Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim-Loan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim-Loan. Hiển thị tất cả bài đăng

08/06/2020

Thơ: Xin đừng yêu tôi

Thơ: Xin đừng yêu tôi

XIN ĐỪNG YÊU TÔI


Trên Bàn Thánh, tôi cao sang thánh thiện
Bước xuống đời, tôi yếu đuối nhỏ nhoi
Nên xin mọi người, chớ quá yêu tôi
Hãy yêu Chúa, người xung quanh, bè bạn

Đừng cung kính, tôn thờ tôi quá đáng
Cũng đừng khắt khe, xét nét, dèm pha
Cầu cho tôi biết vượt qua phong ba
Của cám dỗ, hào quang, và xa cách

17/09/2017

Chưa ngỏ -- truyện ngắn của Kim Loan

Chưa ngỏ -- truyện ngắn của Kim Loan


Nữ sinh Trưng Vương Sài Gòn trước 1975

Sau khi ký gửi hành lý tại phi trường Edmonton, Dũng quay qua con gái dặn dò:
- Bố đi nhé, con ở nhà chăm lo nhà cửa và học hành.

Cô sinh viên năm thứ nhất đại học ôm bố, hãnh diện:
- Bố cứ yên tâm đi chơi vui vẻ thoải mái, đừng lo cho con! Ngày mai anh Hai nghỉ hè về nhà với con mà!


Dũng ôm con lần nữa và đi vào trong khu kiểm tra hành lý xách tay, chuẩn bị vào phòng đợi cho chuyến bay Vancouver - Việt Nam. Nhìn theo đứa con gái đang cố vẫy tay ngoài kia, lòng Dũng rộn lên niềm vui và hạnh phúc. Cách đây ba năm, khi vợ Dũng đột ngột qua đời vì tai nạn khi đang chạy xe đi làm trên đường cao tốc, ba bố con đã bị hụt hẫng một thời gian dài, Dũng bắt đầu nếm mùi và quen dần cảnh gà trống nuôi con. Năm ngoái, đứa con trai lớn vào Đại Học tận Toronto, và năm nay đứa con gái chọn học tại University of Alberta để vẫn được ở nhà gần gũi và chăm sóc bố. Ở tuổi trung niên 52, nhưng với đời sống văn minh ngày nay thì vẫn còn “trẻ”, Dũng hàng ngày vẫn đi làm, cuối tuần đi chợ, đôi khi có con gái đi theo phụ giúp, hoặc những buổi chiều rảnh rỗi lại giúp bố làm cơm. Đời vẫn vui và êm đềm, Dũng thật sự hạnh phúc khi nhìn các con khôn lớn và trưởng thành.