https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

Sơ lược về tác giả:

Ít có ai thấu đáo văn hoá nhân loại nói chung, văn hoá Việt Nam nói riêng cho bằng Giáo sư Trần Văn Đoàn 陳 文 團 ( sinh năm 1949 ). Ông thông thạo các ngôn ngữ Việt, Trung, Anh, Đức, Pháp, Ý.
Tiến sỹ Khoa Học, Đại Học Paris, 1973.
Tiến sỹ Triết Học, Đại Học Innsbruck, Áo Quốc, 1975.
Giảng sư Đại Học Salzburg, Áo Quốc, 1978.
Tiến sỹ Danh dự Đại Học St Francis Xaver, Canada, 2001.



Bạn đi về miền Tây, bạn bắt gặp những điều hơi là lạ nếu bạn chưa từng đặt chưn tới vùng đất nầy. Xin kể bốn câu chuyện:
1. Một người có con gái đặt tên là Loan, nhưng bà luôn luôn kêu tên con gái là con lon khiến nó mất vui.
2. Tôi đi xe buýt Sàigòn qua Tân Thuận để tới Miễu Bà Chúa Xứ 2, xuống bến xe anh bán vé nói tôi còn phải đi một tiếng nữa, thiệt ra là đi một tuyến nữa.
3. Người miền Trung, hay cả dân Sàigòn xuống Sóc Trăng, Bạc Liêu được mời "ăn cơm gan" tưởng là ăn cơm với gan heo, gan bò gì đó, té ra không phải; họ cho ăn cơm chẳng có gì hết, vì là cơm rang.
4. Một cô nữ sinh Trung Học hồn nhiên "xin thầy Giám Học cho em nghỉ ngày mai vì em đau", thiệt ra em không đau gì hết mà là mẹ em đau.

Ba chuyện đầu thuộc nhóm ngôn ngữ, chuyện sau là chuyện liên quan đến danh từ gọi người thân trong gia đình. Vú do biến thái từ chữ nhũ mà ra… cũng vậy những tiếng gọi người thân trong gia đình thường là những tiếng hơi lạ lạ: A chệt, hia, tỷ, chế, xím, má, cửu, nứng… Đó là ảnh hưởng của người Triều Châu ở nhiều vùng Sóc Trăng, Bạc Liêu…
Được tạo bởi Blogger.