Lần đầu trong đời Khang rời thành phố vào buổi chiều giáp Lễ Giáng Sinh. Tất cả vì một giấc mơ, một giấc mơ nhưng rất thật. Khang đang thầm hỏi, mình đúng hay sai khi giờ này những vòng quay của bánh xe đang đưa anh đến một nơi hoàn toàn lạ lẫm.


Qua khỏi thị trấn, con đường đất đỏ dần nhỏ lại. Nắng đã tắt, dưới thung lũng ẩn hiện vài mái nhà như bồng bềnh trôi giữa những lớp sương mù dày đặc. Khang bắt đầu thấy thấm với cái lạnh của núi rừng. Anh với tay lấy chiếc áo ấm khoác lên người. Đó một trong hai chiếc áo khoác đôi màu rượu chát mà Ngân đã nhọc công săn lùng, lựa chọn suốt nửa năm trời. Vậy mà cả hai lại không có dịp cùng khoác lên người cặp áo ấy. Anh đã suy sụp hoàn toàn vì sự ra đi bất ngờ của Ngân sau một tai nạn giao thông. Đó là một mất mát đớn đau, một khoảng trống quá lớn trong tim anh đến nỗi không gì có thể bù đắp được suốt chừng ấy năm qua. Bao dự tính, bao ước mơ của cả hai phút chốc vỡ tan như những bong bóng xà phòng. Để rồi sau đó chính Khang đã bỏ bê công việc, buông xuôi tất cả vì sự chán chường trong anh đã dâng lên đến tột đỉnh. Tột đỉnh của của đớn đau và thất vọng. Tệ hại hơn cả là anh đã đánh mất niềm tin với chính Chúa. Trong những cơn say triền miên Khang đã ngạo nghễ, thách thức Thiên Chúa. Bởi trong mắt anh, sau biến cố ấy, Thiên Chúa chỉ là một vị thần bất lực khi đã không làm điều mà lẽ ra Ngài cần phải làm.


XIN GÌ TRONG NGÀY CHÚA ĐẾN



Có những ca khúc Giáng Sinh sống mãi với thời gian. Đó là những ca khúc mà khi vang lên đã gợi trong ta biết bao ký ức, bao nhiêu là hoài niệm. Hằng năm lúc những hàng cây bên đường trụi lá, khi những cơn gió mùa đông se lạnh ùa về, đó đây vang lên những giai điệu của những ca khúc Giáng Sinh quen thuộc. Cũng là những ca khúc Giáng Sinh nhưng mỗi nơi mỗi vẻ khác biệt. Nơi giáo đường nhạc được tấu lên bởi tiếng dương cầm du trầm bổng cùng dàn hợp xướng nhiều bè; Từ các xóm đạo nhạc là những ca khúc bình dân, gần gũi. Ở các trung tâm mua sắm nhạc nhộn nhịp, réo rắt theo những bước chân vội vã. Nơi quán xá vang lên những ca khúc trữ tình với lời nguyện ước chung đôi...

Đám nhóc con ném từng nắm đá lên mái lá nghe rào rào rồi lao nhao chọc tức:
- Lêu, lêu ông Tư què!
- Chấp ông một giò đó, dám chạy đua không..ha..ha…!
- Chạy nhanh tụi bây ơi, ổng rượt kìa !

Ông già cà thọt tức tối quơ quơ cây nạn lên trời vừa nghiến răng chửi rủa:
- Đồ mất dạy, có ngon đứng lại đây!



Ai cũng nói Phương may mắn với công việc hiện tại. Cũng không biết có điều đó đúng hay sai vì Phương không mấy tin tưởng chuyện hên xui, may rủi. Nhưng giờ ngẫm nghĩ lại cũng thấy cái may mắn mà mọi người nói cô cũng có lý. Nói chi xa, đám bạn cùng tuổi, toàn kỹ sư, bác sĩ chứ có đùa đâu với đủ thứ bằng cấp vậy mà vẫn thất nghiệp dài dài. Mấy đứa có việc thì hầu hết nhờ chấp nhận làm trái nghề.



Cô muốn trở mình nằm nghiêng nhưng không thể. Toàn thân rã rời, họng khô rát . Mỗi lần cô gắng sức xoay trở là cái chõng tre ọp ẹp kêu lên răn rắc như muốn đổ sập. Cô lơ mơ nhận ra mình đang ở một nơi nào đó hoàn toàn xa lạ. Vậy là mình vẫn chưa chết sao ta, cô tự hỏi rồi đảo mắt nhìn quanh cái mái lá trống hươ, trống hoác. Trên vách đối diện chỗ cô đang nằm có treo cây Thánh giá màu nâu cũ kĩ. Phía dưới là tấm hình Đức Mẹ sờn rách, bạc màu. Lại Chúa với Mẹ, đúng là “chạy trời vẫn không khỏi nắng”. Có lẽ chỗ này nằm sát mé biển, vì nằm ở đây cô vẫn nghe rõ từng nhịp sóng xô bờ, tiếng xào xạc của hàng phi lao trong gió.

Cô yêu biển bằng cả con tim khao khát, yêu như chính máu thịt của mình. Nhưng cũng có lúc cô lại thấy căm thù biển trong tận cùng nỗi đau của cuộc đời. Biển cho cô cơ hội xây nên nhiều ước mơ tựa những lâu đài cát nguy nga, tráng lệ rồi cũng chính biển đập tan tất cả bằng những con sóng vô tình, hờ hững. Cô đã đến đây, một gòn đảo hoang sơ để trở về với biển khi những gánh nặng cuộc đời đang thi nhau chất chồng lên đôi vai bé nhỏ như sắp riệu rã của cô. Về với biển, để cô xóa sạch mọi ưu tư, phiền não tựa nhưng con sóng đã xóa dấu chân cô trên bãi cát dài của miền ký ức.



Đó là chốn vốn không dành cho trẻ, nhưng vì những lý do khác nhau, một số em phải có mặt ở nơi đây…
Chỗ tôi làm việc đối diện với toà án quận. Đứng từ ban công nhìn sang khoảng sân trước toà, tôi có dịp chứng kiến biết bao cung bậc cảm xúc của cuộc đời. Nhưng điều làm tôi nghĩ ngợi nhiều nhất vẫn là hình ảnh những đứa trẻ bơ vơ, lạc loài ở chốn không hề dành cho chúng.


Nhân ngày Tuyên Khấn Lần Đầu của quý sơ Hội Dòng MTG Thủ Đức 2017.




Tôi đã được gặp họ, những gương mặt còn rất trẻ nhận lấy Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh là đối tượng duy nhất của lòng trí mình, tự nguyện tuân giữ những lời khuyên Phúc Âm, trở nên những nhân chứng sống động của Tình Yêu và Lòng Thương Xót Chúa giữa cuộc sống hôm nay.

Mới ngày nào họ còn là cô thôn nữ từ những miền quê xa xôi hoặc những tiểu thư đài các ở chốn thị thành nhưng nay đã trở nên những nữ tu Mến Thanh Giá, sẵn sàng lên đường gieo vãi Tin Mừng đến muôn phương, khắp lối.

Tôi đã được gặp họ, những nữ tu trẻ, vượt qua những khác biệt, cùng tề tựu nơi đây, dâng lên Thiên Chúa chính cuộc đời mình như của lễ toàn thiêu. 
Tôi đã được gặp ông bà cố của quý sơ, với những gương mặt hiền lành, chấc phác đã quảng đại dâng hiến cho Giáo Hội, cho Thiên Chúa những người con trân quý của mình.

Cũng là lần đầu tiên tôi đã được gặp Đức Cha Phaolô, người Mục tử bản lĩnh, can trường cùng một phong thái thật giản dị, gần gũi. Có lẽ không ít người đã nghe qua câu chuyện về những đàn ngỗng trời di cư vào mùa đông. Vậy mà qua cách ví von, ẩn dụ khá tài tình của Ngài đã giúp cộng đoàn phụng vụ có được những cảm nghiệm sâu sắc hơn về đời tu cũng như đời sống cộng đoàn. 

Và không hề ngẫu nhiên khi đoạn Tin Mừng được công bố trong Thánh Lễ Tuyên Khấn được trích trong diễn từ giã biệt của Đức Giêsu. Thật vậy, đối với người Kytô hữu nói chung, đặc biệt với những người theo Chúa Kytô một cách sát hơn như quý sơ, có lẽ không gì có thể quan trọng hơn giới luật yêu thương. Bởi yêu thương chính là chu toàn lề luật (Rm 13, 8-10). Với tình yêu trong tim người ta có thể làm được tất cả, như Thánh Augustino đã từng nói “Cứ yêu đi rồi muốn làm gì thì làm”. 

Nguyện xin Tình Yêu và Hồng Ân Thiên Chúa luôn đồng hành và nâng đỡ quý sơ trên hành trình ơn gọi của mình. Cầu chúc quý sơ trở nên gậy dẫn đường cho những ai lạc lối, trở nên đôi mắt cho những tâm hồn chưa nhận biết Sự Thật để tất cả cùng tiến bước trên con đường trở về Nước Chúa…
Huy Chung(Bài viết tác giả gửi đến BBT VTCG)


Sau hai năm Tập Viện, ngày 20-06-2017 vừa qua, sơ Anna Nguyễn Bích Hạt đã tuyên khấn lần đầu trong Thánh lễ do Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp cử hành trọng thể tại Nguyện Đường Hội Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức. 

Sơ Anna Nguyễn Bích Hạt (áo dòng đen) và sơ Têrêxa Nguyễn Thị Trông.

Được tạo bởi Blogger.