https://template.canva.com/EADah3dXgfY/1/0/400w-Ww3uiGNHTik.jpg


Chúng ta ai cũng có những câu chuyện và bí mật của riêng mình. Và thường nghĩ rằng tốt hơn hết nên giữ kín chúng trong lòng để không ảnh hưởng đến ai, và cũng vì chắc sẽ không có ai quan tâm. Nhưng thật ra, nếu bạn không chia sẻ, bạn sẽ không bao giờ biết chúng sẽ có hiệu ứng thế nào. Đừng ngại chia sẻ những câu chuyện của bạn, vì biết đâu đó là những câu chuyện mà những người quanh bạn đang tìm kiếm


Đó là tiếng nói thì thầm nào đó thỉnh thoảng thôi thúc mình. Hôm nay, nó lôi mình dậy ngồi vào máy và viết, thay vì để mình ôm cuốn sách ưa thích, cuộn trong chăn, vừa đọc vừa nghe gió đông xào xạc ngoài vườn trong những ngày nghỉ hiếm hoi này.

Những câu chuyện thì ai cũng có. Nhưng có người chọn chia sẻ, có người chọn lặng lẽ. Mình thì sẽ chọn lặng lẽ như cái bản chất của mình, cho yên thân. Nhưng tiếng nói nào đó cứ thì thầm:


đám cưới Công giáo

Chuông điện thoại reo lên trong khi tôi đang cầm cây bút viết vài dòng vào cuốn nhật ký. Một số điện rất quen nhưng trong phút chốc tôi không thể nghĩ ra là số của ai, vì từ ngày vào chủng viện đến nay đã 3 năm tôi mới cầm lại điện thoại. Tôi bấm nghe, đầu dây bên kia một giọng nói ngập ngừng.
- “Con chào thầy, à mà thôi em chào anh. Chào anh cho quen chứ chào thầy thấy khó quá”, tiếng một cô gái trẻ nói từ đầu bên kia.



Trong cuộc đời có bao giờ bạn bị “Ngã” chưa? Ngã về thể lý? Ngã về tinh thần? Sau mỗi lần ngã đó bạn có thái độ như thế nào, nằm yên tuyệt vọng trong đau đớn như Giuđa Itcariôt (Mt27, 3 – 5)? Hay dám đứng lên, phủi bụi để tiếp tục sứ mạng được trao cho mình như Phêrô (Mt 26, 69 – 75)?


“Ngã” – chắc chắn ai trong chúng ta cũng đã có kinh nghiệm: Có những cú ngã sơ sơ ta có thể ngay lập tức đứng phắt dậy và đi tiếp. Nhưng cũng có những cú ngã khiến ta không thể bò dậy nổi, ta đau đớn trong tuyệt vọng và tưởng chừng như mọi sự sẽ chấm dứt từ đây, ta muốn nằm lì ở đó để ăn vạ cuộc đời…. Chính ở điểm này đã tạo nên sự khác biệt giữa người hùng và kẻ nhát đảm. Người hùng thì dù có đau vẫn cố gắng đứng lên để đi tiếp, kẻ nhát đảm thì sẽ co vào ốc đảo riêng của mình và có thể tìm đến cái chết. Như vậy điều quan trọng trên đường đời không phải là không ngã, nhưng mỗi lần ngã ta hãy can đảm đứng dậy, phủi bụi và tiếp tục cất bước lên đường hướng về phía trước chứ không phải nằm lì ở đó để ăn vạ.

Khi đức tin và lòng đạo được dân gian hóa



Xứ Bùi Hoà, GP Hải Phòng, đã trải qua hơn 50 năm không có linh mục.

Các hình thức nguyện ngắm dân gian đã nuôi dưỡng đức tin của người quê tôi trong những giai đoạn ngặt nghèo nhất của lịch sử.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo ở Đồng bằng Bắc bộ. Các làng quê tôi có nhà thờ gần với nhà chùa. Có một số làng giáo dân toàn tòng nhưng đại đa số là làng xôi đỗ, nơi người Công giáo và và ngoài Công giáo sống chan hòa với nhau.

Hơn 50 năm giáo xứ không có linh mục

Sau năm 1954, giáo xứ của tôi không còn linh mục vì linh mục xứ đã cùng một số giáo dân vào miền Nam trong cuộc di dân. Làng tôi từ một làng toàn tòng trở thành một làng xôi đỗ.


THẰNG SÓC




1/ Chị Huệ là dân trôi sông. Chị trôi từ biển hồ Tonlé Sap, ra Mêkông, qua Châu Đốc, xuôi sông Hậu, về Long Xuyên, xuống Vàm Cống, dạt vô kênh Cái Sắn, tới Rạch Sỏi, lạc vào sông Cái Bé, lên bờ lang thang tới Sóc Ven…

Có một hạt bụi từ một tinh vân heo hút nào đó cuối dải Ngân Hà rơi, rơi, rơi mãi, xuống một mái lá của một khu chợ tồi tàn tại một ngã ba đường Sóc Ven. Hạt bụi trở thành em bé, mở cửa đời bước ra. Người mẹ trẻ nhớ làng cũ Sóc Khoun bên Campuchea, và vì Sóc Ven là nơi dân cư đa số là người Khmer, chị sinh em bé, và vì cha đứa bé tên Danh Cà (đã phụ rẫy chị, lên chùa tu, được lên chức sãi), chị đặt tên con là Sóc, Danh Sóc… 


Truyện ngắn

MẸ NUÔI

---//---


Trước ngày con được chịu chức linh mục ba tháng, mẹ gọi điện từ Mỹ về nói con cứ yên tâm, mọi việc đã có mẹ lo. Con không cần lo gì cả! Mà con nói với Dì Hai nữa, mẹ cám ơn dì đã nuôi con...

Câu nói cụt lửng, cộc lốc, tình cảm khô không khốc như chưa hề có máu mủ thịt thà. Chỉ là nó không nhận ra điều đó thôi, chứ mẹ nó thì vui vẻ ra mặt. Vẫn biết là mẹ ruột, vẫn biết là mẹ đẻ ra mình, nhưng chừng ấy năm chưa một lần ẵm bồng nâng niu, chưa một lần gần gũi, thì làm sao cảm nhận chút hơi ấm từ tim mẹ. Dẫu biết rằng mẹ thực lòng hối hận vì đã bỏ nó và chỉ muốn dành phần đời còn lại để bù đắp tình thương cho nó. Dù sao cũng hoàn cảnh đưa đẩy. Đời là thế. Tàn nhẫn… Khiến mẹ con chia lìa mấy chục năm trời.

Tùy bút

SỢ CHÚA!

---//---

Nghĩ mắc cười. Ngày bé, khi còn là một cậu lễ sinh, nó sợ nhất là vào phòng áo một mình. Có hai nơi trong phòng áo nó sợ hơn cả. Một vào bên trong bức màn của gian cung thánh. Hai là lại gần cái tủ áo lễ của cha xứ. Nó sợ! Bởi đơn giản ở hai nơi đó có Chúa.

---

Tùy bút

TÔI LÀM TRUYỀN THÔNG Ở CARITAS!

---//---

Có một hình ảnh mà tôi sợ nhất, đó là hình ảnh của các thai nhi bị giết.

Nhớ ngày còn đi học thần học, tôi được học môn Luân Lý Y Sinh Học, trong số các bài, có bài nói về tình trạng phá thai cũng như quá trình phá thai. Tôi đã không xem bất kỳ hình ảnh nào từ được chiếu từ video. Trong lòng bỗng giận luôn cả sơ giáo dạy môn đó. Bởi những hình ảnh đó ám ảnh tôi nhất, gây ra sự đau khổ nhất.

ảnh minh họa

“Bố ơi, con nghĩ kỹ rồi. Sau này con sẽ làm bác sĩ để tiếp nối truyền thống gia đình, dòng họ và nhất là con có thể giúp đỡ được nhiều người”. Ông bố khẽ gật đầu, mỉm cười với thằng con. Trong sâu thẳm con người ông, đó là một niềm hạnh phúc vô bờ bến mà đứa con trai dành cho ông.

Sau khi xác định được mục tiêu cho bản thân, Minh lao vào học tập. Suốt ngày nó cứ cặm cụi với đống sách vở. Thế nên cặp kính cận của nó ngày càng giống như cái đít chai thuỷ tinh. Bởi chưng, Minh hiểu rằng học là con đường ngắn nhất và duy nhất để trở thành một bác sĩ đa khoa. Còn về phần bố mẹ Minh, ông bà rất đỗi vui mừng và tự hào mỗi khi nhắc đến thằng con của mình. Một phần vì con mình đang nỗ lực để đạt được mục tiêu làm rạng danh gia đình và dòng họ. Phần khác vì con mình không giao du với mấy đứa trời đánh trong xóm. Cho nên, ông bà yêu thương và chăm lo cho Minh rất chu đáo. Ông bà cũng cầu Trời khẩn Phật đêm ngày và đi lễ chùa đều đặn.

Không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ, ba năm học phổ thông Minh đều đứng đầu lớp. Minh còn đạt giải nhất môn Hoá cấp quốc gia năm lớp 12 và đặc biệt là trong kỳ thi đại học Minh đã đỗ vào trường đại học y Sài Gòn. Minh cảm ơn Trời Phật đã cho mình kết quả như thế này và nó cũng thầm cảm ơn bố mẹ đã luôn quan tâm chu đáo. Minh tự hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học hành trong quãng đời sinh viên để trở thành một bác sĩ giỏi. Và sau này sẽ cưới một cô vợ hiền để cùng nhau phụng dưỡng bố mẹ. Ý chí và ước mơ đó bay theo Minh vào giảng đường đại học.

Truyện ngắn

ĐỜI LINH MỤC (phần 2)

---//---


Rồi cậu cũng trở thành linh mục. Nhưng cậu không còn thường xuyên đến Nhà Hưu Dưỡng nữa, cũng vì bận rộn với công việc của một mục tử. Ngày chịu chức linh mục, cậu cảm nhận rõ những lời của cha cố Phê-rô nói: “Đời Linh mục vinh quang lắm, được người ta ca tụng, tung hô. Nhưng đó không phải là mục đích của đời linh mục, cái chính là con có trung thành đến hơi thở sau cùng mỗi khi bị bắt bớ và chống đối hay không…”

***


Độc giả có thể xem nội dung được trình bày thẩm mĩ tại link gốc: https://ymagazine.net/vn/ban-tin-thang-6/toi-thu-bay




Trên đường đi bộ về, tôi nhớ lại, thật là đúng, quả thật con người là giống loài thích giao tiếp, thích tiếp xúc với nhau, thích hát, thích cười, thích ăn uống, thích ôm hôn. Nhưng nay, bằng lý trí, tôi chợt nhận ra rằng, bao nhiêu tháng qua, những người thân cận bỗng trở thành mối nguy hiểm sinh học, hoặc có nguy cơ là mối nguy hiểm sinh học, và chốn an toàn nhất là thế giới kỹ thuật số, nơi mà virus chỉ là phép ẩn dụ.

Lời của dịch giả

Hiện nay ở Toronto, Canada, các nhà thờ và nhiều nơi công cộng vẫn đang đóng cửa vì đại dịch COVID-19. Chắc chắn, các thánh đường trong Tổng Giáo phận Toronto rồi sẽ được mở cửa trở lại trong vài tháng sắp tới. Nhưng cho tới khi có vaccine, thì những cử hành phụng vụ và đời sống trong xã hội tại Bắc Mỹ sẽ không thể trở lại “bình thường” như trước được. Trước thực tại đó, Giáo sư Michael O’Connor qua bài viết “Saturday Night, Sunday Morning”, được dịch ra là “Tối thứ bảy, sáng chủ nhật”, đã miêu tả sinh động một tuổi tối đi xem hòa nhạc và tham dự thánh lễ vào buổi sáng ngày hôm sau. Các hoạt động diễn ra khi tình hình kiểm soát dịch bệnh đã khả quan hơn, khi một số sinh hoạt trong xã hội bắt đầu được trở lại hoạt động.

Giáo sư Michael O’Connor là giáo sư của trường St. Michael’s College thuộc Đại Học Toronto, Canada. Ông là giáo sư chuyên ngành Kitô giáo và Văn hóa (Christianity and Culture), ngành Nghiên cứu văn chương và truyền thông (Book and Media studies).

Truyện ngắn

ĐỜI LINH MỤC (PHẦN 1)

------------


Cậu hay đến cái Nhà Hưu Dưỡng Linh mục này mỗi tháng một lần cùng với các chủng sinh khác để tĩnh tâm. Rồi cũng từ những ngày lui tới ấy, cậu quen cha cố. Cũng chẳng biết nguyên do nào cậu quen cha nữa. Cha nói cái duyên thôi con. Cái duyên gắn kết cha con mình lại với nhau còn hơn cả máu mủ thịt thà.

“Ừ thì cái duyên.” Cậu tự nói thầm thế. Cũng vì cái duyên mà cậu mới đi tu.
Đẹp trai. Người ta nói cậu thế.
Học giỏi. Cũng người ta nói.
Hiền lành. Như trên.
…còn một đống lời khen của đám bạn dành cho cậu. Dĩ nhiên, không tự tin mới lạ, cậu tự tin hết chỗ nói. Đám bạn gái cứ liếc mắt đưa tình theo cái kiểu chủ động, mà cậu làm như không.

Bữa trước, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại theo ông chú vào Dòng tu của ổng chơi. Cũng có gì lạ đâu, chỉ là ăn uống, nói chuyện với mấy thầy mấy cha, xong chiều ra sân đá bóng. Ấy vậy mà về nhà cậu lại nhớ, lại thèm. Một cái gì đó cuốn hút cậu mãnh liệt lắm. Một tiếng gọi.

Thế là cậu thi vào Đại Chủng Viện. Dễ ợt.
Cậu nói: “Cái duyên mà!”

***

Cha cố Phêrô về cái nhà hưu dưỡng này cũng được ít năm, sau cái ngày kỷ niệm Kim Khánh Linh Mục. Người ta to nhỏ: “Làm cú chót, hốt hụi để về hưu an toàn.”

Ngày cha về hưu, giáo dân có vẻ mừng thầm. Thì cũng chịu đựng nhau cả hơn hai chục năm chứ còn gì. Ở cái giáo xứ này người ta thường xì xầm, phàn nàn cha nổi tiếng khó tính, khó chịu, khó hiểu và nhất là ham tiền. Bao nhiêu năm về đây mà cha có xây dựng được gì đâu. Xứ người ta thì xây nhà thờ, sửa nhà mục vụ, làm sân bóng cho thiếu nhi… còn xứ mình thì chỉ biết gom góp cho riêng mình cha. Nói đến đó rồi tặc lưỡi. Cha già mà!

***

Ừ thì già nên mới về hưu! Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu – giọng điệu khinh khỉnh của bà xơ nấu ăn nghe cứ như ấm ức lắm. Phòng kế bên thôi, cha trẻ đấy! Mới hơn bốn chục chứ bao nhiêu. Tội ngài! Đang chánh xứ ngon lành tự dưng tai biến mạch máu não, liệt nửa người. Cho nên dù có cố gắng lắm thì không chết là mừng rồi. Còn mơ gì chánh xứ nữa.

Ừ thì già rồi nên mới về hưu! Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu. Phòng đối diện đấy. Cha trẻ, bao trẻ luôn! Mới chịu chức được hai năm chứ mấy. Vậy mà cũng về hưu. Số là người ta tố lên giám mục ngài quen con bé Giáo lý viên khi đang làm cha phó. Thiệt tình!

Ừ thì già rồi nên mới về hưu! Nhưng mà có phải ai cũng vậy đâu. Phòng trên lầu kìa. Ứng cử viên cho xuất du học Italia chứ bộ. Tự nhiên ngơ ngơ ngáo ngáo như trên mây. Gặp ai cũng cười cười làm quen. Vui cũng cười, buồn cũng cười. Vậy là biết rồi heng!

***

Ở cái Nhà Hưu Dưỡng Linh mục này là thế, lúc nào cũng im ắng. Mà không, thỉnh thoảng có ồn ào một chút. Vài lần trong năm, vào dịp lễ tết cũng có vài người động lòng trắc ẩn đến thăm. Những ngày còn lại thì cái không khí im ắng ấy như muốn nuốt trọn, bao phủ lên từng vách tường, gốc cây và con người nơi đây. Hai hàng cây dầu tỏa bóng che gần hết khoảng sân bê tông nứt nẻ vết chân chim. Nhiều chỗ cỏ len lên để sống, để hít hà không khí. Ngọn cỏ tưởng chừng vô thường ấy lại toát lên một sức sống mãnh liệt không gì có thể cản nổi. Nó làm cậu liên tưởng đến các cha già hưu nơi đây. Già nhưng chưa cỗi. Già nhưng lại tràn đầy nhựa sống.

***

Thế là cậu quyết định nhận cha làm cha bố. Cha nói trước giờ chưa nhận ai. Cậu tặc lưỡi: “Thì giờ nhận con!” Cha cười. Cậu cũng cười. Ngoài trời nắng lên cao.

Bữa cậu đến thăm cha, gặp mấy xơ cũng đang ở đó. Vừa nhìn thấy cậu, bà xơ ngơ ngác hỏi: “Ai vậy cha?” Cha già cười tươi, cậu cũng cười. Bà xơ được dịp nói lớn:
- Trời, cha già vậy mà chưa kế hoạch hả? Hơn tám chục mà vẫn còn có con.
- Thì tre già măng mọc! Trước giờ cũng có đứa nào đâu. Nay có nó cho vui tuổi già – vị linh mục già không giấu được niềm vui qua ánh mắt.

***

Nơi cậu, người ta dễ dàng nhận ra sự sống căng tràn. Nhiều người nhận xét tương lai cậu sẽ rạng ngời. Sau này làm linh mục rồi chắc còn sáng láng nữa. Cậu cũng thấy vậy nên có phần tự tin hơn. Mà hình như sự tự tin chưa đủ làm hành trang cho cậu. Cậu hay vào nhà hưu hơn mỗi khi rảnh rang. Không làm gì khác ngoài việc nói chuyện với cha cố. Có cái gì đó nơi các cha già nói chung và cha bố của cậu nơi đây cuốn hút lắm. Cậu hay hỏi cha bố về đời tu, về thiên chức linh mục và đủ thứ linh tinh liên quan đến đời tu mà cậu chợt nghĩ ra mỗi khi nói chuyện với ngài.

Cậu nhớ có lần cha nói với cậu đời linh mục là theo Chúa từ phòng Tiệc Ly đến đồi Gôn-gô-tha. Nên những ai đã lỡ mang trong mình cái ao ước vinh quang của đời linh mục thì cũng mau chóng nhận ra rằng chẳng có tương lai nào cho linh mục cả. Ngày tạ ơn Tân Linh Mục bao nhiêu người ca tụng, chào đón như hứa hẹn một tương lai sáng ngời. Đời linh mục dẫn dắt biết bao linh hồn về với Chúa, làm biết bao việc lành phúc đức với hết trách nhiệm và tình yêu của một mục tử. Ấy vậy mà chỉ một chút gì đó khiến giáo dân không vừa ý thì ngay tức khắc những tin đồn và trăm ngàn thứ xì-can-đan như cứ dồn dập tứ bề. Trò làm sao mà hơn thầy, thầy mà còn bị người ta đóng đinh và chết nhục nhã thì trò làm sao tránh được. Đời linh mục lúc lên voi, khi xuống chó, có khi xuống dưới bụng chó. Vui đấy, người ta ca tụng đấy. Nhưng rồi cũng lên thập giá đấy. Cái quan trong không phải là mình được gì, mất gì nhưng là trung thành, trung thành thật sự, trung thành đến giây phút cuối con ạ.

***

Hôm vừa rồi, cậu lên chào cha bố lần cuối để vào Đại Chủng Viện. Cha chẳng khuyên chẳng lơn gì với cậu. Cha nói cha về hưu vậy mà hay. Bữa cha quản hạt An-tôn cha bị giáo dân rải thư tố ngài khắp nơi, lên cả giám mục nữa. Tội ngài! Người ta nói ngài già quá, khó tính, lại còn ham tiền. Giờ ngài buồn lắm. Mất ăn mất ngủ. Họ làm khó giám mục, buộc ngài phải về hưu. Xuống tinh thần lắm con. Vừa kể đến đó, vị cha già quay lưng lại phía sau, làm như cố giấu hai hàng nước mắt chỉ trực trào ra. Mắt đỏ hoe.

Rồi cậu đi.

Cha dúi vào tay cậu mấy quyển sách chia sẻ Lời Chúa cùng với mấy trăm ngàn, thì thầm: “Cho con mua sách mà đọc.”

***

Vừa vào chủng viện chưa tròn tháng, người ta báo tin cha bố cậu bị nhồi máu cơ tim, phải đi cấp cứu. Cậu vội vàng về thăm. Bác sĩ nói phải có người nhà ký giấy và phải có tiền mới chuyển viện lên tuyến trên được.
- Thân linh mục già, con cái đâu ra mà ký giấy - Cha trả lời với bác sĩ gọn lơ.
Cậu đến, cha cầm tay thì thầm vào tai cậu mật mã, số sủng gì đó, để mở cái két sắt được giấu kín trong góc phòng. Về đến phòng cha, loay hoay mãi, ướt đẫm mồ hôi, cậu mới mở được cái két sắt. Hai chục triệu, năm trăm, bốn chục ngàn. Gói hai chục triệu được bỏ vào phong bì riêng, vài chữ nguệch ngoạc: “Dành cho con, ngày con bước lên Bàn thánh”. Nhìn gói tiền, cậu thở dài. Gia tài của cha già là đây sao? Gia tài của một đời linh mục là đây sao? Gia tài của một linh mục mà người ta cho là ham hố tiền bạc là đây sao? Cậu tự hỏi lòng mà hai mắt đã ngấn nước.

***

Chia tay cha bố, bước ra sân, lòng cậu nặng trĩu như thể muốn chìm xuống tận dưới đáy. Bao nhiêu sự tự tin bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Cậu bước đi, đôi chân có chút do dự. Hình như sự tự tin, đẹp trai, giỏi giang…và trăm ngàn những thứ bên ngoài vẫn chưa đủ cho một linh mục tương lai. Có cái gì đó sâu hơn, ở tận bên trong. Ừ, thì cha bố nói rồi: Sự trung thành! Không biết mình có trung thành theo Thầy đến hơi thở cuối cùng không nữa? Cậu tự hỏi thế. Rồi lên đường.

Ngoài sân nắng vàng ươm. Vươn lên từ những khe nứt nẻ của cái sân bê tông, mấy ngọn cỏ cứ xanh mướt. Gió khe khẽ, ngọn cỏ nghiêng ngả nhưng vẫn sống, vẫn nở hoa. Mặc cho phía dưới chỉ toàn là bê tông cốt thép.

NGÀY CỦA CHA - VIẾT CHO BẠN TRẺ

ảnh minh họa

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Có biết bao tâm tình mà ta đã bày tỏ để đền ơn, đáp nghĩa bằng những quà tặng quý giá, với những lời sẻ chia, thăm hỏi dành cho ai đó… Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng người cần tri ân thăm hỏi trước tiên là chính song thân của mình không?  
Bạn đã đọc câu chuyện cảm động của ông lão đi sửa chiếc điện thoại chưa?

Truyện ngắn

BÀ MẸ BẤT HẠNH!

---------------
hình minh họa


Bà nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở thoi thóp…
Tôi giơ cao Mình Thánh Chúa, rồi hô: Mình Thánh Chúa Ki-tô. Bà ú ớ như đáp lại câu “Amen” mà dường như nên lời. Hai hàng nước mắt chảy trào ra…Bà há miệng rước lấy Chúa như là cứu cánh cho cuộc đời, rồi nhẹ nhàng trút hơi thở sau cùng.
Bà ra đi vào một chiều buồn. Trời âm u, rồi mưa. Dường như ông trời đang khóc cho bà, một người mẹ đáng thương.

***



CHỊ LAN


Tôi nhìn vào mắt chị Lan. Đôi mắt chị thâm quầng, sâu thăm thẳm, đầy ắp bóng tối, nhưng ráo hoảnh, khô khốc. Hỏi, chị lau mũi:

- Cô ơi! Tôi không còn nước mắt mà khóc nữa rồi. Bao nhiêu cay đắng, khổ nhục, tôi nuốt hết vào trong, để cố sống mà nuôi con.

Tôi hỏi:

- Chuyện thế nào ạ?

Chị bắt đầu kể đều đều, buông buông, nghèn nghẹn, đau đau, đầy dẫy chán chường, chất ngất phiền muộn, thất vọng ê chề, gần như tuyệt vọng:

- Cô Mây ạ! Tôi không mảy may kỳ thị tôn giáo, cũng không một chút thành kiến đạo này đạo khác. Tôi không dám khuyên lơn ai. Chỉ mong đây là chuyện của riêng tôi, đừng ai rơi vào hoàn cảnh của tôi, hay tương tự như tôi. Lại càng cầu xin Chúa cho tất cả những đôi vợ chồng công giáo, hay không công giáo, hay hôn nhân khác đạo, xây dựng được một gia đình thành công, biết tôn trọng nhau, vợ chồng bình đẳng, hạnh phúc vẹn tròn.

Truyện ngắn
 TÔI VÀ EM - Tân chủng sinh và bà sơ nhỏ của Chúa



Ngày tôi nhận giấy báo đỗ Đại chủng viện, cũng là ngày em mặc chiếc áo dòng đen dài, với chiếc núp trên đầu trong ngày lễ khấn lần đầu tại một Hội dòng ở gần nhà tôi.


***********************

Tôi gặp em lần đầu tiên trong một thánh lễ dành cho sinh viên công giáo Bùi Chu tại Hà Nội . Ngay thời điểm đầu tiên ấy, hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn , gương mặt xinh xắn và nụ cười ẩn khuất sự e thẹn đẹp đến đáng yêu . Thoạt đầu tôi nghĩ em đã là đệ tử cửa nhà dòng rồi chăng . bởi chiếc áo em mặc mai tóc ngắn ngang vai được kẹp gọn gàng trông hệt như những đệ tử trong các nhà dòng. Sau đó ít lâu tối mới biết em vẫn đang học đại học.

Hình ảnh đầu tiên về em cũng làm tôi thấy có chút ngỡ ngàng và bị thu hút. Nhưng sau thánh lễ tôi ra về và cái cảm xúc ấy cũng nhạt dẩn rồi đi vào dĩ vẵng.

THƠM THẢO MÙA CÔ VY

ảnh minh họa

1/ Đùng một cái, chú Bão, em trai anh Gió, cũng tân tòng, trở lại đạo để hợp thức hóa hôn nhân, từ mãi bên Meo - bơn, Úc - đại - lợi điện thoại về. Chưa kịp thăm nom hỏi han chuyện gia đình vợ chồng con cái, chú ấy đã bô bô:

-Miền Tây nắng nóng, khô hạn lắm phải không? Nghe nói nước mặn ngoài biển chảy ngược vô, nhiễm mặn nhiều nơi, đâu cũng mất mùa. Quê mình, nước mặn từ Rạch Sỏi vô sông Cái Sắn tới Tân Hiệp rồi phải không? Đói là cái chắc. Lại vướng nạn dịch bệnh Cô Vy. Người nghèo sẽ khốn đốn thôi… Vợ em mới sanh con trai, mẹ tròn con vuông. Mừng quá, chúng em muốn gởi tiền về, xin với đời một thánh lễ tạ ơn. Nhờ anh chị mua cho vài tấn gạo, loại ngon ấy, và một ít nhu yếu phẩm để tặng người nghèo, lúc nào thấy cần cho thì cho. Coi như của thơm thảo mùa Cô Vy ấy mà.

(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)

Mời đọc phần 1; phần 2


Những năm đầu của đời tu trôi nhanh hơn Hùng tưởng. Hùng hạnh phúc và trân quý từng ngày được sống với tư cách là một chủng sinh. Cậu lao vào phục vụ hết mình, việc gì cũng làm, không hà cớ điều chi. Có lẽ, những năm tháng không được sống cho ước mơ làm Hùng có suy nghĩ là cậu sẽ dành cuộc đời phục vụ để bù đắp lại. Khi người ta phải hy sinh, đánh đổi thật nhiều để có được một thứ gì đó, họ sẽ quý nó như một bảo vật. Với Hùng, ơn gọi là một thứ như vậy. Cậu mơ về những làng bản xa xôi mà một ngày nào đó mình có thể đặt chân tới. Cậu muốn là một linh mục của người nghèo. Cậu khao khát mang Chúa đến cho những con người tội nghiệp ấy. Còn nhiều kế hoạch và dự định tốt đẹp trong đầu mà Hùng ước ao một ngày nào đó có thể thực hiện được….

Nhưng trong cuộc đời này có một thứ chắc chắn là: không có gì chắn chắn cả. Sau những năm tháng rất đẹp và đầy lý tưởng, Hùng bắt đầu phải đối diện với thử thách của chính mình…

--------------------


(“Trái chín phải đợi” lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về hành trình ơn gọi của một chủng sinh. Người viết xin chân thành cảm ơn Thầy đã chia sẻ và đóng góp cho truyện ngắn)


Đêm thứ bảy trước đó, mưa to suốt đêm, Hùng không ngủ được. Sáng sớm Chúa Nhật, đúng bốn giờ, Hùng mượn được một chiếc áo mưa của người em trong đơn vị rồi trèo tường, ra đường lớn, bắt xe về quê. Ngồi trên xe rồi, cậu suy nghĩ trong đầu những câu hỏi có thể sẽ gặp và trả lời thử. Chưa bao giờ Hùng thấy hồi hộp như thế…

Đúng mười giờ sáng, xe dừng trước cổng chủng viện Hoa Thanh.

Chủng viện rất lớn, nhìn qua then cửa, phía bên trong, có mấy người thanh niên mặc áo trắng nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Hùng nhìn chiếc áo sơ mi màu trắng mình đang mặc, lòng thầm cảm ơn Hồng Lam.
Cậu quyết định bấm chuông.

Một chú ứng sinh ra mở cửa:
- Xin lỗi, anh tìm ai? – Người thanh niên lịch sự
- Cho tôi gặp cha Ái – giám đốc chủng viện. Tôi có hẹn với Ngài. Rồi như để chứng minh điều mình nói là thật, Hùng rút lá thư đã bị nhòe mực do gặp trời mưa, đưa cho người canh cổng.

Chú này nhìn tờ giấy, cười rồi nói:
- Mời anh vào nhà khách chờ để em đi báo với cha.
Được tạo bởi Blogger.