CHÚNG TA HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ PHONG CÁCH GIÊSU ?



1. Chuyện ở Làng Phong Quả Cảm, Bắc Ninh


Năm 2003, chúng tôi được dâng Thánh Lễ chiều Thứ Năm Tuần Thánh cho bà con người Công Giáo ở Làng Phong Quả Cảm. Cách trung tâm thành phố Bắc Ninh có đúng 5 cây số mà khung cảnh hoàn toàn là thiên nhiên thanh tịnh với từng vạt đất đồi cứ cao lên dần, những dãy nhà mái ngói rêu xanh chen giữa những hàng cây ăn quả.

Làng Phong có một ngôi Thánh Đường lớn nhưng đã bị bỏ hoang từ thời Tiêu Thổ Khánh Chiến 1946, nay chỉ còn tháp chuông và mấy bức tường gạch lỗ chỗ vết bom đạn, bên trong lòng Nhà Thờ cỏ tranh mọc cao gần ngang vai.

NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH: NHỮNG CÁI QUÁ VÀ NHỮNG CÁI KHÁ 
– Bài 2. QUÁ ÍT VẬN ĐỘNG – Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT



Hôm 30 Tết, tôi viết xong bài thứ nhất “HÚT QUÁ NHIỀU THUỐC LÁ”, mừng lắm, vì lâu rồi mới gõ nổi một bài dài ngoằng như vậy, đơn giản là vì ngón thứ ba, ngón giữa của tôi chuyên “mổ cò” trên bàn phím, bây giờ ngày càng yếu do bệnh viêm khớp. Ấy cũng là di chứng thê thảm của những tật bệnh khi đời mình đã ngả về chiều. Hôm nay bắt đầu gõ bài thứ hai, tôi đang lo không biết sẽ gõ được bao lâu, có hết được bài này ngay không, hay phải ngắt ra làm mấy ngày mới xong. Hy vọng… Tuổi già không sống bằng ước mơ nữa rồi, nhưng bằng hy vọng…

Bài 2. VẬN ĐỘNG QUÁ ÍT


Anh em trong Dòng, cả những người quen biết và cộng tác, nhiều người có ý chê khi xếp loại tôi là “hiếu động” ( activisme ), nhưng những ai quý mến thì lại khen tôi là “năng động” ( dynamisme ). Thật ta tôi tự xét mình chẳng phải là cái “isme” nào theo Tâm Lý Học ứng dụng cả, tôi chỉ nhủ lòng: đời mình… “đi tu” chứ đâu có phải “ngồi tu” hay “nằm tu” đâu ?

NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH: NHỮNG CÁI QUÁ VÀ NHỮNG CÁI KHÁ
– Bài 1. HÚT QUÁ NHIỀU THUỐC LÁ – Lm. Lê Quang Uy


Tôi viết loạt bài này giống như một dịp để nhìn lại mà sám hối trước Thiên Chúa và trước mọi người về những cái QUÁ không tốt trong đời mình. Chỉ mong mọi người đọc được, nhất là các bạn trẻ thấy có cái gì đó có thể còn kịp tránh được, đừng phạm sai lầm như tôi. “Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng…”

Rồi có lúc tôi cũng sẽ kể lể về những cái KHÁ mà Chúa đã ban cho tôi làm vốn liếng cuộc đời, để bây giờ nhìn lại tôi thấy vui mừng mà cám ơn Thiên Chúa, cám ơn gia đình và biết ơn mọi người trong đời mình. Cũng chỉ mong mọi người, nhất là các bạn trẻ, thấy ra bản thân cũng có nhiều cái KHÁ lắm chứ không ít đâu. Hãy tận dụng những cái KHÁ ấy để làm cho đời mình hạnh phúc, lại hữu ích cho mọi người mình gặp gỡ và sống chung.

Bài 1. HÚT QUÁ NHIỀU THUỐC LÁ


Tôi bắt đầu hút thuốc khi đậu vào Đại Học Kiến Trúc năm 1978, y như thể làm “dân Tê-Ke” thì phải phì phèo điếu thuốc bên ly cà phê đen quán bình dân lề đường mới là đúng điệu !

HAI BÀ MẸ



Đã bắt đầu bước sang triền dốc bên kia cuộc đời, tôi cảm nghiệm rõ hành trình đã qua của mình, nhất là chuyện quyết định đi tu và sau đó là đời tu cũng đã được 32 năm, tất cả đều đã được quyết định bởi… hai Bà Mẹ!

Nhưng sao lại có đến hai Bà Mẹ? Ai vậy? Xin thưa ngay, Bà Mẹ thứ nhất chính là mẹ tôi, bà Maria Angela Phạm Thị Ích của làng quê Giáp Bát xưa của Việt Nam, và Bà Mẹ thứ hai là Mẹ Maria làng quê Nagiarét nghèo của Palestina. Một Bà Mẹ, có thể nói, đã thúc ép tôi phải đi tu cho bằng được, còn một Bà Mẹ thì đón lấy tôi vào đời tu, giữ tôi còn tu cho đến hôm nay. Cả hai Bà Mẹ đều có tên là Maria.


Mẹ tôi, bà Maria…

THẦY GIÁO, THẦY TU, THẦY THUỐC


Nhân Ngày Thầy Thuốc 27 tháng 2, xin kính gửi đến các Thầy Thuốc chân chính một bài viết về Thầy Thuốc. Tác giả cáo lỗi đã quá bận bịu, không viết được bài mới, mà chỉ tìm lại được một bài cũ viết từ năm 2005 cũng vào dịp này...

Nhiều người vẫn bảo trong xã hội Việt Nam, có 3 giới được trân trọng gọi bằng “Thầy”: Thầy Giáo, Thầy Tu và Thầy Thuốc. Tại sao vậy ? Xin thưa ai cũng có thể trả lời ngay được rằng: vì đó là những nghề cao quý, chuyên dạy người, giúp người và cứu người. “Thầy” cũng còn được hiểu là cha, là bố của ta, là đấng sinh thành cho ta làm người.

CẦU NGUYỆN VỚI CHUỖI MAI KHÔI


Khi có dịp đi nói chuyện về Bảo Vệ Sự Sống (BVSS) ở các Giáo Xứ hay Dòng Tu, tôi thường khoe: hễ ai tham gia vào Nhóm BVSS, tôi sẽ mua tặng họ ngay một chiếc “điện thoại di động”. Nghe đến đó là mọi người xuýt xoa trầm trồ, ra cái điều ông cha này chịu chơi, nhóm này “quý tộc” quá ! Đến khi tôi thò tay vào túi để lôi chiếc “điện thoại di động” ra khoe thì tất cả mới ồ lên: thì ra đó là một tràng chuỗi Mai Khôi mười hạt, các bà các cô có thể đeo luôn trên cổ tay, rất gọn, rất tiện.

Nhiều người hỏi: Nhóm BVSS chúng tôi làm những công việc gì, câu trả lời cũng gây ngỡ ngàng không ít: cầu nguyện, cầu nguyện và… cầu nguyện, đặc biệt là cầu nguyện bằng tràng chuỗi Mai Khôi.

Tôi kể cho cử tọa nghe: mỗi lần đi BVSS là đi từ hai đến ba người, vào Trung Tâm Bảo Vệ Bà Mẹ và Trẻ Em, hoặc một bệnh viện Phụ Sản nào đó có khoa Kế Hoạch Hóa Gia Đình. Một người đứng bên ngoài, hoặc ngồi ở gần lối ra, không xa bãi giữ xe. Hai người kia chia nhau ngồi vào giữa các băng ghế chờ phá thai như mọi người. Ở đó lúc nào cũng đông nườm nượp, có khi hơn cả trăm người, khuôn mặt ai cũng rầu rầu, có khi lộ rõ căng thẳng và hoảng sợ.

RANH GIỚI MỎNG MANH CỦA LƯƠNG TÂM


Gần đây, chúng tôi nhận thấy có nhiều phòng khám, nhiều bệnh viện tư ( thậm chí có cả một bệnh viện ngay tại Sàigòn, do một nhóm người Công Giáo điều hành và đầu tư vốn, lấy danh hiệu của Mẹ Maria ) bắt đầu có thêm dịch vụ phá thai công khai, niêm yết rõ ràng giá cả rất chi tiết trong từng phương cách phá thai rất sớm hay rất muộn.

Đáng sợ hơn nữa, các địa chỉ Y Tế ấy bắt đầu nghe ngóng, dò tìm về phía các Giáo Xứ, các Dòng Tu Công Giáo, các Nhà Chùa Phật Giáo, rồi cử người đến “thương thuyết”, đề nghị “cộng tác” để cả… ba bên đều có lợi!

Các “tay thuyết khách” thường được chọn là phụ nữ đứng tuổi, là y sĩ lâu năm, ăn nói giỏi, biết cách viện dẫn khéo léo những khía cạnh nhạy cảm, rào trước đón sau một hồi rất thân thiện cởi mở, rồi sau đó vào đề, nhẹ nhàng trình bày chi tiết về một… “gói dịch vụ phá thai” có đầy đủ các yếu tố cần thiết để phá thai… an toàn, thuận tiện, kín đáo và trọn vẹn.

TIẾN LÊN MỘT BƯỚC NỮA THÔI…


Dẫu cho mọi sự tưởng như mất rồi,
Tiến lên một bước nữa thôi.
Dẫu cho xác tín vụt trôi xa vời,
Tiến lên một bước nữa thôi.
Dẫu cho ảm đạm cuộc đời,
Tiến lên một bước nữa thôi.
Dẫu cho kiệt sức hỡi ôi rã rời,
Tiến lên một bước nữa thôi.
Tiến lên rồi sẽ thấy vui rạng ngời,
Luôn luôn ánh sáng tuyệt vời,
Bừng soi ở cuối đường đời tối đen.
Đây rồi, tia nắng bình yên
Vẫn chờ đến lúc lóe lên chân trời.
Tiến lên một bước nữa thôi,
Bình minh hy vọng, nụ cười an nhiên…


Nhân dịp cha Lê Quang Uy gửi tặng hình kỷ niệm xưa, xin được đăng kèm thêm LỜI NGUYỆN "ABBA, BA ƠI !" CỦA CÁC GIA ĐÌNH TRẺ. Xin Chúa là Cha, là Bố, là Ba...của chúng con luôn đồng hành với các gia đình, nhất là các gia đình trẻ.

---

LỜI NGUYỆN "ABBA, BA ƠI !" CỦA CÁC GIA ĐÌNH TRẺ


Kính thưa Ba của chúng con ở trên Trời,

Chúng con nguyện cho Thánh Danh của Ba được bạn bè chúng con biết đến và tôn vinh vì họ thấy gia đình chúng con sống trung thực, tử tế và hạnh phúc.

Chúng con nguyện cho Nước Trời của Ba mau đến để gia đình chúng con, và các gia đình khác, để cả thế giới được sống trong niềm vui và bình an trọn vẹn.

NÂNG LÊN HÀNG KHANH TƯỚNG?


Những ngày tháng 6 và tháng 7 hằng năm, các Giáo Phận và các Dòng Nam Tu thường có Lễ trao Thánh Chức Linh Mục. Xin chép lại một bài viết cũ 15 năm trước, bởi vẫn còn đây đó, người ta cứ ngỡ làm Linh Mục là… làm khanh làm tướng !

Chỉ cách nhau mấy ngày, Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) chúng tôi vừa có tin vui lại vừa nhận tin buồn. Búp măng trẻ Phaolô Nguyễn Đình Thi được chịu chức Linh Mục tại Buôn Ma Thuột ngày 3 tháng 6, còn cây tre đại thụ Giuse Vũ Ngọc Bích nằm xuống tại Hà Nội ngày 8 tháng 6. Mà thật ra cha già đã nằm một chỗ từ lâu lắm rồi, mắt mù loà, chân tay lập cập, nhưng đầu óc còn minh mẫn lắm, đến Lễ lớn lại gượng dậy ngồi xe lăn ra Nhà Thờ, có khi còn dõng dạc chia sẻ Lời Chúa cho cộng đoàn.

LÌ XÌ CHO… CHÚA GIÊSU 

Nhóm FIAT của Dòng Chúa Cứu Thế thăm hỏi một người vô gia cư trên đường phố Sài Gòn Dòng Chúa Cứu Thế


Sáng kiến ban đầu có lẽ là của các bạn Nhóm DOJ (Disciples of Jesus – Môn Đệ Chúa Giêsu) từ cách đây 3 năm. Nghe “lì xì cho Chúa Giêsu”, chắc không ít người trợn mắt kết luận: “Bậy bạ! Vớ vẩn!” Chúa Giêsu chứ có phải trẻ con đâu mà dám bảo là lì xì? Nhưng nếu bình tâm một chút, lại chịu khó đi một chuyến với DOJ trong Đêm Giao Thừa, ta mới ngộ được, và cười xòa một cái.

Phản ứng hồi ấy của tôi cũng thế. Năm 2007 tôi ra Bắc lo bánh chưng Tết cho các bệnh nhân phong, về lại Sàigòn nghe các bạn có đi “lì xì cho Chúa Giêsu” kể lại mới hiểu ra và thấy dễ thương quá.

Đến năm ngoái 2008 thì tôi xin nhập cuộc luôn, và Đêm Giao Thừa, tôi đã được giao nhiệm vụ, xuất phát từ sân Nhà Thờ Hy Vọng đường Phan Huy Ích, chỉ huy một “cánh quân” mấy chục bạn trẻ tỏa ra thành nhiều toán nhỏ, mất hút về hướng các quận Tân Bình, Gò Vấp, Hóc Môn. Chúng tôi tay xách nách mang, có lúc cưỡi Honda tạt vào bên vệ đường, có lúc cuốc bộ chui sâu trong ngõ hẻm. Mãi đến 3g sáng Mùng Một Tết, hết sạch quà thì coi như hoàn thành công tác. Mọi người í ới gọi điện thoại hỏi thăm nhau ở các cánh. Cười cười nói nói, có bạn nghẹn ngào khóc: “Cha ơi, đúng là con đã gặp được Chúa Giêsu đêm nay…”


Sống một cuộc sống tốt đẹp làm cho người ta hạnh phúc chứ không phải sự giàu sang.


Bàn thờ Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria trong một quán ăn ở Sài Gòn. Ảnh: Mary Nguyen/ucanews.com


Ông Phêrô Bùi bắt đầu ngày làm việc bằng cách cầu nguyện xin cho công việc buôn bán của mình được thuận lợi và mở đèn bàn thờ tại cửa tiệm ở Sài Gòn.

Ông Bùi kinh doanh cửa, sơn, khóa, dụng cụ và phụ kiện gia dụng trong 20 năm nay. Vào các ngày Chúa Nhật anh đóng cửa tiệm, dành thời gian ở bên gia đình và tham dự Thánh lễ.

“LẠY CHÚA, CỨU VỚT KẺ LẠC ĐƯỜNG...”


Thứ bảy 11.8.2018, cụ nhạc sĩ Tô Hải từ giã cuộc đời này. Chúng tôi còn đang ở trên buôn làng Tây Nguyên, đến khi về lại Sàigòn chỉ còn kịp đồng tế trong Thánh Lễ nguyện an cầu siêu cho cụ trưa thứ ba 13.8.2018. Cụ nhận Thánh Phanxicô là Bổn Mạng. Bản thân chúng tôi được cái duyên giúp cụ cảm nhận về Chúa Giêsu, rồi cử hành Bí Tích Thánh Tẩy cho cụ tối Chúa Nhật 25.5.2014 trong Lễ Xa Quê dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Sàigòn. Thấm thoát đã hơn 4 năm, bây giờ nhìn lại tấm ảnh chụp sự kiện cảm động này thì cụ Mátthêu Vũ Khởi Phụng, người đỡ đầu, và cụ Phanxicô Tô Hải, ngồi xe lăn tuyên xưng Đức Tin, cả hai đều đã về Quê, hội ngộ nhau bên Chúa.

Nhớ hai cụ, chúng tôi xin được đăng lại một bài viết cũ, theo cách người ta thường bảo, như một nén hương lòng tạm biệt cụ Tô Hải. Cũng xin lưu lại bản nguyện ca cụ sáng tác chỉ mấy ngày trước khi được Thánh Tẩy, bài "Lạy Chúa, cứu vớt kẻ lạc đường…"

Một ngày đầu tháng 4 vừa qua, tôi được cha Đinh Hữu Thoại báo tin với một sự dè dặt chừng mực: nhạc sĩ Tô Hải muốn được rửa tội theo Chúa. Lễ An Táng thầy giáo tân tòng Đinh Đăng Định vừa xong, dư âm về quang cảnh, bầu khí Thánh Lễ ở DCCT, và đặc biệt là bài giảng thấm thía của cha Nguyễn Thể Hiện, biết đâu tất cả những điều ấy làm cho cụ Tô Hải xúc động rồi nhất thời cụ nảy ra ý xin theo đạo. Anh em chúng tôi không dám võ đoán thêm, quyết định phải đến thăm tận nhà cụ, lắng nghe trực tiếp tâm sự và ước nguyện của cụ xem sao.

"SỰ SỐNG LÀ ÁNH SÁNG CHO NHÂN LOẠI"


Tính đổ đồng một ngày chúng tôi phải giúp tư vấn cho khoảng 4 – 5 trường hợp bảo vệ sự sống (BVSS), qua điện thoại, qua tin nhắn, qua E-Mail, qua messenger của Facebook và cả gặp gỡ trực tiếp. Nhiều trường hợp là bạn bè hay người họ hàng biết chuyện, báo cho chúng tôi, nhờ khuyên giúp. Kết quả cũng chỉ được một nửa thôi không phá thai, còn một nửa chúng tôi phải huy động cả Facebook cầu nguyện liên tiếp trong mấy ngày mà cuối cùng có khi vẫn chịu thua, đành mất em bé.

Tình hình BVSS bây giờ không chỉ rơi vào các ca lỡ lầm, bị tình phụ, phá thai do gia đình sợ tai tiếng, nhưng đã cộng thêm rất nhiều trường hợp các đôi vợ chồng có thai 5 – 8 tuần, đi khám, bị các bác sĩ thiếu hiểu biết hoặc thiếu lương tâm, thúc ép phải phá thai với đủ thứ lý do và biện luận nghe có vẻ rất hợp lý và nhân đạo. Chúng tôi nghe các bạn Nhóm Tôbia chuyên đi nhặt và chuyển xác thai nhi ở dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Sàigòn, mếu máo khóc, báo cho chúng tôi biết số lượng hàng đêm cứ tăng lên dần, có khi cả mười mấy kilô chất đầy hai xe honda.

Các cha, các Nữ Tu và anh chị em các Nhóm BVSS ở cả ba miền đã cố gắng nhiều lắm để tư vấn, khuyên nhủ và đưa ra các đề nghị trợ giúp rất tận tình, vậy mà con số phá thai không hề giảm xuống. Các phòng khám và bệnh viện có dịch vụ phá thai do Trung Quốc đầu tư vốn, mở ra nhan nhản khắp nơi với những mời chào hấp dẫn về giá cả, đến nỗi bây giờ đã bắt đầu có loại hình "du lịch phá thai" cho khách các nơi đi chơi Việt Nam rồi phá thai luôn, rẻ và nhanh gọn hơn ở bên nước họ. Bằng chứng là chúng tôi đã liệm xác không ít em bé da trắng, da đen bị giết bằng phương pháp Kovax…

Đời Linh Mục nhiều chuyện buồn nhưng cũng lắm chuyện vui. Mà chuyện vui đầu đời Linh Mục thì sẽ phải nhớ mãi.

NGƯỜI KINH NIÊN THIẾU NGỦ!


Ấy là 8g sáng ngày thứ hai 5.10.1998, trong một ngôi Nhà Thờ bé nhỏ nghèo sơ xác thuộc một Giáo phận miền Tây Nam Bộ, khi đến nghi thức đọc Kinh Cầu các Thánh Nam Nữ, 3 anh em nằm dài, anh Đức già (Nguyễn Minh Đức) bên trái, mình chính giữa, anh Đức trẻ (Hoàng Minh Đức) bên phải, chống hai cánh tay ép sát ngực, úp mặt trên một tấm chiếu cũ sờn trải ngang Cung Thánh.

Những người còn lại hôm ấy gồm Đức Cha già (mình không được phép tiết lộ danh tánh, sống để bụng, chết đem chôn mà thôi), một cha bên Triều (vị mai mối, đưa lối chỉ đường để xin Đức Cha nhận phong chức… chui) và một cha Dòng mình (vị phụ trách và làm chứng trong Dòng Chúa Cứu Thế), cả 3 vị lão bối phải thay nhau đối đáp đọc Kinh Cầu cho 3 anh em mình. Trong khi đó 3 chị Dòng Mến Thánh Giá rảo qua rảo lại ngoài sân làm nhiệm vụ canh phòng cảnh giới cho bên trong Nhà Thờ !


Nhà Dòng chúng tôi hai ngày này có một cuộc hội thảo về việc "Loan báo Tin Mừng cho một thế giới bị tổn thương". Tham dự có gần hai chục Linh Mục Tu Sĩ và hơn 200 anh chị em Giáo Dân các nơi. Chúng tôi được gọi chia sẻ trong 20 phút. Thời gian ít như vậy nên chúng tôi chọn cách kể chuyện, đúng ra là chia sẻ những kinh nghiệm be bé nho nhỏ, dễ thử, dễ làm và dễ đạt hiệu quả.

Lâu nay chúng ta nói "truyền giáo" nhiều quá, nhưng xem lại thì giật mình, "giáo" chưa "truyền" được bao nhiêu mà con cái trong nhà lại bỏ đi không ít. Vậy nên chúng tôi xin thụt lùi lại phía sau các vị thừa sai ra đi khắp nơi để loan báo Tin Mừng, chúng tôi chọn giúp những anh chị em có Đạo mà chưa gặp… Chúa vậy! Xin kể 5 câu chuyện:

CHUYỆN THỨ NHẤT:

Cha Phạm Gia Thụy, DCCT, trong một bài giảng Thánh Lễ Nhà Thờ Kỳ Đồng hơn hai mươi năm trước, kể một dụ ngôn, đại để như sau: 
Có một ngôi làng nọ bị thảm họa dịch tả chết la liệt, rất nhiều người đang hấp hối và nhiều người khác nữa đang và chắc chắn sẽ lây dịch. Bỗng có một người chạy từ chỗ này sang chỗ kia la to lên: "Bà con làng nước ơi, có một bác sĩ có thể chữa cho chúng ta khỏi chết vì dịch, ông ấy có thuốc chủng ngừa cho người chưa bị lây. Ông ấy cứu chữa hoàn toàn miễn phí, không nhận bất cứ khoản tiền thù lao hay quà cáp nào. Chính tôi đây, tôi đã bị lây bệnh, nhưng vị bác sĩ ấy đã cứu thoát tôi từ tay thần chết… Vậy nếu bà con cô bác, ai muốn sống và không để bị lây bệnh, hãy theo tôi, tôi biết chỗ, tôi sẽ dẫn đến gặp vị bác sĩ tài ba và tốt bụng ấy…"

Việc loan báo Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô cũng tương tự như thế. Chính tôi đã tưởng chết mà nay đã được cứu sống, ai muốn sống, hãy theo tôi tìm gặp Thầy Giêsu…


Mấy hôm nay, gần Tết, nhà nào cũng dọn dẹp, lau chùi, sơn phết. Người ta loại ra được cả đống những thứ đồ đạc thừa thãi, vô dụng, đã tích cóp để dành bao lâu nay. Người ta soạn lại và đem cho người nghèo bao nhiêu là bao tải quần áo đã cũ hoặc không còn hợp thời trang… Nói chung, thượng vàng hạ cám, tất tần tật, tuốt tuồn tuột, người ta trút ra khỏi nhà. Cãn nhà bỗng như rộng ra, sáng hơn và sạch sẽ…


Chuyện nhà cửa là thế, còn chuyện tâm hồn, tình cảm, tâm linh thì sao nhỉ ?
Có chăng một nguyên tắc của sự… trống rỗng ? Cần bầu da mới để có thể đựng được thứ rượu mới, không phải thứ rượu để say xỉn, đánh nhau và gây tai nạn bi thảm trong mấy ngày Tết, rượu mới ở đây là Quà Tặng của Chúa Giêsu cho một Mùa Chay và Mùa Phục Sinh sẽ đến!

NGUYÊN TẮC CỦA SỰ TRỐNG RỖNG


Cố giữ thì sẽ không thể cho đi.
Cất mãi cái cũ thì không còn dịp để nhận thêm điều mới...

NOEL, GẶP CHÚA GIÊSU NƠI NGƯỜI NGHÈO

Các bạn trẻ lứa chúng tôi, sau năm 75 đang là thanh niên hăng hái, có lẽ đi theo cha Tiến Lộc, cha Khởi Phụng lang thang chỗ này chỗ kia, riết rồi thành một bản năng hay sao ấy, cứ các dịp Lễ lớn trong Đạo, đặc biệt là Noel, thế nào cũng biến mất khỏi Sàigòn, lô nhô lao xao ở các vùng, các nơi có bóng dáng người nghèo, có trẻ em bụng ỏng, có cụ già hom hem và có các bệnh nhân nan y, thường là bị bỏ không còn ai lui tới. Cũng lạ, những địa chỉ nghèo ấy chẳng có nhạc nhiếc tưng bừng, đèn đóm sáng choang; không có tiệc Réveillon no nê thịnh soạn có khi kéo suốt từ 8g tối đến 4g sáng; không có những quần áo đẹp, son phấn và trang sức quyến rũ; chẳng thấy đâu những gói quà nhìn giấy gói và nơ buộc đã thấy mê, không nỡ xé ra xem bên trong là những thứ gì…

Buồn vui chuyện ngồi tòa


Ngày nào con người chúng ta thôi đừng hùng hổ tìm cách ném đá vào đầu nhau, vào mặt nhau, vào đời nhau, nhưng ngược lại biết đến với nhau bằng tấm lòng biết xót thương như Chúa Giêsu vẫn luôn xót thương chúng ta, khi ấy xã hội chúng ta sẽ vui biết mấy, Hội Thánh chúng ta mừng biết mấy, còn cánh Linh Mục chúng tôi thì... khỏe hơn, đỡ khổ hơn biết mấy!


Những ngày cận kề Tam Nhật Thánh này, anh em Linh Mục chúng tôi xoay như chong chóng, đặc biệt là trong việc ngồi Tòa Giải Tội. Lo tại nhà, lại chạy đi các nơi hỗ trợ các Giáo Xứ bạn, “chia lửa” với các cha quen. Dùng động từ “chia lửa” nghe ghê quá, cứ như là đi đánh trận không bằng. Thế nhưng ngẫm nghĩ kỹ, quả thật, mỗi phiên ngồi Tòa Giải Tội, chúng tôi thấy căng thẳng quá, phải nghe bao nhiêu thứ tội lỗi của cuộc đời. Mệt không phải do ngồi lâu tê chân mỏi lưng, mà mệt vì... buồn, thậm chí gặp trường hợp kinh thiên động địa, bị ám ảnh, không khéo lại rơi vào khủng hoảng, chấn thương nội tâm và xói mòn ơn gọi Linh Mục!
Được tạo bởi Blogger.