https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

Caritas Việt Nam: Vấn Đề Tiện Nghi Của Thời Hiện Đại


Khí hậu đã phát điên lên bởi sự lãng phí và lối sống quá tiện nghi! Chẳng hạn, con người thích sử dụng máy điều hoà hơn mở cửa để tận hưởng khí hậu trong lành. Mỗi chọn lựa của chúng ta có thể là nguyên nhân bảo vệ hay phá huỷ môi trường thiên nhiên.

Hiện nay, sự nóng bức vượt quá mức không thể chịu nổi. Phải, các loài sinh vật biển cũng không thể chịu đựng nổi. Mực nước biển tăng lên và những băng hà trên những ngọn núi đang biến mất; dường như các ngọn núi đang thét gào. Trên mặt đất không thể gieo những vụ hạt ở nhiệt độ nóng này. Mặt đất ngày càng ít mưa. Mọi thứ đang bị đào thải. Không khí đang bị ô nhiễm, nước, đất đang bị đau, những người nông dân bị trục xuất khỏi mảnh đất của họ.





Đã có một thời tôi là một người Công giáo tốt. Tôi gia nhập nhóm trẻ và còn ghi danh vào một tiểu chủng viện ở Tây Ban Nha khi tôi mới 11 tuổi. Nhưng rồi qua thời gian tất cả đã biến mất. Vậy điều gì đã xẩy ra?

Nó bắt đầu với việc tôi nhận ra là mình thiếu tự do. Tôi đã nghĩ rằng sống với Chúa không cho phép tôi còn là tôi nữa. Tôi nghĩ Công giáo là một Giáo hội của “không”. Tôi thường đi nhà thờ để làm cho mẹ tôi vui. Tôi thực sự không tìm thấy câu trả lời tốt hơn. Và Thiên Chúa: Ngài ở đâu? Tôi có cảm nghiệm được lòng thương xót, tình yêu và sự tha thứ của Ngài? Tôi đã làm được khi tôi còn nhỏ nhưng không còn để ý hay nhớ gì nữa.

Vì vậy tôi rời tiểu chủng viện và đi học ở Madrid để trở thành một thầy giáo dậy Anh ngữ. Ước mơ lớn của tôi là đi du dịch khắp thế giới và được gặp rất nhiều người. Và ôi chao, những người tôi đã gặp!




Nôn nao quá, Ơi! trái tim thơ bé
Khi chợt nghe tối nay sẽ có Ngài
Trong âm thầm về ngự chốn không ngai
Không chuông, không trống, không lời ca tiếng hát.

Nhưng tim thơ nghe tuôn trào suối nhạc
Rộn tình Ngài muôn tiếng nói vô ngôn
Thinh lặng, chiêm suy, khao khát ngập hồn
Lòng ao ước, mong chờ, nay mới gặp.

CÁCH THỨC ĐỂ LOẠI BỎ NHỮNG SUY NGHĨ XẤU

WHĐ - Bất cứ ai cũng có những suy nghĩ hỗn loạn, gây nguy hiểm cho mối hiệp thông của người đó với Thiên Chúa, nhưng làm thế nào để loại bỏ những suy nghĩ đó?
Ngoài các trường hợp mắc bệnh tâm thần, truyền thống Kitô giáo nhận thấy rằng các thần khí xấu, đôi khi, mang lấy hình hài của những suy nghĩ hỗn loạn hoặc thậm chí là phỉ báng Thiên Chúa để gây chia trí và cám dỗ chúng ta. Thông thường, chúng chỉ gây ra sự rối loạn thoáng qua bên trong tâm hồn. Nhưng nhiều khi những biểu hiện vô ý này lại là dấu hiệu của sự cám dỗ.
Những cám dỗ của thế gian thì rất nhiều, nhưng những cám dỗ bên trong con người thì cũng nhiều không kém. Như Thánh Giacôbê đã chia sẻ: “Mỗi người có bị cám dỗ, là do dục vọng của mình lôi cuốn và dùng mồi mà bắt” (Gc 1,14). Mặc dầu vậy, chúng ta không được loại trừ những cám dỗ của ma quỷ và thần khí xấu. Chúng nhiều lúc tương tự như một sự ẩn ý, hay như một suy nghĩ đeo bám trong tâm trí chúng ta, nhưng cũng có khi trở nên mạnh mẽ và lâu bền.




Thứ sáu 03.07.2020

Samuel Langhorne Clemens, được biết đến với bút hiệu Mark Twain. Ông sinh ngày 30.11.1835 – Mất ngày 21.04.1910, là một nhà văn khôi hài, tiểu thuyết gia và là nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ. Ông sinh ra vào chính ngày sao chổi Halley xuất hiện năm 1835 và mất đúng vào lần sao chổi xuất hiện lần sau, năm 1910. Ông đã từng nói một câu rất thời danh: Chẳng có cảnh nào đáng buồn hơn là thấy một người bi quan trẻ tuổi.

Em! Em là một người trẻ, cầu mong tuổi trẻ của em luôn là thời mộng mơ, khắc khoải cho những lý tưởng và mục đích cao đẹp, dám mạo hiểm dấn thân và kiên trì cho những ước mơ của mình.

Đừng bi quan, buồn tủi. Vì tuổi trẻ là hồng phúc, là tài sản quý báu Chúa ban cho em, đừng đánh mất và lãng phí một cách vô ích. Tại sao phải nói với em điều này?


Truyện ngắn

MẸ NUÔI

---//---


Trước ngày con được chịu chức linh mục ba tháng, mẹ gọi điện từ Mỹ về nói con cứ yên tâm, mọi việc đã có mẹ lo. Con không cần lo gì cả! Mà con nói với Dì Hai nữa, mẹ cám ơn dì đã nuôi con...

Câu nói cụt lửng, cộc lốc, tình cảm khô không khốc như chưa hề có máu mủ thịt thà. Chỉ là nó không nhận ra điều đó thôi, chứ mẹ nó thì vui vẻ ra mặt. Vẫn biết là mẹ ruột, vẫn biết là mẹ đẻ ra mình, nhưng chừng ấy năm chưa một lần ẵm bồng nâng niu, chưa một lần gần gũi, thì làm sao cảm nhận chút hơi ấm từ tim mẹ. Dẫu biết rằng mẹ thực lòng hối hận vì đã bỏ nó và chỉ muốn dành phần đời còn lại để bù đắp tình thương cho nó. Dù sao cũng hoàn cảnh đưa đẩy. Đời là thế. Tàn nhẫn… Khiến mẹ con chia lìa mấy chục năm trời.





CÁC PHƯƠNG PHÁP CẦU NGUYỆN

Trích 52 Tuần Cầu Nguyện Với Lời Chúa

Tác giả: Đ.Ô Rosage – Chuyển ngữ: Bùi Hữu Thư

Hướng dẫn về cầu nguyện

Cầu nguyện là cách đáp ứng của từng cá nhân với sự hiện diện của Chúa. Chúng ta đến với Chúa một cách kính cẩn với một trái tim lắng nghe. Chúa nói trước và chúng ta lắng nghe. Trong lúc cầu nguyện, chúng ta cảm nhận sự hiện diện của Chúa và đáp ứng tình yêu của Chúa một cách biết ơn. Trọng tâm luôn luôn là Chúa và những gì Chúa làm.

Sau đây là những đề nghị để trợ giúp và khiến cho chúng ta có thể nghe Lời Chúa và lời đáp trả duy nhất của chúng ta:

Tùy bút

SỢ CHÚA!

---//---

Nghĩ mắc cười. Ngày bé, khi còn là một cậu lễ sinh, nó sợ nhất là vào phòng áo một mình. Có hai nơi trong phòng áo nó sợ hơn cả. Một vào bên trong bức màn của gian cung thánh. Hai là lại gần cái tủ áo lễ của cha xứ. Nó sợ! Bởi đơn giản ở hai nơi đó có Chúa.

---






Nội dung của trongsach.com


Khi còn là một vị linh mục trẻ tuổi, Cha Karol Wojtyla đã là tư vấn viên của các cặp sinh viên. Ngài cùng đi cắm trại, bàn luận, được các sinh viên trẻ tin tưởng và kính mến. Karol Wojtyla luôn mãi trầm tư về mầu nhiệm của tình yêu vợ chồng. Trong những năm là Giáo sư triết học tại trường Đại Học Lublin, ngài đã viết cuốn sách Tình Yêu & Trách Nhiệm (Love & Responsibility) sau rất nhiều kinh nghiệm không chỉ của một nhà triết học mà còn là cha tuyên úy của sinh viên, và người bạn tâm tình để các sinh viên trẻ hỏi về những điều họ không dám tỏ lộ cho ai. Và khi là Hồng Y, ngài đã viết các bài suy niệm về ý nghĩa hôn nhân của thân xác mà Thiên Chúa đã ban tặng cho loài người. Rồi ĐHY Karol Wojtyla được chọn làm Giáo Hoàng, Ngài đã mang tất cả những món quà của Ngài lên sân khấu thế giới với tư cách là Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II.




1/ Hàng ngày bạn hãy để ra vài phút và đừng nói gì cả. Bạn hãy thực tập việc nghĩ về Chúa. Và để việc thực hành này giúp bạn dễ dàng thấm nhuần ơn thiêng liêng.



2/ Cất lời cầu nguyện. Bạn chỉ dùng những lời nói đơn giản, kể cho Chúa biết tất cả những gì đang có trong tâm tư. Bạn đừng dùng những kinh nguyện đã được soạn sẵn trong sách vở. Bạn hãy dùng những lời nói của chính bạn. Chúa nghe, và hiểu rõ bạn hơn ai hết.


LƯU Ý ĐỘC GIẢ
Chúng tôi đã chọn bắt đầu hành trình thiêng liêng này bằng những gì đánh động sâu xa đời sống thiêng liêng của cha Jean-Jacques Olier : mối tương quan của ngài với Chúa Ba Ngôi, với Giáo Hội, đời sống tông đồ của ngài, đơn giản bởi vì những chủ đề này đối với chúng tôi dường như cấu thành nền tảng của tất cả chủ đề khác. Chỉ tiếp theo đó mà chúng tôi sẽ đề cập những chủ đề chạm đến những giai đoạn lớn trong đời sống thiêng liêng của cha sở giáo xứ Saint-Sulpice, thử thách của ngài, cuộc chiến đấu thiêng liêng, kinh nghiệm chữa lành, trước khi kết thúc bằng những đường hướng lớn của đường lối sư phạm thiêng liêng của ngài mà chính ngài đã sống cách mãnh liệt.
Vì sự sắp xếp này, nên độc giả sẽ có hứng thú đọc cách chăm chú bản tóm tắt tiểu sử của cha Olier nằm ngay sau phần giới thiệu này, trước khi bắt đầu con đường cầu nguyện của mình.
Các bản văn được lấy lại dùng cho việc suy niệm đôi khi phô bày những khó khăn hay, ít ra, tạo ra một sự lạ lẫm bỡ ngỡ. Ngôn ngữ và văn hóa của thế kỷ XVII không phải là ngôn ngữ và văn hóa của thời đại chúng ta. Mỗi khi có một từ không thể được hiểu ngay lập tức, chúng tôi liền ghi chú sau nó một từ đồng nghĩa nằm trong ngoặc đơn (*). Chúng tôi không muốn chuyển sang nghĩa chung chung của tiếng Pháp hiện đại, vì sợ phản bội các bản văn và tước đi khỏi chúng một phần hương vị của chúng. Nhưng theo thói quen, chúng tôi đã lấy lại những bản văn như chúng được viết ra, hoặc là trong những tác phẩm được xuất bản, hoặc là trong những đoạn trích in rônêô. Một số bản văn đã là đối tượng của những thích nghi mà chúng tôi đã trông chừng. Chúng không thay đổi ý nghĩa của các bản văn và chúng làm cho dễ tiếp cận với các bản văn hơn.
Dù sao đi nữa, những bản văn này chỉ để lộ sự phong phú bên trong của chúng với điều kiện có sự suy niệm kiên nhẫn nào đó. Chúng tôi hy vọng rằng các độc giả có được sự nỗ lực này sẽ được đền bù lại.
Bernard Pitaud
————————————

Tùy bút

TÔI LÀM TRUYỀN THÔNG Ở CARITAS!

---//---

Có một hình ảnh mà tôi sợ nhất, đó là hình ảnh của các thai nhi bị giết.

Nhớ ngày còn đi học thần học, tôi được học môn Luân Lý Y Sinh Học, trong số các bài, có bài nói về tình trạng phá thai cũng như quá trình phá thai. Tôi đã không xem bất kỳ hình ảnh nào từ được chiếu từ video. Trong lòng bỗng giận luôn cả sơ giáo dạy môn đó. Bởi những hình ảnh đó ám ảnh tôi nhất, gây ra sự đau khổ nhất.

HÃY NHÌN LÊN


Con mãi mê theo hào quang trần thế
Lóa mắt đời bởi ảo ảnh lung linh
Nên bẵng quên có một tấm chân tình
Còn rực rỡ ngàn lần hơn gấp bội.

Nhớ khi xưa, dân thay lòng phạm tội
Kêu trách Ngài trong sa mạc – bỏ rơi
Đói ăn, ngổ nghịch, báng bổ ơn trời
Bị rắn độc gieo tai ương tàn khốc.

Chúa xót thương lời kêu xin tang tóc
Truyền nhìn lên thập tự mang rắn đồng
Tin, cầu nguyện, yêu mến, vững cậy trông
Thoát sự chết vượt qua vào cõi sống.

Ngày hôm nay, cõi trần đầy ác mộng
Bởi siêu vi chẳng nhìn thấy hình hài
Tên “vương miện” với tua tủa đinh gai[1]
Đang tàn sát cướp đi bao sinh mạng.


Trong tâm tình tiếp tục đồng hành sát sao với các bạn, 

nhóm sơ khảo xin chia sẻ vài nhận định như sau:

NHẬN ĐỊNH SƠ KẾT ĐỢT 1

CUỘC THI VIẾT: “TIẾNG LÒNG CỦA NGƯỜI TRẺ”

 

Các bạn trẻ thân mến, cuộc thi: TIẾNG LÒNG NGƯỜI TRẺ đã đi qua được 1/4 chặng đường (20/06 - 15/08/2020). Ban tổ chức chúng tôi rất phấn khởi vì nhận được sự hưởng ửng nhiệt tình của các bạn trẻ khắp mọi miền đất nước. Tính đến thời điểm hiện tại, chúng tôi đã nhận được trên 50 bài dự thi (35 bài văn và 15 bài thơ) từ các Giáo xứ, Giáo phận và cả các bạn không cùng tôn giáo.


Khi chúng ta nghe nói về một vị thánh, thường chúng ta nghĩ rằng người đó có một khả năng siêu nhiên nào đó, là một người “ngoại thường”. Nhưng thực tế có phải vậy không? Có thể nói là “đúng” hoặc “sai”. Đúng là bởi vì lúc này các vị thánh đã ở gần bên Thiên Chúa quyền năng. Họ đang hưởng phúc Thiên Đàng vĩnh cửu với Thiên Chúa, và họ có khả năng để chuyển cầu ơn lành cho chúng ta là những người đang ở thế gian này.

Bằng chứng là khi Giáo hội tôn phong một vị hiển thánh hoặc Á Thánh (Chân phước) thì đòi hỏi phải có một phép lạ được chứng thực bởi sự chuyển cầu của người ấy. Nhưng một khía cạnh khác, họ cũng là một con người như chúng ta, cũng ăn uống, cũng vui cũng buồn như chúng ta. Điều mà họ trở nên thánh là sự vượt qua những thách thức, cám dỗ để trung tín với Chúa suốt đời, đồng thời họ thể hiện lòng yêu người một cách tuyệt vời. Có thể nói các vị thánh là những người đã chu toàn giới răn quan trọng nhất mà Chúa Giêsu đã dạy: “Mến Chúa yêu người” (cf. Mt 22:37-40) một cách triệt để.

ảnh minh họa

“Bố ơi, con nghĩ kỹ rồi. Sau này con sẽ làm bác sĩ để tiếp nối truyền thống gia đình, dòng họ và nhất là con có thể giúp đỡ được nhiều người”. Ông bố khẽ gật đầu, mỉm cười với thằng con. Trong sâu thẳm con người ông, đó là một niềm hạnh phúc vô bờ bến mà đứa con trai dành cho ông.

Sau khi xác định được mục tiêu cho bản thân, Minh lao vào học tập. Suốt ngày nó cứ cặm cụi với đống sách vở. Thế nên cặp kính cận của nó ngày càng giống như cái đít chai thuỷ tinh. Bởi chưng, Minh hiểu rằng học là con đường ngắn nhất và duy nhất để trở thành một bác sĩ đa khoa. Còn về phần bố mẹ Minh, ông bà rất đỗi vui mừng và tự hào mỗi khi nhắc đến thằng con của mình. Một phần vì con mình đang nỗ lực để đạt được mục tiêu làm rạng danh gia đình và dòng họ. Phần khác vì con mình không giao du với mấy đứa trời đánh trong xóm. Cho nên, ông bà yêu thương và chăm lo cho Minh rất chu đáo. Ông bà cũng cầu Trời khẩn Phật đêm ngày và đi lễ chùa đều đặn.

Không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ, ba năm học phổ thông Minh đều đứng đầu lớp. Minh còn đạt giải nhất môn Hoá cấp quốc gia năm lớp 12 và đặc biệt là trong kỳ thi đại học Minh đã đỗ vào trường đại học y Sài Gòn. Minh cảm ơn Trời Phật đã cho mình kết quả như thế này và nó cũng thầm cảm ơn bố mẹ đã luôn quan tâm chu đáo. Minh tự hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học hành trong quãng đời sinh viên để trở thành một bác sĩ giỏi. Và sau này sẽ cưới một cô vợ hiền để cùng nhau phụng dưỡng bố mẹ. Ý chí và ước mơ đó bay theo Minh vào giảng đường đại học.

Xuất khẩu… ơn gọi



Các tu sĩ Xi-tô, Tu viện Đức Mẹ Fatima ở Orsonnens, Thụy Sĩ. Tu viện do các tu sĩ người Việt lập vào năm 1979.

Khởi đi từ những gia đình Công giáo người Việt hiện diện khắp nơi trên thế giới, cách riêng tại Hoa Kỳ và các nước như Pháp, Đức, Úc, Canada... đã trổ sinh rất nhiều ơn gọi linh mục và tu sĩ.

Nhìn vào những tấm gương các Thánh Tử đạo Việt Nam, chúng ta không thể không tạ ơn Chúa vì Người đã gởi những nhà truyền giáo từ các nước phương Tây xa xôi đến với quê hương đất nước nhỏ bé của chúng ta.

Nhờ những hy sinh dấn thân của các ngài, trong đó có nhiều vị đã chịu trăm bề thử thách và đã đổ máu đào thấm vào mảnh đất hình chữ S này mà ngày nay, chỉ sau khoảng 500 năm, hạt giống đức tin, đã mọc lên hầu như trên khắp mọi miền đất nước. Từ đây, ơn gọi dâng hiến cũng đâm chồi nảy lộc và bước chân của các nhà truyền giáo Việt Nam lại toả đi muôn phương.



Hai năm đã trôi qua, thế mà ký ức về những ngày tháng dại dột ấy vẫn là một loạt những điều kinh khủng. Tôi đã trải qua một hành trình không hề ngắn để tìm lại sự bình an.



Hai năm trước tôi lên 17 tuổi, trong khi lũ bạn cùng lớp cố gắng học tập với số điểm đi vào lòng người thì tôi lại có những quyết định “đi vào lòng đất”. Tôi đã tình cờ quen nhóm tín đồ của “Hội Thánh của Đức Chúa Trời” và đã được nghe rất nhiều điều thú vị và bất ngờ từ cuốn Kinh Thánh. Vì tò mò muốn hiểu biết hơn về Kinh Thánh nhưng lại hiểu cách lệch lạc mà tôi dần lạc bước lúc nào không hay. Sự tò mò của lứa tuổi 17 khiến tôi dần lún sâu, rất sâu vào đó. Đến một ngày nào đó tôi dừng lại ngẫm nghĩ một chút thì thật giật mình:  tôi đã chính thức bỏ Đạo được 3 tháng rồi.

 Lúc đầu chỉ là những lần lỡ hẹn các buổi nghiêm tập với các em Thiếu Nhi Thánh Thể (tôi là một huynh trưởng), sau đó là những lần nói dối bố mẹ để trốn lễ Chúa Nhật chỉ vì những câu nói dụ dỗ thật hấp dẫn như: “Chà, chủ nhật này sẽ có một bài rất bất ngờ nhé, và chỉ học đúng hôm chủ nhật này thôi!”. Lúc đầu tôi đã cố gắng thu xếp đi lễ vào tối thứ 7 để Chủ nhật đến nghe những điều “hay ho thú vị” đó. Có ai ngờ “những điều hay ho thú vị đó” là những lời nói khiến tôi không nên đến nhà thờ nữa với những suy luận chặt chẽ bám sát vào Kinh Thánh. Ví dụ, họ chỉ cho tôi thấy Kinh Thánh Cựu Ước cũng như Tân Ước đều nói về luật nghỉ ngày Sabat (St 2,1-3; Xh 16,26; Ed 20, 11-17; Is 56, 1-6; Lc 4,16; Cv 17,2) thế mà Giáo hội Công giáo lại bỏ ngày Sabat và giữ ngày Chủ nhật…

Ban đầu tôi còn đa nghi, mạnh dạn lên nhà dòng Mến Thánh Giá (Phát Diệm), gặp một ma sơ tôi rất yêu quý để mượn một cuốn Kinh Thánh mà Giáo hội Công Giáo đang dùng. Thật ngạc nhiên khi đối chiếu tôi thấy 2 bản đều khá giống nhau, và thế là tôi lún sâu hơn nữa. Tâm trí tôi bắt đầu hoang mang vì tôi đã nghe giải thích Kinh Thánh cách máy móc mà không hay biết.

Tôi đến nơi tụ họp nhiều lần trong tuần và đều về rất khuya. Thật ra trước khi tham gia “Hội thánh” này thì tôi là một đứa trẻ rất ngoan đạo. Tôi tham gia sinh hoạt Thiếu Nhi Thánh Thể, đi lễ mỗi sáng, thứ 7 đều tham dự giờ chầu và giữ lễ Chủ nhật rất đầy đủ. Gia đình tôi thì khô khan hơn, vẫn là tôi mỗi tuần nhắc mọi người trong gia đình giờ Thánh lễ diễn ra, thế nên bố mẹ tôi tin tưởng tôi tuyệt đối. Tôi nói dối bố mẹ rằng đi học thêm chuẩn bị thi đại học để có lí do về muộn mỗi tối, và tất nhiên bố mẹ tôi không một chút nghi ngờ. Nhìn con gái người bé xíu ngày ngày đi sớm về khuya bố mẹ tôi thương lắm, còn tôi thì lại lấy làm hả hê vô cùng vì nói dối sao lại dễ đến thế chứ! Nhưng ai ngờ song song với những lời nói dối đó là việc tôi học sút đi rất nhiều.

Một ngày Chủ nhật khá đẹp trời, tôi đang phụ mẹ dọn cơm ăn mừng lễ Phục Sinh thì có một anh an ninh vào nhà tôi. Tôi tự hiểu chuyện gì xảy ra, điều tôi vẫn luôn nghĩ đến nhưng vẫn không dám đối mặt. Tất nhiên là lúc đầu anh ấy nói chuyện khá tử tế, chỉ hỏi những câu hỏi về lớp học thêm nhưng tôi run lắm, dù đã chuẩn bị trước các câu nói dối nhưng tôi vẫn không nói được. Bố mẹ vẫn rất tin tưởng tôi, sau khi anh công an về, bố còn cười và nói: “Bố mà là công an thì bố cũng chả tin mày, nói ấp úng như gà mắc tóc thế”. Trưa hôm đó tôi không thể nuốt trôi được miếng cơm. Nếu như tối hôm đó anh công an kia không đến lần nữa thì có lẽ tôi có thể yên ổn hơn một chút. Nhưng tối đó anh ta lại đến, hỏi tôi những câu hỏi giống hệt lúc trưa, nhưng lần này anh ta kéo mẹ tôi ra ngoài ngõ nói chuyện riêng. Mẹ tôi trở lại với vẻ mặt thẫn thờ, nhưng vẫn tin tôi và nói: “Người ta nghi mày bị lừa vào đạo Đức Chúa Trời kìa!”. Tôi căng thẳng lắm, và chính sự căng thẳng này đã khiến bố mẹ tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một trận cãi nhau to lúc đêm khuya, tiếng của những cây kim bị lòi ra khỏi bọc vải, tiếng của những niềm tin tưởng bị vỡ vụn, tiếng của nước mắt, tiếng của thất vọng, của đau khổ.

Tất nhiên rồi, những ngày tháng về sau của tôi là chuỗi ngày tôi chẳng muốn nhớ về. Ngay sáng hôm sau khi bố mẹ phát hiện, tôi đến trường với đôi mắt sưng húp, đang uể oải với những trang vở thì có 2 anh công an mặc đồng phục xanh, đội mũ xanh, mang một khuôn mặt rất hình sự bước vào lớp tôi. Giọng cứng rắn của hai anh xin phép thầy giáo cho tôi lên làm việc một lúc suýt chút nữa thì bóp vỡ tim tôi. Suy cho cùng tôi vẫn là một con nhỏ yếu đuối nhát gan. Tôi cắm mặt xuống đi theo hai anh lên phòng họp trống để nói chuyện, mặt tôi thì cố tỏ vẻ không sợ hãi nhưng dưới gầm bàn chân tôi run lên, tay thì bấm vào nhau đến thâm cả da thịt. Mấy anh công an hỏi tôi rất thẳng thắn về “Hội thánh” mà tôi đang theo nhưng tôi thì vẫn gân cổ cãi em chỉ theo đạo Công giáo thôi. Rồi sau vụ đó cả trường ồn ào đến mức tôi cũng bất ngờ. Các bài viết trên confession của trường chỉ xoay quanh chủ đề này, sau đó người ta comment chửi rủa không tiếc lời, lại có những nick ảo vào cãi lại, tôi vào đọc không sót câu nào. Tâm trạng thật sự đau khổ. Trong lớp thì mọi người đã cạch mặt tôi, tôi cũng chả dám nhìn mặt ai, thậm chí lúc nào tôi cũng trong tình trạng giả vờ gục mặt xuống bàn ngủ để các cô bạn cùng lớp bàn tán nói xấu cho thoải mái. Đôi khi những tiếng mỉa mai trêu chọc vang lên sau lưng tôi nhưng tôi vẫn phải cắn răng đi tiếp vờ không nghe thấy, còn những con người vô vị kia thì cố gắng bám đuôi tôi để giễu cợt tôi nhiều nhất có thể rồi nhìn nhau cười khanh khách. Chắc họ vui lắm!
Mỗi buổi sáng thứ Hai tôi lại bị chửi trước toàn trường, mặc dù hiệu trưởng giấu tên tôi nhưng chẳng ai là không biết người thầy đang chửi là tôi cả. Rồi cả một tuần lên gặp công an, hiệu phó, hiệu trưởng liên tục, giáo viên chủ nhiệm nhắn tin thất vọng về tôi, công an tỉnh về nhà tôi thường xuyên, và mỗi tối tôi lại nhận được hàng loạt unfriend trên facebook. Mà mỗi lần công an về nhà tôi đều bắt tôi sang nhà hàng xóm chơi để nói chuyện với bố mẹ thôi. Tôi tò mò lắm nên lén đặt điện thoại ghi âm vào đôi giày, thế là hàng loạt những lời bịa đặt đến kinh khủng của anh công an đều bị tôi nghe hết, họ còn vào lục phòng riêng của tôi tìm chứng cớ. Tôi thì làm gì hơn được ngoài việc cam chịu?

Hàng xóm thì nói tôi bị điên bị dại, họ bàn tán với nhau rằng tôi ra đường cúng bái, rằng tôi bỏ nhà ra đi cả chục ngày, tôi ra đường thì cắm mặt xuống chẳng dám ngẩng đầu lên. Đúng là người ngoài cuộc đã đối xử với tôi như thế, nhưng đó vẫn chưa là điều làm tôi đau khổ nhất.

Với tôi đau khổ nhất vẫn là gia đình tôi, từng thành viên đã tan nát tim vì tôi. Mẹ tôi không còn tâm trí nào để làm việc nữa, không thiết ăn uống; cả ngày mẹ chỉ có khóc, đọc kinh và khuyên nhủ tôi. Bố tôi lúc chửi thì vẫn chửi nhiều lắm, nhưng lúc tôi ngồi khóc bên giường thì ông đến xoa đầu và bảo: “Con càng dại thì bố càng thương hơn, chả bao giờ bố hết thương hay bỏ rơi con cả”.

Bố mẹ tôi trở nên gầy đi trông thấy, 2 người đã khóc thật nhiều, đau khổ thật nhiều. Bố tôi không cho các bác tôi đến nhà thăm tôi hay khuyên nhủ tôi để bảo vệ tâm lí của tôi, ông còn ghét tất cả những nam thanh nữ tú đã đăng lên facebook những dòng làm tôi tủi thân tôi khóc (đến giờ ông vẫn còn ghét chúng). Thậm chí ông ghét cả lũ con nít vừa học lớp 1 vì chúng thấy tôi đi qua thì liền hét lên “Hội ĐCT kìa chúng mày, ghê chưa kìa”.

Trong khoảng thời gian sụp đổ hoàn toàn này của tôi, tôi không còn tâm trí đâu mà đi tìm lẽ thật nữa. Đức tin của tôi quả thật là yếu đuối mà. Người ta nói trong lúc gặp đau khổ con người hay hận Đấng mà đã làm hết thảy những thứ tốt đẹp cho mình. Tôi không ngoại lệ, cuộc chiến đức tin của tôi đầy đau khổ, hoặc là do tôi quá yếu đuối nên cảm giác đau khổ quá chừng. Nói hận thì cũng không đúng vì tôi nhát gan nên không dám hận, chỉ là tôi vẫn thường trách móc Ngài trong những đêm đen khi mọi người đã ngủ. Hay trong những lúc bị bắt đi lễ cùng mẹ nhưng ngồi thẫn thờ, trong lòng tôi đầy những hờn giỗi với Đấng tốt lành, và tôi thật sự khao khát một giây phút thanh thản trong tâm hồn. Tôi đã hận và ghét cay đắng những con người đã vu khống cho tôi những điều xấu xa nhất, tôi hận những đứa bạn đã nói xấu và trêu chọc tôi, tôi hận cô hiệu phó vì những câu nói thẳng thừng cứa vào tim tôi, tôi hận chú công an đó, tôi hận…

Vì lỡ hận quá nhiều nên lòng tôi thật nặng nề, đầu tôi nặng trịch những suy nghĩ ghen ghét. Thế mới thấy thế nào là “một bước đi vạn dặm đau”. Có thể những người đã nói với tôi những lời cay độc thì họ chỉ nói cho thỏa mãn miệng mình thôi, nhưng với tôi đó là những vết đâm mạnh vào tâm lí tôi đến nỗi đến bây giờ tôi vẫn không dám nhìn lại đối diện một lần.

Lục tìm trong mớ đau khổ hỗn độn ấy có lẽ vẫn có mẩu chuyện nhỏ làm tôi buồn cười: có một chú công an mật có nhiệm vụ theo dõi bảo vệ tôi 24/7. Nói là công an mật thế thôi chứ chú ấy ẩn nấp lộ liễu lắm, sáng sớm tôi đã thấy đứng trước cổng nhà tôi, đi sau tôi tầm 10m theo tôi đến trường; chú ấy biến hình liên tục, lúc thì là chú bán gấu bông dạo, lúc thì là chú mua điện thoại cũ hỏng, lúc thì là một ông chú bán cam… tôi thật cảm ơn sự hi sinh đó mặc dù có đôi chút buồn cười.

Tôi đã tìm được sự bình an trong tâm hồn như thế nào?



Đây là câu hỏi được chờ đợi nhất có đúng không ạ? Thật ra tôi không tìm được lối thoát giữa ma trận đó, nhưng là do có những người, do Chúa tác động, đã chủ động giúp đỡ tôi, và cái tôi đã làm duy nhất đó là mở lòng. Trong lúc căng thẳng mọi người unfriend với tôi rất nhiều thì có một tài khoản facebook chủ động kết bạn và muốn nói chuyện với tôi. Chị rất nhẹ nhàng, chị không nói đến chuyện đau lòng nào cả, ngay cả khi tôi khép mình lại không muốn tương tác thì chị nói “chị tin em”. Chị rủ tôi đi lễ sáng, và tất nhiên khi tôi xin phép, bố mẹ tôi vui mừng hết sức, gặp chị lần đầu tôi mới biết chị là nữ tu. Chị rủ tôi tới nhà dòng chơi nhiều hơn, mọi người cùng nhau làm việc, ăn uống, đi thăm người bệnh, bốc thuốc, ca ngợi tình thương yêu của Thiên Chúa, và coi tôi như một phần trong gia đình của họ, không một lời kì thị, không nhắc lại chuyện cũ, coi như chưa có gì xảy ra. Đôi khi chị tìm và gửi cho tôi các câu Kinh Thánh làm tôi hiểu rõ vấn đề lệch lạc của tôi hơn, chị tặng tôi sách, chị tìm mọi cách để tôi liên lạc với những người tôi từng yêu quý.

Sau một ngày vui vẻ trở về, tôi chợt thấy bố mẹ tôi tóc bạc đi nhiều, cơ thể hẳn là đã sút rất nhiều cân, mắt thì sưng bọng lên, thâm quầng lại vì đã khóc quá nhiều. Tôi chợt tự hỏi bố mẹ tôi đã già từ lúc nào vậy? Sao họ phải chịu những đau đớn cho quyết định sai lầm của tôi? Tôi ngang bướng tôi cứng đầu nhưng sao họ vẫn đọc kinh cầu nguyện Chúa tha thứ cho sự yếu đuối dại dột của tôi ?

Tôi nhận ra rằng tôi đã dành quá nhiều thời gian để làm vừa lòng người thế gian ngoài kia. Tôi đau lòng vì ánh mắt của họ nhìn tôi mà tôi lại không biết gia đình tôi đã bị tôi đối xử rất tệ. Tôi thật sự mong những bạn nào đang đi lạc đường thì hãy nhìn về phía gia đình, nơi có những tình yêu đến nỗi sau nhiều lần bị lừa dối, nhiều lần bị đau khổ nhưng vẫn không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ai đó nói thật đúng rằng người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một chốn để về. Tôi thật sự mong các bạn hãy đừng đối xử tệ với gia đình như tôi.

Tôi cũng rất cảm ơn những người đã cố liên lạc nói chuyện với tôi trong những ngày tôi bị hoang mang mơ hồ ấy. Thật ra những người ấy không phải muốn trò chuyện bớt buồn mà là họ đang cố giúp tôi và không muốn làm tổn thương tôi. Cảm ơn những người đã đưa ra những bằng chứng giúp tôi tự tin đi trên con đường Đức tin chứ không phải bước theo mù quáng nữa, có mọi người, đời tôi thật sự đã quá may mắn rồi.

Bây giờ trong lòng tôi đã bỏ hết hận thù, vui vẻ, vô tư và lại là một cô nhóc hay cười như xưa. Tôi không biết rằng liệu có ai thấu hiểu những dòng tâm sự này hay có ai đang gặp tình trạng tương tự tôi không nhỉ?

Nếu có thì các bạn có tự hỏi là sao xung quanh tôi nhiều người tốt vẫn yêu thương tôi đến thế mà các bạn thì không có không?

Có lẽ giống như tôi, các bạn cũng sai rồi! Nhưng sông có khúc, người có lúc. Không bao giờ là quá muộn để làm lại cuộc đời bạn ạ.

Bây giờ tôi nhận ra tình yêu thương của Chúa vẫn luôn hiện diện xung quanh chúng ta, chẳng qua là vì mình không chịu mở lòng đón nhận đấy thôi.

Tôi yêu Chúa, yêu cuộc đời và yêu các bạn. Hi vọng chút tâm sự của tôi có thể chia sẻ được với các bạn rơi vào cảnh ngộ tương tự. Cảm ơn các bạn đã đọc hết những dòng này.

26.06.2020
Têrêsa Hồng Tâm

Được tạo bởi Blogger.