https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg





HẠT MẦM VÀ TRO BỤI


Mới khoe sắc trên cành xuân, mới đó,
Mà hôm nay đà héo hắt đời hoa !
Một kiếp hồng nhan, cơn gió thoảng qua !
“Từ đất bụi nên trở về bụi đất” !

Chuyện thế nhân, có không và được mất,
Trạm ga đời kẻ xuống lại người lên…
Nẻo trăm năm cuộc hành lữ chênh vênh,
Sáng nụ hân hoan, chiều hoang cổ mộ !

Xuân chưa hết diệu Hạ đã về nắng đổ,
Thu vẫn còn buồn bão tố đã tràn Đông !
Hạnh phúc đầy môi hay nước mắt cạn dòng,
Vĩa hè cũng qua hay ngai vàng cũng mất…

Kể từ lúc có hạt “Lời” tan vào đất,
Lời Thiên Thu mang kiếp phận mong manh.
Tội lỗi nhân gian hay “tro bụi tạo thành”,
Đã nở lộc thiêng, đã ươm mầm sự sống !

Chiều núi Sọ máu loang và biến động,
Mãi ngàn năm còn lưu chuyện “Vượt Qua” !
Chuyện “Hạt lúa mì mục nát… sẽ đơm hoa”,
Chuyện “Thập Giá, Phục Sinh”, bản “tình ca thế kỷ”.

Dẫu “tro bụi” vẫn ngọc ngà tuyệt mỹ,
Kệ đớn hèn, tội lụy, vẫn đầy ắp yêu thương.
Mùa Chay Thánh, mùa của cuộc lên đường,
(Trong bác ái, nguyện cầu, hy sinh…)
Để tìm lại mùa xuân và vang khúc “Hallêluia” bất tận !

Sơn Ca Linh (Thứ Tư Lễ Tro 2021)

THẮNG QUỶ MA

Thức tỉnh canh phòng chống Ác Tà
Ẩn mình bóng tối chúng kiêu sa
Người Lành chân thật ưa khiêm tốn
Kẻ Dữ dối gian chỉ lọc lừa
Phù trợ tin tưởng, con người thắng
Cậy trông phó thác, Quỷ ma thua
Chuyên cần cầu nguyện kêu xin mãi !
Sức mạnh vô biên Chúa cứu ta

Lm. Đam Khuất Dũng sss

SN : CN I MC B. Mc 1, 12-15

CÂU ĐỐI MÙA CHA

HỒI TÂM SÁM HỐI CON HOÀN THIỆN
TỈNH THỨC QUAY VỀ CHÚA XÓT THUƠNG

MÙA GẶP

Mùa con mắt nhẹp nhòe gặp nắng mới

Chiếc vảy mù lòa diệu vợi biến thay

Mùa đôi tai khô âm thanh nào chạm tới

Thức dậy bên đời, hứng ngọt những đắng cay



Mùa trái tim si chợt phải lòng bụi cát

Nhịp vỗ lạ kỳ dào dạt đến vô duyên

Mùa nghĩ suy buông dòng theo cánh hạc

Chở về nơi đâu, cứ mặc thác mặc ghềnh



Mùa đôi chân trói vào nhau thật chặt

Một dấu đinh buồn buột ngặt một đường đi

Mùa đôi tay không đủ che khuôn mặt

Trống trước trống sau đường nét của chia ly



Mùa cả tấm thân gặp từ bi lây lất

Chốn giang hồ góp nhặt lẽ từ tâm

Mùa chim sẻ còn âm thầm réo rắt

Sau vuông vải thô chừng bẻ mặt tần ngần



Mùa gặp kín tình nhân nghe tức ngực

Thảng thốt thưa chuyện ngờ vực xưa nay

Mùa tình yêu tỏ bày đầy ý thức

Đã yêu nhau thì nên giống nhau hoài


ả giang hồ




HOANG ĐỊA


Chúa đưa con vào trần gian

một nguyên xưa thơm ngát địa đàng

nay thay biến thành nơi hoang địa

gió cát mênh mang, thú dữ hung tàn



nhưng lòng trí con, vẫn cứ mơ màng

bởi trần gian lộng lẫy dong nhan

có thấy gì đâu là hoang địa

lá vẫn nhung xanh dưới nắng vàng



con vẫn miệt mài những lo toan

cho trẻ trung, cho xinh đẹp, giàu sang

cho cao lớn những đền vàng ngất ngưỡng

có đâu là hoang địa hay địa hoang



con vẫn thản nhiên, vẫn hiên ngang

mớ lụa là xúng xính, xênh xang

cuộc trần gian đến ngàn đời vẫn đẹp

có ngờ đâu là đẹp dối, đẹp gian



chỉ khi trời đất kia già cỗi võ vàng

chưa xuống núi, mà đời đã tiêu tan

con mụ mị khẽ khàng ồ hoang địa

thì ra không phải cõi thiên đàng



tất cả đang chờ phút sang trang

lâu đài cao, cả tên ngọc tuổi vàng

Chúa đưa con vào trần gian nhiễm độc

tất cả chỉ là lừa lọc, dối gian



gánh chay đi, về Sự Thật Rỡ Ràng

từ hoang địa đến Bến Vàng Vĩnh Cửu



ả giang hồ



ƯỚC GÌ

Ước gì em đen đi một chút

May ra hiểu được phận màu da

Ước gì em đớn đau một chút

May ra thấu được cõi phù hoa



Ước gì em xấu đi một chút

May ra thôi được thói khinh khi

Ước gì em nghèo đi một chút

May ra hiểu chữ nghĩa chữ nghì



Ước gì em thấp đi một chút

May ra thương kịp dưới chân mình

Ước gì em ngu ngơ một chút

May ra cảm được kiếp nhân sinh



Ước gì em thiếu ăn một chút

May ra hiểu được nghĩa sẻ chia

Ước gì em mất đi một chút

May ra nhỏ lệ những xa lìa

……

Mùa Chay từ bỏ đi một chút

Một chút phàm trần chẳng đáng chi

Lại được cho mình ơn đổi mới

Trong Thần Khí Chúa xinh bước đi



Mùa Chay khiêm nhu đi một chút

Thấy mình già cỗi với rong rêu

Để Chúa Thánh Thần làm trẻ lại

Phục hồi sinh lực với tình yêu



Mùa Chay hy sinh đi một chút

Cho người một chút rất riêng tư

Bác ái sẽ khơi nguồn phép lạ

Kho tàng muôn thưở trang thiên thư



Ả Giang Hồ

Ý CHÚA




Ý Chúa lương thực nuôi hồn

Lời Ngài hướng đạo bước con trên đời

Một mình mà chẳng đơn côi

Bên con luôn có Ba Ngôi đồng hành



Bao cơn cám dỗ chòng chành

Mấy phen điên đảo dữ lành bất phân

Khấn xin ơn Chúa Thánh Thần

Giúp con thắng vượt Satan ác thù



Xưa hoang địa, Chúa Giê-su

Không màng của cải hư phù trần gian

Vì yêu chỉ muốn chu toàn

Ý Cha trên cả giang san đời này



Đời con xin nguyện từ nay

Vào mùa Chay Thánh đổi thay lòng người

Xác hồn trong trắng tinh khôi

Tiến dâng Thiên Chúa cuộc đời tin yêu



Dẫu cho cay đắng tiêu điều

Vẫn câu chung thủy những chiều hy sinh

Con xin buông bỏ chính mình

Vác cây Thập Tự ân tình trời cao…


Ba Chuông


TỪ TÀN TRO


Tôi đang đứng ở đâu...

...nơi cánh đồng sự sống

Tận cuối đất hoang có hố chết rộng đang chờ

Sương phủ triền lam đăng đăng mấy giải mịt mờ

Mặc định thế

tôi loanh quanh

phỉnh phờ ngày tháng.



Chẳng lẽ sinh ra...

...để vào cánh đồng sự chết!

Huyết thống thụ nhân xác quyết tông truyền

Tội Nguyên Tổ vết hằn lưng ám nguyền nhân loại

Chúa đến cứu

dùng Máu rửa

tẩy sạch tội mầm*.



Để là bụi tro...

...phải đón lòng vào sự sống

Nhận Thánh Linh để lớn lên trong Thánh Khí hồng

Trưởng thành phận người đùm bọc linh hồn bất tử

Sự thật bất tử

là tựu thành

ân tứ toàn thiêu.



Là mùa sám hối...

...định đoạt lại quyền tự do

Phẩm giá làm người sao ta so đo từ bỏ

Tháo gỡ tất cả thiêu đốt toàn bộ ra tro

Chỉ còn là

hạt linh hồn

nho nhỏ bay bay.



Giọt lệ ăn năn...

...nước rửa canh tân nhân thế

Mọi băng hoại uế nhơ được triệt để sạch trơn

Trải lòng bốn mươi năm thấm nhuần ơn độ lượng

Nghiền phơi ra

bốn mươi ngày

tro nên hạt mịn.



Ta mới được tháp vào

Chính thập giá Phục Sinh.

Jos. Cao Thái

Sài Gòn, khởi vào Mùa Chay Thánh ‘2021.



TẠ TỘI !!!...


Hồn tôi hạt gió mong manh
Như làn thu úa, lá xanh rụng vàng!
Chiều nao, trong nhúm tro tàn
Đi về một cõi, bàng hoàng sắc - không!

Nhớ từ hạt bụi mênh mông
Chúa trao nhịp thở vào trong “con - người”.
Đến - đi, kiếp trọ cuộc đời
Trái tim Thần khí, tin LỜI Chúa soi.

Tự do, tôi định hướng đời
Hai miền Tối - Sáng, làm người về đâu?
Bụi hèn, ai rõ trước sau!
Và tôi, tín thác tình yêu Ngôi Lời...

Tháng năm tự tại đất trời
Vẫn tin Thiên Chúa cho tôi vĩnh hằng.
Hồn thơ, tôi chọn Thiên đàng
Tín trung chẳng chút băn khoăn vô thường.

Trọ trần muôn nẻo nắng sương
Vai gầy thập giá đau thương rã rời!
Thấm sâu vết sẹo cuộc đời
Bụi hèn vương vấn phai Lời Thánh Kinh!

Chúa ơi! Thế tục hành trình
Mấy khi tự hối, xét mình ăn năn!
Chay mùa nhúm bụi sầu than
Trôi theo tục lữ vương oan tứ bề!

Chiều nao lấm tội quay về
Bụi thương tơi tả, lưới mê điệp trùng!
Linh hồn cậy Chúa bao dung
Bám níu Tin Mừng, tự hối ăn năn!

Cuộc đi ở trọ gian trần
Trăm năm, sau - trước, sang - hèn... vút qua!
Sớm chiều như kiếp Phù hoa
Ngôi Lời chính Đấng đưa ta thông hành.

Duy Ngài, là Chúa Nhân Lành
Ban Lời Hằng Sống để dành chuộc tôi.
Hồn này, cải thiện đi thôi
Bụi quanh chẳng mấy, lại nơi trở về!

Lòng vòng vướng lưới u mê
Quay về phía sáng còn nghe Thánh tình.
Thà rằng khổ giá tái sinh
Đồi xưa, Chúa đã nộp mình chuộc tôi.

Tôi ơi! Hãy sống Lời Người
Bụi hèn kiếp trọ ơn Trời dủ thương.
Chớ theo nhục dục vô thường
Thật lòng xám hối, Thiên đường Chúa ban.

Hoàng Tâm




DẤU TRO TRÊN TRÁN

Chúa xức tro trên trán

Hai vệt xám dễ thương

Chắp hình cây Thánh giá

Trên trán con lạ thường

Như là dấu tình vương.



Chẳng bình thường năm tháng

Từng buổi sáng tín dâng

Mây màu tro rất mịn

Có chút gì dấu kín

Chúa muốn con kiếm tìm.



Tung niềm tin theo mây

Chất vai đầy ánh sáng

Bước trên con đường phẳng

Mỗi ngày thêm khám phá

Dung Mạo Chúa tình thương.



Vầng thái dương độ nhật

Chiều giăng sương ẩn dật

Gọi hiệp nhất nỗi niềm

Chúa kề bên tâm sự

Ân tứ Ngài thánh thiêng.



Dấu chứng miền thanh tịnh

Đặt lòng tro thờ kính

Đấng Công Chính vì yêu

Trên Đồi Chiều tự hiến

Đã vinh hiển Phục sinh.



Nhận vào mình dấu bụi

Từ thung lũng tử sinh

Hướng lòng lên đỉnh núi

Cúi xin Ơn Cứu chuộc

Bụi Tro này hồng phúc.

Hồn Biển

Vườn Tịnh Tâm

Ngày thứ hai Mùa Chay Thánh ‘2021.




ĂN CHAY CŨNG CHỈ GỌI LÀ


Kiêng ăn, cãi lộn! Trời ơi

Chi li, nhiệm nhặt, cạn lời bó tay

Xức Tro vừa mới sáng nay

Về nhà ầm ĩ, chay này chay chi?



Thế gian, Ma Quỷ, mê ly

Nội thù xác thịt ngu si hùa vào

Tội trong tâm tưởng kêu gào

Tội ngoài hành động ngọt ngào vương mang



Sinh thêm Trái Cấm địa đàng

Nhân lên tội Tổ vênh vang ngàn đời

Mặc cho Hội Thánh kêu mời

Trở về cùng Chúa tình Trời bao la



Ăn chay cũng chỉ gọi là

Hãm mình phương thế giúp ta trở về

Sửa ngay đường xấu lối mê

Tập thuần nhân đức chối chê Tà Thần



Chay về, cơ hội hồng ân

Để nhìn rõ mặt phù vân mịt mờ

Chúa là cùng đích ước mơ

Chúa là Thượng Đế ta thờ ta yêu.


Giu-se Nguyễn Văn Sướng



HÃY NHỚ MÌNH LÀ TRO BỤI



“Hãy thức tỉnh và Xám hối”

Thực ngàn năm ở trước Thiên Nhan, tựa như ngày hôm qua đã khuất, như một đêm thức giấc cầm canh. Chúa khiến con người trở về bụi đất. Ngài phán:’Hãy trở về gốc!

Hỡi con người!’ ( Tv.89 )


Ôi Lạy Chúa! Con chỉ là tạo vật,

Chúa dựng con từ nắm đất bụi tro,

Ban con đời sống hạnh phúc tự do,

Nhưng con đã quay đầu phản nghịch Chúa



Ôi Lạy Chúa! Một đời con lưu lạc,

Ham công danh và mê mải phù vân,

Hồn hoang loạn rời rã cả tấm thân,

Lang thang mãi càng chìm trong vô vọng.



Ôi Lạy Chúa! Một đời con phiêu bạt,

Sống dật dờ của một kiếp phù du,

Hồn đớn đau trong thân xác ngục tù,

Đi đi mãi càng xa rời Thượng Đế.



Ôi Lạy Chúa! Nâng hồn con bừng tỉnh,

Biết ăn năn và thống hối chân tình,

Như kẻ chết được diễm phúc hồi sinh,

Trong cứu độ nơi Tình yêu Thiên Chúa.



Ôi Lạy Chúa! Cho lòng con đón nhận,

Một Tín điều suy gẫm suốt cuộc đời :

“Hỡi người hãy nhớ mình là bụi tro,

Rồi sẽ phải trở về cùng tro bụi.”


Đinh Văn Tiến Hùng




VÁC ĐỜI

[Niệm ý Lc 9:22-25 ≈ Mt 16:21, 24-26; Mc 8:31, 34-37]



Khoe khoang thì nói lẻo

Quảng cáo thì nói hay

Nhưng chỉ là nói láo

Mà người ta tin ngay



Chúa chỉ nói điều thật

Mà chẳng mấy người tin

Vì Ngài bảo phải vác

Chính thập giá đời mình



Người ta muốn sung sướng

Chúa bảo chịu khổ đau

Người ta muốn tận hưởng

Chúa lại bảo bỏ mau



Thế gian muốn xuôi xắn

Chúa dạy đi ngược chiều

Vì Ngài mà mất mạng

Sẽ được phúc mai sau



Được giàu sang, trọng vọng

Lợi ích cả đời này

Nay sướng thì có sướng

Chẳng ích gì ngày mai



Mùa Chay – lúc thuận tiện

Thời Thiên Chúa thi ân

Ngày Thiên Chúa cứu độ [*]

Vác đời, hướng tâm lên


Trầm Thiên Thu



[*] 2 Cr 6:2b – “Đây là thời Thiên Chúa thi ân, đây là ngày Thiên Chúa cứu độ.”


CHÚA VỀ !



Chúa về !

như cơn mưa chợt về trong nắng hạn

Để đất hồn con lên những búp non xanh

Để cây hoang chợt nẩy lộc đâm cành

Để suối khô tràn dòng xanh nước mát



Chúa về !

Để lòng con qua bao mùa héo hắt

Tìm được niềm vui, hy vọng nở hoa

Mảnh đời con chợt tươi sáng ngọc ngà

Chân mở lối thênh thang đường đi tới



Chúa về !

Như anh sao đêm chợt về trong đêm tối

Thắp đời con dài những tối mênh mang

Sáng ấm lên ngày xuân mới huy hoàng

Tim reo hát khúc tình ca rộn rã



Chúa về !

Cho đời hoang bát ngát xanh màu mạ

Vết hoang tàn giờ thay thịt đổi da

Vầng khăn tang từng phủ trắng muôn nhà

Nay tiếng hát, nụ cười vang khắp ngõ



Chúa về !

Như cánh bồ câu từ miền đất lạ

Mang cành non về nhắn gởi tin vui

Đã qua rồi cơn hồng thủy dập vùi

Một đất mới một trời tươi khai mở



Chúa về !

Như ông chủ tìm đến nhà tôi tớ

Như Đức Vua đi tìm gặp thứ dân

Căn nhà hoang thân tội lỗi ngập tràn

Bổng bừng dậy tin yêu niềm vui mới



Chúa về !

Cho con thỏa bao năm chờ tháng đợi

Sương hồng ân tuôn đỗ tự mây trời

Mắt mõi mòn thôi giọt đắng tuôn rơi

Lòng ca hát khúc tân ca hớn hở



Chúa về !

Để nối lại những chuyện tình duyên nợ

Cho đất trời thôi cách biệt từ đây

Để hôm nay và đường tới tương lai

Tình Chúa, tình người thắm nồng mãi mãi !


Sơn Ca Linh



MÙA VỌNG CHO QUÊ HƯƠNG


“Bên bờ sông Babylon

ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Sion”

(Thánh Vịnh 136, 1)



Một ngày ta chợt thấy

Người đi giữa phố phường

Trong vợi vời ánh mắt

Lấp lánh mộng hồi hương



Trong mắt người ta gặp

Chút gì của riêng ta

Chút gì riêng chỉ có

Trong mắt kẻ xa nhà



Một ngày ta lặng lẽ

Bên bờ Babylon

Nghe trong ta nức nở

Bao vọng ngóng mỏi mòn



Quê hương thành đất khách

Dằng dai cuộc lưu đày

Bóng chiều rơi trên mắt

Huyền cầm lơi trên tay 



Quê hương xa ngút ngát

Thời vọng niệm gấm hoa

Trong chập chùng tản lạc

Trong hỗn độn mù xa...



Vẫn từng ngày nuôi mộng

Ngày gặp lại cố hương

Khi cửa Trời mở rộng

Khi mây tầng mưa sương



Vẫn từng ngày ngóng đợi

Quê hương ta chuyển mình

Quê hương mùa cứu rỗi

Quê hương Đấng Cứu Tinh



Quê hương mùa nắng mới

Quê hương ngợp bình minh



Lm. Giuse Maria Cao Gia An

Roma – Mùa Vọng 2014



HOA TRÁI SA MẠC


Hoa thơm nở giữa hoang liêu khổ hạnh

Trái hóa ngọt từ mật đắng rừng sâu

Áo hoang địa chợt lộng lẫy sắc màu

Nước trào dâng thương đồng liêu cằn cỗi



Bởi ai hát hùng vang lời mời gọi

Thổi lay lay rừng lau sậy xạc xào

Thấm hoang vu giọng tha thiết khát khao

“Hãy dọn đường và sửa cho ngay thẳng”



Gồ ghề san thành cỏ xanh mượt nắng

Lối quanh co uốn như lụa sông Vân

Thung lũng sâu đầy nhịp thở trong lanh

Kìa! Thiều quang chân trời xanh thấp thoáng



Mây gọi gió thôi ngừng bay lãng đãng

Gom về nguồn để lắng dịu bình yên

Dọn hồn hoang trong sa mạc tịch huyền

Mới nghe trọn bước Ngài đang ngự giá



Mới khắc khoải trong từ tâm bản ngã

Con đường được yêu và biết yêu thương

Vì Gioan ẩn sau những vô thường

Để ta có cuộc giao duyên tuyền vẹn



Thảo mộc hương duyên điểm trang hò hẹn

Đường tìm Người không hoa gấm xôn xao

Bỏ lại sau những phù phiếm ồn ào

Sẽ gặp Đấng là Đường, Chân, Thiện Mỹ



Người ở nơi những điều thật giản dị

Gạn bớt đi những mộng ước xa xôi

Đi tìm nhau và tìm đến với Người

Học từ bỏ, yêu thương và chia sẻ



Trời sa mạc trải qua bao thế hệ

Ẩn dấu hồng ân Thiên Chúa chúc lành

Ban sức mạnh, ai tâm tịnh lòng thanh

Từng ngày sống dọn đường ngay nẻo chính



Thanh Hương 





MAU DỌN NHÀ



Mau dọn nhà đón mừng vị thượng khách

Từ trời cao xuống đất thấp viếng thăm

Kìa Người đến trên lối đi cực sạch

Cực tinh tuyền, trong vắt tận chân tâm



Mau dọn nhà cho Người vui trú ngụ

Chút đơn sơ vừa đủ nét thanh tao

Lòng mến thương như tình đương chớm nụ

Duyên đất trời ngây ngất phút kết giao



Mau dọn nhà cho Người thương dời chuyển

Cõi thiên đường thánh điện xuống nơi đây

Cả Ba Ngôi sẽ thường hằng bất biến

Trong lòng em chân, thiện, mỹ đắm say



Mau dọn nhà cho Người vui hạnh phúc

Thỏa lòng yêu đôi bờ vực cách xa

Từ nay thôi tháng năm dài mơ ước

Có em rồi trong kiệu rước ngàn hoa



Mau dọn nhà, nhé em, Người đang đến

Nụ tầm xuân xanh biếc nở hồn nhiên

Đức công minh trùng phùng lòng thương mến

Em khiêm quì mừng hạnh ngộ thần duyên



ả giang hồ 



KHI ĐÃ YÊU



Người có thể dễ dàng vọt nhảy

qua những hố sâu, sâu thẳm của cuộc đời

khi đã yêu không bao giờ e ngại

chuyện thấp cao, hầm hố, hay xa xôi



Người có thể dễ dàng đi lối tắt

tránh đường cong, những khúc ngoặt ngoằn nghoèo

khi đã yêu không còn gì để mất

bước anh hùng dẫu phận số rong rêu



Người có thể dễ dàng bạt núi xuống

gò nỗng cao, Người san lấp phẳng phiu

khi đã yêu một lòng yêu khiêm nhượng

không còn gì đứng nổi chẳng đổ xiêu



nếu em biết, Người yêu em quá đỗi

hãy giúp Người, mở thẳng lối Người đi

Người có thể đến khi em không đợi

tội nghiệp Người, em sẽ nói năng chi



nếu em biết Người xé trời mà xuống

bởi lòng yêu đã cuồn cuộn trào dâng

thì há lẽ em để Người ngập ngượng

lời yêu thương đành khép nép bâng khuâng



đừng nhé em, đừng vùi mình mê muội

mau dọn nhà, sạch, sáng đức công minh

xua tan đi bóng đêm dài tăm tối

mở lòng mừng ơn cứu rỗi đẹp xinh



ả giang hồ



TỪ PHÍA PHỐ CÙNG ĐINH



Người chẳng ở bên kia bờ bến đợi

Mà băng chín tầng trời vời vợi tìm ai

Người chẳng để ai mòn mỏi u hoài

Bởi lòng Người bừng bừng như lửa đốt



Có tiếng gọi đẩu đâu nghe mồn một

Người đến kia rồi ở phía phố cùng đinh

Dọn lòng đi mau đón một khối tình

Tưởng đơn mộc mà trung trinh tuyệt diệu



Khối tình son cả nhân loài đang thiếu

Giữa mùa người ngọng nghịu chẳng nên câu

Còn kiêu căng thì chẳng hiểu được nhau

Còn ganh tỵ, còn hố sâu, vực thẳm



Khiêm nhượng đi, bạt núi cao ngạo xuống

Thôi tỵ hiềm, mặc đại lượng khoan dung

Ảo mộng phù vân đương tuổi tận cùng

Hãy khao khát điều trường tồn vĩnh cửu



Cây lập đông, trút lá vàng, trơ trụi

Đón mùa xuân muôn lộc mới tươi xinh

Người sám hối đi, buông cả đời mình

Cho lộc thánh trổ sinh mùa cứu độ



Người đến kia rồi, bên đời loang lỗ

Loan Tin Mừng từ phía phố cùng đinh…



gã tuần phiên, 01-12-2020



NỐI VÀO XUÂN KHÍ



Những hoài niệm tưởng sóng xô cát liếm

Lại ngợi ngời bật sáng trí trăng soi

Tình đã đẹp

Có chôn vùi vẫn đẹp

Vẫn lung linh

Thanh thoát những nhỏ nhoi.



Ai du Xuân rủ ta cùng thi thố

Thả một vần

Toả dáng một cành thơ

Nụ muốn hé

Chờ gió Đông đi khỏi

Hoa rung rinh cánh lá lướt sương mơ.



Tim đông giá

Mở mắt vào Xuân thắm

Tình ngủ ngồi tay với hái quả tơ

Thơ vương sợi áng sương vàng lặng ngắm

Gỡ gỡ thôi, phải cất đấu thật nhiều!



Có thể trong ta lúc bốn mùa hỗn độn

Hồn đi hoang, mắt đời chân chạy trốn

Ta phải lánh khi tiếng đời đổ đốn

Là hỗn mang

Là tâm thức đa đoan.



Bằng mọi giá

Ta nối vào sự sống

Đón Thánh Linh, Ngài đốt lửa tâm can

Cho tan chảy bao nỗi niềm u uất

Mùa hồng ân mùa biến đổi cơ hàn.



Dõi thiên nhiên

Ta thở nguồn Xuân Khí

Ta lớn lên ngay bên Cha ngự trị

Cuộc đời ta là miên trường Thiên Ý

Vâng phục ngay mọi Thánh Chỉ Ngài trao.



Jos. Cao Thái



BẢN XÉT MÌNH MÙA CHAY


(CN 2 Mùa Chay – BIẾN HÌNH: Mc 9,1-9)

Chúa muốn con đi thật xa,
Con thì lại thích la cà rong chơi.
Chúa đưa lên đỉnh cao vời,
Đầm lầy con muốn xây đời ấm êm.

Chúa mời theo Chúa ngày đêm,
Riêng con mặc cả, bớt thêm, hẹn chờ.
Chúa chọn bé nhỏ đơn sơ,
Con ưa hào nhoáng tôn thờ siêu sao.

Chúa khó nghèo, Chúa lao đao,
Sang giàu con chuộng, chức cao con tìm.
Yêu người Chúa trọn một niềm,
Đời con ích kỷ con tim hững hờ.

Nước sâu thuyền Chúa đợi chờ,
Con thì đành đoạn trên bờ quay lưng.
Chúa mang thập giá không dừng,
Khổ đau vừa chạm ngập ngừng con xa.

TM CN C Mùa Chay 4

Tình nghĩa cha con. (1)

(Ảnh hưởng Tin Mừng Lc 15.1-3.11-32)


(Cha con ân ái tính Trời,
Ơn sâu nghĩa nặng, chớ rời tình Cha…)

Chàng tuổi trẻ, con nhà giầu có,
Hai anh em cùng Bố an vui
Bỗng nhiên em Út lại đòi,
Chia phần gia sản, bán rồi đem đi…
Ý chàng nghĩ: nam nhi tiến bộ
Có bạc tiền phong độ như ai.
Ngờ đâu chóng nhiễm bụi đời
Ăn chơi đàng điếm tới hồi tay không…

HƯƠNG SEN GIỮA MÙA VỌNG

(Dâng kính Mẹ Vô Nhiễm)


Quê hương con cứ tới mùa đông lạnh,
Lũ lụt tràn đồng, bão tố liên miên…!
Đường nứt vỡ bờ cây thẳng hóa xiên,
Mẹ phờ phạc bao đêm dài nước bạc…


Con sông xanh giờ bèo trôi xơ xác,
Tiếc làm sao bên ấy chiếc hồ sen.
Cánh trắng lá xanh dưới nắng bình yên,
Giờ còn lại chỉ một màu trắng đục…!


(Chút cảm nhận Mùa Vọng)

Dẫu biết đời đời Ta có đó,
Thuở hồng hoang mãi tới bao giờ.
Nhưng cứ thu về Ta lại nhớ,
Cuộc hẹn nào đã viết thành thơ !

Ta chờ nên vẫn thường đến sớm,
Đàn nghêu ngao cổ khúc “mưa sương”.
Mong thấy con về mang áo tím,
Vì nay Mùa Vọng đã lên đường !

Đã mấy thu rồi con lỗi hẹn,
Nói “về” mà lại cứ “đi xa”.
Hẹn “gặp” để rồi không thấy “đến”,
Bên đường lủi thủi một mình Ta.

CON ĐƯỜNG “ĐI LÊN MẶT TRĂNG”

PHÁT BIỂU TỔNG KẾT “GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG LẦN THỨ 6”




Trọng kính…….; kính thưa………

Cách đây 56 năm, ngày 12/9/1962, trong chương trình chinh phục không gian và tài trợ cho dự án Apollo, Tông thống John F. Kennedy của Mỹ đã tuyên bố :
“Chúng ta chọn đi lên Mặt Trăng và tiến hành những chương trình khác không phải vì đây là những việc dễ làm, nhưng bởi vì đây là những sứ mạng khó khăn…”.

Vâng, cách đây hơn nửa thế kỷ, quả thật “Mặt Trăng”, đối với đa phần nhân loại chỉ là tinh cầu xa xôi, cho dù có hiện hữu đó, nhưng gần như chỉ là một hình tượng của thi ca, huyền thoại…chứ chẳng mấy người dám nghĩ tới việc “đặt bước chân viếng thăm” hay chinh phục như một vùng lãnh địa của quả đất. Cho nên, đúng như Tổng thống John F. Kennedy: “chọn đi lên mặt trăng là những sứ mạng khó khăn”.

NHỮNG GUỒNG XE NƯỚC VẪN QUAY LẶNG THẦM

(Một chút cảm nhận về cộng đoàn Phước Thọ, một giáo họ thuộc giáo xứ Cù Và xưa)

Đại lễ Tạ ơn 400 năm Tin mừng đến với giáo phận Qui Nhơn (ngày 26/7/2018)


Từ đầu phía bắc của “chiếc cầu chìm” bắt ngang sông Trà Khúc, nếu men theo đôi bờ tả và hữu ngạn của con sông “huyền thoại” nầy xuôi về hướng đông, những người Công Giáo Quảng Ngãi không ai là không nhớ đến những danh xưng (mà một số trong đó đã trở thành một thời vang bóng) : Phước Thọ, Phước Lâm, Cù Và, Đồng Cọ, An Hội, Tân lộc, Bình Đông, Vạn Lộc, Thiên Lộc, Chợ Mới, Phú Hòa, Phú Long, Quảng Ngãi, Tịnh An, Thu Xà, Tịnh Ấn…

Thật vậy, trước giai đoạn chiến tranh khốc liệt diễn ra khoảng năm 1965, những địa danh trên chính là những cộng đoàn giáo xứ và giáo họ đông đúc trù phú của tỉnh Quảng Ngãi, nơi mà nếu đứng về độ lâu dài của hành trình truyền giáo tại Đàng Trong, có thể gọi là “Trưởng Nữ”.

Nhưng rồi chiến tranh đã “mang đi tất cả”, tàn phá tất cả; đây có lẽ là điều hiện thực hóa chân xác nhất lời của Martin Luther, khi ngài định nghĩa về chiến tranh :
“Chiến tranh là bệnh dịch kinh khủng nhất mà nhân loại có thể mắc phải, nó hủy diệt tôn giáo, nó hủy diệt quốc gia, nó hủy diệt gia đình. Tai họa nào cũng dễ chịu hơn nó.” (War is the greatest plague that can afflict humanity, it destroys religion, it destroys states, it destroys families. Any scourge is preferable to it.).


(Cảm nhận “30.4” và cuộc “gặp gỡ Liên Triều” ngày 27.4.2018)

Quê hương nào mà vắng những dòng sông,
Lịch sử nào 
lại thiếu trang chuyện “chiếc cầu đã gãy” ?

Đã có một thời,
Anh với em giữa đôi bờ ngăn xa thuở ấy,
Cứ tưởng rồi biền biệt đến thiên thu !
Nước lũ sông kia lên quằn quạy đục ngầu,
Mang rác rưới hận thù che khuất nẻo !


ĐÃ CÓ MỘT MÙA XUÂN NHƯ THẾ

Tưởng tên anh đã trôi vào dĩ vãng,
Hơn ba trăm năm dâu bể còn chi. (1)
Chẳng tượng đài, không mộ chí khắc ghi,
Ký ức xa xôi ẩn mình sau trang nhật ký. (2)

Cả đến tên anh : tên của vị Tông Đồ dung dị,
Gắn chặt với vùng đất mẹ Quê hương.
Anrê Phú Yên, một tấu khúc lên đường,
Lời vẫy gọi của bao mùa nhân chứng !

Nhớ về anh, thế hệ của một thời kiên vững,
Thời gieo hạt mầm, vở đất của cha ông.
Thời của thuyền nan, chân đất, gánh gồng,
Mang hạt Phúc Âm qua muôn vàn nguy khó.

Đây Nước Mặn (3) của một thời duyên nợ,
Bập bẹ đôi vần “chữ mẹ mới nằm nôi”.
Kìa Dinh Chiêm (4) nước mắt lẫn mồ hôi,
Còn ghi dấu đoạn đường xưa hy tế.

Chứng tá đời anh được ghi bằng huyết lệ,
“Đáp trả tình yêu là mạng sống hy sinh” (5).
“Trầm hương thơm” (6), đã vươn tận thiên đình,
Mẹ Việt Nam giờ đã có được “Chứng Nhân tiên khởi”.

Hơn ba thế kỷ những tháng chờ năm đợi,
Mùa thu qua rồi đông lại triền miên.
Xuân Canh Thìn (7), Mùa xuân của Á Thánh Anrê Phú Yên
Vâng, Giáo Hội Việt Nam, đã có một mùa xuân như thế.

Sơn Ca Linh
(5.3.2018)
---------
 (1) Tính từ ngày Thầy giảng Anrê Phú Yên tử đạo, 26.7.1644, cho đến ngày Ngài
được phong Chân Phước, 5.3.2000 là đúng 356 năm.
 (2) Tư liệu về Á Thánh Anrê Phú Yên được cha Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes)
ghi rõ trong các “bản tường trình” và tác phẩm của ngài (Hành trình và truyền
giáo, Lịch sử vương quốc Đàng Ngoài…)
 (3) Nước Mặn : “Cư sở chính thức” đầu tiên của các thừa sai Dòng Tên tại
Đàng Trong. Tại nơi đây, các thừa sai chuyên chăm nghiên cứu để hình thành
chữ Quốc Ngữ. Nước Mặn hôm nay thuộc huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, là
một trong những “Trung Tâm hành hương” của giáo phận Qui Nhơn.
 (4) Dinh Chiêm : Thủ phủ của Đàng Trong vào thế kỷ 17. Nơi đây cũng có một
cư sở khác của Dòng Tên được thiết lập năm 1625. Thầy Giảng Anrê bị bắt và bị
kết án tử hình tại vùng đất nầy.
 (5) “Lấy tình yêu đáp trả tình yêu…Đem mạng sống báo đền mạng sống…” : Đó
là những lời Á Thánh Anrê Phú Yên nói cùng những người đi theo ngài trên
đường ra pháp trường.
 (6) “Trầm hương” : Tên một loại gỗ được nhắc đến trong một bài thơ bằng tiếng
Bồ được viết ngày 4.10.1644 của một tu sĩ Dòng Tên, Antonio de Torrès để tôn
vinh cuộc tử đạo anh hùng của Thầy Giảng Anrê Phú Yên.
 (7) Ngày phong Á Thánh cho thầy giảng Anrê Phú Yên : 5.3.2000 nhằm ngày 30
tháng Giêng năm Canh Thìn.



NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM DA VÀNG
(8/3/2018)

Mấy mươi năm về trước,
Khi đất nước mình chiến tranh-nồi da xáo thịt.
Trịnh Công Sơn đã hát về em :

“Người con gái một hôm qua làng,
đi trong đêm, đêm vang ầm tiếng súng
Người con gái chợt ôm tim mình
Trên da thơm vết máu loang dần…” 

Bây giờ, khi quê hương đã không còn tiếng súng,
vẫn còn đó, những người phụ nữ Việt nam da vàng…

Là em : Trần thị Triều Tiên,
Bị người yêu chém rồi thiêu cho đến chết.

Là em : Cô giáo Nguyễn Thị Bích Thắng,
Bị nhà chồng đầy đọa
đến độ phải mượn dòng Thạch Nham để quyên sinh.

Là em : cô giáo Bùi thị Cẩm Nhung,
Bị phụ huynh bắt quỳ ngay trong giờ lên lớp…

là em : Người mẹ tảo tần Đậu Thị Thắng,
Ôm món nợ 120 triệu đồng
Cùng với con dưới chân cầu Bến Thủy vùi thân …

Là em : nơi đất khách quê người, Ngô thị Nga,
Bị siết cổ chết bởi thằng chồng Hàn Quốc…

Là em : những vị ni cô chết vì đuối nước,
Chơ vơ giữa bờ biển lạnh oái ăm !...
Vâng, mỗi ngày trên đất nước Việt nam,

Không biết còn bao nhiêu,
Người phụ nữ Việt Nam da vàng bị đọa đày, bị giết ?

Hôm nay, ngày 8 tháng 3,
Đâu đó vọng về những lời ca kết :

“Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình,
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm !”

Sơn Ca Linh 


Chim én về kháo tin xuân ngoài cửa,
Gió thì thầm chào giã biệt mùa đông.
Chiếc thuyền ai vừa lướt nhẹ bên sông,
Mang theo cả nụ cười xuân khúc khích…

Xuân có sang vẫn nhịp đời cũ rích,
Lại vòng xoay rồi “một cõi đi về”,
Vẫn lại tình, tiền, cơm gạo, đam mê…
Yêu, ghét, hận thù, khổ đau, hạnh phúc…

Đời nếu vẫn mãi cuộc đời ô trọc,
Đổi thay đâu mà ghi dấu mùa xuân ?
Lối tương lai mòn cũ cả dấu chân,
Tuần phiên ngủ bỏ vọng canh chờ sáng !

Rồi có mùa xuân chợt về rỡ rạng,
Đường ngập Tin Mừng, lối rợp màu hoa.
Què nhảy cẩng lên, câm cất tiếng ca,
Mấy chú phung cùi mừng vui ngẫng mặt…

Nước Trời trên môi, rạng ngời trên mắt,
Trong cõi lòng già mẹ góa Na-im.
Nước Trời hy vọng bừng sáng trong tim,
Trong giọt nước mắt “cô đào hoán cải” …

Nước Trời cho ai có lòng bé dại,
Kẻ nghèo hèn nay chợt biết yêu thương.
Dân vạn chài nay tất bật lên đường,
Theo tận chỗ nước sâu mà buông lưới !

Đường thế giới dẫu xa xôi diệu vợi,
Lẽo đẽo theo Ngài xuôi ngược ngày đêm,
Chuyện Nước Trời ! Lạ lẫm quá không em ?
Thật đó mà, “Mùa Xuân đang trở lại” !

Sơn Ca Linh 
(Cảm nhận Tin Mừng Mc 1,14-20 : Tin Mừng Nước Thiên Chúa - 20/01/2018)



Ôi linh mục ! Một cuộc đời mắc nợ !
Đến bao giờ mới trả cho xong?
Nhìn lại chính mình : Ôi kiếp phận long đong
Nợ lời cam kết từ thuở lên bàn thánh.

Nợ bài Thánh Vịnh chưa tròn của giờ Kinh Sáng
Nợ những giờ Chầu Thánh Thể chiều đông…
Mắc nợ bao người kẻ liệt ngóng trông,
Mắc nợ bài giảng chưa xong của ngày Chúa Nhật…


Một chiều cuối đông êm ả
Ta về thăm lại Làng Sông
Thoang thoảng mùi hương rất lạ
Mồ hôi mẹ thấm nương đồng


Mấy năm xa mùi của mẹ
Nồng nàn vôi với trầu cau
Tóc ủ hương mùi bồ kết
Vú da áo mẹ bạc màu !


Làm sao quên mùi sữa ngọt
Mùi mẹ chiều nướng cá rô
Bếp lửa nồi canh rau ngót
Chuồn chuồn bay lượn trên gò…


Mùi nước mắm ngon, cơm nguội
Nhịn mình mẹ bới cho con
Ngọt ngào mấy viên kẹo ú
Cho con chân cứng đá mòn !


Chăm chút vườn rau tháng chạp
Hương nồng mẹ muối cải chua
Xuân nầy nhà ta thơm ngát
Ngoài kia vạn thọ đúng mùa…


Ngắm cội sao già thỏ thẻ
Rêu phong dáng đứng Làng Sông
Bỗng dưng nghe mùi của mẹ
Mà thêm xao xuyến trong lòng !

-------------
(Kính tặng Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản dịp về thăm lại Làng Sông)  
Sơn Ca Linh  Làng Sông chiều cuối đông 03/01/2018

DẤU “TRƯỜNG THĂNG” ĐÃ KHÉP!

(Kính dâng hương hồn linh mục Antôn Nguyễn Trường Thăng vừa được Chúa gọi về)


Vẫn biết xuân nầy mai vẫn nở,
Khung trời kia én vẫn tung tăng…
Con Tạo xoay đều duyên với nợ,
Ai mới vừa qua chốn vĩnh hằng!

Vẫn biết trần ai là bể khổ,
Vào đời ai chẳng khóc oa oa!
Riêng anh lữ hành qua mấy độ,
Tiếng cười vui muôn dặm vỡ òa!

NGÔN NGỮ TIN MỪNG TRONG DÁNG ĐỨNG VIỆT NAM


Mỗi lần nghĩ về quê hương, nghĩ về đất nước, nghĩ về những giá trị truyền thống của dân tộc, tôi chợt nghe vang vọng đâu đây những lời ca trong khúc nhạc “Đất Nước” : Bài hát được nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn dệt nhạc phỏng bài thơ của thi sĩ Tạ Hữu Yên : “Đất Nước tôi thon thả giọt đàn bâu…Đất Nước tôi từ thuở còn năm nôi, sáng chắn bảo giông chiều ngăn nắng lửa. Lao xao trưa hè một giọng cao dao, lao xao trưa hè một giọng ca dao…”.


CHÚA VỀ !


Chúa về !
như cơn mưa chợt về trong nắng hạn
Để đất hồn con lên những búp non xanh
Để cây hoang chợt nẩy lộc đâm cành
Để suối khô tràn dòng xanh nước mát



Chúa về !
Để lòng con qua bao mùa héo hắt
Tìm được niềm vui, hy vọng nở hoa
Mảnh đời con chợt tươi sáng ngọc ngà
Chân mở lối thênh thang đường đi tới

(Kính dâng hương hồn nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Vinh-Anna Trần Thị Phượng, vừa qua đời trong một tai nạn xe trên đường mua bánh Trung Thu cho các trẻ em nghèo, 4/10/2017)


Giữa những đường đời đang héo úa,
Có những cành phượng vĩ tươi xinh,
Rực thắm tin yêu nồng nàn sắc đỏ,
Cho cuộc đời luôn ướp mặn hương tình !


Chúa ơi,
Xin mở dùm đôi mắt con ra,
Sao trời chưa kịp tối mà đôi mi nó cứ sụp xuống !
Con chẳng nghe được gì lời cha đang giảng,
Dẫu biết rằng… lễ Chúa Nhật chiều nay !


Thú thật với Chúa,
Con đến nhà thờ mà chưa kịp rửa đôi tay,
Vừa quăng đôi gánh, chiếc áo dài mặc vội.
Chiếc áo 4 tuần liền cũng chưa kịp ủi,
Thế mà cũng lọt mất bài nhập lễ du dương…!
Được tạo bởi Blogger.