Thánh Veronica, Mattia Preti vẽ. Ảnh: Public Domain


Thứ sáu Tuần Thánh tôi được diễm phúc góp phần vào một vai diễn để đi lại cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su. Bữa đó, tôi hiện thân lại bà Veronica. Ngày ấy, Veronica đã lau mặt Chúa Giê-su với chiếc khăn trùm đầu của Thánh nhân, khuôn mặt của Chúa Giê-su đã in ấn trên khăn ấy. Hôm tôi góp vai đi chặng Đàng Thánh Giá, “vai diễn” xuất hiện ở chặng thứ sáu. Trước khi “diễn thật” tôi đã có nhiều ngày tập diễn theo phim tài liệu “Cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su”. Việc chuẩn bị cho một chặng đàng ngắn ngủi nhưng xuất hiện để tái hiện rõ nét nhân vật ấy làm tôi không khỏi lo lắng. Nghĩ nhiều cũng vậy. Tôi thực hiện không trăn trở.

Tôi cắt mảnh vải mới mua để may áo ra làm chiếc khăn. Nghiệm lại khuôn mặt Người trên con đường lên đồi Gongotha ấy. Ngồi vu vơ, mân mê với cây chì và vài cây bút màu nên hình ảnh Chúa Giê-su cúi mặt, đầu đội mão gai, vấy vá máu. Màu đỏ nước khi khô thành hồng, màu đó là giả, mà màu máu Chúa có khi nào nhạt đi đâu, lại chẳng giả bao giờ. Tôi cũng không nghĩ nữa, để đó và lo chu toàn “vai diễn” của mình vào chặng thứ sáu.

Lúc tôi xuất hiện, bước vội lại bỏ chiếc khăn trùm đầu, lau mặt Chúa Giê-su, đưa cho Chúa cốc nước mà bị quân lính đá văng. Lúc ấy, “vai diễn” quân lính nhập tâm vào chặng Đàng nên vừa đá hất xa ly nước, vừa làm tay tôi bị thương, không nặng nhưng có máu. Quân lính lôi Chúa Giê-su đi tiếp để tôi ngồi lại hai tay đưa lên hôn sâu chiếc khăn, lúc này chiếc khăn đã có máu thật, không còn là màu máu phớt hồng từ bộ màu nước. Nước mắt tôi tự chảy và ánh mắt hướng nhìn Giê-su bị quân lính lôi đau thương.

Ngày cuối tháng 8 của mùa Thu sắp qua, khung cảnh trầm lặng của đại dịch như một cách vô hình nào đó thúc đẩy tôi mở chiếc hộp ngắm lại chiếc khăn mang khung hình Giê-su ở chặng thứ sáu Tuần Thánh đó. Giê-su cũng đang bị quân lính cho đội mão gai tê tái, bị đánh đòn, bị kéo lê da thịt lẫn sỏi đá trên đường thương khó. Giê-su ấy là những người nghèo, người vô gia cư, họ bơ vơ lang thang hay nép vào một góc nào đó không để bị phát hiện trên mọi nẻo đường giãn cách. Giê-su ấy là những người đang phục vụ ở những khu cách ly, họ chạy, chạy nhưng không chạy trốn. Họ cùng đi trong và đi với Giê-su lên đồi ấy, đồi Vinh Quang. Giê-su ở thứ sáu Tuần Thánh ấy là chính những người bị nhiễm bệnh. Họ quằn quại trong tư tưởng, điên đầu trong suy nghĩ và bế tắc hoang mang trong khu cách ly. Cũng có thể nhìn thấy rõ nét hình ảnh những y bác sĩ, những tình nguyện viên mang trên mình đồ bảo hộ ở trong các khu cách ly là hiện thân sống động của bà Veronica. Hàng giờ, hàng ngày họ đã “quên mình” đi, “bỏ mình” lại để chiến đấu cùng với những người nhiễm bệnh. Họ đã ôm chặt hơn những “chiếc khăn lau mặt Chúa” là ôm lòng người, ôm tình nghĩa và cho đi sự hăng say nhiệt huyết của sự dấn thân. Để rồi cùng hướng nhìn về Chúa trên con đường thương khó khi xưa Ngài đã đi và hướng tới ngày vinh thắng trên đồi Canve.

Sài Gòn đã giãn cách gần hai tháng, chuỗi ngày ở nhà đọc con số tăng dần ai nấy cũng cảm nhận được một sự tang thương của Sài Gòn ngay lúc này. Sài Gòn như đang sống trong bầu khí của thứ sáu Tuần Thánh, ngày mà hoàn vũ chìm mình vào sự cô tịch, tưởng niệm lại cuộc thương khó của Chúa Giê-su. Sài Gòn như đang vác trên thân phồn hoa của mình một thánh giá nặng trĩu, u buồn, đau thương như cắt vào từng lớp da thớ thịt. Sài Gòn như đang rướn cong mình lên đón lấy những rạng đông dù lấp ló ở chân trời xa xa. Sài Gòn yên tĩnh thì không còn là Sài Gòn nữa. Nhưng giờ đây, Sài Gòn yên tĩnh làm sao…bóng của những người phu đổ rác thầm lặng đẩy xe vào mỗi sáng trên các sống đường của Sài Gòn cũng chẳng còn, những cánh cửa nhà, tiệm hàng im hơi, những hàng cây vẫn ở đó thấy bình minh lên nhưng chưa tỉnh giấc sương…Hình như, Sài Gòn phải vội sống, chen chúc sống mới đúng là Sài Gòn.

Mưa ngâu của mùa thu tháng 7 âm lịch miền Bắc giờ cũng khác, nó đan vào màn trời một chiếc lưới xám, màu xám dội vào lòng người âm thanh xanh biếc của những nỗi nhớ trùng khơi mù mịt, màu xám đưa võng trước mắt người một điệu ru hiền hòa tinh khiết. Tôi chạy vào mưa, đứng hòa quyện vào dòng nước mưa ấy cho trôi đi những đau thương về Sài Gòn, tôi mộng tưởng; mơ giấc mơ liên lỉ và gói trọn những giấc mộng ấy lên trời xanh về Sài Gòn ngày “phục sinh”.

Anh Jena










CẢM NHẬN THƠ

Khi đợt bùng phát của đại dịch Covid-19 lên đến đỉnh điểm, việc bảo vệ sức khỏe của người dân và để ngăn chặn sự lây nhiễm, thì sự cách ly và phong tỏa càng ngày càng được siết chặt hơn. Trong tình cảnh này, biết bao câu chuyện thương tâm đến xót lòng giữa những người ra đi và những người ở lại.

Trước những tình cảnh bi thương đó, Sr Têrêsa Nguyễn Vui, Dòng Nữ Tỳ Chúa Giêsu Linh Mục, đã gửi cảm nhận của mình cho mẹ qua những lời tâm sự như sau:

Thương lắm mẹ ạ! Các bệnh nhân ở đây hầu như đều bất động. Con virus quái ác hành hạ họ khổ sở lắm. Họ thoi thóp trong từng hơi thở, không người thân bên cạnh. Họ phó thác mạng sống họ cho các bác sĩ và điều dưỡng ở đây chăm sóc…

Bây giờ con mới thấm thía câu nói: “Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc”.[1]

Rồi khi đọc bài thơ “Con lo không kịp về tối nay!” của thi sĩ Sơn Ca Linh, tâm hồn tôi lặng đi trong một cảm xúc cô lắng, đến xót xa. Bởi vì những câu thơ mang đầy màu sắc và ngọt ngào tình yêu của một người mẹ; những câu thơ đã khiến cho trái tim tôi run lên những nhịp rung mà nó đã lắng đi trong suốt 31 năm qua. Nay, những câu thơ chan chứa tình mẫu tử lại khơi gợi trong tôi nỗi nhớ người mẹ đã tần tảo nuôi tôi khôn lớn, và nên người cho đến hôm nay.

Tôi vẫn còn nhớ, sau những tháng ngày miệt mài ôn tập, mùa đông năm 1989, tôi nhận được quyết định của Sở Y Tế Đường Sắt lên đường sang Ba Lan làm công tác chuyên môn. Đó là một nhiệm vụ thật bất ngờ, bởi vì tôi không bao giờ nghĩ rằng, mình sẽ đại diện cho ngành Y tế Đường Sắt để qua làm công tác chuyên môn với nước bạn, ‘Kết hợp châm tê trong phẫu thuật’. Bởi vì, vào giai đoạn đó, việc chọn và cử cán bộ đi công tác nước ngoài không phải là điều dễ thực hiện, nhất là đối với một bác sĩ còn trẻ người non dạ như tôi.


1. CON ĐI KHI MẸ CÒN RẤT TRẺ

“Con đi khi mẹ còn rất trẻ,
Thân cò đâu nhớ nỗi chia xa.
Nếu có khi mùa xuân trở lại,
Mong con về Tết ở quê nhà!”

Ôm hôn mẹ, mà lòng con tràn trào nước mắt. Con có linh cảm, con sẽ không còn cơ hội gặp mẹ lần nữa. Tuy ánh mắt của mẹ đượm buồn, nhưng đôi môi mẹ vẫn nở nụ cười động viên khuyến khích. Năm ấy, mẹ đã bắt đầu luống tuổi vì đã vất vả trải qua 65 năm cuộc đời nơi trần thế. Tuy không đến nỗi hom hem, nhưng những tháng ngày tần tảo nuôi chồng, chăm con khi xưa, đã làm cho khuôn mặt mẹ bắt đầu hằn lên những nếp nhăn của tuổi tác. Để rồi, “Khi con đi, mẹ không còn trẻ nữa”.

‘Thân cò đâu nhớ nỗi chia xa’, làm sao mẹ không nhớ đứa con trai đầu lòng, mà mẹ đã từng khấn xin với Chúa. Mẹ nhớ lắm chứ, mẹ chỉ dối lòng mình thôi. Bởi con biết mẹ rất buồn, có chăng là mẹ dấu đi những giọt lệ, không muốn nó làm mềm lòng con, vì mẹ sợ nỗi buồn của mẹ có thể làm nhụt chí nam nhi. Mẹ tiễn con đi trong nụ cười tươi tắn, nhưng không nở trọn vẹn như cánh hoa đón nắng ban mai.

Mẹ rất mong mùa xuân mau đến, để cháu con có niềm vui được sum vầy bên ông bên bà, bên tình cha nghĩa mẹ. Nhưng không thể nào mùa xuân tuổi đời của mẹ trở lại được nữa, nó đã trôi qua theo năm tháng. Cho nên, “Nếu có khi mùa xuân trở lại”, bây giờ mùa xuân đó, không thể là ‘Nếu’, mà chỉ có thể là đứa con trai yêu dấu của mẹ, trở về với ‘lòng mẹ bao la như biển thái bình’. Chỉ có nó mới có thể làm tung lên những con sóng dạt dào yêu thương đang muốn tràn trào lên những bãi bờ xa vắng.

Mẹ ơi! Mẹ nói: “Thân cò đâu nhớ nỗi chia xa”, thế sao mẹ lại nhắn rằng, “Mong con về Tết ở quê nhà”. Con biết, chỉ không đầy hai tháng nữa là Tết đến xuân về, nhưng con không biết ‘Mùa Xuân’ của mẹ có về kịp hay không! Khi mà con chỉ mới bắt đầu nhận công việc, trong một môi trường vừa mới vừa hoàn toàn xa lạ, chưa quen người quen việc, chưa hiểu cả tiếng của người và chưa bắt kịp với tốc độ công việc, thì làm sao có thể được về thăm mẹ vào dịp đầu xuân.


2. NHƯNG RỒI GIÓ ĐÔNG QUA NẮNG HẠ

“Nhưng rồi gió đông qua nắng hạ,
Tóc mẹ đen rồi ngã hoa râm.
Con gió bụi trần vương sỏi đá,
Nhớ con mẹ khẻ giọt lệ thầm.”

“Nhưng rồi gió đông qua nắng hạ”, con đã không thể kịp về với mẹ vào mùa xuân năm ấy, để cùng anh chị em và con cháu chúc tuổi mẹ. Có lẽ mùa xuân năm đó, niềm vui của mẹ không được trọn vẹn, bởi vì vắng bóng một cánh chim đầu đàn, để cùng nhau hợp xướng ca khúc mừng xuân chúc thọ, bằng những tiếng hót líu lo mà mẹ vẫn thích nghe, mặc dù đôi lúc nó làm cho mẹ cười xòa vì chúng hót sai cung lạc điệu.

Đông qua, xuân đến và nắng hạ bắt đầu chói chang. Ánh nắng không nhuộm cho mái tóc mẹ thêm óng mượt và đen huyền được nữa, nhưng nó làm óng lên những sợi bạc lấp lánh trong ánh hoàng hôn tuổi tác, “Tóc mẹ đen rồi ngã hoa râm”. Vâng, con đã thoáng thấy vẻ đẹp yêu thương từ những sợi bạc đã ngày càng nhiều hơn khi con lên đường phục vụ. Và giờ đây, mẹ ơi! Con không biết đứa em hay đứa cháu nào sẽ nhổ cho mẹ những sợi quăn úa để cho mái tóc mẹ vẫn giữ được vẻ đẹp trời mây.

Nhưng rồi, “Con gió bụi trần vương sỏi đá”, đã không để cho mái tóc mẹ mãi óng mượt, mà cứ khô dần đi bởi những ‘Con gió bụi trần’. Không những mang bụi trần, con gió còn mang cả những ‘sỏi đá’ nặng nề của bệnh tật ập đến một thân cây đã bắt đầu cằn cỗi; và không chỉ làm cho lá vàng rơi rụng, mà cả những chiếc lá còn xanh cũng thay nhau rời cành.

“Nhớ con mẹ khẻ giọt lệ thầm”, không nhớ sao được, khi mà đứa con đã bao lần bị mẹ bảo nằm xuống, đánh những cái roi yêu thương, để nhắc nhớ con đừng lỗi phạm, mà mẹ lại chan hòa nước mắt. Bây giờ không chỉ, ‘Nhớ con, mẹ khẻ giọt lệ thầm’, mà ngược lại còn là, ‘Nhớ mẹ, con khẻ giọt lệ thầm’. Bởi vì, khi đã có con có cháu, con mới cảm nghiệm được những giọt nước mắt của tình mẫu tử – mẹ đau hơn cả con đau. Mẹ ơi! mẹ cứ đánh đều đều những chiếc roi theo từng nhịp yêu thương của mẹ nữa đi, để nương theo đó, tim con sẽ tấu thành bản hùng ca, mà mẹ muốn con hát lên trong chính cuộc sống của mình.


3. THỜI GIAN NỐI MÙA QUA LẶNG LẼ

“Thời gian nối mùa qua lặng lẽ,
Mắt mờ thấp thỏm cuối trời xa.
Đã mấy chiều hoang ai đứng đợi,
Con về môi mẹ bỗng trổ hoa!”

Không như thời đại hôm nay, có điện thoại thông minh, màn hình trực tiếp, muốn gọi, muốn gửi, muốn nhắn, muốn xem bất cứ lời thư hay hình ảnh nào cũng được. Khi đó, con đếm từng ngày để mong nhận được thư của mẹ. Càng đếm, con càng cảm thấy mỗi ngày như dài thêm, và con hiểu rằng, trái tim của mẹ cũng đang ngày càng trĩu xuống bởi sức nặng của thời gian, khi mong những ‘lời yêu’ của con hồi đáp, “Thời gian nối mùa qua lặng lẽ”.

“Mắt mờ thấp thỏm cuối trời xa”, ôi! câu thơ đẹp xiết bao. Nó vẽ lên trong tâm hồn con, hình ảnh của mẹ đang từng ngày trông ngóng đứa con yêu. Con không là họa sĩ để vẽ bức tranh ấy tặng mẹ. Nhưng hình ảnh ấy vẫn luôn in đậm trong trái tim con, suốt những năm tháng xa mẹ, và cho mãi đến hôm nay. Dù mắt mẹ không mờ vì tuổi tác, nhưng con bên tây, mẹ bên ta, thì cuối chân trời thăm thẳm, mẹ cũng chẳng nhìn thấy được con. Nhưng con biết rằng, trái tim mẹ vẫn luôn dõi bước theo con trên từng chặng đường cuộc sống.

Ai là người đã từng đợi con mỗi chiều về sau một ngày phục vụ! nếu không phải là mẹ, cho dù con đã không còn nhỏ nữa. Nỗi lo lắng cho sự bình an của con luôn trở thành niềm vui cho mẹ, khi mỗi ngày mẹ nhìn thấy con bình an đi làm về. Nhưng hôm nay nơi xứ người, con không biết ngày nào mới trở lại quê hương, nên chiều chiều, dù vắng bóng con, mẹ vẫn cầu cho con trong từng lời kinh chuỗi hạt “Đã mấy chiều hoang ai đứng đợi”.

Mẹ à! ai cũng thích ngắm những cành mai rộ hoa trong những độ xuân về, nhưng họ lại trầm trồ và tấm tắc khen những gốc mai sần sùi đầy nếp nhăn nhưng vẫn tươi những sắc hoa vàng óng ả. Mai càng già, gốc càng lớn, hoa lại càng quí. Giờ đây, mỗi lần ngắm hoa, con lại nhớ đến nụ cười của mẹ. Đôi môi của mẹ không còn căng tràn sức sống, nhưng những nếp nhăn lại tạo nên những họa tiết, những điểm nhấn sinh động, làm cho ‘nụ đông’ của mẹ trở nên ấm áp và đáng yêu lạ thường, cho dù nó không còn rực rỡ, “Con về môi mẹ bỗng trổ hoa”.


4. BÂY GIỜ MẸ KHÔNG CÒN BIẾT NỮA

“Bây giờ mẹ không còn biết nữa,
Thôi chiều ra ngõ mỏi mòn trông.
Hết nụ cười tươi, dòng nước mắt,
Quên mang nỗi nhớ ngập trong lòng!”

Rồi một ngày, con nghe tin sức khỏe của mẹ bắt đầu yếu dần sau những tháng năm chống chọi với bệnh tật. Mẹ sốt cao, ăn uống kém dần và tinh thần không còn tỉnh táo như trước, lúc tỉnh lúc mê. “Bây giờ mẹ không còn biết nữa”, không phải ‘mẹ không còn biết nữa’ vì tuổi già làm cho mẹ lú lẫn, nhưng con cảm thấy rằng, có lẽ sức đề kháng của mẹ với bệnh tật đã không còn mạnh mẽ như xưa.

Mẹ bắt đầu nằm liệt giường và không còn đủ sức đứng lên để có thể mỗi chiều – “Ra ngõ mỏi mòn trông”. Con nôn nóng, tìm đủ mọi cách xin phép về Việt Nam để chăm sóc cho mẹ, nhưng dễ gì được đâu. Khi mà mẹ, “Thôi chiều ra ngỏ mỏi mòn trông”, thì lúc đó, con lại là người ‘Mỗi chiều ra ngõ trông quyết định’, mong sao sớm được phép cấp trên để kịp về thăm mẹ hiền, nhưng lực bất tòng tâm.

Cơn sốt kéo dài làm nụ cười của mẹ thêm héo úa và khô kiệt cả dòng nước mắt, “Hết nụ cười tươi, dòng nước mắt”. Khi nơi quê nhà mẹ đang sốt cao, thì cùng lúc đó bên Ba Lan trời lạnh cóng, tuyết rơi trắng cả bầu trời, con cũng bị cơn sốt dằn vặt đến nỗi bạn bè nhìn bảo, sao thấy bạn mệt mỏi đến thế; và cả bệnh nhân cũng quan tâm hỏi, sao bác sĩ ủ ê đến vậy. Bởi vì, con cũng đã, “Hết nụ cười tươi, ai thăm hỏi ”, và, “Tràn trào nước mắt, lúc cầu kinh”.

Bệnh ngày càng trở nặng, mẹ mất dần khả năng nhận biết người thân trong gia đình và từ từ đi vào hôn mê, “Quên mang nỗi nhớ ngập trong lòng”. Làm sao tâm hồn của mẹ có thể quên được những đứa con mà mẹ đã mang nặng đẻ đau; nhưng cái thân xác mỏng dòn đã không cho phép mẹ mang theo nỗi nhớ ngập lòng. Mẹ phải buông bỏ tất cả để thanh thản ra đi. Và, “Nỗi nhớ ngập lòng” đã trở thành cơn đau làm cho con phát sốt mỗi khi đêm về.


5. MẸ NHƯ CHIẾC LÁ ĐANG CHỜ CỘI

“Mẹ như chiếc lá đang chờ cội,
Cây cau còm cõi đã lung lay...
Ai biết bao giờ khi Chúa gọi ?
Con lo không về kịp tối nay !”

Con nôn nóng chờ tin mẹ mỗi ngày, bởi con biết, “Mẹ như chiếc lá đang chờ cội”. Khi đó, những mũi kim châm tê của con có thể khống chế được cảm giác đau của bệnh nhân trong lúc phẫu thuật, nhưng nó trở nên hoàn toàn bất lực để gắn lại chiếc lá đang sắp rơi theo quy luật của tạo hóa. Chỉ có một ‘Người’ duy nhất có thể làm được điều đó – Đấng đã tạo thành nên nó. Và con chỉ còn biết tín thác mọi sự cho Ngài.

Lúc này, con mới cảm nhận được câu thơ của Nguyễn Du: “Một ngày đằng đẵng xem bằng ba thu”. Thời gian lo lắng trong nỗi mong nhớ khôn nguôi chẳng khác gì tù ngục, không những lê thê mà còn trĩu nặng, bởi vì con biết, “Cây cau còm cõi đã lung lay”. Mẹ đã yếu lắm rồi, không còn ăn được nữa, nước uống cũng đã ngưng, thì ‘Cây cau đã lung lay’ lấy gì nuôi dưỡng để đủ sức đứng vững mà không quỵ ngã.

Trong cuộc sống, Thiên Chúa luôn kêu gọi chúng ta trở về với Ngài mỗi ngày, và không một ai biết rõ giờ nào Ngài đến để gọi chúng ta lần cuối cùng, “Ai biết bao giờ khi Chúa gọi”. Nhưng linh cảm cho con biết một điều chắc chắn, mẹ sẽ sớm về cùng Chúa trong nay mai. Ngay lúc này, mẹ không còn làm chủ thời gian của mẹ được nữa, Thiên Chúa sẽ đón nhận lại Thần Khí mà Ngài đã ban cho mẹ trong suốt cuộc hành trình 66 năm nơi trần thế.

Con nài nỉ Chúa và khẩn cầu Đức Mẹ thương ban cho con diễm phúc được nhìn mặt mẹ lần cuối. Dù đức tin vẫn dạy cho con biết rằng, không sớm thì muộn, con cũng sẽ sum họp với mẹ trên Nước Trời. Nhưng sao con vẫn ao ước điều đó được Ngài thực hiện ngay hôm nay, trong cõi đời tạm này. Bởi trái tim con đang tăng nhịp đau với những nhát bóp giục giã khôn xiết – Con muốn được nhìn thấy nụ cười của mẹ. Nhưng, mẹ ơi!, “Con lo không về kịp tối nay”.



Nha Trang, ngày 28/08/2021

Lễ kính thánh Augustino, Giám mục, Tiến sĩ Hội Thánh

Bình Nhật Nguyên


[1] Têrêsa Nguyễn Vui, Dòng Nữ Tỳ Chúa Giêsu Linh Mục, Thương lắm mẹ ơi!, Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/thuong-lam-me-oi-64032



5. Chút tâm tình của người cao tuổi

“Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa” (Philippê 4:4)

Trong thông điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô gửi cho ông bà và người cao tuổi lần thứ nhất, Ngài viết:
(Ảnh: Sưu tầm)

Tôi biết rõ thông điệp này đến với anh chị em vào thời khắc khó khăn: đại dịch như cơn bão dữ dội và bất ngờ vùi dập chúng ta; đó là thời gian thử thách đối với tất cả mọi người, đặc biệt là đối với chúng ta, những người cao tuổi. Nhiều người trong chúng ta ngã bệnh, những người khác qua đời hoặc chứng kiến cái chết của vợ/chồng hoặc những người thân yêu, cũng có những người rơi vào tình trạng tách biệt và cô đơn kéo dài.

Ngay cả trong những thời khắc đen tối nhất, như trong những tháng ngày đại dịch này, Chúa vẫn tiếp tục sai các thiên thần đến để xoa dịu nỗi cô đơn của chúng ta và nhắc nhở chúng ta: “Ta luôn ở cùng anh chị em!”. Ngài nói điều này với mỗi anh chị em, và Ngài nói điều đó với tôi. Đó là ý nghĩa của ngày này, ngày mà tôi muốn chúng ta cử hành lần đầu tiên trong năm đặc biệt này, sau thời gian dài bị cô lập và khi cuộc sống xã hội dần dần bắt đầu trở lại. Mong sao mọi bậc ông bà và người lớn tuổi, đặc biệt những người lẻ loi nhất trong chúng ta, được một thiên thần thăm viếng!

Đôi khi các thiên thần đó mang khuôn mặt con cháu chúng ta, có lúc lại là khuôn mặt của các thành viên trong gia đình, của các bạn nối khố hoặc những người mà chúng ta quen biết trong thời kỳ khó khăn này. Thời gian hiện nay cho chúng ta thấy rõ, đối với mỗi người chúng ta, những cái ôm và các cuộc thăm hỏi thì quan trọng dường nào. Tôi rất buồn vì ở một số nơi những điều này vẫn còn chưa thể thực hiện được![1]


Lạy Chúa! Chúng con là ông bà và những người cao tuổi, tuy không còn sức khỏe để cùng con cháu và những người trẻ tình nguyện ra tuyến đầu chống dịch, cũng như không còn sức để khuân vác hay chạy xe đi phân phát những phần lương thực, thực phẩm cho những người gặp khó khăn, hoặc trực tiếp thực hiện một công việc bác ái nào đó cho những anh chị em đang khốn khổ vì dịch bệnh.

Tuy tuổi cao bóng xế, nhưng tâm hồn chúng con vẫn luôn là mùa xuân yêu thương, mùa hè nhiệt huyết, mùa thu bao dung và mùa đông ấm áp. Thế nên, tuổi tác không phải là mốc thời gian để cho phép chúng con nghỉ hưu, hưởng nhàn. Bởi vì, chúng con vẫn ôm trong trái tim của mình những ‘thiên thần’ đang cống hiến cả cuộc sống cho những anh chị em không may bị nhiễm bệnh, những ‘thiên thần’ đang rộng tay làm việc bác ái với đủ mọi phương cách khác nhau… Chúng con, bằng lời kinh nguyện và hiệp dâng thánh lễ, cùng những hy sinh nhỏ nhặt, mà chúng con có thể làm được, xin dâng lên Chúa – Đấng là Cha nhân từ của tất cả chúng con.

Lạy Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, xin ban bình an và lòng nhiệt thành cho những ‘thiên thần’ mang vẻ đẹp của màu xanh bác ái, màu xanh niềm tin và màu xanh hy vọng, để họ luôn hăng say trong công tác phòng chống dịch bệnh, hầu niềm lại niềm vui cho những người đang đau khổ và thất vọng, để Danh Cha luôn cả sáng, luôn đẹp như “Tơ đờn vọng dang ra”. Và xin Cha thương nhận linh hồn những người vì dịch bệnh đã ra đi trước chúng con, được hưởng hạnh phúc đời đời với Cha.

Lạy Trái Tim Cực Thánh Đức Chúa Giêsu, xin thương làm mềm trái tim chai đá, chưa biết rộng mở của chúng con. Để chúng con biết chia sẻ cho nhau chút miếng bánh và những con cá nhỏ, mà chúng con đang có. Để Chúa có thể phân phát cho tất cả mọi người, hầu đem lại niềm vui cho những ai đang đói ăn thiếu mặc. Và qua những dấu lạ đó, họ nhận ra Chúa luôn là ‘Tấm Bánh’“Chim ngàn trăng” sẽ đem đến cho mọi người.

Lạy Chúa Thánh Thần là Đấng an ủi, xin nâng đỡ, cứu giúp và giải thoát thế giới chúng con khỏi mọi sự dữ trong cơn đại dịch này. Giúp chúng con biết nhận ra những dấu chỉ của tình yêu Chúa, hầu củng cố đức tin non yếu của chúng con. Để chúng con biết dâng lời chúc tụng, tôn vinh và tạ ơn Chúa, đã ban cho chúng con mọi ơn lành hồn xác, tràn trào như “Nguồn thơm thêm đầy rẫy”.

Lạy Đức Maria là Mẹ Chúa Kitô và là Mẹ của chúng con. Thảm họa Covid đã gây ra biết bao nỗi đau thương xé lòng. Xin trái tim nhân từ của Mẹ luôn an ủi kẻ âu lo, cứu kẻ liệt kẻ khốn và phù hộ chúng con qua cơn nguy biến này. Để cho mọi người nhận biết Tình Yêu của Thiên Chúa mãi luôn là “Bốn mùa Thơ xanh, xanh như cẩm thạch”.Amen!

Bốn mùa thơ xanh, xanh như cẩm thạch,
Chim ngàn trăng đem tiếng lạ về ca
Ca, cầm ca, tơ đờn vọng dang ra
Cho thêm ý, nguồn thơm thêm đầy rẫy.

(Ảnh: Sưu tầm)

*Cảm ơn tất cả các tác giả đã viết bài và đăng những hình ảnh mà tôi xin phép được trích dẫn để minh giải và minh họa cho bài viết này.

Nha Trang, ngày 13/8/2021

Bình Nhật Nguyên
(Trích tập: Những tiếng chim ca màu Covid)

-----------------------------
[1] ĐTC Phanxicô, Sứ điệp của Đức thánh cha nhân ngày thế giới ông bà và người cao tuổi lần thứ nhất, Nguồn: https://www.hdgmvietnam.com/chi-tiet/su-diep-cua-duc-thanh-cha-nhan-ngay-the-gioi-ong-ba-va-nguoi-cao-tuoi-lan-thu-nhat-25-7-2021--42285



4. Cho thêm ý, nguồn thơm thêm đầy rẫy

Trong cuộc sống chúng ta, xem ra nhiều lúc Thiên Chúa cũng câm nín. Nhưng nếu Ngài câm nín, chúng ta phải biết, Ngài có một lý do chính đáng. Thiên Chúa không bao giờ ngoảnh mặt với chúng ta; đúng hơn, sự im lặng của Ngài là một cách thức để lôi kéo chúng ta, thậm chí, đến gần Ngài hơn; hơn cả việc Ngài muốn chúng ta thuộc về Ngài tức thì ngay khi Ngài hét ‘thật to, thật rõ’ điều đó! Sự im lặng của Thiên Chúa không nhất thiết là dấu hiệu của việc Ngài chẳng thiết tha gì đến chúng ta hoặc không thích chúng ta; nhưng việc Ngài ‘không đáp lại một lời’ thường là dấu hiệu cho thấy ‘một hành động mang tính thanh luyện’ nhằm lôi kéo chúng ta đến việc biểu lộ đức tin của mình lên một cấp độ cao hơn, đầy đủ hơn và dĩ nhiên, mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần.

Trong những ngày hôm nay, xem ra Thiên Chúa vẫn ‘không đáp lại một lời’ khi chúng ta đang rên siết trước dịch bệnh. Vậy mà, Ngài đang ở với chúng ta, khóc với chúng ta, lắng nghe chúng ta. Và dẫu Ngài không nói một lời nhưng sự hiện diện của Ngài thì thật kỳ diệu! Ngài đang vướng víu trong bộ đồ bảo hộ nặng nề phải mặc suốt ngày của các y, bác sĩ và các nhân viên; Ngài ở trong những trái tim nhân ái sáng tạo ATM gạo, và cả ATM Oxy; Ngài ở trong những bác nông dân đang thu góp hoa màu, chất lên những ‘chuyến xe chạy ngược’…[1]

Bây giờ, Thiên Chúa ‘không đáp lại một lời’, không phải Ngài không nghe chúng ta nói, cũng chẳng phải Ngài không giúp đỡ chúng ta, nhưng Ngài đang chờ đợi sự nổ lực của chúng ta. Ngài ‘không đáp lại một lời’, nhưng rồi Ngài sẽ hỏi chúng ta:

(31) "Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. (32) Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. (33) Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái.

(34) Bấy giờ Ðức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: "Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. (35) Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; (36) Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm".

(37) bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; (38) có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? (39) Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến thăm đâu?" (40) Ðể đáp lại, Ðức Vua sẽ bảo họ rằng: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy". (Mt 25, 34-40)

Vâng, Lạy Chúa! Xin ‘Cho con thấy Chúa’ trong những phận người mỏng manh khốn khổ đang sống quanh con, để con xác tín rằng Chúa luôn đồng hành bên con.

Đời con như chiếc thuyền trôi
Lênh đênh xuôi ngược dòng đời
Sóng ba đào xô lấp bủa vây
Giữa dòng con chới với tả tơi

Sao con không thấy Chúa
Đưa bàn tay đỡ nâng đời con?
Để mình con chèo chống
Để thuyền con sắp tan giữa dòng.

Xin ban thêm niềm tin để con thấy Chúa luôn đồng hành
Cho con thêm sức mạnh để con thắng vượt ngàn gian nan
Cho con qua khổ đau đường Thánh Giá giúp con tôi luyện
Đức tin vững vàng tình yêu Chúa nồng nàn chứa chan.

(Sr. Hiền Hòa – Cho con thấy Chúa)

Trong thư mục vụ ngày 27/7/2021, Đức Tổng Giám Mục Giuse Nguyễn Năng viết, “Chúng ta đóng cửa nhà thờ, chứ không đóng cửa lòng”:

Cùng với lời cầu nguyện, tôi mời gọi anh chị em tích cực hơn, năng động hơn, dấn thân hơn, nhiệt tình hơn, để giúp đỡ những người đang gặp khó khăn đau khổ. Cũng như các Tông đồ khi xưa, chúng ta dễ phủi tay trốn trách nhiệm: “Xin Thầy cho giải tán dân chúng đi!”. Thầy quặn lòng, nên Thầy không giải tán, mà lại ra lệnh: “Chính anh em hãy cho họ ăn đi!” (Mc 6, 37).[2]

Với lời khích lệ của vị chủ chăn, đã có biết bao tâm hồn thiện nguyện hy sinh tiền của, thời gian và sức khỏe để tạo thành vẻ đẹp, “Bốn mùa thơ xanh, xanh như cẩm thạch”, đã làm, “Bốn mùa thơ xanh”, được dồi dào hơn khi, “Cho thêm ý”, và, “xanh như cẩm thạch”, trở thành, “nguồn thơm thêm đầy rẫy”.

Trước đây, trong chương trình, “Tiếng hát vì người nghèo”, Linh mục JB Nguyễn Sang cùng với nhóm cộng tác đã giúp đỡ biết bao cảnh nghèo đói và bệnh tật. Thì bây giờ “Tiếng hát vì người nghèo” – “Ca cầm ca” đã thay việc đàn ca xướng hát, thay việc đi lưu diễn, nhằm quyên góp để tặng những ngôi nhà tình thương cho những người đang sống và cả những áo quan tình yêu cho những ai đã khuất…đã được đổi là “Tay cầm tay” để tổ chức những suất ăn từ thiện, những chuyến hàng chở lương thực, thực phẩm… tiếp tế cho những khu vực bị giãn cách xã hội vì đại dịch. Những nghĩa cử cao đẹp đó đã biến chương trình ‘Tiếng hát vì người nghèo’ từ chỗ, “Ca cầm ca, tơ đờn vọng dang ra”, trở thành, “Tay cầm tay, tình thương Chúa bao la”.

Vì thế, câu thơ tiếp theo, “Cho thêm ý”, được hiểu như là sự sáng tạo tình yêu nơi mỗi người, là những sự đóng góp ý kiến, sự nâng đỡ tinh thần, cũng như sự hỗ trợ vật chất để giúp những anh chị em đang gặp khó khăn trong đại dịch. Nó tựa như sự đóng góp ít ỏi “năm chiếc bánh và hai con cá” của mỗi người chúng ta, thì câu, “nguồn thơm thêm đầy rẫy”, mang ý nghĩa là sự sáng tạo tình yêu của Thiên Chúa, ‘nguồn thơm’ là hồng ân, là phép lạ hóa bánh ra nhiều, nhiều đến nỗi sau khi mọi người ăn no nê vẫn còn dư 12 thúng đầy, ‘thêm đầy rẫy’. Rõ ràng, Chúa chỉ cần tấm lòng nhân ái của chúng ta đối với tha nhân thì mọi sự còn lại đã có Ngài lo liệu.

Và bài chia sẻ của Linh mục Minh Anh thật ý nghĩa làm sao, khi nó cho chúng ta thấy phương cách mà Thiên Chúa đã hóa bánh ra nhiều, từ những đóng góp nhỏ bé của chúng ta cho những mảnh đời trong hoàn cảnh khó khăn của đại dịch Covid.

“Bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người!”.

Với bài Tin Mừng (Ga 6, 1-15), Chúa Giêsu, như một Êlisê mới, cũng phải ‘đối mặt với một điều không thể’ giống hệt điều mà Êlisê đã đối mặt. Trước hàng ngàn người đang đói, Ngài bảo các môn đệ, “Hãy cho họ ăn!”; Philipphê cũng cự nự, “Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút”. May thay, Anrê cho biết, ở đó, có năm chiếc bánh và hai con cá của một em bé, nhưng ông cũng đã cự nự, “Bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người!”. Nhưng, Chúa Giêsu nói, “Cứ bảo người ta ngồi xuống!”, số đàn ông độ 5.000 người; và Ngài đã cho họ ăn no nê mà vẫn còn dư. Dĩ nhiên, làm được điều đó vì Ngài là Chúa, nhưng sự thật là, Chúa Giêsu vẫn có thể làm mọi điều Ngài muốn; và Ngài cũng có thể làm như vậy trong cuộc sống của mỗi người chúng ta!

Có thể, ngay hôm nay, chúng ta cũng đang ‘đối mặt với một điều không thể’ nào đó! Corona, một dịch bệnh ‘không thể’; một bề trên ‘không thể’; một người chồng, một người vợ ‘không thể’; một đứa con ‘không thể’; hoặc một tình huống ‘không thể’ vượt qua nào đó. Liệu chúng ta có là ‘người của Thiên Chúa’ như Êlisê, như Chúa Giêsu không! Chúa Giêsu đã hoà mình vào cuộc sống của chúng ta, Ngài hiểu sự mệt mỏi và những giới hạn của mỗi người; Ngài không để cho bất cứ ai đói khát, hư mất hoặc tuyệt vọng; Ngài nuôi chúng ta bằng Thịt Máu Ngài, Lời Ngài. Ngài luôn ở đó, nói với chúng ta rằng, “Mỗi khi ‘đối mặt với một điều không thể’, con có biết tìm đến Ta không?”.[3]
(Hình minh họa)
Đức Thánh Cha Phanxicô nói: “Can đảm lên, hãy cho sự ít ỏi mà bạn có, các tài năng và của cải của bạn, bạn hãy để những thứ đó cho việc sử dụng của Chúa Giêsu và của các anh em của bạn. Bạn đừng sợ, sẽ không mất đi đâu hết, bởi vì, nếu bạn chia sẻ, Thiên Chúa sẽ nhân lên. Bạn hãy xua đuổi cái tính khiêm nhượng giả dối của bạn cảm thấy mình không thích đáng, hãy tin tưởng. Hãy tin vào tình yêu, vào sức mạnh của sự phục vụ, vào sức mạnh của sự miễn phí.”[4]

Và thế là, tình yêu và lòng nhân ái trong muôn vàn trái tim đã trỗi dậy và rộng mở. Từ những rung động của trái tim, tình yêu đã sáng tạo nên những vẻ đẹp trong từng nghĩa cử yêu thương. Bởi qua ánh mắt, tình yêu đã thấu cảm những nỗi cơ cực của đồng loại. Bằng đôi tai, tình yêu cảm thông được nỗi đau trong từng hơi thở…

Để rồi, những tâm hồn tràn đầy nhiệt huyết đã khởi xướng lên biết bao hành động yêu thương và nghĩa cử tốt đẹp, “Cho thêm ý”.

4.1. Cho thêm ý: từ những đóng góp của cá nhân

Cho thêm ý: Những shipper thiện nguyện, “Làm những việc nhỏ với tình yêu lớn”.

Cho nên đã có những giáo dân, tu sĩ, cho đến cả linh mục đã trở thành những Shipper thiện nguyện, tự suy nghĩ và sáng tạo ra đủ trăm phương ngàn cách, để có thể làm những công việc dù là nhỏ bé, nhưng với tấm lòng tràn đầy yêu thương dành cho tha nhân. Họ là những thanh niên trẻ tình nguyện đi chợ mua đồ giúp dân, tiếp tế các nhu yếu phẩm cho những người dân ở trong vùng bị phong tỏa, và cả những người ở nơi bị cách ly, mà vẫn luôn vui vẻ, nhiệt tình, không sợ khó khăn, trở ngại.

Bởi vì, “Không phải tất cả chúng ta có thể làm những việc lớn, nhưng chúng ta có thể làm những việc nhỏ với tình yêu lớn”. (Thánh nữ Têrêsa Calcutta)
(Ảnh minh họa)

Cho thêm ý: những shipper chuyên chở yêu thương, “Ở đâu có tu sĩ, ở đó có niềm vui”.

Họ là những nữ tu tay yếu chân mềm, ngày ngày lo tu tập và kinh nguyện, nay đã trở thành những shipper chuyên chở yêu thương. Các Dì không có rau quả và cũng không làm cho rau quả hóa nhiều, nhưng Thiên Chúa đã nhân lên, đã hóa nhiều, nhờ những tấm lòng trắc ẩn biết rộng tay chia sẻ.

Và giữa bao công việc bề bộn, tính hài hước của các Sơ làm chúng ta cảm nhận được câu nói của Đức Thánh Cha Phanxicô, “Ở đâu có tu sĩ, ở đó có niềm vui”. Trong Sài Gòn nhật ký cách ly, Sơ Minh Du viết cách khôi hài: Tình của người Đắk Lắc, Cam Ranh, Đà Lạt và Sài Gòn dành cho người Sài Gòn khiến cho bà Sơ quên cả việc đi ba gác máy mà được “ông hai mê”![5]
(Các sơ đưa rau đến các khu cách ly)

Làm sao ngăn được trái tim yêu

Thiếu thốn, cô đơn, biết bao điều

Trái tim mách bảo đường tìm đến

Cô vít hay không, nó cũng liều.

Cho thêm ý: “Tôi cũng khổ nhưng phải chia sẻ với người khổ hơn”.

Kể cả những người không mấy dư giả, họ là những người bán cơm vỉa hè, thuê nhà trọ… nhưng họ đã, “Cho thêm ý”, khi trái tim họ rộng mở trước những nỗi khổ của tha nhân.

Bà Hòa cho biết, số cơm từ thiện này là do bà và con cháu trong nhà góp tiền, tự nấu để hỗ trợ người cần. Bà nói, bà bán cơm vỉa hè mấy chục năm qua vẫn phải đi ở nhà trọ. Nhiều năm lăn lộn, bà thấu hiểu nhiều cảnh khổ nên khi dịch bệnh diễn biến phức tạp, bà càng thương những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình.

“Tôi khổ nhưng phải chia sẻ với người khổ hơn lúc khó khăn này”, bà Hòa nói.[6]
(Bà Hòa phát cơm từ thiện)

Cho thêm ý: Có thể nhịn ăn nhưng không thể "nhịn" thở.

Con người sống không chỉ cần có cơm bánh, mà còn sống nhờ nước và không khí. Biết bao người nhiễm Covid đã ra đi vì không có đủ máy thở, không đủ oxy để thêm dưỡng khí cho nhu cầu cơ thể. Thế là, tình yêu lại sáng tạo, tình yêu lại, “Cho thêm ý”.

“Tôi nghĩ rằng 1 bịch gạo người ta có thể ăn được vài ba ngày, hoặc thậm chí có thể nhịn ăn 1-2 ngày, nhưng việc thở thì không thể "nhịn" được dù chỉ một vài phút. Sau khi thấy hình ảnh một người cha sau 18h phải cấp tốc đi tìm bình oxy cho con, vì nếu không có bình oxy thì người con đó có thể không thở được, tôi thấy được sự cơ cực của những gia đình có những người thân đang bị bệnh..., anh Hoàng Tuấn Anh nói về lý do anh triển khai ATM bình oxy cấp tốc trong bối cảnh dịch Covid-19 bùng phát ở TPHCM và nhu cầu sử dụng bình oxy đang hiện hữu.[7]

(Những chiếc bình ATM- oxy)

Cho thêm ý:“Tôi từng ngủ ở dưới gầm cầu, cũng từng mơ ước…”.

Trước tình cảnh người lao động bị giãn cách xã hội, họ không còn công ăn việc làm lại Sài gòn cũng như ở các tỉnh lân cận. Những con người khốn khổ đành dắt díu nhau trở về làng quê của mình, để tìm nơi nương tựa.

Thấy cảnh tha phương cơ cực của người dân xa quê, trái tim chị Huệ đã bắt được những nhịp đập mệt mỏi và rời rã của người dân đang vất vả, cố chắt chiu từng đồng, để tìm cách về lại quê nhà, thì tấm lòng nhân ái của chị đã, “Cho thêm ý”, khi vừa gửi cho họ chút tiền làm lộ phí, chị vừa nghẹn ngào chia sẻ:

“Tôi từng ngủ ở dưới gầm cầu, cũng từng mơ ước có thật nhiều tiền để trở về quê nên hiểu cảm giác của những người vội vã trở về, những gương mặt mệt mỏi, những ánh mắt buồn lo, đặc biệt là hình ảnh những em bé còn quá nhỏ. Đau xé lòng! Dịch bệnh đã làm bao gia đình điêu đứng. Khi rời nhà rời quê đi làm ăn chắc không ai nghĩ có ngày trở về trong hoàn cảnh như thế”.[8]
(Chị Huệ tặng tiền cho những người về quê chống dịch)

4.2. Nguồn thơm thêm đầy rẫy: đến những sáng kiến của tập thể

Từ những nghĩa cử tự phát đơn lẻ, “Cho thêm ý”, để giúp người dân trong vùng dịch bệnh, đã khởi phát trong cộng đồng những dự án và chương trình rộng lớn hơn mang tính tập thể. Những sự đóng góp như lớp lớp những con sóng nhân ái cuồn cuộn vỗ vào bến bờ yêu thương, càng làm cho, “Nguồn thơm thêm đầy rẫy”. Phải chăng, đó là phương cách mà Thiên Chúa đang làm ‘cấp số nhân’ lòng bác ái của chúng ta.

Nguồn thơm thêm đầy rẫy: những ‘Tấm vé nghĩa tình’.

Với ‘Vòng tay Việt’, những ‘Siêu thị Mini 0 đồng’ đã ra đời, những ‘Tấm vé nghĩa tình’ xuất phát từ tình thương của nhiều người đã gởi những đóng góp về nơi Văn phòng Hội đồng Giám mục Việt Nam, hy vọng mang đến sự an ủi phần nào nỗi đau thương khốn khổ mà người dân nghèo đang phải gánh chịu do đại dịch Covid gây ra. Nhiều người nhận tấm vé này đã tâm sự về hoàn cảnh khốn khổ. Một chị kể: “Thất nghiệp mấy tháng nay, không có tiền còn phải nuôi cha mẹ già yếu và một đứa cháu”. Có gia đình cả hai vợ chồng đều thất nghiệp. Rất nhiều hoàn cảnh khó khăn... kể không hết![9]
(Tấm vé nghĩa tình- Siêu thị Mini 0 đồng với sự đồng hành của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam)

Nguồn thơm thêm đầy rẫy: “Tấm lòng người Vinh không xa”.

Đến những anh chị em tận miền Trung xa xôi, tuy đất đai không được màu mỡ, hoa lợi không nhiều, nhưng cũng tích cóp những chuyến hàng giàu tình thân ái, để chia sẻ bớt nỗi khốn khổ của anh chị em miền Nam.

Trong chuyến hàng, “Giáo phận Vinh cùng Sài Gòn vượt qua đại dịch Covid-19”, Lm. Ngô Sĩ Đình, OP viết: “Vinh cách Sài Gòn 1.400km, nhưng tấm lòng người Vinh lại không xa. Không xa không chỉ vì rất nhiều con cái Vinh đang sống và làm việc tại Sài Gòn, không xa không chỉ vì bóng dáng Sài Gòn thấp thoáng ở Vinh mỗi khi Vinh gặp hoạn nạn, nhưng không xa còn vì người Vinh rất giàu tình tương thân tương ái”.
(Chuyến xe của giáo phận Vinh hướng về Sài Gòn)

Làm sao cản được trái tim thương

Vất vả gian nan khắp nẽo đường

Trái tim vượt cả ngàn nguy hiểm

Cô vít sợ gì, dẫu có vương.

Nguồn thơm thêm đầy rẫy: ‘Chẳng lẽ chúng ta lại đứng nhìn’

Đến những vùng xa xôi như Đạ Tông, Đưng K’nớ, Lộc Tân… bà con đồng bào dân tộc cũng lên rừng thu hái rau, măng, trái cây và góp thêm những gì họ có trong vườn để chuyển đến Caritas Sài Gòn.

Thật cảm động khi có nhiều em nhỏ theo cha mẹ ra nương rẫy thu hoạch bầu, bí, rau là sản phẩm tự cung tự cấp hằng ngày của gia đình để gởi về vùng dịch Covid-19.

Một thành viên trong Caritas Đà Lạt chia sẻ: “Thiên Chúa đang quặn đau trước nỗi khổ của con người, Ngài đang ôm ấp nỗi đau của phận người chúng ta, đặc biệt trong đại dịch Covid này. Trước hình ảnh cụ già gầy guộc bên bình thở oxy, trẻ thơ bơ vơ một mình bước vào khu cách ly, những người lao động bôn ba xuôi ngược vật vã trên đường về quê, bác sĩ và nhân viên y tế miệt mài chữa trị, và nằm xoài ra sàn để lấy lại sức. Còn chúng ta thì sao? Chẳng lẽ chúng ta đứng nhìn? Mẹ Têrêsa Calcutta đã nói: ‘Một trong những căn bệnh lớn nhất là sống mà không giúp ích cho ai’, chúng tôi tin rằng các hoạt động chúng ta đang làm là một trong những phương thuốc chữa lành những hậu quả của đại dịch”.[10]
(Các em nhỏ theo cha mẹ thu gom nông sản)

Nguồn thơm thêm đầy rẫy: “Ai rồi cũng có lúc ốm đau”.

Cả đến những anh chị công an mà đôi khi chúng ta ngỡ rằng, công an chỉ biết giữ luật pháp và công lý. Thì nay những trái tim đó đã cùng một nhịp đập với những người dân khốn khổ.

Và thật xúc động khi nghe Thượng tá Đỗ Duy Hải, Trưởng Công an huyện Gio Linh, Quảng Trị, chia sẻ: “Ai rồi cũng có lúc ốm đau, Sài Gòn cũng không là ngoại lệ. Mấy ngày nay, trên mọi nẻo đường, mọi vùng quê, mọi tầng lớp nhân dân đều chung tay hướng về Sài Gòn với tất cả yêu thương, chia sẻ, động viên. Thực sự làm mình cay cay nơi khoé mắt, cũng thực sự hạnh phúc khi được sống ở đất nước này!”

(Công an Gio Linh vận chuyển 22 tấn lương thực, thực phẩm vào giúp đỡ người lao động nghèo 
ở TP Hồ Chí Minh)

Nguồn thơm thêm đầy rẫy: Biệt đội taxi chạy đua với tử thần, “Cấp cứu được bệnh nhân nhanh nhất mới là quan trọng”.

Rồi đứng trước tình cảnh của những bệnh nhân bị F0 phải đành đoạn ra đi, vì không có đủ xe cấp cứu vận chuyển đến bệnh viện. “Cho thêm ý”, đã trở thành, “Nguồn thơm thêm đầy rẫy”, khi với sự hợp sức của Sở y tế thành phố cùng hãng xe Taxi Mai Linh đã kịp thời cho ra đời, ‘Biệt đội taxi chạy đua với tử thần’.

Ông Dũng tâm sự: “Dù chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng vừa nhận thông báo cuốc xe cấp cứu F0 đầu tiên tay chân tôi run lẩy bẩy. Chạy tới nơi gặp bệnh nhân hơn 60 tuổi, thở không nổi, người nhà thì cứ khóc lóc nên mình thấy đau lòng hơn là run sợ. Sau chuyến đó, tôi tự tin hơn khi cầm vô lăng, đặt mục tiêu làm sao chạy nhanh nhất, cấp cứu được bệnh nhân nhanh nhất mới là quan trọng. Nhìn bệnh nhân hôn mê tím tái được dần hồi phục, chúng tôi như tiếp thêm động lực”.

Anh Hoàng cũng chia sẻ: “Dù có vác bình oxy 15kg chạy 500m vào hẻm hay chạy xa hơn nữa thì dù có mệt đến mấy đi nữa, mà cứu kịp bệnh nhân F0 thì em cũng thấy vui vẻ, phấn khởi, có thêm động lực để theo nghề”.

Hoàng ôm bình oxy chạy thẳng vào nhà bệnh nhân F0. Ảnh: Độc Lập)

Nguồn hương thêm đầy rẫy: Trạm tiếp sức tình thương, “Không thấy mệt mà cảm thấy rất vui”.

Rồi những ngày qua, khi thấy từng đoàn người tay bồng tay bế, tay xách nách mang, chắt chiu nhau trên những chiếc xe máy đã mòn cả lốp. Họ phải ăn bờ ngủ bụi, phải gắng sức vượt những đoạn đường dài hàng trăm cây số, để tìm về nơi quê nhà bình an.

Tu Đoàn Bác Ái Chúa Kitô Tôi Tớ tại Giáo phận Phan Thiết đã trở thành điểm tiếp sức cho những anh chị em di dân khố khổ này. Không chỉ hỗ trợ cơm, nước, bánh trái, các tu sĩ còn hỗ trợ thêm xăng và kiêm luôn việc sửa xe cho những người bị hư xe dọc đường. Các thầy chia sẻ, dù làm việc luôn tay luôn chân, không ngơi nghỉ, nhưng không thấy mệt mà cảm thấy rất vui vì có thể gánh vác, san sẻ giúp bà con bớt nỗi nhọc nhằn, tiếp thêm năng lượng giúp họ vượt qua hành trình dài một cách an toàn, về đến nhà được bình an.[11]
(Tu đoàn Bác ái xã hội)

Nguồn hương thêm đầy rẫy: Trạm sửa xe xuyên đêm, “Tất cả đều được miễn phí cho bà con”.

Và ngọn lửa trong những trái tim yêu thương lại bùng lên khi họ luôn tìm đủ mọi cách thế để có thể giúp đỡ một điều gì dù là nhỏ nhặt cho một ai đó đang cần. Thế là trạm sửa xe xuyên đêm đã quy tụ lại những ngọn lửa soi chiếu đêm thâu.

“Mỗi tối, chúng tôi hỗ trợ sửa chữa được hơn 30 xe với nhiều công việc khác nhau như: thay nhớt, thay ruột, đóng bi, kiểm tra máy móc. Tất cả đều được miễn phí cho bà con”, “Lúc nào còn được giúp bà con thì nhóm tôi luôn sẵn sàng hỗ trợ bà con hết mình. Những người trong nhóm chúng tôi đến từ nhiều ngành nghề khác nhau như: cắt tóc, sửa xe, chạy xe ôm công nghệ…”, anh Vũ chia sẻ.[12]
(Sửa xe xuyên đêm để người dân kịp về)

Nguồn hương thêm đầy rẫy: Bát súp nóng giữa núi rừng Hải Vân, “Chị ơi, súp nóng ngon lắm, chị ăn đi cho lại sức!”.

Không thạo kỹ thuật sửa xe như cánh mày râu, các chị em lại có sáng kiến làm ấm lòng những người dân quê, đang kiệt sức trên chặng đường ma-ra-tông đầy gian khổ, bằng những bát súp nóng giữa núi rừng Hải Vân.

“Chúng tôi mệt lắm vì đường dài, phải đi chậm vì có nhiều trẻ con, có đứa nhỏ còn chưa được một tuổi. Biết vượt đường xa về quê sẽ vất vả, nhưng dịch bệnh như vậy chúng tôi không còn tiền để trọ, không còn tiền mua sữa cho con”, anh Trần Hà, một người dân Thanh Hóa, trở về từ TP.HCM nói.

Nhiều người trong số họ mệt lả đến nỗi không nhận nổi đồ ăn. Các tình nguyện viên phải động viên: “Chú ơi, đây là súp còn nóng lắm, chú húp một miếng cho đỡ mệt!”; “Chị ơi, súp nóng ngon lắm, chị ăn đi cho lại sức!”...[13]

(Đà Nẵng nấu 500 bát súp nóng tặng người dân về quê tránh dịch)


Nguồn hương thêm đầy rẫy: “Cầm ổ mỳ thịt còn nóng hổi … từ tay một chiến sỹ CSGT Quảng Bình… chị rơi nước mắt”

Biết đoàn người đi về đã phải vượt một chặng đường rất dài, nên trước đó, Công an tỉnh Quảng Bình đã mua nước uống, lương khô, bánh mỳ và nhiều suất ăn khác để tiếp sức cho mọi người.

Cầm ổ mỳ thịt còn nóng hổi và chai nước khoáng từ tay một chiến sỹ CSGT Quảng Bình, chị Nguyễn Thị Ngà, quê Nghệ An rơi nước mắt. Chị kể, vợ chồng chị và con nhỏ rời thành phố Hồ Chí Minh ngày 23/7 và đến ngày 25/7 thì chạy xe máy về đến Quảng Bình, trên đường đi,… hết lương thực cũng cố chạy xe để về quê, khi gặp được CBCS Công an tỉnh Quảng Bình động viên, chia sẻ, giúp đỡ, chị và mọi người như cảm giác đã về được đến nhà, được ở bên cạnh những người thân của mình.[14]
(Công an Quảng bình tặng bánh mì, nước cho đoàn người về quê)

Và còn biết bao nhiêu nghĩa cử bác ái, ấm tình người mà tôi không cách nào kể cho hết, nói cho tường. Thật đúng là “Chim ngàn trăng đem tiếng lạ về ca”. Tiếng lạ của những con chim đầy tình nghĩa, đã sáng tạo ra đủ mọi phương cách để tha mồi về cho những con chim đang gặp hoạn nạn, khó khăn, không còn đủ sức tự mình cất cánh. Và chính những “tiếng lạ” đó đã làm tình người càng lúc, “Cho thêm ý, nguồm thơm thêm đầy rẫy”.


Cho nên khi viết, “Cho thêm ý, nguồn thơm thêm đầy rẫy”, thi sĩ họ Hàn giúp cho chúng ta hiểu rõ hơn, khi sự hiệp thông trong tình yêu được chia sẻ qua những công việc bác ái, “Cho thêm ý”, thì ân sủng của Thiên Chúa càng đổ tràn trên tất cả mọi người, không trừ một ai, “nguồn thơm thêm đầy rẫy”.

Và thật ấm lòng khi nghe ca từ bài hát “Bao la Tình Chúa” của nhạc sĩ Giang Ân:

Xa xôi ngày tháng êm trôi, yêu thương như nước xuôi dòng.

Mặn nồng như làn hơi ấm, đổ đầy mưa nắng đời con.

Còn gì như ân tình Chúa, dắt dìu con bước trong đời.

Từng nhịp chân yêu thương, từng nhịp chân yêu thương.


Hồng ân Chúa như mưa như mưa.

Rơi xuống đời con miên man miên man.

Nâng đỡ tình con trong tay trong tay.

Vòng tay thương mến.

Đời có Chúa êm trôi êm trôi.

Chúa dắt dìu con luôn luôn không thôi.

Có Chúa cùng đi con không đơn côi.

Ôi tình tuyệt vời!
(Ảnh: Internet)

Nhưng điều quan trọng là khi phục vụ chúng ta phải chân tình, khiêm nhường và quên mình như lời dặn dò của Đức Giám mục Đỗ Văn Ngân:

Chúng ta ý thức chân thành việc chúng ta đang chung tay làm cần phải với cả tấm lòng và lặng lẽ như bao nhiêu cha mẹ… lo cho con cái… mà chẳng kể công… mà hiền nhân Lão Tử gọi đây là ‘Đức của Trời’, lo mọi sự cho thiên hạ mà luôn luôn lui về sau… Nhất là chúng ta đã ghi lòng lời Chúa chúng ta: “Đừng cho tay trái biết việc tay phải làm!” (Mt 6:3)…[15]

Lạy Chúa Giêsu!

Chúa đã sống tình liên đới sâu xa,

không chỉ động lòng trắc ẩn với người ta,

mà còn hiến mạng sống mình vì thiên hạ.



Con thường hay sống vô tâm

nên đã gây nên nhiều khổ lụy:

người kia đói khát, vì con quá no nê;

người này rách rưới, vì con chạy theo “mốt”;

người nọ thiếu thốn, vì con quá dư thừa;

trẻ hư hỏng vì con không làm gương sáng;

bao người khốn khổ vì con thiếu đỡ nâng.


Liên đới đòi con gánh trách nhiệm,

không phủi tay thoái thác cho người khác.

Bao nhiêu khốn khổ lan tràn trên thế giới,

không chỉ vì hành vi gian ác của kẻ xấu,

mà còn vì sự im lặng của người tốt.


Liên đới là đóng góp phần mình,

cho dù là ít ỏi không đáng nói,

nhưng là tất cả của tấm lòng,

để Chúa biến thành điều cao trọng,

làm nên sự sống mới cho con người.


Xin cho trái tim con luôn nối kết,

sống hiệp thông với hết mọi người

luôn làm triển nở tình liên đới,

đem lại an bình cho khắp nơi. Amen.[16]


(Trích tập: Những tiếng chim trong mùa Covid)
----------------------------
[1] Lm Minh Anh, Không đáp lại một lời, Nguồn: https://tonggiaophanhue.net/loi-chua/suy-niem-moi-ngay/khong-dap-lai-mot-loi/

[2] ĐTGM Giuse Nguyễn Năng, Chúng ta đóng cửa nhà thờ chứ không đóng cửa lòng, Thư mục vụ ngày 27-7-2021, Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/thu-muc-vu-ngay-27-7-2021-63947

[3] Lm Minh Anh, Đối mặt với một điều không thể, Nguồn: https://tonggiaophanhue.net/loi-chua/suy-niem-moi-ngay/doi-mat-voi-mot-dieu-khong-the/

[4] ĐTC Phanxicô, Kinh Truyền Tin « Nếu bạn chia sẻ, Thiên Chúa nhân lên », http://baigiangdtc.dk/2021/07/25/kinh-truyen-tin-neu-ban-chia-se-thien-chua-nhan-len/

[5] Sr Minh Du, ngày 16/7: saigon nhật ký cách ly 10 - bà sơ “ông hai mê”!

[6] Nguyễn Sơn, Gõ cửa từng nhà tặng khẩu trang, chung tay phát cơm 0 đồng, Nguồn: https://vietnamnet.vn/vn/doi-song/gia-dinh/go-cua-tung-nha-tang-khau-trang-chung-tay-phat-com-0-dong-742343.html#inner-article

[7] Khánh Linh, Cha đẻ ATM gạo lập ATM oxy giao tận nhà: "Thở thì không thể "nhịn" được", Nguồn: https://laodong.vn/nguoi-viet-tu-te/cha-de-atm-gao-lap-atm-oxy-giao-tan-nha-tho-thi-khong-the-nhin-duoc-937690.ldo

[8] Nguồn: https://giadinh.net.vn/xa-hoi/chan-dung-hai-nguoi-phu-nu-tang-phong-bi-tien-cho-nguoi-dan-ve-que-tranh-dich-2021080210180179.htm

[9] Tiến Hương, Tổng giáo phận Sài Gòn: “Tấm vé nghĩa tình” - Siêu Thị Mini 0 đồng, Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/tong-giao-phan-sai-gon-tam-ve-nghia-tinh-sieu-thi-mini-0-dong-63946

[10] Caritas Đà Lạt: Hơn 255 tấn nông sản hướng về vùng dịch Covid-19, Nguồn: http://giaophanxuanloc.net/tin-giao-hoi/caritas-da-lat-hon-255-tan-nong-san-huong-ve-vung-dich-covid-19-17684.html

[11] Nguồn: http://www.cgvdt.vn/cong-giao-viet-nam/tu-doan-bac-ai-chua-kito-toi-to-tiep-suc-nguoi-ve-que_a13168

[12] Nguồn: https://www.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/tho-cat-toc-xe-om-cong-nghe-xuyen-dem-sua-xe-mien-phi-cho-nguoi-dan-ve-que-chong-dich-c46a1276807.html

[13] Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/nguoi-da-nang-nau-500-to-sup-nong-don-tang-doan-nguoi-ve-que-tranh-covid-19-1423265.html

[14] Nguồn: https://cand.com.vn/Hoat-dong-LL-CAND/Luc-luong-Cong-an-tiep-suc-cho-nguoi-dan-ve-que-tranh-dich-i622069/

[15] Gioan Đỗ Văn Ngân, Giám mục giáo phạn Xuân Lộc, Thư của Đức Cha Giáo Phận - "Như một trang nhật ký", Nguồn: http://giaophanxuanloc.net/tin-giao-phan/thu-cua-duc-cha-giao-phan---nhu-mot-trang-nhat-ky-17655.html

[16] Lm Thái Nguyên, Lời nguyện từ trái tim, Xin ơn sống tình liên đới, Nguồn: https://gpcantho.com/24-xin-on-song-tinh-lien-doi/

3. Ca, cầm ca, tơ đờn vọng dang ra

Ca, cầm ca nghĩa là gì? Chắc hẳn Hàn Mạc Tử không chỉ muốn nói đến lời ca tiếng hát để chúc tụng, ngợi khen và tạ ơn Thiên Chúa, nhưng có lẽ còn mang nhiều ý nghĩa khác. Tuy nhiên, khi đặt vào trong bối cảnh khó khăn của đại dịch Covid, chúng ta có thể hiểu đó là niềm vui của sự hy sinh phục vụ, niềm vui được yêu thương nâng đỡ và niềm vui được cảm thông chia sẻ.

3.1. Ca, cầm ca, tơ đờn vọng dang ra: Niềm vui của sự hy sinh phục vụ

Trong nhật ký chăm sóc bệnh nhân Covid-19 tại bệnh viện, thật xót lòng khi đọc được những lời lắng đọng của Sơ Maria Hồng Hà CMR:

Lần đầu bước vào phòng bệnh, hình ảnh những bệnh nhân đang oằn oại vì đau đớn đập vào mắt tôi. Họ chính là những anh chị em của tôi đó! Tôi thấy đau nhói trong trái tim mình! Quên hết nỗi hồi hộp, lo lắng ban đầu, tôi vội bước đến giúp họ một chút trong việc thay đồ, lau mặt. Nhìn khuôn mặt khô ráp giống như không còn cảm giác của các bệnh nhân (có người vẫn còn đọng giọt nước mắt đã khô nơi khóe mắt), tôi có cảm tưởng mình đang lau khuôn mặt đau đớn của Chúa Giêsu. Đứng trước một người phải thở từng hơi mệt mỏi và không thể ăn, chúng tôi đã phải đổ từng muỗng sữa qua ống ăn với hy vọng giữ cho hơi thở của họ tồn tại và nhờ dinh dưỡng, kết hợp với quá trình điều trị sẽ giúp họ hồi sinh sự sống...[1]
(Ảnh: Bệnh nhân số 91 được các bác sĩ chăm sóc tận tình)

Cao quý thay những tấm lòng bao dung đã tự nguyện nộp mình chấp nhận sự lây nhiễm, tự bẻ thân xác mình làm nhiều mảnh để nâng đỡ người đau yếu, điều chỉnh trái tim mình theo từng nhịp đập để cảm thông và an ủi những ai sầu khổ, hy sinh mạng sống của mình để đem lại sự sống cho người khác.

Những con người tình nguyện, dấn thân chăm sóc trực tiếp các bệnh nhân bị tác hại nghiêm trọng của Covid, thực sự là những ‘thiên thần xanh’, những vị thánh âm thầm, những tâm hồn quảng đại… ẩn mình trong những bộ đồ bảo hộ y tế tựa như những nhà du hành vũ trụ bay vào không gian. Những phi hành gia khiêm nhượng này không bay lên cung trăng để chiêm ngắm vẻ đẹp kiều mị của Chị Hằng, hay lên Sao Hỏa để nghiên cứu, tìm kiếm sự sống, tài nguyên và khám phá những điều bí ẩn trong vũ trụ.

Nhưng ngày ngày, những ‘nhà du hành của lòng thương xót’ đi trên mặt đất, bước vào cuộc đời của những tâm hồn đang đau khổ, thất vọng. Họ đụng chạm tới người bệnh, chăm sóc những thân xác còm cõi, yếu đau. Họ là những phi hành gia không bay vào vũ trụ để thám hiểm và khám phá bí ẩn của các vì sao, nhưng bay vào lòng thương xót của Thiên Chúa để khám phá những hành tinh tuy xa lạ nhưng thật gần gũi. Đó là những phận người mang vẻ đẹp huyền nhiệm của Thiên Chúa, đang ẩn mình trong những hình hài mỏng dòn và khốn khổ. Họ không đi tìm sự sống hay tài nguyên trên các vì sao, nhưng họ cố gắng hết sức có thể, để đem lại sự sống cho những con người đang lâm trọng bệnh, cũng như trả lại cho nó vẻ đẹp nguyên thủy mà Đấng Tạo Hóa đã thương ban. Những nhà du hành này đi tìm kiếm Thiên Chúa và họ đã tìm thấy Ngài.
(Ảnh: Internet)

Chúng ta hãy lắng nghe các ‘Phi hành gia của lòng thương xót’ tâm sự. Họ không ngạc nhiên trước vẻ đẹp kỳ bí của các vì sao, nhưng xót lòng trước những cảnh tượng mà lần đầu tiên họ được chứng kiến tận mắt:

Tiếp theo là cảm giác tò mò muốn xem bên trong có những gì. Hiện ra trước mắt chúng tôi là cảnh tượng toàn người già không quần không áo đang thở thoi thóp. Ranh giới giữa sự sống và cái chết trong họ dường như rất mong manh, chỉ 1 cái chạm nhẹ không cẩn thận là họ có thể ra đi bất cứ lúc nào.

Việc ấn tượng nhất với chúng tôi là lau người, thay tã và thay drap giường cho các bệnh nhân. Ở đây dường như 90% bệnh nhân bất tỉnh hoàn toàn, không còn một chút sức lực. Họ chỉ được giữ hơi thở bằng một cái máy với đầy dây dợ lung tung. Họ đã mất nhận thức toàn bộ nên rất cần có một ai đó để chăm sóc và phục vụ.

Ngày đầu tiên đi phục vụ kết thúc trong mệt mỏi nhưng chúng tôi có nhiều niềm vui và cảm thấy đời ý nghĩa. Cảm ơn Chúa đã cho con được chạm vào thân mình của Chúa qua các bệnh nhân. Cảm ơn Chúa đã cho con cơ hội để thở. Con nhận ra không khí là món quà tuyệt vời mà Chúa ban không cho con. Cảm ơn Chúa đã giúp con nhận ra rằng: giữa cơn dịch bệnh khủng khiếp này, tình người càng phải gắn kết, khoảng cách từ trái tim đến trái tim phải thật gần. Con nguyện phục vụ các bệnh nhân bằng cả trái tim, mong Chúa xoa dịu nỗi đau nơi các bệnh nhân và giúp họ sớm hồi phục sức khỏe.[2]

Thật là kỳ diệu, khuôn mặt của Chúa Giêsu không bừng sáng như mặt trời khi Ngài rảo bước trên những ngọn đồi và thung lũng của Đất Thánh. Sự bình thường của Ngài, sự ‘kín kẽ’ bền vững, ‘che khuất’ thường xuyên đối với sự rạng rỡ thiêng liêng của Ngài là một phép lạ của sự khiêm nhường; phép lạ của sự thành tâm hạ mình với sứ mạng nhập thể, giảng dạy, chịu đau khổ và chết đi cho nhân loại của Ngài. Và Ngài sẽ lên trời, kéo nhân loại lên với Ngài; vì Ngài là Thiên Đàng.[3]

Cho nên: “Niềm vui của người Kitô giống như một tia sáng mặt trời chiếu lên từ giọt nước mắt, như một bông hồng nở trên vết máu, như tinh hoa của tình yêu được chắt ra từ đau khổ… vì thế nó có sức mạnh tông đồ của Thiên đàng mở ra.”[4]

Như sự diễn tả của nhà thơ Hàn Mạc Tử, sự phục vụ quên mình của họ là những bài ca khẽ khàng tiếng hát, là những tiếng đàn lắng đọng âm thanh, chỉ cảm nhận được bằng một tâm hồn tinh tế và trái tim bén nhạy, “Ca, cầm ca”. Lòng bác ái của họ không cần phô trương, chẳng thiết quảng cáo, nhưng lại có một sức mạnh lan truyền, làm bùng lên những triều sóng yêu thương trên khắp mọi miền đất nước, “tơ đờn vọng dang ra”.

Tạ ơn Chúa ban niềm vui phục vụ

Được chạm vào thân thể Đấng Dấu Yêu

Trong mệt mỏi đong ý nghĩa thật nhiều

Tim chạm tim, con chạm Mầu Nhiệm Thánh.

Con cứ ngỡ đời sống cần cơm bánh

Nhưng giờ đây, khát không khí trong lành

Tạ ơn Ngài ban Nguồn Mạch khiết xanh

Để xoa dịu nỗi đau, thơ yêu mến.

Trong bài, “Đức ái trong đời sống thánh hiến qua đại dịch Covid -19”, Đức Cha Cosma Hoàng Văn Đạt S.J. Giám mục Bắc Ninh viết :

Thánh Têrêxa Avila nhắc nhở chúng ta: "Hôm nay Đức Kitô nhìn người khác bằng mắt chúng ta, yêu người khác bằng trái tim chúng ta, đến với người khác bằng đôi chân chúng ta và phục vụ người khác bằng đôi tay của chúng ta". Hơn bao giờ hết, sự hiện diện của các tu sĩ tại những nơi dịch bệnh bùng phát chính là dấu chỉ để mọi người nhận biết Thiên Chúa là Tình Yêu, và Chúa Giêsu đã "yêu đến cùng" thế nào.

Trong cơn đại dịch này, chúng ta nhớ đến mẫu gương của thánh tu sĩ Luy Gonzaga (1568 - 1591). Ngài vốn là con của một vị lãnh chúa, nhưng năm 17 tuổi ngài đã từ bỏ mọi vinh hoa để gia nhập Dòng Tên với ước nguyện được sang Á Đông truyền giáo. Tuy nhiên vào năm 1591, Châu Âu bị dịch bệnh hoành hành, Luy Gonzaga cùng với các anh em khác tình nguyện đến thăm các bệnh nhân, đưa những người bệnh đang hấp hối ngoài đường phố đến bệnh viện, tắm rửa và cho họ ăn, sau đó chuẩn bị cho họ lãnh nhận các bí tích trước khi qua đời. Cuối cùng, Luy Gonzaga đã phục vụ bệnh nhân tới khi chính ngài cũng bị lây bệnh và qua đời đêm 20 tháng 6 năm 1591, khi ngài mới 23 tuổi.[5]

Vậy, chúng ta hãy dành ít phút cầu nguyện cho các tu sĩ. Xin Chúa ban cho họ sức mạnh của Thánh Thần, để họ luôn ý thức về ơn gọi cao quý mà họ đã và đang lãnh nhận. Xin cho họ biết tìm đến với Giêsu để nương ẩn những khi thấy trong lòng bất an. Xin cho họ đừng bao giờ tìm bù trừ trong đời dâng hiến, nhưng hãy biết thánh hóa tất cả những hy sinh và thiệt thòi của mình. Xin cho họ biết dành phần hơn cho người khác, biết mỗi ngày nhỏ lại, chịu tiêu hao đi để ngọn lửa tình yêu của Đức Kitô được bừng cháy trên trần thế này.[6]

(Quý sơ hội dòng  Nữ tình Chúa Giê-su Linh mục cầu nguyện trước khi thi hành sứ vụ)

Làm sao trói buộc trái tim si

Nguyện hứa yêu rồi, nó quyết đi

Bên người đau yếu, lời an ủi

Cô vít sao đâu, vẫn thầm thì.

Tương tự như cuộc đời của các nhà du hành vũ trụ, có người bay vào không gian để rồi không bao giờ được diễm phúc trở về trái đất. Đã có những thiện nguyện viên âm thầm hy sinh mạng sống để cứu những bệnh nhân bị Covid tấn công. Cũng như ở Ý và các quốc gia khác, đã có biết bao linh mục, tu sĩ lẳng lặng ra đi trong âm thầm phục vụ. Cũng thế, những ‘phi hành gia của lòng thương xót’ khi lao mình vào vùng tâm dịch, sẽ có những người vĩnh viễn ra đi mà không bao giờ quay trở lại, bởi vì họ đã trở thành hạt giống gieo vào lòng đất như ca từ bài, “Hạt Giống Tình Yêu”, của Linh mục Phương Anh.

Nếu tình yêu nào nơi dương thế, không chết đi, không thối đi

thì nó chỉ trơ trọi một mình thôi.

Nếu tình yêu nào nơi dương thế, mà chết đi mà thối đi

thì nó sẽ sinh ra nhiều bông hạt.

Con biết thế, con biết thế, và con muốn con chết đi như hạt lúa mì.

Con sẽ chết, con sẽ chết, con sẽ chết sẽ chết đi cho anh em con.

Vì con bước vào dương thế để làm theo ý Cha đã trao khi dựng vũ hoàn.

Là con chết, là con chết, là con chết con chết đi cho anh em con.[7]

(Quý sơ dòng Nữ tỳ Chúa Giê-su Linh mục trước khi lên đường cùng với đất nước chống dịch)

Vâng, đại dịch có thể đóng băng mọi sinh hoạt của con người, thế nhưng nó không thể nào đóng cửa lòng hay làm cho trái tim ngừng những nhịp đập của tình thương, của sự liên đới, của tình hiệp nhất trong gia đình nhân loại. Thiết nghĩ, sẽ chẳng có loại vaccine nào có thể loại trừ được loại virus này ngoài loại vaccine của tình yêu phát xuất từ trái tim mỗi người chúng ta. Sẽ chẳng có bộ đồ bảo hộ nào chất lượng và an toàn cho bằng bộ đồ bảo hộ với sự quan phòng của Thiên Chúa. Ước mong sự tin tưởng và phó thác nơi bàn tay yêu thương của Thiên Chúa sẽ làm cho trái tim của mỗi người chúng ta liên kết trong yêu thương, cùng nhau vực dậy thành phố thân yêu này sau cơn đại dịch, cùng nhau đón chào một tương lai ngời sáng trong tình yêu Thiên Chúa Ba Ngôi.[8]

3.2. Ca, cầm ca, tơ đờn vọng dang ra: Niềm vui được yêu thương nâng đỡ

Trước những ‘thiên thần áo xanh’ như những con chim đại bàng lao mình vào ‘cơn bão Covid’, để cứu giúp và mang lại niềm hy vọng cho những ai yếu sức ngã lòng. Thì những con bồ câu không đủ sức bay xa đành ở lại nhà để chuẩn bị chốn về yêu thương cho những con chim đại bàng sẽ bay về sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Những ‘thiên thần áo xanh’, ‘những cánh chim đại bàng’, ‘những nhà du hành của lòng thương xót’ sẽ được chăm sóc, nghỉ ngơi, bồi dưỡng lại tinh thần và thể xác sau những ngày dài ‘sải cánh’.

Nếu xưa kia trên hành trình rao giảng Tin Mừng Nước Trời, Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta cũng đã có một điểm dừng là Bê-ta-ni-a; thì hôm nay đây, các tu sĩ thiện nguyện:

- Đã có một “Bê-ta-ni-a thời Covid”, một “chốn về yêu thương” cho các tu sĩ thiện nguyện tại Dòng thánh Gioan Thiên Chúa, nơi Nhà Lưu Trú Bệnh Nhân;

- Đã có một khu cách ly bảo đảm hiệu năng phòng chống dịch bệnh và cũng là nơi lý tưởng để các tu sĩ thiện nguyện có thể thực hiện lời khuyên của Thầy Giêsu sau thời gian phục vụ: ‘Các con hãy vào nơi tĩnh lặng để nghỉ ngơi và ở lại với Thầy’.[9]

Trong trái tim Chúa yêu muôn đời,

con xin được một chỗ nghỉ ngơi,

nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi như nước mưa tan trong biển khơi.

Nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi, trái tim con trong trái tim Người,

nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi là tình con trong khối tình người.


Trái tim hồng Thiên Chúa trái tim người Cha,

mãi muôn đời yêu dấu chúng con gần xa.

Tháng năm đời con sống chứa chan lời ca,

có ân tình Thiên Chúa trái tim nở hoa.[10]

(Quý sơ dòng Con Đức Mẹ Hiệp Nhất tham gia chống dịch)

3.3. Ca, cầm ca, tơ đờn vọng dang ra: Niềm vui được cảm thông chia sẻ

‘Ca, cầm ca’ không chỉ nói đến niềm vui của sự dấn thấn, sẵn sàng hy sinh phục vụ, niềm vui được yêu thương nâng đỡ mà còn là niềm vui được cảm thông chia sẻ.

Những tiếng vỗ tay đầu tiên từ khu cách ly, nơi các nữ tu phục vụ sao giống như lời thơ của thi sĩ Hàn Mặc Tử: “Ca, cầm ca, tơ đờn vọng dang ra”.

Bởi lẽ, khi tiếng loa thông báo đọc danh sách những người sẽ được trở về nhà tối nay đã mang đến một nỗi vui mừng khó tả. Khi tiếng loa thông báo đến tên một ai đó, là những tràng vỗ tay nổ ra cùng với reo mừng, thậm chí còn hét lên sung sướng như chưa từng được sung sướng. Không những chỉ là những anh chị em “nhận lệnh” trở về nhà vui sướng, mà những nữ tu, những người phục vụ cũng bỏ dở cả bữa ăn của mình để chạy ra khỏi phòng, hòa trong niềm vui đó. Tiếng cười, tiếng la, tiếng vỗ tay diễn tả niềm vui của anh chị em, cũng chính là niềm vui của các nữ tu trong lời tạ ơn Thiên Chúa cùng với họ...

Một anh dân phòng bày tỏ cảm xúc nói với các nữ tu đang phục vụ: “Hai sơ vào đây hên quá đi! Một dãy đầy các anh chị em đã được về rồi. Giờ chắc xin thêm hai sơ khác nữa, để dãy còn lại cũng được về luôn sơ ơi!”. Một tâm tình bộc bạch, mà nếu nghe để thấm, các nữ tu của chúng ta như đang trở nên hình ảnh phản chiếu sự hiện diện đầy yêu thương và chữa lành của Chúa đến với những ai chưa tin, và chưa thấy Ngài.

Một buổi tối về đêm xem ra thật vui, đến nỗi có những nữ tu đã không ngủ được, người khác thì đã khóc, những giọt nước mắt của niềm vui.[11] Bởi lẽ, ‘Tơ đờn vọng dang ra’.
(Các bệnh nhân mắc Covid ở Đà Nẵng được xuất viện)

Đó là nhịp rung của những trái tim biết thương xót, là tiếng líu lo của những con chim cảm thông được niềm vui và nỗi buồn của đồng loại. Chim hót không phải để khoe giọng ngân lảnh lót của mình, cũng không nghĩ rằng, giọng hót của mình thánh thót hơn những con chim khác. Nhưng, tất cả tiếng hót của chúng đã hòa thành một dàn hợp xướng bản giao hưởng “Say Thơ”, với nhiều cung bậc và những khúc biến tấu thật da diết.

Nào, chúng ta hãy lắng nghe một khúc biến tấu với giọng rung ngọt ngào và chan chứa yêu thương của ‘Sơn Ca’:

… Mọi người bắt đầu gọi những Tình Nguyện Viên chúng tôi là “Đội quân lên đường chống dịch”. Quân thì phải có vũ khí, nhưng trong chúng tôi, không ai có thứ vũ khí nào trong tay, ngoài thứ vũ khí duy nhất mang theo trong mình là “Tình yêu của Đức Kitô”. Một tình yêu đang nung nấu và thôi thúc chúng tôi lên đường để được chia sẻ nỗi khốn khổ mà các bệnh nhân đang phải gánh chịu trong cơn dịch bệnh.

… Trong tận đáy lòng, tôi tìm được niềm vui, niềm hạnh phúc vì được phục vụ những con người đau khổ này. Với bản thân mình, tôi thấy thật sự hạnh phúc vì cảm nghiệm được chính đôi tay của mình được đụng chạm vào khuôn mặt và thân thể của Đức Kitô mỗi khi tôi phục vụ, chăm sóc cho họ. Hơn bao giờ hết, lúc này đây tôi đang cảm nhận lời cầu nguyện của tôi dâng lên Chúa rất thật và rất chân thành, như ý nghĩa một đoạn sách tôi đã từng đọc: “Trong cầu nguyện ta gặp được Đức Kitô, và trong Ngài ta gặp được những đau khổ của con người. Trong việc phục vụ, ta gặp được con người, và nơi họ, ta gặp được chính Đức Kitô chịu đau khổ.”[12]

Và đây là khúc biến tấu với những âm giai trong trẻo nhưng thật ấm lòng của ‘Họa Mi’. Nó làm cho chúng ta càng yêu người, yêu đời và tin tưởng cuộc sống ngày mai sẽ tươi sáng và hạnh phúc hơn.

Mẹ đã từng dạy con: “Dù ở đâu, làm gì con hãy luôn nghĩ đến người khác, có như vậy con mới tìm được niềm vui, niềm hạnh phúc con ạ!”. Con vẫn nhớ lời mẹ dặn và con mang trong mình Tình yêu của Đức Kitô đến đây để phục vụ bệnh nhân Covid. Thương lắm mẹ ạ! Các bệnh nhân ở đây hầu như đều bất động. Con virus quái ác hành hạ họ khổ sở lắm. Họ thoi thóp trong từng hơi thở, không người thân bên cạnh. Họ phó thác mạng sống họ cho các bác sĩ và điều dưỡng ở đây chăm sóc. Bệnh nhân mỗi lúc một tăng, các bác sĩ hầu như đã thấm mệt vì quá tải. Vì thế, con và một số anh chị em thiện nguyện muốn góp một phần nhỏ nhoi của mình hầu giúp bệnh nhân xoa dịu phần nào nỗi đau.

Bây giờ con mới thấm thía câu nói: “Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc”. Trước đây, vì những bon chen lo toan cho cuộc sống mà quên mất giá trị đáng được trân quý nơi gia đình. Dịch bệnh xảy ra lại là cơ hội giúp nhiều người nhận ra “gia đình” là nơi mà những người thân yêu vẫn dõi theo bước chân trên đường đời; là nơi có những người mà ta dành trọn tình thương cho họ. Có một nơi để về đó là gia đình, nhưng không phải ai cũng có thể về. Các y bác sĩ đã âm thầm hy sinh niềm vui cá nhân vì bệnh nhân. Họ không những giấu mình trong bộ đồ bảo hộ kín mít, làm việc trong môi trường cách ly tuyệt đối, chỉ giao tiếp bằng ánh mắt. Họ chạy nhiều hơn là đi. Nhiều lúc bệnh nhân nguy kịch, họ liền leo thang bộ mà chạy. Hình ảnh các bác sĩ nắm lấy tay nhau khi nhận thấy bệnh nhân có dấu hiệu khỏe lại làm cho con cảm thấy ấm lòng, thật cảm động! Nơi đây thực sự đã trở thành gia đình nhân loại chan hòa tình yêu thương, tất cả chỉ vì giành lại sự sống cho các bệnh nhân.

Mẹ, lần đi thiện nguyện này con gái của mẹ cảm nghiệm được nhiều điều. Con hiểu được và trân quý hơn giây phút được ở bên gia đình. Con hiểu rằng, trong trận chiến, người ta cần nhiều bom đạn, nhưng trong cuộc chiến này, vũ khí cần hơn cả đó là tình thương. Con nhận ra đại dịch đã mang đến nhiều khó khăn, thách đố, dẫu có những thách đố bên ngoài nhưng lại là cơ hội để con yêu thương nhiều hơn, mở rộng con tim của mình, biết sẻ chia nhiều hơn.[13]

Lạy Chúa Giêsu!

Nhìn ngắm tượng ảnh Trái Tim Chúa,

con thấy tay Chúa không chỉ lên đầu

mà chỉ vào trái tim bị đâm thâu,

một trái tim bốc lửa vì yêu dấu.


Điều đó cho con hiểu,

thương yêu là sẵn sàng phục vụ,

dấn thân bằng tất cả trái tim mình,

cho dù phải mang nhiều thương tích,

nhưng đó là chứng tích của tình yêu.


Phục vụ đòi con có nhiều điều,

phải trở nên hiền lành và khiêm nhượng,

trong sáng và chân thành trong ý hướng,

luôn can trường trong thử thách đau thương.


Sự phục vụ nào cũng đòi con xả kỷ,

không tìm mình và cũng chẳng mong chi,

chỉ mong ý Chúa được thực thi,

và ai cũng thấy mình được yêu quý.


Xin cho con biết phục vụ như Chúa,

như người tôi tớ của mọi người,

đem niềm vui đến với mọi nơi. Amen![14]

(Ảnh: Sưu tầm)


(Trích tập: Tiếng chim ca trong mùa Covid)
---------------------------------

[1] Maria Hồng Hà CMR, Nhật ký chăm sóc bệnh nhân Covid-19 tại bệnh viện: Ngày thứ hai, Nguồn: https://www.hdgmvietnam.com/chi-tiet/nhat-ky-cham-soc-benh-nhan-covid-19-tai-benh-vien-ngay-thu-hai-42315

[2] 5 Thiên Thần nhỏ, Dòng NTCGSLM, Một ngày không thể quên, Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/mot-ngay-khong-the-quen-63949

[3] Lm Minh Anh, Một con người hơn là một địa điểm, Nguồn: https://tonggiaophanhue.org/tin-tuc/tin-giao-hoi-hoan-vu/mot-con-nguoi-hon-la-mot-dia-diem/

[4] Chiara Lubich, La gioia, Al Giubileo dei giovani, Roma 12 aprile 1984. Nguồn: http://www.simonhoadalat.com/suyniem/songloi/2018/LS1218.htm

[5] Cosma Hoàng Văn Đạt S.J. Giám mục Bắc Ninh, “Đức ái trong đời sống thánh hiến qua đại dịch Covid -19”, Nguồn: https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/thu-ngo-cua-duc-cha-chu-tich-uy-ban-tu-si-duc-ai-trong-doi-song-thanh-hien-qua-dai-dich-covid-19--42305

[6] Pr. Lê Hoàng Nam, SJ, Cầu nguyện cho các tu sĩ, Nguồn: dongten.net

[7] Lm Phương Anh, Hạt giống tình yêu

[8] Hoa Đồng Nội, Những trái tim liên đới trong mùa đại dịch, Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/nhung-trai-tim-lien-doi-trong-mua-dai-dich-64028

[9] Ban Tông đồ Đa Minh Thánh Tâm, Chốn về yêu thương, Nguồn: http://giaophanxuanloc.net/tin-giao-phan/chon-ve-yeu-thuong-17637.html

[10] Phanxicô – Trái tim Chúa yêu

[11] MVTT Giáo phận Xuân Lộc, Những tiếng vỗ tay đầu tiên từ khu cách ly nơi các nữ tu phục vụ, Nguồn: http://giaophanxuanloc.net/tin-giao-phan/nhung-tieng-vo-tay-dau-tien-tu-khu-cach-ly-noi-cac-nu-tu-phuc-vu-17659.html

[12] Nt. Francesca Do, Dòng Chúa Chiên Lành, Cảm nghiệm sau 2 tuần phục vụ bệnh nhân tại bệnh viện dã chiến, Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/cam-nghiem-sau-2-tuan-phuc-vu-benh-nhan-tai-benh-vien-da-chien-64013

[13] Têrêsa Nguyễn Vui, Dòng Nữ Tỳ Chúa Giêsu Linh Mục, Thương lắm mẹ ơi!, Nguồn: https://tgpsaigon.net/bai-viet/thuong-lam-me-oi-64032

[14] Linh mục Thái Nguyên, Lời nguyện từ trái tim, Xin ơn phục vu, Nguồn: https://gpcantho.com/39-xin-on-phuc-vu/
Được tạo bởi Blogger.