Cảm Nghiệm của một Linh muc phục vụ tại Giaó phận Lạng Sơn


Lạng Sơn, ngày ….

Bạn thân mến,

Ngày 3.08.03, mình theo ĐC Lạng Sơn lên Nà Toòng, thuộc giáo xứ Bó Tờ, cách TGM Lạng Sơn 140km để cử hành lễ an táng cho bà Maria Ký, người dân tộc Tày. Một đám tang đơn sơ, nhưng đã để lại cho mình những ấn tượng thật khó quên.

Ấn tượng thứ nhất là cái chết của người quá cố. Bà Ký chết vì quá thương con. Con gái bà chết vì bệnh ung thư. Quàn xác con tại nhà chờ ngày chôn cất, bà Ký không cầm nổi nước mắt khóc thương. Và khi xác con chưa kịp đưa ra đồng thì mẹ cũng theo con cho thỏa nỗi nhớ thương. Bà chết sau con gái 4 ngày!

Ấn tượng thứ hai là gia đình của bà Ký. Đây là gia đình Công giáo duy nhất trong làng Nà Toòng. Chuyện ông Ký trở lại đạo cách đây hơn 70 năm cũng thật là hi hữu. Theo lời Đức cha Lạng Sơn thì hồi đó gia đình ông Ký tội nghiệp lắm. Mẹ ông sinh ba bốn lần nhưng đứa con nào cũng chết sớm. Khi sinh ra ông Ký, thấy con èo uột, hết bệnh này đến bệnh kia, bà lo lắm, chỉ sợ thằng bé rồi cũng bị ‘ma’ bắt như các anh, các chị nó thôi. Thế rồi một hôm, nghe người ta mách, cách làng Nà Toòng khoảng 15km, có ông cha theo đạo thờ ‘Cái Chúa’ giỏi lắm. Cứ mang con ra đó rửa tội, ‘Cái Chúa’ sẽ phù hộ, không để ‘ma’ bắt mất đâu. Nghe lời, người mẹ mang bé Ký ra xin ‘ông cha’ rửa tội. Ong cha dậy bé Ký làm dấu thánh giá, đọc kinh lạy cha, cho bé Ký quyển sách kinh nhỏ rồi rửa tội cho bé.

Bài học của một linh mục trẻ

Phim "Giáo hoàng trẻ"


VRNs ( 19.12.2013) – Sài Gòn- Có một câu nói rất ý nghĩa : « Việc học không bao giờ được coi là đủ, vì nó như dòng nước trên nguồn chảy mãi ra biển khơi…. Muốn học thì phải có trường, và không ngôi trường nào đầy đủ, sinh động, chân chính và cay đắng hơn ngôi trường này: Trường Đời… ». Ở góc độ truyền giáo, một cha giáo của tôi khẳng định : « Luôn có những bài học đắt giá dành cho những nhà truyền giáo từ chính những con người họ tiếp cận. Hay nói cách khác, nhà truyền giáo được sự tác động trở lại, hay được truyền giáo trở lại, từ chính những người mà họ phục vụ. » Tôi rất tâm đắc với những nhận định này vì đó là thực tế mà tôi cảm nhận.

Nếu luôn có đó một sự tác động hỗ tương trong mọi tương quan, thì với tư cách là người linh mục, tôi đón nhận quá nhiều bài học phục vụ từ chính những người dân tại giáo xứ. Tôi không muốn nêu tên cụ thể những con người được nói đến ở đây, bởi lẽ, trong mắt tôi, họ đã quá nổi tiếng trong lĩnh vực của họ.

* * *

XIN HIỆP Ý CẦU NGUYỆN CHO CỰU ADMIN VTCG


Xin quý độc giả cùng hiệp ý cầu nguyện cho một cây viết trẻ của Văn Thơ Công Giáo, Maria Tâm, từng là một quản trị viên nhiệt thành trên VTCG, một cô giáo trẻ tha thiết với trẻ em nghèo vùng Tây Nguyên, một người trẻ theo đuổi ước mơ đời dâng hiến với nhiều khát vọng nhưng cũng là một thân phận mỏng manh kiếp người đang trải qua thử thách có lẽ là lớn nhất trong cuộc đời.

Xin Chúa giữ gìn, ban ơn xuống cho người chị em thân yêu của chúng con và cho gia đình!

BBT

Xin trích lời một đồng nghiệp để cùng hiệp thông chia sẻ:

"Trong giờ kinh tối nay, xin quý vị trong Group dâng lời cầu nguyện cho Nhà văn Maria Nguyễn Thị Tâm, bút danh Tâm Thanh đang bị xuất huyết não từ chiều nay (30.12.2019). Tâm Thanh là một trong những Admin của Văn thơ Công giáo Việt Nam, tác phẩm "Động lực" sau đây đã đạt giải Viết văn đường trường 2016 đăng trong trong Tuyển tập truyện ngắn "Điểm hẹn Giêsu". Nguyện Chúa thương cho chị thêm động lực để chiến thắng bạo bệnh, dù bạn bè và người thân bên cạnh chị đã chuẩn bị tâm lý rằng có thể chị sẽ đến "Điểm hẹn Giêsu" trước chúng ta, ngay trong đêm nay vì đang hôn mê sâu :( , nhưng có hề chi với một nữ tu Dòng Tiểu Muội Chúa Giêsu!
Amen" (Vinh Kiu).

---

Mến chào quý tác giả Viết Văn Đường Trường,

Sáng nay, được tin tác giả Maria Nguyễn Thị Tâm, Giải VVĐT 2016 và 2017, bị đột quỵ, tôi đã nhờ anh Chung Thanh Huy đến bệnh viện thăm. Anh Huy đã đến thăm và có những hồi đáp sau đây. Xin mời mọi người cùng xem để cầu nguyện cho Tâm và nếu được, xin hỗ trợ chia sẻ với gia đình trong việc chăm sóc cho Tâm theo thư kêu gọi của Chung Thanh Huy và Nguyễn Ngọc Hoài Nam. Nguyện xin Chúa thực hiện cho Tâm điều tốt nhất theo ý Chúa. Xin Chúa nối kết chúng ta trong Ngài.

Lm Trăng Thập Tự Võ Tá Khánh

Từ một tai nạn thập tử nhất sinh...



Câu chuyện xẩy ra vào lúc 17 giờ 45 ngày 08-12-2011.

Ngày hôm ấy, khi nhận được tin Ông Cố Phêrô Nguyễn Văn Bảnh, Ba của chị M.Têrêsa Nguyễn Thị Mỹ Dung được Chúa gọi về. Thánh lễ an táng sẽ cử hành lúc 08 giờ sáng ngày 09-12-2011 tại Nhà Thờ Phan Rí. Chúng tôi, 20 chị em Mân Côi, đã thuê một chiếc xe 29 chỗ, khởi hành từ Sài gòn đi Phan Rí chia buồn với gia đình chị Mỹ Dung và dự lễ an táng. Phái đoàn dự định sẽ dừng chân tại Phan Thiết, nghỉ qua đêm tại nhà chị Hoàng Yến, rồi sáng hôm sau sẽ tiếp tục đoạn đường từ Phan Thiết tới Phan Rí.

Khi đi xe, chúng tôi có thói quen đọc kinh Mân Côi chung với nhau. Hôm ấy, sau những tràng chuỗi Mân Côi dâng kính Mẹ và cầu nguyện cho linh hồn ông cố vừa qua đời, Chị Hồng Thúy nói với mọi người : “Lần chuỗi xong thấy lòng mình ấm hẳn lên rồi”. Chỉ khoảng 10 phút nữa là đến nơi chúng tôi dừng chân và dùng cơm tối. Chị em đang vui vẻ trò chuyện bên nhau thì... ẦM một cái… chiếc xe container húc mạnh từ phía sau đẩy xe chúng tôi phóng sang bên trái đường và đâm vào một xe tải đang chạy ngược chiều. Cuộc đụng chạm kinh hoàng : xe chúng tôi đã bị tai nạn !

Thêm một hạt giống mục nát đi…
Tưởng niệm cha Phêrô Đặng Xuân Thành



Mấy năm qua, Chúa đã đột ngột gọi về một số nhân sự trẻ sáng giá của Giáo hội Việt Nam khiến bao nhiêu người sửng sốt, hụt hẫng: Anh Phanxicô Xaviê Trần Duy Nhiên ở Sài Gòn, cha Bênêđictô Nguyễn Hưng của giáo phận Xuân Lộc, Cha Phaolô Nguyễn Văn Đông, dòng Đức Mẹ Lên Trời, mới 38 tuổi. Và nhiều người khác tôi chưa được quen biết… Bây giờ, cha Phêrô Đặng Xuân Thành…

Khi cha Thành bị hôn mê và nhập viện, một cựu chủng sinh từ Cam Ranh và một vị giáo sư gần 90 tuổi từ Nghệ An đã báo tin cho tôi. Trong ngày đầu tiên sau khi cha về với Chúa, một cha bạn từ Nha Trang, ba chị tu hội đời từ Bà Rịa, Đà Lạt và Sài Gòn, một giáo dân ngành phát hành sách ở Sài Gòn và một du học sinh Việt Nam từ Rôma nhắn tin, gọi điện hoặc email cho tôi trong nghẹn ngào. Con người vừa ra đi có một ảnh hưởng rất âm thầm mà cũng rất rộng rãi.

Nhân ngày Nhà Giáo 21/11: Chút tâm tình gửi vào bụi phấn


Lại một ngày nhà giáo nữa đi qua. Những cánh thiệp. Những đoá hoa. Và những gói quà đủ kích cỡ đủ màu sắc. Tôi nhìn thấy những gương mặt hân hoan, của học trò, của thầy cô giáo và những nét âu lo của cả phụ huynh. Khi em gửi cho thầy cô một món quà, em gói trong ấy bao là tình cảm dễ thương và đáng quí. Chính những tình cảm ấy, chứ không phải tự những món quà, là sự khích lệ quí báu để thầy cô còn đủ can đảm đứng trên bục giảng. Hãy thử tưởng tượng, một ngày kia khi không còn tình nghĩa thầy trò, thì có ai còn can đảm chọn nghề giáo ?

Nhưng em ơi, cho tôi xin lỗi vì hôm nay khi tôi đã từ chối không nhận món quà của lớp em và lúc đó em có vẻ không vui. Đối với tôi, món quà vẫn là cái gì tốt đẹp bởi vì trong đó có cả một tấm lòng. Nhưng hãy cho phép tôi từ chối, bởi vì tôi đã nhìn thấy nhiều quá, thấy những vất vả nhọc nhằn của bạn bè em, thấy những ánh mắt rụt rè e ngại khi không biết còn đủ tiền đóng vào quỹ lớp hay không. Và tôi cũng thấy những nét âu lo trên vầng trán và trong mắt em, khi mà học phí kỳ một chưa đóng, khi mà chủ nhà trọ đang hỏi tiền nhà, khi chỗ dạy kèm tháng này không có. 
Vâng, cuộc sống bao giờ cũng đẹp nhưng quả thật cuộc sống không bao giờ là dễ dàng cho những con người đang cố gắng bước đi trong đó. Và tôi, ước mong giúp em tránh đi một chút nhọc nhằn. Và đâu nhất thiết là cứ ngày nhà giáo là phải tặng quà ?

Bàn thờ ở các gia đình Công giáo


Tôi có nhiều dịp thăm các gia đình người công giáo Châu Âu. Điều khiến tôi ngạc nhiên là nhà họ không có bàn thờ như ở các gia đình Việt Nam. Với họ, bàn thờ chỉ có ở những nơi thờ phượng như nhà thờ hoặc nhà nguyện. Và họ cũng không cầu nguyện tại tư gia như các gia đình Việt Nam, đọc kinh sớm tối.

Tuy nhiên, khi đạo Công giáo từ Châu Âu đến Việt Nam (khoảng 1615), các nhà truyền giáo đã rất khéo léo hội nhập và “rửa tội” cho những truyền thống con rồng cháu tiên. Một trong những nét đẹp ấy phải kể đến: bàn thờ ở mỗi gia đình.


Bà Năm ơi!

.
Vừa mở điện thoại lên thì mẹ nhắn tin báo: ‘ba nam mat roi, Teresa’. Lật đật gọi lại cho mẹ ngay hỏi về cái tin buồn bã đó. Thế là người cao niên nhất xóm tôi đã qua đời, người bà lớn nhất của dòng họ nội đã ra đi, người chăm nom đức tin cho tôi đã về với Chúa.

8 năm đi tu, những lần được về quê thật hiếm hoi, nhưng lần nào về, dù bận thế nào tôi cũng phải chạy qua thăm Bà Năm một chút. Trong thâm tâm, Bà Năm không chỉ là người trong dòng họ nhưng trên hết BÀ LÀ NGƯỜI CHĂM NOM ĐỨC TIN CỦA TÔI TỪ THUỞ BÉ. Tôi có thể nói như thế bởi vì Bà Năm hơn cả một cha xứ, hơn cả một giáo lý viên, bà là người cho tôi BIẾT GIỮ ĐẠO.

NHÂN NGÀY LỄ TẠ ƠN LINH MỤC

ảnh minh họa


Có một người hỏi: “Ông cha ấy hôm nay mới tạ ơn Chúa? Thế lâu nay không có tạ ơn sao cha?”

Lời ông thánh Phaolô vẫn luôn vang lên với hết mọi người chúng ta: Có điều gì nơi anh em mà anh em đã không nhận lãnh?... Anh em có được là gì thì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa. Thành ra, tạ ơn phải là tâm tình luôn phải có trong đời sống con người. Và tâm tình đó phải có một cách thường xuyên và liên tục, bởi trong từng giây phút của cuộc sống, ân huệ Thiên Chúa vẫn tuôn trào không ngơi nghỉ.

Nhưng trong những chuỗi ân huệ đó, có những lúc người ta đón nhận những ân huệ đặc biệt, niềm vui quá lớn, hạnh phúc ngập tràn, một mình tạ ơn không thể thỏa lòng. Tôi muốn mời anh em chị, bà con xóm giềng, bạn bè thân hữu … cùng với tôi để hát to lên, cùng nhảy múa để tạ ơn Chúa vì ân huệ tôi được đón nhận. Giống như ông Đavít ngày xưa, cảm nhận tình thương của Chúa, ông nhảy múa như thằng điên … Tân Linh mục hôm nay cũng thế, ngài muốn mời tất cả mọi người thân thích, ruột thịt đến để cùng chia sẻ, hát to lên với nhau để tạ ơn Thiên Chúa vì thiên chức linh mục đã nhận được.

"TỬ ĐẠO" TRONG ĐỜI TU

ảnh minh họa

Chỉ hơn một tuần nay, tin tức bên nhà tập cứ vọng qua nhà khấn của anh thầy: “T về hôm qua”, “H bị đuổi rồi anh ơi!”, “T vừa về khi sáng anh ạ”, “L đã xin về đời”, “Em đang dàn xếp với mẹ”,…Những tâm sự nặng nề, những tin tức bùi ngùi tiếc nuối,…Đi tu chẳng bao giờ là dễ cả, đúng không em?

***

Hôm nay lễ nhớ thánh Micael Hy, vì là lễ nhớ tự do nên không nêu lên trong thánh lễ, ít ai biết đến ngài. Nhưng mình thì nhớ, vì gần 10 năm nay tôi đều gọi ngài là Bác Hy. Chiều chiều trước giờ nguyện gẫm tối tôi hay đi dạo ở hiên kiệu và đi ngang tượng của ngài. Hiên kiệu là nơi tịch mịch linh thiêng mà tôi thường đến, và ở đó, tượng Thánh Tâm, tượng thánh Hy đã ghi dấu những tâm trạng khó quên cũng những chặng đường ơn gọi của tôi.

Giữa biết bao con đường có thể chọn, tại sao phải là đi tu? Tại sao không phải là đi vào đại học Sư phạm văn mà mình từng ao ước? Tại sao không phải là ngành nhiếp ảnh mà mình đã gởi hồ sơ đăng ký? Phân vân về chính chọn lựa của mình là một tâm trạng ngột ngạt, thật đấy! Đời tu bắt đầu từ những ước muốn nhưng lại tiếp diễn bằng những niềm tin. Ước muốn tu không đủ để ta bền đổ, cảm tính sẽ thay đổi nhưng ơn gọi thì không thể đổi thay theo cảm tính. Vì thế thời gian qua đi là lúc tôi luyện ước muốn và củng cố niềm tin để đi đến xác tín về ơn gọi.

“Chú” T tu gần 2 năm trong bậc Thỉnh sinh, rồi trước khi mặt áo dòng chú em xin về. Thời gian Thỉnh sinh thật đơn giản trong nếp sống, chỉ gọi là làm quen với đời tu mà thôi, nhưng tinh thần của giai đoạn Thỉnh sinh lại không đơn giản chút nào, đó là khoảng thời gian nhiều băn khoăn về ơn gọi, nhiều giằng co chọn lựa khi thấy mấy đứa bạn cùng tuổi đang tung tăng giữa đời với thời sinh viện đại học.

Thời Tập sinh, ôi cái thời hay được gọi là Thiên Thần Áo Trắng, áo dòng khoác vào mình và lên bậc Tập sinh, áo dòng trắng tinh nhưng cũng thấm đầy “máu”. Máu của chiến đấu thiêng liêng, máu của hiến tế linh hồn…Chủ chốt của giai đoạn tập sinh là đời sống thiêng liêng, ở đó em tập sinh phải dùng các phương pháp tu luyện để gột rửa bản thân và tìm sự tương giao với Thiên Chúa. Giai đoạn Tập sinh đặt nền tảng cho cuộc đời dâng hiến, dường như mọi trải nghiệm tâm linh nền tảng đều diễn ra trong giai đoạn này. Ấy thế mà H được chuyển hướng ơn gọi…vì không phù hợp. Đời tu không chỉ là tâm linh, nó còn là đời sống cộng tu giữa mọi người, vì thế đời sống thiêng liêng không phải là lý chứng duy nhất để biện giải cho ơn gọi. Tất yếu, đời sống thiêng liêng phải được biểu lộ ra cuộc sống bằng sự vâng phục, hy sinh, bác ái,…H được cho về vì những lý do cộng đoàn mà xem ra em chưa đáp ứng đủ.

Mình đã suy nghĩ bao nhiêu đó dưới những vòng cung hiên kiệu, Thỉnh sinh và Tập sinh trôi qua trong những suy nghĩ ngập tràn và hàng ngàn những giằng co dao động…Các em Thỉnh sinh và Tập sinh bây giờ cũng sẽ phải qua những suy nghĩ đó và mỗi người lại có những chiến đấu riêng, họ đang tử đạo hằng ngày, sự tử đạo không đổ máu…tử đạo trắng đấy bạn à!

Khấn lần đầu, gọi là Khấn tạm, gọi là “tạm” nên có người lại nghĩ chỉ cần sống tạm tạm thôi! Ồ, không đâu! Khấn tạm là giai đoạn cực kỳ năng động, năng động của tuổi trẻ, lúc ấy mình chỉ mới 22 tuổi! Năng động của giai đoạn khấn tạm là năng động thực hành lời khấn! Tuyên khấn là lúc chính thức mang vào mình trọng trách, phải họa lại cuộc đời Chúa Giesu trong cuộc sống của mình bằng những thực hành lời khấn… Cũng giai đoạn khấn tạm này nhà dòng để cho tu sĩ trẻ tiếp xúc với nhiều thử thách nhằm rèn luyện và thanh lọc ơn gọi. Rất nhiều ơn gọi ra đi trong giai đoạn khấn tạm này. Nếu tập sinh là giai đoạn tập dợt thì khấn tạm là lúc thực tập. Những gì được học sẽ được thực hành…ra chiến trường nào tu sĩ trẻ! Tu sĩ sẽ thực hành sự chiêm niệm ngay giữa hoạt động, tu sĩ sẽ tìm cách trưởng thành và bồi đắp cho bản thân từ tri thức đến nhân cách và tâm linh. Cái cam go của tu sĩ giai đoạn khấn tạm là chiến đấu với tình cảm của mình, vừa là những tình cảm cũ và những tình cảm mới phát sinh. Nhiều tu sĩ trẻ bắt đầu ra trận và không bao giờ trở lại, chiếc tàu ơn gọi được chuyển đường ray và đi sang con đường khác…Có quá nhiều chọn lựa và xem ra tận hiến trong ơn gọi lại là con đường không mấy khôn ngoan! Các em khấn tạm ra rất nhiều…

Còn có thể trở về dòng sau 2 năm học ở Sài Gòn hoa lệ, tôi xem đó là ngày mới bắt đầu tu. Tôi từng nghĩ mình sẽ không thể trở về nữa, tôi từng nghĩ đan viện không còn là nơi tuyệt vời nhất của mình, tôi từng nghĩ đi tu chỉ là giai đoạn tạm thời và tôi phải đi tới trên con đường khác. Những ngày đầu tháng 6, sáu anh em chúng tôi đùm túm từ trụ sở về nhà dòng, tôi cười tủm tỉm và nhớ lại ngày đầu tiên vào Tập viện…À, thì còn tu nữa…Mấy “anh bạn” khấn tạm của tôi, “tụi nó” bằng tuổi hoặc nhỏ hơn tôi vài tuổi thôi, tụi nó đang gánh gồng và chiến đấu nhiều lắm: tiếng gọi của tình cảm, mặc cảm với bạn bè, ray rứt với gia đình, chán chường kinh phụng vụ,…có hàng trăm lý do làm nền cho chọn lựa ơn gọi…Chúng nó đang tử đạo kia kìa…

Thánh Athanasius có thuật ngữ “tử đạo hằng ngày” để diễn tả những chiến đấu thiêng liêng, thánh Cypriano thì có từ “tử đạo trắng” để nói đến gian khó của cuộc sống tu trì, tựu trung là những “tử đạo tinh thần” (martyrium spirituale)…Bao nhiêu em đã ra về, bao nhiêu em còn ở lại, các em tiếp tục chiến đấu bằng hùng tâm dũng chí của mình để làm gì? Mục đích của chúng ta là đi tìm Thiên Chúa. Chúng ta chiến đấu với chính mình, chúng ta giáp mặt tất cả những yếu đuối của bản thân, và chính chúng ta phải hạ gục chính mình. Chúng ta chiến đấu để thanh luyện bản thân và xây dựng con người mới trong Chúa Giesu. Đổ máu, đau đớn, vô cùng đau đớn và mệt nhọc…đó là cuộc chiến của chúng ta…Cuộc sống không bao giờ là dễ dàng và đời tu cũng không nhẹ nhàng như người khác nghĩ…nhưng trong thử thách chúng ta vẫn luôn có những niềm vui, vì “vị thánh buồn là vị thánh đáng buồn”, đúng vậy á. Chúng ta vui vì những cố gắng của mình, đôi khi chỉ đơn giản là có thể kiên trì tiếp tục.

Em thấy rồi đó, bao nhiêu người trước em và ngay trong lớp em, họ đã bỏ cuộc. Có thể đó là đúng đắng, có thể đó là ơn gọi thật sự của họ, nhưng suy cho cùng thì từ bỏ ơn gọi, từ bỏ những xác tín của mình,…là sự thất bại em à. Ơn gọi chỉ thật sự là ơn gọi khi đã qua những thử thách, ơn gọi phải chứng minh được hiệu quả sau những bảo tố kinh hoàng. Nếu đời tu chỉ là an phận và bập bềnh trôi lững lờ qua ngày thì đó không phải con đường hẹp Nước Trời. Nếu đời tu chỉ hoàn toàn là êm dịu thì xem ra đó không phải con đường lên Calve mà Chúa Giesu đã từng đi. Và chắc hẳn “Một bước nhỏ giữa những giới hạn lớn của con người, làm đẹp lòng Chúa hơn là một cuộc sống đúng đắn bên ngoài êm ả trôi qua từng ngày mà không phải đối mặt với những khó khăn đáng kể nào”, như Đức thánh cha Phanxico nói.

***

Từng viên gạch, từng gốc cây, ghế đá ở hiên kiệu thấm đẫm những suy nghĩ và tâm tình của tôi…Tôi tiếp tục đi dưới hiên kiệu, đi ngang tượng Thánh Tâm và Thánh Hy cúi đầu kính bái: “Bác Hy cầu cho con…con cũng tử đạo hằng ngày, cuộc tử đạo trắng mà đời con đã tình nguyện bước vào”.

Martin OCist 

Chiều mưa đan viện 22.05.2019


“Tôi phải xưng gì? Tôi phải chính xác hơn? Tôi phải trung thực hơn?”

Tôi đã xưng tội từ rất nhiều năm, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng tôi chưa biết xưng như thế nào cho đúng. Đôi khi sau khi xưng tội, tôi tự hỏi: “Tôi phải xưng gì? Tôi phải chính xác hơn? Tôi phải trung thực hơn?”

Cách đây vài ngày, tôi quyết định đi hỏi các linh mục giải tội cho chúng tôi! Và đây là câu trả lời của họ:

1: Khi mình nhìn mình, thì mình đối diện với tội của mình. Nhưng khi mình đi xưng tội thì mình đối diện với Tình yêu, với Lòng thương xót và với sự Tha thứ của Chúa.

2: Sau khi nói từ bao lâu mình chưa xưng tội thì nên nói một ít về tình trạng của mình (độc thân, hứa hôn, lập gia đình và nghề của mình). Linh mục giải tội sẽ khuyên bạn dễ hơn khi cha biết hoàn cảnh của bạn.

ĐỂ TẠ ƠN CHÚA, HAY LÀ ĐỂ CHÚA TẠ ƠN CON?



Chuyện hai bà góa

Lời Chúa hôm nay nhắc đến hai bà góa có lòng tin cậy mến Chúa tuyệt đối.

Bà góa thứ nhất, trong bài đọc 1, sách Các Vua:

Bà góa Sarépta chỉ còn một nắm bột trong hũ với một ít dầu trong bình. Thế nhưng, bà vẫn lo đầy đủ cái ăn cho bà, cho con trai bà, và cho Ngôn Sứ Elia, suốt thời gian ông thi hành sứ vụ, bởi vì bà đã vững tin vào Thiên Chúa qua câu nói của tiên tri: “Hũ bột sẽ không cạn và bình dầu sẽ không vơi đi cho đến ngày Chúa cho mưa xuống trên mặt đất”

“PHẢI TẮM ĐỨC MẸ BẰNG RƯỢU THÔI EM À”

hình minh họa

Cha mất vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975, Hùng mới lên hai, Kiều còn trong bụng mẹ. Kiều vừa lên hai, năm 1978, thì Mẹ mất vì sốt rét rừng. Hai anh em mồ côi cha mẹ, phải sống nương nhờ ông bà ngoại những năm mất trắng mùa lúa lịch sử ở đất Bình Tuy này. Hoa cỏ le bỗng dưng nở rộ. Cả làng đi tuốt hạt le về làm gạo ăn qua ngày. Cả củ nần, củ chuối với chút muối hầm cũng bỗng ngon ra.

Kỷ niệm lớn nhất trong tuổi ấu thơ của Hùng Kiều là chuyện ông ngoại thất chí tang bồng, co ro ngồi trong góc nhà tăm tối, lần chuỗi thâu đêm. Nhà có cái đèn hột vịt nhưng chỉ thắp được một lúc rồi tắt đi, để dành cho ngày mai thắp tiếp. “Dầu lửa quý lắm, không dễ gì mua được một lít mà để dành. Mà cũng không có tiền để mua hẳn một lít đâu con ạ”. Ông Ngoại nói.

Ngày có trí khôn, ông ngoại bảo Hùng Kiều lần chuỗi với ông trước khi ngủ. Tượng Đức Mẹ để trên đầu giường. Lần chuỗi xong, hai đứa đi ngủ, ông ngoại ôm tượng Đức Mẹ để nằm một bên gối, lấy tấm khăn phủ lại. Hùng nhớ ông ngoại thường nói: “đã Ngụy rồi mà còn Có Đạo nữa, khó lắm con. Thôi thì cất giấu đi để mai sau sẽ trưng bày…” (một câu kinh cũ trong sách mục lục giáo phận Quy Nhơn)

Nghe Hùng kể đến đây, tôi bỗng liên tưởng đến một mùa chay không chỉ của gia đình ông ngoại Hùng Kiều mà còn là mùa chay của đất nước… Và còn hơn thế nữa một Mùa Chịu Nạn chẳng khác gì Tuần Thương Khó của Chúa Giê-su. Nhà thờ không có Linh Mục, không có Thánh Lễ. Con chiên nươm nướp lo sợ đến toát mồ hôi máu như đêm trong vườn dầu…

VÔ CẢM
---//---
(suy niệm Tin Mừng Chúa nhật XXVI Thường niên năm C)


Có một bà mẹ trẻ, bế theo đứa bé đến cổng nhà Dòng than thở nghèo khổ và xin cho tiền xe về miền trung. Thấy chị ta đáng thương, lại có con thơ, nên một cha quản lý đã cho chị số tiền về xe và còn cho thêm đồ ăn cũng như sữa cho chị và cháu bé. Thế nhưng xui cho chị ta, ngay chiều ngày hôm đó cha quản lý lại chạy qua xứ khác để dâng lễ, nào ngờ cha thấy chị ta cũng đang xin tiền cha xứ bên đó và cũng với câu chuyện xin đủ tiền xe về quê. Đến lúc này cha mới biết mình bị lợi dụng lòng tốt, bị lừa đảo.

Vâng thưa cộng đoàn! Những chuyện như thế xảy ra rất nhiều và các cha thường khuyên phải cẩn thận để không bị lừa như thế nữa.

Thật vậy, trong đời sống thường ngày, rất nhiều người trong chúng ta bị lợi dụng lòng tốt. Vì thế, chúng ta thường chọn phương án làm như không nghe, không thấy những hoàn cảnh khó khăn mỗi khi ra đường. Chính vì thế, chẳng biết khi nào mà con người trở nên vô cảm với nhau.


Chỉ còn vài ngày nữa là mỗ tôi kỉ niệm tròn 5 năm, ngày đánh dấu bước thay đổi ngoạn mục trong cuộc đời.

Năm năm trải nghiệm đèn sách là 5 năm của biết bao dấu ấn buồn vui lẫn lộn. Nhưng đúc rút lại, mình cũng đã trưởng thành lên nhiều, bớt ngu hơn, trầm tư hơn, suy nghiệm mỗi ngày và nhận thấy cuộc sống thật đáng trân quý biết bao.


Đúc rút từ việc đọc sách, tôi thấy có mấy cái lợi muốn chia sẻ với các Quý hiền hữu:

ĐAU ĐẦU


------

...đừng sợ khó khăn, thử thách, hãy cứ bám vào Chúa và quan trọng, “ĐỪNG BAO GIỜ CÓ Ý ĐỊNH TỪ BỎ ƠN GỌI CỦA MÌNH” cho dù chúng ta đang phải đối đầu với đêm đen và bế tắc...


P/s: Gửi các bạn đang ao ước sống đời dâng hiến mà không đủ tự tin vào bản thân.


Có một điều mà không bao giờ tôi dám mơ mình có được, đó là sức khỏe. Sau 15 năm phát bệnh, và sống chung với bệnh tật, trải qua biết bao cơn bĩ cực, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, khám rất nhiều bệnh viện lớn nhỏ, uống thuốc không biết bao nhiêu là thuốc, tôi mới biết mình mắc bệnh Thalassemia (còn gọi là bệnh tan máu bẩm sinh). Vì là bệnh đột biến gen máu nên cơ thể tôi luôn trong tình trạng thiếu máu, yếu nhược, xanh xao, không thể làm việc nặng được, não bộ thiếu o-xi trầm trọng. Cộng với thời gian dài tập tu, tập trung tối đa cho học tập, và vì não thiếu o-xi nên dẫn đến động mạch não bị phình, dị dạng mạch máu não. Chính vì thế tôi luôn bị những cơn đau đầu hành hạ.

Những bữa ăn chậm...

ảnh minh họa

Con hỏi mẹ : Sao người ta lại rời bỏ nơi yêu thương để yêu thương những người xa la ?
Mẹ trả lời : Mỗi khi con nhận thực phẩm là con đã nhận được yêu thương dành cho những người xa lạ, mà con là một trong những người xa lạ đó...

Một tháng sau ngày con đi, mẹ nhận được bài viết của con.


Nhìn chung, kẻ tu hành không phải làm kinh tế (ngoại trừ một số ít dòng tu).

Nên họ có nhiều thời gian mà tập trung cho việc học hành, chiêm niệm, và cảm nhận cuộc sống. Và do đó, họ phải tu tâm tốt hơn, phải chiêm niệm được nhiều hơn, phải cảm nhận được nhiều hơn về những sự kỳ diệu của cuộc sống này; để còn cho những người xung quanh biết nữa.

Một người giáo dân hoặc phật tử bình thường thì làm gì có thời gian mà cảm với chẳng nhận, mà chiêm với chẳng niệm. Họ phải ăn thật nhanh, uống thật nhanh, tắm thật nhanh, làm gì cũng phải thật nhanh để có dư được thật nhiều thời gian đặng mà kiếm tiền nữa. Cho nên các giác quan của họ ít nhiều mất đi sự nhạy cảm tuyệt diệu mà Chúa trời đã ban. Lưu ý sự nhạy cảm ở đây không phải là độ nhạy. Mũi họ vẫn có thể nhạy đó, ngửi ngay một cái là biết mùi gì. Lưỡi họ có thể nhạy đó, nếm một cái là biết thiếu vị gì trong món ăn. Nhưng tôi đang nói đến một thứ nhạy cảm khác. Một thứ nhạy cảm mà chỉ có được khi chúng ta làm một thước phim chiếu chậm.

BỐN MƯƠI LĂM - MỘT DÒNG LỆ

(Câu chuyện về phép lạ của Đức Mẹ La Vang!)


LTS: Bà Lê Tín Hương hiện ở California, là nhạc sĩ, cũng là nhà văn, qua cha cố Trọng đang nghỉ hưu tại Orange County, California, gởi cho chúng tôi câu chuyện về Ơn Lạ của Mẹ Lavang ban cho gia đình bà cách đây 40 năm. Xin mời bạn đọc theo dõi. "Về bên Mẹ Lavang" chân thành cám ơn tác giả.

Gia đình Cô ta là Phật Tử thuần thành. Cô kể lại như sau:

Tôi rời nhà lúc sáu giờ sáng Chủ Nhật. Lái xe trong cơn mưa tầm tã, trên con đường dài vẫn còn mù mờ tối của một buổi sáng mùa đông lạnh, đối với tôi là một việc làm gần như rất hiếm hoi.

Ngày cuối tuần, nhất là những sáng trời mưa, tôi vẫn có cái thú rúc trong chăn và nằm nướng. Cây đàn Tây Ban Cầm được gác sẵn bên góc đường để tôi có thể với tay kéo lên bất cứ lúc nào, và ngồi dậy tựa lưng vào thành giường nhã hứng... Những dòng nhạc về mưa, về thân phận lúc đó lại có cơ hội tiếng thăng tiếng trầm đến với cuộc đời...
Được tạo bởi Blogger.