Sợ … mà vẫn tiến bước


Có khi nào bạn cảm thấy nản lòng, thất vọng về bản thân, sợ hãi khi nghĩ đến chặng đường sắp tới và muốn bỏ cuộc không? Nếu có, mình xin được chia sẻ một kinh nghiệm rất riêng tư của mình, một kinh nghiệm đã giúp mình tiếp tục bước đi, và bước đi một cách tương đối khá an bình.

Bạn mến, chuyện xảy ra một vài năm về trước. Khi ấy mình đang giúp ở một giáo xứ thuộc diện ‘vùng sâu vùng xa’ của bang New York. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi với bao nhiêu biến cố lớn nhỏ của hành trình con người: có vui có buồn, có tốt có xấu, có nụ cười có nước mắt, có sốt sắng có khô khan, có đạo đức có tội lỗi, có hy vọng có chán nản, có nhiệt tình có thờ ơ,…

Một lần nọ, khi đang giúp Lễ bên cạnh linh mục chủ tế, bỗng nhiên mình có một cảm giác rất đáng sợ. Thật ra, cảm giác này thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong cuộc sống thường ngày của mình trước đó. Nhưng không hiểu sao lúc bấy giờ nó hiện lên rõ rệt và mạnh mẽ kinh khủng đến như vậy. Nhìn vị linh mục dâng Lễ, cầm bánh rượu trong tay và đọc lời những lời rất thánh, nhìn cộng đoàn phụng vụ đang hướng về phía bàn thờ một cách chăm chú và sốt sắng, mình chợt nghe một tiếng nói vang lên rất to trong tâm trí: “Một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ đứng ở vị trí này. Một kẻ bất toàn và tội lỗi như ngươi, liệu ngươi có xứng đáng cử hành nó không? Chẳng lẽ ngươi dám cầm trên bàn tay nhơ nhuốc của mình tấm bánh và chén rượu thánh thiện ấy sao? Ngươi tưởng là ngươi sẽ không cảm thấy bất an khi làm như vậy? Người ta sẽ nhìn vào ngươi và sẽ nghĩ gì khi họ biết ngươi cũng chẳng hay ho gì? Thôi, đừng có dại dột mà đeo gông vào cổ…”
Mình sợ quá. Đúng là những cử hành này là rất thánh và mình rất chẳng ra gì. Kinh khủng! Thôi, có lẽ rút lui và không tiếp tục con đường này nữa cho chắc ăn, càng sớm càng tốt…

VƯỜN DẦU KHÔNG CÔ ĐƠN


Gió lạnh rít lên từng cơn. Đêm tối là thứ tồn tại duy nhất ngay lúc này. Các cửa đều đóng kín. Có lẽ cái giá lạnh và tăm tối khiến người ta sợ hãi chăng?

Vườn dầu lại càng trở nên cô tịch, chỉ có cây, bóng tối và…bóng tối. Cô gái dù không phải là người liều lĩnh nhưng vì trí tò mò nên cũng đánh một phen đi vào sâu trong khu vườn ấy…

Qua một khoảng đất trống là tới vườn, cây dầu chắn hầu hết lối đi, tạo nên một bức tường ngăn cách giữa hai thế giới. Cô dùng tay mà rẽ lối. Đi. Đi. Và đi… tất cả những bước đi của cô đều là cảm tính vì vốn dĩ trời quá tối khiến cô không thể nhìn nổi thứ gì. Rồi bỗng nghe một tiếng lạ vong lại ngắt quãng. Cô đi theo hướng phát ra tiếng lạ ấy. Càng đi càng nghe thấy rõ, hình như là tiếng rên rỉ xen lẫn những câu nói khó hiểu…

Covid-19 - Cơ hội nhìn lại cùng đích cuộc đời


Dù có niềm tin tôn giáo hay không, có bao giờ bạn tự hỏi: Tôi sống trên trần gian này có mục đích gì? Người đời kiếm tiền, có tiền để điều kiện vật chất, tinh thần đầy đủ và làm cho cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau hạnh phúc đời này là gì? Chẳng lẽ cuộc đời một con người sau khi chết rồi cũng giống như bao sinh vật khác!

 Mời gởi bài cộng tác cho MỤC ĐỒNG 15

* MỤC ĐỒNG 14 “Khát vọng yêu thương” đã hoàn thiện bản thảo để bắt đầu dàn trang trình bày và xin giấy phép in ấn. Mời quý tác giả tiếp tục gởi bài cộng tác với MỤC ĐỒNG 15 “Đường phục vụ” (bắt đầu nhận bài cho đến giữa tháng 6/2020), theo những nội dung gợi ý trong “Lời mở đầu” sau đây. Đó là những “con đường” dấn thân làm đẹp cho cuộc sống của những người trẻ. Ngoài ra, cũng có thể viết về những mẫu gương luôn biết sống cho tha nhân…
Đến hiện tại (4/2020), tuyển tập Mục Đồng sắp xuất bản tập 14 và họa báo Bông Hồng Nhỏ số 5 đang được phát hành

Dõi theo từng bước chân chậm rãi của Đức Giáo Hoàng đến trước linh ảnh Đức Mẹ Maria, rồi đến trước Thập Giá, tôi nghe niềm bình an sâu thẳm lớn dần trong lòng mình. Ngài nói gì với Đấng đang bị treo trên Thập Giá nhỉ? Phải chăng là những lời mà suốt thời gian qua chúng tôi đã kêu lên trong cơn hốt hoảng: “Thầy ơi, chúng con chết mất. Thầy chẳng lo gì sao?” (Mc 4,38).


Khi bóng chiều buông xuống

Tôi tham dự giờ cầu nguyện qua màn lệ.

Lúc khởi đầu, mọi thứ hiện lên trên màn hình vừa thân quen nhưng lại vừa lạ lẫm vô cùng. Là Roma đấy sao? Là Quảng Trường thánh Phê-rô đây sao? Đã rất nhiều lần tôi hiện diện và cầu nguyện ở nơi linh thiêng này. Thậm chí, đã nhiều lần tôi đến Quảng Trường cầu nguyện vào lúc giữa đêm. Nhưng chưa bao giờ tôi gặp cảnh hoang vắng và đìu hiu đến vậy. Roma trong tôi chưa bao giờ buồn đến vậy.

Hôm nay là ngày thứ 15 tôi, Thành, đã bị nhiễm Covid-19!

Con ruồi cũng còn phải rửa tay chống Coronavirus!


Thụy Sĩ, ngày 30 tháng 3, hôm nay là ngày thứ 15 tôi, Thành, đã bị nhiễm Covid-19 (Coronavirus)!

Mặc dù tôi cũng càng mệt sau hơn 10 ngày sốt liên tục và chống chọi với virus Covid-19, được sự động viên của gia đình, anh em bạn bè và đồng nghiệp, tôi cố gắng ngồi dậy để viết vài dòng chia sẽ trải nghiệm thực tế của chính bản thân tôi khi bị nhiễm Covid-19. Cho những ai đang chống chọi với con virus “không dễ thở này”, cũng như cho những ai đang tránh xa nó, để biết và phòng ngừa.

Một tuần trước khi bị nhiễm, sáng tôi đi đến công ty và chiều từ công ty về nhà bằng xe cá nhân của tôi, không cho em nào đi cùng hết, kể cả em Covid-19. Ngày lên công ty thì rửa tay không biết bao nhiêu lần theo cảnh báo của công ty. Chiều về đến nhà thì luôn nhớ rửa tay rồi mới được ôm hôn con. Vậy em Covid-19 nó yêu thầm tôi lúc nào? Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi nghĩ đó là chiều định mệnh thứ 6, ngày 13, lúc chiều đi làm về thì có ghé qua siêu thị mua ít đồ tập thể dục cho con, vì mấy đứa nhỏ con tôi tuần sau đó phải nghỉ học ở nhà vì tất cả trường học đóng cửa. Trong lúc đó thì có đi nhà vệ sinh trong siêu thị và có rửa tay bằng xà phòng, nhưng không có nước nóng và hết giấy lau tay vệ sinh.

Nhật ký tuần thánh


Khi nghỉ hưu tôi có thời gian đi lễ hằng ngày vào mỗi buổi chiều.

Cả tuần lễ mà sao chỉ thấy hai người ngồi giữ xe miết. Tôi buột miệng hỏi mới biết tổ giữ xe có người nghỉ, chưa tìm được ai thay nên anh chị phải làm. Tôi nói nếu không chê tôi ốm yếu thì tôi xin giữ xe phụ với mọi người.
Tôi trở thành người giữ xe bất đắc dĩ từ sau buổi chiều hôm ấy.

Nhận công việc rồi mới thấy chán, người giữ xe chung với mình thật là khó tánh, không chỉ dẫn nhưng lúc nào cũng sẵn sàng để quạu, có khi tôi bị rầy, có khi bị nạt chuyện chẳng đáng. May mắn là tôi đã xác định rõ mục đích công việc nên với thời gian mọi sự cũng trở thành nhẹ nhàng hơn.

Mỗi tuần tôi giữ xe hai buổi: chiều Chúa nhật và chiều thứ hai.

Chiều Chúa nhật là thánh lễ có số người tham dự nhiều nhất. Vì vậy công việc giữ xe cũng cực hơn nhiều lần so với ngày bình thường. Nhưng chồng và con trai tôi luôn có mặt đầu giờ và cuối giờ để giúp tôi hoàn thành công việc một cách tốt nhất.

Thằng nhóc Lê nghe lời tôi cũng tham gia giữ xe cho nhà thờ.

Tuần thánh năm nay hầu như ngày nào tôi cũng có mặt ở bãi xe.

TM CN A Lễ Lá

 CHÚC TỤNG ĐẤNG NHÂN DANH CHÚA…

(Cảm nhận và suy niệm Mt 2. 1,1-11)



Vào Tuần Thánh ngày đầu là Lễ Lá,
Chúa Giê Su long trọng tiến vào Thành…
Vua khiêm nhường tỏ uy quyền của mình
Trước khi chết để cứu chuộc nhân loại.
***
Để hoàn tất Ý Chúa Cha sủng ái
Đem Tin Mừng rao giảng khắp dân gian,
Treo cao gương nghèo khó chẳng tham lam,
Tình yêu Chúa được coi là chân lý.
***
Người tín hữu hôm nay đầy sinh khí,
Miệng tung hô, tay cầm lá vẫy cao,
Cùng đồng thanh chúc tụng như thuở nào:
Vạn tuế Đấng nhân danh Chúa mà đến!!!
***
Đây mầu nhiệm Tình Yêu bất biến,
Thiên Chúa thương loài nhân thế tội tình,
Mà đành lòng hiến mạng Đấng Cứu Tinh,
Khi hoàn tất, sống lại lập Vương Quốc Mới…

Thế Kiên Dominic


7 LỜI TRÊN THÁNH GIÁ

*****
1. Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng đang làm (Lc 23,34)

2. Quả thật, Ta bảo với anh: Hôm nay anh sẽ được ở với Ta trong thiên đàng (Lc 23,43)

3. Thưa Bà, đó là con Bà - Đó là Mẹ của con (Ga 19,26-27)

4. Lạy Thiên Chúa tôi, lạy Thiên Chúa tôi, sao Người đã bỏ con? (Mt 27,46; Mc 15,34)

5. Ta khát (Ga 19,28)

6. Mọi sự đã được hoàn tất (Ga 19,30)

7. Cha ơi, Con phó tâm hồn của con trong tay Cha (Lc
23,46)


BÍ TÍCH THÁNH THỂ

(Cảm suy mầu nhiệm thứ 5 Mùa Sáng)

Mầu nhiệm cực linh: Chúa ẩn mình:
Ngự trong hình bánh, cứu chiên lành.
Giáo dân đón nhận ơn nuôi dưỡng,
Giáo phẩm thực thi phép Chí Linh.
Chúa ngự vào lòng ban vĩnh phúc,
Chiên mừng trong dạ nguyện vinh danh…
Đời này có Chúa hằng nuôi dưỡng,
Bảo đảm đời sau được hiển vinh.

Thế Kiên Dominic


GƯƠNG TẬN HIẾN

(Suy mầu nhiệm thứ 5 mùa Thương)

Để kết thúc cuộc đời Vua Cứu Thế
Chúa Giê Su đã vâng chịu cực hình:
Chịu đóng đinh kéo giãn cả thân mình,
Và ngực thánh: lưỡi đòng đâm thấu suốt
Máu chảy xuống ròng ròng : ai suy được…
Maria: Thánh Mẫu, cũng chẳng rời,
Và Gio An môn đệ, theo gót Người,
Đã đón nhận bảy Lời Vua Cứu Thế…

Thế Kiên Dominic


VÒNG HOA XOAN MÙA CHAY

ảnh minh họa

Mới ba giờ sáng, mẹ tôi đã gọi: “Tuấn, Liên, Ngọc, Chúc… dậy đi. Rửa mặt mũi, thay quần áo nhanh lên còn đến nhà thờ. Hôm nay thứ Tư Lễ Gio.”

Mấy anh em chúng tôi lồm cồm ngồi lên, ra khỏi giường, không đứa nào hé môi than thở lấy một câu. Cũng là quen rồi! “Con nhà có đạo,” chúng tôi được bố mẹ đưa vào nề nếp từ khi còn bé: sáng, tối đọc kinh, lần hạt, Chủ nhật đi lễ. Anh Tuấn, chị Liên đã được chịu lễ lần đầu rồi thì từ mười hai giờ đêm hôm trước đã phải nhịn miệng không ăn uống gì để sáng hôm sau “dọn mình chịu Mình Thánh Chúa cho nên.”

Lạy Đức Mẹ Guadalupe, cầu cho chúng con


Trong ngôi nhà thời thơ ấu của tôi có một bức tượng Đức Maria có đôi mắt dường như lúc nào cũng nhìn theo tôi mỗi lần tôi đi ngang qua bức tượng. Bà tôi nói đùa rằng Đức Maria luôn theo dõi tôi, vì vậy tôi phải sống cho thật tốt.

Ở trong trường học Công giáo người ta nhấn mạnh rằng Đức Maria là người hoàn hảo trong mọi phương diện bởi vì Người được thụ thai không nhiễm tội lỗi. Tôi nhìn bức tượng Đức Maria ở trường học mặc áo màu trắng và xanh, thật là đẹp, và tôi nghĩ về bản thân mình “Một người hoàn hảo không bao giờ có thể hiểu tôi”. Vì vậy khi lớn lên và bước vào tuổi trưởng thành tôi đã đi tìm kiếm mối quan hệ với Chúa Giêsu, Đấng có thể hiểu được những mất mát, đau đớn, niềm vui cũng như sự tức giận. Chúa Giêsu có thể hiểu tôi với tất cả những lỗi lầm và thiếu sót của tôi. Còn Maria? Chắc là không.


Khi một số quốc gia tuyên bố tạm đình chỉ việc cử hành Thánh Lễ có đông người tham dự giữa cơn đại dịch, đã có nhiều tiếng nói chỉ trích và cười cợt vang lên. Nhiều người không hiểu tại sao phải đến nỗi đình chỉ Thánh Lễ. Họ đặt câu hỏi: Chẳng phải khi con người hãi sợ và hoang mang là lúc họ cần đến Chúa và Thánh Lễ nhất đó sao? Đình chỉ Thánh Lễ phải chăng chỉ là dấu chỉ của sự nhượng bộ vì sợ hãi? Chẳng phải đó là dấu hiệu của việc thiếu tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Chúa? Có người còn nhìn việc không dám cử hành Thánh Lễ giữa cơn đại dịch như là dấu chỉ thất bại của niềm tin tôn giáo trước biến cố tai hoạ và đau khổ của nhân loại. Một số người nối kết chuyện các Giáo Phận tự ý đóng cửa nhà thờ với việc cấm đạo ở những nước độc tài. Nhiều người quá khích còn diễn dịch xa hơn khi cho rằng việc đình chỉ Thánh Lễ bị là quyết định của Satan đang hoạt động trong Giáo Hội…


Hẳn đây phải là tiếng nói của những người giàu lòng đạo đức. Hơn nữa, có thể những tiếng nói này đều xuất phát từ ý tốt, từ lòng yêu mến Giáo Hội và yêu mến Thánh Lễ. Tuy nhiên, cần đủ bình tâm hơn để suy xét lại những tình cảm đạo đức ấy thì mới có thể có một cái nhìn quân bình và thiêng liêng thật sự. Bằng không, lòng tin theo cảm tính luôn có nguy cơ dẫn người ta đi sai đường.

GỞI NGƯỜI BẠN TRẺ BẤT NGỜ VỪA NẰM XUỐNG

Lễ tang của một linh mục Công giáo


(Tên họ trong bài này do người viết đặt ra, không phải tên thực, nếu có sự trùng tên, ngoài ý muốn của người viết).

Anh em không biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa (1Cr3,16)

Thứ bảy vừa qua, sau thánh lễ, khi đi ra, đến cuối nhà thờ thì Mộng Hân, con của anh Tường người bạn HO, cũng vừa đi ra và nói: “ Chú Phụng cho con gặp một chút ”.

- “ Cháu cần gì?” Tôi hỏi.

- “ Anh Th. chồng cháu vừa mất.” Quá bất ngờ, hết sức ngạc nhiên, tôi nghi ngờ đã nghe lầm, tôi hỏi lại cho rõ: “ Anh Th. mất à? Sao Th. lại mất?.”

- “ Anh ấy tự tử.” Mộng Hân trả lời. Nhìn ba đứa con còn nhỏ từ 4 tuổi đến 12 tuổi, tôi thấy quá xúc động, buồn thương cho các cháu nay không còn cha nữa.

Tôi hỏi tiếp: “ Ngày mất là ngày nào? ”

- “ Dạ ngày …. tháng …tuần vừa qua.”

- “ Sáng ngày mai, tôi vào văn phòng sẽ báo cho hãng biết Th. đã mất. Khi nào có giấy khai tử báo cho chú hay để làm “claim” gởi lên hảng.” (Vì Th. có mua bảo hiểm mà tôi đã bán cách nay khoảng 8 năm).

TMCNA Mùa Chay 5

TA LÀ SỰ SỐNG LẠI…

(Suy niệm Ga 11.24-27)


Suy lời Chúa hôm nay, lòng phấn khởi
Chúa Ngôi Hai đã xuống thế làm người
Chúa Giê Su đã chịu chết cứu đời,
Khi hoàn tất, Ngài tự quyền sống lại…
***
Trong sự tích La Gia Rô sống lại,
Chúa công khai cho biết quyền năng Ngài
Ngài chính là Con Thiên Chúa làm người,
Sẽ chịu chết cho đời, rồi sống lại.
***
Chúa lại phán: và Ta là Sự Sống.
Sự sống đây, là sự sống đời đời,
Thiên Chúa ban cho kẻ tin vào Ngài,
Ơn Cứu độ nên của chung nhân loại.
***
Lời Giáo Hội khuyên ta năng suy niệm
Phép lạ Chúa làm, mầu nhiệm thật cao sâu.
Luôn vững tin vào sự sống đời sau
Vượt cửa Tử, sẽ phục sinh theo Chúa.

Thế Kiên Dominic


10 điều bạn nên làm khi Thánh lễ bị đình chỉ


Việt Nam hiện nay, hầu hết các nhà thờ vẫn còn có thể mở cửa để những giáo dân khỏe mạnh có thể đến tham dự Thánh lễ hằng ngày, tuy dù vẫn phải mang khẩu trang, ngồi cách xa nhau, rửa tay bằng thuốc diệt khuẩn trước khi vào nhà thờ, và tuân thủ nhiều quy định khác nữa. Đấy là điều may mắn, nhưng rất nhiều nơi khác không được như thế. Dưới đây là một bài viết dành cho những nơi phải đình chỉ Thánh lễ do đại dịch Covid-19 bùng phát dữ dội...

Phong tỏa


(Dịch từ bài thơ Lockdown của Linh mục Richard Hendrick người Ireland)

Có sợ hãi đấy.
Có cách ly đấy.
Có hốt hoảng tích trữ đấy.
Có nhiễm bệnh đấy.
Thậm chí, có tử vong đấy.
Nhưng,
nghe nói ở Vũ Hán, sau nhiều năm sống trong tiếng ồn,
nay lại được nghe tiếng chim ca,
sau mấy tuần yên ả,
bầu trời giờ đây chẳng còn khói đen dày đặc,
nhưng xanh và trong.
Nghe nói trên những con phố của Assisi,
người ta hát cho nhau nghe,
hát vang qua những quảng trường vắng bóng người,
và người ta cứ để cửa sổ nhà mình luôn mở,
để những ai phải sống lẻ loi
nghe được âm thanh của những gia đình xung quanh.
Nghe nói một khách sạn ở miền tây Ireland
đang tặng và chuyển đồ ăn miễn phí
cho những ai không thể ra khỏi nhà.
Hôm nay, một chị phụ nữ tôi quen biết
đang bận phát cho bà con lối xóm tờ rơi,
trên có ghi số điện thoại của chị,
để người già có thể gọi ai đó khi cần.


“Cầu nguyện khi không thấy thích, vậy đó có thực sự là cầu nguyện không?”


Thánh Josemaria Escriva


Việc cầu nguyện hay dâng lễ trong lúc bạn thực sự không muốn làm như vậy, có phải là đạo đức giả không? Hãy xem thánh Josemaria Escriva, vị sáng lập Hội Opus Dei, cho chúng ta lời giải đáp.


“Không cầu nguyện thì làm gì cũng vô giá trị, cầu nguyện có giá trị hơn khi đi kèm với hy sinh” – thánh Josemaria Escriva.

Thánh JoseMaria Escriva là một vị thánh của thời đại cho người giáo dân hôm nay, vị sáng lập Hội Opus Dei, hội được thiết lập để dạy mọi người về ơn gọi nên thánh và về cuộc sống đời thường có thể đưa đến sự thánh thiện.

Trong suốt cuộc đời, ngài được biết đến với khả năng liên kết với người khác, ngài ủng hộ sự hiểu biết và đối thoại. Ngài đặc biệt nổi tiếng với khả năng kết nối với giới trẻ, và là phụ trách việc cổ vũ thành lập nhiều trường học trên khắp thế giới.

Định mệnh

ảnh minh họa

Bế trên tay đứa con út chưa đầy một tuổi mà Ân chảy nước mắt. Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má sạm đen là hai nỗi niềm của anh. Một thương người vợ đảm đang đã cùng chung chăn gối, chung lưng đấu cật với anh trong suốt mười năm qua. Một thương cho ba đứa con mồ côi mẹ khi còn quá nhỏ. Đau đớn quá, anh lơ đễnh buột miệng: “Đúng là định mệnh”.

Ân là con trai một của một gia đình nghèo miền núi. Ngày mới sinh ra, nhìn thằng bé hồi lâu, bà mụ đỡ đẻ phán một câu chắc nịch: Thằng bé dễ thương ra phết, nhưng thế này rồi đây sẽ khổ”. Bà nội Ân nghe bà mụ phán như thế thì tức tối, rằng: “Người đâu mà độc mồm độc miệng”. Bà ngoại thì im lặng, không nói gì. Bà đang bận bế đứa cháu đang còn đỏ hỏn mà nụng nịu, cười khoái chí. Còn cha mẹ nó chỉ ngồi nhìn nhau cười hạnh phúc: “Miệng người đời mà, cấm sao được. Khổ thì mình cố gắng nuôi nấng nó, cho nó một cuộc sống sung túc”.

Những vui buồn khi theo chân Chúa
( Kỷ niệm 15 năm ngày Thanh tẩy)

ảnh minh họa

Giáo Xứ Ðức Ki Tô Ngôi Lời Nhập Thể gởi 200 đô la vé số để mình mua hay bán giúp để lấy tiền xây dựng trường học dạy Việt ngữ và giáo lý cho con em người Việt Nam vùng Southwest, thành phố Houston Texas. Tôi có nhờ con gái Uyên Phương bán giùm 20 tờ (100 đô la). Cháu bán được 30 đô la còn lại 70 đô la tiền vé số chưa bán được.

Ðang khi nói về chuyện bán vé số cho nhà thờ với bà xã thì đứa con trai lớn xen vào nói:

“ Nhà thờ giàu quá rồi còn bán vé số gây quỹ làm gì nữa.? Ở nhà này tự nhiên ba lại vô đạo Chúa. Gia đình mình từ trước có ai là đạo Chúa đâu? Ba xét lại đi chỉ có ba là đạo Chúa mà thôi. Làm gì cứ phải đóng tiền cho nhà thờ hoài. Ông Cha thì cũng như người bình thường thôi chứ có gì mà phải khúm núm, ông Cha chỉ có khác hơn người thường là không có vợ chứ có gì hay hơn người ta đâu? Vậy mà sao nhiều người ( bổn đạo) lại tôn trọng quá đáng như vậy.? ”


GIỚI THIỆU THI TẬP “KHÚC THẦN NHẠC”



Xưa nay, các tác giả thường nhờ những vị có thế giá, trong chuyên môn cũng như ngoài đời, làm nhịp cầu dẫn đứa con tinh thần của mình ra mắt công chúng cho thêm phần long trọng. Vì thế, người viết không khỏi băn khoăn khi trót nhận lời làm một nhịp cầu tre dẫn vào thi tập mang tên rất mỹ miều Khúc Thần Nhạc. Bên bờ kia có cái gì thực sự hay như cái tên xem ra ‘hơi bị kêu’ ấy không?!

Cổ nhân có câu: “Thi trung hữu họa”“thi trung hữu nhạc”. Nôm na nghĩa là trong thơ có cả hội họa và âm nhạc. Nhạchọa trong mỗi thi phẩm hay đến mức nào còn tùy vào gu thưởng thức và khả năng cảm nhận của mỗi người, có khi hay với người này lại là dở với người kia. Khúc Thần Nhạc có lẽ cũng thuộc loại kén độc giả. Tuy nhiên, kẻ bắc nhịp cầu này tin rằng, với mắt thơ và đôi tai ưa thích nhạc thầm, thi khách sẽ được thưởng thức giai điệu Khúc Thần Nhạc trên một khu vườn thượng uyển qua một số biểu tượng rất thi vị, được bài trí đơn sơ mà độc đáo. Nói như giới trẻ là ‘chuẩn không cần chỉnh’! Rồi từng bước, với khả năng thi lực và ‘khứu’ nhạc của mình, thi khách sẽ khám phá 21 cảnh thi đàn đầy hương nhạc của thi sĩ Song Lam mà đỉnh cao là Hiến Lễ Đầu Mùa theo lời bình giải hết sức công phu của “nhà thi cảm” Bình Nhật Nguyên.

Vâng, chỉ riêng một Hiến Lễ Đầu Mùa đã làm cho nhà thi cảm say sưa nhả ngọc phun châu bình giải tới gần 100 trang A4 với hơn 30 ngàn từ (tương đương một luận văn thạc sĩ). Ấy vậy mà dường như ông ‘bác sĩ chuyên gia bắt mạch’, kiêm nhà thi cảm ấy vẫn còn nhiều điều để nói. Với ông, nàng thơ như một con người sống động mà với khả năng chuyên môn, ông có thể chẩn đoán, thăm dò tới mọi ngõ ngách tâm hồn. Nếu khu vườn thượng uyển kia không có gì để nói, thì có lẽ nhà thi cảm chẳng dại gì tốn thời gian công sức như vậy!

Nhìn bề ngoài, xem ra các thi đàn nơi đây đều có nét kiến trúc y hệt nhau: độ cao 6 ‘trượng’- (6 khổ thơ), mỗi trượng như một tầng (4 câu thơ) với chiều dài 8 chữ, tổng cộng = 912 từ. Có lẽ những con số cố định ấy cũng giống như 5 dòng kẻ cố định trên khuông nhạc, chạy song song nhau mà không làm mất đi sự phong phú của muôn giai điệu. Cũng vậy, bước vào nội thất từng thi đàn, độc giả sẽ khám phá ra không gian mở với các chiều kích cao sâu thiên hình vạn trạng, nhất là mỗi nơi đều phác họa một nhân vật điển hình với một giai điệu cuộc đời rất riêng. 

Họ là ai vậy? 

Thưa, hầu hết cũng là con Lạc cháu Hồng, quen gọi là 117 vị thánh tử đạo Việt Nam và một vị Á thánh – chân phước Anrê Phú Yên. Họ nằm trong số những người mà sách Khải Huyền đã tiên báo từ 2000 năm trước: “Họ là những người đã đến, sau khi trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên” (x. Kh 7, 9-14).

Vì tác giả sử dụng ngôn ngữ biểu tượng, không nêu một tên gọi hay địa danh cụ thể cho nên không dễ dàng cho người thường nhận ra nhân vật hay nơi nào rõ ràng. Đơn cử một ví dụ đầu tiên, ta đến với thi đàn Thơ nương Bóng Cả (1) là bóng hình Đức Mẹ La Vang, nhắc lại biến cố lịch sử Đức Mẹ hiện ra tại đây năm 1798. Toàn bài thơ không nói cụ thể ai hay nơi nào. Tuy nhiên, trong mỗi thi đàn luôn có đôi dòng chú thích ở đầu và cuối như những căn cứ để độc giả định vị mình đang ở đâu. Mặt khác, ngôn ngữ biểu tượng cũng gợi liên tưởng ra vô biên.

Ơn Bóng Cả ban cho niềm hy vọng
           Cành vươn lên che khô khốc gió lào
           Ôm cánh mềm khỏi ngã quỵ nghiêng chao
           Và nâng dậy niềm tin vào Thánh Đạo.

Ngay sau đó, chúng ta được hòa mình vào đêm nhạc hợp xướng Khải hoàn ca (2) tôn vinh 117 vị thánh tử Đạo Việt Nam: Lớp lớp, trùng trùng, ngời ngợp tiếng tung hô”. Rồi cùng nhà thi cảm, ta ngước nhìn lên thi đàn Hiến lễ đầu mùa (3) để chiêm ngưỡng chân dung chân phước Anrê Phú Yên (1625–1644), người con Mằng Lăng Quy Nhơn, học trò xuất sắc của cha Alexandre De Rhodes. Chung nhịp tình (4) với hiến lễ đầu mùa ấy là gương mặt Thánh Phaolô Tống Viết Bường (17731833) ở xứ Huế mộng mơ. Chiêm ngắm những bước chân vượt trùng dương đi loan báo Tin Mừng, thi sĩ đã viết lên Khúc du ca (5) dâng thánh Joseph Marchand Du, linh mục (1803–1835), thừa sai người Pháp. Trong những đêm tối đức tin suốt ba thế kỷ đầu ấy, cũng không thiếu những Ngọn đuốc thiêng (6) như thánh Phêrô Đinh Văn Dũng, ngư phủ (1800–1862), người con mảnh đất Thái Bình.

Dù cảnh phong ba bão táp hay xiềng xích cũng không gông cùm được Hương an lạc (7) trong tâm hồn của những người như thánh linh mục Anrê Dũng Lạc (1795–1839). Vào thi đàn ta thấy như còn phảng phất hương đồng gió nội đất Kinh Bắc hay nét thanh lịch của người Tràng An.

Tim thơ rực sáng (8) “Tình gọt giũa đời thơ – hình thánh giá” của thánh Phêrô Phan Hữu Đa (1802–1862) mọc lên từ giáo phận Bùi Chu, mảnh đất được đón nhận hạt giống Tin Mừng ngay từ năm 1533. Rồi người thợ may Toma Nguyễn Văn Đệ (1811–1839) tưởng ngày ngày quen đường kim mũi chỉ có ai ngờ một ngày kia cũng Kết tinh hoa (9) quê hương Thái Bình-Bắc Ninh với quê hương Thiên Quốc.

Chúng ta đã lướt qua bản đồ hành trình khám phá, từ miền trung – lòng Mẹ La Vang, Quy Nhơn, Huế, rồi ra bắc rồi ta lại vào nam.

Giờ chẳng thiết của trần gian danh lợi
Thuyền đêm đêm rẽ sóng rước ân thiêng
Đem niềm vui đến an ủi truân chuyên
Cho Phước Cả rợp tràn trên đất mẹ.

Đó là tâm thế Vượt trùng dương (10) cao cả của một vị thương gia có tên Matthêu Lê Văn Gẫm (1813–1847), xử trảm tại pháp trường Chợ Đũi - Sài Gòn thời Thiệu Trị.

Đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, ta dường như bắt gặp lại Chí hùng thiêng (11) của non sông oanh liệt bao ngàn đời nay rực sáng trên pháp trường Gia Định thời Tự Đức:

Đã một thuở ta vẫy vùng bốn bể
Nghe tiếng gầm cả muôn thú lặng yên
Ta giương oai không phải lấy uy quyền
Nhưng chính trực công minh theo Sự Thật.

Đó là chí khí của thánh Phaolô Trần Văn Hạnh (1827–1859), một giáo dân kiêu hùng “Tiếng khẳng khái vững tin vào Tuyệt Đối”. Bước lên thi đàn Hương thơ hiến tế (12) lại càng thêm phần tinh tế. Nếu nước hoa của Pháp vốn nổi tiếng khắp thế giới thì cũng có thể nói thánh Jean Louis Bonnard, linh mục (1824–1852) thừa sai Paris, có tên rất Việt Nam là Cố Hương cũng lừng hương không kém trên vườn thượng uyển này.

Thơm thơm quá! Hương anh hoa phát tiết
           Không ngạt ngào mà thoảng nhẹ như sương
Từ hồn thơ và trái tim thanh khiết
Luyến dặt dìu tựa như áng mây vương.

Ánh tình lấp lánh (13) là thi đàn dâng lên thánh Antôn Nguyễn Hữu Quỳnh, (1768–1840), một ông trùm họ với gia đình nhỏ bé trong xã tắc nhưng tâm hồn rộng mở tới muôn người :

Tổ tuy bé nhưng lòng Câu quảng đại
           Luôn bao dung che chở bước lỡ đường
Bẫy giăng mắc tình xót thương chẳng ngại
Dù biết rằng có lúc cánh sẽ vương.

Trên vườn thượng uyển có muôn hương hoa đặc sắc nhưng Đóa hồng ngát hương (14) là một giai điệu hết sức đặc biệt. Quả vậy, không phải hương nào cũng giống hương nào. Đây là hương hoa hồng – thánh nữ Anê Lê Thị Thành (1781–1841), vị thánh nữ duy nhất trong số 117 vị thánh Tử đạo Việt Nam, một người mẹ hiền của sáu người con quê ở giáo xứ Phúc Nhạc, giáo phận Phát Diệm. 

Trong bóng tối, nghe Nguồn Thơm rất khiết
Rợp lên hoa giữa đêm buốt mịt mù
Ơi Hương Thánh nung tình hoa cương quyết
Giữa bão bùng vây bủa chốn thâm u.

Nếu như trong số 117 vị thánh tử đạo Việt Nam chỉ có một vị thánh nữ duy nhất thì trong số hàng trăm thi sĩ Công giáo Việt Nam hình như cũng mới chỉ có một nữ thi sĩ Song Lam đã dày công viết lên Khúc Thần Nhạc diễm lệ để tôn vinh các Ngài như thế. Giữa một thế giới ồn ào bởi đủ thứ tạp âm, cám ơn thi sĩ đã dâng hiến cho đời Khúc Thần Nhạc trong trẻo với 21 thi phẩm giàu hình ảnh và nhạc điệu, sâu lắng mà thanh khiết như mở ra trước mắt chúng ta chân dung vừa sống động vừa huyền bí của các bậc vĩ nhân, những người đã làm chứng cho Tin Mừng bằng chính mạng sống mình.

Nhịp cầu tre mong manh đến đây xin được dừng lại để bạn đọc tự do bước lên vườn thượng uyển và khám phá tiếp những giai điệu còn lại: Tình lão bộc (15); Lúa non đơm hạt (16); Thần khúc Ave (17); Khúc thần nhạc (18); Ánh cầu vồng (19); Phúc điền viên (20) và Phượng hoàng tung cánh (21).

Giờ vinh hiển – Tình trời cao vẫy gọi
           Dâng hiến mình mặc giông tố bủa vây
Cửa công chính vui hân hoan mở lối
Phượng thỏa lòng vươn cánh vút trời mây.

Phát Diệm, ngày 15/10/2019
Đình Chẩn


Được tạo bởi Blogger.