Ngày xưa, thời còn học tiểu học, một thời thơ ngây và hồn nhiên thật đáng yêu. Suốt 5 năm chung lớp, vả lại, Thảo và tôi lại là hàng xóm, nên rất thân nhau. Tôi hơn Thảo 3 tháng tuổi, nên chúng tôi chỉ xưng tên với nhau.



Thảo và tôi không chỉ học chung trường, chung lớp, mà còn học giáo lý chung. Thời đó, chiều nào cũng học giáo lý chứ không chỉ học giáo lý vào Chúa nhật như bây giờ. Tôi nhớ năm đó, Thảo và tôi cùng được Xưng tội và Rước lễ lần đầu, ngay hôm sau lại được ĐGM phụ tá P.X. Trần Thanh Khâm ban bí tích Thêm sức. Với tôi là rất đặc biệt khi được Xưng tội và Rước lễ lần đầu hôm trước, hôm sau lại được Thêm sức ngay.

NGƯỜI THẦY VÀ CHIẾC ÁO


Một kỷ niệm nhỏ của nhà thơ Trần Mộng Tú thời còn là một “nữ sinh Lớp Tám” cho chúng ta thấy tư cách của một thầy giáo và lòng tôn kính của phụ huynh học sinh đối với thầy, ở Sài Gòn trước đây hơn nửa thế kỷ. Thời đó không có cảnh phụ huynh học sinh de dọa thầy, cô, học trò tấn công cô giáo, hoặc bắt cô giáo quỳ lạy trước công chúng, như đang diễn ra ở nước ta hiện nay!

Hình minh họa


Tôi rụt rè đứng trước khung cửa sổ văn phòng, trong khu nhà nội trú của các Thầy và các Linh Mục chủng viện. Thầy Khoan đứng bên trong cửa sổ hỏi ra:
- Con cần gì?
- Thưa thầy, mẹ con nói con thưa với cha Tùng đưa áo cho con đem về để mẹ con thay cái ống tay áo cho cha.

Thầy Khoan bảo tôi ra ngoài văn phòng nhà trường ngồi chờ, thầy đi tìm cha Tùng. Khoảng hai mươi phút sau, thầy mang ra cái áo gói trong một tờ báo cũ, đưa cho tôi đem về.

Cha Tùng là thầy dạy tôi môn Anh văn. Cha luôn luôn mặc áo cũ; hoặc sờn vai, hoặc rách khuỷu tay. Tôi đi học về lại kể cho mẹ nghe, khoe hôm nay con thấy cha mặc cái áo rách chỗ nào! Mẹ tôi nghe mãi chắc cũng mủi lòng, nên bảo tôi vào trường mang chiếc áo chùng đen của cha về cho mẹ mạng lại hay mẹ vá giúp những chỗ rách.

TIẾNG CHUÔNG NHỰT MỘT

Nhà thờ Phát Diệm


Chuông nhà thờ dóng ba tiếng một coong, coong, coong.

“Ngưng lại chút. Đọc kinh đi tụi bay.”
Không đợi ai trả lời, người vừa nói xướng luôn “Nhân danh Cha…. Lạy Nữ Vương Thiên đàng, hãy ….”
Có tiếng xuỵt xuỵt, “Đức Chúa Trời sai thánh Thiên thần ….”

Người đàn ông ban đầu xướng lại, “Đức Chúa Trời sai thánh Thiên thần truyền tin cho Đức Bà Maria.”
Cả bọn thưa lại, “Và rất thánh Đức Bà chịu thai bởi phép Đức Chúa Thánh Thần.”

Cứ thế xướng qua đáp lại, bài kinh trôi chảy cho đến khi hết lời nguyện. Chẳng biết có ai để tâm xem họ đang đọc lên ý nghĩa gì và liên quan đến cuộc sống của họ và của con người như thế nào không. Có một cặp đang yêu nhau thỉnh thoảng tìm khóe mắt nhau để mỉm cười cũng trong khóe mắt. Có bạn trẻ đang dùng lạt mây buộc chữ X ghép hai đoạn cây lại với nhau cứ lom lem nhìn xuống sợ mối lạt bung ra, phải mất công làm lại từ đầu. Một người trung niên tay lăm le điếu thuốc chính danh là thuốc lá, vì lá thuốc xẻ nhỏ bỏ trên nguyên nửa lá thuốc vấn lại thành một điếu thuốc như một điếu xì gà. Không phải tại ông ta ghiền thuốc đến thế, nhưng tại nhà hết thuốc, mùa chưa đến. Từ sáng đến giờ mới có người thương tình cho một điếu thì lại phải bỏ dỡ để đọc Kinh.

RƯỢU BỔ CỦA CHA GAUCHER


Chúa Giêsu chịu ma quỷ cám dỗ


“ Cậu hãy uống thử loại rượu bổ này xem sao, rồi sau đó hãy cho tớ biết ý kiến nhé.

Thế là từng giọt, từng giọt, với sự cẩn thận chỉn chu như của một người thợ mài ngọc đang đếm các viên ngọc, cha sở họ Graveson rót cho tôi độ hai lóng tay một loại rượu mạnh màu xanh lục, vàng óng, nóng cháy, rực rỡ, tuyệt diệu… Cả dạ dày tôi nóng lên phừng phừng. 

“Đó là rượu bổ của cha Gaucher, niềm vui và sức khỏe của vùng Provence chúng tôi, vị linh mục nói cho tôi biết với vẻ đắc thắng ra mặt, rượu này được bào chế ở tu viện Premontré (tu viện St Michel-de Frigolet, trong vùng Montagnette, cách Graveson vài km), cách cối xay gió của cậu hai dặm đấy… Nó không thua gì so với tất cả các loại rượu Chartreuse (rượu của tu viện Grande-Chartreuse trong vùng Isère) trên thế giới phải không? Cậu nên biết, chuyện kể về loại rượu bổ này thật hết sức thú vị! Cậu hãy nghe câu chuyện sau đây đã…”


NHỮNG TIẾNG CHUÔNG TRẦM


Tác phẩm Truyện ngắn đoạt giải Nhất – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Lê Quang Trạng


Bên hông thánh đường là ngôi nhà sàn, đơn sơ và thoáng mát, nơi dành cho Cha sở ở. Phía sau nhà sàn là khoảng vườn rộng, ở giữa vườn có một cây cồng cao to, vươn tán lên trời rộng, che mát một khoảng vườn. Pho tượng Đức Mẹ được đặt trang nghiêm ở gốc cây cồng già. Xung quanh được trồng mấy khóm hoa đủ loại. Bốn mùa đều có hoa nở như một vườn bách thảo. Hàng ngày sau thánh lễ, người ta hay đến đây nguyện với Đức Mẹ; nhìn hoa nở rộ, ai cũng thấy một sự thanh khiết, an lành.

Khoảng ấy cũng là lúc nhà thờ đón Sơ Nhân về giúp xứ. Sơ còn trẻ, ít nói, lúc nào cũng trầm ngâm. Sơ ở trong một ngôi nhà nhỏ, cùng gian bếp phía sau nhà thờ. Hàng ngày những đứa trẻ hay đến nhà Sơ chơi. Sơ hay kể cho chúng nghe những câu chuyện trong sách Thánh, dạy chúng hát… Đám trẻ đến với Sơ ngày một đông, trong đó có cả những đứa trẻ ngoài xóm đạo. Sơ vui vẻ đón tất cả các em như một người mẹ hiền.

ÁNH BÌNH MINH TRONG ĐÊM


Có tiếng đóng cửa nhè nhẹ. Bước chân cố gắng không gây tiếng động. Tiếng đặt mình xuống giường mệt mỏi. Tiếng thở dài của người thâu đêm không ngủ.

Tôi khẽ nhìn sang. Là Simon. Anh ấy vừa qua Vườn Dầu một mình. Cũng như đêm trước. Đợi khi các anh em ngủ hết rồi, anh ấy một mình ra ngoài. Ra Vườn Dầu, đi lên Đồi Sọ, rồi đến mộ Thầy. Quay về nhà khi gà đã gáy, với đôi mắt sưng đỏ.

***

Thầy đã mất từ hôm thứ Sáu. Đêm hôm ấy tôi dìu Mẹ về nhà rồi tất tả đi tìm Simon. Cả ngày hôm ấy, không anh em nào thấy Simon đâu cả. Có ngươi bảo thấy Simon chạy ra khỏi Dinh Thượng tế từ sớm. Vừa chạy vừa nức nở. Tôi với Gia-cô-bê chia nhau tìm. Thấy Simon ngồi một mình ở mộ Thầy. Quần áo xộc xệch, mắt đỏ au. Về đến nhà, Simon cũng chỉ chào qua Mẹ và anh em, rồi ngồi lại một góc. Không khí ảm đạm bao trùm. Lặng im.

Đêm đến, anh ấy ra ngoài một mình. Tôi cũng dậy rồi đi theo. Trời đã đêm, lạnh buốt. Hơn nữa, đã sang ngày Sa-bát mà anh ấy đi đâu chứ?


Chín rưỡi sáng, bầu trời cao xanh thăm thẳm. Lãng đãng đây đó vài áng mây nhẹ trôi. Sau giờ cầu nguyện, nó rất thích đứng ngắm mây trời ngoài cửa sổ nhà nguyện.


Nguyện đường giờ này chẳng có ai ngoài nó. Cũng như trong lòng nó chẳng có gì quan trọng bằng Chúa. Nó yêu Chúa. Yêu cái việc gặp gỡ Chúa qua đời sống cầu nguyện. Nó tha thiết muốn dâng hiến cuộc sống của nó cho Chúa. Nên nó đi tu, dòng tu nữ Đa-Minh Rosa Lima.

Đến giờ đọc sách, nó lững thững đi xuống phòng học chung. Vào chỗ ngồi của mình, mở ngăn bàn lấy cuốn “Sống thánh giữa đời” ra đọc.

Khoảng hơn mười giờ sáng, khi đang suy niệm về cách tu đức của các bậc tiền nhân, đột nhiên nó đổ gục xuống bàn, như bị một lưỡi dao vô hình cắm xuyên qua tim. Đau quá… Đau đến ngạt thở…Nó lặng người đi một lúc. Đầu óc chợt ngừng hẳn mọi ý tưởng vì quá đau. Đau đến chết đi được…


VỊ THÁNH CAN ĐẢM

(chuyển thể từ câu chuyện về tấm gương nhân đức mẫu mục của Thánh Savio)


Tác phẩm Kịch đoạt giải Nhì – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Phạm Hiển


Nhân vật :

Savio
Cha Giáo
Học sinh nam ( 4 bạn nam khoảng 10 tuổi )
Học sinh nữ
Cậu giúp lễ

CẢNH 1


Trong sân trường , Savio đang tung tăng đi bộ , tay ôm cặp sách , vừa đi cậu vừa khẽ hát một bài Thánh Ca mà Cha giáo Cugliêrô vừa dạy cho tất cả học sinh trong lớp . Cùng khi ấy bốn cậu học sinh học chung lớp với Savio đi tới , nhưng do mải hát Savio đã không để ý tới đám bạn đang đứng nhìn Savio chằm chằm . Rồi cả bốn HS túm vào nhau nói xấu Savio

HỌC SINH 1 : ( vẻ khó chịu ) Ê , tụi bây coi thằng Savio kìa , trông nó thật đáng ghét !

HỌC SINH 2 : ( bĩu môi )Lúc nào Cha cũng khen nó học giỏi, đạo đức , tháng nào nó cũng đứng nhất lớp …Tao thấy nó có giỏi gì đâu!

HỌC SINH 3 : ( vẻ mặt bậm trợn ) Tao không ưa thằng Savio . Tao muốn cho nó một bài học. Tụi bay tìm cách nào để Cha giáo không còn tin vào Savio nữa.


CHỒNG TÔI


Tác phẩm Truyện ngắn đoạt giải Ba – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Huỳnh Ngọc Nhân



Tôi lấy chồng đã hơn 7 năm, đã có 2 con, 1trai, 1 gái, cháu lớn tròn 6 tuổi, bé nhỏ 3 tuổi, gia đình chúng tôi rất hạnh phúc, vì chồng tôi rất mực yêu thương gia đình. Chồng tôi là người ít nói.

Chồng tôi cái gì cũng được. Nhưng rất buồn là tính ích kỷ, hẹp hòi đối với xã hội không hề quan tâm đến sự việc bên ngoài chỉ biết sống cho bản thân và gia đình, chính vì thế với bà con lối xóm rất nhiều người không ưa. Nhiều lần tôi khuyên anh ấy nên mở lòng một chút, nhưng anh ấy bảo: Không phải là chuyện nhà mình, thôi bỏ đi.

Rất nhiều lần tôi đi cùng anh ấy, chuyện xảy ra bên lề đường, sự cố họ rất cần giúp đỡ. Nhưng anh ấy chẳng bao giờ quan tâm, mặc kệ.


GIA ĐÌNH LÀ
MÁI TRƯỜNG CHỦNG VIỆN ĐẦU TIÊN


Tác phẩm Truyện ngắn đoạt giải Khuyến Khích – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Cao Dương Cảnh


CHƯƠNG 1: THUỞ ẤU THƠ


Phanxico Cao Khát Vọng được sinh ra trong gia đình dường như đầy khó khăn và bất trắc, khi đến 1 tuổi cậu đã phải ở với ngoại vì hoàn cảnh gia đình đầy thử thách và khó khăn. Ba mẹ em lúc bấy giờ đang trong tình trạng rối đạo (không có phép hôn phối). Người mẹ là bà Nguyễn Thị Của, bà buôn bán đầy gian khổ, và ba của em là Ông Cao Văn Con, ông làm nghề nông. Nguyên nhân dẫn đến gia đình em đày sống gió là do mâu thuẫn giữa hai bên gia đình.


BÀI THUỐC THẦN KỲ

Kịch bản văn học


Tác phẩm Kịch đoạt giải Nhất – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Lê Quang Trạng


I. NHÂN VẬT VÀ KHUNG CẢNH KỊCH:

1. Nhân vật:

  •  Ông Viện trưởng Bệnh viện tâm thần. Khoảng 60 – 65 tuổi, tóc bạc, bận áo blu, đeo kính.
  • Tu sinh tên Nam. Khoảng 23 – 25 tuổi. Bận áo dòng.
  • 4 – 6 tu sinh nam khác. Khoảng 23 – 25 tuổi. Bận áo dòng.
  • Bệnh nhân nữ mang số 26. Khoảng 50 – 60 tuổi. Bận áo đồng phục bệnh viện. Mang phù hiệu số 26 ở ngực. Đầu tóc cài hoa lá, bù xù.
  • Khoảng 5 – 10 bệnh nhân khác. Nhiều độ tuổi khác nhau. Bận áo đồng phục bệnh viện. Mang phù hiệu có đề số ở ngực. Quần áo xộc xệch.

TIẾNG CHUÔNG


Tác phẩm Truyện ngắn đoạt giải Nhì – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Lê Đức Quang



Trong căn phòng chật chội 4m vuông. Chị nằm trên giường gần cửa sổ, mặc áo màu xanh lá nhợt nhạt, cũ kỉ và nhàu nát. Chẳng hiểu vì sao, bác sĩ chọn cho bệnh nhân mặc áo màu này. Trên người chị ngổn ngang dây nhợ, tay thì chuyền nước, mặt thì chụp cái mask thở oxy. Chị lúc nhắm mắt, lúc mở mắt nhìn trên tường nhà. Chị lúc tỉnh lúc mơ, song bạn bè dòng họ ai đến thăm chị đều biết, bằng cách chảy nước mắt ra hai bên khóe. Anh ngồi kế bên, đắng lòng nhìn chị nuớc mắt cũng đã cạn.


Léc céc… Léc céc…
Tiếng kim loại va đập vào nhau làm tôi tỉnh giấc. Một đêm chập chờn. Linh cảm hôm nay bỗng thấy lạ, khiến tâm trí tôi bồn chồn. Từ hôm qua tới nay, dinh tổng trấn này ồn ào thấy lạ (dù thường ngày người ra kẻ vào cũng tấp nập). Kể từ ngày tôi là quặng sắt ở miền xa xôi kia về đây, được rèn ra thành cây đinh như hôm nay, chưa bao giờ tôi thấy sự ồn ào tấp nập lạ thường như thế. Tấp nập mà sao không thấy niềm vui. Tấp nập xen kẽ mùi thù hận.



Những người lính của dinh hôm nay được huy động đến từ sớm. Đi đi lại lại. Chuyện trò rôm rả.

Mày biết ông Giêsu kia không?
Không rõ lắm. Hình như ngôn sứ của bọn Do Thái. Ôi! Lại bọn Do Thái. Bọn rắc rối. – Một tên trả lời đầy bực dọc vì phải tăng ca bất thường.
Bọn này đếm ra biết bao nhiêu ngôn sứ chứ.

Hãy lắng nghe tiếng lòng - Kịch chuẩn bị Mùa Chay


Cảnh một bạn trẻ đang nói điện thoại đi ra, một bạn trẻ đang sử dụng Ipad với gương mặt phấn khởi, một bạn trẻ đang chơi games rất hăng say, một bạn trẻ đang lướt web với điện thoại Iphone.

Khánh (Đang nói điện thoại bổng trục trặc đường dây): gì thế nhỉ, sao đang nói tự nhiên tắt cái rụp, đâu phải hết pin, à thì ra card của mình hết sạch tiền... thiệt là rõ khổ, hiện đại thì cũng hại điện. Tức chết được !!!

Tuấn (Đang cầm ipad phấn khởi bỗng cụt hứng mặt ngẩn ra vì sự cố): ối trời, cái gì thế nhỉ đang online mà sao màn hình tối thui thế này, Ipad đời mới gì kỳ thế, hỏng bét một bộ phim hay đang coi đến lúc gay cấn nhất, đúng là máy móc chết tiệt.

Phi: (chạy lại với vẻ mặt hớt hải): sao vậy nhỉ, các bạn đang gặp sự cố hả, cái Iphone ba mình mới tậu về quà tết cho mình mà tự nhiên không thể vào web được.

Hùng: Mình cũng thế, hôm nay là cái ngày gì mà đen như… cục đá vậy, đúng là chán… như con gián, ngán hết biết.

Thiên (một anh GLV đi ngang qua chỗ các bạn trẻ, thấy mặt ai cũng ỉu xìu liền nói): nè, sao hôm nay nhìn mặt các em như đưa đám vậy, có chuyện gì kể cho anh nghe coi?

ĐƯỜNG VỀ NHÀ


Tác phẩm Kịch đoạt giải Khuyến Khích – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Vũ Thị Nguyên Nhi

Nhân vật:

An: Thiếu niên khoảng 13 – 15 tuổi

Cha của An khoảng 50 tuổi

Mẹ của An khoảng hơn 40 tuổi

Gia đình người bạn của An gồm Người cha, người mẹ và người con. Anh giáo lý viên, Thày xứ.

Thời gian và địa điểm:

I. Buổi chiều trên đường đi
Phòng khách nhà người bạn, trong phòng có chiếc ghế dài (hoăc gường xếp)

Lỡ lầm


Mai dắt chiếc xe ra cổng. Chẳng biết mình đang nghĩ ngợi gì mà đông xe cấn vào cánh cổng hẹp khu nhà trọ. Ầm. Cô chủ ở căn kế bên với vọng ra. “Đứa nào mà mắt với mũi để đi đâu vậy?” Mỗi ngày cô vẫn cứ phải la toáng lên như vậy vì có mấy tay đi nhậu về ngắc ngư là cứ đâm sầm vào cổng như xe tăng vào dinh Độc Lập vậy. Mai có say đâu. Cả đêm qua trằn trọc suy nghĩ rồi quyết định sáng nay sẽ chạy qua chị Đào. Đã quyết định chắc chắn rồi mà sáng nay dắt xe ra khỏi cổng, chân cứ rệu rã. Chẳng nhấc lên nổi. Cứ như người say vậy.
Cả đêm qua Mai gục đầu bên tượng Đức Mẹ. Sao Mẹ hiền từ dịu dàng quá. Trên gương mặt Mẹ toát lên một nụ cười rất đỗi hiền từ. Mai có cảm giác Mẹ chẳng hề giận mình. Xác hồn Mai đang bị sức nặng ghê gớm của tội lỗi đè lên. Cái tội đó, Mai đoạ đày chính mình kiệt quệ. Mai thấy mình xa lạ với bé Mèo ngoan đạo ngày nào. Còn Mẹ, Mẹ vẫn ở đó, mỉm cười, chờ đợi Mai đến để Mẹ vỗ về, ủi an. Hình như với Mẹ, Mai vẫn là bé Mèo dễ thương ngày xưa, khi mỗi đêm trước lúc đi ngủ vẫn lần chuỗi nguyện gẫm cùng Mẹ. Ngậm ngùi, thổn thức, Mai xin Mẹ thứ tha và hứa với Mẹ sẽ không nghĩ quẩn nữa. Ngày mai, Mai sẽ qua nói hết với chị Đào nhờ chị giúp đỡ.

Reeng…
- Em chào chị!
- Ủa, Mai hả, đi đâu mà sớm vậy nè. Trời ơi. Mà sao nhìn em cứ như người mất hồn vậy, em bị ốm à? Có chuyện gì vậy?

Mùa Chay Thánh tháng Ba


Biển động. Những con thuyền đậu chỏng chơ rãnh rỗi. Những người đàn bà ngồi vá lưới dưới nắng. Đây là thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi của họ. Bên kia sóng cứ đánh, bên này họ vẫn ngồi như không chuyện gì.

Tấm lưới thưa thớt rách tươm rách bét nhưng có bàn tay đàn bà cũng lành lặn như thường, thấy không?


Đừng có mà nói đàn bà vô dụng nghe!

Không có đàn bà, mấy thằng đàn ông có sống được không?

Thỉnh thoảng, họ nói những câu bông đùa như thế cho thoải mái. Chị em ngồi lại thì chỉ biết kể tội chồng mình cho nhau nghe.


Em rụt cổ cười. Tôi nhìn kỹ Em, đôi mắt một mí tinh nghịch trên khuôn mặt thanh tú trắng trẻo và dáng người nhỏ nhắn. Có lẽ em chỉ vừa học xong cấp ba. Tôi hỏi: “Em còn đi học không ?” – “Dạ học xong lớp 12 là con đi làm liền. Ba má con nghèo nên không có tiền cho con học tiếp. Con đi làm đã được 5 năm rồi”.
Hình minh họa


Vậy là ít nhất Em cũng đến 23 tuổi. Tôi hỏi tiếp: “Nhà em ở Căn Cứ hả ?” – “Dạ, nhưng con đi làm ở Biên Hoà. Con thuê nhà trọ ở với bạn”. Nét hồn nhiên vụt biến trên gương mặt, giọng Em chùng hẳn xuống, cốt cho một mình tôi nghe: “Con đã có một cháu trai”. Tôi ngạc nhiên: “Em đã lập gia đình rồi sao? Thế mà dì cứ ngỡ...”

Như bị chạm vào vết thương chưa lành, đôi mắt Em bắt đầu long lanh nước, giọng nghẹn lại: “Chưa dì ạ. Đó chỉ là kết quả mối tình đầu của con, một mối tình tội lỗi...”

Cộng đoàn kính mến,
Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2), xin giới thiệu một bài viết của Bác sĩ Túy Vân thuộc Giáo khóm Bình Sơn, Giáo xứ Thanh Bình, Giáo phận Đà Nẵng. Đây là một chia sẻ chân thành của một kinh nghiệm đầu đời, của một tâm hồn trăn trở...

Kính mời Cộng đoàn.


Ông lão bệnh nhân và lời thề Hippocrates


Hồi đó, tôi là sinh viên năm thứ ba trường ĐH y khoa. Trong một lần vào bệnh viện thực tập, tôi được phân vào khoa nội hô hấp. Bệnh nhân đầu tiên của tôi là một ông lão ở quê mới nhập viện với triệu chứng ho kéo dài.

Không hỏi cũng biết ông lão thuộc loại nghiện thuốc lá nặng. Người ông nồng nặc khói thuốc, xen lẫn mùi của người bệnh lâu năm không được chăm sóc tạo cho tôi cảm giác cực kỳ khó chịu. Nhớ lời thầy dạy: “Mỗi bệnh nhân là một bài học thực tế, các em phải bám lấy để học hỏi và rút kinh nghiệm cho bản thân” nên dù sao tôi cũng phải cố mà học.


- Mami ơi!
- D…a…ạ…
- Mami à, một năm có bốn mùa là xuân, hạ, thu, đông, vậy còn có mùa nào là mùa Chay hả mami?
- Con gái của mẹ giỏi quá, hỏi câu hỏi hay… hay… ghê đi.

Cô bé được khen toét miệng cười thật tươi làm khuôn mặt xinh xắn thêm rạng rỡ, đôi mắt long lanh hãnh diện… trông thật dễ thương.

Mùa Chay là mùa của những người tin Chúa như chúng ta con ạ. Mùa này kéo dài 40 ngày. Mùa này là cơ hội cho mọi người ăn năn tội của mình, hòa giải với Chúa và với những người khác. Thời gian này là cơ hội để chúng ta tìm đến mạch sống nguồn Thánh Ân, Chúa ban Ơn Cứu Độ để phục hồi cho những linh hồn tội lỗi…
Được tạo bởi Blogger.