https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

(Nguồn: Internet)

Cái Xứ này người ta không có coi trọng cái chữ! Hơn ba mươi năm trước, ở đây con trai cày cuốc, kéo xe bò chở cát sỏi, hàng hóa,… còn con gái hết ngày mùa làm bánh, bán rau ở chợ, mười nhăm mười bảy tuổi vớ được anh chồng có con bò, con trâu làm vốn là “xong”. Cái việc học giáo lý cũng đơn sơ như cách người ta đi đạo vậy, ê a học thuộc, tới ngày thi cũng khảo đọc luôn, chỉ cần trí nhớ tốt là “Ưu”, khỏi phải học chữ làm gì cho khổ. Nghĩ đến cảnh lặn lội sang bên kia sông để kiếm lấy con chữ đã ngán, mà cũng chẳng để làm gì. Chuyện tính toán làm ăn quá đơn giản, cứ cái bánh một đồng thì bốn cái bốn đồng, thích thì bớt cho tí thành năm cái bốn đồng chứ ai ngồi mà tính “bán sỉ thành không phẩy tám đồng một cái, vị chi mười cái được lợi hai đồng, hai mươi cái lợi bốn đồng” bao giờ. Vậy nên cái Xứ này bao năm không có thi Giáo lý Hạt, đi xa đã đành, trên ấy người ta lại khảo viết, thi sao được. Nguồn giáo lý viên của Xứ cũng rất đặc biệt, ấy là mấy nhà kha khá, tính cho con “đi nhà thầy” cố gắng cho nó qua sông học lấy cái chữ, nhưng không có phong trào nên chẳng đâu vào đâu. Cũng có vài chú được gởi cho Cha Quản hạt nhưng thi Chủng viện không đỗ, loanh quanh lại về nhà dạy giáo lý và chỉ bảo cho bạn bè đôi ba chữ, để khi rảnh rang ngồi bán bánh, kéo xe còn đọc mấy bài báo trên giấy gói hàng… cho vui. Xứ do Cha Quản hạt kiêm nhiệm, mỗi Chúa nhật Cha về làm cho một lễ, lâu lâu cho giải tội một lượt là xong, nhà ai có kẻ liệt thì thuê xe thuê đò chở Cha về xức dầu, thế thôi. Cha quá bận, Xứ lại xa xôi cách trở nên ngài cũng lực bất tòng tâm.

Vào một ngày đẹp trời, Xứ đón một chàng thanh niên… tóc hoa râm ghé thăm. Là thầy Mười, một thầy giáo có cái “lý lịch trắng”. Nghe đâu là thương binh trong chiến trường miền Nam cuối thập niên Sáu Mươi trong một trận đánh lớn, khi ra Bắc chữa trị thì chẳng còn nhớ gì ngoài… mấy con chữ, coi như tứ cố vô thân, được Nhà nước cho đi học làm thầy, lấy luôn cái tên “Mười” cho dễ nhớ. Thầy dạy giỏi lắm nhưng lại “tỷ lệ nghịch” với sức khỏe, ngoài bốn mươi thì vết thương tái phát nhiều lần, không đủ sức đứng lớp, phải nghỉ hưu non. Có người mách cho cụ Kính bên kia sông có bài thuốc Nam hay lắm nên thầy sang xem thử, ai dè thầy nói chuyện với cụ rất hợp gu, cảm mến luôn, bệnh tình cũng thuyên giảm nên ở lại dạy chữ cho mấy đứa con cháu cụ, vừa trả công lại đỡ “ngứa nghề”. Nhà cụ Kính rộng mênh mông, cò bay mỏi cánh rơi chết còn chưa hết đất. Cụ cho “ông giáo” hẳn hai sào đất cuối vườn, dựng cái nhà tranh nho nhỏ, bảo “tự làm mà ăn, lao động chân tay nhiều khắc hết bệnh”. Thầy Mười ở với cụ Kính mấy năm, rảnh rang chẳng có sách gì đọc ngoài Sách Kinh và Giáo lý Công Giáo, cảm cái ơn cứu mạng của cụ Kính, theo Đạo luôn. Cụ Kính cũng là người làm phép rửa tội cho thầy, rồi sau đó ít lâu, thầy trở thành trưởng ban Giáo lý viên của Xứ, còn ai xứng đáng hơn…

Một người nặng lòng với con chữ như thầy Mười, lẽ dĩ nhiên không để cho Xứ cứ mãi không có người đi thi Giáo lý Hạt được. Thầy quyết tâm xóa mù chữ cho cái Xứ này. Nhưng nói thì dễ chứ làm chẳng dễ tí nào. Địa bàn quá rộng, người dân thì lam lũ, mỗi tuần có hai tối học Giáo lý mà đi chưa đủ, đến lớp còn ngủ gà ngủ gật, nói chi chuyện học chữ. Cũng phải thôi, đi xe bò kéo, chăn trâu hay làm bánh, bán rau đều phải dậy từ sáng sớm, tối mà ngủ muộn thì sáng ra đâu có mở mắt nổi. Thầy đến từng nhà động viên mà chẳng mấy ai hưởng ứng. Con nít mười tuổi trở lên đã lo kiếm ăn, dưới mười tuổi thì sợ đi xa, loanh quanh mãi cũng chỉ gom được một lớp, chủ yếu là mấy đứa nhỏ gần nhà. Tôi là trường hợp đặc biệt, ngấp nghé tuổi hai mươi, sắp lấy vợ đến nơi nhưng nhà xa, được đặc trách đưa các em đến lớp, sẵn tiện “học ké” luôn. Chuyện dạy học của thầy Mười “li kì” phải biết, nhưng tôi nhớ nhất hai chuyện.

Một là chuyện đi thi Giáo lý Hạt lần đầu, khoảng những năm cuối thập niên Tám Mươi thế kỷ trước. Thầy Mười phải bỏ tiền lương thương binh của mình ra thuê đò, thuê xe cho ba đứa cũng chẳng phải giỏi nhất đi thi, tại vì mấy đứa giỏi hơn ba mẹ nó bắt ở nhà. Gọi là “thuê xe” cho oai, thực ra là xin đi nhờ xe tải, bốn thầy trò ngồi sau rơ-mooc, đội nón lá sùm sụp để tránh nắng. Khi đi thì không sao, khi về chẳng may gặp tai nạn, hai đứa bị thương khá nặng, thầy phải bỏ hết mọi công mọi việc đi chăm, tiền tiết kiệm mấy năm cũng bay theo hết. Mà thực ra, chưa bị ba mẹ tụi nó đánh cho là may, và cũng “may” là bị tai nạn xe, chứ đắm đò thì thầy thành “tội nhân thiên cổ” rồi. Mấy ông bà không cho con đi thi có vẻ đắc ý, dèm pha đủ điều. Tưởng chừng chuyện đi thi Giáo lý Hạt sau này coi như đã khép lại hoàn toàn thì bất ngờ cả ba đứa đều “Ưu”, còn có một đứa Giải Nhất nữa mới ghê, bằng đỏ mang về treo sáng choang cả nhà, Cha quản Hạt về làm lễ khen mãi. Lúc đó mấy nhà không cho con đi thi lại ngồi tiếc, còn bị người trong Xứ chửi cho ngập đầu, khổ công thầy phải dàn hòa. Chuyến này thầy tán gia bại sản nhưng đổi lại được niềm tin yêu tuyệt đối của mọi người, và phần thưởng trong mơ là một bộ Kinh Thánh toàn tập.

Chuyện thứ hai là huyện phổ biến công tác xóa mù chữ, thầy vui lắm, lên thị trấn lấy bằng hết các sách vở, thuê xe thuê đò chở về rồi cùng bé Thanh - học trò nhỏ của thầy - hì hục phân loại, gom thành từng bộ, giao cho nó nhiệm vụ đạp xe đưa đến từng nhà. Thầy tính ít nữa sẽ cùng chúng tôi chia nhau đến tận nơi hướng dẫn mọi người học chữ và làm bài. Nào ngờ, một bữa thầy đi qua chợ, có bà Tập chạy theo, dúi vào tay thầy một gói bánh rán to, nóng bỏng tay, bảo cảm ơn thầy dạy dỗ cho mấy đứa con mà không lấy một xu. Thầy chối mãi không được phải nhận. Về nhà mở ra thấy tờ giấy gói bánh quen quen, ra là… sách xóa mù chữ. Thầy giận lắm, sang tận nhà bà Tập hỏi cho ra nhẽ. Là thế này, con bé Thanh đến xóm ấy chỉ gặp mỗi ông Tập, còn các nhà khác đang đi ăn cưới nên nó gởi hết cho ổng, nhờ tới chiều chuyển hộ. Ông Tập vứt tạm vào góc nhà, gần ngay chỗ để giấy gói bánh của bà Tập rồi quên khuấy mất, bà Tập chẳng biết chữ, không biết là thứ sách vở gì,“cứ thế dùng”. Khi thầy Mười đến thì mấy bộ sách vở đã bị dùng gói bánh gần hết, thầy nổi khùng với ông Tập, nếu mọi người không can ngăn kịp thời, biết đâu đã có đổ máu chứ chẳng chơi.

Vậy đó, chuyện dạy Giáo lý, dạy chữ ở cái Xứ lạ đời này thật lắm gian nan. Qua bao năm vẫn cứ trông cậy hết vào một cụ già đã qua tuổi “cổ lai hy” say sưa với con chữ quên cả hạnh phúc riêng, mấy lần xin nghỉ chẳng được. Ta nói, “có không giữ, mất đừng tìm” chẳng sai, giờ Cụ nghỉ hưu là biết tay nhau ngay. Nhân tài đầy ra đấy, nhưng hai chữ “hy sinh” sao mà khó tìm vậy trời!

***

Vâng, “tất cả các dòng sông đều chảy”, nhưng mỗi thời một khác, chảy về đâu, mạnh hay yếu, nhanh hay chậm, trong lành hay ô nhiễm, điều đó hoàn toàn phụ thuộc việc khơi thông nó thế nào. Người khơi dòng không mong được báo đáp nhưng đơn giản chỉ là giúp sông được sạch trong khi về với biển và cũng là người tới “Biển Tình Yêu” trước, dang tay đón những dòng sông chảy về. Hiếm ai một đời tận hiến làm “cánh tay nối dài” của cha Đắc Lộ như thầy Mười, nhưng mỗi người đều hoàn toàn có thể là “bé Thanh thứ hai”, là con thuyền, là mái chèo phụ giúp khơi trong dòng chảy cuộc đời…

(Ảnh: Sưu tầm)

WHĐ (25.7.2021)- Bác sĩ Yomaris M. Peña, thành viên của mạng lưới liên kết các bác sĩ SOMOS, luôn chiến đấu với virus corona để bảo vệ các cộng đồng người Mỹ gốc Latinh và gốc Phi.

“Sự thật là tôi không muốn được gọi là một anh hùng, tôi đến với ngành y hoàn toàn bởi ơn gọi”. Bác sĩ Yomaris M. Peña cho biết.

Sứ mạng phục vụ đã làm cho vị bác sĩ này, một người rất tâm huyết với cuộc sống và công việc của mình, dốc toàn lực vào việc chăm sóc mọi người kể từ khi đại dịch COVID-19 bùng phát. Cô đã thực hiện điều này thông qua mạng lưới bác sĩ SOMOS, một tổ chức đang phục vụ những người dễ bị tổn thương nhất tại New York, Hoa Kỳ. Công việc của cô đã cứu sống rất nhiều người, đặc biệt những người Mỹ gốc Latinh và gốc Phi.

“Tất cả chúng tôi phải nói tiếng Tây Ban Nha, để cho cộng đồng anh chị em gốc Latinh của chúng tôi không cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau.” Bác sĩ Yomaris Peña cũng là một người gốc Latinh. Cô cho biết: “Tôi được sinh ra ở Cộng hòa Dominica. Khi được hai tháng tuổi, tôi được đưa đến sống ở San Juan, Puerto Rico. Chúng tôi là những người Dominica di cư vào hòn đảo Enchantment. Tôi sống ở đó đến năm mười một tuổi, và sau đó, tôi về lại Cộng hòa Dominica.”

Theo như lời cô kể, chuyến hồi hương này không hề dễ dàng: “Tôi phải học cách thích nghi với những đổi thay, vì Cộng hòa Dominica là một nơi thiếu khí đốt, thiếu nhiên liệu, ít được cung cấp điện,… và vì tôi đã rời khỏi một nơi có điều kiện đầy đủ, phong nhiêu như một nước Mỹ. Thế nên, sự thích nghi tuy rất khó khăn nhưng đã giúp tôi trở nên kiên cường hơn.

Bài học đầu tiên: Người cha luôn sẵn sàng giúp đỡ những người khó khăn

Cô nói tiếp: “Ở Puerto Rico, tôi đã có cơ hội để nhìn ngắm cha tôi tận tình giúp đỡ những người khác trong khi chính ông cũng chỉ là một kẻ nhập cư. Họ là những người thậm chí chẳng có lấy một peso (đơn vị tiền tệ ở một số quốc gia châu Mỹ Latinh) hay một nơi trú ngụ. Ngang qua những gì tôi chứng kiến nơi cha tôi về cách thức ông giúp đỡ cộng đồng người Dominica, ông đã dạy tôi hiểu khi chúng ta ở trong vị thế có được nhiều ân sủng hơn, chúng ta phải biết mở rộng bàn tay mình.”

Lần đầu đối diện với cái chết

Bài học thứ hai trong cuộc đời cô là một bài học đau thương. “Tôi tốt nghiệp vào mùa hè năm 2003 và cha tôi đã rất vui mừng khi chứng kiến điều này. Thế nhưng, vào tháng Mười Hai năm đó, ông được chẩn đoán đã mắc phải ung thư biểu mô tuyến ở gan, căn bệnh dẫn đến tử vong ở hầu hết các trường hợp. Và ông ấy ra đi ở tuổi 51, còn tôi lúc đó là 23.”

“Sự ra đi của cha đã khiến tôi trở về với đức tin của mình”

Sự ra đi của người cha đã khiến cho vị bác sĩ, một người từng không tin vào sự hiện diện của Thiên Chúa khi còn học đại học, được ơn hoán cải để trở về với đức tin: “Chiêm ngưỡng việc cha tôi luôn vững tin vào Thiên Chúa đã nhen nhóm lại trong tôi ngọn lửa đức tin. Một điều hết sức quan trọng đối với tôi.”

Mẫu gương của người cha và đức tin vào Thiên Chúa đã giúp cô vững vàng trên hành trình trường kỳ và gian nan để chiến đấu chống lại đại dịch virus corona.

Cô nhớ lại: “Dịch bệnh xảy đến vào năm 2020, nhưng trước đó, từ năm 2012, tôi đã là giám đốc y tế của một trung tâm nội khoa ở Washington Heights. Chúng tôi nỗ lực hết sức để phòng ngừa và nâng cao sức khỏe cộng đồng. Và khi dịch bệnh xảy ra, đời sống của tôi đã thay đổi. Thông qua tổ chức chăm sóc sức khỏe cộng đồng SOMOS, nơi tôi đang là một thành viên hội đồng quản trị, chúng tôi đã bắt đầu tiến hành những hoạt động tại nhiều khu vực khác nhau trong cộng đồng, với danh nghĩa của SOMOS và với sự lãnh đạo của bác sĩ Ramon Tallaj, là người sáng lập và là chủ tịch của tổ chức. Đó là sự khởi đầu của một hành trình vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay, cô giải thích thêm: “Tôi đã trở thành một điều phối viên của trung tâm kiểm nghiệm đầu tiên ở Bronx, nơi chẳng có lấy một thứ gì ngoại trừ tỷ lệ dương tính là 50%. Đó là khoảng thời gian mà thế giới chẳng biết gì về con virus này.”

Tuy nhiên, bác sĩ Yomaris M. Peña nói tiếp: “Trước đó, chúng tôi đã được giao nhiệm vụ phục vụ ở Sở giao dịch chứng khoán New York nhằm giúp họ có thể tiếp tục công việc của mình, một công việc vẫn liên tục kể từ khi họ chuyển sang công nghệ kỹ thuật số.” Sau đó là đến “dự án Đại học Lehman. Chúng tôi đã ở đó trong ba tháng. Tiếp đến, dự án lớn bắt đầu. Những cuộc xét nghiệm được thực hiện tại nhiều nhà thờ và trường học nhỏ. Ở đó, chúng tôi là những người tiên phong trong việc cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe ở Lower East Side, Manhattan. Đã đến lúc chúng tôi cứu trợ cộng đồng và điều này thật tuyệt vời”.

Tiến đến mùa hè năm 2020, “khi những ca mắc virus corona ở New York đã giảm, thông qua bác sĩ Tallaj, chính quyền thành phố yêu cầu SOMOS gửi những nhóm y tế đến các bang để phụ giúp họ trong thời điểm khó khăn. Vì thế, chúng tôi đã lên đường đi Houston, Texas.”

Cô cho hay: “Ở đó, chúng tôi dành ra hai tuần để xét nghiệm các cộng đồng người Mỹ gốc Latinh và gốc Phi. Khi dự án này kết thúc, chúng tôi được gửi đến St. Petersburg, Florida. Dân cư ở đó thật sự khác biệt, và điều đáng lo ngại chính là tình trạng dân số già. Họ đã phải trải qua hàng tháng trời cách ly và không thể tìm được một nơi nào để thực hiện các cuộc xét nghiệm.”

Sau đó, bác sĩ Peña trở lại với công việc bình thường của mình. Tuy nhiên, cô cho biết: “Vào tháng 9, 10, 11 và 12, tôi lại có thể cống hiến sức mình cho công tác y tế dự phòng”.

Ánh sáng phía cuối đường hầm

Cho đến nay “ánh sáng phía cuối đường hầm đã xuất hiện, đó là vaccine”. Bác sĩ Peña giải thích thêm: “Chúng tôi đã làm việc không ngơi nghỉ cho dự án vaccine này. Kể từ lễ Chúa Hiển Linh, chúng tôi bắt đầu tiêm vaccine cho người dân. Tuy nhiên, thật không may vì chúng tôi chỉ có thể thực hiện điều đó ở các trung tâm cấp cứu chứ không phải tại phòng khám của chúng tôi. Vì họ không trao cho chúng tôi quyền đó”.

Bác sĩ Yomaris Peña đã lặp lại lời phàn nàn này: “Vâng, chúng tôi đã luôn có mặt ở đó cho những cuộc xét nghiệm. Thế mà vaccine lại không được đưa đến văn phòng của chúng tôi. Khi tôi biết được điều này, tôi đã không thể giữ được bình tĩnh vì SOMOS luôn đi đầu” trong việc lao ra ngoài và tận tình chăm sóc người dân khi dịch bệnh xảy đến.

Bây giờ tiến đến bước tiếp theo trong việc chiến đấu chống lại virus corona đó là phải tiêm vaccine, và họ đã đi đến quyết định: “Hãy tiêm vaccine cho cả thành phố”. Bác sĩ Yomaris Peña nói thêm: “Đó là khi tôi trở thành giám đốc y tế của Trung tâm Aqueduct, một trong những trung tâm tiêm chủng lớn nhất ở New York. Chúng tôi đã tiêm vaccine cho 90.000 người dân từ tháng Một cho đến tháng Ba và chúng tôi vẫn đang tiếp tục làm như vậy. Chúng tôi cũng có những cơ hội mới để đến với người dân ở những khu vực xa xôi hẻo lánh, thiếu thốn tiện nghi và thành lập các trung tâm tiêm chủng. Chúng tôi ở đó 2-3 ngày và quay trở lại cho thời hạn mũi tiêm thứ hai”.

Điều tệ hại nhất trong cơn dịch bệnh

Bác sĩ Peña thú nhận: “Đối với tôi, điều khó khăn nhất phải trải qua trong cơn dịch bệnh là mất đi những bệnh nhân yêu quý”. Vị bác sĩ nhớ về một một bệnh nhân giàu tình cảm và đau thương, đó là một “bà mẹ và cũng là một người hộ sinh đến từ San Francisco de Macoris. Nhìn người phụ nữ phải đơn thân chiến đấu với tử thần trong trận chiến sinh tử mà không được nắm tay các con của mình, và sau cùng phải chết trong phòng lạnh… Bạn biết không? Điều đó làm tổn thương tôi sâu sắc”.

Làm sao họ có thể bảo vệ những người cao niên nếu đang có mười người sống chung trong một căn hộ?

Bởi vì cô nghĩ rằng, cuộc sống của con người mang một giá trị thiêng liêng: “Con người được sinh ra không phải để suốt đời cô độc, và con người cũng không sinh ra để chết một mình”. Cách tiếp cận đó là một thử thách rất khó khăn và vất vả để thực hiện đối với một bác sĩ trong thời kỳ đại dịch. “Mặc dù đã nói với người dân rằng ‘hãy cố gắng rửa tay’, hãy giữ khoảng cách với những người cao tuổi để bảo vệ họ… nhưng làm sao họ có thể làm được điều đó, khi mà mười người đang cùng sống trong một căn hộ?”

“Và khi họ gọi cho tôi và nói, ‘Thưa bác sĩ, mẹ tôi cảm thấy hoảng loạn’... Tôi đã phải trả lời ngay lập tức rằng, “Đó không phải là hoảng loạn, bà ấy không thở được; bạn phải đưa bà ấy đến bệnh viện gấp.’ Và việc nhận ra người đó sắp chết… là điều rất khó chấp nhận.”

“Chúng tôi đã ở phải lại đến cuối cùng”

Bác sĩ Peña và tất cả các bác sĩ tại SOMOS luôn bảo vệ cuộc sống của tất cả mọi người. Cô giải thích rằng: “Trong quá trình tiêm chủng, tôi cảm nhận được một vết thương trong tâm hồn mình khi thấy rằng dù chúng tôi đã hy sinh bao nhiêu, dù chúng tôi đã cống hiến bao nhiêu cho cộng đồng, chúng tôi vẫn là người phải ở lại đến cuối cùng.”

“Và chúng tôi, các bác sĩ - bởi vì không trực thuộc một bệnh viện nào, chúng tôi như không tồn tại. Nhưng vào thời điểm không ai muốn ra ngoài [để phục vụ người dân], chúng tôi đã dấn thân. Đối với tôi điều đó rất khó khăn, ”cô xót xa kể.

Bất chấp những khó khăn thực sự, Yomaris Peña đã cho thấy bản thân cô tràn đầy sức sống, tích cực và vui vẻ trong suốt thời gian này, và điều đó đã góp phần thúc đẩy toàn bộ nhóm SOMOS tiến lên phía trước. Khi nghĩ lại một năm đã qua, cô chia sẻ: “Tôi đã đánh giá lại cuộc sống. Bởi vì tôi đã luôn trân trọng cuộc sống kể từ khi bố tôi qua đời lúc tôi còn nhỏ và tôi đã hiểu rằng ‘đến cuối cùng bạn không đem theo một đồng nào với mình. Bạn đem theo những gì bạn đã cho và bạn để lại những gì bạn đã gầy dựng.’ Vì vậy, thông qua trải nghiệm này, tôi một lần nữa đã hiểu ra giá trị của cuộc sống.”

Tự hào về tất cả các bác sĩ

Thật không may, cô ấy đã không tránh khỏi những tình huống và vấn đề khó khăn, cô ấy nói: “Tôi đã chứng kiến thấy tất cả, tôi đã thấy tất cả”. Tuy nhiên, chung cuộc thì có những điều tích cực lớn lao hơn nhiều. “Tại nhiều thời điểm, tôi cảm thấy rất tự hào về tất cả các bác sĩ đã làm việc cùng với chúng tôi. Chúng tôi đã làm thành một đội ngũ tuyệt vời. Đầu tiên là nhờ Chúa và sau đó là nhờ sự lãnh đạo của bác sĩ Tallaj. Và, thứ ba, là nhờ chúng tôi đã cho thấy rằng chúng tôi có khả năng lãnh đạo, cũng như lòng nhân ái, sự kết nối và biết cách quản lí đối với đám đông."

Đấu tranh vì đồ bảo hộ y tế và khẩu trang, để không ai phải chết

Cô cho biết: “Bạn có nghĩ là sẽ dễ dàng làm việc với Bộ Y Tế bang New York khi mà họ không muốn bất kỳ ai đeo khẩu trang ngay từ đầu, khi họ không muốn chấp thuận những bộ đồ bảo hộ y tế khác nhau mà chúng tôi cần cho việc che chắn? Đó là lúc tôi phải ra khỏi chính mình, tôi chiến đấu để không một bệnh nhân hay bác sĩ nào của tôi sẽ phải chết”.

Với vai trò là một bác sĩ, hiện tại bác sĩ Peña có mong ước gì? Câu trả lời rất rõ ràng: “Sau khi đã trải qua những thời kỳ khó khăn như vậy, tôi mong ước có sự công bằng giữa New York và các tiểu bang, giữa cộng đồng nhập cư người Mỹ gốc Latinh - gốc Phi với những người Anglo-Saxon da trắng.” Và cô ấy giải thích lý do rằng: “Bởi vì sự bất bình đẳng sự thật đang tồn tại là quá lớn, và nhìn thấy điều này mỗi ngày sẽ rất đau lòng. Điều duy nhất bạn có thể làm là tiếp tục làm việc và tiếp tục chiến đấu để đạt được sự bình đẳng đó”.

Cô nói: “Tôi cảm thấy rằng SOMOS nên là một mạng lưới quốc gia, và sau đó trở thành một mạng toàn cầu. Bởi vì SOMOS là lòng trắc ẩn, SOMOS là sự quan tâm, SOMOS là việc phòng ngừa, SOMOS là sự cống hiến, SOMOS là sự hy sinh. Chứng kiến bao nhiêu bác sĩ đã chết, thế nhưng họ đã không bận tâm, vì họ đã cống hiến cuộc sống của mình cho cộng đồng của họ. Điều này rất buồn, nhưng chúng ta phải tưởng nhớ đến họ và quý trọng họ. "

Bác sĩ Yomaris Peña cho thấy mục đích đặc biệt của mạng lưới các bác sĩ chính là chăm sóc những người dễ bị tổn thương nhất ở bất cứ nơi nào tại: bây giờ là New York, nhưng nó luôn sẵn sàng để mở rộng đến bất cứ nơi nào cần thiết. “SOMOS có nghĩa là ‘chúng ta’ trong tiếng Anh: tất cả chúng ta cùng nhau. Chúng ta phải đoàn kết vì hạnh phúc nơi cộng đồng của chúng ta. "

“Tôi đang nắm chặt tay Chúa”

Hơn 15 tháng sau khi đại dịch bắt đầu và giữa cuộc chiến chống lại COVID-19, niềm hy vọng của cô vẫn còn đó. “Tôi đang nắm lấy bàn tay của Chúa. Tôi trò chuyện với Chúa rất nhiều; Tôi trò chuyện với Chúa mọi lúc. Nếu tôi sợ, tôi trò chuyện với Chúa và nói rằng, ‘Ngài đang làm chủ mọi việc. Xin hãy giúp con và chỉ đường cho con.’ Và Ngài luôn chỉ cho tôi”.

Một nhóm cầu nguyện bất ngờ

Cô cho biết: “Trong suốt đại dịch, một điều rất tốt đẹp đã xảy ra. Một nhóm cầu nguyện được bắt đầu lúc 8 giờ tối, hàng đêm, với sự tham gia của ông Mario Paredes (Tổng giám đốc điều hành của SOMOS), bác sĩ Ramón Tallaj, Lidia Virgil (Giám đốc vận hành SOMOS)…. Và mỗi tối vào lúc 8 giờ tối, tất cả chúng tôi đều hiệp thông với nhau. Và điều này vẫn tiếp diễn cho đến ngày nay .”

Nhóm cầu nguyện đó đã nâng đỡ cô trong suốt thời gian này, “cầu nguyện, cầu khẩn Đức Trinh Nữ, cầu xin Chúa Giêsu, dâng những lời cầu nguyện cho người khác… Và sự thật là điều đó rất tuyệt vời, bởi vì vào thời điểm mà chúng tôi không thể đến nhà thờ, chúng tôi vẫn tụ hợp trong khoảng nửa giờ và điều đó làm thỏa mãn một chút tinh thần của chúng tôi, những người cần lương thực thiêng liêng."

"Điều đó giúp tôi trở thành một người tốt hơn mỗi ngày"

Yomaris Peña nói về niềm tin của cô vào Chúa Giêsu là Thầy, là Vua, là Bạn và — tại sao không ? — là Bác Sĩ chăm sóc thể xác và linh hồn của chúng ta: “Việc biết được rằng có một người vĩ đại như Chúa Giêsu, với nghị lực, người đã phải chịu đựng rất nhiều vì bạn và vì tôi, giúp tôi trở thành một người tốt hơn mỗi ngày”.
Tác giả: SOMOS Community Care
Chuyển ngữ: Anthony Lai và Quang Sáng

(Nguồn: Sưu tầm)

- Sắp ngắm Tuần Thánh rồi, anh sẽ đi ngắm ở đâu?

Nàng bỗng dưng mở lời vào Ngày Lễ Lá, tôi ngỡ đó là một lời mời:

- Thường anh sẽ đi Nhà thờ Làng Tám, nhưng nếu em muốn, anh sẽ đưa em đi bất cứ Nhà thờ nào! Thái Hà nhé, hay Hàm Long, Nhà thờ Lớn?

- Ồ không, ý em là…là…

- Em nói đi!

- Em muốn hỏi anh về cuộc Khổ Nạn. Anh co cảm xúc gì không? Anh dự ngắm thế nào?

(Ái chà, nàng đang “thử” mình chăng, tôi nhủ thầm, nhưng với nàng, tôi cũng chả giấu gì cảm xúc cả, hơn thế, cảm xúc với Chúa Mẹ thì có gì phải giấu)

- Thứ ngắm 11 em ạ, lần nào anh cũng rưng rưng nước mắt khi Chúa Giê-su trao Đức Mẹ cho ông Gio-an. Chỉ có điều có lẽ hơi khác là anh thương Mẹ hơn cả thương Chúa! Anh không thể hình dung được nỗi đau của Đức Mẹ khi đó…

- Em thì lại không có một chút cảm xúc nào về đoạn ấy, thậm chí cả toàn bộ 15 chặng ngắm. Em đi ngắm như một bổn phận, đủ 5 thứ ngắm để thông công, mệt thì về. Em chai đá quá chăng?

Tôi sốc, thật sự sốc. Tôi không thể tin và chẳng bao giờ chờ đợi một câu trả lời “củ chuối” đến thế! Tôi há hốc miệng, á khẩu luôn, nhưng dường như nàng không để ý, nàng đang nhìn về phía khác, phía…bức ảnh Chuộc Tội đang được treo nơi trang trọng nhất của Phòng khách nhà nàng!!!

Trước mắt tôi là một cô gái mà tôi nghĩ cô ấy “đa sầu đa cảm”, hay ít ra là “có lòng trắc ẩn” như bao người phụ nữ khác. Nhưng không, tôi đã lầm. Trước mắt tôi là một cô gái có đầy đủ các chữ “giáo” mà tôi hằng mơ ước: Gia giáo, Công giáo và thậm chí là Giáo lý viên, thêm nữa là một người “có tâm hồn”, hay ít ra là một học sinh giỏi văn, một Sinh viên Khoa học xã hội và nhân văn thì nàng còn có thể là một Cô giáo trong tương lai nữa! Trước mắt tôi cũng là một cô gái mà đúng dịp này năm ngoái đã từng nói với tôi về ý định đi tu!? Nhưng giờ tôi mới biết cô ấy vô cảm trước cuộc Khổ Nạn, cô ấy thổ lộ với tôi, người cô ấy gọi là “bạn tâm giao” vào đúng ngày Lễ Lá! Bấy lâu tôi cữ ngỡ nàng giống như Thánh Bổn mạng - Mẹ Maria, để rồi phút chốc thần tượng sụp đổ, bao tình thương mến tan biến như bong bóng xà phòng…

***

Tôi ấn tượng thứ ngắm 11 từ thời thơ bé. Quê tôi, vào các ngày từ thứ 2 đến thứ 6 Tuần Thánh đều ngắm đứng từ chiều tới tối, có 4 Thiên thần “hộ giá” người lên ngắm. Điểm đặc biệt ở xứ Kỳ Anh này là có hai người đứng hai bên làm “giám khảo”, nếu chẳng may người ngắm bị lỗi do ngân quá dài hay quá ngắn, ngắt câu không đúng, thiếu từ hay đọc lỗi chính tả,…đều bị “giám khảo” đánh “trắc” và 4 Thiên Thần sẽ bỏ về, không “hộ giá” nữa, trái lại nếu bài ngắm trơn tru thì đến hết thứ ngắm, trống chiêng sẽ khua vang và 4 Thiên thần đặt hai tay bên tai và nhảy múa khoảng nửa phút rồi “hộ giá” người ngắm trở về. Một “trắc” tương ứng với số tiền khoảng bằng 5 cây nến thôi, nhưng ai bị “trắc” đều lấy làm xấu hổ, thậm chí có nhiều người vô duyên cứ thấy “trắc” là…cười ồ. Thiết nghĩ còn tệ hơn cả sự vô cảm như cô bạn của tôi. Nhưng, quay trở lại nói về thứ ngắm 11, tôi bắt đầu bị ấn tượng khi anh Minh quản ca lên ngắm. Đối với một người không biết hát như tôi, anh Minh thực sự là “Idol” và anh ngắm rất hay, rõ ràng nhưng ngân nga, tha thiết, song đến đoạn Chúa Giê-su trao Đức Mẹ cho ông Gio-an, anh dính “trắc”, là bởi vì anh bỏ sót mất chữ “kia”, thành ra chỉ ngắm: “Ơ bà… ấy Gio-an là con bà”, lại có tiếng cười rì rầm rất vô duyên, còn tôi thì đứng như trời trồng, quên cả bái chào để quay về, làm 3 “Thiên thần” kia phải quay lại kéo tôi về. Hôm ấy tôi đã rất buồn, vì chỉ còn hơn 2 dòng chữ nữa thôi là tôi có thể nhảy mừng để “hộ giá” idol của mình “ca khúc khải hoàn”, nhưng không, anh ấy đã lầm lũi quay về…để đóng tiền mua 5 ngọn nến.

Tuần Thánh năm sau, Idol của tôi lại đăng ký thứ ngắm 11, và anh ấy lại “quắc”, tôi lại đơ người ra. Đến năm thứ 3 tôi làm “Thiên thần” thì anh vẫn chọn thứ ngắm ấy, và dĩ nhiên lại “quắc” tiếp. Xong giờ ngắm, tôi chạy theo hỏi anh cho bằng được, vì sao năm nào anh cũng ngắm thứ 11 dù năm nào cũng “quắc” (lúc này tôi đã 15 tuổi, lứa tuổi cuối cùng còn được làm “Thiên thần”). Anh cười nhẹ: “Vì anh thích thứ ngắm ấy, anh không sợ mất tiền nến, nhưng anh muốn sửa bỏ chữ “kia”, vì nó xa lạ quá, sao Chúa có thể nói với Mẹ mình là “Ơ bà kia” được, em xem mà xem, vào giây phút ấy Đức Mẹ còn đau khổ hơn cả Chúa ấy chứ, sao Người lại nỡ xát muối lên vết thương lòng của Mẹ như thế, anh yêu Mẹ, anh không thể chịu đựng nổi điều ấy, dù anh biết suy nghĩ của anh là phạm Thánh…”

Tôi thực sự sốc, có lẽ vì anh ấy nghệ sĩ nên “đa sầu đa cảm” chăng, sao dám nghĩ “Chúa xát muối lên vết thương lòng của Mẹ” chứ!

Rồi tôi lên học cấp 3, rời “lũy tre làng” ra “Thành phố”, cũng kể từ đó tôi không được làm “Thiên thần” nữa. Ở xứ Cầu Rầm - Thành phố Vinh, các “Thiên thần” cũng chỉ “hộ giá”, không có nhảy múa bao giờ, cũng có hai “giám khảo” nhưng hiếm khi đánh “trắc” lắm, dù tôi thấy nhiều người ngắm có những lỗi to, lỗi nhỏ. Thứ ngắm 11 với tôi cũng không thể nào cảm xúc được như những năm trước, bởi vì chưa có ai ngắm hay như Idol của tôi.

May thay cảm xúc ấy lại trở về khi tôi dự ngắm ở Nhà thờ Làng Tám, khi tôi ra Hà Nội học đại học. Người ngắm thứ 11 năm ấy cũng là một quản ca, nhưng anh ấy không bị “quắc” (mà dường như ở Hà Nội có đanh “quắc” bao giờ đâu, dù nhiều người ngắm sai té le, vừa ngắm vừa chữa). Tôi đánh bạo đến làm quen với “idol mới”, anh ấy là Thanh, rồi khi tôi kể về anh Minh idol, anh Thanh trầm tư:

- Có lẽ bác Minh có chút nhầm lẫn. Chữ “kia” ấy là có dụng ý. Chúa làm như vậy có vẻ như “tuyệt tình” với Đức Mẹ, kỳ thực là Người làm thế để Mẹ cảm thấy xa lạ một chút đi, bớt thương Người đi, và như vậy thì sẽ bớt đau đớn hơn. Nếu ta mà cứ phân rẽ ngọn ngành thì ta cũng biết thậm chí nếu Chúa có “xua đuổi” Mẹ đi nữa, thì Tình yêu của Mẹ đối với Người vẫn luôn tròn đầy, không có gì lay chuyển nổi, nhưng Người vẫn gọi “Ơ Bà kia”, ý là “đẩy” Mẹ về phía ông Gio-an, về phía chúng ta, để tất cả chúng ta đều được là con Mẹ, để chúng ta được chia sẻ Tình yêu vĩ đại ấy…

Tôi thực sự ngỡ ngàng vì cách chia sẻ đó! Tôi vội bắt máy về cho Idol của mình để nói với anh ấy rằng, nhất định thứ 11 năm nay anh nhất định không được bị “quắc” nữa. Nhưng anh Minh nói với tôi rằng anh ấy bị Ung thư tuyến giáp, kể từ khi mổ đến nay anh không hát được nữa, anh bảo rằng anh Thanh nói đúng, và anh đã bị Chúa phạt vì đã phạm Thánh hàng chục năm. Tôi nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ biết an ủi anh, rằng nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được, anh hãy cầu xin Mẹ, anh làm thế vì Tình yêu với Mẹ thôi, Mẹ sẽ che chở cho anh…

***

Tôi không biết tôi đã chào NYC của tôi như thế nào, về đến nhà cách gì, vào mấy giờ với cõi lòng tan nát như thế, nhưng mỗi khi Tuần Thánh đến, tôi lại đi ngắm ở Nhà thờ Làng Tám vào ngày thứ 4, ngày mà tôi biết anh Thanh sẽ đứng ngắm, và vào khung giờ khá muộn nên không bao giờ lo bị nhỡ nhàng. Tôi lại nhớ về cô gái có trái tim chai đá dù nàng không phải là người xấu, nhớ về những ngày tôi đã từng luôn đón đợi “thứ 11” của Idol, nhớ những ngày tôi chơi vơi vì không được nghe anh ngắm nữa. Ở Làng Tám, tôi lại được anh Thanh “xuyên không” đưa về 2000 năm trước trên đồi Can-vê để nép bên áo Đức Mẹ, được nghe lời trối trăng đầy tha thiết của Chúa “…Ơ bà kia…”. Tôi tin giờ đây Idol của tôi đã được ở bên Chúa Mẹ cùng với Thánh Gio-an trên Thiên Quốc, và ước mong một ngày kia mình sẽ cũng được vinh dự làm một “tên trộm lành” như anh Minh thôi, dẫu rằng mình đã từng ba năm…làm “Thiên thần”.

Amen.

(Ảnh: Internet)
Hôm nay, tôi sẽ kể cho bạn nghe một trong số những câu chuyện về cha Long, là câu chuyện có thật, bạn có thể tin hay không thì tùy, tuy nhiên tôi vẫn hy vọng sẽ giải đáp được một vài thắc mắc về ngài cho những ai chưa được mắt thấy tai nghe.

Chuyện kể rằng, vào năm 2018 sau Công Nguyên, ở quê tôi có một ông bị ốm nặng, đã đi chạy chữa từ bệnh viện Địa Phương đến Trung Ương, từ Tây Y cho đến Đông Y, từ Thuốc Nam cho tới Thuốc Bắc mà không khỏi. Nghe người ta nói: “Hay là vào cha Long đi”. Ông trộm nghĩ: “Sức này khéo vào chưa đến Giáo Điểm Tin Mừng đã ngỏm củ tỏi trên đường rồi”, thôi nhắn tin cho cha xem sao. Lạ thay sau khi nhắn và được trả lời, ông thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên và bệnh “có vẻ như thuyên giảm”. Thôi thì bán nốt mấy con gà mua cái vé vào Nam, còn nước còn tát, phải gặp cho bằng được cha và xin đặt tay, biết đâu lành.

Nhờ có “tay trong”, ông được biết cha hay đi qua đường này, nên bảo người thân mang cáng đợi sẵn. Quả nhiên đầu giờ chiều thấy cha mặc ào chùng trắng, thắt đai lưng đi qua thật, chắc sắp lên dâng lễ. Ông vội kêu lên xin cha cho gặp một chút. Cha dừng lại hỏi:

- Bác bịnh lâu chưa, đã chữa ở đâu?

- Dạ con bệnh hơn một năm rồi, đã…(v.v và mây mây…)

- Ừ cha biết rồi. Đã bệnh nặng vậy ở nhà cầu xin LTXC là được rồi, cất công vào đây chi, vừa tốn tiền lại tốn sức và nguy hiểm.

- Con nhắn tin cho cha và con đỡ rồi nên vào đây, xin cha đặt tay cho con khỏe hẳn ạ.

- Cha đang lên dâng lễ, lát rồi sẽ đặt tay cho mọi người, bác tới nhà thờ trước đi.

Lòng trộm nghĩ ngày xưa người đàn bà băng huyết 12 năm chỉ cần chạm tua áo Chúa mà lành (Mc 5, 21-43), ông này đánh bạo tóm lấy thắt lưng cha khi ngài vừa quay đi, nhưng cố quá thành quá cố, ngã lăn cu đơ ra khỏi cáng và ngất xỉu. Cha hoảng quá phải gọi cho cấp cứu đi Bệnh viện Chợ Rẫy…

Bất ngờ ông hồi phục sau ca mổ cấp cứu và lành bệnh!

Nghĩ rằng do “Phép Lạ” của cha Long, ông quay lại Giáo Điểm Tin Mừng để tạ ơn cha và xin được làm chứng. Lại “chặn đường” cha ở địa điểm cũ, nhưng cha chỉ cười cười:

- Một là có thể do bác chạy chữa nhiều nơi, uống nhiều loại thuốc nên không biết lành bệnh do gì, chưa kể còn ca phẫu thuật thành công kia nữa. Hai là nếu đó là “Phép Lạ” thật thì cũng do Chúa và niềm tin của bác chứ không phải do cha, cha chỉ hiệp ý cầu nguyện với hàng ngàn người ở đây thôi, nếu cảm ơn thì cảm ơn cả ngàn người ấy…

- Nhưng mà…

- Thôi thế này nhé…

Cha vừa nói vừa lục túi lấy cho ông một cái đài nhỏ có bài giảng LTXC, rồi dặn:

- Bác cầm đài về nghe và chia sẻ cho mọi người, Phép Lạ sẽ thực sự đến với những người tin!

***

Ông H cầm đài về và cho mọi người trong làng nghe, nhiều người còn mượn đài để ghi âm, cứ thế phong trào kính LTXC ở Xứ được nâng lên.

Chừng vài tháng sau, có một ông M trong làng cũng bị bệnh tương tự. Thế là ông này tìm đến nhà ông H hỏi cặn kẽ việc đi cha Long. Ông H cản:

- Cha nói rồi, chưa chắc là tôi lành do “Phép Lạ” mà?

- Thôi, cứ đến thẳng cha Long cho nhanh, đi lòng vòng chi mất công, tốn tiền.

- Nhưng mà…

- Không nhưng nhị gì cả, ông nhận được Phép Lạ, ông sướng rồi sao lại cản tôi?!

***

Thế là ông M khăn gói vào Giáo Điểm Tin Mừng, cũng chặn đường cha theo cách ông H chỉ. Ông này chẳng nói chẳng rằng thấy cha đi qua là chạy theo tóm lấy thắt lưng cha làm ngài ngã dúi dụi. Với vẻ mặt thất thần, cha hỏi:

- Ông làm cái gì đấy?

- Dạ con xin cha ban Phép Lạ để lành bệnh ạ. Nghe nói cha “thiêng” lắm!

Cha đang hoảng hốt cũng không nhịn được cười:

- Cha đã chết đâu mà bảo cha thiêng. Cha cũng đâu phải là Chúa mà ban này ban nọ chứ!

- Nhưng cha đã ban cho ông H khỏi bệnh rồi, nên con cũng vào đây xin chạm vào người cha.

Cha nghe vậy như nhớ ra điều gì, ngài vỗ vỗ tay lên trán:

- À nhớ rồi, nhớ rồi!

- Cha cũng cho con một cái đài nhé, con thu âm lại của ông H không rõ lắm cha ạ.

Cha lại tủm tỉm cười:

- Ờ ờ… lần trước bác H ấy đến đây xong qua Bịnh Viện rồi lành, ông ở đây xong cũng qua đó chữa tiếp nhé. Nhưng tiếc là lúc này cha không mang theo đài, hay là tặng cho ông quyển sách này, đọc cũng ơn ích không kém nghe đài đâu.

Nói rồi, cha thò tay vào túi, lấy ra một quyển Tân Ước, lật lật giở giở tới một trang rồi đánh dấu đỏ vào một chỗ, xong lấy một bức ảnh LTXC nho nhỏ kẹp vào trang, đưa cho ông M rồi dời đi.

Ông M mừng húm vội ra góc khuất giở xem đoạn Kinh Thánh cha chỉ cho, thì ra là đoạn… Kinh thánh Mát-thêu, chương 4, câu 5-7: “Sau đó, quỷ đem Người đến thành thánh, và đặt Người trên nóc đền thờ, rồi nói với Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá.” Đức Giê-su đáp: “Nhưng cũng đã có lời chép rằng: Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.”

Kết luận: Có bệnh thì đi chữa Bịnh viện cái đã, cha Long không phải là Bác sĩ, càng không phải là Chúa nhé các bạn!

(Ảnh: Phim ngắn Công giáo "The  Confession- Xưng Tội)

“Yêu cậu ấy thì yên tâm rồi, em cha mà lỵ!”

Nếu bạn được nghe câu ấy, hẳn là “mát lòng mát dạ” phải biết, mát như tôi đây này, mát lạnh như…hang đá Bê-lem luôn chứ đùa à!

Vâng, đúng thế các bạn ạ, nếu bạn là em cha (linh mục), bạn sẽ thấy vô cùng sung sướng, hãnh diện và tự hào. Nếu bố mẹ bạn được gọi là “Ông cố, Bà cố”, thì bạn cũng được gọi là “Em cố” chứ chẳng chơi, và “sung sướng” thì chẳng có ai bằng đâu. Để tôi kể cho bạn nghe về chính tôi, là một “em cha” (chính chủ) nhé!

1. Tuổi thơ dữ dội.

Tôi có ông anh hơn 6 tuổi, theo người Ngoại giáo thì vậy là “tứ hành xung” rồi, nên tôi cũng xung khắc với ông anh tôi phải biết. Ba mẹ tôi không đi trọn đường tu vì giai đoạn Chủng viện, Nhà Dòng bị đóng cửa, về gặp nhau kết thành duyên nên quyết tâm cho đứa con zai đầu theo Ơn Gọi Thánh Hiến, chả là ổng sinh đúng vào lúc Chủng viện được mở lại mà lỵ (cay!). Thế nên từ thơ bé ba mẹ tôi đã ngắm một cha “đa đề” của Giáo phận làm “cha bố” cho anh, cũng hướng anh đọc kinh ngắm nguyện từ bé, 10 tuổi đã thuộc làu làu Thánh Vịnh, 12 tuổi làm lễ sinh, 14 tuổi vào tuốt trong Nhà xứ hầu cha và luôn tránh xa lũ con gái xinh đẹp, à tất nhiên là mấy cô xấu xấu thì không sao. Vậy nên mới tí tuổi đầu cả Xứ đã gọi anh tôi trang trọng là “thầy”. Mà cũng phải, khi ảnh chưa đầy 15 tuổi đã trở thành Giáo lý viên rồi, và lớp “thầy Nhỏ” dạy không ai khác, chính là lớp Giáo lý Sơ cấp của tôi.

Nói vậy là các bạn đủ biết tôi “thung thướng” tới cỡ nào rồi, học lớp anh zai dạy thì còn gì bằng. Nhưng khoan đã, để tôi kể nốt cái “tuổi thơ bị đánh cắp”, í nhầm “tuổi thơ dữ dội” của tôi cái đã.

Như đã nói trên, anh tôi từ bé ti đã nức tiếng đạo đức, được gọi là “thầy” và đúng là như vậy: ngoan ngoãn, học giỏi, lễ phép, đạo đức, chăm chỉ,…như chuẩn mác “con nhà người ta” vậy! Thế nhưng vấn đề là tôi ra đường luôn bị “soi”, hễ nhấc tay động chân gì thì y như rằng có người nói: “Em thầy Nhỏ mà hư như rứa đó”.

Ví như chuyện chúng tôi đá bóng xong đi qua vườn cam nhà nọ, cả đám leo rào nhà người ta trộm cam, riêng tôi, đã ý thức mình là “Em thầy Nhỏ” nên đứng ngoài nuốt nước bọt ừng ực chứ không dám leo rào, nhưng rồi người ta đuổi đánh, tôi cũng phải chạy té khói. Kết quả là người ta đến tận từng nhà bắt đền, và tôi gánh tội to nhất: “Chủ mưu, không vào trộm cam nhưng đứng ngoài cảnh giới, đợi đồng bọn đưa những quả ngon nhất ra chia”. Oan thấu trời nhưng nào có thanh minh được, “Em thầy Nhỏ” mà, há mồm cái là bị cả vú lấp miệng em liền, rằng sao “thầy Nhỏ” ngoan biết bao nhiêu thì thằng em lại hư hỏng bấy nhiêu, đã thế còn hay cãi, hỗn láo…

Cứ như thế, ngày lại ngày trôi qua, tôi - “Em thầy Nhỏ” - lại thường phải lót ni lông ngồi cho đỡ đau vì gần như ngày nào cũng “mông nở hoa” sau những làn roi oan nghiệt.

Rồi, quay trở lại cái vụ đi học Giáo lý, được ông anh “bảo kê” quá ngon với việc ngày nào cũng bị truy bài dưới tiếng xầm xì: “Úi giời ơi, Em thầy Nhỏ đâu có thuộc bài đâu mà mình lo”. Kết quả là ngày hôm sau tôi lại tới trường với chiếc nilong kê dưới đít ngồi.

Chuyện học văn hóa cũng thế. Bố mẹ tôi làm quần quật suốt ngày, nghe nói để dành vốn cho “thầy Nhỏ” đi học. Nói là đi tu không tốn kém thì chắc là chuyện… trên giời thật đấy, chứ quả thực ba mẹ tôi đầu tư cho anh nhiều lắm, có lẽ nếu lôi được ruột gan ra ba mẹ cũng lôi hết ra ấy chứ! Thành thử tôi phải tự học là chính, không mấy khi được ba mẹ “gà bài” cho. Nhưng đó không phải là “thảm họa”, mà thảm họa đến từ việc “thầy Nhỏ” thi thoảng lại ghé qua nhà “xem thằng em học hành thế nào”, và kết quả của những “cuộc thăm viếng không mời” ấy là tôi thường bị gõ “thủng sọ” vì cái tội… dốt. Ôi cha mạ ơi, làm gì có ai 6 tuổi đã thuộc hết bảng cửu chương, 10 tuổi đã làu làu Thánh Vịnh như ổng đâu, ai cho tôi thời gian để đá bóng, trộm cam (í, đứng canh cho bọn trộm cam thôi), ai cho tôi thời gian để đi tà tưa với mấy con em đẹp đẹp trong xóm chứ! Nói về Kinh thánh ấy á, may ra tôi thuộc được vài đoạn trong… Diễm ca, để… tán gái ^_^

Đấy, nếu bạn là “em cha”, bạn sẽ có được “tuổi thơ dữ dội” ấy. Tin tôi đi!

2. Tuổi thanh niên ế.

Tôi xin nhắc lại câu nói “mát ruột mát gan” ở trên: “Yêu cậu ấy thì yên tâm rồi, em cha mà lỵ!” - đúng là cái câu mà tôi tình cờ nghe được bạn thân của người yêu tôi nói với cô ấy (không phải nghe lén đâu à nha). Quả thực nghe những điều này tôi cũng thấy vui, vui vì anh tôi vừa được thụ phong linh mục, vui vì mới có người yêu, vui vì anh tôi được người ta trân trọng,… Nhưng cũng chỉ sau đó 3 tháng, chính miệng người yêu tôi “đập bụp” vào mặt tôi, rằng: “Chia tay… tôi những tưởng em cha thế nào, hóa ra anh chẳng ra gì, sau này đừng khoe với ai anh là em cha cả nhé, mang tiếng cha ra”…

Bầu trời như sụp đổ trước mắt tôi. “Em thầy Nhỏ” thì phải ngoan tuyệt đối rồi, thế còn “Em cha” cũng không được lớn sao? Đã bao lần tôi bị từ chối bởi “crush” của tôi thấy tôi là kẻ “chẳng ra gì” so với ông anh tài đức của tôi đang ở trong Chủng viện, và nay như giọt nước cuối cùng tràn ly, là người tôi yêu thương nhất cũng đề nghị chia tay bởi vì cô ấy thấy vọng, rằng tôi “không như cô ấy tưởng”. Vậy là “em cha”, tôi phải như thế nào mới đúng là “như cô ấy tưởng” đây. Tôi đã tự xét lại mình, như xét mình trước giờ xưng tội, nhưng chưa tìm ra mình có lỗi gì với nàng, và chia tay chỉ đơn giản là cô ấy thất vọng vì tôi chả được cái nết gì của anh tôi cả!!!

Nói đến chuyện xưng tội, tôi muốn đem mọi tội tôi nghĩ xấu về anh, những nỗi đau, nỗi oan từ thơ bé đến giờ xưng hết với vị linh mục là chính anh, nhưng Giáo luật không cho phép giải tội cho người thân cận, vì thế tôi đem lên đây giải bày với mọi người biết, rằng được làm “em cha” sung sướng đến thế nào!

3. Tuổi già cô đơn.

À, tôi cũng chưa già lắm, mới ngoài 30 một chút thôi, nhưng tôi đã lường trước được tình trạng cô đơn lúc tuổi già, vì có khi tôi ế vợ thật các bạn ạ!!! Tôi là “em cha” nên không thể cưới người Ngoại giáo được, đối tượng tìm hiểu để tiến tới hôn nhân thực sự là phạm vi đã hẹp rồi, mà các em gái có đạo thì kiêu phải biết, đã thế lại còn khó gần nữa chứ. Mặt dù vậy tôi cũng “cưa” khá là giỏi đấy. Bằng chứng là không phải tôi chỉ có 1 cô người yêu mà tôi kể ở phần 2 kia đâu. Người yêu đầu của tôi kiên quyết bỏ tôi vì bảo tôi “Anh ham hố quá, yêu anh ít nữa có khi bầu trước thì nhục mặt, em thầy gì mà dâm…”. Nghe khiếp chưa! Tình đầu, bản năng, ai chả ham hố, đi hơi quá một chút tôi cũng đã tự phanh, nhưng bị kết luận như thế khiến tôi tự ái, và buông. Người yêu thứ 2 tôi rút kinh nghiệm, là làm một “thanh niên nghiêm túc”, đúng bản chất “em thầy” đàng hoàng, nói chuyện dưới đèn sáng trưng, ngồi xa 1 mét như phòng tránh Covid (dù hồi đó chưa có dịch), kể cả khi tỏ tình và em đã “gật gật” cũng không dám ôm hôn; nhưng rồi chỉ vài tháng sau em đã kiên quyết chia tay nhưng không nói rõ lý do, rồi sau đó 1 năm em lấy chồng. Trước hôm làm lễ chia tay đời độc thân, bạn tôi mới tiết lộ hôm ấy em say, em nói em bỏ tôi vì sợ tôi… Bêđê, chả có chút nam tính nào, yêu đương nhạt nhẽo, không đam mê, còn hỏi đám con trai xem tôi có yêu thằng nào trong đám đó không…

Vậy đó, một người là “em cha” như tôi phải sống sao cho mọi người vừa lòng đây? Và các “em Sơ”, “em thầy” nữa, những ai đồng cảm với tôi, xin hãy cho tôi được kết bạn nhé, kẻo tuổi già cô đơn trước mắt lẻ bóng thì buồn lắm, có được không?

Còn các bạn đã đọc bài, các bạn thấy làm “em cha” thật sung sướng, thật “mát lòng mát dạ” phải không nào, tôi nhường hết cho các bạn đấy, chịu không ^_^




Mới 28 tuổi với 3 con trai và mang thai con gái, niềm vui ngập tràn cả nhà, cả họ hàng. Vợ chồng quyết chí yêu thương đến cùng và cầu khẩn cùng Thiên Chúa. Người to khoẻ, tốt lành, quảng đại và mau mắn. Tôi cũng chung lời tạ ơn cầu nguyện cho gia đình khi em đến chia sẻ niềm vui : đây là ước mong người mẹ có được đứa con gái có thể hiểu và chăm sóc cha mẹ.

Những ngày cao điểm covid, giáo xứ kêu gọi lòng hảo tâm với các gia đình, gia đình em cũng đóng góp 5 tấn rau củ từ Đà Lạt về, em là đứa con gái đẹp người đẹp nết của họ Nam Am, giáo xứ Bắc Hải. Mọi việc tốt lành, thuận lợi, nhưng đâu ngờ con covid chết chóc kia đang âm thầm gặm nhấm lá phổi mà em không hay biết. Không dám uống những thuốc sợ ảnh hưởng đến con, đến khi có kết quả dương tính covid thì đã quá trễ, nguy ngập. Chồng con và gia đình phải đi cách ly, một mình giữa bao sóng gió cuộc đời, em đã có một quyết định tuyệt vời : con phải sống!

Không còn thời gian, hơi đã muốn hụt, em quyết định cho con được sống cho dù mình có phải trả giá. Ca mổ lấy con lập tức được thực hiện, thành công, đứa con gái bé bỏng chưa đủ ngày đỏ hỏn chào đời với tiếng khóc vui mừng, đứa bé mạnh khoẻ đến lạ. Nghe tiếng khóc của con gái, thật vui sướng cũng là lúc hơi đã hụt. Ngàn cân treo sợi tóc, em đã ra đi, vĩnh biệt chồng, 3 đứa con trai và đứa con gái đỏ hỏn mới chào đời chưa biết mẹ là ai!

Tôi thực sự choáng với hung tin này và trong lòng cuộn lên nỗi đau thương, tôi tự hỏi : Chúa ơi chuyện gì đang xảy đến cho họ vậy, sao việc này có thể lại xảy ra, tại sao, tại sao? Tôi không có câu trả lời, chỉ biết ngước mắt lên trời nhìn các vì sao và hỏi tại sao?

Nhìn lại nhà Tạm Lánh Mai Tiến với hơn 1000 thai phụ đã từng đến đây tạm lánh và sanh bình an, mạnh khoẻ dù họ chẳng có ai bên cạnh, dù họ thiếu thốn nhiều mặt. Còn em nhiều điều kiện và đây là đứa con cầu con khẩn thì Chúa lại để sự dữ quá lớn đến với em và gia đinh em. Vừa tạ ơn Chúa trong Nhà Tạm Lánh có 2 em vừa mới sinh, một em sinh mổ và một em sinh thường, tất cả đều mạnh khoẻ và bình an. Vừa cầu khẩn cùng Chúa cho linh hồn Maria và xin Người an ủi, gìn giữ gia đình này.
 
Không biết những ngày tới, khi cách ly trở về, người bố trẻ với 3 đứa con trai và một đứa con gái đỏ hỏn mới sinh sẽ đối diện làm sao, sẽ sống thế nào đây khi người thân nhất của họ đã ra đi mãi mãi.


Thánh lễ hôm nay tôi cầu nguyện đặc biệt cho gia đình này như trước đây tôi đã cầu nguyện cho họ. Xin Chúa cho họ vững tin và ban những ơn cần thiết cho họ. Chỉ Chúa có câu trả lời, chỉ Chúa biết và chỉ có Người thương họ hơn chúng ta thương. Kiên trì ngước mặt lên Người cầu xin : Xin Chúa thương xót chúng con! Lạy Chúa xin cho linh hồn Maria được nghỉ yên muôn đời và an ủi gia đình nhỏ bé này. Tôi lại âm thầm làm những tràng chuỗi Mân Côi Áo Đức Mẹ, xin Mẹ làm Mẹ gia đình em.

Lm Giuse Nguyễn Văn Tịch

(Ảnh: Sưu tầm)

- Cậu ơi, cháu sắp được Báp-têm rồi đây này!

Thiên Ân tươi cười khi tôi đến thăm cháu, nó hí hửng khoe với tôi giấy chứng nhận khóa học giáo lý cơ bản của Hội thánh Tin lành. Cháu khoe sẽ được gia nhập Hội thánh vào cuối tuần này, sau Lễ Thờ Phượng buổi sáng, thường gọi là “Lễ Bình Minh”, vào đúng tuổi 12 - tuổi Chúa Giê-su lạc ở Đền Thánh Giêrusalem. Tôi mỉm cười xoa đầu cháu:

- Chúc mừng cháu, vậy là cháu sắp được chính thức trở thành con cái Chúa Ki-tô, được sạch tội nữa…

- Ơ, sao lại thế ạ? Báp-têm chỉ đơn thuần là nghi thức gia nhập Hội thánh, còn việc sạch tội hay không là mình xưng với Chúa thì sẽ được Chúa tha chứ đâu liên quan gì đến Báp-têm ạ.

- Ồ vậy à, cháu được học như vậy sao? Mẹ cháu không bảo ban gì thêm ư?

Tôi thở dài, vậy là trật hết tín lý “Một Đức Tin, Một Phép Rửa” rồi, nếu sau này cháu có về lại Công giáo, thì cũng phải Rửa tội lại…

- Mẹ cháu ấy à - Thiên Ân cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi - Mẹ cháu chẳng bảo gì cả, mẹ cháu bảo cháu theo bố, theo Tin lành hay Công giáo thì cũng về đích như nhau, nhưng đi đường nào thì đi một đường thôi, không thì rối trí lắm, mà lại cãi nhau…

- Vậy sao? Thế lâu nay bố mẹ cháu không cãi nhau về Tín lý nữa à?

- Dạ không ạ, kể từ khi mẹ cháu thỏa thuận với bố là cháu sẽ theo Tin lành, còn em Hồng Ân sẽ theo Công giáo, thì hai người thôi không cãi nhau nữa ạ.

- Ủa kỳ vậy? Thế sau này hai anh em mỗi đứa một đằng hả?

- Vâng, mẹ bảo sau này mẹ sẽ cố gắng cho em Hồng Ân đi theo bác Quang làm Cha xứ, để xem con theo bố có làm nổi Mục sư không…

- Hả, lại còn thế nữa, tính cho thế hệ sau lại cãi nhau bằng chết tiếp hả?

- Úi dà, nhưng dù sao thì con vẫn thích làm Mục sư hơn, chứ không được lấy vợ như bác Quang thì cô đơn lắm, hihi…

Tôi cười ra nước mắt luôn. Vậy đó, có ông anh trai làm cha thì cũng có lúc vui lúc buồn, nhưng có bà chị lấy người Tin lành thì chỉ mang đến nỗi buồn thôi. Hồi đó gia đình tôi từ mặt chị, đặc biệt là cha Quang - anh trai tôi - lúc bấy giờ là chủng sinh còn kiên quyết phản đối hơn nữa, yêu cầu toàn bộ anh em họ hàng không được đi dự lễ cưới chị, duy chỉ có một người dám bí mật chống lại tất cả, đó là tôi, và tôi cũng là người đỡ đầu cho chồng chị - trong nghi lễ làm Phép chuẩn ở Nhà thờ Công giáo cũng như nghi lễ Giao ước hôn nhân ở Nhà thờ Tin lành coi như quyền huynh thế phụ, và dĩ nhiên là chị tôi phải chọn làm lễ trên Thành phố, nơi tôi đang là sinh viên, để tránh cho tôi dính “vạ tuyệt thông” với gia đình. Chị tôi nói chị yêu anh ấy và nhất quyết phải lấy anh ấy, và rằng Công giáo và Tin lành nhất định sẽ Hiệp Nhất, bởi vì chỉ có một Chúa Ki-tô mà thôi, sao mọi người cứ phải chia rẽ như thế chứ! Tôi thương chị, cũng cố tin như vậy nhưng thực ra tôi biết do chị không giữ được cái dây chun quần mà thôi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà cũng đã hơn 12 năm rồi. Mọi người vẫn ở quê còn tôi ở Thành phố nên thi thoảng ghé thăm chị và các cháu, như một sợi dây mỏng manh kết nối giữa gia đình chị với ông bà ngoại, vì sau chừng ấy năm, ba mẹ tôi vẫn cấm cửa “những kẻ lạc giáo” ấy, đơn giản vì thanh danh “ông bà cố” không để cho người ta bàn ra bàn vào…

Thiên Ân kể với tôi rằng, lúc còn nhỏ cháu thường nghe cha mẹ cãi vã nhau suốt ngày, ví dụ giản đơn nhất là việc người này trông con để người đi lễ Chúa nhật. Rồi may thay bên Hội thánh Tin lành đã xây được thêm một gian phòng nhỏ có lắp TV gọi là phòng “mẹ và bé” để cho các bà mẹ có thể dự lễ mà vẫn có thể trông con, và căn phòng ấy có duy nhất mỗi mình bố là đàn ông, nhưng cũng kể từ đó Thiên Ân mặc nhiên trở thành một tín hữu Tin lành và tranh cãi này tự nhiên chấm dứt. Thiên Ân cũng kể rằng Tin lành vẫn giữ những Giáo luật từ thời Cựu Ước, chẳng hạn bố chỉ đưa cho mẹ 90% tiền lương, còn 10% đóng góp cho Hội thánh, hoặc là em Hồng Ân sinh được 40 ngày thì làm lễ dâng con ở Nhà thờ, nghe nói hồi nhỏ cháu cũng như vậy và tới 12 tuổi sẽ làm Báp-têm như một ngày lễ trưởng thành để gia nhập Hội thánh. Tuy nhiên, như lời cháu vừa kể, thì khả năng cao chị tôi sẽ giành Hồng Ân về Công giáo, theo thỏa thuận với chồng. Có lẽ tôi phải hỏi lại chị cụ thể hơn, nhưng tôi không tin là anh tôi - cha Quang - sẽ chịu nhận Hồng Ân làm cha bố, và cánh cửa Chúng viện sẽ khó lòng mở ra cho Hồng Ân…

Thiên Ân cũng kể cho tôi nghe về việc mẹ không ở chung phòng với bố, đơn giản vì bố luôn miệng phê phán mẹ thờ ngẫu tượng, còn mẹ thì suốt ngày đọc kinh lần chuỗi gì đó mà bố cấm tiệt mẹ không được dạy cho con, mặc dù Thiên Ân thấy bức tượng mẹ đặt ở phòng riêng là một người đàn bà đẹp và thường xuyên bái lạy bức tượng đó. Bố thì tỏ vẻ ghét “người đàn bà ấy” ra mặt, thậm chí có lần dọn nhà ăn Tết, bố cố tình xịt nước tứ tung làm bẩn bức tượng ấy, thế là mẹ nổi khùng lên, xém tí đánh nhau. Mẹ gầm lên đuổi bố ra khỏi phòng và tự dọn phòng mình, mẹ vội vã lấy luôn cái áo mới tinh lau bức tượng đó rồi lại mang áo đi giặt. Hình ảnh đó khiến nó càng sợ hãi không dám tới gần bức tượng, vì chắc là mẹ quý lắm, cũng may hôm đó mà bố xịt nước mạnh làm vỡ bức tượng, chắc mẹ sẽ đổ máu ra luôn chứ chẳng chơi. Sau này lớn cháu biết đó là mẹ Chúa Giê-su, nhưng cháu chỉ dám ghé mắt nhìn chứ không dám bái lạy bức tượng như mẹ, cháu chỉ ngạc nhiên vì sao bố lại căm ghét mẹ của Chúa Giê-su, cháu thấy hết sức vô lý vì hẳn bà Mary phải thật tốt mới được chọn làm mẹ Chúa và rằng bà ấy cũng đảm đang thông thái thì Đức Chúa Trời mời cho bà nuôi dạy Chúa Giê-su khôn lớn chứ? Đã có lần cháu dò hỏi điều này, nhưng thấy bố trừng mắt nên thôi, còn mẹ chỉ nói rằng bà Mary rất tốt, chỉ là bố hiểu nhầm bà ấy chia rẽ gia đình bố mà thôi, lớn lên con sẽ hiểu. Thiên Ân cũng thắc mắc vì sao sống chung nhà nhưng bố mẹ như ở hai thế giới khác nhau, lại nữa, giờ đây sắp được Báp-têm gia nhập Hội thánh, cháu lại càng băn khoăn, vì sao mẹ và bố lại thỏa thuận với nhau điều ấy, để sau này em Hồng Ân sẽ không được Báp-têm, nhưng em ấy lại theo học một thứ Giáo lý khác, và em khoác lên vai một chiếc khăn hồng, em ấy nói em ấy là Chiên Con của Chúa. Thiên Ân cũng rất muốn được quàng lên vai chiếc khăn ấy, nhưng bố cấm tiệt, bảo như vậy là thờ hình tượng…

Tôi nghe Thiên Ân kể thì nghẹn ngào, không biết tương lai của hai đứa cháu tôi thế nào. Nói là “Hiệp Nhất” thì lúc nào cũng dễ, nhưng làm được thì dường như bất khả. Chỉ nói đơn sơ thôi, tôi đang làm sợi chỉ để kéo ba mẹ tôi và anh Quang lại gần với chị và các cháu, nhưng sợi chỉ ấy cũng đang căng như dây đàn, liệu có kéo nổi không, hay sẽ bị đứt tung…

(Ảnh: Internet)

“Sao anh nỡ đành quên bao lời tha thiết êm đềm…”

Thủy vặn to Volumn hết cỡ, lời bài hát như búa đập vào óc nhưng thứ đang vỡ nát vỡ là trái tim cô. Cô gào lên thật to, điên loạn:

- Sao tôi lại ngu ngốc thế này! Chúa ơi, con yêu Người nhưng sao Người lại bỏ con, sao Người xé nát trái tim con…

“Nhìn em anh âu yếm bảo

em đừng xa vắng anh…”

Tiếng nhạc vẫn phát ra như vò nát tâm hồn Thủy. Cô lại gào lên:

- Giả dối, giả dối. Sao anh có thể làm thế với tôiiii….

Thủy đưa chiếc Thiệp hồng lên, những dòng chữ vẫn nghiêng ngả trước mắt cô:

Giuse Nguyễn Quang Chiến - Têrêsa Trần Thị Thùy Trang

….

*** Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly ***

….

Khóc, gào chưa đủ, Thủy xé vụn chiếc Thiệp hồng, tung lên như một kẻ điên tình. Cô ngã vật xuống giường thiếp đi. Tiếng nhạc vẫn âm vang xé lòng:

“Sao anh nỡ đành quên kỷ niệm xưa buổi ban đầu
sao anh nỡ đành quên khi tình em đã trót trao…”

***

Ngày ấy, Thủy vừa biết kết quả thi rớt môn, dẫu không bất ngờ khi ngày thi cô bị sốt cao, nhưng cô vẫn buồn lắm. Vậy là kỳ này mất học bổng rồi. Cô lang thang trong công viên Dịch Vọng, cố tìm lấy một chút màu xanh hy vọng nhưng khi tới thảm cỏ thì đã có một nhóm Sinh viên ngồi thành vòng tròn và đang đàn hát những bài gì đó là lạ. Là Thánh Ca, đúng rồi! Cô đã từng nghe nhưng chưa từng hát, giai điệu này sao quá đỗi thân quen. Hay là….

Thủy đánh bạo bước tới gần thì vòng tròn giãn ra:

- Bạn đến muộn à, ngồi đi…

Người đó không ai khác là Chiến, người đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, cũng là người đã luôn ở bên chăm chút cô mỗi ngày, người đã cùng cô lén trốn giờ sinh hoạt nhóm của Cộng đoàn Sinh viên xa quê ngày dã ngoại để được tựa vai nhau bên bờ Hồ Tiên Sa hẹn thề chuyện tương lai…

- Thế nào là “bất khả phân ly” hả anh?

- Theo Kinh thánh Mát-thêu, chương 19, câu 6: “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”, ý nói về tính bất khả phân ly trong Hôn nhân Công giáo, nghĩa là kết hôn trong Chúa thì sẽ trọn đời bên nhau, không có ly dị, người yêu ạ.

- Vậy nếu em chết thì sao?

- À, thì sau một khoảng thời gian, anh được phép lấy vợ mới…

- Anh dám… à mà cũng đúng. Còn em, em sẽ chết theo anh…

- Hả? Sao toàn nói chuyện gở vậy?

Chiến vội vã đặt ngón tay trỏ lên môi người yêu. Thủy thầm thì: “Chỉ tại nói chuyện bất khả phân ly thôi mà…”

Thế nhưng Chiến cũng là người đã đóng đinh cô lên Thập giá khi anh bảo sẽ đi tu, một Dòng ở Sài Gòn, vào ngày anh Tốt nghiệp đại học. Cô đã khóc hết nước mắt khi tiễn anh đi vào Nam, cô muốn anh nghĩ lại, cô đã quỳ xuống dưới chân anh, lấy nước mắt rửa chân cho anh như Chúa rửa chân cho các Tông đồ trước ngày chia xa, bởi cô biết xa anh cô sống cũng như đã chết. Nhưng Chiến lạnh lùng quay bước: “Xin lỗi em, anh phải theo tiếng của Trái tim mình - ơn gọi Thánh hiến”. Cô vẫn cố kêu lên tha thiết: “Mãi mãi…em vẫn chờ anh, nơi này, cho tới ngày anh rời nhà Dòng, dù anh có đổi số, đổi email thì mỗi ngày em sẽ thư cho anh, sẽ nhắn tin cho anh, bởi em tin một ngày kia anh sẽ về khi chân đã mỏi. Sau ba năm, nếu anh chưa về, em cũng sẽ vào Dòng, anh đã là Phanxico, sao em không thể là Clara được…”

Rồi hôm nay, còn hơn thế, anh gửi cho cô tấm Thiệp hồng, nhưng cố tình gửi trễ, chắc là sợ cô vào Sài Gòn phá đám anh chăng? Cô không ngờ người cô đã từng yêu tha thiết lại phản bội cô cay đắng đến vậy. Thà rằng anh đi tu và cả đời cô ngưỡng vọng, đằng này anh đi cưới người con gái khác, trên Thiệp hồng còn đề những câu chữ thiêng liêng “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”. Sao anh có thể làm thế? Sao anh có thể nhẫn tâm đến vậy! Mới 24 tuổi sao đã vội cưới? Anh có nhất định phải gởi Thiệp hồng cho cô không? 4 dấu đanh trên tay chân cô chưa đủ, anh còn sử dụng nốt mũi giáo cuối cùng vào nương long cô hay sao…

***

Thủy tỉnh lại khi trời đã tối mịt, đầu óc hãy còn cuồng quay, miệng lưỡi khô khốc. Cô uể oải ngồi dậy, chợt nhận ra đã muộn giờ lễ. Hôm nay là 11/8, lễ Thánh Clara, Bổn mạng của cô, cũng là của Cộng đoàn Sinh viên xa quê, tại nguyện đường Giê-ra-đô. Cô thẫn thờ: Đi hay không đi? Đi làm gì khi bụng đang trống rỗng. Đi làm gì khi cơ thể rã rời. Đi làm gì khi chẳng có tâm trạng nào. Đi làm gì khi tới nơi đầy kỷ niệm ấy, để hình bóng gã Sở Khanh khốn kiếp kia lại hiện về…

Thủy đặt chân xuống đất, cô lại đau nhói ở tim khi thấy những mảnh vụn của Thiệp hồng đang rải rác xung quanh như mưa hoa hồng hàng năm nơi Đền thánh. Chẳng phải Chúa đã luôn đồng hành cùng cô trong những năm tháng khó khăn nhất của cuộc đời? Chẳng phải Cộng đoàn cũng đã luôn bên cô những tháng ngày đau khổ đầy thương nhớ vừa qua hay sao và Thánh nữ, tấm gương kiên cường mà cô hằng ngưỡng mộ, đã thôi thúc cô xin gia nhập Hội Thánh. Cô là người thủy chung chứ đâu có bạc tình như gã trai kia. Phải đi chứ, nhất định phải đi, muộn rồi cũng phải đi…

- Cô em, sao đến muộn thế!

Một chiếc ghế nhựa chìa ra trước mặt cô. Thủy tính cảm ơn nhưng cô lại quay đi. Là Thịnh, bạn thân của Chiến. Một người bấy lâu nay cô vẫn nghĩ là “người tốt”, vẫn luôn giúp đỡ cô như một người anh cho đến ngày cô biết hắn là bạn thân của Chiến, trước khi Chiến đi tu đã nhờ hắn “trông nom” dùm. Kể từ lúc “lật mặt” hắn, Thủy đã tuyệt giao, cô vòng ra phía bên trái Nguyện đường, ngồi lên yên xe máy, bỏ lại cái nhìn ngơ ngác của Thịnh cùng sự bối rối, ngượng ngùng của hắn sau đó…

-----------

Thủy cưới Thịnh. Một đám cưới tuyệt vời dưới sự chứng giám của Cộng đoàn ngay tại Nguyện đường Giê-ra-đô. Ai cũng chúc phúc cho Thủy, nhất là những người đã chứng kiến nỗi đớn đau của cô. Mừng cho sự thủy chung son sắt của cô đã được đền đáp. Mừng cho chuyện tình đẹp đã có thành quả ngọt ngào. Mừng cho Cộng đoàn ngày một lớn mạnh. Thủy xúc động lắm, cô tân tòng ngày nào giờ đã là một đóa Clara của Cộng đoàn, danh chính ngôn thuận. Cô cười thật tươi, chụp ảnh với tất cả mọi người.

Thốt nhiên, Thủy chợt thẫn thờ khi nhận ra ở phía đằng xa có bóng dáng ai thân quen, cô vội đeo kính vào nhìn cho rõ. Là Mai, em gái Chiến, du học sinh Úc, đang khóc nức nở phía Văn phòng mục vụ di dân. Vì sao cô ta lại khóc nhỉ? Hay là anh trai của cô ta không hạnh phúc với người con gái tên Trang kia? Hẳn là vậy! Thủy chợt bừng tỉnh khi có một thành viên của Cộng đoàn kéo tay cô và Thịnh để chụp ảnh. Thủy lại cười rạng rỡ, phải vui chứ, vui lên nữa, cho đáng đời cái tên Chiến kia và cả nhà của hắn. Nhưng chụp ảnh xong, Thủy lại càng bối rối khi thấy cha Linh hướng của Cộng đoàn vỗ vỗ lên vai Mai như an ủi cô ta…

***

Con đi lạc rồi. Mộ ông bà phía bên này kia mà!

Tiếng mẹ chồng gọi khi Thủy ra Nghĩa trang thắp hương cho tổ tiên bên nội, dịp này Thịnh đang ở nước ngoài nên cô đi thay anh. Thủy vội vàng vòng lại, lòng không khỏi xấu hổ bởi thói quen lơ đễnh của mình. Khi sắp tới nơi cô đột nhiên khựng lại, trước mặt cô là một tấm bia mộ lớn. Ôi không, đó là di ảnh của Chiến!!! Những dòng chữ trên bia như điên loạn trước mắt cô: “Giuse Nguyễn Quang Chiến, sinh… mất…”. Vậy là anh mất năm 24 tuổi, trước ngày cô nhận Thiệp hồng chừng một tuần. Vậy là sao, là sao, là sao???…

Thủy như sụp xuống, không thể tin những gì trước mắt mình. Bên cạnh cô, tiếng mẹ Thịnh lõm bõm: “Tội nghiệp thằng bé… bạn thân của Thịnh con ạ… Tưởng nó vào Nam đi tu nhưng hóa ra là để chữa bệnh suy thận… được hai năm thì mất…”

TIẾNG LÒNG MỤC TỬ





Người mục tử đứng lặng trong nhà xứ

Nhìn tháp chuông đang ứ đọng tiếng ngân

Cởi dép ra, in những bước chân trần

Như Môsê, để đến gần Thiên Chúa.



Trong nhà tạm gặp Tình Yêu muôn thuở

Năn nỉ Ngài, ôi Chúa của lòng con

Dù nhân loại, lòng chung thủy đang mòn

Nguyện Ngài thương đuổi dịch bệnh đi hết.



Con Covid làm bao người đã chết

Ngày qua ngày sợ hết niềm tin thôi

Là mục tử con đau đớn bồi hồi

Như dạ mẹ, thương đàn chiên tan tác.



Từng nhân danh con kề vai lên vác

Con bị bệnh nhìn xác trụi đáng thương

Nhiễm Cô-vi hổn hển suốt đêm trường

Từng con chiên, con mang về cho Chúa.



Từng trái tim Ngài giữ đừng héo úa

Dù đại dịch vây bủa kiếp nhân sinh

Hồn con đây đong trọn chút tâm tình

Mong Mục Tử cho dịch bệnh mau hết.



Xuân Cát, OP






TỪ LẠNG SƠN ĐẾN SÀI GÒN








Mỗi trái tim từ núi rừng sơn cước

Thân tàn tật không thể bước nơi đâu

Sài Gòn nay đang nhỏ những lệ sầu

Nhà Tình Thương đang cầu nguyện tha thiết.



Sài Gòn ơi! Lời nghẹn ngào da diết

Người Kitô đang xiết hạt Mân Côi

Thương bác sĩ, mồ hôi đổ liên hồi

Người gác trạm chập chờn không yên giấc.



Chúng con đây hiểu sao hết cung bậc

Bạn Sài Gòn đang hứng chịu hôm nay

Tiếng ê a theo quý Dì mỗi ngày

Có Chúa hiểu tiếng tay chân khua khoắng.



Sài Gòn ơi, trong những ngày trống vắng

Không Thánh lễ…nhưng đừng bẵng Chúa nha

Từ Lạng Sơn, miền sơn cước vang hòa

Đến Sài Gòn lời ca thật huyền bí.



Lạy Chúa quyền năng tình thương khôn ví

Cho Sài Gòn thoát dịch dã bủa vây

Thêm sức mạnh vượt qua kiếp lưu đầy

Xin xót thương xua trừ hết sự dữ!

Xuân Cát, OP

(Ảnh: Internet)

Một dạo tôi hay mơ quá, liên tục mơ cả những sự lành lẫn sự dữ, tôi bị kẹt giữa những giấc mơ nên cả ngày cứ như người mất hồn, chẳng làm được việc gì cả. Tôi lên mạng xem thì thấy toàn những giải đáp linh tinh, càng đọc càng hoảng sợ ấy chứ. Tôi tâm sự với bạn nhưng bạn không giúp được tôi, tuy vậy nó đã có một lời khuyên rất hữu ích mà đến bây giờ tôi vẫn thầm cảm ơn nó: “Đi tìm người giải đáp những giấc mơ”. Nay tôi sẽ kể lại cho bạn nghe, vì biết đâu có những giải đáp sẽ phù hợp cho ai đó…

Người mà tôi tìm đến là một linh mục Dòng, ngài là linh hướng Cộng đoàn chúng tôi, thành ra có gì vui buồn, vướng mắc là lại đến làm phiền ngài đầu tiên, hơn nữa ngài là một chuyên gia tâm lý, nên việc giải đáp những giấc mơ biết đâu cũng làm được.

- Thưa cha, dạo này con liên tục có những giấc mơ. Người ta nói mơ thường ngược với đời thực, nhưng con mơ thấy cả chuyện Thiên Đường, cả chuyện Hỏa Ngục nên con rất băn khoăn.

- Haha, cha tên thánh là Gioan chứ có phải ông thánh Giuse Cựu Ước đâu mà giải đáp được những giấc mơ. Nhưng thôi con cứ kể đi, biết đâu đó là hiện tượng tâm lý có thể giải thích được. Bắt đầu là chuyện Thiên Đường nhé!

- Dạ thưa cha, con suốt ngày mơ thấy con yêu một cô gái dễ thương, một đám cưới huy hoàng, một gia đình hạnh phúc,… Như vậy có phải là Thiên Đường không ạ?

- Hahaha - Cha ngửa mặt lên trời cười - Con năm nay bao tuổi rồi nhỉ?

- Dạ thưa, con 30 ạ.

- Vậy bố mẹ có giục lấy vợ không?

- Dạ, bố mẹ giục suốt ngày, cứ thấy cô nào người Công giáo tầm 25 tuổi là lại kêu con về xem mặt ạ!

- Hahaha - Cha ôm bụng cười - Vậy thì không có gì đâu, con mắc chứng: “Ám ảnh cuộc sống thành những giấc mơ”. Nghĩa là hàng ngày con bị những gì tác động vào đầu, thì đêm về con hay mơ những thứ ấy. Có nhiều người còn kèm theo việc nói mớ, làm người bên cạnh hoảng hồn cứ như diễn lại chuyện ban ngày nữa ấy. Hiện tượng này là bình thường và nếu bị lay gọi thì giấc mơ sẽ tan.

- Dạ, con hiểu rồi ạ, vậy con cũng hiểu luôn giấc mơ về Hỏa Ngục rồi, thưa cha.

- Nhưng cứ kể cho cha nghe đi, cha cũng đang tìm hiểu các giấc mơ!

- Dạ vâng, con mơ thấy con lấy người ngoại giáo, cô ấy xinh như hồ ly tinh. Rồi sau đó con đi làm xa, ở nhà cô ấy đi xem bói toán, cúng bái đủ thứ, còn kéo con cái theo, không hối thúc chúng nó đọc kinh cầu nguyện và học Giáo lý gì cả. Con không bảo được vợ, không dạy được con nên con nổi khùng lên, rượu chè bê tha, đánh vợ chửi con, rồi đến khi chết thì ma quỷ đến lôi thẳng con xuống Hỏa Ngục luôn ạ, rất ghê rợn, con tỉnh dậy mồ hôi như tắm, tức ngực mấy ngày liền…

- Ồ, vậy cũng là chứng ám ảnh rồi. Nhưng nếu thực sự là rượu chè bê tha, đánh vợ chửi con thì Hỏa Ngục ngay đời này rồi chứ không đợi đời sau nữa đâu con!

- Dạ vâng ạ.

- Cha hỏi điều này hơi ngại một chút, là ông bà nội ngoại của con ai còn ai mất?

- Dạ mất hết rồi ạ…

- Chia buồn cùng con. Cha muốn hỏi con đã từng mơ thấy ông bà chưa?

- Dạ con mơ thấy nhiều rồi ạ!

- Những khi con mệt mỏi, căng thẳng đúng không?

- Dạ vâng, nhưng sao cha biết ạ?

- À à, đó là… “Mệt thấy ông bà ông vải luôn”. Đây cũng là hiện tượng tâm lý bình thường. Khi mệt mỏi người ta hay mơ thấy những người đã khuất, vì có cảm giác được yêu thương che chở để bù đắp những khó khăn, mệt nhọc ấy. Thông thường thì hay mơ thấy ông bà nhất, bởi hầu như với ai cũng thế, ông bà là người chiều chuộng ta nhất, con ạ.

Ngừng một lát, cha lại hỏi:

- Con đã từng bị “mộc đè” bao giờ chưa? Con xử lý thế nào?

- Dạ rồi thưa cha, những lúc ấy con có cảm giác như bị ma quỷ đè lên ngực không thở nổi dù vùng vẫy cách mấy, và thường con hay kêu Chúa, kêu Mẹ thì quẫy được, nhưng tỉnh dậy rất mệt. Bà nội con khi còn sống bảo với con nếu mệt thì hay dễ bị mộc đè, và đặt con dao dưới gối sẽ tránh được mộc đè, vì kim khắc mộc, ngoài ra nếu không để dao dưới gối thì có thể kêu Chúa, vì thực ra để dao dưới gối cũng rất nguy hiểm nếu bị mộng du…

- Ái chà, bà nội con cũng kinh nghiệm đấy nhỉ. Mệt thì day một số huyệt cũng là cách tốt để tránh bị mộc đè. Nhưng thực ra đây cũng là hiện tượng tâm lý tự nhiên thôi, việc đặt dao dưới gối hay kêu Chúa như là liệu pháp tâm lý hơn là liên quan đến ngũ hành hay là do ma quỷ quấy phá con ạ. Và khi mình ú ớ có người lay gọi thì sẽ thôi, nên tốt nhất là lấy vợ đi con ạ, haha, còn như cha thì không bị mộc đè đâu, nó sợ cha, hahaha..

- Dạ, nhưng con mơ thấy quỷ, bị mộc đè hay mơ thấy người quá cố, hay mơ linh tinh nên người ngẩn ngẩn ngơ ngơ thì có phải là bị “Quỷ ám” không ạ?

- Hahahaha… - Lần này thì cha cười một tràng dài - Đúng là có hiện tượng quỷ ám gây ra những giấc mơ làm con người loạn trí thật, nhưng những gì con nói thì không phải. Quỷ đâu mà lắm thế! Có người bị bệnh tâm thần cũng mang đến cho cha trừ quỷ, cha xem xong rồi chữa cho lành, nhưng đâu có cần phải làm phép trừ quỷ đâu. Thường thì người bị quỷ ám là do bị ai đó ám hại, như đi vùng dâu vùng xa bị bỏ bùa, hay là tà giáo làm phép, những lúc đó mới cần trừ quỷ, cha phải khám xét thật kỹ chứ không trừ quỷ linh tinh được đâu, vì có quỷ đâu mà trừ. Con biết đấy, trong Kinh thánh, những người được Chúa trừ quỷ đều trở nên tốt lành, thánh thiện, nên quỷ nó không ngu gì mà nhập vào ai đó đâu. Cái mà quỷ thường làm, là cám dỗ linh hồn ấy. Chẳng hạn con ở một mình nó sẽ cám dỗ con xem phim ảnh bậy bạ, ăn ngủ bừa bãi làm tổn hại cả tinh thần lẫn thể chất. Con ở chung thì nó cám dỗ con biếng nhác, bẩn thỉu cãi cọ bạn bè, chẳng chịu đọc kinh cầu nguyện chung,… Chứ nó không hơi đâu mà nhập vào con đâu. Vì thế con không việc gì phải sợ quỷ cả, nó không làm gì được mình về mặt thân xác, còn về linh hồn thì cha có thể chữa. Về bệnh tâm lý, tâm thần thì quan trọng nhất là tìm được nguyên nhân gây ra cú sốc và gỡ nó ra sẽ lành, không phải trừ quỷ trừ ma gì hết.

- Dạ vâng ạ, con cảm ơn cha. Con hiểu rồi ạ. Mới cả những người đạo đức thánh thiện thì quỷ nó mới để ý, chứ đã hư hỏng sẵn như con thì chắc quỷ cũng không mất công, phải không ạ…

- Haha - Cha lại cười, nhưng rồi ngài bỗng dưng nghiêm nghị - À còn nữa, còn một dạng thức thứ năm, nhưng hơi hiếm, đó là “Thị kiến”. Đây có lẽ là giấc mơ mà ai cũng mong ước cả, vì hầu như những ai nhận được Thị kiến của Thiên Chúa thì đều trở thành Chân phước, thành Hiển thánh cả. Tuy nhiên nhiều người dễ nhầm lẫn với việc mơ thấy điều gì mà trùng hợp với những gì xảy ra sau đó trong tương lai là “Thị kiến” của Chúa và ngỡ mình là Chân phước, Hiển thánh tới nơi rồi. Đây thực sự là một hiện tượng “đau đầu” với chính Giáo Hội và phải có những kiểm chứng gắt gao của các nhà thần học xuất sắc mới xác định được đâu là Thị kiến, đâu là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay ta thường gọi là linh cảm. Phải biết rằng không phải cứ thực sự khát khao, thực sự mến Chúa thì nhận được Thị kiến, nhận được Mặc khải tư đâu, điều Chúa làm chúng ta thường không hiểu được, con ạ.

- Dạ vâng ạ, về dạng thức thứ năm thì con không dám mơ đâu ạ, con chưa “lót đáy Hỏa Ngục” đã là may rồi, hihi…

- Không cười! Con phải biết rằng không phải cứ thực sự khát khao, thực sự mến Chúa thì nhận được Thị kiến, nhận được Mặc khải tư, điều Chúa làm chúng ta thường không hiểu được đâu, nhưng nếu con nhận được Thị kiến, thì kể cho cha nghe nhé, haha…

(Tôi xỉu mất mấy phút)

Vậy đó các bạn ạ, qua những trao đổi với cha Gioan, tôi thấy nhẹ lòng đi rất nhiều và không còn bị ám ảnh với những giấc mơ, vì đó đơn giản là một hiện tượng tâm lý bình thường, nhưng nếu bạn nhận được Thị kiến, thì hãy kể cho tôi nghe với…

(Ảnh: Internet)

Em lấy chiếc nón cố che lấy gương mặt của mình. Nhưng che làm gì khi ai ai quen em cũng đã biết rõ và đếm được cả những vết bầm tím trên gương mặt của em….

***

Xế chiều, em đạp xe đến nhà thờ, vất cái xe đạp cũ vào một góc, em lặng lẽ ngồi một mình trước tượng Đức Mẹ. Đây có lẽ cũng phải ngày thứ 7 liên tiếp em xuất hiện vào giờ này. Tôi không hỏi cũng không nói chuyện với em nhưng tôi biết em đến đây làm gì và tôi còn biết rõ vì sao em lại đến đây. Rồi thì lại là những giọt nước mắt lăn trên đôi má ngày càng gầy guộc, xanh xao và nhợt nhạt. Em khóc và chỉ biết khóc mà thôi, em muốn làm được nhiều điều hơn chỉ là việc ngồi đó và khóc. Thể nhưng để làm được những điều đó có lẽ bây giờ em phải khóc. Khóc cho đến khi hết nước mắt thì lúc ấy lòng em mới nhẹ nhàng và em mới làm được việc khác…

Em dắt xe về. Đúng lúc ấy tôi đi ngang qua, dù muốn tránh nhưng có lẽ không kịp. Thế nên em kéo vội chiếc nón để che bớt gương mặt của mình. Em chào tôi nhưng đầy vẻ lúng túng như thể đứa trẻ vừa bị bắt quả tang lấy đồ của người khác... Tôi hỏi: 
Em đi đâu mà vội vã thế- tôi chỉ tay về cái bàn đá để dưới tán cây - Không vội thì vào đây uống cốc nước- tôi nói.
Em xua tay chối vội thì tôi lại hỏi tiếp:
- Mặt em bị sao vậy mà che kĩ thế?
Hỏi thế thôi chứ thực ra thì tôi đã biết chuyện rồi. Bởi lẽ cái chuyện to như cái lia ấy xảy ra ở cái xóm nhỏ tẹo này thì có ai mà lại không biết cho được. Thấy em ngập ngừng tôi nói tiếp:
- Thôi! Không vội thì vào đây nói chuyện một chút. 
Có lẽ biết tôi đã rõ về chuyện của mình em dắt xe vào cái bàn đá. Thấy thế mấy đứa trẻ đang chơi ở đó lại chạy tránh ra chơi chỗ khác. Em ngồi ghế, trên mặt vẫn cố hữu chiếc nón che sát. Tôi đưa ra ly nước cho em, em trả lời không khát.
- Ừ thì không khát, nhưng nếu muốn khóc nữa thì uống nước đi mới có nước mắt mà khóc được- tôi nói.
Thấy tôi nói thế em đáp lại:
 - Anh biết hết rồi sao. 
Tôi đáp lại:
- Biết gì đâu, ấy là nói vậy thôi. Sao mà không bỏ nón ra cho mát mà cứ đội khư khư thế. 
Em kéo chiếc nón xuống để lộ ra gương mặt xạm đen bởi sự vất vả và còn khó coi hơn khi nó còn được “trang trí” bởi những vết bầm tím cả cũ và mới. Tôi hỏi em:
- Bị ngã xe hay sao mà ra thế này?. 
Tôi hỏi để xem em có còn đủ tự tin để giấu giếm nguyên nhân như những lần trước không. Bỗng chốc những giọt nước mắt vốn đang chờ chực trên hàng mi của em lại “hò nhau” rơi xuống. Em đáp lại lời tôi hỏi nhưng trong cổ họng em như có một cái gì đó chặn ngang “hắn ta đánh em…”

***
Em một cô gái ngoan hiền. Gương mặt cũng ưa nhìn và đặc biệt là một con chiên ngoan đạo. Em cũng mới chỉ học xong cấp 3 nhưng thi không đỗ trường đại học em muốn nên em nghỉ học. Đi làm được vài ba năm ở vài nơi khác nhau em cũng trưởng thành hơn nhiều. 23 tuổi em dẫn về một chàng trai và giới thiệu đó là người yêu. Nhưng bố mẹ em không đồng ý vì chàng ta không theo đạo. Nhưng em nhất định chỉ yêu mình anh chàng đó, cực chẳng đã, bố mẹ em phải chấp thuận nhưng cũng ra sức động viên chàng rể coi trọng việc đạo nghĩa của vợ và con cái sau này.

Đúng là khi chưa cưới thì hứa gì chẳng được, nào là cho vợ giữ đạo, cho con cái theo đạo yêu cầu gì chàng rể cũng chấp nhận. Thế nhưng có sống mới biết được sự đời nó vốn khó hiểu lắm. Cưới về được vài tháng, chồng em bắt đầu tỏ vẻ khó chịu khi em đi lễ và tham gia hội đoàn trong giáo xứ. Đến khi sinh con chồng em nhất quyết không cho chịu đạo. Đứa con thứ nhất rồi đến đứa con thứ 2 đều thế cả. Đến khi đứa lớn 4 tuổi trong một lần về nhà mẹ chơi em tính xin cho 2 đứa con chịu đạo. Nhưng mới chỉ tính mà chưa kịp làm thì chồng em biết chuyện. Hắn chửi bới thậm chí mỗi lần say xỉn là hắn lại đưa chuyện này ra để đánh đạp và hành hạ em. Đã vài lần em đưa hai con về nhà mẹ đẻ nhưng hắn lại đến xin em về. Mỗi khi hắn đến xin em lại thấy thương hắn vì có lúc thấy hắn cũng hiền lành và tội nghiệp và em cũng nghĩ rằng phận là vợ lại còn con cái nên em lại theo hắn về. Nhưng chẳng quá vài bữa cơm, hắn lại say và mỗi lần say hắn lại đánh…

Tôi không thể khuyên em bỏ hắn, mặc dù chỉ nghe biết tới đây cũng thấy hơi thở của mình nóng phừng phừng. Em không bỏ hắn được vì em là người Công giáo. Em cũng ý thức rõ việc này nên nhiều khi em sống như cam chịu.
***

Vừa nói được vài câu thì cái điện thoại ở giỏ xe của em rung lên. Em nghe máy xong thì vội vã chào về. Nghĩ chắc có việc gấp nên tôi cũng không hỏi chuyện tiếp.
***

2 tháng sau, nghe biết chồng em bị tai nạn giao thông nghiêm trọng sau buổi nhậu nhẹt. Tôi sắp xếp thời gian vào bệnh viện để thăm. Chồng em đã 3 ngày chưa tỉnh, đã 3 ngày nay em phải tất bật lo toan, thi thoảng có người nhà tới giúp một chút. Em không muốn nói và cũng chẳng có gì để nói nữa, em mệt vì giờ này gánh nặng trên vai càng đè nặng hơn. Em phải lo hàng trăm triệu để có cơ may cứu chồng. Bỗng nhiên tôi nghĩ phải chẳng đây là lúc em được giải thoát? Nhưng có lẽ tôi đã lầm, ngồi trong phòng với đứa con lớn của em khoảng chục phút thì tôi thấy em nghe điện thoại tới cả chục lần. Mỗi lần nghe em lại liên tục cảm ơn, và sau mỗi cuộc điện thoại như thế gương mặt em lại như sáng lên lạ lùng. Thì ra vụ tai nạn của chồng em được đưa lên Facebook thế nên trong giáo xứ và anh em bạn bè biết chuyện đã hỏi thăm động viên bên cạnh đó còn gửi tiền ủng hộ. Mỗi lần nghe điện thoại xong em lại thấy em cười. Có lẽ đã lâu rồi em không được cười nên nụ cười nó cũng ngượng ngịu. Nhìn em tôi cũng thấy cảm kích, em đã và đang làm đúng bổn phận của mình với chồng và với gia đình. Hơn thế nữa,em đang làm đúng bổn phận của một người có đạo. Có lẽ em cũng chưa hết yêu chồng dù rằng những đau khổ em phải chịu không hề ít. Khi tôi chào về thì em mới mở lời. “Xin thêm lời cầu nguyện cho chồng em. Nếu mọi thứ qua khỏi em sẽ khuyên giải để chồng theo đạo”.
***

Hôm nay, em lại khóc nhưng không khóc vì những tiếng chửi bới, những trân đòn hay những vết bầm tím trên mặt , nhưng khóc vì một điều những tưởng ngay trong những giấc mơ đẹp nhất em cũng chưa dám mơ tới. Chồng em và hai đứa con của em trong bộ quần áo lịch thiệp bước lên giữa gian Cung thánh trong nhà thờ để chịu đạo. Tiếng vỗ tay của cộng đoàn khiến nước mắt của em lại trào ra. Nghĩ lại hành trình gần một năm nay em thầm cảm tạ Chúa vì Người đã lắng nghe lời em nguyện xin.
***

Ngày thứ tư nằm viện chồng em tỉnh nhưng chẳng nói được gì. Bác sĩ nói gia đình nên chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất nếu qua được có thể chồng em cũng chỉ nằm một chỗ. Em như suy sụp hoàn toàn, nhưng chưa bao giờ em hết hi vọng. em tin vào điều kỳ diệu sẽ đến bởi vì còn có Chúa bên em và em chưa bao giờ hết cậy trông vào Người.

Vài ngày sau chồng em tỉnh hơn một chút và nhận biết được những người xung quanh. Và như một phép lạ với em, sức khỏe của chồng em tiến triển rất nhanh. Kết quả khám tổng quát cũng không có gì nghiêm trọng. Em cảm thấy nhẹ nhõm và bình an hơn. Nửa tháng sau, bệnh viện cho chồng em về nhà để điều trị tại nhà. Một mình em chăm sóc chồng và lo lắng mọi công to việc lớn trong nhà. Có lẽ khi này nằm dưỡng bệnh một chỗ chồng em mới nhận ra được mình đang có một người vợ tuyệt vời như thế. Đã mấy lần giọt nước mắt trên gương mặt hắn chảy ra. Có lẽ hắn đang hối hận và có lẽ hắn nhận thấy sự tệ bạc của mình bấy lâu nay. Khi thập tử nhất sinh hắn mới thấy chỉ có vợ hắn là người sẵn sàng hi sinh tất cả vì hắn.

Hắn cầm bát cơm và nói câu cảm ơn vợ. Đã rất lâu rồi hắn chỉ quen chửi chứ nào có cảm ơn vợ mình khi nào nữa. Vậy nên hắn nói mà cứ ngập ngừng. Em nghe câu cảm ơn mà lòng thấy bình an đến lạ. Câu cảm ơn tưởng chừng đơn giản nhưng đã mấy năm nay em không được nghe. Em không nói gì bởi lẽ em đang thấy lại cảm giác hạnh phúc cũng có thể vì em đang còn giận. làm sao mà không giận cho được khi mấy năm nay em phải gánh biết bao tủi hờn. Làm sao mà không giận cho được khi lời cảm ơn đến tận bây giờ mới được hắn nói ra. Nhưng em vẫn đang chờ đợi điều tuyệt vời hơn sẽ đến. Điều mà em mong ước từ khi lấy hắn…
***

Mấy tháng nằm dưỡng bệnh, tận mắt thấy vợ mình vất vả thêm vào đó là sự quan tâm của bố mẹ, họ hàng bên nhà vợ và cả sự quan tâm của giáo dân trong xứ. Chồng em bỗng thay đổi hẳn. Hắn nhận ra biết bao điều tốt đẹp mà từ trước tới nay hắn không hề để ý tới, và rồi có một điều gì đó thôi thúc hắn. bỗng một ngày hắn bảo em chở hắn đến nhà thờ. Ngồi cả giờ ở đó hắn thấy bình an. Rồi một lần , hai lần… bỗng thành quen, hắn cứ muốn đến đó thêm nữa. Em thấy hạnh phúc nhưng em không nói gì, vì em nghĩ nếu Chúa muốn Chúa sẽ làm.

Rồi một ngày hắn nói với em hắn muốn học giáo lý và theo đạo và cho cả các con theo đạo nữa. Đang cầm bát cơm trên tay nước mắt em lại trào ra. Em thấy hạnh phúc hơn cả khi hắn nói lời yêu thương khi chưa lấy nhau… chiều đó em đưa chồng em vào nhà xứ để thưa chuyện…

Sau 6 tháng học hỏi giáo lý với sự say mê, chồng em đã biến đổi hoàn toàn. Và rồi ngày em mong chờ bấy lâu cũng đến. Trước mặt em chồng em và hai đứa con đang được đón nhận vào Giáo hội. Lúc dòng nước từ tay Cha đổ xuống trên đầu 3 con người ấy cũng là lúc những giọt nước mắt trên má em được lau khô. Ngọn nến sáng trên tay hắn làm cho em thấy tươi sáng như thủa ban đầu…

Trích “ Sức mạnh ơn gọi”
13-10-2020
Được tạo bởi Blogger.