(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Mời đọc phần 1; phần 2


Những năm đầu của đời tu trôi nhanh hơn Hùng tưởng. Hùng hạnh phúc và trân quý từng ngày được sống với tư cách là một chủng sinh. Cậu lao vào phục vụ hết mình, việc gì cũng làm, không hà cớ điều chi. Có lẽ, những năm tháng không được sống cho ước mơ làm Hùng có suy nghĩ là cậu sẽ dành cuộc đời phục vụ để bù đắp lại. Khi người ta phải hy sinh, đánh đổi thật nhiều để có được một thứ gì đó, họ sẽ quý nó như một bảo vật. Với Hùng, ơn gọi là một thứ như vậy. Cậu mơ về những làng bản xa xôi mà một ngày nào đó mình có thể đặt chân tới. Cậu muốn là một linh mục của người nghèo. Cậu khao khát mang Chúa đến cho những con người tội nghiệp ấy. Còn nhiều kế hoạch và dự định tốt đẹp trong đầu mà Hùng ước ao một ngày nào đó có thể thực hiện được….

Nhưng trong cuộc đời này có một thứ chắc chắn là: không có gì chắn chắn cả. Sau những năm tháng rất đẹp và đầy lý tưởng, Hùng bắt đầu phải đối diện với thử thách của chính mình…

--------------------


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)


Đêm thứ bảy trước đó, mưa to suốt đêm, Hùng không ngủ được. Sáng sớm Chúa Nhật, đúng bốn giờ, Hùng mượn được một chiếc áo mưa của người em trong đơn vị rồi trèo tường, ra đường lớn, bắt xe về quê. Ngồi trên xe rồi, cậu suy nghĩ trong đầu những câu hỏi có thể sẽ gặp và trả lời thử. Chưa bao giờ Hùng thấy hồi hộp như thế…

Đúng mười giờ sáng, xe dừng trước cổng chủng viện Hoa Thanh.

Chủng viện rất lớn, nhìn qua then cửa, phía bên trong, có mấy người thanh niên mặc áo trắng nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Hùng nhìn chiếc áo sơ mi màu trắng mình đang mặc, lòng thầm cảm ơn Hồng Lam.
Cậu quyết định bấm chuông.

Một chú ứng sinh ra mở cửa:
- Xin lỗi, anh tìm ai? – Người thanh niên lịch sự
- Cho tôi gặp cha Ái – giám đốc chủng viện. Tôi có hẹn với Ngài. Rồi như để chứng minh điều mình nói là thật, Hùng rút lá thư đã bị nhòe mực do gặp trời mưa, đưa cho người canh cổng.

Chú này nhìn tờ giấy, cười rồi nói:
- Mời anh vào nhà khách chờ để em đi báo với cha.

TRÁI CHÍN PHẢI ĐỢI


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Hùng ngồi một mình trong nhà nguyện, dùng nắm tay đấm nhè nhẹ vào sau lưng, đôi mày hơi nhíu lại tỏ vẻ đau đớn, trong đầu bỗng nghĩ vẩn vơ: Có khi nào mình lại phải về lấy vợ vì cái bệnh này không?
--------------

Từ nhỏ, Hùng đã có chí đi tu, cậu sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả nên phải làm nhiều việc để phụ với cả nhà kiếm sống. Chỗ Hùng ở có nghề làm đá, người dân xẻ đá trên núi Voi về bán lại cho mấy xí nghiệp. Hùng theo anh Tín trên chiếc xe công nông vào núi lấy đá. Anh Tín lái xe. Hùng ngồi đằng sau. Khi tới bến đá thì hai anh em nhảy xuống bốc đá bỏ lên rồi lái thẳng về xí nghiệp giao cho người ta. Cứ đi đi về về cả ngày như vậy, thấy mà cực.

Ngồi trên xe, Hùng hỏi anh Tín:
- Mình ghé đâu nghỉ tí cho đỡ mệt đi anh Tín? Lái xe cả ngày đường rồi, chả được nghỉ lúc nào.
- Lúc lái xe thế này mới là lúc được nghỉ ngơi đó em, chứ lát hồi tới bến, anh em mình lại phải lao xuống bốc đá. Tranh thủ được tí lúc này thôi, em ngủ đi. – Anh Tín nói, mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía trước.

Xin chào quý ban biên tập!
Mến chúc quý vị mùa Phục sinh an bình, dồi dào ơn Chúa và tăng trưởng đức tin trong cơn nguy biến này!
Tôi trân trọng gửi một bài viết nhỏ, như là lời động viên đức tin, nhất là cho người trẻ, tuổi trẻ và ơn gọi. Hi vọng một chút đóng góp nhỏ cho ban biên tập, có gì cần góp ý xin cứ chỉ dạy thêm nhé!

Thân ái trong Chúa Kitô phục sinh và Mẹ Maria.

Tác giả Cuong Nguyen
---

PHƯỢT !

nhà thờ Chính Tòa Phú Cường

Ngày ấy, sau khi tốt nghiệp đại học, nhóm phượt của Hải đi về Bản Cao vùng Gia Lai. Họ là những sinh viên trẻ thích du ngoạn khám phá và ưa mạo hiểm. Điểm đến của họ thường là đồng bào dân tộc thiểu số vùng cao, họ đã đi nhiều lần và nhiều vùng khác nhau của vùng Tây Nguyên hùng vĩ. Tuy nhiên, lần này, một tai nạn đã xảy ra với Hải. Anh được người dân trong vùng cứu và đưa về “giáo điểm” để chữa trị. Hải bị ngã từ trên cao xuống suối chảy siết, bị gãy một tay và rơi vào tình trạng đuối nước, nên bất tỉnh nhiều giờ, và được một Linh mục và trong vùng cứu chữa! Cả nhóm phải lưu lại tại giáo điểm! (1)
***

ảnh minh họa

- Về rồi đó à con!

Tiếng bà cố Minh vang lên giữa cái nắng khô khốc buổi cuối hè, khi tấm màn cửa khẽ động đậy. Bà đã ngồi đây chờ con từ sáng sớm. Bà chờ đợi một điều gì đó ở rất xa. Bà vừa mong thấy con, vừa không mong thấy con lúc này. Mong gặp con để hỏi ngọn ngành mọi chuyện, lại không mong gặp con. Gặp con bà lúc này tức là những điều người ta xì xào là thật. Đó là điều bà không muốn nghĩ tới nhất. Cuối cùng thì tấm màn cửa vẫn động đậy, vẫn được vén lên. Con trai bà đã về. Cái tin đồn con trai bà bỏ chủng viện để về cuối cùng là thật. Những tiếng xầm xì ở mỗi góc chợ, những tiếng xầm xì mỗi buổi lễ, buổi nhà thờ nay đã thành thật rồi. Khi tấm màn cửa động đậy, tim bà đã như vỡ một nửa rồi. Một nửa còn lại vẫn đập, để bà khẽ hỏi con, để bà xác nhận sự thực là con trai bà đã về đây, ngay cạnh bà.

- Tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi! Mẹ đi nấu cơm trưa.

hình ảnh thánh lễ truyền chức linh mục

Bà Minh vừa đi lễ về.

Bà cởi chiếc áo dài trắng ra, móc lên cây đinh đang gắn trên tường. Tiếng thở dài tự nhiên thoát ra.

Vậy là ba tuần rồi, kể từ ngày con trai của bà không được gọi là “thầy” nữa. Ba tuần mà bà chỉ dám đi lễ sáng Chúa Nhật. Thánh lễ vắng người nhất trong các Thánh lễ cuối tuần, để giữ luật Chúa cho trọn vẹn. Bà chọn góc khuất nhất, tối nhất để ngồi. Bà chọn hàng ghế cuối để ngồi, để người ta khỏi nhìn thấy mình và mình nhìn thấy được người ta. Nhìn thấy những cái đầu chụm vào nhau xầm xì. Nhìn thấy những ánh mắt không rõ nghĩa của ai đó quay xuống bà. Bà biết. Bà biết trong tiếng xì xào ấy sẽ có nhắc đến tên con trai bà. Đôi khi cả tên bà nữa. Bà biết ánh mắt quay xuống kia là niềm mong mỏi nhìn rõ được thái độ của bà trong những ngày này. Biết thế, bà càng cố giữ sự bình tĩnh và trang nghiêm của mình. Trang nghiêm khi đứng khi ngồi. Trang nghiêm khi ngắm nguyện. Nhưng lòng bà thì không được yên, không được trang nghiêm như thế. Ba Thánh lễ Chúa Nhật này, bà chẳng thể nghe rõ cha giảng gì. Tai bà cứ nóng đỏ lên, lùng bùng cả Thánh lễ. Mắt bà cố lấy cây Thánh Giá trên bàn thờ làm điểm tựa để khỏi phải nhìn góc này góc khác. Rồi bà phải tranh thủ về ngay, khi cha vừa kịp chúc lành xong. Bà sợ chạm phải ánh mắt hay cả tiếng xầm xì kia, lúc người ta ra về. Trong Thánh lễ người ta còn chẳng thể yên lặng, huống hồ lúc ra về.

Truyện ngắn: Chúa Nhật II tháng Năm- NGÀY MẸ - Trân tặng Quý HIỀN MẪU


Đứa trẻ chạy quanh bờ hồ, mẹ nó chạy đuổi rượt theo !…



Bỗng mẹ nó đứng lại, thở hổn hển, cầm roi chỉ nó đứng ở bên kia bờ hồ- “Tí nữa về ăn cơm, tao đánh một trăm roi!”



Giờ ăn trưa, chị gái tìm nó gọi ơi ới...

Vào bàn ăn, nó rón rén ngồi ra xa mẹ, run run!...

Mẹ bới cơm cho nó, chọn con cá rô đồng mập nhất, nhiều thịt nhất, rồi gỡ kỹ xương gắp cho vào bát nó. Cơm xong, mẹ bảo chị lấy khúc mía sáng đi chợ mua còn để phần nó. Hình như mẹ đã quên 100 roi đánh!


***

Truyện ngắn nhân Mùa Cưới Phục Sinh



- Kim Tuấn 100 (100.000đ) Đức Nhân 100… Bùi Dần 50, mẹ kiếp cái thằng chó đểu!

- Bùi Dần năm chục… mẹ kiếp cái thằng chó đểu!… Vợ vừa viết vào sổ, vừa lẩm nhẩm ra tiếng.

- Đừng viết câu đó vào, đọc thấy bực lắm- hắn cằn nhằn.

Mẹ kiếp, thằng Dần bây giờ mới lộ mặt là thằng chơi đểu. Lần trước cưới nó, ăn ở nhà thôi, mình đi nó năm chục rồi, lần này cưới mình mời ăn ở nhà hàng đàng hoàng, cả hai vợ chồng nó đi ăn thế mà trả lại đúng năm chục. Thằng chó này không chơi được!

Tình Quê

Riêng tặng các đôi vợ chồng trẻ có yếu tố tân tòng.

ảnh minh họa

Tôi là con gái thứ Năm trong một gia đình gốc B54. Bố tôi, vốn là cựu chủng sinh Á Thánh Phụng rồi Têrêxa, rồi Tôma, đặt tên cho tôi là Diễm Lệ. Nhưng càng lớn lên, tôi càng xấu, không xứng với tên Diễm Lệ, nên bố tôi phải sửa tên khai sinh cho tôi. Mẹ tôi là giáo viên, gọi tôi là Mây vì sinh tôi vào tháng Năm (tháng Năm, tiếng Anh là May). Trong nhà, trong dòng họ, trong xóm chợ chồm hổm đầu kênh E, Nam Bắc sống chung, tôi được mọi người gọi là Năm Mây.

Được cái, tôi học giỏi “đa khoa”, nghĩa là giỏi cả văn toán, nhưng lại thua Gió hẳn một cái đầu, cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Nghĩa đen vì tôi mang đôi dép cao gần một tấc, đứng cũng chỉ nhỉnh hơn vai hắn vài xăng-ti-mét. Nghĩa bóng vì về các môn khoa học xã hội nhân văn, hắn là một cuốn từ điển sống; về các môn khoa học tự nhiên, hắn là một bộ bách khoa toàn thư. Tôi không sao quên được, một lần bọn con gái chúng tôi than thở gạo suốt đêm mà không nhớ nổi họ hàng nhà CH. Hắn cười ngạo nghễ: Có gì đâu? “Mấy em phải biết phép hóa học ớn nạnh đó”, các chị nhớ nhé! “Mấy là mê, em là ê, phải là pro, biết là bu…, rồi pen, hex, hep, oc, no, de”. Như họ CnH2n+2, thêm đuôi “an” vào là xong: Chẳng hạn, mêtan, êtan, propan, butan… Chúng tôi sợ hắn luôn.

BÁN CHÚA CHO TAO


Gã chỉ ngoài năm mươi trong vẻ ngoài hoàn hảo của một cụ ông bảy mươi.
Phải!

Chỉ ngoài năm mươi thôi. Gã mò mẫm lại những sự kiện chính của đời gã. Ừm, dễ chi đã qua lục tuần. Nhưng chỉ nói ngoài năm mươi e là chưa đủ, gã sẽ cần một con số. Phải rồi, một con số cụ thể, năm ba hay năm sáu, hay năm mốt. Sớm thôi gã phải chọn cho mình một con số làm tuổi cho giống với người ta. Ở đời làm chi có người không biết tuổi của mình. Một con người sống trong ngôi nhà khang trang có cái sân vuông vức gọn gàng sẽ không thế. Một con người sống trong ngôi nhà có hòn non bộ hữu tình lá chen bên đá, đàn cá lượn quanh trước sân sẽ không thế. Một con người sống trong ngôi nhà có con chó Phú Quốc thuần chủng trứ danh sẽ không thế. Một con người sống trong ngôi nhà có cái bàn nước đặt trước sân với chồng sách báo lúc nào cũng nửa úp nửa mở sẽ không thế. Sẽ không thế… sẽ không thế…

VƯỜN DẦU KHÔNG CÔ ĐƠN


Gió lạnh rít lên từng cơn. Đêm tối là thứ tồn tại duy nhất ngay lúc này. Các cửa đều đóng kín. Có lẽ cái giá lạnh và tăm tối khiến người ta sợ hãi chăng?

Vườn dầu lại càng trở nên cô tịch, chỉ có cây, bóng tối và…bóng tối. Cô gái dù không phải là người liều lĩnh nhưng vì trí tò mò nên cũng đánh một phen đi vào sâu trong khu vườn ấy…

Qua một khoảng đất trống là tới vườn, cây dầu chắn hầu hết lối đi, tạo nên một bức tường ngăn cách giữa hai thế giới. Cô dùng tay mà rẽ lối. Đi. Đi. Và đi… tất cả những bước đi của cô đều là cảm tính vì vốn dĩ trời quá tối khiến cô không thể nhìn nổi thứ gì. Rồi bỗng nghe một tiếng lạ vong lại ngắt quãng. Cô đi theo hướng phát ra tiếng lạ ấy. Càng đi càng nghe thấy rõ, hình như là tiếng rên rỉ xen lẫn những câu nói khó hiểu…

VÒNG HOA XOAN MÙA CHAY

ảnh minh họa

Mới ba giờ sáng, mẹ tôi đã gọi: “Tuấn, Liên, Ngọc, Chúc… dậy đi. Rửa mặt mũi, thay quần áo nhanh lên còn đến nhà thờ. Hôm nay thứ Tư Lễ Gio.”

Mấy anh em chúng tôi lồm cồm ngồi lên, ra khỏi giường, không đứa nào hé môi than thở lấy một câu. Cũng là quen rồi! “Con nhà có đạo,” chúng tôi được bố mẹ đưa vào nề nếp từ khi còn bé: sáng, tối đọc kinh, lần hạt, Chủ nhật đi lễ. Anh Tuấn, chị Liên đã được chịu lễ lần đầu rồi thì từ mười hai giờ đêm hôm trước đã phải nhịn miệng không ăn uống gì để sáng hôm sau “dọn mình chịu Mình Thánh Chúa cho nên.”

Định mệnh

ảnh minh họa

Bế trên tay đứa con út chưa đầy một tuổi mà Ân chảy nước mắt. Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má sạm đen là hai nỗi niềm của anh. Một thương người vợ đảm đang đã cùng chung chăn gối, chung lưng đấu cật với anh trong suốt mười năm qua. Một thương cho ba đứa con mồ côi mẹ khi còn quá nhỏ. Đau đớn quá, anh lơ đễnh buột miệng: “Đúng là định mệnh”.

Ân là con trai một của một gia đình nghèo miền núi. Ngày mới sinh ra, nhìn thằng bé hồi lâu, bà mụ đỡ đẻ phán một câu chắc nịch: Thằng bé dễ thương ra phết, nhưng thế này rồi đây sẽ khổ”. Bà nội Ân nghe bà mụ phán như thế thì tức tối, rằng: “Người đâu mà độc mồm độc miệng”. Bà ngoại thì im lặng, không nói gì. Bà đang bận bế đứa cháu đang còn đỏ hỏn mà nụng nịu, cười khoái chí. Còn cha mẹ nó chỉ ngồi nhìn nhau cười hạnh phúc: “Miệng người đời mà, cấm sao được. Khổ thì mình cố gắng nuôi nấng nó, cho nó một cuộc sống sung túc”.

ảnh minh họa

Nhìn bóng dáng cô gái năm nào mà cậu từng yêu mến say đắm khoác trên mình bộ áo dòng, cậu nâng nâng một cảm xúc khó tả. Có điều gì đó làm cậu thấy hạnh phúc, mặc dù để có được điều ấy đến giờ, có lúc cậu vẫn thấy nuối tiếc.

****
Trung và Mai quen nhau từ nhỏ, gia đình cả hai cùng nằm trong một xứ đạo cổ kính, nhà không xa nhau và tuy không bằng tuổi nhau, nhưng cả hai rất thân nhau với tình cảm bạn bè xen lẫn tình cảm của người anh và người em. Cả hai gia đình đều rất khá giả nên cả hai đều có điều kiện học hành đoàng hoàng. Thấm thoát thời gian trôi qua, cả hai đã là sinh viên những trường danh tiếng trên thành phố. Tình cảm của đôi bạn ấy không hề phai nhạt dù không học cùng trường như hồi nhỏ, thậm chí họ càng ngày càng trân trọng nhau hơn. Chẳng biết từ khi nào, Trung bỗng thấy say đắm tính cách và vóc dáng của Mai. Còn với Mai, sự quý trọng dành cho Trung vẫn luôn như ngày còn bé. Nhiều lúc bên Mai, Trung thấy trong mình như có một nguồn hơi ấm kỳ lạ lan tỏa. Trung thấy bình yên, thấy cuộc đời thật tuyệt vời. Cậu làm mọi thứ để có thể thấy Mai cười, được thấy Mai vui vẻ. Điều đó làm cậu hạnh phúc hơn nhiều điều. Rồi cũng chẳng biết tự khi nào, cậu mang trong mình suy nghĩ sau này nhất định sẽ lấy Mai…


….Chưa bao giờ từ ngày xa quê, tôi thèm được là một đứa con nít để được vô tư, tung tăng đến nhà thờ, để hôn chân Chúa và để được bốc nả ăn….

Truyện ngắn

NHỚ MÙI “CHÚA CHẾT”

------



Một trong những điều mà tôi nhớ nhất mỗi khi Tam Nhật Thánh đến, có lẽ là được hôn chân Chúa và nhất là được bốc nả ăn (nả - loại gạo nổ hay còn gọi là nổ được rắc dưới chân Chúa trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh.)

Tụi con nít tụi tôi nao nức biết chừng nào vào những ngày này!

Tối thứ Sáu Tuần Thánh rủ nhau đi nghe ngắm thì ít mà mong chờ đến phần táng xác và hôn chân Chúa để được bốc nả ăn thì nhiều. Tại chúng tôi nghe mấy người lớn nói rằng: “Cả ngày ăn chay rồi, nên tối có thể được ăn nả của Chúa!”, thế là tụi con nít chúng tôi thích lắm. Chỉ chờ đến tối, để được ăn nả.

***


Đã có lúc hắn nghĩ rằng bi kịch cuộc đời nằm ở chỗ hắn thích đi tu từ nhỏ. Cả nhà ai cũng biết và thích cái ý thích của hắn. Thế là tự nhiên hắn trở thành kẻ được dành riêng. Đi đâu, làm gì, ở đâu, với ai, hắn đều được chăm sóc đặc biệt. Ai cũng ra sức vun đắp, để xây dựng hắn thành một ông Cha tương lai.

Muốn làm ông Cha thì không được ngủ nướng. Sáng sớm, vừa nghe tiếng chuông đồng hồ là hắn phải lồm cồm bò dậy, dù trong lòng còn vô cùng tiếc nuối cái giường êm và cái mền ấm.

Muốn làm ông Cha thì phải tập đĩnh đạc và đạo mạo chứ không có cái kiểu chạy nhảy ồn ào lung tung. Vậy nên hắn thường chỉ có thể thèm thuồng đứng từ xa nhìn đám bạn tung tăng hò hét.

Muốn làm ông Cha thì phải để ý lời ăn tiếng nói. Chỉ cần lỡ lời dùng một vài câu tiếng lóng học được đâu đó từ đám bạn bè, là hắn bị cả nhà bủa vây chỉnh đốn cho tới nơi tới chốn.

Muốn làm ông Cha thì phải siêng năng đi lễ đọc kinh và cầu nguyện. Ông Cha đâu chỉ có làm lễ mỗi tuần một lần vào ngày Chúa nhật. Ngày nào ông Cha cũng phải làm lễ. Vậy nên hắn phải tập thói quen ngày nào cũng đến nhà thờ. Chỉ cần hắn nhơm nhớm lân la với mấy cái lý do đại loại như: hôm nay trời mưa quá! Hay, hôm nay con mệt quá!… là ngay lập tức hàng trăm cái lý do khác dồn dập đổ vào hắn: ông Cha thì không làm biếng, ông Cha thì không được đổ thừa lý do này lý do kia, ông Cha thì phải đạo đức thánh thiện…

Từ ngày công khai bày tỏ ý định thích đi tu, hai cái lỗ tai của hắn cứ đầy lên với bao nhiêu là điều mà “ông Cha thì phải” và “ông Cha thì không được”. Đã có lúc mệt quá, hắn giơ hai tay lên, kêu: Trời ơi, chỉ là muốn đi tu thôi mà, phải khổ vậy sao!

Truyện Ngắn: Băng Ghế Đó, Chỗ Ngồi Đó

(truyện ngắn của một tín hữu Cơ đốc)


Chúa nhật, ngày… tháng… năm…

“Tôi đã già, dành dụm số tiền này để dâng lên Chúa trong mùa Thương khó Phục sinh, không biết có đủ không… tôi sống khổ lắm cô ơi, ráng cưới vợ cho thằng con, cưới về bị đứa con dâu nó đánh vì tôi bị bệnh… đêm nào tôi cũng khóc, thằng con bất hiếu còn đòi công an đến bắt tôi… tôi sống cô đơn trong ngôi nhà… tủi thân lắm cô ơi!”


Con về, ba đưa tận tay chiếc chìa khóa phòng. Gương mặt ba toát lên một niềm vui lấp lánh: Nè con, phòng của con!

Vậy là lần đầu tiên con có một căn phòng riêng trong căn nhà của gia đình mình. Căn phòng nhỏ, bày biện đơn sơ hơn rất nhiều so với phòng của con ở nhà Dòng. Một cái giường ngủ. Một tủ quần áo. Một bàn làm việc nho nhỏ. Trên tường là tượng Chúa chịu nạn còn mới nguyên. Con mở cửa vào căn phòng riêng mà nghe lòng mình tràn dâng rất nhiều thổn thức.


Vậy là nhà mình đã có nhà sau một quãng thời gian dài sống trong những căn nhà trọ ọp ẹp và bất ổn.

Con tôi làm cha

ảnh minh họa

- Con muốn làm cha.
- Thằng mắc dịch, mới mười mấy tuổi đầu, vợ con đâu mà đòi làm cha.

- Không, cha xứ cơ, như cha chánh Toàn í.
- Ôi trời, mày khùng rồi hả Hoàng, mày làm cha của mấy sắp nhỏ tao còn thấy lo, giờ mày đòi làm cha thiên hạ, chắc tao chết với mày quá. Không được.

- Sao lại không được?
- Tính mày nóng như lửa, không đi tu được.

- Nóng thì từ từ sửa. Kệ, con cứ đi.
- Ối bu nó ơi, thằng Hoàng nó muốn đi tu….


Vợ tôi hất hả dưới bếp chạy lên, mặt nhợt như tàu lá, đứng chôn chân trước cửa, không tin nổi vào lời vừa nghe.
Được tạo bởi Blogger.