(Hội đồng mục vụ giáo xứ Đaminh- Ba Chuông)
Truyện số 1:
Nó vừa đi học về đã thấy người trong làng tụm năm tụm bảy bàn tán điều gì đó. Ra là chuyện ông Quý trùm xứ bị tai nạn giao thông phải nằm viện, lại đúng lúc nhà thờ đang xây dở nên ai cũng lo lắng, ngoại trừ… nó. Nó chẳng ưa gì ông trùm xứ: người thì gầy nhẳng, chột một mắt cụt một tay mà tham quyền cố vị làm gì thế không biết, hai nhiệm kỳ rồi vẫn không chịu nghỉ. Mọi người cũng kỳ, ổng ốm thì người khác thay, rồi kiểu gì nhà thờ cũng xây xong, cứ làm như cả xứ không có người ấy.

Thực ra nó cũng không phải là người vô tâm, độc ác, chẳng qua là nó đã có thành kiến với ông trùm xứ thôi, từ cái ngày ổng gây nên trận đòn đau cho nó. Tất cả bắt nguồn từ một sự hiểu lầm. Ở trong nhà thờ, nó luôn trang nghiêm và giữ tỉnh táo để nghe cha giảng, nhưng mấy đứa xung quanh thì thường xuyên ngủ gà ngủ gật, đặc biệt là trong thánh lễ sáng sớm. Bởi thế nó thường lay tụi kia dậy, có đứa dụi mắt nghe giảng, nhưng có đứa lơ mơ tỉnh rồi lại ngủ tiếp, cá biệt có đứa ngủ mê đến mức nó vừa chạm phải thì đã ngã lăn quay ra. Thể nào mà ông Quý lại mách với bố nó là ở trong nhà thờ nó là chuyên gia quấy rối, chọc phá bạn bè. Thế là nó bị bố đánh tướt xác, đến khi mẹ vào can bị bố lỡ tay quất trúng một roi thì ông mới dừng lại. Không thanh minh được, nó chỉ biết trút hết mọi căm hận lên ông trùm xứ. Thế nên nghe tin ổng bị tai nạn, nó càng mừng ấy chứ…

***

- Tắt ti vi đi ngủ sớm, bốn giờ sáng mai còn đi lễ cầu nguyện cho ông Quý!

Bố ra lệnh thế, nó ức lắm, miệng lủm bủm:

- Làm lễ hồi tử ổng luôn cho rồi! Tự nhiên mất xem tập phim lại còn phải dậy sớm cầu nguyện cho cái ông lắm mồm đó…

Chưa dứt lời, nó đã lĩnh ngay một cái tát như trời giáng. Tiếng bố nó rít qua kẽ răng:

- Thằng mất nết, tao dạy mày thế hả?

Vừa mắng bố nó vừa vơ cái thước xây định cho nó một trận nên thân. May là mẹ đã kịp cản lại:

- Con nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện, để em khuyên bảo nó cho.

Rồi mẹ kéo vội nó xuống nhà dưới, sau lưng tiếng bố nó với theo: “Mười bảy tuổi rồi, nhỏ nhít gì nữa”…

Và mẹ đã kể cho nó nghe chuyện của ông trùm xứ…

***

Vào những năm cuối thập niên sáu mươi thế kỷ trước, ông Quý lúc đó cũng bằng tuổi nó bây giờ, là một chàng thanh niên trai tráng với khuôn mặt chữ điền và bộ râu quai nón, ai cũng phải công nhận là quá đẹp trai, đến mức nhiều người phải chép miệng:

“Cái gì quá cũng không tốt, đẹp đến thế thì kiểu gì cũng khổ”.

Anh chàng Quý này học rất giỏi, nhưng cái lí lịch “Catholic”, lại là “đạo gốc” nên chẳng được đi thi đại học chứ chưa nói đến chuyện đỗ hay không, hết lớp Mười phải ở nhà đi cày. Nhà đông con nên anh phải “lựa chọn” những thửa ruộng “nóng” nhất của xã để tính công, tính điểm cho cao, đó là những điểm máy bay Mỹ thường “đánh tọa độ”. Mặc cho nhiều người can ngăn bởi đẹp trai có tài thì… hay chết sớm lắm, nhưng “bom đạn tránh ngườii, sống chết Chúa định”, anh chẳng sợ. Các vị cán bộ xã “thương cảm” cho gia cảnh, cũng thấy “tiếc” vì anh có tài nên cho làm thêm cái chức kế toán hợp tác xã để thêm công điểm, lại đỡ phải ra “tọa độ” đi cày. Với Quý, làm kế toán cho cái hợp tác xã cỏn con này thì công việc cả tháng anh chỉ cần ngồi cộng một buổi là xong, nhàn tênh!

Con gái trong làng ai cũng say Quý như điếu đổ, nhưng người anh yêu và cũng rất yêu anh thì bị gia đình nhà bên đó cấm cản. Đơn giản vì “tình địch” của anh quá mạnh. Tín là con nhà khá giả, làm thợ sửa đồng hồ, là cháu của Cố Cụ, bác ruột của Tín là linh mục giám quản của Địa phận nên luận về gia thế, đạo nghĩa hay kinh tế đều hơn hẳn Quý. Bố mẹ của Hương thì kiên quyết không cho qua lại với Quý dù hai người đã yêu nhau từ thuở còn học chung lớp. Ngày cưới của Hương cũng là ngày Quý vác ba lô tòng quân, không phải “nhất xanh cỏ, nhì đỏ ngực” mà đơn giản là anh hận đời, hận người và quyết tâm đi bộ đội để sau này có cơ hội được học lên đại học, thành đạt để trả thù đời.

Ba năm sau, đơn vị lập được chiến công lớn cộng thêm bị thương nhẹ, Quý được nghỉ phép về thăm nhà và dưỡng thương tận hai tháng. Anh được chính quyền đón tiếp rất long trọng, và điều tuyệt vời hơn là anh đã tìm được tình yêu mới. Huyền, con gái của thầy hiệu trưởng cũ của anh, vừa mới tốt nghiệp y tá. Cô cũng đã thầm yêu anh từ thời còn đi học, nhưng biết anh và Hương yêu nhau nên lặng lẽ rút lui. Khi anh về quê dưỡng thương, cô được đặc trách chăm sóc anh và… “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Ai cũng mừng cho anh đã có được người yêu đẹp người đẹp nết, gia đình bên đó lại cho phép cô theo đạo nếu hai người nên duyên, chưa kể việc “bố vợ tương lai” là người trong ngành giáo dục, sau khi phục viên thì cơ hội học lên của anh càng rõ ràng hơn.

Thế nhưng, đúng là “cái gì quá cũng không tốt, đẹp đến thế thì kiểu gì cũng khổ”, Quý bị thương nặng sau khi quay lại đơn vị chiến đấu. Một mảnh đạn đã làm anh bị mù mắt trái, mắt phải thì chỉ còn năm độ, cánh tay phải cũng nằm lại Đất Mẹ bởi một mảnh bom trong trận đánh đó. Trở về quê thân tàn ma dại, anh còn nhận thêm vết thương lòng nặng nề hơn. Huyền chỉ đến thăm anh đúng một lần, ôm lấy ống tay phải được cột túm lại của anh và khóc rất to rồi nửa năm sau đi lấy chồng. Ngày Huyền lên xe hoa, anh lại bước lên tàu vào Nam với đôi mắt không còn lệ và cái đầu trống rỗng, thề sẽ không quay về khi chưa thành đạt.

Nhưng mười lăm năm lăn lộn ở mấy tỉnh miền Nam anh vẫn chưa thành đạt, hay đúng hơn là chỉ kiếm ăn qua ngày bởi sức khỏe quá kém, không bằng cấp, tứ cố vô thân lại không có vốn, thậm chí cả giấy tờ chứng nhận thương binh cũng không mang theo. Anh vẫn nhất quyết không về quê cho tới khi bạn của bố anh, lúc đó đang là trùm xứ nói

với bố anh: “Bảo nó về đi, tao gả con Xuân cho rồi cấp cho ít vốn mà làm ăn, chứ lang thang trong Nam mãi làm gì có tương lai”. Trong chuyện này ai cũng ái ngại cho Xuân (nay là bà Quý) phải vâng lời mà về ở với cái “ông già” hận tình và khuôn mặt đầy sẹo, cơ thể quắt queo đầy vết thương. Nhưng ít ai biết cô đã thần tượng anh từ nhiều năm trước, khi anh còn chưa tàn phế.

Đến những năm cuối thập niên chín mươi thế kỷ trước, khi đất nước mở cửa được hơn mười năm, gia đình ông Quý đã có một vốn liếng đáng nể là một cây xăng và một tiệm vàng ở thị trấn. Với “cái đầu siêu việt” của mình, không có lý do gì khi ông đã giàu lại càng không giàu thêm. Năm đứa con thì hai chị đầu đã học xong đại học và có việc làm ổn định trên thành phố, một anh vừa đỗ Đại chủng viện, một chị sắp Khấn trọn đời, đứa còn lại kém nó một tuổi cũng nổi tiếng học giỏi, nghe đâu ông tính cho “kế tục sự nghiệp”. Gần đây ông thậm chí đã sắm được ô tô riêng, dân trong vùng ai cũng biết đến với cái tên “ông Quý Vàng”. Người làm thuê cho ông đã lên tới con số hàng chục, trong đó ông ưu tiên thuê người Công giáo mà chủ yếu là người làng, để “mình yên tâm hơn” theo cách nói của ông. Nhưng ông đối xử với người làm rất công bằng, không ưu tiên ai, không ghét bỏ ai, kể cả với con trai bà Hương - tình cũ của mình.

Rồi khi bố vợ qua đời, ông Quý dù bận công việc kinh doanh vẫn kế tục sự nghiệp làm trùm xứ. Kể từ khi ông trực tiếp nhận nhiệm vụ, giáo xứ càng được xây dựng khang trang bởi ông với mối quan hệ làm ăn và tài ngoại giao của mình đã xin về được rất nhiều tài trợ, và cũng chính ông là người đã mạnh dạn xin xây lại nhà thờ vì đã quá cũ, năm nào cũng phải tu bổ mà vẫn mưa dột. Ngày khởi công, ông đã đóng góp hàng trăm triệu. Tai nạn giao thông hôm nay xảy ra khi ông lên miền núi để chọn gỗ cho nhà thờ…

***

Nghe mẹ kể chuyện, nó quá đỗi bất ngờ. Chắc mẹ hiểu nó hận ông Quý chuyện năm xưa nên mới kể cho nó nghe về ông. Vậy là bấy lâu nay nó vẫn hận một người luôn nhiệt huyết vì giáo xứ, mà lỗi lầm năm xưa của ông Quý đối với nó thực ra cũng chỉ là xuất phát từ cái nhiệt huyết đó mà thôi. Ừ, thì “thánh nhân” cũng có lúc sai lầm cơ mà. Nó vội vàng lên nhà trên xin lỗi bố. Nhất định ngày mai nó sẽ dậy sớm đi lễ cầu nguyện cho ông Quý, nó sẽ giữ mình tỉnh táo và lay mấy đứa hay ngủ gật dậy cùng cầu nguyện cho ông.

Thốt nhiên nó thấy sống mũi cay cay. Hình như đây là lần đầu tiên nó khóc mà không phải do bị đánh…




Truyện Đứa Mục Đồng Mù
Chuyến Đi Bêlem
Phép Lạ Đầu Tiên (Azorin, văn hào Tây Ban Nha)
Ông Vua Thứ Tư (Joannes Soergensen)
Sự Tích Con Đom Đóm (Renato Greggi)


1. Truyện đứa mục đồng mù


Hồi ấy gần làng Belem có một em mục đồng tên là Nam. Tuy mù nhưng em rất tài khéo: hằng ngày em theo cha lên đồi để trông coi đàn cừu. Em lại còn chăm sóc một mảnh vườn nhỏ, và khi rau đã xanh tươi, em hái đem ra chợ Belem để bán.




Chiều thu, ánh nắng còn sót lại lấp ló qua những tán lá, thỉnh thoảng như chạy nhảy khi có cơn gió nhẹ thoảng qua. Dãy Hoàng Lam im lìm như đang đi vào giấc ngủ trưa, thỉnh thoảng vọng lại tiếng líu lo của mấy chú chim sâu đang đùa nghịch trên tán lá. Tôi trực sững lại trước cây Sala hay còn gọi là “Ngọc Đầu Lân” được trồng cuối sân nhà nguyện. Loại cây này rất đặc biệt, tán lá rộng cho bóng mát, và cứ vài tháng lại thay lá, mỗi lần lá vàng rụng xuống thì chồi non lại đâm ra tua tủa nhìn rất đẹp và đầy sức sống. Trong ánh nắng nhạt, những mầm non mới mọc trông thật kỳ diệu. Một vẻ đẹp năng động và đầy niềm hy vọng như xóa đi sự khắc nghiệt, gắt gao đang vây bủa con người.




Hồi má còn sống, má thích bông bần lắm. Chiều chiều má cứ ra mé sông ngó mấy cái bông bần phất phơ trước gió, rồi nét mặt của má cứ buồn buồn thật khó tả. Má thích bài hát “Em Về Miệt Thứ” mà cô Hương Lan hay hát trên đầu dĩa, nhất là câu: “…bông bần rụng trắng bờ sông, lấy chồng mà xa xứ, khó mong ngày dìa…”. Rồi má khóc…!




Trong cuộc đời có bao giờ bạn bị “Ngã” chưa? Ngã về thể lý? Ngã về tinh thần? Sau mỗi lần ngã đó bạn có thái độ như thế nào, nằm yên tuyệt vọng trong đau đớn như Giuđa Itcariôt (Mt27, 3 – 5)? Hay dám đứng lên, phủi bụi để tiếp tục sứ mạng được trao cho mình như Phêrô (Mt 26, 69 – 75)?


“Ngã” – chắc chắn ai trong chúng ta cũng đã có kinh nghiệm: Có những cú ngã sơ sơ ta có thể ngay lập tức đứng phắt dậy và đi tiếp. Nhưng cũng có những cú ngã khiến ta không thể bò dậy nổi, ta đau đớn trong tuyệt vọng và tưởng chừng như mọi sự sẽ chấm dứt từ đây, ta muốn nằm lì ở đó để ăn vạ cuộc đời…. Chính ở điểm này đã tạo nên sự khác biệt giữa người hùng và kẻ nhát đảm. Người hùng thì dù có đau vẫn cố gắng đứng lên để đi tiếp, kẻ nhát đảm thì sẽ co vào ốc đảo riêng của mình và có thể tìm đến cái chết. Như vậy điều quan trọng trên đường đời không phải là không ngã, nhưng mỗi lần ngã ta hãy can đảm đứng dậy, phủi bụi và tiếp tục cất bước lên đường hướng về phía trước chứ không phải nằm lì ở đó để ăn vạ.


THẰNG SÓC




1/ Chị Huệ là dân trôi sông. Chị trôi từ biển hồ Tonlé Sap, ra Mêkông, qua Châu Đốc, xuôi sông Hậu, về Long Xuyên, xuống Vàm Cống, dạt vô kênh Cái Sắn, tới Rạch Sỏi, lạc vào sông Cái Bé, lên bờ lang thang tới Sóc Ven…

Có một hạt bụi từ một tinh vân heo hút nào đó cuối dải Ngân Hà rơi, rơi, rơi mãi, xuống một mái lá của một khu chợ tồi tàn tại một ngã ba đường Sóc Ven. Hạt bụi trở thành em bé, mở cửa đời bước ra. Người mẹ trẻ nhớ làng cũ Sóc Khoun bên Campuchea, và vì Sóc Ven là nơi dân cư đa số là người Khmer, chị sinh em bé, và vì cha đứa bé tên Danh Cà (đã phụ rẫy chị, lên chùa tu, được lên chức sãi), chị đặt tên con là Sóc, Danh Sóc… 


Truyện ngắn

MẸ NUÔI

---//---


Trước ngày con được chịu chức linh mục ba tháng, mẹ gọi điện từ Mỹ về nói con cứ yên tâm, mọi việc đã có mẹ lo. Con không cần lo gì cả! Mà con nói với Dì Hai nữa, mẹ cám ơn dì đã nuôi con...

Câu nói cụt lửng, cộc lốc, tình cảm khô không khốc như chưa hề có máu mủ thịt thà. Chỉ là nó không nhận ra điều đó thôi, chứ mẹ nó thì vui vẻ ra mặt. Vẫn biết là mẹ ruột, vẫn biết là mẹ đẻ ra mình, nhưng chừng ấy năm chưa một lần ẵm bồng nâng niu, chưa một lần gần gũi, thì làm sao cảm nhận chút hơi ấm từ tim mẹ. Dẫu biết rằng mẹ thực lòng hối hận vì đã bỏ nó và chỉ muốn dành phần đời còn lại để bù đắp tình thương cho nó. Dù sao cũng hoàn cảnh đưa đẩy. Đời là thế. Tàn nhẫn… Khiến mẹ con chia lìa mấy chục năm trời.

ảnh minh họa

“Bố ơi, con nghĩ kỹ rồi. Sau này con sẽ làm bác sĩ để tiếp nối truyền thống gia đình, dòng họ và nhất là con có thể giúp đỡ được nhiều người”. Ông bố khẽ gật đầu, mỉm cười với thằng con. Trong sâu thẳm con người ông, đó là một niềm hạnh phúc vô bờ bến mà đứa con trai dành cho ông.

Sau khi xác định được mục tiêu cho bản thân, Minh lao vào học tập. Suốt ngày nó cứ cặm cụi với đống sách vở. Thế nên cặp kính cận của nó ngày càng giống như cái đít chai thuỷ tinh. Bởi chưng, Minh hiểu rằng học là con đường ngắn nhất và duy nhất để trở thành một bác sĩ đa khoa. Còn về phần bố mẹ Minh, ông bà rất đỗi vui mừng và tự hào mỗi khi nhắc đến thằng con của mình. Một phần vì con mình đang nỗ lực để đạt được mục tiêu làm rạng danh gia đình và dòng họ. Phần khác vì con mình không giao du với mấy đứa trời đánh trong xóm. Cho nên, ông bà yêu thương và chăm lo cho Minh rất chu đáo. Ông bà cũng cầu Trời khẩn Phật đêm ngày và đi lễ chùa đều đặn.

Không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ, ba năm học phổ thông Minh đều đứng đầu lớp. Minh còn đạt giải nhất môn Hoá cấp quốc gia năm lớp 12 và đặc biệt là trong kỳ thi đại học Minh đã đỗ vào trường đại học y Sài Gòn. Minh cảm ơn Trời Phật đã cho mình kết quả như thế này và nó cũng thầm cảm ơn bố mẹ đã luôn quan tâm chu đáo. Minh tự hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học hành trong quãng đời sinh viên để trở thành một bác sĩ giỏi. Và sau này sẽ cưới một cô vợ hiền để cùng nhau phụng dưỡng bố mẹ. Ý chí và ước mơ đó bay theo Minh vào giảng đường đại học.

Truyện ngắn

ĐỜI LINH MỤC (phần 2)

---//---


Rồi cậu cũng trở thành linh mục. Nhưng cậu không còn thường xuyên đến Nhà Hưu Dưỡng nữa, cũng vì bận rộn với công việc của một mục tử. Ngày chịu chức linh mục, cậu cảm nhận rõ những lời của cha cố Phê-rô nói: “Đời Linh mục vinh quang lắm, được người ta ca tụng, tung hô. Nhưng đó không phải là mục đích của đời linh mục, cái chính là con có trung thành đến hơi thở sau cùng mỗi khi bị bắt bớ và chống đối hay không…”

***

Truyện ngắn

ĐỜI LINH MỤC (PHẦN 1)

------------


Cậu hay đến cái Nhà Hưu Dưỡng Linh mục này mỗi tháng một lần cùng với các chủng sinh khác để tĩnh tâm. Rồi cũng từ những ngày lui tới ấy, cậu quen cha cố. Cũng chẳng biết nguyên do nào cậu quen cha nữa. Cha nói cái duyên thôi con. Cái duyên gắn kết cha con mình lại với nhau còn hơn cả máu mủ thịt thà.

“Ừ thì cái duyên.” Cậu tự nói thầm thế. Cũng vì cái duyên mà cậu mới đi tu.
Đẹp trai. Người ta nói cậu thế.
Học giỏi. Cũng người ta nói.
Hiền lành. Như trên.
…còn một đống lời khen của đám bạn dành cho cậu. Dĩ nhiên, không tự tin mới lạ, cậu tự tin hết chỗ nói. Đám bạn gái cứ liếc mắt đưa tình theo cái kiểu chủ động, mà cậu làm như không.

Bữa trước, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại theo ông chú vào Dòng tu của ổng chơi. Cũng có gì lạ đâu, chỉ là ăn uống, nói chuyện với mấy thầy mấy cha, xong chiều ra sân đá bóng. Ấy vậy mà về nhà cậu lại nhớ, lại thèm. Một cái gì đó cuốn hút cậu mãnh liệt lắm. Một tiếng gọi.

Thế là cậu thi vào Đại Chủng Viện. Dễ ợt.
Cậu nói: “Cái duyên mà!”

***

Cha cố Phêrô về cái nhà hưu dưỡng này cũng được ít năm, sau cái ngày kỷ niệm Kim Khánh Linh Mục. Người ta to nhỏ: “Làm cú chót, hốt hụi để về hưu an toàn.”

Ngày cha về hưu, giáo dân có vẻ mừng thầm. Thì cũng chịu đựng nhau cả hơn hai chục năm chứ còn gì. Ở cái giáo xứ này người ta thường xì xầm, phàn nàn cha nổi tiếng khó tính, khó chịu, khó hiểu và nhất là ham tiền. Bao nhiêu năm về đây mà cha có xây dựng được gì đâu. Xứ người ta thì xây nhà thờ, sửa nhà mục vụ, làm sân bóng cho thiếu nhi… còn xứ mình thì chỉ biết gom góp cho riêng mình cha. Nói đến đó rồi tặc lưỡi. Cha già mà!

***

Ừ thì già nên mới về hưu! Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu – giọng điệu khinh khỉnh của bà xơ nấu ăn nghe cứ như ấm ức lắm. Phòng kế bên thôi, cha trẻ đấy! Mới hơn bốn chục chứ bao nhiêu. Tội ngài! Đang chánh xứ ngon lành tự dưng tai biến mạch máu não, liệt nửa người. Cho nên dù có cố gắng lắm thì không chết là mừng rồi. Còn mơ gì chánh xứ nữa.

Ừ thì già rồi nên mới về hưu! Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu. Phòng đối diện đấy. Cha trẻ, bao trẻ luôn! Mới chịu chức được hai năm chứ mấy. Vậy mà cũng về hưu. Số là người ta tố lên giám mục ngài quen con bé Giáo lý viên khi đang làm cha phó. Thiệt tình!

Ừ thì già rồi nên mới về hưu! Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu. Phòng trên lầu kìa. Ứng cử viên cho xuất du học Italia chứ bộ. Tự nhiên ngơ ngơ ngáo ngáo như trên mây. Gặp ai cũng cười cười làm quen. Vui cũng cười, buồn cũng cười. Vậy là biết rồi heng!

***

Ở cái Nhà Hưu Dưỡng Linh mục này là thế, lúc nào cũng im ắng. Mà không, thỉnh thoảng có ồn ào một chút. Vài lần trong năm, vào dịp lễ tết cũng có vài người động lòng trắc ẩn đến thăm. Những ngày còn lại thì cái không khí im ắng ấy như muốn nuốt trọn, bao phủ lên từng vách tường, gốc cây và con người nơi đây. Hai hàng cây dầu tỏa bóng che gần hết khoảng sân bê tông nứt nẻ vết chân chim. Nhiều chỗ cỏ len lên để sống, để hít hà không khí. Ngọn cỏ tưởng chừng vô thường ấy lại toát lên một sức sống mãnh liệt không gì có thể cản nổi. Nó làm cậu liên tưởng đến các cha già hưu nơi đây. Già nhưng chưa cỗi. Già nhưng lại tràn đầy nhựa sống.

***

Thế là cậu quyết định nhận cha làm cha bố. Cha nói trước giờ chưa nhận ai. Cậu tặc lưỡi: “Thì giờ nhận con!” Cha cười. Cậu cũng cười. Ngoài trời nắng lên cao.

Bữa cậu đến thăm cha, gặp mấy xơ cũng đang ở đó. Vừa nhìn thấy cậu, bà xơ ngơ ngác hỏi: “Ai vậy cha?” Cha già cười tươi, cậu cũng cười. Bà xơ được dịp nói lớn:
- Trời, cha già vậy mà chưa kế hoạch hả? Hơn tám chục mà vẫn còn có con.
- Thì tre già măng mọc! Trước giờ cũng có đứa nào đâu. Nay có nó cho vui tuổi già – vị linh mục già không giấu được niềm vui qua ánh mắt.

***

Nơi cậu, người ta dễ dàng nhận ra sự sống căng tràn. Nhiều người nhận xét tương lai cậu sẽ rạng ngời. Sau này làm linh mục rồi chắc còn sáng láng nữa. Cậu cũng thấy vậy nên có phần tự tin hơn. Mà hình như sự tự tin chưa đủ làm hành trang cho cậu. Cậu hay vào nhà hưu hơn mỗi khi rảnh rang. Không làm gì khác ngoài việc nói chuyện với cha cố. Có cái gì đó nơi các cha già nói chung và cha bố của cậu nơi đây cuốn hút lắm. Cậu hay hỏi cha bố về đời tu, về thiên chức linh mục và đủ thứ linh tinh liên quan đến đời tu mà cậu chợt nghĩ ra mỗi khi nói chuyện với ngài.

Cậu nhớ có lần cha nói với cậu đời linh mục là theo Chúa từ phòng Tiệc Ly đến đồi Gôn-gô-tha. Nên những ai đã lỡ mang trong mình cái ao ước vinh quang của đời linh mục thì cũng mau chóng nhận ra rằng chẳng có tương lai nào cho linh mục cả. Ngày tạ ơn Tân Linh Mục bao nhiêu người ca tụng, chào đón như hứa hẹn một tương lai sáng ngời. Đời linh mục dẫn dắt biết bao linh hồn về với Chúa, làm biết bao việc lành phúc đức với hết trách nhiệm và tình yêu của một mục tử. Ấy vậy mà chỉ một chút gì đó khiến giáo dân không vừa ý thì ngay tức khắc những tin đồn và trăm ngàn thứ xì-can-đan như cứ dồn dập tứ bề. Trò làm sao mà hơn thầy, thầy mà còn bị người ta đóng đinh và chết nhục nhã thì trò làm sao tránh được. Đời linh mục lúc lên voi, khi xuống chó, có khi xuống dưới bụng chó. Vui đấy, người ta ca tụng đấy. Nhưng rồi cũng lên thập giá đấy. Cái quan trong không phải là mình được gì, mất gì nhưng là trung thành, trung thành thật sự, trung thành đến giây phút cuối con ạ.

***

Hôm vừa rồi, cậu lên chào cha bố lần cuối để vào Đại Chủng Viện. Cha chẳng khuyên chẳng lơn gì với cậu. Cha nói cha về hưu vậy mà hay. Bữa cha quản hạt An-tôn cha bị giáo dân rải thư tố ngài khắp nơi, lên cả giám mục nữa. Tội ngài! Người ta nói ngài già quá, khó tính, lại còn ham tiền. Giờ ngài buồn lắm. Mất ăn mất ngủ. Họ làm khó giám mục, buộc ngài phải về hưu. Xuống tinh thần lắm con. Vừa kể đến đó, vị cha già quay lưng lại phía sau, làm như cố giấu hai hàng nước mắt chỉ trực trào ra. Mắt đỏ hoe.

Rồi cậu đi.

Cha dúi vào tay cậu mấy quyển sách chia sẻ Lời Chúa cùng với mấy trăm ngàn, thì thầm: “Cho con mua sách mà đọc.”

***

Vừa vào chủng viện chưa tròn tháng, người ta báo tin cha bố cậu bị nhồi máu cơ tim, phải đi cấp cứu. Cậu vội vàng về thăm. Bác sĩ nói phải có người nhà ký giấy và phải có tiền mới chuyển viện lên tuyến trên được.
- Thân linh mục già, con cái đâu ra mà ký giấy - Cha trả lời với bác sĩ gọn lơ.
Cậu đến, cha cầm tay thì thầm vào tai cậu mật mã, số sủng gì đó, để mở cái két sắt được giấu kín trong góc phòng. Về đến phòng cha, loay hoay mãi, ướt đẫm mồ hôi, cậu mới mở được cái két sắt. Hai chục triệu, năm trăm, bốn chục ngàn. Gói hai chục triệu được bỏ vào phong bì riêng, vài chữ nguệch ngoạc: “Dành cho con, ngày con bước lên Bàn thánh”. Nhìn gói tiền, cậu thở dài. Gia tài của cha già là đây sao? Gia tài của một đời linh mục là đây sao? Gia tài của một linh mục mà người ta cho là ham hố tiền bạc là đây sao? Cậu tự hỏi lòng mà hai mắt đã ngấn nước.

***

Chia tay cha bố, bước ra sân, lòng cậu nặng trĩu như thể muốn chìm xuống tận dưới đáy. Bao nhiêu sự tự tin bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Cậu bước đi, đôi chân có chút do dự. Hình như sự tự tin, đẹp trai, giỏi giang…và trăm ngàn những thứ bên ngoài vẫn chưa đủ cho một linh mục tương lai. Có cái gì đó sâu hơn, ở tận bên trong. Ừ, thì cha bố nói rồi: Sự trung thành! Không biết mình có trung thành theo Thầy đến hơi thở cuối cùng không nữa? Cậu tự hỏi thế. Rồi lên đường.

Ngoài sân nắng vàng ươm. Vươn lên từ những khe nứt nẻ của cái sân bê tông, mấy ngọn cỏ cứ xanh mướt. Gió khe khẽ, ngọn cỏ nghiêng ngả nhưng vẫn sống, vẫn nở hoa. Mặc cho phía dưới chỉ toàn là bê tông cốt thép.

Truyện ngắn

BÀ MẸ BẤT HẠNH!

---------------
hình minh họa


Bà nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở thoi thóp…
Tôi giơ cao Mình Thánh Chúa, rồi hô: Mình Thánh Chúa Ki-tô. Bà ú ớ như đáp lại câu “Amen” mà dường như nên lời. Hai hàng nước mắt chảy trào ra…Bà há miệng rước lấy Chúa như là cứu cánh cho cuộc đời, rồi nhẹ nhàng trút hơi thở sau cùng.
Bà ra đi vào một chiều buồn. Trời âm u, rồi mưa. Dường như ông trời đang khóc cho bà, một người mẹ đáng thương.

***



CHỊ LAN


Tôi nhìn vào mắt chị Lan. Đôi mắt chị thâm quầng, sâu thăm thẳm, đầy ắp bóng tối, nhưng ráo hoảnh, khô khốc. Hỏi, chị lau mũi:

- Cô ơi! Tôi không còn nước mắt mà khóc nữa rồi. Bao nhiêu cay đắng, khổ nhục, tôi nuốt hết vào trong, để cố sống mà nuôi con.

Tôi hỏi:

- Chuyện thế nào ạ?

Chị bắt đầu kể đều đều, buông buông, nghèn nghẹn, đau đau, đầy dẫy chán chường, chất ngất phiền muộn, thất vọng ê chề, gần như tuyệt vọng:

- Cô Mây ạ! Tôi không mảy may kỳ thị tôn giáo, cũng không một chút thành kiến đạo này đạo khác. Tôi không dám khuyên lơn ai. Chỉ mong đây là chuyện của riêng tôi, đừng ai rơi vào hoàn cảnh của tôi, hay tương tự như tôi. Lại càng cầu xin Chúa cho tất cả những đôi vợ chồng công giáo, hay không công giáo, hay hôn nhân khác đạo, xây dựng được một gia đình thành công, biết tôn trọng nhau, vợ chồng bình đẳng, hạnh phúc vẹn tròn.

Truyện ngắn
 TÔI VÀ EM - Tân chủng sinh và bà sơ nhỏ của Chúa



Ngày tôi nhận giấy báo đỗ Đại chủng viện, cũng là ngày em mặc chiếc áo dòng đen dài, với chiếc núp trên đầu trong ngày lễ khấn lần đầu tại một Hội dòng ở gần nhà tôi.


***********************

Tôi gặp em lần đầu tiên trong một thánh lễ dành cho sinh viên công giáo Bùi Chu tại Hà Nội . Ngay thời điểm đầu tiên ấy, hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn , gương mặt xinh xắn và nụ cười ẩn khuất sự e thẹn đẹp đến đáng yêu . Thoạt đầu tôi nghĩ em đã là đệ tử cửa nhà dòng rồi chăng . bởi chiếc áo em mặc mai tóc ngắn ngang vai được kẹp gọn gàng trông hệt như những đệ tử trong các nhà dòng. Sau đó ít lâu tối mới biết em vẫn đang học đại học.

Hình ảnh đầu tiên về em cũng làm tôi thấy có chút ngỡ ngàng và bị thu hút. Nhưng sau thánh lễ tôi ra về và cái cảm xúc ấy cũng nhạt dẩn rồi đi vào dĩ vẵng.

THƠM THẢO MÙA CÔ VY

ảnh minh họa

1/ Đùng một cái, chú Bão, em trai anh Gió, cũng tân tòng, trở lại đạo để hợp thức hóa hôn nhân, từ mãi bên Meo - bơn, Úc - đại - lợi điện thoại về. Chưa kịp thăm nom hỏi han chuyện gia đình vợ chồng con cái, chú ấy đã bô bô:

-Miền Tây nắng nóng, khô hạn lắm phải không? Nghe nói nước mặn ngoài biển chảy ngược vô, nhiễm mặn nhiều nơi, đâu cũng mất mùa. Quê mình, nước mặn từ Rạch Sỏi vô sông Cái Sắn tới Tân Hiệp rồi phải không? Đói là cái chắc. Lại vướng nạn dịch bệnh Cô Vy. Người nghèo sẽ khốn đốn thôi… Vợ em mới sanh con trai, mẹ tròn con vuông. Mừng quá, chúng em muốn gởi tiền về, xin với đời một thánh lễ tạ ơn. Nhờ anh chị mua cho vài tấn gạo, loại ngon ấy, và một ít nhu yếu phẩm để tặng người nghèo, lúc nào thấy cần cho thì cho. Coi như của thơm thảo mùa Cô Vy ấy mà.

(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Mời đọc phần 1; phần 2


Những năm đầu của đời tu trôi nhanh hơn Hùng tưởng. Hùng hạnh phúc và trân quý từng ngày được sống với tư cách là một chủng sinh. Cậu lao vào phục vụ hết mình, việc gì cũng làm, không hà cớ điều chi. Có lẽ, những năm tháng không được sống cho ước mơ làm Hùng có suy nghĩ là cậu sẽ dành cuộc đời phục vụ để bù đắp lại. Khi người ta phải hy sinh, đánh đổi thật nhiều để có được một thứ gì đó, họ sẽ quý nó như một bảo vật. Với Hùng, ơn gọi là một thứ như vậy. Cậu mơ về những làng bản xa xôi mà một ngày nào đó mình có thể đặt chân tới. Cậu muốn là một linh mục của người nghèo. Cậu khao khát mang Chúa đến cho những con người tội nghiệp ấy. Còn nhiều kế hoạch và dự định tốt đẹp trong đầu mà Hùng ước ao một ngày nào đó có thể thực hiện được….

Nhưng trong cuộc đời này có một thứ chắc chắn là: không có gì chắn chắn cả. Sau những năm tháng rất đẹp và đầy lý tưởng, Hùng bắt đầu phải đối diện với thử thách của chính mình…

--------------------


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)


Đêm thứ bảy trước đó, mưa to suốt đêm, Hùng không ngủ được. Sáng sớm Chúa Nhật, đúng bốn giờ, Hùng mượn được một chiếc áo mưa của người em trong đơn vị rồi trèo tường, ra đường lớn, bắt xe về quê. Ngồi trên xe rồi, cậu suy nghĩ trong đầu những câu hỏi có thể sẽ gặp và trả lời thử. Chưa bao giờ Hùng thấy hồi hộp như thế…

Đúng mười giờ sáng, xe dừng trước cổng chủng viện Hoa Thanh.

Chủng viện rất lớn, nhìn qua then cửa, phía bên trong, có mấy người thanh niên mặc áo trắng nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Hùng nhìn chiếc áo sơ mi màu trắng mình đang mặc, lòng thầm cảm ơn Hồng Lam.
Cậu quyết định bấm chuông.

Một chú ứng sinh ra mở cửa:
- Xin lỗi, anh tìm ai? – Người thanh niên lịch sự
- Cho tôi gặp cha Ái – giám đốc chủng viện. Tôi có hẹn với Ngài. Rồi như để chứng minh điều mình nói là thật, Hùng rút lá thư đã bị nhòe mực do gặp trời mưa, đưa cho người canh cổng.

Chú này nhìn tờ giấy, cười rồi nói:
- Mời anh vào nhà khách chờ để em đi báo với cha.

TRÁI CHÍN PHẢI ĐỢI


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Hùng ngồi một mình trong nhà nguyện, dùng nắm tay đấm nhè nhẹ vào sau lưng, đôi mày hơi nhíu lại tỏ vẻ đau đớn, trong đầu bỗng nghĩ vẩn vơ: Có khi nào mình lại phải về lấy vợ vì cái bệnh này không?
--------------

Từ nhỏ, Hùng đã có chí đi tu, cậu sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả nên phải làm nhiều việc để phụ với cả nhà kiếm sống. Chỗ Hùng ở có nghề làm đá, người dân xẻ đá trên núi Voi về bán lại cho mấy xí nghiệp. Hùng theo anh Tín trên chiếc xe công nông vào núi lấy đá. Anh Tín lái xe. Hùng ngồi đằng sau. Khi tới bến đá thì hai anh em nhảy xuống bốc đá bỏ lên rồi lái thẳng về xí nghiệp giao cho người ta. Cứ đi đi về về cả ngày như vậy, thấy mà cực.

Ngồi trên xe, Hùng hỏi anh Tín:
- Mình ghé đâu nghỉ tí cho đỡ mệt đi anh Tín? Lái xe cả ngày đường rồi, chả được nghỉ lúc nào.
- Lúc lái xe thế này mới là lúc được nghỉ ngơi đó em, chứ lát hồi tới bến, anh em mình lại phải lao xuống bốc đá. Tranh thủ được tí lúc này thôi, em ngủ đi. – Anh Tín nói, mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía trước.

Xin chào quý ban biên tập!
Mến chúc quý vị mùa Phục sinh an bình, dồi dào ơn Chúa và tăng trưởng đức tin trong cơn nguy biến này!
Tôi trân trọng gửi một bài viết nhỏ, như là lời động viên đức tin, nhất là cho người trẻ, tuổi trẻ và ơn gọi. Hi vọng một chút đóng góp nhỏ cho ban biên tập, có gì cần góp ý xin cứ chỉ dạy thêm nhé!

Thân ái trong Chúa Kitô phục sinh và Mẹ Maria.

Tác giả Cuong Nguyen
---

PHƯỢT !

nhà thờ Chính Tòa Phú Cường

Ngày ấy, sau khi tốt nghiệp đại học, nhóm phượt của Hải đi về Bản Cao vùng Gia Lai. Họ là những sinh viên trẻ thích du ngoạn khám phá và ưa mạo hiểm. Điểm đến của họ thường là đồng bào dân tộc thiểu số vùng cao, họ đã đi nhiều lần và nhiều vùng khác nhau của vùng Tây Nguyên hùng vĩ. Tuy nhiên, lần này, một tai nạn đã xảy ra với Hải. Anh được người dân trong vùng cứu và đưa về “giáo điểm” để chữa trị. Hải bị ngã từ trên cao xuống suối chảy siết, bị gãy một tay và rơi vào tình trạng đuối nước, nên bất tỉnh nhiều giờ, và được một Linh mục và trong vùng cứu chữa! Cả nhóm phải lưu lại tại giáo điểm! (1)
***
Được tạo bởi Blogger.