MỘT THÂN PHẬN, MỘT CON NGƯỜI


Sáng nay đi thăm đám tang chị Sương, một thành viên của Huynh Đoàn khuyết tật Kitô Vua. Cầu nguyện cho chị xong, tôi đang thắp nhang cho chị thì nghe đứa cháu trai của chị nói: Năm ơi! Có anh Ánh và chị Thủy đến thăm Năm nè! Tôi cảm thấy như chị vẫn còn đang sống, đang thở trước mặt tôi, những lời tâm sự ngày nào của chị chợt vang lên bên tai tôi:

***

Ba má tui đều là người Việt sống ở Campuchia, gặp nhau rồi lấy nhau trên đất Campuchia. Năm tui lên 3 tuổi, tui và hai người anh bị đậu mùa. Hai người anh tui đã chết, còn tui thì sống sót nhưng bị mù luôn hai mắt. Ba rất thương chiều tui, còn má thì lại thương những đứa con sáng mắt. 
Năm tui 10 tuổi, ba tui chết, kể từ đó tui thường xuyên bị đánh đập chửi rủa. Má đưa tui và em gái sang ở với chị Hai cùng anh rể. Tui còn một anh trai nữa, nhưng đã về sống với chú ở Sài Gòn. Má đi phụ buôn bán với chị Hai, tui phải tự tập tành giặt giũ, nấu ăn và làm mọi công chuyện nhà. Chị Hai sanh năm một, một tháng ở cữ xong chị để lũ con cho tui trông, chị ra sạp bán vải. Một mình tui xoay sở với lũ cháu nhỏ, sữa sùng rồi cơm nước, giặt giũ đủ thứ mà làm không kịp thì má tui đánh đập không thương tiếc. 
Em gái đi học trường đầm về chẳng hề đụng móng tay việc gì, quần áo của nó được má khâu nhíp cho tươm tất. Chị Hai tui bán vải, nhưng chẳng bao giờ cho tui vải để may quần áo, quần áo rách tui phải tự nhíp lấy. Chị Hai nói: “Tao nuôi mày ăn, cho mày ở là phước lắm rồi còn đòi gì nữa!” Rách quá rồi, tui phải nhận trông thêm trẻ cho hàng xóm để kiếm tiền mua vải may quần áo. Hàng xóm cũng tin giao cho coi mấy đứa, kiếm được tiền tui phải chia cho má tui một nửa. . .

Tui chẳng được ra ngoài, đi đâu bao giờ nên cứ nghĩ rằng trên đời này có một mình tui bị mù. Nhiều khi tui tủi thân mình đã mù, mà chẳng được ai thương xót. Lạ một điều là gia đình tui theo đạo gốc, mọi người đi lễ rất siêng năng nhưng không ai dắt tui đi nhà thờ gì hết.

Năm lên 18 tuổi, sau một lần bị má đánh đập chửi rủa thậm tệ, tui trốn vào phòng lấy một chiếc khăn lớn xiết cổ đến lúc đã muốn lè lưỡi ra thì má tui phát hiện được. Má tui gỡ khăn ra, nhìn tui giận dữ. Bà nắm tóc tui xoay vòng vòng, đấm vào hai mắt tui, miệng la lớn:
-tao đánh cho mày lọt tròng té nổ! Ông trời đãng lọc cho mày mù!
Tui ức quá, nói:
-Má đọc kinh siêng năng đi nhà thờ làm chi mà đánh đập chửi rủa tục tĩu quá vậy!
Má tui giận quá đánh tiếp. . . Từ đó tui sợ quá không dám thắt cổ nữa.

Năm 1966 má đưa tui và em gái về Sài Gòn sống với anh trai lúc này đã có vợ. Năm ấy tui đã 19 tuổi, từ đó em gái tui bắt đầu dắt tui đi nhà thờ Bắc Hà. Trước đây tui chỉ lần chuỗi theo thói quen của một người có đạo, tui không biết cầu nguyện vì không được đi nhà thờ nghe cha giảng dạy. Nhờ nghe cha giảng tui đã hiểu biết về Chúa và Đức Mẹ nhiều hơn,dần dần tui biết cầu nguyện và tin tưởng vào Chúa hơn.

Sau đó em gái tui lấy chồng, tui đến ở với vợ chồng nó. Tui lại làm công việc coi con và chăm sóc nhà cửa cho nó. Mỗi khi tui ăn cơm, nó thường nói nặng nói nhẹ là tui ăn nhiều, hao tốn này nọ... Tui buồn quá bỏ đi, sang sống với chị Hai tui lúc đó cũng đã về sống tại Sài gòn. Nhưng chị Hai cũng thường mắng nhiếc: "Tao cho mày ăn, tao cho mày ở đậu mà mày không biết điều". . . Tui ở đâu cũng làm lụng sớm tối chứ đâu có ở không mà sao cứ bị mắng chửi hoài.

Lần này tui bỏ đi theo một chị bạn mù có đứa con 7, 8 tuổi. Đứa con chị dắt hai chị em tui đi buôn, nhập nhằng sống qua ngày ở bến xe. Mỗi lần bị khám xét, mặt tui xanh lè xanh lét chỉ biết cầu xin Chúa và Đức Mẹ cứu thoát. Nhiều lần, mấy người mắt sáng bị bắt chỉ còn lại hai chị em mù tụi tui. Lúc đó, tui càng tin tưởng vào Chúa và Đức Mẹ hơn.

Năm 1982, tui vào sống trong hộ tập thể của Hội người mù Quận 11 cùng với một đứa cháu trai. Ở đó, tui tham gia sản xuất chổi và bàn chải chà nhà cùng với các hội viên khác. Thằng cháu ban ngày đi làm thuê, làm mướn, tối về tui nấu cơm cho nó ăn. Giữa năm 2002, hộ tập thể Hội người mù giải thể vì không sản xuất chổi nữa. Cũng may lúc này má tui có để lại một căn nhà nhỏ, hai dì cháu dọn về đó sống nương tựa nhau. Thằng cháu vay mượn buôn bán đắp đổi, tui ở nhà trông coi nhà cửa cơm nước cho nó. Mỗi tháng tui nhận được khoản trợ cấp của cha Thực là 10 kg gạo và 10 gói mì. Tuy là khó khăn thiếu thốn, nhưng ở với thằng cháu tui thấy hạnh phúc hơn khi ở với mẹ, với chị em gái.

Năm 2006, tui mắc bệnh sỏi gan, sỏi mật, bác sĩ kêu phải mổ nhưng tui đâu có tiền! Tui lo sợ lắm, ngày đêm cầu nguyện xin Chúa giúp đỡ. Tui được bác sĩ Phấn mổ miễn phí, còn tiền viện phí phải nợ nần. Rồi chị em đồng cảnh ngộ mỗi người góp chút đỉnh giúp cho tui trả hết nợ. Tui biết là Chúa và Đức Mẹ luôn thương giúp tui.

Tui sống đến ngày hôm nay, lúc khó khăn nhất tui chạy đến với Chúa và cảm thấy được nâng đỡ. Bây giờ bệnh sỏi thận lại tái phát, nhưng tui không sợ hãi lắm, tất cả bệnh tật đau khổ tui phó thác cho Chúa cho Mẹ và cảm thấy bình an.

4.11.2010

Viết theo lời tâm sự của chị Nguyễn Thị Kim Sương

NGÔI SAO DẪN ĐƯỜNG


Người khách hôm nay đến với tôi là một người lớn tuổi, khoảng độ 60, tóc đã muối tiêu. Ông đến với một ít trái cây để mừng năm mới cho tôi. Khi đã an vị trong phòng khách, ông nói: "Năm mới sắp đến, con có chút quà đến mừng tuổi cha. Chắc cha không nhận ra con: vì cách đây mấy năm con có đến nhờ cha giúp chữa bệnh hen, con đã hết bệnh nên con đến cám ơn cha."

Tôi đáp lại: "Tôi cám ơn ông và cũng xin mừng năm mới cho ông và cả những người thân của ông, sang năm mới được bình an mạnh khỏe, nhất là được nhiều ơn Chúa.

Người khách nói tiếp: "Chớ gì những lời cầu chúc của cha được Chúa thể hiện cho con và gia đình con. Thưa cha hôm nay là lễ Hiển Linh, trong bài Tin Mừng sáng nay, có một điều con không hiểu: Tại sao ngôi sao dẫn đường cho ba vua từ phương Đông, khi các ông đến gần Giêrusalem, lại biến đi, để các ông phải vào hỏi thăm Hêrôđê?"

SINH NHẬT MÙ


Lời cầu nguyện của con tôi, ngày 28 tháng 11, 2007

Đêm hôm qua , đứa con gái 5 tuổi của tôi không chịu ngủ mà khóc. Nó nói:
- Sao con đã cầu nguyện xin Chúa cho ba hết bị mù mà ba vẫn cứ bị mù hoài. Chúa có ở trên cây Thánh giá không?

Tôi nghẹn ngào nghe những lời này và trong nhất thời tôi cũng không kịp nghĩ ra một lời giải thích nào cho con, tôi chỉ bộc trực đáp:
- Ba bị mù thì có sao đâu. Bị mù vẫn vui mà. Ba thích bị mù…

Nó không chấp nhận điều ấy và nói: "Bị mù thì có gì vui chứ?"

2019, MONG GÌ?


Ngày 25 tháng 12, lễ Chúa Giáng Sinh, kiêng việc xác, làm việc lành. Đó là ý hướng chí thiện, chí hảo của Giáo Hội, hướng dẫn các Kitô hữu biết dùng cơ hội quý giá này để không chỉ mang niềm vui Chúa Giáng Sinh đến cho mọi người, mà còn chính là tìm cho mình được niềm vui đúng nghĩa.

Cứ như thông lệ, năm nay, một số anh chị em cũng góp nhau mua quà rồi chia nhau đi thăm một số người già cả, người bệnh tật, người có hoàn cảnh khó khăn. Cũng như những năm trước, có người đề nghị thăm và tặng quà ưu tiên cho những bệnh nhân người lương ung thư gần xa trong vùng. Thế là anh chị em đã lên kế hoạch thăm 8 người ung thư và 14 người chịu các bệnh tật khác và có hoàn cảnh khó khăn. Anh chị em đến thăm, không chỉ nói lời mừng Chúa Giáng Sinh, tặng quà, mà còn thăm hỏi, ủi an, chia sẻ tâm tình với họ. Một trong những câu hỏi mà nhóm nào cũng đặt ra đó là: “Năm 2019 sắp đến, ông/bà/anh chị ước mong gì?”

GIÁNG SINH


Tôi chưa bao giờ thấy bà Claus. Chỉ thấy có Santa Claus. Ông này bụng phệ, râu dài. Dài đến mức độ không thể cho ông ấy ít tuổi hơn cụ Nguyễn Công Trứ được. Cụ Nguyễn Công Trứ sống tới bao nhiêu tuổi? Sách vở cũ đã quằn quại theo ngọn lửa cùng với đợt truy quét “văn hóa đồi trụy” từ ngày cách mạng mới mắt nhắm mắt mở tiếp thu Saigon, nên bây giờ hết cái để tra và cũng chẳng còn cái để cứu gì được. Nhưng cụ có một câu thơ nói tuổi một cách khá tài tình. Ngũ thập niên tiền nhị thập tam. Năm mươi năm trước thì hai mươi ba tuổi. Cứ cho là Santa Claus ngang ngửa với cụ Nguyễn Công Trứ đi. Tuổi đó thì súng ống han rỉ, đạn dược vo lại không biết có còn đủ một viên không. Bà Claus thì lại không có. Làm sao bây giờ cái giống Santa Claus lại sinh sôi nẩy nở dữ dằn đến thế!

Để ghi nhớ ngày 22/12/2018, ngày Đức Cha An Phong Nguyễn hữu Long chính thức là Giám Mục Chính Tòa GP Vinh Xin gửi cả nhà bài ký trong chuyến đi Tây Bắc với lớp PhaoLô cùng Đức Cha An Phong...


TÂM TÌNH SAPA
“GOA-CHẦU”


1- Vâng, lời goa-chầu “đầu tiên tôi xin dâng ĐC An Phong Nguyễn Hữu Long, Người đã cho chúng tôi một chuyến đi Tây Bắc tuyệt vời, để chúng tôi có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt của Giáo Hội qua những mảnh đất khô cằn, những con người nghèo khó nhưng hiền hòa, trung thực……và nhất là cảm nhận được những hy sinh, vất vả… của Đức Cha cũng như của các Linh Mục trẻ…Hưng Hóa…

Không “goa chầu” sao được, khi chúng tôi đến Nội Bài giữa trưa nắng chang chang, Đức Cha đã chờ đón chúng tôi từ rất sớm với nụ cười thân tình trên môi…

NHỮNG NGƯỜI ĐẠO SĨ



A – NGƯỜI ĐẠO SĨ THỨ NHẤT


Tôi tên là Gaspar, một trong ba người đạo sĩ đã đến dâng của lễ bên máng cỏ ở Bêlem. Hai người bạn của tôi là Melchior và Balthazar.

Từ lâu rồi, tôi mãi ngắm nền trời sao, và hôm ấy, ngôi sao tôi chờ đợi xuất hiện. Các bạn từng có hình ảnh về sao lạ ở Bêlem, nên các bạn hình dung đó là một ngôi sao khác thường, với một cái đuôi thật dài chỉa thẳng về hang đá. Một ngôi sao mà không ai có thể nhận lầm được.



Hôm nay là sinh nhật của chồng tôi.

Gia đình nhỏ của tôi không có thói quen tổ chức sinh nhật. Chồng nhớ đến vợ con, con trai nhớ đến cha mẹ hoặc thỉnh thoảng tôi có mua cho con cái gì thì không phải đợi đến sinh nhật. Tôi quan niệm mình sống thật tốt với nhau mỗi ngày thì đó chính là những món quà vô giá và ý nghĩa nhất trong cuộc đời rồi. Quà sinh nhật, có cũng được mà không có cũng không sao.

Sinh nhật, nhắc nhau đi lễ và dành lời cầu nguyện nhưng lắm khi vì công việc cũng không thể đến nhà thờ.

Vậy mà hai năm trước, vào đúng ngày này, buổi tối cuối cùng tôi và con trai đang ở Myanmar, Chúa đã cho tôi được thấy sự hiện diện và quyền năng của Người. Tôi muốn được sống lại những giây phút thánh thiêng, tuyệt vời ấy.

*************

... Hai anh em Fieu (Myanmar) dẫn Kiuơ (Ấn Độ), Jong Ming (Hàn Quốc), tôi và con trai vào thăm chùa Shwedagon. Chùa Shwedagon lớn lắm.

Fieu dẫn chúng tôi đến nơi đặt hòn đá cuội, người dân Myanmar gọi là hòn đá linh thiêng. Ai thành tâm cầu khấn điều gì thì tùy theo ý nguyện, hòn đá sẽ trở nên nặng hay nhẹ. Hòn đá này không lớn cũng không nhỏ, trọng lượng tự nhiên ước tính khoảng gần 20kg. Fieu cầu trước và hòn đá được nâng lên khoảng 20cm, sau đó lần lượt đến Kiuơ, Jong Ming và con trai tôi. Kiuơ 23 tuổi, nặng 85kg, cao 1,8m nhưng chỉ nhắc được hòn đá lên khoảng 5cm rồi buông xuống vì quá nặng, cả con trai tôi và Jong Ming đều như thế. Không ai nhắc hòn đá lên cao được.


Jong Ming đang quì trước hòn đá

Trước hình ảnh đó, có một cái gì đó thôi thúc trong lòng, tôi đến trước hòn đá, chắp tay quì, tôi đã nói với Chúa mà những lời nói đó đến hôm nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng, tôi đã nói như sau :

Lạy Chúa, con đang ở trong một ngôi chùa có rất nhiều tượng Phật, từ trước đến giờ con vẫn luôn ngưỡng mộ đức hạnh của Phật. Đức hạnh của Phật không ai sánh kịp. Con tin Phật là một vị thần linh, Chúa cũng là một vị thần linh. Nhưng với con thì Chúa là một vị thần linh trên tất cả các vị thần linh. Ngày hôm nay, con không xin gì cho con cả, con chỉ xin cho con được thấy quyền năng và sức mạnh của Chúa. Nếu Chúa chấp nhận lời con cầu thì xin cho con được nâng hòn đá này lên rất nhẹ nhàng, nếu Chúa không nhận lời thì con sẽ không nhắc hòn đá này lên được.

Sau lời thầm thì với Chúa, tôi im lặng khoảng 10 giây...

Và trong tư thế quì ngồi, tôi đã dùng hai tay nâng hòn đá lên cao khỏi mặt đất độ chừng 40cm, ngang vai tôi và từ từ đặt xuống rất nhẹ nhàng, tôi thấy rất rõ tôi không dùng sức, mà có dùng sức cũng không tài nào nâng lên được, hòn đá đi lên hay hạ xuống theo hai bàn tay tôi cử động.

Sự việc diễn ra như trong mơ, rất nhanh chỉ vài giây nhưng đủ làm cho tất cả những người chung quanh nhìn tôi và ồ lên với ánh mắt ngạc nhiên vô cùng. Tôi nói với con trai giải thích cho mọi người biết rằng mẹ và con theo đạo Chúa nên mẹ đã cầu nguyện như những lời trên và Chúa đã tỏ cho mọi người thấy quyền năng và sức mạnh của Người.

Lạy Chúa con! Lạy Thiên Chúa của con!

Con muốn dùng lời của thánh Tôma để kêu lên với Chúa khi người sống lại, hiện ra và cho Tôma được sờ tay vào dấu đinh, cho ngón tay của ông được thọc vào cạnh sườn của Người. Con biết Chúa đã tỏ cho con, không phải vì con là người đạo đức nhưng vì lòng tin của con yếu kém, con luôn bị chao đảo, sợ sệt quá nhiều trước phong ba bão táp cuộc đời. Con đã quên một Thiên Chúa giàu lòng xót thương nhưng rất quyền năng luôn đồng hành với mình.

Trong ngôi chùa này, trước nhiều người chưa nhận biết Chúa, Chúa đã dùng một người phụ nữ ốm yếu như con để thể hiện quyền năng và sức mạnh của Chúa.

Con cám ơn Chúa đã ban cho con hạnh phúc này, nó sẽ theo con trong suốt quãng đời còn lại để con luôn tin tưởng Chúa nhiều hơn và sống đẹp lòng Chúa hơn.

Con ước mong con trai của con nhìn thấy hình ảnh này cũng sẽ được như vậy...


*********************

Tôi đã thấy Chúa hiện diện như vậy đó.
Nhưng sau khi những cảm xúc qua đi, bản chất tham lam trong con người tôi trỗi dậy. Tôi muốn xin Chúa cho tôi được nhìn thấy một lần nữa điều kỳ diệu ấy.
Nếu Chúa đồng ý, chắc chắn tôi sẽ tự mãn, tôi xin là được.
Nếu Chúa không đồng ý, niềm vui sẽ vơi đi, niềm tin chắc cũng vậy.

Trong cuộc đời mỗi người, phải chăng ít nhiều đều cảm nhận được lòng Chúa xót thương, mấy ai Chúa cho thấy phép lạ, nhất là phép lạ tỏ tường mà Chúa dùng chính bàn tay tôi để thực hiện.

Vậy thì tôi phải bằng lòng, điều Chúa dành cho tôi là quá nhiều.

Có một lần trao đổi với Tú, tôi hỏi tại sao một thanh niên Saigon hai mươi hai tuổi, cái tuổi trẻ đang tràn đầy sức sống, năng động, đang học nhạc viện mà em lại bỏ tất cả để vào đan viện, sống đời chiêm niệm, cầu nguyện và lao động. Em trả lời tôi rằng trong một lần đi hành hương Đức Mẹ Tàpao, em thấy Đức Mẹ xoay tròn khỏang 30 giây. Trước hiện tương siêu nhiên ấy, đôi chân em như muốn khuỵu xuống, em phải dùng tay bám chặt vào người anh rể đang đứng trước em.

Mười năm em không xưng tội. Khi đọc kinh cáo mình em không bao giờ đấm ngực, dù em vẫn rước lễ vì em ở trong ca đoàn, ai lên rước lễ thì mình lên theo.
Vậy đó, chỉ một lần nhìn thấy phép lạ, em từ bỏ hết mọi sự để theo Chúa.
Mười tám năm rồi em đã là một đan sĩ.
Phép lạ thức tỉnh lòng người. Với Tú là như vậy.

Còn tôi...
Trước đây nhiều khi tôi đọc kinh như một máy cassette, chỉ cần bấm nút là bật lên tiếng, tôi tham dự thánh lễ, rước lễ như một thói quen không thể thiếu.
Nhưng sau lần ấy, mỗi lần tham dự thánh lễ, tôi cảm nhận sâu xa hơn sự hiện diện của Chúa trong tấm bánh nhỏ bé khi được linh mục đọc lời truyền phép.
Tôi trân trọng từng phút giây mỗi khi chầu Thánh Thể.
Tôi đón Chúa vào lòng khi lên rước lễ, không còn hời hợt mà thay vào đó là sự kính trọng hết sức có thể tôi dành cho Chúa.
Tôi thực lòng biết sợ, tôi hiểu được tại sao Ơn Kính sợ Chúa lại là một trong bảy ơn của Chúa thánh thần.
Tôi sợ, nhưng tôi tin nhiều hơn, tôi tin rằng với Chúa, không điều gì là không có thể, chỉ trừ khi Chúa không muốn.
Từ niềm tin, tôi trông cậy vào Chúa nhiều hơn.
Tôi hiểu đức tin đã trở thành niềm trông cậy.
Từ niềm tin, sự cậy trông, tôi thấy mình mến Chúa nhiều hơn vì những điều Người đã ưu ái ban tặng cho tôi.
Tôi xin cho tôi được mến Chúa qua người thân, bạn bè và những người chung quanh, dù thân quen hay xa lạ thì tất cả đều mang hình ảnh của Chúa.
Tôi tin rằng mình sẽ đi từng bước chân cho đến cuối cuộc đời trong yêu thương vì Chúa đã cho tôi và con trai thấy được sự hiện diện và quyền năng của Chúa trong ngày sinh nhật chồng tôi.
Một sự hòa quyện thân tình. Đó chẳng phải là món quà vô giá và đầy bất ngờ Chúa dành cho gia đình nhỏ bé của tôi sao ?

Lạy Chúa.
Hôm nay, con trai con đến một nơi xa để thực hiện công việc mới.
Xin Chúa cho nó dù đi bất cứ nơi nào cũng không quên thánh lễ, không quên lần chuỗi khi bắt đầu ngày mới, những việc mà trước đây khi ở nhà nó vẫn thường làm.
Xin Chúa thực hiện phép lạ trên đời sống và công việc khởi nghiệp của nó.
Con kính gởi đến Chúa niềm tin, sự cậy trông và tình yêu của gia đình chúng con.

04/6/2018
Thuy Nga 
Nguồn: http://thuyngapm.blogspot.com/2018/06/phep-la-cua-oi-toi.html

Kinh nghiệm bị chối từ

“…nhưng người nhà không chịu đón nhận” 

Có lẽ trong cuộc sống của mỗi người ai cũng có chút kinh nghiệm bị chối từ. Kinh nghiệm đó có thể đến từ bạn bè, từ bề trên, từ người thân hay từ chính cha mẹ của mình. Với tôi, kinh nghiệm đó là một vết thương ăn sâu trong tâm trí.

Một đêm nọ, khi ấy tôi 14 tuổi. Một đêm trăng đẹp nơi vùng quê yên bình, tụi con trai trong làng rủ nhau đi chơi. Chúng tôi đã rủ nhau ra bãi biển đầy gió mát để chơi những trò chơi quen thuộc của tụi nhỏ thường chơi mỗi dịp trăng về; nào là trò trốn tìm, nào là cõng vật…

Giáng sinh để chịu đóng đinh

Kahlil Gibran, Nguyễn Ước dịch




Lời người dịch:

Hằng năm, ngày Giêsu ra đời (Noël) được xem là một lễ hội hầu như trên khắp thế giới, có lẽ vì tính cách vui tươi, bình an, đại chúng và thậm chí thương mại của nó. Thế nhưng, đại lễ quan trọng nhất của Kitô giáo, mang tính căn nguyên và được giáo hội qui điển hóa hơn 300 năm trước lễ Giáng sinh ngày 25 tháng Mười hai, đó là lễ Phục sinh (Easter hay Pâques). Đức tin Kitô giáo đặt cơ sở trên mầu nhiệm Phục sinh. Lễ Phục sinh là cao điểm kết thúc tuần thương khó (khổ nạn, passion) tuẩn tử cứu độ và sống lại vinh quang của Giêsu mà theo thần học Kitô giáo, cũng là tiêu biểu cho diễn tiến đáng ao ước của cuộc sống Kitô hữu. Nếu không có tín lý Phục sinh, toàn bộ giáo thuyết Kitô giáo sụp đổ. Vì thế, lễ Phục sinh đầy lạc quan đó được tái hiện hằng tuần ở một qui mô nhỏ hơn, vào ngày Chủ nhật.

CHÚT TẢN MẠN: CHÂN CON MÃI ĐI TÌM


Giáo lý Hội Thánh Công Giáo dạy các tín hữu rằng Thiên Chúa có Ba Ngôi. Đó là một mầu nhiệm, mà mầu nhiệm thì trước hết phải tin. Tin trước đã, rồi mới đến lý trí. Mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi luôn làm cho những người lần đầu nghe về Chúa phải thắc mắc. Và các Kitô hữu chúng ta, tin thì vẫn tin, nhưng suy tư, thắc mắc thì có bao giờ ngừng.

BÉ BIỂN


Trên tường, lẫn trong nhiều bức hình rất đẹp được chụp từ một ống kính chuyên nghiệp là tấm hình của chiếc ghe mong manh, nhỏ bé, bồng bềnh trên đại dương. Trên khoang ghe, các thuyền nhân Việt Nam (những boat people đã đánh động lương tâm thế giới vào những năm 70s và 80s) mặt mày ngơ ngác mệt mỏi nhưng mắt sáng lên hy vọng. Đó là món quà tặng cho Bs. Huỳnh Quang Minh từ một thuyền nhân cùng tàu vượt biển năm xưa. 

Chiếc ghế cuối nhà thờ…


Mình còn nhớ trước ngày chịu chức linh mục, cha linh hướng của mình dạy rằng, “sau khi con chịu chức, con đừng quên chiếc ghế phía cuối nhà thờ mà thỉnh thoảng con vẫn ngồi… hãy quay lại ngồi vào chiếc ghế đó một vài lần trong tháng trước giờ lễ.” Mãi về sau mình mới hiểu sự sâu sắc của lời khuyên đó.

Sau ngày chịu chức, các linh mục của Chúa được ngồi trên cung thánh, mọi người đều hướng về linh mục, và người linh mục trở thành trọng tâm của tất cả sự chú ý. Vị trí ngồi trên cung thánh nói lên vai trò của người linh mục, là người mục tử dẫn dắt cộng đoàn, cử hành phụng vụ dâng lên Chúa.

Tuy nhiên, đó cũng là vị trí ẩn đầy cám dỗ và nguy hiểm. Một khi ngồi ở vị trí trên cùng, người ta dễ xa cách người khác vì vị trí cao trọng của mình, đôi khi người ta làm mọi sự để bám lấy vị trí đó, và nghĩ rằng ở bất cứ nơi đâu mình cũng phải được ngồi trên cùng, phải được chú ý, phải là người quan trọng nhất.

TIẾNG ĐÀN MANG NGỌN LỬA TRÁI TIM

hình minh họa

- Thủy ơi, nhà anh bị cúp điện, trống vắng quá, anh đến nhà Thủy chơi đàn được không?
Đó là cú phone của anh Nghĩa, người bạn khiếm thị cụt một bàn tay mà tôi đã kể trong CHUYỆN NGƯỜI MÙ DẮT NGƯỜI MÙ, tôi trả lời phone:
- Được chứ , em sẵn sàng nghe anh đàn, có người chơi đàn miễn phí cho mình càng vui chứ sao!

Một lát sau, anh đã đến nhà tôi với một cây đàn guitar trên vai. Tôi ngồi nghe anh đàn trong lòng rất cảm động, tiếng đàn của anh còn thô sơ lắm. Tôi chẳng biết gì về nghệ thuật chơi đàn mà vẫn nhận ra được những lỗi nhạc trong tiếng đàn của anh, nhưng tôi thấy trong đó là cả một sự cố gắng vượt bậc. Anh nói:


Em thân mến,

Tôi cảm động và ngững mộ khi nghe công việc em đang làm. Là người nữ mới 17 tuổi, em tình nguyện tham gia nhóm Bảo Vệ Sự Sống tại Giáo Phận Vinh. Cùng với các anh chị lớn, em thu gom các thai nhi từ bệnh viện hoặc những trung tâm phá thai về chôn cất.

Công việc ấy không dễ chút nào. Nó đòi hỏi nơi em tình yêu dành cho những em nhỏ xấu số không được mở mắt chào đời. Ngoài ra, việc thu gom xác thai nhi ấy cũng tốn nhiều thời gian, nhất là khi em đang còn đi học. Bởi đó nhiều lần người thân và bạn bè khuyên em không nên tiếp tục. Tình yêu đã thúc đẩy em dấn thân đến nhặt từng xác thai nhi đưa về nơi an nghỉ cuối cùng.

Em chia sẻ nhóm thường đi thu gom xác vào chiều tối. Có ngày nhóm gom được 20 đến 30 xác tại một bệnh viện. Mỗi người nhận một số xác để lau chùi và cất giữ các thai nhi trong tủ lạnh. Thường cuối tuần nhóm sẽ di chuyển thi hài ấy đến nghĩa trang dành cho các thai nhi. Nơi đây, số ngôi mộ của các thai nhi đã lên tới con số mấy ngàn. Cứ thế, công việc của em ngày này qua tháng nọ thật âm thầm và ý nghĩa.

Cuối Tuần Vụn Vặt Suy Tư:


1. Khu Lương dân có người mới qua đời.

Và theo truyền thống tốt đẹp, cha xứ ban hành giáo, cụ thể ban Loan báo Tin mừng sẽ đến nhà hiếu chia buồn, cúng phiếu, xin thắp nén nhang và cầu nguyện cho người quá cố sớm hưởng cõi phúc vĩnh hằng.

Một người đàn bà nhỏ thó, khắc khổ chừng 60 tuổi có hơn, mặc áo xô… ra tiếp. Chị là con gái người quá cố và cho biết Bà cụ thọ 81 tuổi.


Khi đến trước linh cữu, tớ… sững người một chút: Di ảnh đặt trên quan tài trẻ măng, trông đài các, đẹp (nếu không biết trước người quá cố là Bà cụ 81 tuổi, chắc sẽ lầm một thiếu phụ trẻ đang nằm an nghỉ trong quan tài).

CHA HIỆP


30 năm trước tôi đến gặp Cha để xin theo đạo. Người hỏi: Vì sao con lại muốn trở thành người Công giáo? Tôi thành thật: ”Người yêu con là người Công giáo và con sẽ cưới cô ấy!”

Không như nhiều linh mục khác không mấy thiện cảm với những người theo đạo cưới vợ. Ngài hiền hoà nhìn tôi và nói: “Ai gõ sẽ mở, ai tìm sẽ thấy!” Ngài mời tôi vào phòng và suốt buổi chiều hôm ấy tôi và Ngài đàm đạo về Kinh Thánh, về thơ văn. Tôi khâm phục sự uyên bác của Ngài. Ngài cũng quý mến tình yêu nồng nhiệt của tôi dành cho Thiên Chúa!

CHÚA ĐÃ GỌI TÔI SAU ĐUÔI MỘT ĐÀN BÒ


Tôi nhớ khoảng năm 1990 khi tôi về Quy Nhơn để dự lễ phong chức cho một người bạn, bây giờ người đó là Giám Mục Quy Nhơn, Đức Cha Mátthêô Nguyễn Văn Khôi, cha Gioan Phêrô Võ Tá Khánh đã làm một bài phỏng vấn được ghi băng để tặng cho cha mới.

Cha Võ Tá Khánh hỏi tôi: "Cha Đông làm Linh Mục bao nhiêu năm rồi? Cha có bao giờ hối hận vì cha đã làm Linh Mục không?"
Tôi đã trả lời: "Tôi chưa bao giờ hối hận vì tôi đã là Linh Mục của Chúa Giêsu, nhưng tôi có hối hận một điều là tôi đã làm Linh Mục chưa xứng đáng."

Có một lần tôi về Buôn Ma Thuột dự lễ mừng 25 năm Linh Mục của cha Augustinô Hoàng Đức Toàn. Đầu Thánh Lễ, ngài chia sẻ một câu mà tôi rất tâm đắc: "Hôm nay con dâng lễ tạ ơn Chúa vì Chúa đã kêu gọi con làm Linh Mục được 25 năm, và con cũng xin tạ tội với Chúa vì những thiếu sót của đời con trong 25 năm làm Linh Mục."

Tôi cũng thế, tôi luôn luôn cảm ơn Chúa vì Chúa đã thương cho tôi làm Linh Mục của Ngài. Khi tôi chịu chức Sáu thì lớp tôi (lớp học ở Dòng Phanxicô) chỉ có một mình tôi làm Linh Mục, có một người bạn của tôi tới dự lễ, nói với tôi: "Lớp mình chỉ còn có một mình mày, thôi mày ráng mày tu chớ mày ra nữa là không còn đứa nào..."

Tôi không đồng ý chữ "ráng" đó, tôi mới nói với người bạn: "Đi tu mà ráng? Ráng cả đời làm sao mà ráng được chớ? Vợ mày nó đẻ, mày nói em ráng một chút. ráng một chút thì được chớ làm sao ráng cả đời được?"

DUYÊN PHẬN


Lâu rồi không liên lạc với H, sẵn có chút thời gian, tôi cầm máy Alo cho H...

- H đang ở bệnh viện à, H bệnh gì?
- Không, em không đau bệnh gì cả. Em đang nuôi một sản phụ. 
- Nuôi sản phụ là sao mình không hiểu?

H, không nói gì thêm mà chuyển cho tôi mấy tấm ảnh. Ảnh của một cô bé tên Kim Anh tuổi trạc đôi mươi ngồi cạnh đứa trẻ sơ sinh. Đứa bé kháu khỉnh tròn xoe đôi mắt nhìn mẹ nó thật hạnh phúc. Đứa trẻ vừa ra khỏi cái tăm tối của dạ mẹ hạnh phúc được nâng niu trong vòng tay ấm áp. Không biết nó có nhận ra người cưu mang mình là một thiếu nữ mà theo trực giác qua tấm ảnh tôi cho rằng “Kim Anh là một cô bé không được tinh khôi” như bao thiếu nữ khác.

Tôi lại hỏi H: 
- Sao lại có chuyện này? Cô bé đó là ai và sao H lại nuôi nó?
- Chuyện khá dài chị à!!!

Cha mẹ em mất sớm, em ở với Dì. Nhưng với thời gian không hiểu sao em lại trở thành đứa trẻ lang thang không cửa không nhà, rồi bị người ta gạ tình, bán sang TQ. Sang đó mấy tháng, em không sống được nên đã tìm đường trốn thoát, nhờ mấy công an biên giới giúp em theo đường bộ trở về quê hương. Về đến quê hương VN em lại tìm nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Em mượn mái hiên chợ Ghềnh Ráng làm nhà, kiếm sống hằng ngày nhờ đi nhặt ve chai quanh phố biển.

hình minh họa

Những mái nhà tan nát của những năm chiến tranh xưa rất xưa, thế hệ con cháu hôm nay làm sao hình dung nổi: khi những con đường chỉ là những bờ ruộng lớn, những ngôi nhà tranh vách đất nghiêng ngả; người nông dân bấy giờ một nắng hai sương trong cảnh loạn lạc, vừa làm vừa chạy giặc, làm cật lực mà vẫn không thoát khỏi đói rách. Trong cảnh nghèo khó, có một gia đình đang ấm êm, đói no gian khổ có nhau, thì vào một đêm tối trời, ngọn lửa oan nghiệt đã thiêu rụi căn nhà cùng với vợ con, sót lại mỗi người chồng tay trắng, cô đơn, lang bạt. Thế nhưng khi bước chân con người trở nên vô định thì từ trời cao, Thiên Chúa đã dọn sẵn cho người chốn nương thân. Anh cứ đi, để cuối cùng dừng bước ngay cổng nhà thờ. Nơi đây Hội Thánh dang rộng vòng tay đón anh, cha xứ đã cho anh ở lại nhà thờ để lo kéo chuông và chăm sóc sân vườn.

Bàn tay Chúa hiển hiện khi anh cúi đầu lãnh nhận bí tích rửa tội. Thiên Chúa đã chờ đợi anh ngay nơi dòng nước thanh tẩy để ấp ủ anh trong tình yêu ngàn đời, để từ đây, anh có làm gì hay đi bất cứ nơi đâu, thì cũng không ngoài vòng tay Thiên Chúa.

Thế rồi một ngày, các anh em họ hàng đến bắt anh phải về lại làng để cưới vợ sinh con cho dòng tộc. Và bước chân lưu lạc năm nào nay đã có gia đình, sinh được một cậu con trai và 1 cô con gái. Đây cũng là gia đình công giáo đầu tiên của làng. Lòng tốt bén rễ và lan tỏa, từ mái nhà của anh, ngôi làng lương dân đã trở thành xóm đạo với 40 gia đình. Suốt những năm đói khát, cha xứ Bắc Ninh bấy giờ là cha Tân, người I-Pha-Nho thường cho người đem gạo tới phụ giúp bà con.
Được tạo bởi Blogger.