Sợ … mà vẫn tiến bước


Có khi nào bạn cảm thấy nản lòng, thất vọng về bản thân, sợ hãi khi nghĩ đến chặng đường sắp tới và muốn bỏ cuộc không? Nếu có, mình xin được chia sẻ một kinh nghiệm rất riêng tư của mình, một kinh nghiệm đã giúp mình tiếp tục bước đi, và bước đi một cách tương đối khá an bình.

Bạn mến, chuyện xảy ra một vài năm về trước. Khi ấy mình đang giúp ở một giáo xứ thuộc diện ‘vùng sâu vùng xa’ của bang New York. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi với bao nhiêu biến cố lớn nhỏ của hành trình con người: có vui có buồn, có tốt có xấu, có nụ cười có nước mắt, có sốt sắng có khô khan, có đạo đức có tội lỗi, có hy vọng có chán nản, có nhiệt tình có thờ ơ,…

Một lần nọ, khi đang giúp Lễ bên cạnh linh mục chủ tế, bỗng nhiên mình có một cảm giác rất đáng sợ. Thật ra, cảm giác này thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong cuộc sống thường ngày của mình trước đó. Nhưng không hiểu sao lúc bấy giờ nó hiện lên rõ rệt và mạnh mẽ kinh khủng đến như vậy. Nhìn vị linh mục dâng Lễ, cầm bánh rượu trong tay và đọc lời những lời rất thánh, nhìn cộng đoàn phụng vụ đang hướng về phía bàn thờ một cách chăm chú và sốt sắng, mình chợt nghe một tiếng nói vang lên rất to trong tâm trí: “Một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ đứng ở vị trí này. Một kẻ bất toàn và tội lỗi như ngươi, liệu ngươi có xứng đáng cử hành nó không? Chẳng lẽ ngươi dám cầm trên bàn tay nhơ nhuốc của mình tấm bánh và chén rượu thánh thiện ấy sao? Ngươi tưởng là ngươi sẽ không cảm thấy bất an khi làm như vậy? Người ta sẽ nhìn vào ngươi và sẽ nghĩ gì khi họ biết ngươi cũng chẳng hay ho gì? Thôi, đừng có dại dột mà đeo gông vào cổ…”
Mình sợ quá. Đúng là những cử hành này là rất thánh và mình rất chẳng ra gì. Kinh khủng! Thôi, có lẽ rút lui và không tiếp tục con đường này nữa cho chắc ăn, càng sớm càng tốt…

Covid-19 - Cơ hội nhìn lại cùng đích cuộc đời


Dù có niềm tin tôn giáo hay không, có bao giờ bạn tự hỏi: Tôi sống trên trần gian này có mục đích gì? Người đời kiếm tiền, có tiền để điều kiện vật chất, tinh thần đầy đủ và làm cho cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau hạnh phúc đời này là gì? Chẳng lẽ cuộc đời một con người sau khi chết rồi cũng giống như bao sinh vật khác!

Dõi theo từng bước chân chậm rãi của Đức Giáo Hoàng đến trước linh ảnh Đức Mẹ Maria, rồi đến trước Thập Giá, tôi nghe niềm bình an sâu thẳm lớn dần trong lòng mình. Ngài nói gì với Đấng đang bị treo trên Thập Giá nhỉ? Phải chăng là những lời mà suốt thời gian qua chúng tôi đã kêu lên trong cơn hốt hoảng: “Thầy ơi, chúng con chết mất. Thầy chẳng lo gì sao?” (Mc 4,38).


Khi bóng chiều buông xuống

Tôi tham dự giờ cầu nguyện qua màn lệ.

Lúc khởi đầu, mọi thứ hiện lên trên màn hình vừa thân quen nhưng lại vừa lạ lẫm vô cùng. Là Roma đấy sao? Là Quảng Trường thánh Phê-rô đây sao? Đã rất nhiều lần tôi hiện diện và cầu nguyện ở nơi linh thiêng này. Thậm chí, đã nhiều lần tôi đến Quảng Trường cầu nguyện vào lúc giữa đêm. Nhưng chưa bao giờ tôi gặp cảnh hoang vắng và đìu hiu đến vậy. Roma trong tôi chưa bao giờ buồn đến vậy.

Hôm nay là ngày thứ 15 tôi, Thành, đã bị nhiễm Covid-19!

Con ruồi cũng còn phải rửa tay chống Coronavirus!


Thụy Sĩ, ngày 30 tháng 3, hôm nay là ngày thứ 15 tôi, Thành, đã bị nhiễm Covid-19 (Coronavirus)!

Mặc dù tôi cũng càng mệt sau hơn 10 ngày sốt liên tục và chống chọi với virus Covid-19, được sự động viên của gia đình, anh em bạn bè và đồng nghiệp, tôi cố gắng ngồi dậy để viết vài dòng chia sẽ trải nghiệm thực tế của chính bản thân tôi khi bị nhiễm Covid-19. Cho những ai đang chống chọi với con virus “không dễ thở này”, cũng như cho những ai đang tránh xa nó, để biết và phòng ngừa.

Một tuần trước khi bị nhiễm, sáng tôi đi đến công ty và chiều từ công ty về nhà bằng xe cá nhân của tôi, không cho em nào đi cùng hết, kể cả em Covid-19. Ngày lên công ty thì rửa tay không biết bao nhiêu lần theo cảnh báo của công ty. Chiều về đến nhà thì luôn nhớ rửa tay rồi mới được ôm hôn con. Vậy em Covid-19 nó yêu thầm tôi lúc nào? Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi nghĩ đó là chiều định mệnh thứ 6, ngày 13, lúc chiều đi làm về thì có ghé qua siêu thị mua ít đồ tập thể dục cho con, vì mấy đứa nhỏ con tôi tuần sau đó phải nghỉ học ở nhà vì tất cả trường học đóng cửa. Trong lúc đó thì có đi nhà vệ sinh trong siêu thị và có rửa tay bằng xà phòng, nhưng không có nước nóng và hết giấy lau tay vệ sinh.

Nhật ký tuần thánh


Khi nghỉ hưu tôi có thời gian đi lễ hằng ngày vào mỗi buổi chiều.

Cả tuần lễ mà sao chỉ thấy hai người ngồi giữ xe miết. Tôi buột miệng hỏi mới biết tổ giữ xe có người nghỉ, chưa tìm được ai thay nên anh chị phải làm. Tôi nói nếu không chê tôi ốm yếu thì tôi xin giữ xe phụ với mọi người.
Tôi trở thành người giữ xe bất đắc dĩ từ sau buổi chiều hôm ấy.

Nhận công việc rồi mới thấy chán, người giữ xe chung với mình thật là khó tánh, không chỉ dẫn nhưng lúc nào cũng sẵn sàng để quạu, có khi tôi bị rầy, có khi bị nạt chuyện chẳng đáng. May mắn là tôi đã xác định rõ mục đích công việc nên với thời gian mọi sự cũng trở thành nhẹ nhàng hơn.

Mỗi tuần tôi giữ xe hai buổi: chiều Chúa nhật và chiều thứ hai.

Chiều Chúa nhật là thánh lễ có số người tham dự nhiều nhất. Vì vậy công việc giữ xe cũng cực hơn nhiều lần so với ngày bình thường. Nhưng chồng và con trai tôi luôn có mặt đầu giờ và cuối giờ để giúp tôi hoàn thành công việc một cách tốt nhất.

Thằng nhóc Lê nghe lời tôi cũng tham gia giữ xe cho nhà thờ.

Tuần thánh năm nay hầu như ngày nào tôi cũng có mặt ở bãi xe.


Khi một số quốc gia tuyên bố tạm đình chỉ việc cử hành Thánh Lễ có đông người tham dự giữa cơn đại dịch, đã có nhiều tiếng nói chỉ trích và cười cợt vang lên. Nhiều người không hiểu tại sao phải đến nỗi đình chỉ Thánh Lễ. Họ đặt câu hỏi: Chẳng phải khi con người hãi sợ và hoang mang là lúc họ cần đến Chúa và Thánh Lễ nhất đó sao? Đình chỉ Thánh Lễ phải chăng chỉ là dấu chỉ của sự nhượng bộ vì sợ hãi? Chẳng phải đó là dấu hiệu của việc thiếu tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Chúa? Có người còn nhìn việc không dám cử hành Thánh Lễ giữa cơn đại dịch như là dấu chỉ thất bại của niềm tin tôn giáo trước biến cố tai hoạ và đau khổ của nhân loại. Một số người nối kết chuyện các Giáo Phận tự ý đóng cửa nhà thờ với việc cấm đạo ở những nước độc tài. Nhiều người quá khích còn diễn dịch xa hơn khi cho rằng việc đình chỉ Thánh Lễ bị là quyết định của Satan đang hoạt động trong Giáo Hội…


Hẳn đây phải là tiếng nói của những người giàu lòng đạo đức. Hơn nữa, có thể những tiếng nói này đều xuất phát từ ý tốt, từ lòng yêu mến Giáo Hội và yêu mến Thánh Lễ. Tuy nhiên, cần đủ bình tâm hơn để suy xét lại những tình cảm đạo đức ấy thì mới có thể có một cái nhìn quân bình và thiêng liêng thật sự. Bằng không, lòng tin theo cảm tính luôn có nguy cơ dẫn người ta đi sai đường.

GỞI NGƯỜI BẠN TRẺ BẤT NGỜ VỪA NẰM XUỐNG

Lễ tang của một linh mục Công giáo


(Tên họ trong bài này do người viết đặt ra, không phải tên thực, nếu có sự trùng tên, ngoài ý muốn của người viết).

Anh em không biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa (1Cr3,16)

Thứ bảy vừa qua, sau thánh lễ, khi đi ra, đến cuối nhà thờ thì Mộng Hân, con của anh Tường người bạn HO, cũng vừa đi ra và nói: “ Chú Phụng cho con gặp một chút ”.

- “ Cháu cần gì?” Tôi hỏi.

- “ Anh Th. chồng cháu vừa mất.” Quá bất ngờ, hết sức ngạc nhiên, tôi nghi ngờ đã nghe lầm, tôi hỏi lại cho rõ: “ Anh Th. mất à? Sao Th. lại mất?.”

- “ Anh ấy tự tử.” Mộng Hân trả lời. Nhìn ba đứa con còn nhỏ từ 4 tuổi đến 12 tuổi, tôi thấy quá xúc động, buồn thương cho các cháu nay không còn cha nữa.

Tôi hỏi tiếp: “ Ngày mất là ngày nào? ”

- “ Dạ ngày …. tháng …tuần vừa qua.”

- “ Sáng ngày mai, tôi vào văn phòng sẽ báo cho hãng biết Th. đã mất. Khi nào có giấy khai tử báo cho chú hay để làm “claim” gởi lên hảng.” (Vì Th. có mua bảo hiểm mà tôi đã bán cách nay khoảng 8 năm).

Những vui buồn khi theo chân Chúa
( Kỷ niệm 15 năm ngày Thanh tẩy)

ảnh minh họa

Giáo Xứ Ðức Ki Tô Ngôi Lời Nhập Thể gởi 200 đô la vé số để mình mua hay bán giúp để lấy tiền xây dựng trường học dạy Việt ngữ và giáo lý cho con em người Việt Nam vùng Southwest, thành phố Houston Texas. Tôi có nhờ con gái Uyên Phương bán giùm 20 tờ (100 đô la). Cháu bán được 30 đô la còn lại 70 đô la tiền vé số chưa bán được.

Ðang khi nói về chuyện bán vé số cho nhà thờ với bà xã thì đứa con trai lớn xen vào nói:

“ Nhà thờ giàu quá rồi còn bán vé số gây quỹ làm gì nữa.? Ở nhà này tự nhiên ba lại vô đạo Chúa. Gia đình mình từ trước có ai là đạo Chúa đâu? Ba xét lại đi chỉ có ba là đạo Chúa mà thôi. Làm gì cứ phải đóng tiền cho nhà thờ hoài. Ông Cha thì cũng như người bình thường thôi chứ có gì mà phải khúm núm, ông Cha chỉ có khác hơn người thường là không có vợ chứ có gì hay hơn người ta đâu? Vậy mà sao nhiều người ( bổn đạo) lại tôn trọng quá đáng như vậy.? ”



“Cuộc đời vắn vỏi qua mau
Như cơn gió thoảng tan màu người ơi
Ai ơi nhớ lấy phận người
Ta là cát bụi xin người nhớ cho.”

Khi nghĩ về cuộc đời, tôi chợt nhớ đến hình ảnh của một người em trong giáo xứ. Chỉ mới đây thôi, trước khi tôi trở lại học tập sau những ngày nghỉ tết ít ỏi, tôi được tin em gặp tai nạn xe máy khi đang trên đường về nhà. Vụ tai nạn ấy khiến em chết tại chỗ, thi thể của em được đưa về nhà trong sự ngỡ ngàng của gia đình và những người xung quanh. Ai ai cũng thương xót cho em, vì em còn quá trẻ. Em đã mãi mãi ra đi ở cái tuổi 18, cái tuổi thanh xuân với bao ước mơ và hoài bão. Sự ra đi của em đã để lại nhiều mất mát và đau đớn cho gia đình và người thân. Dường như cái chết của em là một lời cảnh tỉnh cho tất cả mọi người phải hồi tâm suy nghĩ về số phận mỏng manh của đời người. Nói đến đây, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng và xót xa mỗi khi nghĩ đến hình ảnh của em.

Dấu lạ Giôna và dấu lạ Corona


Sân ga : vắng lặng
Phi trường : lặng vắng
Bến xe : im ắng
Quán ăn : ắng im
Trường học : không bóng người
Nhà bank : thưa khách

Phải chăng Corona là dấu lạ mà Chúa muốn ngỏ với con người trong thời đương đại chăng ?

Sân chơi giải trí, hội nghị, họp mặt ... cũng e dè và ngay cả chuyện đạo đức thường niên như hành hương, thăm viếng ... cũng dừng lại bởi cơn đại dịch.

MUỐN TRỞ NÊN KHIÊM NHƯỜNG HƠN TRONG NĂM MỚI

“Thế giới của chúng ta không đề cao nó nhưng lại rất cần nó”.


Thực hành sự khiêm nhường sẽ dẫn đến hàng loạt các lợi ích. Nó xoa dịu tâm hồn, nâng tầm kỹ năng lãnh đạo, giúp tự chủ, tăng hiệu suất làm việc và xây dựng tương quan lành mạnh hơn, gắn kết hơn.


Hôm nay, khi mà tất cả chúng ta đã từng đề ra rồi sau đó gần như từ bỏ ngay lập tức các quyết tâm của mình cho Năm Mới, thì vẫn có một kế hoạch phù hợp hơn cho việc tự cải thiện bản thân, đó là tập đức Khiêm nhường.

Suy niệm


Chúa có biết con "ghét" Chúa lắm không?

- Con “ghét” Chúa khi con bị người đời xúc phạm, con định quay sang chửi vào mặt nó, thì Chúa nói nhỏ với con rằng: “Tha thứ cho nó đi con”, thế là con thinh lặng tha thứ. Lát sau, cơn buồn giận của con tan biến đâu mất.

- Con “ghét” Chúa khi con muốn kiếm những đồng tiền bất chính, Chúa nhìn con và nói rằng: “Con đừng làm thế ! Chớ gian tham của người”. Thế là con nghe Chúa con chấp nhận thà sống nghèo, chứ không sống gian tham.

- Con “ghét” Chúa khi con bị cám dỗ phản bội người bạn đời, Chúa nhắc con: “Con chớ có ngoại tình đó !”. Con vâng nghe Chúa nên trở về để giữ hạnh phúc gia đình.

- Con “ghét” Chúa khi con bị cám dỗ sống buôn thả, hưởng lạc, Chúa lại đến bên con thỏ thẻ: “Phúc cho ai có lòng trong sạch vì họ sẽ được nhìn ngắm Thiên Chúa”. Con vâng nghe Chúa và con được bình an.

XIN ĐƯỢC LÀM TIẾNG NÓI CỦA CÁC THAI NHI


Nhận những thai nhi về để an táng, tôi thấy rõ ràng đây là con người : tay này là tay của con người chúng ta, chân và hình dạng này lả của con người chúng ta. Đó là con người, chính Chúa tác tạo nên những hình hài đó. Thai nhi không phải là rác thải mà là con người.


Các em về nói với tôi rằng “con là con người, con không phải giọt máu, con không phải là cục thịt. Con là con người mà bố mẹ đã phá bỏ con tan nát, bố mẹ không được phép quên con”.

Đó là thông điệp với tôi thật rõ ràng. Xin mọi người hãy là tiếng nói thay cho các em để các em được nhìn nhận là con người, được tôn trọng như những con người, được bảo vệ và chào đời như những con người bình thường chúng ta.

AN CHAY HAY SỐNG CHAY


Người Kitô hữu ăn chay còn để thanh tẩy và chuẩn bị con người mình đón ngày Chúa Quang Lâm. Như thế ăn chay nhắm đến chính mình, tha nhân và Thiên Chúa.


ĂN CHAY


Người Công giáo ăn chay kiêng thịt mỗi năm hai ngày, thứ Tư Lễ Tro và thứ Sáu Tuần Thánh. Trước đây, luật Hội Thánh còn buộc kiêng thịt mỗi thứ sáu. Bây giờ ta được phép thay việc kiêng thịt bằng một việc hy sinh hay một việc bác ái. Do-thái giáo có một ngày ăn chay lớn, đó là Ngày lễ Kippour, Ngày lễ Xá tội (Lv 16,29-31). Nhưng người Pharisêu đạo đức có thể ăn chay vào ngày thứ ba và thứ năm hàng tuần (x. Lc 18,12). Hồi giáo dành cả một tháng Ramadan để ăn chay. Họ nhịn ăn uống từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn. Sau khoảng thời gian ấy, họ mới dùng bữa. Có những Phật tử ăn chay trường, hoàn toàn không ăn thịt cá trong một thời gian dài.

LINH MỤC VÀ NHỮNG BỘ BA


Ngoài những bộ ba rất quen thuộc vì nằm trong bản chất thánh chức như ba chức năng ‘giảng dạy, thánh hóa và cai quản’ hay ba tương quan ‘với giám mục, với anh em linh mục và với giáo dân’… sao còn có nhiều bộ ba khác cũng gần gũi và đúng với người linh mục đến thế.

Từ những tản mạn đó đây, xin thu tập lại đây 20 bộ. Không chừng có những bộ ba trong các bộ ba này có thể làm phấn chấn hoặc giúp thức tỉnh tâm hồn.


Đôi kia yêu nhau. Đến gần Mùa Chay, anh bạn nhắn tin cho cô bạn: “Em à, chay nhé!”. Tôi chọc:
– Cậu nhắn tin cho người yêu gì mà giống cha xứ nhắc nhở giáo dân thế? Chắc cũng là: xức tro, ăn chay, hy sinh hãm mình, kiêng thịt, sám hối, xưng tội, gia tăng đọc kinh cầu nguyện, làm việc bác ái… chứ gì?

CHƯƠNG TRÌNH HOÀN HẢO


Câu chuyện trong Kinh thánh Cựu ước, ông Giuse bị bán sang Ai Cập đã rất hấp dẫn tôi từ hồi còn là một cô bé. Nhưng lúc ấy, tôi chưa hiểu những ẩn ý sâu bên trong của nó. Cho mãi đến khi biến cố mù lòa xảy đến với tôi, những ngày tháng đầu tiên chập chững bước vào bóng tối mịt mùng, tôi luôn cố tìm cho mình một lối thoát khỏi con đường hầm đó, con đường không một chút ánh sáng, không một lối ra...

Những lúc khổ đau vì thất vọng, tôi nghĩ đến cậu bé Giuse, một cậu bé đang được cha yêu thương cưng chiều, bỗng dưng trở thành một nô lệ ở xứ người. Từ một nô lệ, cậu Giuse lại được cất nhắc lên làm tể tướng... Tôi đặc biệt chú ý đến chi tiết, ông Giuse vì giữ lòng chính trực mà bị tù đày, rồi trở thành người giải mộng... Dựa vào sự tính toán của đầu óc con người, thì tất cả những điều đó khó mà hiểu nổi, khó mà xảy ra. Tuy nhiên, nó đã xảy ra!

Nếu bạn đang trong tình trạng tăm tối, thì chìa khóa giải quyết đó là phải “vươn lên”.
“Hôm nay bạn hãy vươn lên cao hết sức có thể, rồi Thiên Chúa sẽ nghiêng mình xuống hết phần còn lại để chạm đến bạn”. Đây là câu mà tôi đã từng thấy trên một khung hình và trở thành câu thần chú trong những lúc tôi rơi vào tâm trạng u tối, trầm cảm. Đối với nhiều người trong chúng ta, bóng tối này là người bạn quen nhưng xấu, nó là chứng rối loạn cảm xúc mà Winston Churchill gọi tên là “con Chó Mực”.

KHI CHÚNG TA CHỈ CÓ TÌNH YÊU – QUAND ON N’A QUE L’AMOUR – Toan-Bich Pham



Hôm nay tình cờ nghe lại bài hát “Quand on n’a que l’amour – Khi chúng ta chỉ có tình yêu” của nhạc sĩ, ca sĩ, nhà thơ, diễn viên Jacques Brel ( 1929 – 1978 ) mà tôi rất hâm mộ, lòng bồi hồi nhớ dịp Noël vừa rồi dự Tang Lễ của cô bé người Pháp Gabrielle Marie 12 tuổi ở Nhà Thờ.

Bé có người anh trai lớn hơn 5 tuổi và một em trai. Bố mẹ bé là những người rất hiền lành, tử tế. Mẹ bé là dược sĩ, khi mang thai Gabrielle Marie, bác sĩ cho biết não bé có vấn đề nghiêm trọng và những khiếm khuyết khác của cơ thể không thể cứu chữa được… Bố mẹ bé vẫn quyết định giữ thai, sinh và nuôi dưỡng bé với một tình yêu thương vô bờ bến dù rất vất vả cùng nhiều khó khăn khác.

CẦU NGUYỆN VỚI CHUỖI MAI KHÔI


Khi có dịp đi nói chuyện về Bảo Vệ Sự Sống (BVSS) ở các Giáo Xứ hay Dòng Tu, tôi thường khoe: hễ ai tham gia vào Nhóm BVSS, tôi sẽ mua tặng họ ngay một chiếc “điện thoại di động”. Nghe đến đó là mọi người xuýt xoa trầm trồ, ra cái điều ông cha này chịu chơi, nhóm này “quý tộc” quá ! Đến khi tôi thò tay vào túi để lôi chiếc “điện thoại di động” ra khoe thì tất cả mới ồ lên: thì ra đó là một tràng chuỗi Mai Khôi mười hạt, các bà các cô có thể đeo luôn trên cổ tay, rất gọn, rất tiện.

Nhiều người hỏi: Nhóm BVSS chúng tôi làm những công việc gì, câu trả lời cũng gây ngỡ ngàng không ít: cầu nguyện, cầu nguyện và… cầu nguyện, đặc biệt là cầu nguyện bằng tràng chuỗi Mai Khôi.

Tôi kể cho cử tọa nghe: mỗi lần đi BVSS là đi từ hai đến ba người, vào Trung Tâm Bảo Vệ Bà Mẹ và Trẻ Em, hoặc một bệnh viện Phụ Sản nào đó có khoa Kế Hoạch Hóa Gia Đình. Một người đứng bên ngoài, hoặc ngồi ở gần lối ra, không xa bãi giữ xe. Hai người kia chia nhau ngồi vào giữa các băng ghế chờ phá thai như mọi người. Ở đó lúc nào cũng đông nườm nượp, có khi hơn cả trăm người, khuôn mặt ai cũng rầu rầu, có khi lộ rõ căng thẳng và hoảng sợ.
Được tạo bởi Blogger.