NGƯỜI THẦY VÀ CHIẾC ÁO


Một kỷ niệm nhỏ của nhà thơ Trần Mộng Tú thời còn là một “nữ sinh Lớp Tám” cho chúng ta thấy tư cách của một thầy giáo và lòng tôn kính của phụ huynh học sinh đối với thầy, ở Sài Gòn trước đây hơn nửa thế kỷ. Thời đó không có cảnh phụ huynh học sinh de dọa thầy, cô, học trò tấn công cô giáo, hoặc bắt cô giáo quỳ lạy trước công chúng, như đang diễn ra ở nước ta hiện nay!

Hình minh họa


Tôi rụt rè đứng trước khung cửa sổ văn phòng, trong khu nhà nội trú của các Thầy và các Linh Mục chủng viện. Thầy Khoan đứng bên trong cửa sổ hỏi ra:
- Con cần gì?
- Thưa thầy, mẹ con nói con thưa với cha Tùng đưa áo cho con đem về để mẹ con thay cái ống tay áo cho cha.

Thầy Khoan bảo tôi ra ngoài văn phòng nhà trường ngồi chờ, thầy đi tìm cha Tùng. Khoảng hai mươi phút sau, thầy mang ra cái áo gói trong một tờ báo cũ, đưa cho tôi đem về.

Cha Tùng là thầy dạy tôi môn Anh văn. Cha luôn luôn mặc áo cũ; hoặc sờn vai, hoặc rách khuỷu tay. Tôi đi học về lại kể cho mẹ nghe, khoe hôm nay con thấy cha mặc cái áo rách chỗ nào! Mẹ tôi nghe mãi chắc cũng mủi lòng, nên bảo tôi vào trường mang chiếc áo chùng đen của cha về cho mẹ mạng lại hay mẹ vá giúp những chỗ rách.


Em rụt cổ cười. Tôi nhìn kỹ Em, đôi mắt một mí tinh nghịch trên khuôn mặt thanh tú trắng trẻo và dáng người nhỏ nhắn. Có lẽ em chỉ vừa học xong cấp ba. Tôi hỏi: “Em còn đi học không ?” – “Dạ học xong lớp 12 là con đi làm liền. Ba má con nghèo nên không có tiền cho con học tiếp. Con đi làm đã được 5 năm rồi”.
Hình minh họa


Vậy là ít nhất Em cũng đến 23 tuổi. Tôi hỏi tiếp: “Nhà em ở Căn Cứ hả ?” – “Dạ, nhưng con đi làm ở Biên Hoà. Con thuê nhà trọ ở với bạn”. Nét hồn nhiên vụt biến trên gương mặt, giọng Em chùng hẳn xuống, cốt cho một mình tôi nghe: “Con đã có một cháu trai”. Tôi ngạc nhiên: “Em đã lập gia đình rồi sao? Thế mà dì cứ ngỡ...”

Như bị chạm vào vết thương chưa lành, đôi mắt Em bắt đầu long lanh nước, giọng nghẹn lại: “Chưa dì ạ. Đó chỉ là kết quả mối tình đầu của con, một mối tình tội lỗi...”

Cộng đoàn kính mến,
Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2), xin giới thiệu một bài viết của Bác sĩ Túy Vân thuộc Giáo khóm Bình Sơn, Giáo xứ Thanh Bình, Giáo phận Đà Nẵng. Đây là một chia sẻ chân thành của một kinh nghiệm đầu đời, của một tâm hồn trăn trở...

Kính mời Cộng đoàn.


Ông lão bệnh nhân và lời thề Hippocrates


Hồi đó, tôi là sinh viên năm thứ ba trường ĐH y khoa. Trong một lần vào bệnh viện thực tập, tôi được phân vào khoa nội hô hấp. Bệnh nhân đầu tiên của tôi là một ông lão ở quê mới nhập viện với triệu chứng ho kéo dài.

Không hỏi cũng biết ông lão thuộc loại nghiện thuốc lá nặng. Người ông nồng nặc khói thuốc, xen lẫn mùi của người bệnh lâu năm không được chăm sóc tạo cho tôi cảm giác cực kỳ khó chịu. Nhớ lời thầy dạy: “Mỗi bệnh nhân là một bài học thực tế, các em phải bám lấy để học hỏi và rút kinh nghiệm cho bản thân” nên dù sao tôi cũng phải cố mà học.


- Mami ơi!
- D…a…ạ…
- Mami à, một năm có bốn mùa là xuân, hạ, thu, đông, vậy còn có mùa nào là mùa Chay hả mami?
- Con gái của mẹ giỏi quá, hỏi câu hỏi hay… hay… ghê đi.

Cô bé được khen toét miệng cười thật tươi làm khuôn mặt xinh xắn thêm rạng rỡ, đôi mắt long lanh hãnh diện… trông thật dễ thương.

Mùa Chay là mùa của những người tin Chúa như chúng ta con ạ. Mùa này kéo dài 40 ngày. Mùa này là cơ hội cho mọi người ăn năn tội của mình, hòa giải với Chúa và với những người khác. Thời gian này là cơ hội để chúng ta tìm đến mạch sống nguồn Thánh Ân, Chúa ban Ơn Cứu Độ để phục hồi cho những linh hồn tội lỗi…

Tản văn: SẮC MÀU CỦA BÌNH AN


Tím là một gam màu tối, ẩn khuất. Không ai phủ nhận điều ấy, chẳng vậy mà nhạc sĩ Trần Tiến đã vẽ đôi mắt của người em nhỏ với màu nâu tím trong những khuông nhạc trầm trầm của ông. Người ta hay gọi Tím là Tím buồn, Tím sầu, Tím da diết… Mà không biết Tím có sầu buồn thật không nữa? Hay lòng người đa mang?



Nhưng dù sao đi nữa Tím vẫn luôn ở đó, khiêm tốn đứng rốt hết trong những gam màu cuộc sống: Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Tím âm thầm tượng trưng cho rất nhiều thực tại vô hình mà nhiều khi con người không thể diễn đạt được hết bằng hình ảnh hay ngôn từ hạn hẹp của họ. Cám ơn sắc Tím thật nhiều vì đã nhuộm những cánh hoa xoan phơn phớt trong mưa xuân nhẹ bẫng lòng người, cho cô bé miền sơn cước hít hà chút hương hoa đồng nội mát lành, trong veo trong những ngày về…



Mời đọc bài của tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2010: Nhà văn Linh Mục Nguyễn Trung Tây, thuộc Dòng Truyền giáo Ngôi Lời, tỉnh dòng Chicago. Sau nhiều năm phục vụ tại vùng sa mạc đất đỏ Úc Châu, nhiệm sở truyền giáo mới của Linh mục là Tagaytay, Philippinnes.

* * *


Em đau, một mình em chịu. Em khóc, một mình em hay. Nếu em nhắm mắt lại chết đi, vẫn chỉ một mình mình đi. Sáng sáng em thấy cảnh đời vẫn nhộn nhịp tấp nập bên khung cửa. Mặt trời vẫn rộn ràng, chim vẫn hót líu lo, xe bus vẫn dừng lại ngay trước cửa trạm. Tự nhiên em thấy tiếc cho một quãng thời gian.

...



Mùa hè Cali, xoài Mễ bán khắp nơi. Ăn xoài xong, tôi ơ hờ quẳng bỏ hột xoài. Bẵng đi một tháng, tôi nhìn thấy hột xoài vẫn nằm lẻ loi ngoài sân vườn. Nhìn hột xoài mốc meo, tôi không còn nhận ra hình dạng trái xoài vang to tròn thơm ngát ngày nào. Xót xa cho phận xoài, tôi cúi xuống đào lỗ làm đám tang chôn hột xoài. Rồi quên đi...

Thứ Ba trước ngày thứ Tư Lễ Tro, cha Giám Đốc chủng viện hỏi tôi còn giữ lại những lá dừa Lễ Lá năm ngoái hay không? Cha nhờ tôi đốt lá dừa lấy tro cho ngày Lễ Tro. Tôi đi vô phòng, cầm những lá dừa năm ngoái mang ra sân vườn. Nhìn những cánh lá khô quắt cong queo trên tay, tôi thấy lại lá dừa xanh năm ngoái. Hôm đó tôi mặc áo đỏ Lễ Lá vẩy nước phép lên những cành lá dừa xanh màu lá mạ. Màu xanh năm ngoái tươi vui giờ này đổi sang màu lá úa. Sợi lá dầy cứng năm xưa giờ này gầy ốm khẳng khiu. Nhìn đến là thương cho một kiếp thảo sinh. Tự nhiên tôi mơ ước nếu lá dừa đừng biến đổi màu sắc và hình thể. Tự dưng tôi thương tiếc cho đời lá ngắn ngủi. Bỗng nhiên tôi ngần ngại không muốn nổi lửa đốt lá dừa cháy ra tro.



Xuân là hoa, là nhạc, là thơ, là bức họa muôn màu. Xuân là tuổi trẻ đời người, là khí thiêng sông núi, là tinh hoa dân tộc.

Mùa Xuân Việt nam trải dài qua bốn ngàn năm lịch sử thăng trầm.

Nói về Xuân không thể cạn ý hết lời. Đông Tây kim cổ, con người đã tốn bao giấy mực ca ngợi vẻ đẹp của nàng Xuân.Trong thi ca Việt nam củng bàng bạc tình ý dáng Xuân.

Nghe nói nhiều nhà văn nước ngoài đã nhận xét về dân tộc ta như sau :
‘Dân tộc Việt nam có một lịch sử trên 4000 năm hào hùng với nền văn hoá rất phong phú và đặc biệt mỗi người dân Việt là một nhà thơ tài tình, mang nét Xuân tươi trẻ….’

Điều nhận xét trên không phải là quá đáng và cũng là niềm tự hào của dân tộc ta.

CUỐI NĂM ĂN GIỖ

Hình minh họa

1.
Tôi đang lái xe trên những nẻo đường của nước Mỹ, nhưng toàn tâm như ở quê nhà. Người xưa bảo, “được bữa giỗ lỗ bữa cày”. Nhưng hôm nay tôi được bữa giỗ ở nhà anh Tỵ bạn tôi vào những ngày giáp Tết thật ý nghĩa. Hình ảnh một gia đình Việt Nam trên quê hương thứ hai vẫn giữ nguyên phong tục thờ cúng ông bà là khó lắm. Đặc biệt là cúng giỗ đúng như ông bà ta xưa đã làm. Thỉnh thoảng tôi cũng được mời ăn đám giỗ ở nhà những bạn bè khác. Nhưng do hoàn cảnh đi làm bên Mỹ nên những bữa giỗ cứ được cúng giỗ vào buổi chiều. Sau đó là bà con, anh em, họ hàng, bạn bè… xúm vào ăn nhậu tới nửa đêm.


Tôi cũng cúng giỗ cha mẹ tôi, cha mẹ vợ ở nhà. Nhưng tôi cúng trước ngọ, trước mười hai giờ trưa. Rồi thì thức ăn, thức uống cứ để đó đến chiều bạn bè đi làm về mới ăn nhậu. Bởi khi còn nhỏ ở nhà, cha mẹ tôi cúng giỗ ông bà nội, ông bà ngoại của tôi đều cúng trước ngọ. Mẹ tôi giải thích, con không thấy những vị sư khất thực cũng chỉ đi khất thực tới mười hai giờ trưa thôi sao? Vì sau giờ ngọ là giờ âm, chỉ cúng cô hồn thôi! Cúng giỗ ông bà thì phải cúng trước ngọ…


Đến khi tôi lập gia đình thì thấy bà ngoại của các con tôi cũng cúng giỗ ông bà, tổ tiên hoàn toàn trước ngọ. Thế là tôi tin hai bà mẹ, và giữ truyền thống đó ngay trong gia đình riêng của tôi.

Qua Mỹ. Trong bạn bè ở địa phương chỉ có tôi với anh Tỵ là cúng giỗ ông bà trước Ngọ, và cúng đúng ngày chứ không để tới cuối tuần để khỏi mất bữa cày ở Mỹ. May sao hôm nay là ngày cuối tuần nên tôi được bữa giỗ mà không lỗ bữa cày.

TÂM SỰ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO



Hồi nhỏ, tôi hay theo các bạn ở gần nhà thờ đi lễ, động lực đầu tiên thôi thúc tôi đi lễ là vì ở đó có các bạn, sẽ vui hơn là ở xóm hay ở nhà, tôi không hề có khái niệm về Đức tin vào một đấng Chúa Trời, cũng không hề manh nha niềm tin vào bất cứ điều gì có thể gửi gắm nơi Đức Chúa. Ban đầu, những niềm vui ở bạn bè thôi thúc tôi đến nhà thờ, vào lễ như các bạn, tôi không biết tôi thuộc lòng các lời kinh tự khi nào, chỉ biết rằng những ngày tháng đó, tôi nghe rồi đọc theo và thành thuộc. Tôi không được rước lễ vì tôi không phải tín đồ. Không hiểu sao ở lứa tuổi tò mò ham thích ấy, tôi không hề nảy ra ý nghĩ rằng mình sẽ lên rước lễ cũng như các bạn. Tôi tôn trọng lời dạy của Chúa, đó là ý nghĩ đầu tiên về sự hiện diện của Chúa trên cõi đời này, cũng như trong lòng tôi.

Cây đèn chầu




Tôi là một cây đèn chầu, hằng ngày vẫn quỳ dưới chân Nhà Tạm trong nhà nguyện của một Tiểu Chủng viện, tôi không còn nhớ mình đã ở đây từ bao giờ mà chỉ còn nhớ là mình đã cháy, đã sáng liên tục hết năm này qua năm khác. Mọi người chắc ít khi để ý đến tôi, ngoại trừ những lúc tôi “ngủ gục” thì mới có người lên gõ gõ vào đầu để tôi thức dậy. Thật sự tôi quá nhỏ bé, tầm thường trong họ nhà đèn, tôi không thể chiếu sáng cả nhà nguyện như anh đèn tuýp, cũng chẳng thể đẹp lộng lẫy kiêu sa như chị đèn trùm, cũng chẳng nhấp nháy nhiều màu sắc như các em đèn trang trí, tôi chỉ đơn giản là một cây đèn nhỏ được một Thiên Thần cầm quỳ dưới chân Nhà Tạm.


Tôi ở đây để thay mặt mọi người chầu Chúa, tôi cảm thấy hãnh diện lắm bởi vì trong họ hàng nhà đèn chẳng có ai có được vinh dự lớn lao như tôi, cái vinh dự mà chỉ có Chúa chọn mới được, dù cho tôi nhỏ bé tầm thường chẳng được như ai.

Chuyện của bé Cầu Rầm


“Bịch”! Thứ âm thanh ấy vẫn còn vang mãi trong con ba à. Sau tiếng “bịch” ấy, cơn đau bắt đầu lan ra khắp người con. Con đau lắm. Cơn đau đó thật sự quá sức với một sinh linh yếu ớt đang thoi thóp cố hớp lấy từng chút không khí như con.

Hình minh họa


Trong khoảng khắc bị vứt xuống đường, con thấy bóng một người vụt đi trên chiếc xe máy xù xì không đèn. Chiếc xe vô tình nhanh chóng hòa vào màn đêm đem, để lại tiếng lá xao xác trong gió. Có lẽ đó là người đã cưu mang con trong lòng mấy tháng nay, người con cần gọi là….m…ẹ.., phải không ba?

ÔNG LÃO KỲ LẠ


Tôi muốn viết từ lâu, kể chuyện một ông lão kỳ lạ, ông ta sống giữa đời như tất cả chúng ta, song lại hành động rất khác!
Lần đầu tiên tôi nghe về lão là mùa Giáng Sinh 1990. Chiều 24 tháng 12 năm ấy, tôi lên thăm bạn ở thành phố Lausanne, Thụy Sỹ. Chúng tôi rủ nhau đi phố sắm sửa vài món quà cho bữa tiệc thân hữu gặp nhau. Phố xá lạnh lẽo và vắng lặng lắm vì đa số mọi người đều đã về đoàn tụ với gia đình.

Hình minh họa

Trời lất phất đổ tuyết, gợi cho lữ khách, tùy tâm trạng, mà cảm thấy lãng mạn hay cô đơn kinh khiếp. Với tôi, năm ấy thật buồn, vì ba mẹ tôi đi Hoa Kỳ thăm bạn, còn tôi vì phải lo học thi cho học kỳ mùa Đông, nên không đi theo được. Ở lại xứ cao nguyên sương mù, gió lạnh trong mùa Giáng Sinh lê thê quả là một chuyện cô đơn khó chịu. May mà còn có bạn bè dễ thương. Họ làm tiệc mời tôi và qua đó cũng ấm lòng người viễn xứ!

Thương tặng các em ở mái ấm Nhật Hồng

“Mẹ cho em đôi mắt màu đen
để thương, để nhớ, để ghen, để hờn
đôi mắt em là cửa sổ tâm hồn…”

Có một bài hát đã bắt đầu như thế. Vâng, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng phải chăng khi không còn đôi mắt thì thế giới tâm hồn của người ta cũng bị khép lại ? Phải chăng những khiếm khuyết trên cơ thể cũng để lại những khuyết tật nơi tâm hồn?

CÁI ÔM TRƯỚC LỄ GIÁNG SINH


Còn đúng một ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh. Tôi đang lo chuẩn bị một vài việc cuối trước khi về nhà nghỉ để chờ đi lễ Nửa Đêm. Từ ngày qua Mỹ đến giờ tính ra đã hơn 40 Lễ Giáng Sinh, nhưng tôi thực sự tham dự lễ Giáng Sinh vào nửa đêm chỉ khoảng mấy lần.

Hình minh họa (source

Trên con đường về nhà, xe tôi dừng lại ở đèn đỏ góc Brookhurst và Hazzard. Đứng ở đó là một người ăn xin trên tay cầm tấm bảng viết nguệch ngoạc dòng chữ “I’m hungry” (Tôi đói, hay tôi đói bụng). Anh ta trông còn trẻ, dáng người cao cao. Anh đội trên đầu một chiếc mũ len, khoác trên người tấm áo mong manh mà tôi nghĩ là không đủ để che ấm tấm thân vào một buổi chiều Đông, lại đứng ngoài đường gió như thế này.


Mình là người ngoại đạo nhưng hay đi chùa, nhà thờ, không phải vì đức tin càng không phải vì tín ngưỡng nhưng mỗi khi đến một địa điểm tâm linh nào đó mình đều cảm thấy được lòng mình tĩnh lặng. Có lẽ vì vậy mà thói quen này đã dần dần xuất hiện trong cuộc sống của mình từ lúc nào cũng không nhớ nữa...



Nhớ hồi mới vào Tây Nguyên - vùng đất mà nhà thờ nhiều hơn chùa chiền, mình sống giữa những xóm đạo, giữa bạn bè là những con chiên của Chúa... Mỗi năm đến Giáng sinh, mình đều háo hức cùng lũ bạn đến nhà thờ xem hành lễ, hát thánh ca dù mình chẳng hiểu gì.

VỀ ĐẤT LIỀN XEM CHÚA ĐẺ!

Ước gì, chúng ta sẽ mời nhau “đến xem Chúa đẻ ngay trong nhà mình” mùa Giáng Sinh năm nay.


“Về đất liền xem Chúa đẻ” là điệp khúc tháng 12 của những con người ở tận Hải Đảo Phú Quý xa xôi, sinh thời Đức Cha Nicôla Huỳnh Văn Nghi còn là Giám Mục Phan Thiết.

Họ là những con người miệt mài cả đời mình trên sóng biển bao la ở hải đảo cách xa đất liền gần 58 hải lý (111km). Không biết có phải hạt giống Đức Tin gieo trên biển chứng khó mọc hơn trên đất liền không, mà đến những ngày đầu thiên niên kỷ thứ ba, đối với họ, Tin Mừng dường như hãy còn xa lạ lắm. Chắc chắn đã có nhiều bước chân loan báo Tin Mừng đến hải đảo này, đã có những giới thiệu về Thiên Chúa, về Ông Trời từ bao đời xa trước, như những hạt giống gieo vào lòng người hải đảo, và hạt giống ấy chờ “dịp thuận tiện, chờ ngày cứu độ” để nảy mầm và sinh hoa kết trái.


Chiều. Cuốn mình trong khăn quàng cổ và áo khoác to sụ, trời đã trở lạnh nhiều. Tấm lịch để bàn đã đánh dấu số ngày qua đi quá nửa tháng 11. Cũng đợt này, tôi nhớ về hồi ức khi thơ bé, tôi và chúng bạn hay tới nhà thờ để “casting”(tuyển chọn) những vai diễn để chuẩn bị ca mừng cho đêm Giáng Sinh trọng đại của người Công giáo. Và đây vẫn luôn dịp chúng tôi mong đợi nhất trong năm, có thời gian bên nhau tập luyện, học hỏi, tỉ tê, tâm sự…. nhiều điều. 
Nên ngày ấy, cái giá lạnh có hề gì? 

*
Cứ đến chiều nhá nhem tối, sau khi tan học ở trường làng, từng tốp bạn nhỏ lại kéo nhau tới sân khấu ngoài trời của giáo xứ để được anh chị huynh trưởng, các thầy, các sơ hướng dẫn những cử điệu dễ thương, những bài vũ sôi động, vở nhạc kịch… Ai ai cũng có phần: Người thì múa, người thì đóng kịch, người thì hát… cảm giác khi mình được dành tặng cho một vai trò nào đó lại khiến chúng tôi phấn khích và thích thú kinh khủng. Nhỏ nào cũng ngây ngô, chăm chỉ và chịu khó lắng nghe trong “sự nghiệp” nghệ sĩ nhí của mình, ấy vậy mà nhân dịp đó mà biết được mỗi đứa có năng khiếu, sở trường ra sao!
Những giờ giải lao, thỉnh thoảng lại được Cha xứ và mọi người bồi dưỡng cho những viên kẹo ngọt ngào, những chiếc bánh ngon, hay bắp ngô luộc, ly nước… dù đó chỉ là hành động nho nhỏ thôi nhưng chúng tôi cảm thấy được quan tâm và yêu thương nhiều biết bao. Trước và sau mỗi buổi tập đều có đọc kinh nguyện xin Chúa sáng soi, chỉ dẫn. Dù có mồ hôi rơi, nhọc mệt, thời tiết lạnh hao… song tất cả có hề gì vì một mùa Giáng Sinh với những giai điệu rộn ràng, với những vụ cười tươi tắn trong đêm mùa Đông, đêm tình yêu thương to lớn, của những kỉ niệm để đời khó có thể quên trong ký ức. Cha xứ kính yêu khích lệ đám thiếu nhi ngây thơ bằng những lời lẽ hết sức chân thành:
“Những giá lạnh của mùa Đông đã không cản được bước chân của chúng con tới đây. Cha và mọi người rất vui và cảm động vì có sự góp mặt của chúng con. Nếu có những hy sinh trong mùa Đông này, như mỗi lần con rửa tay, đánh răng, rửa mặt thấy cóng lạnh… con hãy dâng lên Chúa những việc làm nhỏ bé đó, để nguyện xin Người thánh hóa chúng thành những cọng rơm, cọng cỏ để mỗi người chúng con tự dọn sẵn một máng cỏ đơn sơ, khiêm nhường mong chờ ngày Chúa Hài Đồng giáng thế làm người cho chúng ta. Chúa sẽ chúc lành và phù hộ cho các con.”
- Và chúng tôi tin, gần như hoàn toàn và không nghi ngờ. Có lẽ vậy mà Giáng Sinh năm nào cũng thật ý nghĩa và đáng nhớ. Và tôi nghĩ, lòng tin và sự chân thành mà tôi có được, phần nào cũng bởi tôi đã rèn luyện, học tập được từ những bài học đó, từ mái nhà của giáo xứ quê hương.
Cũng nhờ những năm tháng đó, chúng tôi- những đứa trẻ trưởng thành có nhau.
*
Mùa nối mùa qua đi, đưa chúng tôi lớn khôn trong ơn Chúa, nhưng cũng đưa chúng tôi rời xa quê nhà theo một phương hướng nào đó đã tính toán tốt cho tương lai của mình. 
Chỉ riêng quê nhà ở lại, những kỉ niệm cũng ở lại, lưu giữ một góc rất riêng và rất nhớ ở trong tim, để mỗi lần nhớ về, tôi không khỏi xúc động, thốt lên câu nói: “Ra là ngày ấy lành trong và vui tươi biết bao.” - Chợt thấy mình như người già cả vậy, nhưng có sao đâu, vì chính những thứ thật thà, chất chứa nỗi niềm mới cho tôi những cảm xúc quý giá, nhớ lâu tới vậy. Cũng bởi quý giá là vì bấy lâu nay qua đi, khi tôi có ngày hôm nay, cũng là nhờ ơn Chúa cả mà thôi, vì tôi là một người sống tâm linh, dù thơ bé hay đã lớn, tôi vẫn tin ở Đạo công giáo của mình, về cội nguồn với lòng thành kính. 
Mùa Giáng Sinh năm nay, chắc sẽ như mọi năm thôi, với riêng tôi, sẽ dành cho mình một tấm vé để về quê nhà để tự tặng cho mình những món quà là xem những tiết mục văn nghệ “cây nhà lá vườn” của giáo xứ quê hương. Để như thấy lại tôi của ngày xưa ấy! Những mùa Giáng Sinh ấm tình và lấp lánh an vui đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi.

Fx Trần Duy Thành


Bài liên quan: Tôi: người con hoang đàng

THƯ GỞI CHA YÊU


Nhà Cha, ngày…. tháng…. năm……

Cha yêu thương,

Giờ này chắc Cha đang say trong giấc ngủ bình an – con hy vọng như vậy! Không gian chung quanh nhà mình yên tĩnh quá, chỉ có tiếng kêu của mấy con ễnh ương, và côn trùng đang hòa điệu vào bản nhạc giao hưởng về đêm của thiên nhiên. Ánh trăng tròn ngày rằm xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào bàn viết nơi con đang ngồi, chiếu sáng lên trang giấy trắng nhòe nhoẹt những giọt nước mắt của đứa con hoang đàng. Ánh sáng dìu dịu của mặt trăng, một thứ ánh sáng nhẹ nhàng, tỏa lan nhưng không chói chang – như khuyến khích con viết ra nỗi lòng của mình, như ban thêm cho con can đảm để bắt đầu những bước chân chập chững trong ánh sáng!

Chuyện một đám tang của người Sêđang


Chiếc xe chở hòm dừng lại sát bên đường. Chờ xe dừng hẳn, đây đó dọc hai bên đường những đám đông bắt đầu xúm lại, họ đã đợi cả mấy tiếng đồng hồ từ sáng đến giờ chờ xe về. Từ trong nhà người ta cũng kéo ra ùn ùn trên con đường nhỏ dài một trăm mét tiến ra đường lộ về phía chiếc xe, trong đó có bố, chồng và các con nhỏ của người mới mất. Chị mới mất đêm qua ở bệnh viện Kon Tum mang theo đứa con nhỏ được tám tháng thai kỳ sau khi bị trúng gió phải nhập viện ...


Đã có lần tôi đến chơi gặp chị đang ngồi bên ba đứa con nhỏ bé của mình, lưng tựa vào gốc cây. Chị đang bắt chấy cho từng đứa, đầu hơi nghiêng, hai mắt có vẻ tập trung và tay cũng có vẻ đã tê đi vì mỏi. Thấy tôi, chị mỉm cười, còn những đứa bé thì bẽn lẽn ép mình vào lòng mẹ. Chị đưa tay đẩy từng đứa có ý để chúng chào tôi, nhưng càng đẩy, bọn trẻ càng nép vào lòng mẹ hơn, bén lẽn, ngại ngần. Chị mang lấy trong mình sự dịu dàng, ân cần và chăm chỉ của người mẹ Sêđang, mà đôi khi cũng rất dễ dãi và nuông chiều con cái. Nhưng điều hay là sự nuông chiều của người phụ nữ Sêđang lại chẳng làm hư hỏng bọn trẻ, nhưng ngược lại họ biết tập cho chúng biết có trách nhiệm khi gia đình có thêm một thành viên tí hon.

Lễ hội của người Sê đăng

 
Được tạo bởi Blogger.