CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN VÀO NƯỚC CHÚA QUA CÂY CẦU HỒNG Y FX NGUYỄN VĂN THUẬN - Phần 2


Trong thời gian đấy, cục tôi, do ông Hoàn Thành cục trưởng, ông Lam trưởng phòng Tôn giáo có trách nhiệm quản thúc Đức cha Nguyễn Văn Thuận tại số nhà 23 phố Hòa Mã. Sau mười năm công tác, tôi đã trở thành một cán bộ cốt cán nằm trong chỉ tiêu được nâng lên cao hơn, khi các ông cục trưởng và trưởng phòng hỏi tôi về nguyện vọng, tôi đã trả lời: “Thưa các thủ trưởng, hiện nay tôi đã hoàn thành chương trình học tiếng Anh khóa buổi tối, nay tôi theo học trình độ C tiếng Pháp. Vậy nguyện vọng của tôi chỉ mong được hàng tuần gặp Đức cha Nguyễn Văn Thuận để tập nói tiếng Pháp”. Với tổ chức, nguyện vọng đó khá giản dị, vì tôi không đòi thăng quan, tiến chức mà chỉ đòi học. Thế là tôi được cấp cục và cấp phòng đồng ý cho gặp Đức Đức cha và tất nhiên tôi được ông trưởng phòng sửa soạn cho lập trường tư tưởng, làm sao không để “đối tượng” cảm hóa ngược.


Mấy hôm trước, Chúa cho bà được nhìn thấy các linh hồn!

Bà là em gái của bà ngoại tôi. Vì bối cảnh thời cuộc, bà không lập gia đình, nhưng ở vậy chăm sóc các cháu. Phần tôi, tôi nghĩ mình thật may mắn vì luôn được bà quan tâm, thương mến. Có thứ gì quí giá, bà cứ hay dành dụm cho tôi. Và niềm vui của bà là thủ thỉ kể tôi nghe những chuyện người xưa, chuyện thời cuộc, chuyện giáo xứ, chuyện ông chánh tổng này, cụ trùm trưởng nọ, v.v...
Bà kể chuyện sống động vì chính bà đã kinh qua những thời khắc lịch sử ấy. Tuy thế, điều còn đọng lại trong tôi không phải là những câu chuyện, nhưng là chính hình ảnh một bà cụ sốt sắng, thánh thiện luôn cầm Tràng Chuỗi Mân Côi trên tay, cầu nguyện cho Giáo Hội, cầu nguyện cho các linh hồn.



CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN VÀO NƯỚC CHÚA QUA CÂY CẦU HỒNG Y FX NGUYỄN VĂN THUẬN - Phần 1

"CẢI TẠO NGƯỢC" - CÂU CHUYỆN VỀ ĐỨC CỐ HỒNG Y FX NGUYỄN VĂN THUẬN, SẮP ĐƯỢC PHONG THÁNH



Câu chuyện rất hay, nhưng cho thấy tư thế ngược là việc Chúa làm, miễn là mình hết lòng tin kính và yêu mến Chúa, thì Chúa sẽ hỗ trợ.

Mời các bạn vào xem bài này, và hiệp thông cầu nguyện để Đức Hồng Y của chúng ta nhanh chóng được Hội Thánh phong thánh, vì quá xứng đáng.

* CẢI TẠO NGƯỢC *

Tôi đã từng làm trong Phòng Tôn giáo của Bộ Công an. Trong Phòng ấy người ta có “đối sách” về Đức Cha mà sau này là Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. Ông bị chuyển đổi từ miền Nam ra với cái tội rất to là vì ông là cháu của Ngô Đình Diệm và trở về Sài Gòn làm Phó Tổng Giám mục theo ý là lót ổ để lên Tổng Giám mục. Và ông cứ thế bị chuyển ra ngoài Bắc. Trong thời gian ông ấy bị cầm cố ở Hà Nội (có nghĩa là không ở tù) tức là được giữ trong mật viện. Có một đội trông ông ta nhưng tôi là một cán bộ cũng khá lâu năm, một sĩ quan khá lâu năm nên tôi đề nghị để tôi ra học tiếng Pháp với Cha, để luyện nói trên tinh thần là luyện tiếng Pháp chứ không phải để trông Cha. Cụ thể là như thế.

Tháng Mân Côi cũng sắp qua đi và mỗi ngày đều có những niềm vui và nỗi buồn xảy đến. Tiết trời mùa thu ảm đạm với những chiếc lá vàng rơi rụng và những cơn gió kèm theo luồn hơi lạnh khiến trong lòng cũng cảm thấy bồn chồn và tâm trạng đôi lúc tiếc nuối một điều gì đó về những gì đã qua và bản thân vẫn chưa làm được gì dù trong lòng rất muốn.



Hơn một năm ba tháng sống ở xứ sở Hoa Tu-líp và những chiếc cối xoay gió, mài dùi kinh sử với một ngôn ngữ mới khá khó ở các trường học, được đi ngược xuôi ở đất nước khá bằng phẳng với những con người lịch thiệp, văn minh này, chúng tôi cũng học được nhiều điều và cảm thấy mình thật nhỏ bé và những gì mình học được, làm được chỉ như những hạt bụi bên vệ đường. Bởi thế, mình cần có sự khiêm tốn hơn và mỗi ngày phải cố gắng hơn để không bị tụt hậu.

THINH LẶNG


Trong cuộc sống thường nhật ai ai cũng bị cuốn hút vào guồng máy xã hội, công ăn việc làm lôi kéo, và bận rộn với bổn phận và trách nhiệm trong đấng bậc của mình... bị kẹt cứng vào các lợi nhuận, sự hưởng thụ, sự tranh đua v.v...

Chúng ta không có thời giờ ngắm nhìn phong cảnh hay thưởng thức một bài thơ tuyệt tác, một bài văn hay, không có chút thời giờ nào cho con cái hay người thân, vì đôi khi đi làm về nhà, còn đem theo cả xấp hồ sơ...

Để quân bình trong cuộc sống, chúng ta cần phải có những nhịp dừng lại để giải độc tiếng ồn trong thể xác và trong tâm linh. Dừng lại để dành thời giờ nghỉ ngơi giữa đồng quê đi hái hoa bắt bướm với con cái, vợ chồng cùng đi dạo trên bờ biển để lắng nghe tiếng sóng vỗ bập bềnh vào bờ đá, tiếng dào dạt của làn nước xô đẩy những hạt cát, sung sướng nhẹ nhàng cảm nhận sự cọ sát êm ái dưới đôi chân trần trên nền cát ướt mịn màng mát rượi...

CHỮ HIẾU HÔM NAY?

hình minh họa

Tại trước khu chợ Phúc Lộc Thọ, California, Phuc Jean cũng đã gặp một bà già Việt Nam lụ khụ ngả nón ăn mày. Không biết bà sang Mỹ đã lâu hay bây giờ mới qua? Tại sao bà lại phải ăn mày ở cái xứ người già có tiền trợ cấp xã hội đàng hoàng? Ôi, vì sao? tại sao? làm sao?

Trong giờ lễ Chủ Nhật, tại Nhà Thờ Saint Columban, Linh Mục T. đã làm nhiều người nghe phải nhỏ lệ khi ông kể một câu chuyện về một người mẹ đã nuôi cả mười đứa con thành công về tài chánh, đứa bác sĩ, đứa kỹ sư, dược sĩ, nhưng rồi cả mười đứa con ấy, không nuôi nổi một bà mẹ già. Đứa nào cũng có lý do để từ chối không muốn ở với mẹ.

Linh Mục T. cũng kể lại lúc ông còn ở Chicago, có một lần trong thời tiết lạnh giá, đến thăm một bà Mẹ, thấy căn nhà rộng mông mênh, không có ai, vì hai vợ chồng đứa con đi làm cả. Điều ông quan tâm là thấy trong nhà rất lạnh, bà mẹ phải mặc hai áo nhưng vẫn lạnh cóng. Ông có hỏi bà mẹ tại sao không mở máy sưởi, thì bà mẹ cho biết là không dám mở vì sợ khi con đi làm về, sẽ càm ràm là “tốn tiền điện quá!” Những đứa con sang trọng kia, có thể chờ đến ngày Lễ Mẹ, thì đưa mẹ ra ăn tô phở, hoặc gọi điện thoại về nhà, nói: “I love you, mom!” Thế là đủ bổn phận của một đứa con thành công ở Mỹ đối với người mẹ yêu dấu của mình.

BA NĂM LÀM CON CÁI CHÚA


Ba năm một bước ngoặt lớn khi con đến với Chúa. Trong lời cầu nguyện con thường cầu khẩn: Xin Chúa tha tội cho con và đừng bỏ rơi con, xin giúp con theo Chúa cách tốt lành như Ngài muốn. Trong ba năm theo Chúa, đức tin của con giống như những nốt nhạc, lúc ngân cao dữ dội, lúc trầm lắng xuống thấp. Và có những lúc con lạnh lùng cố tình quên tiếng lay động Chúa Thánh Thần để làm những điều con thích.

Ba điều con quyết thay đổi mỗi ngày trong ba năm qua, và phần nào con đã làm được nhờ ơn Chúa:
- Luôn thông cảm và ít phán xét, nói xấu nhau
- Nhận lỗi khi làm sai thay vì chối bỏ, giấu giếm tội lỗi .
- Khiêm nhường chấp nhận nghịch cảnh, trái ý, và Thánh Ý Chúa, bớt nóng giận với người khác.

Bức thư của một Linh mục người Brazil gửi Đức Giáo hoàng Phanxicô



Kính thưa Đức Giáo hoàng Phanxicô,

Quả thật, Đức Thánh Cha có lỗi!

Đức Thánh cha có lỗi vì là một con người và không phải là một thiên thần!
Đức Thánh Cha có lỗi vì khiêm tốn chấp nhận rằng mình đã sai lầm và cầu xin sự tha thứ cho chính mình và cho cả chúng con nữa. Trong khi điều này đối với nhiều người lại không thể chấp nhận được.

Đức Thánh Cha có lỗi bởi vì ngài không muốn làm một vị thẩm phán, một con người của luật lệ, nhưng là một mẫu gương và nhân chứng của lòng thương xót.

Đức Thánh Cha có lỗi vì đã từ bỏ truyền thống sống trong cung điện và chọn cuộc sống như những người bình thường.

Đức Thánh Cha có lỗi vì đã khước từ sự xa hoa của [Vương cung Thánh đường] Thánh Gioan Latêranô và ưa thích viếng thăm sự nghèo khổ nơi những nhà tù, trại trẻ mồ côi, bệnh viện, vv.

Đức Thánh Cha thật có lỗi!

Đức Thánh Cha ngừng hôn những đôi chân thơm tho của các vị hồng y, nhưng lại hôn bàn chân “bẩn thỉu” của những phạm nhân, phụ nữ, bệnh nhân, những tín đồ thuộc các tôn giáo khác, và những người “khác biệt”!

Đức Thánh Cha đáng bị lên án vì đã mở cửa đón nhận những người tị nạn, và bởi trước những vấn đề đau buồn cần được giải đáp, ngài chỉ trả lời một cách đơn giản: “Tôi là ai mà dám phán xét?”
Đức Thánh Cha đáng bị đày đọa vì thừa nhận sự yếu đuối của mình bằng cách xin chúng con cầu nguyện cho ngài, trong khi nhiều người yêu cầu Đức Thánh Cha phải giáo điều, bất khoan dung, và quan liêu.

Kính thưa Đức Thánh Cha, ngài bị quy kết cho thật nhiều thứ tội, như “những phường phản bội,” “hạng bị dứt phép thông công,” và “kẻ lai căng,” những người nhờ Đức Thánh Cha đã tái khám phá khuôn mặt xinh đẹp của Chúa Kitô đầy dịu dàng và thương xót.

Đức Thánh Cha có lỗi vì đã chỉ ra bản chất thực của sự việc và không ngừng nhắc nhở các giám mục rằng họ không phải là những mục tử ở sân bay, nhưng phải mang lấy “mùi chiên của họ.”

Đức Thánh Cha có lỗi vì đã xé toạc những trang sử bất khoan dung và thứ luân lý khô khan, tàn nhẫn, và ban tặng chúng con vẻ đẹp của lòng từ bi, nhân hậu và sự chân thành.

Đức Thánh Cha có lỗi vì đã mở mắt chúng con, những người [tự cho mình] thông minh và lý lẽ, nhất là con mắt của trái tim.

Đức Thánh Cha có lỗi vì muốn mang lấy thập giá của Giáo Hội thay vì mua vui cho những ánh mắt, bàng quan trước những nỗi đau và nước mắt của nhân loại thời đại chúng ta.

Đức Thánh Cha có lỗi vì không chịu đựng những tội ác ghê tởm nhân danh Thiên Chúa và những người rao giảng về Chúa nhưng lại sống đối địch với Ngài.

Đức Thánh Cha có lỗi vì, do lòng thương xót, dám tìm kiếm sự thật và công lý, thay vì thinh lặng, giấu giếm, giảm thiểu hoặc bỏ qua.

Đức Thánh Cha có lỗi vì không muốn một Giáo Hội của đặc quyền, lợi ích, và vinh quang, và dạy cho chúng con sức mạnh của việc phục vụ, sự giàu có của việc rửa chân, và sự vĩ đại của tinh thần đơn sơ.

Đức Giáo hoàng Phanxicô, hãy để người ta đổ lỗi cho ngài những “tội ác” này.

Đức Thánh Cha biết rằng bên cạnh ngài là vô số những anh chị em nam nữ không phải là thiên thần như ngài, nhưng là những người yếu đuối, những tội nhân, những người hy vọng Chúa Kitô gìn giữ chúng ta và cho chúng ta.

Đức Thánh Cha nên nhớ rằng có một làn sóng rất lớn của những tâm hồn luôn cầu nguyện cho Ngài mọi giây phút; vì Đức Thánh Cha, họ sẵn sàng mạo hiểm cả mạng sống mình. Họ bước theo Đức Thánh Cha như đoàn chiên tin tưởng vào mục tử của họ.

Chính Đức Kitô đã ủy thác nơi Đức Thánh Cha sứ mệnh chèo lái “con thuyền” Hội Thánh.

Ngài sẽ ban thêm sức mạnh cho Đức Thánh Cha theo đuổi con đường “tội lỗi” này, con đường đã được thực hiện thật tốt trên thế giới và trong Giáo Hội.

Kính thưa Đức Giáo hoàng Phanxicô, cảm ơn Đức Thánh Cha đã trở nên “tội lỗi” để làm cho Hội Thánh nên xinh đẹp như mong ước của Chúa Giêsu.

LM. Antoine Teixeira, Brazil
Chuyển ngữ: Lm. GB. Cao Xuân Hưng, Gp. Vinhbiên dịch từ bản tiếng Anh

(Nguồn: http://www.cbcplaiko.org/2018/09/13/from-a-priest-in-brazil-to-the-pope/)

From a priest in Brazil to the Pope


Dear Pope Francis!

Actually, you’re guilty!

You’re guilty of being a man and not being an angel!

You’re guilty because you have the humility to accept that you’re wrong and ask forgiveness. Ask forgiveness for you and for us. And that for many is unacceptable.

You’re guilty because you didn’t want to be a judge, a man of law, and you’re an example and a testimony of mercy.

You’re guilty because you abandoned the tradition of living in palaces and chose to live like ordinary people.

Guilty because you left the sumptuousness of Saint John of the lateran and preferred to visit the poverty of prisons, orphanages, hospitals, etc.

You’re guilty!

You stopped kissing the perfumed feet of the eminences and you kiss the ” dirty ” Feet of convicts, women, sick, people of other religious denominations, people ” different “!

You are condemned because you opened the doors to the refugees and because in front of painful and waiting subjects you simply answer: ” who am I to judge?”.

You are doomed because you assume your fragility by asking you to pray for you while many require you to be dogmatic, intolerant and regulatory.

Pope Francis, you are guilty of so many so-called ” infidels “, ” excommunicated ” and ” impure ” who have rediscovered, thanks to you, the beautiful face of Christ full of tenderness and mercy.

You’re guilty because ” you call things by their names ” and you don’t stop reminding the bishops that they’re not airport pastors but must wear ” the smell of their sheep “.

You’re guilty because you tore the pages of intolerance, Sterile And Ruthless Morales, and you offered us the beauty of compassion, tenderness and sincerity.

You’re guilty because you opened our eyes, those of intelligence and reason, but especially the eyes of the heart..

You are guilty of wanting to carry the cross of the church instead of diverting the look, being indifferent to the pain and tears of the men of our time.

You’re guilty because you can’t stand the heinous crimes made in the name of God and those who speak of God but live against him.

You are guilty because you seek truth and justice, by mercy, instead of silence, hide, minimize or ignore.

You’re guilty because you don’t want a church of privileges and benefits, glories, and you teach us the strength of the service, the wealth of the foot enema and the greatness of simplicity.

Pope François let you blame for these “crimes”. you know that by your side they are countless these men and women who, like you, are not angels, but fragile people, sinners, who hope that Christ watches over us and for us.

You know that with you there is a huge procession of hearts that pray for you every moment; for you they would risk their lives. They follow you like sheep who trust their pastor.

It was Christ who put you on the stand of this “boat” that is the church.

Christ will give you the strength to pursue this path of “guilt” that has done so well in the world and church.

Dear Pope François Thank you for being “guilty” to make the church beautiful as the dream Jesus.

Father Antoine Teixeira
Brazil


CON ĐƯỜNG “ĐI LÊN MẶT TRĂNG”

PHÁT BIỂU TỔNG KẾT “GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG LẦN THỨ 6”




Trọng kính…….; kính thưa………

Cách đây 56 năm, ngày 12/9/1962, trong chương trình chinh phục không gian và tài trợ cho dự án Apollo, Tông thống John F. Kennedy của Mỹ đã tuyên bố :
“Chúng ta chọn đi lên Mặt Trăng và tiến hành những chương trình khác không phải vì đây là những việc dễ làm, nhưng bởi vì đây là những sứ mạng khó khăn…”.

Vâng, cách đây hơn nửa thế kỷ, quả thật “Mặt Trăng”, đối với đa phần nhân loại chỉ là tinh cầu xa xôi, cho dù có hiện hữu đó, nhưng gần như chỉ là một hình tượng của thi ca, huyền thoại…chứ chẳng mấy người dám nghĩ tới việc “đặt bước chân viếng thăm” hay chinh phục như một vùng lãnh địa của quả đất. Cho nên, đúng như Tổng thống John F. Kennedy: “chọn đi lên mặt trăng là những sứ mạng khó khăn”.

“LẠY CHÚA, CỨU VỚT KẺ LẠC ĐƯỜNG...”


Thứ bảy 11.8.2018, cụ nhạc sĩ Tô Hải từ giã cuộc đời này. Chúng tôi còn đang ở trên buôn làng Tây Nguyên, đến khi về lại Sàigòn chỉ còn kịp đồng tế trong Thánh Lễ nguyện an cầu siêu cho cụ trưa thứ ba 13.8.2018. Cụ nhận Thánh Phanxicô là Bổn Mạng. Bản thân chúng tôi được cái duyên giúp cụ cảm nhận về Chúa Giêsu, rồi cử hành Bí Tích Thánh Tẩy cho cụ tối Chúa Nhật 25.5.2014 trong Lễ Xa Quê dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Sàigòn. Thấm thoát đã hơn 4 năm, bây giờ nhìn lại tấm ảnh chụp sự kiện cảm động này thì cụ Mátthêu Vũ Khởi Phụng, người đỡ đầu, và cụ Phanxicô Tô Hải, ngồi xe lăn tuyên xưng Đức Tin, cả hai đều đã về Quê, hội ngộ nhau bên Chúa.

Nhớ hai cụ, chúng tôi xin được đăng lại một bài viết cũ, theo cách người ta thường bảo, như một nén hương lòng tạm biệt cụ Tô Hải. Cũng xin lưu lại bản nguyện ca cụ sáng tác chỉ mấy ngày trước khi được Thánh Tẩy, bài "Lạy Chúa, cứu vớt kẻ lạc đường…"

Một ngày đầu tháng 4 vừa qua, tôi được cha Đinh Hữu Thoại báo tin với một sự dè dặt chừng mực: nhạc sĩ Tô Hải muốn được rửa tội theo Chúa. Lễ An Táng thầy giáo tân tòng Đinh Đăng Định vừa xong, dư âm về quang cảnh, bầu khí Thánh Lễ ở DCCT, và đặc biệt là bài giảng thấm thía của cha Nguyễn Thể Hiện, biết đâu tất cả những điều ấy làm cho cụ Tô Hải xúc động rồi nhất thời cụ nảy ra ý xin theo đạo. Anh em chúng tôi không dám võ đoán thêm, quyết định phải đến thăm tận nhà cụ, lắng nghe trực tiếp tâm sự và ước nguyện của cụ xem sao.

Gia đình Công Giáo - Cái gì đang 'gối đầu giường'?


Cuối Tuần Vụn Vặt suy Tư- Năm Gia Đình:

1. Gặp tớ, Em khoe nhà mới tậu thêm con tay ga Lead-2018, giá suýt soát 40 triệu cụ Hồ, riêng cho vợ.
Nói tậu thêm, bởi nhà em đã có 2 con xe máy: Con Air Blade Em cưỡi, con gì đó cho con…
Tớ hỏi câu bộc phát:
- Nhà mình có quyển Kinh Thánh Tân Cựu và cuốn Sách Giáo lý của Hội Thánh Công giáo chưa ?

Em ngớ người và thú nhận chưa có.
Nói cho trúng, nhà Em có mua quyển Kinh Thánh Tân ước nhỏ bằng bàn tay lâu lắm rồi, thời giá mười ngàn đồng/quyển và thú thực giờ không biết để đâu.





Tâm tình của một Thao Viên sau một năm dự khóa... 

VIẾT CHO NHỮNG ĐẦY VƠI 


Cũng một năm rồi, kể từ ngày xuống núi, tôi mới lần mò và giở lại những trang mà tôi đã ghi lại trong dịp “hẹn hò” với “người ấy”, để ôn lại chút kỷ niệm, lấy động lực để chuẩn bị cho lần hẹn hò mới với “người ấy”. Bất chợt, một tờ giấy rớt xuống tay tôi, tôi lật ra xem tấm hình và cảm thấy có chút gì đó chạnh lòng, và nó thôi thúc tôi phải ngồi đây để viết ra những dòng này đây… 

Nhìn bức hình này, tôi không khỏi ngạc nhiên, tại vì sao mà nó lại phù hợp với mình tại thời điểm này đến như thế. Cuộc sống luôn đặt ra cho con người những LỰA CHỌN, có lúc nho nhỏ, nhiều lúc lại to to, có khi lại vừa vừa. Nhưng nhiều cái nhỏ, nó lại góp thành cái lớn, và một lựa chọn lớn, nó lại chi phối đến những lựa chọn nhỏ tiếp theo.

TÔI LÀ GIÁO HỘI


Nếu bạn hỏi tôi: “Có tin vào Thiên Chúa không?” Câu trả lời của tôi sẽ là “có”.

Còn nếu bạn hỏi làm sao tôi tin vào điều đó? Tôi sẽ nói: “Đây là câu trả lời đòi có sự cảm thông, chia sẻ, và nhất là một tâm hồn thiện chí muốn tìm hiểu. Có thể tôi và bạn, chúng ta cần ngồi lại với nhau nhiều ngày, nhiều tuần, nhiều tháng để trao đổi, để chia sẻ và để cùng nhau học hỏi.”

Và sau cùng, nếu bạn lại hỏi tôi: “Vậy bạn theo tôn giáo nào?” Tôi sẽ không ngần ngại, và cũng không cần suy nghĩ trả lời ngay: “Công Giáo”.

Tại sao lại Công Giáo? Vì đối với tôi, Công Giáo có những điểm mà tôi không tìm thấy ở các tôn giáo khác. Đó là:

1. Một nền triết học vững chắc. Một nền triết học được xây dựng do bao nhiêu khối óc thông minh, trác tuyệt như Augustino, Ambrosio, Thomas A’quinas, Alphonsus, và nhiều nhiều những triết gia thuộc các Dòng Tu, các Viện Nghiên Cứu, các Đại Học Công Giáo.

Tại Sao Đi Tu?


Nhiều người trong họ hàng, bạn bè, giáo dân tại các giáo xứ mà tôi phục vụ, rồi giáo dân của xứ internet … đã hỏi tôi câu này “Tại sao cha đi tu?” tôi có giải thích một đôi lần, nhưng chưa bao giờ viết thành văn cả. Hôm nay nhân ngày kỷ niệm 12 năm thụ phong linh mục, tôi xin kể lại bằng văn bản hẳn hoi. Nhưng tôi cam đoan với quý vị là không phải vì thất tình hay bị bò đá nên tôi mới đi tu. Tôi đi tu là vì hai lý do sau đây, xin quý vị đọc chậm chậm rồi sẽ biết!

Qua tới Mỹ năm 1991, cũng giống như nhiều thanh niên đi theo diện HO lúc bấy giờ, tôi có một giấc mơ và lên một kế hoạch 5 năm: Đi học – đi làm – để dành tiền – thi quốc tịch Mỹ – về Việt Nam … lấy vợ! Nhưng mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên, tư tưởng của tôi không phải là tư tưởng của Chúa và đường lối [của tôi] không phải là đường lối của [Ngài] (Is 55:8). Kế hoạch 5 năm của tôi đã không thành sự chỉ vì chiếc xe … cũ. Tôi bẻ tay lái qua bên trái, đạp ga, nhưng xe … chết máy, một chiếc xe đi ngược chiều tông vào xe tôi một cái rầm! Chúa đã bẻ bánh lái cuộc đời tôi qua một hướng khác. Thay vì đi học, đi làm (kiếm tiền) về Việt Nam tạo dựng một gia đình nhỏ, Ngài đưa tôi qua một con đường khác, tôi đi học, đi làm (không tiền) rồi tạo dựng một gia đình lớn hơn, có nhiều con cái hơn hơn!

NHỮNG GUỒNG XE NƯỚC VẪN QUAY LẶNG THẦM

(Một chút cảm nhận về cộng đoàn Phước Thọ, một giáo họ thuộc giáo xứ Cù Và xưa)

Đại lễ Tạ ơn 400 năm Tin mừng đến với giáo phận Qui Nhơn (ngày 26/7/2018)


Từ đầu phía bắc của “chiếc cầu chìm” bắt ngang sông Trà Khúc, nếu men theo đôi bờ tả và hữu ngạn của con sông “huyền thoại” nầy xuôi về hướng đông, những người Công Giáo Quảng Ngãi không ai là không nhớ đến những danh xưng (mà một số trong đó đã trở thành một thời vang bóng) : Phước Thọ, Phước Lâm, Cù Và, Đồng Cọ, An Hội, Tân lộc, Bình Đông, Vạn Lộc, Thiên Lộc, Chợ Mới, Phú Hòa, Phú Long, Quảng Ngãi, Tịnh An, Thu Xà, Tịnh Ấn…

Thật vậy, trước giai đoạn chiến tranh khốc liệt diễn ra khoảng năm 1965, những địa danh trên chính là những cộng đoàn giáo xứ và giáo họ đông đúc trù phú của tỉnh Quảng Ngãi, nơi mà nếu đứng về độ lâu dài của hành trình truyền giáo tại Đàng Trong, có thể gọi là “Trưởng Nữ”.

Nhưng rồi chiến tranh đã “mang đi tất cả”, tàn phá tất cả; đây có lẽ là điều hiện thực hóa chân xác nhất lời của Martin Luther, khi ngài định nghĩa về chiến tranh :
“Chiến tranh là bệnh dịch kinh khủng nhất mà nhân loại có thể mắc phải, nó hủy diệt tôn giáo, nó hủy diệt quốc gia, nó hủy diệt gia đình. Tai họa nào cũng dễ chịu hơn nó.” (War is the greatest plague that can afflict humanity, it destroys religion, it destroys states, it destroys families. Any scourge is preferable to it.).

NĂM CHIẾC BÁNH VÀ HAI CON CÁ
CON CÁ THỨ HAI: TÔI CHỌN CHÚA


Các bạn trẻ hôm nay,

Các bạn được mời gọi để đón nhận một sứ điệp, và lớn tiếng loan báo sứ điệp ấy cho bạn bè cùng lứa tuổi:
“Loài người được Thiên Chúa yêu thương!
Thiên Chúa yêu thương con người vô hạn!
Đó là sứ điệp đơn giản nhất,
Mà Hội Thánh có nhiệm vụ chuyển đến cho nhân loại”.
(Tông huấn “Người tín hữu giáo dân”, số 34, trích lại trong Sứ điệp Ngày Quốc tế Giới trẻ lần XII, số 9).

Các bạn trẻ thân mến,

Tôi đã chia sẻ với các bạn kinh nghiệm sống của tôi trên bước đường theo Chúa Giêsu, để gặp Ngài, sống bên Ngài, để rồi ra đi, mang sứ điệp của Ngài cho mọi người.

Các bạn hỏi tôi: “Làm sao thực hiện được sự kết hiệp với Chúa Giêsu cách toàn vẹn trong một cuộc sống lắm biến động trong cũng như ngoài?” Tôi đã không giấu giếm các bạn, tôi đã viết ra trong sách “Đường Hy Vọng”.

Mời bạn nghe audio (giọng đọc của cha Long ở cuối bài)

Con yêu dấu!

Lá thư này, Ta muốn con hãy cầm lấy và đọc. Một khi con đã cảm nghiệm được lòng nhân hậu của Ta, con hãy chia sẻ cho người khác bức tâm thư này và làm chứng cho họ về lòng nhân hậu của Ta. Tuy nhiên, nếu con không làm như thế, Ta sẽ không có một lời trách móc hay hình phạt nào. Trong Ta chỉ có tha thứ và yêu thương. Với con Ta chỉ muốn chia sẻ tình yêu thương nồng ấm và sự an bình, đó là số phần duy nhất Ta dành cho con.

Ta cũng không xa lạ gì với con. Nhiều tôn giáo, nhiều sắc dân, nhiều địa phương đều có những tên khác nhau để gọi Ta. Nào là Thượng-Đế, Thiên Chúa, Allah, God, Đấng Tối Cao, Đấng Tạo Hóa, Ông Trời, Tinh Thần Vĩnh Cửu... nhưng thực ra, Ta chỉ thích cái tên đơn giản là Cha. Và dù bận rộn đến đâu trong cuộc sống xô bồ này, Ta muốn con dành ra 10 phút đến nơi thanh vắng, nghe lời Ta trong lá thư này, Bởi vì ...Ta nghe tiếng than khóc của con.

Nó bay đi trong đêm tối, qua bao nhiêu vì sao, bao nhiêu tầng vũ trụ để lên tận đỉnh trời, vào trong trái tim Ta. Ta đau đớn vô cùng mỗi lần nghe tiếng kêu gào của con thỏ khi bị sập bẫy, của con chim khi bị tên đạn, của trẻ thơ khi bị đau yếu. Và dĩ nhiên, Ta cũng nghe lời than khóc của con.... Hãy tĩnh lặng với chính mình.

TÌM KIẾM GIÁ TRỊ TUYỆT ĐỐI


Cách đây khoảng 10 năm, tại bang California bên Mỹ, có hiện tượng thanh niên tự tử hàng loạt. Tất cả đều là những thanh niên trẻ tuổi, con nhà giàu, có học thức. Nguyên nhân tự tử là vì họ mong về Thiên đàng. Năm ấy có sao chổi xuất hiện. Họ cho rằng sao chổi chính là chuyến xe về Thiên Đàng. Mấy mươi năm mới có một chuyến, nên họ vội vàng ra đi, sợ nhỡ chuyến.

Tính tỷ lệ những người tự tử, ta thấy thanh niên các nước giàu tự tử nhiều hơn thanh niên các nước nghèo. Hiện nay trong nước ta, tại các thành phố lớn, đang có hiện tượng các thanh niên đua xe gắn máy, liều lĩnh coi thường mạng sống. Kết quả các cuộc điều tra cho thấy đó là những thanh niên con nhà giầu có.

SỐNG NIỀM VUI DO CHÚA BAN


1. Năm nay, tôi đã ngoài 90. Sức khỏe của tôi mỗi ngày mỗi xuống dốc. Tôi chắc chắn đời tôi sẽ chấm dứt, và phải chấm dứt vào một lúc nào đó không xa.

2. Tôi tin giây phút ra đi đó sẽ đưa tôi vào cõi sau. Ở cõi sau, tôi sẽ được ở bên Chúa là Cha trên trời, Người là tình yêu giầu lòng thương xót.

3. Niềm tin đó của tôi là rất mạnh. Tôi tưởng là mạnh do tôi, nhưng thực sự, nếu mạnh là do ơn Chúa mà thôi.

4. Ơn Chúa ban cho tôi thì vô kể. Ở đây tôi chỉ xin kể ra ơn này, đó là ơn được cảm thấy niềm vui trong những cơn thử thách.

5. Những cơn thử thách đáng kể nhất đối với tôi đều có yếu tố chung này là tâm hồn cảm thấy tối tăm, cô đơn, sợ hãi, bơ vơ.

6. Xin đưa ra mấy ví dụ: Có những thời gian dài tôi cảm thấy mình tội lỗi, hèn hạ, xấu xa, nên bị mọi người xa tránh. Chính Chúa xem ra cũng ruồng bỏ tôi. Tôi đau khổ lắm.

Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, Chúa đã bất ngờ đến. Người an ủi tôi. Người nói: Cha vẫn yêu thương con. Người vừa nói vừa ban ơn cho tôi được niềm vui vì được Chúa thương yêu. Cảm thấy mình được Chúa xót thương là một niềm vui lớn lao. Nhờ đó, tôi được đỡ nâng.

NĂM CHIẾC BÁNH VÀ HAI CON CÁ
CON CÁ THỨ NHẤT: MẸ MARIA, MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI


Tôi trao phó cho Mẹ Maria... những hy vọng, những mong đợi của các bạn trẻ khắp hang cùng ngỏ hẻm của hành trình, đang lặp lại lời của Mẹ: “Này tôi là tớ nữ Thiên Chúa. Tôi xin vâng như lời thiên thần truyền” (Lc 1, 38)... Các bạn sẵn sàng loan báo cho những người trẻ cùng lứa tuổi với mình, như các tông đồ đã làm: “Chúng tôi đã gặp Đấng Thiên Sai!” (Ga 1, 41). (Gioan-Phaolô II, Sứ điệp Ngày Quốc tế Giới trẻ lần thứ XII, số 10).

“Mẹ Maria Vô Nhiễm là mối tình đầu của tôi”, câu nói đó là của Thánh Gioan Maria Vianney, cha xứ Ars, tôi đã đọc trong sách của cha Francois Erochu, hồi tôi còn ở Tiểu Chủng Viện.

Mẹ tôi đã đổ vào tim tôi lòng kính mến Đức Mẹ, từ tuổi ấu thơ. Bà nội tôi, mỗi buổi tối, lúc gia đình đọc kinh xong rồi, bà còn ngồi lần thêm một tràng hạt. Tôi hỏi bà, bà đáp: "Mệ lần một chuỗi cầu nguyện cho các cha."

Bà tôi không biết đọc biết viết, nhưng chính những người bà, người mẹ như thế, đã vun trồng hát giống ơn thiên triệu trong lòng chúng tôi.
Được tạo bởi Blogger.