NGÀY THỨ SÁU MÙA CHAY

Đúng là một ngày thứ sáu đặc biệt vì nó mang lại cho tôi nhiều cảm xúc. Tôi phải ghi vội vì sợ những cảm xúc đó bay đi như cánh hoa trước gió.

Sáng hôm nay, khi thức dậy sau một đêm ngủ dài, tôi nhìn về giường vợ tôi, tôi nhớ đến nàng. Cô ấy vừa đi tới nhiệm sở, tội cho cô ấy vẫn còn mang bệnh trong người; lại phải gồng mình 12 tiếng đồng hồ nơi làm việc, đến khuya mới về. Rồi tôi nghĩ đến những những đứa con còn say giấc nồng, chúng đã quần quật suốt ngày hôm qua, kiếm tiền nơi đất Mỹ đâu phải dễ. Tôi lại nghĩ đến người mẹ dấu yêu, không biết còn sống vui vẻ với chúng tôi được bao lâu, vì bà đã 86 tuổi rồi. Tôi lai mường tượng về cảnh lễ dạm ngõ của đứa trai thứ, mà nhà gái hào phóng mời hết đại gia đình nhà tôi, thế là anh em tôi có dịp chén tạc chén thù kết nghĩa thông gia. Xin Chúa giữ gìn họ.

Bỗng tôi lại chạnh lòng nhớ đến những “con cái” tôi, “đàn em” tôi đang ở Việt Nam, mà tôi từng là lãnh tụ, từng là soái ca. Chúng đang tan đàn xẻ nghé, bị đối xử bất công, sắp đi con đường thập giá của chúng, tôi thấy xót xa. Tôi ở xa làm sao bảo vệ được chúng đây, tôi thấy mình hèn yếu và cần được nâng đỡ. Nhớ lại hôm nay là ngày thứ 6, ngày có ban bí tích xức dầu bệnh nhân, tôi vụt dậy sửa soạn đi đến nhà thờ. Vừa ra cửa thì 2 chiếc xe của con trai tôi đã đi mất, còn lại một chiếc xe mới của con gái vừa mới mua. Tôi ngại lắm vì lái xe rất dở, nhưng có cái gì đó thôi thúc và tôi quyết định lái đi.

Bầu trời Texas cuối đông âm u, cây lá chưa nảy mầm, cảnh buồn nơi xứ Mỹ làm tôi nhớ đến quê hương. Tôi nhớ ngôi nhà màu xanh, nhớ nhà thờ cổ kính, nhớ xóm nhớ làng. Rồi tôi đến nhà thờ cũng vừa kịp thánh lễ, lễ hôm nay hơi đông người, nhà thờ Việt Nam mà. Trong lễ lòng trí tôi lo ra, chẳng nghe gì 2 bài đọc và bài giảng của cha xứ. Đến khi sắp ban Bí tích Xức Dầu, tôi nhớ các em, tôi thấy tôi quá hèn nhát, bắt đầu tất cả những cảm xúc dâng trào trong tim, trào ra ngoài theo tuyến lệ, nước mắt tôi giàn giụa đến nổi cha ban bí tích cũng nhận ra. Tôi mặc cho suối lệ tuôn trào theo lời hát: “Con trông cậy Chúa khác nào em bé ngủ yên trong tay mẹ hiền…”. Từ đó tôi tham dự thánh lễ một cách sốt sắng. Cuối lễ, tôi cùng cộng đoàn đọc kinh Năm Thánh Giu-Se, tôi thành khẩn xin Ngài, cũng là bổn mạng tôi trong cơn nguy khốn này. Tôi định vài ngày nữa mới xưng tội, nhưng tôi đã khóc với Chúa đêm qua rồi; tôi nhẹ nhàng xưng thú vì Chúa đã nghe những gì tôi thầm thì với Ngài.

Rồi nhà thờ có một buổi gẫm đàng Thành Giá. Trời sụp buồn như cảnh ngày nào trên đồi Can-vê xưa, lại lất phất mưa rơi như dòng nước mắt khóc thương Chúa của các bà Giêrusalem năm nào, thật là bi thương! Tôi đến trước đài Đức Mẹ, quỳ xuống vài giây chào Mẹ. Đoàn gẫm đàng Thánh Giá Việt Nam đã tới chặng thứ 3, nhưng một đoàn người Mỹ vừa mới bắt đầu, tôi lẽo đẽo theo họ, họ đọc tiếng Anh tôi không hiểu được. Tới chặng thứ 4, một bà tốt bụng đã trao cho tôi một tập kinh nhỏ để theo dõi khi gẫm, tôi đọc lí nhí theo họ và tôi hiểu. Bà lại hỏi tên họ tôi nữa nhé, rất thân tình! Tôi ngạc nhiên về phong cách của họ, khác với người Việt chúng ta: thường ủy mị, sầu thảm than khóc. Họ can đảm chia sẻ nỗi đau của Chúa trong một sự can trường, nơi họ toát lên phong thái của một người chiến sĩ dày dặn kinh nghiệm. Tới chặng thứ 4, một phụ nữ lên vuốt mắt Mẹ và Chúa Giêsu. Rồi những chặng Chúa ngã xuống đất, họ dắt con cái quỳ lạy trước tượng Chúa. Những điều đó như một bài học cho tôi mà suốt bao năm trước đây tôi không hề học được.

Giữa đường Thánh Giá, tôi đi giữa họ, đọc kinh tiếng Anh với họ, nghe họ hát. Tôi cảm nghiệm như tôi đang đứng giữa muôn vàn dân tộc, nhưng cùng một ngôn ngữ, mà như xưa đã chứng kiến cuộc thương khó của Chúa Giêsu. Cuối buổi gẫm, tôi cám ơn người phụ nữ đã cho tôi tập kinh và xin làm kỉ niệm, tôi hứa trong lòng sẽ gẫm vào các ngày thứ 6. Tôi xin họ một tấm hình làm kỉ niệm và bao lời chúc thân thiện. Xin Chúa chúc lành họ.

Trên đường về tôi thấy một tai nạn xe tại ngã tư, tôi cám ơn Chúa cho tôi được trở về nhà bình an. Vừa mở mạng lên, tôi vui sướng vì “đứa con tinh thần” đầu đời đã được trân trọng trên kênh youtube. Họ bảo tôi nên chia sẻ cho con cái và mọi người, tất nhiên rồi; tối nay nhé, vợ tôi sẽ được một phen cười khúc khích, thế nào cũng lén hôn tôi một cái thôi; còn sấp nhỏ sẽ rất tự hào về ba của nó đấy. Và tôi bật lên một bài ca mà tôi thích là: “Và con tim đã vui trở lại…Vì Ngài bên tôi mãi”. Tôi mở lại account ngân hàng, tiền lương ít ỏi cuối tuần của vợ lại lấp đầy chỗ khuyết nhé. Thôi thì không thể hoãn cái sự sung sướng này lại chi bằng một miếng bánh ngọt. Tôi gọi cho mẹ, khoe với bà tôi vừa lãnh nhận một lúc 3 bí tích và nhiều niềm vui khác. Bà hẹn tối nay chở bà đi tĩnh tâm Mùa Chay, tôi đi chớ.

Rồi lòng tôi chùng xuống, tôi chợt nhớ lại sấp nhỏ đang ở Việt Nam, chúng đang cô độc, mọi người đang bỏ rơi chúng, chúng chỉ còn có tôi để núp bóng, mà tôi thì ở xa quá, cánh tay tôi không đủ dài mà đối thủ thì quyền uy và thế lực. Tôi như Samson bị thất trận, chỉ xin Chúa cho lại sức mạnh một lần thôi để chiến đấu; liệu Ngài cho không nhỉ? Nhớ ngày nào, tôi dạy các em, nhất là các lớp thêm sức, tôi cao giọng: nào là các em phải nhiệt thành rao giảng Lời Chúa, nào là phải can đảm làm chứng cho đức tin, phải hy sinh bảo vệ sự thật. Nhiều em đã dâng mình theo Chúa sang tận Mỹ, Pháp và cả Camerun với bước chân truyền giáo. Còn tôi, tôi làm được gì, nói được mà làm không được, tôi thẹn trong lòng tôi lắm. Viết đến đây, tôi lại rơi lệ.

Trong cuộc chiến đấu cam go này, tôi định trốn chạy. Nhưng Ngài đã đón đầu tôi, Ngài bảo “Con đi đâu”, tôi đành ngậm miệng. Ngài không dẫn tôi vào thành Rôma, Ngài đưa tôi đến doanh trại của Ngài, bày mưu tính kế cho tôi để tôi chiến đấu; phen này là thắng chắc lắm vì mưu lược của Ngài thì huyền diệu vô song. Xong trận chiến rồi, Ngài đưa tôi vào công xưởng của Ngài, Ngài cho tôi làm kỹ sư trưởng nhé, để cùng Ngài xây lên những căn nhà tình thương cho nhân loại. Làm với Ngài sướng lắm, làm ít mà lương hậu hĩnh nhé. Rồi cuối tuần Ngài chở tôi trên những chiếc Rolls-Royce dạo quanh những đồi hoa thơ mộng, những thung lũng với suối nước lượn quanh. Ngài tăng tốc độ vượt đèo cao cho tôi chiêm ngưỡng những núi đồi hùng vĩ. Ôi du lịch với Ngài tôi thật đã con mắt. Rồi Ngài chở tôi vào nhà hàng sang trọng bậc nhất trên trần gian, kêu cho tôi những món ngon vật lạ, tôi ăn không nhiều lắm, tôi than thở với Ngài là tôi bị đau bao tử từ lâu và kể lể với Ngài hàng tá bệnh khác. Ngài nhẹ nhàng bảo tôi: “Con đừng lo, ta là thầy thuốc đây mà”. Ngài chở tôi đến bệnh viện của Ngài để chữa lành vết thương thể xác và tâm hồn tôi. Trời về đêm, xe Ngài chầm chậm trên biển vắng, Ngài kể cho tôi về cuộc đời của một Giêsu đã liều mình chết vì bạn hữu mình, Ngài còn kể cho tôi bài dụ ngôn Người cha nhân hậu. Tôi thiu thiu buồn ngủ, Ngài hứa sẽ đưa tôi về nhà Ngài, Ngài đã dành một giường êm nệm ấm cho tôi. Tôi ngủ hồi nào không hay, đầu tôi gục vào ngực Ngài, tôi nghe tiếng tim đập nhịp nhàng êm ái của Ngài rất rõ và ngực Ngài rất ấm nhé, lồng ngực của lòng yêu thương và bao dung. Hình như trong cơn mê ngủ, tôi đã hát nho nhỏ cho Ngài nghe: “Bỏ Ngài con biết theo ai….”

                                                                                                                      Tg: Tín Thác

Houston, ngày 3 tháng 5 năm 2021





Những cảm nghĩ về việc ăn chay

XÉ LÒNG ĐỪNG XÉ ÁO

Ăn chay. Đó là một từ ngữ rất tốt đẹp, vì chúng ta, bạn, cũng như tôi đều biết đến lợi ích của việc ăn chay. Người ta dạy nhau, sách vở dạy nhau, truyền miệng nhau, đời này qua đời khác là: Ăn chay rất tốt, rất có ích cho thể xác, và khỏe cho tinh thần. Nhưng tôi muốn đặt vấn đề ở đây là: Ai ăn chay? Lợi ích của nó như thế nào? Ăn chay thế nào cho đúng? Đúng như thế nào theo Hội Thánh dạy và Chúa dạy? Năm vấn đề nhé các bạn, dài đấy.

1. Ai ăn chay? Nói thật ra, ai cũng thích ăn chay vì lợi ích của nó, ai cũng biết thế và mọi người cùng rủ nhau ăn chay, nhưng thực tế thì ai đã ăn chay?

· Người vô thần thì cái gì cũng ăn: lúa gạo, rau cỏ, nhất là thịt cá, từ thông thường như gà, vịt, chim chóc, heo, bò; rồi chó, thỏ, heo rừng, nhím sóc, gà rừng, v..v… trong tự nhiên; và dữ hơn là rắn, cọp, beo, cá sấu, côn trùng, bọ cạp, chuột chù, chuột cống, cái gì họ cũng đớp không từ; ngay cả nếu mà thịt con hà mã mà ngon thì họ cũng xơi luôn. Nhưng mà họ cũng “ăn chay”nhen. Thật đấy, khi họ bị thừa mứa đồ ăn thức uống, cholesterol lên cao, béo phì bụng bự; thì họ lại chạy đôn chạy đáo, thuốc giảm cân này, thuốc thực phẩm chức năng kia; phương pháp giảm béo tùm lum tà la. Bó phép, họ bắt đầu ăn rau, ăn đậu thay cơm thay thịt; nhưng hết đường chữa rồi thì bác sĩ cũng “bó tay.com”. Thôi tiêu đời!

· Còn người Lương dân (là người lương thiện) thì họ cũng ăn uống rất thanh bạch và luyện tập nhiều phương pháp như khí công hay dưỡng sinh để giữ gìn sức khỏe.

· Người đạo hồi có cả một tháng ăn chay gọi là tháng Ramada. Không biết họ ăn thứ gì nhưng cũng phải kiêng khem dữ lắm

· Và các đạo khác như Cao Đài, Phật Giáo Hòa Hảo, Ấn Độ giáo, Bà La Môn giáo cũng có ăn chay một cách nào đó.

· Do Thái giáo chắc phải có ăn chay vì là dân của Chúa. Họ kiêng thịt heo và các con vật dính máu.

· Phật giáo thì ăn chay nhiều lắm, họ quan niệm việc ăn chay trường, và Phật tử cũng ủng hộ việc này.

· Các hội thánh Thiên Chúa giáo như Công giáo, Chính Thống giáo, các Hội Thánh Tin Lành đều tin Chúa Giê su thì phải có việc ăn chay.

· Riêng Hội Thánh Công giáo chúng ta, thì có luật buộc ăn chay và kiêng thịt vào ngày thứ tư lễ tro và thứ sáu tuần thánh mỗi năm.

· Còn Chúa Giê su cũng dạy dỗ chúng ta ăn chay bằng chính cuộc sống của Ngài: là việc đi vào sa mạc ăn chay 40 ngày đêm.

· Đấy rõ ràng nhé. 99% chúng ta đều được dạy dỗ và có thiện ý muốn ăn chay, mặc dầu trong thực tế vẫn muốn sống u trệ và thừa bừa.

2. Lợi ích của việc ăn chay như thế nào?

· Ồ, ai chẳng biết lợi ích của việc ăn chay mà ông Tín Thác cứ nói hoài. Đúng, ai mà chẳng biết, tự nhiên mà, rồi sách báo, truyền hình, diễn thuyết này nọ, bao nhiêu chuyện, ai mà chẳng rõ. Nhưng chúng ta biết thượng đế đã đặt để trong tự nhiên một luật ăn chay rồi đó. Có phải các loài động vật có máu nóng như con người, và các thú vật khi ăn xong thì lại uống, mà uống gì thì uống, dù là rượu ngon hay CocaCola, cuối cùng cũng phải tọng vô vài ly nước lọc.

· Rồi bạn có thấy, đôi khi con chó bị sình hơi, nó làm gì? Nó ra đám cỏ xơi vài cọng cỏ mực để ói ra. Và con người khi bị sình ruột, thì ra sau vườn tuốt lấy một nắm bồ xít lông hay lá ổi để tự chữa bệnh mình. Đấy đấy, con người khôn lắm, ăn rau nhiều hơn ăn thịt, uống nước nhiều hơn uống rượu; nhưng ngược lại, mấy ông bợm rượu thì cứ tì tì lít này tới lít kia, thịt cày này tới mèo nọ. Tôi dẫn chứng có đúng không nào, và cao hơn nữa một tí, là người ta thích dùng các thức ăn thực phẩm có lợi cho sức khỏe, như rau xà lách, cải, đậu hơn là thịt đỏ, trứng, sữa. Vượt lên trên là các bậc chân tu, thường xuyên ăn chay để giúp tăng cường sức khỏe, tâm thần thanh tịnh, tâm hồn thanh thoát bay lên cùng thượng đế.

· Và đỉnh cao chót vót là những kỹ thuật y học. Nhiều triết thuyết về y học, nhất là của Nhật Bản, đề cao việc chay tịnh. Họ cho rằng một tuần nhịn đói một ngày và chỉ uống nước để thải trừ chất độc, giúp giữ thăng bằng cơ thể. Lại có một vị thần y Nhật Bản mà tôi đã quên tên nói rằng: Để chữa bách bệnh, ta chỉ cần nhịn đói chừng một tuần hay mười ngày, và uống nước lã hay nước đường thôi, để thải độc, giúp làm teo các u bướu. Các bạn đang có u bướu trong người, dù lành hay ác, cứ thử xem sao nhé. Vì tôi đã có một lần làm như thế. Hồi đó tôi hay bị sốt rét và viêm gan, ăn uống tiêu hóa không tốt. Tôi đã nhịn đói và uống nước lã thôi. Vài ngày đầu khó chịu lắm, cái đói cồn cào ruột gan, thấy ai ăn uống gì thì nước miếng nhiễu nhảo ra. Nhưng tới ngày thứ tư, tôi cảm thấy dễ chịu lần, tôi nhin đói được, ngủ được. Tới ngày thứ bảy, tôi ốm đi, nhưng cơ thể tôi thấy nhẹ nhàng, tinh thần tôi thật sảng khoái. Tới ngày thứ chín, mọi người lo âu nhìn tôi, nhưng tôi thấy tâm hồn tôi bay bổng. Tôi nhịn đói tới ngày thứ mười hai, và một vài cục u trong người tôi teo nhỏ đi rất kỳ diệu. Nhưng tôi đã phạm một sai lầm là: Tôi đã ăn lại quá nhanh và quá no. Hậu quả là gan làm việc quá sức, và lại có vấn đề. Đó là bài học xương máu của tôi đó.

Vậy là lợi ích của việc ăn chay thật tốt và kì diệu phải không các bạn.

3. Ăn chay thế nào cho đúng?

Cái này khó đấy: vì ai cũng có quan điểm khác nhau, có thể cãi nhau đến tận thế. Tôi chỉ gồm tóm như thế này:

· Thứ nhất phải ăn sạch: dù là thịt cá hay rau đậu thì phải sạch, nghĩa là thịt cá không ươn thối và rau đậu không bẩn, không nhiễm thuốc bảo vệ thực vật.

· Thứ hai thức ăn phải được chế biến sạch và tốt: có nghĩa là ăn ít dầu mỡ, hạn chế thịt, cá nướng, chiên, xào, siêng dùng canh rau củ quả, và rau tươi như xà lách, cresson, v..v.. Bên nhà Phật thì đặt nặng hơn là không sát sanh. Vậy nên họ thường dùng các loại đậu, tương, xì dầu, đậu phụ. Nhưng vì sợ ăn lâu ngày sẽ ngấy, họ chế biến giả này giả kia để có thể ngon miệng.

· Điều thứ ba là phải ăn điều độ: là phải ăn đúng giờ. Có thể hai hay ba hoặc nhiều bữa nhỏ khác nhau, giúp đường tiêu hóa hoạt động tốt. Ăn đúng giờ sẽ làm cho dạ dày làm việc một cách điều hòa và khoa học, tránh bệnh đau bao tử.

· Điều thứ tư là cách ngồi cũng phải ngay thẳng: nghĩa là đừng quá nghiêm trang cũng đừng quá thừa bừa. Bàn ăn phải ngăn nắp gọn gàng sẽ kích thích vị giác, giúp ta ngon miệng. Xin đừng vừa ăn vừa xem ti vi, nó mệt đầu mệt óc ta lắm; hay mắng la con cháu làm bầu khí bữa ăn mất vui. Chúng ta nên chia sẻ các món ngon và chia sẻ tâm tình yêu thương với nhau.

Vậy đó, ăn như thế nào dễ thực hiện phải không bạn? Cứ từ từ một chút một sẽ thành công. “Có công mài sắt có ngày nên kim”

4. Hội Thánh Công giáo dạy giáo dân ăn chay như thế nào?

· Thật rõ ràng nhé, Hội Thánh dạy rằng: “Phải ăn chay và kiêng thịt ngày thứ tư lễ tro và ngày thứ sáu trong tuần Thánh. Đó là luật buộc: Ai sai phạm thì có tội, nặng nhẹ tùy theo hoàn cảnh, ý thức, và tự do. Đó là áp dụng cho lứa tuổi 18-59 về việc ăn chay. Còn việc kiêng thịt thì áp dụng 14 đến suốt đời. Riêng giáo hội Việt Nam thì cho phép chỉ kiêng thịt ngày thứ Tư Lễ Tro, và thứ Sáu tuần Thánh mà thôi. Còn Giáo hội Hoa Kì và các nước Châu Âu thì buộc kiêng thịt các ngày thứ Sáu Mùa Chay. Nhưng nhiều người lạm dụng lắm, không ăn thịt thì ăn dĩa crawfish to đùng, hay ăn một con cá mú bự chảng. Hay chờ cho đúng sau 12 giờ đêm là quất cành hông. Thì không đúng với tinh thần ăn chay đâu nhé. Trái lại, vì trường hợp đau bệnh, hoặc quá đói, như lạc vào rừng sâu mà chỉ có thịt, thì ăn một bữa thịt, tôi nghĩ rằng Chúa cũng không bắt tội đâu. Nói như vậy tôi cũng không có ý bào chữa họ, nhưng vì lòng bác ái, Hội Thánh cũng miễn nhiễm cho mà.

· Và việc ăn chay theo luật buộc như thế nào được quy định như sau: Ăn một bữa trưa no, tối ăn một nửa. Không ăn vặt trong ngày, chỉ uống nước lã. Còn uống cà phê cà pháo được hay không thì tôi không rõ. Các hoàn cảnh bệnh đau hay hoàn cảnh đặc biệt thì được Hội Thánh cho miễn giảm vì lòng bác ái.

· Vậy nhé, luật thì chúng ta phải giữ cho đúng nhé.

Tôi cũng đang bắt đầu tập ăn chay và kiêng thịt vào thứ sáu mùa chay, và hứa sẽ ăn chay kiêng thịt các ngày thứ sáu suốt năm nữa. Không biết có giữ nổi không?

5. Chúa dạy chúng ta ăn chay như thế nào?

· Trong Kinh Thánh Chúa dạy chúng ta nên ăn chay để khỏi sa chước cám dỗ, và thêm một điều nữa là: “Các ngươi phải ăn chay và cầu nguyện”. Hai việc nhen các bạn. ĂN CHAY và CẦU NGUYỆN. Hai cái mới đủ sức đuổi con quỷ ra khỏi con người chúng ta. Chúa Giê su không chỉ dạy chúng ta mà bằng gương lành cụ thể: là Ngài đã đi vào sa mạc chay tịnh 40 ngày đêm.

· Tôi cũng thấy Chúa chưa nói lợi ích của việc ăn chay cụ thể như thế nào. Nhưng chắc Chúa cũng ám chỉ đến việc lợi ích của ăn chay là: chúng ta tránh các dịp tội và chúng ta hoàn thiện cùng với việc cầu nguyện, giúp chúng ta mỗi ngày đồng hình đồng dạng với Chúa.

· Chúa Giê su cũng không dạy chúng ta phải ăn gì, nhưng trong sách Sáng thế ký, Ngài cho con người chúng ta có quyền ăn tất cả mọi động vật, và cây cỏ có hạt mầm. Trong Cựu Ước với lề luật thời Mô sê, luật có cấm ăn thịt heo và các súc vật có dính máu, vì đó là vật ô ế, không nên tiến dâng cho Chúa.

Vậy thì Chúa có chỉ chúng ta ăn uống gì cụ thể không? Ngài không nói rõ, Ngài chỉ nói rằng: Chỉ một câu thôi. Lời Ngài thâm sâu, hiểu mãi ngàn đời cũng không thấu. Ngài chỉ nói rằng: “Chớ mê ăn uống”.

· Chúa cũng không dạy chúng ta phải ăn một lần hay nhiều lần? Có ăn vặt không? Phải kiêng thịt như thế nào? Nhưng ý Ngài muốn chúng ta phải hãm mình, tiết chế dục vọng, kiềm hãm vui chơi hưởng thụ, hy sinh, làm việc nho nhỏ như quét nhà, giặt đồ, rửa chén…vv… để đền bù tội lỗi. Thế đấy, và nhất là trong tư tưởng phải thôi dồn nén hỉ nộ ái ố v..v.. để lòng thật sự sám hối với Ngài, vì trí não đã bị vẫn đục vì bao nhiêu thứ dơ dáy rồi.

· Chúa Giêsu cũng không quy định chúng ta phải ăn chay vào ngày nào? Thứ sáu nào? Đúng không? Nhưng vì Hội Thánh hiểu rõ sự yếu đuối các con cái mình, mà đặt ra luật buộc để bảo vệ tính duy nhất trong Hội Thánh. Vậy thì ý Chúa là: Chúa không bảo chúng ta ăn chay ngày nào, nhưng có thể là bất cứ ngày nào trong năm phải không các bạn.

· Chúa dạy chúng ta ăn chay thế nào cho đúng đây? Chúa không dạy cụ thể phải xào nấu món gì, Chúa Giêsu chỉ nói: Khi các ngươi ăn chay thì hãy đóng cửa phòng lại, ăn bận thật đẹp, giày dép đàng hoàng, đầu xức dầu thơm, để mọi người không biết các ngươi đang ăn chay. Sợ chúng ta không hiểu, Ngài còn đệm thêm: “Hãy xé lòng nhưng đừng xé áo” hiểu sao đây bạn. Chúa vẫn muốn những cái cúi đầu, những giọt nước mắt, những tiếng nấc sụt sùi ăn năn, những áo nhậm, những đốm tro xức trên đầu. Nhưng Chúa muốn đỉnh cao hơn nữa: là tấm lòng tan nát khiêm cung, là sự trần truồng của thể xác tội lỗi, là tiếng van xin hối lỗi của linh hồn bạn kìa. Đúng vậy không?

KẾT LUẬN: Tôi chỉ tóm gọn: Ăn chay là một phương pháp, cách thế Chúa dạy để chúng ta đi vào Nước Chúa, nước Thiên Đàng vậy.

Tg. Tín Thác

Houston, ngày 27 tháng 3 năm 2021


 

       Vài suy nghĩ trong Mùa Chay

THÙ VẶT THÙ DAI

Tôi có cái tật nhớ dai, cái này nó làm khổ tôi lắm. Tôi hơi nhỏ con, nhút nhát nên dễ bị người ta ăn hiếp. Khi bị như vậy, tôi chỉ biết lầm bầm bỏ đi, nhưng được cái tôi có ít kẻ thù, vì ai thù chi cái thằng nhóc như tôi. Tôi lại hay bị nhạy cảm và thương tổn, nên nhiều khi cũng dễ phát cáu. Ngày xưa Mạnh Tử nói rằng: “Nhân chi sơ bản thiện”- con người sinh ra vốn tính thiện; rồi Tuân Tử lại nói: “Nhân chi sơ bản ác”- con người sinh ra vốn tính ác, cái nào tôi cũng thấy phần đúng. Con người thì ai cũng thương yêu cha mẹ, anh em họ hàng mình, xóm làng mình, đồng lọai mình. Đồng thời, con người cũng lại phản kháng với các cá thể khác xung quanh, bất kể là ai, kể cả cha mẹ, anh em, v.v….Trong sự phản kháng đó, hình như có nhiều cấp độ: từ hờn, rồi giận, ghét, không ưa, thành kiến, hận, và căm thù. Cấp độ này thường hay diễn tiến theo tuổi tác.

Hồi còn tiểu học, tụi tôi chỉ biết HỜN thôi, mà hờn thì giỏi lắm chừng 5, 10 phút. Lũ trai thường chia phe chơi trò đánh giặc, bắn phằng; nhiều khi quá hăng máu cũng sức đầu mẻ trán. Còn chơi trò u mọi bị ôm kéo tuột cả cái quần đùi lò xo. Lại có đứa chơi ác, đè đầu tôi xuống, lột quần ra, và bắt đĩa bỏ vào mông làm tôi chết khiếp. Tôi hờn nhưng không thể thù được vì thiếu chúng thì tôi chơi với ai. Còn đám con gái, chuyên cặp đôi tôi với con M., lại còn hạch sách dò kinh từng chấm từng phẩy, không chịu được. Tôi hờn nhưng không thể thù được vì tụi nó hay cho tôi ăn me chấm mắm ruốc. Hờn chi hờn lâu kẻo không đứa nào chơi với mình.

Rồi lớn lên một tí, khi vào chủng viện. Tôi thấy lòng mình biết GIẬN. Nhưng giận thì cũng chỉ vài ngày. Tính tôi nhút nhát, lại cái mặt khờ khờ nên dễ bị ăn hiếp. Có một thằng nhỏ hơn tôi, mà nó lấm lắt lắm, cứ lấy tay chọt vào hông tôi, thấy tôi nhịn nó làm tới, ăn hiếp tôi ra mặt. Tôi giận nhưng không thể thù được vì nó là đứa ngồi chung bàn ăn với tôi. Nhưng tôi chơi chiêu, một hôm tôi thách đấu với một đứa to hơn tôi, bạn bè cổ vũ nhiệt tình trên sân cát; kể từ đó thằng nhóc cạch mặt tôi luôn. Rồi có thằng chơi banh rất giỏi, nhưng nó hay chơi xấu tôi. Tôi giận nhưng không thể thù được vì nó là đồng đội tôi, từng sát cánh chiến đấu cho màu cờ sắc áo. Rồi có một lần, một thằng bạn chơi quá xấu với tôi, tôi đánh nó một trận bất phân thắng bại. Tôi giận nhưng không thể thù được vì nó là đứa hay dấm dúi bánh kẹo cho tôi nhiều nhất. Ôi bạn bè thân thiết, giận dai làm gì cho mệt.

Tới tuổi trưởng thành 20-30, tuổi biết thương biết GHÉT; nhưng mà gặp mặt mới ghét à nhen. Tôi thấy mấy thằng bạn, râu mới lún phún, tập tành uống rượu, bận quần ống loa, tóc chải óng mượt, cái mặt vênh vênh, tướng đi thì khệnh khạng, thấy mà phát ghét. Ghét nhưng không thể thù được vì nhiều lần đám này đèo tôi đi uống cà phê, xem xi nê. Còn mấy cô mới nhớn, bắt đầu tí son phấn, đi ỏng a ỏng ẹo, quần jean áo pull hở rốn, ăn nói chả chợt, làm giá làm cao, thấy mà ớn. Tôi ghét nhưng không thể thù được vì họ là cô gái láng giềng mà tôi hay len lén liếc nhìn và si mê. Lúc ấy, sự ghét sự thương nó lẫn lộn với nhau, sao thật đáng yêu.

Tuổi 30-40, chín chắn rồi đây. Cái ghét trong tôi biến hóa thành cái KHÔNG ƯA. Cái này hơi nặng hơn, không phải khi thấy mà cả khi nghe người ta cũng dị ứng. Có một thằng bạn chơi thân với nhau, nhưng hai tính cách hoàn toàn khác nhau. Tính nó quá thẳng, hay nói khía người khác, đôi khi chọt vào nổi đau của họ, ai không hiểu thì dễ mất lòng. Tôi không ưa nhưng không thể thù được vì tôi với nó nặng nợ với nhau, tâm sự hằng đêm bên nhau, nhiều lần bệnh hoạn vào sinh ra tử có nhau. Còn cô kia, có nhiều học thức, nhưng hay lí luận ngược đời, ăn nói cao ngạo, hành động lập dị. Tôi không ưa nhưng không thể thù được vì cô ta là người tôi ngưỡng mộ, và đeo đuổi bấy lâu nay. Cái không ưa này có thể lặp đi lặp lại, nhưng không làm khổ tôi là mấy, vì nó chỉ ám tôi có thì có lúc. Nó chỉ xợt xợt ngoài da thôi.

Rồi 40-50, người ta bắt đầu lí luận, cách điệu từ ngữ, từ không ưa biến thành THÀNH KIẾN. Tôi có một người đồng nghiệp, tính cũng tốt, nhưng phải cái tật đãi bôi, rồi cường điệu vấn đề. Tôi thành kiến nhưng không thể thù được vì anh ta là thầy dạy của mấy đứa con tôi. Lại nữa, có một vị chức trọng hay lớn giọng, hò hét trịch thượng. Tôi có thành kiến nhưng không thù được vì ông ta là phó chủ tịch hội đồng giáo xứ. Rồi có một linh mục kia rất khó khăn, không bao giờ nở một nụ cười. Tôi có thành kiến nhưng không thể thù được vì ngài là cha sở của mình. Thành kiến nó làm cho chúng ta mệt đầu mệt óc lắm, nó quấn quít ta lắm.

Tới 50-60, con người suy tư nhiều hơn, sâu lắng hơn, nhớ nhiều hơn, người ta lại HẬN. Hận là vì họ từng bị tước đoạt quyền lợi, bị xâm phạm thể xác, xúc phạm danh dự, làm mất tương lai hay hạnh phúc gia đình. Tôi có nhiều vố bị đau lắm. Có lần có người tranh giành một cây mít rõ ràng là của tôi, tôi phải thua nhịn. Tôi hận nhưng không thể thù được vì bà là mẹ của bồ cũ tôi. Rồi tôi cho đất một người khác, chỉ yêu cầu để lại cho tôi cây mít. Mít trái mít cây hắn xơi luôn. Tôi hận nhưng không thể thù được vì đó là ông anh họ tôi. Lại có một người hay ganh tị với chúng tôi, đặt điều nói xấu, bôi nhọ gia đình tôi. Tôi hận nhưng không thể thù được vì cô ấy là láng giềng tôi. Khi đến đất Mỹ, tôi đã xa họ rồi, tôi lại nhớ họ, tôi vui vẻ gởi cho họ ít quà trong dịp lễ tết. Rồi công sản vào, họ giết chết ba tôi, cướp nhà, xua đuổi chúng tôi lên nơi rừng sâu nước độc, chịu đói chịu khát. Tôi hận biết bao nhiêu, hận nhưng không thể thù được vì họ cũng là đồng bào của tôi. Cái hận này nó làm ta ray rứt lắm, dễ lên máu, ăn không ngon, ngủ không yên.

Những hờn, giận, tới hận kia không chỉ đối với người ngoài đâu, mà ngay cả đối với những người ruột thịt. Nhiều khi tôi cũng hờn cha mẹ, giận vợ con, ghét anh em, không ưa họ hàng, thành kiến bạn bè, hận xóm hận làng. Bao nhiêu thứ ấy cũng không thể thù được, vì họ là máu thịt tôi, là thân cận tôi.

Tới 60, bắt đầu già nua, sức khỏe đi xuống, thất nghiệp, về hưu, bao nhiêu mộng ước không thành, thất vọng, cuộc sống không còn nhiều ý nghĩa. Người ta miên man nhớ lại những ai đã gây cho họ thân bại danh liệt, làm tan nát gia đình họ, tương lai họ; và họ bắt đầu CĂM THÙ. Tôi đang bắt đầu bước vào tuổi 60, và tôi đang sợ những điều này. Tôi có nghe những chuyện cha mẹ từ mặt con cái; vợ chồng mắng chửi nhau, không thèm nhìn mặt nhau, hết tình hết nghĩa, rồi lôi nhau ra tòa li dị. Rồi anh chị em ruột chém nhau sứt đầu mẻ trán, chỉ vì tranh nhau vài tấc đất. Bạn bè cạch mặt nhau, thề sống thề chết, có tao thì không có mày. Và chưa hả cơn căm thù, lại lôi vô cả dòng cả họ; xưa, đôi trẻ Rô-mê-ô và Ju-li-ét phải chết tức tưởi, vì mối thù truyền kiếp giữa hai dòng họ. Lại tôi nghe rằng, những vị ái quốc đáng kính như Trump và Mc Cain, có thể bắt tay với cộng sản, nhưng thề thốt tới chết cũng không thèm nhìn mặt nhau; ghê thật. Rồi vì một lí do cỏn con nào đó, mà dân tộc này căm thù dân tộc kia, nổ ra chiến tranh hằng chục năm trời, gây bao đau thương chết chóc. Cái căm thù này nó ghê gớm lắm, nó đi vào xương vào tủy, con người lúc nào cũng thấy lành lạnh. Cái căm thù này khó có thể dập tắt được, cũng vì cái tôi quá nặng, đó là cái tội vậy.

Vậy thì khi nào chúng ta có thể tha thứ. Chắc có chứ, vì như Mạnh Tử nói: “Nhân chi sơ bản thiện”; từ bé sơ sinh đẹp tựa thiên thần thì trở về cũng là thiện nhân. Tôi nghĩ khi chúng ta già rồi, khi 70, 80 hay 90, lúc lưng còng sức yếu, nhận thức được lẽ vô thường, hiểu được phần nào chân lý, muốn quay về cội nguồn, tâm ta lắng đọng, lòng ta bao dung thì ta sẽ dễ dàng tha thứ (Nhưng chưa chắc đâu). Thời gian khiến chúng ta thêm gian ác thì cũng chính thời gian làm cho chúng ta biết yêu thương hơn. Và ngay cả khi chúng ta không còn họ để yêu thương, để tha thứ vì họ đã ra đi; nghĩa tử là nghĩa tận. Xin bạn cùng tôi một lời nguyện cầu.

Chúa Giê su dạy chúng ta: “Hãy yêu thương kẻ thù ngươi” và “Hãy tha thứ cho anh em ngươi 70 lần 7”, khó quá phải không bạn, tôi cũng vậy. Chúa cũng đòi hỏi chúng ta không phải đến già mới tha thứ, mà phải biết yêu thương và tha thứ mọi lúc, mọi nơi, và mọi hoàn cảnh. Chúa đòi hỏi thì Ngài cũng bày cho chúng ta một cách thế: là cho chúng ta một chữ VÌ, đơn giản vậy đấy. Vì ai đó là cái gì của chúng ta mà ta không thể thù ghét được, mà ta phải yêu thương họ, tha thứ họ. Thiên Chúa không dạy chúng ta bằng lời mà thôi, Ngài còn nêu gương cho chúng ta bằng chính cái chết của Ngài trên Thập giá.

Thiên Chúa đã không thù ghét mà tha thứ cho chúng ta, vì chúng ta là con cái Ngài; cớ sao chúng ta lại thù ghét và không tha thứ cho anh em mình, vì họ là đồng loại của chúng ta, là chính hiện thân của Thiên Chúa.

                                                                                                    Tg. Tín Thác

                                                                                    Houston, ngày 26 tháng 2, năm 2021


Được tạo bởi Blogger.