ĐỨC TIN LÀ MỘT HỒNG ÂN


Thông thường người Công giáo là người được sinh ra trong gia đình mà cha mẹ, ông bà là người có đạo nên được rửa tội từ thuở nhỏ và lớn lên mỗi Chúa nhật đều đi nhà thờ, tham dự thánh lễ là một chuyện tự nhiên, bình thường. Hoặc khi lấy vợ, lấy chồng là người Công giáo, rồi học đạo, làm lễ ở nhà thờ cũng trở thành người Công giáo. Còn số người lớn cảm nhận về đạo Công giáo thấy yêu mến đạo, yêu mến Chúa Kitiô và Đức Mẹ Maria, rồi theo đạo cũng không phải là ít. Thường những người lớn tuổi này đến với nhà thờ Công giáo, đến với Chúa Giê-su và Đức Mẹ thông qua nhiều nguyên nhân thường do ảnh hưởng từ bạn bè là những người Công giáo sống đức tin, đạo hạnh hay ảnh hưởng từ gương sống của các Thầy cô dạy ở trung học hay Đại học hay gương lành của các tu sĩ, Linh mục hay các Sơ đã hy sinh đời mình phục vụ cho tha nhân, nhất là phục vụ cho những người kém may mắn như những người bị bịnh phong cùi, người tàn tật đui mù, bịnh sida v.v…hoặc có được ơn riêng, Thiên Chúa đánh động họ để họ tìm về cội nguồn yêu thương là Thiên Chúa tình yêu.

Khoảng năm 1533, đạo Thiên Chúa truyền bá sang nước ta cho đến ngày hôm nay, đã trải qua nhiều sự thăng trầm. Những lúc đạo Chúa bị bách hại dữ dội nhất lại thường nuôi dưởng và phát triển tinh thần bác ái, yêu thương và sản sinh ra nhiều vị Thánh tử đạo…

Bài này chỉ nói đến một vài nhân vật đã đến với Đạo Chúa như sự kiện bình thường nhưng ẩn tàng bên trong là một sự chuyển biến lâu dài về tâm lý, tình cảm, lý trí rất phức tạp của con người để đến hay nói đúng hơn trở về nguồn tình yêu vô biên của Thiên Chúa toàn năng.

GỞI NGƯỜI BẠN TRẺ BẤT NGỜ VỪA NẰM XUỐNG

Lễ tang của một linh mục Công giáo


(Tên họ trong bài này do người viết đặt ra, không phải tên thực, nếu có sự trùng tên, ngoài ý muốn của người viết).

Anh em không biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa (1Cr3,16)

Thứ bảy vừa qua, sau thánh lễ, khi đi ra, đến cuối nhà thờ thì Mộng Hân, con của anh Tường người bạn HO, cũng vừa đi ra và nói: “ Chú Phụng cho con gặp một chút ”.

- “ Cháu cần gì?” Tôi hỏi.

- “ Anh Th. chồng cháu vừa mất.” Quá bất ngờ, hết sức ngạc nhiên, tôi nghi ngờ đã nghe lầm, tôi hỏi lại cho rõ: “ Anh Th. mất à? Sao Th. lại mất?.”

- “ Anh ấy tự tử.” Mộng Hân trả lời. Nhìn ba đứa con còn nhỏ từ 4 tuổi đến 12 tuổi, tôi thấy quá xúc động, buồn thương cho các cháu nay không còn cha nữa.

Tôi hỏi tiếp: “ Ngày mất là ngày nào? ”

- “ Dạ ngày …. tháng …tuần vừa qua.”

- “ Sáng ngày mai, tôi vào văn phòng sẽ báo cho hãng biết Th. đã mất. Khi nào có giấy khai tử báo cho chú hay để làm “claim” gởi lên hảng.” (Vì Th. có mua bảo hiểm mà tôi đã bán cách nay khoảng 8 năm).

Những vui buồn khi theo chân Chúa
( Kỷ niệm 15 năm ngày Thanh tẩy)

ảnh minh họa

Giáo Xứ Ðức Ki Tô Ngôi Lời Nhập Thể gởi 200 đô la vé số để mình mua hay bán giúp để lấy tiền xây dựng trường học dạy Việt ngữ và giáo lý cho con em người Việt Nam vùng Southwest, thành phố Houston Texas. Tôi có nhờ con gái Uyên Phương bán giùm 20 tờ (100 đô la). Cháu bán được 30 đô la còn lại 70 đô la tiền vé số chưa bán được.

Ðang khi nói về chuyện bán vé số cho nhà thờ với bà xã thì đứa con trai lớn xen vào nói:

“ Nhà thờ giàu quá rồi còn bán vé số gây quỹ làm gì nữa.? Ở nhà này tự nhiên ba lại vô đạo Chúa. Gia đình mình từ trước có ai là đạo Chúa đâu? Ba xét lại đi chỉ có ba là đạo Chúa mà thôi. Làm gì cứ phải đóng tiền cho nhà thờ hoài. Ông Cha thì cũng như người bình thường thôi chứ có gì mà phải khúm núm, ông Cha chỉ có khác hơn người thường là không có vợ chứ có gì hay hơn người ta đâu? Vậy mà sao nhiều người ( bổn đạo) lại tôn trọng quá đáng như vậy.? ”
Được tạo bởi Blogger.