“Ví mà con đổi thời gian được/ Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.” (Trần Trung Đạo)

ƯỚC GÌ


VÍ phỏng thời gian chẳng đổi dời,
MÀ còn đang độ tuổi rong chơi.
CON nguyền lúc trẻ không lười biếng,
ĐỔI lại khi già mẹ thảnh thơi.
THỜI khổ con luôn than buột tiếng.
GIAN nan mẹ chẳng nói ra lời.
ĐƯỢC gì nay được con xin hiến,
ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI.

ĐỜI NẺO ĐƯỜNG TO NHIỀU KẺ BƯỚC,
ĐẠO KHUNG CỬA HẸP ÍT NGƯỜI QUA.


"Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy."
(Mt 7:13-14)

ĐỜI ai đã sống tới khi già,
NẺO bước mình đi cũng nhận ra:
ĐƯỜNG rộng nhìn lui giờ hóa lạ,
TO nhà ngước ngoảnh bỗng thành xa.

SUY GẪM MÂN CÔI MẸ SOI LỐI ĐẾN BẾN BỜ

Đâu phải có nhiều tiền là hạnh phúc
Người giàu sang vẫn thổn thức đắng cay
Biển trần gian bao sóng gió bủa vây
Đường nào sẽ dẫn con về với Chúa.

Belem ơi, đêm đông gieo héo úa
Mẹ sinh Con lạnh lẽo với gió đông
Hơi ấm bò, lừa có tan giá lạnh không
Khi lòng người đã rơi vào vô cảm.

Ngặt nghèo thế vẫn hiểm nguy đeo bám
Herode tìm cách giết Hài Nhi
Hành trình cam go để thoát tử ly
Và phút cuối sầu bi chân thập giá.


NHỮNG VÌ SAO (1)

( Lời thuật chuyện của một gã chăn cừu xứ Provence )




Trong thời gian tôi chăn cừu trên miền núi Luberon (2), có khi, suốt mấy tuần lễ liên tiếp, tôi không trông thấy một bóng người, chỉ một mình tôi thui thủi trên cánh đồng cỏ với con chó Labri và đàn cừu của tôi. Thỉnh thoảng, có vị tu sĩ sống ẩn dật ở núi Ure đi ngang qua đây để tìm kiếm dược thảo, hoặc là tôi trông thấy bộ mặt lọ lem dính đầy bụi than của người thợ phu mỏ xứ Piémont, nhưng họ là những người chất phác, khuôn mặt lầm lì vì quen sống lâu ngày trong cảnh cô đơn, không còn hứng thú trò chuyện và chẳng biết gì về những chuyện trong làng ngoài tỉnh mà người ta đang bàn tán ở dưới đó. 
Vì thế, cứ khoảng mười lăm ngày, khi tôi nghe tiếng lục lạc từ con đường mòn dưới núi đi lên của con la ở nông trại mang lương thực nửa tháng cho tôi, rồi tôi thấy xuất hiện dần dần trên sườn dốc bộ mặt tươi vui của thằng bé miarro (thằng nhỏ giúp việc ở trại) hay chiếc khăn trùm màu nâu sẩm của thím già Norade, là tôi cảm thấy trong lòng thật sung sướng vô cùng. Tôi yêu cầu họ kể cho nghe những chuyện xảy ra ở dưới đồng bằng, những buổi lễ rửa tội, những đám cưới hỏi... 
Nhưng điều mà tôi chú ý và thích nghe hơn cả là biết tin tức về cô con gái cưng của ông bà chủ trại, vị tiểu thư Stéphanette, thiếu nữ xinh đẹp nhất trong toàn vùng. Cố làm ra vẻ như không mấy quan tâm, tôi hỏi thăm xem nàng có hay đi dự nhiều dạ tiệc không, có nhiều chàng trai ngấp nghé tán tỉnh không. Và nếu có ai hỏi tôi muốn biết những chuyện ấy có ích lợi gì cho cái thân phận nghèo hèn của một tên chăn cừu miền núi như tôi, thì tôi sẽ trả lời rằng tôi đang tuổi hai mươi, và đối với tôi nàng Stéphanette là người thiếu nữ đẹp nhất trần gian.

NỤ CƯỜI CỨU RỖI

(Phỏng theo truyện NỤ CƯỜI của Saint- Exupery)




Tôi hoàn toàn trở nên quẫn trí.
Án tử hình chờ lúc mang đi.
Phải cố gắng làm một điều gì.
Bàn tay run, tôi móc điếu thuốc.
Nhưng không có diêm, làm sao hút?!

Qua chấn song, thấy bóng cai tù,
tôi gọi ngay, chẳng chút ưu tư:
"Anh có lửa không, cho tôi đốt?"

Anh cai tù dừng chân đột ngột,
khẽ nhún vai, bước đến chỗ tôi.
Chẳng hiểu sao tôi mỉm môi cười
khi hai ánh mắt cùng bắt gặp.
Được tạo bởi Blogger.