá vá trời chắc cũng chẳng ngại, vì thực ra trời lúc ấy cũng chỉ tầm dăm sải tay.

♦♦♦

Cũng chẳng nhớ là mất mấy năm mấy tháng nữa, chợt một ngày nhận ra, dù cũng mang tiếng là đi theo Chúa đó, cũng khát mong nên một với Chúa trong cùng một tâm tình, trong cùng một lối sống, cũng khao khát mang lấy trái tim của Chúa để biết run rẩy và chạnh lòng thương trước nỗi đau của phận người, cũng khát mong đi lại con đường mà Chúa đã đi, nhưng thực ra Chúa thì đã tụt xuống lâu rồi, còn mình thì cứ mải leo lên; Chúa trút bỏ mọi vinh quang danh dự để tụt xuống ôm lấy phận người, trở nên giống con người để chia sẻ với con người, còn mình thì cứ xây, cứ đắp, cứ leo, cứ trèo, cứ tìm kiếm vinh quang, tìm kiếm thành công để khẳng định sự khác biệt qua những bằng cấp, qua các chức vụ, qua các công trình...; Chúa chấp nhận hiến tế, bẻ ra, trao ban, để trở nên của ăn, của uống, để trở nên thần lương nuôi sống con người, còn mình thì cứ mải đắn đo tính toán được gì, mất gì trong từng chuyện cỏn con.


Chúa bước vào “con đường thua tự nguyện”, còn mình thì cứ mải mê trên “con đường thắng bất chấp”. Thành thử cứ ngược chiều nhau, cứ đau đớn mỗi lần thua thiệt, cứ tiếc nuối khi phải sẻ chia, từ bỏ, cứ dối lòng khi phải yêu thương. Giật mình nhìn lại, ngỡ tưởng mình đang đi theo Chúa, nhưng thực ra mình đang đi theo ý riêng của mình, hay chính xác là đang đi theo một Giêsu do chính mình vẽ ra chứ không phải như Ngài là, để rồi nơi mình chỉ còn là hình bóng một Giêsu đầy vinh quang danh dự và uy quyền, một Giêsu chưa bao giờ ngơi nghỉ trong cuộc đua thắng thua, dành giựt với các Giêsu nơi anh chị em khác.


TM CN C Phục Sinh 4

Nghe & Theo

( Suy niệm TM Ga 10. 27-30)


Bạn có nghe chăng tiếng Chủ Chiên?
Ngôi Hai Thiên Chúa, Chúa nhân hiền
Giáng trần gây dựng đoàn chiên Chúa,
Đón nhận đoàn viên khắp mọi miền.
***
Chúa ban thần khí đủ khôn ngoan,
Mạc khải tình thương mãi chứa chan,
Nhận biết thế nào là vĩnh cửu,
Thế nào là vui sống chiên đoàn...
***
Chúa nói: Chiên tôi nghe tiếng tôi,
Tôi tìm kiếm, chúng, chúng theo tôi.
Ngày nay Giáo Hội còn luôn nhắc:
Chúa ở cùng ta, chẳng lúc rời…


NIỀM VUI VĨ ĐẠI - Kỳ 11
HỒI KÝ 50 NĂM LINH MỤC


21. GIÁP MẶT VỚI CÁI CHẾT...

Nói đến căn bệnh cuối 2004 mà ai cũng coi là “thập tử nhất sinh” của tôi, tôi thấy mình gần gũi với cái chết, với những người đã chết, đang chết và sẽ... cùng chết. Lần đầu tiên tôi xin được chịu Phép Bí Tích Bệnh Nhân, Phép Xức Dầu Thánh.

Tôi nhớ lại vì đã được nghe kể lại về những dịp tôi có thể chết và coi như đã chết, nếu không có sự Quan Phòng của Chúa muốn tôi còn phải sống. Những “dịp chết” của tôi kể cũng khá nhiều.

Tôi được nghe kể về lúc tôi sinh ra. Tôi đã không mấy bình thường, vì tôi không biết... khóc.

Ngôn ngữ Sài Gòn: những từ vay mượn từ tiếng Pháp


Sang đến thời kỳ “một trăm năm đô hộ giặc Tây”. Việt Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng đã trở thành thuộc địa của Pháp. Cũng vì thế, tiếng Pháp đã có ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống văn hóa, xã hội của người Việt. Tiếng Pháp được sử dụng trong các văn bản, giấy tờ của Chính phủ Bảo hộ và trong giảng dạy ở nhà trường, bên cạnh đó là các loại sách báo thâm nhập đời sống thường ngày của người dân.

Chữ Quốc ngữ, vốn được tạo ra bởi một số nhà truyền giáo Tây phương, đặc biệt là linh mục Alexandre de Rhodes (tác giả cuốn Từ điển Việt-Bồ-La năm 1651), với mục đích dùng ký tự Latinh làm nền tảng cho tiếng Việt. “Latinh hóa” chữ Việt ngày càng được phổ biến để trở thành Quốc ngữ, chịu ảnh hưởng bởi những thuật ngữ, từ ngữ mới của ngôn ngữ Tây phương, nổi bật nhất là văn hóa Pháp.

Khi chiếm được ba tỉnh Nam Bộ, người Pháp đã nắm trong tay một công cụ vô cùng hữu hiệu để truyền bá văn hoá đồng thời chuyển văn hoá Nho giáo sang văn hoá Phương Tây. Tờ Gia Định Báo là tờ báo đầu tiên được phát hành bằng chữ Quốc ngữ vào năm 1865, khẳng định sự phát triển và xu hướng của chữ Quốc Ngữ như là chữ viết chính thức của nước Việt Nam sau này.

CON NGƯỜI & ỨNG XỬ

ảnh minh họa

- Đồ chó đẻ!

Tôi giật mình khi nghe tiếng một người phụ nữ quát lên ở phía cuối nhà nguyện, vừa kịp nhận ra đó là tiếng của chị T. Hỏi ra mới biết, chị chửi rủa Q. vì tưởng rằng Q. không chịu phát phiếu lãnh quà cho chị.

Số là hôm ấy có một tổ chức từ thiện đến phát quà Tết cho những người khuyết tật chúng tôi, may mà mọi người đang ồn ào, tôi e mấy vị ân nhân nghe thấy thì kỳ cục hết chỗ nói. Q. là một trong những thành viên của nhóm tôi, Q. đại diện cho cả nhóm đến gặp ban tổ chức lãnh xấp phiếu về, và có trách nhiệm đưa lại cho từng người. Chỉ vì chậm trễ chút ít mà cô bị chị T. chửi rủa như thế thật là không đáng! Điều đó khiến tôi chẳng mấy thiện cảm với chị T. Sau này tôi còn nhiều dịp chứng kiến sự đanh đá, chua ngoa của chị, và cũng nghe nhiều người nói không muốn tiếp xúc với chị vì sợ bị phiền toái.

Chị T. bị sốt tê liệt rồi teo cả hai chân từ nhỏ, chị phải di chuyển bằng cách bò toài trên mặt đất. Chị năm nay đã lớn tuổi, phải kiếm sống bằng nghề bán vé số, vì chị chẳng được học hành gì nhiều để có thể kiếm được một công việc ổn định. Cũng may chị còn biết đọc biết viết mà cùng đọc Kinh Thánh với mọi người.

ĐƯỜNG HỒNG ÂN


Cơn gió thoáng nhẹ làm rung rung cánh lá mỏng của giàn hoa Bông Thầy phía sau nhà thờ. Dưới nền sân, mấy tia nắng sớm xuyên qua tán lá làm loang lỗ cả một khoảng rộng. Bầy chim chích bông đã thức tự bao giờ, đang cất những tiếng hót trong trẻo đón chào ngày mới. Một ngày đẹp trời.

***

...“Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, vợ, chồng, anh em, cha mẹ hay con cái vì Nước Thiên Chúa, mà lại không nhận được gấp bội ở đời này và sự sống vĩnh cửu ở đời sau” (Lc 18.29-30). Câu lời Chúa này cứ vang vọng trong đầu cậu từ hồi nãy tới giờ, khiến cậu không sao có thể tập trung nổi. Hôm nay là ngày tĩnh tâm của cộng đoàn. Cậu đang cùng với anh em ngồi thinh lặng suy niệm lời Chúa qua bài giảng của cha đặc trách vừa xong. Khi gẫm đến câu này, cậu không còn tập trung suy niệm nữa. Bao nhiêu kí ức thời thơ ấu ùa về...


Tin, bài liên quan: 

NIỀM TIN YÊU DÂNG MẸ


ĐÂY ngàn hoa nở thắm tươi
NIỀM vui dâng Mẹ chung lời hoan ca
TIN yêu nồng thắm thiết tha
YÊU con Mẹ xuống bao la ân tình
CON dâng khúc hát lời kinh
XIN ban hồng phúc, an bình khắp nơi
KÍNH Tin, Cậy, Mến Chúa trời
DÂNG lời cảm tạ, muôn đời tôn vinh
LÊN trời hưởng phúc Thiên đình
MẸ ơi! vui thỏa tâm tình tin yêu.

Jos Nhật Quang


NIỀM VUI VĨ ĐẠI - Kỳ 9
HỒI KÝ 50 NĂM LINH MỤC


16. NHỮNG NỖ LỰC TRUYỀN THÔNG

Tôi tự tha cho mình nhiệm vụ phải lập cho được nhóm Tông Đồ Truyền Thông, nhưng tôi vẫn tìm cách sử dụng các phương tiện truyền thông đại chúng để hoạt động đem Niềm Vui Vĩ Đại đến những chỗ nào còn đến được.

Tôi luôn khuyến khích anh Đa Minh Đinh Thiện Bản, ca trưởng ca đoàn Tinh Thần, người vẫn tiếp tục làm nhiều việc cho Thánh Nhạc, cách riêng trong việc thu thanh, phát hành các cuốn băng Thánh Ca được phổ biến rộng rãi trên toàn quốc và ngay cả nước ngoài. Linh Mục Nguyễn Văn Tự, tức nhạc sĩ Vương Diệu, cha xứ Nam Hà thuộc Giáo Phận Xuân Lộc, nhạc sĩ Thiên Ân, Vũ Huyến... luôn được tôi ca tụng và khuyến khích trong nỗ lực sáng tác và thu băng Thánh Ca.

Sắp đến mùa hè. Học sinh 12 chuẩn bị rời trường trung học. Xin tặng truyện ngắn sau đây cho những ai đã từng bồi hồi từ giã tuổi học trò phổ thông.
Truyện David Copy này mình viết lâu rồi, in trong tập truyện Mưa Trên Giảng Đường do Cứu Thế Tùng Thư xuất bản 2012.


DAVID COPY!



Ngày mai là ngày tổng kết học kỳ. Năm nay lại là năm kỷ niệm ngày thành lập trường. Cho nên bất cứ lễ hội nào thì nhà trường cũng tổ chức rất long trọng, linh đình. Ngày mai thì dĩ nhiên phải linh đình long trọng cho nên mỗi lớp phải có một tiết mục, theo ban tổ chức thì tiết mục gì cũng được. Văn nghệ (ca hát, múa, hoạt cảnh), ảo thuật, hay thuyết trình, hùng biện. Buổi lễ sẽ kéo dài từ sáng tới chiều, ăn trưa tại chỗ. 

Nghe qua đã thấy hấp dẫn rồi, và đứa nào trong cái lớp 12A13 này cũng thấy náo nức. Không náo nức sao được khi mà lớp tụi nó là lớp học dở, nghịch ngợm và tháng nào cũng bị xếp hạng chót, không có dịp này thì đố đứa nào trong cái lớp mang số xui này có thể bước lên khán đài của trường lấy một lần. (Còn việc lên tới chân khán đài để bị dũa tơi bời thì là chuyện thường xuyên). Chính vì cái dịp quá ư là độc đáo này mà lớp 12A13 chuẩn bị ráo riết và kỹ lưỡng nhất cho buổi lễ. 

NHỮNG KỶ NIỆM VỚI ĐỨC MẸ


Quý độc giả hân mến,

Ngày 15 tháng 8 là một ngày kỷ niệm không bao giờ có thể quên được trong cuộc đời của tôi.

Từ ngày còn thơ bé, mỗi lần đến ngày lễ Mẹ Lên Trời, tôi hồi hộp vui sướng và đợi chờ, vì ngày ấy họ hàng hội tụ về nhà tôi cả, ngày ấy có bạn bè vui chơi thỏa thích, ngày ấy có tiệc tùng vui vẻ linh đình. Vừa qua tôi có dịp đến thăm và chữa bệnh trên đất Úc, gặp lại người em họ ngang tuổi với tôi năm xưa, hai anh em đã quá lâu không gặp nhau, mặc dầu thỉnh thoảng vẫn có những tin tức về nhau. Gặp lại nhau trên xứ người, bây giờ cả hai đã ... già, mỗi người một công việc, lần gặp này tôi là bệnh nhân của chú ấy, nhưng câu chuyện vẫn cứ kéo lần về những ngày không quên được của những ngày lễ Mẹ Lên Trời năm xưa, chúng tôi có dịp gặp nhau, họa hiếm trong một năm học.
Được tạo bởi Blogger.