(Nguồn ảnh: Hội dòng Đaminh Tam Hiệp)

CHÚA ĐÂY, ĐỪNG SỢ!

Thất vọng Tông đồ sợ hết thảy
Bất ngờ Chúa đến lạ lùng thay !
Tỏ tường sự thật nay trưng dẫn
Chìm khuất mơ hồ đã giãi bày

Bất hạnh hoài nghi về Chúa đấy !
Bình an đích thực chính Thầy đây
Từng ngày theo Chúa vượt gian khổ
Thập giá vinh quang gẫm ngất ngây


(Thi ca suy niệm tuần lễ Chúa Nhật III PS. B)
Khi hai môn đệ trở về,
Tâm hồn thanh thản, cận kề bên nhau.
Các ông kể sự trước sau,
Giê-su bẻ bánh, biến mau khỏi bàn.
Nhận ra Chúa đã khải hoàn,
Tâm tư thổn thức, hân hoan trong hồn.
Thầy đây, đừng sợ, lời đồn,

VẠN VẬT CÓ LẶNG THINH!

Một chút reo vui buông khẽ
Bình lặng bầu trời mây rẽ tha phương
Sự vật như vẫn bình thường
Ngày sẽ trôi rồi chiều vương bóng núi
Ai sụt sùi ngồi hắt hủi
Trốn bóng cây đôi mắt cúi thật sâu.

Một chút giận hờn ra nhẽ
Trời sinh con, con thơ bé nhường bao
Vạn vật tươi trẻ ngọt ngào
Kéo mây nũng nịu trên cao chín tầng
Tặng tất cả giữa nôi ngần
Làm con Thiên Chúa diệu ân của Trời.

Học nghĩ suy tâm thỏ thẻ
Ngữ ngôn tín thác nụ hé đời tươi
Thắp vào nghịch cảnh lửa ngời
Thiên nhiên rộn rã tuyệt vời làm sao
Sáng ra vạn vật hỏi chào
Đêm về vạn vật rì rào lời ru.

Ai muốn lớn được cho lớn
Chín tấc vai vươn bú mớm mẹ yêu
Đưa duyên vóc dáng suối kiều
Vững vàng núi thượng binh kiêu sa trường
Ai nam cường ai nữ tú
Chúa thương chăm chút linh hồn phong nhiêu.

Vạn vật tình xiêu
Thiên Chúa diễm kiều
Trao ban trí hiểu
Ân đức bồng miêu.

Dã Tràng Cát
Tạ ơn Thiên Chúa, Mùa Phục Sinh '2018


"Lạy Chúa Giê-su, xin tha tội cho chúng con.
Xin cứu chúng con khỏi sa hỏa ngục.
Xin đem các linh hồn lên thiên đàng,
nhất là những linh hồn cần đến lòng Chúa thương xót hơn”

Ai dám bắt Chúa phải thương xót con
Thương xót nhiều hơn những linh hồn khác

Nhưng vì con, ả giang hồ lưu lạc
Đến tận cùng kiếp đen bạc trầm luân
Mới hay, nơi đâu tội lỗi đầy tràn
Ở nơi đó chứa chan tình thương xót

Con cứ tưởng tiêu tan thân bèo bọt
Ngờ đâu, được sống sót để tri ân
Ngàn tội xa, chẳng sánh nổi chút tình gần
Lòng Thương Xót quên tháng năm quá khứ

Chúa biết con giao du cùng quỷ sứ
Vẫn âm thầm theo gìn giữ chân con
Chỉ vừa khi đời trắng mắt héo hon
Chúa đã đến bên con chiều tàn tạ

Chúa biết con phút đau thương đói lả
Máu Nước Người tuôn xối xả xuống con
Cho vơi đi cơn khát giữa mất, còn
Mở trí con, cần đến lòng thương xót

Bởi nếu không, con hóa thành bèo bọt
Tan nghìn năm, trong bãi rác hư vô
Lòng xót thương xây dựng lại cơ đồ
Chúa không để mất ả giang hồ của Chúa

ả giang hồ



Cha ơi!
Đã một thời con đi tìm hạnh phúc
Giữa cuộc đời chen chúc đóa phù dung
Con nhìn thấy chung quanh đầy hư ảo
Khiến lòng người lắm lúc hóa đảo điên
Có những lúc men say nồng cốc rượu
Có những lúc mỉm cười dấu lệ rơi
Mặc vòng xoáy cuộc đời theo gió cuốn
Con nào biết Cha thương xót ngập tràn!

Cha ơi!
Đã bao lần con trót dại vong ân
Cứ mải miết buông thân vào gió bụi
Bỏ mặc Con Cha tủi buồn trên giá gỗ
Với toàn thân loang lổ máu cứu đời
Dấu đinh nào Người đau đớn vì con
Cha yêu con, yêu cả những lỗi lầm!

Cha ơi!
Tình Cha đã yêu con như thế
Từ hừng đông cho đến mãi xế tà
Cha vẫn đợi con trong tình Cha chất ngất
Rất mực khoan dung, Cha mong con quay bước trở về
Cha chẳng hề trách con sao hờ hững
Vẫn đổ trên con lai láng những ân thiêng
Cha nghiêng xuống đời con là bóng mát
Một biển hồ bát ngát máu tim Cha!

Cha ơi!
Cha cóbiết! Đối với đời thường
Yêu như Giê-su, người ta bảo yêu cuồng!
Yêu đến nỗi chết trần truồng trên giá gỗ
Để tỏ tình dâng hiến của Người Con!
Ôi, mối tình sắt son còn ấp ủ
Vì nhân loại còn ngủ mê trong tội lỗi
Tình Giê-su vẫn thôi thúc gọi mời
Hai luồng sáng từ trái tim Người dẫn lối
Chỉ cho con lòng thương xót của người Cha
Qua lời thánh nữ Faus-ti-na
Đã cho con một niềm tin yêu tín thác!

Cha ơi!,
Hôm nay con mới hiểu
Tình yêu của Cha chẳng thể nào vơi cạn
Vì biển hồ thương xót giữa tim Cha
Là nguồn nước, là máu của Người Con chí ái
Có lẽ nào lòng Người Cha không dậy sóng
Một đại dương thương xót đến vô bờ
Chờ nhân loại dìm mình vào trong đó
Để ngọn gió Thánh Linh làm mới những quả tim
Để thỏa lòng xót thương của Người Cha luôn da diết!

Cha ơi!
Con đã biết tình Cha dành cho nhân loại
Là cả khối chân tình vĩ đại !
Vì Cha yêu chúng con tha thiết
Đã chẳng tiếc gì Con Một, đã sai đi.
Đấng Thiên sai đã xuống thế làm người
Để chịu lụy, để thông phần đau khổ
Để tỏ lộ tình yêu Cha là tuyệt đối!

Cha ơi!
Cha đã chẳng đối với con như con đáng tội
Cha đã gọi mời con ngả vào lòng thương xót của Cha
Thế mà bao phen con lại nỡ khước từ
Hôm nay con như người vừa bừng tỉnh
Đón bình minh trên biển hồ của tình Cha lân tuất
Con tín thác vào Cha tất cả cuộc đời
Cha ơi, Cha là biển hồ thương xót vô biên
Con chẳng còn sợ buồn phiền gian khổ
Chỗ dựa của đời con là lòng thương xót của Cha...

5/4/2013
Vũ Thủy


XIN NÍU EM RA

Xin níu em ra khỏi vòng mụ mị
Ngộ lòng mình ích kỷ nhiều hơn yêu
Biết trăm năm còn lại chỉ một chiều
Mà ky cóp toàn tiêu điều tan tác

Níu em ra khỏi lòng đêm lầm lạc
Tưởng là yêu, hóa tội ác gớm ghê
Chẳng cho đi, chỉ khát được nhận về
Ngại cảm cảnh, ngại lắng nghe thấu hiểu

Níu em ra khỏi căn nhà bé xíu
Vừa cô đơn vừa bẩn thỉu, rong rêu
Tắm nắng mai cho thơm ngát ánh thiều
Trái tim em sáng tình yêu cứu độ

Níu em ra khỏi nỗi lòng huyệt mộ
Tự nghìn xưa khốn khổ tới nghìn nay
Giam mình trong tù ngục, tưởng lâu đài
Mặc ngoài kia nhân loài, ai chết, sống

Níu em ra khỏi hoàng cung kín cổng
Cho tim máy động, cho lệ tình sa
Chạnh xót thương, cảm cảnh kiếp ta bà
Chia bệnh tật, sẻ đọa đày, thành ý
Em sẽ hiểu tình yêu là chân lý

ả giang hồ


I. TÌM VỀ GIỮA MÙA CHAY


Về giữa chay...
có lắng yên của sa mạc dịu hiền
có nét duyên lời thánh ca vắng trống điệu
có mây tím vời vợi trong mắt kẻ tội khiên

Về giữa chay...
vẫn cây Thánh Giá treo mấy mùa lặng yên
vẫn lời kinh vừa bi thương, vừa bóng bẩy
dưới chân ấy! vẫn nguyên hồn xác tật nguyền

Về giữa chay...
niềm khô hạn như tháng nắng võ vàng
vì vắng niềm đau, phút tao phùng Con gặp Mẹ
vắng đời dâu bể, kết hợp theo Thánh Giá đi đàng

Về giữa chay...
Xin làm nhân chứng, cho đời ai chứng nhân!
Xin vững tin dẫu chưa lần đơm trái ngọt
Xin gieo mình mục nát, mong nẩy lộc gian trần

Thanh Hương, 21-3-2015 





II. NẾU MỘT MAI


Nếu một mai, con không còn sức
Gánh hạt đời thao thức không yên
Buồn, vui, sướng, khổ… nỗi niềm
Là mầm sống quý ơn riêng mỗi người

Nếu một mai, thân côi kém khỏe
Gánh Tin Mừng vẫn trẻ giữa đời
Xin nợ Chúa phút mòn hơi
Nỗi đau thầm lặng của người chứng nhân

Nếu một mai, có lần quỵ ngã
Con níu vào Thánh Giá Chúa thôi
Dẫu lê từng bước, từng hồi
Chia Người từng nhịp, từng hơi sắp tàn

Nếu một mai, chứa chan dòng lệ
Tin là giọt ân huệ tuôn rơi
Sẽ nên hạt giống cho đời
Nên mầm sống giữa muôn người đang gieo


Thanh Hương, 21-3-2015



III. XIN ƠN


Con vào mùa thương khó
Bằng thập giá đời thường
Bằng sẻ chia yêu thương
Bằng hương kinh cầu nguyện

Con vào đường thánh thiện
Quên quá khứ buồn đau
Xin được ơn bắt đầu
Hồi sinh từng phút sống

Con vào đường hy vọng
Có kiên nhẫn hy sinh
Có chịu khó quên mình
Có niềm vui Thánh Giá

Là con được tất cả
Hạnh phúc và bình an
Khổ đau hóa nhẹ nhàng
Khi đồng hành với Chúa

Xin ơn Ngài muôn thưở
Sống Tam Nhật Thánh Ân


Thanh Hương


MỘT THIÊN CHÚA THEO Ý CON


Con muốn dựng nên
một Thiên Chúa theo ý con
một Thiên Chúa
biết yêu thương biết chiều chuộng
biết làm mọi việc theo ý con muốn
sẵn sàng đáp ứng mọi nhu cầu của con
không được phàn nàn, cấm đoán hay can ngăn
nhưng cứ để con tung tăng đùa vui trong tội lỗi

Con không muốn có một vì sao cứu rỗi
một Thiên Chúa chẳng làm theo ý con
lại làm theo thánh ý của lòng xót thương
bảo con phải từ bỏ đường đi nào êm ả

nên con đã
đóng đinh một người kia vào thập giá
bởi ông ấy bảo rằng
ông ấy là Chúa cứu dân
thoát khỏi vong nô, thoát khỏi tử thần
đóng đinh rồi!
xem ông có liệu thân quyền phép
khi thực sự là ông đã chết
chết thảm thương nhục nhã nhất gian trần
làm sao còn chuyện từ ái khoan nhân!
chuyện thiên đàng hay địa ngục
….
Lạy Chúa Giê-su
bởi con đam mê chuyện hư hèn phàm tục
nên đã không ngại ngùng giết chết Chúa từ nhân
mỗi tội con,
 là một lần
đóng thêm đinh vào thân người cứu rỗi

Xin cho con thành tâm sám hối
nhận ra chính Ngài là cứu Chúa của con
cho con chu tất thánh ý Chúa vuông tròn
đừng để con
làm theo ý con
mà con phải hư mất.

ả giang hồ, 26-3-2015


THEO CHÚA VỀ ĐÂU?


Nắng cười theo lá vẫy mừng reo
Rừng hoa mở hội dưới lưng đèo
Gom đầy cỗ xe mùa kiệu lá
Về Giêrusalem tiến bước theo

Hôm nay vạn tuế dậy góc trời
Ngày mai hò hét đóng đinh thôi!
Lòng người đổi thay khó lường được
Niềm tin chao đảo giữa cuộc đời

Ngày mai Thánh Đường chẳng nến hoa
Không gian vương sắc tím chan hòa
Dòng đời vẫn chen chân cơm áo
Ai người dám "bỏ mình theo Ta"?

Tiếng mõ chiều Tam Nhật Thánh vang
Giục ai còn tất tả bên đàng
Trở về thăm Chúa ngày thương khó
Trả bớt gánh khổ cho trần gian

Ngày mai vẫn hối hả dòng đời
Lối về núi Sọ càng xa xôi
Mấy ai còn chọn đường Thánh Giá?
Tình Chúa ngàn năm vẫn khát mời

Cho con giữa thăng trầm vội vã
Vững lòng tin, khiêm hạ theo Ngài.

Thanh Hương, 27-3-2015

“Họ đã từ bỏ Ta, mạch nước hằng sống
để đào cho mình những hồ cạn,
những hồ rạn không trữ được nước nguồn”
(Jeremia 2, 13)

Em quay lưng với Mặt Trời. Bước vội…
Mặc chiều tràn sông nắng chảy luênh loang
Em ngu ngơ đặt chân vào vũng tối
Tưởng là miền đại lộ thênh thang

Vui không em, một cuộc rong hoang
Theo đường mật lời thảo mai rủ rỉ
Theo chiếc bóng chập chờn ma mị
Vầng Mặt Trời thì bỏ lại sau lưng?

Mặt Trời vẫn trên em chiếu sáng chẳng ngừng
Em thì mê mãi đuổi theo chiếc bóng
Đến bao giờ em mới giật mình tỉnh mộng
Không có Mặt Trời, làm gì còn chiếc bóng hư linh…

Thôi đi em, trò bắt bóng đuổi hình
Trò cợt nhã những ương gàn vô lối
Trò phiêu lưu đặt mình vào vũng tội
Tự biến mình thành chiếc bóng vô minh

Về đi em, về tìm lại chính mình
Đừng mê mải những bụi bờ ảo vọng
Đừng quay lưng với ngọn nguồn sự sống
Chỉ để tìm vui trong hư ảnh chập chờn

Quay trở về là em sẽ đẹp hơn
Khi ánh Mặt Trời chiếu vào em sáng lạng
Chỉ một cái xoay người, thì đời sẽ khác
Về đi em…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2015

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người
thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3, 16)

Chút gió thôi, đủ là lời nhắc nhớ
Kiếp con người như hoa cỏ mong manh
Thì huống chi Con Thiên Chúa Nhân Lành
Xuống làm người, chẳng là lời nhắc nhớ

Lòng xót thương từ muôn đời muôn thuở
Vẫn tuôn tràn trên phận cỏ, kiếp hoa
Lời sai đi, lời nhắn gửi, thật thà
Cho thiên hạ biết tình Cha dấu ái

Không ngoảnh đi, nhưng Cha luôn ngoảnh lại
Xem vườn nho, thương cây trái sâu sia
Ngủ không yên khi đôi ngả chia lìa
Mười phương đất đương đầm đìa nước mắt

Đành ban tặng người con yêu quí nhất
Xuống để mà lên, kéo vạn vật cùng lên
Khỏi vực sâu, khỏi bèo bọt hư hèn
Nên vĩnh cửu với Người hằng vĩnh cửu

Ngước mắt lên hỡi kiếp người buồn tủi
Hy vọng lên đừng tàn lụi khát khao
Một niềm tin mãnh liệt mãi vươn cao
Và ký thác nơi Người, Con Thiên Chúa

Hoa có tàn, cỏ xanh kia có úa
Người chết đi hóa thần thánh linh thiêng
Cho ai tin vào Thập Giá Uy Quyền
Sẽ hiển trị cùng Con Chiên sát tế

 Hương Nam


Chu toàn sứ mệnh Cha trao,
Giê-su Cứu Thế, bước vào chông gai.
Hy sinh dâng hiến ngày mai,
Nhục hình chịu chết, mở khai Nước Trời.
Con Người dấn bước vào đời,
Chôn vùi sự sống, rạng ngời phục sinh.
Hạt mì gieo xuống lặng thinh,
Nẩy mầm sinh hạt, muôn hình đổi thay.
Ai yêu sự sống hôm nay,
Ngày mai sẽ mất, đời này đời sau.
Tâm hồn xao xuyến đớn đau,
Xin vâng chén đắng, sẽ mau tới gần.
Xin Cha cất khỏi tội trần,
Chu toàn thánh ý, chịu phần gian lao.
Vinh danh Chúa cả trên cao,
Muôn lời chúc tụng, tuôn trào thánh ân.

Suy niệm

Chúa Giêsu ví mình như hạt miến được chôn vùi xuống đất và thối đi để sinh nhiều bông
hạt. Một hình ảnh rất sống động trong cuộc sống. Chúng ta có thể quan sát mọi loại hạt
giống, nếu muốn được lưu truyền, hạt giống cần được gieo trồng, chôn vùi và tan rữa để
trở thành mầm cây mới. Sự sống con người cũng thế, cần vượt qua sự chết, linh hồn mới
thanh thoát trong sự sống mới vĩnh cửu.

Trong những ngày cuối của hành trình rao giảng, Chúa Giêsu cảm thấy xao xuyến.
Hướng đến những ngày sắp tới Chúa phải đối diện với khổ đau và sự chết. Chúa đã vén
mở mục đích của mầu nhiệm nhập thể. Chúa đến để làm vinh danh Chúa Cha. Chúa sẽ
hiến dâng mình làm của lễ hy sinh đền tội trên thánh giá và từ đó Chúa sẽ kéo mọi người
lên cùng Chúa.

Chúa đến để chu toàn thánh ý Chúa Cha. Chúa Giêsu chấp nhận thân phận một người tôi
tớ. Như tiên tri Isaia đã nói về người tôi tớ: “Người hiến thân vì người tình nguyện và
không mở miệng như con chiên bị đem đi giết, như chiên non trước mặt người xén lông,
người thinh lặng chẳng hé môi.” (Is. 52,7). Đây chính là hình ảnh Chúa Giêsu khi bị điệu
đến trước quan tòa. Chúa âm thầm chịu đựng từng giây phút khổ đau trong sự khinh bỉ và
chế nhạo.

Con đường cứu độ là con đường của thập giá. Cuộc sống của chúng ta phải chịu hao mòn,
chịu thiệt thòi và chịu tan biến trong tình yêu. Chúa phán: “Không có tình yêu nào cao
trọng hơn tình yêu của kẻ dám thí mình vì bạn hữu”. Chúa hiến thân vì yêu. Vì yêu, Chúa
muốn chúng ta cùng được chia xẻ hạnh phúc với Ngài trong Nhà Cha.

Chuẩn bị bước vào Tuần Thánh, cao điểm của các nghi lễ phụng vụ. Mầu Nhiệm cứu độ
sẽ được lập lại qua việc cử hành tưởng niệm Chúa chịu đau khổ, chịu chết và sống lại
vinh quang. Chúng ta hãy suy niệm về mầu nhiệm tình yêu cao cả. Hãy thả mình trong
biển tình yêu để gẫm suy về lòng thương xót của Chúa. Lạy Chúa, xin giúp còn ngước
nhìn lên thánh giá. Chúa đang mời gọi: “Hãy đến với Ta hỡi những ai gồng gánh nặng
nề, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho.”(Mt.11,28).

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York 

“Ðến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết
thảy chúng ta. Một khi đã ban Người Con đó, lẽ nào Thiên Chúa lại chẳng rộng
ban tất cả cho chúng ta?” Rm 8, 32

Sòng phẳng
Mắt đền mắt, răng thế răng
Mạng đổi mạng
Có phải tên lưu manh, vô tâm mà tính toán
Chuộc người, có đơn giản bao giờ đâu

Hóa ra, con người hạt bụi, lại quí như vậy sao
Mà phải đổi bằng một mạng người sòng phẳng?
Hay là vì tội lỗi con người quá nặng
Đến nỗi phải chuộc bằng một mạng người?

Hạt bụi ơi, em xinh, em quí nhất trên đời
Mãi mãi em là ái nữ của lòng trời khoan hậu
Còn mất em, trời còn bao đêm mất ngủ
Chuộc lại em, thì dẫu có chết cũng đành

Thảo nào, từ đẩu đâu chín tầng mây xanh
Ngôi Thiên Tử xuống vi hành đất thấp
Chịu bức bách, bao hàm oan, trù giập
Cho đến tàn hơi trên thập giá cao

Chuyện điên rồ là như thế đấy sao
Hay là chuyện người yêu nhau nên nỗi
Mừng vui lên, này lễ dâng chuộc tội
Mạng Con Vua Trời đổi lấy mạng em

Sẽ không còn những thất vọng bao đêm
Trong lòng đất tối tăm và hư mất
Hãy vững tin trời yêu thương em nhất
Và đang chờ em sống thật niềm tin

ả giang hồ


“Thiên Chúa yêu gian trần đến nỗi…”
Ban Người Con Yêu Dấu của Ngài
Nguồn hạnh phúc an bình cứu rỗi
Ai tin Ngài biết Đấng Thiên Sai

Bởi Chúa Con không hề kết án
Kẻ không tin kết án chính mình
Họ chuộng tối hơn là Ánh sáng
Sợ lỗi lầm xét xử công minh

“Thiên Chúa yêu gian trần đến nỗi…”
Để hồn con xao xuyến khôn nguôi
Tình yêu thật là đường đi tới
Chỗ tận cùng tự hủy Chúa ơi

Kìa Thánh Giá là lời minh chứng
Chúa Cha yêu trao tặng Con mình
Nên Giao Ước Tình Yêu bền vững
Nhờ Máu Người nhân loại tái sinh

“Thiên Chúa yêu gian trần đến nỗi…”
Dùng khổ hình diễn tả Tình Cha
Treo Con Yêu đỉnh cao Thập Giá
Mong cứu chuộc nhân thế ngã sa

Ôi tình Chúa bao la tuyệt đối
Xin giúp con can đảm buông ra
Chốn hồng trần biết bao tội lỗi
Nương cánh Ngài tình Chúa thứ tha

“Thiên Chúa yêu gian trần đến nỗi…”
Dẫu con người lạc lối xa xăm
Chúa vẫn cứ ngày đêm tìm kiếm
Ôm vào lòng trang điểm Thánh Ân

Nt. Bích Ngọc

“…Chị về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa”, (Ga 8,11)

Đã có khi nào em thử trốn vào đêm?
Mong biến mình thành vô hình vô dạng
Để bất chợt giật mình em hốt hoảng
Giữa ngợp chìm vô hạn đêm đen?

Đã có khi nào mệt mỏi giữa bon chen
Hay chán ngấy những trò đời cợt nhã
Em đi tìm sự lặng im đồng lõa
Ru ngủ đời mình trong giả tạo bình yên?

Đã có khi nào em thức dậy trong đêm
Thấy nhớ đến quắt quay một đóm sáng
Thấy mong cháy lòng một bình minh tỏa rạng
Xua tan miền đời ảm đạm hư hoang…

Em sẽ thấy có gì đó thật gần giữa tội và đêm
Giữa lòng em và chập chùng bóng tối
Khi đến cả em cũng lạc đường bí lối
Trong thế giới thân quen của chính mình

Như khi rơi vào vùng vắng ngắt và lặng thinh
Có vùng vẫy thế nào thì vẫn màn đen trước mặt
Chẳng khác gì đâu, dù nhắm mắt hay mở mắt
Khi em đã trở thành một phần tăm tối của đêm đen

Đừng em ạ, đừng tìm trốn vào đêm
Đừng quá dễ buông tay, đừng đưa chân nhắm mắt…
Lòng đêm những tưởng là bình yên lặng ngắt
Hay chỉ là đe dọa, ở một hình thức khác, mà thôi?

Bước đi em, làm mới lại cuộc đời
Vẫn còn đó trên em vầng Mặt Trời chói lọi.
Đừng làm ngơ với tiếng Người hằng âm thầm mời gọi
Hằng chờ em, nơi ngọn nguồn ánh sáng, cuối con đường…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2015 

"Có những nỗi buồn rất đẹp"

Em hỏi: làm sao để bước qua nỗi buồn?
Câu trả lời chỉ có thể là: không biết!
Nỗi buồn như điều gì da diết
Đã bám trong từng mạch sống chúng ta

Hãy thử tự hỏi mình: sao có thể bước qua?
Những nỗi buồn với vạn ngàn khuôn mặt
Cuộc sống càng ngày càng thêm chồng chất
Bao nỗi buồn không tuổi không tên

Có những chiều một mình trên bãi nắng thênh thênh
Ta nhận ra nỗi buồn vốn là điều rất thật
Đi suốt một đời dài, mới thấy mình giàu chất ngất
Thừa mứa nỗi buồn giữa lũng trầm kha

Hãy tự hỏi mình: sao phải bước qua?
Khi tất cả đã ra đi, chỉ nỗi buồn ở lại
Hiên đời ta sẽ đến chừng nào trống trơ hoang hoải
Khi nỗi buồn kia cũng bỏ rơi ta…

Hãy tự hỏi mình: sao phải bước qua?
Khi chính nỗi buồn kìm chân ta đứng lại
Khoét vào ta những vết đời dấu ái
Dạy ta khao khát niềm vui

Dạy ta khao khát con người
Và khao khát yêu thương trên đường đời vô chừng vắn vỏi
Cuộc đời khuyết hao sẽ vô cùng trơ trọi
Khi ta một mình như ốc đảo trơ vơ

Hãy biết cám ơn bao ngày tháng đợi chờ
Và cả những nỗi buồn không tên không tuổi
Để thấy trong trái tim tưởng đã chai lì cằn cỗi
Vẫn còn một góc riêng, rất đỗi con người

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2015


Thiên Chúa không còn ở rất xa
Cũng chẳng ẩn mình trên đỉnh núi
Không cần ngước cao, chẳng dài tay với
Bởi chính Người đã chạm tới đời em

Phút giao duyên, ơn thanh tẩy diệu huyền
Người thánh hiến em, nên đền thờ khiêm nhượng
Hãy lặng thinh, lắng lòng mà chiêm ngưỡng
Ơn khoan hồng vô lượng ngụ nơi em

Là chính Đức Giê-su, hiền dịu êm đềm
Đang thầm lặng ngày đêm trong hồn nhỏ
Người vui thích gợi lòng em điều nhớ
Em đang có Người, đang có niềm vui

Một Đức Giê-su, hạt giống chôn vùi
Chịu hư thối trong lòng đời cô quạnh
Ở trong em đã bao mùa bất hạnh
Chờ em xinh, óng ánh một mầm xanh

Một Đức Giê-su chấp nhận tan tành
Cho em lớn nhanh giữa mùa xuân xanh biếc
Người trong em mãi là người thua thiệt
Miễn là em biết cần thiết có Người

Một Đức Giê-su hy hiến cuộc đời
Nên lễ tế đẹp lòng trời tha thứ
Người chết đi để làm nên lịch sử
Của đời em và của cả nhân loài

Giữ nhé em, cho xinh mãi, đẹp hoài
Tình Giê-su, không mờ phai, thay biến
Xác hồn em là Bàn Thờ, Cung Điện
Cùng Giê-su em tế hiến đời em

ả giang hồ, 02-03-2015

ÁNH SÁNG CỨU ĐỘ

Tin Con Một Chúa sẽ bình an
Ngài Đấng Cứu Chuộc giải oán than
Đêm đen đổ sập vào hoàn vũ
Ánh Sáng tràn lan đến thế gian
Sợ hãi lắng lo về sự chết
Ung dung thư thái được yên hàn
Điều thiện thi hành sống đức ái
Vô biên hạnh phúc mãi miên man

Suy Niệm CN IV MC Ga 3,14 - 21
Lm. Đam Khuất Dũng sss


ĐÃ CÓ MỘT MÙA XUÂN NHƯ THẾ

Tưởng tên anh đã trôi vào dĩ vãng,
Hơn ba trăm năm dâu bể còn chi. (1)
Chẳng tượng đài, không mộ chí khắc ghi,
Ký ức xa xôi ẩn mình sau trang nhật ký. (2)

Cả đến tên anh : tên của vị Tông Đồ dung dị,
Gắn chặt với vùng đất mẹ Quê hương.
Anrê Phú Yên, một tấu khúc lên đường,
Lời vẫy gọi của bao mùa nhân chứng !

Nhớ về anh, thế hệ của một thời kiên vững,
Thời gieo hạt mầm, vở đất của cha ông.
Thời của thuyền nan, chân đất, gánh gồng,
Mang hạt Phúc Âm qua muôn vàn nguy khó.

Đây Nước Mặn (3) của một thời duyên nợ,
Bập bẹ đôi vần “chữ mẹ mới nằm nôi”.
Kìa Dinh Chiêm (4) nước mắt lẫn mồ hôi,
Còn ghi dấu đoạn đường xưa hy tế.

Chứng tá đời anh được ghi bằng huyết lệ,
“Đáp trả tình yêu là mạng sống hy sinh” (5).
“Trầm hương thơm” (6), đã vươn tận thiên đình,
Mẹ Việt Nam giờ đã có được “Chứng Nhân tiên khởi”.

Hơn ba thế kỷ những tháng chờ năm đợi,
Mùa thu qua rồi đông lại triền miên.
Xuân Canh Thìn (7), Mùa xuân của Á Thánh Anrê Phú Yên
Vâng, Giáo Hội Việt Nam, đã có một mùa xuân như thế.

Sơn Ca Linh
(5.3.2018)
---------
 (1) Tính từ ngày Thầy giảng Anrê Phú Yên tử đạo, 26.7.1644, cho đến ngày Ngài
được phong Chân Phước, 5.3.2000 là đúng 356 năm.
 (2) Tư liệu về Á Thánh Anrê Phú Yên được cha Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes)
ghi rõ trong các “bản tường trình” và tác phẩm của ngài (Hành trình và truyền
giáo, Lịch sử vương quốc Đàng Ngoài…)
 (3) Nước Mặn : “Cư sở chính thức” đầu tiên của các thừa sai Dòng Tên tại
Đàng Trong. Tại nơi đây, các thừa sai chuyên chăm nghiên cứu để hình thành
chữ Quốc Ngữ. Nước Mặn hôm nay thuộc huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, là
một trong những “Trung Tâm hành hương” của giáo phận Qui Nhơn.
 (4) Dinh Chiêm : Thủ phủ của Đàng Trong vào thế kỷ 17. Nơi đây cũng có một
cư sở khác của Dòng Tên được thiết lập năm 1625. Thầy Giảng Anrê bị bắt và bị
kết án tử hình tại vùng đất nầy.
 (5) “Lấy tình yêu đáp trả tình yêu…Đem mạng sống báo đền mạng sống…” : Đó
là những lời Á Thánh Anrê Phú Yên nói cùng những người đi theo ngài trên
đường ra pháp trường.
 (6) “Trầm hương” : Tên một loại gỗ được nhắc đến trong một bài thơ bằng tiếng
Bồ được viết ngày 4.10.1644 của một tu sĩ Dòng Tên, Antonio de Torrès để tôn
vinh cuộc tử đạo anh hùng của Thầy Giảng Anrê Phú Yên.
 (7) Ngày phong Á Thánh cho thầy giảng Anrê Phú Yên : 5.3.2000 nhằm ngày 30
tháng Giêng năm Canh Thìn.



NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM DA VÀNG
(8/3/2018)

Mấy mươi năm về trước,
Khi đất nước mình chiến tranh-nồi da xáo thịt.
Trịnh Công Sơn đã hát về em :

“Người con gái một hôm qua làng,
đi trong đêm, đêm vang ầm tiếng súng
Người con gái chợt ôm tim mình
Trên da thơm vết máu loang dần…” 

Bây giờ, khi quê hương đã không còn tiếng súng,
vẫn còn đó, những người phụ nữ Việt nam da vàng…

Là em : Trần thị Triều Tiên,
Bị người yêu chém rồi thiêu cho đến chết.

Là em : Cô giáo Nguyễn Thị Bích Thắng,
Bị nhà chồng đầy đọa
đến độ phải mượn dòng Thạch Nham để quyên sinh.

Là em : cô giáo Bùi thị Cẩm Nhung,
Bị phụ huynh bắt quỳ ngay trong giờ lên lớp…

là em : Người mẹ tảo tần Đậu Thị Thắng,
Ôm món nợ 120 triệu đồng
Cùng với con dưới chân cầu Bến Thủy vùi thân …

Là em : nơi đất khách quê người, Ngô thị Nga,
Bị siết cổ chết bởi thằng chồng Hàn Quốc…

Là em : những vị ni cô chết vì đuối nước,
Chơ vơ giữa bờ biển lạnh oái ăm !...
Vâng, mỗi ngày trên đất nước Việt nam,

Không biết còn bao nhiêu,
Người phụ nữ Việt Nam da vàng bị đọa đày, bị giết ?

Hôm nay, ngày 8 tháng 3,
Đâu đó vọng về những lời ca kết :

“Ôi cái chết đau thương vô tình
Ôi đất nước u mê ngàn năm
Em đã đến quê hương một mình,
Riêng tôi vẫn âu lo đi tìm !”

Sơn Ca Linh 
Được tạo bởi Blogger.