THẬP ĐẠI BỆNH


Hồng Y thánh thiện Việt nam
Khuyên Giáo Hội Chúa nên làm như sau
Dựng xây cộng thể giúp nhau
Chữa trừ mười thứ BỆNH đau nặng này

1. Tưởng suy quá khứ bề dày
Chỉ mong trở lại những ngày vàng son
Thời trôi qua đã không còn
QUÁ KHỨ CỤC BỘ mộng tròn vùi sâu

TM CN C Thường niên 15

AI LÀ NGƯỜI THÂN CẬN CỦA TÔI

(Suy niệm từ Lc 10. 29-35)


Nhiều trường hợp không làm mà mắc tội,
Điển hình như dụ ngôn Chúa dạy xưa.
Giê ru sa lem xuống Gie ri cơ,
Người lữ khách sa vào tay bọn cướp,
Chúng đánh đập tàn nhẫn và bóc lột
Để nạn nhân bên đường rồi bỏ đi.
Tình cờ thầy tư tế tới tức thì,
Ông vừa thấy, vội rẽ sang lề trái.
Sau một lát thầy Lê vi cũng tới
Thầy nhận ra nhưng cũng lại bước qua.
Nhân hậu thay! Người xứ Sa ma ria
Vừa trông thấy liền ra tay cứu chữa.
Ráp băng thuốc sau khi đã tẩy rửa,
Quán trọ kia ông gửi gắm đàng hoàng,
Đưa số tiền, ông tạm gởi tương đương
Với phí tổn quán trọ kia đề nghị…
***
Tình đồng loại,ôi! Vô cùng cao quí,
Cứu giúp nhau như anh em một nhà.
Nguyện xin: con luôn biết sống vị tha
Như huấn dụ Chúa dạy trong Kinh Thánh…
A men.
Thế Kiên Dominic

Alelluia!



1. Thứ năm, thứ sáu, thứ bảy tuần thánh, Chúa nhật Phục sinh : tất cả anh chị em chúng tôi tập trung giữ xe.
Nhà thờ nhỏ và nghèo nên không có khoảng đất trống nào dù là một chút, một phần đường hẽm bên hông nhà thờ và buổi chiều khi bãi rác không còn hoạt động thì trở thành chỗ giữ xe cho mọi người tham dự thánh lễ.
Có người vô tư : khi vào gởi xe họ bịt mũi lại, các cháu nhỏ nhăn mặt kêu thúi quá.
Tôi cười : tụi chị đứng đây mấy tiếng đồng hồ đó em.

Tự trong sâu thẳm chính mình, tôi tự nguyện và thấy rằng chỗ dành cho mình là ở đây.
Tôi chỉ xứng đáng ở nơi này.
Chúa hiểu tại sao tôi nói như vậy.
Vì tôi là một người tội lỗi.

NGƯỜI MỤC TỬ ĐÁNG KÍNH TOẢ HƯƠNG THƠM LÀM ĐẸP CHO ĐỜI


Thiên đàng thêm một bông hoa
Toả hương thơm ngát bên Cha Nhân Lành.

Hôm nay là lễ tuần bảy đúng một tuần kể từ ngày Cha vĩnh biệt thế gian về với Chúa. Qua thánh lễ này, con càu xin Chúa thương đón nhận linh hồn Cha Giuse vào hưởng hạnh phúc trong Nước Trời.

Nhớ lại năm 1995 lần đầu tiên con được gặp Cha ở giáo xứ Lãng Điền, Anh Sơn Nghệ An. Nhờ một ân nhân ở Mỹ qua trung gian một cựu đệ tử Dòng Chúa Cứu Thế ở Sàigon đã gửi một toa hàng ra ga Huế, hầu hết là quần áo mới và đồ dùng gia đình, để giúp người nghèo. Nhân đó, con đã xin họ chia sẻ một phần cho bà con nghèo ở Miền Tây Nghệ An, đặc biệt là bà con dân tộc thiểu số, nơi Cha đang phụ trách.

Nhận được tin Cha mừng lắm và bảo con bắt xe đò chở hàng về ngã 3 Diễn Châu có người đón và phụ áp tải chuyển xe đò về thị trấn Anh Sơn rồi cho người lấy xe máy lần lượt thay nhau chở về nhà xứ. Sáng hôm sau là ngày Chúa nhật bà con dân tộc kéo đến rất đông, Cha bảo con phát quà cho họ và Cha đã cho họ ăn no nê, để trở về bản làng trước khi trời tối. Cha đã “chạnh lòng thương” như Chúa Giêsu: “Ta không muốn cho họ về bụng đói, sợ họ té xỉu dọc đàng". (Mt 15:32).

Trong những dịp lễ phong chức, khi chúc mừng các tân chức, người ta thường hay chúc các Cha mới là “Chúc cho Cha trở nên Linh mục như lòng Chúa ước mong và lòng dân mong đợi”. Mình trộm nghĩ, “trở nên Linh mục như lòng Chúa ước mong” thì cũng dễ hiểu, (dù là rất khó thực hành, mời gọi người Linh mục nỗ lực mỗi ngày) nhưng còn “như lòng dân mong đợi” thì thật là khó.


Lòng dân thì “chín người mười ý”, làm sao mà chiều cho xuể, ý là chưa kể nhiều khi sống “như lòng dân mong đợi” thì lại “không như lòng Chúa ước mong” . Tuy nhiên, mình trộm nghĩ rằng, nếu người Linh mục cứ nỗ lực mỗi ngày miệt mài sống “như lòng Chúa ước mong” thì tự nhiên cũng sẽ sống “như lòng dân mong đợi”. Cứ lo sống đẹp lòng Chúa, còn lại để Chúa lo cho.

Đã nhiều lần share bài của cha ĐẶNG SAN, nhưng hôm nay tôi đặc biệt thích những giòng này của cha về cha già NGUYỄN NGỌC RAO OP.

Tôi chưa bao giờ đuợc gặp cha Rao, nhưng từ những ngày ở trong nuớc đã nghe nhiều về ngài, qua vài cha khác từng làm việc với cha trong Nhóm Phiên dịch Phụng vụ Giờ kinh.

Những năm cực kỳ khó khăn của Giáo hội, có những linh mục đáng kính như cha Rao đã là bóng cây giúp cho thế hệ đàn em "tu chui" được đứng vững và lớn lên - qua những lớp học chui, nhưng nhất là qua mẫu guơng đời sống của mình. Đặc biệt, tôi rất cảm lời chia sẻ của cha San về chuyện 'đuợc cha la', " ơ, cái thằng này sướng thế, vào tuổi này vẫn còn rung động như thời mới lớn!"

Sao thời đó, trên cái nền giáo dục cũ kỹ tưỏng như khắc nghiệt, lại có những cụ già dễ thương như thế ...chả bù với bây giờ tôi ở trời Tây - nơi mọi sự tuởng như thông thoáng phóng khoáng - gặp chuyện tương tự chắc bị họ gửi ngay...đi khám tâm thần rồi !!! - Lm Gioan Đàm Xuân Lộ


"CỤ GIÀ LINH MỤC"


Mấy năm nay, nghe tin cụ linh mục Ignatio Nguyễn Ngọc Rao, OP đã già đã lẫn. Cụ ở tu viện Đaminh Ba Chuông. Từ Văn Phòng Tỉnh Dòng chạy qua chỗ cụ gần xịt, mà sao lần lữa mãi. Có lẽ vì Ba Chuông vẫn là nơi...đô hội chăng. Nay thì cụ về Nhà Hưu tu viện Đền Thánh Mactin Hố Nai. Hôm qua từ am Hiền Đức Long Thành, kiên quyết phải về thăm cụ.

LTS của VTCG: Báo Công Giáo & Dân tộc (CGvDT) có lẽ không quá xa lạ với phần đông người Công giáo. Ít nhiều nó gây được cảm tình: nhiều bài có nội dung hữu ích, thời sự, trình bày bắt mắt, có cả báo giấy-báo điện tử, lại đăng nhiều bài viết của các tu sĩ, linh mục, thậm chí giám mục...
Tuy vậy, phải khẳng định đây là một công cụ tuyên truyền tinh vi vì nó là cơ quan báo chí của ủy ban đoàn kết Công giáo VN TPHCM, thuộc mặt trận tổ quốc VN, một tổ chức của nhà cầm quyền.
CGvDT được "nuôi" bởi ngân sách nhà nước nên phải "uốn ngòi bút" theo yêu cầu tuyên truyền.
Rất nhiều sự kiện Công giáo đã bị "bỏ qua", ví dụ đồi Thiên An... hoặc phải viết theo lệnh, không được viết khách quan như vụ việc tại giáo xứ Bùi Phát.

Ít người biết được CGvDT từng hô hào, gây sức ép chống việc phong thánh các thánh tử đạo VN (năm 1988) nhưng mới đây lại xông xáo trong việc kỷ niệm 30 năm sự kiện phong thánh (2018). Thật tréo cẳng ngỗng!

Vậy việc báo có Tổng biên tập là linh mục, được các giám mục/linh mục ghé thăm thì nên hiểu thế nào? Xin mời bạn tìm đọc về ủy ban đoàn kết Công giáo VN, về các linh mục "quốc doanh" để tự cho mình câu trả lời.

Báo CGvDT (cũng như báo Người Công giáo Việt Nam) có thể có slogan "Tờ báo của những gia đình Công giáo" nhưng thực sự nó không thể và không phải của Công giáo, mà chỉ "đội lốt" mà thôi.
Trong thời đại thông tin đa chiều, dĩ nhiên bạn có thể tra cứu từ nhiều nguồn để lấy thông tin nhưng hãy cảnh giác với những tờ báo "giả danh" như vậy.

Nếu cần thông tin chính thống của giáo hội Công giáo VN, hãy truy cập: web Hội đồng giám mục VN, các Ủy ban, các giáo phận, dòng tu hoặc vietcatholic.net, conggiao.info ...

O CÔNG GIÁO & DÂN TỘC (CGvDT) LÀM CÔNG CỤ TUYÊN TRUYỀN ĐỂ NHÀ NƯỚC CHIẾM ĐẤT NHÀ THỜ




Trong những ngày vừa qua, nhà cầm quyền Quận 3, TP HCM đã cho người đi phát tờ báo CG&DT số 2213-2214 cho các hộ dân trong giáo xứ Bùi Phát, hạt Tân Định, TGP Sài Gòn, và dặn giáo dân mở trang 23 để đọc một bài viết gọi là góc độc giả nhưng mang màu sắc dàn dựng để tuyên truyền bà con ủng hộ chủ trương của nhà cầm quyền là cướp đất của nhà thờ để xây trường học.

CGvDt là tờ báo của ủy ban đoàn kết Công giáo VN TPHCM, một tổ chức nhà nước thuộc Mặt trận tổ quốc VN


Nhắc lại, năm 2018 nhà cầm quyền quận 3 đã có ý định đập phá ngôi trường hiện tại để xây trường mẫu giáo, tuy nhiên khu đất và trường học đó xưa nay vẫn thuộc chủ quyền của TGP Sài Gòn. Do đó, cha chánh xứ lúc đó là cha Giuse Đinh Tất Quý cùng bà con giáo dân phản đối và khiếu nại khẩn cấp. Công trình tạm ngưng cho đến nay, mặc dù chưa được giải quyết nhưng nhà cầm quyền đã có động thái tiếp tục chiếm đất và sẽ thi công ngày 15.7 tới đây.

Trong lá thư khẩn cấp gửi cho giáo dân trong giáo xứ ngày 2.9.2018, cha Giuse Đinh Tất Quý đã khẳng định:

“1. Thửa đất của Nhà Trường hiện nay vẫn là thửa đất có chủ quyền.

2. Chủ quyền này thuộc về Tòa Giám Mục Sài Gòn.

3. Tòa Giám Mục đã xác nhận bẳng giấy tờ sự việc này.

4. UBND Phường 12 quận 3 Tp Hồ Chí Minh bằng văn bản cũng đã công nhận thửa đất này là của Giáo Xứ Bùi Phát.”

Xin anh chị em hiệp thông cầu nguyện cho giáo xứ Bùi Phát.

Tin Mừng cho người nghèo


Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn” (www.riposte-catholique.fr).


Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân. Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times ngày 6-4-2010. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha. Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh. Mới đây, bản dịch tiếng Pháp được trang www.riposte-catholique.fr đăng ngày 22-3-2013.

Xin được giới thiệu bài viết đầy tính thời sự này.

Tôi gặp được Giáo huấn Xã hội Công giáo

hình minh họa: Thánh lễ cầu nguyện cho các thai nhi bị chối bỏ của một nhóm Bảo vệ sự sống

Mùa Vọng năm 2010 tôi có những thay đổi trong công việc, chính tại thời điểm này, tôi mới nhẫn nại hay nói cách khác là tôi bị hút vào những suy tư, và đặc biệt lần này những suy tư đó trở thành một sức mạnh buộc tôi phải luôn suy nghĩ về nó.

Tôi miên man nghĩ về những người tôi quen, cả Công giáo và không Công giáo:

Với những người rất thành đạt theo tiêu chuẩn mặc định của xã hội ngày nay, họ có đủ các điều kiện vật chất mà nhiều người mơ ước, có địa vị xã hội, con cái học thành tài ở Mỹ, gia đình không xào xáo, thậm chí có cả nhà riêng tại Mỹ. Nhưng tôi vẫn thấy ở họ sự băn khoăn, hối tiếc và bất an.

Họ chợt nhận ra rằng những tiêu chuẩn thành đạt mà xã hội hiện nay mặc định cho con người là những điểm giới hạn của chính họ. Họ không biết có thật sự sống vì những tiêu chuẩn đó hay không, hay những tiêu chuẩn đó đang biến họ thành ‘người chết khi đang sống’.

TM CN C Thường niên 14

Được Ghi Tên Trên Trời

(Phỏng theo Lc 10.1-12-17-20)


Bảy hai (72) môn đệ tuyển xong,
Chúa sai tất cả các ông lên đường.
Từng đôi đôi một dễ thương,
Chúa khai trí họ đủ đường tương giao,
Chuyển lời Chúa sẽ đến sau,
Lời Ngài rao giảng nhiệm màu cứu tinh.
Dặn rằng: chớ có coi khinh,
Các con ở giữa yêu tinh, sói rừng.
Áo quần, giầy dép, dây lưng
Đơn sơ, sạch sẽ mà không túi tiền.
Vào nhà chào hỏi ưu tiên:
Bình an Thiên Chúa tới trên nhà này.
Uống ăn với họ thường ngày,
Không nên đòi hòi điều này, điều kia.
*Khi vào thành nọ, sớm khuya,
Cùng chung simh hoạt, sẻ chia đỡ đần.
Trông nom cứu chữa bệnh nhân,
Nhắc đi nhắc lại tinh thần thiêng liêng.

GỬI CÁC BẠN TRẺ CÔNG GIÁO VIỆT NAM TRÊN NƯỚC NHẬT


Các bạn trẻ thân mến!

Trước hết, để cho tiện xưng hô, xin phép được dùng từ “cha” và “con” cho gần gũi thân mật nhé! Đây là lần đầu tiên trong đời linh mục, cha xưng hô như vậy giữa đời thường, vì cha không thích dùng từ này, ngoại trừ trong toà giải tội. Vì nơi đó, cha nhân danh Thiên Chúa và đại diện cho Thiên Chúa, để cử hành bí tích.

Và cha viết thư này không phải với tư cách là người phụ trách Giới trẻ Công giáo toàn nước Nhật đâu nhé!. Nhưng cha có lý do, để mạo muội viết thư này.

1. Động lực và Ý tưởng

Trước đây, khi còn là sinh viên Đại học Huế, cha đã từng phụ trách SVCG Đại học Huế trong 4 năm và được đi giao lưu với các bạn trẻ ở Vinh, Đà Nẵng, Nha Trang, Quy Nhơn, nên cha đã nhìn thấy sức mạnh tràn trề nơi người trẻ, sự khao khát cháy bỏng muốn được giao lưu, học hỏi với nhau, để dấn thân phục vụ, trong Giáo hội cũng như ngoài xã hội giữa lòng đời.

Nên suốt 12 năm sống, học tập và làm việc ở Nhật Bản, cha đã khao khát muốn tổ chức thật nhiều sân chơi bổ ích cho các con, nhưng cho tới nay, chỉ mới tổ chức được một cách lẻ tẻ, theo từng nhóm nhỏ trong khu vực mà thôi. Mấy năm gần đây, nhìn thấy một lực lượng đông đảo các bạn trẻ, từ Việt Nam đến Nhật học tập và làm việc, nên cha lại càng khát khao muốn tổ chức một sân chơi lớn hơn, quy mô và ý nghĩa hơn.

Xin chia sẻ cùng cả nhà bài thuyết trình với chủ đề "Thi Ca và Cầu Nguyện " tại TTMV/TGP/Sài Gòn. sáng thứ Bảy ngày 6/4/2019.


THI CA và CẦU NGUYỆN


Như lời thánh Gioan vianney đã nói.”Lời Cầu nguyện cần cho hồn ta như mưa cần cho mặt đất” và Thánh Augustino cũng nói về Cầu Nguyện như là một nhu cầu cần thiết của con tim..”Sự khát khao đến với Thiên Chúa đã là một lời cầu nguyện…”

Vâng ! Những cơn mưa ấy, những nỗi khát khao ấy đã biến lời cầu nguyện trở thành thơ kinh đầy ắp nhịp rung của trái tim và thơm hương thanh khiết của Lòng Mến.

1. CẦU NGUYỆN THÀNH NHỮNG VẦN THƠ TỪ TRÁI TIM – CẦU NGUYỆN LÀ LÀM THƠ

Cầu nguyện là một sự liên lạc sống động giữa cá nhân mỗi người với Thiên Chúa hằng sống... mối tương quan sống động của con cái Thiên Chúa với Cha trên trời. Chúng ta phải tin, cử hành và sống mầu nhiệm đức tin trong tương quan sống động và thân tình với Thiên Chúa hằng sống và chân thật. Cầu nguyện giúp chúng ta sống mối tương quan này (Giáo lý Hội Thánh Công Giáo, số 2558, 2565).

Như vậy, cầu nguyện trước hết là cách sống niềm tin mãnh liệt và tròn đầy nhất; nhưng trên hết, cầu nguyện là một tâm tình. Thật vậy, bất cứ mối tương quan nào không có tâm tình, không có tình yêu, mối tương quan đó sẽ trở nên mờ nhạt và không bền chặt. Cầu nguyện phát xuất từ trái tim và chúng ta cầu nguyện với cả tấm lòng. Nếu lòng ta xa cách Thiên Chúa thì cầu nguyện cũng vô ích (GKHTCG, số 2562)

Vâng đúng vậy, trái tim là trung tâm hiện hữu của con người. Trái tim là nơi thầm kín của riêng ta; lý trí hay người ngoài không dò thấu được; chỉ có Thánh Thần Thiên Chúa mới có thể thăm dò và thấu suốt được. Vượt trên mọi khuynh hướng tâm lý, trái tim vẫn là nơi quyết định. Trái tim là nơi con người chân thật với mình nhất, để chọn lựa sự sống hay sự chết. Ðó cũng là nơi gặp gỡ để sống các mối tương giao, vì chúng ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa: Trái tim là nơi sống giao ước (GKHTCG, số 2563).

Như thế khi cầu nguyện, nhịp tim ta rung lên với Đấng Hằng Hữu từ trong sâu thẳm nội tại. Mỗi nhịp rung đều là những nhịp kỳ lạ đầy sáng tạo trong hơi thở Thần Khí, vì chính Thần Khí sẽ dạy cho ta cách rung nhịp để hòa điệu trong Tình Yêu Vĩnh Hằng. (Rm 8, 26-27)

Cứ thế, nhịp rung trong Thần Khí sẽ tràn ra đầy ý thơ thanh khiết, những cung bậc diễm tuyệt để chúc tụng, thờ lạy, để cầu xin, chuyển cầu, để cảm tạ và ngợi khen.


Đây là lá thư tâm tình của một người anh gởi cho em ruột của mình mới nhận lãnh thiên chức linh mục được 2 tuần lễ, đang hân hoan bước vào những ngày đầu phục vụ Cộng đoàn Dân Chúa.

Chú Thắng thân mến!

Hai tuần lễ sau ngày chú thụ phong linh mục đã trôi qua rất mau, chú nhỉ. Thế là chú đã tới nhiệm sở và bắt đầu công tác mới trong tư thế của một linh mục phó xứ. Tạ ơn Chúa.

Anh mới nhận được thư chú, trong đó chú nêu lên một câu hỏi: “Người giáo dân mong muốn điều gì nơi linh mục?”



LỄ TRAO GIẢI THƯỞNG TỰ DO TÔN GIÁO 

PHILÍPPHÊ NGUYỄN KIM ĐIỀN


Chiều Chúa nhật 16/6/2019 tại Hội trường Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo VN Seattle đã diễn ra lễ trao Giải thưởng Tự do Tôn giáo năm 2019. Giải thưởng này do Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải ngoại khởi xướng từ năm 2010, nhằm cổ vũ và tôn vinh những cá nhân và tập thể đã và đang tích cực dấn thân cho tự do tôn giáo tại Việt Nam.

Năm nay giải được trao cho Hòa thượng Thích Không Tánh và Mục sư Nguyễn Hồng Quang. Bác sĩ Đỗ Văn Hội, từ Florida và Mục sư Hoàng Quốc Bình, từ Oregan đã đến nhận giải thưởng thay cho Hòa thượng Thích Không Tánh và Mục sư Nguyễn Hồng Quang.

Nhân dịp này, Phong trào Giáo dân Việt Nam Hải Ngoại cũng phát hành tác phẩm “TỔNG GIÁM MỤC PHIL. NGUYỄN KIM ĐIỀN, CHỨNG NHÂN CỦA CÔNG LÝ VÀ SỰ THẬT”. Tác phẩm sưu tập các bài phát biểu của Đức Cố TGM cũng như các bài viết về ngài của một số chứng nhân.

Mấy năm trước, tình cờ đọc được bài cha Nguyễn Vân Đông, gốc Kontum, giảng tại Nhà Thờ Chính Tòa Sàigòn, tôi thấy hay quá bèn viết lên báo Văn Nghệ Tiến Phong xuất bản ở Hoa Kỳ. Mấy bà làm việc công quả trong một ngôi chùa ở Toronto đọc bài tôi viết, cũng xúc động như tôi. Các bà Phật Tử ngưỡng mộ lòng bác ái của cha Đông và thương mấy người cùi, đã góp tiền trong chùa rồi nhờ tôi chuyển về cho cha Đông. Việc này làm tôi cảm động và suy nghĩ mãi.


Bài tôi viết về người cùi dài dòng, bắt đầu từ chuyện Đức Cha Cassaigne rồi mới dẫn tới chuyện cha Đông, như sau:

( … ) Đức Cha Jean Cassaigne là người con một, sinh ra trong một gia đình quý phái giàu có bên Pháp, nhưng ngài đã từ bỏ mọi sự sang trọng thế gian mà xin vào Tu Hội Thừa Sai Paris. Lãnh chức Linh Mục xong, ngài xin sang Việt nam truyền giáo. Ngài chọn Việt Nam vì sau khi đọc các bài cha Đắc Lộ Alexandre de Rhodes viết trên báo Journal des Voyages về cánh đồng truyền giáo tại Việt Nam, ngài đã bị Việt Nam thu hút.

NGÀY HIỀN PHỤ
KÝ ỨC TÌNH CHA


BỐ TÔI

Bố tôi sống rất đơn sơ
Hết lòng dạy dỗ con thơ nên người
Bố tôi nghiêm nghị ít cười
Cần cù uốn nắn cho đời con khôn
Yêu thương đúng nghĩa xác hồn
Huấn ca răn dạy sớm hôm từng ngày
Bố tôi kiêm cả chức thầy
Giáo trình vỏn vẹn thập điều Giối Răn

TM CN C Thường niên 13

Xin Theo Chúa

(Phỏng theo Lc 9. 51-62)


Niềm vui nghĩ tới ngày về,
Nỗi đau cứu thế - trăm bề ngổn ngang.
Chúa cùng môn đệ vào làng
Quanh vùng Thánh địa tham quan dân tình…
Làng này tỏ vẻ bất bình,
Chúa qua làng khác,chẳng khinh miệt nào,
Hiến thân cứu thế nâng cao,
Tình thương trên hết, lẽ nào phạt ai…

Mừng Lễ Thánh Phao Lô

( Thánh Bổn Mạng văn hữu Cao Huy Hoàng)


Tạ ơn thánh cả Phao Lô
Nêu cao gương sáng tông đồ giáo dân.
Thi ca cầu nguyện chung phần,
Theo đường văn hóa thấm nhuần đức tin.
Chúng con thành kính nguyện xin
Cậy Cha Bổn Mạng giữ gìn chúng con
Họ Cao mạnh khỏe ưu tiên,
Văn đoàn học hỏi, cần chuyên thực hành.
Ước mong độc giả cảm tình,
Hướng về nếp sống hiển linh Nước Trời.
Cậy trông ân sủng: nguồn vui,
Phao Lô thánh cả chẳng rời đoàn chiên…

Thế Kiên Dominic

SAO CHA NỠ VỘI RA ĐI

Cố linh mục Phaolô Nguyễn Chí Thiện

Thế là Cha đã đi rồi !
Mang theo kỷ niệm của thời sinh viên
Dáng cao, giọng nói lương hiền
Khôi ngô tuấn tú giữa miền trần gian

Quảng Bình quê mẹ trắng tang
Gia đình, xứ đạo, họ hàng lệ rơi
Bốn chín năm hiến lễ cuộc đời
Chín năm linh mục vừa dôi một ngày

Cuộc đời Cha thật đẹp thay
Hiền lành, thánh thiện từ ngày còn xuân
Anh em bạn hữu xa gần
Nhất là nhóm Huế tình thân nhớ hoài

Sông Hương, núi Ngự tiễn ngài
Trở về Chủng viện đàng ngoài dự thi
Học xong Giáo phận sai đi
Trở về đất Quảng ngại gì nắng chang

Bài sai gửi tới Sen Bàng
Đường đi lối lại trăm ngàn nhiêu khê
Đến Trung Quán gọi chiên về
Bao năm tản mát không hề chủ chăn

Vùng đất Lệ Thuỷ khó khăn
Cho nên cha phải tiện tằn từng xu
Vừa lo kiến thiết trùng tu
Vừa lo cày cấy, để thu lúa về
Được tạo bởi Blogger.