Lạy Đức Mẹ Guadalupe, cầu cho chúng con


Trong ngôi nhà thời thơ ấu của tôi có một bức tượng Đức Maria có đôi mắt dường như lúc nào cũng nhìn theo tôi mỗi lần tôi đi ngang qua bức tượng. Bà tôi nói đùa rằng Đức Maria luôn theo dõi tôi, vì vậy tôi phải sống cho thật tốt.

Ở trong trường học Công giáo người ta nhấn mạnh rằng Đức Maria là người hoàn hảo trong mọi phương diện bởi vì Người được thụ thai không nhiễm tội lỗi. Tôi nhìn bức tượng Đức Maria ở trường học mặc áo màu trắng và xanh, thật là đẹp, và tôi nghĩ về bản thân mình “Một người hoàn hảo không bao giờ có thể hiểu tôi”. Vì vậy khi lớn lên và bước vào tuổi trưởng thành tôi đã đi tìm kiếm mối quan hệ với Chúa Giêsu, Đấng có thể hiểu được những mất mát, đau đớn, niềm vui cũng như sự tức giận. Chúa Giêsu có thể hiểu tôi với tất cả những lỗi lầm và thiếu sót của tôi. Còn Maria? Chắc là không.

Những vui buồn khi theo chân Chúa
( Kỷ niệm 15 năm ngày Thanh tẩy)

ảnh minh họa

Giáo Xứ Ðức Ki Tô Ngôi Lời Nhập Thể gởi 200 đô la vé số để mình mua hay bán giúp để lấy tiền xây dựng trường học dạy Việt ngữ và giáo lý cho con em người Việt Nam vùng Southwest, thành phố Houston Texas. Tôi có nhờ con gái Uyên Phương bán giùm 20 tờ (100 đô la). Cháu bán được 30 đô la còn lại 70 đô la tiền vé số chưa bán được.

Ðang khi nói về chuyện bán vé số cho nhà thờ với bà xã thì đứa con trai lớn xen vào nói:

“ Nhà thờ giàu quá rồi còn bán vé số gây quỹ làm gì nữa.? Ở nhà này tự nhiên ba lại vô đạo Chúa. Gia đình mình từ trước có ai là đạo Chúa đâu? Ba xét lại đi chỉ có ba là đạo Chúa mà thôi. Làm gì cứ phải đóng tiền cho nhà thờ hoài. Ông Cha thì cũng như người bình thường thôi chứ có gì mà phải khúm núm, ông Cha chỉ có khác hơn người thường là không có vợ chứ có gì hay hơn người ta đâu? Vậy mà sao nhiều người ( bổn đạo) lại tôn trọng quá đáng như vậy.? ”


Như tựa đề bài viết nầy, tôi chỉ mong ghi lại một vài ký ức về Linh Mục PX. Nguyễn Văn Thuận luôn sinh động trong cuộc sống hằng ngày của tôi. Những ngày tháng có nêu lên trong bài có thể không hoàn toàn chính xác, nhưng chắc chắn sự việc đã xảy ra, nhất là đã thực sự chi phối những bước đi của đời tôi.

Khi đề nghị tôi góp nhặt những bài nói chuyện của ngài tại Strasbourg năm 1998 để thực hiện cuốn “Niềm vui sống đạo”, Ðức Tổng Giám Mục PX. Nguyễn Văn Thuận điện thoại nhắc tôi thế nầy: “Trúc nhớ đề ở đầu sách câu nầy của Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II như lời gởi gắm riêng của cha cho người trẻ Việt Nam: Thành công lớn nhất của một cuộc đời là nên thánh”.

Hôm nay, khi ngồi viết lại một vài kỷ niệm gặp gỡ Linh Mục PX. Nguyễn Văn Thuận trong đời mình, tôi thâm tín việc nầy: một người thánh, một cuộc đời đáng gọi là thánh khi ta nghĩ đến người ấy thì tự nhiên ta muốn mình trở nên tốt hơn. Và đó là kinh nghiệm của tôi khi tưởng nhớ về vị Linh Mục nầy.


ƯỚC MƠ NHỎ, HẠNH PHÚC TO….

hình minh họa

“Chát! Chát!” , “Đi lễ nè… Đi lễ nè… Tao quýnh cho mày què giò luôn”.

Những tiếng đòn roi quất túi bụi kèm theo những tiếng la mắng chát chúa của người mẹ vào đứa con trai của mình đã phạm lỗi, mà theo người mẹ đó là tội nặng đáng đánh đòn: đi lễ nhà thờ.

Mỗi con người sinh ra đều có một ước mơ, những khát khao riêng. Thế nhưng có những chuyện lại chẳng như ý muốn của mình. Người ta nói đúng: không có gian khổ sao có vinh quang. Và câu nói ấy càng khắc họa rõ nét hơn trong câu chuyện của tôi, một con người nhỏ bé, đầy tội lỗi nhưng được Chúa đoái thương nhìn đến.

Được sinh ra trong một gia đình gồm 3 chị em. Là út và là con trai duy nhất nên có lẽ mọi tình thương ba mẹ đều giành cho tôi. Nhưng nào biết được điều đó, tôi cứ mãi vô tư chìm đắm trong các trò chơi cùng lũ bạn, xin tiền mẹ để lao vào các trò game online mà nào biết đó là tội. Căn nhà nhỏ nằm trong xóm đạo nhỏ bé, gần nhà nguyện của các nữ tu dòng Phaolô, vì thế mà bọn con nít hay đi lễ và chạy đến đó chơi. Còn ngại ngùng nên không dám theo chúng, nhưng đối với tôi tiếng chuông nhà nguyện thì chẳng xa lạ gì. Thật ra thì nội tôi là người có đạo đấy. Bác tôi, chú tôi thì có đạo. Chỉ có ba tôi thì nghe nói ông đã bỏ đạo được hơn 20 năm rồi vì giận ông cha xứ hồi ấy.

“PHẢI TẮM ĐỨC MẸ BẰNG RƯỢU THÔI EM À”

hình minh họa

Cha mất vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975, Hùng mới lên hai, Kiều còn trong bụng mẹ. Kiều vừa lên hai, năm 1978, thì Mẹ mất vì sốt rét rừng. Hai anh em mồ côi cha mẹ, phải sống nương nhờ ông bà ngoại những năm mất trắng mùa lúa lịch sử ở đất Bình Tuy này. Hoa cỏ le bỗng dưng nở rộ. Cả làng đi tuốt hạt le về làm gạo ăn qua ngày. Cả củ nần, củ chuối với chút muối hầm cũng bỗng ngon ra.

Kỷ niệm lớn nhất trong tuổi ấu thơ của Hùng Kiều là chuyện ông ngoại thất chí tang bồng, co ro ngồi trong góc nhà tăm tối, lần chuỗi thâu đêm. Nhà có cái đèn hột vịt nhưng chỉ thắp được một lúc rồi tắt đi, để dành cho ngày mai thắp tiếp. “Dầu lửa quý lắm, không dễ gì mua được một lít mà để dành. Mà cũng không có tiền để mua hẳn một lít đâu con ạ”. Ông Ngoại nói.

Ngày có trí khôn, ông ngoại bảo Hùng Kiều lần chuỗi với ông trước khi ngủ. Tượng Đức Mẹ để trên đầu giường. Lần chuỗi xong, hai đứa đi ngủ, ông ngoại ôm tượng Đức Mẹ để nằm một bên gối, lấy tấm khăn phủ lại. Hùng nhớ ông ngoại thường nói: “đã Ngụy rồi mà còn Có Đạo nữa, khó lắm con. Thôi thì cất giấu đi để mai sau sẽ trưng bày…” (một câu kinh cũ trong sách mục lục giáo phận Quy Nhơn)

Nghe Hùng kể đến đây, tôi bỗng liên tưởng đến một mùa chay không chỉ của gia đình ông ngoại Hùng Kiều mà còn là mùa chay của đất nước… Và còn hơn thế nữa một Mùa Chịu Nạn chẳng khác gì Tuần Thương Khó của Chúa Giê-su. Nhà thờ không có Linh Mục, không có Thánh Lễ. Con chiên nươm nướp lo sợ đến toát mồ hôi máu như đêm trong vườn dầu…

BỐN MƯƠI LĂM - MỘT DÒNG LỆ

(Câu chuyện về phép lạ của Đức Mẹ La Vang!)


LTS: Bà Lê Tín Hương hiện ở California, là nhạc sĩ, cũng là nhà văn, qua cha cố Trọng đang nghỉ hưu tại Orange County, California, gởi cho chúng tôi câu chuyện về Ơn Lạ của Mẹ Lavang ban cho gia đình bà cách đây 40 năm. Xin mời bạn đọc theo dõi. "Về bên Mẹ Lavang" chân thành cám ơn tác giả.

Gia đình Cô ta là Phật Tử thuần thành. Cô kể lại như sau:

Tôi rời nhà lúc sáu giờ sáng Chủ Nhật. Lái xe trong cơn mưa tầm tã, trên con đường dài vẫn còn mù mờ tối của một buổi sáng mùa đông lạnh, đối với tôi là một việc làm gần như rất hiếm hoi.

Ngày cuối tuần, nhất là những sáng trời mưa, tôi vẫn có cái thú rúc trong chăn và nằm nướng. Cây đàn Tây Ban Cầm được gác sẵn bên góc đường để tôi có thể với tay kéo lên bất cứ lúc nào, và ngồi dậy tựa lưng vào thành giường nhã hứng... Những dòng nhạc về mưa, về thân phận lúc đó lại có cơ hội tiếng thăng tiếng trầm đến với cuộc đời...

ÔNG JEAN VANIER (1928-2019)
Sáng lập tổ chức Cầu Vồng (L’Arche) qua đời



Ông Jean Vanier, sáng lập ra 2 tổ chức “Cầu Vồng” (L'Arche, 1964) và ‘‘Niềm Tin và Ánh Sáng’’ (Foi et Lumière, 1971) nâng đỡ những người khuyết tật, qua đời tại bệnh viện Jeanne Garnier, Paris, đêm 6.5.2019, ung thư, hưởng thọ 90 tuổi. Người công giáo hãnh diện, ông như Mẹ Teresa Calcutta, Abbé Pierre và Sr Emmanuelle. Và giới truyền thông công giáo gọi ông Jean Vanier là ‘‘Vị Thánh Sống’’ phục vụ người khuyết tật, đã qua đời.

CON NGƯỜI CHO NGƯỜI KHUYẾT TẬT

Ông Jean Vanier sinh tại Genève, Thụy Sỹ, ngày10. 9. 1928. Thuộc gia đình ngoại giao, Canada. Là con trong gia đình 5 người, Cha mẹ là Georges Pauline Vanier. Lớn lên tại Pháp cho tới 1940, gia đình chạy qua Canada, vì Đức quốc xã. Mới 20 tuổi theo Hải quân Hoàng Gia Anh và học tại học viện Hải Quân Anh. Tốt nghiệp, phục vụ cho nghành Hải quân Anh lẫn Canada. Từ 1945, nghỉ phép cùng mẹ, Jean làm việc tại gare xe lửa Paris, giúp thương gia đình phế binh, ở tù ra. Ông mổ tả họ từ xe ra, như bộ xương cách trí, rách tả tơi, run run, còn sợ hãi và đầy lo lắng. Từ đây, ông có ý nghĩ bỏ Hải Quân, dành cho hòa bình (thư viết cho Maggie Fergusson báo The Economist). Năm 1950, ông từ nhiệm, tiếp tục học, lấy cử nhân, tại Paris. Tĩnh tâm, nhờ cha bạn, dòng Đa Minh, Thomas Philippe, linh hướng, ông bị gián đoạn học làm linh mục. Lỡ cơ hội làm linh mục, ông học thêm có tiến sỹ Triết của Instituit Catholique de Paris, 1962, với luận án : ‘‘Le gout du bonheur : au fondement de la route avec Socrate’’ (Ý niệm hạnh phúc của Aristote). Năm 1963, có thời gian ngụ trong ẩn tu Fatima, dạy học cho đại học St Michel ở Toronto, Canada. Cũng năm này, Noel, Jean Vanier đến thăm viện tâm thần do cha Thomas Philippe làm tuyên úy. Các em ở đây sống ngặt nghèo, coi như người khùng, bị khóa kín, chỉ ngủ trưa 2 tiếng. Từ đó, Jean Vanier có ý nghĩ lập ra các trung tâm nuôi trẻ khuyết tật.



“Tôi rất may mắn: một gia đình luôn ở bên cạnh tôi, tôi có nhiều bạn bè… ” Jeanne Pelat. Jeanne Pelat và gia đình của cô, cha mẹ và anh trai, em trai. © Eric Flogny

pelerin.com,Sabine Harreau, 2015-12-03


Bị liệt cơ, cô Jeanne Pelat là người quen thuộc với chương trình Téléthon gây quỹ trên truyền hình. Vừa mới 22 tuổi, cô cho biết, cô chọn đời sống tu trì.

Từ còn nhỏ, Jeanne Pelat đã ở trên sàn quay truyền hình để gây quỹ giúp các bệnh hiếm và các bệnh thần kinh bắp. Ngày 16 tháng 10-2018, cô vào Dòng Đi Viếng. Năm 2015 nhân dịp cô ra mắt sách Kháng cự! (Résiste!) báo Pèlerin đã có buổi phỏng vấn cô, cô nói về bệnh của mình và niềm vui sống.

Cô Jeanne Pelat cho biết, cô quyết định đi tu khi cô tham dự ngày hành hương Mân côi ở Lộ Đức.

Chú thích: (*) Tiêu đề do VTCG đặt

hình minh họa

Lão Thiện, cái tên mà em hay gọi anh, mỗi lần chúng ta gặp nhau.

Anh,

Bây giờ em biết anh rất đau đớn bởi căn bệnh quái ác đang gặp cạp thân thể anh...

Anh,

Ngày 5.3.2013, em nhận xứ, anh hiện diện với em. Em thì lo lắng.....trăm bề.....vì em mới là linh mục, nhận một xứ mà 70 năm không có linh mục sao không lo được. Nỗi lo hiện rõ trên khuôn mặt to đen của em......

Còn Anh thì khác - khuôn mặt chữ điền, thân hình anh cao to vạm vỡ; ai cũng nói anh như đang phát khởi của một người vừa có tâm, vừa có tầm. ...đúng như anh.

NGƯỜI MỤC TỬ ĐÁNG KÍNH TOẢ HƯƠNG THƠM LÀM ĐẸP CHO ĐỜI


Thiên đàng thêm một bông hoa
Toả hương thơm ngát bên Cha Nhân Lành.

Hôm nay là lễ tuần bảy đúng một tuần kể từ ngày Cha vĩnh biệt thế gian về với Chúa. Qua thánh lễ này, con càu xin Chúa thương đón nhận linh hồn Cha Giuse vào hưởng hạnh phúc trong Nước Trời.

Nhớ lại năm 1995 lần đầu tiên con được gặp Cha ở giáo xứ Lãng Điền, Anh Sơn Nghệ An. Nhờ một ân nhân ở Mỹ qua trung gian một cựu đệ tử Dòng Chúa Cứu Thế ở Sàigon đã gửi một toa hàng ra ga Huế, hầu hết là quần áo mới và đồ dùng gia đình, để giúp người nghèo. Nhân đó, con đã xin họ chia sẻ một phần cho bà con nghèo ở Miền Tây Nghệ An, đặc biệt là bà con dân tộc thiểu số, nơi Cha đang phụ trách.

Nhận được tin Cha mừng lắm và bảo con bắt xe đò chở hàng về ngã 3 Diễn Châu có người đón và phụ áp tải chuyển xe đò về thị trấn Anh Sơn rồi cho người lấy xe máy lần lượt thay nhau chở về nhà xứ. Sáng hôm sau là ngày Chúa nhật bà con dân tộc kéo đến rất đông, Cha bảo con phát quà cho họ và Cha đã cho họ ăn no nê, để trở về bản làng trước khi trời tối. Cha đã “chạnh lòng thương” như Chúa Giêsu: “Ta không muốn cho họ về bụng đói, sợ họ té xỉu dọc đàng". (Mt 15:32).

Đã nhiều lần share bài của cha ĐẶNG SAN, nhưng hôm nay tôi đặc biệt thích những giòng này của cha về cha già NGUYỄN NGỌC RAO OP.

Tôi chưa bao giờ đuợc gặp cha Rao, nhưng từ những ngày ở trong nuớc đã nghe nhiều về ngài, qua vài cha khác từng làm việc với cha trong Nhóm Phiên dịch Phụng vụ Giờ kinh.

Những năm cực kỳ khó khăn của Giáo hội, có những linh mục đáng kính như cha Rao đã là bóng cây giúp cho thế hệ đàn em "tu chui" được đứng vững và lớn lên - qua những lớp học chui, nhưng nhất là qua mẫu guơng đời sống của mình. Đặc biệt, tôi rất cảm lời chia sẻ của cha San về chuyện 'đuợc cha la', " ơ, cái thằng này sướng thế, vào tuổi này vẫn còn rung động như thời mới lớn!"

Sao thời đó, trên cái nền giáo dục cũ kỹ tưỏng như khắc nghiệt, lại có những cụ già dễ thương như thế ...chả bù với bây giờ tôi ở trời Tây - nơi mọi sự tuởng như thông thoáng phóng khoáng - gặp chuyện tương tự chắc bị họ gửi ngay...đi khám tâm thần rồi !!! - Lm Gioan Đàm Xuân Lộ


"CỤ GIÀ LINH MỤC"


Mấy năm nay, nghe tin cụ linh mục Ignatio Nguyễn Ngọc Rao, OP đã già đã lẫn. Cụ ở tu viện Đaminh Ba Chuông. Từ Văn Phòng Tỉnh Dòng chạy qua chỗ cụ gần xịt, mà sao lần lữa mãi. Có lẽ vì Ba Chuông vẫn là nơi...đô hội chăng. Nay thì cụ về Nhà Hưu tu viện Đền Thánh Mactin Hố Nai. Hôm qua từ am Hiền Đức Long Thành, kiên quyết phải về thăm cụ.

LẼ NÀO ANH LÀ NGƯỜI KHIẾM THỊ?



Người ta vẫn thường hay nói rằng : “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” , vậy có phải chăng khi không còn đôi mắt thì cửa sổ tâm hồn bị khép lại ? Và điều này không hoàn toàn đúng đối với trường hợp của anh Trần bá Thiện, người đàn ông có nghị lực phi thường, đã làm nên những việc không tưởng dù trước mắt anh chỉ toàn một màu đen.

Cách đây hơn ba thập kỷ, năm 1978 Trần Bá Thiện lúc ấy là một sinh viên hiền lành , chăm chỉ vừa chạm chân vào cánh cửa giảng đường để chuẩn bị hành trang cho ngày mai . Chính vào thời điểm ấy, một tai nạn nổ mìn thương tâm đã cướp đi đôi mắt, chôn vùi tương lai của chàng sinh viên trường thống kê chưa tròn đôi mươi...19 tuổi, cái tuổi không quá lớn để nhận thức trọn vẹn về buồn, vui, sướng, khổ của một kiếp người, nhưng cũng không quá nhỏ để anh hiểu ra sự nghiệt ngã của số phận. Xa rồi những con số, tạm biệt ngành học mà anh yêu thích, còn đâu thời sinh viên đong đầy ước mơ, hoài bão! Đành gác lại những trang thơ chưa kịp kết vần, anh lảo đảo bước đi và đau đớn chấp nhận, những năm tháng còn lại của đời mình chỉ là bóng tối mà thôi!

Mục sư Fernando Casanova:
Trở lại đạo công giáo và khám phá sức mạnh đơn sơ của tràng chuỗi



fr.aleteia.org, Javier Ordovás, 2016-02-22


Cựu mục sư Tin lành giáo phái Ngũ tuần, tiến sĩ, giáo sư thần học Fernando Casanova không nghĩ lời cầu nguyện của mình lại có tác dụng đến như thế.

Tháng 4 năm 2013, mục sư Tin lành người Porto Rico Fernando Casanova trở lại đạo Công giáo đã làm giới Tin lành latinô-mỹ xôn xao một thời. Từ đó mục sư là người hết lòng bảo vệ Giáo hội với sự hiểu biết Thánh Kinh sâu đậm và cách rao giảng hùng biện, nồng nhiệt của mình.

Chính mục sư Fernando kể tiến trình trở lại đạo Công giáo chầm chậm và đau thương của mình: sau nhiều năm phục vụ tận tâm trong giáo phái Tin lành, mục sư đã phải đi qua năm năm cần thiết để có một sự hoán cải sâu đậm

Tiến trình này bắt đầu bằng cuộc nghiên cứu Thánh Kinh của một Giáo hội duy nhất và hợp nhất được Chúa Kitô thành lập, mục sư Fernando bị mất định hượng do sự bành trướng liên tục của các Giáo hội và các nhóm Tin lành. Nhưng sự sốt sắng của ông chỉ nhằm một mục đích rõ ràng và duy nhất: “không trở thành người Công giáo”. Và mục sư đã nhận được ơn sủng trở lại khi ông khám phá được Phép Thánh Thể của Công giáo.

NHỮNG CƠN MƯA ÂN SỦNG

Chứng từ thời Internet, bài 4


Tin, bài liên quan:

Từ sau lễ Lòng Chúa Thương Xót năm 2019, những buổi cử hành ban chiều tại Giáo điểm Tin Mừng thường gắn liền với những cơn mưa nặng hạt, có khi tầm tã. Tôi chợt nhớ tới trận hạn hán kéo dài ba năm sáu tháng thời tiên tri Êlia cuối cùng đã kết thúc bằng cơn mưa như trút. Bài viết của tác giả TN trên báo Người Việt ngày 06/3/2018 tại https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/giao-dan-tai-viet-nam-khong-thay-doi-suot-43-nam/ nói tới một trận hạn hán kéo dài 43 năm. Cái nhìn của tác giả liệu có gì quá đáng chăng? Tôi nghĩ rằng không.

Theo Niên giám Giáo hội Công giáo Việt Nam 2016, tổng dân số Công giáo là 6.756.303 người (trang 480-481) đem chia cho số người lớn được rửa tội trong năm 2015 là 38.050 người (trang 482), ta được con số 177,5. Phải hơn 177 người mới được một tân tòng . Có người còn nhắc khẽ rằng trong số 177 người ấy thì 176 người bị thất nghiệp, chỉ có một người trẻ dung dăng dung dẻ với một đối tượng người lương, hết hẹn lại hò, từ công viên tới quán nước cho tới ngày “đưa nhau ra trước bàn thờ, đôi lòng thề hứa yêu nhau”…


Thầy Hilaire Thảo

Thầy Hilaire Thảo nhặt ve chai tại Sài Gòn bán lấy tiền giúp người nghèo. Ảnh Lm. Nam Phong


Tôi vừa nhận được tin từ Nhà Dòng cho biết Thầy mới qua đời hôm nay.

Thầy tên rửa tội là Phêrô Đinh Văn Thảo, quê ở giáo xứ Sở Hạ, huyện Thường Tín, Hà Đông, cùng quê với Cha Thánh Phêrô Lê Tùy. Khi đi tu thầy nhận nhận tên Dòng là Hilaire.

Thầy dung nhan hiền hậu, vóc dáng khắc khổ, thân hình gầy guộc, chân tay xương xẩu trông giống như một thầy khổ tu.

Tôi không nhớ lần đầu gặp Thầy là năm nào, nhưng tôi bắt đầu thân với Thầy và hiểu Thầy nhiều hơn từ dịp Cha Bề trên Tổng quyền J.M Lasso và Cha Tổng Cố vấn Louis Hechanova sang thăm Việt Nam vào năm 1995.

CHÚA ĐÓ!

Chứng từ đức tin thời Internet - bài 3


Tin, bài liên quan: 

Cho tới hết năm 2018, nghĩ tới việc tôn sùng Lòng Chúa Thương Xót, tôi chỉ bận tâm tới chuỗi kinh và việc tưởng niệm lúc ba giờ chiều. Mãi sau lễ Hiển Linh 2019, tôi mới quan tâm tìm nghe những bài giảng của Cha Giuse Trần Đình Long và rồi thấy mình bị cuốn theo một dòng chảy.


Thoạt đầu là hai vị cư sĩ Phật giáo đến xin được rửa tội. Rồi họ dẫn thêm một vị thứ ba và, tuần qua, một vị thứ tư. Tất cả đều trên dưới 70 tuổi. Người đứng đầu nhóm, chị Hai, sau nhiều năm nhiệt thành với pháp môn Tịnh độ đã gặp được pháp môn Nguyên thủy và vào cuối đời lại lôi cuốn các bạn đồng môn đi theo Chúa Giêsu: “Chúa ơi, không phải con đã bỏ Chúa nhưng chỉ vì chưa biết Chúa mà đã xa Chúa! Bây giờ Chúa đã đưa con về với Chúa, xin Chúa thương con!”

Nơi họ ở cách Tòa Giám mục gần 90 cây số. Nhà thờ giáo xứ cách nhà họ khoảng 30 cây số, đường vòng vo ngoắt ngoéo, phải đi xe ôm bất tiện, cho nên họ chọn đi thẳng về Qui Nhơn bằng hai chặng xe buýt. Do đó tôi không thể nào từ chối. Mỗi lần nghe nhắn tin, tôi liền thu xếp công việc để ưu tiên dành thời giờ giúp họ. Hơn nữa, ngay từ lần gặp đầu tiên, những chia sẻ của họ buộc tôi phải quan tâm. Tôi thấy rõ những người được ơn gặp Chúa cách tự phát qua Internet cuối chặng đường dài tìm kiếm, cũng như những người tin nhận Chúa khởi đi từ tâm tình tạ ơn sau khi được chữa lành thể chất hoặc tâm linh, tất cả đang gặp một số khó khăn nhất định về mục vụ và giáo lý. Các mục tử cần tìm hiểu kỹ để đáp ứng cách chính xác.

Chứng từ đức tin thời Internet (bài 2)

CHÚA ĐÃ GIEO TRỒNG, HÃY CHĂM SÓC VÀ GẶT


Tin, bài liên quan:  Chứng từ đức tin thời internet (bài 1)


Trong hai người đến xin học giáo lý, vị cao niên hơn, đã 71 tuổi, đứng đầu một nhóm cư sĩ. Mười năm qua, bà đã từng quảng bá và mời gọi một số người tu tại gia theo Phật giáo Nguyên thủy. Cuối năm 2018, khi đã xuống tóc, chuẩn bị vào chùa sống, bất ngờ bà được cô con gái tặng cho một cái Ipad. Bà mở ra thì gặp được phim “Cuộc khổ nạn của Chúa Kitô”, xem và khóc. Bà lần theo kênh Youtube nghe những bài giảng của các linh mục để tìm hiểu Đạo, rồi nghe say mê những bài giảng về Lòng Chúa Thương Xót của cha Giuse Trần Đình Long. Bà chia sẻ cảm nhận với những chị em trong nhóm, rồi đã cùng với một chị em đồng tu tìm đến Tòa Giám mục Qui Nhơn xin theo Chúa…

Khi họ đến học lần thứ hai, tôi mời một hội viên Legio Mariae đến gặp làm quen để giúp tìm người đỡ đầu khi họ lãnh các bí tích gia nhập Kitô giáo. Sau 30 phút nói chuyện với họ, chị hội viên này thốt lên:
- Cha ơi, họ có đức tin vững hơn con và đức mến đậm hơn con.

Họ đã xem đi xem lại phim Cuộc đời Chúa Cứu Thế phiên bản Tin Lành và biết tên các thánh Tông đồ theo cách đọc Tin Lành. Những đóng góp trên Internet từ những nguồn khác nhau đã được Thiên Chúa dùng để dạy dỗ họ cả về đức tin, đức mến và đời sống cầu nguyện. Tôi lắng nghe và hỏi thêm để điều chỉnh một đôi điểm thiếu chính xác. Những điểm thiếu chính xác không nhiều. Hình như Chúa Thánh Thần có một bộ lọc riêng dành cho họ…


Chinh phục trong hy sinh: Elisabeth Léseur


Elisabeth Léseur (16/10/1866–03/5/1914), tên thật là Pauline Elisabeth Arrighi, nổi danh với quyển nhật ký tâm linh và cuộc trở lại của chồng bà là ông Félix Léseur (1861–1950), một bác sĩ y khoa và là một lãnh tụ của phong trào vô thần chống giáo sĩ tại Pháp. Hồ sơ phong thánh cho bà đã được tiến hành từ năm 1934 và hiện bà đã được nhìn nhận là một Tôi Tớ Chúa.

Hôn nhân và thách đố đức tin

Elisabeth sinh tại Paris trong một gia đình thượng lưu Pháp miền Corse. Năm 1887, bà gặp ông Félix Léseur (1861–1950), cũng xuất thân từ một gia đình Công Giáo giàu có. Chỉ ít lâu trước lễ cưới bà mới khám phá ra rằng Felix đã bỏ đạo.

Ông Felix Léseur vẫn hành nghề bác sĩ nhưng đã sớm nổi danh là chủ bút một tờ báo vô thần chống giáo sĩ ở Paris. Mặc dù ông đã thề hứa tôn trọng niềm tin tôn giáo của vợ, nhưng lòng căm ghét đạo Công Giáo đã khiến ông đổi thái độ. Ông tìm mọi dịp công kích, lung lạc và chế giễu đức tin của vợ.

ƠN GỌI NÊN THÁNH


Tin, bài liên quan:  Toàn bộ Tông huấn Gaudete Et Exsultate (Vui mừng và Hân hoan) của Đức Thánh Cha Phanxicô
Một bà thánh không làm gì cả?

Sáng ngày 21-04-1962, cô bé Jeanne Emmanuelle Molla ra đời, và bảy ngày sau, ngày 28-04-1962, mẹ của cô đã qua đời. Bảy tháng trước đó, người mẹ của cô đã bị u xơ tử cung, nhưng với tư cách là một bác sĩ, bà yêu cầu giữ con mình lại. Trước ngày sinh nở, bà biết rằng sinh mạng mình có thể bị đe dọa nếu tập trung vào mạng sống đứa con. Bà nói với các bác sĩ: «Nếu quí vị phải lựa chọn giữa con tôi và tôi, thì hãy chọn con tôi, tôi đòi hỏi như thế. Hãy cứu lấy nó». Người phụ nữ ấy chết năm 39 tuổi. Bà không làm gì cả ngoại trừ chết đi để bảo vệ mạng sống của con ruột mình. Ngày 15-05-2004, bà đã được phong thánh: thánh Gioanna Baretta Molla. Trong giờ kinh Truyền Tin ngày 23-12-1973, Đức Phaolô VI đã nói như sau: «Một người mẹ còn trẻ thuộc giáo phận Milan, vì muốn cứu mạng sống con gái mình, đã hy sinh mạng sống mình trong một cuộc hiến tế có tính toán trước». Thế đấy, chỉ cần là một người mẹ trọn vẹn ý nghĩa cũng đủ được phong thánh. Thậm chí, một tay sát nhân cũng có thể làm thánh.

“Mẹ Thiên Chúa” Của Cụ Tom


Lễ Giáng Sinh vừa qua. Lễ Thánh Gia Thất sắp đến. Những ngày này là cuối năm dương lịch 2018 rồi, và chuẩn bị đón chào năm dương lịch mới 2019, với Lễ Đức Maria Mẹ Thiên Chúa. Và cứ mỗi cuối năm, tôi không sao quên được hình ảnh và câu chuyện của cụ Tom, người đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp quý giá, và cũng là mẫu gương sống đạo thật tuyệt vời.

Chúng tôi quen gọi là cụ Tom, bởi tên thật của cụ là Tô-ma Nguyễn Lượng. Cụ là người gốc Giáo Xứ Trà Câu, Hạt Quảng Ngãi, một trong những giáo xứ của Giáo Phận Qui Nhơn bị xóa tên sau biến cố 30-4-1975. Cụ Tom có quen biết với cụ Mẫn, sống gần nhà cụ Mẫn, mà người ta quen gọi là Cố Mẫn, vì cố có 4 người con làm linh mục, và môt người làm Nữ Tu Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn.

Năm 1973, vì vùng Trà Câu mất an ninh, bà con phải đi vào Nam tìm đất sống. Cha Theophan Nguyễn Văn Bích cũng đã đưa một số giáo dân Trà Câu vào khu Khẩn Hoang Lập Ấp theo chương trình của chính phủ tại Tỉnh Bình Tuy với tên gọi Khu KHẨN HOANG LẬP ẤP (KHLÂ) Ba Tuy. Ấy là tiền thân của Giáo Xứ Hiệp Đức thuộc Giáo Phận Phan Thiết ngày nay.
Được tạo bởi Blogger.