VĂN HỌC CÔNG GIÁO VIỆT NAM - NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG
Tác giả: Lê Đình Bảng
Lĩnh vực: Văn hóa - Xã hội
Năm xuất bản: 2010
Đơn vị xuất bản: NXB Từ điển Bách khoa
Số trang: 600

Chủ trương đổi mới đã thổi một luồng sinh khí mới vào đời sống văn học nghệ thuật ở nước ta những năm gần đây. Nó vượt qua mọi định kiến, đem lại những sáng tạo tinh khôi, những khám phá mới mẻ và trả lời được những câu hỏi mà một thời chưa xa không thể hoặc không dám trả lời. Báo Văn nghệ in truyện ngắn trước 1975, thừa nhận có một nền văn học vùng tạm bị chiếm, nhà xuất bản Đại Nam in 2 tập “20 năm văn học Việt Nam hải ngoại” của 158 tác giả với tiêu chí Việt kiều là một bộ phận của đất nước Việt Nam và tiếng Việt là điểm cư trú cuối cùng… Cuốn “Văn học công giáo Việt Nam - những chặng đường” của linh mục - nhà thơ Lê Đình Bảng cũng “chào đời” trong bối cảnh ấy.


NHỚ NHÀ THƠ PAUL THÉRÈSE HỒ DZẾNH,
NỤ TẦM XUÂN VÀ HOA MẪU ĐƠN

Nhà thơ - nhà văn Hồ Dzếnh (Hà Triệu Anh, Hà Anh)

1. Chuyện đời nhiều lúc gẫm lại, thấy ngồ ngộ, hay hay. Quẩn quanh mãi ở làng quê với lũy tre xanh, với con trâu cái cày, chắc chả bao giờ có tí chữ nghĩa mà đọc, mà yêu lấy những tác giả – tác phẩm văn học. Làm sao mở lòng ra với đất nước con người Việt Nam và thế giới? Không khéo, bây giờ đã yên phận anh nông dân chân đất, ông trùm, ông quản, với việc thờ thánh, ruộng đồng, vườn tược gì đây?
Cũng may, chiến tranh giặc giã tuy có nghiệt ngã thật đấy, nhưng nó lại là một trong những động cơ thúc đẩy -sau nhiều cuộc chuyển biến di dời- biết bao số phận đến với những cơ may đổi đời. Mấy năm sống nghèo kiết ở huyện Thuỵ Anh và thị xã Thái Bình, nhờ vào đồng lương lính và gánh hàng xén của thày của mẹ, lần đầu tiên tôi là thằng-bé-ở-quê-ra, tập tễnh làm quen, riết rồi mê mẩn bài tập đọc, bài chính tả, bài học thuộc lòng của những ông nhà thơ nhà văn như Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Tuân, Nam Cao, Thanh Tịnh, Tế Hanh và Hồ Dzếnh… Thêm vài ba món tiếng Tây lớp đồng ấu (cours enfantin) nữa, tâm hồn tôi như được thoáng đãng hơn khi mò mẫm đọc những trích đoạn quá ư là mượt mà dễ thương của Anatole France, Alphonse Daudet và De Amicis, v.v..

 Đến khi theo cha mẹ “hành phương Nam” thì tôi đã to đầu lớn xác lắm rồi. Sàigòn làm gì có cái lành lạnh “vào Thu, tiễn Thu” như trong thơ của ông Tản Đà. Nam Bộ thiếu vắng hẳn những chiều mưa bụi heo may của năm cửa ô Hà Nội để mà ngâm ngợi chùm thơ tình Hồ Dzếnh gửi gắm người yêu ở một ngõ phố nào đó:

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần…
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?
………………………………………………

Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.

(Ngập ngừng)


Kinh Sách Nguyện Giỗ Cầu Hồn - Một Di Sản Đức Tin Văn Hóa


Cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời

1. Chẳng hiểu mối quan hệ giữa người sống với kẻ chết ở bên Tây bên Mỹ khắng khít, ràng buộc đến cỡ nào. Chứ ở Việt Nam ta, chuyện sống chết, tử sinh, mất còn, âm dương và đời này đời sau, tuy bất thành văn, nhưng vốn dĩ đã vận vào người, đã ghi tâm khắc cốt, đã truyền tử lưu tôn, không cần phải bàn. Ấy là sự tử như sự sinh, nghĩa tử là nghĩa tận.



 
(Để nhớ Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống)
Người về phương ấy, chim bay mỏi
Xanh biển, xanh rừng, xanh gió khơi
Những bến lau thưa, hà xứ khứ?
Nhà Bè, con nước chảy chia đôi
 
Người về phương ấy, chân mây biếc
Rượu tiễn tràn ly chưa ướt môi
Một chuyến hành hương xa mấy đỗi
Tình yêu của Chúa dẫn đưa tôi (1)
 
Người về phương ấy, vui duyên mới
Tháp cổ, hồn thiêng, dân tộc Hời
Mở mắt, xem mặt trời dậy sớm(2)
Sao em không lần chuỗi Môi Khôi (3)     
 
Mà thôi, đâu phải sang sông, nhỉ
Hạt nắng vô tư vẫn sáng ngời (4)
Sông lở, sông bồi, ai tát cạn
Bên này, bên ấy có xa xôi?
 
Người về phương ấy tôi theo với
Thông đứng Vi Vu hát giữa trời (5)
Một chốn đôi quê còn bin rịn
Đôi bờ tả hữu tiếng sông trôi
 
Người về phương ấy, tôi theo với
Đồng khói, đồng hương vẫn mặn mòi
Bến Nghé chiều nao trông én liệng
Tà Pao vời vợi bóng trăng soi
 
Thay lời muốn nói, xin trao gởi
Thương Nhớ Một Mùa Đông đấy thôi (6)
 
Gò Dầu, 01.03.2017
Francis Assisi Lê Đình Bảng
 
(1)Khẩu hiệu của Đức Cha khi được tấn phong Giám mục(17.8.2001)
(2)Mũi Kê Gà (Bình Thuận ), nơi người ta nhìn thấy mặt trời mọc sớm hơn mọi nơi ở Việt Nam.
(3) Tên một ca khúc của Đức Cha, thơ Xuân Ly Băng.
(4) Tên một quyển sách của Đức Cha trong toàn tập 5 quyển; NXB Tôn giáo, 17.8.2007.
(5) Thông Vi Vu, bút danh của Đức Cha khi sáng tác âm nhạc.
Được tạo bởi Blogger.