Hôm qua ghé nhà thờ chơi, gặp bạn trẻ học giáo lý để chuẩn bị thành hôn, bạn ấy hỏi tôi: "Vì sao cưới vợ có đạo Công giáo (CG) bắt phải theo đạo?". Tôi đăng lại bài viết tôi viết đã lâu để trả lời bạn. Chỉ là người theo đạo để cưới vợ nên tôi xin giải thích dưới góc độ “xã hội học” nếu có sai sót xin các bạn toàn tòng góp ý!

Trước tiên phải giải thích ngay là không có chuyện giáo hội bắt phải theo đạo như nhiều người lầm tưởng, vì : “Công đồng Vatican II trong Tuyên ngôn Tự do Tôn giáo (Dignitatis humanae) đã nói: "Thánh Công đồng này tuyên bố con người có quyển tự do tôn giáo “( số 2) tức là có quyền chọn tôn giáo để theo hay không theo dựa vào chân lý và tiếng nói lương tâm của mình để bảo vệ nhân phẩm của mình.

NỒI BÁNH TÉT ĐÊM GIAO THỪA



Tôi sinh ra thôn A Đông, xã Duy Phú, Duy Xuyên, vùng đất sát bên tháp Chàm Mỹ Sơn một trong hai di sản văn hóa của Quảng Nam, đó là miền quê nghèo không có phù sa. Ông tôi kể cụ tiền hiền chọn vùng đất cao này để tránh lụt lội, nhưng không bị lụt lội thì không có phù sa, nên đất đai cằn cỗi. Quê hương chỗ nào đẹp thường nghèo, thiên nhiên trớ trêu như vậy, nên nơi tôi ở rất đẹp nhưng vun vồng khoai lang muốn kiếm cái củ phải tốn cả hai ba gánh bổi. Cũng may là cây năng sầm, sim, mua, đuôi diều mọc đầy dưới chân tháp, chặt về bỏ chuồng trâu rồi mang ra gò trồng khoai, trồng sắn.

Quê nghèo nhưng bù lại được vây bọc vô số huyền thoại và tôi lớn lên trong không gian huyền thoại bên nồi bánh tét. Bây giờ tôi tin một cách chắc chắn rằng “Vùng đất nghèo nhất chính là vùng đất không có một manh huyền thoại, chứ không phải vì thiếu lúa gạo”. Quê nghèo nhưng nhà nào cũng chừa ra mảnh ruộng tốt nhất để trồng vạt nếp kiếm vài ang(*) để dành tết nấu nồi bánh tét. Giá trị của nồi bánh tét không chỉ là những đòn bánh được vớt ra sau khi nấu chín mà giá trị của nó nằm ở chỗ những đứa trẻ ngồi bên ngọn lửa reo vui, mang lại không khí ấm áp của đêm trừ tịch lạnh giá, háo hức không phải chỉ là chờ đợi những đòn bánh nhỏ xíu mà người lớn gói riêng cho mình, mà háo hức bởi những câu chuyện của người lớn bên nồi bánh. Với tôi, ngày ấy, sự háo hức bởi bên ngọn lửa ấy ông tôi kể cho tôi nghe những câu chuyện, những huyền thoại về quê hương.

Thanh minh
Truyện ngắn Nguyễn Một


Anh họ tôi viết thư : “Thanh minh năm nay vừa khánh thành nhà thờ họ, nên giỗ xuân làm lớn lắm . Em nhớ đưa cháu về nhận mặt bà con. Hôm xây nhà thờ anh đã đóng cho em hai suất hết hai trăm ngàn đồng...” Năm nay thanh minh nhằm vào dịp học sinh chuẩn bị thi học kỳ hai, năn nỉ mãi ông Hiệu trưởng mới cho đi một tuần và tạm ứng cho hai tháng lương dằn túi. Mượn thêm vài bộ quần áo của thằng bạn thân nữa cũng khá tươm tất

Nghe nói tộc Trần của tôi nhóm họp lại dưới sự chủ trì của Ông Tỷ, Tộc trưởng. Lần đầu về nhận họ hàng nên tôi khá bồn chồn. Từ nhỏ sống bên ngoại, mang họ ngoại rồi lưu lạc xa quê gần hai chục năm trời, tôi không biết nhiều về dòng dõi của mình. Bà ngoại tôi vốn không ưa tộc Trần, mỗi lần ông ngoại tôi kể chuyện bên nội của tôi, bà thường nạt: “ Nói hoài chuyện đó nghe điếc lổ đít quá!” Bà ít khi nào vuốt ve hay kể chuyện cho con cháu nghe, bà chửi ông tôi sa sả suốt ngày, ông lầm lũi chịu đựng và cười cười trông rất tội nghiệp. Sau này lớn lên lập gia đình rồi tôi vẫn sợ bà phát khiếp. Mỗi lần bà đến thăm, cả nhà im thin thít đố dám cười giỡn .

CHA HIỆP


30 năm trước tôi đến gặp Cha để xin theo đạo. Người hỏi: Vì sao con lại muốn trở thành người Công giáo? Tôi thành thật: ”Người yêu con là người Công giáo và con sẽ cưới cô ấy!”

Không như nhiều linh mục khác không mấy thiện cảm với những người theo đạo cưới vợ. Ngài hiền hoà nhìn tôi và nói: “Ai gõ sẽ mở, ai tìm sẽ thấy!” Ngài mời tôi vào phòng và suốt buổi chiều hôm ấy tôi và Ngài đàm đạo về Kinh Thánh, về thơ văn. Tôi khâm phục sự uyên bác của Ngài. Ngài cũng quý mến tình yêu nồng nhiệt của tôi dành cho Thiên Chúa!
Được tạo bởi Blogger.