Nhân dịp cha Lê Quang Uy gửi tặng hình kỷ niệm xưa, xin được đăng kèm thêm LỜI NGUYỆN "ABBA, BA ƠI !" CỦA CÁC GIA ĐÌNH TRẺ. Xin Chúa là Cha, là Bố, là Ba...của chúng con luôn đồng hành với các gia đình, nhất là các gia đình trẻ.

---

LỜI NGUYỆN "ABBA, BA ƠI !" CỦA CÁC GIA ĐÌNH TRẺ


Kính thưa Ba của chúng con ở trên Trời,

Chúng con nguyện cho Thánh Danh của Ba được bạn bè chúng con biết đến và tôn vinh vì họ thấy gia đình chúng con sống trung thực, tử tế và hạnh phúc.

Chúng con nguyện cho Nước Trời của Ba mau đến để gia đình chúng con, và các gia đình khác, để cả thế giới được sống trong niềm vui và bình an trọn vẹn.

NÂNG LÊN HÀNG KHANH TƯỚNG?


Những ngày tháng 6 và tháng 7 hằng năm, các Giáo Phận và các Dòng Nam Tu thường có Lễ trao Thánh Chức Linh Mục. Xin chép lại một bài viết cũ 15 năm trước, bởi vẫn còn đây đó, người ta cứ ngỡ làm Linh Mục là… làm khanh làm tướng !

Chỉ cách nhau mấy ngày, Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) chúng tôi vừa có tin vui lại vừa nhận tin buồn. Búp măng trẻ Phaolô Nguyễn Đình Thi được chịu chức Linh Mục tại Buôn Ma Thuột ngày 3 tháng 6, còn cây tre đại thụ Giuse Vũ Ngọc Bích nằm xuống tại Hà Nội ngày 8 tháng 6. Mà thật ra cha già đã nằm một chỗ từ lâu lắm rồi, mắt mù loà, chân tay lập cập, nhưng đầu óc còn minh mẫn lắm, đến Lễ lớn lại gượng dậy ngồi xe lăn ra Nhà Thờ, có khi còn dõng dạc chia sẻ Lời Chúa cho cộng đoàn.

LÌ XÌ CHO… CHÚA GIÊSU 

Nhóm FIAT của Dòng Chúa Cứu Thế thăm hỏi một người vô gia cư trên đường phố Sài Gòn Dòng Chúa Cứu Thế


Sáng kiến ban đầu có lẽ là của các bạn Nhóm DOJ (Disciples of Jesus – Môn Đệ Chúa Giêsu) từ cách đây 3 năm. Nghe “lì xì cho Chúa Giêsu”, chắc không ít người trợn mắt kết luận: “Bậy bạ! Vớ vẩn!” Chúa Giêsu chứ có phải trẻ con đâu mà dám bảo là lì xì? Nhưng nếu bình tâm một chút, lại chịu khó đi một chuyến với DOJ trong Đêm Giao Thừa, ta mới ngộ được, và cười xòa một cái.

Phản ứng hồi ấy của tôi cũng thế. Năm 2007 tôi ra Bắc lo bánh chưng Tết cho các bệnh nhân phong, về lại Sàigòn nghe các bạn có đi “lì xì cho Chúa Giêsu” kể lại mới hiểu ra và thấy dễ thương quá.

Đến năm ngoái 2008 thì tôi xin nhập cuộc luôn, và Đêm Giao Thừa, tôi đã được giao nhiệm vụ, xuất phát từ sân Nhà Thờ Hy Vọng đường Phan Huy Ích, chỉ huy một “cánh quân” mấy chục bạn trẻ tỏa ra thành nhiều toán nhỏ, mất hút về hướng các quận Tân Bình, Gò Vấp, Hóc Môn. Chúng tôi tay xách nách mang, có lúc cưỡi Honda tạt vào bên vệ đường, có lúc cuốc bộ chui sâu trong ngõ hẻm. Mãi đến 3g sáng Mùng Một Tết, hết sạch quà thì coi như hoàn thành công tác. Mọi người í ới gọi điện thoại hỏi thăm nhau ở các cánh. Cười cười nói nói, có bạn nghẹn ngào khóc: “Cha ơi, đúng là con đã gặp được Chúa Giêsu đêm nay…”


Sống một cuộc sống tốt đẹp làm cho người ta hạnh phúc chứ không phải sự giàu sang.


Bàn thờ Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria trong một quán ăn ở Sài Gòn. Ảnh: Mary Nguyen/ucanews.com


Ông Phêrô Bùi bắt đầu ngày làm việc bằng cách cầu nguyện xin cho công việc buôn bán của mình được thuận lợi và mở đèn bàn thờ tại cửa tiệm ở Sài Gòn.

Ông Bùi kinh doanh cửa, sơn, khóa, dụng cụ và phụ kiện gia dụng trong 20 năm nay. Vào các ngày Chúa Nhật anh đóng cửa tiệm, dành thời gian ở bên gia đình và tham dự Thánh lễ.

“LẠY CHÚA, CỨU VỚT KẺ LẠC ĐƯỜNG...”


Thứ bảy 11.8.2018, cụ nhạc sĩ Tô Hải từ giã cuộc đời này. Chúng tôi còn đang ở trên buôn làng Tây Nguyên, đến khi về lại Sàigòn chỉ còn kịp đồng tế trong Thánh Lễ nguyện an cầu siêu cho cụ trưa thứ ba 13.8.2018. Cụ nhận Thánh Phanxicô là Bổn Mạng. Bản thân chúng tôi được cái duyên giúp cụ cảm nhận về Chúa Giêsu, rồi cử hành Bí Tích Thánh Tẩy cho cụ tối Chúa Nhật 25.5.2014 trong Lễ Xa Quê dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Sàigòn. Thấm thoát đã hơn 4 năm, bây giờ nhìn lại tấm ảnh chụp sự kiện cảm động này thì cụ Mátthêu Vũ Khởi Phụng, người đỡ đầu, và cụ Phanxicô Tô Hải, ngồi xe lăn tuyên xưng Đức Tin, cả hai đều đã về Quê, hội ngộ nhau bên Chúa.

Nhớ hai cụ, chúng tôi xin được đăng lại một bài viết cũ, theo cách người ta thường bảo, như một nén hương lòng tạm biệt cụ Tô Hải. Cũng xin lưu lại bản nguyện ca cụ sáng tác chỉ mấy ngày trước khi được Thánh Tẩy, bài "Lạy Chúa, cứu vớt kẻ lạc đường…"

Một ngày đầu tháng 4 vừa qua, tôi được cha Đinh Hữu Thoại báo tin với một sự dè dặt chừng mực: nhạc sĩ Tô Hải muốn được rửa tội theo Chúa. Lễ An Táng thầy giáo tân tòng Đinh Đăng Định vừa xong, dư âm về quang cảnh, bầu khí Thánh Lễ ở DCCT, và đặc biệt là bài giảng thấm thía của cha Nguyễn Thể Hiện, biết đâu tất cả những điều ấy làm cho cụ Tô Hải xúc động rồi nhất thời cụ nảy ra ý xin theo đạo. Anh em chúng tôi không dám võ đoán thêm, quyết định phải đến thăm tận nhà cụ, lắng nghe trực tiếp tâm sự và ước nguyện của cụ xem sao.

"SỰ SỐNG LÀ ÁNH SÁNG CHO NHÂN LOẠI"


Tính đổ đồng một ngày chúng tôi phải giúp tư vấn cho khoảng 4 – 5 trường hợp bảo vệ sự sống (BVSS), qua điện thoại, qua tin nhắn, qua E-Mail, qua messenger của Facebook và cả gặp gỡ trực tiếp. Nhiều trường hợp là bạn bè hay người họ hàng biết chuyện, báo cho chúng tôi, nhờ khuyên giúp. Kết quả cũng chỉ được một nửa thôi không phá thai, còn một nửa chúng tôi phải huy động cả Facebook cầu nguyện liên tiếp trong mấy ngày mà cuối cùng có khi vẫn chịu thua, đành mất em bé.

Tình hình BVSS bây giờ không chỉ rơi vào các ca lỡ lầm, bị tình phụ, phá thai do gia đình sợ tai tiếng, nhưng đã cộng thêm rất nhiều trường hợp các đôi vợ chồng có thai 5 – 8 tuần, đi khám, bị các bác sĩ thiếu hiểu biết hoặc thiếu lương tâm, thúc ép phải phá thai với đủ thứ lý do và biện luận nghe có vẻ rất hợp lý và nhân đạo. Chúng tôi nghe các bạn Nhóm Tôbia chuyên đi nhặt và chuyển xác thai nhi ở dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Sàigòn, mếu máo khóc, báo cho chúng tôi biết số lượng hàng đêm cứ tăng lên dần, có khi cả mười mấy kilô chất đầy hai xe honda.

Các cha, các Nữ Tu và anh chị em các Nhóm BVSS ở cả ba miền đã cố gắng nhiều lắm để tư vấn, khuyên nhủ và đưa ra các đề nghị trợ giúp rất tận tình, vậy mà con số phá thai không hề giảm xuống. Các phòng khám và bệnh viện có dịch vụ phá thai do Trung Quốc đầu tư vốn, mở ra nhan nhản khắp nơi với những mời chào hấp dẫn về giá cả, đến nỗi bây giờ đã bắt đầu có loại hình "du lịch phá thai" cho khách các nơi đi chơi Việt Nam rồi phá thai luôn, rẻ và nhanh gọn hơn ở bên nước họ. Bằng chứng là chúng tôi đã liệm xác không ít em bé da trắng, da đen bị giết bằng phương pháp Kovax…

Đời Linh Mục nhiều chuyện buồn nhưng cũng lắm chuyện vui. Mà chuyện vui đầu đời Linh Mục thì sẽ phải nhớ mãi.

NGƯỜI KINH NIÊN THIẾU NGỦ!


Ấy là 8g sáng ngày thứ hai 5.10.1998, trong một ngôi Nhà Thờ bé nhỏ nghèo sơ xác thuộc một Giáo phận miền Tây Nam Bộ, khi đến nghi thức đọc Kinh Cầu các Thánh Nam Nữ, 3 anh em nằm dài, anh Đức già (Nguyễn Minh Đức) bên trái, mình chính giữa, anh Đức trẻ (Hoàng Minh Đức) bên phải, chống hai cánh tay ép sát ngực, úp mặt trên một tấm chiếu cũ sờn trải ngang Cung Thánh.

Những người còn lại hôm ấy gồm Đức Cha già (mình không được phép tiết lộ danh tánh, sống để bụng, chết đem chôn mà thôi), một cha bên Triều (vị mai mối, đưa lối chỉ đường để xin Đức Cha nhận phong chức… chui) và một cha Dòng mình (vị phụ trách và làm chứng trong Dòng Chúa Cứu Thế), cả 3 vị lão bối phải thay nhau đối đáp đọc Kinh Cầu cho 3 anh em mình. Trong khi đó 3 chị Dòng Mến Thánh Giá rảo qua rảo lại ngoài sân làm nhiệm vụ canh phòng cảnh giới cho bên trong Nhà Thờ !


Nhà Dòng chúng tôi hai ngày này có một cuộc hội thảo về việc "Loan báo Tin Mừng cho một thế giới bị tổn thương". Tham dự có gần hai chục Linh Mục Tu Sĩ và hơn 200 anh chị em Giáo Dân các nơi. Chúng tôi được gọi chia sẻ trong 20 phút. Thời gian ít như vậy nên chúng tôi chọn cách kể chuyện, đúng ra là chia sẻ những kinh nghiệm be bé nho nhỏ, dễ thử, dễ làm và dễ đạt hiệu quả.

Lâu nay chúng ta nói "truyền giáo" nhiều quá, nhưng xem lại thì giật mình, "giáo" chưa "truyền" được bao nhiêu mà con cái trong nhà lại bỏ đi không ít. Vậy nên chúng tôi xin thụt lùi lại phía sau các vị thừa sai ra đi khắp nơi để loan báo Tin Mừng, chúng tôi chọn giúp những anh chị em có Đạo mà chưa gặp… Chúa vậy! Xin kể 5 câu chuyện:

CHUYỆN THỨ NHẤT:

Cha Phạm Gia Thụy, DCCT, trong một bài giảng Thánh Lễ Nhà Thờ Kỳ Đồng hơn hai mươi năm trước, kể một dụ ngôn, đại để như sau: 
Có một ngôi làng nọ bị thảm họa dịch tả chết la liệt, rất nhiều người đang hấp hối và nhiều người khác nữa đang và chắc chắn sẽ lây dịch. Bỗng có một người chạy từ chỗ này sang chỗ kia la to lên: "Bà con làng nước ơi, có một bác sĩ có thể chữa cho chúng ta khỏi chết vì dịch, ông ấy có thuốc chủng ngừa cho người chưa bị lây. Ông ấy cứu chữa hoàn toàn miễn phí, không nhận bất cứ khoản tiền thù lao hay quà cáp nào. Chính tôi đây, tôi đã bị lây bệnh, nhưng vị bác sĩ ấy đã cứu thoát tôi từ tay thần chết… Vậy nếu bà con cô bác, ai muốn sống và không để bị lây bệnh, hãy theo tôi, tôi biết chỗ, tôi sẽ dẫn đến gặp vị bác sĩ tài ba và tốt bụng ấy…"

Việc loan báo Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô cũng tương tự như thế. Chính tôi đã tưởng chết mà nay đã được cứu sống, ai muốn sống, hãy theo tôi tìm gặp Thầy Giêsu…


Mấy hôm nay, gần Tết, nhà nào cũng dọn dẹp, lau chùi, sơn phết. Người ta loại ra được cả đống những thứ đồ đạc thừa thãi, vô dụng, đã tích cóp để dành bao lâu nay. Người ta soạn lại và đem cho người nghèo bao nhiêu là bao tải quần áo đã cũ hoặc không còn hợp thời trang… Nói chung, thượng vàng hạ cám, tất tần tật, tuốt tuồn tuột, người ta trút ra khỏi nhà. Cãn nhà bỗng như rộng ra, sáng hơn và sạch sẽ…


Chuyện nhà cửa là thế, còn chuyện tâm hồn, tình cảm, tâm linh thì sao nhỉ ?
Có chăng một nguyên tắc của sự… trống rỗng ? Cần bầu da mới để có thể đựng được thứ rượu mới, không phải thứ rượu để say xỉn, đánh nhau và gây tai nạn bi thảm trong mấy ngày Tết, rượu mới ở đây là Quà Tặng của Chúa Giêsu cho một Mùa Chay và Mùa Phục Sinh sẽ đến!

NGUYÊN TẮC CỦA SỰ TRỐNG RỖNG


Cố giữ thì sẽ không thể cho đi.
Cất mãi cái cũ thì không còn dịp để nhận thêm điều mới...

NOEL, GẶP CHÚA GIÊSU NƠI NGƯỜI NGHÈO

Các bạn trẻ lứa chúng tôi, sau năm 75 đang là thanh niên hăng hái, có lẽ đi theo cha Tiến Lộc, cha Khởi Phụng lang thang chỗ này chỗ kia, riết rồi thành một bản năng hay sao ấy, cứ các dịp Lễ lớn trong Đạo, đặc biệt là Noel, thế nào cũng biến mất khỏi Sàigòn, lô nhô lao xao ở các vùng, các nơi có bóng dáng người nghèo, có trẻ em bụng ỏng, có cụ già hom hem và có các bệnh nhân nan y, thường là bị bỏ không còn ai lui tới. Cũng lạ, những địa chỉ nghèo ấy chẳng có nhạc nhiếc tưng bừng, đèn đóm sáng choang; không có tiệc Réveillon no nê thịnh soạn có khi kéo suốt từ 8g tối đến 4g sáng; không có những quần áo đẹp, son phấn và trang sức quyến rũ; chẳng thấy đâu những gói quà nhìn giấy gói và nơ buộc đã thấy mê, không nỡ xé ra xem bên trong là những thứ gì…

Buồn vui chuyện ngồi tòa


Ngày nào con người chúng ta thôi đừng hùng hổ tìm cách ném đá vào đầu nhau, vào mặt nhau, vào đời nhau, nhưng ngược lại biết đến với nhau bằng tấm lòng biết xót thương như Chúa Giêsu vẫn luôn xót thương chúng ta, khi ấy xã hội chúng ta sẽ vui biết mấy, Hội Thánh chúng ta mừng biết mấy, còn cánh Linh Mục chúng tôi thì... khỏe hơn, đỡ khổ hơn biết mấy!


Những ngày cận kề Tam Nhật Thánh này, anh em Linh Mục chúng tôi xoay như chong chóng, đặc biệt là trong việc ngồi Tòa Giải Tội. Lo tại nhà, lại chạy đi các nơi hỗ trợ các Giáo Xứ bạn, “chia lửa” với các cha quen. Dùng động từ “chia lửa” nghe ghê quá, cứ như là đi đánh trận không bằng. Thế nhưng ngẫm nghĩ kỹ, quả thật, mỗi phiên ngồi Tòa Giải Tội, chúng tôi thấy căng thẳng quá, phải nghe bao nhiêu thứ tội lỗi của cuộc đời. Mệt không phải do ngồi lâu tê chân mỏi lưng, mà mệt vì... buồn, thậm chí gặp trường hợp kinh thiên động địa, bị ám ảnh, không khéo lại rơi vào khủng hoảng, chấn thương nội tâm và xói mòn ơn gọi Linh Mục!

Hôm nay, tôi vừa trải qua một ngày như mọi ngày, bận bịu lu bu đến mệt phờ từ sáng đến tối mịt. Tôi chỉ là một Linh Mục Dòng, lại không phải phụ trách Họ Đạo hoặc một loại Mục Vụ đặc biệt nào. Vậy mà cũng đủ căng thẳng.


Sáng sớm có tiếng đập cửa văn phòng Trung Tâm Mục Vụ, đó là mẹ một em bé bệnh tim đã được mổ tốt đẹp, khóc lóc xin mấy trăm ngàn tiền xe về lại Kiên Giang, đưa con đi tái khám ngẩn ngơ thế nào mà bị móc túi sạch. Xong, vội ngồi vào bàn vi tính, cố gắng hoàn tất khâu biên tập cho trang báo Ephata này, lại phải tổng hợp các trường hợp bệnh tật ngặt nghèo đã được trợ giúp nhờ các ân nhân Hội Bác Ái Phanxicô.

Nghĩa trang thai nhi ở Huế



Hơn một lần chúng tôi đã có tâm sự về một nỗi buồn của những người Bảo Vệ Sự Sống (BVSS), đặc biệt là phía những anh em Linh Mục chúng tôi. Đó là chuyện ngang qua hàng ngàn trường hợp tư vấn Bảo Vệ Sự Sống, chúng tôi rút ra được một kết luận bàng hoàng: thuyết phục một người Công Giáo bỏ ý định phá thai khó hơn gấp nhiều lần so với một người không phải Công Giáo!
Mới đây, khi mấy anh em chúng tôi có việc phải đi giảng Đại Phúc xa, Mục Vụ BVSS ở Sàigòn chúng tôi phải cậy nhờ đến các cha khác trong cộng đoàn, trong đó có cha An Phong Phạm Gia Thụy. Cha An Phong là Bề Trên Tập Viện của chúng tôi gần hai mươi năm về trước, sau đó ngài còn là cha giáo môn Luân Lý Khai Khoa và Chuyên Biệt cho chúng tôi khi ở Học Viện Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT).

Đi xa về, chúng tôi đến chào ngài ngay để cám ơn, ngài vui lắm, bảo là ở Sàigòn trong một thời gian ngắn, ngài đã cứu được mấy ca suýt phá thai. Vừa vui một chút, mặt ngài buồn hẳn đi, chau mày bảo: “Trời ơi, tôi phải mất cả giờ đồng hồ với một ca Công Giáo, trong khi những người không phải là Công Giáo, tôi chỉ nói thoáng qua một chút là họ hiểu ngay rằng không được phép làm như thế ! Đấy là chuyện lạ, đáng phải suy nghĩ, lương tâm của không ít người Công Giáo mình bị lệch lạc dị dạng thế nào đấy...”

Chúng tôi chưa thể làm được một thống kê chi tiết và sâu sát về vấn đề này, nhưng rõ ràng người Công Giáo, đặc biệt là ở những vùng toàn tòng Công Giáo. Nhiều, nhiều lắm những trường hợp thuộc các vùng có truyền thống Công Giáo lâu đời của miền Bắc, miền Trung hay vùng của người di cư 54 vào miền Nam. Nếu có xảy ra với trường hợp gia đình có một bên là Đạo theo, thì ý muốn phá thai lại thường đến từ phía người Đạo gốc!

Rõ ràng khi đối diện với vấn nạn có thai ngoài ý muốn, người ta đã phản ứng ngược với Tin Mừng, chọn lấy quyết định không có một chút gì là Tin Mừng. Họ bám chặt vào những lý luận biện hộ về quy chế xã hội (Tôi là công nhân viên Nhà Nước, bà xã đẻ đứa thứ ba thì coi như tôi bị rắc rối to ! ), về kinh tế sự nghiệp ( Tôi đang làm ăn thua lỗ, lấy gì cho vợ mang bầu, sanh con, rồi còn nuôi ăn học ? ), về danh dự sĩ diện ( Tôi ở trong Hội Đồng Giáo Xứ, mặt mũi nào tôi nhìn cha xứ với lại đọc Sách Thánh khi con tôi chửa hoang ? ), cả về giáo dục đạo đức nữa chứ ! ( Tôi là mẹ chúng nó, lộ chuyện này ra, làm sao mà tôi còn giáo dục được mấy đứa con gái kia ? ). Còn đối với bản thân người phụ nữ có ý muốn phá thai, đó là vấn đề trách nhiệm liên đới chằng chịt với người thân ( Bố mẹ con ở quê có thể phải bị quỳ lạy giữa Nhà Thờ xin lỗi cha xứ và cộng đoàn, thôi thà con chịu tội phá thai còn hơn... ).


Có khá nhiều trường hợp bản thân cha mẹ người phá thai hoặc chính người phá thai lại là người trong các đoàn thể như Giáo Lý Viên, huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể, Legio, họ có cách lý luận thản nhiên đến rùng mình: “Phá rồi đi xưng tội, mới chỉ là một giọt máu ấy mà !”

Vấn đề đặt ra là toàn bộ cơ chế của Đạo mà Hội Thánh đã gầy dựng tại Việt Nam hàng mấy trăm năm, lại thêm nếp sống Đạo trong Giáo Xứ từ bao đời với một hệ thống Giáo Lý kín mít từ bé đến lớn, với các ban ngành đoàn thể hàng dọc hàng ngang chằng chịt và chặt chẽ, vậy mà tất cả dường như lại không đương cự nổi với cơn lũ quét của cuộc đời tục hóa. Phải nói là gần như không có tôn giáo nào trên thế giới lại có được cái khung giữ Đạo và sống Đạo hoàn chỉnh như Công Giáo chúng ta. Thế nhưng đến khi giáp mặt với thế gian, chúng ta thấy lộ ra hàng loạt những lỗ hổng, bất cập, suy thoái về Tín Lý và Luân Lý, về lương tri và phán đoán ngay từ trong gia đình ra đến Giáo Xứ, từ cá nhân cho đến tập thể.

Chúng ta không phủ nhận lúa tốt của Tin Mừng vẫn đang lớn mạnh, hứa hẹn những vụ mùa bội thu cho Hội Thánh. Nhưng cạnh đó, chúng ta cũng cần khiêm tốn để tự nhận ra cỏ lùng cũng đang âm thầm đua theo, tăng trưởng dữ dội và bắt đầu hoành hành phá hoại ghê gớm.

Hình như Hội Thánh chúng ta đã làm được nhiều việc lắm, nhưng mạnh về chiều rộng và chiều cao mà chưa thật sự đạt được nhiều về chiều sâu và chiều xa. Người lớn thì kinh hạt lễ lạc quá tốt, giới trẻ thì sinh hoạt các mặt phong trào khá nhộn nhịp rôm rả, nhưng việc huấn luyện lương tâm thì không có hoặc có mà không đủ liều lượng và nồng độ, không cập nhật kịp những phán đoán và nhận định trước sức phát triển quá nhanh của thời đại. Cái nôi yêu thương của gia đình lại ngày càng lỏng lẻo nhợt nhạt, không còn là chỗ dựa nâng đỡ mà ngược lại, lắm khi gia đình còn áp đặt thêm sức ép của vị kỷ hẹp hòi, sĩ diện hão, danh dự bề ngoài. Và hậu quả là con người lấy mình làm trung tâm, Thiên Chúa bị từ khước, Sự Sống bị tổn thương.

Hội Thánh vẫn mở ra liên tiếp trong những năm đặc biệt, thậm chí còn có những năm được gọi là Năm Thánh. Bên cạnh việc nhìn lại quá khứ để vui mừng tạ ơn Thiên Chúa, ắt là chúng ta cần phải dừng lại trong hiện tại để nhận diện những trách nhiệm của chúng ta, Giáo Sĩ cũng như Giáo Dân, Giáo Xứ và gia đình, trong lãnh vực giáo dục Đức Tin, giáo dục lương tâm Kitô Giáo. Rồi chúng ta còn phải định hướng được cho tương lai mình sao cho không lạc bước khỏi con đường mang tên Giêsu.

Riêng trong Mục Vụ Bảo Vệ Sự Sống, đây là thời điểm chưa đến nỗi quá muộn để ngỏ lời kêu gọi toàn Dân Chúa hãy đón nhận và sống theo tinh thần của Evangelium Vitae, một văn kiện có thể xem như là di huấn thiêng liêng về Sự Sống của Đức cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô đệ nhị. Không làm được điều này, lại không chịu làm ngay, chúng ta mắc một món nợ khổng lồ và kinh khủng với các thai nhi trước mặt Chúa và Hội Thánh. Không ít đâu, cả mấy triệu em bé bị giết đi hàng năm tại Việt Nam!

Lm. QUANG UY, DCCT, Chúa Nhật 5.7.2009 – 1.10.2017
Ephata 765


Sáng thứ năm 14 tháng 9, chúng tôi có 3 vị khách đặc biệt đến thăm, đó là vợ chồng anh Giuse Bùi Đức Chính, 45 tuổi, và chị Maria Têrêsa Nguyễn Thị Thúy Hằng, 42 tuổi, bế theo bé gái tý hon là Maria Bùi Nguyễn Minh Anh, chưa đầy 2 tháng tuổi. Anh Chính có giọng nói oang oang hào sảng, kể lại câu chuyện gia đình mình, lúc vui lúc lại ngậm ngùi, anh xin chúng tôi chụp ảnh, ghi lại chi tiết và có thể giảng ở Nhà Thờ hay đăng trên báo, trên Facebook chia sẻ với mọi người như một lời chứng. Anh còn cẩn thận cho cả địa chỉ gia đình ở số 10 đường Tân Hải, phường 13, quận Tân Bình và số điện thoại 0913.895.069 để ai cần có thể liên hệ trực tiếp…



Chắc chắn Thầy Giêsu không muốn chúng ta trả lời một cách máy móc, chỉ dựa trên kiến thức sách vở đã được học thuộc lòng, nhưng Ngài chờ đợi chúng ta trả lời chân thành bằng một mối tương quan có thật của mỗi người chúng ta với chính Ngài, đã từng trải và nghiệm đúng qua những sự kiện và biến cố đời mình. Nhiều bạn, kể người đạo gốc, hay tân tòng, hay mới chỉ là dự tòng, đã trả lời thật xúc động thấm thía…

Trong nhiều dịp giúp Tĩnh Tâm cho nhiều nhóm, nhiều cộng đoàn, chúng tôi đã nhận được những lời bộc bạch xác tín của nhiều anh chị em. Xin vắn tắt ghi lại như những chứng từ sống động...


Chúa Giêsu dặn dò tôi: "Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa" ( Lc 9, 62 ).

Vậy mà hình như luôn luôn có những thứ cứ vương vấn lâu lắm rồi trong đời tôi, muốn buông rơi, bỏ đi nhưng lại cứ luyến tiếc, cất giữ mãi vào "Gói Hành Trang" đi đường. Nó làm tôi thỉnh thoảng lại ngoái nhìn lại đàng sau, cứ muốn gặm nhấm quá khứ ấy, rồi ân hận dày vò, nản chí, mệt mỏi, nặng lòng, nặng cả bước chân hướng về phía trước...
Được tạo bởi Blogger.