Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn-Mỹ-Nữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn-Mỹ-Nữ. Hiển thị tất cả bài đăng

07/09/2017

Ươn - truyện ngắn của Nguyễn Mỹ Nữ

Ươn - truyện ngắn của Nguyễn Mỹ Nữ


Một

Không nghĩ là cuộc gọi của ông ấy. Hãy còn rất sớm mà. Giờ, tôi còn nấn níu trên giường cũng là do thói quen chứ giấc ngủ đã qua từ khi nãy. Từ cách đây nửa tiếng khi cái loa của phường bắt đầu lên tiếng và chồng tôi vội dậy. Cỡ đó, người này phải thức để ra công viên gần đây chạy bộ mấy vòng rồi ùm xuống biển, bơi đúng năm chục sải. Con trai trề môi: “Bố bơi quá kém”. Con gái nheo mắt: “Chắc bố đếm nhầm?”. Chồng trừng mắt: “Cái thân tao càng lúc càng nặng, nổi được trên mặt nước đã phước. Nhầm cũng chẳng sao!”. Chắc sợ mình chìm nghỉm dưới đáy biển, thế nên, sớm nào chồng cũng tròng vào chân đôi giày thể thao và uể oải rời nhà. Vào lúc tôi áp cái di động sát tai, cố sửa giọng cho ra vẻ ngái ngủ, ậm ừ trả lời: “Vâng, tôi đang nghe ông đây” thì mất ngay tín hiệu. Ông và tôi. Tôi với bà. Ái chà chà, có ngờ đâu cái chữ tình nó gây nhiễu sự. Bà chẳng nói gì chứ tôi, đang tuổi sáu lăm, mới rõ là đáng đời nhé!

06/09/2017

Không kết nối - truyện ngắn của Nguyễn Mỹ Nữ

Không kết nối - truyện ngắn của Nguyễn Mỹ Nữ




1. Mẹ Thoa càm ràm suốt, khi về tới nhà. Đụng ai nhăn nhó đó. Cứ khi ấy, thường hạ thấp giọng ra vẻ thiết tha: “Chẳng ai thương tôi. Mấy người trong cái nhà này bị câm hết rồi. Sao không ai muốn mở miệng? Sao không ai thích chuyện trò?”.

Cũng câu nói đó, tối qua, khi mẹ vừa dứt lời, ba đã đập mạnh cái iPhone lên bàn, ngay trước mặt và gằn lên từng tiếng một: “Vậy thì tôi nói đây này. Bà vô mạng đi và coi liền cái clip về con gái của bà nghen”.

Thoa cũng đang ngồi tại đó chứ đâu. Ngồi cùng bàn với mẹ trong phòng khách và hứng, trọn vẹn, cặp mắt dữ dằn của mẹ chiếu thẳng vô người. Đã quen nên chẳng hề gì. Thoa từ tốn đứng dậy và không quên giương to mắt đầy thách thức đáp trả, trước khi đĩnh đạc leo từng bậc cầu thang, chậm rãi bước về phòng riêng khóa trái cửa. Rồi. Thời gian dành cho việc kết nối đã chấm dứt. Mặc cho nửa tiếng sau mẹ đập cửa và ba đòi phá. Mặc cho cả buổi tối đó mẹ khóc lóc và ba hét la. Mặc, mặc và mặc. Thoa nằm dài trên giường, mở volume hết cỡ, chúi đầu vô cái iPad. Rồi. Thời gian kết nối đã bắt đầu trở lại. Một sự kết nối cho chỉ riêng mình. Một mình.