Định mệnh

ảnh minh họa

Bế trên tay đứa con út chưa đầy một tuổi mà Ân chảy nước mắt. Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má sạm đen là hai nỗi niềm của anh. Một thương người vợ đảm đang đã cùng chung chăn gối, chung lưng đấu cật với anh trong suốt mười năm qua. Một thương cho ba đứa con mồ côi mẹ khi còn quá nhỏ. Đau đớn quá, anh lơ đễnh buột miệng: “Đúng là định mệnh”.

Ân là con trai một của một gia đình nghèo miền núi. Ngày mới sinh ra, nhìn thằng bé hồi lâu, bà mụ đỡ đẻ phán một câu chắc nịch: Thằng bé dễ thương ra phết, nhưng thế này rồi đây sẽ khổ”. Bà nội Ân nghe bà mụ phán như thế thì tức tối, rằng: “Người đâu mà độc mồm độc miệng”. Bà ngoại thì im lặng, không nói gì. Bà đang bận bế đứa cháu đang còn đỏ hỏn mà nụng nịu, cười khoái chí. Còn cha mẹ nó chỉ ngồi nhìn nhau cười hạnh phúc: “Miệng người đời mà, cấm sao được. Khổ thì mình cố gắng nuôi nấng nó, cho nó một cuộc sống sung túc”.

(Bức thư này được lấy cảm hứng từ Truyện ngắn Ngày mở tay, một tác phẩm của Lm Cao Gia An, S.J)

Thư gửi ba

ảnh minh họa

Ba thân mến!

Ba còn nhớ không?
Ngày xưa, mỗi đêm trước khi ngủ, không bao giờ ba quên kể cho con một câu chuyện. Chẳng phải là chuyện cổ tích, cũng chẳng phải là chuyện người ta, nhưng ba kể cho con về chuyện đời ba. Những câu chuyện đơn sơ, gần gũi, không được tô vẽ, gọt dũa ngôn từ mà hấp dẫn làm sao. Chúng dẫn đưa con vào một miền đất mênh mông của tưởng tượng. Chúng đưa con vào những giấc ngủ say sưa, mơ mộng. Và không ngờ nhất, chúng đã vẽ lên trong con một giấc mơ: giấc mơ viết tiếp giấc mơ còn dang dở!!!

ĐƯỜNG HỒNG ÂN


Cơn gió thoáng nhẹ làm rung rung cánh lá mỏng của giàn hoa Bông Thầy phía sau nhà thờ. Dưới nền sân, mấy tia nắng sớm xuyên qua tán lá làm loang lỗ cả một khoảng rộng. Bầy chim chích bông đã thức tự bao giờ, đang cất những tiếng hót trong trẻo đón chào ngày mới. Một ngày đẹp trời.

***

...“Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, vợ, chồng, anh em, cha mẹ hay con cái vì Nước Thiên Chúa, mà lại không nhận được gấp bội ở đời này và sự sống vĩnh cửu ở đời sau” (Lc 18.29-30). Câu lời Chúa này cứ vang vọng trong đầu cậu từ hồi nãy tới giờ, khiến cậu không sao có thể tập trung nổi. Hôm nay là ngày tĩnh tâm của cộng đoàn. Cậu đang cùng với anh em ngồi thinh lặng suy niệm lời Chúa qua bài giảng của cha đặc trách vừa xong. Khi gẫm đến câu này, cậu không còn tập trung suy niệm nữa. Bao nhiêu kí ức thời thơ ấu ùa về...

NGỌN ĐÈN CHẦU VẪN SÁNG


Rầm...............

Cánh cửa nhà thờ bị gió thổi đập mạnh vào bộ khung đã mối mọt . Những hạt gỗ nhỏ li ti rơi xuống theo gió tạt vào mặt cậu. Giật mình. Cậu tỉnh giấc. Nhưng khuôn mặt thẫn thờ ấy cho thấy cậu vẫn chưa sẵn sàng thức. Cậu đã ngủ từ bao giờ? Không biết nữa. Cậu chỉ nhớ là đã vào đây lúc ba giờ chiều nay. Trời đã tối. Nhìn xung quanh. Vắng tanh. Tối ngòm. Chỉ có duy nhất một vệt sáng mờ mờ phát ra từ ngọn đèn chầu bên cạnh nhà tạm đằng trên cung thánh. Ấy vậy mà, cậu vẫn hình dung được mọi vị trí trong ngôi giáo đường nhỏ này, nó quá nhỏ so với sự gắn bó của cậu ở đây.

Chiều nay, cậu đã đến đây, quỳ phía trước cung thánh này, dưới cây Thánh giá. Cậu cầu nguyện. Cậu khóc. Cho đến khi cậu thiếp ngủ lúc nào không hay.
Được tạo bởi Blogger.