https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

 

Đôi bạn


Vui – hai đóa xương rồng

Vươn theo Nắng nở hoa

Hoa này khoe nụ trước

Búp kia vội chớm theo.

 

Chen nhau đóa này reo

Đóa kia cùng hòa tiếng

Vươn nhụy hồng lúng liếng

Tạ ơn mỗi sớm mai.

 

Những khi trời u ám

Hoa mong Nắng ướp hương

Đêm chờ Sương dưỡng gốc

Mướt cánh trắng mịn màng.

 

Hoa thơ sống nghèo nàn

Chẳng cần nhiều phân bón

Đất cát đẹp thân tròn

Duyên vẫn xinh bụ bẫm.

 

Đôi bạn sống âm thầm

Một cuộc đời khiêm hạnh

Không ham hố cạnh tranh

Không tranh dành đất cát.

 

Chỉ lắng nghe Thần Nhạc

Gió vi vu mỗi ngày

Cho cánh trắng thêm say

Theo Mây trời phiêu lãng.

 

Song Lam

 

CẢM NHẬN THƠ

“Đôi bạn”, một bài thơ 5 chữ của Song Lam thật nhí nhảnh và dễ thương làm sao. Theo tôi, có lẽ thi nhân muốn mượn vẻ đẹp của những cánh hoa để diễn tả tâm tình sống đạo của người Kitô hữu, tuy đơn sơ nhưng thật sâu lắng.

Hai đóa xương rồng tựa như hai người bạn tri kỷ, luôn quấn quýt bên nhau. Niềm vui, là cả hai đang cố gắng giúp nhau thăng tiến trên đường nên thánh “Vui – hai đóa xương rồng”. Ai cũng khao khát, cũng muốn sống Lời Chúa, noi gương Đức Giêsu để mỗi đóa hoa đều trở nên một vẻ đẹp của Thiên Chúa “Vươn theo Nắng nở hoa. Cho nên nếu bạn trước nỗ lực thực hành nhân đức này “Hoa này khoe nụ trước” thì bạn sau cũng cố gắng tu tập nết hạnh kia “Búp kia vội chớm theo”. Vui biết bao!

Niềm vui của đôi bạn còn là ngày ngày dâng lời ca tiếng hát để tán dương, chúc tụng và tạ ơn Thiên Chúa đã cho họ được hiện hữu và ban cho họ vẻ đẹp của một loài hoa, dù là nhỏ bé. Tựa như tiếng hót líu lo của những chú chim đón bình minh vào mỗi sáng, khi bạn này hát ‘Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa…’ thì bạn kia cũng hòa theo ‘Tự muôn đời và chính hiện nay, luôn mãi đến thiên thu vạn đại…’ “Chen nhau đóa này reo”. Và nếu bạn kia xướng ‘Kính mừng Maria đầy ơn phước Đức Chúa Trời ở cùng Bà…’ thì bạn này thưa ‘Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng tôi …’, và cứ thế đôi bạn xướng đáp trong từng chuỗi hạt Mân Côi “Đóa kia cùng hòa tiếng”. Và mỗi sớm mai khi vươn mình thức dậy, trong niềm vui đón ngày mới “Vươn nhụy hồng lúng liếng”. Đôi bạn hân hoan đến nhà thờ tham dự tiệc Thánh Thể, với ước mong được rước Chúa Giêsu ngự vào lòng, vì ‘Phúc cho ai đến dự tiệc Thiên Chúa’, để trong ân sủng của Ngài, đôi bạn sẽ ngày càng yêu mến nhau hơn và ngày càng xinh đẹp hơn “Tạ ơn mỗi sớm mai”. Đẹp biết bao!

Khi cuộc sống gặp những khó khăn thử thách “Những khi trời u ám”. Đôi cánh hoa không tìm nương tựa nơi cây đa gốc đề nào khác, mà chỉ một lòng trông cậy vào lòng thương xót của Thiên Chúa “Hoa mong Nắng ướp hương”. Cũng như sự nâng đỡ và phù hộ từ lời bầu cử của Mẹ Maria “Đêm chờ Sương dưỡng gốc”. Những khi vượt qua gian nan thử thách, khi trải qua mưa gió bão bùng, là cơ hội giúp cho xương rồng bám chặt hơn vào đất, để thân trở nên cứng cáp và mạnh mẽ, vẻ đẹp những cánh hoa càng thanh khiết và óng ả hơn nhờ ân sủng của Thiên Chúa “Mướt cánh trắng mịn màng”. Tín thác biết bao!

Đôi bạn sống cảnh thanh bần, không dựa nhiều vào các nhu cầu thể lý “Hoa thơ sống nghèo nàn”, bởi vì xương rồng không cần đất có nhiều chất dinh dưỡng, nếu đất quá nhiều chất đạm thì xương rồng dễ bị úng rữa “Chẳng cần nhiều phân bón”. Chỉ cần đất cát và một ít nước thì thân xương rồng cũng đủ sức phát triển tròn trịa “Đất cát đẹp thân tròn”. Có thể nói, nhờ sống tiết độ trong việc dinh dưỡng mà thân và dáng, cánh và nhụy hoa vẫn giữ được nét đẹp riêng của mình “Duyên vẫn xinh bụ bẫm”. Đơn sơ biết bao!

Đôi bạn không tự hào về vẻ đẹp, không khoe khoang tài năng, cũng không thể hiện mình đạo đức, mà âm thầm quy hướng mọi sự về Thiên Chúa “Đôi bạn sống âm thầm”. Chính trong sự kín lặng này mà họ cùng nhau tập sống khiêm nhường trong từng nhân đức “Một cuộc đời khiêm hạnh”. Đôi bạn tôn trọng nhau, nhường nhịn và giúp đỡ nhau cùng sống mà không ai đòi mình có nhiều quyền lợi hơn người kia “Không ham hố cạnh tranh”. Đôi bạn cũng không quá bận tâm lo lắng đến việc mình sẽ sống như thế nào, mà tín thác mọi sự trong tay Chúa quan phòng. (28) Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi; (29) thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Salômôn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy (Mt 6, 28-29). Cho nên dù trong một giới hạn chật hẹp với ít đất cát, đôi bạn vẫn không tranh dành, nhưng chia sẻ cho nhau, để cùng đua nở những cánh hoa tuy bé nhỏ nhưng đầy duyên sắc, hầu góp phần làm đẹp cho đời “Không tranh dành đất cát”. Thanh thản biết bao!

Trên con đường về quê trời, đôi bạn không bám vào một chút đất cát để xây dựng cho mình một nơi cư trú vĩnh viễn. Nhưng, những cánh hoa thơ chỉ quan tâm lắng nghe tiếng Chúa trong từng biến cố và dấu chỉ “Chỉ lắng nghe Thần Nhạc” dưới sự soi sáng và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần trong từng ngày sống “Gió vi vu mỗi ngày”. Nhờ đó, đôi bạn phân định được đâu là Ý Chúa và đâu là ý riêng để có thể sống trọn vẹn cho tình Ngài “Cho cánh trắng thêm say”. Và chính nhờ tín thác vào quyền năng và lòng thương xót của Thiên Chúa, mà cuộc sống vắn vỏi của một loài hoa luôn toát lên vẻ đẹp của sự bình an và hiệp nhất với nhau và với Chúa “Theo Mây trời phiêu lãng”. Hạnh phúc biết bao!

Nha Trang, ngày 02/05/2021

Tháng hoa mừng Mẹ

 

Bình Nhật Nguyên

Đón xuân

“Vì chính mắt con được thấy Ơn Cứu Độ” (Lc 2, 30)

A! A! A! Nàng Xuân đến khơi lên bao thi tứ
Reo hồn thơ rộn rã đón Nắng-Mây
Hoa xinh, Nguyệt mộng, nghe Gió mơn say
Duyên Nụ Biếc tỏa hương từ Nguồn Suối.

Thơ ướm hỏi Dáng Xuân nay bao tuổi
Mà Nụ Mơ tỏa ánh khiết mượt mà
Rung tim thơ bật muôn khúc thi ca
Từng giai điệu xôn xao cung ngà ngọc. 

A! A! A! Tình Xuân rộ ánh huyền lên Suối Tóc
Đẹp hơn trăng óng mượt những đường tơ
Thơ muốn ôm muốn siết cả ước mơ
Và muốn thơm Nụ Duyên trong Vầng Nguyệt.

Ơi Hương Xuân khơi tứ thơ trác tuyệt
Hồn say sưa hớp trọn lấy Nguồn Thơm
Nuốt vào tim cơn rạo rực đang mơm
Say ngọt lịm thỏa khát hồn lãng tử.

Trên dương thế giữa cuộc đời lữ thứ
Gặp Nàng Xuân, thơ như thể gặp tiên
Ôi khát khao chiêm ngưỡng phúc đào nguyên
Giờ thỏa ước chẳng buồn về lối cũ.

Ơi Nàng Xuân tỏa hương yêu quyến rũ
Luyến hồn thơ buông hết chuyện trần đời
Vui ngày ngày theo Xuân đến Nguồn Khơi
Lên cung quảng lắng hồn trong Nguyệt Điện.

Đón Xuân trong tâm tình
Mừng lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền Thánh
02/02/2019 (28 tết)
Song Lam

TIẾNG TU OA


“Một trẻ thơ chào đời để cứu ta” (Is 9, 5).


Sương thơm tiếng khóc tu oa
Nhẹ mơn sao sáng dịu xoa mắt đời
Tinh trong ngọc suối gọi mời
Nhạc ngân thiên ý thơ ngời sông trăng

Đêm cuộc ngàn tơ giăng ánh sáng
Hồng tim trời réo rắt mùa yêu
Tu oa mở lối vọng Huyền Siêu
Đất ngỡ ngàng Thơ đọng môi mắt

Duyên tình duyên ướm màu khoảnh khắc
Thánh nét Thánh nồng khúc vô biên 

Tu oa tu oa tiếng hát rộn linh thiêng
Lay Ánh Tinh Nguyên rung Khí Huyền Thượng Trí
Gọi thức hồng hoang chạm bụi mờ ươm vị
Rơm cỏ trở mình dìu dặt chớp hào quang

Hương thở nhẹ không gian
Gió thắm Tình ý nhiệm
Tim biếc màu chiêm niệm 
Ôm tiếng Người dịu vơi

Vinh quang Ánh Sáng tỏa Lời
Hồn xanh rợp bóng câu đời an nhiên

Tu oa tim lắng hồng thiêng


An Thiện Minh


(tiếp các phần I-VI)


Lạy Chúa Hài Đồng Giê-su! Xin ban cho con sự bình an của Ngài.
Sự bình an mà Ngài cảm được khi ở trong cung lòng của Thánh Mẫu Maria. Sự bình an mà không gì có thể làm xao động,
không gì có thể phá vỡ,
không gì có thể phân cách sự hiệp nhất của Mẹ với Chúa.

Xin cho con biết phó thác đời con trong tay Mẹ,
vì Mẹ là tường thành bảo vệ con khỏi mọi hiểm nguy,
là tháp canh hướng dẫn con trên những lối bước cuộc đời,
là chốn bình an cho con nương tựa những lúc yếu đuối ngã lòng.

Lạy Mẹ Maria ! Con sẽ lần hạt Mân Côi bất cứ khi nào có thể,
để được tựa vào lòng Mẹ – Miền An Thánh của con –
để kể cho Mẹ nghe những niềm vui và nỗi buồn,
những thành công và thất bại,
những vấp ngã và những cố gắng vươn lên.

Mẹ đừng ban tặng cho con điều gì ngoài Con Mẹ
Bởi vì Ngài là Vị Cứu Tinh quyền thế,
Là Vầng Đông tự chốn cao vời,
Dẫn con bước vào đường nẽo bình an. Amen

Kìa ai thiếu vỗ về người Mẹ,
tháng ngày trôi lặng lẽ cô liêu.
Về đây Mẹ sẽ thương yêu,
về đây Mẹ sẽ ban nhiều ơn thiêng.

Kìa ai mê mải tìm hoan lạc,
những ngày đêm thổn thức băn khoăn.
Về đây ngỏ hết tâm can,
về đây Mẹ có muôn ngàn yêu thương.

                                                                  (Linh mục Vinh Hạnh)


                                                                                    Giáng Sinh 2016

Bình Nhật Nguyên

Lần hạt Mân Côi là tiếp rước Mẹ Maria và hôn chuỗi Mân Côi là hôn Mẹ

Khi lần hạt Mân Côi là chúng ta tiếp rước Mẹ Maria vào trong tâm hồn nghèo nàn của chúng ta và để cho Mẹ ở trong đó. Chúng ta tất cả phải trong sạch và nồng cháy như thánh sử Gioan, vị tông đồ đồng trinh được Chúa Giêsu biệt ái, là người đã “tiếp rước Mẹ Maria vào nhà mình” (Ga 19,27).


Viết đến đây, tôi cảm nghĩ rằng nhà thơ có một lòng yêu mến Đức Mẹ một cách đặc biệt. Nhà thơ không coi tràng chuỗi Mân Côi như là một phương tiện cầu nguyện, nhưng khi cầu nguyện bằng việc lần hạt, nhà thơ đã đi vào bình an trong tình yêu Thiên Chúa và Mẹ Maria một cách nhẹ nhàng. Phải có một trải nghiệm thực tế với một niềm xác tín mãnh mẽ mới có thể cảm nhận được việc lần hạt Mân Côi đưa chúng ta vào sự nhiệm hiệp với Thiên Chúa như thế nào. Chính việc trải nghiệm đó, nhà thơ mới có thể phóng bút viết lên những lời kết một cách tín thác đầy bình an.

“Thơ tựa giấc vào trong miền an thánh
Ngắm tháp canh hùng vĩ bọc đồi mơ
Sáng trời đất ngọn lửa thiêng đức hạnh
Tình thả hồn nhàn nhã lướt cung tơ.”


 

“Em đây là bức tường thành,
và ngực em như những tháp canh;
nên chi em là nguồn bình an cho chàng.” (Dc 8, 10)
 
Duyên hồng trần từ nay thôi lưu luyến
Thơ thỏa tình vút lên đỉnh non cao
Vào Núi Thánh Đền Thiêng vui lắng nguyện
Ngắm mây trời nghe tinh tú xôn xao.
 
Đời lóng lánh thơ không còn ao ước
Những lắng lo chẳng xao động nữa rồi
Bao phiền muộn tâm buông xin nhường bước
Tình nhẹ nhàng nghe hương thoảng lên ngôi.
 
Từng nốt duyên ngân lời ca thánh thót
Dìu hồn thơ lên những bậc trường thành
Nhịp vui bước hòa cung thương dịu ngọt
Khúc mừng ca gieo ngọc sáng long lanh.
 
Mỗi nhịp nhấn khắp vũ hoàn vang tiếng
Đức Khôn Ngoan rợp dưới đất trên trời
Đức Thành Tín luôn công bình thánh thiện
Lòng xót thương ban trần thế Ngôi Lời.
 
Mỗi nốt lắng cả triều thần cung bái
Hợp tôn vinh Đấng Chí Thánh Cửu Trùng
Xin chúc tụng Ba Ngôi – Nguồn Nhân Ái
Đấng Đời Đời – Đấng vô thủy vô chung.
 
Thơ tựa giấc vào trong miền an thánh
Ngắm tháp canh hùng vĩ bọc đồi mơ
Sáng trời đất ngọn lửa thiêng đức hạnh
Tình thả hồn nhàn nhã lướt cung tơ.
(Song Lam)
 


IV. CHÚT TÂM TÌNH

(tiếp Phần I; Phần II & Phần III)
Giờ đây quỳ trước Thánh Thể Chúa Giêsu, tôi không còn nghe tiếng hát não nuột
“Mưa rừng ơi! Mưa rừng...
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên

Mà trong tôi thánh thót vang lên bài diễm ca “Bao la Tình Chúa” của nhạc sĩ Mai Thiên Vân
Bao la Tình Chúa yêu con
mênh mông như biển Thái bình
dạt dào như ngàn con sóng
vỗ về năm tháng đời con.
Tình Ngài như mưa đỉnh núi
suốt đời con đổ dạt dào
một Tình yêu vô biên
một Tình yêu vô biên.

Ca từ bài hát sao trùng hợp lời bài thơ “Tình Mưa” của thi sĩ An Thiện Minh đến thế

“Mưa ! Mưa ! Mưa ! Từ đỉnh cao chót vót !
Rơi trên đồi cho sóng mắt lao xao !
Rơi tràn tuôn trắng mướt cả sông đào !
Nguồn lai láng dòng trường sinh ân chảy !”


Và trong ánh sáng đức tin, khi nhìn lại cuộc đời mình với bao thăng trầm trong cuộc sống, ngọt ngào có, cay đắng có, mạnh mẽ có, yếu đuối có nhưng nhờ tựa vào cây Thánh Giá mà tôi cảm thấy

Hồng Ân Chúa như mưa như mưa,
rơi xuống đời con miên man miên man
nâng đỡ tình con trong tay trong tay
vòng tay thương mến.
Đời có Chúa êm trôi êm trôi
Chúa dắt dìu con luôn luôn khôn nguôi
có Chúa cùng đi con không đơn côi
Ôi Tình Tuyệt vời.



Mà thật sự nó là như vậy
“Mưa khiết Mưa ! Tình Mưa nào đâu tạnh !
Vẫn tuôn trào nguồn sủng ái vô biên
Vẫn lung linh tỏa ánh đến muôn miền
Cho mắt thơ đẹp say Lời Ánh Sáng !”
Rồi chợt nhớ lại trong cuốn tiểu thuyết lịch sử “Quo Vadis”, Quo Vadis trong tiếng La Tinh có nghĩa là "Thầy đi đâu?", văn hào Henryk Sienkiewicz, người Ba Lan có kể về một truyền thuyết Ki-tô giáo: Đang khi Phê-rô chạy trốn để tránh khỏi việc bị kết án đóng đinh ở Rôma, Phê-rô đã gặp Chúa Giêsu, ông hỏi Chúa: "Quo vadis, Domine?" ("Lạy Thầy, Thầy đi đâu?"), Chúa Giêsu trả lời: "Eo Romam crucifigi iterum" ("Ta vào thành Rôma để chịu đóng đinh một lần nữa") - ngụ ý nhắc nhở Phê-rô phải can đảm tiếp tục sứ vụ của mình. Cuối cùng Phê-rô quyết định trở lại thành Roma và bị đóng đinh vào thập giá tại chân đồi Vatican, nơi ngày nay là đền thờ thánh Phêrô. Và điều đặc biệt là Thánh Phê-rô đã xin chịu đóng đinh ngược chứ không nằm xuôi trên cây Thánh Giá như Thầy Chí Thánh của mình.

Và đọc câu chuyện Đức Thánh Cha Phanxicô và cây thánh giá của một linh mục đã chết, chúng ta sẽ thấy Ngài yêu mến Cây Thánh Giá biết là ngần nào.
Ký giả Nicole Winfield của thông tấn AP cho biết Đức Thánh Cha Phanxicô khi xưa đã lấy cây thánh giá trong cỗ tràng hạt của một linh mục đã chết để đeo vào người cho tới ngày nay. Bản tin trên đã được các cơ quan truyền hình của Hoa Kỳ loan đi trong ngày thứ năm 6/3/2014 khi nói về ĐTC Phanxicô.
ĐTC Phanxicô đã kể chuyện này với các linh mục ở Roma vào ngày hôm qua, thứ năm 6/3/2014. Ngài kể rằng trước đây tôi đã đến viếng xác một vị linh mục và lúc quan tài chưa đậy nắp, tôi ngạc nhiên không thấy ai để một bông hoa nào bên quan tài. Tôi đã đi mua một bó hoa để phúng viếng. Khi đặt bó hoa trên chiếc quan tài, tôi thấy vị linh mục cầm trong tay cỗ tràng hạt. Và theo Ngài kể “Liền lập tức cái thằng kẻ trộm trong mỗi con người chúng ta xuất hiện trong đầu óc tôi, tôi lấy tay gỡ lấy thánh giá, mắt nhìn vị linh mục và nói với ngài “Xin cho tôi một nửa lòng thương xót của cha”.
Vị linh mục quá cố mà ĐTC nói tới là vị linh mục rất đạo đức, là cha giải tội cho cho hầu hết các linh mục của tổng giáo phận Buenos Aires, kể cả Ngài, và kể cả ĐGH Gioan Phaolô II khi Ngài sang thăm Argentina.
ĐTC kể tiếp, khi xưa còn mặc áo dòng, tôi để thánh giá này trong túi áo mặc bên trong. Nay làm Giáo Hoàng, cỗ thánh giá đó được bỏ trong bao nhỏ và đính vào bên trong áo Giáo Hoàng.
Với cây thánh giá trên, Ngài kể về công dụng: “Mỗi khi có một tư tưởng xấu xuất hiện trong đầu óc, thì tôi lấy tay đặt lên cỗ thánh giá ở trước ngực và cảm nhận được rằng mình được ơn huệ”.

Những câu chuyện đó làm tôi nhớ đến bài thơ “Con xin thế chỗ” diễn tả cảm xúc khi tình cờ nhặt được một cây thánh giá nằm lẫn lộn trong mớ rác rưởi bên đường. Cây thánh giá chỉ còn trơ trọi tấm bảng INRI. INRI là chữ tiết tắt câu La Tinh: Iesus Nazarenus Rex Iudaeorum (Jesus of Nazareth King of the Jews) có nghĩa là Giê-su Na-da-rét Vua dân Do Thái. Nhưng đọc kiểu chiết tự theo âm tiếng Huế, từ “IN RI” có nghĩa là giống như vậy.
Con cúi xuống và ngỡ ngàng choáng váng
Khẽ nhặt lên, ôi! Tình mến bỏ rơi
Chỉ còn trơ thập giá lẻ đơn côi
Còn Ngôi Lời đã bị đem đi giết…

Trên thánh giá lẻ loi đôi chữ khắc
Còn gắn chặt Danh Thánh Chúa INRI
Con nhặt lên để cảm mến điều gì
Khi tình yêu bị khinh khi vứt bỏ…

Con xin thay để làm muôn phép lạ
Bằng thứ tha của tình mến bao dung
Bằng hy sinh nối xa cách muôn trùng
Cho Thiên Chúa cùng loài người gặp gỡ.

Xác con đây xin đày trong tan vỡ
Để hồn con luôn nhung nhớ INRI
Hỡi INRI Ngài muốn con làm gì
Hãy nói đi điều Tình Yêu mong ước.

 
Rồi tôi lại liên tưởng đến đời sống của người Công giáo hiện nay. Nhiều người trong chúng ta không dám chọn Cây Thánh Giá, không dám đeo Cây Thánh Giá của Đức Giê-su bởi vì nó nhục nhã quá, nó bất hạnh quá, nó thiệt thòi quá, nó nặng nề quá, nó đau khổ quá… Họ không dám đeo “Cây Thánh giá”, không dám vác “Cây Thánh giá” nhưng lại rất thích mấy “Cây vàng”. Vàng có vô cảm đến mấy họ cũng vẫn thích ôm, vàng có nặng đến đâu họ cũng vác được... đến độ dành giựt nhau, chém giết nhau, kiện tụng nhau... làm cho mất cả tình yêu thương của vợ chồng, tình hiếu thuận của cha con, tình bao bọc của anh em, tình nâng đỡ của bè bạn…làm mất cả nhân tính và phẩm giá làm người của họ. Hình như họ trở thành con… chứ không phải là người. Họ sẵn sàng đổ máu, đôi khi thiệt hại cả tính mạng vì mấy cây vàng, nhưng trầy một chút da vì Cây Thánh Giá để góp phần xây dựng xã hội và Giáo hội thì họ lại không có can đảm hoặc có thái độ bàng quan, coi như đó không phải là chuyện của mình.
Hãy mở lòng đón Nguồn Thơm ân sủng
Mà Tình Mưa đã tuôn chảy trao ban
Đừng như mảnh đất khô khan
Đừng như sỏi đá không màng đến Mưa.
Và một lần nữa bài hát Mưa rừng của nhạc sĩ Huỳnh Anh trở nên thật có ý nghĩa bởi vì tôi cảm nhận được rằng:
“Mưa thương ai?”. Chúa thương tôi, Chúa cứu chuộc tôi chứ còn ai nữa. Ngoài Chúa ra có ai dám chết vì một con người bất toàn như tôi không?
“Mưa nhớ ai?”. Chúa nhớ tôi, Chúa chăm sóc cho tôi chứ còn ai nữa. Một sợi tóc trên đầu tôi rơi xuống cũng không ngoài sự quan phòng đầy yêu thương của Ngài cơ mà.
“Mưa rơi như nức nở”. Ngài vẫn khóc cho sự thờ ơ lạnh nhạt của tôi. Mỗi ngày Ngài vẫn tiếp tục hiến tế Mình Máu Ngài cho tôi trong Thánh lễ. Ngài vẫn mời tôi đến dự tiệc với Ngài.
Thế nhưng... Tôi có biết sống “Tình Mưa” với Chúa không? Tôi vô tình hay cố ý từ chối những ân sủng mà “Tình Mưa” trao ban một cách nhưng không.
Mưa rơi trong lòng tôi?
Hay Mưa rơi cho cỏ cây ngoài đồng nội đang nắng hạn
Mưa rơi trong lòng tôi?
Hay Mưa rơi cho muôn thú nơi rừng sâu đang cháy khát
Tại sao loài cỏ cây biết hứng đọng những giọt sương đêm
Tại sao muôn thú biết tìm đến nguồn suối trong lành
Vậy tôi đang tìm cái gì cho hạnh phúc đời đời của tôi
Tôi không hơn các loài ấy sao?
Lạy Chúa Giê-su,
Xin “Nguồn Hương thắm dạt dào” của Thần Khí Chúa,
giúp chúng con cảm nhận được tình yêu của Chúa,
đang kín ẩn trong những giọt mưa ân sủng,
những giọt mưa làm tươi mát tâm hồn khô cằn của chúng con,
một mảnh đất đầy sỏi đá vì thiếu Đức Tin,
một vườn nho lắm sâu bọ vì thiếu niềm Hy Vọng
một thửa ruộng đầy cỏ lùng vì thiếu Lòng Mến.
 
Lạy Chúa Giê-su,
Xin “Tình Mưa như thác lũ” của Ba Ngôi Thiên Chúa
đem lại nguồn phù sa vô cùng tận cho chúng con,
để làm phong nhiêu cho mảnh đất sỏi đá,
quét sạch những sâu bọ đang đục khoét vườn nho,
trôi đi những cỏ lùng đang bám rễ sâu trong thửa ruộng,
để mảnh đất được đơm bông,
vườn nho sinh nhiều hoa trái,
và thửa ruộng trĩu nặng lúa vàng.
 
Lạy Chúa Giê-su
Xin cho “Tiếng Mưa bật vang dậy” trong con
để chúng con nhận biết rằng:
Thánh Giá Chúa thương trao cho mỗi người chúng con,
không đơn thuần là những đau khổ và bất hạnh,
nhưng Thánh Giá là tình yêu, là ân sủng, là chìa khóa
để chúng con mở Trái Tim vô cùng lân tuất của Chúa,
để chúng con biết yêu thương nhau,
biết hy sinh cho nhau như chính Chúa đã yêu thương
và hiến mạng sống vì chúng con.

Lạy Chúa Giê-su,
Xin “Tình Mưa nào đâu tạnh” tha thứ cho những lỗi lầm,
đừng chấp nê những yếu đuối của chúng con.
Xin “Cây Mùa Yêu” là Thánh Giá Chúa,
là thành lũy che chở chúng con khỏi mọi sự dữ,
là cột trụ nâng đỡ mỗi khi chúng con sa ngã,
là khí cụ giúp chúng con chiến đấu với những ham muốn bất chính,
là gương soi để chúng con thấy mình là họa ảnh của tình yêu Chúa,
là phương cách giúp chúng con ngày càng sống thánh thiện hơn,
để chúng con cũng được nâng lên với Ngài
cảm nhận được tình Ngài yêu thương chúng con biết là ngần nào
để trái tim chúng con “Rung thấu bờ vô hạn
và linh hồn chúng con ca lên

A ! A !
Cây Ân Sủng mở Trái Tim chín đỏ !
A ! A !
Rạp mình đi ! Hỡi muôn loài cây cỏ !

Êm như làn gió đưa mây
đôi tay con hướng lên Trời
nguyện cầu cho đời con mãi
giữ trọn lời hứa trung kiên
một đời con xin tận hiến.
Chúa là hơi ấm Mẹ hiền
trọn đời con nương thân
trọn đời con nương thân.
Mừng Lễ Tuyên Khấn lần đầu
Nữ tu Marie Garbriel Chúa Giêsu – Trần Thị Nhung
Nữ tu Marie Bernadine Đức Mẹ Vô Nhiễm – Đào Thị Kim Nhung
Đan viện Carmel Chúa Ki-tô Vua, Nha Trang, 15/10/2014
 
Bình Nhật Nguyên
…hết...























































































































































(Tiếp phần I
Phần II)
 
III. CÂY THIÊN Ý KÉO LỘC MƯA GIAO HỘI

Cây Thiên Ý kéo lộc Mưa giao hội
Đọng thành Lời ươm giữa chiều nhân gian
Lời đã hát hiến trao đến vô vàn
Mở Trái Tim ngời Tình Yêu lóng lánh

Mưa khiết Mưa ! Tình Mưa nào đâu tạnh !
Vẫn tuôn trào nguồn sủng ái vô biên
Vẫn lung linh tỏa ánh đến muôn miền
Cho mắt thơ đẹp say Lời Ánh Sáng !

Mưa tung lên ! Rung thấu bờ vô hạn !
Lắng huyền thanh ! Trầm sâu lắng huyền thanh !
Giọt tơ rung chở muôn sóng hương lành
Tràn muôn hướng… Hồn ngân Lời Cứu Độ !

A ! A !
Cây Ân Sủng mở Trái Tim chín đỏ !
A ! A !
Rạp mình đi ! Hỡi muôn loài cây cỏ !



 

tiếp bài I
s2. CÂY DỊU NGHIÊNG CHO LÁ ĐỌNG HƠI THỞ


Cây Dịu Nghiêng cho lá đọng Hơi Thở
Khí trời cao Thánh Khí của Tình trao
Khí thiêng liêng Nguồn Hương thắm dạt dào
Ươm lòng khiết thơm mùa yêu hoàn vũ

Mưa ! Mưa ! Mưa ! Tình Mưa như thác lũ !
Gội câu đời tắm mát hồn biển khơi
Mưa vỡ toang đất thấm trọn Nước Trời
Say trìu mến nhịp thơ dâng chất ngất

Mưa ! Mưa ! Mưa ! Tình Mưa là Sự Thật !
Gọi muôn vần gọi tình khúc yêu thương
Gõ vào tim gởi nhịp thánh miên trường
Hòa cung điệu cho vàng kinh rắc lối
A ! A !
Cây Ân Sủng mở Trái Tim chín đỏ !
A ! A !
Rạp mình đi ! Hỡi muôn loài cây cỏ !
Khi cao trào của bài “Mưa rừng” được nhạc sĩ thốt lên từ lời hát đầy thất vọng “Ôi! Ta mong ước xa xôi”, cái mong ước vượt xa tầm với, cái mong ước không thể thực hiện, nên mới đành “những đêm mãi cô đơn” mà không biết trao cái tình mình cho ai “gửi tâm tư về đâu?”.
Ôi! ta mong ước xa xôi,
Những đêm mãi cô đơn
Gửi tâm tư về đâu?

Trong lúc đó, với ba khổ thơ đầu tiên, có vẻ như An Thiện Minh diễn tả cái “Tình Mưa” trong khía cạnh tình đời như nhạc sĩ Huỳnh Anh. Nhưng với ý và lời của ba khổ thơ giữa, tác giả đã không còn nói đến Tình Mưa trong tình người nữa mà nâng chúng ta lên “Tình Mưa” trong đời sống thiêng liêng, đời sống của ân sủng, đời sống của sự kết hiệp với Đấng là Tình Yêu.
Thuở ban đầu, từ khối đất vô tri vô giác, chẳng hơn gì một chiếc “”, Tình yêu của Thiên Chúa đã nghiêng mình xuống với con người “Cây dịu nghiêng” và ban cho con người sự sống thông qua Hơi Thở của Ngài “cho lá đọng Hơi Thở”. Sách Sáng Thế đã viết: “Ðức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật.” (St 2, 7).
Cây dịu nghiêng cho lá đọng Hơi Thở”
Nhưng phàm nhân mang căn tính đầy ‎yếu đuối và vấp phạm đã hướng đến sự dữ để chối bỏ Sự Sống thần linh, loại trừ Tình Yêu Ánh Sáng và khước từ Sự Sống đời đời, khiến nhân loại không còn cung bậc nào để vói tới nhịp rung Vĩnh Hằng, không còn hương thơm nào để ùa vào lòng Vĩnh Cửu.
Tội lỗi không phải là bước chân xâm phạm của một ý muốn vô thức cũng không là một trọng lực áp đặt và đè nặng lên trái tim con người. Nhưng tội lỗi và sự dữ là một vết thương khủng khiếp của Tình Yêu, là chính Sự Sống của Tình Yêu đã bị nhân loại từ chối, đã bị chặn lại vì sự tự do với lối của thế trần, đã bị lu mờ đi vì sự cao ngạo của cái nhìn hữu hạn.
Con người đã tự đánh mất phẩm giá và nhân vị cao cả - Sự Sống Thần Linh và khi càng trở nên bất xứng với chính mình, con người càng trở nên bất khả nhận thức nỗi thống khổ của mình. Con người không thể hiểu hết được mức độ hủy hoại khủng khiếp của tội lỗi đối với chính mình và vì thế con người mãi là chiếc lá bị ngắt ra khỏi cành, không còn đọng Hương Thiêng trời cao, không còn mọng Ánh Sương tinh khiết, để chỉ còn trơ trọi, héo tàn, mục nát và tan biến vào hư vô.
Vậy phải làm sao cho con người cảm thức được điều đớn đau đó, để thoát khỏi màn đêm sự dữ và vượt qua được bóng tối chính mình? Điều duy nhất cần phải có đó là sự bừng tỉnh. Tuy nhiên, sự bừng tỉnh này phải đến từ một Trái Tim tinh tuyền, vô tội và trọn hảo, một Trái Tim hoàn toàn hiến dâng hơi thở và nhịp rung cho Tình Yêu. Trái Tim càng thuần khiết bao nhiêu thì càng cảm thấu được nỗi thống khổ của tội lỗi bấy nhiêu. Chính Trái Tim ấy mới có thể tự đồng hóa mình với nhịp điệu bất toàn để đồng khổ với thân phận hữu hạn, để hòa cùng tiếng nấc nghẹn chông vênh của biển đời.
Chính Trái Tim ấy tự trở nên nạn nhân của nỗi thống khổ đó trong lòng nhân loại và vì nhân loại, để đền bù cho nỗi thất vọng của nhân loại. Trái Tim ấy lấy hết Tình Yêu của mình để làm vật đối trọng đầy thương mến và trong sáng hầu đem lại sự cân bằng cho con người, để kêu gọi và làm cho con người vươn lên, đạt tới sự bừng tỉnh trong tâm hồn, để từ đó biết nhìn ra Con Đường Sự Thật và chọn lấy Sự Thiện.
Vâng ! Phải là như thế và mãi là như thế ! Trái Tim ấy phải đến từ trời cao chứ không phải đất thấp. Trái Tim ấy nghiêng mình đồng hóa với nhân loại nhưng không bi tha hóa bởi tội lỗi nhân loại. Thật vậy, Thiên Chúa sẽ là nạn nhân của sự dữ trong chúng ta và vì chúng ta, môt khi chúng ta vẫn ngoan cố đi trong tội lỗi. Thiên Chúa trọn lành yêu chúng ta vì chúng ta, chứ không phải vì Ngài. Vì thế, Ngài đã nghiêng mình trao cho chúng ta Trái Tim của Ngài, một Quà Tặng cao quý nhất mà chỉ Tình Yêu mới làm được điều đó.
“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một,
để ai tin vào Con của Người
thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3, 16)
Và đến lượt Trái Tim ấy, Con Một của Người, lại nghiêng mình xuống để trao cho chúng ta Hơi Thở Thần Linh chính là Tình Yêu của Thiên Chúa, khi Trái Tim ấy tự tình dâng trao đến giọt hồng cuối cùng để cho chúng được đầy tràn Thần Khí của Ngài.
“Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.” (Ga 19, 30b)
 

 

Quý bạn đọc thân mến,
Bước vào Tam Nhật Thánh, BBT rất hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương một bài suy niệm hết sức thi vị tiếp theo của “nhà thi cảm” Bình Nhật Nguyên về một bài thơ của thi sĩ An Thiện Minh. Bài suy niệm rất sâu sắc và liên tưởng phong phú gồm bốn phần chính:
I. Tình Mưa-Cây Mùa Yêu
II. Tình Mưa-Cây Dịu Nghiêng
III. Tình Mưa-Cây Thiên Ý
IV. Tình Mưa- Chút Tâm Tình.
Hôm nay, xin mời quý bạn đọc cùng bước theo chân “nhà thi cảm” đến với phần đầu tiên.
Xin chân thành cảm ơn thi sĩ An Thiện Minh và “nhà thi cảm” Bình Nhật Nguyên. Mến chúc tất cả quý vị và bạn đọc mừng Đại lễ Phục Sinh dạt dào niềm vui !
trân trọng
BBT

TÌNH MƯA !
“Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc,
Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy,
để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.” (Ga 3, 14-15)
 


Cây Mùa Yêu kết trái Tình mọng chín
Ngát lừng hương thơm ngát cả ngàn phương
Hồn cỏ cây sao mãi đứng bên đường ?!
Ngước nhìn lên cho triều mưa đọng giọt !
 

Mưa ! Mưa ! Mưa ! Từ đỉnh cao chót vót !
Rơi trên đồi cho sóng mắt lao xao !
Rơi tràn tuôn trắng mướt cả sông đào !
Nguồn lai láng dòng trường sinh ân chảy !
 

Mưa ! Mưa ! Mưa ! Tiếng Mưa bật vang dậy !
Quyện vào lòng quyện môi mắt câu thơ
Quyện vần yêu cho sáng nỗi mong chờ
Mùa vinh phúc lộc xanh ngày chớm nở.
 

Cây Dịu Nghiêng cho lá đọng Hơi Thở
Khí trời cao Thánh Khí của Tình trao
Khí thiêng liêng Nguồn Hương thắm dạt dào
Ươm lòng khiết thơm mùa yêu hoàn vũ
 

Mưa ! Mưa ! Mưa ! Tình Mưa như thác lũ !
Gội câu đời tắm mát hồn biển khơi
Mưa vỡ toang đất thấm trọn Nước Trời
Say trìu mến nhịp thơ dâng chất ngất
 

Mưa ! Mưa ! Mưa ! Tình Mưa là Sự Thật !
Gọi muôn vần gọi tình khúc yêu thương
Gõ vào tim gởi nhịp thánh miên trường
Hòa cung điệu cho vàng kinh rắc lối
 


Cây Thiên Ý kéo lộc Mưa giao hội
Đọng thành Lời ươm giữa chiều nhân gian
Lời đã hát hiến trao đến vô vàn
Mở Trái Tim ngời Tình Yêu lóng lánh.
 

Mưa khiết Mưa ! Tình Mưa nào đâu tạnh !
Vẫn tuôn trào nguồn sủng ái vô biên
Vẫn lung linh tỏa ánh đến muôn miền
Cho mắt thơ đẹp say Lời Ánh Sáng !
 

Mưa tung lên ! Rung thấu bờ vô hạn !
Lắng huyền thanh ! Trầm sâu lắng huyền thanh !
Giọt tơ rung chở muôn sóng hương lành
Tràn muôn hướng… Hồn ngân Lời Cứu Độ !

A ! A !
Cây Ân Sủng mở Trái Tim chín đỏ !
A ! A !
Rạp mình đi ! Hỡi muôn loài cây cỏ !
An Thiện Minh



















(Tiếp: phần I, phần IIphần III)
IV. NHƯ LỜI KINH NGUYỆN
Theo cảm nhận cá nhân, bài “Mùa yêu” không những hay và đẹp về mặt nghệ thuật thi ca mà còn có giá trị về mặt nhân bản và tâm linh. Bài thơ giúp tôi đặt mình trước lời mời gọi phát xuất từ tình yêu cao cả và vô biên của Thiên Chúa. Vì tình yêu, Ngài đã khởi xướng và phiêu lưu vào một cuộc tình thật mong manh và dễ thay đổi với một loài thụ tạo bất toàn như tôi.
Chúa ơi! Đến bao giờ con mới hiểu được:

“Mây nghiêng xuống cho Thơ Xuân đọng giọt
Kéo Hương trời nâng hạt nắng phiêu diêu
Thơ khiết lắm bật lên màu ánh sáng !
Ô bốn mùa ! bỗng biến thành mùa yêu !”
 

Để ý thức được rằng Chúa đang nghiêng mình xuống trên con mỗi ngày. Chúa vẫn mời gọi con từng phút giây để sống xứng đáng là con của Chúa, trở thành bạn thiết nghĩa của Chúa.
Con có ý thức được hạnh phúc đó tuyệt vời như thế nào không? Hạnh phúc được làm con Chúa và làm bạn với Chúa. Không phải vì Chúa là Chúa tể càn khôn, nhưng trước hết Chúa là người yêu con và đã hiến mạng sống vì con.

(tiếp Phần I : Mùa Yêu- Cảm Nhận Tình Người Trong Xuân
Phần II: Mùa Yêu – Cảm Nhận Tình Xuân Trong Chúa)
Khi cảm nhận Tình Người Trong Xuân, tôi rất thích hai câu đầu của bài “Mùa Yêu”, vì hai câu này tả cảnh và diễn tình rất nên thơ.
“Mây nghiêng xuống cho Thơ Xuân đọng giọt
Kéo Hương trời nâng hạt nắng phiêu diêu”
Và khi cảm nhận Tình Chúa Trong Xuân, tôi lại tâm đắc với hai câu sau của khổ thơ đầu tiên này, vì nó tràn trào “bật lên”, “bỗng biến thành” một niềm hạnh phúc khôn tả từ bên trong tâm hồn. Nó không còn là cảnh là tình ở bên ngoài nữa, nhưng là cảnh “ánh sáng”, là tình “Mùa yêu” ở tận nơi sâu thẳm, tận nơi gặp gỡ, tận nơi kết hiệp của linh hồn với Chúa.
“Thơ khiết lắm bật lên màu ánh sáng !
Ô bốn mùa ! bỗng biến thành mùa yêu !”
Thật thanh và thật nhã khi dùng những biểu tượng trong thiên nhiên để diễn tả hình ảnh Thiên Chúa sáng tạo vì yêu thương, hạnh phúc được đón nhận và niềm vui khi trao ban trong bài thơ “Mùa Yêu” của tác giả An Thiện Minh.
III.1. SÁNG TẠO YÊU THƯƠNG
“Mây nghiêng xuống cho Thơ Xuân đọng giọt
Kéo Hương trời nâng hạt nắng phiêu diêu
Thơ khiết lắm bật lên màu ánh sáng !
Ô bốn mùa ! bỗng biến thành mùa yêu !”


(tiếp bài I. Mùa Yêu- Cảm nhận Tình Người trong Xuân)

II. TÌNH XUÂN TRONG CHÚA
Mỗi người là một nhân vị độc lập và tự do, nên mỗi người có những cách sống và những lối cảm nghĩ khác nhau. Tuy nhiên khi sống chung trong một môi trường, cùng ở trong một hoàn cảnh thì ít nhiều cũng có những nhận thức tương hợp không đến nỗi quá dị biệt. Cho nên vẫn còn mãi những Mùa Đông, hoặc bổng biến thành Mùa Xuân nhưng mãi mãi chỉ có một Mùa Yêu.
II.1. Vẫn còn mãi Mùa Đông
Tôi lặng người để lắng nghe bài hát được kể:
“Rồi dặt dìu mùa Xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
Mùa Xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng vui cho bao tâm hồn.”

Có những người vẫn chưa thấy én về, chưa thấy tình xuân đang dặt dìu, mặc dù hằng ngày họ vẫn đang chăm chút mấy cây hoa, vuốt lại dăm chậu kiểng. Những con người ấy lặng lẽ sống bên đời, vẫn khép kín mình bên Mùa Xuân mà không nhận biết được đó là Mùa Xuân. Bởi họ đã không biết đón nhận tình người, họ coi Xuân như là một mùa bình thường, không còn là niềm vui, nên cũng chẳng cần mùa xuân phải trở về.
Còn đâu nữa tình người tình tri kỷ
Còn nữa đâu tình thầy bạn thâm sâu
Ôi lời hứa trên môi miệng ban đầu
Cùng phấn son nhạt phai theo ngày tháng.
Mưa vẫn mơn man những giọt sương cho hoa lá cỏ cây, mặt trời vẫn chiếu những tia nắng ấm áp cho mọi sinh vật, mây vẫn đùa về những làn gió thoang thoảng hương trời. Nhưng những con người ấy không cảm đượcMây”  tình yêu luôn “nghiêng xuống trên họ. Phải chẳng lòng họ không có “Chúa Xuân”, nên “Thơ Xuân” không thể “đọng giọt” trong họ.
Mây nghiêng xuống cho Thơ Xuân đọng giọt
Đó là một Mùa Xuân chỉ có cây, chỉ có lá mà thiếu hoa, nên chẳng thấy bướm, thấy ong đâu cả. Chẳng lẽ những con người đó không muốn ong bay bướm vờn trên những chậu lan khóm mai của mình sao. Hay vì ngôi vườn đó nồng nặc mùi phân ủ, hăng hắc thuốc trừ sâu nên ong xa bướm vắng. Vậy thì “Hương trời” làm sao kéo về được, hạt bụi mãi là hạt bụi chết lặng chứ không thể trở thành “hạt nắng” để bay lượn để “phiêu diêu” trong tình yêu.
“Kéo Hương Trời nâng hạt nắng phiêu diêu”
Cho nên dù vườn họ có treo bao nhiêu chậu lan thì vẫn cứ là cái chuồng chứ không là cái vườn, chỉ lủng lẳng chứ không thể xinh xắn, chỉ im hơi chứ không có vồn vã, chỉ hoang vắng chứ không có sum họp.
Lủng lẳng chuồng treo mấy giỏ lan
Lưa thưa chậu héo khóm mai vàng
Chó đói im hơi nhìn ngán ngẩm
Con hư người hỏng cửa nhà hoang.
Phải chăng lòng họ còn quá nhiều lo toan cho cuộc sống, còn quá nhiều tính toán hơn thua trong tình người nên chưa cảm được cái đẹp của cuộc sống, cái thi vị của đời người “Thơ khiết lắm” vì nó đem lại cho ta biết bao niềm vui, biết bao hy vọng “bật lên màu ánh sáng
“Thơ khiết lắm bật lên màu ánh sáng !”

Đối với họ, hình như mùa nào cũng là mùa tranh thủ kiếm tiền để tăng thêm lợi nhuận. Mùa nào cũng có kế hoạch cướp điều này bóc điều kia. Họ không còn cảm được cái cái hồn xuân là ở trong tình người yêu thương, trong khiêm hạ thứ tha, trong đoàn kết sum họp, trong chia cơm sẻ áo; chứ nó không óng ánh trong đống vàng mớ bạc, không tỏa hào quang trên lầu son gác tía, hoặc hợm hĩnh trên những chiếc xe cái ghế mà thoạt nhìn có vẻ oai vệ nhưng lại nhỏ nhoi và hẹp hòi làm sao. Cho nên “Ô bốn mùa” đối với họ chỉ là những cơ hội, những điều kiện thuận lợi để “bỗng biến thành mùa”…? mà chỉ có họ biết hoặc có lẽ chẳng có mùa nào cả.

“Ô bốn mùa ! bỗng biến thành mùa… !”
Cho nên Mùa Xuân không mơ ước ấy chẳng bao giờ đến với họ. Vì mắt họ nào còn cảm được nét thơ mộng khi thấy khói bay trên sông, tai họ nào còn nhận được âm hưởng khi lắng nghe tiếng gà gáy trưa bên sông. Họ nào cảm được nghĩa tình, nào biết được lòng chung thủy, nào biết sự nhân ái dù không còn gì thì cũng còn chút tình người cho nhau.
Ôi nghĩa tình chẳng còn gì buộc trói
Chẳng còn gì nhân ái sống cho nhau
Chẳng còn gì chung thủy có trước sau
Thì cơm nhạt có gì mà trách móc.
Xuân đã kề, tết đã cận, mùa xuân thanh nhã lắm, tình người nồng ấm lắm nhưng vẫn còn những con người chưa cảm được điều huyền nhiệm của tình yêu. Họ không nghĩ tình yêu mới là sự thật “A thật rồi” cho nên dù cho “Huyền Xuân” đang ngày càng gần “giăng trước ngõ”, họ vẫn không nhận ra.
“A thật rồi! Huyền Xuân giăng trước ngõ !”
Không nhận ra xuân, không cảm được xuân thì làm sao cảm được sự ngọt ngào của tình yêu “Lộc chớm mềm”, làm gì biết hương vị của tình yêu “mọng bờ ngát” đến độ phải “liêu xiêu”.
“Lộc chớm mềm mọng bờ ngát liêu xiêu”
Thiếu tình yêu, nên trong họ vẫn âm ỉ một nỗi buồn mênh mang nào đó, một sự trống vắng lẻ loi nào đó, nên họ không thể cất lên tiếng “Kinh reo hát”, vì có bao giờ họ “đong đưa lòng” để chia sẻ, để cảm thông với người khác đâu mà “chớp mở
“Kinh reo hát đong đưa lòng chớp mở”
Cho nên cuộc sống của họ tuy yên mà không lặng, thấy cười nhưng đầy cau có, ngỡ tươi thắm nhưng luôn bực bội, tưởng ấm áp nhưng lại lạnh lẽo, thấy duyên dáng nhưng lại là tiều tụy, thấy đủ nhưng vẫn thiếu… thiếu cái cơ bản nhất, cái quan trọng nhất, cái tuyệt vời nhất để hong mát cuộc sống để “hong mát mùa yêu”.
“Ô bốn mùa ! hong mát một mùa yêu !”


Lời giới thiệu
Nhân dịp đón xuân mới Đinh Dậu, BBT trang VTCG rất hân hạnh được giới thiệu với quý độc giả bốn phương một bài viết cảm nhận hết sức công phu, sâu sắc và tinh tế của tác giả Bình Nhật Nguyên, một nhà thơ, bác sĩ Công Giáo, mà chúng tôi xin mạo muội đặt thêm một tên gọi mới chưa có trong từ điển là Nhà thi cảm qua loạt bài mà chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu cùng quý vị. Trước tiên là bài cảm nhận về thi phẩm “ Mùa Yêu !“, của nhà thơ An Thiện Minh, một thi sĩ quen thuộc trong giới Đồng Xanh Thơ.  Bài cảm nhận gồm các phần sau:
I. Mùa Yêu- Cảm Nhận Tình Người Trong Xuân
II. Mùa Yêu – Cảm Nhận Tình Xuân Trong Chúa
III. Mùa Yêu- Cảm Nhận Tình Chúa Trong Xuân
IV. Mùa Yêu- Cảm Nhận Như Lời Kinh Nguyện

Hôm nay chúng tôi xin giới thiệu phần I. Xin chân thành cám ơn “nhà thi cảm” Bình Nhật Nguyên! Kính mời bạn đọc cùng theo dõi và cầu chúc bạn mọi người một mùa xuân Đinh Dậu dạt dào ơn Chúa Xuân!
Trân trọng
BBT
MÙA YÊU !
Vùng đất hoang, hãy mừng rỡ trổ bông” (Is 35, 1)
 

Mây nghiêng xuống cho Thơ Xuân đọng giọt
Kéo Hương trời nâng hạt nắng phiêu diêu
Thơ khiết lắm bật lên màu ánh sáng !
Ô bốn mùa ! bỗng biến thành mùa yêu !
 

A thật rồi! Huyền Xuân giăng trước ngõ !
Lộc chớm mềm mọng bờ ngát liêu xiêu
Kinh reo hát đong đưa lòng chớp mở
Ô bốn mùa ! hong mát một mùa yêu !
 

Xôn xao quá ! lá cành vương mắt biếc
Hương trào dâng rợp thanh khí duyên nồng
Đón Nguyên Xuân vũ hoàn mơ sao xiết !
Bật cung đời nụ tình hé trắng trong !
 

Nôn nao quá ! Gió đẩy tung triều sóng
Mạch Nguồn Thơm dào dạt tỏa trong tim
Thơ tung lên khắp muôn thời lay động
Gõ nhịp Trời vần thương nhẹ lim dim
 

Ô thánh thót ! mưa ru ngợp muôn tiếng !
Nét Xuân Tình trắng cả miền phong nhiêu
Hoa lắng khẽ mơn Ánh Hồng lúng liếng
Ô bốn mùa ! tim say ướp mùa yêu !
 

Thơm khiết đi ! Tơ Xanh mầm duyên khảm !
Hương ùa về đất rạng rỡ huyền siêu
Ôm siết đi ! Tình Xuân vừa khẽ chạm !
Ô bốn mùa ! chỉ là một mùa yêu !
An Thiện Minh


Được tạo bởi Blogger.