https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

TGPSG / Aleteia -- Nếu một đứa trẻ học được những gì tốt, nó có thể nhắc bảo người khác.

Nhà văn kiêm đạo diễn người Iran - Mohammad Reza Kheradmandan - đã tạo ra những phim ngắn có sức tác động mạnh mẽ, như phim nói về vẻ đẹp của tình mẫu tử và phim nói về sự khôn ngoan đến từ tình yêu vợ chồng. Một phim ngắn khác của ông có tên “Child and Man – Đứa trẻ và Người đàn ông” cũng chứa đựng một thông điệp hết sức quan trọng trong vòng chưa đầy hai phút.

Được Liên hoan phim Cinequest chính thức lựa chọn vào 4 năm trước, và đoạt giải Phim hay nhất tại Liên hoan ‘Nghệ thuật và Thiên nhiên’, phim ngắn này mô tả một cậu bé chú ý đến những hành động thiếu suy nghĩ của một người đàn ông trưởng thành ngồi đối diện với cậu trong công viên. Đến cuối phim, chúng ta không chỉ xúc động từ bài học phục vụ mà còn bởi tấm gương của một người cha tốt có thể truyền lại cho con cái của mình.



Aleteia đã nêu lên một số câu hỏi với đạo diễn Mohammad Reza Kheradmandan về bộ phim đặc biệt này:

Cảm hứng nào khiến ông viết và sản xuất bộ phim này?

Một trong những mối quan tâm lâu dài nhất và thường xuyên nhất của tôi là môi trường hoặc nơi chúng ta sống. Có thể nói, theo nghĩa rộng thì đó là trái đất và theo nghĩa hẹp thì đó là thành phố, xóm giềng và công viên… Có một câu tục ngữ Iran nói rằng “Thành phố của chúng ta chính là nhà của chúng ta!” Bất cứ nơi nào tôi thấy sự thiếu tôn trọng đối với môi trường, tôi đều cảm thấy thất vọng và cần giải quyết vấn đề. Tôi đã có chút ý hướng muốn làm phim “Đứa trẻ và Người đàn ông” khi chứng kiến ​​một người đàn ông ăn hạt và bất cẩn nhổ vỏ xuống đất.

Ông đã lấy ý tưởng về bối cảnh và nhân vật từ đâu?

Sau khi nhìn thấy cảnh ấy, tôi đã suy nghĩ phải kể một câu chuyện ngắn với vấn đề nhân văn như thế nào đó để gây ấn tượng cho khán giả.

Tôi nghĩ rằng việc giải quyết bất kỳ vấn đề nào cũng sẽ phải lâu dài và có hiệu quả khi nó tạo được mối liên hệ giữa con người với nhau; nghĩa là tạo được sự xúc động nơi khán giả. Sau nhiều nghiên cứu, tôi đi đến kết luận rằng, tôi nên sử dụng nguyên mẫu hình ảnh người cha của đứa trẻ. Tức là đặt khán giả vào vị trí đứa con của người quét dọn công viên hay người quét rác.

Ông muốn người xem học được gì từ câu chuyện tế nhị này?

Chuyện phim ngắn ấy đã giúp người xem nghĩ đến điều này: một người như bố mình mà lại phải cúi xuống nhặt những rác rưới mà bản thân mình đang vứt xuống sàn nhà. Nếu cha của bạn là một công nhân quét rác, bạn có đành lòng ném rác xuống sàn nhà không?

Zoe Romanowsky (Aleteia)
N. Nguyệt (TGPSG) chuyển ngữ


 

       Vài suy nghĩ trong Mùa Chay

THÙ VẶT THÙ DAI

Tôi có cái tật nhớ dai, cái này nó làm khổ tôi lắm. Tôi hơi nhỏ con, nhút nhát nên dễ bị người ta ăn hiếp. Khi bị như vậy, tôi chỉ biết lầm bầm bỏ đi, nhưng được cái tôi có ít kẻ thù, vì ai thù chi cái thằng nhóc như tôi. Tôi lại hay bị nhạy cảm và thương tổn, nên nhiều khi cũng dễ phát cáu. Ngày xưa Mạnh Tử nói rằng: “Nhân chi sơ bản thiện”- con người sinh ra vốn tính thiện; rồi Tuân Tử lại nói: “Nhân chi sơ bản ác”- con người sinh ra vốn tính ác, cái nào tôi cũng thấy phần đúng. Con người thì ai cũng thương yêu cha mẹ, anh em họ hàng mình, xóm làng mình, đồng lọai mình. Đồng thời, con người cũng lại phản kháng với các cá thể khác xung quanh, bất kể là ai, kể cả cha mẹ, anh em, v.v….Trong sự phản kháng đó, hình như có nhiều cấp độ: từ hờn, rồi giận, ghét, không ưa, thành kiến, hận, và căm thù. Cấp độ này thường hay diễn tiến theo tuổi tác.

Hồi còn tiểu học, tụi tôi chỉ biết HỜN thôi, mà hờn thì giỏi lắm chừng 5, 10 phút. Lũ trai thường chia phe chơi trò đánh giặc, bắn phằng; nhiều khi quá hăng máu cũng sức đầu mẻ trán. Còn chơi trò u mọi bị ôm kéo tuột cả cái quần đùi lò xo. Lại có đứa chơi ác, đè đầu tôi xuống, lột quần ra, và bắt đĩa bỏ vào mông làm tôi chết khiếp. Tôi hờn nhưng không thể thù được vì thiếu chúng thì tôi chơi với ai. Còn đám con gái, chuyên cặp đôi tôi với con M., lại còn hạch sách dò kinh từng chấm từng phẩy, không chịu được. Tôi hờn nhưng không thể thù được vì tụi nó hay cho tôi ăn me chấm mắm ruốc. Hờn chi hờn lâu kẻo không đứa nào chơi với mình.

Rồi lớn lên một tí, khi vào chủng viện. Tôi thấy lòng mình biết GIẬN. Nhưng giận thì cũng chỉ vài ngày. Tính tôi nhút nhát, lại cái mặt khờ khờ nên dễ bị ăn hiếp. Có một thằng nhỏ hơn tôi, mà nó lấm lắt lắm, cứ lấy tay chọt vào hông tôi, thấy tôi nhịn nó làm tới, ăn hiếp tôi ra mặt. Tôi giận nhưng không thể thù được vì nó là đứa ngồi chung bàn ăn với tôi. Nhưng tôi chơi chiêu, một hôm tôi thách đấu với một đứa to hơn tôi, bạn bè cổ vũ nhiệt tình trên sân cát; kể từ đó thằng nhóc cạch mặt tôi luôn. Rồi có thằng chơi banh rất giỏi, nhưng nó hay chơi xấu tôi. Tôi giận nhưng không thể thù được vì nó là đồng đội tôi, từng sát cánh chiến đấu cho màu cờ sắc áo. Rồi có một lần, một thằng bạn chơi quá xấu với tôi, tôi đánh nó một trận bất phân thắng bại. Tôi giận nhưng không thể thù được vì nó là đứa hay dấm dúi bánh kẹo cho tôi nhiều nhất. Ôi bạn bè thân thiết, giận dai làm gì cho mệt.

Tới tuổi trưởng thành 20-30, tuổi biết thương biết GHÉT; nhưng mà gặp mặt mới ghét à nhen. Tôi thấy mấy thằng bạn, râu mới lún phún, tập tành uống rượu, bận quần ống loa, tóc chải óng mượt, cái mặt vênh vênh, tướng đi thì khệnh khạng, thấy mà phát ghét. Ghét nhưng không thể thù được vì nhiều lần đám này đèo tôi đi uống cà phê, xem xi nê. Còn mấy cô mới nhớn, bắt đầu tí son phấn, đi ỏng a ỏng ẹo, quần jean áo pull hở rốn, ăn nói chả chợt, làm giá làm cao, thấy mà ớn. Tôi ghét nhưng không thể thù được vì họ là cô gái láng giềng mà tôi hay len lén liếc nhìn và si mê. Lúc ấy, sự ghét sự thương nó lẫn lộn với nhau, sao thật đáng yêu.

Tuổi 30-40, chín chắn rồi đây. Cái ghét trong tôi biến hóa thành cái KHÔNG ƯA. Cái này hơi nặng hơn, không phải khi thấy mà cả khi nghe người ta cũng dị ứng. Có một thằng bạn chơi thân với nhau, nhưng hai tính cách hoàn toàn khác nhau. Tính nó quá thẳng, hay nói khía người khác, đôi khi chọt vào nổi đau của họ, ai không hiểu thì dễ mất lòng. Tôi không ưa nhưng không thể thù được vì tôi với nó nặng nợ với nhau, tâm sự hằng đêm bên nhau, nhiều lần bệnh hoạn vào sinh ra tử có nhau. Còn cô kia, có nhiều học thức, nhưng hay lí luận ngược đời, ăn nói cao ngạo, hành động lập dị. Tôi không ưa nhưng không thể thù được vì cô ta là người tôi ngưỡng mộ, và đeo đuổi bấy lâu nay. Cái không ưa này có thể lặp đi lặp lại, nhưng không làm khổ tôi là mấy, vì nó chỉ ám tôi có thì có lúc. Nó chỉ xợt xợt ngoài da thôi.

Rồi 40-50, người ta bắt đầu lí luận, cách điệu từ ngữ, từ không ưa biến thành THÀNH KIẾN. Tôi có một người đồng nghiệp, tính cũng tốt, nhưng phải cái tật đãi bôi, rồi cường điệu vấn đề. Tôi thành kiến nhưng không thể thù được vì anh ta là thầy dạy của mấy đứa con tôi. Lại nữa, có một vị chức trọng hay lớn giọng, hò hét trịch thượng. Tôi có thành kiến nhưng không thù được vì ông ta là phó chủ tịch hội đồng giáo xứ. Rồi có một linh mục kia rất khó khăn, không bao giờ nở một nụ cười. Tôi có thành kiến nhưng không thể thù được vì ngài là cha sở của mình. Thành kiến nó làm cho chúng ta mệt đầu mệt óc lắm, nó quấn quít ta lắm.

Tới 50-60, con người suy tư nhiều hơn, sâu lắng hơn, nhớ nhiều hơn, người ta lại HẬN. Hận là vì họ từng bị tước đoạt quyền lợi, bị xâm phạm thể xác, xúc phạm danh dự, làm mất tương lai hay hạnh phúc gia đình. Tôi có nhiều vố bị đau lắm. Có lần có người tranh giành một cây mít rõ ràng là của tôi, tôi phải thua nhịn. Tôi hận nhưng không thể thù được vì bà là mẹ của bồ cũ tôi. Rồi tôi cho đất một người khác, chỉ yêu cầu để lại cho tôi cây mít. Mít trái mít cây hắn xơi luôn. Tôi hận nhưng không thể thù được vì đó là ông anh họ tôi. Lại có một người hay ganh tị với chúng tôi, đặt điều nói xấu, bôi nhọ gia đình tôi. Tôi hận nhưng không thể thù được vì cô ấy là láng giềng tôi. Khi đến đất Mỹ, tôi đã xa họ rồi, tôi lại nhớ họ, tôi vui vẻ gởi cho họ ít quà trong dịp lễ tết. Rồi công sản vào, họ giết chết ba tôi, cướp nhà, xua đuổi chúng tôi lên nơi rừng sâu nước độc, chịu đói chịu khát. Tôi hận biết bao nhiêu, hận nhưng không thể thù được vì họ cũng là đồng bào của tôi. Cái hận này nó làm ta ray rứt lắm, dễ lên máu, ăn không ngon, ngủ không yên.

Những hờn, giận, tới hận kia không chỉ đối với người ngoài đâu, mà ngay cả đối với những người ruột thịt. Nhiều khi tôi cũng hờn cha mẹ, giận vợ con, ghét anh em, không ưa họ hàng, thành kiến bạn bè, hận xóm hận làng. Bao nhiêu thứ ấy cũng không thể thù được, vì họ là máu thịt tôi, là thân cận tôi.

Tới 60, bắt đầu già nua, sức khỏe đi xuống, thất nghiệp, về hưu, bao nhiêu mộng ước không thành, thất vọng, cuộc sống không còn nhiều ý nghĩa. Người ta miên man nhớ lại những ai đã gây cho họ thân bại danh liệt, làm tan nát gia đình họ, tương lai họ; và họ bắt đầu CĂM THÙ. Tôi đang bắt đầu bước vào tuổi 60, và tôi đang sợ những điều này. Tôi có nghe những chuyện cha mẹ từ mặt con cái; vợ chồng mắng chửi nhau, không thèm nhìn mặt nhau, hết tình hết nghĩa, rồi lôi nhau ra tòa li dị. Rồi anh chị em ruột chém nhau sứt đầu mẻ trán, chỉ vì tranh nhau vài tấc đất. Bạn bè cạch mặt nhau, thề sống thề chết, có tao thì không có mày. Và chưa hả cơn căm thù, lại lôi vô cả dòng cả họ; xưa, đôi trẻ Rô-mê-ô và Ju-li-ét phải chết tức tưởi, vì mối thù truyền kiếp giữa hai dòng họ. Lại tôi nghe rằng, những vị ái quốc đáng kính như Trump và Mc Cain, có thể bắt tay với cộng sản, nhưng thề thốt tới chết cũng không thèm nhìn mặt nhau; ghê thật. Rồi vì một lí do cỏn con nào đó, mà dân tộc này căm thù dân tộc kia, nổ ra chiến tranh hằng chục năm trời, gây bao đau thương chết chóc. Cái căm thù này nó ghê gớm lắm, nó đi vào xương vào tủy, con người lúc nào cũng thấy lành lạnh. Cái căm thù này khó có thể dập tắt được, cũng vì cái tôi quá nặng, đó là cái tội vậy.

Vậy thì khi nào chúng ta có thể tha thứ. Chắc có chứ, vì như Mạnh Tử nói: “Nhân chi sơ bản thiện”; từ bé sơ sinh đẹp tựa thiên thần thì trở về cũng là thiện nhân. Tôi nghĩ khi chúng ta già rồi, khi 70, 80 hay 90, lúc lưng còng sức yếu, nhận thức được lẽ vô thường, hiểu được phần nào chân lý, muốn quay về cội nguồn, tâm ta lắng đọng, lòng ta bao dung thì ta sẽ dễ dàng tha thứ (Nhưng chưa chắc đâu). Thời gian khiến chúng ta thêm gian ác thì cũng chính thời gian làm cho chúng ta biết yêu thương hơn. Và ngay cả khi chúng ta không còn họ để yêu thương, để tha thứ vì họ đã ra đi; nghĩa tử là nghĩa tận. Xin bạn cùng tôi một lời nguyện cầu.

Chúa Giê su dạy chúng ta: “Hãy yêu thương kẻ thù ngươi” và “Hãy tha thứ cho anh em ngươi 70 lần 7”, khó quá phải không bạn, tôi cũng vậy. Chúa cũng đòi hỏi chúng ta không phải đến già mới tha thứ, mà phải biết yêu thương và tha thứ mọi lúc, mọi nơi, và mọi hoàn cảnh. Chúa đòi hỏi thì Ngài cũng bày cho chúng ta một cách thế: là cho chúng ta một chữ VÌ, đơn giản vậy đấy. Vì ai đó là cái gì của chúng ta mà ta không thể thù ghét được, mà ta phải yêu thương họ, tha thứ họ. Thiên Chúa không dạy chúng ta bằng lời mà thôi, Ngài còn nêu gương cho chúng ta bằng chính cái chết của Ngài trên Thập giá.

Thiên Chúa đã không thù ghét mà tha thứ cho chúng ta, vì chúng ta là con cái Ngài; cớ sao chúng ta lại thù ghét và không tha thứ cho anh em mình, vì họ là đồng loại của chúng ta, là chính hiện thân của Thiên Chúa.

                                                                                                    Tg. Tín Thác

                                                                                    Houston, ngày 26 tháng 2, năm 2021


 

CHỊ ANÊ NGUYỄN THỊ VÀNG ĐÃ VỀ VỚI CHÚA

Lại thêm một cây bút Công giáo từ giã chúng ta để về nhà Cha. Chị Vàng đã dành cả đời mình để phụng sự Chúa bằng cách gieo rắc hạt mầm văn chương cho các em nhỏ vùng cao.

Cả những lúc bi quan nhất của bệnh ung thư, hễ nghĩ tới công tác mục vụ văn hóa phục vụ thanh thiếu niên các dân tộc Tây Nguyên, chị lại thấy phấn khởi, hy vọng và xin Chúa chữa lành để tiếp tục rong ruổi chăm lo cho các em có được con chữ, câu văn, bài viết…


Chị chia sẻ: “Sau 21 năm lớn lên trong Dòng Thánh Phaolô, với 6 lần khấn tạm, chỉ còn 10 hôm nữa khấn trọn thì con rời nhà dòng. Con đã suy nghĩ và chọn dấn thân lo mục vụ văn hóa cho các em dân tộc. Đã có những thế hệ thừa sai dấn thân vào rừng sâu nước độc để chăm lo cho họ nhưng, ngày nay hình như mọi người đều bận rộn những công việc khác, cho nên con muốn mình không bị ràng buộc vì một cộng đoàn nào để luôn được tự do rong ruổi lo cho các em.” (Trích thư mùa vọng 2020 của Lm Trăng Thập Tự).

Xin kính cần tiễn biệt chị.

Xin phó thác linh hồn Anê vào Lòng Thương Xót của Chúa.

Lm. Trăng Thập Tự


Cách đây dăm năm, mang trong mình những hoài bão của tuổi trẻ, tôi quyết tâm bỏ học đại học để bắt đầu sự nghiệp của mình. Lúc ấy, mọi thứ đối với tôi đều rất mới. Chân ướt, chân ráo, tôi bước vào chốn Sài Gòn phồn hoa, bước vào cuộc sống đầy những khó khăn. Cảm giác lúc đó khiến tôi thích thú, tôi bước ra thế giới đó với niềm hăng say và đầy sự tự tin. Tôi chẳng mấy quan tâm đến những thứ xung quanh mình ngoại trừ sự nghiệp, nên tôi cũng không có quá nhiều mối quan hệ tình cảm. Có vẻ đó cũng là một phần tôi cảm thấy tiếc nuối vào lúc này. Nhưng điều tôi cảm thấy tiếc nuối nhất là chưa năm nào tôi trở về nhà; nơi mà có bố có mẹ, có tình yêu thương, có sự chăm sóc, có những ước mơ hoài bão được ấp ủ và có cả những cuộc cãi vã giữa một tôi rất tự ái và một người bố rất nghiêm khắc nữa. Những điều đó không thể diễn tả hết được sự thiêng liêng của nơi mà tôi gọi là “Nhà. 

Bây giờ cuộc sống của tôi cũng đã rất ổn định với nhiều năm bươn chải giữa cuộc đời. Tôi đã tự lo cho bản thân mình được và có được một công việc mà tôi rất yêu thích. Nhưng có gì đó khiến tôi cảm thấy vẫn chưa đủ, có vẻ đó là sự ấm áp của gia đình, của những buổi tối ăn cơm cùng nhau, những buổi chia sẻ hay cầu nguyện.


Lời Tòa Soạn: Bài viết của anh Nguyễn Xuân Văn, thuộc cộng đoàn Đồng Hành Gia Đình Thánh Tâm tại Worcester, MA viết cho một tờ đặc san trong giáo xứ. Qua bài viết này, anh giới thiệu và trình bày với mọi người trong giáo xứ, “Thế nào là một cộng đoàn Đồng Hành” theo cái nhìn của anh. Xin đăng lại để cùng chia sẻ với anh chị em Đồng Hành khắp nơi. Và xin cám ơn anh Văn thật nhiều.



Có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên và sẽ không đồng ý với tôi khi đọc cái tựa đề ở trên. Trong đầu bạn sẽ có những câu: “Cái gì? Chúa mà rất nhỏ à. Bố láo. Chúa thật vĩ đại và bao la chứ, .v.v.” Vâng tôi đồng ý với bạn là Chúa thì rất vĩ đại và bao la. Nhưng ở đây tôi muốn nói “Chúa của bạn hay nói rõ hơn là Chúa ở trong con người bạn, trong tâm hồn của bạn và của tôi thì rất nhỏ.” Điều này đã làm cho tôi băn khoăn, suy tư rất nhiều. Tôi đã đi tìm lý do tại sao “Chúa của tôi, Chúa ở trong tôi lại rất nhỏ” và làm sao để cho Chúa lớn lên trong tôi. Lần lượt tôi xin chia sẻ những gì tôi đã khám phá ra trong cuộc hành trình đời sống đức tin của tôi.






(Độc giả xem bản gốc tại đây)

Hôm nay cha muốn viết những dòng chữ này để gởi cho tất cả các bạn trẻ Công Giáo đang sống tại hải ngoại và đặc biệt hơn hết là các bạn trẻ tại Việt Nam. Cha muốn tâm sự một cách hết sức chân tình với tất cả các bạn, với tư cách như một người anh trong gia đình, và đồng thời cũng như một người cha thiêng liêng trong đời sống tâm linh.



Đức Ông Thi sĩ Xuân Ly Băng viết bài thơ “Sao không”, rất tâm tình và cũng rất dễ thương. Lời thơ như một lời nhắc nhở, hãy siêng năng cầu nguyện với Đức Mẹ bằng kinh Mân Côi một cách tâm tình như nói chuyện với Mẹ vậy. Nhạc sĩ Thông Vi Vu dệt thành ca khúc “Sao không”. Tam Ca Áo Trắng hát với cả tâm hồn mến yêu. Tháng Mân Côi nghe ca khúc “Sao em không lẫn chuỗi” với giai điệu Rumba, thấy lòng lâng lâng tình thương của MẸ, nghe ơn thánh trải qua từng lời kinh.

Kinh Mân Côi


“Nếu Phanxicô muốn lên thiên đàng, thì phải siêng năng lần hạt”. Ðọc và suy ngắm Kinh Mân Côi cách sốt sắng là cầu nguyện.

Ngày 13 tháng 7 năm 1917, tại Fatima, Ðức Mẹ đã hiện ra lần thứ ba với Lucia, Giaxinta, và Phanxicô, cho ba em nhìn thấy hỏa ngục và những hình phạt mà các linh hồn phải chịu trong đó. Lucia đã hỏi Ðức Mẹ về số phận của mình, của hai em Phanxicô và Giaxinta. Ðức Mẹ đã cho biết đối với Phanxicô, nếu muốn lên thiên đàng thì em phải siêng năng lần hạt.






Theo ĐGH Gioan Phaolô II, mỗi một người chúng ta luôn cần tăng trưởng trong nhân đức trong sạch. Nó là cái đích mà chúng ta cố gắng vươn tới luôn mãi không ngừng để có thể yêu mến thực sự, để có thể tôn trọng mỗi người cách hoàn hảo. Ngài viết:

“Đức hạnh/nhân đức là sự có hiệu lực và thật vậy một hiệu lực “liên tục”. Nếu nó chỉ thỉnh thoảng có hiệu lực nó không hữu hiệu vì chúng ta chỉ có thể nói rằng một người đã thành công để làm chủ một hối thúc, trái lại nhân đức phải bảo đảm rằng người ấy chắc chắn làm chủ được nó. Khả năng chỉ có thể chế ngự sự tham muốn đến từ nhục dục không là nhân đức theo đủ nghĩa của nó, ngay cả khi người ấy có thể tự chủ lấy mình gần như trong mọi trường hợp. Một nhân đức khi đã được hình thành cách đầy đủ là một sự điều khiển các hoạt động cách hữu hiệu; nó giữ các khao khát trong sự cân bằng nhờ thái độ thường có của nó về sự tốt thật được xác định bởi lý trí”1

Nói cách khác, đời sống nhân đức không dễ dàng. Sự gì cao đẹp thì khó khăn cho chúng ta nhưng đó chính là điều dẫn con người tìm đến giá trị của đời sống.




Trước sự lan tràn của virus corona hay còn gọi là Covid-19 và sự giết chóc của nó, nhiều người trong chúng ta đặt câu hỏi “tại sao?” Tại sao lại có đại dịch này? Tại sao Chúa để cho dịch bệnh xảy ra? Tại sao Chúa không can thiệp khi chúng ta kêu cầu trong đau đớn và thậm chí có người sợ hãi thất vọng? Cha James Martin, một linh mục dòng Tên người Mỹ, chia sẻ những suy tư của ngài về mầu nhiệm sự dữ. Đối với cha, câu trả lời vẫn là không có câu trả lời. Nhưng cha xác tín rằng chúng ta có thể tìm câu trả lời của đau khổ nơi Chúa Giêsu. Qua cuộc đời của Chúa Giêsu, Kitô hữu biết rằng Con Thiên Chúa đã trải nghiệm và biết hết những đau khổ của phận người và chắc chắn Ngài không bỏ rơi chúng ta. Và những người không phải Kitô hữu cũng tìm được nơi Chúa Giêsu một gương mẫu cho cuộc sống. Vấn đề là chúng ta có tin vào một Thiên Chúa mà chúng ta không hiểu không?

Cha Martin chia sẻ: “Mùa hè năm ngoái tôi phải đi hóa trị. Và mỗi khi tôi đi qua cánh cửa có bảng ghi “Khoa Ung thư xạ trị”, trái tim tôi dường như hụt đi một nhịp. Trong khi tình trạng bệnh của tôi không nguy hiểm lắm (khối u của tôi là lành tính, và đôi khi người ta cần xạ trị), hàng ngày tôi đã gặp những người cận kề với cái chết.



“NHỮNG LỜI KHEN”, KẺ ÂM THẦM GIẾT CHẾT ĐỜI TU

---|sss|---

Có một điều tôi luôn cảm thấy lo sợ, đó chính là sợ đánh mất căn tính linh mục của mình. Sợ một ngày nào đó mình trở nên kiêu ngạo, tự cao tự đại. Sợ mình trở nên hống hách, xa cách mọi người và sợ nhất mỗi khi mở miệng ra là chê bai, xem thường người khác thay vì khích lệ động viên. Không phải dĩ nhiên tôi lo sợ điều này. Lý do là vì là tôi phải luôn đối diện với nhiều cơn thử thách, cám dỗ khác nhau. Từ tiền bạc vật chất, tình cảm lăng nhăng, đến quyền lực bảo thủ. Tuy vậy, cũng có một thứ cám dỗ tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng mang lại hậu quả nặng nề, khiến cho người linh mục không còn biết mình là ai. Thứ cám dỗ đó mang tên “NHỮNG LỜI KHEN”.

***

Đã có rất nhiều giáo dân vì những lời khen mà vô tình làm hại người mục tự của mình. Khởi đầu là một linh mục nhân đức khiêm nhường tài năng, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn mục vụ, và liên tục được tiếp xúc với những cơn mưa lời khen, chẳng mấy chốc linh mục ấy trở thành một ông quan, một người mở miệng ra là chê bai, chỉ trích, lên án thay vì khen thưởng và khích lệ. Trên thực tế, đã có biết bao nhiêu linh mục tu sĩ rơi vào cạm bẫy của những lời khen. Để rồi cái gì cũng biết chỉ có cái biết mình là không biết. Vì thế luôn xem người khác là thấp kém hơn mình, luôn xem mình là cái đinh, là trung tâm. Và cuối cùng chẳng biết lắng nghe ai, chẳng thể hiểu được ai, chẳng quan tâm đến ai, cảm xúc của họ ra sao.

***

Tôi làm nghệ thuật, sáng tác nghệ thuật từ vẽ tranh, điêu khắc, viết truyện, dàn trang báo chí, thiết kế đồ họa, trang trí này nọ... Những công việc đó thường đáp ứng để trưng bày ở nơi công cộng, chỗ nhiều người qua lại. Chính vì thế mà tôi thường xuyên nhận được những lời góp ý. Nhưng phần lớn là khen, thay vì chê. Thật ra những lời khen chê chẳng là gì với tôi vì những việc đó không chỉ là niềm đam mê nhưng còn là cơ hội để tôi phục vụ Chúa, hội dòng và tha nhân trong khả năng Chúa ban. Tôi biết mình là ai và khả năng của tôi đến đâu, có những điểm mạnh và giới hạn gì trong chuyên môn của mình. Tuy vậy, thật lòng mà nói, trước những lời khen tôi cũng có một chút gì đó vui thích, dù là thoáng qua trong lòng.



Cuộc hành trình của tôi từ vô gia cư đến với Giáo Hội



Từ tháng Tám năm 2002 đến tháng Sáu năm 2003, tôi sống và đi giữa những người vô danh trên đường phố. Tôi nói “vô danh” bởi vì khi bạn là người vô gia cư, phần còn lại của thế giới không thèm nhìn đến bạn.

Cuộc sống của tôi dần dần đi xuống sau một cuộc ly dị rất rối rắm. Rất nhanh, tôi phải chịu đựng hết mất mát này đến mất mát khác: hôn nhân, nhà cửa, công việc, lợi tức và ngay cả sức khỏe khi tôi phải trải qua chứng co giật động kinh. Tôi đã có một nơi để ở nhưng bởi vì tôi luôn cảm thấy ở nơi đó không an toàn, tôi đã bỏ ra đường phố.

Giống như nhiều người vô gia cư khác, tôi thường dùng một phần thời gian trong ngày trú ngụ trong một thư viện công cộng của thành phố. Ở đó, vào tháng Mười Một năm 2002, tôi băt đầu đọc về các thánh, xem lại những câu chuyện Kinh Thánh mà tôi đã yêu mến khi còn là một đứa trẻ. Trong lúc ngồi trong thư viện, tôi bất ngờ nảy ra một ý nghĩ rằng Thiên Chúa đang mời gọi tôi quay về với Giáo Hội Công Giáo – ngôi nhà thiêng liêng tôi đã phiêu bạt rất lâu.

Tôi đã dùng những tháng còn lại của mùa đông năm đó suy gẫm về những gì tôi đã đọc và suy nghĩ xem làm thế nào để trở về với Giáo Hội. Tâm hồn tôi đặc biệt bị thu hút bởi quyết định trở thành một linh mục của thánh Gioan Bosco và trí óc sáng suốt của Mẹ Têrêsa khi nói với các giám mục về việc thành lập dòng Thừa Sai Bác Ái. Hai vị thánh này – cùng với nhiều vị thánh khác – đã giúp tôi tập trung vào một điểm và chỉ cho tôi biết tôi cần phải làm gì để đưa cuộc sống của tôi trở lại.

Lời Khuyên Cho Các Bạn Đang Hẹn Hò



Hẹn hò là một chuyện thường tình đối với các bạn trẻ ở tuổi trưởng thành. Nó bắt đầu từ những rung cảm đối với một bạn khác giới. Rồi tình cảm đó lớn dần theo thời gian và đạt tới đích điểm là hôn nhân. Khoảng thời gian tìm hiểu này gọi là thời gian hẹn hò. Thế nhưng, có bao giờ các bạn nghĩ tới việc mình phải làm gì trong khoảng thời gian để có hiệu quả tốt cho đời sống hôn nhân sau này của bạn không? Hoặc làm cách nào để biết được người bạn đang hẹn hò có thể trở thành người bạn đời của mình hay không? Sau đây là ba điều mà bạn cần phải làm trong thời gian hẹn hò để giúp bạn tìm được đúng người bạn đời của mình.

 VIỆT NAM NƠI CÓ TIẾNG GỌI CỦA CHÚA


Sáng ngày 15 tháng 6 năm 2020, người dân trong xóm lao động hẻm 243/48 đường Tôn Thất Thuyết, Sài gòn, tụ tập để tiễn đưa một người họ rất thương mến vừa nằm xuống. Có người quá xúc động không cầm đưc nước mắt. Và người họ thương là một ông Tây mà họ thường  gọi một cách thân mật : anh Bảy, chú Bảy, ông Bảy. Ông Tây đó sống trong khu xóm của họ đã lâu năm, từ trước biến cố tháng 4-1975. Làm sao không thương ông được, ông nói tiếng Việt như họ, ăn uống đạm bạc như họ, làm việc lao động vất vả như họ, và ông luôn luôn chuyện trò thăm hỏi họ với một nụời hiền lành.

Một bài viết hữu ích dành cho những ai thường xuyên gặp gỡ, tiếp xúc với những người vô thần.

Nói chuyện với người vô thần về Kitô giáo như thế nào



Cách đây không lâu, chủ nghĩa vô thần là hệ thống niềm tin không dám xưng danh. Ngay cả những người hoài nghi nhất cũng giả vờ tỏ ra ủng hộ đức tin, hay ít nhất là những phúc lành mà nhân loại nhận được.

Nhưng điều ấy không còn nữa. Thuyết vô thần có ảnh hưởng mạnh mẽ và đang lớn mạnh trong nền văn hóa của chúng ta. Bạn có thể nhìn thấy nó ở khắp nơi từ kệ sách bán chạy nhất tại nhà sách địa phương của cho đến hình ảnh con cá với chữ Giêsu bị nuốt chửng bởi con cá với chữ Darwin trên chiếc xe đang tham gia giao thông trước mặt bạn. Những người vô thần thoải mái tuyên bố mình là người vô thần, thoải mái quảng bá chủ nghĩa vô thần, và thoải mái công kích tôn giáo mà theo một số người vô thần nổi bật, tôn giáo tập trung vào danh sách các phúc lành của nhân loại ở đâu đó giữa bệnh bạch hầu và chủ nghĩa phát xít.

Và bây giờ khi chúng ta gặp nó thường xuyên hơn, đôi lúc các Kitô hữu cảm thấy chính họ không sẵn sàng đương đầu với loại chủ nghĩa vô thần cứng cỏi này. Đặc biệt đối với các Kitô hữu theo truyền thống lâu đời, những lập luận vô thần quá xa lạ đến nỗi họ không biết phải đáp lại như thế nào và sa vào tức giận ("Sao bạn lại dám?!") hay sợ hãi ("Nếu họ đúng thì sao?!"), điều đó không những chẳng đem lại điều tốt lành gì cho ai, nhưng còn gây tổn hại đến chứng từ của người Kitô hữu và khiến người vô thần kiên quyết bám chặt chủ nghĩa vô thần của họ.

Làm sao Chúa Giêsu có thể, ngay lập tức, biến nỗi buồn thành niềm vui?

Khi chúng ta buồn sầu hay bị thất vọng, điều đó dễ lôi kéo chúng ta đến việc từ bỏ và thậm chí còn rơi vào sự tuyệt vọng lớn hơn. Tuy nhiên, các trình thuật Tin mừng về sự phục sinh của Chúa Giêsu khích lệ chúng ta kiên trì và tin tưởng vì Ngài có thể mang lại điều tốt đẹp hơn từ chính nỗi buồn của chúng ta.

Bà Maria Mađalêna đã khóc một lúc và sau đó trở nên mừng vui khôn xiết.
Alonso de Andrade, trong cuốn sách Suy niệm hằng ngày, thế kỷ 19, về các mầu nhiệm nơi đức tin thánh thiện của chúng ta, đã làm nổi bật sự kiên trì của thánh nữ Maria Mađalêna và cách mà bà đã được khen ngợi vì điều đó.
“Hãy để ý đến cách mà thánh Phêrô, thánh Gioan và thánh nữ Maria Mađalêna khi đến mộ để tìm Chúa Kitô, và cách mà các môn đệ đã bỏ đi vì không tìm thấy xác của Chúa. Nhưng thánh nữ Maria Mađalêna vẫn đứng ở cửa tiếp tục khóc than vì sự vắng bóng của Ngài, và bà xứng đáng được nhìn thấy người đang sống và vinh quang của Đấng mà bà tìm kiếm như đã chết.
Cần hiểu rằng, nếu chỉ tìm kiếm thôi sẽ không đủ để thấy Ngài, để nhận biết Ngài, trừ khi, như Maria Mađalêna, chúng ta cố gắng tìm kiếm với lòng kiên trì; và điều đó hoàn toàn xứng đáng để chúng ta nếm hưởng vinh quang phục sinh của Ngài, với niềm tin sống động cùng với lòng thành kính, tìm kiếm, dõi theo và suy gẫm về Cuộc Khổ Nạn và cái chết của Chúa, giống như hối nhân thánh thiện này đã ngồi cạnh ngôi mộ.”
Hơn nữa, câu chuyện về cuộc gặp gỡ giữa thánh nữ Maria Mađalêna và Chúa Giêsu tại ngôi mộ đoan chắc với chúng ta rằng Thiên Chúa có thể ngay lập tức biến nỗi buồn thành niềm vui.
“Điều này thật dễ dàng đối với Thiên Chúa, vì trong chốc lát Ngài an ủi những người nghèo túng, biến đổi khóc than thành vui cười và buồn sầu thành niềm vui. Phúc thay người tin tưởng vào Thiên Chúa. Hãy chiêm ngắm niềm vui sướng của vị thánh này ngay khi nhìn thấy Người yêu dấu của lòng mình, người mà bà thương khóc như đã chết, nay vinh quang hơn và rực rỡ hơn mặt trời. Với nhiệt tâm, bà đã phủ phục dưới chân Chúa, nơi bà đã tìm ra được phương thuốc cứu chữa cho tội lỗi của mình… Từ đó hãy rút ​​ra mi lích tuyt vi cho tâm hn bn, bng cách nói chuyn vi Chúa ri Ngài s an i bn lúc bđau kh, ging như đã an i bà thánh Maria Mađalêna. Cũng thế, Ngài s nhâđôi niềm vui của bạn, đáp ứng những mong muốn của bạn một cách hoàn hảo hơn bạn có thể nghĩ đến.”
Nếu bạn đang gặp phải khó khăn trong cuộc sống, hãy tin tưởng vào Thiên Chúa và tình yêu của Ngài dành cho bạn. Ngài có thể không cho bạn niềm vui ngay bây giờ, nhưng nếu bạn kiên trì trong đức tin, Ngài hoàn toàn có thể biến nỗi buồn đó thành niềm vui, đến nỗi bạn không thể tưởng tượng được.
Sự sống có vẻ ảm đạm nhưng Chúa đang kiểm soát mọi sự: “Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống" (Lc 20,38).
Philip KosloskiNguyễn Sao Băng chuyển ngữ từ Aleteia
Nguồn: gpquinhon.org


ĐỒNG HÀNH VỚI GIỚI TRẺ HƯỚNG TỚI SỰ TRƯỞNG THÀNH…

Tuổi trẻ còn là một phúc lành cho Giáo hội và thế giới” (Tông huấn Chúa Kitô đang sống, số 134).

WHĐ (24.7.2020) – Giáo hội dành cho giới trẻ một chỗ quan trọng, một sự ưu ái đặc biệt. Vì thế trong Thư Chung 10/2019, HĐGMVN đã bày tỏ: “Các Kitô hữu trẻ luôn là mối quan tâm đặc biệt của toàn thể Giáo hội. Để thể hiện mối quan tâm này, Thượng Hội đồng Giám mục lần thứ XV họp tại Rôma vào tháng 10 năm 2018 đã bàn về chủ đề “Giới trẻ, đức tin và việc phân định ơn gọi”… Từ những kinh nghiệm, suy tư và đề nghị trong Thượng Hội đồng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã ban hành tông huấn Chúa Kitô đang sống” (Christus vivit), trong đó ngài khắc họa Dung nhan sống động, tươi trẻ và gần gũi của Chúa Kitô Phục sinh đang sống giữa chúng taNgười là bạn của người trẻ và mong ước kết thân với họ để giúp họ sống tuổi trẻ cách sung mãn, lớn lên trong sự thánh thiện, dấn thân phục vụ xã hội và Giáo hội.”

NHÌN LẠI ĐỜI SỐNG CẦU NGUYỆN
“Thánh ý Ngài là gia nghiệp con mãi mãi,
Vì đó là hoan lạc của lòng con”.(Tv 119,111)

Đạo là đường, đường dù to hay nhỏ, thênh thang hay chật hẹp, thông suốt hay khó khăn, bằng phẳng hay gập ghềnh, thẳng tắp hay quanh co… thì vẫn luôn chung một mục đích là dẫn đến cuộc gặp gỡ, và trên đó, Thiên Chúa gặp được con người. Như thế, Đạo là cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người, là con đường Thiên Chúa đến với con người và con người tìm gặp Thiên Chúa. Nhưng để cuộc gặp gỡ này xảy đến thì phải có hành động lên đường và bước đi. Điều đầu tiên để thực hiện hành động “lên đường” này không gì khác hơn đó chính là “cầu nguyện”. Trong đời sống tâm linh, điều quan trọng nhất là cầu nguyện. Ai không cầu nguyện thì không còn là người Kitô hữu đích thực nữa.
Được tạo bởi Blogger.