"ƠN CHÚA QUAN PHÒNG"-KHÔNG PHẢI CHUYỆN NÓI CHƠI...!


Cách đây mấy tuần, trong bài viết ngắn kể chuyện đi chụp hình nhà thờ, tôi đã kết luận: "Đến lúc này, tôi thực sự tin, nếu không nhờ ơn Chúa Quan Phòng, thì tôi đã không thể nào thực hiện được...!"

Đọc đến câu này, anh em, bạn bè, những người quen thân biết nhiều về tôi, có lẽ, đã phì cười. Thật khó tin đó là lời của "một thằng Công giáo" nhiều năm liền không đi nhà thờ, không đến mức vô thần nhưng không hề là một tín đồ Công giáo thuần thành... như tôi!

Sự thực, chính tôi, trước khi buông xuống một câu kết luận như vậy, cũng đã hoài nghi, cũng đã ngạc nhiên, cũng đã suy xét lật đi lật lại rất nhiều vấn đề... Mọi chuyện, dường như, đã được cài đặt sẵn-trong tính cách, trong cuộc sống, trong quan hệ xã hội với rất nhiều sự kiện ngẫu nhiên thúc đẩy lẫn nhau...


Ngày 15/3 là Sinh nhật của một vị Giám Mục Việt Nam thầm lặng.

Ngài sinh tại Bắc Ninh ngày 15/3/1921, thụ phong linh mục ngày 21/12/1945 khi mới 24 tuổi. Ngài đã từng phải ngồi tù 7 năm, sau đó làm Cha xứ các giáo xứ, trong đó có giáo xứ Chính Tòa Bắc Ninh, kiêm Tổng Đại Diện giáo phận.

Vào tháng 5/1975 ngài được Đức Giám mục Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng phong chức Giám mục. Thánh Lễ phong chức lễ diễn ra trong căn phòng nguyện có diện tích chưa đến 8 mét vuông và chỉ một Giám mục chủ phong, một tân giám mục và một linh mục.

CHÚA CHĂN NUÔI TÔI


Cách đây ít năm tôi có về Kinh C, Cái Sắn, Giáo Xứ Hải Hưng dự đám tang bà chị họ. Trong lễ tang hôm đó, ca đoàn hát bài “Chúa Chăn Nuôi Tôi” và ngay trong phần điệp khúc mở đầu đã khiến tôi chăm chú lắng nghe “Chúa chăn nuôi tôi. Chúa chăn nuôi tôi. Chúa đưa tôi đi qua mọi nẻo đường. Người đưa tôi đi lên núi cao say sưa gió biển, vui uống suối miền Nam, vững tâm qua rừng mịt mù”.

Lời ca du dương tiếp tục với các phiên khúc chứa đựng những ca từ cùng với ý nghĩa của nó mà theo tôi, chỉ có một lời để khen tặng tác giả Phanxicô nào đó: Ôi! Quá là tuyệt vời.

Về sau, trong các lễ tang tôi vẫn thầm mong nghe lại bài hát đó và khi nghe được thì tâm hồn luôn bồi hồi thổn thức dường như cuộc đời mình đã được Thánh Vịnh ( Tv 22 ) diễn tả từ bao đời trước…

Cố thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh: diễn viên tài hoa trên bục giảng…

Cô Lucia Nguyễn Thị Oanh, cánh chim đầu đàn của ngành Công tác xã hội và phát triển cộng đồng tại VN

Chào các bạn,


Bài này do anh Trần Bá Thiện viết. Anh Thiện là một trong những người đã ủng hộ và quảng bá Đọt Chuối Non rất mạnh, ngay từ ngày đầu. Anh Thiện và mình biết nhau đã lâu qua diễn đàn VNBIZ. Báo Tuổi Trẻ nói về anh Thiện: “Hiệp sĩ công nghệ thông tin 2004, một người khiếm thị có nhiều hoạt động trong phong trào khuyết tật 15 năm qua.” Anh Thiện là một trong những người chúng ta nên noi gương tích cực.

Bài này cũng có trên Tuổi Trẻ. Tuy nhiên, bạn đọc Tuổi Trẻ không được đọc nguyên bài như chúng ta ở đây. Cám ơn anh Thiện rất nhiều nhé. (TDH)

.



Tôi và anh hẹn gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ ven đường giữa một buổi trưa Sài Thành đầy nắng và gió. Hai anh em chúng tôi đã lớn lên cùng nhau nơi mang vị của biển và hôm nay, chúng tôi có dịp gặp lại nhau sau một khoảng thời gian dài xa vắng. Gặp anh, trò chuyện cùng anh đã gợi nơi tôi có nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Những cảm xúc không chỉ dừng lại là cảm xúc thông thường mà giữa những người bạn hay dành cho nhau nhưng còn là nỗi niềm về một phận người, một hướng đi mà anh đã gói gọn nó trong cụm từ “cái mác của tu sĩ”

Vì sao “không nên dùng TÒA GIẢNG đặng mà chửi bới giáo dân”?


“Chiều hôm qua Củ đi lễ nhà thờ Bắc Thành. Cuối lễ Lm Hoàng mời bà con giáo dân ngồi để nghe Lm thông báo một số vấn đề về cuộc TĨNH TÂM năm của các Lm địa phận Nha Trang.

Vấn đề cuối cùng được Lm Hoàng nhắc đi nhắc lại là trong kỳ tĩnh tâm vừa qua, hai Giám mục (Giuse Võ Đức Minh và Giu se Đinh Đức Đạo) đều quan tâm và khuyên nhủ các Lm là khi Lm được giáo dân phê bình, chỉ trích thì không nên dùng TÒA GIẢNG đặng mà chửi bới giáo dân mà hãy CẮN RĂNG chịu đựng dâng cho THÁNH THỂ CHÚA KITO.”

Đó là nội dung một lá mail của một cựu chủng sinh Sao Biển gởi trên mail đàn của họ. Là người cũng tham dự thánh lễ hôm ấy, tôi xác nhận rằng nội dung trên là hoàn toàn chính xác.

Đón xuân

“Vì chính mắt con được thấy Ơn Cứu Độ” (Lc 2, 30)

A! A! A! Nàng Xuân đến khơi lên bao thi tứ
Reo hồn thơ rộn rã đón Nắng-Mây
Hoa xinh, Nguyệt mộng, nghe Gió mơn say
Duyên Nụ Biếc tỏa hương từ Nguồn Suối.

Thơ ướm hỏi Dáng Xuân nay bao tuổi
Mà Nụ Mơ tỏa ánh khiết mượt mà
Rung tim thơ bật muôn khúc thi ca
Từng giai điệu xôn xao cung ngà ngọc. 

A! A! A! Tình Xuân rộ ánh huyền lên Suối Tóc
Đẹp hơn trăng óng mượt những đường tơ
Thơ muốn ôm muốn siết cả ước mơ
Và muốn thơm Nụ Duyên trong Vầng Nguyệt.

Ơi Hương Xuân khơi tứ thơ trác tuyệt
Hồn say sưa hớp trọn lấy Nguồn Thơm
Nuốt vào tim cơn rạo rực đang mơm
Say ngọt lịm thỏa khát hồn lãng tử.

Trên dương thế giữa cuộc đời lữ thứ
Gặp Nàng Xuân, thơ như thể gặp tiên
Ôi khát khao chiêm ngưỡng phúc đào nguyên
Giờ thỏa ước chẳng buồn về lối cũ.

Ơi Nàng Xuân tỏa hương yêu quyến rũ
Luyến hồn thơ buông hết chuyện trần đời
Vui ngày ngày theo Xuân đến Nguồn Khơi
Lên cung quảng lắng hồn trong Nguyệt Điện.

Đón Xuân trong tâm tình
Mừng lễ Dâng Chúa Giêsu trong Đền Thánh
02/02/2019 (28 tết)
Song Lam

Các dân tộc thiểu số sống ở miền Trung. Có tinh thần Công Giáo, các người dân tộc ở đây làm cho Giáo hội địa phương hội nhập sâu đậm theo văn hóa của người dân tộc để phục vu những người nghèo nhất, theo đường hướng của Hội Thừa Sai Paris.


Kon Tum, Pleiku, Đắk Tô… Nếu ai còn nhớ chiến tranh Việt Nam thì đây là các tỉnh người Mỹ gọi là vùng tam biên giới Việt, Miên, Lào, đồng nghĩa với đổ máu và chiến tranh kinh hoàng. Vào thời đó, vùng Cao Nguyên, vùng núi “hiền hòa” Trung Việt bị dội bom, bị bom napalm tàn phá, chứng kiến các trận chiến xáp lá cà tàn khốc giữa bộ đội cộng sản và lính Mỹ. 
Ngày nay, sau khi nước Việt Nam thống nhất năm 1975 và dưới chế độ cộng sản, hơn một nữa dân số không biết chiến tranh Pháp, không biết chiến tranh Mỹ, không biết vụ thống nhất đất nước đau đớn và giáo phận Kon Tum đơn thuần chỉ là một giáo phận miền quê và nghèo nàn. Kon Tum, và tỉnh Pleiku rộng hơn là nơi có nhiều dân tộc thiểu số người vùng núi. Về mặt lịch sử, thì luôn có các vấn đề khó khăn của người dân tộc và người “Kinh” khi họ ở chung với nhau. Người dân tộc nghèo hơn, ít học hơn, xuất thân từ các gia đình đông con, có truyền thống thờ vật linh, bây giờ các dân tộc này theo đạo Công Giáo rất nhiều.

NGƯỜI MÙ MUỐN BẠN LÀM GÌ CHO HỌ?


Đức Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đến gần, Người hỏi : "Anh muốn tôi làm gì cho anh ?" Anh ta đáp : "Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được."’(Lc: 18, 41)

Tôi nghĩ, anh chàng mù thành Giê-ri-khô thật là diễm phúc, vì đã được gặp Chúa và được Chúa chữa cho khỏi bị mù. Phần lớn những người mù mà tôi quen biết không mong được nhìn thấy như anh chàng ở Giê-ri-khô, vì ước mơ như thế là quá xa vời đối với họ. Họ chỉ ước mơ những điều nhỏ nhoi thôi. 
Chẳng hạn, họ mong muốn được mọi người đối xử với họ tốt một chút, được mọi người hiểu mình một chút, được mọi người tôn trọng như một con người bình thường... Nhiều người mù than phiền với tôi rằng, họ chẳng được người nhà đối xử tử tế, họ chẳng được anh chị em ruột trong nhà thương yêu, họ chẳng được con cháu trong nhà kính trọng... 

“Lúc đó, tôi nghĩ gì?”


Các giáo dân thường tự hỏi, có thể là một câu hỏi vui, nhưng chắc cũng là một câu hỏi thật lòng: “Lúc các tiến chức nằm xuống để hát kinh cầu các thánh trong nghi thức truyền chức, họ cảm thấy gì và đang nghĩ gì vậy?”.Ai cũng phải thừa nhận rằng, đó là một khoảnh khắc rất đẹp và linh thiêng. “Cảm thấy gì” hay “đang nghĩ gì” là những câu hỏi rất thường hằng mà người ta dành cho nhau trong những thời điểm đặc biệt nào đó của cuộc đời. Có một đụng chạm thiêng liêng nào lúc đó không? Bồi hồi, xúc động, lắng lo…? Chắc là mỗi người sẽ có những cảm nghiệm khác nhau.

Riêng tôi,

Nằm xuống, tôi bất chợt tự hỏi mình: mình là ai mà được nhiều người quan tâm cầu nguyện cho như thế. Tôi là ai mà được “Thiên Chúa nhớ đến và bận tâm” (x. Tv 8). Cả triều thần thiên quốc chuyển cầu cho tôi [và cho các anh em đang nằm cạnh tôi]. Thế giới và vũ trụ như nhỏ lại. Tôi có cảm tưởng ơn Chúa cứ dạt dào tuôn đổ qua từng giọng hát kinh cầu được cất lên. Một cảm giác thấy mình được yêu thương và bao bọc bởi ân sủng Chúa, được “ở lại” trong Ngài. Nó ấm nồng, lâng lâng… Thật khó mà diễn tả!

CHUYỆN ĐỒNG HÀNH 2019


Hôm Chúa Nhật Lễ Thánh Gia, tôi đi dự đám cưới con của một anh bạn.

Sau khi người dẫn chương trình giới thiệu tứ thân phụ mẫu cùng đôi tân hôn lên bục, anh bạn tôi đại diện gia đình tổ chức Lễ Vu Quy có đôi lời, anh nói:

Kính thưa quý cha, quý họ, quý bà con, quý khách,

Chúng con xin tạ ơn Chúa vì Chúa luôn luôn đồng hành với gia đình chúng con. Quả thực, đi qua 40 năm đời vợ chồng, gia đình, chúng con đã nhận ra tất cả là bởi hồng ân Chúa, tất cả là bởi sức mạnh của Chúa, tất cả là bởi tình yêu thương của Chúa.

Chúng con xin tạ ơn vì Giáo Hội luôn đồng hành với gia đình chúng con. Ân sủng của Thiên Chúa mà chúng con nhận được suốt 40 năm qua là nhờ Giáo Hội Phụng Vụ, Giáo Hội Yêu Thương Hiệp Nhất và Giáo Hội Sống Động tình yêu thương hiệp nhất ấy giữa cuộc đời.

Chúng con xin tạ ơn mọi người trong Giáo Hội, trong xã hội, tất cả các gia đình lương giáo, bà con, thân hữu, bạn bè gần xa đã luôn đồng hành với gia đình con, thương yêu, giúp đỡ, nâng đỡ, cảm thông, chia sẻ…



Vào dịp cuối năm 1956, lúc tôi còn theo học tại trường luật Saigon, thì anh bạn cùng quê là Vũ Năng Phương có gửi cho tôi một tấm thiệp Noel trong đó có ghi tòan văn bản dịch của bài thơ “Tuổi Trẻ” (Youth) của Samuel Ullman. Lời lẽ thật là sâu sắc, đày tinh thần lạc quan và rất ngắn gọn. Bài thơ đã có ảnh hưởng lớn lao đối với tôi từ trên 50 năm nay. Nhưng mãi đến gần đây, nhờ tìm kiếm trên internet, tôi mới có được nguyên tác bản văn bằng tiếng Anh mà tác giả Samuel Ullman viết vào năm 1918 lúc ông đã 78 tuổi. Tòan văn theo nguyên tác và bản dịch sẽ được ghi nơi Phần Phụ Lục kèm theo bài viết này.

Xin trích một vài đọan tiêu biểu như sau : “Không một ai lại già cỗi đi vì những năm tháng trôi qua. Chúng ta già nua bởi vì ruồng bỏ lý tưởng của mình”.” “ Năm tháng có thể làm nhăn nhúm làn da, nhưng sự từ bỏ tinh thần hăng say phấn khởi, thì mới làm tâm hồn chúng ta thêm héo hắt."



Chiều nay, hai vợ chồng bệnh nhân quen ghé Phòng Khám để thăm và cám ơn bác sĩ. Ít trái cây đơn sơ nhưng lòng mình vui lạ, hạnh phúc vì nhờ mình mà gia đình họ đã giữ lại được đứa con trai khỏe mạnh trên đời này.

Chuyện là, em ấy là bệnh nhân bệnh mạn tính lâu năm, phải điều trị thuốc miễn dịch liên tục và liều cao. Em đã có một con trai, nhưng lại “vỡ kế hoạch” thêm một thai nữa. Em cũng tham vấn rất nhiều bác sĩ, gần như hầu hết ai cũng đề nghị em hủy thai vì nhiều lý do.

Vợ chồng em đã tin tưởng đến Phòng Khám của mình siêu âm và xin ý kiến của mình, như là một tham khảo cuối cùng để quyết định, lúc đó thai đã được 15 tuần. Mình đánh giá toàn diện không thấy nguy cơ gì ở thai và đã tư vấn cho họ với góc độ lương tâm. Mình suy nghĩ rằng trên cuộc đời này điều gì quan trọng nhất và đã trả lời ngay: đó là sự sống.


HIỆP NHẤT TRONG LÒNG THƯƠNG XÓT 

Bản tin đầu ngày và lời kêu gọi 

Rạng đông ngày thứ nhất của tuần cầu lễ cầu xin ơn hiệp nhất, tôi nhận được email của một giáo dân, với một thông tin đáng e ngại: 

“Bắt đầu từ ngày 6 tháng 3 năm 2019, Hãng DC Comics dự định phát hành một bộ truyện tranh hài dài 6 tập với tựa đề Second Coming, Chúa đến lần hai, nhằm giễu cợt và phỉ báng Kitô giáo, trong đó Chúa Giêsu được dựng lên như là nhân vật bù nhìn vô tích sự, hoàn toàn dưới quyền điều khiển và sai khiến một nhân vật siêu anh hùng đầy năng lực siêu phàm, mệnh danh là Sun-Man, người con út của Krispex. 

Theo báo Fox News, bộ truyện tranh “Second Coming”, tức “Chúa đến lần hai”, hư cấu viễn cảnh vì sao Chúa Giêsu rời trần gian lần thứ nhất và trở lại lần thứ hai. Gần đây, tác giả Mark Rusell đã tiết lộ một tí về nội dung của bộ truyện tranh hài. Ông giải thích tiền đề của bộ truyện: “Chúa Cha bất bình với sứ vụ dở dang của Chúa Giêsu vào lần nhập thể đầu tiên, bởi Ngài bị bắt quá sớm, bị đóng đinh ngay lập tức, vì vậy Chúa Cha tức giận nhốt Ngài lại cho đến bây giờ.” 

MỘT THỜI CHO TÔI, CHO BẠN VÀ CHO TẤT CẢ...


“Ở dưới bầu trời này,
mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời:
một thời để chào đời, một thời để lìa thế;
một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây;
một thời để giết chết, một thời để chữa lành;
một thời để phá đổ, một thời để xây dựng;
một thời để khóc lóc, một thời để vui cười;

một thời để than van, một thời để múa nhảy;
một thời để quăng đá, một thời để lượm đá;
một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn;
một thời để kiếm tìm, một thời để đánh mất;
một thời để giữ lại, một thời để vất đi;
một thời để xé rách, một thời để vá khâu;
một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng;
một thời để yêu thương, một thời để thù ghét;
một thời để gây chiến, một thời để làm hoà.”
(Giảng Viên: 3, 1-8)




Nữ tu Mai Thành (*) Bùi Thị Như Kha, sinh năm 1928, trong một gia đình Nho gia, khấn trọn trong dòng Nữ Kinh sinh thánh Âu-tinh năm 1959, là thành viên của Ban Mục vụ Đối thoại liên tôn TGP Sài Gòn năm 2009. Được Thiên Chúa gọi khỏi thế trần chiều ngày 11.1.2019.

"Đại Lão Bà Bà" là biệt danh mà các thành viên thường gọi ngài với lòng úy kính, như người Chị Cả trong Ban. Nữ tu đã nhiệt tâm dấn thân bắc nhiều nhịp cầu liên tôn giữa đạo hữu các tôn giáo, cách riêng với Phật giáo, Cao Đài và MInh Lý Thánh Hội.

Qua các cuộc gặp gỡ, trao đổi chung hay riêng với tín đồ các tôn giáo Bạn, cũng như những hoạt động từ thiện liên tôn, ai ai cũng cảm nhận được nơi Chị sự gần gũi, đơn sơ, trìu mến, cùng nét khôi hài và sự sâu sắc của một tâm lòng tràn đầy sự hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi giàu lòng thương xót.


CHỨNG TỪ ĐỨC TIN THỜI INTERNET 


Trước lễ Hiển Linh vừa qua, tôi đã trải qua một ngày Thứ Bảy rất cảm kích. 

Mười giờ sáng, có tiếng gọi cửa dồn dập. Nhìn ra, vườn nhà hưu dưỡng Tòa giám mục Qui Nhơn nắng đẹp như đón chờ lễ Hiển Linh, lễ của ánh sang, đang đến vào hôm sau. Tôi mở cửa. Không phải ba đạo sĩ nhưng là ba phụ nữ, so với khung cảnh nhà chung này, cũng cổ quái không thua gì các đạo sĩ từ phương Đông. Hai người đã trên sáu mươi, y phục cư sĩ Phật giáo, màu lam, vai mang tay nải. Người thứ ba là một nữ tu trẻ dòng Mến Thánh Giá, nhân viên của quầy sách… Chị đẩy hai vị khách vào. Có việc gì đây? Hai vị khách khệ nệ đặt xuống mười chai nước lớn và sáu cây nến màu vàng có dán hình thập giá màu đỏ. 


GIEO VÀO LÒNG ĐỜI

(chút tâm tình gửi người kiếm chữ, kiếm sống ở Sàigòn)


Xin cảm ơn cha Nhạc Sĩ Mi Trầm, vì bài hát Thân Lúa Miến đã gợi lên nhiều ý đáng suy tư cho chúng ta, những sinh viên lên Sàigòn đi học, những người ở tận đẩu đâu lên Sàigòn kiếm sống…

Vâng, chúng ta đang ở Sàigòn.

Có người nói đây là một thành phố chen chân từng xăng ti mét. Thiết tưởng đây cũng là một nhận định mà chỉ có những người đang thực sự sống tại Sàigòn mới thực sự cảm nghiệm đúng hay sai, và cảm nghiệm được cái giá trị của cuộc chen chân từng xăng ti mét kia là gì.

Không chỉ chen chân từng xăng ti mét trên những con đường kẹt xe, nghịt khói, mà còn chen chân từng xăng ti mét trên đường tìm cho được một công việc tại các sở làm, tại các công ty.

Không chỉ chen chân từng xăng ti mét trên các vĩa hè để bán cho được vài tấm vé số, để có thể đẩy chiếc xe hủ tiếu gõ trong cuộc mưu sinh, mà còn phải chen chân từng xăng ti mét trong các trường học, bệnh viện, nhất là bệnh viện ung bướu.

AI DỄ DÀNG HƠN AI?


Người “khiếm thính” họ không thích ai gọi mình là người “khiếm thính”, họ rất sẵn lòng khi ai đó gọi họ là người “điếc câm”. Họ cho từ “khiếm thính” như thể bảo rằng họ thiếu sót so với người khác, họ lý luận rằng họ bị điếc câm là do bệnh tật, tai nạn hay trời phạt... chứ chẳng phải do họ thiếu sót cái gì!
Được tạo bởi Blogger.