[đang tiếp tục viết]

Tôi vẫn còn nhớ mãi cảm xúc về ngày lãnh chức linh mục 7 năm về trước tại quảng trường tòa giám mục Xã Đoài, cùng với 18 anh em chủng sinh khóa VI đại chủng viện Vinh Thanh.

Lúc đó vào khoảng 8:18 ngày 8/8/2006, qua lời nguyện phong chức của đức giám mục Phaolo Cao Đình Thuyên, chúng tôi trở thành thừa tác viên linh mục của Giáo hội.

Đây cũng là dịp tôi nhớ lại những điểm nổi bật trong hành trình ơn gọi của mình. Và tôi sẽ từ từ ghi lại như một hồi ký ơn gọi. Đây là một dự án dài và mất nhiều ngày tháng.

Tôi không có mọi thứ tôi mong ước trong đời, nhưng tôi được ban tặng đầy đủ những thứ tôi cần. Vì điều này, tôi sống trong tâm tình biết ơn Thiên Chúa.

Nhận dịp này, và cám ơn tất cả những ai, kể cả các facebooker, đã giúp đỡ và đồng hành với tôi trong ơn gọi linh mục cũng như cuộc lữ hành đức tin.

PHỤ NỮ Công Giáo VIỆT NAM Ở HỒNG KÔNG - CHUYỆN GIỜ MỚI KỂ


(Bài viết như một lời cảm ơn chân thành của chúng tôi gửi đến cộng đoàn các anh chị em Việt Nam tại Hồng Kông - Cộng đoàn Hy Vọng - cách riêng tất cả các chị em trong cộng đoàn) Tu sĩ John Baptist, SVD.




Thấm thoát cũng đã mười mấy năm sinh sống ở Hồng Kông. Kỷ niệm buồn vui đều có cả. Nhiều khi “tức cảnh” mà “sinh tình” cũng muốn viết mấy dòng cho ra vẻ trí thức, nhưng viết gì mới được chứ? Suy đi nghĩ lại, thôi thì viết về người phụ nữ Công Giáo Việt Nam ở Hồng Kông vậy. Ấy bậy, đi tu mà viết về người phụ nữ à! Không sợ lỗi “đức trong veo” à! Thì cứ viết đại, dẫu sao các chị em cũng là người nhà mình cả, nếu có lỡ lời còn mong được đại xá, viết về người Hồng Kông lỡ lời thì biết phải ăn nói sao với người ta. Nói viết về phụ nữ Công Giáo Việt Nam ở Hồng Kông, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi cũng có đá qua quý “phụ nam” đôi chút.

CON NGƯỜI LÀ BẤT TOÀN


Con người là bất toàn: Man is imperfect. Điều đó ai cũng biết. Chính vì thế, con người rất dễ cảm thông với những lỗi lầm của con người. Nhưng cũng có những lỗi lầm, con người cảm thấy rất khó thông cảm, đó là khi con người không còn biết nhận lỗi mà cứ đi tìm mọi cách thế để né tránh, quanh co, tìm mọi lý do để ngụy biện cho những điều sai lỗi của mình. Và đó chính là lý do đã khiến cho nhiều người không còn sự kính trọng và tin tưởng vào những người mà trước đây họ đã dành một sự quí trọng đặc biệt.

Có lẽ chính địa vị và quyền uy đã khiến cho nhiều người không đủ can đảm để chấp nhận một sự sửa lỗi. Nhưng chúng ta đã lầm, người có địa vị càng cao và quyền uy càng lớn nhưng biết khiêm tốn trong cách sống, càng khiến cho nhiều người khâm phục và quí trọng họ. Và đây là một trường hợp cụ thể: hãy nhìn vua thánh Đavít và hãy học ở đó một bài học quí giá về lỗi lầm. Chính sự khiêm tốn chấp nhận lỗi lầm để sửa đổi đã khiến cho vua Đavít ngày càng trở nên sáng giá. Và bây giờ, chúng ta hãy trở lại với câu chuyện vua thánh Đavit.

Một buổi chiều kia, một buổi chiều đẹp trời, Đavit chổi dậy và đi bách bộ trên sân thượng, ông thấy một người đàn bà đang tắm. Người đàn bà ấy rất đẹp và ông đã bị quyến rũ.

Sau giấc ngủ, Đavit đi bách bộ trên sân thượng nhà vua, việc đó không có gì sai trái cả, nhưng chính sự chán nản, chính khi tâm hồn xuống dốc cho thấy sức mạnh của sự dữ trong mỗi con người chúng ta. Sự dữ là một phần của con người. Nó nằm sẵn trong chúng ta và chỉ cần một sự khơi nhẹ cũng đủ để làm nó lộ diện.

Từ ngày hôm đó, Đavit âm thầm cho người điều tra về người đàn bà ấy và được biết bà ta là Bathseba, con gái Eliam, vợ của Uria. Đavit đã cho người đi đưa bà ta về và Đavit đã ngủ với bà ta.

Lòng thương xót hiểu được hai nghĩa: của Thiên Chúa đối với chúng ta và của chúng ta đối với nhau.

Lòng thương xót là cụm từ rút ra từ Tông Huấn Vultus misericordiae ban hành ngày 11.4.2015 và ấn định ngày 8.12.2015 làm ngày khai mạc Năm Thánh Ngoại Thường cho toàn Hội Thánh. Hội Thánh được kêu mời học hỏi suy nghĩ cầu nguyện để cảm nhận lòng thương xót của Thiên Chúa và thực thi lòng thương xót ấy cho mọi người.



Cụm từ lòng thương xót dịch từ hai tiếng la tinh : miseri và cor ; miseri là thương xót, cor là tấm lòng (cordia, số nhiều) mở rộng ra đối với những người nghèo khổ đáng thương về tinh thần cũng như vật chất. Lòng thương xót hệ tại việc có trái tim biết rúng động trước các nỗi khổ đau của con người.

Phần chúng ta, những người Công Giáo, chúng ta phải hiểu và sống lòng thương xót đó như thế nào. Điều này không có gì khó, vì ở đời ai cũng hiểu thương xót là gì rồi.

Thương và thương xót khác nhau. Thương là thích ai và yêu nguòi đó. Còn thương xót có nghĩa là vừa thương vừa xót. Thương gắn liền với trái tim, còn xót gắn liền với lòng dạ hay ruột gan. Ta thương ai, vì thấy người ấy dễ thương, ngoại hình hấp dẫn, có tài, có tiền v.v… nên trái tim ta cảm kích. Còn thương xót ai là vì thấy người ấy đáng thương, bởi nghèo nàn hoặc ốm đau bệnh tật, hay gặp tai ương hoạn nạn, buồn phiền, đau khổ nên ta xúc động.

Tâm sự của một cành nho lười biếng


Tôi rất yêu mến Chúa, nhưng làm biếng đi nhà thờ, xem lễ… Tuần Thánh vừa qua là lần đầu tiên tôi đến tham dự đầy đủ hết các Thánh Lễ. Một trong những Thánh lễ mà tôi ớn nhất là Lễ rửa chân và Chầu Mình Thánh Chúa ngay sau Thánh lễ. Hàng năm sau lễ là tôi chuồn mất chứ không vô chầu, rồi đợi đến nửa đêm thì đến đón Mẹ tôi về, và cứ như thế cho đến Mủa Phục Sinh vừa qua.

Sau một ngày làm việc ở sở, tôi vội rời nhà sớm hơn một tiếng, nhưng vì kẹt xe, khi đến nhà thờ, đông nghẹt người không có cả chỗ đứng. Thánh Lễ thật lâu. Tôi cảm thấy mặt mày choáng váng và đói bụng. Tôi mong ước cho buổi lễ thật mau, vì Cha xứ có nói “nhìn thấy nhiều người phải đứng, Cha rất đau lòng…” Không biết Cha có đau lòng hật hay không, chứ cái chân của tôi đau quá vì phải đứng lâu. Không những thế, Cha còn từ từ, chậm chậm lau chân từng người làm đôi chân của tôi càng đau nhức hơn nữa….. Cuối cùng rồi Thánh Lễ cũng xong.

THĂM BẠN!



Tin, bài liên quan:


Mái tóc bồng bềnh, mắt long lanh, mũi cao ngát xanh, môi hồng cam rực rỡ…Tất cả chỉ là quá khứ, di ảnh của người phụ nữ nghi ngút khói nhang. Ngôi nhà trùm không khí tang tóc…Thăm anh bạn vợ chết được 5 hôm.

Đội khăn tang, mái đầu đen chớm bạc nhiều. Sau lời thăm hỏi ủi an, anh bạn thủ thỉ tâm sự: “Cô ta chết ở Biên Hòa, nhưng hôm đó nói là đi Đám cưới ở Gia Kiệm, tớ bất ngờ và không tin, rồi cũng phải tin vì hình ảnh lan tràn trên FB. Chết cùng với 1 người đàn ông, không biết là ai, có lẽ là ….nhân tình?”

Chấp nhận sự thật, thiên hạ đàm tiếu đủ điều… thực sự cô ta đã chết 1 năm nay rồi ! Bởi vì cô ta đã sống không còn là vợ tớ nữa, cô ta đã nộp đơn ly dị vì tớ làm ăn chưa gặp thời, để nợ nần, phải bán nhà đi xa….Thẩm phán hòa giải, cô ta rút đơn lại, cô ta chỉ vui vẻ 30%, còn lại là lạnh lùng, thô lỗ, cộc cằn… Tớ đến nhà bạn bè chơi, thấy vợ chồng con cái ăn cơm vui vẻ, lòng tớ chảy nước mắt ngược, vì điều đó quá xa xỉ với tớ, tối tối họ chở nhau đi chơi đó đây, tớ khao khát và thèm muốn….nhưng chỉ là viễn vông…

Chú thích: (*) Tiêu đề do VTCG đặt

hình minh họa

Lão Thiện, cái tên mà em hay gọi anh, mỗi lần chúng ta gặp nhau.

Anh,

Bây giờ em biết anh rất đau đớn bởi căn bệnh quái ác đang gặp cạp thân thể anh...

Anh,

Ngày 5.3.2013, em nhận xứ, anh hiện diện với em. Em thì lo lắng.....trăm bề.....vì em mới là linh mục, nhận một xứ mà 70 năm không có linh mục sao không lo được. Nỗi lo hiện rõ trên khuôn mặt to đen của em......

Còn Anh thì khác - khuôn mặt chữ điền, thân hình anh cao to vạm vỡ; ai cũng nói anh như đang phát khởi của một người vừa có tâm, vừa có tầm. ...đúng như anh.

NÂNG LÊN HÀNG KHANH TƯỚNG?


Những ngày tháng 6 và tháng 7 hằng năm, các Giáo Phận và các Dòng Nam Tu thường có Lễ trao Thánh Chức Linh Mục. Xin chép lại một bài viết cũ 15 năm trước, bởi vẫn còn đây đó, người ta cứ ngỡ làm Linh Mục là… làm khanh làm tướng !

Chỉ cách nhau mấy ngày, Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) chúng tôi vừa có tin vui lại vừa nhận tin buồn. Búp măng trẻ Phaolô Nguyễn Đình Thi được chịu chức Linh Mục tại Buôn Ma Thuột ngày 3 tháng 6, còn cây tre đại thụ Giuse Vũ Ngọc Bích nằm xuống tại Hà Nội ngày 8 tháng 6. Mà thật ra cha già đã nằm một chỗ từ lâu lắm rồi, mắt mù loà, chân tay lập cập, nhưng đầu óc còn minh mẫn lắm, đến Lễ lớn lại gượng dậy ngồi xe lăn ra Nhà Thờ, có khi còn dõng dạc chia sẻ Lời Chúa cho cộng đoàn.

Alelluia!



1. Thứ năm, thứ sáu, thứ bảy tuần thánh, Chúa nhật Phục sinh : tất cả anh chị em chúng tôi tập trung giữ xe.
Nhà thờ nhỏ và nghèo nên không có khoảng đất trống nào dù là một chút, một phần đường hẽm bên hông nhà thờ và buổi chiều khi bãi rác không còn hoạt động thì trở thành chỗ giữ xe cho mọi người tham dự thánh lễ.
Có người vô tư : khi vào gởi xe họ bịt mũi lại, các cháu nhỏ nhăn mặt kêu thúi quá.
Tôi cười : tụi chị đứng đây mấy tiếng đồng hồ đó em.

Tự trong sâu thẳm chính mình, tôi tự nguyện và thấy rằng chỗ dành cho mình là ở đây.
Tôi chỉ xứng đáng ở nơi này.
Chúa hiểu tại sao tôi nói như vậy.
Vì tôi là một người tội lỗi.

NGƯỜI MỤC TỬ ĐÁNG KÍNH TOẢ HƯƠNG THƠM LÀM ĐẸP CHO ĐỜI


Thiên đàng thêm một bông hoa
Toả hương thơm ngát bên Cha Nhân Lành.

Hôm nay là lễ tuần bảy đúng một tuần kể từ ngày Cha vĩnh biệt thế gian về với Chúa. Qua thánh lễ này, con càu xin Chúa thương đón nhận linh hồn Cha Giuse vào hưởng hạnh phúc trong Nước Trời.

Nhớ lại năm 1995 lần đầu tiên con được gặp Cha ở giáo xứ Lãng Điền, Anh Sơn Nghệ An. Nhờ một ân nhân ở Mỹ qua trung gian một cựu đệ tử Dòng Chúa Cứu Thế ở Sàigon đã gửi một toa hàng ra ga Huế, hầu hết là quần áo mới và đồ dùng gia đình, để giúp người nghèo. Nhân đó, con đã xin họ chia sẻ một phần cho bà con nghèo ở Miền Tây Nghệ An, đặc biệt là bà con dân tộc thiểu số, nơi Cha đang phụ trách.

Nhận được tin Cha mừng lắm và bảo con bắt xe đò chở hàng về ngã 3 Diễn Châu có người đón và phụ áp tải chuyển xe đò về thị trấn Anh Sơn rồi cho người lấy xe máy lần lượt thay nhau chở về nhà xứ. Sáng hôm sau là ngày Chúa nhật bà con dân tộc kéo đến rất đông, Cha bảo con phát quà cho họ và Cha đã cho họ ăn no nê, để trở về bản làng trước khi trời tối. Cha đã “chạnh lòng thương” như Chúa Giêsu: “Ta không muốn cho họ về bụng đói, sợ họ té xỉu dọc đàng". (Mt 15:32).

Trong những dịp lễ phong chức, khi chúc mừng các tân chức, người ta thường hay chúc các Cha mới là “Chúc cho Cha trở nên Linh mục như lòng Chúa ước mong và lòng dân mong đợi”. Mình trộm nghĩ, “trở nên Linh mục như lòng Chúa ước mong” thì cũng dễ hiểu, (dù là rất khó thực hành, mời gọi người Linh mục nỗ lực mỗi ngày) nhưng còn “như lòng dân mong đợi” thì thật là khó.


Lòng dân thì “chín người mười ý”, làm sao mà chiều cho xuể, ý là chưa kể nhiều khi sống “như lòng dân mong đợi” thì lại “không như lòng Chúa ước mong” . Tuy nhiên, mình trộm nghĩ rằng, nếu người Linh mục cứ nỗ lực mỗi ngày miệt mài sống “như lòng Chúa ước mong” thì tự nhiên cũng sẽ sống “như lòng dân mong đợi”. Cứ lo sống đẹp lòng Chúa, còn lại để Chúa lo cho.


Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn” (www.riposte-catholique.fr).


Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân. Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times ngày 6-4-2010. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha. Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh. Mới đây, bản dịch tiếng Pháp được trang www.riposte-catholique.fr đăng ngày 22-3-2013.

Xin được giới thiệu bài viết đầy tính thời sự này.

Tôi gặp được Giáo huấn Xã hội Công giáo

hình minh họa: Thánh lễ cầu nguyện cho các thai nhi bị chối bỏ của một nhóm Bảo vệ sự sống

Mùa Vọng năm 2010 tôi có những thay đổi trong công việc, chính tại thời điểm này, tôi mới nhẫn nại hay nói cách khác là tôi bị hút vào những suy tư, và đặc biệt lần này những suy tư đó trở thành một sức mạnh buộc tôi phải luôn suy nghĩ về nó.

Tôi miên man nghĩ về những người tôi quen, cả Công giáo và không Công giáo:

Với những người rất thành đạt theo tiêu chuẩn mặc định của xã hội ngày nay, họ có đủ các điều kiện vật chất mà nhiều người mơ ước, có địa vị xã hội, con cái học thành tài ở Mỹ, gia đình không xào xáo, thậm chí có cả nhà riêng tại Mỹ. Nhưng tôi vẫn thấy ở họ sự băn khoăn, hối tiếc và bất an.

Họ chợt nhận ra rằng những tiêu chuẩn thành đạt mà xã hội hiện nay mặc định cho con người là những điểm giới hạn của chính họ. Họ không biết có thật sự sống vì những tiêu chuẩn đó hay không, hay những tiêu chuẩn đó đang biến họ thành ‘người chết khi đang sống’.

GỬI CÁC BẠN TRẺ CÔNG GIÁO VIỆT NAM TRÊN NƯỚC NHẬT


Các bạn trẻ thân mến!

Trước hết, để cho tiện xưng hô, xin phép được dùng từ “cha” và “con” cho gần gũi thân mật nhé! Đây là lần đầu tiên trong đời linh mục, cha xưng hô như vậy giữa đời thường, vì cha không thích dùng từ này, ngoại trừ trong toà giải tội. Vì nơi đó, cha nhân danh Thiên Chúa và đại diện cho Thiên Chúa, để cử hành bí tích.

Và cha viết thư này không phải với tư cách là người phụ trách Giới trẻ Công giáo toàn nước Nhật đâu nhé!. Nhưng cha có lý do, để mạo muội viết thư này.

1. Động lực và Ý tưởng

Trước đây, khi còn là sinh viên Đại học Huế, cha đã từng phụ trách SVCG Đại học Huế trong 4 năm và được đi giao lưu với các bạn trẻ ở Vinh, Đà Nẵng, Nha Trang, Quy Nhơn, nên cha đã nhìn thấy sức mạnh tràn trề nơi người trẻ, sự khao khát cháy bỏng muốn được giao lưu, học hỏi với nhau, để dấn thân phục vụ, trong Giáo hội cũng như ngoài xã hội giữa lòng đời.

Nên suốt 12 năm sống, học tập và làm việc ở Nhật Bản, cha đã khao khát muốn tổ chức thật nhiều sân chơi bổ ích cho các con, nhưng cho tới nay, chỉ mới tổ chức được một cách lẻ tẻ, theo từng nhóm nhỏ trong khu vực mà thôi. Mấy năm gần đây, nhìn thấy một lực lượng đông đảo các bạn trẻ, từ Việt Nam đến Nhật học tập và làm việc, nên cha lại càng khát khao muốn tổ chức một sân chơi lớn hơn, quy mô và ý nghĩa hơn.


Đây là lá thư tâm tình của một người anh gởi cho em ruột của mình mới nhận lãnh thiên chức linh mục được 2 tuần lễ, đang hân hoan bước vào những ngày đầu phục vụ Cộng đoàn Dân Chúa.

Chú Thắng thân mến!

Hai tuần lễ sau ngày chú thụ phong linh mục đã trôi qua rất mau, chú nhỉ. Thế là chú đã tới nhiệm sở và bắt đầu công tác mới trong tư thế của một linh mục phó xứ. Tạ ơn Chúa.

Anh mới nhận được thư chú, trong đó chú nêu lên một câu hỏi: “Người giáo dân mong muốn điều gì nơi linh mục?”

Mấy năm trước, tình cờ đọc được bài cha Nguyễn Vân Đông, gốc Kontum, giảng tại Nhà Thờ Chính Tòa Sàigòn, tôi thấy hay quá bèn viết lên báo Văn Nghệ Tiến Phong xuất bản ở Hoa Kỳ. Mấy bà làm việc công quả trong một ngôi chùa ở Toronto đọc bài tôi viết, cũng xúc động như tôi. Các bà Phật Tử ngưỡng mộ lòng bác ái của cha Đông và thương mấy người cùi, đã góp tiền trong chùa rồi nhờ tôi chuyển về cho cha Đông. Việc này làm tôi cảm động và suy nghĩ mãi.


Bài tôi viết về người cùi dài dòng, bắt đầu từ chuyện Đức Cha Cassaigne rồi mới dẫn tới chuyện cha Đông, như sau:

( … ) Đức Cha Jean Cassaigne là người con một, sinh ra trong một gia đình quý phái giàu có bên Pháp, nhưng ngài đã từ bỏ mọi sự sang trọng thế gian mà xin vào Tu Hội Thừa Sai Paris. Lãnh chức Linh Mục xong, ngài xin sang Việt nam truyền giáo. Ngài chọn Việt Nam vì sau khi đọc các bài cha Đắc Lộ Alexandre de Rhodes viết trên báo Journal des Voyages về cánh đồng truyền giáo tại Việt Nam, ngài đã bị Việt Nam thu hút.

SAO CHA NỠ VỘI RA ĐI

Cố linh mục Phaolô Nguyễn Chí Thiện

Thế là Cha đã đi rồi !
Mang theo kỷ niệm của thời sinh viên
Dáng cao, giọng nói lương hiền
Khôi ngô tuấn tú giữa miền trần gian

Quảng Bình quê mẹ trắng tang
Gia đình, xứ đạo, họ hàng lệ rơi
Bốn chín năm hiến lễ cuộc đời
Chín năm linh mục vừa dôi một ngày

Cuộc đời Cha thật đẹp thay
Hiền lành, thánh thiện từ ngày còn xuân
Anh em bạn hữu xa gần
Nhất là nhóm Huế tình thân nhớ hoài

Sông Hương, núi Ngự tiễn ngài
Trở về Chủng viện đàng ngoài dự thi
Học xong Giáo phận sai đi
Trở về đất Quảng ngại gì nắng chang

Bài sai gửi tới Sen Bàng
Đường đi lối lại trăm ngàn nhiêu khê
Đến Trung Quán gọi chiên về
Bao năm tản mát không hề chủ chăn

Vùng đất Lệ Thuỷ khó khăn
Cho nên cha phải tiện tằn từng xu
Vừa lo kiến thiết trùng tu
Vừa lo cày cấy, để thu lúa về

THIÊN CHÚA và TOÁN HỌC?

“Toán học là ngôn ngữ Chúa viết trong vũ trụ” (Galilê)


Ngày mai, các sĩ tử 2001 của chúng ta bước vào Kỳ thi có tính bước ngoặt của cuộc đời. Một vị Dự tu tâm sự với tôi: “Con sợ môn Toán chú ạ”, tôi chỉ biết động viên bạn ấy: “Dù sao môn này cũng là môn trắng đen rõ ràng, nó không mơ hồ như Văn hay nhiều yếu tố hên xui như Ngoại ngữ”, nhưng lòng trộm nghĩ: Theo chân Chúa, liệu ta có cần giỏi Toán?

Bài toán thứ nhất: 1>99

Đây là “bài toán kinh điển” của Chúa Chiên, Ngài bỏ 99 con chiên lại để đi tìm con chiên lạc (Mt 18:12-14). Dưới con mắt người đời, chẳng ai lại dại dột như thế, vì chắc gì đã tìm được mà tìm được về thì 99 con chiên còn lại có con lại lạc tiếp thì sao? Không sao cả! Ngài lại đi tìm tiếp chứ sao! Bài toán này không nói rằng Chúa Chiên “dốt toán”, đơn giản là Ngài KHÔNG TÍNH TOÁN thì đúng hơn.

LÒNG TIN VÀO THIÊN CHÚA CỦA ĐINH THANH HẢI


Niềm tin của Nó vào Thiên Chúa.

- Ông nội với Ba mi đã rửa tội theo Chúa, nên mô còn tin chuyện mời thầy đi tìm chú mi.

Đó là câu mà Mệ Nội thường hay nói với Nó, mỗi khi Nội muốn đi tìm người con trai đã chết ở Đại Lộ Kinh Hoàng - Mùa hè đỏ lửa 1972 ở Quảng Trị, những ngày tháng 4 u buồn và tang thương, bao phủ lên người dân quê hương tôi. Nội nghe nơi nào có thầy bói hay là đi cho bằng được, mời thầy đi tìm xác con thơ... Ông Nội với Ba không bao giờ tin thầy bà, mê tín dị đoan, nhưng cũng chiều cho Mệ Nội vui, nhưng biết bao lần tìm mà không được, mỗi lần vậy Mệ Nội lại buồn hơn.

Gia đình Nó thì theo đạo ông bà, tổ tiên từ xưa nay. Năm 1962, ông Nội được Cha ở nhà thờ làng Dương Lộc đỡ đầu đưa vào cảnh sát (áo trắng), đó là cái duyên của Ông Nội đến với Thiên Chúa. Sau 1975 thì ông Nội cùng gia đình vẫn theo đạo ông bà.

- Chồng ơi, sao chồng có đức tin vào Chúa lớn như vậy?


Vâng, kể cho em nghe câu chuyện thuở ngày xưa, có khi nghe xong em cười khen là giấc mơ của anh đẹp. Giấc mơ của ngày xưa ấy là: "Trong một đêm, đứa trẻ tuổi ngoài 16 nằm ngủ mơ, Nó đứng trước một chiếc cổng vàng rất lớn, đẹp như trong câu chuyện cổ tích về chốn thần tiên. Bất chợt một người ra mở cửa và nói: Tôi là Thánh Phêrô người giữ cửa thiên đường, con hãy vào trong Chúa đang đợi..."

Sau giấc mơ Nó đã tìm gặp tượng chúa Giêsu bằng đồng nho nhỏ, chắc của người lính Mỹ nào đó đã bỏ lại sau chiến tranh, người ta bán nhôm đồng cho Mạ của Nó, vừa thấy là Nó đã cầm lên ngay. Thế là Nó chạy thẳng vào nhà cậu và tự làm cây thánh giá, cả ngày trời hì hục cưa với bào, xong đánh giấy nhám cho thật láng và sơn dầu bóng lên. Lấy đinh đóng tượng Chúa lên thanh giá và đặt ở trên đầu giường...


Dưới cây Thánh Giá chúng con nguyện cầu một tình yêu bền vững!
.
Hồi đó, trong giấc ngủ Nó thường hay bị bóng đè, những giấc mơ hung tợn, mỗi lúc vậy Nó nghĩ đến Chúa là bình an. Những giấc mơ này kéo dài mãi đến sau này, khoảng 6 năm gần đây thì không còn nữa, Nó không sợ bóng đêm hay những cái giống người ta gọi là ma, nhưng làm sao ngủ khi nghĩ bên mình có ai đó... giấc ngủ chỉ đến khi mệt và luội đi.

Cũng từ lúc còn nhỏ, Nó tìm hiểu về Chúa, rồi mở radio nghe đài giảng đạo, Nó có viết một lá thư và gửi theo địa chỉ mà đài cho ở đâu bên nước ngoài, trong lá thư Nó xin Chúa ban phước lành cho người thân và cho Nó sớm trở thành Kiến trúc sư, một nghề mà Nó mơ từ lúc còn học cấp phổ thông.

Tượng Chúa đi theo Nó qua những ngày sinh viên, Nó đặt tượng ngài trước bàn vẽ, lấy keo 502 dán lên tường, mỗi lần chuyển nhà là sau cây thánh giá cả một lớp keo và vữa xi măng. Tượng Chúa đã vào Sài Gòn cùng Nó tới tận bây giờ. Có những lần tưởng rằng đã mất tượng Chúa, thế đó mà chẳng thể rời xa.

Nhớ những ngày xưa, khi Nó rời Khe Sanh vào Huế học ôn luyện thi đại học, Nó đã mạnh dạn bước vào nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Nguyễn Huệ. Chắc rằng nhiều người biết Nó là người ngoại đạo, nhưng tin Chúa mà đến nơi đây. Ngồi nghe Cha giảng đạo mỗi ngày cuối tuần, rồi ngậm bánh thánh như phần thưởng cho Nó sống thánh thiện hơn.

Rứa đó, và trong Nó luôn tin về ngài, như lời Chúa dạy: "Phúc cho những ai đã không thấy mà tin"

Sài Gòn 03/04/2018

Mình gặp em Thanh qua một người bạn, nhìn bên ngoài không ai nghĩ em từng là một thằng giang hồ chuyên đi đánh thuê và đòi nợ thuê, với người đời em đáng khinh bỉ và phải tránh né. 


Thoạt đầu nghe qua mình cũng lấy làm ngạc nhiên và có chút lo lắng, nhưng mình tin Chúa luôn sắp đặt cho mọi cuộc gặp gỡ và trò chuyện trong tinh thần hiệp nhất một Chúa. Tôi ngồi nghe em ấy trải lòng về quá khứ: 19 tuổi, cái tuổi đầy khát vọng và tương lai đẹp đang chờ đón em. Nhưng chỉ vì một số sai lầm ở tuổi chưa trưởng thành mà em bị đáp trả quá nhiều bằng những lời cay cú từ người đời và bạn bè . Từ đó em nghĩ em xấu như cuộc đời xua đuổi, khinh khi nhạo báng em, và suy nghĩ đó dẫn em đến con đường bạo lực, biến em thành một người đòi nợ thuê cho các băng nhóm từ khi nào không biết. Sau một thời gian em bỏ vào Sài Gòn, nhưng vẫn rơi vào tình trạng khó khăn về mọi mặt.

Nhìn một người nào đó trộm cướp giết người, ắt hẳn bạn thấy mình có lỗi trong việc đó chứ? vì tình liên đới giúp chúng ta nhận ra ta đã bỏ mặc họ từ lúc nào rồi.
Được tạo bởi Blogger.