Hiển thị các bài đăng có nhãn Minh-Tâm-k1. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Minh-Tâm-k1. Hiển thị tất cả bài đăng

03/01/2020

Truyện ngắn: Thực hư

Truyện ngắn: Thực hư

Truyện ngắn:

Thực hư


Con gái của tôi sắp ra trường. Niềm vui chưa đến mà bất đồng quan điểm giữa tôi và mẹ nó đã ồn ào từ lâu. Tôi muốn cho cháu du học bên trời Mỹ để nâng cao học vị. Vợ tôi không dám để cháu rời xa tổ ấm, một thân một mình thân gái dặm trường giữa xứ lạ quê người. Đất nước Hoa Kỳ đúng là thiên đường của người tầm trú, nhưng đồng thời cũng là cánh rừng đầy chông, mìn, bẫy. Thật khủng khiếp cho những con nai vàng ngơ ngác chỉ quen đạp trên lá vàng khô và chỉ lá vàng khô…

Còn cậu con lớn nhà tôi cũng sắp tốt nghiệp bác sĩ. Mẹ nó một hai không cho nó nhận nhiệm sở và còn ép cưới một cô Việt kiều. Dưới mắt bà ấy, cái đất Sài Thành này không còn có cô gái nào đáng làm dâu của bà rồi! Thật chán chết đi được! Cậu ấm cũng lắm bản lỉnh, nó không theo ý Mẹ, cũng không chiều ý tôi. Nó lại đòi đi tu làm “cha người ta”. Bởi thế, không lạ gì mà căn nhà của chúng tôi không ngớt khói lửa chiến tranh, hết chiến tranh nóng đến chiến tranh lạnh. Thật chán chết đi được!

05/02/2018

Quà tặng -- truyện ngắn của Minh Tâm

Quà tặng -- truyện ngắn của Minh Tâm



- Nè, anh ơi, đây xuống Chợ Lớn bi nhiêu vậy?

- Dạ, Chợ Lớn, mà chổ nào chị?

- Ngay cửa chợ Bình Tây cho tui xuống.

- Dạ, cho em mười hai đồng.

- Tám đồng… Thôi, mười đồng.

- Dạ được, mời chị lên.

Vừa trả lời, Tường vừa hạ càng xe xuống sát đất. Chị phụ nữ đẫy đà bước vội lên xe, tay phải cầm chặt giỏ hàng to tướng.

- May cho mình là trong giỏ không có hàng, bà này đi Chợ Lớn lấy hàng đây... Tường vừa rướn người cố sức đạp lấy trớn, vừa suy nghĩ mông lung.

20/01/2018

Xuân không về -- truyện ngắn của Minh Tâm

Xuân không về -- truyện ngắn của Minh Tâm

XUÂN KHÔNG VỀ


Dòng nước trắng đục lững lờ trôi, trôi mãi như bước chân ngập ngừng vô định của kẻ không nhà. Người người rộn rịp đón tết. Chỉ có tôi với dòng sông này không bận tâm đến ngày tết cận kề. Còn hơn 48 tiếng đồng hồ nữa, tôi lại có dịp lặng nghe tiếng giao thừa gõ tích tắc.


Ngày xưa còn bé, giao thừa đến với tôi trong đì đùng tiếng pháo dồn dập hòa chung khói trắng cay xè, nặc mùi thuốc súng khi chiến tranh tràn về trong máu lửa. Do đó, mỗi lần giao thừa lại đến, tôi thường khóc thét như một cảm xạ không đè nén được. Má tôi ôm cậu con út trong tay vuốt ve, vỗ về. Tôi vẫn nhắm mắt khóc âm ỉ không nguôi. Đến khi ba ôm chặt tôi trong đôi tay cứng chắc, chai sạn, suốt năm cày sâu cuốc bẫm bảo bọc má và năm anh em tôi, lúc đó tôi mới nín lặng.

08/08/2017

Đồng cảm

Đồng cảm



- Cái đất Sài gòn này mà còn chưa biết hết… nói chi ba miền Trung, Nam, Bắc.

- Thì nhờ có vậy, cái ngành du lịch mới có cửa phát triển chớ.

- Nói chuyện với em thiệt là hết ý.

- Thôi ráng chạy nhanh đi anh, mặt trời đứng bóng rồi. Mồ hôi, mồ kê ra ướt áo rồi kìa.

- Thì anh đang rồ ga chạy đây, có đứng tại chỗ đây.

- Nói chuyện với anh cũng là hết ý!

Nhà Liên ở tận chợ Thủ Đức. Sau khi đã cẩn thận ghé vô quán dằn bụng buổi sáng bằng một tô phở thập cẩm và một ly “xây chừng” nóng, vợ chồng Liên lên chiếc xe Cub đời mới chạy về hướng Chợ Lớn. Thường Liên chỉ đi Chợ Lớn một lần trong dịp tết Nguyên Đán thôi. Ngoài ra, hiếm khi nào vợ chồng chị đi đến khu vực xa xôi này! Trừ khi có những lý do đặc biệt.