TM CN C Mùa Chay 4

Tình nghĩa cha con. (1)

(Ảnh hưởng Tin Mừng Lc 15.1-3.11-32)


(Cha con ân ái tính Trời,
Ơn sâu nghĩa nặng, chớ rời tình Cha…)

Chàng tuổi trẻ, con nhà giầu có,
Hai anh em cùng Bố an vui
Bỗng nhiên em Út lại đòi,
Chia phần gia sản, bán rồi đem đi…
Ý chàng nghĩ: nam nhi tiến bộ
Có bạc tiền phong độ như ai.
Ngờ đâu chóng nhiễm bụi đời
Ăn chơi đàng điếm tới hồi tay không…

HƯƠNG SEN GIỮA MÙA VỌNG

(Dâng kính Mẹ Vô Nhiễm)


Quê hương con cứ tới mùa đông lạnh,
Lũ lụt tràn đồng, bão tố liên miên…!
Đường nứt vỡ bờ cây thẳng hóa xiên,
Mẹ phờ phạc bao đêm dài nước bạc…


Con sông xanh giờ bèo trôi xơ xác,
Tiếc làm sao bên ấy chiếc hồ sen.
Cánh trắng lá xanh dưới nắng bình yên,
Giờ còn lại chỉ một màu trắng đục…!


(Chút cảm nhận Mùa Vọng)

Dẫu biết đời đời Ta có đó,
Thuở hồng hoang mãi tới bao giờ.
Nhưng cứ thu về Ta lại nhớ,
Cuộc hẹn nào đã viết thành thơ !

Ta chờ nên vẫn thường đến sớm,
Đàn nghêu ngao cổ khúc “mưa sương”.
Mong thấy con về mang áo tím,
Vì nay Mùa Vọng đã lên đường !

Đã mấy thu rồi con lỗi hẹn,
Nói “về” mà lại cứ “đi xa”.
Hẹn “gặp” để rồi không thấy “đến”,
Bên đường lủi thủi một mình Ta.

CON ĐƯỜNG “ĐI LÊN MẶT TRĂNG”

PHÁT BIỂU TỔNG KẾT “GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG LẦN THỨ 6”




Trọng kính…….; kính thưa………

Cách đây 56 năm, ngày 12/9/1962, trong chương trình chinh phục không gian và tài trợ cho dự án Apollo, Tông thống John F. Kennedy của Mỹ đã tuyên bố :
“Chúng ta chọn đi lên Mặt Trăng và tiến hành những chương trình khác không phải vì đây là những việc dễ làm, nhưng bởi vì đây là những sứ mạng khó khăn…”.

Vâng, cách đây hơn nửa thế kỷ, quả thật “Mặt Trăng”, đối với đa phần nhân loại chỉ là tinh cầu xa xôi, cho dù có hiện hữu đó, nhưng gần như chỉ là một hình tượng của thi ca, huyền thoại…chứ chẳng mấy người dám nghĩ tới việc “đặt bước chân viếng thăm” hay chinh phục như một vùng lãnh địa của quả đất. Cho nên, đúng như Tổng thống John F. Kennedy: “chọn đi lên mặt trăng là những sứ mạng khó khăn”.

NHỮNG GUỒNG XE NƯỚC VẪN QUAY LẶNG THẦM

(Một chút cảm nhận về cộng đoàn Phước Thọ, một giáo họ thuộc giáo xứ Cù Và xưa)

Đại lễ Tạ ơn 400 năm Tin mừng đến với giáo phận Qui Nhơn (ngày 26/7/2018)


Từ đầu phía bắc của “chiếc cầu chìm” bắt ngang sông Trà Khúc, nếu men theo đôi bờ tả và hữu ngạn của con sông “huyền thoại” nầy xuôi về hướng đông, những người Công Giáo Quảng Ngãi không ai là không nhớ đến những danh xưng (mà một số trong đó đã trở thành một thời vang bóng) : Phước Thọ, Phước Lâm, Cù Và, Đồng Cọ, An Hội, Tân lộc, Bình Đông, Vạn Lộc, Thiên Lộc, Chợ Mới, Phú Hòa, Phú Long, Quảng Ngãi, Tịnh An, Thu Xà, Tịnh Ấn…

Thật vậy, trước giai đoạn chiến tranh khốc liệt diễn ra khoảng năm 1965, những địa danh trên chính là những cộng đoàn giáo xứ và giáo họ đông đúc trù phú của tỉnh Quảng Ngãi, nơi mà nếu đứng về độ lâu dài của hành trình truyền giáo tại Đàng Trong, có thể gọi là “Trưởng Nữ”.

Nhưng rồi chiến tranh đã “mang đi tất cả”, tàn phá tất cả; đây có lẽ là điều hiện thực hóa chân xác nhất lời của Martin Luther, khi ngài định nghĩa về chiến tranh :
“Chiến tranh là bệnh dịch kinh khủng nhất mà nhân loại có thể mắc phải, nó hủy diệt tôn giáo, nó hủy diệt quốc gia, nó hủy diệt gia đình. Tai họa nào cũng dễ chịu hơn nó.” (War is the greatest plague that can afflict humanity, it destroys religion, it destroys states, it destroys families. Any scourge is preferable to it.).


(Cảm nhận “30.4” và cuộc “gặp gỡ Liên Triều” ngày 27.4.2018)

Quê hương nào mà vắng những dòng sông,
Lịch sử nào 
lại thiếu trang chuyện “chiếc cầu đã gãy” ?

Đã có một thời,
Anh với em giữa đôi bờ ngăn xa thuở ấy,
Cứ tưởng rồi biền biệt đến thiên thu !
Nước lũ sông kia lên quằn quạy đục ngầu,
Mang rác rưới hận thù che khuất nẻo !


ĐÃ CÓ MỘT MÙA XUÂN NHƯ THẾ

Tưởng tên anh đã trôi vào dĩ vãng,
Hơn ba trăm năm dâu bể còn chi. (1)
Chẳng tượng đài, không mộ chí khắc ghi,
Ký ức xa xôi ẩn mình sau trang nhật ký. (2)

Cả đến tên anh : tên của vị Tông Đồ dung dị,
Gắn chặt với vùng đất mẹ Quê hương.
Anrê Phú Yên, một tấu khúc lên đường,
Lời vẫy gọi của bao mùa nhân chứng !

Nhớ về anh, thế hệ của một thời kiên vững,
Thời gieo hạt mầm, vở đất của cha ông.
Thời của thuyền nan, chân đất, gánh gồng,
Mang hạt Phúc Âm qua muôn vàn nguy khó.

Đây Nước Mặn (3) của một thời duyên nợ,
Bập bẹ đôi vần “chữ mẹ mới nằm nôi”.
Kìa Dinh Chiêm (4) nước mắt lẫn mồ hôi,
Còn ghi dấu đoạn đường xưa hy tế.

Chứng tá đời anh được ghi bằng huyết lệ,
“Đáp trả tình yêu là mạng sống hy sinh” (5).
“Trầm hương thơm” (6), đã vươn tận thiên đình,
Mẹ Việt Nam giờ đã có được “Chứng Nhân tiên khởi”.

Hơn ba thế kỷ những tháng chờ năm đợi,
Mùa thu qua rồi đông lại triền miên.
Xuân Canh Thìn (7), Mùa xuân của Á Thánh Anrê Phú Yên
Vâng, Giáo Hội Việt Nam, đã có một mùa xuân như thế.

Sơn Ca Linh
(5.3.2018)
---------
 (1) Tính từ ngày Thầy giảng Anrê Phú Yên tử đạo, 26.7.1644, cho đến ngày Ngài
được phong Chân Phước, 5.3.2000 là đúng 356 năm.
 (2) Tư liệu về Á Thánh Anrê Phú Yên được cha Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes)
ghi rõ trong các “bản tường trình” và tác phẩm của ngài (Hành trình và truyền
giáo, Lịch sử vương quốc Đàng Ngoài…)
 (3) Nước Mặn : “Cư sở chính thức” đầu tiên của các thừa sai Dòng Tên tại
Đàng Trong. Tại nơi đây, các thừa sai chuyên chăm nghiên cứu để hình thành
chữ Quốc Ngữ. Nước Mặn hôm nay thuộc huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, là
một trong những “Trung Tâm hành hương” của giáo phận Qui Nhơn.
 (4) Dinh Chiêm : Thủ phủ của Đàng Trong vào thế kỷ 17. Nơi đây cũng có một
cư sở khác của Dòng Tên được thiết lập năm 1625. Thầy Giảng Anrê bị bắt và bị
kết án tử hình tại vùng đất nầy.
 (5) “Lấy tình yêu đáp trả tình yêu…Đem mạng sống báo đền mạng sống…” : Đó
là những lời Á Thánh Anrê Phú Yên nói cùng những người đi theo ngài trên
đường ra pháp trường.
 (6) “Trầm hương” : Tên một loại gỗ được nhắc đến trong một bài thơ bằng tiếng
Bồ được viết ngày 4.10.1644 của một tu sĩ Dòng Tên, Antonio de Torrès để tôn
vinh cuộc tử đạo anh hùng của Thầy Giảng Anrê Phú Yên.
 (7) Ngày phong Á Thánh cho thầy giảng Anrê Phú Yên : 5.3.2000 nhằm ngày 30
tháng Giêng năm Canh Thìn.



NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM DA VÀNG
(8/3/2018)

Mấy mươi năm về trước,
Khi đất nước mình chiến tranh-nồi da xáo thịt.
Trịnh Công Sơn đã hát về em :

“Người con gái một hôm qua làng,
đi trong đêm, đêm vang ầm tiếng súng
Người con gái chợt ôm tim mình
Trên da thơm vết máu loang dần…” 

Bây giờ, khi quê hương đã không còn tiếng súng,
vẫn còn đó, những người phụ nữ Việt nam da vàng…

Là em : Trần thị Triều Tiên,
Bị người yêu chém rồi thiêu cho đến chết.

Là em : Cô giáo Nguyễn Thị Bích Thắng,
Bị nhà chồng đầy đọa
đến độ phải mượn dòng Thạch Nham để quyên sinh.

Là em : cô giáo Bùi thị Cẩm Nhung,
Bị phụ huynh bắt quỳ ngay trong giờ lên lớp…

là em : Người mẹ tảo tần Đậu Thị Thắng,
Ôm món nợ 120 triệu đồng
Cùng với con dưới chân cầu Bến Thủy vùi thân …

Là em : nơi đất khách quê người, Ngô thị Nga,
Bị siết cổ chết bởi thằng chồng Hàn Quốc…

Là em : những vị ni cô chết vì đuối nước,
Chơ vơ giữa bờ biển lạnh oái ăm !...
Vâng, mỗi ngày trên đất nước Việt nam,

Không biết còn bao nhiêu,
Người phụ nữ Việt Nam da vàng bị đọa đày, bị giết ?

Hôm nay, ngày 8 tháng 3,
Đâu đó vọng về những lời ca kết :

“Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình,
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm !”

Sơn Ca Linh 


Chim én về kháo tin xuân ngoài cửa,
Gió thì thầm chào giã biệt mùa đông.
Chiếc thuyền ai vừa lướt nhẹ bên sông,
Mang theo cả nụ cười xuân khúc khích…

Xuân có sang vẫn nhịp đời cũ rích,
Lại vòng xoay rồi “một cõi đi về”,
Vẫn lại tình, tiền, cơm gạo, đam mê…
Yêu, ghét, hận thù, khổ đau, hạnh phúc…

Đời nếu vẫn mãi cuộc đời ô trọc,
Đổi thay đâu mà ghi dấu mùa xuân ?
Lối tương lai mòn cũ cả dấu chân,
Tuần phiên ngủ bỏ vọng canh chờ sáng !

Rồi có mùa xuân chợt về rỡ rạng,
Đường ngập Tin Mừng, lối rợp màu hoa.
Què nhảy cẩng lên, câm cất tiếng ca,
Mấy chú phung cùi mừng vui ngẫng mặt…

Nước Trời trên môi, rạng ngời trên mắt,
Trong cõi lòng già mẹ góa Na-im.
Nước Trời hy vọng bừng sáng trong tim,
Trong giọt nước mắt “cô đào hoán cải” …

Nước Trời cho ai có lòng bé dại,
Kẻ nghèo hèn nay chợt biết yêu thương.
Dân vạn chài nay tất bật lên đường,
Theo tận chỗ nước sâu mà buông lưới !

Đường thế giới dẫu xa xôi diệu vợi,
Lẽo đẽo theo Ngài xuôi ngược ngày đêm,
Chuyện Nước Trời ! Lạ lẫm quá không em ?
Thật đó mà, “Mùa Xuân đang trở lại” !

Sơn Ca Linh 
(Cảm nhận Tin Mừng Mc 1,14-20 : Tin Mừng Nước Thiên Chúa - 20/01/2018)



Ôi linh mục ! Một cuộc đời mắc nợ !
Đến bao giờ mới trả cho xong?
Nhìn lại chính mình : Ôi kiếp phận long đong
Nợ lời cam kết từ thuở lên bàn thánh.

Nợ bài Thánh Vịnh chưa tròn của giờ Kinh Sáng
Nợ những giờ Chầu Thánh Thể chiều đông…
Mắc nợ bao người kẻ liệt ngóng trông,
Mắc nợ bài giảng chưa xong của ngày Chúa Nhật…


Một chiều cuối đông êm ả
Ta về thăm lại Làng Sông
Thoang thoảng mùi hương rất lạ
Mồ hôi mẹ thấm nương đồng


Mấy năm xa mùi của mẹ
Nồng nàn vôi với trầu cau
Tóc ủ hương mùi bồ kết
Vú da áo mẹ bạc màu !


Làm sao quên mùi sữa ngọt
Mùi mẹ chiều nướng cá rô
Bếp lửa nồi canh rau ngót
Chuồn chuồn bay lượn trên gò…


Mùi nước mắm ngon, cơm nguội
Nhịn mình mẹ bới cho con
Ngọt ngào mấy viên kẹo ú
Cho con chân cứng đá mòn !


Chăm chút vườn rau tháng chạp
Hương nồng mẹ muối cải chua
Xuân nầy nhà ta thơm ngát
Ngoài kia vạn thọ đúng mùa…


Ngắm cội sao già thỏ thẻ
Rêu phong dáng đứng Làng Sông
Bỗng dưng nghe mùi của mẹ
Mà thêm xao xuyến trong lòng !

-------------
(Kính tặng Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản dịp về thăm lại Làng Sông)  
Sơn Ca Linh  Làng Sông chiều cuối đông 03/01/2018

DẤU “TRƯỜNG THĂNG” ĐÃ KHÉP!

(Kính dâng hương hồn linh mục Antôn Nguyễn Trường Thăng vừa được Chúa gọi về)


Vẫn biết xuân nầy mai vẫn nở,
Khung trời kia én vẫn tung tăng…
Con Tạo xoay đều duyên với nợ,
Ai mới vừa qua chốn vĩnh hằng!

Vẫn biết trần ai là bể khổ,
Vào đời ai chẳng khóc oa oa!
Riêng anh lữ hành qua mấy độ,
Tiếng cười vui muôn dặm vỡ òa!

NGÔN NGỮ TIN MỪNG TRONG DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM


Mỗi lần nghĩ về quê hương, nghĩ về đất nước, nghĩ về những giá trị truyền thống của dân tộc, tôi chợt nghe vang vọng đâu đây những lời ca trong khúc nhạc “Đất Nước” : Bài hát được nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn dệt nhạc phỏng bài thơ của thi sĩ Tạ Hữu Yên : “Đất Nước tôi thon thả giọt đàn bâu…Đất Nước tôi từ thuở còn năm nôi, sáng chắn bảo giông chiều ngăn nắng lửa. Lao xao trưa hè một giọng cao dao, lao xao trưa hè một giọng ca dao…”.


CHÚA VỀ !


Chúa về !
như cơn mưa chợt về trong nắng hạn
Để đất hồn con lên những búp non xanh
Để cây hoang chợt nẩy lộc đâm cành
Để suối khô tràn dòng xanh nước mát



Chúa về !
Để lòng con qua bao mùa héo hắt
Tìm được niềm vui, hy vọng nở hoa
Mảnh đời con chợt tươi sáng ngọc ngà
Chân mở lối thênh thang đường đi tới

(Kính dâng hương hồn nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Vinh-Anna Trần Thị Phượng, vừa qua đời trong một tai nạn xe trên đường mua bánh Trung Thu cho các trẻ em nghèo, 4/10/2017)


Giữa những đường đời đang héo úa,
Có những cành phượng vĩ tươi xinh,
Rực thắm tin yêu nồng nàn sắc đỏ,
Cho cuộc đời luôn ướp mặn hương tình !


Chúa ơi,
Xin mở dùm đôi mắt con ra,
Sao trời chưa kịp tối mà đôi mi nó cứ sụp xuống !
Con chẳng nghe được gì lời cha đang giảng,
Dẫu biết rằng… lễ Chúa Nhật chiều nay !


Thú thật với Chúa,
Con đến nhà thờ mà chưa kịp rửa đôi tay,
Vừa quăng đôi gánh, chiếc áo dài mặc vội.
Chiếc áo 4 tuần liền cũng chưa kịp ủi,
Thế mà cũng lọt mất bài nhập lễ du dương…!

 

Hạ về nhớ chuyện “trăm năm”[1],
Bóng xưa Mẹ đứng âm thầm xa xôi.
Đường quê heo hút lưng đồi,
Mây treo nắng bạc bóng sồi chênh vênh.
 
Đồi Cova sáng mông mênh,
Mục đồng mấy bé nhìn lên sửng sờ[2]…!
Trong tà áo trắng nên thơ,
Mẹ âu yếm gọi Mẹ chờ lời kinh.
 
Nguyện cho đời hết chiến chinh,
Mân Côi chuỗi ngọc hòa bình đến mau.
Ăn năn cải thiện nguyện cầu,
Trái tim của Mẹ cùng nhau tôn sùng.[3]
 
Trên trời Mẹ vẫn thủy chung,
Đồng hành mỗi bước khốn cùng trần ai.
Trăm năm chuyện vẫn nối dài,
Fa-ti-ma đó nhớ hoài ngàn sau !
 
“Ngày của Mẹ” có chi đâu,
Cho con dâng một kinh cầu “A-Ve”.
 
Sơn Ca Linh (Mother ’ Day 14/5/2017)
(Nhân ngày Mother ’ Day và Kỷ niệm 100 năm Mẹ Fatima 1917 – 13/5 – 2017)

[1] Năm nay Giáo Hội mừng kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima (Bồ Đào Nha) : 1917 - 2017
[2] Đức Mẹ hiện ra lần đầu tiên với ba em bé chăn cừu : Lucia, Phanxico và Giacinta vào trưa ngày 13/5/1917 tại ngọn đồi Cova Iria thuộc giáo xứ Fatima nước Bồ Đào Nha
[3] Sứ điệp của Đức Mẹ Fatima đó là : Ăn năn cải thiện đời sống, siêng năng lần hạt Mân Côi và tôn sùng Trái Tim Mẹ.





























 
PHẢI CHĂNG CŨNG MỘT CHỮ “VÌ” ?
(Thầy là đường – Ga 14,5)

Vì Ngài là đường,
Nên cô Maria đã khước từ nguyện ước riêng,
Để một đời hụt hơi với con đường “xin vâng” thánh ý.
Chàng thợ mộc Giuse lại cũng y như thế,
lầm lũi cả một đời im lặng quên mình.
Vì Ngài là đường,
Nên các nhà đạo sĩ trèo non lặn suối hy sinh,
Bất kể gian nan, dặm dài, quyết noi theo sao lạ.
Rồi ba mươi năm sau,
Có vị tiên tri lừng danh Tẩy Giả,
Xung phong dọn đường cho Ngài ngự giá thân chinh.
Cũng bởi chọn đường nầy mà chấp nhận hy sinh,
Thân tội tù và kết cục : chiếc đầu trên đĩa !
Vì Ngài là đường,
Nên đám vạn chài Ga-li-lê lưới thuyền gác lại,
Chấp nhận một cuộc đời “xất bất xang bang”.
Lê-vi bỏ nghề “hái ra tiền” rủng rỉnh giàu sang,
Chọn sống lang thang không cửa nhà, không “viên đá gối” !
Vì Ngài là đường,
Nên biết bao những kẻ mù câm tăm tối,
Dắt díu nhau gặp cho được, tìm cho ra.
Những anh chị em cùi hủi bệnh tật xót xa,
Đường Giêsu đã đóng lại cả một đời tăm tối.
Vì Ngài là đường,
Mà người thiếu phụ bán hoa tội lỗi,
Quyết trở về để nhỏ những giọt nước mắt ăn năn.
Chàng thu thuế Gia-kê giàu sụ lăng xăng,
Một lần gặp để bắt đầu đi theo con đường mới.
Vì Ngài là đường,
Mà ánh mắt của tên tử tù giữa cơn hấp hối,
Đã thấy rực lên niềm hy vọng Nước Chúa cận kề.
Đã gọi tên “Maria” về giữa cơn mê,
Và gieo nắng phục sinh trên hoang tàn mộ trống !
Vì Ngài là đường,
Nên lối Em-mau từ đây thôi hoang vắng,
Tấm lưới trống thâu đêm giờ cá đã ắp đầy.
Và trên muôn vạn nẻo đường thế giới hôm nay,
Ngài chính là Mục tử,
Đang dẫn chiên lên đường về đồng xanh suối ngọt !
Sơn Ca Linh (Phục Sinh 2017)
 

PHẢI CHĂNG CŨNG MỘT CHỮ “VÌ” (2) ?
(Thầy là sự thật – Ga 14,6)

Vì Ngài là sự thật,
Nên mới hiểu được cái giá của “tội A-đam, E-Va”,
Khi rũ nhau phản bội luật truyền và cùng ăn trái cấm !
Mới hiểu hết chiều sâu chiều rộng,
Trong cõi lòng đứt ruột của Abraham khi hiến tế con yêu.
Vì Ngài là sự thật,
Nên tấm bản đồ gia phả đan dọc trăm chiều,
Đâu thiếu chỗ của những hạng người cùng đinh tai tiếng.
Nên mới hiểu nhà tiên tri cô độc Êlia một mình độc chiến,
Để tái lập cương thường và thánh luật của Gia-vê.
Vì Ngài là sự thật,
Nên con đường giải thoát làm sao thiếu bóng Mô-sê,
Và máu “con chiên xuất hành”,
Chỉ hiện thực tròn đầy vào buổi hoàng hôn trên núi Sọ.
Vâng, những trang Cựu ước còn sờ sờ ra đó,
Nếu Ngài không là sự thật,
Mãi muôn đời sẽ chỉ là những dòng chữ chết mông lung !
Vì Ngài là sự thật,
Nên những khổ đau, nghèo đói, khốn cùng…
Đã trở nên con đường dẫn đưa vào cõi phúc.
Những đứa con hoang, những cuộc đời ô nhục,
Vẫn tìm được lối về trong mái ấm nhà Cha.
Vì Ngài là sự thật,
Nên lạ gì những chứng gian, những bản án thối tha,
Thập giá, mão gai…vẫn ngập đầy trên dương thế.
Hai ngàn năm với bao nhiêu thế hệ,
Máu chứng nhân cho “sự thật Ngài” nhuộm khắp năm châu.
Vì Ngài là sự thật,
Nên “hàng trăm lít rượu nhiệm mầu”,
Để tiệc cưới Ca-na nối dài niềm vui hạnh phúc.
Nên vài tấm bánh, con cá của em thơ nhỏ rức,
Đã làm nên đại tiệc cho cả vạn con người.
Vì Ngài là sự thật,
Nên “mộ trống tang thương” đã bừng lên ánh sáng rạng ngời,
Và mặc “chỗ nước sâu”,
Thuyền Phêrô vẫn nhịp nhàng chèo ra phía trước.
Và từ đó nẻo trần gian với bao chiều xuôi ngược,
Chỉ “Sự thật Ngài” mới hoàn toàn giải thoát chúng sinh !
Sơn Ca Linh (Phục Sinh 2017)






















































































hình minh họa
(Chút hoài niệm 42 năm “Tháng 4 đen”)
Anh đã hẹn em xuân nầy sẽ gặp,
Để trọn lời nguyền đính ước trăm năm.
Để bên nhau cùng ngắm ánh trăng rằm,
Và hái tặng em đóa hồng tươi ân ái !
 
Nhưng bước hành quân nối dài trở lại,
Hết Bình Giã, Đồng Xoài, tới Đỗ Xá, Pleime.
Xuân Mậu Thân hay “đỏ lửa mùa hè”,
Không phải dối em nhưng anh đành lỡ hẹn !
 
Có những bình minh anh nhờ cánh én,
Mang dùm anh lời nhắn gởi cho em.
Một bài thơ anh vừa viết trong đêm,
Dưới ánh hỏa châu vang rền đạn lửa !
 
Anh cứ tưởng hòa bình không xa nữa.
Đã qua rồi Char-li hay máu đổ Khe Sanh.
Nhưng đường hành quân cứ biền biệt trôi nhanh,
Mà chẳng thấy mùa xuân sang biển lặng !
 
Bước chân anh càng dày thêm cay đắng,
Mỗi ngày qua bạn bè chết trước mất sau.
Thượng Đức, Ban Mê, Quảng Trị…đổi màu,
Đường số 7 Phú Yên ngập tràn máu đổ !
 
Cuộc hẹn cùng em nhạt nhòa vụn vỡ,
Mảnh quê hương giờ rách nát thảm thương.
Cả lũ bọn anh xơ xác trên đường,
Thương tích đầy mình, con tim rách nát…
 
Chiều tháng 4, trong hơi tàn phờ phạc,
Anh nguyện đôi lời xin Trời chứng dùm anh.
Lỗi hẹn cùng em, dù chẳng muốn, thôi đành.
Xin lỗi em, đừng chờ, anh xin vĩnh biệt !
Sơn Ca Linh (Tháng 4/2017)



































 
EM CÓ VÀO THÀNH SÁNG HÔM NAY ?
(Cảm nhận Lễ Lá)
Sáng nay nghe vọng bên đường lớn,
Tiếng hô vang, bụi cát tung bay.
Mở cửa trông nhà em cuối xóm,
Em có vào thành sáng hôm nay ?
 
Thì ra em đã đi từ sáng,
Trên tay phất phới một cành xanh.
Chân bước miệng cười tươi rỡ rạng,
Người đông như sóng dạt vô thành !
 
Ta lủi thủi theo em đàng cuối,
Vừa nghe kháo láo chuyện về Ngài.
Đã mấy năm tiếng đồn vang dội,
Giêsu ngôn sứ lại là đây !
 
Lộng vàng, ngựa quý đâu chẳng có,
Giản đơn trên một chú lừa con.
Giáo khiên thay những cành lá nhỏ,
Đại đế quang lâm quá giản đơn !
 
Không lẽ Đấng dùng năm chiếc bánh,
Đãi đoàn dân đến cả mấy ngàn.
Đấng biến rượu ngon từ nước lạnh,
Mà sao chẳng có chút cao sang !
 
Đấng loan tin Nước Trời đang tới,
Cho điếc nghe, câm nói, què đi…
Nước Trời đó, nhà Cha đón đợi,
Con hoang đứng dậy bước quay về !
 
Đấng đã từng lau khô dòng lệ,
Đời xanh xao mẹ góa Na-in,
Người chết trở về trên dương thế,
Tử thần nay thua Đấng phục sinh !
 
Đấng dạy luật tình yêu tối thượng,
Dám hy sinh cho kẻ mình yêu.
Đấng dạy bảo những ai làm lớn,
Phải nên người phục vụ trăm chiều…
 
Đấng mới đây thôi từ huyệt mộ,
Đã thối om xác chết La-da-rô.
Quyền năng chỉ một lời tuyên bố :
Đứng lên đi ra khỏi nấm mồ !...
 
Cùng với em theo Ngài đi tới,
Chẳng biết ngày mai sẽ tới đâu ?
Nghìn năm đã dân ta mong đợi.
Biết đâu đây là phút nhiệm mầu !
Sơn Ca Linh (Lễ Lá 2017)
 


CHO TÔI XIN CHÚT DẦU THƠM EM NHÉ !
(Cảm nhận Thứ Hai Tuần Thánh – Xức dầu thơm tại Bê-ta-ni-a – Ga 12,1-8)

Cho tôi xin chút dầu thơm em nhé,
Để mang về mà cất giữ phòng thân,
Và để ai quanh lối xóm đang cần,
Tôi mang đến và chia cho chút xíu !
 
Bởi tôi biết dầu của em tuyệt diệu,
Dầu cam tùng chỉ có một không hai.
Tỏa hương thơm cho đến vạn dặm dài,
Mang hơi ấm nồng nàn muôn thế kỷ.
 
Dầu của em với cội nguồn tuyệt mỹ,
Chất liệu bằng tình mến chẳng phôi pha.
Với niềm tin vị chân chất đậm đà,
Mà hương sắc là cho đi phục vụ !
 
Em đã xức một lần trong quá khứ,
Nhưng “chân Thầy” mãi mãi vẫn còn đây.
Vẫn cần dầu thơm yêu mến đong đầy,
Vẫn cần hương vị ngọt ngào hy tế !
 
Dầu của em sẽ hong khô dòng lệ,
Và mang về niềm hy vọng tin yêu.
Sẽ tỏa hương trên những lối tiêu điều,
Và nở nhụy khai hoa mùa hoang tái…!
 
Mặc thế gian cứ cho là lãng phí,
Xức chân Thày đâu tính toán thiệt hơn !
Nhà Hội Thánh luôn cần tỏa hương thơm.
Nên tôi xin chút dầu thơm em nhé !
Sơn Ca Linh (Tuần Thánh 2017)

CHUYỆN “3 GIỜ CHIỀU THỨ SÁU”
(Cảm nhận Thứ Sáu Tuần Thánh)
Vào lúc 3 giờ chiều,… Đức Giêsu lại kêu một tiếng lớn rồi trút linh hồn.
(Mt 27,46-50)
Trần gian có một ngày buồn,
“3 giờ thứ Sáu hoàng hôn tím màu”.
Có người gục chết thương đau,
Dấu tình yêu đó gươm thâu tim mình.
Một đời vẹn lễ hy sinh,
Viết xong một khúc thơ tình thiên thu.
Nhiệm mầu dáng đứng Giê-su,
Thân treo thập giá nghìn sau nhắc hoài.
Hóa thân hạt lúa đọa đày,
Đau thương nát mục để rày đơm bông.
Ý Cha vẹn nghĩa tơ lòng,
Tình trần bát ngát non sông muôn trùng.
Chung chia phận kiếp đời chung,
Sống thương đau, chết mịt mùng xót xa.
Tình yêu giờ đã đơm hoa,
Chết từ đây mới đi xa trở về.
Thập giá kia vẹn câu thề,
Tình Giê-su đó trọn bề con tin !
Sơn Ca Linh (Thứ Sáu Tuần Thánh 2017)

TA MONG MÃI BUỔI HỪNG ĐÔNG HÔM ẤY
(Cảm nhận Phục Sinh, Ga 20,1-10)
Ai đã sống
Mà không từng đi qua hay trải nghiệm
Những đêm dài buốt giá thương đau.
Đêm hận thù phản bội,
Đêm tương tàn huynh đệ say máu giết nhau,
Đêm chẳng thấy ngày sau,
Bởi tương lai chỉ một màu hoang tái !
Đêm vĩnh biệt người thân,
Để chẳng bao giờ có ngày mai trông thấy.
Đêm vợ xa chồng,
Đêm đứng lặng nhìn con cái đi hoang.
Đêm tật nguyền thương tích,
Xác thân như một mớ hoang tàn,
Đêm nhấp chén quang san,
Lòng nhứt buốc theo người đi kẻ ở.
Đêm nước mắt tuôn,
Ướt những bờ vai thon nức nở,
Đêm tàn duyên nợ,
Ôm xác ai mà sập cả bầu trời.
Đêm gió ngừng thổi,
Và mưa nặng hạt bổng thôi rơi,
Vì mắt mẹ chơi vơi,
Mong mãi bóng con mịt mù xa khuất.
Đêm của tối tăm,
Lê thê chuỗi ngày đắng cay tù ngục.
Đêm hoang tàn oan khúc,
Vương vải xương tàn mộ địa thê lương.
Đêm rẽ chia, thù hận,
Im bặt rồi nhạc khúc yêu thương,
Nương vắng đồi cao
Đêm ngập tràn mão gai, thập giá !...
Nên ta thức đêm nay,
Như một kẻ lang thang ăn mày phép lạ.
Để bình minh rộn rã,
Ta theo chân nàng kiều nữ Sa-lem.
Để kiếm tìm hy vọng, và gặp gỡ quan chiêm,
Đấng chiến thắng bóng đêm,
Và đánh bại tử thần vừa chỗi dậy !
Vâng, chỉ có Ngài…
Nên ta mong mãi buổi hừng đông hôm ấy !
Sơn Ca Linh (Vọng Phục Sinh 2017)
MỪNG CHÚA PHỤC SINH
KHÔNG LẼ HÔM NAY THUYỀN GÁC MÁI !
(Chút cảm nhận Phục Sinh từ Ga 21,1-14)
Nhớ chuyện ngày xưa trên biển vắng
Thầy bảo “chèo ra chỗ nước sâu”
Dẫu có cuồng phong hay biển lặng,
Mạnh dạn mà bủa lưới giăng câu !
 
Đường Thầy dẫn càng đi thấy lạ !
Ánh vinh quang mỗi lúc xa mờ
Nhưng lại cứ gần hình thập giá
Chuyện Nước Trời lại chỉ ươm mơ !
 
Và rồi những tay chài lưới đó
Tan bầy rã đám thật ê chề
Kẻ phản, người quay lưng chối bỏ
Chán nản đành quay gót trở về !
 
Rất lạ, từ buổi bình minh ấy
Tin vui ngày thứ nhất trong tuần
Ai nấy xôn xao Thầy sống lại
Niềm vui xen cả nỗi bâng khuâng!
 
Và lại sáng nào trên bãi vắng,
Tiếng Thầy vang gọi giữa bâng quơ.
Mẻ cá lạ lùng tay lưới nặng,
Bữa điểm tâm ngon lại sẵn chờ !
 
Rồi tất cả những chàng trai ấy
Dương thuyền ra mọi “chỗ nước sâu”
Thúng bột trần gian giờ đã dậy
Men tình yêu cứu độ nhiệm mầu !
 
Lệnh của Thầy xưa còn nguyên đấy
Biển trần gian đầy “chỗ nước sâu”
Không lẽ hôm nay thuyền gác mái
Ngoài kia cá đợi lưới giăng câu !
Sơn Ca Linh
Được tạo bởi Blogger.