Sau cái chết của ông Thanh, cái Thắm, đứa con gái duy nhất của ông bà Thanh suốt ngày ôm bụng kêu đau. Nén nỗi đau mất chồng, bà chạy đôn chạy đáo tìm thuốc cho con. Hễ nghe ai bày cho ông thầy lang nào bà liền tìm đến. Hễ nghe ai chỉ cho cách chữa trị nào bà cũng làm cho bằng được. Thế mà cái Thắm cũng không hết bệnh. 


Không nỡ để đứa con gái suốt ngày ôm bụng kêu đau, bà quyết định dẫn con lên tỉnh khám. Tại đây người ta vẫn không tìm ra bệnh cho con bà. Thấy hoàn cảnh tội nghiệp của hai mẹ con, ông bác sĩ đến khuyên bà nên đưa con lên Sài Gòn khám, vì trên đó máy móc hiện đại và bác sĩ giỏi nhiều hơn. Ông cũng nói thật con bà có khả năng bị ung thư đường ruột giai đoạn đầu. Ông nói thế để bà chuẩn bị tâm lý cũng như mau chóng đưa con lên tuyến trên. Tuy nhiên, mới nghe tới hai chữ ung thư mặt mũi bà Thanh tối sầm, vì từ trước tới nay có ai trong làng thoát khỏi căn bệnh này đâu, ngay cả chồng bà cũng đâu thể thoát nổi. Như muốn trấn an bà, ông bác sĩ nói thêm đó chỉ là suy đoán của ông, và nếu nó là sự thật thì trong giai đoạn này bệnh tình của con bà có thể chữa trị khỏi hoàn toàn.

Sau khi từ tỉnh về, bà quyết định bán cái xe đạp cũ kỹ mà chồng để lại, cộng thêm cái tivi đen trắng để lấy tiền chữa trị cho con gái. Số tiền nhận được cộng với khoản phúng điếu sau khi lo hậu sự cho ông Thanh, bà đếm đi đếm lại cũng chỉ được gần hai triệu. Với khoản tiền cầm trong tay, bà đắn đo, lo nghĩ có nên đưa cái Thắm đi vào Sài Gòn không. Bởi lẽ bà biết để chữa trị cho con bà thì số tiền phải gấp nhiều lần hơn thế. Lúc này bà tính sang vay mượn hàng xóm. Thế nhưng sau đó lại thôi. Vì sau hai vụ mùa trắng tay, hàng xóm nào có ai có của dư của để đâu. Hơn nữa, mới đây họ cũng đã giúp đỡ bà nhiều trong việc lo hậu sự cho ông Thanh rồi. Lúc này bà không biết phải làm gì. 

Nếu đi thì không đủ tiền. Còn nếu không đi thì con bà sẽ phải tự chống chọi với căn bệnh trong người. Nhìn sang đứa con đang quằn quại trên chiếc giường tre, bà khóc. Bà khóc cho thân phận nghèo khổ của mình. Bà khóc cho cõi lòng đơn độc của mình. Bà cũng khóc cho số phận hẩm hiu của con bà. Bà nghẹn lòng: “Thắm ơi! Mẹ xin lỗi con. Mẹ đã không mang lại cho con niềm vui. Mẹ cũng không đem lại cho con cuộc sống ấm êm như chúng bạn của con. Nhưng con ơi! Mẹ sẽ cố gắng hết sức. Mẹ sẽ làm tất cả mọi sự vì con.” Nói những lời đó xong, bà gạt nước mắt. Bà nghĩ không thể để cái Thắm chờ chết như thế này được. Bà quyết sẽ dẫn cái Thắm lên Sài Gòn chữa bệnh. Bà sẽ tìm một công việc nào đó để làm kiếm tiền. Bà không cứ công việc nào miễn sao có tiền để chữa trị cho đứa con gái. Thế rồi bà đứng dậy, chuẩn bị đồ đạc để sáng mai đi lên Sài Gòn.

Từ ngày thằng Đức bỏ nhà ra đi, bà Tâm, mẹ nó cứ như người thất thần. Suốt ngày đi ra đi vào, lải nhải trong miệng cái gì không ai hay. Có khi đang ngồi trong nhà, bà ngó nghiêng ra ngoài rồi chạy ầm ra cổng cứ như đang mong ngóng chờ đón ai về. Ông Đông, bố thằng Đức, những ngày đầu hay gắt gỏng, nạt nộ bà nhưng sau cũng chán vì bà ngày nào cũng thế. Đôi lúc bực quá ông quát: “Bà điên rồi à! Ngồi một chỗ cho tôi nhờ. Mà tôi xin bà đừng có lải nhải nữa. Thằng Đức nó đi được thì nó về được. Cái thằng đó chỉ ba bảy hai mốt ngày thôi.”



Ấy thế mà từ ngày thằng Đức bỏ nhà ra đi cũng đã được gần một năm rồi. Đó cũng là khoảng thời gian mà gia đình nó bị xáo trộn nhiều nhất. Thứ thì mẹ nó trở nên điên điên khùng khùng suốt mấy tuần liền. Thứ thì bố nó phải chạy đôn chạy đáo để tìm nó, rồi công việc đồng áng nữa. Chưa kể mấy đứa em nó cũng hụt hẫng vì ông anh tự dưng bỏ bọn chúng mà đi không nói một lời. Thực ra lúc đầu, ông Đông bực nó thật. Ông không thèm đi tìm nó vì ông nghĩ thằng này chưa ra ngõ lần nào sao dám bỏ đi xa được, chắc nó quanh quẩn đâu đó mấy ngày thôi. Thế rồi một tuần, hai tuần trôi qua ông Đông vẫn không thấy nó về. Hỏi bạn bè nó thì không đứa nào biết. Lúc đó ông mới cuống cuồng đi tìm. Tìm mãi cũng chán, vả lại gia đình còn nhiều chuyện đang đổ trên đầu ông nữa. Thế là ông Đông mới tin rằng thằng Đức đã bỏ nhà ra đi thật. Tuy nhiên, trong mỗi giờ kinh tối gia đình, ông vẫn không quên cầu xin Chúa, Mẹ, thánh quan thầy Giuse giữ gìn nó.

SƠ  VÂN

Hình minh họa: Sr Claret, từ ngôi sao truyền hình trở thành nữ tu

“Mày mà đi tu, tao thề tao sẽ cọc trọc đầu mày.” Đó là những lời cảnh cáo hay đúng hơn là những lời đe doạ mà mẹ Vân dành cho em mỗi khi em kể chuyện về các sơ đang phục vụ trên nhà thờ.

Kể cũng lạ, từ ngày bắt gặp và nói chuyện với hai sơ mới về phục vụ tại giáo xứ, tâm trí Vân lúc nào cũng nghĩ đến các sơ. Đến nỗi ngay cả những lúc tham dự thánh lễ, Vân cũng không sao cầm lòng cầm trí được, vì mắt bận hướng về các sơ. Không biết có phải vì chiếc áo dòng trắng tinh hay sự hiền lành, phúc hậu của các sơ đã hớp hồn Vân hay không. Cũng từ lúc đó em nung nấu ý định đi tu để trở thành một nữ tu. Và Vân mang ý định đó vào trong cuộc sống hằng ngày. Em không môi son, má phấn như các bạn cùng trang lứa. Em cũng không mốt này mốt nọ như cô bạn hàng xóm. Em giản dị, đơn sơ. Em nhỏ nhẹ, khiêm tốn.
Được tạo bởi Blogger.