Máu Chúa Giêsu


Một buổi tối nọ, trong giờ cử hành phụng vụ, một cô gái cảm thấy Lời Chúa đánh động lòng mình. Cô đáp trả tiếng gọi của Chúa cách tích cực và tin nhận Đức Giêsu là Chúa và là Đấng cứu độ.


Cô ta vốn có một quá khứ tồi tệ: nghiện ngập, ma tuý và mãi dâm. Nhưng sự thay đổi trong cô thật rõ ràng. Thời gian trôi qua, cô trở nên một tín hữu nhiệt thành của giáo xứ. Cô tham dự vào việc dạy giáo lý cho trẻ em và các hoạt động mục vụ khác.

Bài liên quan



11. SỨC MẠNH CỦA SỰ QUYẾT ĐỊNH


Ngôi trường nhỏ ở vùng quê ấm lên nhờ cái lò than kiểu cũ. Một bé trai có nhiệm vụ mỗi ngày đi học sớm để đốt lò làm ấm phòng học trước khi giáo viên và các học sinh khác tới.

Một sáng nọ, người ta thấy ngôi trường bị cháy. Họ kéo cậu bé ra khỏi đám cháy, nửa sống nửa chết, vết phỏng đầy người. Và họ đưa cậu bé đến bệnh viện gần đó. Cậu bé nằm trên giường nửa tỉnh nửa mê nhưng vẫn nghe được bác sĩ trao đổi với mẹ mình. Bác sĩ nói với người mẹ rằng con bà chắc không sống nổi, vì vết phỏng quá nặng, cả nửa người dưới bị cháy.

Bài liên quan


6. DƯỚI ĐÔI CÁNH CỦA NGÀI


Một bài viết trên báo National Geographic đưa ra một hình ảnh về đôi cánh của Chúa. Sau hỏa hoạn ở Công viên Quốc gia Yellowstone, người ta tìm lối vào cảnh hoang tàn đó. Người ta thấy một con chim cháy thành tro à vẫn đứng bên gốc cây. Người ta gõ vào nó thì thấy có 3 chim con cháy thành than dưới đôi cánh chim mẹ. Chim mẹ biết nguy hiểm nên đưa con tới bên gốc cây và ủ các con dưới đôi cánh.



1. LÁ THƯ CỦA CHÚA GIÊSU


Con yêu dấu,

Khi con thức dậy sáng nay, Cha nhìn con và hy vọng con nói chuyện với con, dù chỉ là vài lời xin ý kiến Cha về điều gì đó tốt đẹp xảy ra trong đời con hôm qua, nhưng Cha thấy con quá bận rộn tìm đồ mặc đi làm hoặc đi học. Cha lại phải chờ đợi con. Khi con lăng xăng trong nhà, Cha biết chỉ còn vài phút cho con chào mọi người, nhưng con QUÁ BẬN RỘN. Cha thấy con cũng bồn chồn. Cha nghĩ con muốn nói chuyện với Cha, nhưng con lại nghe ĐT riêng. Cha theo doi bước chân khi con đến trường hoặc đi làm. Cha kiên nhẫn chờ con hết ngày này qua ngày khác. Với ác hoạt động của con, Cha đoán con quá bận rộn nện không có giờ nói chuyện với Cha. Cha biết rằng trườc khi con an trưa, con cứ nhìn quanh, có thể con thấy lúng lúng túng khi muốn nói chuyện với Cha rằg tại sao con không cúi đầu. Con nhìn ba bốn bàn bên cạnh, con thấy một số người nói vài lời ngắn gọn trước khi ăn, nhưng không phải như vậy. Sự thật là vậy. Vẫn còn thời gian. Cha hy vọng con sẽ nói chuyện với Cha.


Chú Melrose bị cong lưng vì bệnh vẹo xương sống (scoliosis), đôi mắt xanh sáng nhưng bị lé. Hai chú cháu sắp hàng để mua hamburger, chú nói rất khó hiểu, ý chú nói chỉ có tôi hiểu chú thôi.

Chú không những đưa tay chỉ vào người ta, chú còn vẫy chào khi họ ở gần chú. Một số người chào lại chú hoặc vẫy tay chào chú, nhưng đa số quay đi chỗ khác hoặc nhìn chú với ánh mắt kỳ lạ, không mấy thân thiện. Tôi tự thấy mình may mắn được biết chú.

Tôi tình cờ biết được sự hiện hữu của chú khi tôi 15 tuổi. Vào một buổi trưa, tôi ngồi xem các hình ảnh gia đình, tôi thấy một bé trai 3 tuổi ngồi trước hiên nhà. Có lẽ hình chụp khi ba tôi khoảng 9 tuổi – lớn nhất trong 3 người. Còn người trẻ hơn ba tôi chừng 1 tuổi thì tôi không biết đó là ai.



Trước khi nhấn số, tôi biết sai nhưng tôi vẫn cứ nhấn. Điện thoại reo một lần, hai lần, rồi có người nhấc máy. Giọng đàn ông khàn khàn: “Anh gọi lộn số rồi”. Điện thoại cúp. Tôi lại nhấn gọi số cũ. Vẫn giọng đàn ông khàn khàn: “Tôi đã nói anh lộn số rồi mà”.

Sao ông ta lại biết tôi gọi lộn số? Lúc đó tôi làm việc ở phòng cảnh sát New York. Công việc của cảnh sát là điều tra – và quan tâm. Tôi gọi lại lần thứ ba. Vẫn giọng nam: “Thôi nhé! Lại vẫn là anh à?”. Tôi đáp: “Cháu đây. Cháu thắc mắc là làm sao ông biết cháu gọi lộn số khi cháu chưa nói gì?”. Ông ta nói nhanh: “Anh tự nghĩ ra”. Điện thoại cúp. Tôi không kịp nói gì thêm.



Khi Xơ Jasmina cầm dao rọc giấy bằng nhựa để cắt chiếc phong bì màu xanh pha lẫn mùi nước hoa thơm phức, được gắn một hoa hồng đỏ bên góc trái, óc tò mò đã làm xuất hiện hai nếp nhăn trên cái trán khá phẳng lì của Xơ. Và khi đôi mắt Xơ bắt đầu lướt trên mấy hàng mở đầu, khuôn mặt Xơ càng đỏ dần lên bởi sự bối rối gia tăng.




Đối với Thiên Chúa không có gì là không có thể. (Luca 1, 37)

Lúc nào tôi cũng mang theo một viên đá mầu xám, dù đi chỗ nào viên đá ấy cũng không rời tôi. Cả ngày viên đá ấy nằm trong ví đeo vai của tôi, và đêm đến tôi đặt viên đá dưới gối nằm. Và trên viên đá đã được viết lên ba chữ rất đơn giản: MONG CHỜ MỘT PHÉP LẠ.
Được tạo bởi Blogger.