KINH NGHIỆM 30 NĂM VỚI CÁC LINH MỤC VƯỚNG CHUYỆN YÊU - bài của Paul Midden


'Love' đóng 1 vai trò chủ đạo trong đời linh mục Công giáo. Vì họ phải nói không ngừng với người khác về mọi thứ Love: Tình yêu Chúa, tình yêu tha nhân, và cả tình yêu đối với chính mình. Nhưng đối với họ, đặc biệt có tình yêu chức linh mục, yêu đời sống linh mục - 1 điều mà mọi Lm tôi biết đều cảm thấy cách sâu xa.

Tuy nhiên, khi tình yêu cụ thể giữa hai con người xảy ra - thứ tình của những cảm xúc mãnh liệt và có tính giằng co - nhiều vấn đề cam go và căn cốt sẽ xuất hiện.

Tôi là nhà tâm lý, và suốt gần 30 năm qua đã phải đương đầu với những vấn đề này - ở nơi những linh mục được bề trên của họ gửi đến để tìm sự giúp đỡ. Kinh nghiệm của tôi cũng chỉ giới hạn với những 'thân chủ' mà hành vi đã thành 'không thể bỏ qua' được, và họ không thuộc dạng có vấn đề với con nít.

Tôi làm việc với những người 'vương luỵ' cùng người lớn, cả 2 phái tính. Chắc chắn nhiều vị khác có thể xử lý tâm cảm của mình cách tỉnh táo (dù nếu không dễ dàng), và như vậy đã không rắc rối gì.
Thời gian đầu khi mới counseling cho hàng giáo sĩ, tôi đã bị sốc vì tình trạng nát bét nơi nhiều người. Tôi tự hỏi, nếu nhiều người không vui như vậy, sao họ không bỏ đi cho xong. Dần dần tôi mới hiểu là câu trả lời không giản dị như thế, nhất là khi nguồn cơn của cớ sự là tỉnh yêu.

Một ưu thế của nhà trị liệu là đối kiến thật gần với con người, và có thể trò chuyện với họ thật gần gũi. Và câu chuyện của những người tu sĩ phai tri lieu đều thật buồn và phức tạp.


Bài này tôi đã đăng như một Note cách đây 3 năm, hôm nay xin post lại, vì nhiều nguời vẫn thắc mắc điểm này.

Một ghi chú về HÃY ĐỂ KẺ CHẾT CHÔN KẺ CHẾT

51 Khi đã tới ngày Đức Giê-su được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem. 52 Người sai mấy sứ giả đi trước. Họ lên đường và vào một làng người Sa-ma-ri để chuẩn bị cho Người đến. 53 Nhưng dân làng không đón tiếp Người, vì Người đang đi về hướng Giê-ru-sa-lem. 54 Thấy thế, hai môn đệ Người là ông Gia-cô-bê và ông Gio-an nói rằng : "Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không ?" 55 Nhưng Đức Giê-su quay lại quở mắng các ông. 56 Rồi Thầy trò đi sang làng khác.
57 Đang khi Thầy trò đi đường thì có kẻ thưa Người rằng : "Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo." 58 Người trả lời : "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu."
59 Đức Giê-su nói với một người khác : "Anh hãy theo tôi !" Người ấy thưa : "Thưa Thầy, xin cho phép tôi về chôn cất cha tôi trước đã." 60 Đức Giê-su bảo : "Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Thiên Chúa."
61 Một người khác nữa lại nói : "Thưa Thầy, tôi xin theo Thầy, nhưng xin cho phép tôi từ biệt gia đình trước đã." 62 Đức Giê-su bảo : "Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa."

NGỤ NGÔN GIÁNG SINH nhân năm Con Chó
(phỏng theo một truyện thiếu nhi của MARIE NOEL)


*MARIE NOEL (1883-1967) là một nhà thơ (tên thật là Marie Rouget) và huyền sĩ (mystic) Công giáo Pháp. Hiện giáo phận Auxerre đã tiến hành xin phong Chân phước cho bà.


Buổi chiều ngày thứ sáu Khởi nguyên, sau khi đã sáng tạo trời đất muôn vật, Thiên Chúa dựng nên một con chó xinh đẹp và Ngài lấy làm hài lòng. Thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi Ngài mới nói với chó con:
- Này chó con, ngươi xinh xắn lắm. Hãy đi xuống trần gian mà chơi đi. Ở đó ngươi sẽ không thiếu thốn gì đâu. Ta đã tạo dựng mọi sự tốt đẹp lắm rồi. Có mèo rồi, có chuột rồi - nguơi tha hồ mà đuổi.
Nhưng chó con tỏ vẻ không vui, nó nói:
- Lạy Chúa, con không muốn đi. Ngài hãy cho con ở lại đây. Con sẽ giữ nhà cho Ngài.

- Ồ, chó con! Không có việc chi cho nguơi làm ở đây đâu. Thiên Đàng của ta làm gì có kẻ trộm.
- Nhưng con có thể làm trò cho Ngài vui, có thể quẫy đuôi mừng khi Ngài đi đâu về!
- Ôi chó con! Không cần ngươi đâu. Ta đã có cả cơ binh thiên thần hầu hạ rồi. Mà ngươi đâu có biết ca hát hay như họ. Ngươi chỉ biết sủa thôi. Dưới đó mới là đất dụng võ của ngươi.
Được tạo bởi Blogger.