(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Mời đọc phần 1; phần 2


Những năm đầu của đời tu trôi nhanh hơn Hùng tưởng. Hùng hạnh phúc và trân quý từng ngày được sống với tư cách là một chủng sinh. Cậu lao vào phục vụ hết mình, việc gì cũng làm, không hà cớ điều chi. Có lẽ, những năm tháng không được sống cho ước mơ làm Hùng có suy nghĩ là cậu sẽ dành cuộc đời phục vụ để bù đắp lại. Khi người ta phải hy sinh, đánh đổi thật nhiều để có được một thứ gì đó, họ sẽ quý nó như một bảo vật. Với Hùng, ơn gọi là một thứ như vậy. Cậu mơ về những làng bản xa xôi mà một ngày nào đó mình có thể đặt chân tới. Cậu muốn là một linh mục của người nghèo. Cậu khao khát mang Chúa đến cho những con người tội nghiệp ấy. Còn nhiều kế hoạch và dự định tốt đẹp trong đầu mà Hùng ước ao một ngày nào đó có thể thực hiện được….

Nhưng trong cuộc đời này có một thứ chắc chắn là: không có gì chắn chắn cả. Sau những năm tháng rất đẹp và đầy lý tưởng, Hùng bắt đầu phải đối diện với thử thách của chính mình…

--------------------


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)


Đêm thứ bảy trước đó, mưa to suốt đêm, Hùng không ngủ được. Sáng sớm Chúa Nhật, đúng bốn giờ, Hùng mượn được một chiếc áo mưa của người em trong đơn vị rồi trèo tường, ra đường lớn, bắt xe về quê. Ngồi trên xe rồi, cậu suy nghĩ trong đầu những câu hỏi có thể sẽ gặp và trả lời thử. Chưa bao giờ Hùng thấy hồi hộp như thế…

Đúng mười giờ sáng, xe dừng trước cổng chủng viện Hoa Thanh.

Chủng viện rất lớn, nhìn qua then cửa, phía bên trong, có mấy người thanh niên mặc áo trắng nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Hùng nhìn chiếc áo sơ mi màu trắng mình đang mặc, lòng thầm cảm ơn Hồng Lam.
Cậu quyết định bấm chuông.

Một chú ứng sinh ra mở cửa:
- Xin lỗi, anh tìm ai? – Người thanh niên lịch sự
- Cho tôi gặp cha Ái – giám đốc chủng viện. Tôi có hẹn với Ngài. Rồi như để chứng minh điều mình nói là thật, Hùng rút lá thư đã bị nhòe mực do gặp trời mưa, đưa cho người canh cổng.

Chú này nhìn tờ giấy, cười rồi nói:
- Mời anh vào nhà khách chờ để em đi báo với cha.

TRÁI CHÍN PHẢI ĐỢI


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Hùng ngồi một mình trong nhà nguyện, dùng nắm tay đấm nhè nhẹ vào sau lưng, đôi mày hơi nhíu lại tỏ vẻ đau đớn, trong đầu bỗng nghĩ vẩn vơ: Có khi nào mình lại phải về lấy vợ vì cái bệnh này không?
--------------

Từ nhỏ, Hùng đã có chí đi tu, cậu sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả nên phải làm nhiều việc để phụ với cả nhà kiếm sống. Chỗ Hùng ở có nghề làm đá, người dân xẻ đá trên núi Voi về bán lại cho mấy xí nghiệp. Hùng theo anh Tín trên chiếc xe công nông vào núi lấy đá. Anh Tín lái xe. Hùng ngồi đằng sau. Khi tới bến đá thì hai anh em nhảy xuống bốc đá bỏ lên rồi lái thẳng về xí nghiệp giao cho người ta. Cứ đi đi về về cả ngày như vậy, thấy mà cực.

Ngồi trên xe, Hùng hỏi anh Tín:
- Mình ghé đâu nghỉ tí cho đỡ mệt đi anh Tín? Lái xe cả ngày đường rồi, chả được nghỉ lúc nào.
- Lúc lái xe thế này mới là lúc được nghỉ ngơi đó em, chứ lát hồi tới bến, anh em mình lại phải lao xuống bốc đá. Tranh thủ được tí lúc này thôi, em ngủ đi. – Anh Tín nói, mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía trước.

Cà Thọt

ảnh minh họa

Bạn mang thai đứa con đầu lòng, nó khó tính khó nết, bạn ói suốt, nghe mùi cá là ói tới mật xanh. Vậy mà bạn lại thích ăn cóc xanh để nguyên vỏ, chấm với muối ớt thật cay. Mỗi lần có dịp về thăm mẹ. Bạn với Chị thường hay ngồi dưới cây cóc lúc ban trưa hái trái nào ăn trái đó, ăn đến đã thèm thì thôi.

Nói đến chị ai cũng thương. Năm lên 8, chị bị sốt bại liệt, từ một bé gái bình thường, sau cơn bão bệnh di chứng để lại trên người chị là một cái chân teo dúm lại, đi cà thọt, người thì khom xuống mặt gần như song song với mặt đất. Trẻ con trong làng hay trêu đùa gọi chị là “ Cà Thọt” mặc dù chị có cái tên rất đẹp “ Lý Mỹ Nhân”. Chị có đôi mắt rất sáng, tuy di chuyển khó khăn nhưng siêng làm việc, nhà cửa lúc nào chị cũng quét dọn sạch sẽ cơm nước tinh tươm trước khi cha mẹ đi làm về.



WHĐ, 15-05-2020 – Trong nhiều năm nay, Bản tin Giới Trẻ Online của Ủy ban Mục vụ Giới trẻ và Thiếu nhi (UBMVGT&TN) trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) được phát hành theo dạng file PDF, ví dụ như file PDF của Bản tin Giới trẻ Online tháng 04-2020. Nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng và giúp độc giả trải nghiệm tối đa các ứng dụng công nghệ, UBMVGT&TN đã ra phiên bản số hóa - Ymagazine.net - được trình bày theo hình thức tạp chí điện tử, một trào lưu báo chí đang thịnh hành hiện nay.
Sau đây là nguyên văn thư giới thiệu về Ymagazine.net của cha Gioan Lê Quang Việt, Tổng thư ký UBMVGT&TN / HĐGMVN:

Thư giới thiệu Ymagazine

NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH: NHỮNG CÁI QUÁ VÀ NHỮNG CÁI KHÁ
– Bài 1. HÚT QUÁ NHIỀU THUỐC LÁ – Lm. Lê Quang Uy


Tôi viết loạt bài này giống như một dịp để nhìn lại mà sám hối trước Thiên Chúa và trước mọi người về những cái QUÁ không tốt trong đời mình. Chỉ mong mọi người đọc được, nhất là các bạn trẻ thấy có cái gì đó có thể còn kịp tránh được, đừng phạm sai lầm như tôi. “Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng…”

Rồi có lúc tôi cũng sẽ kể lể về những cái KHÁ mà Chúa đã ban cho tôi làm vốn liếng cuộc đời, để bây giờ nhìn lại tôi thấy vui mừng mà cám ơn Thiên Chúa, cám ơn gia đình và biết ơn mọi người trong đời mình. Cũng chỉ mong mọi người, nhất là các bạn trẻ, thấy ra bản thân cũng có nhiều cái KHÁ lắm chứ không ít đâu. Hãy tận dụng những cái KHÁ ấy để làm cho đời mình hạnh phúc, lại hữu ích cho mọi người mình gặp gỡ và sống chung.

Bài 1. HÚT QUÁ NHIỀU THUỐC LÁ


Tôi bắt đầu hút thuốc khi đậu vào Đại Học Kiến Trúc năm 1978, y như thể làm “dân Tê-Ke” thì phải phì phèo điếu thuốc bên ly cà phê đen quán bình dân lề đường mới là đúng điệu !





ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO
trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam 

THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO
DỊP LỄ THĂNG THIÊN VÀ VỀ WEBSITE/APP
CỦA ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO


Các con thân mến,

Cùng với Giáo Hội, chúng ta mừng Đại Lễ Phục Sinh năm nay trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt vì đại dịch Covid – 19. Tạ ơn Chúa, Lễ Chúa Thăng Thiên năm nay chúng ta mừng với Thánh Lễ và sinh hoạt mục vụ trở lại bình thường sau nhiều ngày cách ly.

Mừng Lễ Chúa Thăng Thiên: Chúa muốn củng cố niềm tin của chúng ta vào cuộc sống mai sau, cuộc sống đàng sau cuộc sống hôm nay của chúng ta. Tiếp theo, việc Chúa Giêsu Thăng Thiên đã đem đến cho chúng ta một niềm hy vọng và chính niềm hy vọng này là một nâng đỡ lớn lao cho mỗi người chúng ta để chúng ta xây dựng cho mình một cuộc sống cao cả, tốt đẹp và có ý nghĩa trong cõi đời này.

Chúa Giêsu Thăng Thiên, Người cũng muốn nói với chúng ta rằng: “Quê hương chúng ta ở trên trời” (Pl 3, 20); “Anh em đã được trỗi dậy cùng với Đức Ki-tô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự bên hữu Thiên Chúa” (Col 3, 1). Nhưng không có nghĩa là chúng ta phải xuất thế, xa lánh trần gian. Trái lại, chúng ta cần phải nỗ lực nhập cuộc, dấn thân như Người đã truyền dạy: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16, 18).

Xin chào quý ban biên tập!
Mến chúc quý vị mùa Phục sinh an bình, dồi dào ơn Chúa và tăng trưởng đức tin trong cơn nguy biến này!
Tôi trân trọng gửi một bài viết nhỏ, như là lời động viên đức tin, nhất là cho người trẻ, tuổi trẻ và ơn gọi. Hi vọng một chút đóng góp nhỏ cho ban biên tập, có gì cần góp ý xin cứ chỉ dạy thêm nhé!

Thân ái trong Chúa Kitô phục sinh và Mẹ Maria.

Tác giả Cuong Nguyen
---

PHƯỢT !

nhà thờ Chính Tòa Phú Cường

Ngày ấy, sau khi tốt nghiệp đại học, nhóm phượt của Hải đi về Bản Cao vùng Gia Lai. Họ là những sinh viên trẻ thích du ngoạn khám phá và ưa mạo hiểm. Điểm đến của họ thường là đồng bào dân tộc thiểu số vùng cao, họ đã đi nhiều lần và nhiều vùng khác nhau của vùng Tây Nguyên hùng vĩ. Tuy nhiên, lần này, một tai nạn đã xảy ra với Hải. Anh được người dân trong vùng cứu và đưa về “giáo điểm” để chữa trị. Hải bị ngã từ trên cao xuống suối chảy siết, bị gãy một tay và rơi vào tình trạng đuối nước, nên bất tỉnh nhiều giờ, và được một Linh mục và trong vùng cứu chữa! Cả nhóm phải lưu lại tại giáo điểm! (1)
***



THƯ GỞI EM: Chúa luôn yêu thương em




Thứ ba 12.05.2020

Sau hơn một tháng thực hiện nhiều biện pháp phòng và chống covid - 19, nhằm ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh trong cộng đồng, cho đến hôm nay, có thể nói Việt Nam đã thành công trong việc quản lý và kiểm soát dịch bệnh. Nhờ thế, mà những sinh hoạt của người dân bắt đầu trở lại với nhịp sống thường ngày.

Cụ thể: Sinh hoạt tâm linh nơi các tôn giáo đã hoạt động trở lại, học sinh, sinh viên, hồn nhiên cắp sách đến trường, người lao động lại tiếp tục hối hả, tấp nập giữa dòng đời xuôi ngược, nhiều dịch vụ, kinh doanh được hoạt động sau những ngày ngưng trệ.

Em! Trong hơn một tháng thực hiện cách ly và giãn cách xã hội em đã ở đâu? Làm gì? Suy nghĩ như thế nào? Cảm nhận ra sao? Chắc chắn rằng: Trạng thái tâm lý và tâm hồn em liên tục đối diện với những cung bậc thay đổi khác nhau.

Hồi ức Thánh Đường


Nó sinh ra và lớn lên trong một xóm đạo.
Năm lên 7 tuổi, nó được chị cả dẫn vào xin chú xứ Hoàn cho được học giáo lý. Đấy là chương trình mà bất kỳ một đứa trẻ có đạo nào cũng phải trải qua. Nó không thích học và mấy đứa trẻ tầm tuổi đó cũng chẳng ưa việc học cho được lòng đạo đức này lắm. Nhưng cha mẹ bắt đi nên đành theo học một cách miễn cưỡng. Hằng tuần, cứ sau khi đi lễ Chúa Nhật là lại vào một tòa nhà màu vàng vàng mà nghe chị cả kêu là nhà xứ để học giáo lý. Chú xứ Hoàn giảng bổn lia lịa. Mấy đứa ngồi dưới ngáp ngôn nguôi. Giảng kinh bổn xong, chú xứ chuyển qua dạy hát cho đám học trò với hy vọng có thể thay đổi được chút ít không khí nhưng mấy đứa trông không có vẻ gì là thiết tha cho lắm. Nó không biết học để làm gì nhưng sau một thời gian học thấy được khen ngoan hơn và ít văng tục hơn trước thì nó nghĩ đó là lý do mà bậc cha mẹ nào cũng muốn gửi con mình đến học chỗ mấy cha, mấy thầy là như vậy.

[Radio Người Trẻ]: Chỉ đơn giản thế thôi sao?


 “hãy về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa.” 

Hôm ấy, trời vừa sáng, bài giảng của Đức Giêsu cho người dân bị gián đoạn vì tiếng ồn ào của đám đông. Họ dẫn tới trước mặt Giêsu một người phụ nữ bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại tình. Án tử hình dành cho chị ta đã quá rõ ràng nếu chiếu theo Luật mà xử. Nhưng mưu đồ của đám người hùng hổ kia là muốn mượn chị này để hạ bệ luôn cả Giêsu. Đứng giữa đám đông, chị không hé một lời. 

Chị không biết nói gì, phần vì xấu hổ, phần vì biết rằng chẳng thể nào thoát được cái chết kinh khủng đang chờ mình. Thầy Giêsu là một con người ngay chính. Hẳn là Thầy cũng ưa chuộng điều thiện và kinh tởm điều ác. Hầu chắc là Thầy cũng sẽ tuân theo những gì luật chỉ dạy và đồng ý với bản án định sẵn kia. Một cảm giác mặc cảm tội lỗi trồi lên. Cái khoảnh khắc tủi nhục vì bị phát hiện phạm tội đã rõ ràng rồi, nay lại phải trở thành con mồi để “nhử” người khác càng làm cho chị nhận thấy thân phận thấp bé và nhỏ mọn của mình.

ảnh minh họa

- Về rồi đó à con!

Tiếng bà cố Minh vang lên giữa cái nắng khô khốc buổi cuối hè, khi tấm màn cửa khẽ động đậy. Bà đã ngồi đây chờ con từ sáng sớm. Bà chờ đợi một điều gì đó ở rất xa. Bà vừa mong thấy con, vừa không mong thấy con lúc này. Mong gặp con để hỏi ngọn ngành mọi chuyện, lại không mong gặp con. Gặp con bà lúc này tức là những điều người ta xì xào là thật. Đó là điều bà không muốn nghĩ tới nhất. Cuối cùng thì tấm màn cửa vẫn động đậy, vẫn được vén lên. Con trai bà đã về. Cái tin đồn con trai bà bỏ chủng viện để về cuối cùng là thật. Những tiếng xầm xì ở mỗi góc chợ, những tiếng xầm xì mỗi buổi lễ, buổi nhà thờ nay đã thành thật rồi. Khi tấm màn cửa động đậy, tim bà đã như vỡ một nửa rồi. Một nửa còn lại vẫn đập, để bà khẽ hỏi con, để bà xác nhận sự thực là con trai bà đã về đây, ngay cạnh bà.

- Tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi! Mẹ đi nấu cơm trưa.

Câu chuyện người đi nhờ xe


Đêm hôm đó là một đêm mưa bão trời tối đen như mực. Không. Đây không phải là sự khởi đầu của một câu chuyện kinh dị. Đó là sự khởi đầu của một câu chuyện đã diễn ra trong một đêm mưa bão tối trời. Đó là cái đêm mà một trận bão bất ngờ và nguy hiểm đang tấn công vào bờ biển New Jersey. Chồng tôi và tôi đang lái xe trong cơn mưa lớn, trên mặt đường thỉnh thoảng ánh lên những tia sáng cùng với những tiếng sấm sét nổ vang trên bầu trời. Qủa thật đêm hôm đó không phải là một đêm để đi ra ngoài và chúng tôi rất lo lắng mong được về nhà.

Tôi nên thánh ư ? Bảy hành động giúp bạn nên thánh mỗi ngày



Rất nhiều người trong Giáo hội nói: “Tôi nên thánh ư ? Không, việc đó dành cho người khác, không phải tôi”. Như thể họ không tin rằng Chúa có thể đổi mới mọi sự, rằng đối với Ngài không có gì là không thể. Nếu điều này có thể đi vào lòng trí của thánh Augustinô và thánh Phanxicô, thì cũng có thể đi vào tâm hồn bạn.
Bạn chỉ cần tin khi Ngài nói với bạn rằng bạn có thể nên thánh, rằng bạn đã được chuẩn bị cho một nơi trên thiên đàng. Và câu hỏi đặt ra bây giờ là, làm thế nào tôi có thể nên thánh trong cuộc sống hàng ngày? Tôi phải làm gì? Công thức là gì? Chà, không có một công thức duy nhất, vì sự thánh thiện mang nét cá nhân, nghĩa là sự thánh thiện của bạn không giống với tôi hay của người khác.
Lời kêu gọi bạn nên thánh là duy nhất và bạn phải khám phá nó. Ở đây tôi xin gợi ý bảy hành động mà bạn có thể thực hiện trong ngày để đến gần với sự thánh thiện. Bảy hành động cụ thể mà nếu bạn áp dụng vào thực tế, có thể giúp bạn nhanh chóng hướng về Chúa. Hãy chú ý.

Giới thiệu Sách Lẽ Sống:


Đây là một sưu tập gồm 365 câu chuyện suy niệm và cầu nguyện mỗi ngày theo chủ đề từng được phát trên Radio Veritas Asia - Đài Phát Thanh Chân Lý Á Châu với hy vọng đó sẽ là người bạn đường cùng đồng hành với chúng ta trong cuộc sống có nhiều niềm vui nhưng cũng có nhiều thử thách.


Phản ứng và thái độ của chúng ta khi đau khổ xuất hiện

(trích sách "Tại sao Ngài im lặng?" - Lm Giuse Đinh Thanh Bình sdb )


Một chàng thanh niên đạo hạnh cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa! Con chán ghét tội lỗi, con sợ làm Chúa buồn, xin Chúa hãy giúp con đủ sức mạnh để con đừng bao giờ phạm tội nữa, để con luôn sống trong sự bình an thánh thiện.” Trong giấc mơ, Chúa trả lời: “Nếu con không yếu đuối, không khổ đau thì con sẽ không cần Cha giúp nữa.”

Chỉ khi phải trải qua những đau khổ dằn vặt cấu xé tâm hồn và thể xác, chúng ta mới thấu hiểu rằng con người mình yếu đuối, mình cần được ủi an xoa dịu, mình ao ước được chia xẻ nỗi đau với vợ chồng, bạn bè thân quen. Khi niềm đau lên tới tột độ, chúng ta bám víu vào niềm tin Thiên Chúa. Tội nghiệp Thiên Chúa, vì Ngài ít khi được chung vui với con người. Lúc đó, con người thường quên Ngài. Chỉ khi họ đau khổ quá sức chịu đựng, họ mới ‘lôi’ Ngài ra để cầu xin, van nài. 
Thiên Chúa thường im lặng, vì Ngài đã nói rất nhiều qua tha nhân, những người theo Ngài vì lý tưởng phục vụ để thay ngài giúp đỡ những nạn nhân khốn cùng. Như vậy, chúng ta cần phải biết phản ứng và thái độ của những người đau khổ để tìm ra những cách thế trợ giúp lẫn nhau.

1. Tức giận

WGPSG /Aleteia -- Đức Giáo Hoàng Phanxicô cung cấp một số cách phân định những tiếng nói mà chúng ta nghe thấy trong lương tâm của chúng ta. 

Phân biệt được tiếng nói của Chúa với tiếng nói của Satan là một yếu tố cho thấy rất rõ sự trưởng thành tâm linh. Vào trưa Chủ nhật, trước khi đọc kinh 'Lạy Nữ Vương Thiên Đàng', Đức Giáo hoàng Phanxicô đã đưa ra một bài học nhỏ về sự phân định này: 

Phân định


Chúa nhật thứ tư Mùa Phục sinh hôm nay, chúng ta hướng lòng về Chúa Giêsu Mục tử nhân lành. Tin Mừng nói rằng: "Chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra." (Ga 10: 3). Chúa gọi tên ta, Ngài gọi ta vì Ngài yêu thương ta. Nhưng Tin Mừng sau đó cho chúng ta biết, có những tiếng nói khác, không được chiên nghe theo: đó là tiếng của những người lạ, của kẻ trộm và những kẻ có ý làm hại con chiên. 

Những tiếng nói khác nhau này cộng hưởng trong chúng ta. Có tiếng nói của Thiên Chúa, Đấng nói lời tốt lành trong lương tâm, và cũng có tiếng nói cám dỗ dẫn đến cái ác. 

Làm thế nào chúng ta có thể nhận biết tiếng nói của mục tử nhân lành hơn là tiếng của kẻ trộm, làm thế nào chúng ta có thể phân biệt lời linh hứng của Thiên Chúa với những gợi ý của ma quỷ? 

Người ta có thể học cách nhận ra hai giọng nói này: đó là hai ngôn ngữ khác nhau, với những cách đối nghịch gõ vào cửa trái tim chúng ta. Hai ngôn ngữ khác nhau: Cũng giống như khi ta phân biệt được ngôn ngữ này với ngôn ngữ khác, ta cũng có thể phân biệt tiếng nói của Chúa với tiếng nói của ma quỷ. 

hình ảnh thánh lễ truyền chức linh mục

Bà Minh vừa đi lễ về.

Bà cởi chiếc áo dài trắng ra, móc lên cây đinh đang gắn trên tường. Tiếng thở dài tự nhiên thoát ra.

Vậy là ba tuần rồi, kể từ ngày con trai của bà không được gọi là “thầy” nữa. Ba tuần mà bà chỉ dám đi lễ sáng Chúa Nhật. Thánh lễ vắng người nhất trong các Thánh lễ cuối tuần, để giữ luật Chúa cho trọn vẹn. Bà chọn góc khuất nhất, tối nhất để ngồi. Bà chọn hàng ghế cuối để ngồi, để người ta khỏi nhìn thấy mình và mình nhìn thấy được người ta. Nhìn thấy những cái đầu chụm vào nhau xầm xì. Nhìn thấy những ánh mắt không rõ nghĩa của ai đó quay xuống bà. Bà biết. Bà biết trong tiếng xì xào ấy sẽ có nhắc đến tên con trai bà. Đôi khi cả tên bà nữa. Bà biết ánh mắt quay xuống kia là niềm mong mỏi nhìn rõ được thái độ của bà trong những ngày này. Biết thế, bà càng cố giữ sự bình tĩnh và trang nghiêm của mình. Trang nghiêm khi đứng khi ngồi. Trang nghiêm khi ngắm nguyện. Nhưng lòng bà thì không được yên, không được trang nghiêm như thế. Ba Thánh lễ Chúa Nhật này, bà chẳng thể nghe rõ cha giảng gì. Tai bà cứ nóng đỏ lên, lùng bùng cả Thánh lễ. Mắt bà cố lấy cây Thánh Giá trên bàn thờ làm điểm tựa để khỏi phải nhìn góc này góc khác. Rồi bà phải tranh thủ về ngay, khi cha vừa kịp chúc lành xong. Bà sợ chạm phải ánh mắt hay cả tiếng xầm xì kia, lúc người ta ra về. Trong Thánh lễ người ta còn chẳng thể yên lặng, huống hồ lúc ra về.







TMCNA Phục Sinh 5

Thầy Là Đường…


(Cảm nhận, suy niệm từ Ga14. 1-12)

Thời Cựu Ước: trên đường về Đất Hứa

Luôn tuân theo giới luật Thiên Chúa ban.

Và ngày nay Tin Mừng Chúa truyền lan

Với cuộc đời: con đường Vua Cứu Thế.

***

Là sự thật: Đấng Thiên Sai nhập thể,

Luôn nhắc ta: muôn vật, có con người

Bản tính hằng chân thật như chính Ngài,

Ai giữ trọn sẽ được về Nước Chúa.

***

Nước Thiên Chúa: có sự sống muôn thuở

Sống tình yêu, không giả dối, phân ly,

Chúa Giê Su rao giảng chỉ đường về,

Hãy theo Chúa, vì chính Ngài là sự sống…

***
Được tạo bởi Blogger.