Dù những hạn chế về đại dịch, năm nay cũng có rất đông người Ai Cập, gồm Ki-tô hữu và Hồi giáo, đã đến Đan viện Đức Mẹ ở Jabal al Tayr, thuộc giáo phận Samalut của Chính Thống Copte, ở tỉnh Minya, để tham dự tuần lễ hội và cử hành mừng lễ sinh nhật Đức Mẹ.


Hồng Thuỷ - Vatican News


Do các biện pháp chống đại dịch Covid-19 nên số các quầy hàng bán nước giải khát và thức ăn bị giới hạn. Chính điều này giúp cho cuộc hành hương năm nay có chiều kích thiêng liêng sâu sắc hơn.


Nhà thờ Đức Trinh nữ Maria ở Jabal al-Tayr được thành lập vào khoảng năm 328 sau Công nguyên theo ý muốn của Nữ hoàng Elena, mẹ của Hoàng đế Constantino, và là một trong những đền thánh được yêu thích nhất bởi các Ki-tô hữu Copte. Nhà thờ nguyên thủy, được đục vào trong vách đá, chỉ tổ chức các cử hành phụng vụ một năm ba lần, vào ba dịp lễ trọng của lịch phụng vụ Copte.


Đền thánh Đức Mẹ cũng là một trong những chặng quan trọng nhất của “Con đường Thánh Gia”, hành trình kết hợp các địa điểm, theo truyền thống hàng thế kỷ, Đức Maria, Thánh Giuse và Chúa Hài đồng đã đi qua trong thời gian các ngài ở trên đất Ai Cập khi phải di cư, rời Palestine, để thoát khỏi những kế hoạch độc ác của vua Hêrôđê.


Theo truyền thống địa phương, sau khi đến thành phố Samalut, Thánh Gia đã băng qua sông Nile đi về phía đông, đến nơi ngày nay là Đan viện, và đã trú ngụ trong hang động, nơi được sát nhập vào nhà thờ cổ.
Jabal al-Tayr, có nghĩa là “đồi của các con chim”, nơi tu viện tọa lạc, cũng còn được biết với tên “Núi của lòng bàn tay” vì theo truyền thống địa phương, khi Hài nhi Giê-su, Mẹ Maria và Thánh Giuse ở gần ngọn đồi, một tảng đá lớn tự nứt ra, có nguy cơ đè chết họ. Khi đó, Chúa Giê-su đã đưa tay ra để ngăn tảng đá lăn, và lòng bàn tay của Người vẫn in trên tảng đá đó.


Các cử hành được tổ chức hàng năm tại đền thánh để tôn vinh sự chào đời của Đức Trinh Nữ Maria bắt đầu vào cuối tháng 5 và kéo dài trong một tuần.
Tại Đan viện Jabal al Tayr, người ta có thể nhận thấy lòng sùng kính của các tín đồ Hồi giáo đối với Mẹ của Chúa Giê-su suốt quanh năm. Họ hành hương đến đền thánh để cầu nguyện và xin ơn, đặc biệt là vào tháng 8, trong 15 ngày lễ hội diễn ra trước và sau lễ Đức Mẹ Ngủ. (Fides 05/06/2021)

Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi/




WHĐ – Khi được cuốn hút ‘đi về hướng Mặt Trời’, những nhân vật chính trong phim đã quyết tâm rảo bước đến nơi tận cùng của niềm tin, của tình yêu và ơn gọi. Trong hành trình đi tới không ngừng đó, có những lúc họ đã phải rất trăn trở, thậm chí là quằn quại trong cuộc chiến nội tâm khốc liệt…

Đức Thánh Cha Piô XI trong văn kiện Vigilanti Cura (ban hành ngày 29-6-1936) đã nhận định: Sức mạnh của phim ảnh nằm ở chỗ, nó kể chuyện bằng hình ảnh sống động cụ thể, cộng với những audio đối thoại thuyết minh dễ hiểu và âm nhạc hấp dẫn, khiến tâm trí thích thú tận hưởng, say sưa theo dõi quên cả thời gian, quên cả mệt mỏi. Ngay cả những bộ óc thô thiển, thô sơ nhất cũng bị phim ảnh cuốn hút như thế.

Chính vì vậy, Giáo hội rất quan tâm đến phim ảnh, đặc biệt là phim truyện. Khi anh em nhà Lumière trình chiếu bộ phim đầu tiên của thế giới tại Paris Café vào năm 1895, thì chỉ cần 2 năm sau (năm 1897) đã có 2 phim truyện Công giáo xuất hiện mang tên: Cuộc Thương Khó (tại Lear, nước Pháp) và Tuồng Thương Khó (tại Horitz, Bohemia); và những năm liền kề sau đó có những phim: La Passion (Cuộc Thương khó - Auguste & Louis Lumière, 1898), La vie et la passion de Jesus (Đời sống và cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu - Ferdinand Zecca, 1903)…

Từ khi ấy đến nay đã có vô số phim truyện Công giáo ra đời, đóng góp rất nhiều vào việc giáo dục, giải trí, củng cố đức tin…

Riêng tại Việt Nam, từ khi Giáo hội Công giáo xuất hiện đến bây giờ, mới chỉ có một phim truyện dài Công giáo mang tên “Áo Dòng Đẫm Máu” (trước 1975) và phim truyện vừa Công giáo mang tên “Huệ Đêm” (2016).

Vào cuối năm 2020, một bộ phim truyện, dài gần 2 giờ, mang nội dung đức tin Công giáo, nhưng lại do một đoàn làm phim ngoài Công giáo thực hiện, đó là phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’. Đây là một sự kiện rất đặc biệt, rất đáng được lưu ý. Vào ngày 22-5-2021, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng đã gửi những lời khích lệ đến những người thực hiện bộ phim này:

“Là những người chưa theo đạo, các anh chị lại dấn thân thực hiện một cuốn phim về đạo Công giáo. Đó thật sự là một cuộc mạo hiểm đầy khó khăn về mọi phương diện. Nhưng cuối cùng cuộc mạo hiểm đã đạt tới mục tiêu… Tôi nhận ra chính Thiên Chúa đã hoạt động trong cuộc đời quí anh chị và dẫn dắt đoàn trong suốt thời gian qua. Không phải ai cũng có được nhiệt huyết này… Cầu chúc cuốn phim được phổ biến thuận lợi và gây được âm hưởng tốt đẹp trong lòng nhiều người.”

Dưới đây là trailer của bộ phim, cùng với tâm tình của những người thực hiện bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.


1. QUÁ TRÌNH LÀM PHIM

(Bài viết của diễn viên Lý Thanh Kha trong phim)

Kịch bản phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ đã đoạt giải thưởng trong cuộc thi sáng tạo văn học nghệ thuật - cho bảy bộ môn của Tạp chí Đất Mới của Giáo phận Xuân Lộc năm 2020.

Giải thưởng này đã mở ra một ý tưởng táo bạo cho một dự án làm phim truyện, khởi đi từ kịch bản ấy. Lần đầu tiên thực hiện dự án phim truyện về Công giáo, tác giả (một người ngoại đạo) muốn viết về cuộc sống của những con người luôn mong ước sống tốt đời, đẹp đạo. Một câu chuyện đẹp về Thiên Chúa, một tấm lòng đậm chất nhân văn, có hậu, khởi đi từ ‘Tiếng Kêu’ trong tập truyện ngắn của Đức Cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh, đã được nhà lý luận phê bình văn học Bùi Công Thuấn góp ý.

Phim xoay quanh cuộc sống của những con người ở một vùng sông nước đồng bằng Bắc bộ. Sự diệu kỳ luôn đến với những người lao động nghèo nhưng có tấm lòng luôn hướng về Chúa. Trong một lần đi lưới, chàng trai Đức Hải vớt được bức tượng đồng “Đức Mẹ bồng con”. Từ đó, bao mới lạ, bao niềm vui, bao may mắn yên bình đã đến với gia đình chàng Đức Hải ấy.

Một linh cảm trong tình yêu như những điều huyền bí luôn thoắt ẩn, thoắt hiện. Phải chăng “Quý vật” đã tìm được “Quý nhân”, thánh tượng đã tìm được người tốt, để rồi giúp Đức Hải nuôi một lý tưởng, một ước mơ, một lối đi cho riêng mình. Bức tượng hoàn mỹ, thánh thiện kia đã cảm hoá, đã gieo vào lòng Đức Hải một niềm tin, một sức mạnh, một ý chí không gì có thể thay đổi được.

Nhưng cũng chính vì thế mà đã xảy ra những giằng xé, mâu thuẫn khó giải quyết giữa những nhân vật trong phim. Một Đan Hạ với ông bố suốt ngày say xỉn đam mê với thú chọi gà, ngăn cấm đến nghiệt ngã, phũ phàng; và Đan Hạ phải gạt nước mắt chia tay với những lời tỏ tình yêu thương chân thật của bạn trai cùng xóm, v.v… Một Đức Hải ‘đi về phía mặt trời’, mang nặng trong lòng chữ Hiếu với mẹ cha…

Tiếng chuông nhà thờ vẫn thong thả gióng lên âm vang, ngân nga, ngân xa, dài mãi, xa mãi và cuối cùng hoà tan vào từng nhịp đập bao trái tim trong cộng đồng người dân xứ đạo.

Những bất ngờ luôn xuất hiện như dòng chảy thời gian, ào ào đấy mà êm ả đấy - tính cách nhân vật được khắc hoạ sắc nét, không lên gân, không căng cứng, ấy vậy mà vẫn toát lên nét tinh tuý của nghệ thuật điện ảnh.

‘Đi Về Hướng Mặt Trời’, sau hơn một năm khởi động, đã hoàn thành được phần quay tiền kỳ. Ê-kíp làm phim không quản mệt nhọc đã rong ruổi dưới cái nắng 41 - 42 độ, những cơn mưa rát mặt, trải dài từ những bờ đê trên dòng sông Kim Trung - Kim Đông, đến Kênh Gà Đồng Chưa - Gián Khẩu, trong sự giúp đỡ nhiệt tình của các Cha xứ và cộng đoàn giáo dân.

Lách Covid mà làm, tránh Covid mà đi, khẩu trang khử khuẩn luôn bên mình, cảnh bấm máy cuối cùng tại Giáo xứ Trung Đồng thật cảm động giữa Cha xứ và cộng đoàn giáo dân thực là một ấn tượng khó quên với đoàn phim.

Phim ‘Đi về hướng mặt trời’ mong giúp cho người xem ý thức niềm tin vào những sự tốt đẹp, thánh thiện. Những người làm phim không muốn đánh bóng tô hồng, thêu dệt huyễn hoặc, mà muốn tự bộ phim, tự các nhân vật trong phim sẽ đưa người xem tìm đến một chân lý, một lẽ sống cho chính mình, con cái mình, anh em mình, gia đình mình và cả bạn bè của mình nữa.

Tập thể ê-kíp làm phim luôn gửi gắm tất cả sức lực, tâm trí, tình yêu, niềm tin vào hai vai chính Đức Hải - Đan Hạ, để cùng đi tới sự thánh thiện trong sáng và cứu rỗi là Vầng Dương: ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.


Diễn viên Lý Thanh Kha (ngoài cùng phải), vai bố Đan Hạ. Diễn viên Nguyễn Mạnh Hưng, vai Đức Hải. Diễn viên Phạm Tất Thành, vai anh trai Đan Hạ trong một cảnh phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

2. LỜI NGÀI TỪ SÂU THẲM CON TIM

(Bài viết của Đạo diễn phim 'Đi về hướng Mặt Trời')

“…Tấm thân con cho dù tàn phai, giúp con tim luôn còn ngất ngây, ngát hương trầm hương để hiến tế Ngài. Tình thương Chúa chan hòa tháng năm, tình thương Chúa thắm tươi vô vàn…”

Giọng ca ngọt ngào, tha thiết của ca sĩ Mai Thiên Vân trong bài Thánh ca “Dòng Thời Gian” của tác giả Minh Tâm vừa lắng xuống. Nhưng lòng tôi chợt bừng lên một cảm xúc dâng trào đến khó tả. Điều gì đã làm nên Đức Tin của chúng ta với một Đấng Thiêng Liêng nào đó mà ta không hề được nhìn thấy, không hề được chạm đến bằng xương, bằng thịt? Chúa Giêsu là ai? Đức Mẹ Maria như thế nào? Dường như tất cả những khái niệm đó không hề hiện hữu trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Nhưng đâu đó trong không gian này, dưới bầu trời bao la này, Lời Chúa vẫn như đang văng vẳng đâu đây trong nhịp sống hằng ngày, trong nhịp đập con tim, trong hơi thở sự sống của mỗi sinh linh. Phải chăng đó chính là Đức Tin?

Với lòng khát khao tìm hiểu về đời sống tâm linh của người Công giáo, tôi đã dấn thân vào cuộc sống của những giáo dân làng Đạo. Một sự bình yên đến thánh thiện được toát lên trong cuộc sống thanh bình từ những con đường, mỗi hàng cây, từng nóc nhà nơi các xứ đạo, như gieo vào lòng tôi cảm giác an lành và hạnh phúc - điều mà ta hiếm thấy trong cuộc sống xô bồ và hối hả ở những miền quê khác. Sự tiếp đón chân tình và thân thiện của mỗi người dân nơi xóm đạo làm cho ta nhớ đến nao lòng khi rời khỏi nơi đây.

Phải chăng Thiên Chúa đã làm nên điều kỳ diệu này? Ý định hướng lòng về Chúa bằng việc xây dựng một bộ phim trong đời sống Công giáo đã nhen nhóm trong lòng tôi. “Tiếng gọi từ dòng sông” được hình thành qua câu chuyện ‘Tiếng Kêu’ của Đức cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh, rồi từ đó ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ được thai nghén.

Đó cũng chính là khi giông bão, dị nghị và cả những điều thị phi đổ xuống cuộc đời tôi trên con đường nghệ thuật. Đã bao lần âm thầm khóc trong đêm vì chán nản, đã bao lần định buông bỏ vì áp lực cuộc sống bởi cơm, áo, gạo, tiền…, đã bao lần buông bút vì lời khuyên can của anh em, bạn bè, đồng nghiệp và gia đình bởi mấy chữ: “Lĩnh vực nhạy cảm”. Nhưng dường như Ơn gọi - như một định mệnh không thể khác - đã ấn định đường đi của tôi, một con đường đầy chông gai và cũng không thiếu hiểm nguy rình rập cận kề.

Cứ mỗi khi lòng kiên trì không còn nữa bởi niềm tin sụp đổ, cứ mỗi khi niềm hy vọng bị suy sụp và lung lay, tôi thường đứng dưới tượng Đức Mẹ Maria và Chúa Giêsu để lẩm nhẩm những lời cầu nguyện ngây ngô của một kẻ ngoại đạo không hề thông thuộc Kinh Thánh như tôi. Và khi Đức Tin chỉ còn cháy leo lét trong con tim thì chính ngài, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng, đã lại thổi bùng lên ngọn lửa của lòng yêu thương, để rồi sự quyết tâm cùng nhiệt huyết và những đam mê của người nghệ sĩ trong tôi đã trỗi dậy, đã bùng cháy…

Bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ đã sinh ra trong hoàn cảnh như vậy. Bộ phim Công giáo đầu tiên trong cuộc đời nghệ thuật của tôi được khai sinh đúng ngày 24 tháng 12 năm 2020 sau hơn một năm cùng toàn thể các anh chị em nghệ sĩ (những người ngoài Công giáo) đã cùng nhau chia bùi sẻ ngọt, và cả những đắng cay, để hoàn thành với muôn vàn khó khăn thiếu thốn, nhưng cũng tràn đầy niềm vui và lòng nhân ái của cộng đoàn giáo dân nơi đoàn quay phim làm việc. Ngày đó cũng chính là ngày mà tất cả bà con giáo dân trong cộng đoàn Công giáo trên khắp thế giới chào đón Chúa Giêsu được sinh ra trong máng cỏ, đó là ngày lễ Noel.

Một điều không thể không nhắc đến, đó là sự giúp đỡ tận tình và thân thiện của linh mục phụ trách truyền thông cùng Quý cha trong Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn đã ân cần góp ý cho bộ phim ngày càng được hoàn thiện hơn.

Để kết thúc bài viết này, với tư cách là tác giả kịch bản và đạo diễn phim, tôi chỉ xin nhắc lại một câu hỏi của Đức Giám mục Giuse Đinh Đức Đạo: “Là một người ngoài Công giáo, anh suy nghĩ thế nào mà lại dấn thân vào con đường đầy chông gai này?” Và câu trả lời của tác giả: “Chính Chúa chọn con”. Câu trả lời đầy tâm huyết đó cũng chính là tiêu đề một bài thánh ca thường vang lên trong các buổi lễ dưới mái vòm cao vời vợi và thiêng liêng của các Thánh đường công giáo.

Đoàn làm phim xin trân trọng giới thiệu đến Quý Đức cha, Quý cha và cộng đoàn bà con Công giáo bộ phim truyện ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’, được xây dựng bằng nước mắt, niềm vui và tình thương của Chúa dành cho những người con ngoài Công giáo luôn hướng lòng về Chúa, với mong muốn ngày một đến gần với Chúa hơn. Hiệp Nhất - Yêu Thương - Phục Vụ, luôn là tiêu chí của đoàn làm phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.

Chúng ta cùng hiệp thông cầu nguyện cho bộ phim được lan tỏa rộng rãi trong cộng đoàn Công giáo nói riêng và mỗi người con dân ngoài Công giáo nói chung. Amen.

“Vinh danh Thiên Chúa trên Trời
Bình an dưới Thế cho loài người Chúa thương”.


Đoàn làm phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ dâng lễ ngày quay đầu tiên tại Giáo xứ Phát Vinh do cha xứ làm lễ cầu bình an cho đoàn


Đoàn làm phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ chụp hình lưu niệm với cha xứ trong ngày quay cuối cùng tại Giáo xứ Trung Đồng, Giáo phận Phát Diệm

3. ĐI VỀ HƯỚNG MẶT TRỜI

(Bài viết của Ngô Thị Lương Thu - Giám đốc sản xuất phim)

Thế là hơn một năm, ba anh em chúng tôi - những người chủ trương làm phim - nắm tay nhau ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’, bắt đầu bằng ‘Tiếng Kêu’ - tác phẩm truyện ngắn của Đức Cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh.

Người cao tuổi nhất đã 71, người ít tuổi nhất 61. Chúng tôi đi bằng Đức tin và bằng sự Tôn kính. Sức khoẻ dẻo dai đâu còn đến tuổi này.

Chúng tôi biết hành trình ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ sẽ gian nan vất vả, vì ngoài sức khoẻ, còn phải hội tụ nhiều kiến thức, nhiều hiểu biết về Kinh Thánh, về đời sống giáo dân… Và cả vấn đề kinh tế nữa, mà tiền bạc trong tay chúng tôi thì chỉ có mấy đồng lương hưu trí. Nhưng một điều gì đó từ trên cao vẫn cứ thôi thúc chúng tôi vượt qua tất cả, để tự tin mà đi tiếp.

Riêng tôi, rất may mắn vì luôn được tiếp xúc với giới trẻ công giáo trong các chương trình Noel, Thiếu nhi Thánh Thể… vì tôi là đạo diễn sân khấu và ca nhạc, nên luôn được vinh dự tổ chức các chương trình cho các giáo xứ.

Tôi yêu những ca từ, nốt nhạc trong mỗi bài thánh ca chiều thứ Bảy và trong các dịp lễ trọng. Tôi ngồi hàng giờ im lặng nghe Cha giảng những lời trong Kinh thánh, được mở rộng tầm nhìn và hiểu rõ hơn cuộc sống của bà con giáo dân, mặc dù tôi không phải là người Công giáo. Tất cả những lời trong Kinh thánh và các bài giảng của Cha xứ luôn dạy cho con người sống tốt Đời đẹp Đạo. Mỗi bài giảng là một chủ đề nên không bao giờ nhàm chán. Sau một thời gian dài, với sự giúp đỡ của cộng đoàn giáo dân, kịch bản phim đã được hoàn thành. Và tôi, với vai trò của người sản xuất, bắt đầu vào cuộc.

Cuộc đời không phải muốn làm gì thì làm, ai làm gì cũng được, mà phải có trên có dưới. Đó là quy luật của đời sống, mà ai hiểu được điều ấy thì cuộc đời sẽ nhẹ nhàng hơn. Chính vì vậy, cái nóng miền Bắc, cơn mưa bất chợt miền Nam, những cơn gió mùa Đông Bắc cũng không làm chúng tôi nản lòng. Vì chúng tôi luôn tin “đã có Chúa nâng đỡ”.

Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng đã có công lao rất lớn với Đoàn làm phim. Ngài rất vui khi biết chúng tôi là người ngoại đạo mà có những tác phẩm viết ca ngợi đời sống của người Công giáo. Đức Tổng đã tạo mọi điều kiện để chúng tôi hoàn thành công việc.

Và các Cha xứ, bà con giáo dân ở những nơi đoàn quay phim cũng ủng hộ nhiệt tình cả về vật chất lẫn tinh thần.

Thế là 60 con người chúng tôi - đạo diễn, diễn viên, hoạ sĩ, quay phim, lái xe, hóa trang, phục trang… - hăm hở, nhiệt tình vào cuộc với tất cả Đức Tin.

Hơn một năm trôi qua, bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ đã hoàn thành. Như người leo núi đứng đây nhìn lại quãng đường mình đã đi, thấy mọi sự không dễ dàng gì. Chúng tôi thường an ủi nhau “Chúa đang thử thách chúng ta”.

Giật gấu vá vai, kéo trước hụt sau, đó là sự vất vả nhất của đoàn làm phim, nhất là vai trò của Giám đốc sản xuất, nhưng chúng tôi luôn cố gắng khắc phục để cho ra những thước phim hoàn chỉnh ca ngợi về đời sống Công giáo tốt đời đẹp đạo.

Với vai trò người sản xuất, tôi mong muốn bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ sẽ được các Cha và bà con giáo dân đón nhận và ủng hộ như một bó hoa đẹp dâng lên Chúa.

4. DIỄN VIÊN CHÍNH CỦA BỘ PHIM NÓI VỀ CÔNG GIÁO

(Bài viết của diễn viên Hoàng Thị Bích Phượng - vai Đan Hạ trong phim)

Một bộ phim với quá nhiều cảm xúc, có lẽ những giải bày bằng những dòng chữ giản đơn thế này không đủ để nói hết những cung bậc tình cảm trong lòng...

‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ là bộ phim Công Giáo đầu tiên em tham gia, và cũng là một thể loại vai hoàn toàn khác so với những phim điện ảnh, truyền hình thông thường. Khi được góp mặt tham gia phim, bản thân em đã cảm thấy vui mừng khôn xiết, bởi từ nhỏ em vẫn luôn nghĩ rằng, Chúa tồn tại và Chúa là Đấng đã tạo ra con người.

Ngày hôm nay, khi được nhận vai trò là một đứa con của Chúa trong phim, em và toàn thể ê-kip đã cố gắng 200% năng lượng và sự tôn nghiêm nhất dành trọn trong tác phẩm thiêng liêng này. Hy vọng thông điệp phim gửi gắm sẽ lan tỏa tới hàng triệu trái tim của những người con trong Công giáo nói riêng và mọi người nói chung.

Cảm ơn Chúa, cảm ơn các Cha, cảm ơn Đạo diễn và cảm ơn toàn thể ê-kíp đã tin tưởng chọn lựa để em đóng góp một phần nhỏ cho sự thành công của bộ phim này. Nếu có thể, em luôn mong muốn được góp mặt nhiều hơn nữa trong những tác phẩm điện ảnh giống như bộ phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’ này.

Em tin, Chúa luôn ban phước cho những người luôn hướng lòng về Chúa.

Diễn viên Hoàng Thị Bích Phượng trong vai Đan Hạ của Phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’.

Diễn viên Hoàng Thị Bích Phượng, diễn viên Nguyễn Đức Khang và diễn viên Nguyễn Mạnh Hưng, sau một cảnh phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

5. TẤM LÒNG VỚI CHÚA

(Lý Triệu Khải - Vai ông chú Đan Hạ)

Có lẽ truyện ngắn ‘Tiếng Kêu’ của Đức cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh đã là ý Chúa truyền cảm hứng đến những con người luôn hướng thiện. Bởi cũng từ tác phẩm này mà chúng tôi, những kẻ ngoại đạo, bỗng thấm nhuần tình yêu thương mà Chúa dành cho nhân loại, để rồi hình thành nên kịch bản phim ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’…

Đến nay bộ phim đã được coi là hoàn chỉnh và sẽ sớm đến được với cộng đồng giáo dân cả nước cũng như mọi nơi. Chúng tôi, những người ngoại đạo, với tấm lòng và tình yêu hướng về Thiên Chúa, đã mang hết tâm trí và nghị lực thực hiện sứ mệnh cao quý mà Chúa đã chọn…

6. TRỜI VÀ ĐẤT

(Tâm tình của nghệ sĩ ưu tú Lý Thanh Kha)

Chúa ngự tận trên trời
Chúng con đang mặt đất
Với tấm lòng chân thật
Dồn sức để làm phim
Hành trình hơn một năm
Từ ‘Tiếng Kêu’ truyện ngắn
Ơn gọi như định sẵn
‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

*

Nắng cháy xém cả rồi
Như con thoi không nghỉ
Bao người cùng ý chí
Sớm ra mắt được phim
Nghệ sĩ như cánh chim
Vào Nam và ra Bắc

*

Chúa hiện thân trước mặt
Như tiếp sức đoàn phim
Các giáo xứ động viên
Giúp nơi ăn chốn ở
Dù khó khăn, gian khổ
Dù nắng rét, mưa sa
Kịch bản được thông qua
Ai cũng mừng phấn khởi

*

Sáu giờ chiều, bấm máy
Tại Giáo xứ Phát Vinh
Cha làm lễ dâng lên
Xin Hồng ân Thiên Chúa
Mong Ba Ngôi che chở
Để công việc hanh thông
Cộng đoàn trong giáo dân
Đều thỉnh lời khấn nguyện

*

Những tháng ngày xoay chuyển
Cảnh bấm máy cuối cùng
Tại Giáo xứ Trung Đồng
An bình và mãn nguyện
Tay trong tay lưu luyến
Tạm biệt đoàn làm phim
Nhớ đến hẹn lại lên
Mang phim về ra mắt.

*

Đoạn đường dài xa lắc
‘Đi Về Hướng Mặt Trời’
Hậu kỳ cũng xong rồi
Tháng năm dài bươn chải
Bao gian truân vất vả
Sản phẩm đã hoàn thành
Nội dung được Cha khen
Phim tốt đời đẹp đạo.

*

Bây giờ mang đi chiếu
Cho tất cả cộng đoàn
Rồi nhờ lòng hảo tâm
Góp một phần ít ỏi
Đoàn phim mong Ơn gọi
Cầu Chúa ban Hồng ân
Rủ lòng thương chúng con
Chúa ra tay cứu giúp
Bao khoản chồng, khoản chất
Biết tính toán sao đây
Lãi tiền nợ hằng ngày
Nhìn nhau thêm ngao ngán

*

Nghệ sĩ thường đơn giản
Bản chất lại thật thà
Không mưu mẹo ranh ma
Hết lòng vì công việc
Khó khăn không lường hết
Nên nhiều lúc phiêu lưu
Gian khổ nhận về nhiều
Vinh quang thường trả giá

*

Thôi kể chi vất vả
Vẫn tin có phép mầu
Giải quyết hết muộn sầu
Lại cười tươi hiền hậu

*

Rộng rãi phim được chiếu
‘Đi Về Hướng Mặt Trời’
Bình minh rực hồng tươi
Mênh mông lòng Đức Mẹ.


Diễn viên Tạ Tuấn Minh (áo trắng) vai Cha xứ Thanh Hà, cùng trao đồi lời thoại với diễn viên Đức Khang, vai Người bố của Đức Hải trước một cảnh quay


Diễn viên Lý Thanh Kha - vai ông bố Đan Hạ trong một cảnh quay

KẾT

Khi được cuốn hút ‘đi về hướng Mặt Trời’, những nhân vật chính trong phim đã quyết tâm rảo bước đến nơi tận cùng của niềm tin, của tình yêu và ơn gọi. Trong hành trình đi tới không ngừng đó, có những lúc họ đã phải rất trăn trở, thậm chí là quằn quại trong cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Do tính cách triệt để này, bộ phim - tuy vẫn có những hạn chế nhất định - rất đáng được sử dụng để minh họa cho những nỗ lực sống trọn vẹn niềm tin, sống đẹp những mối tương quan trong gia đình, nhất là sống tận cùng ơn gọi của mình.
Tên tiêu đề bài ở bản gốc: "Tính triệt để trong phim truyện ‘Đi Về Hướng Mặt Trời’

Sài Gòn, tháng Năm 2021
Vi Hữu (WHĐ) tổng hợp
Nguồn bài từ trang web Tổng giáo phận Sài Gòn 
https://tgpsaigon.net/






Ngày 31/5 tới đây Đức Thánh Cha sẽ chủ sự giờ đọc kinh Mân Côi tại Vườn Vatican nhân dịp kết thúc tháng “Marathon cầu nguyên” cho đại dịch Covid-19 chấm dứt và cầu cho các hoạt động xã hội và công việc trên thế giới được tiếp tục lại. Đức Thánh Cha yêu cầu đặt ảnh Đức Mẹ “Đấng tháo gỡ mọi nút thắt” trong buổi cầu nguyện trong Vườn Vatican, nơi sẽ là một đền thánh ngoài trời cho dịp này.

Đức Mẹ “Đấng tháo gỡ mọi nút thắt”

Đức Thánh Cha luôn có lòng sùng kính mạnh mẽ đối với bức ảnh có nguồn gốc từ thánh phố Augsburg của Đức. Bức tranh có từ thế kỷ 18 cho thấy Đức Trinh Nữ Maria đang tháo các nút thắt trong một dải ruy băng trắng được hai thiên thần nắm giữ, được bao quanh bởi các cảnh trong Kinh Thánh thể hiện niềm hy vọng, lòng thương xót và chiến thắng sự ác.

Đức cha Bertram Johannes Meier, Giám mục đương nhiệm của Augsburg, sẽ mang một bản sao của bức tranh gốc đến Roma cho sự kiện vào ngày 31/5; sau đó bức ảnh sẽ được tặng cho Đức Thánh Cha. Đức cha Meier sẽ dẫn đầu cuộc rước trọng thể để mở đầu buổi cầu nguyện, đặt bức ảnh ở một địa điểm trong Vườn Vatican.

Trong thông cáo, Hội đồng Tòa Thánh cổ võ tái truyền giảng Tin Mừng – cơ quan tổ chức “Marathon cầu nguyện” - lưu ý rằng Đức Thánh Cha và các tín hữu sẽ được trình bày với một “góc nhìn độc đáo”, với Mái vòm của đền thờ thánh Phê-rô được thắp sáng như để bảo vệ thành phố Roma, “biểu tượng của tất cả các thành phố trên thế giới.”



Ảnh Đức Mẹ “Đấng tháo gỡ mọi nút thắt”

5 ý cầu nguyện - 5 nút thắt cần được tháo gỡ

Đức Thánh Cha đã chọn 5 ý cầu nguyện đặc biệt - 5 “nút thắt” cần được tháo gỡ - cho buổi cầu nguyện kết thúc. Thứ nhất là “mối quan hệ bị tổn thương, sự cô đơn và sự thờ ơ”, những thứ đã trở nên tồi tệ hơn trong đại dịch.

Thứ hai là tình trạng thất nghiệp, đặc biệt là những thách đố đối với người trẻ, phụ nữ và những người cha trong gia đình, cũng như những doanh nhân đang phải bênh vực và bảo vệ nhân viên của họ.

Thứ ba là “bi kịch bạo lực, đặc biệt là bạo lực bắt nguồn từ gia đình, bạo lực đối với phụ nữ và bạo lực xuất phát từ căng thẳng xã hội đang trở nên trầm trọng hơn bởi cuộc khủng hoảng hiện nay.”

Ý cầu nguyện thứ tư của Đức Thánh Cha liên quan đến “sự tiến bộ của con người”, điều cần được hỗ trợ bởi nghiên cứu khoa học theo cách mà tất cả mọi người có thể tiếp cận được những khám phá, “đặc biệt là những người yếu nhất và nghèo nhất”.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha sẽ cầu nguyện cho việc chăm sóc mục vụ, để các cộng đoàn Công giáo có thể có lại sự nhiệt tình của họ và cảm thấy một động lực mới trong tất cả các lĩnh vực của đời sống mục vụ; và những người trẻ có thể kết hôn, xây dựng gia đình và tương lai.

Các đền thánh kết nối, đại diện cho toàn thế giới

Vào cuối giờ cầu nguyện, Đức Thánh Cha sẽ long trọng đội triều thiên cho ảnh của Đức Maria, “Đấng tháo gỡ mọi nút thắt”.

Buổi đọc kinh Mân Côi với Đức Thánh Cha sẽ được truyền hình trực tiếp qua tất cả các kênh truyền thông của Vatican, bao gồm Đài phát thanh Vatican và trang web Vatican News, Youtube Vatican News, và người khiếm thính có thể tham dự thông qua việc phiên dịch sang Ngôn ngữ ký hiệu Ý (LIS).

Một nhóm các đền thánh Đức Mẹ từ khắp nơi trên thế giới sẽ được kết nối với Roma trong buổi đọc kinh Mân Côi, bảo đảm cho sự đại diện trên toàn thế giới. Các đền thánh sau đây sẽ tham gia: Đức Bà Boulogne ở Pháp; Đức Mẹ Schoenstatt ở Đức; Đức Mẹ Sầu Bi ở Rwanda; Đền thờ Quốc gia Maipú ở Chile; Đức Bà Os Gozos ở Tây Ban Nha; Đức Mẹ Lộ Đức ở Carfin, Scotland; Đức Trinh nữ của các phép lạ ở Caacupé, Paraguay; và giáo xứ đền thánh Đức Mẹ Sức Khỏe ở La Spezia, Ý.




TÔNG THƯ

DƯỚI DẠNG TỰ SẮC
CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ

ANTIQUUM MINISTERIUM
THỪA TÁC VỤ CỔ KÍNH

THIẾT LẬP
THỪA TÁC VỤ GIÁO LÝ VIÊN

1. Thừa tác vụ của Giáo lý viên trong Giáo hội là một thừa tác vụ cổ kính. Cách chung các nhà thần học cho rằng những mẫu gương đầu tiên đã có trong các bản văn Tân Ước. Việc dạy giáo lý đã khởi sự từ “các thầy dạy”, được Thánh Tông Đồ đề cập đến trong thư gửi cộng đoàn Cô-rin-tô: “Trong Hội Thánh, Thiên Chúa đã đặt một số người, thứ nhất là các Tông Đồ, thứ hai là các ngôn sứ, thứ ba là các thầy dạy, rồi đến những người được ơn làm phép lạ, được những đặc sủng để chữa bệnh, để giúp đỡ người khác, để quản trị, để nói các thứ tiếng lạ. Chẳng lẽ ai cũng là tông đồ? Chẳng lẽ ai cũng là ngôn sứ, ai cũng là thầy dạy sao? Chẳng lẽ ai cũng được ơn làm phép lạ, ai cũng được ơn chữa bệnh sao? Chẳng lẽ ai cũng nói được các tiếng lạ, ai cũng giải thích được các tiếng lạ sao? Trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất. Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả” (1 Cr 12,28-31).

Thánh Lu-ca khởi đầu Tin Mừng của ngài bằng những lời này: “Thưa ngài Thê-ô-phi-lô đáng kính, sau khi đã cẩn thận tra cứu đầu đuôi mọi sự, thì thiết tưởng cũng nên tuần tự viết ra để kính tặng ngài, mong ngài sẽ nhận thức được rằng giáo huấn ngài đã học hỏi thật là vững chắc” (Lc 1,3-4). Có lẽ Thánh sử ý thức rõ rằng những điều ngài viết ra cung cấp một hình thức giảng dạy đặc biệt vốn có thể mang lại sự bảo đảm chắc chắn cho những người đã được rửa tội. Còn Tông đồ Phao-lô thì nói với các tín hữu Ga-la-ta rằng: “Người được học Lời Chúa hãy chia sẻ mọi của cải với người dạy dỗ mình” (Gl 6,6). Như một chứng cứ, bản văn này còn cống hiến một chi tiết khác, khi nói về sự hiệp thông đời sống như dấu chỉ hoa trái của việc dạy giáo lý đích thực.

2. Ngay từ những ngày đầu, cộng đoàn Kitô hữu đã biết đến một hình thức thừa tác vụ phổ biến, được những người nam và nữ đảm nhận. Những người này, nhờ tác động của Chúa Thánh Thần, đã hiến trọn đời mình để xây dựng Giáo hội. Đôi khi, các đặc sủng mà Chúa Thánh Thần không ngừng tuôn đổ trên những người đã được rửa tội đã mặc lấy một hình thức phục vụ trực tiếp cộng đoàn Kitô hữu, cách cụ thể và rõ ràng, qua nhiều hình thức biểu hiện khác nhau, và được nhìn nhận như một công việc phục vụ không thể thiếu cho cộng đoàn. Tông đồ Phao-lô chứng thực điều này một cách đầy thẩm quyền khi nói: “Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người. Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung. Người thì được Thần Khí ban cho ơn khôn ngoan để giảng dạy, người thì được Thần Khí ban cho ơn hiểu biết để trình bày. Kẻ thì được Thần Khí ban cho lòng tin; kẻ thì cũng được chính Thần Khí duy nhất ấy ban cho những đặc sủng để chữa bệnh. Người thì được ơn làm phép lạ, người thì được ơn nói tiên tri; kẻ thì được ơn phân định thần khí; kẻ khác thì được ơn nói các thứ tiếng lạ; kẻ khác nữa lại được ơn giải thích các tiếng lạ. Nhưng chính Thần Khí duy nhất ấy làm ra tất cả những điều đó và phân chia cho mỗi người mỗi cách, tùy theo ý của Người.” (1 Cr 12,4-11).

Vì thế, trong truyền thống đặc sủng rộng lớn của Tân Ước, chúng ta có thể nhận ra sự hiện diện tích cực của những người đã được rửa tội. Họ thi hành tác vụ thông truyền giáo huấn của các Tông đồ và các Thánh sử một cách có tổ chức, thường xuyên và gắn kết với những hoàn cảnh sống khác nhau (x. VATICANÔ II, Hiến chế tín lý về Mạc Khải Thiên Chúa [Dei Verbum], 8). Giáo hội muốn nhìn nhận việc phục vụ này như một diễn tả cụ thể đặc sủng cá nhân vốn góp phần to lớn vào việc thực thi sứ vụ phúc âm hóa. Việc nhìn vào đời sống của những cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên dấn thân vào việc loan báo và phát triển Tin Mừng, còn thôi thúc Giáo hội trong thời đại chúng ta biết nhận ra những hình thức mới mẻ khả thi, nhờ đó Giáo hội tiếp tục trung thành với Lời Chúa, hầu có thể rao giảng Tin Mừng của Ngài cho mọi loài thụ tạo.

3. Lịch sử của việc phúc âm hóa suốt hai thiên niên kỷ qua cho thấy rõ sự hữu hiệu của sứ vụ giáo lý viên. Các giám mục, linh mục và phó tế, cùng với những người nam và nữ sống đời thánh hiến, đã dâng trọn cuộc đời cho việc dạy giáo lý, để đức tin có thể trở nên sự nâng đỡ hữu hiệu cho đời sống của mỗi người. Một số trong các vị này cũng tập họp xung quanh mình những anh chị em khác có cùng đặc sủng, và lập nên những hội dòng toàn hiến cho việc dạy giáo lý.

Chúng ta không thể quên vô số giáo dân nam nữ tham gia trực tiếp vào sứ vụ rao giảng Tin Mừng qua việc dạy giáo lý. Họ là những người nam và nữ có đức tin sâu xa, những chứng nhân đích thực của sự thánh thiện, trong một số trường hợp cũng là những vị sáng lập các Giáo hội và cuối cùng đã chết như các vị tử đạo. Ngày nay cũng vậy, nhiều giáo lý viên có khả năng và tận tụy là những người lãnh đạo cộng đoàn trong những miền khác nhau của thế giới và thực hiện một sứ vụ vô giá là truyền thụ và làm tăng trưởng đức tin. Một dòng dõi thật dài các chân phước, các thánh và các vị tử đạo từng là giáo lý viên đã thăng tiến vượt bực sứ mạng của Giáo hội và đáng được công nhận, vì họ là nguồn phong phú không chỉ cho việc dạy giáo lý, mà còn cho toàn bộ lịch sử linh đạo Kitô giáo.

4. Từ Công đồng Đại kết Vaticanô II, Giáo hội đề cao tầm quan trọng của việc giáo dân dấn thân trong hoạt động phúc âm hóa. Các Nghị Phụ của Công Đồng nhiều lần nhấn mạnh đến nhu cầu lớn lao làm cho Kitô hữu giáo dân được tham gia trực tiếp vào việc gầy dựng Giáo hội (plantatio Ecclesiae) và việc phát triển cộng đoàn Kitô hữu, bằng những hình thức khác nhau, qua đó, đặc sủng của họ có thể được diễn tả. “Cũng thế, liên quan đến việc truyền giáo cho lương dân, phải thật sự đề cao công lao to lớn của đội ngũ giảng viên giáo lý, nam cũng như nữ, những người thấm nhuần tinh thần tông đồ, đã vất vả rất nhiều để mang lại sự trợ giúp đặc biệt và vô cùng cần thiết cho việc truyền bá đức tin và mở rộng Giáo hội. Hiện nay, vì số giáo sĩ không đủ để đáp ứng cho việc rao giảng Tin Mừng cũng như thi hành mục vụ cho lượng người quá đông, nên phận vụ của các giảng viên giáo lý lại càng trở nên quan trọng hơn” (x. VATICANÔ II, Sắc lệnh về hoạt động truyền giáo của Giáo hội [Ad Gentes], 17).

Cùng với giáo huấn quan trọng của Công Đồng, cần nói đến mối quan tâm thường xuyên của các Đức Giáo hoàng, Thượng Hội đồng Giám mục, các Hội đồng Giám mục và cá nhân các Giám mục là những người đã góp phần canh tân đáng kể cho việc dạy giáo lý trong những thập niên gần đây. Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo, Tông huấn Dạy giáo lý (Catechesi Tradendae), Hướng dẫn Giáo lý Tổng quát, Hướng dẫn Tổng quát việc Dạy giáo lý, và Chỉ nam Huấn giáo mới đây, cũng như những sách giáo lý cấp quốc gia, miền và giáo phận, đã minh định giá trị trung tâm của việc dạy giáo lý vốn dành ưu tiên cho việc giáo dục và huấn luyện thường xuyên các tín hữu.

5. Không làm suy giảm sứ mạng của Giám mục như là giáo lý viên đầu tiên trong Giáo phận của ngài, sứ mạng mà ngài chia sẻ với linh mục đoàn của ngài, cũng không làm suy giảm trách nhiệm riêng của các bậc cha mẹ trong việc giáo dục Kitô giáo cho con cái của họ (x. CIC 774 khoản 2; CCEO 618), nhưng cần công nhận vai trò của những giáo dân, nam cũng như nữ, trong tư cách những người đã được rửa tội, ý thức mình được mời gọi cộng tác vào việc dạy giáo lý (x. CIC 225; CCEO 401 & 406). Sự hiện diện của họ ngày nay còn khẩn thiết hơn, vì có sự tiến triển trong nhận thức về nhu cầu phúc âm hóa trong thế giới đương thời (x. Tông huấn Niềm vui của Tin Mừng [Evangelii Gaudium], 163-168), và sự trỗi dậy của nền văn hóa mang tính toàn cầu hóa (x. Thông điệp về tình Huynh đệ và tình Bằng hữu xã hội [Fratelli Tutti], 100. 138). Điều đó đòi hỏi sự tương tác chân thực với những người trẻ, mà không quên nhu cầu phải có những phương pháp luận sáng tạo và những cách thế có khả năng thích ứng việc loan báo Tin Mừng với sự biến đổi mang tính truyền giáo mà Giáo hội đã đảm nhận. Trung thành với quá khứ và trách nhiệm đối với hiện tại là những điều kiện cần thiết cho Giáo hội thực hiện sứ mạng của mình trong thế giới.

Khơi dậy lòng nhiệt thành cá nhân của mọi người đã được rửa tội và hồi sinh nhận thức của họ về lời gọi thực thi sứ vụ riêng trong cộng đoàn, đòi hỏi phải lắng nghe tiếng nói của Chúa Thánh Thần, Đấng luôn hiện diện và làm trổ sinh hoa trái thiêng liêng (x. CIC 774 khoản 1; CCEO 617). Ngày nay cũng vậy, Chúa Thánh Thần kêu gọi những người nam và người nữ ra đi và gặp gỡ tất cả những người đang mong đợi khám phá vẻ đẹp, sự thiện hảo và sự thật của đức tin Kitô giáo. Các chủ chăn có nhiệm vụ nâng đỡ họ trong tiến trình này và làm cho cuộc sống của cộng đoàn Kitô hữu được phong phú nhờ nhận ra những thừa tác vụ giáo dân có khả năng góp phần vào sự biến đổi xã hội, bằng cách “đem các giá trị Kitô giáo thấm nhập các lãnh vực xã hội, chính trị và kinh tế” (Niềm vui của Tin Mừng, 102).

6. Tông đồ giáo dân chắc hẳn có tính chất “trần thế”. Sứ vụ này đòi hỏi giáo dân “tìm kiếm vương quốc Thiên Chúa bằng cách dấn thân vào các việc trần thế và xếp đặt chúng theo ý Thiên Chúa” (x. VATICANÔ II, Hiến chế tín lý về Giáo hội [Lumen Gentium], 31). Trong cuộc sống thường ngày của họ, được dệt nên bởi các mối tương quan gia đình và xã hội, giáo dân phải nhận ra rằng họ “được đặc biệt kêu mời làm cho Giáo hội hiện diện và tác động trong những nơi chốn và môi trường mà chỉ nhờ họ Giáo hội mới có thể trở thành muối của trần gian” (sđd., 33). Tuy vậy, chúng ta cần nhớ rằng cùng với hoạt động tông đồ này, “giáo dân cũng có thể được mời gọi góp phần trực tiếp hơn vào hoạt động tông đồ của hàng giáo phẩm bằng nhiều cách, giống như những giáo dân nam nữ đã từng lao nhọc trong Chúa Kitô để giúp đỡ Tông đồ Phao-lô rao giảng Tin Mừng” (sđd., 33).

Vai trò các giáo lý viên nắm giữ là hình thức phục vụ chuyên biệt giữa những hình thức khác trong cộng đoàn Kitô hữu. Các giáo lý viên được kêu gọi trước hết là chuyên viên trong mục vụ truyền đạt đức tin, được khai triển qua những giai đoạn khác nhau, từ việc loan báo tiên khởi lời rao giảng Tin Mừng đầu tiên (kerygma) đến việc hướng dẫn đời sống mới của chúng ta trong Đức Kitô và chuẩn bị cho các Bí tích khai tâm Kitô giáo, rồi đến việc huấn luyện thường xuyên vốn có thể cho phép mỗi người giải thích niềm hy vọng trong lòng họ (x. 1 Pr 3,15). Đồng thời, mỗi giáo lý viên phải là một nhân chứng của đức tin, một thầy dạy và một người khai dẫn vào mầu nhiệm (mystagogue), một người đồng hành và một nhà giáo dục, người giảng dạy nhân danh Giáo hội. Chỉ nhờ cầu nguyện, học hỏi và trực tiếp tham dự vào đời sống cộng đoàn, họ mới có thể lớn lên trong căn tính này cũng như trong sự toàn vẹn và trách nhiệm bao hàm trong căn tính ấy (x. HỘI ĐỒNG GIÁO HOÀNG CHO VIỆC THĂNG TIẾN CÔNG CUỘC TÂN PHÚC ÂM HÓA, Chỉ nam Huấn giáo, 113).

7. Với tầm nhìn rất xa, Thánh Phao-lô VI đã ban hành Tông thư Ministeria Quaedam (Một số thừa tác vụ) với ý định không chỉ thích nghi các thừa tác vụ Đọc sách và Giúp lễ với những hoàn cảnh lịch sử thay đổi (x. Tông thư Thần Khí của Thiên Chúa [Spiritus Domini]), nhưng còn khuyến khích các Hội đồng Giám mục cổ võ cho các thừa tác vụ khác, bao gồm thừa tác vụ Giáo lý viên. “Thêm vào những thừa tác vụ chung cho toàn thể Giáo hội La Tinh, không có gì ngăn cản các Hội đồng Giám mục xin phép Tòa Thánh để thiết lập những thừa tác vụ khác, vì những lý do riêng, được xem là cần thiết hay rất ích lợi trong vùng miền của các ngài. Chẳng hạn, trong số những thừa tác vụ này, có các thừa tác vụ Giữ cửa, Trừ quỷ và Dạy giáo lý. Lời mời gọi tha thiết này cũng được tìm thấy trong Tông huấn Loan báo Tin Mừng [Evangelii Nuntiandi]; khi kêu gọi phân định những nhu cầu hiện tại của cộng đoàn Giáo hội trong sự tiếp nối trung thành với những cội nguồn của mình, Đức Thánh cha khuyến khích phát triển những hình thức thừa tác vụ mới cho hoạt động mục vụ được đổi mới. “Những thừa tác vụ như thế, tuy có vẻ mới mẻ nhưng gắn liền với những kinh nghiệm mà Giáo hội đã trải qua trong suốt lịch sử, chẳng hạn như thừa tác vụ giáo lý viên… đều quý giá cho việc thiết lập, cho đời sống và sự tăng trưởng của Giáo hội cũng như cho khả năng tác động của Giáo hội trên những người xung quanh và đến với những người ở xa Giáo hội” (THÁNH PHAOLÔ VI, Tông huấn Loan báo Tin Mừng [Evangelii Nuntiandi], 73).

Chắc hẳn “đã có sự ý thức ngày càng nhiều hơn về căn tính và sứ mạng của giáo dân trong Giáo hội. Thực vậy, chúng ta có thể cậy dựa vào nhiều giáo dân, dù hầu như vẫn chưa đủ, là những người có một cảm thức sâu xa về cộng đoàn và một sự trung thành lớn lao đối với các nhiệm vụ bác ái, dạy giáo lý và cử hành đức tin” (Tông huấn Niềm vui của Tin Mừng [Evangelii Gaudium], 102). Hệ quả là việc tiếp nhận thừa tác vụ giáo dân, như thừa tác vụ Giáo lý viên chẳng hạn, sẽ nhấn mạnh hơn nữa việc dấn thân truyền giáo vốn thuộc sứ vụ của mỗi người đã được rửa tội, dù việc dấn thân này phải được thực hiện một cách hoàn toàn “trần thế”, tránh bất cứ hình thức giáo sĩ hóa nào.

8. Thừa tác vụ này rõ ràng có khía cạnh ơn gọi, như được minh chứng bởi Nghi thức Thiết lập, và do đó kêu gọi sự phân định thích đáng của Giám mục. Thực vậy, thừa tác vụ này là một hình thức phục vụ bền vững dành cho Giáo hội địa phương, tương ứng với những nhu cầu mục vụ được Bản Quyền địa phương xác định, nhưng hình thức phục vụ này được thực hiện như công việc của giáo dân, như bản chất của thừa tác vụ đòi hỏi. Điều thích đáng là những người được kêu gọi vào thừa tác vụ Giáo lý viên được thiết lập phải là những người nam và nữ có một đức tin sâu xa và trưởng thành nhân bản, tham dự tích cực vào đời sống cộng đoàn Kitô hữu, có khả năng tiếp đón, quảng đại và đời sống hiệp thông huynh đệ. Họ cũng cần được huấn luyện về Thánh Kinh, thần học, mục vụ và sư phạm để trở thành những người có khả năng thông truyền sự thật của đức tin và là những người đã có kinh nghiệm dạy giáo lý (x. VATICANÔ II, Sắc lệnh về Nhiệm vụ Mục tử của các Giám mục trong Giáo hội [Christus Dominus], 14; CIC 231 khoản 1; CCEO 409 khoản 1). Là những cộng sự viên trung thành của các linh mục và phó tế, điều thiết yếu là họ phải sẵn sàng thi hành sứ vụ của mình bất cứ nơi nào cần đến sứ vụ này, và họ phải được thúc đẩy bởi lòng nhiệt thành tông đồ.

Vì vậy, sau khi đã suy xét mọi sự, và với năng quyền tông tòa,

tôi thiết lập thừa tác vụ Giáo lý viên giáo dân.

Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích sẽ sớm ban hành Nghi thức Thiết lập thừa tác vụ Giáo lý viên giáo dân.

9. Vì thế, tôi mời gọi các Hội đồng Giám mục làm cho thừa tác vụ Giáo lý viên nên hiệu quả, bằng cách xác định tiến trình huấn luyện cần thiết và tiêu chuẩn mang tính quy phạm cho việc tiếp nhận vào thừa tác vụ này, cũng như đặt ra những hình thức thích hợp nhất cho việc phục vụ mà những người nam và người nữ sẽ được kêu gọi để thực thi, phù hợp với nội dung của Tông Thư này.

10. Các Thượng Hội đồng Giám mục của các Giáo hội Đông Phương hay các Hội nghị Giáo phẩm có thể thích nghi thừa tác vụ được thiết lập ở đây với các Giáo hội đặc thù của mình, phù hợp với luật riêng của mỗi Giáo hội.

11. Các giám mục nên cố gắng tuân theo lời khuyên của các Nghị phụ Công đồng: “Các chủ chăn... biết rằng mình được Đức Kitô thiết lập không phải để chỉ riêng các ngài lãnh lấy tất cả sứ mệnh cứu độ của Giáo hội đối với thế giới, nhưng để nhận lãnh phận vụ cao cả là chăn dắt các tín hữu và nhìn nhận các phận vụ và đặc sủng của họ, để mọi người theo cách thức riêng của mình, đồng lòng cộng tác vào trọng trách chung này” (Hiến chế tín lý về Giáo hội [Lumen Gentium], 30). Ước gì sự phân định các ân huệ mà Chúa Thánh Thần không ngừng ban cho Giáo hội, sẽ nâng đỡ nỗ lực của các ngài trong việc làm cho thừa tác vụ Giáo lý viên giáo dân nên hiệu quả, vì sự tăng trưởng của các cộng đoàn của các ngài.

Tôi truyền rằng những điều được quy định trong Tông Thư dưới dạng Tự Sắc này có hiệu lực chính thức và bền vững, bất chấp tất cả những gì trái ngược, dù đáng kể tới đâu, đồng thời được công bố trên báo Quan sát viên Rô-ma (L’Osservatore Romano), có hiệu lực cùng ngày, và được phát hành sau đó trong Công Báo Tòa Thánh (Acta Apostolicae Sedis).

Ban hành tại Rô-ma, cạnh Đền thờ Thánh Gio-an La-tê-ra-nô, ngày 10 tháng 5 năm 2021, nhằm ngày lễ nhớ Thánh Gio-an thành A-vi-la, Linh mục và Tiến sĩ Hội Thánh, năm thứ Chín triều đại giáo hoàng của tôi.


© Bản dịch của Ủy ban Giáo lý Đức tin trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam
Được tạo bởi Blogger.