MỘT THỜI CHO TÔI, CHO BẠN VÀ CHO TẤT CẢ...


“Ở dưới bầu trời này,
mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời:
một thời để chào đời, một thời để lìa thế;
một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây;
một thời để giết chết, một thời để chữa lành;
một thời để phá đổ, một thời để xây dựng;
một thời để khóc lóc, một thời để vui cười;

một thời để than van, một thời để múa nhảy;
một thời để quăng đá, một thời để lượm đá;
một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn;
một thời để kiếm tìm, một thời để đánh mất;
một thời để giữ lại, một thời để vất đi;
một thời để xé rách, một thời để vá khâu;
một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng;
một thời để yêu thương, một thời để thù ghét;
một thời để gây chiến, một thời để làm hoà.”
(Giảng Viên: 3, 1-8)




Nữ tu Mai Thành (*) Bùi Thị Như Kha, sinh năm 1928, trong một gia đình Nho gia, khấn trọn trong dòng Nữ Kinh sinh thánh Âu-tinh năm 1959, là thành viên của Ban Mục vụ Đối thoại liên tôn TGP Sài Gòn năm 2009. Được Thiên Chúa gọi khỏi thế trần chiều ngày 11.1.2019.

"Đại Lão Bà Bà" là biệt danh mà các thành viên thường gọi ngài với lòng úy kính, như người Chị Cả trong Ban. Nữ tu đã nhiệt tâm dấn thân bắc nhiều nhịp cầu liên tôn giữa đạo hữu các tôn giáo, cách riêng với Phật giáo, Cao Đài và MInh Lý Thánh Hội.

Qua các cuộc gặp gỡ, trao đổi chung hay riêng với tín đồ các tôn giáo Bạn, cũng như những hoạt động từ thiện liên tôn, ai ai cũng cảm nhận được nơi Chị sự gần gũi, đơn sơ, trìu mến, cùng nét khôi hài và sự sâu sắc của một tâm lòng tràn đầy sự hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi giàu lòng thương xót.


CHỨNG TỪ ĐỨC TIN THỜI INTERNET 


Trước lễ Hiển Linh vừa qua, tôi đã trải qua một ngày Thứ Bảy rất cảm kích. 

Mười giờ sáng, có tiếng gọi cửa dồn dập. Nhìn ra, vườn nhà hưu dưỡng Tòa giám mục Qui Nhơn nắng đẹp như đón chờ lễ Hiển Linh, lễ của ánh sang, đang đến vào hôm sau. Tôi mở cửa. Không phải ba đạo sĩ nhưng là ba phụ nữ, so với khung cảnh nhà chung này, cũng cổ quái không thua gì các đạo sĩ từ phương Đông. Hai người đã trên sáu mươi, y phục cư sĩ Phật giáo, màu lam, vai mang tay nải. Người thứ ba là một nữ tu trẻ dòng Mến Thánh Giá, nhân viên của quầy sách… Chị đẩy hai vị khách vào. Có việc gì đây? Hai vị khách khệ nệ đặt xuống mười chai nước lớn và sáu cây nến màu vàng có dán hình thập giá màu đỏ. 


GIEO VÀO LÒNG ĐỜI

(chút tâm tình gửi người kiếm chữ, kiếm sống ở Sàigòn)


Xin cảm ơn cha Nhạc Sĩ Mi Trầm, vì bài hát Thân Lúa Miến đã gợi lên nhiều ý đáng suy tư cho chúng ta, những sinh viên lên Sàigòn đi học, những người ở tận đẩu đâu lên Sàigòn kiếm sống…

Vâng, chúng ta đang ở Sàigòn.

Có người nói đây là một thành phố chen chân từng xăng ti mét. Thiết tưởng đây cũng là một nhận định mà chỉ có những người đang thực sự sống tại Sàigòn mới thực sự cảm nghiệm đúng hay sai, và cảm nghiệm được cái giá trị của cuộc chen chân từng xăng ti mét kia là gì.

Không chỉ chen chân từng xăng ti mét trên những con đường kẹt xe, nghịt khói, mà còn chen chân từng xăng ti mét trên đường tìm cho được một công việc tại các sở làm, tại các công ty.

Không chỉ chen chân từng xăng ti mét trên các vĩa hè để bán cho được vài tấm vé số, để có thể đẩy chiếc xe hủ tiếu gõ trong cuộc mưu sinh, mà còn phải chen chân từng xăng ti mét trong các trường học, bệnh viện, nhất là bệnh viện ung bướu.

AI DỄ DÀNG HƠN AI?


Người “khiếm thính” họ không thích ai gọi mình là người “khiếm thính”, họ rất sẵn lòng khi ai đó gọi họ là người “điếc câm”. Họ cho từ “khiếm thính” như thể bảo rằng họ thiếu sót so với người khác, họ lý luận rằng họ bị điếc câm là do bệnh tật, tai nạn hay trời phạt... chứ chẳng phải do họ thiếu sót cái gì!

MẦU NHIỆM CỦA LỜI ĐOAN HỨA


Nhà thơ Trần Hoà Bình có một bài thơ dễ thương “Thêm một”. Sau khi đồng ý với cổ nhân “Thêm một chiếc lá rụng, thế là thành mùa thu” (Ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ cộng tri thu), ông viết những dòng thơ đẹp nhưng rất bi quan: “Thêm một lời đoan hứa, lại một lần khả nghi”. Có lẽ nhà thơ đã quá thất vọng với những lời hứa giả dối của thế gian, những lời nói hoa mỹ nhưng rỗng tuếch của các thế lực đương thời, nhưng ông lại chưa có hồng phúc tiếp xúc với “Đấng trung tín trong mọi lời Ngài phán” cho nên lời thơ cứ như khắc khoải, bồn chồn. “Đấng Trung Tín” đã hứa ban hồng phúc cho nhân loại ngay từ ngày sáng tạo, và Mầu Nhiệm Giáng Sinh chính là sự thực hiện và hoàn tất Lời Hứa của thuở ban đầu, để chương trình cứu độ được khai thông, và ân sủng tuôn đổ dồi dào trên nhân loại này qua muôn thế hệ. Thiên Chúa chúng ta là Đấng trung tín cho nên Ngài giữ trọn vẹn mọi lời phán hứa, và con người qua muôn thế hệ có thể gửi trọn niềm tin vào Ngài mà không sợ nản lòng.

Thiên Chúa trung tín với lời hứa vì Ngài quyền năng. Đấng đã dùng Lời của mình mà tạo dựng muôn loài thì chắc chắn Lời ấy, dù là Lời tạo dựng hay Lời đoan hứa, đều có thể thành toàn trong mọi tình huống mà không phải lo bất cứ trở ngại nào trên con đường mà Lời đi tới. Những thế lực trần gian cũng hứa hẹn, và dường như khi người ta càng ý thức cái yếu đuối và hèn kém của mình bao nhiêu thì họ càng hứa liều lĩnh bấy nhiêu. Và lời hứa liều lĩnh thì chỉ có hai mục đích: hoặc là lừa lọc hoặc là trốn trách nhiệm. Các chị Nữ Tử Bác Ái mới đây được hứa cái gì chẳng ai biết, nhưng phải rút lui trong nước mắt, không thể tiếp tục hành trình đi tìm công lý. Có một lời hứa bâng quơ nào đó đã được đưa ra chớp nhoáng, không bảo chứng và không có kế hoạch rõ ràng. Những lời hứa ấy, đáng buồn thay, lại có thể làm cho một số người nhẹ dạ tin tưởng hơn là tin vào Thiên Chúa là Đấng mà thiên thần Gabriel đã làm chứng là “đối với Ngài thì không có điều gì là không thể”. Tối hôm qua, trong Thánh Lễ Xa quê ở dòng Chúa Cứu Thế Sàigòn, khi cùng anh chị em lặp lại ba lần cùng Cha chủ tế “Đối với Thiên Chúa thì không có gì là không thể được”, lòng tôi bỗng cháy lên niềm tin yêu, và vô cùng cảm phục sự lựa chọn sáng suốt tuyệt đối của Đức Trinh Nữ Maria. Mẹ chỉ là một thiếu nữ nhà nghèo, vậy mà Mẹ hiểu hơn ai hết rằng Lời Hứa của Đấng Quyền Năng là lời hứa tuyệt đối.

Đêm Giáng Sinh



Noel, ngày lễ kỷ niệm Thiên Chúa tặng quà cho thế gian. Noel, ngày lễ Vượt Qua từ đêm tối tiến ra ánh sáng. Từ đó trở đi, tại hầu hết các nước, Noel là ngày lễ của ánh sáng, vui nhất, phổ biến nhất, tưng bừng nhất, ảnh hưởng sâu rộng nhất đối với trái tim nhân loại, vì Noel nhắc nhở đến “Tặng Phẩm”, đến ân sủng Thiên Chúa đã ban cho thế gian là Đức Giêsu Kitô.

Vì vậy ngày ấy người ta cho nhau quà, cha mẹ tặng con cái, con cái tặng cha mẹ, cha mẹ tặng nhau, người khá giả tặng người thiếu thốn.

Vì vậy, ngày ấy người ta dễ làm hoà, quên đi những lỗi lầm của nhau; người ta ngưng chiến, vì người ta cảm thấy hơn bao giờ hết, chia rẽ, ghen ghét, tranh chấp là dại dột, điên khùng. Người ta hội nhau để hợp hát lên câu châm ngôn trích trong Bài Ca Thiên Thần: “Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương”.

Thật đáng tiếc khi chúng ta thấy trong ngày Noel có một số lạm dụng, một số tập tục ngoài tôn giáo đã chiếm chỗ những tục lệ tôn giáo đáng quý.

Con chào Mẹ bằng kinh kính mừng
Mẹ chào con bằng muôn ơn phúc.


Tôi không nhớ mình đã yêu Mẹ từ khi nào. Chỉ biết rằng ngày còn nhỏ tôi rất sợ ma và sợ bị chết đuối, mẹ tôi khi ấy đã cho tôi một cỗ tràng hạt và nói: “Nếu con đeo tràng hạt thì ma không dám tới gần và nếu có bị đuối nước thì chỉ ngập tới cổ vì Đức Mẹ sẽ cứu”. Thế là tràng chuỗi trở thành “lá bùa hộ mệnh”, là một “bảo bối” của tôi, vì tôi tin vững vào lời của mẹ. Tràng chuỗi được đeo lên cổ tôi từ ngày ấy.

Mùa chạy Show!


Trong cuộc đời linh mục của mình, tuần cuối của các mùa Vọng và mùa Chay là thời điểm bận rộn nhất. “Tôi bận lắm….tôi bận lắm…tôi bận lắm” là điệp khúc không tên cứ phát ra. Tôi bỗng dưng thấy mình lên giá đột xuất. Các linh mục quen cũng như không quen, thường là các cha xứ, “Cha giúp giáo xứ chúng con giải tội nhé….giảng lễ nhé…đồng tế nhé…”, và không quên nhắc, “Cha nhớ kéo thêm mấy cha nào cha biết nữa nhé.” Chao ui, đúng là biển động mắm lên giá. Bận như các ca sỹ nổi tiếng chạy show từ phòng trà qua phòng trà khác vậy. Chớ mọi khi ai mà thèm biết em là ma nào mà gọi. Còn số điện thoại của mình, sao mà các cha xứ biết thì em mù tịt.

Mùa Vọng và mùa Chay, hình như tôi thấy mình bị nhiễm hội chứng chạy show, và cũng có lúc cảm thấy áy náy guilty vì chạy show hơi bị nhiều. Đã là linh mục thì giải tội, giảng lễ, đồng tế… ban phát các bí tích là trách nhiệm, có chi mà than phiền hả Tám? Ăn cơm Chúa thì phải múa suốt ngày chớ. Đã đành là vậy, nhưng tôi vẫn thấy sao sao đó. Sao sao là sao hả Tám? Ừa, thì có cái gì đó không được ổn cho lắm. Busy busy busy…bận rộn chạy quanh là dấu hiệu của cái gì đó không được ổn.

NHỮNG BÍ QUYẾT CỦA TGM FULTON J. SHEEN


Khi còn ở quê nhà, vào thập niên 80, tôi may mắn đọc được cuốn sách in ronéo, không ghi tên dịch giả mà chỉ ghi là “Tài liệu nghiên cứu của giới tu sĩ” - do các nữ tu gởi nhờ tôi “dấu giúp” trong thời gian sách báo trong nước bị kiểm duyệt gắt gao. Cuốn sách mang tựa đề là “Trên Đỉnh Cao Thập Giá”. Không biết do ai dịch nhưng sách thật hay. Tôi đọc lui, đọc tới, nghiền ngẫm mãi ; càng đọc càng thấy hay. Tôi đã chép lại cả cuốn sách vào 3 cuốn vở 100 trang. 
Rồi tôi sang đến Hoa kỳ đầu thập niên 90. Sau khi tạm ổn định đời sống, tôi đi tìm ngay cuốn sách này bằng Anh ngữ, nhưng tìm mãi mà không thấy. Mãi về sau, nhờ đọc những cuốn sách khác mà tôi mới khám phá là, thật đáng ngạc nhiên, người ta đã dịch ba cuốn sách của Đức Tổng Giám Mục Fulton J. Sheen rồi đặt một tên khác chung cho cả ba cuốn. Đó là lý do mà cuốn sách tôi tìm không nằm trong số 61 cuốn mà Ngài đã viết.

“NGƯỜI ĐI QUA ĐỜI TÔI...”



Quý độc giả thân mến,

Trong những ngày này, gia đình Nhà Dòng chúng tôi lay động bởi những xôn xao nhẹ nhàng, nhẹ nhàng nhưng không kém phần xao động, xao động của những niềm vui, xao động của những trăn trở và có cả nỗi buồn nữa.

Hôm kỷ niệm 80 năm ngày DCCT có mặt ở Việt Nam, 11 tháng 11 năm 2005, cha già Trần Hữu Thanh, người duy nhất còn lại trong Dòng, đã đi dọc hết lịch sử 80 năm ấy, ngồi xe lăn chia sẻ bài giảng làm xúc dộng những người tham dự Thánh Lễ Tạ Ơn tại Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài-gòn. Ông cụ đã làm cho rất nhiều người khóc, rồi chính ông cụ cũng khóc, khóc vì ơn Chúa quá lớn lao cho đời mình, cho anh em mình, cho cả Nhà Dòng mình.

CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN VÀO NƯỚC CHÚA QUA CÂY CẦU HỒNG Y FX NGUYỄN VĂN THUẬN - Phần cuối


Cuối năm 1988, sang đầu năm 1989 tôi bắt đầu nộp đơn xin chuyển ngành, lý do chính là, sau một loạt sự kiện hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô tan vỡ, đặc biệt "sự kiện Mùa xuân Bắc Kinh" xảy ra tại quảng trường Thiên An Môn ngày 4/6/1989, rồi quân đoàn 27 tràn vào trộn máu thịt sinh viên bằng xích xe tăng, lúc đó Việt Nam coi "Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp" nhưng lại chiếu phim thời sự trong nội bộ để học tập cách đàn áp của Trung Quốc. Điều đó làm tôi không muốn ở cục "Chống phản động" nữa, vì qua ngót mười năm làm việc, đọc nhiều hồ sơ, tôi hiểu hầu hết người dân lành đó không phải là phản động. Đôi khi, vài anh em bạn bè trong cục tôi vẫn thường bảo với nhau: Tại sao chúng ta thừa nhận giáo hội là hợp pháp, trong khi đó lại coi việc hành lễ hay rước lễ của họ là bất hợp pháp? Tại sao một linh mục hợp pháp cả về tư cách công dân, cả về tư cách mục vụ đã được nhà nước chấp thuận theo luật, vậy mà ông linh mục đi từ nơi này đến nơi kia lại phải xin phép?



Tôi đang đọc dở dang cuốn Killing Kennedy của Bill O’Reilly thì nghe tin cha Phêrô Đặng xuân Thành phải vào bệnh viện cấp cứu. Chương 25 diễn tả lại cảnh Lee Harvey Oswald đứng trên tầng lầu 6, nơi bảo quản sách vở và dụng cụ của học sinh bang Texas, và dùng súng bắn tỉa có ống nhắm để ám sát TT John Kennedy (JFK). Viên thứ nhất Oswald bắn trật. Phát thứ hai phóng đi với tốc độ 518m/s (gần gấp đôi tốc độ âm thanh) đã phá nát não bộ của JFK. Viên đạn thứ ba không thành vấn đề nữa. Với ba phát súng trong vòng 8,4 giây, Oswald đã giết chết vị tổng thống thứ 35 của Hợp chủng quốc Hoa kỳ. Vừa đọc xong chương 25, và còn đủ thời gian để ngẫm nghĩ về cái chết đau thương của JFK thì tôi nghe tin cha Phêrô Đặng xuân Thành cũng vừa từ giã cõi đời về với Chúa.

TT Kennedy bị ám sát chết vào lúc 12:30 trưa ngày 22/11/1963. Cùng một năm, cũng tháng 11, trước đó 20 ngày (2/11), cũng vào giấc trưa, anh em TT Diệm bị thảm sát. Cha Thành ra đi vào ngày 27/11/2013, lúc 7 giờ tối. Hai cái chết của hai vị tổng thống mang tính chất dữ dội và ảnh hưởng ít nhiều đến vận mệnh của 2 đất nước. Cái chết của cha Thành an lành hơn, bình thản hơn và chỉ ảnh hưởng đến việc đào luyện linh mục của ĐCV Hà nội, và gây sự thương tiếc của bạn bè niên khóa 65-72. Tuy cách chết khác nhau, nhưng cả ba đều tin vào Đức Giêsu phục sinh, và cả ba đều chết vào tháng 11. Tháng nhớ đến các đẳng linh hồn.

LẠY CÁC THÁNH, XIN THƯƠNG ĐÒI LẠI…


Chiều ngày 18-11 vừa qua, tôi dâng lễ riêng cho một gia tộc nhân dịp giỗ. Không có nhu cầu mừng lễ trọng thể Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, chúng tôi được cử hành Thánh lễ Chúa nhật XXXIII thường niên. Đây là Chúa nhật áp cuối của lịch phụng vụ, năm nào các bài đọc cũng giúp suy niệm về ngày Chúa Kitô đến kết thúc lịch sử và phán xét chung nhưng đã ba mươi năm rồi Chúa nhật này bị quên lãng.

Nửa số người tham dự là giới trẻ, tôi bắt đầu phần chia sẻ bằng câu hỏi: Bạn nào giỏi giáo lý kể cho cha nghe “bốn sự sau” là gì? (Không ai trả lời) Bốn sự thật quan trọng cuối cùng ấy mà? (Cũng không ai trả lời).

VÀI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ CHA PHAOLÔ TIỆU

Cha Phaolô Đinh Khắc Tiệu (1926-2018)

Cha Sáu Tiệu kể với tôi, sau khi khấn Dòng, vào Đàlạt học, ngài bị chứng nhức đầu kinh niên, nên xin bề trên tạm ngưng học để phụ xây dựng hoàn tất công trình tu viện DCCT Đàlạt.

Những lúc rảnh không đào đá và phụ khuân vác, ngài vào thư viện. Cha quản thư viện bảo thích đọc sách gì thì đọc, vì đang trong giai đoạn không học theo chương trình, nên không có sách cấm. Thế là ngài ôm bộ Thánh Kinh Cựu Ước và Tân Ước đọc. Thời đó (đầu những năm 50s của thế kỷ 20), Thánh Kinh là một bộ sách chỉ có các giáo sư và những tu sĩ được chỉ định mới được phép đọc. Phải đến sau Công đồng chung Vatican 2 (năm 1965), Thánh Kinh - một gia bảo đức tin - mới được khuyến khích giáo dân đọc và phổ biến.

CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN VÀO NƯỚC CHÚA QUA CÂY CẦU HỒNG Y PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN VĂN THUẬN - phần 3


Đức cha hay kể cho tôi nghe và xem ảnh cha-mẹ của ngài đang ở bên Úc. Ngài kể, vào mỗi dịp xuân về là lòng ngài cồn cào nhiều nhất về nỗi nhớ cha mẹ. Trước giao thừa, ngài thường soi gương để xem khu ấn đường trên mặt có vết đen không. Ngài bảo, theo tướng mạo của người Hoa thì khu đó thường biểu hiện cho cha mẹ, khu đó sáng sủa thì cha mẹ vẫn tốt, còn vết đen thì cha mẹ gặp chuyện chẳng lành. Và trước tết âm lịch năm 1988, ngài yêu cầu tôi, ngày tết hãy dẫn đứa con trai của tôi tới, để ngài được sống trong tình thương của những đứa trẻ vô tư.

Cơ quan tôi, ai cũng ngại trực đêm ba mươi tết, họ liền bảo tôi: "Đức cha Thuận quý thằng Đức nhất nên cho nó trực đêm ba mươi để hai thầy trò tâm sự". Tôi vui vẻ nhận lời trực đêm ba mươi. Đức cha có đưa tôi ít tiền mua thức ăn để hai thầy trò nhắm rượu đón giao thừa. Đêm đó, ngài lại nói nhiều về cha mẹ. Ngài thường nói một câu của Khổng Tử, đại ý rằng: Mỗi mùa xuân đến tôi vui vì cha mẹ đã thọ thêm một tuổi, và cũng buồn vì cha mẹ đã già đã yếu thêm một tuổi.

CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN VÀO NƯỚC CHÚA QUA CÂY CẦU HỒNG Y FX NGUYỄN VĂN THUẬN - Phần 2


Trong thời gian đấy, cục tôi, do ông Hoàn Thành cục trưởng, ông Lam trưởng phòng Tôn giáo có trách nhiệm quản thúc Đức cha Nguyễn Văn Thuận tại số nhà 23 phố Hòa Mã. Sau mười năm công tác, tôi đã trở thành một cán bộ cốt cán nằm trong chỉ tiêu được nâng lên cao hơn, khi các ông cục trưởng và trưởng phòng hỏi tôi về nguyện vọng, tôi đã trả lời: “Thưa các thủ trưởng, hiện nay tôi đã hoàn thành chương trình học tiếng Anh khóa buổi tối, nay tôi theo học trình độ C tiếng Pháp. Vậy nguyện vọng của tôi chỉ mong được hàng tuần gặp Đức cha Nguyễn Văn Thuận để tập nói tiếng Pháp”. Với tổ chức, nguyện vọng đó khá giản dị, vì tôi không đòi thăng quan, tiến chức mà chỉ đòi học. Thế là tôi được cấp cục và cấp phòng đồng ý cho gặp Đức Đức cha và tất nhiên tôi được ông trưởng phòng sửa soạn cho lập trường tư tưởng, làm sao không để “đối tượng” cảm hóa ngược.


Mấy hôm trước, Chúa cho bà được nhìn thấy các linh hồn!

Bà là em gái của bà ngoại tôi. Vì bối cảnh thời cuộc, bà không lập gia đình, nhưng ở vậy chăm sóc các cháu. Phần tôi, tôi nghĩ mình thật may mắn vì luôn được bà quan tâm, thương mến. Có thứ gì quí giá, bà cứ hay dành dụm cho tôi. Và niềm vui của bà là thủ thỉ kể tôi nghe những chuyện người xưa, chuyện thời cuộc, chuyện giáo xứ, chuyện ông chánh tổng này, cụ trùm trưởng nọ, v.v...
Bà kể chuyện sống động vì chính bà đã kinh qua những thời khắc lịch sử ấy. Tuy thế, điều còn đọng lại trong tôi không phải là những câu chuyện, nhưng là chính hình ảnh một bà cụ sốt sắng, thánh thiện luôn cầm Tràng Chuỗi Mân Côi trên tay, cầu nguyện cho Giáo Hội, cầu nguyện cho các linh hồn.



CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN VÀO NƯỚC CHÚA QUA CÂY CẦU HỒNG Y FX NGUYỄN VĂN THUẬN - Phần 1

"CẢI TẠO NGƯỢC" - CÂU CHUYỆN VỀ ĐỨC CỐ HỒNG Y FX NGUYỄN VĂN THUẬN, SẮP ĐƯỢC PHONG THÁNH



Câu chuyện rất hay, nhưng cho thấy tư thế ngược là việc Chúa làm, miễn là mình hết lòng tin kính và yêu mến Chúa, thì Chúa sẽ hỗ trợ.

Mời các bạn vào xem bài này, và hiệp thông cầu nguyện để Đức Hồng Y của chúng ta nhanh chóng được Hội Thánh phong thánh, vì quá xứng đáng.

* CẢI TẠO NGƯỢC *

Tôi đã từng làm trong Phòng Tôn giáo của Bộ Công an. Trong Phòng ấy người ta có “đối sách” về Đức Cha mà sau này là Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. Ông bị chuyển đổi từ miền Nam ra với cái tội rất to là vì ông là cháu của Ngô Đình Diệm và trở về Sài Gòn làm Phó Tổng Giám mục theo ý là lót ổ để lên Tổng Giám mục. Và ông cứ thế bị chuyển ra ngoài Bắc. Trong thời gian ông ấy bị cầm cố ở Hà Nội (có nghĩa là không ở tù) tức là được giữ trong mật viện. Có một đội trông ông ta nhưng tôi là một cán bộ cũng khá lâu năm, một sĩ quan khá lâu năm nên tôi đề nghị để tôi ra học tiếng Pháp với Cha, để luyện nói trên tinh thần là luyện tiếng Pháp chứ không phải để trông Cha. Cụ thể là như thế.
Được tạo bởi Blogger.