https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg






Theo ĐGH Gioan Phaolô II, mỗi một người chúng ta luôn cần tăng trưởng trong nhân đức trong sạch. Nó là cái đích mà chúng ta cố gắng vươn tới luôn mãi không ngừng để có thể yêu mến thực sự, để có thể tôn trọng mỗi người cách hoàn hảo. Ngài viết:

“Đức hạnh/nhân đức là sự có hiệu lực và thật vậy một hiệu lực “liên tục”. Nếu nó chỉ thỉnh thoảng có hiệu lực nó không hữu hiệu vì chúng ta chỉ có thể nói rằng một người đã thành công để làm chủ một hối thúc, trái lại nhân đức phải bảo đảm rằng người ấy chắc chắn làm chủ được nó. Khả năng chỉ có thể chế ngự sự tham muốn đến từ nhục dục không là nhân đức theo đủ nghĩa của nó, ngay cả khi người ấy có thể tự chủ lấy mình gần như trong mọi trường hợp. Một nhân đức khi đã được hình thành cách đầy đủ là một sự điều khiển các hoạt động cách hữu hiệu; nó giữ các khao khát trong sự cân bằng nhờ thái độ thường có của nó về sự tốt thật được xác định bởi lý trí”1

Nói cách khác, đời sống nhân đức không dễ dàng. Sự gì cao đẹp thì khó khăn cho chúng ta nhưng đó chính là điều dẫn con người tìm đến giá trị của đời sống.




Trước sự lan tràn của virus corona hay còn gọi là Covid-19 và sự giết chóc của nó, nhiều người trong chúng ta đặt câu hỏi “tại sao?” Tại sao lại có đại dịch này? Tại sao Chúa để cho dịch bệnh xảy ra? Tại sao Chúa không can thiệp khi chúng ta kêu cầu trong đau đớn và thậm chí có người sợ hãi thất vọng? Cha James Martin, một linh mục dòng Tên người Mỹ, chia sẻ những suy tư của ngài về mầu nhiệm sự dữ. Đối với cha, câu trả lời vẫn là không có câu trả lời. Nhưng cha xác tín rằng chúng ta có thể tìm câu trả lời của đau khổ nơi Chúa Giêsu. Qua cuộc đời của Chúa Giêsu, Kitô hữu biết rằng Con Thiên Chúa đã trải nghiệm và biết hết những đau khổ của phận người và chắc chắn Ngài không bỏ rơi chúng ta. Và những người không phải Kitô hữu cũng tìm được nơi Chúa Giêsu một gương mẫu cho cuộc sống. Vấn đề là chúng ta có tin vào một Thiên Chúa mà chúng ta không hiểu không?

Cha Martin chia sẻ: “Mùa hè năm ngoái tôi phải đi hóa trị. Và mỗi khi tôi đi qua cánh cửa có bảng ghi “Khoa Ung thư xạ trị”, trái tim tôi dường như hụt đi một nhịp. Trong khi tình trạng bệnh của tôi không nguy hiểm lắm (khối u của tôi là lành tính, và đôi khi người ta cần xạ trị), hàng ngày tôi đã gặp những người cận kề với cái chết.



“NHỮNG LỜI KHEN”, KẺ ÂM THẦM GIẾT CHẾT ĐỜI TU

---|sss|---

Có một điều tôi luôn cảm thấy lo sợ, đó chính là sợ đánh mất căn tính linh mục của mình. Sợ một ngày nào đó mình trở nên kiêu ngạo, tự cao tự đại. Sợ mình trở nên hống hách, xa cách mọi người và sợ nhất mỗi khi mở miệng ra là chê bai, xem thường người khác thay vì khích lệ động viên. Không phải dĩ nhiên tôi lo sợ điều này. Lý do là vì là tôi phải luôn đối diện với nhiều cơn thử thách, cám dỗ khác nhau. Từ tiền bạc vật chất, tình cảm lăng nhăng, đến quyền lực bảo thủ. Tuy vậy, cũng có một thứ cám dỗ tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng mang lại hậu quả nặng nề, khiến cho người linh mục không còn biết mình là ai. Thứ cám dỗ đó mang tên “NHỮNG LỜI KHEN”.

***

Đã có rất nhiều giáo dân vì những lời khen mà vô tình làm hại người mục tự của mình. Khởi đầu là một linh mục nhân đức khiêm nhường tài năng, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn mục vụ, và liên tục được tiếp xúc với những cơn mưa lời khen, chẳng mấy chốc linh mục ấy trở thành một ông quan, một người mở miệng ra là chê bai, chỉ trích, lên án thay vì khen thưởng và khích lệ. Trên thực tế, đã có biết bao nhiêu linh mục tu sĩ rơi vào cạm bẫy của những lời khen. Để rồi cái gì cũng biết chỉ có cái biết mình là không biết. Vì thế luôn xem người khác là thấp kém hơn mình, luôn xem mình là cái đinh, là trung tâm. Và cuối cùng chẳng biết lắng nghe ai, chẳng thể hiểu được ai, chẳng quan tâm đến ai, cảm xúc của họ ra sao.

***

Tôi làm nghệ thuật, sáng tác nghệ thuật từ vẽ tranh, điêu khắc, viết truyện, dàn trang báo chí, thiết kế đồ họa, trang trí này nọ... Những công việc đó thường đáp ứng để trưng bày ở nơi công cộng, chỗ nhiều người qua lại. Chính vì thế mà tôi thường xuyên nhận được những lời góp ý. Nhưng phần lớn là khen, thay vì chê. Thật ra những lời khen chê chẳng là gì với tôi vì những việc đó không chỉ là niềm đam mê nhưng còn là cơ hội để tôi phục vụ Chúa, hội dòng và tha nhân trong khả năng Chúa ban. Tôi biết mình là ai và khả năng của tôi đến đâu, có những điểm mạnh và giới hạn gì trong chuyên môn của mình. Tuy vậy, thật lòng mà nói, trước những lời khen tôi cũng có một chút gì đó vui thích, dù là thoáng qua trong lòng.



Cuộc hành trình của tôi từ vô gia cư đến với Giáo Hội



Từ tháng Tám năm 2002 đến tháng Sáu năm 2003, tôi sống và đi giữa những người vô danh trên đường phố. Tôi nói “vô danh” bởi vì khi bạn là người vô gia cư, phần còn lại của thế giới không thèm nhìn đến bạn.

Cuộc sống của tôi dần dần đi xuống sau một cuộc ly dị rất rối rắm. Rất nhanh, tôi phải chịu đựng hết mất mát này đến mất mát khác: hôn nhân, nhà cửa, công việc, lợi tức và ngay cả sức khỏe khi tôi phải trải qua chứng co giật động kinh. Tôi đã có một nơi để ở nhưng bởi vì tôi luôn cảm thấy ở nơi đó không an toàn, tôi đã bỏ ra đường phố.

Giống như nhiều người vô gia cư khác, tôi thường dùng một phần thời gian trong ngày trú ngụ trong một thư viện công cộng của thành phố. Ở đó, vào tháng Mười Một năm 2002, tôi băt đầu đọc về các thánh, xem lại những câu chuyện Kinh Thánh mà tôi đã yêu mến khi còn là một đứa trẻ. Trong lúc ngồi trong thư viện, tôi bất ngờ nảy ra một ý nghĩ rằng Thiên Chúa đang mời gọi tôi quay về với Giáo Hội Công Giáo – ngôi nhà thiêng liêng tôi đã phiêu bạt rất lâu.

Tôi đã dùng những tháng còn lại của mùa đông năm đó suy gẫm về những gì tôi đã đọc và suy nghĩ xem làm thế nào để trở về với Giáo Hội. Tâm hồn tôi đặc biệt bị thu hút bởi quyết định trở thành một linh mục của thánh Gioan Bosco và trí óc sáng suốt của Mẹ Têrêsa khi nói với các giám mục về việc thành lập dòng Thừa Sai Bác Ái. Hai vị thánh này – cùng với nhiều vị thánh khác – đã giúp tôi tập trung vào một điểm và chỉ cho tôi biết tôi cần phải làm gì để đưa cuộc sống của tôi trở lại.

Lời Khuyên Cho Các Bạn Đang Hẹn Hò



Hẹn hò là một chuyện thường tình đối với các bạn trẻ ở tuổi trưởng thành. Nó bắt đầu từ những rung cảm đối với một bạn khác giới. Rồi tình cảm đó lớn dần theo thời gian và đạt tới đích điểm là hôn nhân. Khoảng thời gian tìm hiểu này gọi là thời gian hẹn hò. Thế nhưng, có bao giờ các bạn nghĩ tới việc mình phải làm gì trong khoảng thời gian để có hiệu quả tốt cho đời sống hôn nhân sau này của bạn không? Hoặc làm cách nào để biết được người bạn đang hẹn hò có thể trở thành người bạn đời của mình hay không? Sau đây là ba điều mà bạn cần phải làm trong thời gian hẹn hò để giúp bạn tìm được đúng người bạn đời của mình.

 VIỆT NAM NƠI CÓ TIẾNG GỌI CỦA CHÚA


Sáng ngày 15 tháng 6 năm 2020, người dân trong xóm lao động hẻm 243/48 đường Tôn Thất Thuyết, Sài gòn, tụ tập để tiễn đưa một người họ rất thương mến vừa nằm xuống. Có người quá xúc động không cầm đưc nước mắt. Và người họ thương là một ông Tây mà họ thường  gọi một cách thân mật : anh Bảy, chú Bảy, ông Bảy. Ông Tây đó sống trong khu xóm của họ đã lâu năm, từ trước biến cố tháng 4-1975. Làm sao không thương ông được, ông nói tiếng Việt như họ, ăn uống đạm bạc như họ, làm việc lao động vất vả như họ, và ông luôn luôn chuyện trò thăm hỏi họ với một nụời hiền lành.

Một bài viết hữu ích dành cho những ai thường xuyên gặp gỡ, tiếp xúc với những người vô thần.

Nói chuyện với người vô thần về Kitô giáo như thế nào



Cách đây không lâu, chủ nghĩa vô thần là hệ thống niềm tin không dám xưng danh. Ngay cả những người hoài nghi nhất cũng giả vờ tỏ ra ủng hộ đức tin, hay ít nhất là những phúc lành mà nhân loại nhận được.

Nhưng điều ấy không còn nữa. Thuyết vô thần có ảnh hưởng mạnh mẽ và đang lớn mạnh trong nền văn hóa của chúng ta. Bạn có thể nhìn thấy nó ở khắp nơi từ kệ sách bán chạy nhất tại nhà sách địa phương của cho đến hình ảnh con cá với chữ Giêsu bị nuốt chửng bởi con cá với chữ Darwin trên chiếc xe đang tham gia giao thông trước mặt bạn. Những người vô thần thoải mái tuyên bố mình là người vô thần, thoải mái quảng bá chủ nghĩa vô thần, và thoải mái công kích tôn giáo mà theo một số người vô thần nổi bật, tôn giáo tập trung vào danh sách các phúc lành của nhân loại ở đâu đó giữa bệnh bạch hầu và chủ nghĩa phát xít.

Và bây giờ khi chúng ta gặp nó thường xuyên hơn, đôi lúc các Kitô hữu cảm thấy chính họ không sẵn sàng đương đầu với loại chủ nghĩa vô thần cứng cỏi này. Đặc biệt đối với các Kitô hữu theo truyền thống lâu đời, những lập luận vô thần quá xa lạ đến nỗi họ không biết phải đáp lại như thế nào và sa vào tức giận ("Sao bạn lại dám?!") hay sợ hãi ("Nếu họ đúng thì sao?!"), điều đó không những chẳng đem lại điều tốt lành gì cho ai, nhưng còn gây tổn hại đến chứng từ của người Kitô hữu và khiến người vô thần kiên quyết bám chặt chủ nghĩa vô thần của họ.

Làm sao Chúa Giêsu có thể, ngay lập tức, biến nỗi buồn thành niềm vui?

Khi chúng ta buồn sầu hay bị thất vọng, điều đó dễ lôi kéo chúng ta đến việc từ bỏ và thậm chí còn rơi vào sự tuyệt vọng lớn hơn. Tuy nhiên, các trình thuật Tin mừng về sự phục sinh của Chúa Giêsu khích lệ chúng ta kiên trì và tin tưởng vì Ngài có thể mang lại điều tốt đẹp hơn từ chính nỗi buồn của chúng ta.

Bà Maria Mađalêna đã khóc một lúc và sau đó trở nên mừng vui khôn xiết.
Alonso de Andrade, trong cuốn sách Suy niệm hằng ngày, thế kỷ 19, về các mầu nhiệm nơi đức tin thánh thiện của chúng ta, đã làm nổi bật sự kiên trì của thánh nữ Maria Mađalêna và cách mà bà đã được khen ngợi vì điều đó.
“Hãy để ý đến cách mà thánh Phêrô, thánh Gioan và thánh nữ Maria Mađalêna khi đến mộ để tìm Chúa Kitô, và cách mà các môn đệ đã bỏ đi vì không tìm thấy xác của Chúa. Nhưng thánh nữ Maria Mađalêna vẫn đứng ở cửa tiếp tục khóc than vì sự vắng bóng của Ngài, và bà xứng đáng được nhìn thấy người đang sống và vinh quang của Đấng mà bà tìm kiếm như đã chết.
Cần hiểu rằng, nếu chỉ tìm kiếm thôi sẽ không đủ để thấy Ngài, để nhận biết Ngài, trừ khi, như Maria Mađalêna, chúng ta cố gắng tìm kiếm với lòng kiên trì; và điều đó hoàn toàn xứng đáng để chúng ta nếm hưởng vinh quang phục sinh của Ngài, với niềm tin sống động cùng với lòng thành kính, tìm kiếm, dõi theo và suy gẫm về Cuộc Khổ Nạn và cái chết của Chúa, giống như hối nhân thánh thiện này đã ngồi cạnh ngôi mộ.”
Hơn nữa, câu chuyện về cuộc gặp gỡ giữa thánh nữ Maria Mađalêna và Chúa Giêsu tại ngôi mộ đoan chắc với chúng ta rằng Thiên Chúa có thể ngay lập tức biến nỗi buồn thành niềm vui.
“Điều này thật dễ dàng đối với Thiên Chúa, vì trong chốc lát Ngài an ủi những người nghèo túng, biến đổi khóc than thành vui cười và buồn sầu thành niềm vui. Phúc thay người tin tưởng vào Thiên Chúa. Hãy chiêm ngắm niềm vui sướng của vị thánh này ngay khi nhìn thấy Người yêu dấu của lòng mình, người mà bà thương khóc như đã chết, nay vinh quang hơn và rực rỡ hơn mặt trời. Với nhiệt tâm, bà đã phủ phục dưới chân Chúa, nơi bà đã tìm ra được phương thuốc cứu chữa cho tội lỗi của mình… Từ đó hãy rút ​​ra mi lích tuyt vi cho tâm hn bn, bng cách nói chuyn vi Chúa ri Ngài s an i bn lúc bđau kh, ging như đã an i bà thánh Maria Mađalêna. Cũng thế, Ngài s nhâđôi niềm vui của bạn, đáp ứng những mong muốn của bạn một cách hoàn hảo hơn bạn có thể nghĩ đến.”
Nếu bạn đang gặp phải khó khăn trong cuộc sống, hãy tin tưởng vào Thiên Chúa và tình yêu của Ngài dành cho bạn. Ngài có thể không cho bạn niềm vui ngay bây giờ, nhưng nếu bạn kiên trì trong đức tin, Ngài hoàn toàn có thể biến nỗi buồn đó thành niềm vui, đến nỗi bạn không thể tưởng tượng được.
Sự sống có vẻ ảm đạm nhưng Chúa đang kiểm soát mọi sự: “Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống" (Lc 20,38).
Philip KosloskiNguyễn Sao Băng chuyển ngữ từ Aleteia
Nguồn: gpquinhon.org


ĐỒNG HÀNH VỚI GIỚI TRẺ HƯỚNG TỚI SỰ TRƯỞNG THÀNH…

Tuổi trẻ còn là một phúc lành cho Giáo hội và thế giới” (Tông huấn Chúa Kitô đang sống, số 134).

WHĐ (24.7.2020) – Giáo hội dành cho giới trẻ một chỗ quan trọng, một sự ưu ái đặc biệt. Vì thế trong Thư Chung 10/2019, HĐGMVN đã bày tỏ: “Các Kitô hữu trẻ luôn là mối quan tâm đặc biệt của toàn thể Giáo hội. Để thể hiện mối quan tâm này, Thượng Hội đồng Giám mục lần thứ XV họp tại Rôma vào tháng 10 năm 2018 đã bàn về chủ đề “Giới trẻ, đức tin và việc phân định ơn gọi”… Từ những kinh nghiệm, suy tư và đề nghị trong Thượng Hội đồng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã ban hành tông huấn Chúa Kitô đang sống” (Christus vivit), trong đó ngài khắc họa Dung nhan sống động, tươi trẻ và gần gũi của Chúa Kitô Phục sinh đang sống giữa chúng taNgười là bạn của người trẻ và mong ước kết thân với họ để giúp họ sống tuổi trẻ cách sung mãn, lớn lên trong sự thánh thiện, dấn thân phục vụ xã hội và Giáo hội.”

NHÌN LẠI ĐỜI SỐNG CẦU NGUYỆN
“Thánh ý Ngài là gia nghiệp con mãi mãi,
Vì đó là hoan lạc của lòng con”.(Tv 119,111)

Đạo là đường, đường dù to hay nhỏ, thênh thang hay chật hẹp, thông suốt hay khó khăn, bằng phẳng hay gập ghềnh, thẳng tắp hay quanh co… thì vẫn luôn chung một mục đích là dẫn đến cuộc gặp gỡ, và trên đó, Thiên Chúa gặp được con người. Như thế, Đạo là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người, là con đường Thiên Chúa đến với con người và con người tìm gặp Thiên Chúa. Nhưng để cuộc gặp gỡ này xảy đến thì phải có hành động lên đường và bước đi. Điều đầu tiên để thực hiện hành động “lên đường” này không gì khác hơn đó chính là “cầu nguyện”. Trong đời sống tâm linh, điều quan trọng nhất là cầu nguyện. Ai không cầu nguyện thì không còn là người Kitô hữu đích thực nữa.

Caritas Việt Nam: Vấn Đề Tiện Nghi Của Thời Hiện Đại


Khí hậu đã phát điên lên bởi sự lãng phí và lối sống quá tiện nghi! Chẳng hạn, con người thích sử dụng máy điều hoà hơn mở cửa để tận hưởng khí hậu trong lành. Mỗi chọn lựa của chúng ta có thể là nguyên nhân bảo vệ hay phá huỷ môi trường thiên nhiên.

Hiện nay, sự nóng bức vượt quá mức không thể chịu nổi. Phải, các loài sinh vật biển cũng không thể chịu đựng nổi. Mực nước biển tăng lên và những băng hà trên những ngọn núi đang biến mất; dường như các ngọn núi đang thét gào. Trên mặt đất không thể gieo những vụ hạt ở nhiệt độ nóng này. Mặt đất ngày càng ít mưa. Mọi thứ đang bị đào thải. Không khí đang bị ô nhiễm, nước, đất đang bị đau, những người nông dân bị trục xuất khỏi mảnh đất của họ.





Đã có một thời tôi là một người Công giáo tốt. Tôi gia nhập nhóm trẻ và còn ghi danh vào một tiểu chủng viện ở Tây Ban Nha khi tôi mới 11 tuổi. Nhưng rồi qua thời gian tất cả đã biến mất. Vậy điều gì đã xẩy ra?

Nó bắt đầu với việc tôi nhận ra là mình thiếu tự do. Tôi đã nghĩ rằng sống với Chúa không cho phép tôi còn là tôi nữa. Tôi nghĩ Công giáo là một Giáo hội của “không”. Tôi thường đi nhà thờ để làm cho mẹ tôi vui. Tôi thực sự không tìm thấy câu trả lời tốt hơn. Và Thiên Chúa: Ngài ở đâu? Tôi có cảm nghiệm được lòng thương xót, tình yêu và sự tha thứ của Ngài? Tôi đã làm được khi tôi còn nhỏ nhưng không còn để ý hay nhớ gì nữa.

Vì vậy tôi rời tiểu chủng viện và đi học ở Madrid để trở thành một thầy giáo dậy Anh ngữ. Ước mơ lớn của tôi là đi du dịch khắp thế giới và được gặp rất nhiều người. Và ôi chao, những người tôi đã gặp!





CÁC PHƯƠNG PHÁP CẦU NGUYỆN

Trích 52 Tuần Cầu Nguyện Với Lời Chúa

Tác giả: Đ.Ô Rosage – Chuyển ngữ: Bùi Hữu Thư

Hướng dẫn về cầu nguyện

Cầu nguyện là cách đáp ứng của từng cá nhân với sự hiện diện của Chúa. Chúng ta đến với Chúa một cách kính cẩn với một trái tim lắng nghe. Chúa nói trước và chúng ta lắng nghe. Trong lúc cầu nguyện, chúng ta cảm nhận sự hiện diện của Chúa và đáp ứng tình yêu của Chúa một cách biết ơn. Trọng tâm luôn luôn là Chúa và những gì Chúa làm.

Sau đây là những đề nghị để trợ giúp và khiến cho chúng ta có thể nghe Lời Chúa và lời đáp trả duy nhất của chúng ta:



Hai năm đã trôi qua, thế mà ký ức về những ngày tháng dại dột ấy vẫn là một loạt những điều kinh khủng. Tôi đã trải qua một hành trình không hề ngắn để tìm lại sự bình an.



Hai năm trước tôi lên 17 tuổi, trong khi lũ bạn cùng lớp cố gắng học tập với số điểm đi vào lòng người thì tôi lại có những quyết định “đi vào lòng đất”. Tôi đã tình cờ quen nhóm tín đồ của “Hội Thánh của Đức Chúa Trời” và đã được nghe rất nhiều điều thú vị và bất ngờ từ cuốn Kinh Thánh. Vì tò mò muốn hiểu biết hơn về Kinh Thánh nhưng lại hiểu cách lệch lạc mà tôi dần lạc bước lúc nào không hay. Sự tò mò của lứa tuổi 17 khiến tôi dần lún sâu, rất sâu vào đó. Đến một ngày nào đó tôi dừng lại ngẫm nghĩ một chút thì thật giật mình:  tôi đã chính thức bỏ Đạo được 3 tháng rồi.

 Lúc đầu chỉ là những lần lỡ hẹn các buổi nghiêm tập với các em Thiếu Nhi Thánh Thể (tôi là một huynh trưởng), sau đó là những lần nói dối bố mẹ để trốn lễ Chúa Nhật chỉ vì những câu nói dụ dỗ thật hấp dẫn như: “Chà, chủ nhật này sẽ có một bài rất bất ngờ nhé, và chỉ học đúng hôm chủ nhật này thôi!”. Lúc đầu tôi đã cố gắng thu xếp đi lễ vào tối thứ 7 để Chủ nhật đến nghe những điều “hay ho thú vị” đó. Có ai ngờ “những điều hay ho thú vị đó” là những lời nói khiến tôi không nên đến nhà thờ nữa với những suy luận chặt chẽ bám sát vào Kinh Thánh. Ví dụ, họ chỉ cho tôi thấy Kinh Thánh Cựu Ước cũng như Tân Ước đều nói về luật nghỉ ngày Sabat (St 2,1-3; Xh 16,26; Ed 20, 11-17; Is 56, 1-6; Lc 4,16; Cv 17,2) thế mà Giáo hội Công giáo lại bỏ ngày Sabat và giữ ngày Chủ nhật…

Ban đầu tôi còn đa nghi, mạnh dạn lên nhà dòng Mến Thánh Giá (Phát Diệm), gặp một ma sơ tôi rất yêu quý để mượn một cuốn Kinh Thánh mà Giáo hội Công Giáo đang dùng. Thật ngạc nhiên khi đối chiếu tôi thấy 2 bản đều khá giống nhau, và thế là tôi lún sâu hơn nữa. Tâm trí tôi bắt đầu hoang mang vì tôi đã nghe giải thích Kinh Thánh cách máy móc mà không hay biết.

Tôi đến nơi tụ họp nhiều lần trong tuần và đều về rất khuya. Thật ra trước khi tham gia “Hội thánh” này thì tôi là một đứa trẻ rất ngoan đạo. Tôi tham gia sinh hoạt Thiếu Nhi Thánh Thể, đi lễ mỗi sáng, thứ 7 đều tham dự giờ chầu và giữ lễ Chủ nhật rất đầy đủ. Gia đình tôi thì khô khan hơn, vẫn là tôi mỗi tuần nhắc mọi người trong gia đình giờ Thánh lễ diễn ra, thế nên bố mẹ tôi tin tưởng tôi tuyệt đối. Tôi nói dối bố mẹ rằng đi học thêm chuẩn bị thi đại học để có lí do về muộn mỗi tối, và tất nhiên bố mẹ tôi không một chút nghi ngờ. Nhìn con gái người bé xíu ngày ngày đi sớm về khuya bố mẹ tôi thương lắm, còn tôi thì lại lấy làm hả hê vô cùng vì nói dối sao lại dễ đến thế chứ! Nhưng ai ngờ song song với những lời nói dối đó là việc tôi học sút đi rất nhiều.

Một ngày Chủ nhật khá đẹp trời, tôi đang phụ mẹ dọn cơm ăn mừng lễ Phục Sinh thì có một anh an ninh vào nhà tôi. Tôi tự hiểu chuyện gì xảy ra, điều tôi vẫn luôn nghĩ đến nhưng vẫn không dám đối mặt. Tất nhiên là lúc đầu anh ấy nói chuyện khá tử tế, chỉ hỏi những câu hỏi về lớp học thêm nhưng tôi run lắm, dù đã chuẩn bị trước các câu nói dối nhưng tôi vẫn không nói được. Bố mẹ vẫn rất tin tưởng tôi, sau khi anh công an về, bố còn cười và nói: “Bố mà là công an thì bố cũng chả tin mày, nói ấp úng như gà mắc tóc thế”. Trưa hôm đó tôi không thể nuốt trôi được miếng cơm. Nếu như tối hôm đó anh công an kia không đến lần nữa thì có lẽ tôi có thể yên ổn hơn một chút. Nhưng tối đó anh ta lại đến, hỏi tôi những câu hỏi giống hệt lúc trưa, nhưng lần này anh ta kéo mẹ tôi ra ngoài ngõ nói chuyện riêng. Mẹ tôi trở lại với vẻ mặt thẫn thờ, nhưng vẫn tin tôi và nói: “Người ta nghi mày bị lừa vào đạo Đức Chúa Trời kìa!”. Tôi căng thẳng lắm, và chính sự căng thẳng này đã khiến bố mẹ tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một trận cãi nhau to lúc đêm khuya, tiếng của những cây kim bị lòi ra khỏi bọc vải, tiếng của những niềm tin tưởng bị vỡ vụn, tiếng của nước mắt, tiếng của thất vọng, của đau khổ.

Tất nhiên rồi, những ngày tháng về sau của tôi là chuỗi ngày tôi chẳng muốn nhớ về. Ngay sáng hôm sau khi bố mẹ phát hiện, tôi đến trường với đôi mắt sưng húp, đang uể oải với những trang vở thì có 2 anh công an mặc đồng phục xanh, đội mũ xanh, mang một khuôn mặt rất hình sự bước vào lớp tôi. Giọng cứng rắn của hai anh xin phép thầy giáo cho tôi lên làm việc một lúc suýt chút nữa thì bóp vỡ tim tôi. Suy cho cùng tôi vẫn là một con nhỏ yếu đuối nhát gan. Tôi cắm mặt xuống đi theo hai anh lên phòng họp trống để nói chuyện, mặt tôi thì cố tỏ vẻ không sợ hãi nhưng dưới gầm bàn chân tôi run lên, tay thì bấm vào nhau đến thâm cả da thịt. Mấy anh công an hỏi tôi rất thẳng thắn về “Hội thánh” mà tôi đang theo nhưng tôi thì vẫn gân cổ cãi em chỉ theo đạo Công giáo thôi. Rồi sau vụ đó cả trường ồn ào đến mức tôi cũng bất ngờ. Các bài viết trên confession của trường chỉ xoay quanh chủ đề này, sau đó người ta comment chửi rủa không tiếc lời, lại có những nick ảo vào cãi lại, tôi vào đọc không sót câu nào. Tâm trạng thật sự đau khổ. Trong lớp thì mọi người đã cạch mặt tôi, tôi cũng chả dám nhìn mặt ai, thậm chí lúc nào tôi cũng trong tình trạng giả vờ gục mặt xuống bàn ngủ để các cô bạn cùng lớp bàn tán nói xấu cho thoải mái. Đôi khi những tiếng mỉa mai trêu chọc vang lên sau lưng tôi nhưng tôi vẫn phải cắn răng đi tiếp vờ không nghe thấy, còn những con người vô vị kia thì cố gắng bám đuôi tôi để giễu cợt tôi nhiều nhất có thể rồi nhìn nhau cười khanh khách. Chắc họ vui lắm!
Mỗi buổi sáng thứ Hai tôi lại bị chửi trước toàn trường, mặc dù hiệu trưởng giấu tên tôi nhưng chẳng ai là không biết người thầy đang chửi là tôi cả. Rồi cả một tuần lên gặp công an, hiệu phó, hiệu trưởng liên tục, giáo viên chủ nhiệm nhắn tin thất vọng về tôi, công an tỉnh về nhà tôi thường xuyên, và mỗi tối tôi lại nhận được hàng loạt unfriend trên facebook. Mà mỗi lần công an về nhà tôi đều bắt tôi sang nhà hàng xóm chơi để nói chuyện với bố mẹ thôi. Tôi tò mò lắm nên lén đặt điện thoại ghi âm vào đôi giày, thế là hàng loạt những lời bịa đặt đến kinh khủng của anh công an đều bị tôi nghe hết, họ còn vào lục phòng riêng của tôi tìm chứng cớ. Tôi thì làm gì hơn được ngoài việc cam chịu?

Hàng xóm thì nói tôi bị điên bị dại, họ bàn tán với nhau rằng tôi ra đường cúng bái, rằng tôi bỏ nhà ra đi cả chục ngày, tôi ra đường thì cắm mặt xuống chẳng dám ngẩng đầu lên. Đúng là người ngoài cuộc đã đối xử với tôi như thế, nhưng đó vẫn chưa là điều làm tôi đau khổ nhất.

Với tôi đau khổ nhất vẫn là gia đình tôi, từng thành viên đã tan nát tim vì tôi. Mẹ tôi không còn tâm trí nào để làm việc nữa, không thiết ăn uống; cả ngày mẹ chỉ có khóc, đọc kinh và khuyên nhủ tôi. Bố tôi lúc chửi thì vẫn chửi nhiều lắm, nhưng lúc tôi ngồi khóc bên giường thì ông đến xoa đầu và bảo: “Con càng dại thì bố càng thương hơn, chả bao giờ bố hết thương hay bỏ rơi con cả”.

Bố mẹ tôi trở nên gầy đi trông thấy, 2 người đã khóc thật nhiều, đau khổ thật nhiều. Bố tôi không cho các bác tôi đến nhà thăm tôi hay khuyên nhủ tôi để bảo vệ tâm lí của tôi, ông còn ghét tất cả những nam thanh nữ tú đã đăng lên facebook những dòng làm tôi tủi thân tôi khóc (đến giờ ông vẫn còn ghét chúng). Thậm chí ông ghét cả lũ con nít vừa học lớp 1 vì chúng thấy tôi đi qua thì liền hét lên “Hội ĐCT kìa chúng mày, ghê chưa kìa”.

Trong khoảng thời gian sụp đổ hoàn toàn này của tôi, tôi không còn tâm trí đâu mà đi tìm lẽ thật nữa. Đức tin của tôi quả thật là yếu đuối mà. Người ta nói trong lúc gặp đau khổ con người hay hận Đấng mà đã làm hết thảy những thứ tốt đẹp cho mình. Tôi không ngoại lệ, cuộc chiến đức tin của tôi đầy đau khổ, hoặc là do tôi quá yếu đuối nên cảm giác đau khổ quá chừng. Nói hận thì cũng không đúng vì tôi nhát gan nên không dám hận, chỉ là tôi vẫn thường trách móc Ngài trong những đêm đen khi mọi người đã ngủ. Hay trong những lúc bị bắt đi lễ cùng mẹ nhưng ngồi thẫn thờ, trong lòng tôi đầy những hờn giỗi với Đấng tốt lành, và tôi thật sự khao khát một giây phút thanh thản trong tâm hồn. Tôi đã hận và ghét cay đắng những con người đã vu khống cho tôi những điều xấu xa nhất, tôi hận những đứa bạn đã nói xấu và trêu chọc tôi, tôi hận cô hiệu phó vì những câu nói thẳng thừng cứa vào tim tôi, tôi hận chú công an đó, tôi hận…

Vì lỡ hận quá nhiều nên lòng tôi thật nặng nề, đầu tôi nặng trịch những suy nghĩ ghen ghét. Thế mới thấy thế nào là “một bước đi vạn dặm đau”. Có thể những người đã nói với tôi những lời cay độc thì họ chỉ nói cho thỏa mãn miệng mình thôi, nhưng với tôi đó là những vết đâm mạnh vào tâm lí tôi đến nỗi đến bây giờ tôi vẫn không dám nhìn lại đối diện một lần.

Lục tìm trong mớ đau khổ hỗn độn ấy có lẽ vẫn có mẩu chuyện nhỏ làm tôi buồn cười: có một chú công an mật có nhiệm vụ theo dõi bảo vệ tôi 24/7. Nói là công an mật thế thôi chứ chú ấy ẩn nấp lộ liễu lắm, sáng sớm tôi đã thấy đứng trước cổng nhà tôi, đi sau tôi tầm 10m theo tôi đến trường; chú ấy biến hình liên tục, lúc thì là chú bán gấu bông dạo, lúc thì là chú mua điện thoại cũ hỏng, lúc thì là một ông chú bán cam… tôi thật cảm ơn sự hi sinh đó mặc dù có đôi chút buồn cười.

Tôi đã tìm được sự bình an trong tâm hồn như thế nào?



Đây là câu hỏi được chờ đợi nhất có đúng không ạ? Thật ra tôi không tìm được lối thoát giữa ma trận đó, nhưng là do có những người, do Chúa tác động, đã chủ động giúp đỡ tôi, và cái tôi đã làm duy nhất đó là mở lòng. Trong lúc căng thẳng mọi người unfriend với tôi rất nhiều thì có một tài khoản facebook chủ động kết bạn và muốn nói chuyện với tôi. Chị rất nhẹ nhàng, chị không nói đến chuyện đau lòng nào cả, ngay cả khi tôi khép mình lại không muốn tương tác thì chị nói “chị tin em”. Chị rủ tôi đi lễ sáng, và tất nhiên khi tôi xin phép, bố mẹ tôi vui mừng hết sức, gặp chị lần đầu tôi mới biết chị là nữ tu. Chị rủ tôi tới nhà dòng chơi nhiều hơn, mọi người cùng nhau làm việc, ăn uống, đi thăm người bệnh, bốc thuốc, ca ngợi tình thương yêu của Thiên Chúa, và coi tôi như một phần trong gia đình của họ, không một lời kì thị, không nhắc lại chuyện cũ, coi như chưa có gì xảy ra. Đôi khi chị tìm và gửi cho tôi các câu Kinh Thánh làm tôi hiểu rõ vấn đề lệch lạc của tôi hơn, chị tặng tôi sách, chị tìm mọi cách để tôi liên lạc với những người tôi từng yêu quý.

Sau một ngày vui vẻ trở về, tôi chợt thấy bố mẹ tôi tóc bạc đi nhiều, cơ thể hẳn là đã sút rất nhiều cân, mắt thì sưng bọng lên, thâm quầng lại vì đã khóc quá nhiều. Tôi chợt tự hỏi bố mẹ tôi đã già từ lúc nào vậy? Sao họ phải chịu những đau đớn cho quyết định sai lầm của tôi? Tôi ngang bướng tôi cứng đầu nhưng sao họ vẫn đọc kinh cầu nguyện Chúa tha thứ cho sự yếu đuối dại dột của tôi ?

Tôi nhận ra rằng tôi đã dành quá nhiều thời gian để làm vừa lòng người thế gian ngoài kia. Tôi đau lòng vì ánh mắt của họ nhìn tôi mà tôi lại không biết gia đình tôi đã bị tôi đối xử rất tệ. Tôi thật sự mong những bạn nào đang đi lạc đường thì hãy nhìn về phía gia đình, nơi có những tình yêu đến nỗi sau nhiều lần bị lừa dối, nhiều lần bị đau khổ nhưng vẫn không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Ai đó nói thật đúng rằng người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một chốn để về. Tôi thật sự mong các bạn hãy đừng đối xử tệ với gia đình như tôi.

Tôi cũng rất cảm ơn những người đã cố liên lạc nói chuyện với tôi trong những ngày tôi bị hoang mang mơ hồ ấy. Thật ra những người ấy không phải muốn trò chuyện bớt buồn mà là họ đang cố giúp tôi và không muốn làm tổn thương tôi. Cảm ơn những người đã đưa ra những bằng chứng giúp tôi tự tin đi trên con đường Đức tin chứ không phải bước theo mù quáng nữa, có mọi người, đời tôi thật sự đã quá may mắn rồi.

Bây giờ trong lòng tôi đã bỏ hết hận thù, vui vẻ, vô tư và lại là một cô nhóc hay cười như xưa. Tôi không biết rằng liệu có ai thấu hiểu những dòng tâm sự này hay có ai đang gặp tình trạng tương tự tôi không nhỉ?

Nếu có thì các bạn có tự hỏi là sao xung quanh tôi nhiều người tốt vẫn yêu thương tôi đến thế mà các bạn thì không có không?

Có lẽ giống như tôi, các bạn cũng sai rồi! Nhưng sông có khúc, người có lúc. Không bao giờ là quá muộn để làm lại cuộc đời bạn ạ.

Bây giờ tôi nhận ra tình yêu thương của Chúa vẫn luôn hiện diện xung quanh chúng ta, chẳng qua là vì mình không chịu mở lòng đón nhận đấy thôi.

Tôi yêu Chúa, yêu cuộc đời và yêu các bạn. Hi vọng chút tâm sự của tôi có thể chia sẻ được với các bạn rơi vào cảnh ngộ tương tự. Cảm ơn các bạn đã đọc hết những dòng này.

26.06.2020
Têrêsa Hồng Tâm



Những người thương nhau đếm từng tháng, rồi từng ngày trước lễ cưới, trong sự háo hức lẫn lộn với
hồi hộp. Sau lễ cưới, đôi uyên ương lại tiếp tục đếm xem đã được bao nhiêu ngày, rồi bao nhiêu tháng
thành hôn, nhắc nhau kỷ niệm ngày cưới, coi lại những tấm hình và phim ghi lại lễ thành hôn. Theo năm
tháng và trong những phức tạp tăng dần của cuộc sống, họ dần dần không còn tiếp tục đếm nữa, và
những tập hình ảnh hoặc video cũng đóng bụi theo thời gian.

Người đi tu dòng hay theo hành trình làm linh mục cũng vậy, đếm ngày tháng trước khi khấn hứa hoặc
được truyền chức, sau đó lại đếm thời gian sau lễ khấn, lễ phong chức. Những tập hình ảnh và video
được mở ra, coi lại, rồi cất vào một góc, không đụng đến trong nhiều năm – cho đến lúc chuẩn bị ngày
ngân khánh.

Cha Vincent Bùi Bằng Đoàn, từ trần tối ngày 9 tháng 6 năm 2020 tại San Jose, là một người không quên
đếm thời gian – kể cả đếm giùm cho người khác, dù họ có thể đã quên, hay không muốn nhớ đến ngày
quan trọng của đời mình.
(Mời xem đầy đủ trong file bên dưới)

KHI CÁC LINH MỤC CHỈ THÍCH CHƠI VỚI NGƯỜI GIÀU?

---//---


Ảnh: Minh họa internet

Con hay ghé nhà hưu của các cha già thăm cha bố của con. Cha bố con năm nay đã 88 tuổi rồi. Ngài về hưu cũng đã khá lâu, khoảng gần chục năm. Mỗi khi ghé thăm, con luôn tìm được sự động viên và khích lệ. Ngài chính là tâm gương để con noi theo. Tuy vậy, khi gần gũi với các cha già, con nhận ra một thực tế phũ phàng là rất nhiều các cha già về hưu bị giáo dân tố cáo vì chỉ thích chơi với người giàu, và ham mê tiền bạc. Nhiều người còn nói là các cha giàu lắm! Rằng cha này cha kia chỉ thích giao lưu, liên hệ với người giàu, còn người nghèo thì không chơi. Những lời tố cáo đó, con không quan tâm và cũng không cần kiểm chứng, bởi mỗi một linh mục nếu làm sai thì chỉ có Chúa mới có quyền phán xét và các ngài hoàn toàn chịu trách nhiệm trước mặt Chúa.



CHÚNG TA HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ PHONG CÁCH GIÊSU ?



1. Chuyện ở Làng Phong Quả Cảm, Bắc Ninh


Năm 2003, chúng tôi được dâng Thánh Lễ chiều Thứ Năm Tuần Thánh cho bà con người Công Giáo ở Làng Phong Quả Cảm. Cách trung tâm thành phố Bắc Ninh có đúng 5 cây số mà khung cảnh hoàn toàn là thiên nhiên thanh tịnh với từng vạt đất đồi cứ cao lên dần, những dãy nhà mái ngói rêu xanh chen giữa những hàng cây ăn quả.

Làng Phong có một ngôi Thánh Đường lớn nhưng đã bị bỏ hoang từ thời Tiêu Thổ Khánh Chiến 1946, nay chỉ còn tháp chuông và mấy bức tường gạch lỗ chỗ vết bom đạn, bên trong lòng Nhà Thờ cỏ tranh mọc cao gần ngang vai.




Người ta ước tính Kinh Thánh đã được dịch sang khoảng hơn 2.100 ngôn ngữ của 90% dân số thế giới. Mặc dù Kinh Thánh có tầm ảnh hưởng lịch sử như thế, nhưng dường như vẫn còn xa lạ với rất nhiều người, kể cả với một số Kitô hữu. Bởi lẽ có ý kiến cho rằng: Lời Chúa sao mà khô khan quá, chẳng lãng mạn như tiểu thuyết, cũng chẳng hấp dẫn như truyện tranh Nhật Bản, chẳng lôi cuốn như những tác phẩm văn học kinh điển…, thậm chí còn có những lời chói tai khiến nhiều người bị “dội”.

Người dịch câu chuyện cảm động nầy là Sr Minh Nguyệt, chị Năm của Ngọc Hải SB74, Sr cũng là em của Đức Ông Giuse M. Trần Thanh Phong (RIP)
from FB Võ Đình Thuần SB74


CÂU CHUYỆN VỀ CÂY THÁNH GIÁ


Trong Sổ Tử thành phố Paris, thủ đô nước Pháp, người ta đọc thấy: Ông Gustave Busset, qua đời ngày 18 tháng 4 năm 1834.

Người quá cố không có con cái nhưng để lại một số gia sản đáng giá. Đám tang ông, chỉ có vài bà con xa đến tham dự. Ngay tại nghĩa trang, họ bắt đầu tranh dành gia tài. Sau cùng, họ quyết định đem bán đấu giá tất cả đồ đạc, lấy tiền chia đều nhau.

Ngày bán đấu giá, nhiều người cùng khu phố với ông Gustave Busset kéo nhau đến mua đồ, trong đó có chàng họa sĩ trẻ tên Pierre Piront.





Dẫn nhập


WHĐ - Đã là người, ai cũng mong muốn cuộc đời mình hạnh phúc, nhưng để đạt được hạnh phúc đích thật điều đó không dễ dàng chút nào. Với niềm khao khát được hạnh phúc con người đã dành cả đời để học tập, tìm kiếm, chọn lựa cho đời mình. Mặt khác hạnh phúc đó cũng tùy thuộc vào Thiên định tức là ý Trời phú ban. Hạnh phúc đích thực thì khó đạt đến nhưng không phải là không thể. Mỗi người đều có khả năng để sống hạnh phúc với hoàn cảnh thực tại của riêng mình. Hạnh phúc tùy thuộc vào cách suy nghĩ, hành xử và sự lựa chọn của mỗi người.

Với niềm tin Công giáo, người Kitô hữu được mời gọi sống hạnh phúc bên Chúa và chỉ có hạnh phúc đích thực khi cuộc đời của họ luôn có Chúa song hành. Vậy, Chúa Giêsu có ý nghĩa gì đối với bạn trẻ hôm nay? Đâu là ý nghĩa cứu cánh cuộc đời của các bạn? Đó là những câu hỏi được đặt ra cho bạn trẻ Công giáo để họ tự chất vấn và cảm nếm sâu lắng nơi cuộc đời của họ trong con người thật của Chúa Cứu Thế.
Được tạo bởi Blogger.