ĐỜI NGƯỜI VẮN VỎI
TÔI RONG CHƠI GIỮA ĐỜI BIẾT ĐÂU NGUỒN CỘI – Kỳ 1


Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui,
Những ngày vui sao lại thấy bùi ngùi...
(Tế Hanh)

« Các con hãy ra đi loan báo tin mừng cho muôn dân »

Năm nay 2011, tôi được tròn 70 tuổi; nếu tính theo kiểu của mẹ tôi thì năm nay tôi 71 tuổi, bởi vì cả 9 tháng ở trong bụng mẹ nữa. Tôi sinh ngày 24 tháng 3 năm 1941 theo giấy rửa tội, nhưng mà nếu đi tu thì bắt đầu từ 12 tuổi; mà lúc đó tôi được 14 tuổi cho nên phải làm giấy khai sinh lại, hạ năm sinh của tôi xuống là 1943 theo giấy tờ.

Tôi tên là Nguyễn Vân Đông, tôi cũng không hiểu tại sao không phải là Nguyễn văn mà là Nguyễn Vân. Có lẽ khi làm lại giấy tờ thì người ta để cái tên như thế, và bây giờ mãi mãi tôi là Nguyễn Vân Đông, những người nào không thân thiết thì người ta đề là Nguyễn Văn Đông, mỗi lần tôi đi bưu điện để nhận tiền thì người ta phải hỏi lại người gởi để sửa cho đúng là Nguyễn Vân Đông, lúc đó người ta mới cho tôi nhận tiền.

Quê tôi ở Bình Định, một xứ Đạo kỳ cựu của Giáo phận Qui Nhơn là xứ Nhà Đá, xã Mỹ Hiệp, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định. Nhà Đá không phải là nhà tù, mà Nhà Đá là một cái Nhà Thờ làm toàn bằng đá ong ở Biên Hòa.

Nhà thờ Nhà Đá ở Bình Định

Tôi lớn lên ở đồng quê, từ nhỏ tôi không được đi học cấp Tiểu Học, học hành ít hơn đi chăn bò. Mỗi khi muốn học thì phải dở cơm (mang cơm theo) tới nhà một người nào đó, như thầy Biên chẳng hạn để mà học cho biết cái chữ, học được biết cộng, trừ, nhân, chia và chưa bao giờ tôi được học cấp một như các em bây giờ.

Khi tôi 14 tuổi thì có một cha của Địa Phận Kontum, quê cũng ở Nhà Đá, chịu chức năm 1953, là khoảng thời gian mà Bình Định nằm trong vùng kháng chiến (1945- 1954) và là vùng Việt Minh, nên cha đó không thể về gia đình để Vinh Quy Bái Tổ được, cho đến khi chính thể Đệ Nhất Cộng Hòa của ông Ngô Đình Diệm lên cầm quyền vào năm 1955 thì ngài mới về. Ngài là Linh Mục Nguyễn Thúc Nên (bây giờ hưu ở Tòa Giám Mục Kontum). Sáng nào tôi cũng đi giúp lễ cho Ngài, hồi đó không có lễ đồng tế cho nên các cha khách tới thì làm lễ ở bàn thờ bên cạnh.

Rồi một ngày nọ ngài hỏi tôi: "Con có muốn đi tu không? Đi tu ở Kontum."

CÂU CHUYỆN HẠT CẢI


Niên giám 2016 của Giáo hội Việt Nam, Nam Ban là một giáo xứ thuộc hạt Đức Trọng, Giáo phận Đà Lạt, nằm trên địa bàn huyện Lâm Hà, với 3.337 tín hữu.


Theo số liệu cập nhật còn ghi trên trang web Simon Hòa Đà Lạt thì năm 2014 số giáo dân của giáo xứ Nam Ban là 5.314 người. Sau thời điểm ấy, Nam Ban đã thành một giáo xứ mẹ, từ đó tách ra những giáo điểm, giáo họ biệt lập và cả giáo xứ mới.

Thế nhưng gần 30 năm trước đây, khi bà Khoa lặn lội từ Biên Hòa lên mua bán với bà con ở huyện Đức Trọng mấy năm liền tại vùng kinh tế mới Nam Ban này, bà không gặp được bóng dáng một người Công giáo nào.

Do đâu mà bỗng dưng Nam Ban đã bùng phát như một hiện tượng? Có thể là do sự kiện di dân ồ ạt trong mấy chục năm qua, gần giống như sự kiện đã xảy ra hồi 1954-1955. Thế nhưng, có lẽ không chỉ có thế. Có một chuyện nhỏ, hôm 08-5-2018 vừa qua tôi có dịp kể cho vị Giám mục phó hiện nay của Giáo phận Đà Lạt, Đức Cha Đa Minh Nguyễn Văn Mạnh, và ngài bảo tôi nên ghi lại như một chứng từ.
Được tạo bởi Blogger.