https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg

 Linh mục Giuse Trần Văn Đỉnh (tác giả Đình Chẩn) là người đã khởi xướng, cho ra đời và gắn bó với web vanthoconggiao.net từ năm 2016 đến nay. Thay mặt BBT VTCG, xin chia buồn với gia đình cha. Nguyện xin Thiên Chúa  thương ban, sớm đón nhận linh hồn ông cố Giuse về với Ngài.


CÁO PHÓ

Trong niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh,

gia đình chúng con xin kính báo:

Ông GIUSE TRẦN VĂN HOÀNG

 VIỆT NAM NƠI CÓ TIẾNG GỌI CỦA CHÚA


Sáng ngày 15 tháng 6 năm 2020, người dân trong xóm lao động hẻm 243/48 đường Tôn Thất Thuyết, Sài gòn, tụ tập để tiễn đưa một người họ rất thương mến vừa nằm xuống. Có người quá xúc động không cầm đưc nước mắt. Và người họ thương là một ông Tây mà họ thường  gọi một cách thân mật : anh Bảy, chú Bảy, ông Bảy. Ông Tây đó sống trong khu xóm của họ đã lâu năm, từ trước biến cố tháng 4-1975. Làm sao không thương ông được, ông nói tiếng Việt như họ, ăn uống đạm bạc như họ, làm việc lao động vất vả như họ, và ông luôn luôn chuyện trò thăm hỏi họ với một nụời hiền lành.



Những người thương nhau đếm từng tháng, rồi từng ngày trước lễ cưới, trong sự háo hức lẫn lộn với
hồi hộp. Sau lễ cưới, đôi uyên ương lại tiếp tục đếm xem đã được bao nhiêu ngày, rồi bao nhiêu tháng
thành hôn, nhắc nhau kỷ niệm ngày cưới, coi lại những tấm hình và phim ghi lại lễ thành hôn. Theo năm
tháng và trong những phức tạp tăng dần của cuộc sống, họ dần dần không còn tiếp tục đếm nữa, và
những tập hình ảnh hoặc video cũng đóng bụi theo thời gian.

Người đi tu dòng hay theo hành trình làm linh mục cũng vậy, đếm ngày tháng trước khi khấn hứa hoặc
được truyền chức, sau đó lại đếm thời gian sau lễ khấn, lễ phong chức. Những tập hình ảnh và video
được mở ra, coi lại, rồi cất vào một góc, không đụng đến trong nhiều năm – cho đến lúc chuẩn bị ngày
ngân khánh.

Cha Vincent Bùi Bằng Đoàn, từ trần tối ngày 9 tháng 6 năm 2020 tại San Jose, là một người không quên
đếm thời gian – kể cả đếm giùm cho người khác, dù họ có thể đã quên, hay không muốn nhớ đến ngày
quan trọng của đời mình.
(Mời xem đầy đủ trong file bên dưới)

Cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, tác giả của nhiều ca khúc nổi tiếng, vừa mới qua đời tại TPHCM. Ông được lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy với tên thánh Phêrô, khi lập gia đình với người vợ đầu tiên...
Những năm cuối đời, ông đã trở lại Công giáo.

VTCG xin chia buồn với gia đình nhạc sĩ. Xin Chúa thương xót đón nhận linh hồn Phêrô sớm được hưởng nhan thánh Chúa.


(PL)- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý ra đi nhẹ nhàng tại căn nhà trong con hẻm nhỏ ở đường Trần Khắc Chân (quận 1, TP.HCM) vào chiều 26-12, sau 96 năm sống một cuộc đời nhiều thăng trầm.

Cho dù nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý ra đi nhẹ nhàng, đến tuổi “cưỡi hạc về trời” nhưng sự ra đi đó vẫn để lại nhiều khoảng trống với nền âm nhạc Việt Nam.

SAO CHA NỠ VỘI RA ĐI

Cố linh mục Phaolô Nguyễn Chí Thiện

Thế là Cha đã đi rồi !
Mang theo kỷ niệm của thời sinh viên
Dáng cao, giọng nói lương hiền
Khôi ngô tuấn tú giữa miền trần gian

Quảng Bình quê mẹ trắng tang
Gia đình, xứ đạo, họ hàng lệ rơi
Bốn chín năm hiến lễ cuộc đời
Chín năm linh mục vừa dôi một ngày

Cuộc đời Cha thật đẹp thay
Hiền lành, thánh thiện từ ngày còn xuân
Anh em bạn hữu xa gần
Nhất là nhóm Huế tình thân nhớ hoài

Sông Hương, núi Ngự tiễn ngài
Trở về Chủng viện đàng ngoài dự thi
Học xong Giáo phận sai đi
Trở về đất Quảng ngại gì nắng chang

Bài sai gửi tới Sen Bàng
Đường đi lối lại trăm ngàn nhiêu khê
Đến Trung Quán gọi chiên về
Bao năm tản mát không hề chủ chăn

Vùng đất Lệ Thuỷ khó khăn
Cho nên cha phải tiện tằn từng xu
Vừa lo kiến thiết trùng tu
Vừa lo cày cấy, để thu lúa về


Thầy Hilaire Thảo

Thầy Hilaire Thảo nhặt ve chai tại Sài Gòn bán lấy tiền giúp người nghèo. Ảnh Lm. Nam Phong


Tôi vừa nhận được tin từ Nhà Dòng cho biết Thầy mới qua đời hôm nay.

Thầy tên rửa tội là Phêrô Đinh Văn Thảo, quê ở giáo xứ Sở Hạ, huyện Thường Tín, Hà Đông, cùng quê với Cha Thánh Phêrô Lê Tùy. Khi đi tu thầy nhận nhận tên Dòng là Hilaire.

Thầy dung nhan hiền hậu, vóc dáng khắc khổ, thân hình gầy guộc, chân tay xương xẩu trông giống như một thầy khổ tu.

Tôi không nhớ lần đầu gặp Thầy là năm nào, nhưng tôi bắt đầu thân với Thầy và hiểu Thầy nhiều hơn từ dịp Cha Bề trên Tổng quyền J.M Lasso và Cha Tổng Cố vấn Louis Hechanova sang thăm Việt Nam vào năm 1995.

Soeur Mai Thành đã qua đời vào ngày 11/01/2019 vừa qua. VTCG chọn đăng một số tác phẩm của soeur.
Xin quý vị hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn nữ tu Mai Thành sớm được hưởng nhan thánh Chúa.


NGỠ NGÀNG


Ngỡ ngàng lặng ngắm Hài Nhi,
Mong manh hơi thở, đôi mi dịu hiền
Phải đây Chúa Tể vô biên,
Hôm nay nằm đó, giữa miền đất trơ?
Không gian vô lượng vô bờ,
Một tay sáng thế, nguyên sơ thuở nào.


Hôm nay lặng lẽ Ngài vào
Nằm trong lịch sử, đẩy rào thời gian.
Chào đời một tối đông sang
Làm con trái đất, mỏng dòn, phù du.
Đấng mà tên gọi Thiên thu,
Vô chung, vô thủy, vượt bờ tử sinh.
Đấng từng ném rải bình minh,
Ngân hà, nhật nguyệt lung linh ngợp trời.



Tôi đang đọc dở dang cuốn Killing Kennedy của Bill O’Reilly thì nghe tin cha Phêrô Đặng xuân Thành phải vào bệnh viện cấp cứu. Chương 25 diễn tả lại cảnh Lee Harvey Oswald đứng trên tầng lầu 6, nơi bảo quản sách vở và dụng cụ của học sinh bang Texas, và dùng súng bắn tỉa có ống nhắm để ám sát TT John Kennedy (JFK). Viên thứ nhất Oswald bắn trật. Phát thứ hai phóng đi với tốc độ 518m/s (gần gấp đôi tốc độ âm thanh) đã phá nát não bộ của JFK. Viên đạn thứ ba không thành vấn đề nữa. Với ba phát súng trong vòng 8,4 giây, Oswald đã giết chết vị tổng thống thứ 35 của Hợp chủng quốc Hoa kỳ. Vừa đọc xong chương 25, và còn đủ thời gian để ngẫm nghĩ về cái chết đau thương của JFK thì tôi nghe tin cha Phêrô Đặng xuân Thành cũng vừa từ giã cõi đời về với Chúa.

TT Kennedy bị ám sát chết vào lúc 12:30 trưa ngày 22/11/1963. Cùng một năm, cũng tháng 11, trước đó 20 ngày (2/11), cũng vào giấc trưa, anh em TT Diệm bị thảm sát. Cha Thành ra đi vào ngày 27/11/2013, lúc 7 giờ tối. Hai cái chết của hai vị tổng thống mang tính chất dữ dội và ảnh hưởng ít nhiều đến vận mệnh của 2 đất nước. Cái chết của cha Thành an lành hơn, bình thản hơn và chỉ ảnh hưởng đến việc đào luyện linh mục của ĐCV Hà nội, và gây sự thương tiếc của bạn bè niên khóa 65-72. Tuy cách chết khác nhau, nhưng cả ba đều tin vào Đức Giêsu phục sinh, và cả ba đều chết vào tháng 11. Tháng nhớ đến các đẳng linh hồn.

VÀI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ CHA PHAOLÔ TIỆU

Cha Phaolô Đinh Khắc Tiệu (1926-2018)

Cha Sáu Tiệu kể với tôi, sau khi khấn Dòng, vào Đàlạt học, ngài bị chứng nhức đầu kinh niên, nên xin bề trên tạm ngưng học để phụ xây dựng hoàn tất công trình tu viện DCCT Đàlạt.

Những lúc rảnh không đào đá và phụ khuân vác, ngài vào thư viện. Cha quản thư viện bảo thích đọc sách gì thì đọc, vì đang trong giai đoạn không học theo chương trình, nên không có sách cấm. Thế là ngài ôm bộ Thánh Kinh Cựu Ước và Tân Ước đọc. Thời đó (đầu những năm 50s của thế kỷ 20), Thánh Kinh là một bộ sách chỉ có các giáo sư và những tu sĩ được chỉ định mới được phép đọc. Phải đến sau Công đồng chung Vatican 2 (năm 1965), Thánh Kinh - một gia bảo đức tin - mới được khuyến khích giáo dân đọc và phổ biến.


THƯƠNG NHỚ PETRUS VÕ HỒNG QUỲNH



Nhà báo Võ Hồng Quỳnh vừa giã từ cõi đời chỉ mới ở độ tuổi 52. Quỳnh là con của một bí thư tỉnh ủy ngoài miền Trung, và Quỳnh được xem là "cán bộ nguồn" để sắp xếp cất nhắc lên chức vụ cao hơn trưởng ban Chính trị - xã hội của báo Tuổi Trẻ...

Để rồi, thật bất ngờ, chẳng mấy ai biết Quỳnh đã lẳng lặng theo học giáo lý & Kinh thánh bởi các tu sĩ dòng Camillo (tu phục đính cây thánh giá đỏ), rồi Quỳnh theo Công giáo với tên thánh là Petrus (Phêrô).

Người làm nghề báo như Quỳnh hiếm gặp lắm, nói ít, cười rất hiền, nhưng trì chí tới cùng để lên tiếng cho người dân.

BAN BIÊN SOẠN TUYỂN TẬP MỤC ĐỒNG, TẬP SAN MỤC ĐỒNG TRỰC TUYẾN VÀ VĂN THƠ CÔNG GIÁO ĐAU BUỒN BÁO TIN ĐẾN TẤT CẢ QUÝ GIÁM KHẢO VÀ TÁC GIẢ GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG:
LINH MỤC NHÀ VĂN PHANXICÔ XAVIÊ HOÀNG ĐÌNH MAI, VỚI HAI BÚT DANH TỤY HIỀN VÀ GÃ SIÊU, GIÁM KHẢO CUỘC THI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG IV (2016) ĐÃ ĐƯỢC CHÚA GỌI VỀ TRONG ĐÊM 01-9-2018. 
XIN CHÂN THÀNH PHÂN ƯU ĐẾN TANG QUYẾN VÀ CỘNG ĐỒNG GIÁO PHẬN LONG XUYÊN.
NGUYỆN XIN THIÊN CHÚA SỚM HOÀN TẤT MỌI THANH TẨY CẦN THIẾT CHO CHA PHANXICÔ XAVIÊ VÀ ĐƯA CHA VÀO CÕI PHÚC MUÔN ĐỜI.

CÁO PHÓ

Trong niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh, TGM Giáo phận Long Xuyên kính báo:
Cha Cố PHANXICÔ XAVIÊ HOÀNG ĐÌNH MAI
Sinh năm 1947  tại Hà Đông, Hà Nội
đã trở về Nhà Cha đêm ngày 01/09/2018, tại Tòa Giám Mục Long Xuyên
Hưởng thọ 71 tuổi.

CHÚC MỪNG BA TÂN LINH MỤC TÁC GIẢ VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG


Vào lúc 16h00 ngày 31/5/2018, tại Đại Chủng Viện Sao Biển Nha Trang, Đức Cha Giuse Võ Đức Minh, Giám mục Giáo phận Nha Trang đã cử hành trọng thể Thánh lễ Truyền chức linh mục cho 28 Thầy Phó tế. Trong số quý tân linh mục, có ba tên tuổi khá quen thuộc với quý độc giả:

1. Lm. Phêrô Nguyễn Hoàng Hải
2. Lm. Giuse Dương Duy Tân
3. Lm. Louis Gonzaga Nguyễn Minh Khoa.

NGƯỜI ĐÃ ĐI RỒI

(Kính viếng Linh mục, Học giả Antôn Nguyễn Trường Thăng,
người nghiên cứu chữ Quốc Ngữ và văn hóa Champa)


Đà Nẵng ơi,
Người đã đi rồi!
Cánh chim thiên di đã bay về trời
Ôi tiếc thương đầy tràn trong nỗi nhớ
Linh hồn Champa tràn ngập trong hơi thở
Người đã làm cho Châu Ô, Châu Rí sống dậy thuở hồn hoang.

Trà Kiệu ơi
Ai đã làm cho ngươi sống dậy
Từ những mảnh gốm vùi chôn trong lòng đất
Từ những họa tiết đơn sơ nhưng rất thật
Những máu huyết của dân Hời đang luân chuyển
Đã pha trộn trong huyết quản của những cư dân
Để làm nên thanh âm xứ Quảng
Để trộn lẫn nắng mặt trời thành nước da nâu sẫm
Sự giao thoa huyền nhiệm,
Giữa những con người trên mảnh đất Champa…



Những ai từng quan tâm tới văn học Công Giáo Việt Nam không thể không biết đến Võ Long Tê, một cây viết đa tài, vừa làm thơ bằng tiếng Pháp, vừa viết biên khảo về ngôn ngữ, văn học bằng tiếng Việt. Ông đã ra đi vĩnh viễn tại Calgary, Canada ngày 21-8-2017, thọ 90 tuổi.

Võ Long Tê sinh ngày 28-6-1927 tại Huế, bị đi tù từ sau ngày 30-4-1975 đến 1980. Sau đó, ông bà được xuất ngoại do sự can thiệp của Hiệp Hội Nhà Văn Pháp Ngữ mà ông là hội viên. Ông đến sinh sống đoàn tụ với các con tại Calgary, Canada năm 1991.

Trước 1975, ông là hội viên của nhiều tổ chức tôn giáo và văn hóa Việt Nam và quốc tế: Phong Trào Trí Thức Công Giáo VN (Pax Romana), Trung Tâm Văn Bút, Hội Nghiên Cứu Đông Dương, Trung Tâm Văn Hóa Arthur Rimbaud ở Charteville-Mézières (Pháp), Hiệp Hội Nhà Văn Pháp Ngữ (Paris)…


Đức Cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Sang – Sinh ngày 8-1-1932 tại xứ Lại Yên, huyện Hoài Đức, ngoại thành Hà Nội.
Thụ phong linh mục: 18-4-1958.
Thụ phong Giám mục: 22-4-1981 với khẩu hiệu: “Chân Lý Trong Tình Thương”; giám mục phụ tá Tổng giáo phận Hà Nội.
Ngày 3-12-1990: Giám mục chính tòa giáo phận Thái Bình. 
qua đời: 05.10.2017
Thọ 86 tuổi, với 59 năm linh mục, 36 năm Giám mục.

Tác phẩm: Hành Hương Và Thăm Viếng (2003), Đời Dâng Hiến (Thơ, 2006), Đối Thoại Tôn Giáo (2008), Những Câu Chuyện Tôn Giáo Và Khoa Học (2008), Suy Và Gẫm (2009), Hành Trình Nước Ngoài (2009), Giũ Bụi Trần Ai (2010), Giáo huấn mục vụ (nhiều tập), Hồi ký của một giám mục cao tuổi (2012, 10 tập) 




Trong niềm tin vào Chúa Kitô tử nạn và Phục Sinh, chúng con xin thành kính phân ưu cùng đại gia đình giáo phận Vinh và xin anh chị em cùng hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn nhà thơ Linh mục Phanxicô Xaviê Võ Thanh Tâm,
nhà thơ nổi tiếng với thi phẩm Hạnh Phúc Người Công Giáo,
Nguyên tổng đại diện giáo phận Vinh.

- Sinh năm 1932 tại Giáo xứ Thọ Ninh, huyện Đức Thọ, Tỉnh Hà Tĩnh.
- Thụ phong linh mục năm 1963 - Quản xứ, quản Hạt nhiều nơi - Tiến sĩ giáo luật Đại hoc Urbano Roma. - Giáo sư Đại chủng viện Vinh - Thanh. - Tổng đại diện GP Vinh 2007 - 2010.
- Đột ngột từ trần tại nhà hưu dưỡng Tòa Giám mục GP Vinh và hồi 23h ngày 17/8/2017.
Sau đây, xin mời bạn đọc cùng ôn lại tâm tình của người quá cố qua thi phẩm bất hủ nói trên cùng một vài bài thơ khác của tác giả.


Thành kính phân ưu

BBT

HẠNH PHÚC NGƯỜI CÔNG GIÁO


Tôi sung sướng được làm người Công giáo
Tiếng chuông lành đã ru ấm hồn tôi,
Như ngày xưa khi mới bước vào đời
Cánh tay mẹ ấp yêu từng giây phút.
Khi thù ghét bốc lên cao ngùn ngụt,
Chung quanh tôi thì ý đẹp yêu thương.
Tỏa mùi thơm như vạn đoá hoa hường
Và mát mẻ như trời sương mùa hạ.
Lòng mến Chúa làm tan đi tất cả,      
Những đau thương, tê tái, những bất công
Những cuồng say, mê đắm những cơn giông
Đang gầm thét trên biển trần điên đảo.
Tôi sung sướng được làm người Công giáo
Gặp tử sinh tôi hiểu rõ vì đâu,
Nhìn trời xanh lồng lộng ở trên đầu,
Tôi biết có một bàn tay điều khiển.
Nhìn nắng sớm mây chiều biến hiện,
Đàn cò bay ngoài mặt biển bao la,
Cánh đồng quê tươi tốt điểm ngàn hoa,
Dòng suối lượn như lụa trời mới dệt.
Tôi biết có một tấm lòng tha thiết
Yêu loài người muôn thuở muôn nơi,
Ở đâu xa không có ánh mặt trời
Vẫn có cả Tấm Lòng kia tuyệt hảo.
Tôi sung sướng được làm người Công giáo
Đưa cuộc đời ra khỏi chốn bùn nhơ.
Tâm hồn tôi là một chiếc bàn thờ
Nơi Chúa ngự giữa loài người con cái.
Những khi lòng cực khổ xót xa, quằn quại,
Nước mắt sầu tuôn xuống tựa mưa rơi,
Tôi vẫn nhìn thấy một nụ cười tươi
Một khoé mắt nâng đời tôi đứng dậy
Dắt tôi bước tới miền quê xa ấy
Là Thiên đàng ai cũng ước cũng mong.
Dù bàn chân rách nát, máu đỏ ròng
Tôi vẫn thấy êm như người đi dạo.
Tôi sung sướng được làm người Công giáo
Sống trong tàu Giáo hội giữa đêm sâu.
Khắp mười phương đâu cũng có bạn bầu,
Đâu cũng có bóng thánh đường quen thuộc.
Có lễ sáng, chầu chiều, tháng hoa, cuộc rước,
Có Đức tin ngời chói ngọc kim cương,
Có bí tích Thánh Thể, suối tình hương.
Có bản nhạc Te Deum hùng dũng.
Có những khuôn mặt thoạt nhìn đã nghe ấm cúng,
Luồn qua da, qua thịt thấu tim gan.
Có những người tu sĩ quý hơn vàng
Hy sinh cả cuộc đời vì nghĩa lớn.
Có những tâm hồn không vương tí bợn,
Thơm nhân đức và sáng đẹp hơn trăng.
Có những khối óc không mấy kẻ sánh bằng
Tìm đến Chúa sau những ngày giông bão.
Tôi sung sướng được làm người Công giáo
Thả hồn bay theo tiếng hát lời kinh.
Nhớ những mùa thu đất nước thanh bình,
Người lớp lớp đi lễ mừng Các Thánh.
Hay sột soạt giữa đêm đông sương lạnh,
Những áo quần hớn hở đón Noel,
Những bà già mang tràng chuỗi nhánh đen
Cười nhoẻn miệng như những cô gái.
Lá cờ vàng trắng, đưa tay yêu vẫy mãi,
Trên cột cờ ngút gió cạnh lầu chuông,
Những chiếc băng duyên dáng vắt qua đường,
Những bái hạ nến hoa lừng trước ngõ.
Mùi hương trầm bay phảng phất theo gió.
Tiếng pháo rền theo nhịp trống chiêng đưa
Điều kinh cầu một bên xướng, bên thưa
Như ràng rịt những hồn người tham dự.
Giọng học bổn bay khắp làng khắp xứ.
Khi Mùa Chay về ấm nắng tình thương,
Trên lưng trâu cúi liếm cỏ bên đường,
Vẫn nghe đọc năm sự mừng kính Mẹ.
Trong xà lim vẫn có người se sẽ
Hát Salve cho vơi bớt đắng cay.
Cô hàng rau khiêng gánh cải chất đầy,
Nơi cổ áo thánh giá vàng lấp lánh.
Trên vầng trán sáng tươi và đạo hạnh
Một dấu gì của Chúa đã in sâu.
Hai bà lương giữa chợ bảo thầm nhau:
"Cô nói thật bởi vì cô có đạo! "
Tôi sung sướng được làm người Công giáo
Thả hồn thơ bay quá cõi trăng sao,
Vì bạn ơi, trong say mến dạt dào,
Tôi hôn Chúa, Chúa hôn tôi nhiều bữa.
Vì ngòi bút mực nước mắt đã ứa,
Viết yêu thương bên cạnh tiếng đau thương.
Vì chân đi trăm nẻo bước trăm đường,
Mà không thấy đường nào bằng đường ta bạn ạ!
Ôi Công giáo, Vaticăng, La mã!
Những danh từ quý đẹp biết bao nhiêu.
Tôi muốn biên lên mặt giấy rất nhiều,
Và nhai nuốt cho hoà vào máu thịt.

VIẾNG BIỂN HỒ GALILÊA                             

Tôi đến thăm hồ một buổi mai
Xao xác heo may gió thở dài
Một làn sương khói là trên nước
Như gợi nhắc mình nhớ tới ai.
Thuyền vượt ra khơi, ngoảnh nhìn sau
Phố phường nhà cửa trắng phau phau
Vài cây dừa nước thân vươn thẳng
Lá biếc ban mai trông đậm màu.
Bốn phía vây quanh những mái đồi
Xóm làng thưa thớt điểm đôi nơi
Nước trong xanh đẹp, êm không sóng
Vài chiếc du thuyền nhẹ lướt trôi.
Này hỡi hồ ơi! có nhớ xưa
Bão to gầm thét giữa cơn mưa
Chúa giơ tay phán, trời im gió
Mặt nước xôn xao bỗng lặng tờ.
Và đã có lần Chúa bước đi
Trên mặt hồ đây chẳng can gì
Đến thuyền môn đệ đêm khuya vắng
Họ tưởng là ma cứ xầm xì.
Cũng quanh hồ này Chúa tới lui
Cuộc đời truyền giáo khổ mà vui
Ngư dân Chúa gọi làm muôn đệ
Cương quyết xông pha, chí chẳng lùi.
Hai ngàn năm cũ dẫu trôi qua
Dấu vết nơi đây chẳng xoá nhoà
Kìa núi Bát phúc, vùng Tạpgá *
Với căn nhà nhỏ của Kêpha...
Hôm nay tôi đến từ xa xứ
Viếng Biển Hồ xưa niệm Chúa Trời:
"Cho con bền vững niềm tin giữ
Yêu Chúa Huyền Siêu cả cuộc đời ".
* Nơi Chúa làm phép lạ cho bánh hoá nhiều .

MẸ VÔ NHIỄM

Đất bùn nở đoá hoa sen
Đẹp như nắng sớm mới lên ven đồi,
Mẹ sinh ra giữa loài người
Tội nguyên vô nhiễm muôn đời hát ca,
Chúng con nặng nợ Evà
Mở mắt nhìn thế lệ nhoà mi thơ
Đau thương sóng dập muôn bờ
Thuyền manh bạt gió trông chờ Mẹ yêu
Nhìn về luyến tiếc bao nhiêu
Xưa kia tội tổ làm tiêu "địa đàng"
Nhưng nay Bắc Đẩu dịu dàng
Giữa trùng dương tối soi ngàn ủi yên.
Quê con cũng có một miền
Nhiều phen từng được mẹ hiền viếng thăm,
Mẹ gieo ánh ngọc trăng rằm
Phá tan giai đoạn tối tăm hãi hùng[1]
LA VANG thánh địa miền rừng
Đến nay còn cả một vùng linh thiêng
Mẹ ơi! Mẹ quá dịu hiền
Con nhìn mắt Mẹ triền miên thương đời
Trái tim vô nhiễm rạng ngời
Suối trong diễm lệ muôn đời hát khen.
                                   ·
Đất bùn nở đoá hoa sen
Đẹp như nắng sớm mới lên ven đồi.

NGHĨ VỀ NĂM THÁNG             

Mùa xuân đến tôi nghĩ về năm tháng
Của đời tôi như nước chảy dưới cầu
Chảy sáng chiều ra lòng biển rộng sâu
Chảy ngày đêm, không bao giờ dừng lại.
Mới xuân nào tôi hãy còn mê mải
Chơi quên ăn với chiếc pháo đì đùng
Mẹ vỗ về cho một lát bánh chưng
Tôi nhai vội rồi chạy đi tìm bạn.
Thời gian trôi, tôi lớn cùng năm tháng
Chiếc thuyền đời chở đến những bờ xa
Tôi vui mừng, say đón tiếng chim ca
Đón ánh sáng và muôn hoa tuyệt diệu.
Nhưng đường đời gian truân đâu có thiếu
Những ngày đông ảm đạm rét và mưa
Ngọn cuồng phong ào ạt đến giữa trưa
Trời quang đãng bỗng dưng tối sầm lại.
Nay xuân đến, tôi nhìn lùi xa ngái
Bao năm qua, bao nhiêu quãng đời tôi
Rộn tiếng cười và nước mắt đầy vơi
Tôi đã sống nhờ hồng ân của Chúa...
Hôm nay ngài ban thêm năm mới nữa
Ôi, thời gian như máu Chúa[2], quý thay!
Tôi vội quỳ và chấp cả đôi tay
Xin cảm tạ tình thương Ngài vô lượng.


(trích trong Bộ sưu tập Có Một Vườn Thơ Đạo, tập II, do Lm trăng Thập Tự chủ biên, tr. 251-257)


[1] Giai đoạn Cảnh Thịnh cấm đạo.
[2] . Một nhà thần học Âu châu đã nói: "thời gian quý như Máu Chúa" vì thời gian cần phải có để việc cứu rỗi của Chúa được thực hiện. Thánh Bernadin de Sienne lại nói "một khoảnh khắc cũng giá trị bằng Chúa" (un seul moment vaut autant que Dieu) vì nhờ một khoảnh khắc ăn năn tội cách trọn người ta có thể chiếm hữu được Chúa, được Nước Trời.


NHƯ MỘT HẠT GIỐNG
Bài chia sẻ trong thánh lễ an tang anh Phanxicô Phạm Lê Anh Tuấn,
Giám đốc Nhà sách Hoàng Mai,
Tại nhà thờ Giáo xứ Mẹ Hằng Cứu Giúp, Gò Vấp, 15-8-2017


Mời xem video:



Kính thưa công đoàn phụng vụ,
Kính thưa tang quyến, cách riêng là chị Tuyết và hai cháu thân yêu!
Ngày hôm kia, mới sáng sớm tôi nhận được tin từ Qui Nhơn rồi từ Nha Trang cho biết anh Phanxicô Phạm Lê Anh Tuấn ở Sài Gòn đã qua đời lúc mười giờ rưỡi đêm. Những anh em quan tâm tới mục vụ văn hóa nhắn tin cho nhau thật nhanh từ Nam tới Bắc. 10g30 sáng, trong cuộc tĩnh tâm của các bạn trẻ yêu văn thơ Công giáo tại Đồng Nai, cha Cao Gia An đã dâng lễ cầu nguyện cho Tuấn. Rồi trang Văn thơ Công giáo liên tục cập nhật các thông tin về tang lễ của Tuấn. Anh em cảm thấy hụt hẫng khi hay tin một nhà văn hóa trẻ tuổi của giới Công giáo Việt Nam đột ngột từ giã cõi đời.
Tôi ra xe về Sài Gòn với lời nguyện thầm: Chúa ơi, hạt giống phải mục nát đi… Vâng, hạt giống phải mục nát đi như lời Tin Mừng vừa nghe. Lời ấy trước hết nhằm nói về cái chết của Chúa Giêsu nhưng rồi tiếp đó cũng nói về cái chết của các môn đệ Chúa.
Sự mục nát của hạt giống ôm theo niềm hy vọng về những hạt mầm mới. Chính khung cảnh trong nhà thờ sáng nay đang nói lên điều đó. Lễ an táng của Tuấn thật trang trọng ấm cúng, có Đức Cha Giuse về chủ tế, nhiều linh mục đến đồng tế, với nhiều nam nữ tu sĩ và đông đảo giáo dân cùng đến hiệp dâng thánh lễ, an ủi gia đình và tiễn biệt Tuấn. Bầu khí đầy yêu thương này không những đem lại an ủi nhiều cho tang quyến mà cả cho những anh chị em quan tâm tới mục vụ văn hóa, bởi vì dường như chúng ta đang được cảm thấy hừng lên chân trời hy vọng của cánh đồng đầy những bông hạt mới.
Tôi xin được phép kể câu chuyện của Tuấn như một minh họa để chúng ta cùng cảm nhận cách thiết thực hơn về lời Chúa đang mời gọi chúng ta cùng trở nên hạt giống mục nát như Ngài và với Ngài.
Năm 2006 tôi được gặp Tuấn lần đầu khi Tuấn đang làm tại nhà sách Quang Minh, một nhà sách Phật tử ở quận I. Tuấn hỏi tôi có phải là linh mục không. Chỉ mấy câu đối thoại ngắn ngủi đủ cho thấy một tấm lòng đang khắc khoải vì Hội thánh. Tôi hẹn gặp Tuấn ngay chiều hôm ấy tại nhà khách đan viện Cát Minh Sài Gòn. Đang làm người phát hành sách, Tuấn hết sức bức xúc về tình trạng sách vở Công giáo. Đang khi Phật giáo và Cao Đài mỗi bên đều có Tổ In ấn và Phát hành sách, lo việc phổ biến sách đi khắp nước, thì phía Công giáo không hề có hệ thống phát hành. Các nhà sách Công giáo chỉ loay hoay với khả năng riêng và lợi nhuận riêng. Tuấn cho biết đã trình vấn đề lên Đức Cha Bùi Tuần. Vị giám mục già hưu trí trao đổi qua điện thoại với Tuấn nửa giờ rồi bảo sẽ lưu ý để nghĩa tử của ngài là Đức Cha Ngô Quang Kiệt lo việc ấy. Tôi thấy cần phải làm cái loa để thông điệp của Tuấn được truyền đi nhanh hơn. Tôi viết các ghi nhận và đề nghị của Tuấn thành hai bài đem đăng lên báo Hiệp Thông của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và nhận được một hồi âm duy nhất của một linh mục miền quê.
Ít lâu sau Tuấn thôi làm cho nhà sách Quang Minh để có thể dành trọn thời giờ và tâm huyết cho sách vở Công giáo. Thương hiệu Nhà sách Hoàng Mai ra đời. Tuấn giúp nhiều tác giả Công giáo xin giấy phép xuất bản chính thức để sách vở Công giáo dần dần ra khỏi tình trạng in chui, không rõ xuất xứ, thiếu cả tên tác giả. Tuấn đã đưa được một số sách đạo vào mạng phát hành sách ngoài đời, dù chưa nhiều nhưng đã là một khởi đầu đáng kể. Tuấn đã khiến các nhà sách Công giáo phải mở rộng tầm nhìn, nâng cao chiết khấu hoa hồng cho các đại lý bán lẻ, từ 10 hay 15% lúc đầu lên dần đến 25-30%. Tuấn hỗ trợ cả cho một công ty bán sản phẩm Công giáo trên mạng…

Cái khó hết sức khó là Tuấn không xoay được nguồn vốn cho một kế hoạch lâu dài. Dù vậy, Tuấn vẫn mang ước vọng hào phóng là ưu tiên thực hiện những quyển sách có thể khó bán nhưng có giá trị cao như Điển Ngữ Thần Học Thánh Kinh, Tổng Luận Thần Học của Thánh Tôma… Tới nay, nhà sách Hoàng Mai đã vượt trên 400 đầu sách. Hiện đang tồn đọng khoảng 100 bản thảo được các tác giả gửi gắm nhờ xin giấy phép, giúp thiết kế và in ấn. Số người có sách cần xuất bản đang xúc tiến công việc với Tuấn ngày càng nhiều, cho nên khi Tuấn nằm xuống, không ít người thấy chới với chẳng biết sẽ làm sao để tiếp tục công việc.

Tôi không biết cần đến bao nhiêu người mới lấp đầy khoảng trống Tuấn để lại cho ngành in ấn sách Công giáo. Một mình Tuấn phải ôm rất nhiều việc mà chưa kịp chuẩn bị để có người kế thừa tiếp nối. Tuấn vừa có khả năng vừa sẵn lòng chịu khó làm mọi việc từ cao đến thấp, từ liên lạc trao đổi với các nhà xuất bản, các nhà in, các tác giả, các họa sĩ vẽ bìa, qua việc kiểm tra bản dàn trang thiết kế, cho đến việc khi cần thì xắn tay áo vào bao bì, đóng gói và chở sách ra bến xe. Tuấn lấy công của mình để đỡ tốn kém cho người mình giúp đỡ. Lạ thay, giữa những công việc bộn bề như vậy, cùng với trách nhiệm làm chồng làm cha, và trách nhiệm người giáo dân trong giáo xứ, Tuấn còn thu xếp được thời giờ để theo đuổi các khóa thần học mấy năm liền.

Không biết tới bao giờ chúng ta mới có được một Kitô hữu trẻ quen thân cùng lúc với nhiều nhà xuất bản khác nhau mà đi tới đâu cũng được người ta thương mến và quý trọng vì sự nhã nhặn, vui tươi, đầy quảng đại, một người tín hữu trẻ có khả năng đọc rất nhanh và thẩm định giá trị bản thảo cả về văn phong, tư tưởng với các mặt đức tin, tác dụng giáo dục và tác dụng truyền giáo của một tác phẩm.

Tháng 3-2017, với bài tham luận trong đại hội Truyền thông Công giáo tại Vũng Tàu, một lần nữa, Tuấn lại nêu lên tính khẩn cấp và những khó khăn thực tế của việc phát hành sách Công giáo. Tôi lại tiếp tay với Tuấn viết ra sáu bài về một chương trình phát hành sách mang tên “Tông đồ sách báo”. Thế nhưng hình như vẫn chỉ là những tiếng kêu trong sa mạc, chẳng biết đến bao giờ mới được quần chúng và cả các cấp thẩm quyền lắng nghe. Rồi hôm nay Tuấn được Chúa gọi về ở tuổi 40, cái ước mơ một hệ thống phát hành sách Công giáo đến tận các xứ đạo vẫn chưa thành hiện thực.

Thưa cộng đoàn phụng vụ,
Tòa giảng không phải là chỗ để tán dương một cá nhân. Quý vị và anh chị em quá hiểu rằng những điều tôi chia sẻ đây không nhằm ca tụng một người đã khuất nhưng để chúc tụng và tạ ơn Thiên Chúa về một quà tặng tuyệt vời Ngài đã từng ban cho Giáo hội Việt Nam rồi đã vừa lấy lại, một quà tặng mà càng về sau ta càng thấy thiếu và vô cùng tiếc thương; đồng thời cũng là để mọi người thấy rằng có một đoàn sủng hiện rất quan trọng cho Giáo hội Việt Nam mà chúng ta cần tha thiết cầu xin Thiên Chúa rộng ban.

Tôi chỉ muốn thốt lên tiếng gọi khẩn thiết phải đào tạo cho Giáo hội Công giáo Việt Nam một đội ngũ trí thức trẻ, giàu tài năng và kiến  thức, giàu đức tin và tinh thần Hội thánh, có cái nhìn chính xác và luôn quảng đại dấn thân.
Ôi lạy Chúa Giêsu, cùng họp nhau đây để ca tụng những hồng ân Chúa đã tuôn đổ trên đứa con nhỏ này của Chúa, chúng con tự hỏi tại sao Chúa đánh gục các kiện tướng của Chúa nếu không phải là để chúng con chỉ cậy trông và một mình Chúa là Đá Tảng và Sức Mạnh của chúng con?
Tại sao Chúa đánh gục các kiện tướng nếu không phải để giục giã chúng con đưa giới trẻ đến với Chúa, dìm họ vào sâu trong Chúa để họ được biến thành những công cụ tuyệt vời cho Chúa?
Chúa ơi, người môn đệ Chúa đây là một hạt giống bé nhỏ mà cũng là một hạt giống kiện tướng. Chúa đã vùi nó xuống, xin hãy làm cho nó mục nát đi với Chúa và nẩy sinh nhiều bông hạt mới.
Chúa ơi, Chúa đã yêu thương đứa con nhỏ của Chúa là người anh em chúng con đây, xin Chúa hãy ôm lấy vào lòng, mãi mãi. Xin Chúa cũng an ủi vợ và các con của Tuấn còn ở đời này để họ luôn được thấy gần gũi chồng và cha trong trái tim của Chúa. Amen.
Đan viện Thánh Mẫu Vĩnh Phước, ngày 14-8-2017
Lm Trăng Thập Tự



Tòa giám mục Hưng Hóa 
70 Lê Lợi, Sơn Tây, Hà Nội
Ngày 13 tháng 08 năm 2017

RIP





Nhận được tin Anh Phanxicô Xaviê Phạm Lê Anh Tuấn từ giã trần thế để về với Chúa, chúng tôi vừa thương tiếc nhưng cũng vừa tin tưởng hy vọng tràn trề cho anh.


- Thương tiếc anh vì nhiều năm qua, anh đã làm công tác tông đồ trong lãnh vực xuất bản, đã gửi tặng ấn phẩm công giáo cho nhiều nơi, nhiều người. Khi tôi còn ở Đại chủng viện Huế, đã nhận được sự giúp đỡ của anh. Ra giáo phận Hưng Hóa, tôi cũng nhận được sự trợ giúp như vậy qua các sách đạo. Sắp tới, ngày 20.08 này, theo dự tính, anh sẽ ra Hưng Hóa và cùng tôi đi một chuyến mục vụ thăm bà con H'mông ở tỉnh Sơn La. Ý định đó đã không thành nữa trước ý định của Chúa !


- Nhưng tôi tin tưởng hy vọng tràn trề cho anh, bởi anh đã giã từ mọi người trong đêm thứ bảy kính Đức Mẹ, trong Tam Nhật chuẩn bị mừng đại lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời. Anh sẽ được vùi vào lòng đất mẹ chính ngày lễ trọng này. Tôi nghĩ đó là những dấu chỉ cho thấy anh đẹp lòng Chúa và Đức Mẹ, nên được các Ngài mời gọi về Nước Trời sớm như vậy.
Trong tâm tình yêu thương, tôi xin gửi đến gia đình thân thuộc hai bên của anh Tuấn lời phân ưu sâu xa trước mất mát nặng nề này, đồng thời xin phó dâng linh hồn Phanxicô Xaviê cho lòng thương xót của Chúa và Đức Mẹ Maria. Xin Đức Mẹ dẫn anh đến trước tôn nhan Chúa trên Nước Trời muôn đời.



+ Anphong Nguyễn Hữu Long
Giám mục Phụ tá Giáo phận Hưng Hóa





Được tạo bởi Blogger.