Thanh minh
Truyện ngắn Nguyễn Một


Anh họ tôi viết thư : “Thanh minh năm nay vừa khánh thành nhà thờ họ, nên giỗ xuân làm lớn lắm . Em nhớ đưa cháu về nhận mặt bà con. Hôm xây nhà thờ anh đã đóng cho em hai suất hết hai trăm ngàn đồng...” Năm nay thanh minh nhằm vào dịp học sinh chuẩn bị thi học kỳ hai, năn nỉ mãi ông Hiệu trưởng mới cho đi một tuần và tạm ứng cho hai tháng lương dằn túi. Mượn thêm vài bộ quần áo của thằng bạn thân nữa cũng khá tươm tất

Nghe nói tộc Trần của tôi nhóm họp lại dưới sự chủ trì của Ông Tỷ, Tộc trưởng. Lần đầu về nhận họ hàng nên tôi khá bồn chồn. Từ nhỏ sống bên ngoại, mang họ ngoại rồi lưu lạc xa quê gần hai chục năm trời, tôi không biết nhiều về dòng dõi của mình. Bà ngoại tôi vốn không ưa tộc Trần, mỗi lần ông ngoại tôi kể chuyện bên nội của tôi, bà thường nạt: “ Nói hoài chuyện đó nghe điếc lổ đít quá!” Bà ít khi nào vuốt ve hay kể chuyện cho con cháu nghe, bà chửi ông tôi sa sả suốt ngày, ông lầm lũi chịu đựng và cười cười trông rất tội nghiệp. Sau này lớn lên lập gia đình rồi tôi vẫn sợ bà phát khiếp. Mỗi lần bà đến thăm, cả nhà im thin thít đố dám cười giỡn .

CHA HIỆP


30 năm trước tôi đến gặp Cha để xin theo đạo. Người hỏi: Vì sao con lại muốn trở thành người Công giáo? Tôi thành thật: ”Người yêu con là người Công giáo và con sẽ cưới cô ấy!”

Không như nhiều linh mục khác không mấy thiện cảm với những người theo đạo cưới vợ. Ngài hiền hoà nhìn tôi và nói: “Ai gõ sẽ mở, ai tìm sẽ thấy!” Ngài mời tôi vào phòng và suốt buổi chiều hôm ấy tôi và Ngài đàm đạo về Kinh Thánh, về thơ văn. Tôi khâm phục sự uyên bác của Ngài. Ngài cũng quý mến tình yêu nồng nhiệt của tôi dành cho Thiên Chúa!
Được tạo bởi Blogger.