Chu toàn sứ mệnh Cha trao,
Giê-su Cứu Thế, bước vào chông gai.
Hy sinh dâng hiến ngày mai,
Nhục hình chịu chết, mở khai Nước Trời.
Con Người dấn bước vào đời,
Chôn vùi sự sống, rạng ngời phục sinh.
Hạt mì gieo xuống lặng thinh,
Nẩy mầm sinh hạt, muôn hình đổi thay.
Ai yêu sự sống hôm nay,
Ngày mai sẽ mất, đời này đời sau.
Tâm hồn xao xuyến đớn đau,
Xin vâng chén đắng, sẽ mau tới gần.
Xin Cha cất khỏi tội trần,
Chu toàn thánh ý, chịu phần gian lao.
Vinh danh Chúa cả trên cao,
Muôn lời chúc tụng, tuôn trào thánh ân.

Suy niệm

Chúa Giêsu ví mình như hạt miến được chôn vùi xuống đất và thối đi để sinh nhiều bông
hạt. Một hình ảnh rất sống động trong cuộc sống. Chúng ta có thể quan sát mọi loại hạt
giống, nếu muốn được lưu truyền, hạt giống cần được gieo trồng, chôn vùi và tan rữa để
trở thành mầm cây mới. Sự sống con người cũng thế, cần vượt qua sự chết, linh hồn mới
thanh thoát trong sự sống mới vĩnh cửu.

Trong những ngày cuối của hành trình rao giảng, Chúa Giêsu cảm thấy xao xuyến.
Hướng đến những ngày sắp tới Chúa phải đối diện với khổ đau và sự chết. Chúa đã vén
mở mục đích của mầu nhiệm nhập thể. Chúa đến để làm vinh danh Chúa Cha. Chúa sẽ
hiến dâng mình làm của lễ hy sinh đền tội trên thánh giá và từ đó Chúa sẽ kéo mọi người
lên cùng Chúa.

Chúa đến để chu toàn thánh ý Chúa Cha. Chúa Giêsu chấp nhận thân phận một người tôi
tớ. Như tiên tri Isaia đã nói về người tôi tớ: “Người hiến thân vì người tình nguyện và
không mở miệng như con chiên bị đem đi giết, như chiên non trước mặt người xén lông,
người thinh lặng chẳng hé môi.” (Is. 52,7). Đây chính là hình ảnh Chúa Giêsu khi bị điệu
đến trước quan tòa. Chúa âm thầm chịu đựng từng giây phút khổ đau trong sự khinh bỉ và
chế nhạo.

Con đường cứu độ là con đường của thập giá. Cuộc sống của chúng ta phải chịu hao mòn,
chịu thiệt thòi và chịu tan biến trong tình yêu. Chúa phán: “Không có tình yêu nào cao
trọng hơn tình yêu của kẻ dám thí mình vì bạn hữu”. Chúa hiến thân vì yêu. Vì yêu, Chúa
muốn chúng ta cùng được chia xẻ hạnh phúc với Ngài trong Nhà Cha.

Chuẩn bị bước vào Tuần Thánh, cao điểm của các nghi lễ phụng vụ. Mầu Nhiệm cứu độ
sẽ được lập lại qua việc cử hành tưởng niệm Chúa chịu đau khổ, chịu chết và sống lại
vinh quang. Chúng ta hãy suy niệm về mầu nhiệm tình yêu cao cả. Hãy thả mình trong
biển tình yêu để gẫm suy về lòng thương xót của Chúa. Lạy Chúa, xin giúp còn ngước
nhìn lên thánh giá. Chúa đang mời gọi: “Hãy đến với Ta hỡi những ai gồng gánh nặng
nề, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho.”(Mt.11,28).

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York 

Lữ hành sa mạc hoang vu,
Đám dân phạm tội, dập trù oán than.
Môi-sen treo rắn lên ràn,
Người nào rắn cắn, cầu van khỏi liền.

Con Người sẽ phải treo lên,
Ai tin được sống, cõi thiên muôn đời.
Chúa sai Con Một từ trời,
Xả thân cứu độ, mọi người trần gian.

Ai tin Con Chúa thiên nhan,
Nguồn ơn Thập giá, trao ban sống đời.
Không tin danh Chúa rạng ngời
Chịu phần án phạt, một đời gian nan.

Chúa là nguồn sống thương ban,
Đi trong sự thật, ơn ban bởi trời
Chối từ nguồn sáng trong đời,
Đi trong bóng tối vào nơi thảm sầu.



Đỉnh cao của ơn cứu độ đó là thập giá Chúa Kitô. Xưa Môisen treo con rắn lên
trong hoang địa, để những ai bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng sẽ được cứu khỏi. Chúa
Giêsu vâng ý Chúa Cha, hiến dâng mình làm lễ hy tế trên thập giá để cứu mọi người.
Những ai tin vào Chúa sẽ có sự sống đời đời. Tin vào Chúa là tin vào công trình cứu độ
của Ngài.

 Chương trình cứu độ của Thiên Chúa xảy ra trong lịch sử của loài người. Từ khi
tổ tiên sa ngã phạm tội, con người đã lần bước trong bóng đêm của tội lỗi. Thiên Chúa
không ngừng mời gọi và dẫn dắt trở về. Qua các biến cố trong lịch sử cứu độ, Chúa đã sai
các tổ phụ, các tiên tri và sau cùng sai chính Con Một của Ngài để mang ánh sáng cứu độ
giải thoát con người. Chính Chúa Giêsu đã nhập thể hoá thân làm người. Ngài đã dâng
hiến thân mình làm hy tế xóa tội trần gian. Chúa còn hiện diện thực sự qua các Bí Tích để
mang ơn cứu độ cho chúng ta.

Chúa không sai Con Ngài giáng trần để luận phạt mà là để cứu độ. Rất nhiều người
chưa nhận biết Chúa. Rất nhiều người chối từ Chúa. Chúa vẫn hóa thân len lỏi vào cuộc
sống con người qua hình ảnh của những kẻ bần cùng, những người đói khổ, nghèo nàn,
cô đơn, góa bụa và bệnh hoạn tật nguyền. Chúa chiếu dọi ánh sáng qua những kẻ thấp
hèn nhất. Chính họ là hình ảnh của Chúa.

Ánh sáng của Chúa đến thế gian nhưng thế gian không muốn tiếp nhận ánh sáng.
Con người đã nhiều lần từ chối ân huệ của Thiên Chúa. Chúa vẫn kiên nhẫn đợi chờ với
lòng yêu thương. Tình yêu của Chúa không vơi giảm cho dù con người tệ bạc và phản
bội. Chúa luôn sẵn lòng mở rộng cánh tay đón những người con phung phá và tội lỗi trở
về.

Trong Mùa Chay Thánh, mỗi người chúng ta hãy dừng lại đôi phút gẫm suy về tình
yêu Chúa. Đã biết bao lần chúng ta sa ngã phạm tội, biết bao lần chúng ta ngoảnh mặt
làm ngơ và biết bao lần chúng ta đã phản bội lời thề hứa, mùa chay là dịp thuận lợi cho
chúng ta trở về. Trở về với nguồn tình yêu là Cha nhân hiền. Ngài giang tay trên thập giá,
trong khi chờ đón chúng ta để ôm ấp và tha thứ. Xin ánh sáng của Chúa chiếu dọi vào
tâm hồn để chúng ta nhìn nhận được lòng yêu thương vô bờ của Chúa.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

"Đừng biến nhà Cha ta thành nơi buôn bán." (Ga 2, 16)

Chúa lên Giê-ru-sa-lem,
Trung tâm Thành Thánh, dõi xem đền thờ.
Nhiều người buôn bán rình chờ,
Đổi tiền đổi bạc, hững hờ dối gian.
Bò lừa súc vật tràn lan,
Kẻ qua người lại, lạm càn chốn đây.
Chắp thừng đánh đuổi bọn này,
Chúa truyền ra khỏi, buồn thay thế trần.
Nhiệt tình thiêu đốt tấm thân,
Nơi đền Nhà Chúa, canh tân tỏ bày.
Các ông phá hủy đền này,
Ta xây dựng lại, ba ngày sẽ xong.
Những người Do-thái động lòng,
Giê-su mạc khải, trong vòng thời gian.
Đền thờ thân thể biến tan,
Ba ngày sống lại, ngập tràn vinh quang.

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu thanh tẩy Đền Thờ Giêrusalem. Hằng năm, Chúa vẫn lên đền thờ để kính
viếng, cầu nguyện và giảng dậy. Hôm nay, lần sau cùng Chúa lên đền thờ trước khi chịu
khổ nạn. Lời tiên báo của Chúa: “Hãy phá hủy đền thờ này đi, trong ba ngày Ta sẽ xây
dựng lại”. Chúa Giêsu nhìn nhận đền thờ như là nhà Cha của Ngài. Đền thờ là nơi mọi
người tụ họp để thờ phượng Thiên Chúa. Đền thờ là nơi tế lễ, cầu nguyện, hội họp và
nghe giải thích Kinh Thánh.

Nhiều người đã đến đền thờ để dâng cúng của lễ với lòng thành tạ ơn và dâng của lễ đền
tội. Lạm dụng lòng thành của các giáo hữu, các chức sắc trong đạo đã cho phép buôn bán
súc vật và đổi chác tiền bạc trong phần tiền đình của đền thờ. Dần dần vì lòng tham lam,
đã biến sân đền thờ thành nơi buôn bán xô bồ. Chúa Giêsu có thái độ rất rõ ràng. Ngài đã
lên tiếng đả kích công việc trần tục này và đã thách thức giáo quyền về cách sống đạo.
Suy nghĩ về hành động của Chúa Giêsu về việc thanh tẩy đền thờ, chúng ta được nhắc
nhở rằng đền thờ là nhà Thiên Chúa ngự giữa loài người. Nhà thờ cần được gìn giữ sạch
sẽ, gọn gàng và nơi dành riêng để thờ phượng Thiên Chúa, tôn kính các thánh và là nơi tụ
họp cộng đoàn để cử hành phụng vụ.
Đến nhà thờ là đến với Chúa cùng tha nhân. Chúng ta sẽ tìm thấy nguồn ủi an và niềm
vui hoan lạc bên nhau khi chúng ta cùng hát kinh ca tụng Chúa. Chính Chúa Giêsu là Chủ
và là trung tâm điểm của mọi sinh hoạt phụng vụ. Chúa đã hiến tế thân mình cho Chúa
Cha trên thánh giá. Chúa còn hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể để an ủi và chờ đón
chúng ta đến với Chúa.

Thân xác chúng ta là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Mỗi khi tụ họp nơi nhà thờ là chúng
ta được chia xẻ nguồn ân phúc mà chính Chúa tặng ban. Chúa nhủ rằng nơi nào có hai
hoặc ba người tụ họp nhân danh Chúa, Chúa sẽ ở giữa họ. Lạy Chúa, xin cho chúng con
biết thanh tẩy thân xác và linh hồn của chúng con. Để chúng con xứng đáng lãnh nhận
lòng yêu thương vô ngần trong trái tim Chúa và chia xẻ tình yêu thương tới mọi người
anh em chung quanh.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York 





LÒNG CHA

Mừng ngày Hiền Phụ phúc ban,
Vòng tay ấp ủ, muôn vàn yêu thương.
Bên cha từng bước tựa nương
Dìu qua muôn lối, dẫn đường con đi.
Có cha con khỏi lo chi,
Tình cha nhân ái, khắc ghi cõi lòng.
Cuộc đời phấn đấu long đong,
Thương con yêu dấu, cầu mong tháng ngày.
Yêu thương ấp ủ hôm nay,
Mai sau đỗ đạt, nở mày mẹ cha.
Tương lai hạnh phúc cả nhà,
Dấn thân nối dõi, tộc gia họ hàng.

Người mù từ thuở mới sinh,
Không nhìn chẳng thấy, bình minh rạng ngời.
Chẳng do lỗi phạm cuộc đời,
Vì danh Thiên Chúa, cao vời biết bao.
Ta là sự sáng trên cao,
Soi lòng mở mắt, truyền rao chữa lành.
Xoa bùn trên mắt rửa nhanh,
Ra đi được thấy, nhân danh Chúa Trời.
Láng giềng hàng xóm gọi mời,
Đức tin cứu chữa, mọi người trần gian.
Các người Biệt phái hỏi han,
Do ai mở mắt, lạm bàn xét suy.
Luật ngày Sa-bát là chi?
Tại sao lỗi phạm, sinh nghi làm phiền.
Điều tra kết án trước tiên,
Chối từ phép lạ, ơn thiêng từ trời.
Anh mù làm chứng giữa đời,
Chính Ngài công chính, cao vời chí nhân.
Bao người mắt sáng thế trần,
Mù lòa tội lỗi, tâm thân thấp hèn.


Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York


Chúa ngồi bên giếng nước trong,
Nơi thành ngoại giáo, trong lòng hân hoan.
Một người phụ nữ lo toan,
Khoảng giờ thứ sáu, hoàn toàn vắng tanh.
Tông đồ môn đệ vào thành,
Một mình xách nước, giờ lành tránh dân.
Chúa xin nước uống cận lân,
Ngạc nhiên ‘sao thế’, khác phần dân ta.
Ông người Do-thái kia mà,
Không quyền giao thiệp, ông cha bao đời.
Ta cho nước uống bởi trời,
Trường sinh mạch sống, mọi thời Chúa ban.
Giếng sâu nước cạn khô khan,
Lấy đâu nước đó, đổ tràn khắp nơi.
Cho tôi nước uống từ trời,
Hồn thiêng giải khát, tuyệt vời biết bao.
Mở lòng đón nhận dạt dào,
Phụng thờ Thiên Chúa, khát khao tâm hồn
Tinh thần chân lý kính tôn,
Niềm tin phó thác, ơn khôn ở đời.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

 
(Mt 4, 12-17)



clip_image001


Chúa là ánh sáng tỏa lan,
Soi vào thế giới, đổ tràn yêu thương.
Con người tìm chốn tựa nương,
Trở về bên Chúa, lối đường bình an.
Gio-an khốn khổ gian nan,
Quan tòa bắt nộp, nhốt giam trong tù.
Rao truyền chân lý trùng tu,
Người đời ghét bỏ, gây thù oán gian.
Chúa đi trốn lánh thác oan,
Về miền duyên hải, kết đoàn ngoại dân.
Tối tăm bao phủ gian trần,
Trao ban ánh sáng, canh tân lòng người.
Xua trừ bóng tối trong đời,
Soi lòng người thế, gọi mời ăn năn.
Xét mình sám hối tự căn
Mở lòng hối cải, khuyên răn đổi đời.
Chúa Chiên cao trọng tuyệt vời,
Rao truyền chân lý, rạng khơi Nước Trời.
Hồng ân chan chứa tuyệt vời,
Vì yêu nhân loại, Ngôi Lời giáng sinh.
 


Chúa Giêsu là ánh sáng thế gian. Ngài đến thế gian để đốt lên ngọn lửa yêu mến và muốn lửa đó được bùng cháy lên. Chúa đã mở ra một chân trời mới trong công trình cứu độ. Tiên tri Isaia xưa đã loan báo rằng dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng. Những người sống trong lầm than, nay thấy ánh sáng bừng lên chiếu soi cho toàn dân đang trong bóng tối sự chết.
Dân chúng đi trong tối tăm, đã thấy ánh sáng huy hoàng. Con người ngày ngày đã chế ngự bóng đêm bằng các phương tiện khoa học. Nơi nào có con người, nơi đó văn minh tiến bộ đã len lỏi vào. Họ đã có ánh sáng, có điện và đèn soi sáng. Khi chúng ta có cơ hội ngồi trên máy bay nhìn xuống lúc ban đêm, chúng ta thấy có ánh sáng chập chờn khắp các đại lục. Ánh sáng là dấu hiệu có sự hiện hữu của con người trên trái đất.
Quan sát, chúng ta nhận thấy những nơi văn minh sáng sủa nhất đã dần bị lu mờ bởi sự lạm dụng của con người. Lòng người đổi thay, ánh sáng bên ngoài càng sáng, thì ánh sáng trong lòng lại bị lu mờ vì tội lỗi, gian tham và bạo tàn. Bóng đêm của ma qủi đã theo vào nơi ánh sáng để tiêu diệt con người. Kinh nghiệm cho chúng ta thấy nơi nào càng văn minh, càng nhiều ánh sáng thì con người càng đi sâu vào bóng tối tội lỗi. Những thành phố lớn và những tỉnh lỵ giầu có thường là những nơi ăn chơi trụy lạc và tiêu xài hoang phí.
Chúa Kitô là ánh sáng đã đến thế gian, nhưng thế gian không muốn tiếp nhận ánh sáng. Chúa dọi chiếu ánh sáng vào tâm hồn khi chúng ta lãnh nhận phép Rửa Tội. Ngài mong ước ngọn nến cháy mãi và dọi chiếu ánh sáng trong tối tăm. Đó chính là ánh sáng đức tin. Ánh sáng đức tin cần đặt trên giá cao để soi sáng dẫn chúng ta đi.
Có gia đình nọ mời linh mục đến làm phép nhà. Chủ nhà hướng dẫn linh mục đi rẩy nước thánh các phòng ốc trong nhà. Chỗ nào cha thấy cũng sạch sẽ và ngăn nắp. Nên chỗ nào cha cũng rẩy nước thánh. Sau khi làm phép mọi nơi xong, tới khu hầm kho, bà chủ nhà chần chừ không muốn bước xuống và bà nói: Dưới đó lộn xộn và dơ dáy lắm cha ơi. Cha trả lời: Càng lộn xộn, càng dơ dáy thì càng phải làm phép. Phải đem ánh sáng vào chỗ tối tăm chứ.
Chúa mời gọi chúng ta hãy bước ra khỏi đêm tối và đi giữa ban ngày. Bóng tối là nơi rình rập của ma qủi. Chúng ta là con cái sự sáng, hãy bước đi trong ánh sáng của Chúa Kitô.


Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.





































Chúa nhật II TN A
(Ga 1, 29-34)


clip_image002

 

Đây Chiên Thiên Gio-an,
Ngôi Lời muôn thuở, thánh nhan tỏ bày.
Gio-an làm chứng về Thầy,
Thực hành phép rửa, ơn này sẻ san.
Giê-su chính thật ơn ban,
Thánh Thần ngự xuống, tỏa lan trên Người.
Cứu nhân độ thế trên đời,
Là Con Thiên Chúa, diệu vời chí tôn.
Chữa lành thân xác linh hồn,
Tin mừng rao giảng, chính ngôn gọi mời.
Ăn năn sám hối cuộc đời,
Đổi thay cách sống, tới thời ân thiên.
Xót thương dung mạo dịu hiền,
Chúa ban phúc lộc, tội khiên xóa nhòa.
 
 




Thánh Gioan Tẩy Giả giới thiệu Chúa Giêsu cho dân chúng: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian.” Có nhiều người thắc mắc hỏi rằng tại sao Gioan giới thiệu Chúa là Chiên Thiên Chúa, sao không giới thiệu đây là Con Thiên Chúa, đây là Đấng Cứu Thế. Lời giới thiệu của Gioan Tẩy Giả mang một ý nghĩa thần học và sự kiện của lịch sử cứu độ.
Thánh Gioan là con của một thầy tư tế, quá quen thuộc với công việc sát tế chiên dâng cúng trong đền thờ mỗi ngày. Trong lịch sử dân Do-Thái xưa, vào ngày Lễ Đền Tội, người ta bắt một con chiên không tì vết và đem đến cho vị tư tế. Vị tư tế đọc danh sách các thứ tội của dân chúng. Kêu gọi mọi người hãy sám hối. Sau đó, tư tế đặt tay trên đầu con chiên, ngụ ý trút hết các thứ tội trên đầu nó, rồi đánh đuổi nó vào sa mạc. Con chiên ấy được gọi là con chiên gánh tội.
Trong sách Xuất Hành ghi rằng tại đền thờ, các tư tế mỗi ngày sát tế hai con chiên làm của lễ toàn thiêu dâng Thiên Chúa để đền tội. Tiên tri Isaia trong bài ca về người tôi tớ đã nhắc đến con chiên hy sinh. Con chiên hiền lành bị đem đi xén lông và bị giết làm của lễ để gánh tội cho mọi người.
Khi dân Do-Thái đã định cư và có đền thờ, hằng năm vào dịp Lễ Vượt Qua, để tưởng nhớ Thiên Chúa cứu dân khỏi nô lệ người Ai-cập. Họ đã giết chiên tế lễ và dự tiệc ăn thịt chiên cùng rau đắng để tưởng nhớ những khổ đau mà dân chúng phải lao lực và làm nô lệ cho người Ai-cập.
Chúa Giêsu là Chiên Thiên Chúa. Ngài đã hy sinh chết thay cho đoàn chiên. Ngài chết để gánh tội gian trần. Ngài hy sinh dâng mình làm của lễ đền tội và hiến dâng thịt máu mình làm của ăn dưỡng nuôi hồn xác chúng ta.
Trong thánh lễ, chúng ta lập lại ba lần, lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con. Lập lại lần thứ tư lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa. Chúa Kitô đã hiến thân trên khổ giá để cứu độ chúng ta. Thánh Gioan là người đầu tiên làm chứng và ngài đã hy sinh cho sự thật này. Các tông đồ đã chứng kiến cảnh Chúa Chiên bị khổ hình, bị chết treo nhục nhã và đã sống lại vinh quang. Các ngài cũng đã xả thân làm nhân chứng cho Chúa đến giọt máu cuối cùng.
Mỗi người chúng ta được lãnh nhận bí tích Rửa Tội, chúng ta là nhân chứng. Chúng ta có bổn phận giới thiệu Chúa cho những ai còn ngồi trong bóng tối u mê sự chết. Xin Chúa cho chúng ta là những con chiên bổn đạo tốt lành và hăng hái trong việc sống và truyền đạo.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.





































No-e truyện kể ngày xưa,
Đóng tầu lánh nạn, tránh mưa ngập tràn.
Ai ngờ hồng thủy tràn lan,
Phố phường thành thị, biến tan trong ngày.
Người ta ăn uống no say,
Gả chồng dựng vợ, cơ may đổi đời.
Không ngờ chấm dứt một thời,
Trẻ già nam nữ, không nơi tựa đầu.
Sẵn sàng tỉnh thức đêm thâu,
Đến giờ Chúa gọi, khấu đầu vâng theo.
Ngày giờ bất chợt cheo leo,
Ai người kiên vững, vui reo trong lòng.
Con Người sẽ đến trông mong,
Chẳng ai báo trước, trong vòng thời gian.
Hai người cầy ruộng một làn,
Một chàng tiếp nhận, một chàng bỏ rơi.
Hai bà xay bột gọi mời,
Một người lựa chọn, một rời phía sau.
Canh phòng cẩn mật cùng nhau,
Thân tâm tỉnh thức, trước sau tới ngày.

Hôm nay chúng ta bắt đầu bước vào Mùa Vọng. Mùa Vọng là mùa của sự mong chờ và tỉnh thức. Giáo Hội với tấm lòng yêu thương của người mẹ hiền đã chuẩn bị cho con cái những món ăn tinh thần nuôi dưỡng rất thích hợp qua phụng vụ lời Chúa của các mùa lễ.

Trong cuộc lữ hành trần thế với những đổi thay của thời khí và mùa màng. Giáo Hội dẫn chúng ta bước vào Mùa Vọng với nhiều ý nghĩa khác biệt. Nhà thờ được chuẩn bị với Vòng Hoa Mùa Vọng và từng cây nến được thắp lên mỗi tuần. Ánh sáng của cây nến đã dần đẩy lui đêm tối để mở cửa cho ánh sáng tinh tuyền chiếu dọi.

Bài Phúc Âm hôm nay giới thiệu cho chúng ta hình ảnh của ngày cuối đời nơi mỗi người. Ngày giờ sẽ đến với mỗi người trong những hoàn cảnh khác nhau. Như có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng làm việc, một người được tiếp nhận và một người bị bỏ rơi.

Trong cuộc sống, chúng ta chứng kiến biết bao những người anh em cùng lứa tuổi, cùng xóm làng và cùng hoàn cảnh đã ra đi. Có người ra đi một cách rất đột ngột như bị tai nạn, chiến tranh, động đất, sóng thần và nhiều nguyên nhân khác. Có người được chuẩn bị đôi chút trên giường bệnh. Sự ra đi nào cũng là sự bất ngờ. Không mấy ai thỏa mãn hoàn toàn với cái chết của mình trừ khi họ sống trong tỉnh thức.

Phải tỉnh thức như người lính gác mong trời rạng đông. Tỉnh thức như người bị lạc trong rừng sâu với muông thú hiểm nguy. Tỉnh thức như người đang lái xe trên đường. Cuộc đời chúng ta là một hành trình đi về một cùng đích. Thật vậy, nhiều khi chúng ta sống, nhưng lại không ý thức mình đang sống. Đôi khi thức nhưng chúng ta không tỉnh táo để quan sát sự việc xảy ra chung quanh. Không gì nguy hiểm bằng khi chúng ta đi lang thang không mục đích. Do vậy, sống là chúng ta không ngừng tiến về phía trước và tỉnh thức sẽ giúp chúng ta luôn định hướng để khỏi bị lạc đường.

Hãy chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng đón chờ Chúa đến. Chúa sẽ đến với chúng ta qua nhiều cách trong cuộc sống hiện tại. Chúng ta có thể gặp gỡ Chúa qua người thân yêu, người nghèo khó ốm đau, trẻ em nơi đầu đường xó chợ, nơi những người bần cùng nhất của xã hội và qua sự cầu nguyện liên kết với Chúa. Đôi khi Chúa hiện diện gần bên mà chúng ta không hay biết. Chúng ta hãy mở rộng cửa đón Chúa qua môi trường và tha nhân.

Chúa cũng sẽ đến bất chợt vào giờ phút cuối cùng của cuộc đời và vào lúc không ngờ, chúng ta hãy sẵn sàng. Đây thực sự là giây phút quan trọng mà chúng ta cần chuẩn bị và thức tỉnh để đón Chúa cả bây giờ và ngày sau. 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York
Được tạo bởi Blogger.