https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg


CHÚA VỀ !



Chúa về !

như cơn mưa chợt về trong nắng hạn

Để đất hồn con lên những búp non xanh

Để cây hoang chợt nẩy lộc đâm cành

Để suối khô tràn dòng xanh nước mát



Chúa về !

Để lòng con qua bao mùa héo hắt

Tìm được niềm vui, hy vọng nở hoa

Mảnh đời con chợt tươi sáng ngọc ngà

Chân mở lối thênh thang đường đi tới



Chúa về !

Như anh sao đêm chợt về trong đêm tối

Thắp đời con dài những tối mênh mang

Sáng ấm lên ngày xuân mới huy hoàng

Tim reo hát khúc tình ca rộn rã



Chúa về !

Cho đời hoang bát ngát xanh màu mạ

Vết hoang tàn giờ thay thịt đổi da

Vầng khăn tang từng phủ trắng muôn nhà

Nay tiếng hát, nụ cười vang khắp ngõ



Chúa về !

Như cánh bồ câu từ miền đất lạ

Mang cành non về nhắn gởi tin vui

Đã qua rồi cơn hồng thủy dập vùi

Một đất mới một trời tươi khai mở



Chúa về !

Như ông chủ tìm đến nhà tôi tớ

Như Đức Vua đi tìm gặp thứ dân

Căn nhà hoang thân tội lỗi ngập tràn

Bổng bừng dậy tin yêu niềm vui mới



Chúa về !

Cho con thỏa bao năm chờ tháng đợi

Sương hồng ân tuôn đỗ tự mây trời

Mắt mõi mòn thôi giọt đắng tuôn rơi

Lòng ca hát khúc tân ca hớn hở



Chúa về !

Để nối lại những chuyện tình duyên nợ

Cho đất trời thôi cách biệt từ đây

Để hôm nay và đường tới tương lai

Tình Chúa, tình người thắm nồng mãi mãi !


Sơn Ca Linh



MÙA VỌNG CHO QUÊ HƯƠNG


“Bên bờ sông Babylon

ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Sion”

(Thánh Vịnh 136, 1)



Một ngày ta chợt thấy

Người đi giữa phố phường

Trong vợi vời ánh mắt

Lấp lánh mộng hồi hương



Trong mắt người ta gặp

Chút gì của riêng ta

Chút gì riêng chỉ có

Trong mắt kẻ xa nhà



Một ngày ta lặng lẽ

Bên bờ Babylon

Nghe trong ta nức nở

Bao vọng ngóng mỏi mòn



Quê hương thành đất khách

Dằng dai cuộc lưu đày

Bóng chiều rơi trên mắt

Huyền cầm lơi trên tay 



Quê hương xa ngút ngát

Thời vọng niệm gấm hoa

Trong chập chùng tản lạc

Trong hỗn độn mù xa...



Vẫn từng ngày nuôi mộng

Ngày gặp lại cố hương

Khi cửa Trời mở rộng

Khi mây tầng mưa sương



Vẫn từng ngày ngóng đợi

Quê hương ta chuyển mình

Quê hương mùa cứu rỗi

Quê hương Đấng Cứu Tinh



Quê hương mùa nắng mới

Quê hương ngợp bình minh



Lm. Giuse Maria Cao Gia An

Roma – Mùa Vọng 2014



HOA TRÁI SA MẠC


Hoa thơm nở giữa hoang liêu khổ hạnh

Trái hóa ngọt từ mật đắng rừng sâu

Áo hoang địa chợt lộng lẫy sắc màu

Nước trào dâng thương đồng liêu cằn cỗi



Bởi ai hát hùng vang lời mời gọi

Thổi lay lay rừng lau sậy xạc xào

Thấm hoang vu giọng tha thiết khát khao

“Hãy dọn đường và sửa cho ngay thẳng”



Gồ ghề san thành cỏ xanh mượt nắng

Lối quanh co uốn như lụa sông Vân

Thung lũng sâu đầy nhịp thở trong lanh

Kìa! Thiều quang chân trời xanh thấp thoáng



Mây gọi gió thôi ngừng bay lãng đãng

Gom về nguồn để lắng dịu bình yên

Dọn hồn hoang trong sa mạc tịch huyền

Mới nghe trọn bước Ngài đang ngự giá



Mới khắc khoải trong từ tâm bản ngã

Con đường được yêu và biết yêu thương

Vì Gioan ẩn sau những vô thường

Để ta có cuộc giao duyên tuyền vẹn



Thảo mộc hương duyên điểm trang hò hẹn

Đường tìm Người không hoa gấm xôn xao

Bỏ lại sau những phù phiếm ồn ào

Sẽ gặp Đấng là Đường, Chân, Thiện Mỹ



Người ở nơi những điều thật giản dị

Gạn bớt đi những mộng ước xa xôi

Đi tìm nhau và tìm đến với Người

Học từ bỏ, yêu thương và chia sẻ



Trời sa mạc trải qua bao thế hệ

Ẩn dấu hồng ân Thiên Chúa chúc lành

Ban sức mạnh, ai tâm tịnh lòng thanh

Từng ngày sống dọn đường ngay nẻo chính



Thanh Hương 





MAU DỌN NHÀ



Mau dọn nhà đón mừng vị thượng khách

Từ trời cao xuống đất thấp viếng thăm

Kìa Người đến trên lối đi cực sạch

Cực tinh tuyền, trong vắt tận chân tâm



Mau dọn nhà cho Người vui trú ngụ

Chút đơn sơ vừa đủ nét thanh tao

Lòng mến thương như tình đương chớm nụ

Duyên đất trời ngây ngất phút kết giao



Mau dọn nhà cho Người thương dời chuyển

Cõi thiên đường thánh điện xuống nơi đây

Cả Ba Ngôi sẽ thường hằng bất biến

Trong lòng em chân, thiện, mỹ đắm say



Mau dọn nhà cho Người vui hạnh phúc

Thỏa lòng yêu đôi bờ vực cách xa

Từ nay thôi tháng năm dài mơ ước

Có em rồi trong kiệu rước ngàn hoa



Mau dọn nhà, nhé em, Người đang đến

Nụ tầm xuân xanh biếc nở hồn nhiên

Đức công minh trùng phùng lòng thương mến

Em khiêm quì mừng hạnh ngộ thần duyên



ả giang hồ 



KHI ĐÃ YÊU



Người có thể dễ dàng vọt nhảy

qua những hố sâu, sâu thẳm của cuộc đời

khi đã yêu không bao giờ e ngại

chuyện thấp cao, hầm hố, hay xa xôi



Người có thể dễ dàng đi lối tắt

tránh đường cong, những khúc ngoặt ngoằn nghoèo

khi đã yêu không còn gì để mất

bước anh hùng dẫu phận số rong rêu



Người có thể dễ dàng bạt núi xuống

gò nỗng cao, Người san lấp phẳng phiu

khi đã yêu một lòng yêu khiêm nhượng

không còn gì đứng nổi chẳng đổ xiêu



nếu em biết, Người yêu em quá đỗi

hãy giúp Người, mở thẳng lối Người đi

Người có thể đến khi em không đợi

tội nghiệp Người, em sẽ nói năng chi



nếu em biết Người xé trời mà xuống

bởi lòng yêu đã cuồn cuộn trào dâng

thì há lẽ em để Người ngập ngượng

lời yêu thương đành khép nép bâng khuâng



đừng nhé em, đừng vùi mình mê muội

mau dọn nhà, sạch, sáng đức công minh

xua tan đi bóng đêm dài tăm tối

mở lòng mừng ơn cứu rỗi đẹp xinh



ả giang hồ



TỪ PHÍA PHỐ CÙNG ĐINH



Người chẳng ở bên kia bờ bến đợi

Mà băng chín tầng trời vời vợi tìm ai

Người chẳng để ai mòn mỏi u hoài

Bởi lòng Người bừng bừng như lửa đốt



Có tiếng gọi đẩu đâu nghe mồn một

Người đến kia rồi ở phía phố cùng đinh

Dọn lòng đi mau đón một khối tình

Tưởng đơn mộc mà trung trinh tuyệt diệu



Khối tình son cả nhân loài đang thiếu

Giữa mùa người ngọng nghịu chẳng nên câu

Còn kiêu căng thì chẳng hiểu được nhau

Còn ganh tỵ, còn hố sâu, vực thẳm



Khiêm nhượng đi, bạt núi cao ngạo xuống

Thôi tỵ hiềm, mặc đại lượng khoan dung

Ảo mộng phù vân đương tuổi tận cùng

Hãy khao khát điều trường tồn vĩnh cửu



Cây lập đông, trút lá vàng, trơ trụi

Đón mùa xuân muôn lộc mới tươi xinh

Người sám hối đi, buông cả đời mình

Cho lộc thánh trổ sinh mùa cứu độ



Người đến kia rồi, bên đời loang lỗ

Loan Tin Mừng từ phía phố cùng đinh…



gã tuần phiên, 01-12-2020



NỐI VÀO XUÂN KHÍ



Những hoài niệm tưởng sóng xô cát liếm

Lại ngợi ngời bật sáng trí trăng soi

Tình đã đẹp

Có chôn vùi vẫn đẹp

Vẫn lung linh

Thanh thoát những nhỏ nhoi.



Ai du Xuân rủ ta cùng thi thố

Thả một vần

Toả dáng một cành thơ

Nụ muốn hé

Chờ gió Đông đi khỏi

Hoa rung rinh cánh lá lướt sương mơ.



Tim đông giá

Mở mắt vào Xuân thắm

Tình ngủ ngồi tay với hái quả tơ

Thơ vương sợi áng sương vàng lặng ngắm

Gỡ gỡ thôi, phải cất đấu thật nhiều!



Có thể trong ta lúc bốn mùa hỗn độn

Hồn đi hoang, mắt đời chân chạy trốn

Ta phải lánh khi tiếng đời đổ đốn

Là hỗn mang

Là tâm thức đa đoan.



Bằng mọi giá

Ta nối vào sự sống

Đón Thánh Linh, Ngài đốt lửa tâm can

Cho tan chảy bao nỗi niềm u uất

Mùa hồng ân mùa biến đổi cơ hàn.



Dõi thiên nhiên

Ta thở nguồn Xuân Khí

Ta lớn lên ngay bên Cha ngự trị

Cuộc đời ta là miên trường Thiên Ý

Vâng phục ngay mọi Thánh Chỉ Ngài trao.



Jos. Cao Thái




KHẢI HUYỀN TRÊN QUÊ TÔI

Tôi thấy Mẹ quê ngồi khóc
Trên dòng bão lũ cuồng điên
Ôi giang sơn! Ôi gấm vóc!
Vì đâu cơ khổ triền miên?

Tôi thấy rất nhiều dòng chảy
Trong cơn hồng thuỷ dâng cao
Tôi nghe chập chùng thổn thức
Nghẹn thương xót phận đồng bào

Tôi thấy máu rừng đã chảy
Đọng thành biệt phủ dinh cơ
Biển bạc rừng vàng run rẩy
Cạn cùng hoang phế tiêu sơ

Tôi thấy màu quê xám bạc
Buồn như phủ chiếc khăn tang
Những đôi tay cào lở loét
Núi non gò nổng điêu tàn

Tôi thấy máu người đã chảy
Thành dòng lũ lượt tha hương
Những đứa con côi lưu lạc
Vất vơ cuối ngõ cùng đường



Tôi thấy nhà tan cửa nát
Gia phong vụn vỡ mất rồi
Và những phận người như rác
Đành theo con nước mà trôi

Tôi thấy hồn thiêng sông núi
Tựa dòng linh khí cạn khô
Tôi nghe kiếp người lầm lũi
Lặng như những nấm hoang mồ

Tôi thấy Mẹ quê khóc nghẹn
Trên dòng nước bạc hư không
Về đâu, về đâu, Mẹ hỡi
Bốn ngàn năm giống Lạc Hồng?...

Cao Gia An, S.J.
nguồn: https://caogiaan.wordpress.com/

Dõi theo từng bước chân chậm rãi của Đức Giáo Hoàng đến trước linh ảnh Đức Mẹ Maria, rồi đến trước Thập Giá, tôi nghe niềm bình an sâu thẳm lớn dần trong lòng mình. Ngài nói gì với Đấng đang bị treo trên Thập Giá nhỉ? Phải chăng là những lời mà suốt thời gian qua chúng tôi đã kêu lên trong cơn hốt hoảng: “Thầy ơi, chúng con chết mất. Thầy chẳng lo gì sao?” (Mc 4,38).


Khi bóng chiều buông xuống

Tôi tham dự giờ cầu nguyện qua màn lệ.

Lúc khởi đầu, mọi thứ hiện lên trên màn hình vừa thân quen nhưng lại vừa lạ lẫm vô cùng. Là Roma đấy sao? Là Quảng Trường thánh Phê-rô đây sao? Đã rất nhiều lần tôi hiện diện và cầu nguyện ở nơi linh thiêng này. Thậm chí, đã nhiều lần tôi đến Quảng Trường cầu nguyện vào lúc giữa đêm. Nhưng chưa bao giờ tôi gặp cảnh hoang vắng và đìu hiu đến vậy. Roma trong tôi chưa bao giờ buồn đến vậy.


Khi một số quốc gia tuyên bố tạm đình chỉ việc cử hành Thánh Lễ có đông người tham dự giữa cơn đại dịch, đã có nhiều tiếng nói chỉ trích và cười cợt vang lên. Nhiều người không hiểu tại sao phải đến nỗi đình chỉ Thánh Lễ. Họ đặt câu hỏi: Chẳng phải khi con người hãi sợ và hoang mang là lúc họ cần đến Chúa và Thánh Lễ nhất đó sao? Đình chỉ Thánh Lễ phải chăng chỉ là dấu chỉ của sự nhượng bộ vì sợ hãi? Chẳng phải đó là dấu hiệu của việc thiếu tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Chúa? Có người còn nhìn việc không dám cử hành Thánh Lễ giữa cơn đại dịch như là dấu chỉ thất bại của niềm tin tôn giáo trước biến cố tai hoạ và đau khổ của nhân loại. Một số người nối kết chuyện các Giáo Phận tự ý đóng cửa nhà thờ với việc cấm đạo ở những nước độc tài. Nhiều người quá khích còn diễn dịch xa hơn khi cho rằng việc đình chỉ Thánh Lễ bị là quyết định của Satan đang hoạt động trong Giáo Hội…


Hẳn đây phải là tiếng nói của những người giàu lòng đạo đức. Hơn nữa, có thể những tiếng nói này đều xuất phát từ ý tốt, từ lòng yêu mến Giáo Hội và yêu mến Thánh Lễ. Tuy nhiên, cần đủ bình tâm hơn để suy xét lại những tình cảm đạo đức ấy thì mới có thể có một cái nhìn quân bình và thiêng liêng thật sự. Bằng không, lòng tin theo cảm tính luôn có nguy cơ dẫn người ta đi sai đường.


Đã có lúc hắn nghĩ rằng bi kịch cuộc đời nằm ở chỗ hắn thích đi tu từ nhỏ. Cả nhà ai cũng biết và thích cái ý thích của hắn. Thế là tự nhiên hắn trở thành kẻ được dành riêng. Đi đâu, làm gì, ở đâu, với ai, hắn đều được chăm sóc đặc biệt. Ai cũng ra sức vun đắp, để xây dựng hắn thành một ông Cha tương lai.

Muốn làm ông Cha thì không được ngủ nướng. Sáng sớm, vừa nghe tiếng chuông đồng hồ là hắn phải lồm cồm bò dậy, dù trong lòng còn vô cùng tiếc nuối cái giường êm và cái mền ấm.

Muốn làm ông Cha thì phải tập đĩnh đạc và đạo mạo chứ không có cái kiểu chạy nhảy ồn ào lung tung. Vậy nên hắn thường chỉ có thể thèm thuồng đứng từ xa nhìn đám bạn tung tăng hò hét.

Muốn làm ông Cha thì phải để ý lời ăn tiếng nói. Chỉ cần lỡ lời dùng một vài câu tiếng lóng học được đâu đó từ đám bạn bè, là hắn bị cả nhà bủa vây chỉnh đốn cho tới nơi tới chốn.

Muốn làm ông Cha thì phải siêng năng đi lễ đọc kinh và cầu nguyện. Ông Cha đâu chỉ có làm lễ mỗi tuần một lần vào ngày Chúa nhật. Ngày nào ông Cha cũng phải làm lễ. Vậy nên hắn phải tập thói quen ngày nào cũng đến nhà thờ. Chỉ cần hắn nhơm nhớm lân la với mấy cái lý do đại loại như: hôm nay trời mưa quá! Hay, hôm nay con mệt quá!… là ngay lập tức hàng trăm cái lý do khác dồn dập đổ vào hắn: ông Cha thì không làm biếng, ông Cha thì không được đổ thừa lý do này lý do kia, ông Cha thì phải đạo đức thánh thiện…

Từ ngày công khai bày tỏ ý định thích đi tu, hai cái lỗ tai của hắn cứ đầy lên với bao nhiêu là điều mà “ông Cha thì phải” và “ông Cha thì không được”. Đã có lúc mệt quá, hắn giơ hai tay lên, kêu: Trời ơi, chỉ là muốn đi tu thôi mà, phải khổ vậy sao!


Con về, ba đưa tận tay chiếc chìa khóa phòng. Gương mặt ba toát lên một niềm vui lấp lánh: Nè con, phòng của con!

Vậy là lần đầu tiên con có một căn phòng riêng trong căn nhà của gia đình mình. Căn phòng nhỏ, bày biện đơn sơ hơn rất nhiều so với phòng của con ở nhà Dòng. Một cái giường ngủ. Một tủ quần áo. Một bàn làm việc nho nhỏ. Trên tường là tượng Chúa chịu nạn còn mới nguyên. Con mở cửa vào căn phòng riêng mà nghe lòng mình tràn dâng rất nhiều thổn thức.


Vậy là nhà mình đã có nhà sau một quãng thời gian dài sống trong những căn nhà trọ ọp ẹp và bất ổn.


ảnh minh họa

Mùa hè năm đó, anh em con từ Đà Lạt trở lại Sài Gòn sau chuyến nghỉ hè của nhà Dòng. Chuyến xe chiều sẽ đi ngang qua Thị Trấn, nơi nhà mình ở trọ. Con muốn mời anh em ghé thăm nhà mình lắm. Nhưng sao mời được! Nhà mình thuê ở trọ lúc đó nhỏ quá, lại nằm trong con hẻm sâu dích dắc. Anh em thì đông, đi đường xa đã mệt. Nên thôi…

Con tự nhủ, thôi thì khi xe chạy ngang nhà con sẽ tranh thủ nhìn lại cái khung cảnh quen thuộc một chút cũng được. Biết đâu lại được nhìn thấy Má ở khúc đường nào đó của Thị Trấn. Má giờ này đang bán “ca hai”, cho mấy khách ăn lúc chiều xâm xẩm.

Thị Trấn ấy như một cái lòng chảo. Hai bên là hai con dốc. Về nhà mình, dù đi hướng nào, cũng có thể nhìn thấy Thị Trấn trước khi xe đến nhà. Mỗi lần có dịp về nhà, con thường xuống xe ở quãng xa trên đỉnh con dốc. Đứng từ trên nhìn xuống, có thể quan sát cả Thị Trấn. Rồi từ trên đỉnh dốc, con tàn tàn đi bộ xuống, thế nào cũng gặp được Má đang lui cui bên chiếc xe đẩy bán cháo lòng. Có lúc con làm Má giật mình: Ủa con, mới về hả? Sao hong chịu báo trước gì hết, cái thằng…

Ngày mở tay

Đoàn đồng tế (hình minh họa)

Con ngoảnh đầu nhìn lại.

Sau lưng mình chẳng có ai.

Sân nhà thờ ngập nắng. Gió lùa lồng lộng. Những giây cờ đủ màu sắc rung lên phần phật trong gió. Bên ngoài cổng nhà thờ là con đường chính của xứ đạo. Bên kia con đường là màu xanh ngút ngàn của vườn cây đang vào mùa đơm hoa kết trái.

Tiếng chiêng tiếng trống được gióng lên. Những hồi kèn ngân vang giục giã. Đoàn đồng tế bắt đầu di chuyển về phía trước. Vậy là con bước theo…

Lòng con vừa rộn ràng vừa xao xuyến. Cảm giác bồi hồi thật khó tả.



“Những mùa hoa bỏ lại 
đã bừng nở trong tôi
những mùa hoa đẹp mãi
trên dặm trường xa xôi…”
(Những Mùa Hoa Bỏ Lại)


Vì nơi ấy quá nhỏ
để có thể giữ chân con lại?
Vì lòng con mộng lớn
nên cứ muốn bay cao?
Hay chỉ đơn giản vì con đã dâng cho Chúa
chẳng chừa lại chút nào,
nên có rất nhiều chuyện
cả chính con cũng không thể tự mình làm chủ…

“Họ đã từ bỏ Ta, mạch nước hằng sống
để đào cho mình những hồ cạn,
những hồ rạn không trữ được nước nguồn”
(Jeremia 2, 13)

Em quay lưng với Mặt Trời. Bước vội…
Mặc chiều tràn sông nắng chảy luênh loang
Em ngu ngơ đặt chân vào vũng tối
Tưởng là miền đại lộ thênh thang

Vui không em, một cuộc rong hoang
Theo đường mật lời thảo mai rủ rỉ
Theo chiếc bóng chập chờn ma mị
Vầng Mặt Trời thì bỏ lại sau lưng?

Mặt Trời vẫn trên em chiếu sáng chẳng ngừng
Em thì mê mãi đuổi theo chiếc bóng
Đến bao giờ em mới giật mình tỉnh mộng
Không có Mặt Trời, làm gì còn chiếc bóng hư linh…

Thôi đi em, trò bắt bóng đuổi hình
Trò cợt nhã những ương gàn vô lối
Trò phiêu lưu đặt mình vào vũng tội
Tự biến mình thành chiếc bóng vô minh

Về đi em, về tìm lại chính mình
Đừng mê mải những bụi bờ ảo vọng
Đừng quay lưng với ngọn nguồn sự sống
Chỉ để tìm vui trong hư ảnh chập chờn

Quay trở về là em sẽ đẹp hơn
Khi ánh Mặt Trời chiếu vào em sáng lạng
Chỉ một cái xoay người, thì đời sẽ khác
Về đi em…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2015

“…Chị về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa”, (Ga 8,11)

Đã có khi nào em thử trốn vào đêm?
Mong biến mình thành vô hình vô dạng
Để bất chợt giật mình em hốt hoảng
Giữa ngợp chìm vô hạn đêm đen?

Đã có khi nào mệt mỏi giữa bon chen
Hay chán ngấy những trò đời cợt nhã
Em đi tìm sự lặng im đồng lõa
Ru ngủ đời mình trong giả tạo bình yên?

Đã có khi nào em thức dậy trong đêm
Thấy nhớ đến quắt quay một đóm sáng
Thấy mong cháy lòng một bình minh tỏa rạng
Xua tan miền đời ảm đạm hư hoang…

Em sẽ thấy có gì đó thật gần giữa tội và đêm
Giữa lòng em và chập chùng bóng tối
Khi đến cả em cũng lạc đường bí lối
Trong thế giới thân quen của chính mình

Như khi rơi vào vùng vắng ngắt và lặng thinh
Có vùng vẫy thế nào thì vẫn màn đen trước mặt
Chẳng khác gì đâu, dù nhắm mắt hay mở mắt
Khi em đã trở thành một phần tăm tối của đêm đen

Đừng em ạ, đừng tìm trốn vào đêm
Đừng quá dễ buông tay, đừng đưa chân nhắm mắt…
Lòng đêm những tưởng là bình yên lặng ngắt
Hay chỉ là đe dọa, ở một hình thức khác, mà thôi?

Bước đi em, làm mới lại cuộc đời
Vẫn còn đó trên em vầng Mặt Trời chói lọi.
Đừng làm ngơ với tiếng Người hằng âm thầm mời gọi
Hằng chờ em, nơi ngọn nguồn ánh sáng, cuối con đường…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2015 

"Có những nỗi buồn rất đẹp"

Em hỏi: làm sao để bước qua nỗi buồn?
Câu trả lời chỉ có thể là: không biết!
Nỗi buồn như điều gì da diết
Đã bám trong từng mạch sống chúng ta

Hãy thử tự hỏi mình: sao có thể bước qua?
Những nỗi buồn với vạn ngàn khuôn mặt
Cuộc sống càng ngày càng thêm chồng chất
Bao nỗi buồn không tuổi không tên

Có những chiều một mình trên bãi nắng thênh thênh
Ta nhận ra nỗi buồn vốn là điều rất thật
Đi suốt một đời dài, mới thấy mình giàu chất ngất
Thừa mứa nỗi buồn giữa lũng trầm kha

Hãy tự hỏi mình: sao phải bước qua?
Khi tất cả đã ra đi, chỉ nỗi buồn ở lại
Hiên đời ta sẽ đến chừng nào trống trơ hoang hoải
Khi nỗi buồn kia cũng bỏ rơi ta…

Hãy tự hỏi mình: sao phải bước qua?
Khi chính nỗi buồn kìm chân ta đứng lại
Khoét vào ta những vết đời dấu ái
Dạy ta khao khát niềm vui

Dạy ta khao khát con người
Và khao khát yêu thương trên đường đời vô chừng vắn vỏi
Cuộc đời khuyết hao sẽ vô cùng trơ trọi
Khi ta một mình như ốc đảo trơ vơ

Hãy biết cám ơn bao ngày tháng đợi chờ
Và cả những nỗi buồn không tên không tuổi
Để thấy trong trái tim tưởng đã chai lì cằn cỗi
Vẫn còn một góc riêng, rất đỗi con người

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2015

“Này Ta sẽ quyến rũ nó đưa nó vào sa mạc để cùng nó thổ lộ tâm tình” (Hose 2, 16)

Xin dẫn con vào sa mạc
Giữa miền sỏi đá cằn khô
Giữa quằn quại đời cháy khát
Giữa mênh mông những hoang mồ

Xin dẫn con vào sa mạc
Nung con bằng ánh Mặt Trời
Tẩy trần con trên bụi cát
Rửa con sạch dấu bụi đời

Đời con bao năm tản nát
Bay theo khói bụi phồn hoa
Như con chiên hoang xa lạc
Xa tình Người, xa rất xa...

Xin dẫn con vào sa mạc
Giữa miền lặng ngắt thinh không
Cho con bình tâm nghe lại
Lời yêu thương vẫn mặn nồng

Cho con bình yên sống lại
Một thời đượm thắm hồng ân
Thuở con còn chưa lưu lạc
Giữa phù phiếm cõi hồng trần

Xin dẫn con vào sa mạc
Cùng con làm lại từ đầu
Lời yêu xưa làm mới lại
Với nghĩa nặng với tình sâu

Một mùa Xuất Hành mới mẻ
Một mùa sáng tạo tinh nguyên
Nơi đất và trời gặp gỡ
Tình ta lại đẹp nguyên tuyền

 JM. Cao Gia An, Roma – Mùa Chay 2015

“Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước”(Pl 3,13)

Xin dạy con đừng ngoảnh lại
Ngày hôm qua đã qua rồi
Tiếc tiếc hờn hờn chi mãi
Chỉ nặng lòng thêm mà thôi

Xin dạy con đừng ngoảnh lại
Ôm đồm níu giữ mà chi
Bàn tay con con trống trãi
Đâu có mang theo được gì

Xin dạy con đừng ngoảnh lại
Cứ mặc đời những thiệt hơn
Thả cho rụng rơi vương vãi
Cho tan những giận những hờn

Xin dạy con đừng ngoảnh lại
Cái gì buông được thì buông
Bước chân đi không khựng lại
Tự nhiên như nước về nguồn

Xin dạy con đừng ngoảnh lại
Ngày hôm qua đã qua rồi
Hôm nay sẽ là mãi mãi
Cùng con viết lại trang đời.

JM. Cao Gia An, Roma - Mùa Chay 2015

BÊN NGOÀI CỔNG NHÀ THỜ

(Đọc tập truyện Bên ngoài công nhà thờ của Lm Cao Gia An)


Nếu bạn hỏi tôi tập truyện Bên ngoài cổng nhà thờ có gì là ấn tượng, tôi xin thưa ngay rằng, tập truyện có những trang văn rất đẹp, về người quê hồn hậu, về tình quê thiết tha. Và dù là những câu truyện bi kịch thì cái nhìn của tác giả vẫn lấp lánh một niềm tin yêu trẻ trung tinh khôi và một giọng kể dung dị, gần gũi, ấm áp.



Bên ngoài cổng nhà thờ có gì?


Đây là một bức tranh xã hội: “Những đứa con được sinh ra, lớn lên, đi làm ăn xa, khắc sâu trong lòng mình chữ đạo chữ hiếu. Họ bán đi cái quê hương xứ xở trong lòng mình, bán đi cả tuổi xuân của mình, bán luôn bao nhiêu là ước vọng của riêng mình. Có những đứa trẻ sớm bị đẩy ra ngoài đường phố, lam lũ với nắng với mưa và với gió bụi cuộc đời. Có những đứa con được gả bán đi, ngơ ngác trong hành trình làm dâu xứ lạ. Có những người trẻ tìm cách ra đi, đau đáu với khác vọng đổi đời, khát vọng về một cuộc đời phồn vinh no ấm cho mình, cho gia đình, cho quê hương mình… (tr.97)

CHÚA VỀ !


Chúa về !
như cơn mưa chợt về trong nắng hạn
Để đất hồn con lên những búp non xanh
Để cây hoang chợt nẩy lộc đâm cành
Để suối khô tràn dòng xanh nước mát



Chúa về !
Để lòng con qua bao mùa héo hắt
Tìm được niềm vui, hy vọng nở hoa
Mảnh đời con chợt tươi sáng ngọc ngà
Chân mở lối thênh thang đường đi tới

CANH THỨC

“Anh em hãy coi chừng, hãy tỉnh thức!” (Mc 13, 33)


Ta đâu thể đổ thừa cho con rắn
Khi ta không canh nổi mảnh vườn đời
Cũng đâu thể đổ thừa cho cây cấm
Khi ta mặc tình thả lỏng buông lơi
Khi mở mắt đã thấy ta trần trụi
Và vườn xưa đổ vỡ tàn hoang
Tự ta chuốc vào ta bao nhuốc tủi
Bởi lòng không canh thức sẵn sàng




Ngày đầu tiên đến trường là lần đầu tiên trong đời con được tận mắt nhìn thấy hoa phượng. Cây phượng già rợp bóng trên khoảng sân vuông nho nhỏ. Những tán phượng mùa thu xanh um. Từ giữa sân trường, con nghễnh cổ nhìn lên khoảng trời trong vắt trên đầu. Khoảng trời bị chia nhỏ bởi một màn lưới mỏng mảnh làm bằng những chiếc lá phượng li ti. Khoảng trời được điểm xuyến lác đác với vài cánh hoa đỏ còn sót lại sau mùa hạ. Những cánh hoa nở muộn thật tội nghiệp. Chúng như lạc lõng giữa mất hút giữa cái nền xanh um mướt rượt.
Được tạo bởi Blogger.