Người Công giáo và những tập tục ngày Tết


Tin, bài liên quan:  Tết của người Công giáo

Tết là ngày lễ hội truyền thống đã có từ ngàn xưa. Ngày Tết có ý nghĩa thiêng liêng, mang đậm bản sắc dân tộc. Đã là người Việt Nam thì dù sống ở đâu, từ thành thị đến thôn quê, từ vùng đồng bằng đến vùng cao nguyên, dù ở trong nước hay đang sinh sống ở nước ngoài, dù thuộc những thành phần xã hội khác nhau, dù có chính kiến khác nhau, dù theo tín ngưỡng khác nhau… cũng đều coi Tết là một ngày trọng đại, cũng đều có chung một niềm hân hoan đón mừng ngày Tết. Tết đã đi vào tim óc mỗi một người Việt Nam.

Những người tương đối lớn tuổi đã từng sống ở miền Bắc đều rất quen thuộc với câu nói “Ba vua, lễ Nến, Tết đến sau lưng.” Theo thứ tự thời gian, sau lễ Ba vua (tức lễ Hiển Linh) đến lễ Nến (tức là lễ Đức Mẹ dâng Chúa Giêsu vào Đền thánh) rồi Tết đến ngay sau đó. Điều này cho thấy người Công giáo gắn bó với văn hoá dân tộc và sự tương quan giữa lịch đạo và lịch đời trong việc tính ngày Tết là điều dễ hiểu.

Con tôi làm cha

ảnh minh họa

- Con muốn làm cha.
- Thằng mắc dịch, mới mười mấy tuổi đầu, vợ con đâu mà đòi làm cha.

- Không, cha xứ cơ, như cha chánh Toàn í.
- Ôi trời, mày khùng rồi hả Hoàng, mày làm cha của mấy sắp nhỏ tao còn thấy lo, giờ mày đòi làm cha thiên hạ, chắc tao chết với mày quá. Không được.

- Sao lại không được?
- Tính mày nóng như lửa, không đi tu được.

- Nóng thì từ từ sửa. Kệ, con cứ đi.
- Ối bu nó ơi, thằng Hoàng nó muốn đi tu….


Vợ tôi hất hả dưới bếp chạy lên, mặt nhợt như tàu lá, đứng chôn chân trước cửa, không tin nổi vào lời vừa nghe.


ảnh minh họa

Mùa hè năm đó, anh em con từ Đà Lạt trở lại Sài Gòn sau chuyến nghỉ hè của nhà Dòng. Chuyến xe chiều sẽ đi ngang qua Thị Trấn, nơi nhà mình ở trọ. Con muốn mời anh em ghé thăm nhà mình lắm. Nhưng sao mời được! Nhà mình thuê ở trọ lúc đó nhỏ quá, lại nằm trong con hẻm sâu dích dắc. Anh em thì đông, đi đường xa đã mệt. Nên thôi…

Con tự nhủ, thôi thì khi xe chạy ngang nhà con sẽ tranh thủ nhìn lại cái khung cảnh quen thuộc một chút cũng được. Biết đâu lại được nhìn thấy Má ở khúc đường nào đó của Thị Trấn. Má giờ này đang bán “ca hai”, cho mấy khách ăn lúc chiều xâm xẩm.

Thị Trấn ấy như một cái lòng chảo. Hai bên là hai con dốc. Về nhà mình, dù đi hướng nào, cũng có thể nhìn thấy Thị Trấn trước khi xe đến nhà. Mỗi lần có dịp về nhà, con thường xuống xe ở quãng xa trên đỉnh con dốc. Đứng từ trên nhìn xuống, có thể quan sát cả Thị Trấn. Rồi từ trên đỉnh dốc, con tàn tàn đi bộ xuống, thế nào cũng gặp được Má đang lui cui bên chiếc xe đẩy bán cháo lòng. Có lúc con làm Má giật mình: Ủa con, mới về hả? Sao hong chịu báo trước gì hết, cái thằng…

Cứ mỗi độ Xuân về, lũ trẻ chúng em lại rạo rực chờ đón từng ngày. Có đứa thích Tết vì được may áo mới. Đứa khác thích ăn ngon, được tiền lì xì. Cũng có đứa phát biểu làm người già cười méo xệch: “Cháu khoái Tết vì được thêm một tuổi”. Riêng em thích không khí ngày Tết. Trẻ con không đứa nào là không thích Tết. Chúng không hiểu tại sao người lớn ai cũng sợ Tết.


Năm đó vào khoảng 25 Tết, nửa đêm em giật mình thức dậy, nghe nỗi lo Tết của cha mẹ:
- Tết nhất đến nơi rồi mà nhà mình không có một xu dính túi.
- Tiền bán bốn tạ thóc hôm nọ đâu em?

- Anh tưởng vẫn còn nguyên đấy. Từ hôm đó đến nay phải đi mấy đám cưới, tiền chợ, tiền thuốc cho con.
- Em tính xem Tết này nhà mình phải mua sắm những gì?

- Mua 30 ký gạo nếp, đậu, thịt, lá gói bánh chưng.
- Thôi em ơi, đang eo hẹp, nghỉ gói bánh một năm đi.
- Không được đâu anh. Năm nào nhà mình cũng gói để tạo không khí gia đình ngày Tết. Với lại phải gói cho con kiếm cái bánh ăn Tết, chứ để chúng chết thèm tội nghiệp. Còn phải biếu xén chỗ này chỗ kia. Đi mua sao chịu nổi!

(Bức thư này được lấy cảm hứng từ Truyện ngắn Ngày mở tay, một tác phẩm của Lm Cao Gia An, S.J)

Thư gửi ba

ảnh minh họa

Ba thân mến!

Ba còn nhớ không?
Ngày xưa, mỗi đêm trước khi ngủ, không bao giờ ba quên kể cho con một câu chuyện. Chẳng phải là chuyện cổ tích, cũng chẳng phải là chuyện người ta, nhưng ba kể cho con về chuyện đời ba. Những câu chuyện đơn sơ, gần gũi, không được tô vẽ, gọt dũa ngôn từ mà hấp dẫn làm sao. Chúng dẫn đưa con vào một miền đất mênh mông của tưởng tượng. Chúng đưa con vào những giấc ngủ say sưa, mơ mộng. Và không ngờ nhất, chúng đã vẽ lên trong con một giấc mơ: giấc mơ viết tiếp giấc mơ còn dang dở!!!

NỒI BÁNH TÉT ĐÊM GIAO THỪA



Tôi sinh ra thôn A Đông, xã Duy Phú, Duy Xuyên, vùng đất sát bên tháp Chàm Mỹ Sơn một trong hai di sản văn hóa của Quảng Nam, đó là miền quê nghèo không có phù sa. Ông tôi kể cụ tiền hiền chọn vùng đất cao này để tránh lụt lội, nhưng không bị lụt lội thì không có phù sa, nên đất đai cằn cỗi. Quê hương chỗ nào đẹp thường nghèo, thiên nhiên trớ trêu như vậy, nên nơi tôi ở rất đẹp nhưng vun vồng khoai lang muốn kiếm cái củ phải tốn cả hai ba gánh bổi. Cũng may là cây năng sầm, sim, mua, đuôi diều mọc đầy dưới chân tháp, chặt về bỏ chuồng trâu rồi mang ra gò trồng khoai, trồng sắn.

Quê nghèo nhưng bù lại được vây bọc vô số huyền thoại và tôi lớn lên trong không gian huyền thoại bên nồi bánh tét. Bây giờ tôi tin một cách chắc chắn rằng “Vùng đất nghèo nhất chính là vùng đất không có một manh huyền thoại, chứ không phải vì thiếu lúa gạo”. Quê nghèo nhưng nhà nào cũng chừa ra mảnh ruộng tốt nhất để trồng vạt nếp kiếm vài ang(*) để dành tết nấu nồi bánh tét. Giá trị của nồi bánh tét không chỉ là những đòn bánh được vớt ra sau khi nấu chín mà giá trị của nó nằm ở chỗ những đứa trẻ ngồi bên ngọn lửa reo vui, mang lại không khí ấm áp của đêm trừ tịch lạnh giá, háo hức không phải chỉ là chờ đợi những đòn bánh nhỏ xíu mà người lớn gói riêng cho mình, mà háo hức bởi những câu chuyện của người lớn bên nồi bánh. Với tôi, ngày ấy, sự háo hức bởi bên ngọn lửa ấy ông tôi kể cho tôi nghe những câu chuyện, những huyền thoại về quê hương.

Truyện ngắn
ĐỜI TU XUẤT


Ôm xác con vào lòng, hắn cố nuốt nước mắt vào tim. Đứa con, lẽ sống của hắn, tuy ngày xưa hắn từng muốn bỏ nó để giữ thể diện, nay cũng đã không còn. Tình yêu tan vỡ từ ngày vợ hắn bỏ ra đi, đến giờ lẽ sống cũng không còn, hắn không còn thiết tha gì cuộc sống này nữa. Ngước mắt lên Thánh Giá, hắn tự hỏi: Chẳng lẽ cái giá phải trả cho những sai lầm lại quá đắt vậy sao? Chẳng lẽ đời những kẻ tu xuất lại tệ hại vậy sao?

***
35 tuổi tự nhiên hắn muốn đi tu. Nghĩ cũng lạ. Mà người ta nói tu đâu phải dễ. Không phải ai đi tu cũng được bởi Chúa gọi thì nhiều mà chọn lại ít. Biết thế nhưng hắn vẫn cứ cố gắng và nỗ lực. Mãi đến khi tìm hiểu đến Hội Dòng thứ ba thì hắn mới được nhận. Hai Hội Dòng trước không nhận hắn bởi đơn giản “cây già thì khó uốn”. Hắn không nản chí, và đã thành công. Giờ cũng đã là thầy Sáu chứ chẳng chơi. Năm sau được người ta gọi bằng “cụ” rồi, hắn tự nghĩ thế rồi cười thầm.

Truyện ngắn:

Thực hư


Con gái của tôi sắp ra trường. Niềm vui chưa đến mà bất đồng quan điểm giữa tôi và mẹ nó đã ồn ào từ lâu. Tôi muốn cho cháu du học bên trời Mỹ để nâng cao học vị. Vợ tôi không dám để cháu rời xa tổ ấm, một thân một mình thân gái dặm trường giữa xứ lạ quê người. Đất nước Hoa Kỳ đúng là thiên đường của người tầm trú, nhưng đồng thời cũng là cánh rừng đầy chông, mìn, bẫy. Thật khủng khiếp cho những con nai vàng ngơ ngác chỉ quen đạp trên lá vàng khô và chỉ lá vàng khô…

Còn cậu con lớn nhà tôi cũng sắp tốt nghiệp bác sĩ. Mẹ nó một hai không cho nó nhận nhiệm sở và còn ép cưới một cô Việt kiều. Dưới mắt bà ấy, cái đất Sài Thành này không còn có cô gái nào đáng làm dâu của bà rồi! Thật chán chết đi được! Cậu ấm cũng lắm bản lỉnh, nó không theo ý Mẹ, cũng không chiều ý tôi. Nó lại đòi đi tu làm “cha người ta”. Bởi thế, không lạ gì mà căn nhà của chúng tôi không ngớt khói lửa chiến tranh, hết chiến tranh nóng đến chiến tranh lạnh. Thật chán chết đi được!

GIÁNG SINH VỀ TRÊN XỨ NGÀN


Nếu một lần nào đó đôi bàn chân bạn đặt đến vùng xứ ngàn này, chắc có lẽ bạn sẽ đặt câu hỏi? Tại sao được gọi 1 ngàn, rồi 7 ngàn và tận cùng là 14 ngàn. Phải chăng là 7 ngàn sẽ nhiều hơn 1 ngàn, hay 14 ngàn sẽ giàu hơn 7 ngàn. Có người nói đùa ở 7 ngàn mua gì cũng bằng 7 ngàn. Có nhiều giả thuyết nói về xứ ngàn này. Với tôi giả thuyết địa văn hóa hợp lí nhất vì do đặc điểm vùng miền Tây Nam bộ kênh rạch chằng chịt, và kinh tế tại vùng này là nghề nông. Nên việc nguồn nước vô cùng quan, bởi thế các mỗi 1km sẽ có một con kênh để dẫn vào nguồn nước, để thuận tiện cho việc ghi nhớ, người dân bản địa đã ghép từ “ngàn” vào.

Hồi bút:

GỐC HOA SỨ VÀ VỊ ĐAN SĨ GIÀ

Tưởng nhớ Thầy Duy Sinh dịp giỗ giáp năm - 29/12

.
Trong cuộc đời này, có những người bước vào và đi qua đời bạn, rồi họ ghi vào đó những ấn-tượng khiến bạn không bao giờ quên kể cả khi họ đã biệt trùng xa cách.

Hôm nay lễ giỗ một năm của thầy Duy Sinh, có lẽ hình ảnh của thầy nhiều người vẫn còn giữ đậm nét, những kỷ niệm vui buồn vẫn còn đây. Một năm rồi thầy khuất bóng nhưng chắc chắn những gì thầy để lại vẫn nguyên vẹn. Riêng tôi, dù có thêm bao nhiêu năm nữa và suốt cuộc đời vẫn không quên lần đầu tiên tôi gặp thầy. Giỗ của thầy tôi muốn gợi lại những ấn tượng tốt đẹp ấy như một lời cảm ơn chân thành thầm gởi đến vong linh người thầy đã khuất.

NGỤ NGÔN GIÁNG SINH nhân năm Con Chó
(phỏng theo một truyện thiếu nhi của MARIE NOEL)


*MARIE NOEL (1883-1967) là một nhà thơ (tên thật là Marie Rouget) và huyền sĩ (mystic) Công giáo Pháp. Hiện giáo phận Auxerre đã tiến hành xin phong Chân phước cho bà.


Buổi chiều ngày thứ sáu Khởi nguyên, sau khi đã sáng tạo trời đất muôn vật, Thiên Chúa dựng nên một con chó xinh đẹp và Ngài lấy làm hài lòng. Thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi Ngài mới nói với chó con:
- Này chó con, ngươi xinh xắn lắm. Hãy đi xuống trần gian mà chơi đi. Ở đó ngươi sẽ không thiếu thốn gì đâu. Ta đã tạo dựng mọi sự tốt đẹp lắm rồi. Có mèo rồi, có chuột rồi - nguơi tha hồ mà đuổi.
Nhưng chó con tỏ vẻ không vui, nó nói:
- Lạy Chúa, con không muốn đi. Ngài hãy cho con ở lại đây. Con sẽ giữ nhà cho Ngài.

- Ồ, chó con! Không có việc chi cho nguơi làm ở đây đâu. Thiên Đàng của ta làm gì có kẻ trộm.
- Nhưng con có thể làm trò cho Ngài vui, có thể quẫy đuôi mừng khi Ngài đi đâu về!
- Ôi chó con! Không cần ngươi đâu. Ta đã có cả cơ binh thiên thần hầu hạ rồi. Mà ngươi đâu có biết ca hát hay như họ. Ngươi chỉ biết sủa thôi. Dưới đó mới là đất dụng võ của ngươi.

Truyện ngắn:

LÁ THƯ TỪ THIÊN ĐÀNG 

.

Ôm một xấp giấy tờ trong tay ông già Noel từ trong Cung Thánh Thiên Đàng bước ra, thánh Phêrô đang đứng ngay cửa, ngài tiến lại và bắt chuyện:
- “Chào ông già Noel, mỗi mùa Giáng Sinh thì ông luôn bận rộn với khối công việc, vất vả cho ông quá!”

Ông chưa kịp trả lời thì thánh Phero đã hỏi tiếp:
- “Ủa, tuần lộc của ông đâu rồi sao không thấy?”. Ông già Noel vuốt râu cười rạng rỡ:
- “À, lúc nãy có mấy thiên thần mượn chín con tuần lộc của tôi để lượn một vòng rồi!”.

ảnh minh họa

Một nhà văn đã từng nói, anh có thể mang nhà thờ ra khỏi vùng đất tôi sống, nhưng không thể mang tôi ra khỏi ánh sáng của nhà thờ đã có trong trái tim tôi.


Đất nước bước vào giai đoạn mới, có những chuyện nhiều người biết, nhưng chỉ có thể nói đến vào những thời điểm thích hợp. Câu chuyện tôi kể cho các bạn đã xảy ra ở nhiều gia đình, nhiều người. Do vậy cách tiếp cận giản dị nhất là hãy bắt đầu từ gia đình tôi, từ mẹ tôi. Đó là một người phụ nữ bình dị như biết bao người phụ nữ khác ở miền Bắc. Bà mang tên thánh là Maria.

CÔ GÁI XÓM ĐẠO ĐI THOÁT LY


Mẹ tôi sinh ra trong gia đình Công giáo ở Hà Nội. Ông ngoại tôi là người Tây học, nói thạo tiếng Pháp và là một trong số những người ít ỏi đầu tiên ở Việt Nam hành nghề nhiếp ảnh. Số phận đưa đẩy ông ngoại tôi phiêu bạt về một tỉnh miền Trung du. Ở đây mẹ tôi gặp cha tôi và từ đó bà bắt đầu một sống thăng trầm theo gia đình nhà chồng.

Cha tôi là con trưởng. Mẹ tôi về làm dâu, ở cùng cha mẹ chồng. Ông nội tôi là một người biết làm ăn nên có chút khá giả. Cũng như những thanh niên khác thời đó, cha mẹ tôi tham gia công việc nhà nước, cha tôi đi bộ đội, mẹ tôi tham gia vào đoàn thể như Hội Phụ nữ xã – huyện, Dân công, Bình dân học vụ.

ĐÔI DÉP CỦA CHA

ảnh minh họa


Trong đời sống gia đình, có những lúc như đi vào ngõ cụt. Nghèo đói khổ cực làm cho con người phải nghi ngờ Thiên Chúa và đôi khi đánh mất niềm tin. Một chút chia sẻ sau đây như một lời mời gọi, nhắc nhở và xác tín hơn vào tình yêu của Thiên Chúa khi phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống.

Nghèo đói cơ cực dường như luôn quanh quẩn trong nhà Mai, từ lúc Mai bắt đầu vào mẫu giáo cái nghèo đã bám chặt lấy Mai. Nhà nghèo, mẹ mất sớm vì căn bệnh ung thư phổi. Một mình gà trống nuôi con, cha quyết định ở vậy để nuôi con khôn lớn nên người. Chiếc xích lô là bạn đồng hành cùng cha mãi sáng sớm đến khi chiều về, lưng cha ước đẫm mồ hôi, cái quần cũ rách với đôi dép lào mẹ mua đã 3 năm giờ chỉ còn hai chiếc quai để làm điểm tựa cho đôi chân, cái nón lá tả tơi che nắng che mưa cho cha giờ cũng chỉ còn cái sườn. Nhìn cha mỗi khi chiều về lòng Mai quặn thắt. 

Đối với cha lúc này Mai là tài sản quý nhất, cha không ngại khó khăn vất vả, ngày đêm luôn kiếm tiền để nuôi Mai ăn học nên người mong sao thoát cảnh cơ cực này. Ngày qua ngày, những tấm giấy khen của cô con gái xinh đẹp đã dán kín cả bức tường bằng vách đất cũ kĩ dưới bàn thờ. Mỗi khi làm về nhìn con ngày càng lớn lên, khôn ngoan, học giỏi, lòng cha tràn ngập niềm vui và hạnh phúc, nước mắt cuộn tròn lăn trên gò má đầy xương sóc ấy.

CHUYỆN XỨ ĐẠO

Giáo xứ tôi có một bà gần 70 tuổi là đạo mới, người chồng tuy chưa học đạo, nhưng thỉnh thoảng cũng đến nhà thờ dự lễ. Gia đình họ có 2 người con, một trai và một gái. Người con trai là kỹ sư điện lạnh, người con gái là giáo viên, cả 2 cùng làm việc, sống xa nhà.

Chuyện vợ chồng thì ở đâu cũng thế, lắm lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt là chuyện bình thường. Bà này có tính cách khác với nhiều phụ nữ Nhật Bản, đó là ít mềm dẻo, ngọt ngào, không nịnh hót và dám nói thẳng, nói thật bất luận người đó là ai.

Khi về hưu rồi, vợ chồng có nhiều thời gian ở bên nhau hơn, nhưng số lần cãi nhau cũng nhiều hơn. Có lúc bà ấy không chịu nỗi, đành ôm tài sản, cuốn gói “đi bụi” coi công viên là nhà. Đến lúc tiêu xài hết tiền, thì xin vào Chùa nấu cơm và mong tìm cuộc sống thanh tịnh. Nhưng vì tính cách thẳng thắn, sau vài lần cãi nhau với Thầy Chùa, bà lại xách gói về nhà ở với chồng.

Đời sống vợ chồng cũng chẳng mặn nồng cho lắm, nên ngoài việc đi mua sắm, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, bà không đến nhà thờ và cũng chẳng đi đâu, ít giao lưu với bạn bè, vì mặc cảm, sợ người ta chê cười, nên lúc nào cũng ủ rũ, buồn phiền, ốm đau triền miên.

- "Thầy à, lâu lắm rồi con không viết được tác phẩm nào nữa!"
- "Con phải quan sát, suy ngẫm thật sâu để tìm ra những ý nghĩa ẩn chứa trong cuộc sống, đó là nguồn cảm hứng để viết!”

Chiều nay ghé sang dãy nhà hưu thăm Sư phụ...rồi than thở đôi điều. Từ khi viết truyện ngắn này tới giờ không viết được bài nào khác. Tôi đọc lại truyện ngắn rồi nhắn tin cho nhân vật chính trong bài...mong tìm chút gì đó để suy ngẫm.
.
Đây là tác phẩm đầu tay của Martin ở thể loại truyện ngắn. Câu chuyện của Hồ Lưu Ân là câu chuyện có thật do sự đan xen của 3 con người, 3 cuộc đời và 1 câu chuyện…Ước mong qua câu chuyện này mỗi người có thể cảm nhận được sự dẫn dắt của Chúa trong cuộc đời mình, dù là ơn gọi tu trì hay hôn nhân. Niềm xác tín mạnh mẽ nhất là: Chúa luôn có cho ta một con đường và dạm ban những thứ cần thiết để ta bước trọn con đường đó, phần còn lại là sự cộng tác của mình.

Truyện ngắn:
TUỔI TRẺ - TÌNH YÊU - ƠN GỌI



.
Mặt trời một buổi sáng đầu tháng bảy lên sớm, ánh nắng chiếu xuống sân nhà nguyện đan viện in rõ bóng hai người đang đi về phía cổng, Hậu đã xin hồi tục, anh bạn tiễn anh ra cổng bắt xe về quê. Cứ ngỡ cũng ngập ngừng và luyến tiếc như bao cuộc giã từ khác, nhưng đàng này Hậu bước nhanh, bước vội rồi giơ tay túm cái giỏ mà anh bạn đang xách dùm:
- “Tiễn tới đây được rồi, cậu vô lẹ đi cha giáo đi tìm đấy!”

Ngày mở tay

Đoàn đồng tế (hình minh họa)

Con ngoảnh đầu nhìn lại.

Sau lưng mình chẳng có ai.

Sân nhà thờ ngập nắng. Gió lùa lồng lộng. Những giây cờ đủ màu sắc rung lên phần phật trong gió. Bên ngoài cổng nhà thờ là con đường chính của xứ đạo. Bên kia con đường là màu xanh ngút ngàn của vườn cây đang vào mùa đơm hoa kết trái.

Tiếng chiêng tiếng trống được gióng lên. Những hồi kèn ngân vang giục giã. Đoàn đồng tế bắt đầu di chuyển về phía trước. Vậy là con bước theo…

Lòng con vừa rộn ràng vừa xao xuyến. Cảm giác bồi hồi thật khó tả.

NHỮNG NGƯỜI THẦY THỜI ĐẠI NÀY HIẾM CÓ


1. 

Ngày ấy Cha còn là thầy giáo dạy học phổ thông. Cha thương yêu học trò như con cái. Nhưng cha nghèo, nghèo đến nỗi trong túi chẳng bao giờ có tiền. Một hôm, một bạn về quê, chuyển trường, đến chào Cha. Cha chẳng có gì cho bạn ấy. Nhìn quanh một lúc, Cha tháo chiếc đồng hồ đang đeo đưa cho bạn ấy và nói: "Con hãy bán lấy tiền đi xe". Bây giờ Cha là giáo sư Kinh Thánh. Cha giáo của mình và cũng là của nhiều Giáo lý viên học tại cơ sở Tân Hương.

CHUYỆN HỌC TRÒ

Tặng thầy cô giáo nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11.2016



1.”TRƯỜNG SƠN ĐÔNG NẮNG TÂY MƯA…”


Đề thi Tú Tài môn Văn năm ấy có câu hỏi:

“Trường Sơn đông nắng tây mưa
Ai chưa đến đó thì chưa rõ mình”

Hai câu thơ này của ai, trong tập thơ nào?

Cô học trò ngồi cắn bút căng mắt nhìn đề. Trong năm học, cô có nghe thầy nói loáng thoáng, nhưng lơ đễnh không ghi nhớ.

CÂU CHUYỆN TỪ CHIẾC GIỎ TRÊN GÁC ĐÀN (*)



Chúng tôi là ca viên ca đoàn ở một giáo xứ thuộc TGP Sài Gòn, tổ chức đi chơi biển Phan Thiết. Chuyện không vui chẳng ai cầu, ai muốn: trời mưa bão. May mắn, có một người trong chúng tôi quen biết một ca viên ở Giáo xứ nhà quê nọ…cách Phan Thiết hơn 30 cây số.

-Thôi thì mời anh em về nhà mình đi nhé. Khách sạn ngàn sao!

Thế là chúng tôi về đến nhà anh chiều thứ 7. Ăn tối trong mưa nhưng món nào cũng ngon, bởi vui, và căn nhà bống ấm. Hẳn là sức ấm của chúng tôi không đủ làm ngưng gió, làm thôi mưa bão lạnh lùng ngoài kia, nhưng không hiểu sao, mưa bỗng nhẹ dần, gió dịu lại hơn.

Một đêm yên ả sau những ồn ả của chúng tôi ca đoàn thành phố và và một số ca viên thôn quê gặp nhau.
Được tạo bởi Blogger.