Hiển thị các bài đăng có nhãn Giuse-Đinh-Thanh-Bình-sdb. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giuse-Đinh-Thanh-Bình-sdb. Hiển thị tất cả bài đăng

10/06/2020

Những huyền thoại về đời tu

Những huyền thoại về đời tu

Những huyền thoại về đời tu


Kỷ niệm mười năm đời tận hiến của bạn tôi Lm. Giuse Đồng văn Vinh

hình minh họa


Mười năm trước đây, ngày 13/12/1996, cả hàng trăm tu sĩ, giám mục, linh mục, các thày, các sơ, cả ngàn giáo dân, gia đình, họ hàng, thân hữu bạn bè đã cùng qui tụ về nhà thờ Chính Toà St. Mary để tham dự lễ truyền chức cho tân linh mục Đồng văn Vinh. Người ta kháo chuyện với nhau: “Thật hiếm có lễ truyền chức nào đông đến độ như thế, linh thiêng như thế, tuyệt vời như thế. Cha Vinh may mắn quá, được nhiều hồng phúc của Chúa quá, được mọi người quí mến nhiều quá! Trong tình anh chị em các tu sĩ đến chúc mừng, trong tình gia đình, bà con họ hàng tíu tít đến vây quanh, trong tình giáo dân đối với chủ chăn, giáo dân bu lại xin cha ban phép lành. Thật hạnh phúc biết bao cho đỉnh cao của đời tu trong ngày chịu chức.

Tuy nhiên, sau khi mọi người lần lượt ra về, có một hình ảnh đập vào mắt tôi, mà chỉ riêng tôi nhìn thấy, chỉ riêng tôi cảm nhận được, chỉ riêng tôi cảm thấy lòng chùng xuống, nước mắt chực rơi, chỉ bởi vì hình ảnh ấy là hình ảnh của nhiều linh mục khác và của chính tôi.

13/05/2020

Phản ứng và thái độ của chúng ta khi đau khổ xuất hiện

Phản ứng và thái độ của chúng ta khi đau khổ xuất hiện

Phản ứng và thái độ của chúng ta khi đau khổ xuất hiện

(trích sách "Tại sao Ngài im lặng?" - Lm Giuse Đinh Thanh Bình sdb )


Một chàng thanh niên đạo hạnh cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa! Con chán ghét tội lỗi, con sợ làm Chúa buồn, xin Chúa hãy giúp con đủ sức mạnh để con đừng bao giờ phạm tội nữa, để con luôn sống trong sự bình an thánh thiện.” Trong giấc mơ, Chúa trả lời: “Nếu con không yếu đuối, không khổ đau thì con sẽ không cần Cha giúp nữa.”

Chỉ khi phải trải qua những đau khổ dằn vặt cấu xé tâm hồn và thể xác, chúng ta mới thấu hiểu rằng con người mình yếu đuối, mình cần được ủi an xoa dịu, mình ao ước được chia xẻ nỗi đau với vợ chồng, bạn bè thân quen. Khi niềm đau lên tới tột độ, chúng ta bám víu vào niềm tin Thiên Chúa. Tội nghiệp Thiên Chúa, vì Ngài ít khi được chung vui với con người. Lúc đó, con người thường quên Ngài. Chỉ khi họ đau khổ quá sức chịu đựng, họ mới ‘lôi’ Ngài ra để cầu xin, van nài. 
Thiên Chúa thường im lặng, vì Ngài đã nói rất nhiều qua tha nhân, những người theo Ngài vì lý tưởng phục vụ để thay ngài giúp đỡ những nạn nhân khốn cùng. Như vậy, chúng ta cần phải biết phản ứng và thái độ của những người đau khổ để tìm ra những cách thế trợ giúp lẫn nhau.

1. Tức giận