Ngày mở tay

Đoàn đồng tế (hình minh họa)

Con ngoảnh đầu nhìn lại.

Sau lưng mình chẳng có ai.

Sân nhà thờ ngập nắng. Gió lùa lồng lộng. Những giây cờ đủ màu sắc rung lên phần phật trong gió. Bên ngoài cổng nhà thờ là con đường chính của xứ đạo. Bên kia con đường là màu xanh ngút ngàn của vườn cây đang vào mùa đơm hoa kết trái.

Tiếng chiêng tiếng trống được gióng lên. Những hồi kèn ngân vang giục giã. Đoàn đồng tế bắt đầu di chuyển về phía trước. Vậy là con bước theo…

Lòng con vừa rộn ràng vừa xao xuyến. Cảm giác bồi hồi thật khó tả.

Nhân ngày Nhà Giáo 21/11: Chút tâm tình gửi vào bụi phấn


Lại một ngày nhà giáo nữa đi qua. Những cánh thiệp. Những đoá hoa. Và những gói quà đủ kích cỡ đủ màu sắc. Tôi nhìn thấy những gương mặt hân hoan, của học trò, của thầy cô giáo và những nét âu lo của cả phụ huynh. Khi em gửi cho thầy cô một món quà, em gói trong ấy bao là tình cảm dễ thương và đáng quí. Chính những tình cảm ấy, chứ không phải tự những món quà, là sự khích lệ quí báu để thầy cô còn đủ can đảm đứng trên bục giảng. Hãy thử tưởng tượng, một ngày kia khi không còn tình nghĩa thầy trò, thì có ai còn can đảm chọn nghề giáo ?

Nhưng em ơi, cho tôi xin lỗi vì hôm nay khi tôi đã từ chối không nhận món quà của lớp em và lúc đó em có vẻ không vui. Đối với tôi, món quà vẫn là cái gì tốt đẹp bởi vì trong đó có cả một tấm lòng. Nhưng hãy cho phép tôi từ chối, bởi vì tôi đã nhìn thấy nhiều quá, thấy những vất vả nhọc nhằn của bạn bè em, thấy những ánh mắt rụt rè e ngại khi không biết còn đủ tiền đóng vào quỹ lớp hay không. Và tôi cũng thấy những nét âu lo trên vầng trán và trong mắt em, khi mà học phí kỳ một chưa đóng, khi mà chủ nhà trọ đang hỏi tiền nhà, khi chỗ dạy kèm tháng này không có. 
Vâng, cuộc sống bao giờ cũng đẹp nhưng quả thật cuộc sống không bao giờ là dễ dàng cho những con người đang cố gắng bước đi trong đó. Và tôi, ước mong giúp em tránh đi một chút nhọc nhằn. Và đâu nhất thiết là cứ ngày nhà giáo là phải tặng quà ?

TM CN C thường niên 33

Bền Đỗ Giữ Linh Hồn

(Cảm nhận Lc 21. 5-19)


Cảm nhận Lời Chúa hôm nay,
Ta, người tín hữu, điều này khắc ghi:
Công trình vĩ đại xưa kia,
Ngày nay mất biến còn gì nữa đâu…
***
Gia Liêm (1) báo trước ngàn sau,
Có ngày thế mạt mở đầu Nước Vua,
Nước Vua Cứu Thế hứa xưa,
Tin Mừng chỉ đạo đón đưa dân về.
Vinh quang vĩnh cửu mọi bề
Tình yêu Thiên Chúa chẳng hề phôi pha.
***
Nghe lời Chúa dạy: phòng xa
Trước ngày thế mạt xảy ra nhiều điều
Gian nan, lôi kéo, trớ trêu,
Kiên trì, cảnh giác, chớ chiều bản thân,
Xác hồn theo mẫu thánh nhân,
Vững tin cậy mến, lãnh phần phúc thiêng…

(1) Jérusalem

Thế Kiên Dominic

NHỮNG NGƯỜI THẦY THỜI ĐẠI NÀY HIẾM CÓ


1. 

Ngày ấy Cha còn là thầy giáo dạy học phổ thông. Cha thương yêu học trò như con cái. Nhưng cha nghèo, nghèo đến nỗi trong túi chẳng bao giờ có tiền. Một hôm, một bạn về quê, chuyển trường, đến chào Cha. Cha chẳng có gì cho bạn ấy. Nhìn quanh một lúc, Cha tháo chiếc đồng hồ đang đeo đưa cho bạn ấy và nói: "Con hãy bán lấy tiền đi xe". Bây giờ Cha là giáo sư Kinh Thánh. Cha giáo của mình và cũng là của nhiều Giáo lý viên học tại cơ sở Tân Hương.

LỄ TRAO GIẢI VHNT ĐẤT MỚI 2019 CỦA GIÁO PHẬN XUÂN LỘC



Sáng ngày 11/11/2019, tại hội trường Tòa Giám Mục Xuân Lộc, giáo phận Xuân Lộc đã tổ chức trao giải Văn hóa nghệ thuật Đất Mới lần thứ IX. Có sự hiện diện của Đức cha Giuse Đinh Đức Đạo, Giám mục giáo phận và Đức cha Đaminh Nguyễn Chu Trinh, nguyên Giám mục giáo phận (2004-2016), người khởi xướng giải từ 2011, và đông đảo các Linh mục, tu sĩ, chủng sinh Đại chủng viện, các tác giả đạt giải và khách mời.

Tham gia giải năm nay có các tác giả đến từ hầu khắp các giáo phận trong cả nước. Tổng giáo phận Sài Gòn có 175 tác giả, Tổng giáo phận Huế có 20 tác giả. Tổng giáo phận Hà Nội có 23 tác giả. 77 tác giả ngoài Công giáo.

Giải được trao cho 40 tác phẩm thuộc các bộ môn: Ca khúc, Thơ, Truyện ngắn, Truyện dài, Kịch bản văn học và Ảnh nghệ thuật. Đặc biệt có 2 tác giả thuộc giáo phận Hưng Hóa (vùng Tây Bắc: Phú Thọ, Yên Bài, Lào Cai, Lai Châu, Sơn La) đạt giải truyện ngắn và truyện dài.

CHUYỆN HỌC TRÒ

Tặng thầy cô giáo nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11.2016



1.”TRƯỜNG SƠN ĐÔNG NẮNG TÂY MƯA…”


Đề thi Tú Tài môn Văn năm ấy có câu hỏi:

“Trường Sơn đông nắng tây mưa
Ai chưa đến đó thì chưa rõ mình”

Hai câu thơ này của ai, trong tập thơ nào?

Cô học trò ngồi cắn bút căng mắt nhìn đề. Trong năm học, cô có nghe thầy nói loáng thoáng, nhưng lơ đễnh không ghi nhớ.

CÂU CHUYỆN TỪ CHIẾC GIỎ TRÊN GÁC ĐÀN (*)



Chúng tôi là ca viên ca đoàn ở một giáo xứ thuộc TGP Sài Gòn, tổ chức đi chơi biển Phan Thiết. Chuyện không vui chẳng ai cầu, ai muốn: trời mưa bão. May mắn, có một người trong chúng tôi quen biết một ca viên ở Giáo xứ nhà quê nọ…cách Phan Thiết hơn 30 cây số.

-Thôi thì mời anh em về nhà mình đi nhé. Khách sạn ngàn sao!

Thế là chúng tôi về đến nhà anh chiều thứ 7. Ăn tối trong mưa nhưng món nào cũng ngon, bởi vui, và căn nhà bống ấm. Hẳn là sức ấm của chúng tôi không đủ làm ngưng gió, làm thôi mưa bão lạnh lùng ngoài kia, nhưng không hiểu sao, mưa bỗng nhẹ dần, gió dịu lại hơn.

Một đêm yên ả sau những ồn ả của chúng tôi ca đoàn thành phố và và một số ca viên thôn quê gặp nhau.

TM CN C Thường niên 32

Sống Cho Chúa

(Cảm nhận từ Lc 20.27-38)


Lời Chúa dạy hôm nay - lời chân lý.
Chúa sinh ta, ta phải sống cho Người,
Chúa quyền năng: thương xót chẳng hề vơi,
Ta có phúc : nhân linh ư vạn vật…
***
Người Sa Đốc xưa kia vì lầm tưởng:
Xác tắt hơi thì hồn cũng chết thôi.
Nên chỉ lo gia đình, là đủ rồi.
Nhưng Chúa dựng con người, hồn bất tử…
***
Về phần xác, họ tin không sống lại,
Và họ không tin sự sống đời sau,
Họ nghĩ rằng luật Môi Sen là đầu,
Mà quên lãng Áp ram, và Gia Cóp…

TM CN C Thường niên 31

Tìm Kiếm & Cứu Chữa

(Phỏng theo Lc 19. 1-10)


Tin Mừng thuật truyện Gia Kêu.
Những người thu thuế thảy đều phục ông,
Đương thời giầu có nhất vùng,
Tự tâm sám hối, động lòng Chúa thương.
***Truyện rằng: Nghe Chúa qua đường,
Biết mình thấp bé, vội vàng trèo cây,
Chúa qua, nhìn thấy ông ngay,
Gia Kêu, Chúa phán, xuống đây,Ta truyền.

ANH MỘT ĐỜI LINH MỤC


Anh, một đời linh mục
Chiều chạm giọt chuông rơi
Lời kinh trong tâm thức
Nghe tiếng Chúa gọi mời

Anh, một đời linh mục
Tận hiến trái tim rồi
Em còn nơi đáy vực
Nửa kiếp người chơi vơi

Anh, một đời linh mục
Sáng, chiều nguyện Thánh kinh
Tim em còn ray rứt
Vướng víu bao tội tình

Anh, một đời linh mục
Phía thiên đường yêu thương
Em, lòng còn trần tục
Giữa bụi đời vấn vương


Nhân dịp cha Lê Quang Uy gửi tặng hình kỷ niệm xưa, xin được đăng kèm thêm LỜI NGUYỆN "ABBA, BA ƠI !" CỦA CÁC GIA ĐÌNH TRẺ. Xin Chúa là Cha, là Bố, là Ba...của chúng con luôn đồng hành với các gia đình, nhất là các gia đình trẻ.

---

LỜI NGUYỆN "ABBA, BA ƠI !" CỦA CÁC GIA ĐÌNH TRẺ


Kính thưa Ba của chúng con ở trên Trời,

Chúng con nguyện cho Thánh Danh của Ba được bạn bè chúng con biết đến và tôn vinh vì họ thấy gia đình chúng con sống trung thực, tử tế và hạnh phúc.

Chúng con nguyện cho Nước Trời của Ba mau đến để gia đình chúng con, và các gia đình khác, để cả thế giới được sống trong niềm vui và bình an trọn vẹn.

Nguyễn Trường Tộ - người Công giáo yêu nước xứ Nghệ với tư tưởng vượt thời đại


Ông là nhà tư tưởng, nhà cải cách lớn của đất nước ta cuối thế kỷ XIX trên các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, ngoại giao, quân sự... Đến nay, nhiều tư tưởng đổi mới của ông vẫn còn nguyên giá trị.

Nguyễn Trường Tộ sinh năm 1828, trong một gia đình theo đạo Thiên Chúa tại làng Bùi Chu, nay thuộc xã Hưng Trung, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An.

Sinh ra ở làng quê nghèo, là người thông minh từ nhỏ và ông cũng nhận được nền giáo dục tiên tiến từ rất sớm. Nhờ học thông Tứ thư, Ngũ kinh của Nho giáo, năm 27 tuổi, ông được giám mục Gauthier đưa vào chủng viện Tân Ấp thuộc xứ đạo Xã Đoài để dạy chữ Hán cho giám mục và được giám mục dạy lại cho chữ Pháp cũng như tri thức khoa học châu Âu.

Năm 1858, giám mục Gauthier đưa Nguyễn Trường Tộ sang học tập, nâng cao kiến thức nhiều mặt tại Pháp. Hơn 2 năm ở Paris, chẳng những ông hiểu biết nhiều về khoa học, kỹ thuật, nhất là về kiến trúc, khai mỏ, mà còn đọc rộng về các mặt chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao, pháp luật… và tìm hiểu được một số thành tựu công nghệ của phương Tây nhất là Pháp.

BỐ MARTIN


-------
P/s: Nhân lễ Chúa Chiên Lành - Cầu cho Ơn Thiên Triệu, xin được đăng lại bài viết trước đây gửi đến các bạn đang muốn sống đời dâng hiến. Không phải để khoe khoang bản thân, nhưng hy vọng qua chính những trải nghiệm cá nhân của tôi sẽ góp phần khơi dậy ước mơ sống đời dâng hiến của nhiều bạn trẻ ngày nay.

Tôi sinh ra trong một gia đình có đến 11 người con. Trong đó 10 người là gái, và chỉ có mình tôi là trai. Má tôi kể, ngày đó sau khi đã sinh được 9 cô con gái, má tiếp tục có bầu tôi, đứa thứ 10. Dĩ nhiên ba má tôi rất mong ước sẽ có một thằng con trai, gọi là nối dõi tông đường. Nghe người ta khuyên nhủ, má tôi đến đền thánh Martin – Hố Nai để xin một đứa con trai. Chẳng biết lời cầu nguyện của bà khẩn thiết đến mức nào mà sau bao nhiêu năm chờ đợi và hy vọng, cuối cùng tôi cất tiếng khóc chào đời. Tôi chắc rằng, tiếng khóc của tôi là tiếng cười của ba má và các chị.

Má tôi kể rằng ngày đó bà xin thánh Martin cho một đứa con trai, và bà sẽ nuôi đến năm 18 tuổi sẽ trả nó về lại cho ông vì nó là con của ông. Và nếu ông thương ban cho đứa con thì ông làm dấu trên người để bà biết. Thế là tôi được sinh ra đã có dấu trên người, hai bên dái tai là hai lỗ đã được xỏ từ trong bụng mẹ. Má tôi tin chắc rằng tôi có mặt trên đời là ân ban của thánh Martin.

Bà mua một tượng thánh Martin đặt trên bàn thờ và ngày ngày đọc kinh tạ ơn ông. Thế rồi tôi lớn lên trong tâm thức ấy, tâm thức là con của thánh Martin. Mỗi năm, đến ngày 3/11 má tôi lại làm lễ bổn mạng cho tôi. Cả nhà, không một chị nào được như thế cả.

Thế nhưng, từ nhỏ, lúc nào tôi cũng yếu ớt, xanh xao. Chứng đau đầu luôn hành hạ tôi ngay từ khi còn bé. Chính căn bệnh này mà từ nhỏ đến lớn tôi không bao giờ được khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác.

Tôi còn nhớ, từ khi còn rất nhỏ, tôi đã không có bất kỳ một quyến luyến nào với gia đình. Có lần tôi đã trốn bỏ nhà đi. Lúc đó chẳng biết động lực nào xui khiến tôi lại đi lên đền thánh Martin. Chỉ muốn ở lại luôn trên đó. Nhưng vì còn quá nhỏ, đường lại xa, chưa tới nơi tôi đã khóc và quay trở về. Kể từ đó trở đi, gia đình luôn là một điều gì đó xa lạ với tôi. Chẳng bao giờ tôi nói chuyện hay tâm sự chuyện gì cùng cha mẹ và các chị. Sống trong gia đình mà tôi luôn cảm thấy lạc lõng.

Vào dịp lễ thánh Martin năm tôi tròn 18 tuổi, cũng như mọi năm, má tổ chức tiệc bổn mạng cho tôi. Sau khi bạn bè đến chung vui với tôi, má lên nhà trên thì phát hiện tượng thánh Martin mua 18 năm trước đã rơi xuống đất và bể nát tan tành. Bà ngồi xuống và khóc rất nhiều. Bà nói thánh Martin đòi tôi lại…

Thế là chuyện gì đến cũng đến, tình cảm của mọi người trong gia đình không đủ để ngăn cản tôi. Tôi bắt đầu rời gia đình và đi tu từ ngày ấy.

Ngày chia tay ba má để vào Dòng, em gái tôi ôm tôi mà khóc, nói anh đừng đi, còn má thì nép sau cánh cửa nói vọng ra: Con đừng cản, cứ để anh con đi! Tôi biết bà không dám ra tiễn tôi đi, tôi biết bà đã khóc…và bà luôn khóc vì nhớ tôi suốt mười mấy năm qua.

Hơn 15 năm theo ơn gọi dâng hiến, tôi lúc nào cũng yếu ớt, căn bệnh đau đầu tiếp tục hành hạ tôi. Sức khỏe suy kém có những lúc liệt giường cả tháng. Vậy mà chẳng bao giờ các cha đặt vấn đề về ơn gọi của tôi… Càng đi tu, tôi càng khám phá hơn về bản thân mình. Quả thật, cuộc đời tôi luôn có sự can thiệp rất rõ ràng của thánh Martin. Qua từng giai đoạn đào tạo, tôi “trót lọt”. Trước những biến cố lớn nhỏ, tôi thường lên đền Martin Hố Nai để viếng ngài. Tôi gọi ngài bằng bố. Tôi luôn có sự thân thương với ngài. Rồi khóc lóc ỉ ôi. Bố ơi thế này, bố ơi thế kia…

Thế là tôi trở thành linh mục. Nhiều người ngỡ ngàng, bản thân tôi cũng không tin điều đó…Ngày tôi chịu chức, mọi người khen má tôi khéo đẻ con. Có một thằng con trai mà cũng dâng cho Chúa…Nhưng với tôi, được trở thành linh mục là do bố Martin dắt tay tôi, nâng bước tôi lên bàn thánh. Từ ngày chịu chức đến nay, sức khỏe của tôi cải thiện rõ rệt. Ai cũng công nhận điều đó. Nhưng với tôi, tất cả những gì đã, đang và sẽ đến, đều có sự đồng hành của Bố Martin.

Mừng lễ quan thầy năm nay, tôi cảm thấy chưa bao giờ mình hạnh phúc đến thế. Bởi ba má vẫn còn sống để “hưởng hoa trái” mà ông bà đã cầu khẩn mấy chục năm nay. Nhưng xen lẫn niềm vui là nỗi buồn. Sợ rằng, một ngày nào đó, ba má về với Chúa, thì ai sẽ là người kể lại cho tôi nghe những câu chuyện ly kỳ về thánh Martin và cuộc đời tôi, về những ước ao, hy vọng của ba má…

Sáng nay, má gọi điện, bảo ngày 3/11 này con về nhà, mời thêm các cha các thầy về đây, mà muốn tự tay nấu cho con một bữa cơm, mừng bổn mạng con, má sợ năm sau má không còn sống để tổ chức lễ bổn mạng cho con nữa…Đặt điện thoại xuống, mà sao tâm trí tôi bồi hồi…Sóng sánh nụ cười, xốn xang lồng ngực.

Mừng lễ bổn mạng, tạ ơn Chúa đã cho con được làm con Chúa, con của thánh Martin và là con của ba má…

Chiều 2/11/2018
Lm. Mar – Aug Bùi Văn Hồng Phúc, SSS

Bàn thờ ở các gia đình Công giáo


Tôi có nhiều dịp thăm các gia đình người công giáo Châu Âu. Điều khiến tôi ngạc nhiên là nhà họ không có bàn thờ như ở các gia đình Việt Nam. Với họ, bàn thờ chỉ có ở những nơi thờ phượng như nhà thờ hoặc nhà nguyện. Và họ cũng không cầu nguyện tại tư gia như các gia đình Việt Nam, đọc kinh sớm tối.

Tuy nhiên, khi đạo Công giáo từ Châu Âu đến Việt Nam (khoảng 1615), các nhà truyền giáo đã rất khéo léo hội nhập và “rửa tội” cho những truyền thống con rồng cháu tiên. Một trong những nét đẹp ấy phải kể đến: bàn thờ ở mỗi gia đình.


TM CN C Thường niên 30

Kiêu Căng & Khiêm Hạ

(Cảm nhận từ Lc 18. 9-14)


Người biệt phái và người thu thuế
Theo dụ ngôn Chúa kể rõ ràng:
Trước bàn thờ Chúa cao quang
Người này đứng thẳng, hiên ngang nguyện rằng,
Tôi lạy Chúa, tôi hằng khấn giữ,
Không như người khác cứ tham lam,
Ngoại tình, bất chính tràn lan,
Và tên thu thuế chuyên gian mọi ngày.

Mỗi tuần lễ ăn chay hai bữa,
Dâng phần mười hoa lợi thu về
Tôi dâng tiếp tục kể chi,
Miễn là việc thiện mọi bề hanh thông…
- Người thu thuế một lòng khiêm tốn,
Đứng xa xa đầu cúi thật sâu
Khấn rằng: Lạy Chúa nhiệm mầu,
Xin thương tha tội, con hầu sạch trong…
Dụ ngôn kể vừa xong, Chúa phán:
Tội người này ắt hẳn được tha,
Còn, vô phúc cho người kia,
Vì lòng kiêu ngạo chẳng hề ai thương.

Tiếng Mỹ và tiếng Việt



Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa nhưng Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam, nghiên cứu về dân tộc học Ðông Nam Á, nói tiếng Việt thông thạo, phát âm theo giọng Hà Nội khá rõ, hắn học tiếng ở Ðại học Ngoại ngữ Hà Nội rồi làm Master of Art về văn hóa xã hội Việt Nam ở học Khoa học Tự nhiên Sài gòn, rành lịch sử Việt Nam, thuộc nhiều câu thơ lục bát trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Ðồ Chiểu. 
Johnson ăn mặc xuềnh xoàng, cái đầu rối bù, chân mang một đôi giày bata cũ mèm, lưng quảy một ba lô lếch thếch, sẵn sàng ăn uống nhồm nhoàm ngoài vỉa hè. Johnson có thể quanh năm suốt tháng ăn cơm với chuối thay cho bánh mì và phomát, xịt nước tương vào chén rồi cứ thế mà khua đũa lùa cơm vào miệng. Ðối với Johnson, thịt rùa, rắn, ếch, nhái, chuột đồng, … hắn xơi ngon lành. Bún riêu là món khoái khẩu của Johnson, hắn còn biết thèm hột vịt lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu chanh. Ai có mời đi chén thịt cầy với mắm tôm, Johnson chẳng ngần ngại mà còn biết vỗ đùi đánh cái phét khen rượu đế mà nhắm với thịt chó ngon “thần sầu quỉ khốc” !!! Chẳng biết Johnson khéo tán tỉnh thế nào (hoặc bị tán) mà vớ được một cô bé Hà thành tóc “đờ-mi gác-xông”, sinh viên ngành văn chương hẳn hoi. Ngày cưới, Johnson vận áo dài khăn đóng, dâng trầu cau và quì lạy bàn thờ tổ tiên nhà gái thành thạo làm đám thanh niên, thiếu nữ, cả lũ con nít và mấy ông cụ ông, cụ bà trong làng suýt xoa, kinh ngạc, xúm đen xúm đỏ coi muốn sập nhà.

Bà Năm ơi!

.
Vừa mở điện thoại lên thì mẹ nhắn tin báo: ‘ba nam mat roi, Teresa’. Lật đật gọi lại cho mẹ ngay hỏi về cái tin buồn bã đó. Thế là người cao niên nhất xóm tôi đã qua đời, người bà lớn nhất của dòng họ nội đã ra đi, người chăm nom đức tin cho tôi đã về với Chúa.

8 năm đi tu, những lần được về quê thật hiếm hoi, nhưng lần nào về, dù bận thế nào tôi cũng phải chạy qua thăm Bà Năm một chút. Trong thâm tâm, Bà Năm không chỉ là người trong dòng họ nhưng trên hết BÀ LÀ NGƯỜI CHĂM NOM ĐỨC TIN CỦA TÔI TỪ THUỞ BÉ. Tôi có thể nói như thế bởi vì Bà Năm hơn cả một cha xứ, hơn cả một giáo lý viên, bà là người cho tôi BIẾT GIỮ ĐẠO.

Linh Mục Trần Lục, Nhà Văn Công Giáo



Sự đóng góp của Linh mục Trần Lục vào công trình xây dựng nền văn hóa dân tộc không hạn định ở trong nghệ thuật thánh sự mà thành công tiêu biểu, như nhiều người biết, là nhà thờ Phát Diệm dung hợp kiến trúc tôn giáo Đông phương và Tây phương. Trong lãnh vực văn học, Linh mục Trần Lục cũng đã có những cống hiến đặc sắc, xứng đáng với danh hiệu nhà văn công giáo. Thật vậy, Linh mục Trần Lục là kịch tác gia kiêm đạo diễn tuồng Thương khó và và nhà thơ giáo huấn, giảng dạy giáo lý và luân lý, nên trong một bộ văn học sử Việt Nam đại toàn ắt sẽ xếp Linh mục Trần Lục vào thành phần những nhà văn có khuynh hướng về đạo lý.


THƠ SONG NGỮ VIỆT-ANH

TIẾNG KÊU CỨU CỦA THAI NHI



Con muốn tỏ cho mẹ cha được biết

Con đã là người với tim óc, tứ chi

Mẹ cha đừng nghĩ, con chẳng biết gì

Chỉ có nói là con chưa biết nói!



Hãy sinh con ra! Nghe theo tiếng gọi

Của chính con - Của nhân loại lương tri

Cho con thành người – Con mong mỏi quá đi!

Nhẫn tâm giết - Tội sát nhân gớm ghiếc!



Con, kết tinh của tình yêu tha thiết

Của mẹ cha - Của linh khí, anh hoa

Của yêu thương - Của tình ái chan hoà

Của son sắt - Của tơ duyên vĩnh cửu!



Sao giờ đây mẹ cha lại dè bỉu

chính đứa con, giọt máu của mẹ cha?

Chính đứa con đã kết nụ đơm hoa

từ ân ái - từ tình yêu trân quí?



Cho con ra đời – Dù không hoan hỉ

Bỏ con nơi bố thí, viện tế bần

Dù cùng cực, sống khốn khổ bần dân

Con muốn sống muôn ngàn lần hơn chết!



Những lời này thật vô cùng tha thiết

Là những lời òa vỡ tự trái tim

Xin ngưng tay! Hãy bớt giận! Con xin

Ðể con sống dù không nhìn con nữa!



Con lạy mẹ cha trăm ngàn lạy nữa

Hãy để con – Cho con được sinh ra!

Ngày chào đời bằng tiếng khóc oa oa

Chính là ngày con vô cùng sung sướng!



Xin hãy gắng – Hãy thương con, rộng lượng

Mẹ cha không... tủi hổ bởi con đâu

Con nằm đây, hai tay chắp, khấn cầu

Xin Thượng Ðế cho mẹ cha can đảm!



Cha thương con! Chớ giết con, mẹ nhá!



Little Saigon, CA ngày Nhi Ðồng Quốc Tế



THE S.O.S. FROM AN EMBRYO



I’d like to show you, Mom and Dad!

That I’m a human being with brain, heart and limbs.

Don’t think that I know nothing,

I just can’t speak!



Give me my birth due to my demand

And due to the conscience of humanity.

Let me be a human!

that’s what I hope for long time.

If you kill me you commit a brutal assassination!



Since I am the crystal of endless Love,

beauty and generosity,

Between both of you, Mom and Dad!

That you promised to love me when I’m in this world.



Why are you hating me who is your very blood

and your rare Love?

Let me be a human being though I’m not welcomed by you

Drop me in an orphanage and I will survive by the charity of some organizations or individuals.

I would have a miserable life but it pleases me simply because

I don’t want to die.



On the contrary I want so badly to live my life!

These words are very seriously and earnestly spoken

that come from my very lovely heart,

Don’t get angry, I beg you!

Don’t be embarrassed, either!

Let me survive eventhough you don’t want to see me!



I bow you a hundred thousand times more for not killing me!

The day I salute this beautiful world is the day full of happiness.



Try to survive me! I’m praying the Creator for your courage,

I promise not to bring you humiliation, no matter what!

Love me, Dad!

Don’t kill me, have pity on me, Mom!

Please, please, please!



Little Saigon, CA the World Children’s Day 1999

Xuan Vu TRAN DINH NGOC

NHÂN NGÀY LỄ TẠ ƠN LINH MỤC

ảnh minh họa


Có một người hỏi: “Ông cha ấy hôm nay mới tạ ơn Chúa? Thế lâu nay không có tạ ơn sao cha?”

Lời ông thánh Phaolô vẫn luôn vang lên với hết mọi người chúng ta: Có điều gì nơi anh em mà anh em đã không nhận lãnh?... Anh em có được là gì thì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa. Thành ra, tạ ơn phải là tâm tình luôn phải có trong đời sống con người. Và tâm tình đó phải có một cách thường xuyên và liên tục, bởi trong từng giây phút của cuộc sống, ân huệ Thiên Chúa vẫn tuôn trào không ngơi nghỉ.

Nhưng trong những chuỗi ân huệ đó, có những lúc người ta đón nhận những ân huệ đặc biệt, niềm vui quá lớn, hạnh phúc ngập tràn, một mình tạ ơn không thể thỏa lòng. Tôi muốn mời anh em chị, bà con xóm giềng, bạn bè thân hữu … cùng với tôi để hát to lên, cùng nhảy múa để tạ ơn Chúa vì ân huệ tôi được đón nhận. Giống như ông Đavít ngày xưa, cảm nhận tình thương của Chúa, ông nhảy múa như thằng điên … Tân Linh mục hôm nay cũng thế, ngài muốn mời tất cả mọi người thân thích, ruột thịt đến để cùng chia sẻ, hát to lên với nhau để tạ ơn Thiên Chúa vì thiên chức linh mục đã nhận được.

Được tạo bởi Blogger.