THIÊN TÌNH SỬ


“Ngôi lời đã trở nên người phàm và cắm lều giữa chúng ta” (Ga 1,14)



Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi rất xa, xa đây lắm, có một vương quốc rộng lớn và giàu có tên là Sidarap, cai trị vương quốc là vua Irtap, với hàng ngàn kẻ hầu cận và vạn vạn thần dân. Nhà vua chỉ có một thái tử duy nhất là Useig nổi tiếng là khôn ngoan và đức độ.

Gần cung điện nhà vua cho xây dựng một khu vườn rất đẹp và đặt tên là Nede, hàng ngày vua ra dạo chơi tại khu vườn, trò chuyện với thần dân và coi họ là những người bạn thân thiết. Có một đôi vợ chồng có tên là Mada và Ave được nhà vua rất sủng ái, mỗi buổi chiều vua thường lui tới khu vườn để trò chuyện với họ, bắt tay họ và xem họ như con ruột của mình. Vua còn cung cấp cho họ mọi nhu cầu để sinh sống.

Cách đó không xa có đảo quốc Refne, cai trị đảo quốc này là Ehpixul nổi tiếng là hung ác, chính hắn ta trước đây từng là quan chức cấp cao trong triều vua Irtap của vương quốc Sidarap, do mưu đồ phản trắc, hắn đã cùng bè lũ Natas triệu tập binh mã chống lại đức vua Irtap, nhưng đã bị tể tướng Leahcim, là vị tướng tài giỏi và trung thành của vua đánh bại. Cuối cùng hắn và những kẻ theo hắn đã bị trục xuất khỏi vương quốc. Chúng đã hợp lại với nhau và lập ra một quốc gia đối nghịch với Sidarap, luôn tìm mọi cách để dụ dỗ những ai trung thành với vua Irtap.

THẬP TỰ HỒNG


Có tiếng ve hết hè còn nức nở,
Có nụ hồng chưa kịp uống sương mai,
Có trái tim thổn thức suốt đêm dài,
Có bờ môi… vẫn khép buồn lặng lẽ,

Có kỷ niệm vụt tan theo gió nhẹ,
Có giọt buồn đọng lại ướt bờ mi,
Có ánh mắt nhìn nhau chẳng nói gì,
Có bài thơ, viết mãi còn dang dở.
Được tạo bởi Blogger.