Là người Công giáo, hẳn ai cũng biết câu Kinh thánh này, song kiên trì cầu nguyện liên lỉ mãi mà chẳng được, thì có khi cũng ngã lòng à nha!

Thánh Bổn mạng của tôi là Giu-se, nhưng tính tôi chẳng hiền lành như ngài, ngược lại còn ngổ ngáo nữa là đằng khác. Thuở bé tôi cứ bực dọc vì sao chẳng được đặt tên thánh Phaolo, có phải là đã nam tính, mạnh mẽ và uy dũng biết bao. Đã vậy lớn lên tôi sẽ làm “Tông đồ dân Ngoại” như “idol” vậy.

Việc đầu tiên tôi nghĩ đến khi trưởng thành là sẽ cưới một cô gái Ngoại đạo và đưa cổ về với Chúa, vừa mở rộng Nước Chúa, lại vừa đỡ phải đi tìm mấy cô gái Công giáo hiền hiền mà kiêu kiêu. Nhưng thực tế là tôi bị…ngã ngựa như Phaolo, và tôi cũng “quay đầu” như ngài. Người yêu tôi nhất quyết không theo đạo, dù rằng cổ và gia đình không ở “phe đối lập”, cũng chẳng theo đạo Phật, đạo Cao Đài hay bất cứ đạo nào mà vô thần hoàn toàn. Lý do: Cổ thích tự do, theo cổ, tính “bất khả phân ly” trong Công giáo là “không thể chấp nhận được”, ngoài ra việc cấm phá thai cũng là một điều khiên cưỡng, bởi vì đôi khi để đứa bé không được sinh ra còn hơn là để nó sinh ra trong khổ cực, thiếu thốn hay đau yếu, tật nguyền,… và một số lý do khác.

Cú ngã ngựa đó làm tôi đau đớn, tôi lại về với Nhà thờ, để tìm “nửa của mình”, nhưng nào đâu có dễ!

Một năm sau, tôi đi lễ Quan Thầy ở Xứ Bạn và crush một em gái lên đọc “Bài đọc 1”. Tan lễ tôi lén theo em về để “xin infor”, ngờ đâu đến đoạn ngõ nhỏ, ẻm la ầm lên: “Các anh ơi, kíu em, có thằng biến thái nó theo em”. Thế là tôi chẳng kịp chạy, không rõ thanh niên ở đâu mà đông thế! Tôi bị “thập diện mai phục”, sau đó phải nằm viện mất một tháng. Thằng em cùng khu trọ tôi nói, thanh niên có đạo nó hiền, nó “nhẹ tay”, chứ phải dân Ngoại thì chắc anh “đứt cước” rồi, bởi vì ở cái khu vực này, tư tưởng “trâu ta ăn cỏ đồng nhà” nó vẫn còn gơ gớm lắm! Tôi thì nghĩ chắc là từ bé tôi ngổ ngáo, bị “tẩn” cũng nhiều nên “lì đòn” lắm, bằng không có khi nằm viện cả năm ấy chứ. Thôi thì theo nó đến Cộng đoàn Sinh viên Xa Quê cho “lành” vậy.

Tưởng “lành” nhưng cũng chẳng “lành” đâu!

Tôi vẫn “có duyên” với “ca đòn”, lại crush thêm một em lên đọc bài đọc 2. Khổ cái tôi lại chẳng biết hát nên tiếp cận em khá khó khăn, đến khi làm quen được, tính “tấn công” mới hay em ấy đã “đổ” thằng em kia mất rồi, đau thế! Mặc dù nếu “đấu tay đôi” chắc gì tôi đã thua, song tôi không thể “trọng sắc khinh bạn” được, đành ngậm ngùi gạt nước mắt chúc phúc cho hai đứa.

Lúc này tôi bắt đầu thấy nhức đầu mỏi chân mỗi khi thời tiết thay đổi. Tuổi già ập đến thật nhanh, mới đó mà đã suýt soát 30, bố mẹ “thúc sau đít” ầm ầm. Tết về ai cũng hỏi… à mà thôi, “Ăn tết văn minh, ai lại hỏi… chuyện ấy bao giờ”. Thay vì đi chơi, tôi ở nhà “bế quan…cầu nguyện” tới ngày trở lại Hà Nội luôn.

Cầu được ước thấy, vừa ra lễ Mừng Xuân của Cộng đoàn Sinh viên Xa Quê, tôi “crush” ngay một cô gái có đôi mắt bồ câu xinh đẹp. Là trong lúc lễ ở Nguyện đường, tôi có cảm giác bị “đốt cháy” ở sau gáy, quay lại mấy lần thì thấy có cô gái có đôi mắt tròn xoe cứ nhìn chằm chằm vào mình, sợ chết khiếp. Đến khi không chịu nổi, tôi bực dọc quay lại nhìn chằm chằm lại, nhưng rồi vẫn chịu thua ả ta. Con gái đâu mà lì, trong giờ lễ nhìn giai không chớp mắt, thật là…

Là…bị lác chứ sao nữa, hic hic. Nàng bị “lơ” mạnh chứ không phải “lơ gió” đâu, nên nhìn lên Cung thánh mà tôi bị nhầm nhọt sang trồng trọt ấy chứ! Đến khi tan lễ tôi mới hay là đôi mắt bồ câu ấy thực ra là…con đậu con bay, hầyza… Nhưng không sao cả, vì nàng rất dễ thương, tính lại hiền và nấu ăn tuyệt cú mèo. Thôi thì mỗi lần đi chơi hay đi café, thay vì ngồi đối diện tôi cứ ngồi vuông góc với nàng cũng đâu có sao, chỉ có điều chẳng bao giờ tôi được nhìn thẳng vào mắt nàng, thành thử thời gian vèo trôi mà tôi vẫn chưa kịp nói lời yêu. Thế rồi nàng đi Pháp để chữa mắt theo chương trình hỗ trợ của một Tu viện bên ấy. Ngày chia tay, tôi nghẹn ngào không nói nên lời. Em hôn lên trán tôi (vì em cao hơn tôi chừng 5cm, còn đi giày cao gót), nói là đợi em về hẵng nói, vội gì. Nhưng rồi không rõ các Sr bên ấy dụ hoặc kiểu gì mà chữa mắt xong em ở lại Tu viện luôn, bỏ lại tôi khắc khoải đợi chờ với những email không bao giờ được hồi âm cho đến ngày Cha Linh hướng của Cộng đoàn báo em sắp…tiên khấn.

Lúc này tôi thực sự sốc. Tôi đã cầu nguyện bao nhiêu, sao Chúa lại lấy đi cả người yêu tôi? Tôi thất vọng lắm, tôi không muốn quay lại Cộng đoàn Sinh viên Xa quê nữa. Tôi đi sang Nhóm Sinh viên Công giáo Tổng giáo phận cho vơi bớt nỗi buồn.

…Và ở nơi đó, một năm sau, tôi lại “crush” một em Sinh viên năm cuối. Em và tôi nói chuyện “hợp gu” lắm, từ chuyện học hành cho tới chuyện công việc, từ chuyện thể thao cho đến âm nhạc, kể cả chuyện…uống rượu em cũng “chén chú chén anh” với tôi không hề e ngại. Thu hết can đảm, mượn rượu, tôi nhìn sâu vào mắt em, và nói: “X này…”, bất ngờ em nói: “Đợi em tí, em đi vệ sinh”. Ặc ôi, “thời khắc lịch sử” thế này mà em đi “giải quyết nỗi buồn” thì đến lạy. Xong em ra, bảo luôn: “Thôi em mệt rồi, anh em mình về đi”. Tôi vừa về đến nhà đã nhận tin nhắn của em: “Em biết anh sắp nói gì, thôi khỏi cần nói, anh zai yêu quý, bạn tri kỷ của em ạ”. Tôi ngã vật ra giường đau đớn. Chả phải đã có lần em nói giữa đám bạn bè: “Ai zai và số 0 là như nhau”…

Nhưng đó chưa phải là đích điểm nỗi đau thất tình này. Sau đó ít lâu, có người bạn giới thiệu tôi với một em Công giáo khác. Quen nhau chưa được bao lâu thì nghe nói em này đã hỏi X về tôi và X đã bô bô: “Anh Vinh Kiu ấy à, bữa trước mới tán em mà em không yêu”. Thôi xong! Tôi trở nên “nổi tiếng” trong toàn Nhóm Sinh viên Công giáo Tổng giáo phận, rằng đã từng “cưa” em X nhưng không “đổ”. “Con gà tức nhau ở tiếng gáy”, tôi “hết cửa” cưa gái nhóm này luôn.

Ba năm trôi qua, tôi hờ hững khi nhận tin NYC của mình khấn trọn. Thật nhanh, thật bất ngờ với ai đó, nhưng chẳng phải với tôi. Các em NYC khác cũng đã lấy chồng. Mặc dù vẫn liên lỉ cầu nguyện, song tôi đã chán ngán chuyện tìm vợ người Công giáo lắm rồi. Mấy đứa “bạn già” của tôi đã vợ con đề huề, mỗi lúc nhậu chúng thường đùa tôi: “Nghe nói bên Nhóm Cựu sinh viên có mấy em ế, mày đi giúp tán các em đi, bởi nếu mày nhảy vào cưa thì em ấy hoặc lấy chồng ngay hoặc sẽ đi tu, hêhêhê…”. Tôi “cay” lắm nhưng chẳng làm gì được, đơn giản vì tụi nó…nói đúng.

Hôm nay, tôi lại đến Nhà thờ. Chúa nhật Tuần 27 Thường niên, Tin Mừng theo Thánh Lu ca, chương 11, câu 5-13, “hãy xin thì sẽ được”, tôi cười buồn, “Lạy Chúa, con đã cầu xin lần thứ 7x70 rồi đấy ạ, sao Người vẫn bắt con mang tên thánh Francisco Assi (FA) L, con cầu xin nốt lần thứ 491 nữa thôi đấy ạ, hãy cho con trở về với thánh Bổn mạng Giuse”. Cầu nguyện thế thôi, vì tôi đã ngã lòng lắm rồi, nhưng tôi cũng không tin đây là lần cuối tôi cầu xin Chúa, bởi vì tất cả đều đã bỏ tôi mà đi, chỉ có Người vẫn còn đó.

Đang miên man suy nghĩ khi đi ra lấy xe thì “rầm” một phát, tôi ngã lăn quay ra. Người đâm sầm vào tôi là một cô nàng “Ninja Lead”…

Cô ấy hiện nay là vợ tôi. Tên thánh của nàng là Maria.

Amen.


(Ảnh: Sưu tầm)

- Ê, tên thánh mày là Têrêsa à?

- Ừh, mà sao mày?

- Bố mẹ mày hay thật đấy, sao đặt mày là Têrêsa, người mang tên thánh này hay chết sớm lắm!

Đó là câu nói của đứa bạn lúc nó chín tuổi, chuẩn bị lớp học giáo lý xưng tội lần đầu, cũng là khi nó bắt đầu có “khái niệm” về thánh Quan thầy. Nó nghe, ngạc nhiên rồi…khóc. Không phải mỗi đứa bạn đó nói thế, mà mấy đứa khác cũng bảo “mang tên thánh Têrêsa hay chết trẻ lắm” khiến nó vô cùng hoang mang. Thực ra nó chưa hề biết đến thánh Quan thầy của mình, bảo Têrêsa thì biết là Têrêsa thôi, mặc dù tên thánh này với nó cũng…lạ, thậm chí chưa từng nghe cha xứ giảng về vị thánh nữ này. Xung quanh nó thì chủ yếu là “Maria”, nó thích tên thánh này lắm. Ấm ức vì không được mang tên thánh Đức Mẹ, nay lại bị bạn bè hù dọa, nó vừa giận vừa sợ, chạy thục mạng về nhà hổn hển “chất vấn” mẹ:

- Sao bố mẹ đặt tên thánh của con là Têrêsa, người mang tên thánh này hay chết sớm lắm!

- Kỳ vậy, ai nói với con thế? Thánh Têrêsa là bông hoa nhỏ của Chúa, một trong những bông hoa đẹp nhất thế gian con ạ. Tuy Chị mất sớm nhưng Chị vẫn sống mãi trong lòng mọi người, con phải tự hào khi được Chị Thánh làm Quan thầy chứ?

- Không chịu đâu, con muốn là Maria như mẹ cơ. Con cũng không muốn chết sớm…

- Thế này nhé, bà ngoại con cũng là Têrêsa.

- Bà ngoại vẫn trẻ mà - nó ngừng khóc dù vẫn còn nghi hoặc.

- Cố ngoại con cũng Têrêsa thì sao nhỉ - Mẹ nó cười cười…

Lúc này nó mới thôi khóc. Ờ ờ, mình quên mất, nhà mình nhiều Têrêsa chứ có ít đâu nhỉ, ai cũng sống thọ cả mà. Bà cố đã ngoài tám mươi, tóc bạc trắng nhưng vẫn khỏe lắm, thi thoảng nó còn bắt bà cố cõng đi chơi nữa cơ. Xem ra mấy đứa bạn nói bậy rồi!

***

Chín năm trôi đi, nó đã là Sinh viên năm nhất. Cơ duyên thế nào nó lại là thành viên của Cộng đoàn sinh viên Giáo phận Vinh tại Hà Nội, nhận thánh Têrêsa làm Quan thầy. Ngày Lễ Thánh, nó nhận được quà “tân sinh viên” của cộng đoàn thật sung sướng biết bao. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, lúc ra về nó gặp mưa, ốm lăn quay ra. Lần đầu xa nhà bị ốm, ở trọ một mình, không biết tự chăm sóc lại ngại đi khám, nó tự đi mua thuốc, uống chẳng đúng giờ giấc nên bệnh càng thêm nặng, mới hơn chục ngày mà đã gầy tọp. Ký ức xưa hiện về, bản tính nhát gan khiến nó lại sởn gai ốc: “mang tên thánh Têrêsa hay chết trẻ lắm”! Tay run run không biết vì sốt cao hay vì sợ hãi, nó cầm điện thoại gọi về nhà để “bắt đền” mẹ…

Nhưng người bắt máy lại là bà ngoại…

Mới “alô”, nó đã nghe tiếng bà cười vui:

- A, Thảo hả, con bé này lớn thật rồi, còn biết gọi điện về chúc mừng Quan thầy của bà cơ đấy. Bà cũng chúc mừng Quan thầy của cháu nhé!

Nó ngẩn người ra:

- Ơ, lễ Quan thầy thánh Têrêsa qua hai tuần rồi mà bà…

- Bậy nào - Bà ngắt lời nó - Hôm nay chứ, thế mày không đi lễ à, còn ê a gọi về nhà làm chi?!

- Cháu đi lễ rồi, nhưng lễ thánh Têrêsa hôm 1/10 mà, cháu đi lễ Cộng đoàn Vinh vui lắm, còn nhận được quà “tân sinh viên” đây này, sao lại là hôm nay được.

- Chết thật cái con bé này, cháu với bà là Têrêsa Chúa Giêsu, Têrêsa thành Ávila thế kỷ 16 chứ đâu phải Têrêsa Hài đồng Giêsu thế kỷ 19 đâu. Thế mày nhầm từ bé đến giờ hả cháu…

Nó giật mình, ơ hay nó nhầm (?), thế hóa ra mấy chục năm nay mẹ nó cũng nhầm à?! Cơ nhưng mà nó tưởng chỉ có mỗi Chị Thánh Têrêsa xinh đẹp thường được đặt tượng bên tả, bên hữu các nhà thờ thôi chứ, sao lại có thánh Têrêsa khác nữa. Nó vội chào bà và bật internet, “sớt” chữ “Tê rê sa” hỏi ông “Gu-gồ” ngay. Ấy, kỳ thật, cả cái ông “Gu-gồ” này cũng nhầm lẫn hay sao mà toàn đăng bài về thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu thôi!? Nó đọc mãi mới ngớ ra Chị là “Têrêsa thành Lisieux”, trong khi bà nói rõ “Têrêsa thành Ávila” thế kỷ 16 cơ mà! Nó lại “sớt” chữ “Têrêsa thành Ávila”, lúc đó mới hiện ra một số lượng khiêm tốn bài viết về Ngài. Hóa ra Ngài cũng là Tiến sĩ Hội thánh, còn là “tiền bối” của thánh Têrêsa thành Lisieux. Nó lại đọc, đọc hết những gì người ta viết về thánh Quan thầy của mình. Nó thấy sự khác biệt lớn nhất với thánh Têrêsa thành Lisieux là thánh Têrêsa thành Ávila vượt qua được bạo bệnh của mình lúc còn trẻ và sống thọ, gần tới “thất thập cổ lai hy”. Song nó thấy hai thánh nhân gần như giống nhau tuyệt đối ở tình yêu Chúa Giê-su và dường như thời gian, tuổi tác không còn là yếu tố quan trọng. Ngẫm kỹ người ta chẳng cần phải sống thọ hay không, chỉ cần mỗi ngày sống đẹp, sống trong tình yêu chúa Giêsu là đủ rồi…

***

Bên ngoài trời vẫn mưa, những cơn mưa dầm đề, dai dẳng đáng ghét của tháng Mười nhưng nó chẳng còn sức quan tâm. Mệt mỏi, nó mê man thiếp đi. Trong giấc mơ nó thấy những giọt mưa rơi, rơi, rơi xuống mặt đất bỗng nở thành những bông hoa hồng tươi thắm. Rồi những bông hoa được kết thành đôi bàn tay giang ra từ trời cao, trên đám mây ẩn hiện hình ảnh Chị Thánh xinh đẹp tươi cười như đón đợi nó, bỗng chốc Chị Thánh già đi hay thay bằng hình ảnh thánh Têrêsa thành Ávila, nó cũng không biết nữa, nó muốn cất bước lên với Chị nhưng không nhấc chân nổi, chỉ hai cánh tay giơ lên đón lấy đôi tay được dệt bằng hoa hồng đang từ từ hạ xuống….

…Cốc cốc cốc, thùm thùm thụp…

…Nó bị sốt virus chứ không phải cảm lạnh, căn bệnh chẳng liên quan gì đến việc ướt mưa hôm đi lễ về. Nhưng nó lại uống quá nhiều thuốc cảm nên người đơ ra, cơ thể mất nhiều nước và suy nhược, hôm nay bị sốt lại mà nó không biết. May cho nó là mấy anh chị trong Cộng đoàn thấy nó bỏ lễ, bỏ sinh hoạt, hỏi ra biết nó ốm nên bất chấp trời mưa to gió lớn đến thăm và cứu nó kịp thời, bằng không có khi Chị đã đưa nó về Trời rồi cũng nên. Mà không đúng! Lần này là Chị cứu nó chứ, bằng cánh tay của Cộng đoàn…

Lơ mơ chưa tỉnh hẳn nó đã nghe tiếng kinh cầu nguyện. Nó sợ hãi tưởng mình đã về với Chúa, một lúc sau mới nhận ra mình đang ở Bệnh viện Đống Đa cạnh Nhà thờ, ngồi bên giường bệnh là một chị “Têrêsa” của Cộng đoàn đang ngủ gà ngủ gật. Bên ngoài trời vẫn rả rích mưa, “mưa hồng ân” hay “mưa hoa hồng” (?), nó tự hỏi rồi tự tìm ra câu trả lời cho mình: “hưởng dương 24 tuổi và thọ 67 tuổi có khác nhau nhiều không”…

(Ảnh: Sưu tầm)

“Lâu quá, đề nghị cho sinh mổ đi”.

Em kêu lên khá to lúc xem diễn nguyện Chúa Giáng Sinh khiến tôi giật nảy mình, một phần vì âm thanh nhưng phần lớn vì nội dung của câu nói. Bao người quay lại tròn xoe đôi mắt nhìn hai đứa như “người ngoài hành tinh”. Quả thật dù em là “Y khoa con nhà nòi” nhưng tôi không thể tưởng tượng nổi em lại phán một câu phản cảm đến vậy trong giờ phút trang nghiêm của Đêm Thánh.

Em là người Ngoại giáo nhưng biết tôi theo đạo nên cứ nhờ tôi đưa đến Nhà thờ, bảo rằng thấy đạo hay muốn khám phá cho biết. Tôi cả nể và thấy dường như em cũng yêu mến Nhà Chúa nên đêm Giáng Sinh em muốn đi theo tôi cũng không nỡ từ chối. Tôi chạy xe đạp hơn bảy cây số lên tận trường cao đẳng Y tế rồi lại chở em chạy ngược về Giáo xứ Kẻ Sét của tôi, nơi người ta thường quen gọi là Làng Tám. Sở dĩ tôi muốn em tới Giáo xứ nơi tôi sinh sống và học tập là vì tôi muốn ngầm nói với em chuyện tương lai, tôi cũng muốn “khoe” Thánh đường nơi tôi thường lui tới, năm nay lóng lánh ánh đèn màu và được “đầu tư” khá kỹ lưỡng về Diễn nguyện cũng như thuê hẳn MC nổi tiếng về dẫn chương trình…

Ấy vậy mà…

Hay tại em vừa trải qua một cú sốc?!

Trong lúc chờ diễn văn nghệ, em ngồi bên cạnh tôi kể về gia đình “Y khoa con nhà nòi” của mình. Gia đình em vừa có chuyện buồn - chị gái em li dị chồng vì bất hòa sau hơn một năm cưới nhau. Anh chị đổ lỗi cho nhau bởi cái chết của đứa con vừa tròn nửa tuổi. Năm xưa vì “ăn cơm trước kẻng” mà phải cưới, lấy nhau về không hợp cãi nhau suốt ngày, thậm chí lắm lúc chị còn bị chồng “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”, đứa bé sinh non lại bị bỏ bê nên ốm yếu không qua khỏi. Cả nhà làm nghề Y mà cũng phải “bó tay” với ông anh rể ngang ngược nên đành để “đường ai nấy đi”, đau một lần cho xong…

Em trầm ngâm, “đi Noel cho khuây anh ạ”, tôi bùi ngùi, chỉ biết an ủi “thời gian sẽ chữa mọi vết thương, em ạ”.

Nhưng tôi biết, có những vết thương mà thời gian không thể chữa được…

Và tôi cũng biết chỉ có thể chữa lành bằng Đức Tin…

Em bất ngờ bị ung thư gan, ở cái tuổi phát triển rực rỡ nhất của người con gái nên bệnh tình nhanh chóng tăng nặng, thời gian không còn được bao nhiêu dù cố công chạy chữa. Người sốc nhất chính là bố em, qua một đêm tóc ông đã bạc trắng, lúc nào cũng day dứt vì không phát hiện bệnh của con gái sớm hơn. Tôi ngồi cạnh em bên giường bệnh không giấu được nước mắt. Em an ủi tôi: “Thời gian sẽ chữa mọi vết thương mà, một ngày kia anh sẽ không còn nhớ đến em nữa, thế là xong phải không anh”.

Em chợt hỏi:

- Hay là em phạm thượng nên bị Chúa phạt?!

Tôi vội vã ngắt lời:

- Không đâu, Chúa nhân từ và em thì còn trẻ khỏe thế này, còn sống lâu chán, đừng nói gở.

Em trầm tư:

- Chắc đêm Noel anh giận em lắm, không thấy anh nói gì, giờ nghĩ lại em cũng thấy mình thật tệ, đêm đó em cũng tính nói với anh là em không thích lời giảng của Cha Xứ nữa kia!

Tôi ngạc nhiên:

- Không thích điều gì cơ?

Em trả lời:

- Cha nói phải luôn tỉnh thức bởi Chúa đến bất thình lình như kẻ trộm. Em không thích cái ví von đó vì em nghĩ Chúa đến là mang lại niềm vui chứ! Giáng Sinh là lễ vui, người người nắm tay vui cười mà?! Em cũng nghĩ rằng cha cứ nói thế thôi chứ muốn chết có dễ đâu, trẻ khỏe cứ vô tư đi, già mới phải lo chứ, sắp chết thể nào chả có biểu hiện, thế mà giờ em lại rơi vào hoàn cảnh này!

Tôi giải thích: “Chúa không nói Chúa là kẻ trộm nhưng Chúa nói ngày Chúa trở lại giống như kẻ trộm và điểm nhấn mạnh là thái độ thức tỉnh của ta để tránh hiểm nguy, mất mát. Thái độ trông chờ ngày Chúa trở lại của ta phải giống như thái độ của người sợ ăn trộm tức là phải đề cao cảnh giác, thức tỉnh, nếu không, hiểm nguy và mất mát lớn sẽ xảy ra”.

Em thở dài:

- Em biết. Em cũng đã ngẫm ra rồi. Nếu chị gái em biết tỉnh thức thì đã không rơi vào hoàn cảnh bi đát như bây giờ. Nếu bố em không chủ quan với những xét nghiệm trước đây của em thì đã không bị nhầm với bệnh sán lá gan phải không anh?

Rồi em buông thõng tay:

- Nhưng em thì không kịp tỉnh thức nữa rồi…

Em đã ra đi mà không kịp đón Giáng Sinh năm nay, ước muốn được tạ lỗi cùng Chúa bên Hang Đá đã không thành hiện thực, nhưng tôi tin rằng tỉnh thức thì không bao giờ là quá muộn và biết đâu Chúa đã tha thứ cho em mọi lỗi lầm…

Giáng Sinh năm nay hãy là ánh sao tỉnh thức anh nhé, em yêu quý…


(Thánh lễ khấn dòng của sơ Maria Lê Thị Mến (cựu thành viên cộng đoàn Vinh - Hà Tĩnh)-  Thuộc Hội Dòng Chị Em Bác Ái Thánh Nữ Gioanna Antida Thouret)

Hải Nguyệt vẫn đứng lặng trước Hang Đá ngắm nhìn gia đình Thánh Gia, khuôn mặt đầy xúc cảm. Thật là một gia đình đầm ấm hạnh phúc! Dù trong hang đá Bêlem lạnh lẽo, lúc phiêu dạt tận Ai Cập nơi đất khách quê người hay khi an nhiên nghèo hèn trên quê hương Nazarét, ba người vẫn luôn ở bên nhau, phải chăng vì thế mỗi khi thấy Thánh Gia là thấy sự ấm áp. Khi phải chạy trốn truy sát của vua Hêrôđê, khi lạc nhau ở Đền thánh hay ở lúc thiếu rượu ở tiệc cưới Cana, các Ngài vẫn lạc quan và tin tưởng nương tựa vào nhau, phải chăng vì thế mỗi khi nhìn thấy Thánh Gia là cảm giác hạnh phúc lại ngập tràn. Bất giác Hải Nguyệt nhớ nhà da diết. Khoảng thời gian ba tháng tĩnh tâm trước ngày Khấn Dòng đã trôi qua hai phần ba, chỉ còn đúng một tháng nữa là cô đã được đội lên đầu tấm khăn của nữ tu rồi, thốt nhiên cô bỗng có một ước muốn kỳ lạ: “Giá như có thể đổi ít ngày tĩnh tâm này để được về thăm gia đình, Gia đình của bố mẹ và một ‘Gia đình’ rất đặc biệt nữa”…

***

Hải Nguyệt, cái tên mới nghe qua cũng đã biết là dân miền biển rồi. Trăng trên mặt biển thật nhỏ nhưng đủ làm thủy triều dâng cao. Ánh trăng trước biển mờ mờ vẫn đủ cho ngư dân những thuyền câu đầy mực. Nhưng có một điều rất đặc biệt: cả bố và mẹ cô đều không phải là ngư dân. Mẹ là cô nuôi dạy trẻ trong khi bố là thầy lang bốc thuốc cứu người. Bố cô vẫn thường nói đùa: “Mẹ thì mong lúc nào cũng có việc, còn bố chỉ ước mình thất nghiệp thôi”. Quả thế, nếu tất cả trẻ con đều được đi học và không một ai có bệnh tật trong người thì cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao. Vì thế ngay từ nhỏ Hải Nguyệt đã có ước muốn khi lớn lên sẽ làm được việc gì đó vừa có thể giúp đỡ trẻ em lại vừa có thể bốc thuốc cứu người và hình ảnh các nữ tu đã đi vào tiềm thức của cô khi nào không hay. Nhưng đôi lúc Hải Nguyệt cũng khao khát được làm mẹ, mơ ước xây nên một gia đình hạnh phúc như mẹ mình. Con người Hải Nguyệt là thế, luôn chứa đầy mâu thuẫn trong suy nghĩ, nhưng thật may luôn quyết đoán trong hành động, nếu không chắc đã không kiên vững trên con đường tu trì đến bây giờ.

Mười tám tuổi, Hải Nguyệt thi đỗ một trường đại học danh tiếng tại Thủ đô. Ngày ra Hà Nội nhập học, bố đưa cô đến một ngôi trường nhỏ bé khiến cô rất đỗi ngạc nhiên: “Đại học danh tiếng mà bé thế này sao”, bố chỉ cười: “Ở Thủ đô mà có được một mảnh đất thế này để xây trường là tốt lắm rồi”. Rồi bố thuê cho cô một căn phòng nhỏ, bố bảo “không tiện nghi nhưng gần cả Nhà thờ và trường”. Lúc đó cô mới giật mình, hóa ra đây không phải lần đầu bố ra Hà Nội…

Buổi tối, bố dẫn cô đến nhà thờ, ngôi Thánh đường thật nhỏ bé, khuôn viên quá hẹp chưa bằng một nửa nhà thờ xứ của cô! Thoáng thấy ánh nhìn dò xét của cô, bố lại mỉm cười: “Ở Thủ đô mà có được một mảnh đất thế này…”, chỉ khác là sau câu nói đó bố còn thở dài: “nhẽ ra…”

Thế đó, khái niệm ban đầu của cô là ở Hà Nội này cái gì cũng bé tin hin cả.

Sáng hôm sau, ngày Chúa nhật, trước khi về quê bố lại đưa cô đến nhà thờ nhưng lần này thật ngạc nhiên là chỗ hai bố con tới không phải là khuôn viên nhà thờ mà là chỗ gửi xe, nơi có một nguyện đường be bé mà rất đông thanh niên tụ tập. Lò dò lại gần cô càng ngạc nhiên hơn: Toàn là “giọng quê choa” cả! Thì ra đó là Cộng đoàn sinh viên Giáo phận Vinh, tiền thân là “Nhóm que diêm” mà bố cô sinh hoạt Công giáo những năm cuối thập niên chín mươi thế kỷ trước trong lần ra Hà Nội học thêm Y học Cổ truyền.

Và cô đã là thành viên của Cộng đoàn từ ngày đó…

Tham dự thánh lễ Cộng Đoàn, sinh hoạt nhóm, đi dã ngoại,… cứ thế đến với cô một cách tự nhiên như “chuyện thường ngày ở phố huyện”. Lúc đó cô mới biết rằng ở phố Chùa Láng - cái tên đầy tính Phật giáo - lại quy tụ một số lượng lớn sinh viên Công giáo mà người của Cộng đoàn chiếm phần đông.

Anh Trưởng Cộng đoàn nhỏ của cô có giọng ca ngọt ngào, cậu phụ trách ca đoàn với “tiếng đàn át tiếng ô tô” làm bao người say đắm. Những giờ sinh hoạt chung, những buổi giao lưu cô được các chị “khéo tay hay làm, đá bóng cũng giỏi” trong Cộng đoàn tận tình hướng dẫn làm cái này cái nọ thật thích. Nếu giờ lễ thay đổi là có tin nhắn báo ngay nên không bao giờ lo bị mất lễ.

Những năm tiếp theo còn sôi động hơn bởi những hoạt động cô tham gia không còn chỉ giới hạn ở Cộng đoàn nhỏ mà đã tiến ra Cộng đoàn lớn. Sau những chuyến đi cứu trợ lũ lụt Miền Trung, tham gia diễn nguyện khắp Hà Thành, cùng nhau dựng Hang Đá to như Hang Đá Bêlem thật,… cô đã hiểu ra: Ở Hà Nội cái gì cũng nhỏ bé tin hin này còn có rất nhiều điều lớn lao vĩ đại nữa, một trong số đó chính là “Gia đình thứ hai” của mình! Dù trong đêm Noel lạnh giá, đêm cắm trại Sinh viên Công giáo trời nổi gió hay Lễ Quan thầy đầy “mưa hoa hồng”, mọi thành viên của Cộng đoàn luôn tựa vào vai nhau. Đó chính là sự ấm áp của một Gia đình.

Giờ này sinh nhật Chúa Hài Đồng cận kề, bất giác cô lại nhớ đến lần đầu tiên được mình được mừng sinh nhật. Đó là một bữa tiệc chúc mừng sinh nhật muộn! Hôm đó là buổi sinh hoạt thường kỳ của Cộng đoàn, nhưng kỳ lạ thay khi đến Phòng học giáo lý, nơi hội họp của Cộng đoàn, đã hơn bảy giờ tối mà vẫn chưa thấy ai, cửa khép hờ và bên trong không có ánh đèn. Hải Nguyệt vừa mở cửa, bỗng đèn bật sáng, pháo hoa giấy tung bay trước mặt, một biển người vỗ tay hát “Happy birthday to you” khiến cô giật nảy mình suýt ngất. Thì ra sáng kiến tổ chức sinh nhật chung cho các thành viên có ngày sinh trong tháng của Cộng đoàn đã được thực hiện và cô vinh dự là người đầu tiên được hưởng “chính sách” này.

Người “phát kiến” và quyết tâm cùng Cộng đoàn thực hiện chính là anh chàng hàng xóm Chùa Láng của cô. Anh chàng cận thị mặt non choẹt này kém cô một tuổi, học tận dưới trường Y mà chẳng hiểu sao chọn nhà trọ lên đây. Mãi sau này cô mới biết cả cái “sáng kiến” này lẫn chuyện trọ học xa của anh chàng đều chỉ vì một nguyên nhân thôi. Ngày đó, sau giờ cầu nguyện bên Hang đá, cô giật mình khi anh chàng “Harry Potter” đó tiến sát bên mình, thì thầm vào tai: “Tớ thích ấy lắm, tớ mơ tương lai cùng ấy xây dựng gia đình hạnh phúc như Thánh Gia”… Bị “đứng hình” một lúc, cô mới lấy lại bình tĩnh đáp lời nửa đùa nửa thật: “Em bé tếu táo quá, hihi” rồi đưa tay ra làm động tác xoa đầu anh chàng mới nhớ ra hắn cao hơn mình một cái đầu, vờ cười cợt quay đi nhưng nhanh như chạy trốn, lòng vẫn xốn xang lưu bóng mặt mày “chàng ngốc” từ xám ngoét vì rét chuyển sang đỏ gay đỏ gắt đang “chết đứng” như Từ Hải phía sau lưng…

***

Vậy là đã năm năm trôi qua, cô sắp trở thành một nữ tu của Dòng Thánh mang tên chính Thánh Quan thầy “Gia đình thứ hai” của mình. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên đến kỳ lạ hay chính Thánh Quan thầy đã chọn cô? Cô cũng không biết nữa, chỉ biết những năm qua, dưới sự bầu cử của Ngài, ước mơ vừa giúp đỡ trẻ em vừa có thể bốc thuốc cứu người của cô đã thành hiện thực. Không biết “Gia đình thứ hai” của mình đã lớn mạnh tới đâu rồi, năm nay đón Giáng Sinh thế nào nhỉ, cô thầm thì. Còn anh chàng “Harry Potter” kia nữa, giờ này chắc chàng ta đang đón Giáng Sinh cùng “gia đình Thánh Gia” của riêng mình?! Hải Nguyệt bỗng dưng bật cười rồi giật mình phát hoảng, cười chuyện năm xưa nhưng phát hoảng khi mình sắp bền đỗ rồi mà vẫn “chưa rũ bỏ được chuyện thế gian”, liệu đã xứng được Khấn Dòng chưa…

“Jingle bells”, tiếng chuông vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ, Hải Nguyệt lại ngắm nhìn Thánh Gia: “Dù trong hang đá Bêlem lạnh lẽo, lúc phiêu dạt tận Ai Cập nơi đất khách quê người hay khi an nhiên nghèo hèn trên quê hương Nazarét, ba người vẫn luôn ở bên nhau”. Trong Hang đá, người nhỏ bé nhất là Chúa Hài Đồng lại chính là người giang đôi tay như ôm cả nhân loại vào lòng. Cô bỗng ngộ ra một điều: dù là giáo dân hay tu sĩ, dù người Công giáo hay Ngoại giáo, dù là Gia đình của bố mẹ, dù “Gia đình thứ hai”, Cộng đoàn hay Tu viện, thậm chí toàn Giáo hội và Thế giới, chúng ta chính là một “Gia đình”. Khấn Dòng là thay đổi lớn lao trong đời, nhưng dù Khấn hay không, có một điều không bao giờ thay đổi: cô mãi là thành viên trong “Gia đình” của Chúa. Dù không thể về thăm Cộng đoàn nhưng Cộng đoàn vẫn luôn ở bên cô, những việc cô làm sẽ luôn “cánh tay nối dài” của “Gia đình thứ hai” đầy thương mến ấy…

(Lễ khấn lần đầu Dòng Khiết Tâm Đức Mẹ năm 2020)

“Con đi tu bố mẹ nhé !”.

Tiếng em cất lên vừa đủ để nghe, nhưng cũng làm ngắt quãng tiếng bản tin phát ra từ chiếc tivi. Phút chốc bỗng nhiên cả ngôi nhà lặng thing, có lẽ bởi vì chưa ai trong nhà này nghe câu nói nào lạ lùng đến vậy, lại càng khó hiểu hơn nữa khi do chính em nói ra, từ nội dung đến giọng điệu đều khắc hẳn bình thường.

Mọi người nhìn nhau, bố em quay sang nhìn mẹ như kiểu còn chưa hiểu chuyện gì. Mặc dù, ông đã nghe rất rõ điều mà cô con gái vừa nói.

Như để phá vỡ bầu không khí có vẻ nghiêm trọng, ông cười phá lên một tiếng nghe đầy thú vị và quay sang cô con gái của mình và nói

- “Con mà đi tu thì phá hết nhà dòng à!”

Mẹ em nghe em nói thì chưa phản ứng gì. Ngay cả khi bố em nói xong, cộng tiếng cười giòn tan của hai đứa em thì mẹ em vẫn im lặng. Không phải là bà không nghĩ gì, mà ngược lại bà đang nghĩ quá nhiều, suốt mấy ngày qua nhìn con gái thật sự thay đổi bà có linh cảm có điều gì đó sắp đến. Tuy linh cảm thế nhưng bà không thấy lo lắng gì, vì bà nghĩ điều gì đó sắp đến có thể là một điều tốt.

***

Em một cô gái mà cả làng ai cũng biết tên và biết mặt. Bởi vì em “nổi tiếng”. Cái sự nổi tiếng ấy làm cho bố mẹ em và cả gia đình phải đau đầu. Em khác với bất cứ cô gái nào trong cái làng ấy, từ ngoại hình cho tới tính cách. Em cắt tóc ngắn như con trai từ khi em lên lớp 8. Vì cái mẫu tóc khó hiểu ấy, em bị bố cầm cây roi mây quất cho một trận. Những tưởng em sẽ chừa, thế nhưng có lẽ những cái roi vọt tím tái đó chẳng ngăn nổi cái “đam mê” của em.

Kể từ lần đầu cắt tóc con trai đó, mỗi lần tóc dài ra là em lại đi chỉnh đốn cho nó vào “quân ngũ” một cách bài bản. Bố em đánh lần thứ nhất, không cho ăn cơm lần thứ hai, chửi bới lần thứ ba nhưng rồi có lẽ vì “mệt quá” nên cái lần thứ … gì đó ông chẳng còn nói chi nữa. Và thế là em đã dành chiến thắng cho cuộc đối đầu đầu tiên ấy. Thừa thắng xông lên em đưa mọi thứ theo đúng cái mẫu tóc “ men lì” của mình.

Em nói chuyện cục cằn chẳng khác gì mấy cậu con trai, ấy là nói với người nhà. Còn nói với người ngoài, bạn bè hay những người mà em không ưa thì chắc ai ai cũng phải “kính nể” em đôi phần. Từ ngày có mẫu tóc mới tới khi học xong cấp ba, em cho vào “ bảng thành tích” của mình vô số những “ phần thưởng” mà có lẽ chẳng ai muốn nhận.

Năm lớp 8 em đi chơi với lũ bạn và đánh mất cái xe đạp. Em về thưa với bố mẹ em cho bạn mượn vì bạn mất xe. Sau cả tháng bố mẹ em mới biết sự việc thế là em phải nghe “ca nhạc”. Tuy khó chịu nhưng em biết đó là lỗi của mình nên đành phải chịu trận.

Mỗi mùa hè là mỗi lần bố mẹ em phải nghe chuỗi dài những tin chẳng mấy vui vẻ về cô con gái của mình…

***

- “Bác Hạnh ơi. Bác ra mà xem, con gái nhà bác đi ăn trộm xoài nhà người ta đang bị họ trói vào gốc cây kia kìa”

Nghe câu nói vọng từ ngoài cổng, bố em chạy ra xem có chuyện gì. Thì thấy mấy cậu nhóc đạp xe ngang qua nói vọng lại.

- "Chị Mai nhà bác đang bị trói ở gốc cây với mấy anh kia kìa”

- Ông tức tốc đạp xe đi, đến nơi thì thấy cô con gái đang bị trói với hai cậu bạn gần nhà ở gốc xoài.

- Chủ nhà thấy thế chạy ra nói nhỏ vào tai bố em. “Trói một lúc cho chúng nó sợ ông ạ”

Thế là bố em giả vờ xin xỏ cho chúng nó được thả về.

Tưởng rằng em sợ sau lần ấy, thế nhưng hỡi ơi đúng là đã là “ đam mê” thì không thể bỏ được và cũng chẳng ai có thể cản được. Cứ cách vài ngày lại có người đến nhà cáo tội về em, nào là bụi mía nhà ông A không còn một cây, lúc thì vườn ngô nhà bà B bị vặt cả một miếng to. Âý là còn chưa kể đến mấy vụ nhãn, ổi, cam, quýt…

Tên em được “ gắn” cho tất cả các loại trái cây trong vườn của bất cứ nhà nào mà tự nhiên biến mất. Bố em trong cả dịp nghỉ hè có lẽ công việc chính là đi xin lỗi hàng xóm giúp em.

Mỗi lần kỳ nghỉ hè qua đi là cả nhà em ai lấy mừng như thấy ngày hòa bình của dân tộc được lặp lại vậy. Thế nhưng cái nền hòa bình ấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu, khi chính em lại gây ra những sự chinh biến mới ở trường học.

***

Đọc xong tờ giấy mời lên nhà trường, Bố em cầm roi đi tìm em. Nhưng em biết tình thế cấp bách nên đã chạy sang bà ngoại từ sớm. Bố em sang tới nơi định lao vào cho em một trận tả tơi thì bà em ngăn lại. Thế là cực chẳng đã ông lại cầm roi về. em ở đó tới ngày hôm sau mới dám về nhà.

***

Cô giáo chủ nhiệm nói với bố em. - “ nếu em nhà bác còn tái diễn tình trạng này thì nhà trường sẽ kỷ luật mạnh, thậm chí có thể đình chỉ việc học của em.”

Nghe thế bố em chẳng nói câu nào, và cũng không dám nhìn cô giáo. Lúc này ông ước có cái mo cau càng dày càng tốt để mà đeo vào mặt, hay có cái lỗ nào dưới nền nhà mà vừa thì chắc ông chui luôn xuống đó cho nó tiện.

Chuyện chẳng là hôm kia em đi học về với mấy cậu bạn cùng lớp. Trong lúc nói chuyện qua lại thì xảy ra cãi cọ lớn tiếng và rồi thì đánh nhau. Trong lúc mặt mũi túi bụi vì bị mấy cánh tay đạp phải, em đưa tay vào cặp sách lôi ra một cây thước gỗ dài rồi đập bừa vào phía trước, vô tình cây thước lại “ hôn” ngay vào trán một cậu làm chảy máu.Vừa lúc đó cô giáo em đi qua và thế là em được “ trao thưởng” trước toàn trường và được “ mời” phụ huynh đến làm việc về tội này cộng thêm trước đó biết bao nhiêu sự việc nổi cộm trong trường đều có sự góp mặt của em. Từ việc treo cây bẻ cành tới những phi vụ trèo tường rào chốn tiết học đi chơi…thế là tiện thể bố em được mời lên để “thanh toán”

Sau cái lần đánh nhau vừa bị đau lại vừa bị kỷ luật cơn tức giận trong em có lẽ vẫn chưa nguôi ngoai. Em tìm cách để lần sau nếu có xảy ra những việc như thế thì em cũng không bị đánh đau. Và bỗng nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu em…

***

- “Mẹ ơi cho con tiền con đi học võ nhé”. Em chạy xuống bếp nói với mẹ em trong khi mẹ em đang nhặt rau.

- Bà thở dài một tiếng rồi nói. “ Mày lên hỏi bố mày ấy, nếu bố mày đồng ý thì tao cho tiền”. Bà nói thế thôi chứ bà biết thừa là bố em sẽ không đồng ý.

Em biết là khó có thể thuyết phục được bố nhưng em vẫn “liều mạng xông lên”

- “Bố ơi con muốn đi học võ”. Em vừa dứt câu bố em trả lời ngay “ để đi đánh nhau tiếp à”

- “Bố hay nhỉ, cứ học võ là đánh nhau à”, giọng em oang oang để giải thích.

- Bố em tiếp lời “người ta học võ thì làm được việc này việc nọ chứ mày mà học võ chỉ khổ tao phải đi chịu tội thôi”

- “ Bố hay nhỉ, con gái bây giờ học võ là để phòng thân là chính chứ ai lại tự nhiên mà đánh nhau” em cố gắng thuyết phục dù biết rằng việc này còn khó hơn việc lấp biển.

- Giọng bố vừa nói vừa muốn cười “Thân con thì còn ai dám động vào nữa mà phải phòng. Bố toàn thấy người ta phải phòng con đấy chứ”

***

Thuyết phục “gãy” cả cổ mà không được em đành rút lui, thế nhưng em vẫn đang toan tính tìm cách để học võ cho bằng được.

Em nghĩ “hay là mình…mình…à mà không được lần này mà có chuyện gì nữa chắc chỉ ra đường mà sống chứ chẳng đùa” thế là em thôi không dám làm điều vừa nghĩ nữa. Em chờ cơ hội thuận tiện để có thể xin học võ lại…

***

Một buổi chiều khi đang ngồi uống nước trước sân nhà với mấy bác hàng xóm, mấy ông ấy nói đến việc dạo này con gái trong làng nhất làm những đứa lớp 8 lớp 9 hay bị đám con trai trêu đùa. Có đứa còn bị ngã gãy cả tay. Đang nghe nói chuyện bỗng bố em khựng lại. Ông nghĩ đến việc em xin học võ cách đây ít lâu. Nhưng rồi ông lại tự chấn an mình “ nó thì ai dám động vào mà mình phải lo” nói thế rồi ông lại nói chuyện với mấy ông kia.

***

Đêm hôm ấy, bố em nằm ngủ nhưng lại nghĩ về câu chuyện mấy ông kia nói. Bỗng nhiên bố em thấy lo lắng điều gì đó. Ông không ngủ được rồi ỗng nghĩ  "nó nghịch thật nhưng dù sao cũng là con gái chứ có phải con trai đâu, nó cũng đã từng bị đánh và cũng chỉ vô tình đánh con người ta chảy máu thôi, chứ nếu bình thường không có gì trong tay thì nó chống trả thế nào được” nghĩ đến đây ông lại thấy việc con gái xin học võ cũng có lý…

***

Sáng hôm sau bố em gọi em lên và nói “Bố sẽ cho con đi học võ nhưng con phải hứa với bố 2 điều”

- Em thật sự không tin vào tai mình, vì lần này em còn chưa kịp nói thì bố em lại tự cho. Thấy có cơ hội không thể bỏ qua vậy là em trả lời luôn. - “bố cứ nói, 2 điều chứ 20 điều chắc cũng ok ạ”. Em nghĩ trong đầu “đúng là thánh nhân đãi kẻ khù khờ”

- “ Bố chỉ cần con hứa 2 điều thôi. Thứ nhất, con không được học võ để gây gổ đánh nhau một cách vô lý, thứ hai học võ là để nâng cao sức khỏe là chính.”

- Vừa nghe hết câu em đã nói ngay “con hứa, con hứa” thực ra lúc ấy em nói để được đi học cái đã rồi còn chuyện mấy lời hứa thì tính sau…

***

Sau một thời gian học võ, được thầy dạy chỉ bảo về việc học võ để làm gì thì bỗng nhiên em quên hết mấy cái ý định ban đầu đi học võ của mình.

***

Một lần trên đường đi học về, thấy hai cậu thiếu niên đi xe đạp điện giật chiếc điện thoại của một cô bé đang đứng trước cửa nhà, vì chỗ đó khá vắng người. Em phóng xe đuổi theo. Tới cuối cánh đồng hai cậu thiếu niên dừng lại vì cụt đường và cũng có ý định đánh lại em để bõ tức. Thế nhưng em đã cho hai cậu nhóc một trận đòn nhừ tử và sau đó còn gọi mấy người đến đưa hai cậu nhóc lên ủy ban.

Sau chiến công lẫy lừng đó, em được nhà trường và ủy ban khen thưởng và lần này thì đúng nghĩa là khen thưởng thật. Thật không ngờ cái sự việc bất ngờ ấy, lại xóa đi biết bao cái sự “nổi tiếng” trong quá khứ mà em đã “ gây dựng” được.

***

Sau cái vụ “anh hùng” đó, người trong làng ai nhắc đến em cũng nói rằng. - “ giống con trai cũng có cái hay lắm chứ”. Bọn con nít còn gọi em với những mĩ từ như là “siêu nhân”, “siêu anh hùng”,.... Mỗi lần thấy em đi học qua vài đứa lại vừa đuổi theo vừa gọi “sư phụ, sư phụ”. Nghe mà vừa buồn cười lại vừa tếu táo.

***

Cũng kể từ sau chiến công oanh liệt đó, bầu không khí trong gia đình em cũng dịu hẳn. Dường như những “chiến tích” từ trước tới nay của em đều đã được lãng quên. Tuy vậy bố mẹ em vẫn còn thấy lo lắng. Vì cách nói chuyện hay đi đứng của em vẫn hệt như mấy cậu con trai, trái ngược hoàn toàn với cái tên của em. Trong khi đó, chẳng mấy chốc nữa em sẽ học xong cấp 3.

***

Học xong cấp 3, em tính thi đại học thể dục thể thao nhưng rồi lại thôi, thế là em dừng sự nghiệp học hành lại, thời gian đầu em ở nhà phụ giúp công việc nhà với bố mẹ. Một thời gian sau bạn bè cùng lứa tuổi đứa thì đi học đứa thì đi làm ăn xa nên em thấy lạc lõng. Em tính xin bố mẹ cùng đi làm với mấy đứa bạn, thế nhưng bố mẹ em nói với em cứ ở nhà thêm một thời gian ngắn nữa rồi đi làm ở đâu thì đi.

***

Ngoài việc trong gia đình hằng ngày em chẳng biết làm gì cho hết thời gian. Trong một buổi đi lễ em nghe Cha xứ kêu gọi mọi người tham gia giáo lý viên. Về nhà suy nghĩ và thấy việc này cũng hay hay, thế là em thưa bố mẹ. Thoặt đầu, bố mẹ em hơi bất ngờ vì nghĩ rằng tính khí con gái mình thì làm sao phù hợp với cái công việc này được. Thế nhưng bố em vẫn tươi cười bảo- “thế thì tốt quá, nhưng chỉ sợ con làm cho thiếu nhi sợ chết khiếp” nói xong bố em cười phá lên.

***

Thời gian đầu đi học lớp giáo lý viên em cũng hơi bỡ ngỡ, một phần em cũng chưa chắc giáo lý lắm vì hồi nhỏ em chơi nhiều hơn học. Sau một thời gian ngắn thấy công việc này thú vị em tìm tòi thêm các sách giáo lý để đọc thêm và biết được nhiều điều hơn.

Khoảng 3 tháng sau, em được cấp chứng chỉ giáo lý viên của giáo xứ. Với cách đi lại và giọng nói của mình, em làm cho bọn trẻ trong giáo xứ cảm thấy có đôi phần sợ sệt, tuy nhiều đứa vẫn gọi em là “siêu nhân” như hồi em mới hạ hai cậu nhóc cướp điện thoại…

***

Thật không ngờ, cũng nhờ cái tính cách có lẽ quá khác biệt mà từ lúc em làm giáo lý viên bọn thiếu nhi trong giáo xứ, đặc biệt là những đứa cứng đầu lại ngoan hẳn ra. Chỉ cần thấy bóng dáng em ngang qua bên ngoài lớp học thì bất cứ đứa nào cũng im re không dám hé răng nói chuyện nửa câu. Trong mắt tụi thiếu nhi em vừa là anh hùng vừa là bà “ba bị”, thế nên chúng nó vừa ngưỡng mộ lại vừa khiếp đảm.

Em học võ lại cộng thêm việc thích động chân động tay, nên làm việc bình thường em cũng thấy chân tay của mình nó “thừa thãi”. Thế là em nghĩ tới việc lập đội linh hoạt viên cho giáo xứ và giúp các Sơ điều hành lớp Huynh trưởng. Có lẽ đây là công việc phù hợp với em nhất từ trước tới giờ. Chỉ sau nửa năm tham gia giáo lý viên em đã góp phần làm thay đổi nề nếp thiếu nhi trong giáo xứ rất nhiều. Thế mới biết là có những điều mà chẳng ai ngờ tới vẫn có thể xảy ra, mà đôi khi ngay chính bản thân em cũng chẳng nghĩ tới bao giờ.

***

Em làm giáo lý viên gần một năm rồi, nhưng tính cách của em thì vẫn chưa khác lắm so với thời còn đi học , có chi chỉ là không còn gây gỗ đánh nhau, hay không còn trộm cắp như hồi nhỏ nữa thôi. Đôi khi em cũng nhìn nhận điều chưa tốt đó. Một vài lần Cha xứ và các Sơ ở đó cũng có nói chuyện và góp ý với em. Nhưng em nói - “con không thích thay đổi, con vẫn thích là chính con”. Tuy nói thế nhưng khi về em cũng suy nghĩ nhiều…

***

Dịp Noel năm ấy, để chuẩn bị cho các công việc được giao. Em làm việc gần như cả ngày trên nhà thờ.

Thấy em hăng hái các công việc, các Sơ nói với em.

- “Trưa nay ở đây ăn cơm với các Sơ nhé”

- Em đáp lại “Ăn cơm với các Sơ ấy ạ, ngại lắm con không quen đâu, thôi con về nhà ăn cũng được”

- “Có gì mà ngại, các Sơ cũng ăn cơm đơn giản như ở nhà các em thôi” một Sơ đáp lại.

- Em đáp lại, “Không phải chuyện ăn uống thế nào , nhưng con sợ làm ảnh hưởng tới các Sơ, vì con ăn cơm ở nhà con nói nhiều lắm”

- Một Sơ đáp lại “Thì các Sơ cũng nói chuyện mà chứ có phải tĩnh tâm đâu”.

Sau một hồi lôi kéo, em cũng đồng ý ở lại ăn cơm với các Sơ. Vào nhà cơm em ngồi gọn trong một góc bàn ăn. Đầu bữa em chẳng nói gì chỉ ngồi nhìn các Sơ ăn. Điều này khác hoàn toàn với tính cách thường ngày trong những bữa cơm gia đình. Một Sơ thấy thế bắt đầu nói chuyện với em. Em trả lời nhưng không được tự nhiên. Nhưng sau vài lời hỏi thăm thì em thấy có vẻ tự nhiên hơn. Và cứ thế bữa cơm trôi qua với biết bao nhiêu câu chuyện và tiếng cười.

***

Tối hôm đó, nằm trên giường ngủ, em cứ suy nghĩ về bữa cơm trưa nay. Em thấy hơi bất ngờ. Bởi lẽ, từ trước tới giờ em cứ nghĩ các Sơ sẽ chỉ sống lặng lẽ như nhiều lúc em vẫn thấy, hay như em đã từng thấy khi đi tĩnh tâm một buổi sáng cách đây ít lâu vậy. Nhưng thật không ngờ ngoài những lúc thinh lặng hay làm việc ra, các Sơ cũng có những cuộc nói chuyện vui vẻ và đầy ắp tiếng cười như thế.

***

Hôm sau, em lại tới nhà thờ làm việc ,và các Sơ lại mời em ở lại ăn cơm. Khác với thái độ chối từ ngày hôm qua hôm nay em nhận lời ngay. Chiều hôm đó sau khi xong việc em chào về, một Sơ nói với em.

- “Hay là ngày mai em vào nhà thờ làm việc, buổi trưa thì sang các Sơ ăn cơm rồi nghỉ tối trong nhà Sơ luôn nhỉ”

Em nghe mà cũng thấy giật mình, vì em nghĩ rằng ăn cơm đã là quá lắm rồi, chứ ngủ ở đó chắc em chẳng dám. Em trả lời

- “Thế thì không được, không ai ngủ chung với con được đâu con toàn gác chân mà có khi con còn kéo gỗ nữa biết chừng” nói xong em cười.

- Sơ đáp lại “Có phòng riêng cho em ngủ mà, nên không sao đâu !”

Nghe tới đây em nghĩ -“nếu phòng riêng thì chắc cũng được nhỉ”. Nhưng em vẫn ngại, em còn đang nghĩ thì Sơ nói tiếp.

- “Vậy nhé, mai em đưa theo quần áo, rồi tối nghỉ lại luôn rồi đi lễ sáng”.

Em còn chưa kịp trả lời thì Sơ đã đi mất rồi. Hôm ấy, khi về nhà em vẫn còn suy nghĩ xem có nên vào đó ngủ ngày mai hay không…

***

Hôm sau, em vào nhà thờ mặc dù chưa chắc sẽ dám ở lại ngủ ở nhà Sơ nhưng em vẫn mang theo một bộ quần áo và nói với bố mẹ. Hôm đó, khi làm xong công việc buổi chiều em tính chào về thì một Sơ nói với em.

- “Thế nào sẵn sàng rồi chứ, ở lại đây nghỉ xem có thấy thích không”

Em còn chưa kịp trả lời thì Sơ đã đến dắt cái xe của em đưa vào trong. Thế là em cũng đồng ý ở lại.

***

- Trước khi đi ngủ em hỏi một Sơ, - “Sáng mai mấy giờ thì sẽ dậy ạ”

- Sơ trả lời. “Các Sơ thì sẽ dậy lúc 4h để đọc kinh, còn em thì cứ ngủ tới 5h kém rồi dậy, rồi sau đó đi lễ với các Sơ”

***

Sáng hôm sau vì ngại với việc các Sơ dậy lúc 4h mà em lại dậy sau nên em cũng đặt báo thức 4h dậy. Nhưng em không dám ra ngoài vì sợ ảnh hưởng. Em dậy nhưng cứ ngồi yên trong phòng. Tiếng kinh sáng từ căn phòng nhà nguyện vang lên cao vút bỗng làm em chú ý. Từ nhỏ tới giờ em chưa nghe giọng hát kinh nào hay đến thế, vừa nhẹ nhàng vừa sâu lắng. Em cứ mải mê nghe theo từng lời kinh mà chẳng để ý tới giờ lễ sắp đến. Tiếng kinh kết thúc nhưng tâm hồn em vẫn đang mê man theo những cung điệu trầm bổng ấy. Bỗng tiếng gõ cửa làm em bừng tỉnh khỏi “viễn cảnh thiên đường”

- “Em dậy chưa ? đi lễ với các Sơ nào”. Tếng một Sơ đứng ngoài cửa reo lên.

***

Một tuần làm việc trên nhà thờ, được ăn cơm và được ngủ trong nhà dòng đã trôi qua. Em bỗng thấy tiếc nuối điều gì đó, em ước giá mà được ở thêm thì hay biết mấy. Em bị ấn tượng với cuộc sống của các Sơ. Từ lời ăn tiếng nói rồi biết bao nhiêu điều khác , nhất là những tiếng hát và lời kinh. Em về nhà nhưng tâm trí vẫn còn ở nơi đó.

***

- “Sao bữa nay tóc dài thế mà chưa cắt, hay là không có tiền”. Giọng bố em nói khi đang ngồi xem tivi. Bố em đang thấy lạ vì mọi khi cứ khoảng hai tháng là em đi cắt tóc một lần nhưng lần này thấy dài lắm rồi mà em vẫn chưa đi cắt.

- “Để tóc dài bây giờ lại là mốt bố ạ” em vừa trả lời vừa cười.

- Bố em đáp lại “bữa nay lại đổi mốt rồi à, để dài cũng được nhưng đừng có nhuộm xanh nhuộm đỏ là được”

- Em trả lời “bố yên tâm, con chỉ để mốt dài thôi chứ mốt xanh hay đỏ thì tốn tiền lắm”

- Bố em lại đáp lại “với lại cũng phải để tóc dài cho nữ tính một chút mà lấy chồng chứ”

Nghe bố nói tới đây, bỗng em thấy chột dạ. Em nghỉ học đã một năm. Lẽ thường tình bạn bè cùng tuổi mà không đi học thì cũng đang lo công việc rồi tính chuyện lập gia đình, nhưng em thì từ trước tới nay em chưa bao giờ nghĩ tới. trong phút chốc em bỗng bối rối. Lặng đi một lát, em trả lời

- “Chồng con làm gì hả bố, với lại con còn trẻ lo gì”

- “Con không lo, nhưng bố mẹ lo”. Bố em trả lời

- “Bố mẹ chưa phải lo chuyện đó đâu, con còn trẻ mà”. Em vừa nói vừa cười.

***

Tóc em đã dài ngang vai, giọng nói và dáng đi của em cũng khác trước nhiều. Mọi người đã biết em từ trước tới nay đều hết sức ngạc nhiên vì em thay đổi nhanh quá. Mấy người còn nói vui với nhau.

- “Giờ nó làm giáo lý viên với lại ở nhà thờ nhiều nên Chúa thay đổi đấy, giờ thì hết thấy cái dáng “oai phong lẫm liệt” ngày xưa rồi. Nhìn nữ tính lắm chứ không à”

Bạn bè cũng nói là rất bất ngờ về em. Em nghe và em cũng thấy vui vì điều đó. Ai cũng nghĩ rằng em thay đổi vì em là giáo lý viên, nhưng em thì lại nghĩ khác, làm giáo lý viên cũng có tác động nhưng với em những người đã giúp biến đổi hoàn toàn con người em thì chỉ có em mới biết. Và em còn đang cố gắng để thay đổi nhiều hơn nữa.

***

Hôm đó, em đi lễ về. Trong lúc đang ngồi ăn tối cả gia đình, trong khi cả nhà chăm chú nghe bản tin thời sự thì em cất tiếng. “Bố mẹ ơi, con đi tu nhé.”

Giọng của em nói vừa đủ để nghe nhưng cũng đủ cắt ngang sự chú ý của mọi người vào chiếc Tivi.

Bố em cũng nghĩ là em đang nói đùa nên cũng nói một câu cho vui. “Con đi mà đi tu thì phá hết nhà dòng à” . Hai cậu em nghe thế thì cười khúc khích. Thế nhưng ngoài hai cậu em đang cười khúc khích thì cả bố mẹ và em không ai cười cả. Thấy vậy hai cậu em cũng im tiếng.

***

Mấy hôm sau, có một cậu thanh niên rất lịch thiệp đến nhà hỏi thăm em, nhưng em đi vắng lên bố em hẹn tối em về rồi đến. Tối đến em đang chuẩn bị đi tập hát ca đoàn thì bố em gọi lại.

- “Tối nay con ở nhà đi, có khách đến chơi”

- Nghe tới đấy em trả lời. “thì khách của bố thì bố tiếp chứ con ở nhà thì làm được gì đâu”

- Bố em đáp “khách của con chứ khách gì của bố”.

- Nói tới đây em hiểu là gì rồi nên em đáp “con chẳng tiếp mấy cái khách mà con không chơi đâu”. Nói thế rồi em lên xe em đi, mặc cho bố em gọi quay lại thật to.

***

Bực tức chuyện hôm qua, sáng sớm hôm sau bố em đã gọi em ra để “ ca” cho một bài.

- “ít nhất mày cũng phải tôn trong người ta chứ. Bố đã lỡ nói với họ là tối con có ở nhà, thế mà…”

- Em đáp lại “Nếu hẹn thì bố cũng phải hỏi con chứ, còn nếu bố tự hẹn thì bố đi mà tiếp”

- Bố em lại quát lớn tiếng hơn “Tao hẹn cho tao chắc, cũng vì lo cho mày nên tao mới hẹn người ta.”

- Em đáp lại “Con đã bảo là bố mẹ chưa phải lo cho con đâu, chuyện này cứ từ từ để sau”

- Bố em trả lời “20 tuổi rồi lo đi là vừa chứ còn để đến bao giờ nữa, không gì thì ít nhất cũng nói chuyện với người ta một lần xem sao chứ. ”

- “Con chẳng biết nói gì thì tiếp chuyện người ta thế nào được”. Em đáp lại.

Tiếng em và bố em tranh cãi làm cho mẹ em từ ngoài vườn phải chạy về để can ngăn. Cuộc tranh cãi chỉ tạm dừng lại khi một người hàng xóm sang gặp bố em có chút việc.

***

Hôm nay, em đi lễ, lúc về em dẫn các Sơ đến thăm nhà. Bố em cũng hồ hởi tiếp đón vì chẳng mấy khi nhà lại có các Sơ đến chơi. Vài ba câu chuyện làm không khí trong nhà vui hẳn lên.

Một Sơ đang nói chuyện với mẹ em, và khen em hết mức. Mẹ em thấy cũng vui trong lòng. Câu chuyện bỗng dưng đổi chiều khi một Sơ quay sang nói với mẹ em.

-“Có cô con gái thế này mà cho đi tu thì tuyệt lắm bác nhỉ”

- Mẹ em cười đáp lại “Muốn lắm đấy Sơ ạ, nhưng Chúa gọi thì mới được chứ có phải thích đi là đi đâu”

- Một Sơ đáp lại “Thì đúng là phải Chúa gọi rồi, nhưng cũng một phần là ở em nó có thích hay không và gia đình phải ủng hộ và cầu nguyện nhiều nữa ấy”

- Mẹ em đáp lại “Gia đình con mong mà không được ấy chứ ạ”

- Nghe thấy thế em liền chen vào “Con thì ok luôn ấy chứ ạ”

- Một Sơ đáp lại “Thế thì đẹp quá rồi, em muốn và gia đình cũng muốn thì còn gì bằng nữa.”

Bố em ngồi đó, nhưng không nói gì, nghe tới đây gương mặt tỏ rõ vẻ không vui. Em nhận thấy điều đó liền khẽ ra ám hiệu cho một Sơ đang ngồi bên cạnh mẹ.

- “Bác trai thấy thế nào ạ ?” một Sơ hỏi.

- Bố em liền nói, “Nó thì tu tác cái gì, đi làm, lấy chồng là xong chuyện” dứt lời bố em đứng dậy và bảo là đi sang nhà bác có chút việc.

***

Chiều hôm ấy, em dọn đồ đạc cho vào bao lô, nước mắt vẫn rơi trên gương mặt em. Mẹ em cũng khóc nhưng không phải vì buồn mà vì thương em. Mẹ em nhìn rõ sự thay đổi của em suốt gần 2 năm nay. Bà ấy mừng trong lòng nhưng bà ấy khóc vì đến giờ này bố em vẫn không đồng ý để em lên nhà dòng. Đang khi còn gấp mấy cái áo cuối cùng thì bố em đi công việc về.

Vừa vào tới cửa nhà, nhìn thấy em đang dọn đồ ông quát lớn tiếng.

- “Mày vẫn quyết định đi ?”

- Em trả lời, “con vẫn quyết định, con cũng không dám chắc con sẽ đi đến cùng hay như thế nào nhưng con sẽ cố gắng”

- Bố em đáp lại “tao nói rồi, một là không đi đâu hết, hai là mày đừng về cái nhà này và cũng đừng nhìn mặt tao nữa.”

- Nước mắt em lại trào ra, nhưng em vẫn cố lấy sự bình tĩnh mà thưa lại – “ thế bố muốn con ở nhà làm gì, con đi tu chứ có phải đi ăn trộm, ăn cắp hay đánh nhau như ngày còn đi học đâu”

- Bố em đáp lại “ở nhà lấy chồng, mà không lấy chồng cũng được, không lấy chồng thì cứ ở đó tao nuôi”

- “Ngày trước con nghịch ngợm, phá phách bố cấm con thì đã đành. Bây giờ con đi tu bố cũng cấm con thật sự không hiểu.” em trả lời.

Nghe em nói tới đây bố em bỗng lặng tiếng. Bố em nghĩ lại cảnh ngày trước mỗi lần em gây ra chuyện gì là ông phải đứng ra chịu tội thay con gái. Hồi ấy, mỗi lần đi lễ ông chỉ xin cho con gái mình ngoan ngoãn vâng lời, còn tương lai công việc, sự nghiệp hay giàu nghèo Chúa muốn thế nào cũng được. Nghĩ tới đây, khóe mắt ông bỗng đỏ ửng và cay xè như vừa bị sát ớt. Ông không nói gì nữa, đến ghế ngồi thình xuống. Tự trái tim của bố em, em luôn là một cô con gái tuyệt vời, dù rằng ngày nhỏ em làm bố phải lo lắng quá nhiều. Hơn nữa, gần đây thấy em thay đổi, bố em cũng vui lắm chỉ là không nói với ai mà cứ lặng lẽ nhìn ngắm sự thay đổi đó mà thôi. Nhiều lúc nghĩ tới việc con gái đã lớn, rồi mai ngày cũng lấy chồng rồi theo chồng, ông vừa mừng nhưng lại vừa lo. Từ lần đầu tiên nghe em nói đi tu ông tưởng đùa nhưng một vài lần sau ông thấy sợ nhiều hơn. Bố em yêu em và muốn em chọn lựa một cách đúng nhất theo cách nghĩ của ông. Biết em đã thay đổi nhiều nhưng nói đi tu thì bố em vẫn thấy không ổn. Bố em sợ em phải khổ, rồi sợ vào nhà dòng tính cách của em lại không phù hợp rồi lại không tu được, lúc ấy mà về có khi còn khổ hơn nữa. Thế nên ông không muốn cho em đi…

***

Mẹ em thấy bố em ngưng không nói liền đỡ lời.

- “Con nó dù sao cũng chỉ là đi tìm hiểu thôi chứ đã phải là đi tu được ngay đâu mà ông phải cáu lên thế, vả lại đi tu chứ có phải đi trộm cắp. Ngày trước ông chỉ mong nó ngoan lấy một ngày là ông vui rồi. Bây giờ nó thích đi tu, nếu mà được thì nó ngoan cả đời chẳng tốt hơn à.”

- Bố em vẫn ngồi đó, chẳng nói thêm câu nào. Mẹ em đến chỗ em, vừa cho mấy bộ quần áo vào túi cho em vừa nói.

- “Cứ coi là cho con đi nghỉ ngơi ít ngày, công việc ở nhà dạo này cũng đỡ vất vả mới đi được . một hai tháng nó về rồi tính tiếp.

***

Chiều đó, mẹ em đưa em ra xe, còn bố em vẫn cứ ngồi trong nhà và chẳng nói thêm lời nào. Em bước lên xe, hai con mắt vẫn đỏ ửng, em buồn và em sợ. Em buồn vì bố chưa đồng ý và em cũng sợ, sợ rằng đây là quyết định vội vàng. Nhưng em cũng đã suy nghĩ và cầu nguyện nhiều nên em mới chọn lựa.

***

Em vào dòng được một thời gian thì nhà dòng cho về nghỉ ngơi và xin giấy tờ. Em về bố em vẫn không nói không rằng. Nghỉ vài ngày em lại lên nhà dòng. Em được cho đi học sư phạm và chính thức là đệ tử của nhà dòng…

***

Đã hai năm qua em không nhìn thấy bố em, lần gần nhất em thấy bố là trước khi vào nhà tập. Trước đó em ở nhà dòng 3 năm bố em chỉ lên thăm 2 lần, có lẽ bố vẫn còn giận em. Đến khi nguôi ngoai cơn giận thì lại là lúc em không được phép về nhà và hạn chế gặp mọi người.

Hôm nay, những tia nắng ban mai của một sáng cuối thu, đủ làm cho con người ta thấy thanh thoát nhẹ nhàng. Em cười tươi như đóa hồng dưới ánh nắng dịu nhẹ. Trong bộ áo dòng đang mặc cộng thêm một chiếc lúp trên đầu và một hồng cài trên áo em đẹp như thiên thần.

Ngày lễ khấn là điều mà cách đây ít năm chẳng ai nghĩ là em sẽ có. Ngay cả gia đình em trước đây, cũng không ai nghĩ rằng em có thể đi tu. Nhưng cũng chính bởi những điều khó tin ấy mà niềm vui hôm nay dường như vỡ òa. Bố mẹ em tiến đến, trao cho em một bó hoa thật đẹp, ông ôm trầm lấy cô con gái, hạnh phúc còn hơn cả khi ông thấy em lần đầu tiên lúc được sinh ra. Ông cố lấy bình tĩnh để nhìn thật kỹ đứa con gái ngang bướng ngày nào giờ đây đẹp tựa một thiên thần trong bộ tu phục. Thoáng trên gương mặt hạnh phúc ấy là một chút hối hận, bố em hối hận vì đã ngăn cản em. Em nhận thấy điều đó nhưng em không buồn và cũng không giận nữa. Bởi vì em biết rằng chính những điều ấy cũng góp phần làm hoàn thiện đời tu của mình. Và rồi em cũng khóc, em ôm lấy bố và nói lại câu nói năm nào em đã từng nói “con đi tu bố nhé” …
10.05.2021

(Ảnh: Internet)

Nhà nó có một cây hồng to rất sai quả mà nó cũng tên là Hồng nên tôi hỏi:

- Vì sao cha mẹ mi đặt tên mi là Hồng?

- Vì cha mẹ tau thích tau xinh đẹp như một bông hoa hồng.

Nhìn làn da ngăm đen, khuôn mặt tròn xoe và người béo ú của nó. Tôi cười ầm lên:

- Mi có mà giống quả hồng thì có!

- Hả, mi nói… à mà mi dám nói thật hả???

Thế rồi nó rệt tôi chạy tóe khói, vừa chạy vừa la to:

- Dzậy cớ seo mặt dài đuỗn người gầy tong như mi mà ba mạ mi đặt tên là Hoa?

Đuổi đánh vậy thôi chứ ít hôm là hai đứa làm hòa. Tôi lại thường xuyên qua nhà nó. Hôm thì làm bài tập nhóm, khi thì chơi nhảy dây, nhưng thích nhất là được ra vườn hái quả ăn. Mùa nào cũng có hoa quả ngon. Mùa đông có cam, mùa xuân có đu đủ, hè thì ăn xoài, ổi, nhãn. Chỉ duy mùa thu là rất chán, có mỗi cây hồng mà quả chát xít, nếu có chín cũng phải đem ngâm mới ăn được nhưng tôi chỉ thích hái ăn ngay trên cây cơ. Mẹ nó bảo là hồng ngâm, thường chín vào dịp Trung thu và bà thường mang đi bán. Bà quý cây hồng đó lắm, nghe đâu tuổi tác cũng ngang ngửa bà.

Giáo xứ tổ chức làm thiện nguyện “Trung thu cho trẻ nghèo”. Tôi hăng hái tham gia lắm, “huynh trưởng” cơ mà. Mặc dù kinh phí eo hẹp nhưng chúng tôi cũng đã huy động được nhiều thứ, nào đèn lồng, đồ chơi, bánh kẹo, nào bim bim,… Chỉ còn món hoa quả thì vào dịp này khá đắt, nhưng Trung thu mà thiếu hoa quả thì nói làm gì nữa? Cả nhóm “huynh trưởng” chụm đầu bàn bạc, chỉ còn vài ngày nữa là Trung thu rồi, gấp quá, chỉ còn cách “giao chỉ tiêu” cho con bé Hồng thôi, vì nhà nó có nhiều hoa quả mà. Nhưng bé Hồng phân bua với tôi là mùa này nhà nó chỉ có mỗi món hồng ngâm là có thể “lo” được mà thôi. Tôi hỏi “làm như nào”, nó thầm thì “thế này, thế này…”

Như kế hoạch, tôi lách nhẹ qua cửa nhà Hồng đã cố tình để hở, còn nó đứng nép sát tường giữ chó. Con Mun gầm gừ một tí nhưng nhận ra tôi là vẫy đuôi rối rít. Tôi mò ra sân sau, tới chỗ có chậu hồng đang ngâm để bán, nhẹ nhàng vớt hồng cho vào cái túi mang theo. Đang mải mê vớt hồng thì có tiếng chân mẹ Hồng đi loẹt quẹt phía sau. Tôi hốt hoảng rón rén lùi vào bếp, bỗng có một bàn tay kéo ngược tôi qua cửa bếp và bịt miệng tôi lại. Tôi luống cuống trong bóng tối. Định thần lại hoá ra là anh Hưng nhà cái Hồng. Anh cứu nguy cho tôi. Nhìn lại thấy anh đang ôm tôi vào lòng. Tôi nghe rõ tiếng lồng ngực đối phương đang đập thình thịch, thình thịch. Vậy mà tôi không dám nhúc nhích vì sợ mẹ Hồng tóm gọn. Khi nghe tiếng dép của bà nhỏ dần và mất hẳn anh mới thả tay ra. Cả hai đều ngượng ngùng. Tôi bối rối không biết làm thế nào liền đưa túi hồng vào tay anh, tính lẻn ra ngoài. Anh kéo lại bảo tôi mang hồng về, bảo đã theo dõi chúng tôi từ ngoài cổng nên biết mà cứu bồ.

Anh hơn tôi tới năm tuổi và mặc dù biết anh từ thời thơ bé vì hai anh em cùng Giáo xứ nhưng tôi chẳng bao giờ chơi với anh cả, cũng bởi vì tuổi tác chênh lệch như thế. Mười tám tuổi, anh ra Vinh học, lúc đó tôi mới bắt đầu tuổi “thiếu nữ”, bắt đầu biết nhớ thương và dĩ nhiên là không phải nhớ thương anh rồi. Anh cao to nhưng đâu có đập chai như mấy anh giai Hàn K’Pop chứ. Thế mà ngày anh về nhà dự lễ Quan thầy của Giáo xứ, cũng là Quan thầy của tôi, Thánh Tê-rê-sa Hài Đồng, thường cũng trùng dịp Trung Thu, lại “tương trợ” tôi trong hoàn cảnh đặc biệt như thế.

***

Tôi chẳng hiểu vì sao trái đất lại tròn như vậy, sau nhiều năm mỗi người mỗi ngả, tôi lại hội ngộ với anh ở một Cộng đoàn Sinh viên xa quê, người ta hay gọi tắt đó là “Cộng đoàn Vinh”, cũng nhận Thánh Tê-rê-sa Hài Đồng làm Bổn mạng. Tôi thấy anh hơi “liều lĩnh” khi học ở Vinh mà bạo gan ra Hà Nội làm, nhưng cũng thầm cảm ơn Thánh Tê-rê-sa Hài Đồng đã cầu bầu cho một bờ vai rộng sẵn sàng đưa tôi đi lễ dù với chiếc xe đạp lọc cọc. Rồi tôi lại thán phục anh vì đã tự sắm cho mình một chiếc xe máy, anh nói, đó là mồ hôi công sức của anh sau hơn một năm vật vã chốn Hà Thành. Hôm “khao xe” cũng là Ngày Lễ Thánh, anh chở tôi lòng vòng quanh khu Thái Hà thì bất ngờ mưa như trút nước nhưng hai anh em chẳng thể chạy đi đâu được, vì đường tắc, ngập mà không thể vác xe máy lên vai như xe đạp được. Anh cười méo mó:

- Ai bảo đi xe máy sướng hơn xe đạp nào!

Tôi cố cười để động viên anh:

- Chắc tại nay anh chở em, lại đúng ngày lễ Thánh Tê-rê-sa Hài Đồng nên mới nhận được Mưa Hoa Hồng, Mưa Hồng Ân đó anh.

- Ừ nhỉ, cái số O mi xui mà, hihi. Thôi để anh giật lên vỉa hè vừa đỡ ngập mà mới có thể thoát được đám đông này.

Nói xong, anh cài số và phi lên vỉa hè Nguyễn Lương Bằng. Tôi giật mình chỉ biết phản xạ bằng cách “ôm eo ếch” của anh, thấy anh run lên không rõ vì mưa lạnh hay vì…lần đầu được con gái ôm, nhưng tôi thây kệ. Ta nói “sĩ diện gì giờ này nữa”, sợ té ngã bỏ xừ đi, hơn nữa thôi thì coi như tôi “trả lễ” cho anh mấy năm trước vậy.

Số 180 đây rồi. May quá, cả hai đứa đều kêu lên. Vào được Nhà thờ là coi như “sống” rồi, cũng may còn nhiều thời gian trước giờ lễ. Nhưng “hai con chuột lột” lết vào Đền thánh Giê-ra-đô thế này không ổn lắm. Chúng tôi vội vàng kéo nhau vào… ăn vạ cha Quỳnh. Ngài tủm tỉm cười:

- Bay hỏi mượn chi chứ mượn đồ thay thì cha chịu rồi.

- Dạ, nhưng mần răng đây cha…

Tôi vừa run vừa nói, liếc mắt nhìn anh Hưng môi cũng đã thâm sì vì lạnh, gương mặt còn đẫm nước mưa. Tôi vội rút khăn tay ra tính lau cho anh, mới hay chiếc khăn cũng đã sũng nước. Cha lại cười to:

- Thôi thì Hưng mặc tạm áo chùng của cha, còn Hoa sang bên mượn áo dòng của các Sr nhé, lát rồi hai đứa tham gia diễn nguyện luôn khỏi thay.

Anh Hưng và tôi mắt tròn mặt dẹt nhìn nhau, nhưng “sĩ diện gì giờ này nữa”, rồi sau đó chúng tôi lại cười lăn cười lộn khi nhìn thấy nhau trong tu phục. Cha Quỳnh lại tủm tỉm cười:

- Đẹp đôi quá. Như thánh Phanxico và thánh Clara luôn!!!

***

Tôi không ngờ lời cha năm nào lại trở thành “lời tiên tri”. Tuy cả hai không đi tu như hai Thánh, nhưng chúng tôi mãi mãi đi bên đời nhau như hai đường thẳng song song, không thể về chung một nhà. Anh đã về quê để tìm vợ, nhưng mãi chưa tìm được ai, còn tôi ở lại Hà thành để kiếm chồng, song cũng chẳng anh nào chịu yêu. Có phải chăng tôi đang cố công tìm món hồng ngâm, nhưng ngâm mãi chẳng chín, còn anh đang về với lũ lụt miền Trung, nơi những cơn mưa bất tận, nơi anh có thể chèo xuống cứu trợ đi tổ chức Trung Thu cho các cháu vùng lũ lụt với món hồng ngâm gia truyền của mình…

(Ảnh: Internet)

Cu Kem chau mày nhìn vào góc phòng. Còn năm ngày nữa mới tới Lễ Giáng Sinh nhưng quà đã chất đống. Người ta xếp hàng cho quà nó từ hơn một tuần nay. Chả là ba dượng nó làm sếp mà lỵ, phong bì ổng đưa mẹ cất đi, còn quà thì quẳng vô phòng nó cái xoẹt, chẳng bao giờ nhìn ngó xem là món gì vì chẳng bao giờ mẹ và ba dượng mở quà cùng nó, cũng chẳng chơi đồ chơi với nó bao giờ. Đây là năm thứ ba nó đón Giáng Sinh một mình, kể từ ngày mẹ theo ba dượng vào Sài Gòn sinh sống. Năm đầu nó sung sướng vô cùng vì có nhiều, thật nhiều đồ chơi, đặc biệt là những đồ chơi đắt tiền mà trước đây nó chỉ được thấy trên Tivi như rôbốt, ô tô, máy bay điều khiển từ xa, ấy thế mà giờ có đến mấy bộ. Nhưng sự hào hứng sớm trở thành nỗi thất vọng tràn trề khi nó không biết chơi cùng ai. Mấy đứa bạn cùng lớp suốt ngày cắm đầu vào ipad, còn chê đồ chơi của nó là “hàng lởm”, là “nhàm chán”. Ba dượng thì khỏi phải nói rồi, chả mấy khi ổng ở nhà, mà có về thì cũng chỉ để ăn uống, tiếp khách hoặc trong trạng thái say xỉn và lăn ra ngủ, buổi sáng khi nó dậy thì ổng đã đi tự khi nào. Mẹ nó từ khi vào Xì Gòn suốt ngày trang điểm lộng lẫy, đưa nó đến lớp rồi đi miết đến nửa đêm mới về nhà, mọi việc từ đón nó học về, tắm rửa, cho ăn đến bảo ban nó làm bài tập về nhà, giục đi ngủ đều giao phó cho bác giúp việc theo giờ mà bác thì lúc nào tất bật lau chùi ngôi nhà rộng lớn và giặt ủi mấy chục bộ váy áo mẹ nó thay ra mỗi ngày bởi chỉ cần nhà có chút bụi hay một chiếc áo không phẳng phiu là mẹ nó la bác tới bến. Hai năm nay Giáng Sinh với nó trở nên chán vô cùng chán khi nhìn cảnh bạn bè được đi chơi đêm, được hồi hộp đón quà Ông già Noel vào sáng hôm sau, cùng bố mẹ khui quà và cùng chơi cả ngày hôm đó. Mà đêm Giáng Sinh ở cái đất Xì Gòn này cũng chẳng có một chút lạnh để diện đồ ấm gì cả. Nó thèm cảm giác cùng bố mẹ ngồi bên bếp ngô nướng ven đường Hà Nội, vừa thổi vừa ăn như năm nào…

- Sao ngồi như ông phỗng thế kia. Học bài đi rồi còn uống sữa mà đi ngủ đi con.

Tiếng bác Tuyết cắt ngang dòng suy nghĩ của cu Kem. Nó đưa tay quệt ngang mắt, bực dọc ném bộ đồ chơi gần nhất vào tường đánh “cạch” một cái làm bác giật nảy mình:

- Ớ, bộ đồ chơi đó đắt lắm à nha. Mẹ con mà biết là mắng vốn đấy!

Nó vùng vằng ngoảnh đi, lôi quyển tập ra vứt xoẹt lên bàn, đôi mắt ầng ậc nước:

- Mấy lần con còn bỏ thùng rác ấy chứ, mẹ con có bao giờ nhìn đâu. Cái “Vòng quay vô cực” này làm sao chơi một mình được!

- Ớ thế hử? Hôm nay bác xong việc sớm, mẹ con điện về muộn, hay là bác chơi với con nghen, xem nào xem nào, có vẻ như lắp ráp khó ghê ta, chơi thế nào biểu cho bác với…

“Được lời như cởi tấm lòng”, cu Kem sung sướng nhảy cẫng lên, đùi đập vào cạnh bàn “bộp” một cái nhưng chẳng thấy đau tí nào. Nó vội vã mang hai bộ đồ chơi “Vòng quay vô cực” ra hướng dẫn bác lắp ráp thế này, rút dây thế này, làm thế này mới quay được lâu và sướng ơi là sướng vì bác lúc nào cũng thua, người lớn gì mà kém quá!

- Hay là chiều mai tan học con theo bác qua Cô Nhi Viện nghen. Các bạn ở đó thiếu thốn đồ chơi lắm. Con cứ mang các đồ chơi cũ cho các bạn cũng được, còn bao hộp đồ chơi năm ngoái chưa khui này…

- Cô Nhi Viện là nơi nào vậy bác?

- Là nơi nuôi dưỡng Cô Nhi ấy, con không biết à?

- Dạ không, Cô Nhi là ai vậy ạ?

- Ấy dà. Nói thế nào nhỉ. Là những bạn mất cha, mất mẹ hoặc cha mẹ bỏ rơi, không chơi cùng các bạn ấy.

- Vậy là giống như con hả bác?

- Hả, cái gì cơ. Con nói bậy bạ gì thế! Ý bác là cha mẹ các bạn ấy đã chết, hoặc còn sống nhưng không đủ tiền nuôi các bạn ấy nên Cô Nhi Viện đưa về nuôi. Mà thôi, đến đó con mới hiểu được…

****

Cô Nhi Viện hôm nay không có nắng. Cái rét đậm rét hại của Miền Bắc dường như thổi một làn gió se lạnh vào ngoại thành Sài Gòn, mang lại một chút không khí Giáng Sinh. Khi hai bác cháu bước qua cổng Viện, cu Kem có cảm giác như được trở về mái nhà xưa ven đô Hà Nội, nơi không khí trong lành, yên tĩnh đầy hoa thơm trái ngọt, khác xa cái cảnh khói bụi trong nội thành.

Đón hai bác cháu là một bà Xơ trong trang phục “đen toàn tập” từ đầu đến chân, từ lúp đến giày, đúng như bác Tuyết mô tả. Xơ dẫn hai người vào gian phòng “sinh hoạt chung” của Viện, nơi có khoảng hơn mười đứa trẻ tầm tuổi cu Kem. Tụi trẻ sướng rơn, mắt sáng lên khi bác Tuyết mở túi quà chứa đầy đồ chơi “xịn”. Nhưng cu Kem lại đặc biệt chú ý đến một anh lớn hơn nó chừng dăm tuổi ngồi ở góc nhà, mặt cúi gằm xuống. Nó cầm lấy một món đồ chơi tính đưa qua cho anh thì bà Xơ ngăn lại:

- Anh ấy không chơi đồ chơi bao giờ đâu. Với cả là ảnh bị trầm cảm, con chưa quen tốt nhất là đừng lại gần, ảnh dễ nổi khùng lắm đó con…

Cu Kem sợ hãi, “Dạ, vâng ạ”, rồi đặt món đồ chơi xuống và lùi lại. Nó cố giỏng tai nghe câu chuyện bà Xơ đang thở dài nói với bác Tuyết:

- Tội nghiệp thằng bé. Nó mới chuyển về đây từ Trung tâm bảo trợ được mấy tháng. Mẹ nó bị tai nạn giao thông, không nhận dạng được. Chắc nó sốc quá nên á khẩu. Mấy năm rồi vẫn chưa tìm được cách để nó nói nên không biết được quê quán hay thông tin người thân, số điện thoại,… để đưa nó về với gia đình.

Nhưng rồi chỉ chốc lát cu Kem đã sớm quên chuyện của “anh khùng”, nó hào hứng chỉ cho các bạn cách chơi “Vòng quay vô cực” rồi cả đoàn kéo nhau ra sân tỷ thí. Mấy trò điều khiển rôbốt, xe đua cũng phải ra sân chơi mới “đã”.

Chơi một lúc, cu Kem buồn đi vệ sinh. Nó chạy xuyên qua phòng “sinh hoạt chung”, khi quay lại vội vội vàng vàng thế nào dẫm phải một món đồ chơi, ngã lăn quay ra, chân tay đau tê tái tưởng không đứng dậy nổi, bật khóc “Ái da, đau quá”. Nó chợt mừng rỡ khi thấy một cánh tay chìa ra trước mặt. Ngẩng đầu lên, niềm vui của nó vụt tắt khi thấy “anh khùng” đang cúi xuống, nó vội rụt tay lại. Nhưng “anh khùng” mỉm cười, trông rất hiền từ khiến nó quá đỗi ngạc nhiên. Nó ráng xoay người ngồi dậy đã thấy “anh khùng” ở ngay bên cạnh, thì thầm:

- Này, mày cũng người Hà Nội hả mày?

- Dạ vâng ạ - cu Kem ngạc nhiên, “anh khùng” này cũng nói giọng Hà Nội.

Nó cầm lấy món đồ chơi lên, chìa ra cho “anh khùng”:

- Anh chơi trò này không?

- Xí, mấy món đồ chơi rẻ tiền, năm xưa tao có cả đống, “hịn” hơn nhiều…

- Xí xạo, vậy sao anh ở đây?

- Mẹ tao dẫn tao vào đây tìm bố, bị cướp giật, ngã vào ô tô…

- Sao lại vào đây tìm bố? Bố anh bị lạc à?

- Điên, bố tao người lớn mà lạc gì được. Là bố tao theo một mụ phù thủy “giật chồng người khác” vào đây…

Gió lạnh từ bên ngoài bỗng thốc qua cửa sổ như hòa vào giọng nói đầy phẫn nộ của “anh khùng”. Cu Kem rùng mình. “Giật chồng người khác” - nó còn quá nhỏ tuổi để có thể hiểu hết bốn chữ này. Chỉ là nó đang nhớ đến cảnh năm xưa ba người phụ nữ túm tóc lột áo mẹ nó trước cổng trường Mầm Non cũng gào lên cụm từ đó…

(Ảnh: Cộng đoàn Vinh- Hà Tĩnh tĩnh tâm mùa Chay 2021)

Một ngày hè đẹp trời năm ấy, chú đến thăm tôi. Dù đã quen nhau qua Facebook ít lâu nhưng tôi vẫn bất ngờ khi chú đến chơi nhà. Ở xóm đạo nơi Tây Bắc Xứ Nghệ, việc một “cụ già” ngấp nghé tuổi Ba Mươi “lặn lội” hơn năm cây số ghé thăm một con bé sắp bước vào lớp Mười Một cũng khó mà nói là “chuyện bình thường” được. Chú về rồi, mẹ gọi tôi lại, nửa đùa nửa thật:

- Mẹ biết nó, học sau mẹ mấy khóa, giờ đã có công ăn việc làm ở Hà Nội, “được” đó con…

Tôi ngỡ ngàng nhưng xấu hổ vô cùng:

- Mẹ…

- Mẹ mẹ cái gì, được thì mẹ nói là được, nhìn đấy mà phấn đấu…

- Ớ, con tưởng…

- Tưởng cái gì mà tưởng. Ờ ờ, mà nó hơi nhiều tuổi nhưng mọi thứ đều ổn, tao cũng chỉ mong sau này có đứa con rể được vầy là mãn nguyện rồi…

- Aaaaaa. Mẹ…

- Cái bà này - Bố tôi cắt ngang - Con nó đang đi học, chưa chi đã nói mấy chuyện yêu đương bậy bạ, bà có bị làm sao không đấy?

- Ơ hay cái ông này, tôi nói sai à? Bọn trẻ con bây giờ đâu như hồi xưa, phải định hướng cho nó sớm. Thế nếu nó đỗ được Đại học ở Hà Nội, rồi kiếm được thằng chồng có đạo, có công việc tử tế chả tốt sao. Con bé nhà mình nó lanh chanh thế, ra Hà Nội không biết tìm bạn có đạo mà chơi, coi chừng việc đạo việc đời hỏng hết, lúc đó hối cũng chả kịp ấy.

- Nhưng mà…

Bố định nói gì đó, song ông lại ngưng, dường như cũng đồng tình với mẹ làm tôi càng thêm xấu hổ, nghẹn ngào.

Nhưng chỉ ba ngày sau, mẹ tôi thở dài:

- Tưởng cái thằng đó thế nào, nghe bảo nó còn đến nhà mấy con bé khác nữa, haiza…

Bỗng dưng tôi thất vọng vô cùng! Không thể ngờ và dù không có tình cảm yêu đương gì với chú nhưng tôi vẫn khó chấp nhận một kẻ “trâu già ưa gặm cỏ non” thế này. Mà kể ra cũng phải, chú trắng trẻo đẹp zai như cái tên của chú, một cặp kiếng tròn vo như giai Hàn Cuốc Hàn Xẻng, lại có công việc ngon lành ở Hà Nội, đối với mấy con nhóc như tôi, dù có xinh đẹp kiêu kỳ đến mấy cũng phải mơ ước, các bậc làm cha làm mẹ lại càng ham…

Nhưng rồi cũng chỉ ba ngày sau, mẹ tôi lại thầm thì:

- Hóa ra không phải, nó đến cả nhà mấy đứa con trai. Là cái thằng ấy phụ trách một nhóm sinh viên Công giáo Vinh - Hà Tĩnh ngoài Hà Nội, đợt này về giới thiệu cái nhóm ấy cho bọn học sinh cấp ba. Thế nó có nói về cái nhóm ấy với con không?

- À dạ, là thế này…

Tôi thở phào nhẹ nhõm. May quá, tôi sai rồi, “thần tượng” của tôi đâu có thể tệ hại như vậy được! Tôi kể loa qua cho mẹ nghe câu chuyện của hai chú cháu hôm nọ. Mẹ nhìn tôi lom lom:

- Vậy tốt, nếu đỗ Đại học, ra Hà Nội cứ theo nó cho mẹ…

***

Chú là cựu sinh viên trường FPT, còn tôi mơ vào trường Xây dựng, bố mẹ không cấm cản nhưng bảo là “điên”, học trường Xây dựng thì chọn khoa “Gia đình” cho chúng tôi nhờ! Hôm đó hai chú cháu nói chuyện khá “hợp gu”, cơ bản là cũng đã quen cái lối “chặt chém” của nhau trên Facebook từ trước. Chú kể rằng Hà Nội đầy sôi động nhưng cũng dễ sa ngã, nếu không có Cộng đoàn Vinh - Hà Tĩnh cưu mang, e là chú cũng đã hư hỏng mất rồi, bởi cái dân FPT “bụi bặm” đã ăn vào máu. Chú giới thiệu chú thuộc Cộng đoàn Don Bosco. Tôi cả cười:

- Là Cộng đoàn Đông-các-cô hả, vậy sao chú còn ế đến giờ?

Chú ngỡ ngàng:

- Ớ cái con bé này, chặt chém thành thần rồi!

Chú bảo, đừng tưởng “chặt chém” được chú mà ngon, mai mốt vào Cộng đoàn Vinh - Hà Tĩnh rồi biết. Năm xưa chú cũng là một “chém sĩ” có tiếng chứ bộ, nickname “Thầy Phaolo” một thời đình đám trên Facebook Cộng đoàn Vinh - Hà Tĩnh đấy. Chú lấy nick này là do thời ấy người ta có phong trào cưa cẩm các ông thầy, hơn nữa hồi đó chú cũng muốn đi tu chứ bộ. Ấy thế nhưng như một sự sắp đặt của Chúa, trên Facebook thời đó chú đụng phải một loạt các nữ “cao thủ” chuyên gia “đánh bả” các ông thầy. Trình “thả thính” của các nàng ấy đã vượt ra ngoài trái đất, hướng tới hệ mặt trời rồi, làm cho ông thầy Phaolo này phải rụng rời chân tay và sớm xin “giải nghệ” vì kiếm quá cùn, có “chặt chém” giỏi mấy cũng bị dính bả, ngậm thính như thường…

***

Những năm sau đó, chú không đến nhà tôi chơi nữa khiến tôi thấy buồn và khó hiểu. Tôi đã thi đỗ vào trường Xây dựng nhưng là khoa Kiến trúc chứ không phải khoa “Gia đình” như bố mẹ tôi thường đùa. Việc học của tôi cũng liên quan đến vẽ thiết kế, đồ họa khá nhiều, tôi ước sao có chú - người thường design các áp phích, lịch của Cộng đoàn và làm các video - ở bên trợ giúp thì tốt biết bao…

Thế rồi đùng một cái, tôi được tin chú đã thi đỗ vào Chủng viện, tôi nhận ra chú không chỉ đơn giản là “thần tượng” mà hơn thế, là “người tôi thương nhớ”. Tôi không phải là kẻ “cướp người của Chúa” hay là chuyên gia đi “đánh bả” các ông thầy, nhưng tình cảm với chú là hoàn toàn tự nhiên, bởi tôi chưa từng nghĩ chú lại trở thành một “ông thầy” đúng nghĩa. Tôi đã thức trắng đêm khi nhận tin ấy, cho tới khi có tiếng lao xao bên ngoài, tôi mở của sổ nhìn xem, ra là tiếng người ta đi tập thể dục buổi sáng. Những tia sáng mặt trời đã xuyên qua cửa sổ, ánh sáng ấy xuất phát từ phía Cộng đoàn Vinh - Hà Tĩnh yêu dấu của tôi. Bỗng dưng tôi tìm ra cách hóa giải nỗi niềm của mình: những tình cảm đã dành cho chú, tôi sẽ chuyển hết sang Cộng đoàn, để tình thương mến của chú mãi mãi đi bên cạnh cuộc đời…
Được tạo bởi Blogger.