Hiển thị các bài đăng có nhãn Paul-Trần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Paul-Trần. Hiển thị tất cả bài đăng

11/01/2018

Chuyện xứ tôi -- truyện ngắn của Paul Trần

Chuyện xứ tôi -- truyện ngắn của Paul Trần

CHUYỆN XỨ TÔI



Con bé xóm trong đi tu từ hồi mới bước chân vào đại học, ngày trước từng một thời nổi tiếng là cứng đầu cứng cổ, quậy phá nhất nhì xứ. Ấy vậy mà chỉ mới một tháng hè các dì Đa Minh về giúp xứ là nó mê luôn các dì, mê luôn cả Dòng Đa Minh. Vào Dòng ở được một năm, hè về thấy khác hẳn, nó đoan trang và dịu dàng thấy mến, ai gặp cũng tấm tắc khen. Rồi đến năm cuối đại học, ra trường, nó về nhà và ở hẳn cả năm liền, các bà các chị trong xóm lại được dịp có chuyện để nói.

-“Con đó mà tu cái gì, đi tu mà về nhà mặc quần đùi ngắn củn thế kia”,

-“Ừ, ngày trước tui thấy nó chơi với bọn chị đại xóm dưới, còn vào nhà thờ đánh lộn nữa cơ”,

-“Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà, bị nhà dòng đuổi rồi thì có, tu tác gì cái ngữ ấy”.

08/01/2018

Cây đèn chầu

Cây đèn chầu

Cây đèn chầu




Tôi là một cây đèn chầu, hằng ngày vẫn quỳ dưới chân Nhà Tạm trong nhà nguyện của một Tiểu Chủng viện, tôi không còn nhớ mình đã ở đây từ bao giờ mà chỉ còn nhớ là mình đã cháy, đã sáng liên tục hết năm này qua năm khác. Mọi người chắc ít khi để ý đến tôi, ngoại trừ những lúc tôi “ngủ gục” thì mới có người lên gõ gõ vào đầu để tôi thức dậy. Thật sự tôi quá nhỏ bé, tầm thường trong họ nhà đèn, tôi không thể chiếu sáng cả nhà nguyện như anh đèn tuýp, cũng chẳng thể đẹp lộng lẫy kiêu sa như chị đèn trùm, cũng chẳng nhấp nháy nhiều màu sắc như các em đèn trang trí, tôi chỉ đơn giản là một cây đèn nhỏ được một Thiên Thần cầm quỳ dưới chân Nhà Tạm.


Tôi ở đây để thay mặt mọi người chầu Chúa, tôi cảm thấy hãnh diện lắm bởi vì trong họ hàng nhà đèn chẳng có ai có được vinh dự lớn lao như tôi, cái vinh dự mà chỉ có Chúa chọn mới được, dù cho tôi nhỏ bé tầm thường chẳng được như ai.