https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

Đức Giáo hoàng Phanxicô nói về sức mạnh của lời cầu nguyện: “Bình an trong  tôi tăng lên... Bình an là một món quà Chúa ban cho tôi”.


Đức Giáo hoàng Phanxicô dạy phương pháp cầu nguyện năm ngón tay rất đơn sơ, hiệu quả.


Đức Giáo hoàng Phanxicô rất đề cao việc cầu nguyện. Hơn thế nữa, qua những bài giảng thuyết, gặp gỡ đối thoại với các chức sắc tôn giáo cũng như các thành phần dân Chúa, Ngài luôn đưa ra những quan niệm hiện đại mà gần gũi, những phương cách đơn sơ mà sâu sắc để hướng dẫn việc cầu nguyện.
“Khi gặp căng thẳng, tôi ghi chú lại và gửi đến thánh Giuse”


Để giải quyết căng thẳng, Đức Giáo hoàng Phanxicô thường viết những khó khăn của mình ra giấy rồi đặt dưới bức tượng thánh Giuse trong phòng như gửi thư đến thánh Cả.






Theo ĐGH Gioan Phaolô II, mỗi một người chúng ta luôn cần tăng trưởng trong nhân đức trong sạch. Nó là cái đích mà chúng ta cố gắng vươn tới luôn mãi không ngừng để có thể yêu mến thực sự, để có thể tôn trọng mỗi người cách hoàn hảo. Ngài viết:

“Đức hạnh/nhân đức là sự có hiệu lực và thật vậy một hiệu lực “liên tục”. Nếu nó chỉ thỉnh thoảng có hiệu lực nó không hữu hiệu vì chúng ta chỉ có thể nói rằng một người đã thành công để làm chủ một hối thúc, trái lại nhân đức phải bảo đảm rằng người ấy chắc chắn làm chủ được nó. Khả năng chỉ có thể chế ngự sự tham muốn đến từ nhục dục không là nhân đức theo đủ nghĩa của nó, ngay cả khi người ấy có thể tự chủ lấy mình gần như trong mọi trường hợp. Một nhân đức khi đã được hình thành cách đầy đủ là một sự điều khiển các hoạt động cách hữu hiệu; nó giữ các khao khát trong sự cân bằng nhờ thái độ thường có của nó về sự tốt thật được xác định bởi lý trí”1

Nói cách khác, đời sống nhân đức không dễ dàng. Sự gì cao đẹp thì khó khăn cho chúng ta nhưng đó chính là điều dẫn con người tìm đến giá trị của đời sống.


Đang nghe chuơng trình Livestream ca nguyện của chị KIM THUÝ ở Cali, chị có nhắc tới Kinh bảy sự vui bảy sự buồn của Thánh Giuse. Tôi thấy bất ngờ vì bản thân mình hình như chưa nghe Kinh này bao giờ, chỉ nhớ có Bảy sự thuơng khó của Đức Mẹ (The seven sorrows of Mary) thôi.
Dò tìm trên mạng thì thấy bản kinh sau, xin share với mọi nguời:

Ngắm Bảy sự đau đớn và Vui Mừng Thánh Cả Giuse


(Bản Kinh Nguyện Địa phận Hà Nội)


1. Thánh Giuse thấy Đức Bà có thai


Ngắm Thứ 1: khi ông Thánh Giuse thấy Đức Bà có thai, mà chẳng hiểu sự ấy làm sao, thì lấy làm đau đớn khốn cực lắm. Nhưng mà khi thánh Thiên thần hiện đến bảo cho Người biết Đức Bà có thai bởi phép Đức Chúa Thánh Thần, và Con Đức Bà sinh ra là Chúa Cứu thế ra đời chuộc tội thiên hạ, thì Ông Thánh Giuse lấy làm yên ủi vui mừng biết là dường nào.

Khi ngắm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh Lạy Cha, một kinh Kính mừng, một kinh Sáng Danh, xin Ông Thánh Giuse vì đau đớn cùng sự vui mừng ấy, yên ủi chúng con trong mọi sự khốn khó đời này. Amen.



Tương lai được nhìn thấy là tươi sáng đối với các môn đệ của Chúa Giêsu. Phêrô vừa mới tuyên xưng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa và đã nhận chìa khóa nước trời. Chúa Giêsu đã hứa rằng ngay cả các cửa địa ngục cũng không thắng được các ông (Mt 16: 13- 20). Mọi việc dường như đang diễn tiến tốt đẹp. Tuy nhiên không lâu sau đó, Chúa Giêsu bắt đầu nói về cuộc khổ nạn và cái chết sắp đến của Ngài. Điều đó chắc chắn không phải là cái tương lai các ông mong đợi.


Chúng ta có thể tưởng tượng các môn đệ cảm thấy như thế nào khi lần đầu tiên Chúa Giêsu tiên đoán số phận đang chời đợi Ngài? Hoang mang, sốc, thậm chí tức giận. Làm sao Đấng Mêsia lại có thể bị từ bỏ và bị đóng đinh? Chính cái ý tưởng này đã làm Phêrô kinh hãi “Lạy trời đừng có chuyện đó, thưa Thầy” ông nói “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!” Nhưng Đức Giê-su đã trách mắng ông: “tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.” (Mt 16: 22- 23).

Chúa Giêsu biết những gì đang dành cho Ngài. Ngài biết rằng để hoàn thành sứ mạng của Cha Ngài, Ngài sẽ phải chịu đau khổ như các tiên tri đã viết, và chết trên thập giá. Nhưng Ngài cũng tin tưởng rằng Cha Ngài sẽ nâng Ngài lên từ cõi chết. Chúa Giêsu đã cho các môn đệ một cái nhìn thoáng qua về tương lai của Ngài, một tương lai có lẽ sẽ đè nặng trên họ.

Làm sao Chúa Giêsu có thể, ngay lập tức, biến nỗi buồn thành niềm vui?

Khi chúng ta buồn sầu hay bị thất vọng, điều đó dễ lôi kéo chúng ta đến việc từ bỏ và thậm chí còn rơi vào sự tuyệt vọng lớn hơn. Tuy nhiên, các trình thuật Tin mừng về sự phục sinh của Chúa Giêsu khích lệ chúng ta kiên trì và tin tưởng vì Ngài có thể mang lại điều tốt đẹp hơn từ chính nỗi buồn của chúng ta.

Bà Maria Mađalêna đã khóc một lúc và sau đó trở nên mừng vui khôn xiết.
Alonso de Andrade, trong cuốn sách Suy niệm hằng ngày, thế kỷ 19, về các mầu nhiệm nơi đức tin thánh thiện của chúng ta, đã làm nổi bật sự kiên trì của thánh nữ Maria Mađalêna và cách mà bà đã được khen ngợi vì điều đó.
“Hãy để ý đến cách mà thánh Phêrô, thánh Gioan và thánh nữ Maria Mađalêna khi đến mộ để tìm Chúa Kitô, và cách mà các môn đệ đã bỏ đi vì không tìm thấy xác của Chúa. Nhưng thánh nữ Maria Mađalêna vẫn đứng ở cửa tiếp tục khóc than vì sự vắng bóng của Ngài, và bà xứng đáng được nhìn thấy người đang sống và vinh quang của Đấng mà bà tìm kiếm như đã chết.
Cần hiểu rằng, nếu chỉ tìm kiếm thôi sẽ không đủ để thấy Ngài, để nhận biết Ngài, trừ khi, như Maria Mađalêna, chúng ta cố gắng tìm kiếm với lòng kiên trì; và điều đó hoàn toàn xứng đáng để chúng ta nếm hưởng vinh quang phục sinh của Ngài, với niềm tin sống động cùng với lòng thành kính, tìm kiếm, dõi theo và suy gẫm về Cuộc Khổ Nạn và cái chết của Chúa, giống như hối nhân thánh thiện này đã ngồi cạnh ngôi mộ.”
Hơn nữa, câu chuyện về cuộc gặp gỡ giữa thánh nữ Maria Mađalêna và Chúa Giêsu tại ngôi mộ đoan chắc với chúng ta rằng Thiên Chúa có thể ngay lập tức biến nỗi buồn thành niềm vui.
“Điều này thật dễ dàng đối với Thiên Chúa, vì trong chốc lát Ngài an ủi những người nghèo túng, biến đổi khóc than thành vui cười và buồn sầu thành niềm vui. Phúc thay người tin tưởng vào Thiên Chúa. Hãy chiêm ngắm niềm vui sướng của vị thánh này ngay khi nhìn thấy Người yêu dấu của lòng mình, người mà bà thương khóc như đã chết, nay vinh quang hơn và rực rỡ hơn mặt trời. Với nhiệt tâm, bà đã phủ phục dưới chân Chúa, nơi bà đã tìm ra được phương thuốc cứu chữa cho tội lỗi của mình… Từ đó hãy rút ​​ra mi lích tuyt vi cho tâm hn bn, bng cách nói chuyn vi Chúa ri Ngài s an i bn lúc bđau kh, ging như đã an i bà thánh Maria Mađalêna. Cũng thế, Ngài s nhâđôi niềm vui của bạn, đáp ứng những mong muốn của bạn một cách hoàn hảo hơn bạn có thể nghĩ đến.”
Nếu bạn đang gặp phải khó khăn trong cuộc sống, hãy tin tưởng vào Thiên Chúa và tình yêu của Ngài dành cho bạn. Ngài có thể không cho bạn niềm vui ngay bây giờ, nhưng nếu bạn kiên trì trong đức tin, Ngài hoàn toàn có thể biến nỗi buồn đó thành niềm vui, đến nỗi bạn không thể tưởng tượng được.
Sự sống có vẻ ảm đạm nhưng Chúa đang kiểm soát mọi sự: “Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống" (Lc 20,38).
Philip KosloskiNguyễn Sao Băng chuyển ngữ từ Aleteia
Nguồn: gpquinhon.org




Hội Thánh đã minh định việc sùng kính cách đặc biệt Thánh Tâm Chúa Giêsu, và việc tôn thờ này như là một trong những điều nòng cốt của đức tin Kitô giáo. Bởi trong việc sùng kính Thánh Tâm, đức tin Kitô giáo vẫn giữ được tính nguyên tuyền của nó, vì việc sùng kính này dẫn đưa con người tới Chúa Ba Ngôi nhờ sự kết hợp với Trái Tim của Chúa Kitô. Việc tôn thờ này chính yếu hướng đến một Tình Yêu của mọi tình yêu – Tình Yêu chịu đóng đinh và chết cho người mình yêu. Ngoài ra, việc tôn thờ Thánh Tâm Chúa Giêsu cũng kêu mời chúng ta bắt chước Người trong sự tín thác hoàn toàn nơi Thiên Chúa và rộng rãi trao ban tình thương cho hết thảy mọi người.

Trong Thông điệp “Haurietis Aquas In Gaudio”, Đức Giáo Hoàng Piô XII đã khẳng định: “Lòng sùng kính rất thánh Trái Tim Chúa Giêsu quan trọng đến nỗi khi được thực hành đúng đắn, có thể được coi như sự tuyên xưng đức tin Kitô giáo cách hoàn hảo. Nó không phải chỉ là một hình thức đạo đức bình thường mà ai nấy tùy ý thực hiện, như thể không có hiệu quả gì hay bỏ qua một bên như là thua kém các việc đạo đức khác.” Và ngài cũng nhấn mạnh thêm: “Ý nghĩa thâm sâu của việc tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu là lấy tình yêu đáp trả tình yêu!”

NHÌN LẠI ĐỜI SỐNG CẦU NGUYỆN
“Thánh ý Ngài là gia nghiệp con mãi mãi,
Vì đó là hoan lạc của lòng con”.(Tv 119,111)

Đạo là đường, đường dù to hay nhỏ, thênh thang hay chật hẹp, thông suốt hay khó khăn, bằng phẳng hay gập ghềnh, thẳng tắp hay quanh co… thì vẫn luôn chung một mục đích là dẫn đến cuộc gặp gỡ, và trên đó, Thiên Chúa gặp được con người. Như thế, Đạo là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người, là con đường Thiên Chúa đến với con người và con người tìm gặp Thiên Chúa. Nhưng để cuộc gặp gỡ này xảy đến thì phải có hành động lên đường và bước đi. Điều đầu tiên để thực hiện hành động “lên đường” này không gì khác hơn đó chính là “cầu nguyện”. Trong đời sống tâm linh, điều quan trọng nhất là cầu nguyện. Ai không cầu nguyện thì không còn là người Kitô hữu đích thực nữa.

CÁCH THỨC ĐỂ LOẠI BỎ NHỮNG SUY NGHĨ XẤU

WHĐ - Bất cứ ai cũng có những suy nghĩ hỗn loạn, gây nguy hiểm cho mối hiệp thông của người đó với Thiên Chúa, nhưng làm thế nào để loại bỏ những suy nghĩ đó?
Ngoài các trường hợp mắc bệnh tâm thần, truyền thống Kitô giáo nhận thấy rằng các thần khí xấu, đôi khi, mang lấy hình hài của những suy nghĩ hỗn loạn hoặc thậm chí là phỉ báng Thiên Chúa để gây chia trí và cám dỗ chúng ta. Thông thường, chúng chỉ gây ra sự rối loạn thoáng qua bên trong tâm hồn. Nhưng nhiều khi những biểu hiện vô ý này lại là dấu hiệu của sự cám dỗ.
Những cám dỗ của thế gian thì rất nhiều, nhưng những cám dỗ bên trong con người thì cũng nhiều không kém. Như Thánh Giacôbê đã chia sẻ: “Mỗi người có bị cám dỗ, là do dục vọng của mình lôi cuốn và dùng mồi mà bắt” (Gc 1,14). Mặc dầu vậy, chúng ta không được loại trừ những cám dỗ của ma quỷ và thần khí xấu. Chúng nhiều lúc tương tự như một sự ẩn ý, hay như một suy nghĩ đeo bám trong tâm trí chúng ta, nhưng cũng có khi trở nên mạnh mẽ và lâu bền.





CÁC PHƯƠNG PHÁP CẦU NGUYỆN

Trích 52 Tuần Cầu Nguyện Với Lời Chúa

Tác giả: Đ.Ô Rosage – Chuyển ngữ: Bùi Hữu Thư

Hướng dẫn về cầu nguyện

Cầu nguyện là cách đáp ứng của từng cá nhân với sự hiện diện của Chúa. Chúng ta đến với Chúa một cách kính cẩn với một trái tim lắng nghe. Chúa nói trước và chúng ta lắng nghe. Trong lúc cầu nguyện, chúng ta cảm nhận sự hiện diện của Chúa và đáp ứng tình yêu của Chúa một cách biết ơn. Trọng tâm luôn luôn là Chúa và những gì Chúa làm.

Sau đây là những đề nghị để trợ giúp và khiến cho chúng ta có thể nghe Lời Chúa và lời đáp trả duy nhất của chúng ta:




1/ Hàng ngày bạn hãy để ra vài phút và đừng nói gì cả. Bạn hãy thực tập việc nghĩ về Chúa. Và để việc thực hành này giúp bạn dễ dàng thấm nhuần ơn thiêng liêng.



2/ Cất lời cầu nguyện. Bạn chỉ dùng những lời nói đơn giản, kể cho Chúa biết tất cả những gì đang có trong tâm tư. Bạn đừng dùng những kinh nguyện đã được soạn sẵn trong sách vở. Bạn hãy dùng những lời nói của chính bạn. Chúa nghe, và hiểu rõ bạn hơn ai hết.


LƯU Ý ĐỘC GIẢ
Chúng tôi đã chọn bắt đầu hành trình thiêng liêng này bằng những gì đánh động sâu xa đời sống thiêng liêng của cha Jean-Jacques Olier : mối tương quan của ngài với Chúa Ba Ngôi, với Giáo Hội, đời sống tông đồ của ngài, đơn giản bởi vì những chủ đề này đối với chúng tôi dường như cấu thành nền tảng của tất cả chủ đề khác. Chỉ tiếp theo đó mà chúng tôi sẽ đề cập những chủ đề chạm đến những giai đoạn lớn trong đời sống thiêng liêng của cha sở giáo xứ Saint-Sulpice, thử thách của ngài, cuộc chiến đấu thiêng liêng, kinh nghiệm chữa lành, trước khi kết thúc bằng những đường hướng lớn của đường lối sư phạm thiêng liêng của ngài mà chính ngài đã sống cách mãnh liệt.
Vì sự sắp xếp này, nên độc giả sẽ có hứng thú đọc cách chăm chú bản tóm tắt tiểu sử của cha Olier nằm ngay sau phần giới thiệu này, trước khi bắt đầu con đường cầu nguyện của mình.
Các bản văn được lấy lại dùng cho việc suy niệm đôi khi phô bày những khó khăn hay, ít ra, tạo ra một sự lạ lẫm bỡ ngỡ. Ngôn ngữ và văn hóa của thế kỷ XVII không phải là ngôn ngữ và văn hóa của thời đại chúng ta. Mỗi khi có một từ không thể được hiểu ngay lập tức, chúng tôi liền ghi chú sau nó một từ đồng nghĩa nằm trong ngoặc đơn (*). Chúng tôi không muốn chuyển sang nghĩa chung chung của tiếng Pháp hiện đại, vì sợ phản bội các bản văn và tước đi khỏi chúng một phần hương vị của chúng. Nhưng theo thói quen, chúng tôi đã lấy lại những bản văn như chúng được viết ra, hoặc là trong những tác phẩm được xuất bản, hoặc là trong những đoạn trích in rônêô. Một số bản văn đã là đối tượng của những thích nghi mà chúng tôi đã trông chừng. Chúng không thay đổi ý nghĩa của các bản văn và chúng làm cho dễ tiếp cận với các bản văn hơn.
Dù sao đi nữa, những bản văn này chỉ để lộ sự phong phú bên trong của chúng với điều kiện có sự suy niệm kiên nhẫn nào đó. Chúng tôi hy vọng rằng các độc giả có được sự nỗ lực này sẽ được đền bù lại.
Bernard Pitaud
————————————

Hoán cải tâm hồn: Thánh vịnh “Xin Thương Xót”


Cùng nhau chúng ta đọc lại thánh vịnh 50 (51) trong những ngày cuối cùng của Mùa chay, với những tâm tình được gợi lên trong những câu đầu của thánh vịnh trong suy tư Đức cố Hồng Y Carlo Maria Martini.[1] Xin được lược dịch và gửi đến mọi người như một lời mời gọi nhìn về chính mình, và đặc biệt nhìn về tâm tình thống hối của chính mình trong tương quan đối thoại với Đấng chịu khổ hình và đóng đinh trước hết và trên hết vì chính chúng ta và cho chính chúng ta.

Nhìn nhận tội mình nói lên việc hoán cải nội tâm. Nội tâm là nơi quyết định cho con người trên hành trình hướng về sự thật, là khả năng trở lại với chính mình, để hiểu ý nghĩa của hành động đã thực hiện và đang thực hiện, bởi vì chỉ trong nội tâm mới có thể đánh giá và phán định.


[Radio Người Trẻ]: Các kiểu người kiêu ngạo


Chắc chắn là chẳng ai trong chúng ta thích người kiêu ngạo. Người kiêu ngạo thường có những lời nói, thái độ, cách hành xử làm cho chúng ta thấy khó chịu, muốn xa lánh, chẳng thích tiếp xúc. Có đôi khi, ta chẳng muốn nói chuyện hay có tương quan với họ, vì sợ mình “chịu không nổi” cái thói ngông nghênh của người đó, rồi sinh chuyện không hay. Người kiêu ngạo là loại người cho rằng mình là đỉnh cao của vũ trụ, là trung tâm của muôn loài, đứng trên người khác. Có lẽ chẳng cần phải nói quá nhiều về kiêu ngạo, vì chúng ta ít nhiều đã có kinh nghiệm về nó, nơi người khác cũng như nơi bản thân mình. Có điều, kiêu ngạo cũng có nhiều kiểu: đôi khi ta nhận thấy nó rất rõ ràng, nhưng cũng có lúc, nó ẩn sâu bên trong, đội lốt một dáng vẻ rất thánh thiện và khiêm nhu, tưởng là tốt, nhưng hoá ra lại rất đáng sợ.

Thường thì người ta kiêu ngạo vì trong tay mình đang sở hữu nhiều thứ, đặc biệt là tiền tài và danh vọng. Càng có nhiều tiền, người ta thường có xu hướng cho rằng mình cao hơn người khác, cái gì cũng phải khác người một chút: áo quần đắt tiền, nhà cửa sang trọng với những thú chơi, bộ sưu tập quý giá… Danh tiếng là một cám dỗ cực kỳ lớn đối với bất cứ ai, vì tự sâu thẳm trong lòng, người nào cũng thích mình được nổi tiếng, được người khác biết đến, nể trọng. Đối với nhiều người, mất tiền mất bạc thì còn có thể chấp nhận được, chứ mất đi danh dự là mất tất cả… Cũng dễ hiểu thôi khi người ta ở vị trí cao như thế này, nhìn đến những người khác với một con mắt bâng quơ, không để ý. Những người giàu và có tiếng tăm thường tự xếp mình vào một đẳng cấp khác, một thế giới khác, chỉ có họ mới có thể làm bạn với nhau. Đi cùng với một người nghèo hơn có thể sẽ là một nỗi sỉ nhục với họ. Cái kiêu ngạo này dễ thấy, nhưng không làm người khác quá khó chịu nếu không ảnh hưởng gì đến họ.

Có một kiểu kiêu ngạo khác nằm trên bình diện tư tưởng. Đó là loại người luôn cho mình là đúng. Dù có khi biết rõ mình sai, họ vẫn cố tìm lý do để biện hộ cho mình. Họ tự đồng hoá mình với chân lý, và bắt người khác phải đồng thuận với mình. Người nào có ý kiến trái ngược với mình là sai. Có đôi khi họ trở nên ngang ngược đến độ bất chấp tất cả, tự phong cho mình là người phán xử mọi sự đúng sai trong trời đất. Họ cho rằng mình có học thức, đọc nhiều sách thánh hiền, đã từng đặt chân đến nhiều vùng đất khác nhau, nói được nhiều ngôn ngữ, trải qua nhiều kinh nghiệm máu xương. Đây cũng giống như một kiểu quá tự hào về bản thân mình, về quá khứ hào hùng của mình, cho rằng mình quá hoàn hảo, không ai bằng mình. Cái kiểu kiêu ngạo này thể hiện qua cách họ ăn nói, dạy đời, chê bai người khác, bắt bẻ người nọ, tâng bốc bản thân và lấy mình làm mẫu gương cho tất cả mọi người. Kiểu người này thường ít có bạn bè, vì chẳng ai muốn nói chuyện với người “chẳng biết thông thái bao nhiêu mà cứ thích khuyên răn dạy dỗ”.

Loại kiêu ngạo thứ ba là loại tôi sợ nhất, vì nó không toát ra bên ngoài dáng vẻ gì của sự khó ưa khó chịu cả. Trái lại, xem ra, nó có vẻ rất tốt đẹp nữa. Loại kiêu ngạo này thường không ảnh hưởng nhiều đến người khác, mà chỉ tồn tại trong lãnh vực nội tâm mà thôi. Đó là loại người cho rằng mình là người tội lỗi nhất thế gian, không ai trên trái đất này xấu xa hơn mình và chẳng thể nào mình trở thành người tốt được. Con người nào cũng đã từng phạm những lỗi lầm gì đó, dù ít dù nhiều, dù nặng dù nhẹ. Biết mình có tội là một sự ý thức đúng đắn, và cũng là khởi đầu cho một hành trình biến đổi bản thân. Nhưng tự đặt mình ở vị trí “nhất” thì đã trở thành kiêu ngạo rồi: giống hệt như một kiểu “tự hào về tội lỗi” của mình vậy. Dĩ nhiên, ta phải chịu trách nhiệm về những gì xấu xa đã gây ra. Nhưng có chắc tội bạn phạm là nặng nhất thế gian không? Sao bạn biết? Bạn nghĩ những gì bạn phạm ghê gớm đến thế à? …

Tôi gọi đó là kiêu ngạo vì nó bao hàm một thái độ chống lại Tạo Hoá. Nếu để ý, ta sẽ thấy trong kiểu kiêu ngạo này một thái độ tự ti đến độ đánh mất đi cả hy vọng và cho rằng sự xấu mà ta phạm lớn hơn tình yêu mà Tạo Hoá dành cho ta. Tạo Hoá là nguồn của sự sống, nơi Ngài luôn làm phát sinh sự sống, sự lớn lên, sự tái tạo, bắt đầu. Cho rằng mình xấu xa đến độ không thể trở nên tốt hơn cũng đồng nghĩa với việc nói rằng sự sống của Tạo Hoá chẳng còn tác dụng gì với mình, mình đã đến tận cùng của cái xấu rồi và ngay cả Tạo Hoá cũng không thể làm gì hơn để giúp mình. Đó chẳng phải là kiêu ngạo sao? Những gì đã qua là đã qua. Ta nhìn về quá khứ để rút kinh nghiệm và bắt đầu lại, chứ không phải bị giam mình trong những cái của ngày xưa ấy.

Người kiêu ngạo thường là người luôn mất bình an. Trong đầu họ có rất nhiều lo sợ: sợ sẽ mất những gì mình có. Loại người thứ nhất sợ mất tiền mất danh. Loại người thứ hai sợ có lúc nào đó mình mắc sai lầm và hình tượng của mình bị sụp đổ. Loại người thứ ba thì sợ khi có ai đó nhắc đến một tương lai tốt đẹp, hệt như tên tù nhân tự giam mình trong ngục tối, tự dày vò làm khổ bản thân, trong khi chẳng ai ở ngoài kia để ý đến.

Kỳ thật thì, mặt trời vẫn mọc mỗi ngày, mọi cái vẫn cứ chuyển vần theo chu trình của nó. Thế gian này rộng lớn lắm, hàng tỷ con người cư ngụ trong đó cũng có biết bao nhiêu việc phải làm. Cũng chẳng có mấy ai rảnh rỗi đến độ bỏ cả một đời để tôn sùng mình vì mình có tiền có danh. Cũng chẳng ai bỏ công sức để nghe những bài dạy đời của ta. Và cũng chẳng có mấy người bận tâm đến câu chuyện quá khứ của ta làm gì, nó xấu đẹp thế nào, có nặng nhất thế gian hay không. Người ta biết đó, có thể có một vài đàm tiếu, rồi cũng để đó cho nó chìm vào quên lãng thôi.

Từ đây, tôi tự đặt câu hỏi: vậy khiêm nhường nghĩa là gì? Là một thái độ biết rằng những gì mình có là lãnh nhận; biết rằng mình có thể sai và cần phải học hỏi thêm; và biết rằng dù mình có tội lỗi đến đâu, phía trước vẫn luôn có một con đường để tiếp tục tiến bước.



Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

[Radio Người Trẻ]: Chỉ đơn giản thế thôi sao?


 “hãy về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa.” 

Hôm ấy, trời vừa sáng, bài giảng của Đức Giêsu cho người dân bị gián đoạn vì tiếng ồn ào của đám đông. Họ dẫn tới trước mặt Giêsu một người phụ nữ bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại tình. Án tử hình dành cho chị ta đã quá rõ ràng nếu chiếu theo Luật mà xử. Nhưng mưu đồ của đám người hùng hổ kia là muốn mượn chị này để hạ bệ luôn cả Giêsu. Đứng giữa đám đông, chị không hé một lời. 

Chị không biết nói gì, phần vì xấu hổ, phần vì biết rằng chẳng thể nào thoát được cái chết kinh khủng đang chờ mình. Thầy Giêsu là một con người ngay chính. Hẳn là Thầy cũng ưa chuộng điều thiện và kinh tởm điều ác. Hầu chắc là Thầy cũng sẽ tuân theo những gì luật chỉ dạy và đồng ý với bản án định sẵn kia. Một cảm giác mặc cảm tội lỗi trồi lên. Cái khoảnh khắc tủi nhục vì bị phát hiện phạm tội đã rõ ràng rồi, nay lại phải trở thành con mồi để “nhử” người khác càng làm cho chị nhận thấy thân phận thấp bé và nhỏ mọn của mình.

Tôi nên thánh ư ? Bảy hành động giúp bạn nên thánh mỗi ngày



Rất nhiều người trong Giáo hội nói: “Tôi nên thánh ư ? Không, việc đó dành cho người khác, không phải tôi”. Như thể họ không tin rằng Chúa có thể đổi mới mọi sự, rằng đối với Ngài không có gì là không thể. Nếu điều này có thể đi vào lòng trí của thánh Augustinô và thánh Phanxicô, thì cũng có thể đi vào tâm hồn bạn.
Bạn chỉ cần tin khi Ngài nói với bạn rằng bạn có thể nên thánh, rằng bạn đã được chuẩn bị cho một nơi trên thiên đàng. Và câu hỏi đặt ra bây giờ là, làm thế nào tôi có thể nên thánh trong cuộc sống hàng ngày? Tôi phải làm gì? Công thức là gì? Chà, không có một công thức duy nhất, vì sự thánh thiện mang nét cá nhân, nghĩa là sự thánh thiện của bạn không giống với tôi hay của người khác.
Lời kêu gọi bạn nên thánh là duy nhất và bạn phải khám phá nó. Ở đây tôi xin gợi ý bảy hành động mà bạn có thể thực hiện trong ngày để đến gần với sự thánh thiện. Bảy hành động cụ thể mà nếu bạn áp dụng vào thực tế, có thể giúp bạn nhanh chóng hướng về Chúa. Hãy chú ý.

Phản ứng và thái độ của chúng ta khi đau khổ xuất hiện

(trích sách "Tại sao Ngài im lặng?" - Lm Giuse Đinh Thanh Bình sdb )


Một chàng thanh niên đạo hạnh cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa! Con chán ghét tội lỗi, con sợ làm Chúa buồn, xin Chúa hãy giúp con đủ sức mạnh để con đừng bao giờ phạm tội nữa, để con luôn sống trong sự bình an thánh thiện.” Trong giấc mơ, Chúa trả lời: “Nếu con không yếu đuối, không khổ đau thì con sẽ không cần Cha giúp nữa.”

Chỉ khi phải trải qua những đau khổ dằn vặt cấu xé tâm hồn và thể xác, chúng ta mới thấu hiểu rằng con người mình yếu đuối, mình cần được ủi an xoa dịu, mình ao ước được chia xẻ nỗi đau với vợ chồng, bạn bè thân quen. Khi niềm đau lên tới tột độ, chúng ta bám víu vào niềm tin Thiên Chúa. Tội nghiệp Thiên Chúa, vì Ngài ít khi được chung vui với con người. Lúc đó, con người thường quên Ngài. Chỉ khi họ đau khổ quá sức chịu đựng, họ mới ‘lôi’ Ngài ra để cầu xin, van nài. 
Thiên Chúa thường im lặng, vì Ngài đã nói rất nhiều qua tha nhân, những người theo Ngài vì lý tưởng phục vụ để thay ngài giúp đỡ những nạn nhân khốn cùng. Như vậy, chúng ta cần phải biết phản ứng và thái độ của những người đau khổ để tìm ra những cách thế trợ giúp lẫn nhau.

1. Tức giận

TẠI SAO LẦN CHUỖI MÂN CÔI LẠI CẦN THIẾT NGAY LÚC NÀY?



WHĐ - Dễ dàng nhận thấy rằng người Công Giáo đã quá quen với chuỗi Mân Côi. Chúng ta thường mua các tràng chuỗi làm quà kỉ niệm, hoặc mang chúng theo bên mình, hoặc thậm chí là đeo chuỗi trên người – nhưng chúng ta quên đi sức mạnh to lớn của chuỗi Mân Côi mỗi khi chúng ta thực sự cầu nguyện bằng tràng chuỗi ấy. Điều đó thật đáng buồn, vì những lời cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi có thể mang lại câu trả lời cho rất nhiều vấn đề khó khăn trong thế kỷ XXI này.

Xã hội của chúng ta ngày nay phải đối mặt sự gia tăng của chủ nghĩa thế tục và đánh mất đức tin nơi các đô thị phồn hoa. Chúng ta chợt nhận ra mình đang đối đầu với một thế giới đắm chìm trong sự bành trướng của sự dữ và chủ nghĩa khủng bố, chiến tranh và bạo lực. Chúng ta gặp nhiều rắc rối bởi những đổ vỡ trong đời sống gia đình, cùng vô số những ồn ào chia trí và cả việc thiếu vắng những nỗ lực sống thánh.

Nhưng chuỗi Mân Côi có thể giúp chúng ta. Và chúng ta cũng biết điều này, vì chính Đức Maria đã nói điều này cách đây 100 năm tại làng Fatima, Bồ Đào Nha, khi Mẹ hiện ra sáu lần với ba trẻ chăn cừu từ tháng Năm đến tháng Mười năm 1917, mỗi tháng một lần. Mẹ nhắc đi nhắc lại rằng: “Hãy lần chuỗi Mân Côi mỗi ngày để có được hòa bình trên khắp thế giới và kết thúc chiến tranh.”



    LỊCH SỬ LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT



    Sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót (LCTX) mà Nữ tu Faustina Kowalska đã nhận từ Chúa Giêsu không chỉ hướng dẫn Chị phát triển cá nhân về đức tin mà còn phát triển điều thiện về con người. Chúa Giêsu muốn có tấm hình vẽ y như Nt Faustina đã thấy, và linh ảnh này được tôn kính lần đầu tiên tại nguyện đường nhà dòng của Nt Faustina, rồi lan truyền khắp thế giới. Chúa Giêsu không chỉ yêu cầu Nt Faustina mà yêu cầu cả những người khác: “Hãy khuyến khích các linh hồn lần chuỗi LTX mà Ta trao cho con”.

    Mặc khải về Lễ LTX cũng ứng nghiệm: “Lễ LTX từ sâu thẳm nhân từ của Ta. Ta muốn lễ này được cử hành trọng thể vào Chúa Nhật II Phục Sinh. Nhân loại sẽ không có hòa bình nếu không đến với mạch nguồn thương xót của Ta”.


    Tuần Thánh và tuần Phục Sinh đầu tiên của dòng lịch sử ơn cứu rỗi cũng là hai tuần lễ đong đầy những phiền muộn, bối rối, và lo lắng không lối thoát cho những người môn đệ của Đức Giêsu.

    Bắt đầu từ những giây phút bỏ chạy trong Vườn Cây Dầu cho tới giây phút chứng kiến cảnh tảng đá đang lăn tròn che kín ngôi mộ, những người Kitô hữu đầu tiên đã trải qua hết thất vọng này sang thất vọng khác. Thoạt tiên là chuyện Giuđa bán đứng đại sư phụ với một cái hôn, nối tiếp là bản án tử của Đức Giêsu được đóng dấu bởi nhà nước bảo hộ La Mã, theo sau là nhọc nhằn con đường thập giá với đá và sỏi dẫn lên Núi Sọ, tiếp nối là kinh hoàng tiếng đinh xé rách thân xác và sắc nhọn tiếng búa lạc thần đôi mắt của Đức Giêsu. Trong thất vọng, cuối cùng mọi người dẫn nhau ra về sau khi tảng đá đóng lại che kín xác Đức Giêsu.
    Được tạo bởi Blogger.