https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

CHUYỆN XỨ ĐẠO

Giáo xứ tôi có một bà gần 70 tuổi là đạo mới, người chồng tuy chưa học đạo, nhưng thỉnh thoảng cũng đến nhà thờ dự lễ. Gia đình họ có 2 người con, một trai và một gái. Người con trai là kỹ sư điện lạnh, người con gái là giáo viên, cả 2 cùng làm việc, sống xa nhà.

Chuyện vợ chồng thì ở đâu cũng thế, lắm lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt là chuyện bình thường. Bà này có tính cách khác với nhiều phụ nữ Nhật Bản, đó là ít mềm dẻo, ngọt ngào, không nịnh hót và dám nói thẳng, nói thật bất luận người đó là ai.

Khi về hưu rồi, vợ chồng có nhiều thời gian ở bên nhau hơn, nhưng số lần cãi nhau cũng nhiều hơn. Có lúc bà ấy không chịu nỗi, đành ôm tài sản, cuốn gói “đi bụi” coi công viên là nhà. Đến lúc tiêu xài hết tiền, thì xin vào Chùa nấu cơm và mong tìm cuộc sống thanh tịnh. Nhưng vì tính cách thẳng thắn, sau vài lần cãi nhau với Thầy Chùa, bà lại xách gói về nhà ở với chồng.

Đời sống vợ chồng cũng chẳng mặn nồng cho lắm, nên ngoài việc đi mua sắm, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, bà không đến nhà thờ và cũng chẳng đi đâu, ít giao lưu với bạn bè, vì mặc cảm, sợ người ta chê cười, nên lúc nào cũng ủ rũ, buồn phiền, ốm đau triền miên.

NGƯỜI MỤC TỬ ĐÁNG KÍNH TOẢ HƯƠNG THƠM LÀM ĐẸP CHO ĐỜI


Thiên đàng thêm một bông hoa
Toả hương thơm ngát bên Cha Nhân Lành.

Hôm nay là lễ tuần bảy đúng một tuần kể từ ngày Cha vĩnh biệt thế gian về với Chúa. Qua thánh lễ này, con càu xin Chúa thương đón nhận linh hồn Cha Giuse vào hưởng hạnh phúc trong Nước Trời.

Nhớ lại năm 1995 lần đầu tiên con được gặp Cha ở giáo xứ Lãng Điền, Anh Sơn Nghệ An. Nhờ một ân nhân ở Mỹ qua trung gian một cựu đệ tử Dòng Chúa Cứu Thế ở Sàigon đã gửi một toa hàng ra ga Huế, hầu hết là quần áo mới và đồ dùng gia đình, để giúp người nghèo. Nhân đó, con đã xin họ chia sẻ một phần cho bà con nghèo ở Miền Tây Nghệ An, đặc biệt là bà con dân tộc thiểu số, nơi Cha đang phụ trách.

Nhận được tin Cha mừng lắm và bảo con bắt xe đò chở hàng về ngã 3 Diễn Châu có người đón và phụ áp tải chuyển xe đò về thị trấn Anh Sơn rồi cho người lấy xe máy lần lượt thay nhau chở về nhà xứ. Sáng hôm sau là ngày Chúa nhật bà con dân tộc kéo đến rất đông, Cha bảo con phát quà cho họ và Cha đã cho họ ăn no nê, để trở về bản làng trước khi trời tối. Cha đã “chạnh lòng thương” như Chúa Giêsu: “Ta không muốn cho họ về bụng đói, sợ họ té xỉu dọc đàng". (Mt 15:32).

GỬI CÁC BẠN TRẺ CÔNG GIÁO VIỆT NAM TRÊN NƯỚC NHẬT


Các bạn trẻ thân mến!

Trước hết, để cho tiện xưng hô, xin phép được dùng từ “cha” và “con” cho gần gũi thân mật nhé! Đây là lần đầu tiên trong đời linh mục, cha xưng hô như vậy giữa đời thường, vì cha không thích dùng từ này, ngoại trừ trong toà giải tội. Vì nơi đó, cha nhân danh Thiên Chúa và đại diện cho Thiên Chúa, để cử hành bí tích.

Và cha viết thư này không phải với tư cách là người phụ trách Giới trẻ Công giáo toàn nước Nhật đâu nhé!. Nhưng cha có lý do, để mạo muội viết thư này.

1. Động lực và Ý tưởng

Trước đây, khi còn là sinh viên Đại học Huế, cha đã từng phụ trách SVCG Đại học Huế trong 4 năm và được đi giao lưu với các bạn trẻ ở Vinh, Đà Nẵng, Nha Trang, Quy Nhơn, nên cha đã nhìn thấy sức mạnh tràn trề nơi người trẻ, sự khao khát cháy bỏng muốn được giao lưu, học hỏi với nhau, để dấn thân phục vụ, trong Giáo hội cũng như ngoài xã hội giữa lòng đời.

Nên suốt 12 năm sống, học tập và làm việc ở Nhật Bản, cha đã khao khát muốn tổ chức thật nhiều sân chơi bổ ích cho các con, nhưng cho tới nay, chỉ mới tổ chức được một cách lẻ tẻ, theo từng nhóm nhỏ trong khu vực mà thôi. Mấy năm gần đây, nhìn thấy một lực lượng đông đảo các bạn trẻ, từ Việt Nam đến Nhật học tập và làm việc, nên cha lại càng khát khao muốn tổ chức một sân chơi lớn hơn, quy mô và ý nghĩa hơn.

SAO CHA NỠ VỘI RA ĐI

Cố linh mục Phaolô Nguyễn Chí Thiện

Thế là Cha đã đi rồi !
Mang theo kỷ niệm của thời sinh viên
Dáng cao, giọng nói lương hiền
Khôi ngô tuấn tú giữa miền trần gian

Quảng Bình quê mẹ trắng tang
Gia đình, xứ đạo, họ hàng lệ rơi
Bốn chín năm hiến lễ cuộc đời
Chín năm linh mục vừa dôi một ngày

Cuộc đời Cha thật đẹp thay
Hiền lành, thánh thiện từ ngày còn xuân
Anh em bạn hữu xa gần
Nhất là nhóm Huế tình thân nhớ hoài

Sông Hương, núi Ngự tiễn ngài
Trở về Chủng viện đàng ngoài dự thi
Học xong Giáo phận sai đi
Trở về đất Quảng ngại gì nắng chang

Bài sai gửi tới Sen Bàng
Đường đi lối lại trăm ngàn nhiêu khê
Đến Trung Quán gọi chiên về
Bao năm tản mát không hề chủ chăn

Vùng đất Lệ Thuỷ khó khăn
Cho nên cha phải tiện tằn từng xu
Vừa lo kiến thiết trùng tu
Vừa lo cày cấy, để thu lúa về

NGHỈ YÊN GIANG NHÉ MIỀN TÂM THÁNH


Chúa gọi em về sáng hôm nay
Xót quá Giang ơi phút chia tay
Bố vẫn chưa về cho em thấy
Chỉ lần cuối thôi ...cuộc đời này.

Vườn hoa Thiên Quốc em điểm tô
Một nét đơn sơ, chút ngây ngô
Nụ cười tươi sáng ngời ánh mắt
Xoá bao đau khổ, giọt lệ khô.

Tháng ngày có mặt cõi nhân gian
Em mang tất cả nỗi đa đoan
Gia đình vắng bố ngày em bệnh
Đau đớn ung thư riêng em mang.
Được tạo bởi Blogger.