Truyện ngắn: Em ơi! Anh thuộc về Chúa


Một mình trong căn phòng trống vắng, ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn học, từ cửa sổ tầng sáu, Cường phóng tầm mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm nơi mà mặt trời đang khoác lên mình chiếc áo đỏ rực phản chiếu ánh sáng khắp cả một vùng trời. Bầu không khí trong lành, không còn cảm giác ngột ngạt của buổi trưa nóng nực, làn gió thổi nhẹ khẽ chạm vào da thịt. Nếu như bình thường thì Cường sẽ cảm thấy vô cùng dễ chịu và khoan khoái! Và có lẽ sẽ càng thích hợp hơn để anh chìm đắm trong lời cầu nguyện, một không gian tuyệt vời để anh gặp gỡ Chúa. Nhưng hôm nay, dường như mọi cảnh vật, mọi thứ diễn ra xung quanh Cường đều không màng tới. Anh bỏ ngoài giác quan, gạt ra xa cảm xúc những gì được gọi là tuyệt vời của cảnh vật hữu tình!