I.


Yusif El Fakhri ba mươi tuổi khi rút lui khỏi xã hội, lên đường tới sống ẩn dật tại một nơi trong vùng tiếp giáp Thung lũng Kedeesha ở Bắc Li-băng. Dân chúng các thôn làng gần đó đồn thổi nhiều chuyện khác nhau về hắn. Một số chuyện kể rằng hắn thuộc gia đình quí tộc giàu có, từng yêu một phụ nữ rồi bị cô phản bội vì thế hắn theo đuổi cuộc sống cô đơn. Một số chuyện khác kể rằng hắn là một thi sĩ rời chốn thị thành huyên náo, tới nơi này sống ẩn dật để ghi lại những suy tưởng của mình và tìm cảm hứng sáng tác. Nhiều người lại đoan chắc rằng hắn là một nhà thần bí muốn sống như ý với cõi riêng của mình. Tuy những chuyện do dân chúng kể ấy có thế này thế nọ nhưng hầu hết đều quả quyết Yusif là một gã khật khùng.

CUỘC THI SÁNG TÁC CHO TUỔI THƠ 

Bản tin 01 


Xin chào quý tác giả và tất cả các bạn, 

Sau hơn ba tháng im hơi lặng tiếng kể từ ngày công bố bản thể lệ Giải SÁNG TÁC CHO TUỔI THƠ, mục đích là để thăm dò và lắng nghe dư luận, sự hưởng ứng cũng như những ý kiến đóng góp cho cuộc thi, hầu có thể hoàn thiện bản thể lệ và công tác tổ chức chấm thi, đến nay đã đến lúc Ban Tổ chức bắt đầu gửi đi những thông tin cần thiết về cuộc thi, để độc giả và các tác giả có thể nắm bắt mà tiếp tục gởi bài dự thi cũng như giới thiệu cho những người khác cùng tham gia. 


Thánh Giu Se Gia Trưởng



Tin, bài liên quan:  Chùm thơ về thánh Giuse của Dzuy sơn Tuyền

Thánh Kinh chép: Giu Se Người Công Chính.
Chân dung Ngài huệ trắng giữ trong tay.
Đoàn chúng con cầu khấn Cha hàng ngày,
Đức khiết tịnh cần được Cha cổ vũ.
***
Xưa Cha Thánh đem hết lòng phụng tự
Chúa Hài Nhi ngay từ thuở xuống thai.
Cha hy sinh phục vụ Mẹ Chúa Trời
Bằng tất cả cuộc đời hằng khiết tịnh.

THÔNG BÁO XÉT HỌC BỔNG MỚI


Về việc nhận hồ sơ học bổng cho những bạn chưa nhận học bổng Đợt 1 NH 2018-2019


-------------------------------------------------

I. GIỚI THIỆU SƠ LƯỢC VỀ QUỸ HỌC BỔNG TÔMA THIỆN:

Để đáp ứng nhu cầu học tập và nâng cao trình độ trí thức nhằm phục vụ cho xã hội và Giáo Hội, Đức Hồng Y Gioan B. Phạm Minh Mẫn đã thiết lập “Quỹ hỗ trợ và phát triển tài năng Tôma Thiện” gọi tắt là “Quỹ học bổng Tôma Thiện”.

1. Mục tiêu tổng quát:

Hỗ trợ tài năng trẻ bằng hình thức học bổng hoặc khen thưởng cho các sinh viên Công giáo có hoàn cảnh khó khăn, có tài năng hay có tinh thần phục vụ cộng đồng, nhằm:
 Bổ sung những trí thức có phẩm chất đạo đức cao đẹp cho giới trí thức Công giáo Việt Nam, góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.
 Phục vụ cộng đồng tại chính nguyên quán của mình.

Cha bề trên


Dịp Cha Bề Trên của Đại Chủng Viện Thánh Giuse Sàigòn (Phaolô Lê Tấn Thành) về với Chúa, mình nhớ các Bề Trên trong cuộc đời mình. (Chắc phải viết nhiều kỳ vì là những kỷ niệm quá đẹp).

***

Cha Bề Trên đầu tiên của mình là vị linh mục có trái tim của người mẹ mà tụi mình gọi thân thương là Bố Đốc (Cha Giám Đốc nói tắt).

Năm đó Cha (là Đức Cha Phaolô Tịnh Nguyễn Bình Tĩnh, nguyên Giám mục Gp Đà Nẵng - VTCG) lặn lội vào miền Nam, tìm từng đứa học trò nhỏ để khích lệ bước theo Thầy Giêsu. Cha đi Long Khánh, lên Ngọc Lâm, xuống Gia Kiệm, sang Hố Nai rồi về Sàigòn đến nhà từng anh em mà khuyên bảo và mời gọi. Có những anh em không đi theo Cha, xin học gần nhà, sau này làm linh mục ở Xuân Lộc như cha Ngọc (chánh xứ Đa minh). Có anh em theo Cha rồi lại bị “thế gian” mời về gia đình, sau này làm linh mục ở Sàigòn như Đỗ Anh Dũng hay ở Xuân Lộc như Đỗ Mạnh Thái. Nhưng cũng có nhiều anh em theo chân Cha Bề Trên, cuối cùng bị nhà nước “mượn nhà”, đuổi đi tứ tán.



MA QUỶ trong thế giới ngày nay

Một cuốn sách nói chuyện ma quỷ!

Nhưng,

Có ma, có quỷ thật không?
Quỷ ám, quỷ nhập như thế nào?
Những chuyện bùa ngải, thứ ếm là thực hay hư?
Tại sao Thiên Chúa để cho ma quỷ quấy nhiễu, hành hạ con người?

Tất cả những thắc mắc trên đây đều được giải đáp, không phải bằng lý lẽ, nhưng bằng những câu truyện ly kì, kinh dị và khủng khiếp mà Đức Cha Cristiani sẽ thuật lại trong tác phẩm này.




Trong văn-học Công-giáo Việt Nam, chúng ta đã quen biết những bài Vãn, Kinh Sách, Truyện và Tuồng là những thể-loại đã xuất hiện từ thời mới có chữ quốc-ngữ từ những thế-kỷ XVIII, XIX. Thời trước 1975, các linh-mục Đỗ Bá Ái, Hồng Phúc, Vũ Minh Nghiễm, v.v. đã để lại nhiều bài viết và sách rao giảng Tin Mừng và truyện các Thánh; rồi sau 1975, các hồng y Nguyễn Văn Thuận, giám mục Bùi Tuần, v.v. đã có những tác-phẩm suy niệm, chia sẻ về đức tin, giảng về Tin Mừng, về sống đạo, linh-mục Chu Quang Minh với bộ sách tâm lý về hôn nhân và gia đình, LM Trần Cao Tường với nhiều bộ sách về nguồn đạo và Tin Mừng, v.v.

LM Nguyễn Tầm Thường xuất hiện cùng thời hoặc sau các vị vừa kể, nhưng đã đem lại một phấn khởi mới về học hỏi Tin Mừng, đã sử-dụng những hình thức hiện đại hơn: truyện ngắn, thơ, bút ký, nhật ký, suy niệm, và bài giảng trên mặt nhựa CD. Thi ca mảnh đất của tâm hồn, với hai tuyển tập Tình Thơ Thập Giá, Mùa Hoa Trên Thánh Giá Gỗ. Truyện ngắn với bố cục tinh tế để lý trí giải bày có hai tập Đường Về Thượng Trí 1995 và Tiếng Gọi Phiá Bên Trong 1999. Suy niệm và cẩu nguyện để tâm linh siêu thoát: hình thức đề tài có Nước Mắt Và Hạnh Phúc 1989, Con Biết Con Cần Chúa 1994; hình thức đoản khúc gồm 100 đề tài suy niệm và cầu nguyện: Viết Trong Tâm Hồn 1996, Mùa Chay Và Con Sâu Bướm 1997, Cô Đơn Và Sự Tự Do 2001, Đưòng Đi Một Mình 2005. Thể bút ký đã xuất bản Những Trang Nhật Ký Của Một Linh Mục 2002. CD có các bộ Tỉnh Thức, Thánh Thể, Bí Tích Hòa Giải, Tôi Là Ai; Đường Vào Tâm Linh với 15 đề tài suy niệm và cầu nguyện, v.v.

"ƠN CHÚA QUAN PHÒNG"-KHÔNG PHẢI CHUYỆN NÓI CHƠI...!


Cách đây mấy tuần, trong bài viết ngắn kể chuyện đi chụp hình nhà thờ, tôi đã kết luận: "Đến lúc này, tôi thực sự tin, nếu không nhờ ơn Chúa Quan Phòng, thì tôi đã không thể nào thực hiện được...!"

Đọc đến câu này, anh em, bạn bè, những người quen thân biết nhiều về tôi, có lẽ, đã phì cười. Thật khó tin đó là lời của "một thằng Công giáo" nhiều năm liền không đi nhà thờ, không đến mức vô thần nhưng không hề là một tín đồ Công giáo thuần thành... như tôi!

Sự thực, chính tôi, trước khi buông xuống một câu kết luận như vậy, cũng đã hoài nghi, cũng đã ngạc nhiên, cũng đã suy xét lật đi lật lại rất nhiều vấn đề... Mọi chuyện, dường như, đã được cài đặt sẵn-trong tính cách, trong cuộc sống, trong quan hệ xã hội với rất nhiều sự kiện ngẫu nhiên thúc đẩy lẫn nhau...


Ngày 15/3 là Sinh nhật của một vị Giám Mục Việt Nam thầm lặng.

Ngài sinh tại Bắc Ninh ngày 15/3/1921, thụ phong linh mục ngày 21/12/1945 khi mới 24 tuổi. Ngài đã từng phải ngồi tù 7 năm, sau đó làm Cha xứ các giáo xứ, trong đó có giáo xứ Chính Tòa Bắc Ninh, kiêm Tổng Đại Diện giáo phận.

Vào tháng 5/1975 ngài được Đức Giám mục Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng phong chức Giám mục. Thánh Lễ phong chức lễ diễn ra trong căn phòng nguyện có diện tích chưa đến 8 mét vuông và chỉ một Giám mục chủ phong, một tân giám mục và một linh mục.

CHÚA CHĂN NUÔI TÔI


Cách đây ít năm tôi có về Kinh C, Cái Sắn, Giáo Xứ Hải Hưng dự đám tang bà chị họ. Trong lễ tang hôm đó, ca đoàn hát bài “Chúa Chăn Nuôi Tôi” và ngay trong phần điệp khúc mở đầu đã khiến tôi chăm chú lắng nghe “Chúa chăn nuôi tôi. Chúa chăn nuôi tôi. Chúa đưa tôi đi qua mọi nẻo đường. Người đưa tôi đi lên núi cao say sưa gió biển, vui uống suối miền Nam, vững tâm qua rừng mịt mù”.

Lời ca du dương tiếp tục với các phiên khúc chứa đựng những ca từ cùng với ý nghĩa của nó mà theo tôi, chỉ có một lời để khen tặng tác giả Phanxicô nào đó: Ôi! Quá là tuyệt vời.

Về sau, trong các lễ tang tôi vẫn thầm mong nghe lại bài hát đó và khi nghe được thì tâm hồn luôn bồi hồi thổn thức dường như cuộc đời mình đã được Thánh Vịnh ( Tv 22 ) diễn tả từ bao đời trước…

WGPSG/NSTM -- Đồng cảm với những “Ađam đương đại” vướng bệnh HIV: “Ađam lạnhbịnh, gọi tên Eva và đi trong đêm , đang cần lắm hơi ấm và ánh sáng của Đấng Phục Sinh”.


***

AĐAM LẠNH


Hồn con lạnh, Chúa ơi, hồn con lạnh
Hồn giá băng như hơi thở âm ty
Xác thân con - thở bằng hơi cõi chết
Trong phế nang, đờm dãi nặng như chì

Có lần mình kể chuyện Đức Giám Mục Bùi Chu Giuse Phạm Năng Tĩnh được tấn phong bí mật, dựa theo Hồi Ký của Đức Cha Phaolô Lê Đắc Trọng.

Nay xin post bài viết này (của Cha Jos Thanh Bình). Bài viết rất hay, cảm động và hấp dẫn như một câu chuyện ly kỳ. Xin mời đọc để thấy Giáo Hội tại Miền Bắc Việt Nam đã từng chịu đau khổ như thế nào.

LỄ TẤN PHONG GIÁM MỤC CHỈ CÓ 4 NGƯỜI

hình ảnh của một lễ tấn phong giám mục

Hồi đầu tháng 11 năm 1960, sau một ngày Chúa nhật, Đức Giám (Khi đó Đức Cha Tĩnh mới chỉ làm Giám Quản Tông toà) kêu mệt, và thầy phòng bộ nói là Đức Giám ốm nặng. Ngài bỏ cả lễ, cả dậy học và cũng không tiếp khách. Mọi người đều rõ là Đức Giám vốn khoẻ, nhưng người ta lại bảo: Ai vốn khoẻ không mấy khi ốm thì lúc ốm lại hay ốm nặng. Tin Đức Giám ốm nặng truyền đi rất nhanh, đặc biệt là các Dòng nữ tu. Mọi người nghe tin đều sốt sắng cầu nguyện cho Đức Giám. Thầy phòng bộ cũng chuyển lời Đức Giám dậy các nhà chung nhà dòng phải làm tuần 9 ngày cầu xin Đức Mẹ cho Ngài.


TỰA


Biết ở lại trong lãnh vực ‘cái ít’ đó là tất cả sự tự chế của nhà giáo dục …Và tất nhiên ‘ít’ thì không phải là nhiều nhặn gì đối với ‘tất cả’ nhưng đối với “số không” thì chẳng phải là quan trọng hay sao ? Jean –Marie Petitclerc đã tung ra câu hỏi này nơi phần kết luận cuốn sách, và câu hỏi này thấy rằng nó rất có ý nghĩa đối với cuộc tìm tòi của ông. Trước hết nó lập tức nêu lên những giới hạn của những trang này, không có cao vọng trở thành một khảo luận về giáo dục, nhưng chỉ là một suy nghĩ, mời gọi những ai có trọng trách giáo dục hãy xem xét cẩn thận hơn về cách thức của mình. Sau là cuốn sách muốn kêu mời độc giả hãy ra khỏi cách đặt vấn đề như kiểu ‘hoặc là … hoặc là’.

Quả vậy, tôi thấy hình như đó là một ý lực của nền giáo dục do J.M. Petitclerc trình bày : một phương thức giáo dục nhân bản và theo phúc âm, hiệp nhất mà vẫn tôn trọng những nét khác nhau, hoặc căn cứ trên những vẻ khác nhau mà vẫn làm cho hiệp thông với nhau. Nhà giáo dục phải là người biết đập tan những kiểu lựa chọn sai lầm, nhìn hành động theo những cách lựa chọn giả dối ‘hoặc cái này … hoặc cái kia’ ; giáo dục là thực hành lối sư phạm của cái ‘và’, hay tốt hơn, của cái ‘ở trong’, một cái ‘ở trong’ không dấn tới cái lờ mờ bất phân nhưng sẽ đào sâu và khớp lại các sự khác biệt. Bốn ví dụ sau đây sẽ giúp hiểu được điều có vẻ như trừu tượng nhưng thực ra sẽ chi phối hành động giáo dục trong những gì làcụ thể nhất, là thường nhật nhất :

Cố thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh: diễn viên tài hoa trên bục giảng…

Cô Lucia Nguyễn Thị Oanh, cánh chim đầu đàn của ngành Công tác xã hội và phát triển cộng đồng tại VN

Chào các bạn,


Bài này do anh Trần Bá Thiện viết. Anh Thiện là một trong những người đã ủng hộ và quảng bá Đọt Chuối Non rất mạnh, ngay từ ngày đầu. Anh Thiện và mình biết nhau đã lâu qua diễn đàn VNBIZ. Báo Tuổi Trẻ nói về anh Thiện: “Hiệp sĩ công nghệ thông tin 2004, một người khiếm thị có nhiều hoạt động trong phong trào khuyết tật 15 năm qua.” Anh Thiện là một trong những người chúng ta nên noi gương tích cực.

Bài này cũng có trên Tuổi Trẻ. Tuy nhiên, bạn đọc Tuổi Trẻ không được đọc nguyên bài như chúng ta ở đây. Cám ơn anh Thiện rất nhiều nhé. (TDH)

.

CON NGƯỜI của ĐỨC MẸ


Là một người theo giáo phái Satan (ma quỷ), nhưng trở lại và nên thánh, Bartolo Longo chứng tỏ rằng không có con chiên lạc nào không được tìm thấy. Ngài đến với Đức Mẹ khi đau buồn vì tội mình.



Đôi khi đọc hạnh các thánh khiến chúng ta cảm thấy nản lòng. Có thể họ bất toàn, cũng như chúng ta vậy, nhưng lại có vẻ như không có ai trong số họ đã phạm tội theo cách người ta phạm tội ngày nay. Ngay cả chàng thanh niên “nổi danh tội lỗi” Augustinô cũng vẫn là người “đoan trang” so với tiêu chuẩn đánh giá ngày nay. Thật dễ dàng để chúng ta cảm thấy thất vọng.

Cũng như các thánh khác, Bartolo Longo sinh trưởng trong một gia đình Công giáo đạo hạnh, nhưng lại khác với các thánh khác là Bartolo Longo dành những năm tuổi thanh xuân để làm linh mục của giáo phái Satan.

Đức Tổng Giám mục Bùi Văn Đọc (1944 - 2018). Ảnh: katholisch.de


Người Chăn Chiên Lành

Viết để nhớ về một người vừa đi xa: Đức Cha Phao-lô Bùi Văn Đọc, Tổng Giám Mục Giáo Phận Sài gòn


“I have separated you from other people, that you should be Mine.” (Leviticus 20:26)
“Ta đã chọn con từ muôn người, để con làm Linh Mục của Ta.” – Trích sách Lê-vi (Kinh Thánh) đoạn 20 câu 26.



Tôi biết ông từ tấm bé, khi còn mài đũng quần trên ghế trường tiểu học.

Ông gốc người Nam, nhưng sinh ra ở Đà Lạt, và lớn lên trong một ngôi biệt thự nhỏ nhắn, xinh xắn tọa lạc gần cuối dốc Minh Mạng, tức là con đường Trương Định, mệnh danh là “phố Tây” của Đà Lạt bây giờ.

Có lần ông ghé nhà tôi chơi, và kể với Ba Má tôi rằng ông bà Cố (tức là hai cụ thân sinh của ông) đến thành phố ngàn thông từ xưa, xưa lắm, lúc dốc Minh Mạng chỉ là một con đường đất nhỏ. Cả con đường lúc đó chỉ lèo tèo vài ngôi nhà gỗ khiêm tốn.
Được tạo bởi Blogger.