MỘT THỜI CHO TÔI, CHO BẠN VÀ CHO TẤT CẢ...


“Ở dưới bầu trời này,
mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời:
một thời để chào đời, một thời để lìa thế;
một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây;
một thời để giết chết, một thời để chữa lành;
một thời để phá đổ, một thời để xây dựng;
một thời để khóc lóc, một thời để vui cười;

một thời để than van, một thời để múa nhảy;
một thời để quăng đá, một thời để lượm đá;
một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn;
một thời để kiếm tìm, một thời để đánh mất;
một thời để giữ lại, một thời để vất đi;
một thời để xé rách, một thời để vá khâu;
một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng;
một thời để yêu thương, một thời để thù ghét;
một thời để gây chiến, một thời để làm hoà.”
(Giảng Viên: 3, 1-8)



Tác phẩm “Linh mục cho ngàn năm thứ ba” là tập hợp những lời khuyên mục vụ dành cho các chủng sinh, nhằm giúp các chủng sinh phân biệt ơn gọi của mình. Linh đạo mà tác giả chia sẻ với chủng sinh là đặt Đức Kitô làm trung tâm, là Thiên Chúa thật và là người thật, “Con Đường, Sự Thật và Sự Sống”, như kiểu mẫu của đời sống Kitô hữu cũng như của thừa tác vụ linh mục mà các chủng sinh đang hướng tới. Tác phẩm được chia thành hai phần:

TM CN C Thường niên 2

Phép lạ đầu tiên tại Ca Na

(Cảm nhận và suy niệm từ Ga 2, 1-12)


Chúa và Mẹ tham gia tiệc cưới
Tại Cana cùng với môn đồ.
Xảy ra một chuyện bất ngờ,
Nửa chừng tiệc cưới rượu nho hết rồi.
Ý Mẹ muốn Ngôi Lời rạng vẻ,
Chúa bỏ qua, nhưng Mẹ ép nài,
Gọi người giúp việc tới ngay,
Chúa đành ra lệnh chất đầy sáu chum…
Chúa lại bảo ngôi trùm giúp việc
Múc rượu đưa quản tiệc tiếp tân.
Bất ngờ, quản tiệc phân vân,
Rượu ngon sao để cuối phần tiệc vui ???

Yêu quý hai chữ "Việt Nam":
NHƯNG ... "VIỆT NAM" NGHĨA LÀ GÌ? (*)


1/ Không ít người bây giờ vẫn tưởng "Việt Nam" nghĩa là nước Nam của người Việt. Hoặc là, qua một số em sinh viên trẻ cho tôi biết ở trường giải thích: "Việt Nam" nghĩa là nước Việt nằm về phương Nam (so với Trung Quốc). Mắc giống gì mà danh xưng một quốc gia lại đi lấy một quốc gia khác làm "hệ qui chiếu"? Coi, quốc gia của người Hàn nằm về phía đông nước Tàu, họ đâu giải thích nước họ là ... "Hàn Đông".


Vào lúc 9g30 ngày 15/01/2019, tại Nhà Truyền thống TGP Sài Gòn đã diễn ra buổi khai mạc cuộc trưng bày “Ấn phẩm văn hóa Kitô giáo”, do Ban Mục vụ Văn hóa TGP Sài Gòn tổ chức. 

Trong bầu khí mát mẻ của buổi sáng, tại khoảng sân trước Nhà Truyền Thống, với cách bày trí thanh lịch, có một sân khấu nhỏ để nội dung của buổi khai mạc được thể hiện. Mở đầu là phần văn nghệ do một số ca sĩ Công Giáo trình bày. Sau đó, anh Barnaba Nguyễn Kim Khanh đã làm công việc MC để giới thiệu phần tiếp theo, đó là cung điệu thời gian đầy thăng trầm và gian nan của những ấn phẩm Kitô giáo. 

MỘT THÂN PHẬN, MỘT CON NGƯỜI


Sáng nay đi thăm đám tang chị Sương, một thành viên của Huynh Đoàn khuyết tật Kitô Vua. Cầu nguyện cho chị xong, tôi đang thắp nhang cho chị thì nghe đứa cháu trai của chị nói: Năm ơi! Có anh Ánh và chị Thủy đến thăm Năm nè! Tôi cảm thấy như chị vẫn còn đang sống, đang thở trước mặt tôi, những lời tâm sự ngày nào của chị chợt vang lên bên tai tôi:

***

Ba má tui đều là người Việt sống ở Campuchia, gặp nhau rồi lấy nhau trên đất Campuchia. Năm tui lên 3 tuổi, tui và hai người anh bị đậu mùa. Hai người anh tui đã chết, còn tui thì sống sót nhưng bị mù luôn hai mắt. Ba rất thương chiều tui, còn má thì lại thương những đứa con sáng mắt. 
Năm tui 10 tuổi, ba tui chết, kể từ đó tui thường xuyên bị đánh đập chửi rủa. Má đưa tui và em gái sang ở với chị Hai cùng anh rể. Tui còn một anh trai nữa, nhưng đã về sống với chú ở Sài Gòn. Má đi phụ buôn bán với chị Hai, tui phải tự tập tành giặt giũ, nấu ăn và làm mọi công chuyện nhà. Chị Hai sanh năm một, một tháng ở cữ xong chị để lũ con cho tui trông, chị ra sạp bán vải. Một mình tui xoay sở với lũ cháu nhỏ, sữa sùng rồi cơm nước, giặt giũ đủ thứ mà làm không kịp thì má tui đánh đập không thương tiếc. 
Em gái đi học trường đầm về chẳng hề đụng móng tay việc gì, quần áo của nó được má khâu nhíp cho tươm tất. Chị Hai tui bán vải, nhưng chẳng bao giờ cho tui vải để may quần áo, quần áo rách tui phải tự nhíp lấy. Chị Hai nói: “Tao nuôi mày ăn, cho mày ở là phước lắm rồi còn đòi gì nữa!” Rách quá rồi, tui phải nhận trông thêm trẻ cho hàng xóm để kiếm tiền mua vải may quần áo. Hàng xóm cũng tin giao cho coi mấy đứa, kiếm được tiền tui phải chia cho má tui một nửa. . .

Tui chẳng được ra ngoài, đi đâu bao giờ nên cứ nghĩ rằng trên đời này có một mình tui bị mù. Nhiều khi tui tủi thân mình đã mù, mà chẳng được ai thương xót. Lạ một điều là gia đình tui theo đạo gốc, mọi người đi lễ rất siêng năng nhưng không ai dắt tui đi nhà thờ gì hết.

Năm lên 18 tuổi, sau một lần bị má đánh đập chửi rủa thậm tệ, tui trốn vào phòng lấy một chiếc khăn lớn xiết cổ đến lúc đã muốn lè lưỡi ra thì má tui phát hiện được. Má tui gỡ khăn ra, nhìn tui giận dữ. Bà nắm tóc tui xoay vòng vòng, đấm vào hai mắt tui, miệng la lớn:
-tao đánh cho mày lọt tròng té nổ! Ông trời đãng lọc cho mày mù!
Tui ức quá, nói:
-Má đọc kinh siêng năng đi nhà thờ làm chi mà đánh đập chửi rủa tục tĩu quá vậy!
Má tui giận quá đánh tiếp. . . Từ đó tui sợ quá không dám thắt cổ nữa.

Năm 1966 má đưa tui và em gái về Sài Gòn sống với anh trai lúc này đã có vợ. Năm ấy tui đã 19 tuổi, từ đó em gái tui bắt đầu dắt tui đi nhà thờ Bắc Hà. Trước đây tui chỉ lần chuỗi theo thói quen của một người có đạo, tui không biết cầu nguyện vì không được đi nhà thờ nghe cha giảng dạy. Nhờ nghe cha giảng tui đã hiểu biết về Chúa và Đức Mẹ nhiều hơn,dần dần tui biết cầu nguyện và tin tưởng vào Chúa hơn.

Sau đó em gái tui lấy chồng, tui đến ở với vợ chồng nó. Tui lại làm công việc coi con và chăm sóc nhà cửa cho nó. Mỗi khi tui ăn cơm, nó thường nói nặng nói nhẹ là tui ăn nhiều, hao tốn này nọ... Tui buồn quá bỏ đi, sang sống với chị Hai tui lúc đó cũng đã về sống tại Sài gòn. Nhưng chị Hai cũng thường mắng nhiếc: "Tao cho mày ăn, tao cho mày ở đậu mà mày không biết điều". . . Tui ở đâu cũng làm lụng sớm tối chứ đâu có ở không mà sao cứ bị mắng chửi hoài.

Lần này tui bỏ đi theo một chị bạn mù có đứa con 7, 8 tuổi. Đứa con chị dắt hai chị em tui đi buôn, nhập nhằng sống qua ngày ở bến xe. Mỗi lần bị khám xét, mặt tui xanh lè xanh lét chỉ biết cầu xin Chúa và Đức Mẹ cứu thoát. Nhiều lần, mấy người mắt sáng bị bắt chỉ còn lại hai chị em mù tụi tui. Lúc đó, tui càng tin tưởng vào Chúa và Đức Mẹ hơn.

Năm 1982, tui vào sống trong hộ tập thể của Hội người mù Quận 11 cùng với một đứa cháu trai. Ở đó, tui tham gia sản xuất chổi và bàn chải chà nhà cùng với các hội viên khác. Thằng cháu ban ngày đi làm thuê, làm mướn, tối về tui nấu cơm cho nó ăn. Giữa năm 2002, hộ tập thể Hội người mù giải thể vì không sản xuất chổi nữa. Cũng may lúc này má tui có để lại một căn nhà nhỏ, hai dì cháu dọn về đó sống nương tựa nhau. Thằng cháu vay mượn buôn bán đắp đổi, tui ở nhà trông coi nhà cửa cơm nước cho nó. Mỗi tháng tui nhận được khoản trợ cấp của cha Thực là 10 kg gạo và 10 gói mì. Tuy là khó khăn thiếu thốn, nhưng ở với thằng cháu tui thấy hạnh phúc hơn khi ở với mẹ, với chị em gái.

Năm 2006, tui mắc bệnh sỏi gan, sỏi mật, bác sĩ kêu phải mổ nhưng tui đâu có tiền! Tui lo sợ lắm, ngày đêm cầu nguyện xin Chúa giúp đỡ. Tui được bác sĩ Phấn mổ miễn phí, còn tiền viện phí phải nợ nần. Rồi chị em đồng cảnh ngộ mỗi người góp chút đỉnh giúp cho tui trả hết nợ. Tui biết là Chúa và Đức Mẹ luôn thương giúp tui.

Tui sống đến ngày hôm nay, lúc khó khăn nhất tui chạy đến với Chúa và cảm thấy được nâng đỡ. Bây giờ bệnh sỏi thận lại tái phát, nhưng tui không sợ hãi lắm, tất cả bệnh tật đau khổ tui phó thác cho Chúa cho Mẹ và cảm thấy bình an.

4.11.2010

Viết theo lời tâm sự của chị Nguyễn Thị Kim Sương

"XÓT XA QUỲ TRÊN ĐỐNG TRO TÀN…"


Dạo mẹ tôi và bác tôi còn sống, đêm nào tôi cũng phải mở điện thoại, phòng khi Chúa gọi các cụ giữa khuya, và thế là trong một thời gian dài, tôi đã bị đánh thức… oan vì những cú điện thoại của người khác. Rồi mẹ tôi mất năm 97 tuổi, bác tôi là một Linh Mục, cũng mất lúc 102 tuổi. Điện thoại không phải online nữa, và hơn một năm nay tôi được ngủ yên…

Thế nhưng mấy ngày vừa qua, tôi lại phải mở điện thoại qua đêm như trước đây, vì những biến động đau lòng tại Vườn Rau Lộc Hưng, Phường 6, Quận Tân Bình. Nhà cầm quyền tung một lực lượng hùng hậu cùng nhiều xe cơ giới đến đập phá san bằng một khu vực rộng trên dưới 4ha của trên 100 gia đình đang sinh sống. Các cuộc tấn công vây ráp như một trận đánh giặc ngay trong thành phố, lực lượng an ninh chìm nổi, các sắc phục bao vây vòng trong vòng ngoài, tiếng loa phóng thanh, tiếng xe cơ giới gầm rú inh ỏi, át tất cả tiếng than khóc kêu la của các nạn nhân…

Tôi đã đến thăm người dân ở đây vào ngày bắt đầu "trận đánh", lúc 11g30 ngày 4.1.2019, nhưng bị các nhân viên an ninh không sắc phục (sao lại gọi là an ninh nhỉ, có giữ an ninh gì đâu?) chặn xe và gây chuyện, ép tôi phải quay trở lại Tu Viện, không cho tiếp cận người dân oan Vườn Rau. Tôi dùng chữ "trận đánh" vì thực tế đúng là như vậy, các nhân chứng tại chỗ, các hình ảnh và các video cố gắng ghi được hình ảnh và âm thanh của "trận đánh" ấy. Cũng phải nói rõ là bất cứ ai định chụp hoặc quay video đều bị bắt người và tịch thu máy ngay.

LỜI NGUYỆN NỬA ĐÊM



Nửa đêm thức giấc con nguyện cầu
Lời kinh sốt sắng của Tràng Châu
Cho toàn nhân loại trên thế giới
Giấc ngủ an bình thật lắng sâu

Mẹ thấy bom đạn vẫn cày sâu
Chết chóc tràn lan khắp địa cầu
Ai người chở che cho nhân thế
Thoát khỏi bao nhiêu nỗi khổ đau

Ai người xoa dịu nỗi thương đau
Con cái trần gian vẫn khổ sầu
Chắc hẳn Mẹ thấy lòng thống thiết
Khẩn cầu xin Mẹ cứu giúp mau


FB Nguyễn Hưng - Giáo dân ở giáo xứ Hoà Khánh (trước 1975 là giáo xứ Phước Thành)-TP Đà Nẵng-bây giờ, nhiều khi chỉ biết, cố linh mục Phanxicô Xaviê Nguyễn Xuân Văn, là người đã xây dựng ngôi nhà thờ hiện tại năm 1974, và không chỉ lúc đó, mà cho đến tận bây giờ, vẫn được xem là ngôi nhà thờ Công giáo có kiến trúc hiện đại vào hàng bậc nhất khu vực miền trung. Còn giáo dân đã từng ở giáo xứ này trước 1975, giờ tứ tán khắp nơi, nhiều khi, chỉ nhớ đến ông là linh mục quản xứ từ 1964 đến 1975, có diện mạo khôi ngô với đôi mắt sáng trưng và nghiêm khắc...

Triển khai dự án làm sách nhà thờ Công giáo, tôi không chỉ chụp hình nhà thờ, mà còn phải đào sâu tìm hiểu lịch sử của từng giáo xứ. Khi đào sâu tìm hiểu lịch sử của từng giáo xứ, tôi đã phải tìm đọc nhiều loại tài liệu và ghi chép đủ thứ chuyện kể khác nhau. Trong đó, có tài liệu và chuyện kể về công đức-đóng góp cho cả đạo lẫn đời-của rất nhiều Mục Tử ở từng giáo xứ. Có rất nhiều Mục Tử, khi tìm hiểu sâu vào, tôi đã phải thực sự khâm phục.




Nữ tu Mai Thành (*) Bùi Thị Như Kha, sinh năm 1928, trong một gia đình Nho gia, khấn trọn trong dòng Nữ Kinh sinh thánh Âu-tinh năm 1959, là thành viên của Ban Mục vụ Đối thoại liên tôn TGP Sài Gòn năm 2009. Được Thiên Chúa gọi khỏi thế trần chiều ngày 11.1.2019.

"Đại Lão Bà Bà" là biệt danh mà các thành viên thường gọi ngài với lòng úy kính, như người Chị Cả trong Ban. Nữ tu đã nhiệt tâm dấn thân bắc nhiều nhịp cầu liên tôn giữa đạo hữu các tôn giáo, cách riêng với Phật giáo, Cao Đài và MInh Lý Thánh Hội.

Qua các cuộc gặp gỡ, trao đổi chung hay riêng với tín đồ các tôn giáo Bạn, cũng như những hoạt động từ thiện liên tôn, ai ai cũng cảm nhận được nơi Chị sự gần gũi, đơn sơ, trìu mến, cùng nét khôi hài và sự sâu sắc của một tâm lòng tràn đầy sự hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi giàu lòng thương xót.

Soeur Mai Thành đã qua đời vào ngày 11/01/2019 vừa qua. VTCG chọn đăng một số tác phẩm của soeur.
Xin quý vị hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn nữ tu Mai Thành sớm được hưởng nhan thánh Chúa.


NGỠ NGÀNG


Ngỡ ngàng lặng ngắm Hài Nhi,
Mong manh hơi thở, đôi mi dịu hiền
Phải đây Chúa Tể vô biên,
Hôm nay nằm đó, giữa miền đất trơ?
Không gian vô lượng vô bờ,
Một tay sáng thế, nguyên sơ thuở nào.


Hôm nay lặng lẽ Ngài vào
Nằm trong lịch sử, đẩy rào thời gian.
Chào đời một tối đông sang
Làm con trái đất, mỏng dòn, phù du.
Đấng mà tên gọi Thiên thu,
Vô chung, vô thủy, vượt bờ tử sinh.
Đấng từng ném rải bình minh,
Ngân hà, nhật nguyệt lung linh ngợp trời.

TM CN C Thường niên 1

Chúa Giêsu chịu Phép Rửa

(Suy niệm Lc 3.13-17)



Chúa Giêsu hạ mình theo nhân tính
Để Gioan làm phép rửa cho mình.
Người nêu gương cho tất cả chúng sinh:
Được cứu độ phải hết tình sám hối…
***
Sau Phép Rửa, Chúa Con đang cầu nguyện,
Trời mở ra, Thần Chúa ngự trên đầu
Với dạng hình hiền dịu, chim bồ câu,
Và có tiếng: Con Cha, Cha yêu dấu…
***

TÌM HIỂU ÐỨC TIN CÔNG GIÁO

(Tài liệu Giáo Lý Dự Tòng dành cho người lớn và
người Công Giáo muốn tìm hiểu thêm về Giáo Lý Công Giáo)


Nguyên tác: The Catholic Vision
Tác giả: Mark Link S.J.
Dịch giả: LM. Trần Ðình Nhi
Nguồn: http://www.simonhoadalat.com/


Sau ba mươi năm trong môi trường giáo lý, chúng tôi xác tín rằng một trong những hồng ân lớn lao nhất do Chúa Thánh Thần ban cho cộng đồng Ki-tô, đó là tái lập Nghi thức Dẫn nhập Ki-tô giáo dành cho người lớn (The Rite of Christian Initiation of Adults, hoặc gọi tắt là RCIA). Chúng tôi nhận thấy Chúa Thánh Thần hoạt động trong Nghi thức này đến nỗi không có một phương thức nào khác hơn có thể sánh được để truyền đạt đức tin.
Tập giáo lý ngắn gọn này, gồm những chương tách rời nhau, chính là do kinh nghiệm từ Nghi thức ấy mà thành hình. Các bài được chủ ý trình bày ngắn gọn, bởi chương trình giáo lý dự tòng là dành cho những người xuất thân từ những cộng đồng đức tin khác nhau và có những cảm nhận đức tin khác nhau. Cho nên ngắn gọn sẽ giúp người ta dễ chú tâm vào hình ảnh quan trọng nhất, chứ không làm cho hình ảnh ấy nhòe nhạt vì đi quá sâu vào những chi tiết và sắc thái tỉ mỉ.

Mark Link, S.J.


CHỨNG TỪ ĐỨC TIN THỜI INTERNET 


Trước lễ Hiển Linh vừa qua, tôi đã trải qua một ngày Thứ Bảy rất cảm kích. 

Mười giờ sáng, có tiếng gọi cửa dồn dập. Nhìn ra, vườn nhà hưu dưỡng Tòa giám mục Qui Nhơn nắng đẹp như đón chờ lễ Hiển Linh, lễ của ánh sang, đang đến vào hôm sau. Tôi mở cửa. Không phải ba đạo sĩ nhưng là ba phụ nữ, so với khung cảnh nhà chung này, cũng cổ quái không thua gì các đạo sĩ từ phương Đông. Hai người đã trên sáu mươi, y phục cư sĩ Phật giáo, màu lam, vai mang tay nải. Người thứ ba là một nữ tu trẻ dòng Mến Thánh Giá, nhân viên của quầy sách… Chị đẩy hai vị khách vào. Có việc gì đây? Hai vị khách khệ nệ đặt xuống mười chai nước lớn và sáu cây nến màu vàng có dán hình thập giá màu đỏ. 

Alexandre de Rhodes và chữ Quốc Ngữ
Bài phát biểu của GS Nguyễn Lý-Tưởng trong Đại Lễ Văn Hóa Tạ Ơn



Kính thưa quý vị,

Trước hết, tôi xin cám ơn nhà truyền thông Quốc Nam và Ban Tổ Chức cho phép tôi được phát biểu về đề tài “Alexandre de Rhodes và chữ Quốc Ngữ” trước quý vị trong Hội Trường này, ngày hôm nay.

Đề tài của tôi trình bày có hai phần:

(1) Về cuộc đời hoạt động của Alexandre de Rhodes, người được xem là có công trong việc hình thành chữ Quốc Ngữ mà chúng ta sử dụng ngày hôm nay

(2) Tiến trình hình thành chữ Quốc Ngữ theo mẫu tự la tinh…

   
First, genetic entropy theory points out that genetic mutation is not an evolutionary mechanism, but a death knell for the evolutionary theory. Second, mitochondrial DNA studies reveal that there is not evolution at all. Third, an international conference on the origin of life deems evolution a “hoax”… Those are very bad news for evolution!
   Thứ nhất, lý thuyết về thoái hóa di truyền chỉ ra rằng đột biến gene không phải là một cơ chế tiến hóa, mà là một tiếng chuông báo tử cho thuyết tiến hóa. Thứ nhì, nghiên cứu về DNA ty thể để lộ ra rằng chẳng có tiến hóa nào cả. Thứ ba, một hội nghị quốc tế về nguồn gốc sự sống coi thuyết tiến hóa là “trò lừa bịp”… Đó là những tin rất xấu cho thuyết tiến hóa!
   Theo bài báo “Life, A Grand Design / Sự sống, một Thiết kế Vĩ đại”[1], vừa được công bố ngày 20/08/2018, “tòa lâu đài tiến hóa” dựa trên hai trụ cột:
- Một, Giả thuyết Đột biến Gene ─ giả thuyết cho rằng đột biến gene sẽ dẫn tới biến đổi hệ gene, làm cho loài biến đổi, tức là dẫn tới tiến hóa.
- Hai, Giả thuyết Phi Tạo sinh (Abiogenesis) ─ giả thuyết cho rằng sự sống đầu tiên ra đời một cách ngẫu nhiên từ vật chất không sống.

Thanh minh
Truyện ngắn Nguyễn Một


Anh họ tôi viết thư : “Thanh minh năm nay vừa khánh thành nhà thờ họ, nên giỗ xuân làm lớn lắm . Em nhớ đưa cháu về nhận mặt bà con. Hôm xây nhà thờ anh đã đóng cho em hai suất hết hai trăm ngàn đồng...” Năm nay thanh minh nhằm vào dịp học sinh chuẩn bị thi học kỳ hai, năn nỉ mãi ông Hiệu trưởng mới cho đi một tuần và tạm ứng cho hai tháng lương dằn túi. Mượn thêm vài bộ quần áo của thằng bạn thân nữa cũng khá tươm tất

Nghe nói tộc Trần của tôi nhóm họp lại dưới sự chủ trì của Ông Tỷ, Tộc trưởng. Lần đầu về nhận họ hàng nên tôi khá bồn chồn. Từ nhỏ sống bên ngoại, mang họ ngoại rồi lưu lạc xa quê gần hai chục năm trời, tôi không biết nhiều về dòng dõi của mình. Bà ngoại tôi vốn không ưa tộc Trần, mỗi lần ông ngoại tôi kể chuyện bên nội của tôi, bà thường nạt: “ Nói hoài chuyện đó nghe điếc lổ đít quá!” Bà ít khi nào vuốt ve hay kể chuyện cho con cháu nghe, bà chửi ông tôi sa sả suốt ngày, ông lầm lũi chịu đựng và cười cười trông rất tội nghiệp. Sau này lớn lên lập gia đình rồi tôi vẫn sợ bà phát khiếp. Mỗi lần bà đến thăm, cả nhà im thin thít đố dám cười giỡn .


Ta mừng tuổi ta
(Cảm nhận năm mới)

1. Ta mừng ta đã già thêm một tuổi,
Lại một lần “tờ lịch cũ sang trang”.
Đôi vai gầy mang trọn gánh hành trang,
Dẫu mỏi mệt vẫn qua thềm năm mới.

2. Ta mừng ta còn mỉm cười đi tới,
Còn thấy nắng xuân, còn thở khí trời,
Biết rượu nồng ấm tình bạn đầy vơi,
Biết hạnh phúc và biết rơi nước mắt.

3. Ta mừng ta thấy mình còn góp mặt,
Chia sẻ cho đời dẫu chỉ một câu thơ,
Biết ở nơi kia còn ai đó vẫn chờ,
Vẫn đợi nụ cười, bàn tay để nắm…

4.Ta mừng ta trái tim mình vẫn ấm,
Sương gió dãi dầu mà nào thấy cô đơn.
Chẳng có ai để thù hận oán hờn,
Một chút giận, một chút buồn rồi tan biến…
Được tạo bởi Blogger.