Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn-Ngọc-Sáng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn-Ngọc-Sáng. Hiển thị tất cả bài đăng

18/12/2017

Anh Biện -- truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Sáng

Anh Biện -- truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Sáng


Phát quà cho người nghèo tại giáo xứ Gò Mây

Không! Anh không phải là “biện họ”, một chức vụ mà người ta còn gọi là “qưới chức”, và sau này được gọi là ủy viên Hội Đồng Giáo Xứ. Nếu anh là biện họ, người ta sẽ gọi anh là “ông biện”. Còn anh, anh tên Biện. Tụi tôi gọi anh là anh Biện. Người lớn gọi anh là thằng Biện.

Anh tên Biện, nhưng họ gì, họ Trần hay họ Nguyễn, không ai biết. Điều mà người ta có thể biết thêm về lý lịch của anh là tên thánh rửa tội của anh là “Bêlô”, theo như anh nói. Anh thường xưng mình là Bêlô Biện. Anh giảng giải cho tụi tôi: mấy em biết không, hai ông thánh Bêlô, Bêlồ là hai thánh cả của Hội Thánh. Thánh đỡ đầu của anh là thánh lớn chớ không phải thánh thường đâu!

01/12/2017

Vẹn cả đôi đàng -- truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Sáng

Vẹn cả đôi đàng -- truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Sáng

Bài đã được đăng trên Nguyệt San Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp số 257 tháng 1 năm 2008, tựa được đổi lại là "Không ai đến Mẹ mà về không".


Cũng là lần đó, lần mà các cha Dòng Chúa Cứu Thế đến giảng cấm phòng tại họ đạo tôi, trong vai trò dẫn đường cho cha Lapointe đi thăm bà con ở khu Xóm Nò, cha đi đâu, tôi theo đó. Hôm đó, cha hỏi tôi:
- Con biềt nha ong phàn Vình khoong?
- Dạ, ông phán nào cha?
- Ong phàn Vình đó!
- Dạ không cha, ở đây không có ông phán nào tên Vình hết cha!
- Cò ma! Cài ong phàn mà co 2 vờ đó!