MỘT THÂN PHẬN, MỘT CON NGƯỜI


Sáng nay đi thăm đám tang chị Sương, một thành viên của Huynh Đoàn khuyết tật Kitô Vua. Cầu nguyện cho chị xong, tôi đang thắp nhang cho chị thì nghe đứa cháu trai của chị nói: Năm ơi! Có anh Ánh và chị Thủy đến thăm Năm nè! Tôi cảm thấy như chị vẫn còn đang sống, đang thở trước mặt tôi, những lời tâm sự ngày nào của chị chợt vang lên bên tai tôi:

***

Ba má tui đều là người Việt sống ở Campuchia, gặp nhau rồi lấy nhau trên đất Campuchia. Năm tui lên 3 tuổi, tui và hai người anh bị đậu mùa. Hai người anh tui đã chết, còn tui thì sống sót nhưng bị mù luôn hai mắt. Ba rất thương chiều tui, còn má thì lại thương những đứa con sáng mắt. 
Năm tui 10 tuổi, ba tui chết, kể từ đó tui thường xuyên bị đánh đập chửi rủa. Má đưa tui và em gái sang ở với chị Hai cùng anh rể. Tui còn một anh trai nữa, nhưng đã về sống với chú ở Sài Gòn. Má đi phụ buôn bán với chị Hai, tui phải tự tập tành giặt giũ, nấu ăn và làm mọi công chuyện nhà. Chị Hai sanh năm một, một tháng ở cữ xong chị để lũ con cho tui trông, chị ra sạp bán vải. Một mình tui xoay sở với lũ cháu nhỏ, sữa sùng rồi cơm nước, giặt giũ đủ thứ mà làm không kịp thì má tui đánh đập không thương tiếc. 
Em gái đi học trường đầm về chẳng hề đụng móng tay việc gì, quần áo của nó được má khâu nhíp cho tươm tất. Chị Hai tui bán vải, nhưng chẳng bao giờ cho tui vải để may quần áo, quần áo rách tui phải tự nhíp lấy. Chị Hai nói: “Tao nuôi mày ăn, cho mày ở là phước lắm rồi còn đòi gì nữa!” Rách quá rồi, tui phải nhận trông thêm trẻ cho hàng xóm để kiếm tiền mua vải may quần áo. Hàng xóm cũng tin giao cho coi mấy đứa, kiếm được tiền tui phải chia cho má tui một nửa. . .

Tui chẳng được ra ngoài, đi đâu bao giờ nên cứ nghĩ rằng trên đời này có một mình tui bị mù. Nhiều khi tui tủi thân mình đã mù, mà chẳng được ai thương xót. Lạ một điều là gia đình tui theo đạo gốc, mọi người đi lễ rất siêng năng nhưng không ai dắt tui đi nhà thờ gì hết.

Năm lên 18 tuổi, sau một lần bị má đánh đập chửi rủa thậm tệ, tui trốn vào phòng lấy một chiếc khăn lớn xiết cổ đến lúc đã muốn lè lưỡi ra thì má tui phát hiện được. Má tui gỡ khăn ra, nhìn tui giận dữ. Bà nắm tóc tui xoay vòng vòng, đấm vào hai mắt tui, miệng la lớn:
-tao đánh cho mày lọt tròng té nổ! Ông trời đãng lọc cho mày mù!
Tui ức quá, nói:
-Má đọc kinh siêng năng đi nhà thờ làm chi mà đánh đập chửi rủa tục tĩu quá vậy!
Má tui giận quá đánh tiếp. . . Từ đó tui sợ quá không dám thắt cổ nữa.

Năm 1966 má đưa tui và em gái về Sài Gòn sống với anh trai lúc này đã có vợ. Năm ấy tui đã 19 tuổi, từ đó em gái tui bắt đầu dắt tui đi nhà thờ Bắc Hà. Trước đây tui chỉ lần chuỗi theo thói quen của một người có đạo, tui không biết cầu nguyện vì không được đi nhà thờ nghe cha giảng dạy. Nhờ nghe cha giảng tui đã hiểu biết về Chúa và Đức Mẹ nhiều hơn,dần dần tui biết cầu nguyện và tin tưởng vào Chúa hơn.

Sau đó em gái tui lấy chồng, tui đến ở với vợ chồng nó. Tui lại làm công việc coi con và chăm sóc nhà cửa cho nó. Mỗi khi tui ăn cơm, nó thường nói nặng nói nhẹ là tui ăn nhiều, hao tốn này nọ... Tui buồn quá bỏ đi, sang sống với chị Hai tui lúc đó cũng đã về sống tại Sài gòn. Nhưng chị Hai cũng thường mắng nhiếc: "Tao cho mày ăn, tao cho mày ở đậu mà mày không biết điều". . . Tui ở đâu cũng làm lụng sớm tối chứ đâu có ở không mà sao cứ bị mắng chửi hoài.

Lần này tui bỏ đi theo một chị bạn mù có đứa con 7, 8 tuổi. Đứa con chị dắt hai chị em tui đi buôn, nhập nhằng sống qua ngày ở bến xe. Mỗi lần bị khám xét, mặt tui xanh lè xanh lét chỉ biết cầu xin Chúa và Đức Mẹ cứu thoát. Nhiều lần, mấy người mắt sáng bị bắt chỉ còn lại hai chị em mù tụi tui. Lúc đó, tui càng tin tưởng vào Chúa và Đức Mẹ hơn.

Năm 1982, tui vào sống trong hộ tập thể của Hội người mù Quận 11 cùng với một đứa cháu trai. Ở đó, tui tham gia sản xuất chổi và bàn chải chà nhà cùng với các hội viên khác. Thằng cháu ban ngày đi làm thuê, làm mướn, tối về tui nấu cơm cho nó ăn. Giữa năm 2002, hộ tập thể Hội người mù giải thể vì không sản xuất chổi nữa. Cũng may lúc này má tui có để lại một căn nhà nhỏ, hai dì cháu dọn về đó sống nương tựa nhau. Thằng cháu vay mượn buôn bán đắp đổi, tui ở nhà trông coi nhà cửa cơm nước cho nó. Mỗi tháng tui nhận được khoản trợ cấp của cha Thực là 10 kg gạo và 10 gói mì. Tuy là khó khăn thiếu thốn, nhưng ở với thằng cháu tui thấy hạnh phúc hơn khi ở với mẹ, với chị em gái.

Năm 2006, tui mắc bệnh sỏi gan, sỏi mật, bác sĩ kêu phải mổ nhưng tui đâu có tiền! Tui lo sợ lắm, ngày đêm cầu nguyện xin Chúa giúp đỡ. Tui được bác sĩ Phấn mổ miễn phí, còn tiền viện phí phải nợ nần. Rồi chị em đồng cảnh ngộ mỗi người góp chút đỉnh giúp cho tui trả hết nợ. Tui biết là Chúa và Đức Mẹ luôn thương giúp tui.

Tui sống đến ngày hôm nay, lúc khó khăn nhất tui chạy đến với Chúa và cảm thấy được nâng đỡ. Bây giờ bệnh sỏi thận lại tái phát, nhưng tui không sợ hãi lắm, tất cả bệnh tật đau khổ tui phó thác cho Chúa cho Mẹ và cảm thấy bình an.

4.11.2010

Viết theo lời tâm sự của chị Nguyễn Thị Kim Sương

Thanh minh
Truyện ngắn Nguyễn Một


Anh họ tôi viết thư : “Thanh minh năm nay vừa khánh thành nhà thờ họ, nên giỗ xuân làm lớn lắm . Em nhớ đưa cháu về nhận mặt bà con. Hôm xây nhà thờ anh đã đóng cho em hai suất hết hai trăm ngàn đồng...” Năm nay thanh minh nhằm vào dịp học sinh chuẩn bị thi học kỳ hai, năn nỉ mãi ông Hiệu trưởng mới cho đi một tuần và tạm ứng cho hai tháng lương dằn túi. Mượn thêm vài bộ quần áo của thằng bạn thân nữa cũng khá tươm tất

Nghe nói tộc Trần của tôi nhóm họp lại dưới sự chủ trì của Ông Tỷ, Tộc trưởng. Lần đầu về nhận họ hàng nên tôi khá bồn chồn. Từ nhỏ sống bên ngoại, mang họ ngoại rồi lưu lạc xa quê gần hai chục năm trời, tôi không biết nhiều về dòng dõi của mình. Bà ngoại tôi vốn không ưa tộc Trần, mỗi lần ông ngoại tôi kể chuyện bên nội của tôi, bà thường nạt: “ Nói hoài chuyện đó nghe điếc lổ đít quá!” Bà ít khi nào vuốt ve hay kể chuyện cho con cháu nghe, bà chửi ông tôi sa sả suốt ngày, ông lầm lũi chịu đựng và cười cười trông rất tội nghiệp. Sau này lớn lên lập gia đình rồi tôi vẫn sợ bà phát khiếp. Mỗi lần bà đến thăm, cả nhà im thin thít đố dám cười giỡn .


CƠN BỆNH ƠN BAN

1. Ly thân

Trong Luận Ngữ, ông Khổng Khâu dạy: "Ngũ thập tri thiên mệnh", nghĩa là khi tới năm mươi tuổi, người ta có thể thông suốt chân lý của tạo hóa, tức là hiểu được mệnh của trời. Vậy mà tuy đã vào tuổi U70, nhưng tôi có biết được, hiểu được mệnh trời dành cho tôi thế nào đâu? Ngay như vợ tôi (người bạn đời bốn mươi năm trời má ấp vai kề, sinh cho tôi bốn đứa con, ba gái một trai, tôi có thể nhớ được rõ mồn một, đếm được vanh vách mười bốn nốt ruồi nhỏ to trên tấm thân mỏng mảnh, ngọc ngà, nuột nà, mĩ miều, không tì vết, mà nàng được Chúa thương ban), một con người cụ thể, một nhân vật sờ sờ ra đó, tôi còn không hiểu biết nổi, nói chi tới thiên với mệnh?

Chả là cưới nhau về, tôi lúc nào cũng kính trọng nàng, chắp cánh cho nàng, để nàng hoàn toàn tự do.

NGÔI SAO DẪN ĐƯỜNG


Người khách hôm nay đến với tôi là một người lớn tuổi, khoảng độ 60, tóc đã muối tiêu. Ông đến với một ít trái cây để mừng năm mới cho tôi. Khi đã an vị trong phòng khách, ông nói: "Năm mới sắp đến, con có chút quà đến mừng tuổi cha. Chắc cha không nhận ra con: vì cách đây mấy năm con có đến nhờ cha giúp chữa bệnh hen, con đã hết bệnh nên con đến cám ơn cha."

Tôi đáp lại: "Tôi cám ơn ông và cũng xin mừng năm mới cho ông và cả những người thân của ông, sang năm mới được bình an mạnh khỏe, nhất là được nhiều ơn Chúa.

Người khách nói tiếp: "Chớ gì những lời cầu chúc của cha được Chúa thể hiện cho con và gia đình con. Thưa cha hôm nay là lễ Hiển Linh, trong bài Tin Mừng sáng nay, có một điều con không hiểu: Tại sao ngôi sao dẫn đường cho ba vua từ phương Đông, khi các ông đến gần Giêrusalem, lại biến đi, để các ông phải vào hỏi thăm Hêrôđê?"

SINH NHẬT MÙ


Lời cầu nguyện của con tôi, ngày 28 tháng 11, 2007

Đêm hôm qua , đứa con gái 5 tuổi của tôi không chịu ngủ mà khóc. Nó nói:
- Sao con đã cầu nguyện xin Chúa cho ba hết bị mù mà ba vẫn cứ bị mù hoài. Chúa có ở trên cây Thánh giá không?

Tôi nghẹn ngào nghe những lời này và trong nhất thời tôi cũng không kịp nghĩ ra một lời giải thích nào cho con, tôi chỉ bộc trực đáp:
- Ba bị mù thì có sao đâu. Bị mù vẫn vui mà. Ba thích bị mù…

Nó không chấp nhận điều ấy và nói: "Bị mù thì có gì vui chứ?"

2019, MONG GÌ?


Ngày 25 tháng 12, lễ Chúa Giáng Sinh, kiêng việc xác, làm việc lành. Đó là ý hướng chí thiện, chí hảo của Giáo Hội, hướng dẫn các Kitô hữu biết dùng cơ hội quý giá này để không chỉ mang niềm vui Chúa Giáng Sinh đến cho mọi người, mà còn chính là tìm cho mình được niềm vui đúng nghĩa.

Cứ như thông lệ, năm nay, một số anh chị em cũng góp nhau mua quà rồi chia nhau đi thăm một số người già cả, người bệnh tật, người có hoàn cảnh khó khăn. Cũng như những năm trước, có người đề nghị thăm và tặng quà ưu tiên cho những bệnh nhân người lương ung thư gần xa trong vùng. Thế là anh chị em đã lên kế hoạch thăm 8 người ung thư và 14 người chịu các bệnh tật khác và có hoàn cảnh khó khăn. Anh chị em đến thăm, không chỉ nói lời mừng Chúa Giáng Sinh, tặng quà, mà còn thăm hỏi, ủi an, chia sẻ tâm tình với họ. Một trong những câu hỏi mà nhóm nào cũng đặt ra đó là: “Năm 2019 sắp đến, ông/bà/anh chị ước mong gì?”

CHUYỆN CÂY BÚT CHÌ


Một đứa bé đang nhìn bà viết thư. Được một chốc, nó hỏi: "Bà viết chuyện bà cháu mình phải không? Chuyện kể về cháu phải không?" Bà ngừng viết, bảo cháu: "Đúng là bà viết về cháu, nhưng quan trọng hơn những câu chữ là cây bút chì bà đang dùng đây. Bà mong là khi lớn lên cháu sẽ giống như cây bút này".

Rất ngạc nhiên, đứa bé nhìn cây bút chì, nó chẳng có vẻ gì đặc biệt cả.

TRUYỆN NGẮN: QUYẾT LÊN ĐƯỜNG


(Chú thích: tên nhân vật trong truyện hoàn toàn do tác giả tự đặt, không dựa theo Kinh Thánh.)



Đêm đã khuya.

Những ngọn gió buốt lạnh vẫn xì xào ngoài con đường đã vắng người qua lại. Người ta đã lùi về tổ ấm của mình sau một ngày quần quật nơi ruộng đồng, nơi nương rẫy. Cả vùng đất nông dã này nhịp sống cứ theo guồng quay ấy: Ban ngày nhộn nhịp cuốc bẫm, ban đêm im lìm từng giấc mơ. Nếu lắng tai kỹ, có khi còn nghe thấy cả hơi thở mệt từ ngôi nhà nào đó đã tắt đèn từ lâu.


Đất nước Việt ta là một quốc gia đa tôn giáo. Thiên Chúa giáo du nhập vào nước ta khá muộn nhưng đã kịp hội nhập một cách hài hòa trong văn hóa tâm linh của dân tộc. Người Công giáo Việt Nam đã đồng hành cùng những tín đồ tôn giáo lâu đời trên giải đất Việt Nam trong mấy trăm năm lịch sử. Đặc biệt, chính vì các nhà truyền giáo phương Tây đã tới, tuy chỉ với ý định truyền giáo nhưng đã thúc đẩy sự ra đời của chữ Quốc ngữ mà chúng ta được sử dụng một cách thuận tiện ngày nay. Công lao ấy không hề nhỏ đối với sự nghiệp nâng cao dân trí, tiêu diệt giặc dốt ở Việt Nam sau khi đất nước Việt Nam giành được độc lập.

Nhân ngày lễ Giáng sinh, xin giới thiệu với bạn đọc một truyền thuyết về ngày lễ thiêng liêng của người Công giáo. Thiết tưởng, dù là người không theo Đạo thì hiểu biết thêm về ý nghĩa ngày lễ Giáng Sinh, phải chăng chỉ tốt thêm cho tình cảm đồng bào, dân tộc, tăng thêm tình đoàn kết giữa những người không cùng tôn giáo nhưng cùng là con dân nước Viêt...


Truyện ngắn Noel: Tôi là Maria


Tôi là Maria. Tôi đã đính hôn với Giuse, một chàng thợ mộc giỏi giang và nhân hậu.

GIÁNG SINH


Tôi chưa bao giờ thấy bà Claus. Chỉ thấy có Santa Claus. Ông này bụng phệ, râu dài. Dài đến mức độ không thể cho ông ấy ít tuổi hơn cụ Nguyễn Công Trứ được. Cụ Nguyễn Công Trứ sống tới bao nhiêu tuổi? Sách vở cũ đã quằn quại theo ngọn lửa cùng với đợt truy quét “văn hóa đồi trụy” từ ngày cách mạng mới mắt nhắm mắt mở tiếp thu Saigon, nên bây giờ hết cái để tra và cũng chẳng còn cái để cứu gì được. Nhưng cụ có một câu thơ nói tuổi một cách khá tài tình. Ngũ thập niên tiền nhị thập tam. Năm mươi năm trước thì hai mươi ba tuổi. Cứ cho là Santa Claus ngang ngửa với cụ Nguyễn Công Trứ đi. Tuổi đó thì súng ống han rỉ, đạn dược vo lại không biết có còn đủ một viên không. Bà Claus thì lại không có. Làm sao bây giờ cái giống Santa Claus lại sinh sôi nẩy nở dữ dằn đến thế!


ĐÊM LỄ HỘI


Khi đêm xuống và bóng tối bao trùm thành phố thì những ngọn đèn chiếu sáng rực rỡ trong các lâu đài, trong những ngôi nhà, và các cửa hiệu. Những đám đông trong trang phục lễ hội tràn ngập đường phố. Gương mặt của họ thể hiện niềm vui yến tiệc.

Tránh xa sự ồn ào ầm ĩ của đám đông, tôi dạo bước một mình, suy ngẫm về Con Người mà sự vĩ đại của ngài đang được người ta tôn vinh, về vị Thiên tài của mọi thời đại, người đã chào đời trong sự nghèo khó, sống cuộc đời đức hạnh, và chết trên thập tự giá.

Rồi tôi ngẫm nghĩ về ngọn đuốc đang cháy, ngọn đuốc soi sáng ngôi làng khiêm tốn ở Syria bởi Chúa Thánh Linh… Ngài đang vận hành qua mọi thời đại, từ nền văn minh này đến nền văn minh khác để soi rọi chân lý của ngài.

Đến công viên, tôi buông mình xuống chiếc băng ghế thô mộc. Qua hàng cây trụi lá tôi quan sát những đường phố đông đúc người và lắng nghe những bản thánh ca cùng những khúc hát vọng đến từ đám đông trẩy hội.

Để ghi nhớ ngày 22/12/2018, ngày Đức Cha An Phong Nguyễn hữu Long chính thức là Giám Mục Chính Tòa GP Vinh Xin gửi cả nhà bài ký trong chuyến đi Tây Bắc với lớp PhaoLô cùng Đức Cha An Phong...


TÂM TÌNH SAPA
“GOA-CHẦU”


1- Vâng, lời goa-chầu “đầu tiên tôi xin dâng ĐC An Phong Nguyễn Hữu Long, Người đã cho chúng tôi một chuyến đi Tây Bắc tuyệt vời, để chúng tôi có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt của Giáo Hội qua những mảnh đất khô cằn, những con người nghèo khó nhưng hiền hòa, trung thực……và nhất là cảm nhận được những hy sinh, vất vả… của Đức Cha cũng như của các Linh Mục trẻ…Hưng Hóa…

Không “goa chầu” sao được, khi chúng tôi đến Nội Bài giữa trưa nắng chang chang, Đức Cha đã chờ đón chúng tôi từ rất sớm với nụ cười thân tình trên môi…

NHỮNG NGƯỜI ĐẠO SĨ



A – NGƯỜI ĐẠO SĨ THỨ NHẤT


Tôi tên là Gaspar, một trong ba người đạo sĩ đã đến dâng của lễ bên máng cỏ ở Bêlem. Hai người bạn của tôi là Melchior và Balthazar.

Từ lâu rồi, tôi mãi ngắm nền trời sao, và hôm ấy, ngôi sao tôi chờ đợi xuất hiện. Các bạn từng có hình ảnh về sao lạ ở Bêlem, nên các bạn hình dung đó là một ngôi sao khác thường, với một cái đuôi thật dài chỉa thẳng về hang đá. Một ngôi sao mà không ai có thể nhận lầm được.


Họ là đôi vợ chồng hôn nhân khác đạo. Không biết giáo hội rộng ban ơn được phép chuẩn từ bao giờ, nhưng chắc là lâu rồi, ít nhất cũng từ thuở vua Bảo Đại với người đẹp Gò Công Nguyễn Hữu Thị Lan, tức Nam Phương hoàng hậu…

ảnh: dannews.info

Ngày ấy, ở các giáo x­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­­ứ toàn tòng trên kênh, tình trạng hôn nhân khác đạo quả là hiếm hoi. Thế mà anh Lực, chị Thùy nên vợ thành chồng từ thuở “hai xoa ba đập”. Ngày ấy mọi sự đều khó khăn thiếu thốn. Họ làm gì có tiền mua­­­­­­­­ dép. Nhưng có tiền chăng nữa thì dép đâu mà mua?! Thế nên họ đi dép da người, da của chính mình, nghĩa là đi chân không, hay chân đất thì cũng thế. Vậy “hai xoa ba đập” là gì? Là gì ư? Là trước khi lên giường đi ngủ, người ta rửa chân giũ bụi bằng công thức xoa hai bàn chân vào nhau hai lần, đập hai bàn chân vào nhau ba lần, thế là bao nhiêu bụi bặm rơi rụng hết, lại sạch sẽ tinh tươm, không chừng còn thơm tho mùi cỏ dại, mùi lúa con gái, hương đồng gió nội nữa ấy chứ (?).

Rõ ràng đó là những năm khó khăn, thiếu đói, ăn bữa trước, lo bữa sau. Ấy vậy mà người ta cứ yêu nhau, cứ cưới vợ gả chồng, cứ sinh con đẻ cái.

MÙA GIÁNG SINH ÊM ÐỀM TRONG CÁC TRUYỆN NGHẸT THỞ CỦA MARY HIGGINS CLARK


Mary Higgins Clark, tác giả của những truyện nghẹt thở ăn khách, có vẻ là một mẫu người sùng đạo. Sự kiện hai trong 18 tiểu thuyết của bà – Silent Night và All Through The Night – được dàn dựng trong khung cảnh an bình, thánh thiện của Mùa Giáng Sinh đã cho người đọc nhận xét đó. Xin sơ lược cuốn truyện All Through The Night như một quà cho mọi người, nhân Mùa Giáng Sinh năm nay.


ALL THROUGH THE NIGHT

All Through The Night, tựa đề của một nhạc khúc Giáng Sinh, đã được dùng làm tên cuốn sách.

Ngay chương đầu cuốn truyện người đọc đã nín thở theo dõi sự việc đang diễn ra...

Còn hai mươi hai ngày nữa mới đến lễ Giáng Sinh. Ðêm đã xuống từ lâu. Bên trong một nhà thờ ở khu Manhattan, thuộc đô thị Nữu Ước, linh mục Ferris đang xem xét mọi nơi, khóa cửa nẻo cẩn thận, tắt đèn, trước khi lui về phòng riêng kế cận nhà thờ nghỉ đêm. Im phăng phắc. Tên trộm Lenny nếp mình sau chỗ xưng tội, chờ vị linh mục đi qua trên đường tiến ra cửa sau nhà thờ. Có tiếng cửa đóng mạnh. Hắn thở phào. Còn lại một mình, hắn ra tay.

TRUYỆN NGẮN: GIẤC MỘNG

(Chú thích: Truyện được tác giả dựa vào Kinh Thánh để viết, việc tên và các sự kiện mà Kinh Thánh không nhắc tới trong truyện hoàn toàn do tác giả tự sáng tạo lên.)

"Thông qua Đức Mẹ Đồng trinh, Thiên Chúa đã ban tặng con mình cho loài người", tranh vẽ năm 1991 của họa sĩ người Anh, Albert Herbert (1925-2008)

Rẹt…rẹt…
Tiếng bào gỗ trong đêm thật ngọt. Những tản gỗ vụn cứ thế ta tả rơi xuống. Miếng gỗ sần sùi dần dần trở nên nhẵn thín.

Giu-se lấy chiếc khăn vẫn vắt trên vai lau vội mồ hôi trên mặt. Chàng với tay lấy chai nước bên cạnh, uống ực. Mai là cái bàn này có thể mang sang cho ông Ri-van ở làng bên. Mỗi cái bàn, cái ghế, hay cái gì mang đi là một khoản tiền, tuy không nhiều, trở về với chàng. Mỗi khoản tiền trở về là ngày trọng đại của đời chàng lại đến gần hơn: Ngày chàng đón Ma-ri-a về cùng nhà với mình.

TRUYỆN NGẮN SONG NGỮ: 

MỘT LỄ GIÁNG SINH TUYỆT ĐẸP



Lúc đó là mùa Ðông năm 1864, một mùa Ðông thật lạnh tại Hiệp chủng quốc.

Cuộc nội chiến giữa hai miền Nam - Bắc Hoa Kỳ đang ở vào thời kỳ ác liệt nhất. Những trận giao tranh giết hại hàng chục ngàn người và những tiểu bang nằm trong vùng trận địa đều chịu cảnh tàn phá đổ nát : nhà cửa bị cháy rụi, nông trại bỏ hoang, đàn bà con nít chạy trốn khỏi nơi lửa đạn, súc vật lang thang đói khát không người săn sóc...Thật là một mùa Ðông lạnh ở ngoài trời mà giá buốt cả trong lòng người.

Những món quà vô ích

(The Gift of the Magi)

Truyện ngắn O'Henry
Thân Trọng Sơn giới thiệu


O'Henry ( 1862-1910 ) , nhà văn Mỹ, tác giả của gần 400 truyện ngắn đăng trong các nhật báo và tạp chí, sau được in trong mười tập truyện. Cuộc đời của Ông rất phong phú : làm nhiều nghề khác nhau ( dược sĩ, vẽ kỹ thuật và kiến trúc, thư ký, đầu bếp nhà hàng, nhân viên công ty địa ốc, nhân viên xưởng in... ), từng tham gia ca hát, diễn kịch, vẽ hí họa, có lúc bệnh nặng, có lúc ở tù. Có lẽ vì thế mà bối cảnh các truyện ngắn của Ông cũng rất phong phú, khắc họa xã hội nước Mỹ thời kỳ cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX. Phần lớn truyện ngắn của Ông có cốt truyện đơn giản, với nhiều tình tiết oái oăm, khắc nghiệt, có khi khôi hài để kết thúc bất ngờ.

Nhan đề trong nguyên tác là "Món quà của những nhà thông thái" ( The Gift of the Magi ), theo sự tích từ sách Phúc Âm, tác giả có giải thích ở đoạn cuối truyện. Để dễ hiểu hơn, người dịch mạn phép đổi lại, như bên trên. Giới văn học thường cho rằng đây là truyện ngắn hay nhất viết về đề tài Giáng sinh.

Một đô la và tám mươi bảy xu. Tất cả chỉ có thế. Và trong đó sáu mươi xu là những đồng xu lẻ, tích cóp mỗi lần một hay hai xu khi kỳ kèo với những người bán tạp hóa, rau cải hay thịt thà cho đến khi mặt mày xấu hổ đỏ bừng lên vì cái kiểu mặc cả như thế bị ngầm hiểu là bủn xỉn. Della đếm tới đếm lui ba lần. Một đô la và tám mươi bảy xu. Và hôm sau là lễ Giáng sinh.
Được tạo bởi Blogger.