I.


Yusif El Fakhri ba mươi tuổi khi rút lui khỏi xã hội, lên đường tới sống ẩn dật tại một nơi trong vùng tiếp giáp Thung lũng Kedeesha ở Bắc Li-băng. Dân chúng các thôn làng gần đó đồn thổi nhiều chuyện khác nhau về hắn. Một số chuyện kể rằng hắn thuộc gia đình quí tộc giàu có, từng yêu một phụ nữ rồi bị cô phản bội vì thế hắn theo đuổi cuộc sống cô đơn. Một số chuyện khác kể rằng hắn là một thi sĩ rời chốn thị thành huyên náo, tới nơi này sống ẩn dật để ghi lại những suy tưởng của mình và tìm cảm hứng sáng tác. Nhiều người lại đoan chắc rằng hắn là một nhà thần bí muốn sống như ý với cõi riêng của mình. Tuy những chuyện do dân chúng kể ấy có thế này thế nọ nhưng hầu hết đều quả quyết Yusif là một gã khật khùng.

Cha bề trên


Dịp Cha Bề Trên của Đại Chủng Viện Thánh Giuse Sàigòn (Phaolô Lê Tấn Thành) về với Chúa, mình nhớ các Bề Trên trong cuộc đời mình. (Chắc phải viết nhiều kỳ vì là những kỷ niệm quá đẹp).

***

Cha Bề Trên đầu tiên của mình là vị linh mục có trái tim của người mẹ mà tụi mình gọi thân thương là Bố Đốc (Cha Giám Đốc nói tắt).

Năm đó Cha (là Đức Cha Phaolô Tịnh Nguyễn Bình Tĩnh, nguyên Giám mục Gp Đà Nẵng - VTCG) lặn lội vào miền Nam, tìm từng đứa học trò nhỏ để khích lệ bước theo Thầy Giêsu. Cha đi Long Khánh, lên Ngọc Lâm, xuống Gia Kiệm, sang Hố Nai rồi về Sàigòn đến nhà từng anh em mà khuyên bảo và mời gọi. Có những anh em không đi theo Cha, xin học gần nhà, sau này làm linh mục ở Xuân Lộc như cha Ngọc (chánh xứ Đa minh). Có anh em theo Cha rồi lại bị “thế gian” mời về gia đình, sau này làm linh mục ở Sàigòn như Đỗ Anh Dũng hay ở Xuân Lộc như Đỗ Mạnh Thái. Nhưng cũng có nhiều anh em theo chân Cha Bề Trên, cuối cùng bị nhà nước “mượn nhà”, đuổi đi tứ tán.

Đức Tổng Giám mục Bùi Văn Đọc (1944 - 2018). Ảnh: katholisch.de


Người Chăn Chiên Lành

Viết để nhớ về một người vừa đi xa: Đức Cha Phao-lô Bùi Văn Đọc, Tổng Giám Mục Giáo Phận Sài gòn


“I have separated you from other people, that you should be Mine.” (Leviticus 20:26)
“Ta đã chọn con từ muôn người, để con làm Linh Mục của Ta.” – Trích sách Lê-vi (Kinh Thánh) đoạn 20 câu 26.



Tôi biết ông từ tấm bé, khi còn mài đũng quần trên ghế trường tiểu học.

Ông gốc người Nam, nhưng sinh ra ở Đà Lạt, và lớn lên trong một ngôi biệt thự nhỏ nhắn, xinh xắn tọa lạc gần cuối dốc Minh Mạng, tức là con đường Trương Định, mệnh danh là “phố Tây” của Đà Lạt bây giờ.

Có lần ông ghé nhà tôi chơi, và kể với Ba Má tôi rằng ông bà Cố (tức là hai cụ thân sinh của ông) đến thành phố ngàn thông từ xưa, xưa lắm, lúc dốc Minh Mạng chỉ là một con đường đất nhỏ. Cả con đường lúc đó chỉ lèo tèo vài ngôi nhà gỗ khiêm tốn.


NHỮNG VỊ LINH MỤC ĐƯỢC PHONG CHỨC "CHUI" BÂY GIỜ ĐÃ CÓ THỂ CÔNG KHAI


Cha Vĩnh Sang DCCT (DCCT: Dòng Chúa Cứu Thế) viết: “Lớp người ấy hôm nay đang gánh vác sứ mạng của Hội Thánh trên đôi vai của mình” (Ephata 516). "Lớp người ấy" là những vị linh mục được phong chức “chui”.

Xin chú thích: Phong chức chui ở đây có nghĩa là hoàn toàn hợp pháp về phía Hội Thánh (được gọi và chọn), nhưng nhà nước VN cấm và phải truyền chức âm thầm, kín đáo nên gọi là “chui”. Có một linh mục “chui” cách Sàigòn không xa lắm, nhiều năm trước mỗi lần dâng Lễ cứ mặc thường phục ngồi giữa công đoàn, đọc tất cả các lời trong Thánh Lễ cùng với cộng đoàn, chỉ có phần truyền phép Thánh Thể là mình ngài đọc. Vậy mà tuần nào giáo dân cũng có Thánh Lễ dù “người ngoài” nhìn vào chẳng ai thấy linh mục. Thánh Ý Chúa nhiệm mầu, cho các vị linh mục chui ấy sau này góp phần làm vẻ vang cho Hội Thánh.

Các linh mục "chui" mà bây giờ ai cũng đã biết.

VĂN TẾ ĐỨC CỐ GIÁM MỤC +GIU-SE VŨ DUY THỐNG
TƯỞNG NHỚ 2 NĂM (01.3.2017-2019)


Gương xưa bóng bặt;
Dáng cũ hình phai.
Hai bốn tháng lần tay;
Bảy trăm ngày bấm đốt.

Dẫu sáu lăm niên kỷ, lực vẫn tràn đầy, đáp Thánh lệnh ra đi đột ngột;
Dù đáo thọ lục tuần, hồn còn sung mãn, vâng Thần thiêng trẩy bước thình lình.
Lạc hoan cho trăm họ, thơm nồng tặng lại nhân sinh;
Tân khổ nhận một mình, Đắng chát đưa vào xác mục.

Nhớ linh xưa:
Chốn ruộng lúa đồng xanh, nghiệp vững nông phu gieo mạ đức;
Nơi trùng khơi biển biếc, nghề tinh ngư phủ bủa tơ thần.
Cá đầy khoang ắp khẳm man vàn;
Thóc ngập lẫm cao vun chất ngất.

MỘT KỶ NIỆM BUỒN


Một linh mục cao niên được mời đi xức dầu bệnh nhân. Khi về, ngài lẳng lặng đi vào phòng riêng, đóng cửa và gục đầu xuống trên bàn viết. Buồn quá ! Buồn tê tái ! Buồn đến chết được ! Cả đời mới có một lần buồn như thế.

Nhiều năm sau cha già mới kể lại chuyện buồn hôm ấy.

***

Lá thư Canada: Hạnh Phúc Thật Ở Đâu?


Thế là đã năm mới 2019 - Kỷ Hợi. Giữa tháng Giêng, trước tết ta, toàn cõi Canada lạnh khủng khiếp và ngập tuyết. Nhiều trường học phải đóng cửa. 

Các cụ phương xa có thích tuyết không? Ngày xưa khi còn ở VN tôi thấy tuyết ở phương tây, trên phim ảnh cũng như sách báo, sao mà nó đẹp và thơ mộng làm vậy. Lúc trước, nhà văn nào ở VN khi tả cảnh rét mướt thì bao giờ cũng nói tới sương tuyết, gió tuyết. Cụ Phan Khôi ngày xưa đã nói về việc này trong cuốn Chương Dân Thi Thoại: ‘Nước Nam chẳng đời nào thấy tuyết, vậy mà trong thơ nôm thường thấy những chữ như ‘tuyết phủ tuyết ngậm...’ thì thật là láo quá.’ Nghe nói tới đây thì anh H.O. trong làng xin kể kinh nghiệm về tuyết của anh. 

Ngày Tảo Mộ


Tôi đến đây thăm ngôi mộ của tôi. Ba năm trước người ta đưa tôi ra nghĩa trang này. Hôm ấy có người khóc. Chung quanh mộ bia tôi có hoa. Bốn năm ngày sau hoa mới tàn. Sau trận mưa, hoa mới rữa. Người coi nghĩa trang hốt hết đổ vào thùng rác. Rồi, thỉnh thoảng mộ tôi vẫn có hoa. Những cánh hoa lẻ tẻ trong lòng một vài người nhớ tôi. Không nhiều.

Hôm nay không còn thế nữa. Tôi đến đây khá sớm. Tôi hồi hộp không biết hôm nay thế nào. Tôi không biết mình sẽ gặp lại những ai. Hôm nay kỷ niệm ba năm ngày người ta chôn tôi. Tôi còn nhớ ba năm trước, cũng vào ngày này, có linh mục mặc áo lễ, có ca đoàn hát. Trước khi đến đây, tôi nôn nao không biết ngày hôm nay có những gì. Tôi hồi hộp.




EM.

Em đến với tôi vào một buổi tối không có điện. Tôi đứng nói chuyện với Em ở trước hành lang. Tôi không nhìn rõ mặt Em. Nhưng giọng nói của Em rất rõ và rất chân tình.

– Xin cha cho con một việc làm như đánh máy chữ, làm sổ sách…Con không cần lương. Con chỉ cần giết thời giờ, để quên cơn nghiền.

– Con nghiền gì?

Xì ke. Con lỡ dại, bây giờ con hối hận. Con muốn làm lại cuộc đời.

– Làm được không?

– Con chưa biết, nhưng con cố gắng.


...liệu rằng nhiều người có XÉT MÌNH CẨN THẬN, DỐC LÒNG ĂN NĂN TỘI, và QUYẾT TÂM CHỪA TỘI trước khi bước vào tòa xưng tội hay chưa? Hay chỉ xưng tội qua loa, tội gì con cũng phạm khi ít khi nhiều; hay xưng tội cho an lòng, cho đúng luật buộc? ...

Tùy bút

TÔI ĐI XƯNG TỘI

----------------------

Tôi vẫn thường hay đi xưng tội với cha linh hướng hằng tháng, tiện thể xin ngài cho một vài lời khuyên trong công việc mục vụ. Nhưng bữa nay tự dưng nổi hứng muốn trải nghiệm như một giáo dân bình thường, nên quyết định đi xưng tội chung với cộng đoàn giáo dân.

Vì là vào những ngày cuối Mùa Vọng, khi đến nơi xưng tội mới hơn 9g sáng, nhưng đã có 6 hàng dọc xếp sẵn chờ ở tòa giải tội, mà chỉ có một cha giải tội mà thôi. Mọi người lần lượt vào xưng tội trong im lặng. Cha giải tội khá nhanh, một người chưa tới vài phút. Lặng lẽ, tôi vào xếp hàng.

Gần tới phiên tôi, thì bỗng có một phụ nữ bước vào xưng trước. Chuyện chẳng có gì để nói nếu chị cũng xưng như bao người trước đó. Như chị lại xưng rất to tiếng và khá lâu, lại còn khóc thì phải. Không khí im lặng bắt đầu trở nên ồn ảo bởi những tiếng thở dài ngao ngán. Và sự kiên nhẫn cũng có hạn, một người trong đám đông lên tiếng: “Xưng gì mà lâu thế, sốt cả ruột!”; người khác được dịp thêm vào: “chắc tội nhiều lắm đây!”; giọng một người đàn ông tiếp lời:“xưng tội thì người ta xưng vắn tắt thôi, xưng dài dòng mất thời giờ quá đi!”.

"Ở ĐÂY CÓ BÁN THƯỢNG ĐẾ KHÔNG?"


Cậu bé Bonnie đến một cửa tiệm tạp hóa, hỏi: "Thưa, ở đây bác có bán Thượng đế không?". Chủ tiệm quắc mắc, nghĩ rằng cậu bé nghịch ngợm, đuổi đi. Bonnie đi tiếp tới một số tiệm nữa, cũng hỏi mua Thượng đế, đều bị đuổi đi.

Bonnie rầu rĩ, trong lúc trời chạng vạng sắp tối tới nơi. Thất vọng, Bonnie quày quã trở về, vào lúc ấy cậu bé nhìn thấy một cửa tiệm. Chần chừ một lát, Bonnie quyết định vô hỏi lần chót. Chủ tiệm là một ông lão đã gần 70, vừa nghe Bonnie hỏi có bán Thượng đế không, ông đã định phẩy tay đuổi nhưng thấy khuôn mặt khẩn khoản của cậu bé, ông lấy làm lạ. Ông hỏi:"Hãy nói cho ông biết cháu muốn mua Thượng để để làm gì vậy?"

Tác phẩm đoạt giải Nhì, thể loại truyện dài, cuộc thi Sáng tác Văn hóa Nghệ thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Trầm Nguyên Ý Anh

PHẦN MỘT
CHƯƠNG 1


Phong lê những bước chân mệt nhọc băng qua hai dãy hành lang rồi bước chậm lên lầu một. Phòng xét nghiệm nằm ở cuối dãy, sau các phòng tiếp nhận và phòng lưu trữ máu. Gã nghe đầu váng vất và hai chân thì mỏi rã rời. Đến trước phòng, nhìn thấy cánh cửa hé mở, gã đẩy nhẹ. Người cán bộ nhìn lên. Phong đến trước bàn giấy móc từ trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ.
- Anh cho tôi xin kết quả.



Hôm 23 vừa rồi, một người bạn trên fb nhắn tin hỏi mình: Người đạo Chúa có đưa ông Táo về trời không chú?

Mình trả lời ngay, có chứ, có chứ. Cúng ông… táo tầu ở tiệm thuốc bắc ấy.

Hơi lạ là cô bạn nhỏ này cũng là người giỏi giang, đi nhiều, biết nhiều. Hoá ra, nhiều người chả biết người Công Giáo ăn tết thế nào.


Gần tết, người Công Giáo thường chuẩn bị tinh thần trước hay còn gọi là dọn mình: hoà giải với Chúa, với anh em. Ba mình có lệ, những ngày cận tết thường đến thăm anh em, bạn hữu, người trên trước. Đây là một mỹ tục, gọi là đi bái niên; tức là đến thăm hỏi ngày cuối năm để tỏ lòng thân ái.

VUI NHƯ TẾT


Khi thằng bạn cuối cùng xách giỏ ra khỏi phòng thì Huy ngã người ra giường cười ha ha đến hai ba phút, khiến mấy đứa ở phòng khác đang đi vội vã ngoài hành lang cũng phải dừng bước tò mò nhìn vào. Huy nhổm dậy thò đầu ra cửa hét lên: “Ê chúc tụi bay về ăn Tết vui vẻ nha. Khi lên nhớ mang theo bánh mứt, hoặc là nhiều nhiều tiền lẻ”. Nói xong, Huy kéo sập cửa lại và ngồi thừ người ra cũng mất đến hai ba phút. Nó không biết diễn tả tâm trạng nó thế nào bây giờ. Lo lắng. Buồn. Tủi thân. Đây là lần đầu tiên nó sẽ phải ăn Tết xa nhà, ở lại trong ký túc xá vắng vẻ như thế này. Năm nay hầu hết sinh viên về quê, chỉ có mấy đứa ở quá xa hoặc cạn tiền như Huy mới phải “giũ áo phong sương trên gác trọ, lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang”.

Chuyện đầu tiên Huy làm để đón Tết là quét nhà. Phòng tụi nó nổi tiếng là... dơ, hai ba tuần mới quét một lần, mỗi học kỳ lau nhà hai lần! Các phòng khác thì khi vô phòng phải bỏ dép ra, còn phòng Huy thì khi ở trong phòng ra phải cởi dép kẻo dơ hành lang. Chuyện quét nhà thì dễ ợt nhưng vấn đề là lấy chổi đâu mà quét. Trong năm thì mượn của các phòng khác nhưng bây giờ tụi nó về quê hết rồi. Huy nghĩ ra một diệu kế là gom báo cũ lại, bó thành một bó rồi một hai ba... phẩy! Bụi tung mịt mù. Huy nhắm mắt lại phất y như người ta chơi tennis. Ấy vậy mà căn phòng cũng sạch, dĩ nhiên theo cái nhìn của Huy. Tiếp theo là gì nhỉ. Ngủ. Huy ngủ một lèo cho tới khi trời tối mịt mới lò dò chạy xuống cổng ký túc xá mua nửa ổ bánh mì vừa gặm vừa nhìn “những chiếc giỏ xe chở đầy bánh mứt” lượn lờ trước mặt. “Phải chi mình có bồ”. Huy lẩm bẩm khi thấy hai anh chị chở nhau trên chiếc xe đạp Trung Quốc chạy ngang qua, anh thì cười toe còn chị thì líu lo như chim hoạ mi. “Có bồ thì vui nhưng chắc là đói hơn”. Huy tự an ủi như thế rồi lên phòng, định ngủ cho quên buồn. Nhưng vừa ngả lưng thì có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ như búa nện thế kia thì đích thị là ban quản lý ký túc xá rồi. Huy mừng rỡ, mặc vội áo quần rồi ra mở cửa. Này nhé, bánh chưng, hạt dưa, mứt và cả bao lì xì nữa. Tha hồ ăn tết nhé mày, Huy ơi. Nhưng trước mặt Huy là anh bảo vệ oai phong: “Mày cứng đầu hở. Đã bảo đứa nào ở lại dồn hết xuống một lẻ một sao mày không nghe?”. “Dạ mai em xuống”. Trước khi bỏ đi, anh ta còn nói thêm:”Không nghe thì ra nhà ngoài mà ở lại nhé”. Huy nói nhỏ: “Không ra nhà ngoài thì nghe nhé”. Tiếc là bảo vệ không kịp nghe nó nói. Xuống lầu một cũng chẳng sao, nhưng uổng công nó đã lỡ quét nhà.

LÌ XÌ CHO… CHÚA GIÊSU 

Nhóm FIAT của Dòng Chúa Cứu Thế thăm hỏi một người vô gia cư trên đường phố Sài Gòn Dòng Chúa Cứu Thế


Sáng kiến ban đầu có lẽ là của các bạn Nhóm DOJ (Disciples of Jesus – Môn Đệ Chúa Giêsu) từ cách đây 3 năm. Nghe “lì xì cho Chúa Giêsu”, chắc không ít người trợn mắt kết luận: “Bậy bạ! Vớ vẩn!” Chúa Giêsu chứ có phải trẻ con đâu mà dám bảo là lì xì? Nhưng nếu bình tâm một chút, lại chịu khó đi một chuyến với DOJ trong Đêm Giao Thừa, ta mới ngộ được, và cười xòa một cái.

Phản ứng hồi ấy của tôi cũng thế. Năm 2007 tôi ra Bắc lo bánh chưng Tết cho các bệnh nhân phong, về lại Sàigòn nghe các bạn có đi “lì xì cho Chúa Giêsu” kể lại mới hiểu ra và thấy dễ thương quá.

Đến năm ngoái 2008 thì tôi xin nhập cuộc luôn, và Đêm Giao Thừa, tôi đã được giao nhiệm vụ, xuất phát từ sân Nhà Thờ Hy Vọng đường Phan Huy Ích, chỉ huy một “cánh quân” mấy chục bạn trẻ tỏa ra thành nhiều toán nhỏ, mất hút về hướng các quận Tân Bình, Gò Vấp, Hóc Môn. Chúng tôi tay xách nách mang, có lúc cưỡi Honda tạt vào bên vệ đường, có lúc cuốc bộ chui sâu trong ngõ hẻm. Mãi đến 3g sáng Mùng Một Tết, hết sạch quà thì coi như hoàn thành công tác. Mọi người í ới gọi điện thoại hỏi thăm nhau ở các cánh. Cười cười nói nói, có bạn nghẹn ngào khóc: “Cha ơi, đúng là con đã gặp được Chúa Giêsu đêm nay…”

NHỮNG THÁNG NGÀY KHÔNG THỂ NÀO QUÊN...


Biến cố 30/4/75 là một cái mốc để tôi nhớ lại mọi chuyện. Trước đó cuộc sống của gia đình tôi khá đầy đủ và phẳng lặng. Những buổi tối, ông nội tôi cùng với dăm ba người đàn ông trong làng chuyện trò quanh điếu thuốc lào ở phòng khách. Đàn bà, con gái trong gia đình thì ở dưới bếp hay đâu đó phía sau nhà dọn dẹp, may vá hoặc lo việc bếp núc. Bố mẹ tôi đều là công chức, mẹ tôi còn có nghề may nữa nên chúng tôi chẳng phải thiếu ăn. Bố mẹ tôi đã tính chuyện xa hơn, ông bà gởi những khoản tiền dư giả vào ngân hàng, đủ cho bảy anh chị em chúng tôi lớn lên sẽ có tiền ăn học. 

Chỉ sau 30/4 vài ngày, bố mẹ tôi trở nên trắng tay, bố tôi thất nghiệp, mẹ tôi may mắn vẫn còn được là giáo viên ở trường tiểu học. Thấy ở Sài Gòn người ta phải đi kinh tế mới, thế là gia đình tôi từ Biên Hòa cũng đi. Bố mẹ tôi vay vàng mua đất để làm nhà, làm rẫy ở thôn quảng Biên, một nơi đất chẳng màu mỡ gì nhưng được cái cũng gần đường gần sá, thuận tiện việc học hành cho con cái. Hồi đó, cả đất nước này ai mà chẳng khổ, làm lụng vất vả vẫn không đủ miếng ăn. 

NHỮNG CƠ HỘI CỦA TÔI


Điện thoại của em gái tôi suốt mấy ngày nay bận rộn tíu tít. Hầu như cứ về đến nhà là em gái tôi phải tiếp điện thoại bạn bè. Bọn họ và kể cả cô em gái tôi nữa, đang rất xôn xao, họ đều bất ngờ vì hay tin một người trong số họ vừa bị tai biến nằm bại liệt trên giường trong bệnh viện.


Năm nay, cây cộ đèn giáo xứ Bắc Tỉnh dựng lên để ăn mừng lễ Giáng Sinh được duy trì để dùng cho những ngày Tết Nguyên đán sắp tới.

Không khí Tết trong các giáo xứ thuộc giáo phận Bùi Chu đã thực sự sôi động và tại Bắc Tỉnh, khi các ông trùm, trưởng và thanh niên trong giáo xứ trưa ngày 23 Tết gọi nhau đến trang hoàng lại cây cộ đèn cao 40m trồng ngay ở giữa sân cuối nhà thờ. Trên cây đèn này, cờ lớn, cờ nhỏ, phất phới tung bay trong gió Xuân còn khá lạnh. Lá đại kỳ hai mầu vàng trắng, cờ Giáo Hội Công Giáo và cờ Việt Nam, lúc đó là cờ quẻ Ly của vua Bảo Đại là những lá cờ chính, xen vào đó là những lá cờ đuôi nheo lớn nhỏ đủ mầu sắc và đèn giấy.

Để giữ cho cây cộ đèn cao như vậy đứng vững, người ta đã dùng những dây thừng cột từ trên cao thân cộ đèn ròng xuống đất, đóng cọc cột lại, khắp xung quanh. Trên những giây này là cờ đuôi nheo nhỏ và những ngọn điện nhỏ nhấp nháy, chuyền điện từ một máy phát điện nhỏ để trong nhà thờ.

VƯỜN RAU LỘC HƯNG NGẬM NGÙI THÁNG CHẠP

Lộc Hưng trước 4/1/2019


Khu vực vườn rau Lộc Hưng (Tân Bình, TP.HCM) là đất công từ xưa thuộc tỉnh Gia Định nhưng chỉ cách Sài Gòn vài chục mét; với tấm bảng cắm đầu đường Bắc Hải - Cách Mạng Tháng Tám hiện nay; góc Nghĩa địa Đô Thành (nay là Công viên văn hóa Lê Thị Riêng): "Đô thành Sài Gòn kính chào các bạn".

Cụ thể sau 1955, nó thuộc quản lý của Tổng nha Bưu điện VNCH (khu Nhà dây thép gió Chí Hòa). Sau 1975, nó thuộc quyền quản lý của Bưu điện TP. HCM. Góc khu này, ngay sát con hẻm nay là đường Chấn Hưng có một nhà bưu điện nhỏ: Bưu điện Chí Hòa - hồi thập niên 1980 tôi thường hay đạp xe đạp tới đó gửi thư.

Đó là khu vực ngoại ô Ông Tạ, điểm cuối cùng của khu Ông Tạ về hướng đông. Và cũng là điểm bắt đầu của một trong các cửa ô ra ngoại ô Sài Gòn trước 75. Nếu khu ngã ba Ông Tạ với những cư dân ban đầu người Hà Nội bỏ tiền mua đất (chứ không nhận nền chính quyền Sài Gòn cấp ở Xóm Mới - Gò Vấp, Bình An - Q.8...) toàn nhà 3, 4 tầng với các tiệm vàng san sát thì khu Lộc Hưng là dân miền núi Sơn Tây nghèo bị dạt ra ngoài.

Cũng thuộc khu Ông Tạ nhưng bà con khu này không dư giả tiền bạc để buôn bán như dân ngã ba Ông Tạ nên đã trồng rau kiểu tranh thủ đất trống trong Đài phát tín của chính quyền Sài Gòn. Dân Ông Tạ gọi là Nhà dây thép gió vì trong đó chằng chịt những dây cáp níu giữ các cột phát sóng cao nghễu nghện.
Được tạo bởi Blogger.